TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Xui xẻo

Hiển nhiên là tiểu nha đầu không dám nói với Phó Minh Hoa là Phó Minh Hà đuổi nàng đi, chỉ có thể lau lệ nhu thuận nói: "Hồi đại nương tử, lúc nô tỳ đi vào, nghe Bích Hoàn tỷ tỷ nói, sau khi nhị nương tử uống thuốc buổi trưa xong đã ngủ rồi, bây giờ còn chưa dậy." Trong lòng tiểu nha hoàn run rẩy, những nương tử trong quý phủ phạm sai lầm, nhưng lại khiến hạ nhân phải chịu trách nhiệm.

Phó Minh Hoa nhìn một cái, gật đầu, rõ ràng biết Phó Minh Hà cũng không muốn gặp nàng.

Nhưng nàng ta trốn được mùng một, cũng không thoát khỏi mười lăm.

"Ta mang theo rất nhiều thứ để muội muội điều dưỡng thân thể, lần sau ta trở lại thăm muội ấy." Nha hoàn nghe nói như thế, nước mắt đều muốn chảy ra.

Vội vã quỳ xuống dập đầu đồng ý, nhận đồ rồi tiễn Phó Minh Hoa đi, trở lại Phó Minh Hà lại lạnh lùng nói: "Không lạ gì đồ của nàng ta, vứt đi!"

Tất cả mọi người trong phòng run rẩy, không dám nói một lời.

Bích Hoàn là nhị đẳng nha hoàn mới được điều lên trong phòng Phó Minh Hà, nếu là trước kia, hiển nhiên sẽ vui mừng vô tận, nhưng trước đó Bích Hồng chết thế nào chính mắt nàng thấy rõ, trong lòng không hề vui vẻ, ngược lại còn nơm nớp lo sợ, lúc này nghe Phó Minh Hà muốn vứt đi đồ Phó Minh Hoa đưa đến, nàng cắn răng, đi đến quỳ trước mặt Phó Minh Hà, nhỏ giọng nói: "Nhị nương tử, lần trước ném vòng tay của Tạ tam phu nhân tặng cho.." Lần trước đập vòng tay của Âm thị đã lấy đi một mạng của Bích Hồng, hôm nay giông tố nổi lên, nếu tính cách nàng ta vẫn như vậy thì nhất định Phó hầu gia sẽ không tha cho mình.

Lời Bích Hoàn nói làm Phó Minh Hà nhớ đến chuyện hai ngày trước, nàng ta hét một tiếng, giơ tay tát vào mặt Bích Hoàn.

Tiếng "Bộp" vang lên, Bích Hoàn bị nàng ta đánh nghiêng đầu một cái, sau đó Phó Minh Hà đạp một chân lên ngực nàng, làm nàng ngửa đầu ngã xuống, Phó Minh Hà thét chói tai: "Cút ra ngoài!"

Tuy đã bị đánh, nhưng Phó Minh Hà không nói vứt đồ nữa.

Bạch thị vừa ngủ trưa dậy nghe Thường ma ma nói bên tai, Phó Minh Hà lại phát giận rồi.

Tuy nói nàng ta là huyết mạch duy nhất mà trưởng tử để lại, nhưng lúc này trong lòng Bạch thị vẫn còn tức giận, nặng nề cầm chén trà ném trên đất, lớn tiếng mắng: "Nực cười, mấy ngày trước hầu gia vừa mới tức giận, chẳng lẽ nó còn không biết kiềm chế chút ít?" Lần trước vì Âm thị trở mặt rời đi, Phó hầu gia hiếm khi nhúng tay vào chuyện nội trạch, tuy rằng không nói ra, nhưng ý nói bà quản lý nội trạch không tốt, dạy dỗ ra một đứa cháu gái như vậy.

Bây giờ chuyện còn chưa qua được mấy ngày, Phó Minh Hà lại chứng nào tật nấy, Bạch thị cảm thấy ngực đau đớn: "Nó muốn làm ta tức chết phải không?"

Thường ma ma càng hoảng sợ hơn, tay vuốt ngực bà: "Phu nhân bớt giận, từ nhỏ nhị nương tử đã tâm cao khí ngạo, chắc là không chịu được uất ức."

Bạch thị cười lạnh hai tiếng, nhưng rốt cuộc cũng không nói lời khó nghe với cháu gái bà yêu quý nhất nữa..

Bà dừng một chút lại hỏi: "Ngươi nói Nguyên Nương đến thăm nó, có phải thật sự là tỷ muội tình thâm không?" Từ lúc Phó Minh Hoa cho người đánh Đinh Mạnh Phi, Bạch thị đã biết chắc chắn trong lòng Phó Minh Hoa có mưu mô, Phó Minh Hà so với nàng thật quá non nớt.

Thường ma ma rủ mắt xuống, nhớ lại chuyện Phó Minh Hoa đưa hà bao khen thưởng lần trước, nói: "Tính tình đại nương tử luôn điềm đạm." Lời Thường ma ma nói còn chưa dứt, khóe mắt thấy vẻ âm u trong mắt Bạch thị.Bà hầu hạ Bạch thị nhiều năm, biết rõ tính cách của Bạch thị, trong lòng rét run, lật lọng nói: "Hành sự cũng chu toàn, chỉ là xin phu nhân tha thứ cho nô tỳ cả gan, chỉ sợ không phải là tỷ muội tình thâm, chỉ sợ có chuyện gì đó."

Nghe nói như vậy, nghi ngờ trong lòng Bạch thị tan biến.

Yên lặng một lát mới gật đầu: "Ngươi nói vậy cũng là đúng." Bà cười lạnh một tiếng, nhìn người quỳ trên mặt đất dọn dẹp chiếc tách bà vừa ném đi: "Nhưng tuổi còn nhỏ, tâm tư như vậy, không sợ.."

Bạch thị không nói tiếp, Thường ma ma cúi thấp đầu vờ như không nghe được.

Chạng vạng Phó Minh Hoa đến thỉnh an, Bạch thị nhìn nàng cười: "Nghe nói hôm nay con đi thăm nhị nương tử?"

Phó Minh Hoa nhìn Bạch thị, gương mặt dịu dàng cong môi. Hôm nay đến thăm hỏi Phó Minh Hà nàng cũng không che giấu, lúc này đối với câu hỏi của Bạch thị cũng không chột dạ, gật đầu nói: "Nghe nói tinh thần muội muội không tốt nên có tặng chút thuốc bổ."

Bạch thị nở nụ cười, chờ đến khi Phó Minh Hoa rời đi mới hỏi Thường ma ma: "Nghe nói? Nó nghe ai nói?"

Hôm nay Phó Minh Hoa trở về, đi đến viện nàng cũng chỉ có hai người là Phó Minh Sa và Tề thị.

Không nói đến Phó Minh Sa, đứa cháu này luôn dính chặt lấy Phó Minh Hoa, xem nàng là chỗ dựa vững chắc trong Phó phủ, nhưng Tề thị đến nhiều là bất thường."Có người nói gần đây Tề di nương hay đến phòng của đại nương tử."

Một di nương cùng với cô nương thứ xuất? Mặc dù Bạch thị không thích Phó Minh Hoa, nhưng cũng không muốn nàng tiếp xúc quá gần với Tề thị làm hạ thấp thân phận.

Huống chi Phó Minh Hoa mới từ Tạ phủ về, mà Tề thị lại hấp tấp đi qua, lại nói hươu nói vượn với Phó Minh Hoa. Bạch thị đoán là chắc Tề thị được Phó Kỳ Huyền sủng ái nên không thấy rõ thân phận của mình, nói không chừng muốn Phó Minh Hoa và Phó Minh Hà náo loạn, con gái nàng ta tam nương tử Phó Minh Châu thừa dịp nổi lên.

Đứa con dâu này vốn là oan gia, mặc dù Phó Kỳ Huyền cưới Tạ thị, nhưng cũng không sủng ái, ngược lại Tề thị này rất được nó thương yêu.

Trước đây thấy Tề thị sinh cho Phó Kỳ Huyền thứ trưởng tử, vừa là long phượng thai, còn là bà con xa đến đây nương nhờ, Bạch thị cũng không để ý, tội gì phải cùng một thiếp thất của nhi tử mà so đo, nhưng một khi nổi lên nghi ngờ, Bạch thị không dung ả ta được.

"Nói gần đây trời lạnh, thân thể thiếu phu nhân bị bệnh không nhẹ, nói ý của ta, để Tề di nương đến Phật đường nam viện ăn chay cầu phúc mười ngày vì nó."

Thường ma ma nói: "Dường như gần đây Tề di nương và cô nãi nãi có quan hệ không tệ."

Bạch thị vừa nghe lời này, lúc đầu còn chưa phản ứng, nhưng bình tĩnh lại thì sắc mặt thay đổi.

Thường ma ma thấy vẻ mặt của bà, thận trọng nói: "Gần đây cô nãi nãi đưa quà cho tam thiếu phu nhân và đại thiếu phu nhân đều cho Tề di nương đi cùng."

Bạch thị nắm chặt tay, Thường ma ma cho là bà giận dữ, nhưng mà lại nén giận gật đầu: "Đi thôi."

Tề thị nghe nói Bạch thị cho mình đến Phật đường tĩnh tâm cầu phúc cho Tạ thị, trong ngực như bùng nổ.

Đợi đến khi Thường ma ma rời đi, Tề thị lộ vẻ dữ tợn: "Dựa vào cái gì mà ta phải cầu phúc cho bà ta? Không sợ lấy đi tuổi thọ của bà ta sao! Ma ốm mà cũng muốn ta cầu phúc cho.."

Hôm nay đã sắp đến cuối năm, ả ta bị Bạch thị giam lỏng trong Phật đường.

Không chỉ là phải ở Phật đường ăn chay mặc đơn giản, mà ngay cả con gái và Phó Kỳ Huyền cũng không thấy đâu.

Người ngoài vui vẻ mừng năm mới, bản thân lại chịu khổ cực.

Chương 47: Tình cờ gặp gỡ

Quan trọng nhất là nữ nhân trong phòng của Phó Kỳ Huyền không ít, thường ngày có mình nhìn còn đỡ, tuy rằng bên ngoài ông ta có uống rượu mua vui, nhưng có hầu gia, ông ta không dám mang về, nhiều nhất cũng chỉ ở bên ngoài, nhưng nếu mình bị nhốt trong Phật đường thì những người này còn có thể thành thật sao?

Tề thị mắng cả nửa ngày, hỏi Phó Kỳ Huyền ở đâu?

Hạ nhân nói ông ta chưa trở về nhà.

Tề thị xoa mắt, không chút nghĩ ngợi muốn tìm Phó Nghi Cầm giúp đỡ.

Tốt xấu gì hôm nay mình và Phó Nghi Cầm cũng cùng một phe, chẳng hiểu tại sao Bạch thị lại dằn mặt mình, cầu bà ta cũng không sai.

Đi đến viện của Phó Nghi Cầm, nghe nói cô nãi đã bị phu nhân gọi qua, sao Tề thị dám đến viện của Bạch thị, đợi lúc lâu cũng chưa thấy Phó Nghi Cầm trở về, cũng chỉ có thể ảo não mà quay về.

Buổi tối, Phó Minh Hoa nghe nói Bạch thị phái người đi nhìn Tề thị thu dọn quần áo, nước mắt lưng tròng đi đến Phật đường nam viện mới khẽ cười.

Nàng tắm rửa xong, Bích Vân vắt tóc cho nàng, trên kháng bày bàn cờ, lúc này bàn cờ còn đang đánh dở, nàng khéo tay cầm quân cờ, vừa nghe Bích Lam nói chuyện.

Bích La thu dọn xiêm y sau khi nàng tắm đem ra ngoài, Bích Thanh bưng trà đến nói: "Nếu Giang ma ma quay lại thấy buổi tối mà nương tử còn đọc sách lại đau lòng."

Giang thị là nhũ mẫu của Phó Minh Hoa, từ lúc nàng còn chưa ra đời, Tạ gia đã chọn trúng lúc bà ấy vừa sinh xong, đưa đến bên người mình.

Phó Minh Hoa vừa sinh ra đã uống sữa của bà, tình cảm Giang ma ma dành cho nàng so với con trai ruột còn nhiều hơn, bình thường chăm sóc nàng vô cùng chu đáo.

Lần này nghe nói con trai của Giang ma ma bệnh nặng, suýt nữa thì mất, bà mới xin trở về xem thế nào.

Bích Thanh nhắc đến Giang ma ma là mong nàng ngưng chơi cờ.

Chung quy các nàng cũng sợ nàng suy nghĩ quá nhiều, bình thường rất sợ nàng quá mức hao tâm tổn sức.

Phó Minh Hoa đưa tay để quân cờ xuống, lúc này sắc trời bên ngoài đã tối, nhưng chắc hẳn cửa nội viện còn chưa khóa lại.

Hôm nay Bạch thị hỏi nàng sao biết thân thể Phó Minh Hà không khỏe, nàng cố ý nói "Nghe nói", theo tính cách của Bạch thị nhất định sẽ hiểu lầm Tề thị không biết tốt xấu mà nói với nàng.

"Điểm tâm hôm nay không tệ, đưa đến phòng của ngũ nương tử đi." Phó Minh Hoa phân phó, Bích Lam phục hồi tinh thần lại nói: "Nương tử lo lắng Tề di nương cho người mật báo với thế tử gia, để thế tử gia cứu ả ta?"

"Đó không phải là lo lắng." Phó Minh Hoa chậm rãi sửa lại, tay dựa lên bàn thấp: "Nhất định ả ta sẽ làm vậy."

Mà nàng cho người đem điểm tâm đến cho Phó Minh Sa, nhất định Hà thị sẽ biết. Chỉ cần Hà thị để ý nhất định sẽ nghĩ cách quấn lấy Phó Kỳ Huyền.

Vì sao chọn Hà thị, vì bà ta có vị trí thấp trong Phó phủ.

Sinh cho Phó Kỳ Huyền một nữ nhi nhưng không có được danh phận, bởi vì không sinh được nhi tử, nên sau này Hà thị sẽ không có chỗ dựa.Chẳng qua chỉ là thông phòng, bà ta thấy Phó Minh Sa càng lúc càng lớn, sau này lúc xuất giá, một nữ nhi thứ xuất sẽ khó tìm được gia đình tốt.

Một khi Phó Minh Sa gả đi, dựa theo tính cách bạc bẽo của Phó Kỳ Huyền, nếu bà ta an phận thủ thường, nghiêm ngặt làm tròn bổn phận, dù tương lai sẽ chết già trong hậu viện cũng là may mắn rồi.

Nhưng trước kia Hà thị chọn trở thành thông phòng của Phó Kỳ Huyền đã chứng minh bà ta không phải người an phận, chắc chắn bà ta không cam lòng để cả đời bị hủy như vậy.

Có dã tâm, có dục vọng, khi phát hiện cơ hội mới nắm chặt được.

"Chỉ là lần này người đưa Tề di nương đi Phật đường là phu nhân, chẳng lẽ Tề di nương còn tưởng rằng thế tử gia có thể cứu được?"

Lúc đó Tề thị khóc thê lương như vậy, không giống như đánh chủ ý gì đó.

Bích Lam có chút nghi hoặc, Phó Minh Hoa nhắm mắt lại, để cho ngón tay Bích Vân vuốt tóc nàng: "Tà tâm không chết thôi." Lúc này nước mắt Tề thị rơi còn quá sớm: "Không phải ả ta hy vọng mẫu thân ta có thể gần gũi với Phó Lâm Ngọc sao?" Vậy như mong muốn của ả ta rồi.

* * *

Ngày hai mươi mốt tháng chạp, Âm thị thiết yến trong Tạ phủ, mời những người có thân phận địa vị ở Lạc Dương đến dự tiệc.

Hiển nhiên Bạch thị của Phó gia cũng nhận được lời mời, Tạ thị và Phó Minh Hoa, cùng với Chung thị, và mẹ con Thẩm thị đều đi.

Mặc dù Tạ Lợi Trinh không có làm quan, nhưng ông xuất thân Tạ gia Giang Châu, tên Tạ gia này đủ để cho ông dát một lớp vàng.

Quyền quý ở Lạc Dương đều được gửi thiếp mời, tối ngày hai mươi tháng chạp, Phó Minh Hoa đi đến phòng của Tạ thị, thỉnh bà dẫn theo Phó Lâm Ngọc dự yến hội này.Ngày mai phải dự tiệc, An ma ma cầm xiêm y của Tạ thị đi xông hương, hai nha đầu nhất đẳng của viện Tạ thị là Tử Oánh và Tử Hương quỳ bên cạnh nhuộm móng tay cho bà.

"Dẫn nó?" Tạ thị dần nhắm hai mắt, trên mặt đắp lớp hương chi thật dày, lúc nói chuyện giọng nói có chút sốt ruột: "Con không phải đã bị Tề thị dụ dỗ đến đầu óc mê muội chứ?"

Gần đây Tề thị đã ba bốn lần đi đến viện của Phó Minh Hoa, trong lòng Tạ thị đều biết nhưng bà lại không nói gì.

Bà không thể che chở Phó Minh Hoa cả đời, nếu ngay cả tính toán của Tề thị cũng không tránh khỏi, lại ngu ngốc như vậy, cho dù sau này bà để lại đồ cưới khổng lồ nó cũng không giữ được.

Phó Minh Hoa mỉm cười đứng trước mặt bà, nghe xong lời này cũng không sợ hãi.

Tuy rằng đầu óc không tốt, nhưng cũng rất biết kiềm chế.

Tạ thị thở ra một hơi: "Con nên biết nguyên nhân mợ con tổ chức yến hội là gì, nếu con muốn dắt nó đi con cũng nên biết hậu quả thế nào." Tạ thị lạnh lùng nói, nếu Phó Minh Hoa kiên trì nàng cũng mặc kệ, chỉ là hậu quả sau này bản thân phải gánh nổi.

Phó Minh Hoa gật đầu: "Nữ nhi hiểu rõ."

Tạ thị không nói nữa, Phó Minh Hoa tạm biệt Tạ thị đi ra ngoài.

Thật ra Tạ thị hiểu, Phó Minh Hoa cũng hiểu, nàng chỉ cần thái độ của Tạ thị mà thôi, về phần Phó Lâm Ngọc, không phải là Tề thị được lợi hay sao?

Sáng sớm hôm sau, Phó Minh Hoa đã sớm chuẩn bị đi đến viện Tạ thị thỉnh an, mới cùng Tạ thị đi đến viện của Bạch thị.

Tuy nói Âm thị và Tạ thị có quan hệ thân thiết, nhưng Tạ thị đã gả vào Phó gia, tất cả phải lấy nhà chồng làm trọng, cho nên từng nhóm người Phó gia đều đi xe ngựa đến phủ trạch Tạ gia.

Đi tới bên ngoài viện Bạch thị, Phó Minh Hoa dừng bước.

An ma ma đỡ Tạ thị đang dùng khăn che miệng, có chút không kiên nhẫn quay đầu nhìn nàng, đang muốn nói, khăn trong tay Phó Minh Hoa lại rơi trên đất, nàng xoay người lại nhặt, khóe mắt thấy bên kia có người đến.

Ngày hôm nay thật trùng hợp, vừa lúc gặp mẹ con Thẩm thị.

Mặc dù Tạ thị xem thường Thẩm thị, nhưng nếu đã gặp được mà rời đi thì thật thất lễ, chỉ là tuyết lạnh lẽo, An ma ma đỡ Tạ thị đi trên ván gỗ trên hành lang.

Sắc mặt Phó Minh Hà có chút nhợt nhạt, nhưng hôm nay việc trọng đại như vậy, bỏ qua thật đáng tiếc.

Âm thị đã nói muốn cho hai vị nương tử Âm gia gặp phu gia, hôm nay nhất định các phu nhân ở Lạc Dương sẽ mang nữ nhi theo.

Thẩm thị một lòng muốn tìm mối hôn sự vừa tầm cho nữ nhi, để sau này mình có thể ở trong Phó gia ngẩng đầu, hiển nhiên sẽ không vắng mặt.

Chương 48: Đề nghị

Ý nghĩ của Phó Minh Hà và Thẩm thị giống nhau, bởi vậy sáng sớm nàng ta đã cố gắng rời giường, để che giấu sắc mặt tái nhợt, nàng ta đắp phấn, còn tô son, nhìn qua thấy nàng ta lớn hơn tuổi thật một chút.

"Đại bá mẫu, nhị muội khá hơn chút nào chưa?"

Phó Minh Hoa mang ý cười nhìn mẹ con Thẩm thị đến gần, không do dự chào hỏi một tiếng.

Vừa nhìn thấy nàng, sắc mặt Phó Minh Hà liền có chút âm trầm, lúc này bản thân không thể phát cáu được, Thẩm thị bấm tay nữ nhi một cái, ý bảo phải giữ phép tắc, Phó Minh Hà chấn chỉnh lại tinh thần, miễn cưỡng cười, quay đầu đi chỗ khác.

"Sức khỏe muội muội khỏe hơn chút nào chưa ạ? Đại bá mẫu muốn dẫn nhị muội xuất môn đi dự tiệc sao?" Phó Minh Hoa giả vờ quan tâm hỏi một câu.

Phó Minh Hà đang muốn mở miệng, Thẩm thị trừng mắt với nàng ta rồi cười: "Đa ta đại nương tử quan tâm, còn phiền con gửi dược liệu nữa." Thẩm thị nắm chặt khăn: "Những dược liệu này rất có ích, nhị nương tử chỉ gặp ác mộng thôi, hiển nhiên là có thể đi dự tiệc."

Phó Minh Hà nhẫn nhịn lại bị mẫu thân trứng mắt, thấy khuôn mặt tươi cười của Phó Minh Hoa lại không thể nhịn được: "Chẳng lẽ ngoại trừ tỷ và nhị thúc mẫu cùng đi, còn dắt theo ai đi nữa?"

Ai không biết Tạ thị ở chi thứ hai chỉ sinh một nữ nhi, không có nhi tử.

Lần này Âm thị thiết yến cũng chỉ mời con vợ cả của Phó gia, con của thiếp thất cũng không có tư cách đi.

Đại phòng chỉ có hai mẹ con bọn họ, chẳng lẽ còn người ngoài? Phó Minh Hoa biết rõ còn hỏi, thật sự là tức chết người.

Phó Minh Hà vốn tưởng tình hình của chi thứ hai cùng với mình giống nhau, Tạ thị chỉ có một mình Phó Minh Hoa là con gái, đã biết mình hỏi sẽ khiến nàng không trả lời được, không nghĩ đến Phó Minh Hoa thản nhiên nói: "Mẫu thân muốn dắt Ngọc ca nhi đi."

Nghe xong lời này, đầu tiên là Phó Minh Hà ngẩn ngơ, sau đó là kinh hãi, lúc bình tĩnh lại muốn nói Phó Minh Hoa điên rồi, nhưng quay đầu lại thấy Tạ thị đứng ở hành lang cách đó không xa, từ trên cao nhìn xuống bên này.

Nàng ta dám cãi Phó Minh Hoa, nhưng lại giống mẫu thân Thẩm thị, đối với Tạ thị vừa sợ lại vừa tự ti.

Phó Minh Hoa nói lời này, Tạ thị lại cách đó không xa, nhất định là đã nghe thấy nhưng lại không lớn tiếng trách mắng, cũng không có phản bác, hiển nhiên lời Phó Minh Hoa nói là sự thật.

Đắt thiếp Tề thị của chi thứ hai vẫn luôn muốn đưa nhi tử đến dưới gối Tạ thị để nâng xuất thân của Phó Lâm Ngọc lên, để sau này kế thừa Phó gia.

Nhưng trước đây Tạ thị chưa từng để ý Tề thị, mọi người đều ở sau lưng Tề thị mà cười nhạo ả ta cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, nhưng lúc này Phó Minh Hoa lại nói như vậy, chẳng lẽ Tạ thị nghĩ mình không thể vì Phó gia nối dõi tông đường, muốn nhận nhi tử để sau này có chỗ dựa vào, củng cố địa vị của bà?

Phó Minh Hà quay đầu nhìn mẫu thân, mẹ con hai người đều hoảng sợ.

Thẩm thị còn nghĩ nhiều hơn một chút.
So sánh với Tạ thị, bà không có nhi tử, trượng phu lại qua đời. Trước đây nghĩ rằng mình chỉ cần có một nữ nhi này, sau này nữ nhi gả đi bà sẽ nở mày nở mặt, Phó gia có thể thấy Phó Minh Hà có địa vị nên mình có chỗ dựa để an dưỡng tuổi già, Thẩm thị cũng cảm thấy tuy rằng mình không thể sinh nhi tử, nhưng Tạ thị cũng không khác mấy.

Tuy rằng Bạch thị không thích bà, nhưng đối với Tạ thị cũng không có cảm tình gì.

Tạ thị vẫn luôn cao ngạo, chẳng bao giờ nghĩ đến việc nhận nuôi con vợ kế, Thẩm thị cũng cảm thấy mình còn ổn, nhưng nếu lúc này Tạ thị thay đổi suy nghĩ, sau này chi thứ hai có con trai trưởng, Bạch thị sẽ càng nhìn mình không vừa mắt?

Nghĩ tới đây, sắc mặt Thẩm thị thay đổi.

Phó Minh Hoa thấy gương mặt cứng đờ của Thẩm thị, khóe miệng bất giác cong lên, kéo áo khoác ánh mắt mang ý cười: "Đại bá mẫu, nhị muội muội, mẫu thân đang đợi, Minh Hoa đi trước một bước."

Nàng nói xong liền nhấc làn váy đi về phía Tạ thị.

Phó Minh Hà nhìn bóng lưng của nàng suýt nữa móng tay bấm vào trong thịt.

"Mẫu thân.." Vẻ mặt Phó Minh Hà hơi vặn vẹo, quay đầu thấy sắc mặt rối loạn của Thẩm thị liền đi đến bên tai bà nói nhỏ: "Chẳng lẽ, nhị thúc mẫu muốn nuôi Phó Lâm Ngọc dưới danh nghĩa mình?"

Thẩm thị không lên tiếng, nha hoàn bà tử bên cạnh đều rũ đầu xuống làm ra vẻ người gỗ.

"Việc này không thể được." Thẩm thị không nói lời nào, Phó Minh Hà không nén được lửa giận: "Con sẽ không để nàng ta như ý!"

Nàng không thích Phó Minh Hoa, Phó Minh Hoa lại muốn Tạ thị nhận nuôi Phó Lâm Ngọc, để sau này có chỗ dựa vào sao? Mình sẽ không cho nàng ta như ý! Thứ nàng ta muốn có, mình cũng sẽ không kém hơn.Nếu như Phó Kỳ Mạnh không chết, mình mới là nữ nhi của thế tử hầu phủ, làm sao đến phiên nàng ta? Nếu không vì nàng ta, Bích Hồng cũng sẽ không chết, bây giờ nàng ta còn ở trước mặt mình diễu võ dương oai, nói ở chỗ này không chừng là muốn khoe khoang.

Phó Minh Hà cắn môi, hàm răng dính son, nàng thở sâu một hơi, nhìn hướng Tạ thị và Phó Minh Hoa rời đi, Tạ thị muốn nhận nuôi Phó Lâm Ngọc, Thẩm thị cũng có thể để nó làm con thừa tự dưới danh nghĩa, đến lúc đó xem ai thua ai.

Tạ thị vào sân Bạch thị, ánh mắt kiên định cũng không nhìn bên cạnh.

Câu chuyện Phó Minh Hoa nói với mẹ con Phó Minh Hà bà cũng nghe được, bà không nói gì, hai ma ma đỡ bà đi, bước chân không ngừng: "Hôm qua con cầu ta là vì hiện tại?"

Phó Minh Hoa đáp một tiếng, cũng không nhìn Tạ thị, chỉ cúi đầu làm ra vẻ nhu thuận: "Tề di nương luôn tính toán mẫu thân, con chỉ giúp ả ta một chuyện mà thôi." Không phải Tề thị muốn thay đổi xuất thân cũng nhi tử tốt hơn sao, trở thành con vợ cả sao?

Đại phòng thiếu một con trai trưởng, nàng bị Tề thị quấn lấy đến phiền chán, muốn cho ả ta một bài học.

Tạ thị cười lạnh một tiếng: "Trong lòng con hiểu là tốt." Nói xong Tạ thị cũng không lên tiếng nữa.

Tính toán của Tề thị, bà thấy nực cười đến mức không thèm quan tâm. Bà cảm thấy Phó Minh Hoa tính toán với một người thấp kém thì thật thừa thãi, nhưng bà cũng không có sức quản nhiều việc vặt của Phó gia như vậy, dù cho bà sống một ngày, thì xem một ngày, lúc chết rồi cũng không quản được nhiều như vậy.

Phó Minh Hoa lên tiếng, bước chân hai khựng lại, thấy Tạ thị được hai vị ma ma đỡ đã đi xa nàng một đoạn.

Mẹ con hai người vẫn luôn giữ khoảng cách như vậy, bà không thân thiết cũng không quay đầu lại, quá khứ luôn là mình đuổi theo bà, nhưng bây giờ nàng không muốn đuổi theo nữa, làm sao bây giờ?

"Nương tử.." Bích Lam nhỏ giọng nhắc, Phó Minh Hoa ngây ngốc một lúc lâu, thấy Tạ thị đã đi xa, nàng bước đi theo, nếu lại ngây ngốc nữa sợ Tạ thị đi vào phòng luôn rồi.

Phó Minh Hoa cười cười, không biết có phải vì cảnh vườn ngập tuyết rọi vào mắt hay không mà ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.

Nàng theo Tạ thị đi vào nhà, Tạ thị nhíu mày nhìn nàng một cái, sau đó hai mẹ con mới đi vào, không lâu sau mẹ con Phó Minh Hà và đám người Chung thị của tam phòng cũng đến.

"Hầu gia một mình đi trước rồi, chúng ta cùng nhau đi." Bạch thị mỉm cười, vui vẻ sắp xếp hành trình.

Thẩm thị cố tình lấy lòng: "Huệ nương không đến sao ạ?"

Lời này của Thẩm thị vốn là để nhắc Bạch thị Phó Nghi Cầm còn chưa tới, nhưng không nghĩ lần vỗ mông ngựa này lại đánh lên đùi.

Chương 49: Chán ghét

Bên ngoài Bạch thị vẫn cười nhưng ánh mắt sắc bén cảnh cáo Thẩm thị: "Hôm nay thân thể Huệ Nương không khỏe, đã sai nha hoàn truyền lời, chắc là không đi được."

Thẩm thị bị ánh mắt Bạch thị liếc qua thì giật mình một cái, lại không biết mình sai ở chỗ nào.

Phó Minh Hoa cầm khăn che khóe miệng đang nhếch lên, Thẩm thị này thật sự quá ngu xuẩn. Phó Nghi Cầm là con gái đã gả đi, cũng không phải là người Phó gia. Đinh Trị Bình thì chỉ là quan lục phẩm, chỗ nào có tư cách mà được Âm thị mời? Ngay cả thiệp mà Âm thị cũng không gửi cho bà ấy!

Chắc là Phó Nghi Cầm cũng biết điều này cho nên xấu hổ mượn cớ bệnh không đi được, Bạch thị cũng có ý che giấu cho nữ nhi, nên cố ý nói câu đó.

Suy nghĩ của mọi người trong phòng đều thông suốt nên không hỏi đến, chỉ có Thẩm thị không hiểu nói năng hồ đồ. Chẳng trách bị Bạch thị cảnh cáo mà vẫn không biết mình nói sai ở đâu.

Mặc dù biết mẹ chồng này không thích mình, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, thậm chí còn có bọn tiểu bối, ánh mắt Bạch thị làm mặt Thẩm thị đỏ bừng, nước mắt cũng chảy ra.

Mọi người thu xếp xong xuôi, bà tử bên ngoài đi vào truyền lời nói là xe ngựa đã chuẩn bị xong, Bạch thị đang muốn đứng dậy, Phó Minh Hà liếc mắt nhìn Phó Minh Hoa, trên mặt lộ vẻ khoái chí: "Tổ mẫu, nghe nói nhị thúc mẫu muốn dẫn Ngọc ca nhi đi theo, không đợi nó sao?"

Bạch thị vừa nghe lời này, tay đang chống trên bàn ăn dừng lại, ánh mắt nhìn Tạ thị, cố duy trì nụ cười: "A Nguyên, nếu con thích Ngọc ca nhi thì có thể đưa nó đến bên nhìn một chút, hôm nay coi như xong đi." Ánh mắt Bạch thị phu nhân có chút dò xét nhìn Tạ thị, muốn xem rốt cuộc lòng Tạ thị nghĩ thế nào.

Là bởi vì biết mình không có con trai trưởng, lo lắng sau này không có chỗ dựa hay có mục đích khác?

"Vậy nghe theo mẫu thân." Tạ thị gật đầu, ý của Phó Minh Hoa rất rõ ràng, bà chỉ muốn mượn tay đại phòng tính toán với Tề thị mà thôi, cũng không thật sự muốn dẫn Phó Lâm Ngọc theo.

Bà đối với Phó Kỳ Huyền không có cảm giác yêu đương, đối với con ông cũng không yêu thương bất chấp.

Tạ thị vâng lời làm Bạch thị có chút bất ngờ. Tự xem suy nghĩ của mình có đúng hay không, một lát sau mới híp mắt gật đầu.

Ra cửa, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn, Thẩm thị và Bạch thị lên chung một chiếc xe ngựa, Chung thị và nữ nhi cũng vào một chiếc. Phó Minh Hoa lên xe ngựa trước, từ xa đã thấy Phó Minh Hà được người đỡ lên bậc thang đi lên xe ngựa.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Phó Minh Hoa, Phó Minh Hà nghiêng đầu nhìn lại, ánh mắt hai tỷ muội chạm giữa không trung, Phó Minh Hà cười lạnh một tiếng, Bích Hoàn vén mành trong xe ngựa cho nàng đi vào, hạ nhân dọn băng ghế để nàng bước lên xe ngựa, Phó Minh Hoa cũng cười cười, vào trong với Tạ thị.

Hôm nay Âm thị là chủ nhân nên không tự mình đến đón người của Phó gia, nhưng bà lại phái Chu ma ma bên cạnh đón Tạ thị.

Chu ma ma chờ đến khi xe ngựa của Phó gia tới liền đi đến đón, lần trước Bạch thị đã thấy những người bên cạnh Âm thị, lần này thấy Âm thị phái Chu ma ma ra đón cũng biết là đã cho mặt mũi rồi.Bên ngoài Tạ phủ không phải không có người, nhưng chỉ có người Phó gia được người rất có thể diện bên cạnh Âm thị là Chu ma ma ra nghênh đón.

"Đại nương tử đến, hai vị tiểu nương tử rất nhớ người, đã đợi từ sớm." Chu ma ma kéo tay Phó Minh Hoa, thân thiết nói.

Bên cạnh, trong lòng Phó Minh Hà như ăn dấm chua, nhưng lời cảnh cáo của Phó hầu gia khi trước vẫn còn tác dụng. Nàng ta muốn gả cho phu gia tốt, biết nổi giận lúc này sẽ làm người xung quanh để ý, đối với thanh danh của mình sẽ không tốt.

Cũng may Chu ma ma cũng vội vã dắt người Phó gia qua, không có nhiều lời với Phó Minh Hoa. Vào Tạ phủ không lâu sau, có người vội vàng tới nói là tam phu nhân tìm, Chu ma ma an bài người chăm sóc người Phó gia sau đó mới vội vã đi.

Nội viện đã mở khóa, có thể thấy hạ nhân vội vã qua lại xung quanh.

Bây giờ đã có rất nhiều người đến, trên hành lang cách đó không xa đều có thể thấy thiếu nữ ngắm cảnh, Bạch thị bảo muốn bái kiến chủ nhân, nha hoàn dẫn người Phó gia đi đến chủ viện.

Phó Minh Hà thấy mẫu thân đỡ Bạch thị, nàng ta quay đầu lại ngắm. Phong cảnh trong Tạ phủ trang nhã, không như hầu phủ hết sức xa hoa, nhưng lại có sự thanh tao thoát tục hơn Phó phủ nhiều lắm.

Nàng ta nghe người ta nói đến những cây có giá trị ngàn vàng, trong lòng vừa đố kị lại ước ao, quay đầu thấy Phó Minh Hoa đã đi sau mọi người một đoạn không biết đang nhìn cái gì.

Phó Minh Hà không thích nàng, đang muốn quay đầu, Phó Minh Hoa lại phát hiện ánh mắt nàng ta, nàng ta hừ lạnh một tiếng, ánh mắt chuyển dời, chẳng biết thế nào lại quay lại: "Đại tỷ đang nhìn gì đó?""Nhị muội thật hiếm thấy." Phó Minh Hoa đưa tay cầm một nhánh mai, mầm non theo hướng tay nàng rơi xuống, rơi đầy trên đống tuyết nhạt nhẽo. Một vài cánh hoa cũng vì động tác này mà hơi xuống, hoa hồng, tuyết trắng nhìn cũng thật đẹp mắt.

Nàng đưa tay hứng lấy hoa, đưa đến mũi ngửi.

Rõ ràng là động tác đơn giản nhưng trong ngực Phó Minh Hà lại sinh ra cảm giác tự ti. Nàng chỉ kiểu song kế của thiếu nữ chưa xuất giá, hai bên thái dương có vài lọn tóc thả xuống, một lọn tóc mềm mại rơi vào cổ áo khoác nhìn rất đẹp mắt.

Phó Minh Hoa ngừng suy nghĩ, khóe miệng mỉm cười, lời nói nhỏ nhẹ nhưng Phó Minh Hà nghe ra lại có cảm giác bị châm chọc.

Nàng ta ghét bộ dáng vân đạm phong khinh đoan trang của Phó Minh Hoa, nhưng trong bụng thì đầy ý xấu, giống như khinh thường mình, bộ dạng có chút giống Tạ thị, nhưng so với Tạ thị lạnh lùng thì càng làm người ta chán ghét hơn.

Phó Minh Hà nắm chặt tay, bản thân có chút không nhịn được. Vừa bị cảnh cáo nên càng phải cẩn thận hơn, lúc này thấy bộ dáng trước mặt, những lời cảnh báo nàng ta đã quên hơn phân nửa.

Nhưng ở chỗ này nàng ta không thể tức giận, bằng không cả đời này liền bị hủy.

"Đại tỷ nói gì vậy, ở đây không như Phó phủ, những cây mai này giá trị ngàn vàng.." Bình thường Phó Minh Hà không gọi Phó Minh Hoa là tỷ tỷ, nhưng lúc này đang ở bên ngoài cũng không thể làm cho người ta chê cười, Phó Minh Hoa cứ luôn muốn kích động mình.

Nàng ta nói hơn phân nửa, Phó Minh Hoa ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn nàng ta chằm chằm.

Phó Minh Hà bị nhìn đến không nói nên lời

Tuy nói đều là con cháu Phó gia, nhưng Phó lão hầu gia đã qua đời dung mạo không tuấn tú, đến Phó hầu gia cũng chỉ là uy nghiêm, lúc còn trẻ cũng không phải mỹ nam tử ở Lạc Dương.

Nhưng qua hai đời, dung mạo Phó Kỳ Huyền lai anh tuấn, cưới mỹ nhân Tạ thị, sinh Phó Minh Hoa đã lấy hết tinh hoa, nàng lại hưởng gương mặt đẹp của Tạ thị, nhưng không giống Tạ thị kiêu ngạo, nàng khiến người ta yêu thích nhiều hơn.

Phó Minh Hà cũng được xem là mỹ lệ, nhưng thân thể gầy yếu.

Đại Đường thích đẫy đà, xem đẫy đà là đẹp, gương mặt Phó Minh Hoa tuy nhỏ, nhưng hơn ở da thịt trên người, cúi đầu có thể thấy cằm nhỏ, càng làm cho người ta yêu.

Chương 50: Tiết gia

Cơn giận trong lòng Phó Minh Hà lại dâng lên, không kiềm chế được nữa, tuy rằng nàng ta nhỏ hơn, cũng không cao bằng Phó Minh Hoa, lúc này Phó Minh Hà không muốn mất đi khí thế, liền lui lại mấy bước nhìn nàng.

"Đa tạ nhị muội quan tâm, nếu mợ trách tội thì để cho ta nhận lỗi là được."

Luôn là như vậy! Phó Minh Hoa phạm sai lầm thì xin lỗi qua loa là xong, còn mình phạm sai lầm còn bị Bạch thị vốn yêu thương mình trách phạt.

Phó Minh Hà cắn môi, Phó Minh Hoa bước lên một bước, cầm khăn muốn lau miệng cho nàng ta: "Đừng cắn, son sẽ phai."

Nụ cười và giọng nói của Phó Minh Hoa còn văng vẳng bên tai, theo bản năng, Phó Minh Hà vốn muốn đưa tay giữ tay nàng, nhưng bàn tay đưa đến giữa không trung rồi cứng lại.

Xung quanh còn có người ngoài, nàng ta đổi thế nắm, kéo tay Phó Minh Hoa nói nhỏ: "Ngươi đang giở trò quỷ gì? Ngươi không cần giả vờ vịt trước mặt ta, ta không cần ngươi vờ vịt làm người tốt."

Nếu nàng là người tốt thì sáng sớm sẽ không cố ý nói đến chuyện của Phó Lâm Ngọc.

Trong lòng Phó Minh Hà nổi lên ác ý, nhìn gương mặt này nghĩ thế nào cũng thấy đáng ghét. Trong lòng nàng ta bật lên một suy nghĩ, ý nghĩ này vừa xuất hiện thì không thể nào khống chế nổi.

Phó Minh Hoa tưởng là Tạ thị sẽ nhận nuôi Phó Lâm Ngọc để sau này nàng có chỗ dựa, vì sao mình lại không thể? Từ ngày sinh ra, Phó Minh Hoa đã đoạt đi mọi thứ của mình. Nhị thúc đoạt vị trí thế tử vốn là của phụ thân, Phó Minh Hoa đoạt vị trí nữ nhi của thế tử, thậm chí nàng còn ra đời trước mình hai tháng, làm trưởng nữ hầu phủ, đoạt đi tất cả danh tiếng của mình.

Dựa vào cái gì mà nàng luôn đoạt đi mà mình chỉ có thể chịu đựng? Nàng cũng có thể cướp Phó Lâm Ngọc, cũng muốn thấy vẻ đố kị xuất hiện trên mặt Phó Minh Hoa.

Nghĩ vậy, Phó Minh Hà nhếch miệng cười, dùng khăn lau son môi còn sót lại cho sạch rồi nhìn về phía Phó Minh Hoa "Hừ" một tiếng, quay đầu đuổi theo đám người Bạch thị.

Chờ nàng ta đi khỏi, Phó Minh Hoa cầm hoa mai trong tay cắm vào ngọn cây nhỏ trong đống tuyết. Hoa sinh trưởng trên nhánh cây, nhưng lại không chịu nổi mưa gió vùi dập. Chỉ sợ một cơn gió thổi qua cũng làm nó rơi xuống.

Nàng cười cười lấy khăn lau tay sau đó đi theo hướng đám người Bạch thị.

Bạch thị có chút bất ngờ nhìn nàng một cái, nhưng cũng không nói gì, Phó Minh Hoa mỉm cười đi theo phía sau Tạ thị.

Chắc là vì như vậy mà Phó Minh Hà ghen tỵ với nàng, cho dù Bạch thị có không hài lòng về nàng cũng sẽ nhịn lại mà không nói ra.

Nhưng lúc Phó Minh Hà đang ghen tỵ với nàng đã quên mất tuy rằng Bạch thị răn dạy nàng ít hơn nàng ta, nhưng lại vô cùng sủng ái nàng ta.

Âm thị cho nha hoàn đi ra mời người Phó gia đi vào, trong phòng có không ít người, hầu như nữ quyến quyền quý ở Lạc Dương đều ở đây. Thẩm thị và Chung thị không có cáo mệnh, nên ở trong đám người khó tránh khỏi có vẻ yếu thế."Hôm nay trời đẹp, ta đã ra lệnh bố trí bếp nấu rượu trong viện, chốc lát nữa có thể vừa uống rượu vừa ngắm mai."

Âm thị vui vẻ nói, trong nội viện có một hồ nước lớn, nhưng mùa đông mặt hồ kết băng, cũng không có gì để chơi đùa, nhưng hôm nay mọi người đến đều có dụng ý khác, không chỉ để vui chơi.

"Nghe nói Tạ tam phu nhân có hai chất nữ cũng cùng đến Lạc Dương rồi."

Tiết thiếu phu nhân của phủ Định Quốc Công mở miệng trước, ánh mắt mọi người đều nhìn bà, bà cười tủm tỉm, sống lưng thẳng tắp.

Tiết phu nhân vừa mở miệng cũng sẽ không ai dám tranh cùng bà.

Phủ Định Quốc Công này lúc Đường thái tổ khai quốc, được phong thưởng thế tập võng thế. Năm đó Định Quốc Công đi theo thái tổ đoạt quyền, lập được công lao hiển hách. Lại thêm năm đó thái tổ bị vây khốn ở Giang Châu, được Diêu Thích chỉ điểm, sau đó cứu thái tổ từ trong thiên quan vạn mã, liều mạng mở đường máu. Sau khi cứu được thái tổ, Định Quốc Công Tiết Thiệu suýt nữa chết trong trận chiến ở Giang Khâu.

Sau khi lập quốc, thái tổ cảm niệm công lao của Tiết Thiệu nên phong thưởng cho Tiết gia, đem con của hoàng hậu sinh ra là trưởng công chúa Tiên Dung gả cho con của Tiết Thiệu là Tiết Bác, mà không phải là Tiết gia thượng chủ[1], đến đây có thể tưởng tượng được thái tổ thiên vị đối với Tiết gia thế nào.

[1] Thượng chủ: Nam tử mà kết hôn với công chúa

Sau khi Tiết Thiệu chết được tôn vinh trong thái miếu, Tiết Bác kế nhiệm chức vị quốc công, cùng với trưởng công chúa phu thê ân ái, chỉ sinh hai người con trai, tuyệt đối không cưới thiếp.Thế tử Tiết Tấn Vinh cưới Bành Hệ, trưởng nữ của Bành gia làm vợ, sinh ba trai một gái, trưởng tử năm nay mười hai tuổi, chưa có hôn ước. Hôm nay người của Tiết phủ đến, chắc là Bành thị đã nhìn trúng Âm gia, muốn vì Tiết gia nâng cao địa vị. Tuy rằng Tiết gia náo nhiệt, nhưng bên trong thật sự thua kém, quyền thế, địa vị bọn họ không thiếu, chỉ là nhìn trúng danh tiếng truyền thừa của tứ gia.

Âm thị cũng có ý với phủ Định Quốc Công, nghe Tiết phu nhân nói xong giống như được gãi đúng chỗ ngứa, cong khóe miệng cười: "Tính cách còn ngang bướng, thỉnh Tiết phu nhân dạy bảo nhiều hơn."

Yến hội hôm nay thì tuổi tác của trưởng công chúa Tiên Dung không nhỏ, nhưng vẫn chưa đến, nhưng Tiết phu nhân lại đến trước, hiển nhiên chuyện của Tiết phủ, Tiết phu nhân hoàn toàn có quyền làm chủ.

Mọi người nghe cuộc nói chuyện của Âm thị và Tiết phu nhân thì đã biết hai người này đã chọn đối phương, trong lòng cũng không cảm thấy đáng tiếc.

Nhưng cũng may cháu gái của Âm thị có hai người, người thứ nhất đi thì còn người thứ hai. Con trai của Tiết phu nhân còn hai người, tiểu nhi tử tuổi còn nhỏ, nhưng con thứ có thể cân nhắc.

Âm thị cho người gọi hai tỷ muội Âm Lệ Chi ra chào, hai nương tử này tiến lui có chừng mực, không hề kiêu ngạo như lúc ở Phó gia.

Phó Minh Hoa nhìn Bành thị, thấy bên cạnh bà ta có một nương tử đang ngồi ngồi thẳng người, không nói một lời.

Đây là người mà trưởng công chúa Tiên Dung cực kỳ yêu thương, lúc nàng ấy sinh ra đã được Gia An Đế phong thưởng, tuổi tuy còn nhỏ nhưng đã hưởng thang mộc ấp

Thang mộc ấp Thang: Nước nóng, Mộc: Gội, Ấp: Cái ấp. (Một khu vực có nhiều gia đình ở). Ngày xưa, vua cho chư hầu thang mộc ấp. Tiền thu được ở thang mộc ấp dùng về việc tắm gội để tiện trai giới. Lại còn gọi là tiền túc ấp ý nói lúc vào chầu triều có nơi ăn nơi ngủ. Hán Cao Tổ lấy đất Bái làm thang Mộc ấp của mình.

Thoạt nhìn tiểu nương tử này chỉ mười ba mười bốn tuổi, nhưng Phó Minh Hoa nhớ rõ, trong mộng Đan Dương quận chúa này gả cho Quân Tập hầu Giản Thúc Ngọc, cuối cùng Giản Thúc Ngọc mưu phản, bị Gia An Đế giết chết, toàn tộc lưu vong.

Tiết phu nhân kéo Âm Lệ Chi, giống như vừa gặp đã quen thân, cũng không buông tay nàng ấy ra, Âm thị mời mọi người ra ngồi chơi đùa

Mặc dù bên ngoài vẫn còn lạnh, nhưng so với trong phòng thì oi bức hơn, Phó Minh Hoa uống nước trà lại đi một chuyến đến tịnh phòng, lúc trở về thấy ở góc xa nơi hành lang có một thiếu nữ ngồi trên ghế dài ngay đoạn rẽ, trong tay cầm một nhành mai, bức cánh hoa xuống.

Ở đây không náo nhiệt, đa số người lui đến đều đến phía trước chỗ Âm thị, Phó Minh Hoa làm tiếng bước chân nặng nề hơn, thiếu nữ nghiêng người đưa lưng về phía nàng quay đầu lại, đó là Đan Dương quận chúa mà Phó Minh Hoa đã thấy trong phòng.

"Quận chúa nương nương." Phó Minh Hoa vừa thấy người thì khẽ nhíu mày, lúc này mới tiến đến hành phúc lễ.

Nàng không muốn cùng vị Đan Dương quận chúa có thân phận cao quý này dây dưa, bởi vì cuối cùng nàng ấy bị Giản Thúc Ngọc liên lụy mà mang tiếng xấu, cuối cùng tự sát theo phu quân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau