TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Giết gà dọa khỉ

Nhất thời noãn các an tĩnh dị thường, chỉ còn gương mặt nhỏ nhắn quật cường của Phó Minh Hà không chịu thua nhìn Âm Lệ Chi.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Thường ma ma xuất hiện ở cửa: "Phu nhân lệnh nô tỳ đến xem, bên này sao lại.."

Bà còn chưa dứt lời liền phát hiện bầu không khí trong noãn các không đúng, Bích Hồng quỳ trên mặt đất, Thường ma ma thấy vài mãnh vỡ của vòng tay trên đất, nhìn dáng vẻ của Phó Minh Hà, tình hình lúc nãy Âm thị tặng vòng tay Thường ma ma cũng thấy, thấy vòng tay bị bể, bầu không khí có chút không đúng, nhất định là bà không thể xử lý được, liền vội vã trở về gọi Bạch thị.

Bạch thị dẫn một đám người đến, thấy tình hình trong noãn các, sắc mặt bà tái xanh: "Xảy ra chuyện gì?"

Âm Lệ Chi hừ một tiếng, làm bộ dáng vênh váo tự đắc nói mình bắt nạt Phó Minh Hà: "Cô nương Phó gia được dạy dỗ rất tốt, không chỉ đánh muội muội, còn rất khí phách đập bể vòng tay cô ta đưa cho. Có bản lĩnh thì ngươi đem những món mình nhận đưa giao ra hết mới tốt." Nàng quay đầu lại nhìn Âm thị, làm nũng nói: "Cô, chơi không vui, con muốn đi về, chúng ta dắt Nguyên Nương về chơi hai ngày đi, ở đây ngây ngốc một hồi con cũng khó chịu."

Làm trò trước mặt nhiều người Phó gia như vậy, lời hài tử nói làm mặt Bạch thị u ám, dường như bà có chút hung tợn nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa, giống như là muốn hỏi có chuyện gì vừa xảy ra.

Ma ma hầu hạ trong noãn các run rẩy đi lên kể chuyện mới xảy ra cho Bạch thị nghe, Bạch thị trợn tròn mắt như muốn hôn mê, bà lạnh lùng nhìn Phó Minh Hà, cháu gái bà luôn yêu thương vậy mà trước mặt người ngoài làm bà mất hết mặt mũi.

Thẩm thị có chút lo lắng và đau lòng nhìn nữ nhi, Chung thị thấy gương mặt nhỏ nhắn, khóc đến không khóc của nữ nhi, cố nén vẻ khó chịu, chỉ kéo nữ nhi vào lòng, ánh mắt nhìn Phó Minh Hà giống như muốn ăn thịt người.

"Chỉ là vài món đồ cỏn con của Âm gia mà thôi." Bởi vì Phó Minh Hà không có phụ thân, lại vô cùng ngang ngược, lúc Âm Lệ Chi nói ra lời này, nàng không nghĩ ngợi liền mở miệng.

Chỉ là Phó Minh Hà không nghĩ tới, nàng có can đảm quăng vỡ đôi vòng ngọc Âm thị tặng, nhưng người ngoài không có khí phách đó.

Bạch thị nghe được như vậy lớn tiếng quát lên: "Câm miệng!"

Âm thị cong khóe môi: "Quả thật Phó gia dạy dỗ nữ nhi rất có khí phách."

Một câu nói làm cho sắc mặt Bạch thị trắng bệch.

Nếu trả lại lễ vật, chứng minh Phó gia không có khí phách. Nghe được câu tán thưởng có khí phách của Âm thị, sao Bạch thị cam lòng cho được?

"Phu nhân bên thông gia không cần tranh cãi với nó, nó chẳng biết nặng nhẹ xúc phạm nương tử, chút nữa ta sẽ dạy bảo nó thật tốt."

Âm thị cũng không nói gì, chỉ hừ một tiếng quay đầu nhìn Tạ thị: "Cũng không còn sớm, chúng ta một mạch đi đến Lạc Dương rất mệt mỏi, ngày mai nhị tỷ mang Nguyên Nương đến đây chơi hai ngày đi."
Tạ thị còn chưa lên tiếng, Bạch thị lại tươi cười nói: "Cũng tốt." Ở Lạc Dương Tạ gia cũng có biệt viện, lần này hai vợ chồng Tạ Lợi Trinh đến Lạc Dương sẽ tạm thời ở đó.

Sở dĩ Bạch thị không làm khó Tạ thị mà lại vui vẻ đồng ý với Âm thị, cũng bởi vì chuyện vừa rồi mà Phó Minh Hà đã gây ra.

Âm thị cũng không tiện ở lâu, Tạ thị lệnh cho Phó ma ma dẫn người đi đến ngoại viện báo cho Tạ Lợi Trinh, Âm thị không nể mặt mũi Phó gia chút nào. Ngồi trên ghế, nghe được hạ nhân nói tam gia đã đợi bà ở bên ngoài, liền từ chối việc Bạch thị giữ bà lại dùng bữa tối, dẫn người của Tạ gia đi ra.

Trở lại trong viện, sắc mặt Bạch thị vô cùng âm trầm.

Hôm nay Âm thị không nể mặt của bà, nhưng mà lại không có chỗ phát giận, đành phải để Thường ma ma đỡ ngồi xuống, nhẫn nại hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Vành mắt Phó Minh Nguyệt còn có chút đỏ, nghe được câu hỏi của Bạch thị, cảm nhận được gương mặt giận dữ của bà, đang muốn mở miệng, bên người vang lên tiếng bước chân, thân hình cao lớn, chòm râu hoa râm.

Ngay cả áo khoác cũng không cởi xuống, ánh mắt quét một vòng trong nội thất, Bạch thị đứng dậy nghênh đón, ông ta lại không để ý, bước thẳng qua Bạch thị, ngồi xuống chỗ Bạch thị vừa ngồi, hai chân dang rộng, tay đặt lên tay vịn hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Giọng nói bình tĩnh, thậm chí không giống như Bạch thị lúc nãy lớn tiếng quát, nhưng lại mang đến áp lực vô hình.

Lúc này Phó Minh Nguyệt cũng không dám khóc nữa, trong phòng lặng ngắt như tờ. Phó hầu gia thấy mọi người không nói lời nói, mới liếc mắt: "Nói!"
Cả người Phó Minh Nguyệt run rẩy, bây giờ trên gương mặt bướng bỉnh của Phó Minh Hà mới lộ vẻ sợ hãi, nhìn Bạch thị, Phó Minh Nguyệt lắp bắp nói: "Âm, Âm nương tử nói chuyện với đại tỷ, con muốn đi qua đó, nhị tỷ nắm tay con nói không nên đi, nói các nàng ấy coi thường chúng ta."

Nàng đem chuyện Phó Minh Hà nắm chặt tay nàng thế nào, nàng té trên đất thế nào, rồi đến Âm Lệ Chi ngang ngược, nói đến Phó Minh Hà nhận lễ vật lại còn bất kính với khách nhân, cuối cùng nói đến chuyện Phó Minh Hà quăng vỡ vòng tay làm Âm thị tức giận.

Chung thị ở một bên nghe nữ nhi nói liền lạnh lùng nhìn Thẩm thị.

Cơ hội lấy lòng Âm gia lại bị Phó Minh Hà ngu xuẩn này ngăn cản.

Bầu không khí trong phòng căng thẳng, trong lòng Phó Minh Hà cảm thấy tủi thân, Thẩm thị bên cạnh sợ đến thân thể run rẩy, từ trước đên nay đối với cha chồng này nàng vẫn luôn thấy sợ hãi, lúc này thấy ông ta tức giận lại nhịn không được đẩy nữ nhi một cái, mong nàng nhận sai để Phó hầu gia tha cho.

Thẩm thị gả vào hầu phủ nhiều năm, biết rõ tính cách của cha chồng, nhưng Phó Minh Hà muốn rơi nước mắt e là không bằng lòng.

"Cháu gái nói không sai, các nàng vào phủ còn cùng.."

Lời nàng nói chưa dứt, Bạch thị thấy không vừa ý, mà ánh mắt Phó hầu gia lại bình tĩnh, trong đôi mắt lộ vẻ lạnh lẽo, sợ cháu gái này hôm nay gặp xui xẻo, tay véo nàng một cái: "Còn không mau bồi tội!"

"Con không sai.." Phó Minh Hà đang muốn mở miệng, Phó hầu gia lại gật đầu: "Nhị nương tử nói không sai, quả thật nó không sai." Phó hầu gia chậm rãi mở miệng, ánh mắt nhìn Bích Hồng đang quỳ phía sau nàng: "Ai là người hầu thân cận của nhị nương tử?"

Lúc này, mặt Bích Hồng không còn chút máu, đập đầu trên đất, giọng nói khàn khàn ngay cả lời cũng không nói nên.

Sắc mặt của Phó Minh Hà dần trắng bệch, Phó hầu gia nói: "Hạ nhân hầu hạ không tốt, thấy hành vi của chủ tử không đúng cũng không ngăn, đánh năm mươi trượng, làm gương tránh mọi người bắt chước."

Người trong phòng nghe đến đó cả người phát run.

Nam nhân thân thể cường tráng không chắc có thể chịu được năm mươi trượng, huống hồ là một cô nương yếu đuối.

Bích Hồng có văn tự bán đứt, thân phận thấp hèn, lúc này chủ tử phạm sai lầm làm nàng phải lấy mạng bù vào.

Toàn thân Phó Minh Hà như bị sốt rét, thấy Bích Hồng mặt xám như tro tàn bị kéo ra ngoài, tiểu nha đầu biết kết cục của mình, ngay cả la cũng không dám la, sợ liên lụy đến cha mẹ, nàng mền nhũn như bùn, hai bà tử đỡ dậy.

Chương 42: Kính hầu

Ở bên cạnh, hai hàm răng Phó Minh Nguyệt va vào nhau "Ken két", ngay cả Phó Nghi Cầm lúc vừa hồi phủ có chút ngang ngược cũng không dám thở mạnh.

Xử lý xong Bích Hồng, Phó hầu gia lại nói: "Nhị lang còn chưa trở về?"

Hôm nay người của Tạ gia đến, Phó Kỳ Huyền vẫn ở bên ngoài chưa trở về, Bạch thị cũng có chút tức giận nhi tử, nhưng buồn bực thì cũng phải cho nó mặt mũi, dù sao Phó Kỳ Huyền cũng là tâm can của bà.

Thật đúng là quá thất lễ.

Bạch thị có chút chột dạ: "Có lẽ là bận việc gì đó."

Phó Kỳ Huyền đảm nhận chức quan nhàn tản ở Lễ bộ, suốt ngày uống rượu chơi đùa, Bạch thị nói lời này cũng cảm thấy không ổn, Phó hầu gia cười lạnh hai tiếng, mặt lộ vẻ ân cần: "Nguyên Nương, thân với hai nữ nhi mợ con mang đến là chuyện tốt, ngày mai con cùng mẫu thân đi thăm cậu, chơi đùa thật vui."

Phó Minh Hoa lên tiếng, trên mặt Phó hầu gia lộ ra nụ cười hài lòng.

Bạch thị cắn môi, thấy bà tử bên ngoài đi đến nhìn chằm chằm Phó Minh Hà, chân Phó Minh Hà như mọc rễ không chịu đi ra ngoài, Phó hầu gia làm như không thấy bộ dạng quật cường đó, cuối cùng nàng bị bà tử kéo ra, không bao lâu tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Hôm nay xảy ra chuyện như vậy, Bạch thị cũng vô cùng mệt mỏi, Phó hầu gia ở trong viện của bà dùng bữa, dù sao cũng vừa ở trước mặt mọi người mà xử lý Phó Minh Hà, rốt cuộc cũng nhúng tay vào việc nội trạch, không cho Bạch thị mặt mũi, chung quy vẫn cho bà một cái tát.

Những người còn lại đều thức thời lui xuống, Phó Minh Hoa trở lại viện sau đó thay xiêm y, Bích Lam cũng trở về nhỏ giọng nói với nàng: "Bích Hồng bị đánh đến nửa người dưới nát bét, bị khiêng ra ngoài, nhị nương tử ngất xỉu."

Nói đến chuyện này Bích Lam thở dài.

Thỏ chết cáo đau lòng, tuy bình thường nàng và Bích Hồng không có giao tình nhiều, nhưng cũng đều là nô tỳ, rõ ràng không làm gì cả, nhưng vì chủ tử mà liên lụy.

Phó Minh Hoa nhìn nàng, thấy đáy mắt nàng mang theo sự thương hại: "Không đành lòng?"

"Cũng không phải, chẳng qua cảm thấy nàng ấy rất oan." Bích Lam ngồi xổm bên cạnh đấm chân cho Phó Minh Hoa.

Lời này là thật, Phó Minh Hoa gật đầu.

Ai cũng biết Bích Hồng oan, sao Phó hầu gia có thể không biết. Nhưng ông ta chỉ muốn giết gà dọa khỉ, làm Phó Minh Hà có nề nếp chút thôi.

Rạng sáng ngày thứ hai, Tạ thị dẫn Phó Minh Hoa đến biệt viện Tạ gia ở Lạc Dương.

Mấy ngày trước có mưa nhỏ, trên lối đi của phủ đệ Tạ gia đặc biệt trải đá cuội được vận chuyển từ bờ sông Giang Hoài tới, có thể thấy Tạ gia phú quý thế nào.

Ngoại viện có hòn non bộ lâm viên, Tuy rằng Tạ gia không thường đến đây ở nhưng nô bộc cũng không ít.

Âm thị đã sớm đợi trong phủ, thấy Tạ thị mí mắt đỏ hoe.

"Hôm qua không thể trò chuyện với tỷ tỷ, phu quân rất nhớ tỷ."Lúc này Âm thị đối mặt với Tạ thị không lãnh đạm như hôm qua thấy người Phó gia, vừa kéo tay Phó Minh Hoa thân thiết nói: "Nguyên Nương cũng lớn như vậy."

Vẻ mặt Tạ thị nhàn nhạt: "Sao Viêm ca nhi không tới?"

Viêm ca nhi là con cưng của Âm thị, hiện tại mới ba tuổi, mời hậu bối của Quách Chính Phong truyền thị thuật bói toán, đặt tên là Tạ Huyền Hi, bởi vì mạng y thiếu hỏa, bởi vậy nhũ danh mới gọi là Viêm ca nhi.

Chữ hỏa: 火, chữ Viêm: 炎

Nhắc đến Tạ Huyền Hi, sắc mặt Âm thị thoáng chốc nhu hòa: "Trời Lạc Dương lạnh, ý của mẫu thân là phải về trong năm, đường đi vất vả nên không cho y theo, chỉ là lúc gần đi có dặn muội nói nhất định phải thay y đưa lễ vật vấn an cho tỷ."

Tạ thị nghe xong lời này, mặt nở nụ cười, thở dài: "Không biết còn có thể thấy nó không."

"Sao tỷ tỷ lại nói như vậy." Âm thị vội vã lên tiếng, Tạ thị cúi thấp đầu nhìn chiếc váy không trả lời.

Âm thị lấy vòng ngọc từ cổ tay xuống đeo lên tay Phó Minh Hoa, nói: "Hôm qua Bảo Nhi nói muốn cùng chơi với Nguyên Nương, biết hôm nay con đến, e rằng đã chờ từ lâu, ta để Cố ma ma dắt con qua đó?"

Phó Minh Hoa gật đầu, Âm thị lại cười: "Thật ngoan." Tạ thị trầm tĩnh nhìn, không lên tiếng.

Quả nhiên hai tiểu cô nương Âm gia đã chờ nàng thật lâu, thấy Phó Minh Hoa đến có chút vui vẻ.

"Biết chuyến đi này đến Lạc Dương, từ trong nhà ta mang theo hạt phỉ ngào đường, Nguyên Nương muốn nếm thử không?"
Âm Lệ Thục giống như là dâng lên vật quý, đem một đĩa đường lên, Phó Minh Hoa nể tình bóc một miếng đua lên miệng, dùng khăn che miệng nhỏ đang nhai.

"Ăn ngon không?" Âm Lệ Thục hỏi một tiếng, Phó Minh Hoa khẽ gật đầu: "Ngọt quá, cần hạn chế, ăn ít thôi." Nàng lấy nước trà súc miệng, Âm Lệ Chi cười nói: "Ta thấy nó rất ngọt."

Âm Lệ Thục ăn một miếng cũng nói quá ngọt, đợi khi bớt ngọt Âm Lệ Chi mới hỏi: "Hôm qua nhị nương tử Phó gia bị phạt sao?"

Phó Minh Hoa nhìn Âm Lệ Chi, cười mang vẻ mặt ngây thơ, thấy Phó Minh Hoa nhìn nụ cười càng sâu hơn.

"Cũng không có gì, chỉ là nha hoàn thiếp thân bị ban trượng đánh chết." Âm Lệ Chi nghe lời này liền cười nhạt: "Tiện nghi cho nàng ta quá, nhưng mà đổi đôi vòng tay để thấy nàng ta bị cười nhạo cũng đáng."

Vòng tay cũng không phải vật bình thường mà nàng ấy nói hời hợt như vậy, Phó Minh Hoa chớp mắt: "Cậu mợ mang hai người đến Lạc Dương là muốn gặp quý phi nương nương phải không?"

Âm Lệ Chi nghe nàng nói như vậy có chút bất ngờ, nhìn nàng một cái, thấy nàng lấy tay cầm khăn che khóe miệng, mặt tươi cười nói: "Đúng vậy."

"Nguyên Nương gặp qua quý phi nương nương, có thể.." Âm Lệ Thục bên cạnh nghe đến Thôi quý phi, đang muốn chen vào nói, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng cười của nam nhân trẻ tuổi.

"Nguyên Nương đến rồi?"

"Dượng." Hai vị cô nương Âm gia đứng lên, Tạ Lợi Trinh mặc cẩm bào màu xanh chắp tay đi đến.

Ông mang khăn quấn đầu màu đen, thân hình cao gầy.

Người của Tạ gia dáng vẻ không tệ, vào cửa thấy Phó Minh Hoa, ông ta nhân tiện nói: "Lúc ta gặp Nguyên Nương, con còn nhỏ thế này, ta còn từng bế qua."

Phó Minh Hoa thi lễ mỉm cười.

Ông ta nói một hồi chuyển chủ đề: "Vừa nghe các con nói đến quý phi nương nương."

"Hai hôm trước con may mắn được mẫu thân dẫn theo tiến cung gặp qua nương nương." Tạ Lợi Trinh mỉm cười, "Đó thật sự là may mắn."

Phó Minh Hoa ngẩng đầu nhìn ý cười dần tan đi trong mắt Tạ Lợi Trinh, làm như nghĩ đến chuyện gì đó không vui, trong lòng nàng có chút nghi hoặc, Tạ Lợi Trinh cũng nhanh chóng cất giấu tâm tư: "Các con chơi đi, ta có chuyện phải làm."

Hắn vừa đi, Âm Lệ Chi lấy tay nâng cằm: "Ngày thường có gì để chơi chứ?"

Mỗi ngày các nàng đều phải học như Phó Minh Hoa, chuyến này Âm thị mang các nàng đến Lạc Dương là muốn các nàng tìm đối tượng ở Lạc Dương.

Vừa nghe Phó Minh Hoa nhắc đến chuyện này, hai cô nương xinh đẹp không mắc cỡ, lại tỏ vẻ thành thạo, ngược lại hỏi Phó Minh Hoa: "Trong Lạc Dương có bao nhiêu thiếu gia danh môn? Dì có từng mang ngươi đi xem qua chưa?"

Chương 43: Ngọn nguồn

Khóe miệng Phó Minh Hoa cong lên, thấy Âm Lệ Chi có dáng vẻ thản nhiên: "Có chủ ý rồi?"

"Xem cô mẫu an bài thế nào." Thân là nữ tử thế gia, hưởng thụ vinh hoa phú quý thì phải trả giá tương xướng.

Trong lòng các nàng đều hiểu, sau này hôn sự của các nàng cũng không thể vì mình thích mà gả, mà phải gả cho đối tượng có lợi cho gia tộc.

Đối với việc này hai cô nương đã sớm hiểu rõ, cho nên nói chuyện này dáng vẻ cũng vô cùng lạnh nhạt.

"Còn ngươi?" Âm Lệ Thục thuận miệng hỏi một câu, Phó Minh Hoa không nói gì.

Đùa giỡn một lúc, Tạ thị ở bên kia sai người gọi Phó Minh Hoa nói phải đi về.

Âm Lệ Chi và Âm Lệ Thục có chút quyến luyến nói lần sau gặp lại.

Phó Minh Hoa theo nha hoàn tới viện của Âm thị, nha hoàn đi ra ngoài, Tạ thị và Âm thị ở trong phòng nói chuyện, nàng tùy ý cho hạ nhân hầu hạ cởi áo khoác, đi vào liền nghe Âm thị nhỏ giọng nói: ".. Đã nhiều năm như vậy, không nghĩ tới còn gặp được người kia không biết xấu hổ. Sao nàng ta lại còn dám gọi khuê danh của tỷ tỷ, còn đuổi theo tỷ chứ?"

Chẳng biết tại sao Phó Minh Hoa bỗng nghĩ đến Quách tần.

Thời điểm Tạ thị có thể bị người khác đuổi theo không nhiều, nhưng ngày ấy gặp Thôi quý phi, quả thật Tạ thị bị Quách tần đuổi theo.

Nhưng mà mình đến lúc nào nha hoàn bà tử bên ngoài đều biết, nếu cứ núp vậy, đến lúc bà tử đi vào thông báo bị người ta phát hiện thì lại thất nghi.

Huống chi chưa chắc hai người này sẽ nói ra chuyện gì, nàng cố ý phóng đại tiếng bước chân, đột nhiên tiếng nói chuyện bên trong ngừng lại, Âm thị và Tạ thị từ nội thất đi ra, Âm thị thấy Phó Minh Hoa ánh mắt liền trở nên ấm áp: "Thật là hài tử ngoan." Nàng quay đầu nhìn Tạ thị, kéo tay Tạ thị nhỏ nhẹ nói: "Tỷ tỷ, tỷ và Văn Viễn hiếm khi gặp mặt một lần, sau này từ biệt, muốn gặp lại không biết năm nào tháng nào, cần gì phải vội vã quay về? Huống chi hai đứa cháu của ta cũng thích Nguyên Nương, dù sao lão thân gia cũng đã mở miệng, không bằng ở thêm hai ngày hẵn về."

Văn Viễn là tên tự của Tạ Lợi Trinh.

Không biết có phải Tạ thị bị câu nói không biết năm nào tháng nào gặp lại của Âm thị làm cho xúc động, mà do dự một chút cũng gật đầu đồng ý.

Âm thị vui mừng cho người đi dọn dẹp viện. Tạ thị nói chuyện cả ngày, trên mặt có vẻ mệt mỏi, Âm thị cho nàng quay về viện nghỉ ngơi chốc lát, buổi tối cùng nhau dùng bữa.

Tạ thị ý bảo nữ nhi đến đỡ mình, trở về viện liền cho nha hoàn lui ra, mới nhìn Phó Minh Hoa: "Chuyện lúc nãy con nghe được bao nhiêu?"
Ánh mắt Tạ thị sắc bén, Phó Minh Hoa nắm chặt khăn đứng trước mặt Tạ thị: "Nghe mợ nhắc đến Quách tần."

Tạ thị thấy nàng thành thật, hơi thở phào nhẹ nhõm, tay chống lên ghế cạnh chiếc bàn con, mới cau mày: "Quách tần," Tạ thị do dự trong chốc lát, suy nghĩ một chút vẫn mở miệng nói: "Ả ta là nữ nhi của Quách Hiển Trung."

Giọng nói Tạ thị dịu dàng, nhỏ nhẹ nói ra lai lịch của Quách tần: "Quách Hiển Trung là văn nhân nổi danh Giang Châu, năm đó, lúc ngoại tổ phụ con còn trẻ mặc kệ thân phận là kết giao với ông ta. Người này không màng danh lợi, bụng đầy văn tài nhưng không chịu làm quan." Tạ Ứng Vinh quý tính cách thanh quý của ông ta, trở thành bạn thân của ông, ngay cả hôn sự của ông ta cũng do Tạ Ứng Vinh đứng ra thu xếp.

Sau khi cưới, Quách Hiển Trung chỉ có duy nhất một nữ nhi, thê tử vì khó sinh mà thân thể bị tổn thương, không đến vài năm thì mất.

Hắn đầy bụng văn tài, gia cảnh lại bần hàn, Tạ Ứng Vinh vì hắn chi bạc để hạ táng thê thất của ông, ông cảm động vì Tạ Ứng Vinh mấy lần ra tay giúp đỡ, lại nghĩ đến bản thân mình không còn gì để bận lòng. Vừa nợ ân lớn của Tạ gia, lại ôm nữ nhi vào Tạ phủ, trở thành phụ tác bên người Tạ Ứng Vinh.

Sau khi thê tử mất, ông một lòng phụ trợ Tạ Ứng Vinh, mặt khác tự mình dạy dỗ nữ nhi.

Tuy rằng Quách Uyển Như tuổi còn nhỏ, lại biết mình ăn nhờ ở đậu, nên cực kỳ lấy lòng Chúc thị. Năm đó, vợ cả Chúc thị của Tạ Ứng Vinh có mang, từ khi sinh nữ nhi, bụng Chúc thị nhiều năm không có động tĩnh, bấy giờ lại lần nữa mang thai. Trong lòng cho rằng Quách Uyển Như mang đến vận may, đối với Quách Uyển Như có chút chiếu cố.

Sau mười tháng hoài thai, Chúc thị sinh khó, đang lúc vô tri vô giác, cho rằng hồn phách đã bay đến âm tào địa phủ thì dường như nghe được giọng của Quách Uyển Như, ngay tức khắc Chúc thị tỉnh táo, sinh hạ nhi tử.

Từ đó, Chúc thị càng thêm yêu thích Quách Uyển Như, đồng thời trượng phu lại xem trọng Quách Hiển Trung, bởi vậy Tạ gia tính toán muốn cho nhi tử Tạ Lợi Trinh thú Quách Uyển Như làm vợ.
Khi đó cha con họ Quách vô cùng vui mừng, tuy nói Quách Uyển Như lớn hơn Tạ Lợi Trinh bốn tuổi, nhưng Chúc thị cho rằng tính mạng mẹ con hai người đều do ả ta cứu, xem ả ta trở thành thần may mắn của nhi tử, coi ả ta là nương tử Tạ gia, mọi chi phí ăn mặc so với nương tử Tạ gia còn muốn tôn quý hơn.

Tạ Lợi Trinh biết ả ta là thê tử tương lai của mình, cho đến khi ả ta mười sáu tuổi, Tạ thị gả đến Lạc Dương, ả ta mang danh nghĩa người Tạ gia để tiễn Tạ thị gả đến Lạc Dương, vừa đi đến nơi, ả ta bị vinh hoa phú quý làm mù mắt.

Tuy rằng danh tiếng Tạ gia vang danh, nhưng theo theo Quách Uyển Như thì không phồn hoa như kẻ khác ở Lạc Dương.

Thiếu nữ không vượt qua nổi mê hoặc, cũng không có tính cách lạnh lùng xem danh lợi như cặn bã của Quách Hiển Trung. Không lâu sau khi ả ta đến Lạc Dương, người của Tạ gia còn ngóng trông nàng ta trở lại thì ả ta lại ngồi trên kiệu nhỏ có người khiêng, mang vào Quang Trạch Phường cạnh Đông Cung của thái tử, trở thành một trong những nữ nhân của Gia An Đế.

Ả ta tràn đầy tự tin cho rằng mình có thể ở trong cung trở nên nổi bật, so với con thứ của chính thất không thể thừa kế gia nghiệp Tạ gia, chỉ biết sống ở Giang Châu kia, ả ta càng hướng đến việc được hoàng đế sủng ái, hưởng phong quang vô hạn.

"Nhưng Quách thị quá ngây thơ rồi." Lăn lộn cho tới bây giờ, ở trong cung khó khăn lắm mới bảo vệ được tính mạng của mình, không có gia tộc chống lưng, ở trong cung quả thật là bước đi khó khăn.

Đến bây giờ cũng là ngũ phẩm tần, thật sự là cười chết người!

Không có hài tử, không được sủng ái, không có chỗ dựa, nếu không phải Thôi quý phi cố tình giữ mạng của ả ta lại, ả ta đã sớm chết trong cung.

Tạ thị cười lạnh, sửa lại làn váy, vuốt tóc: "Trước đây hoàng thượng nhắm đến ả ta cũng chỉ vì ả được Tạ gia coi trọng mà thôi, Tạ gia không coi trọng thì ảta nghĩ ả ta là ai?"

Phó Minh Hoa nghe nói như vậy, trong lòng thầm suy nghĩ, Tạ thị nói lời này chẳng lẽ cũng nói cho mình nghe?

Nàng im lặng, Tạ thị nhíu mi: "Được rồi, sau này con nhớ kỹ, không nên ở trước mặt mợ mà nhắc đến Quách tần đó." Tạ thị không kiên nhẫn nói: "Ta mệt rồi, con trở về nghỉ ngơi đi."

Phó Minh Hoa thi phúc lễ: "Mẫu thân nghỉ ngơi cho tốt."

Lần này Tạ thị chỉ gật đầu không lên tiếng.

Từ phòng Tạ thị đi ra, Phó Minh Hoa đến gian phòng cũng trong viện của Tạ thị, chỉ là một sương phòng nằm bên trái.

Nàng có thói quen mỗi ngày phải ngủ trưa, tuy rằng ở đây bày biện không giống với trong khuê phòng của nàng, nhưng vẫn là mấy người Bích Vân đi theo.

Chương 44: Bị bệnh

Bích Vân hầu hạ nàng nằm lên giường, nàng nhớ đến câu hỏi hôm nay Âm Lệ Chi đã hỏi nàng.

Âm thị dẫn nàng ấy đến Lạc Dương để tính hôn sự tương lại, nhưng bản thân mình thì sao?

Nàng nhắm mắt lại, dường như đến đến "Phó Minh Hoa" trong mộng lúc còn sống.

Ký ức ban đầu vì nàng mới được sinh ra, tuổi còn nhỏ nên có một số chuyện nhớ không rõ ràng, nhưng chỉ có duy nhất một ký ức nàng đặc biệt khắc sâu, đó là năm mười lăm tuổi mà chưa có hôn ước.

Lúc đó nàng đã trở thành trò cười trong miệng đám người quyền quý ở Lạc Dương, tuổi càng lớn càng khó gả ra ngoài.

Những người xuất thân hiển quý đã sớm định ra hôn sự, đợi đến khi mười bốn mười lăm tuổi đã thành thân. Nếu chưa có hôn ước chắc chắn phải có nguyên nhân, hoặc là gả cao thì với không tới, gả thấp lại không chịu, không được người ta xem trọng; hoặc là có nguyên nhân khác, tóm lại có nói ra cũng chẳng vẻ vang gì.

Người Phó gia đối với "Nàng" mặc kệ không hỏi, khi đó "Nàng" đã từng hâm mộ Phó Minh Hà, Phó Minh Hà cũng hay trong tối ngoài sáng dùng lời chế giễu "Nàng", đến khi "Nàng" mười sáu tuổi, mới có hôn ước với Lục Trường Nghiễn, nửa năm sau vội vã gả qua cho y, khi đó trong mắt người ngoài, "Nàng" như gái lỡ thì.

Phó Minh Hoa trở mình, cảm giác được Bích Vân bên cạnh đưa tay sửa lại chăn sau đó ngồi dưới giường nghỉ ngơi. Phó Minh Hoa khẽ động Bích Vân liền tỉnh.

"Nương tử không ngủ được sao?"

Nàng cảm giác như Phó Minh Hoa còn chưa ngủ, hỏi một câu, Phó Minh Hoa lên tiếng nói: "Ừ."

"Lạ giường ạ?"

Bích Vân lo lắng quỳ xuống, ghé vào bên giường tay vỗ nhẹ chăn, dịu dàng hát một bài.

Phó Minh Hoa đau xót trong lòng, cố cắn chặt răng.

Thân thể được quấn dưới chăn rất chặt, Bích Vân phát hiện bất thường, ôn nhu hỏi: "Nương tử sao vậy?"

Nàng đưa tay trong chăn ra, Bích Vân đưa tay phải nàng vào lại trong chăn, Phó Minh Hoa lại nắm chặt tay Bích Vân. Khi hôn sự nàng được định ra, lúc biết mình phải gả cho Lục Trường Nghiễn, nha đầu Bích Vân này bình thường vẫn không thích nói nhiều muốn rời khỏi Phó gia, đi đến Giang Châu báo tin, cầu Tạ gia cứu nàng.

Đáng tiếc nàng ấy không thể đi khỏi Lạc Dương, bị Phó gia lấy danh nghĩa đào nô mà bắt trở lại, đưa lên quan bị đánh chết tươi.

Bích Vân và nhũ mẫu Giang thị hợp mưu bị đuổi khỏi Phó gia, lúc đó "Nàng" trong mộng bị đả kích rất lớn.

Mấy nha đầu này đều là Tạ gia đưa tới bên cạnh "Nàng", đối với "Nàng" rất trung thành và tận tâm. Phó gia muốn bỏ rơi nàng, nàng cũng đành chịu, trong mộng, lúc Phó gia trừ khử Bích Vân, "Nàng" giữ ba nha đầu kia càng chặt hơn.

Nhưng đáng tiếc, "Nàng" không có tiền đồ gì, lúc gả vào Lục gia, bản thân không vui, "Nàng" từng muốn thả mấy nha đầu rời đi, nhưng mấy nha hoàn này sống chết cũng không muốn đi, sau khi chết "Nàng" chẳng biết mấy nha đầu này thế nào, đáng tiếc cho các nàng ấy phải theo một chủ tử không có tiền đồ như vậy.
"Nương tử, trời đông giá rét đừng để lạnh tay." Bích Vân muốn nhét tay nàng vào chăn, Phó Minh Hoa lại nắm tay nàng ấy thật chặt, một lát sau mới buông ra, tùy ý để Bích Vân bỏ tay nàng vào trong chăn.

Nhẹ nhàng vỗ nhịp, học theo âm điệu của nhũ mẫu Giang thị trước đây, từ từ đưa Phó Minh Hoa vào giấc ngủ.

Đối với việc mẹ con Tạ thị ở lại, hai tỷ muội Âm Lệ Chi rất vui mừng, buổi tối dùng bữa cũng muốn ngồi cạnh nàng.

Bởi vì chuyện hôm nay, ánh mắt Âm thị nhìn Phó Minh Hoa vô cùng dịu dàng: "Tỷ tỷ sinh được một nữ nhi tốt." Quả thật tâm tư không giống những đứa trẻ cùng tuổi, làm nàng bất ngờ.

Tạ thị cười cười không nói.

"Được rồi." Âm thị vỗ tay: "Nhũ mẫu Giang thị của Nguyên Nương có một số việc phải ở lại, e rằng tới hai mươi tháng chạp mới có thể quay lại."

Phó Minh Hoa gật đầu.

Buổi tối, hai tiểu cô nương đến viện nàng nói nên tâm tư. Phó Minh Hoa biết lòng của hai người, cũng biết lần này đến Lạc Dương muốn sớm kết giao bằng hữu, để mai sau lập gia đình các nàng cũng có chỗ giúp đỡ.

Con gái thế gia không hề đơn thuần, trong lòng Phó Minh Hoa hiểu rõ, các cô gái đùa giỡn đến trời tối, nhũ mẫu đến giục mới rời đi, hẹn ngày mai sẽ cùng nhau thưởng cảnh tuyết.

Ngày thứ hai trời trong, Phó Minh Hoa đến chỗ Âm thị thỉnh an liền bị Âm Lệ Chi kéo ra ngoài thưởng tuyết.

Trong vườn trồng hoa mai, trời đông tuyết phủ vừa lúc vài cây mai kết hoa, có chút hoa trông rất đẹp mắt.
Mấy người ngồi trên ghế dài trong hành lang, xuyên qua cành mai thưa thớt, Phó Minh Hoa thấy mấy người hướng về bên này, rất nhanh vượt qua rừng mai đi theo đường nhỏ đến bên kia.

Dẫn đầu là một người mặc áo khoác màu tím, Đại Đường có văn bản quy định, màu tím là cấm sắc, không phải người thường có thể mặc, trong lòng nàng đang đoán đây là ai, dường như người nọ chú ý đến ánh mắt của nàng, quay đầu nhìn lại.

Đôi mắt dài nhỏ lạnh lẽo của tam hoàng tử Yến Truy chạm ánh mắt nàng, nhìn nàng một cái chậm rãi kéo áo khoác quay đầu rời đi.

Lúc này Phó Minh Hoa mới thấy Tạ Lợi Trinh cũng đi phía sau hắn, nhìn bộ dạng vậy, chắc là tam hoàng tử lén tới gặp Tạ Lợi Trinh, bây giờ phải rời đi.

"Ai vậy?"

Âm Lệ Thục ngạc nhiên hỏi, Phó Minh Hoa nhìn nàng đáp: "Tam điện hạ."

Hai cô gái khẽ nhếch mày không nói.

Tuy nói Âm thị giữ Tạ thị ở lại hai ngày, nhưng Tạ thị cũng chỉ ở lại một đêm rối dẫn Phó Minh Hoa đi trở về.

Trong Phó phủ, vẻ mặt Bạch thị hơi khó coi, Phó Minh Hoa trở lại trong viện của mình, vừa mới thay xiêm y thì nghe nói Phó ngũ nương tử tới.

Nàng nhíu mày, cho Phó Minh Sa tiến vào.

Đây là lần đầu Phó Minh Sa muốn gặp Phó Minh Hoa phải thông báo, Phó Minh Sa vẫn mang dáng vẻ điềm đạm đáng yêu, đi vào liền nói: "Đại tỷ, tỷ biết không, nhị tỷ bị bệnh."

Quả thực Phó Minh Hà bị bệnh, nàng ta nhắm mắt sẽ nhớ đến ngày ấy Bích Hồng bị đánh đến da tróc thịt bong, máu tươi tràn lan.

Tiếng thét chói tai ngày đó vẫn quanh quẩn bên tai nàng ta, dường như Phó Minh Hà có thể ngửi thấy mùi máu tươi, cùng với dáng vẻ Bích Hồng nhìn, muốn cầu nàng ta cứu người.

Lúc đó nàng ta không dám cứu, dũng khí đánh vỡ chiếc vòng khi mà ở trước mặt hầu gia cũng không còn chút nào.

Nàng ta khóc đến cả người run rẩy, Thẩm thị ôm nàng ta yên lặng rơi lệ, còn thầm chửi mắng: "Nha đầu Âm gia chết tiệt kia."

Phó Minh Hà cắn môi, khóc cũng không dám lớn tiếng, nàng ta ôm cánh tay Thẩm thị, tựa đầu trước ngực, có chút yếu ớt hỏi: "Bích Hồng chết rồi."

Thẩm thị nhìn nữ nhi, lòng đau như cắt: "Đó là do nàng ta phúc mỏng.."

Phó Minh Hà chảy nước mắt, vừa hận vừa sợ: "Không phải lỗi của con, rõ ràng nàng ta sai, chúng con đều là đích nữ, chẳng lẽ vì nàng ta là trưởng nữ cho nên mọi người chỉ thấy nàng ta? Ngay cả tổ phụ cũng chỉ phạt con, không phạt nàng ta?"

Chương 45: Thăm viếng

Âm Lệ Chi thân thiết với Phó Minh Hoa, khi đó Phó Minh Hà không cam lòng, dù sao mình cũng là đích nữ, nhưng mọi người ai cũng chú ý đến Phó Minh Hoa. Nàng giận dỗi, dẫn đến Phó hầu gia đánh chết Bích Hồng trước mặt nàng, kết cục Phó Minh Hoa không sao, mà còn được tổ phụ an ủi.

Thẩm thị vuốt lưng nữ nhi, nhẹ nhàng nói: "Sẽ ổn, sẽ ổn."

Tình cảnh về sau có ổn hay không Phó Minh Hà cũng không biết, nhưng lúc này Phó Minh Hà hiểu được, vết thương trong lòng sẽ mãi không lành được.

Nàng không quên được cặp mắt to của Bích Hồng nhìn mình, không quên được giây phút kia bị sỉ nhục thế nào.

* * *

Trong viện Phó Minh Hoa, Phó Minh Sa mở to đôi mắt, không biết sao gần đây Phó Minh Hoa đối với mình lại lãnh đạm.

Nàng mở to đôi mắt như mắt mèo, làm dáng vẻ vô tội.

Bà tử giữ cổng dập đầu ở phòng ngoài, nói Tề di nương tới.

Phó Minh Hoa đưa tay vuốt mép chén, cho Tề thị đi vào.

"Đại nương tử ra ngoài chơi sao không dắt tam nương tử theo chứ? Hai ngày nay đại nương tử không ở trong phủ, tam nương tử rất nhớ người." Còn chưa thấy bóng dáng Tề thị nhưng giọng nói đã vang đến.

Phó Minh Hoa cong khóe miệng, lời không biết xấu hổ như vậy mà Tề thị cũng có thể nói.

Ả ta có thân phận thấp, làm việc cũng không kiêng kị, tuy rằng từ đầu bị người cười chê, nhưng ả ta vẫn thích làm theo ý mình, sau này, người ngoài đều nghĩ ả ta xuất thân không tốt, chỉ là sủng thiếp của Phó Kỳ Huyền, lời nói và hành động thấp hèn cũng xem điều này là hiển nhiên, không ai so đo với ả ta.

Tề thị tủm tỉm cười đi vào nhà, thấy Phó Minh Sa ngồi bên cạnh liền bĩu môi: "Ngũ nương tử cũng ở đây." Tề thị hành lễ trước mặt Phó Minh Hoa, đối với Phó Minh Sa có chút coi thường.

Phó Minh Sa đứng dậy hành lễ với ả ta, ả ta không chút khách khí đặt mông vào chỗ Phó Minh Sa vừa ngồi, nhìn Phó Minh Hoa cười nói: "Đất ở tòa nhà của Tạ tam gia giống như dưỡng người, tỳ thiếp thấy nương tử càng đẹp hơn."

Tuy nói không đưa tay đánh người đang cười [1], nhưng Phó Minh Hoa cũng không muốn trả lời.

[1] Nguyên văn là "Thân thủ bất đả tiếu kiểm nhân", thành ngữ tương tự như câu "Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại."

Cưới vợ phải lấy người hiền, đức, dung, ngôn, công, nhà quyền quý coi trọng nhất chính là phẩm hạnh, tính tình, sau đó mới là dung mạo.

Cũng không phải nạp thiếp, Phó Minh Hoa cúi đầu dùng nắp trà lướt qua lá trà, Tề thị thấy nàng không nghe mình nói chuyện, cảm thấy không vui, trong lòng cảm thấy không hài lòng.

"Lần này Tạ tam gia đến Lạc Dương, tỷ đệ thiếu phu nhân gặp nhau chắc là sẽ ở thêm một thời gian chứ?" Tề thị nghĩ đến lý do mình đến đây, cố nén lửa giận mở miệng cười.Nghĩ đến lúc Tạ Lợi Trinh đến hầu phủ, mang đến cho viện của Tạ thị rất nhiều lễ vật, những thứ đó làm ả ta đỏ mắt.

Tề thị thấy nữ nhi Phó Nghi Cầm đeo trên cổ khối vàng lấp lánh, ước chừng bằng lòng bàn tay, dường như Phó Nghi Cầm rất hả hê, không chịu lấy xuống.

Tiếc là lúc Âm thị tặng lễ, chỉ tặng cho mấy cô nương con vợ cả của Phó gia, ngay cả Phó Minh Châu cũng không có gì cả.

Có người nói Bạch thị cũng có cả một danh sách quà tặng, nhưng những thứ đó cũng không bằng một phần mười của Tạ thị, mỗi khi ả ta nhớ đến những chiếc rương đó, lòng tham chẳng thể che giấu được.

Nhiều tài vật như vậy Tạ thị dùng sao cho hết? Bà ấy ốm yếu, cũng không có con nối dõi cho Phó gia, nếu bà ấy không sinh được nhi tử thì mấy thứ này cũng thuộc thừa kế của Phó Minh Hoa, sau này cũng đưa cho người ngoài, để người ngoài hưởng lợi, chẳng lưu lại cho Phó gia.

Nhưng Tạ thị sống chết không chịu, hẹp hòi không khoan dung, không sinh được nhi tử nhưng cũng không cho Ngọc ca nhi một cơ hội.

Tề thị nén sự ghen ghét trong lòng, ả ta vừa nói xong, tay Phó Minh Hoa đang cầm nắp trà để vuốt bọt thì bất ngờ nặng nề đậy lại.

"Keng" một tiếng, Tề thị sợ đến thân thể run rẩy.

Phó Minh Hoa ngẩng đầu lên nhìn, nụ cười trên khóe miệng có chút lạnh lẽo: "Tề di nương, những chuyện của người lớn sao ta hiểu được."

Giọng nói nàng nhẹ nhàng êm ái, nghiêng người, cổ áo hình trái xoan bởi vì động tác nghiêng người của nàng, thấp thoáng có thể thấy được bờ vai hơi cong, áo choàng từ đầu vai thả xuống, vòng qua thắt lưng như nhành liễu, che đi bắp đùi thả xuống đất.
Tề thị chẳng biết làm sao, cũng nhớ tới ngày ấy mình nói với nàng về chuyện trạng nguyên Đỗ Tiệm Đức, nàng kéo dây đàn làm đầu ngón tay mình bị cắt đứt.

Chính là nụ cười như không cười, ánh mắt kia làm lòng ả ta hơi sợ hãi. Vết thương trên ngón tay còn chưa khỏi, lúc này dường như hơi đau.

Trước mặt không để đàn tranh, nhưng Tề thị vẫn theo bản năng mà rụt tay về, bàn tay nắm chặt thành quyền.

Một lúc lâu sau, Tề thị mới phản ứng được, trước mặt Phó Minh Sa, Phó Minh Hoa lại dạy dỗ mình lần nữa.

Tề thị có thể đối mặt với Phó Nghi Cầm mặt lạnh cay nghiệt, có thể đối mặt với Bạch thị chán ghét không thích, nhưng ả ta không thích nhất, chính là Tạ thị và Phó Minh Hoa vân đạm phong khinh như vậy, dường như sự miệt thị dành cho ả ta từ xương tủy.

Dù cho da mặt dày, ả ta cũng không ở lại nổi nữa, vội tìm cớ rời đi.

"Hình như gần đây Tề di nương hay đến tìm đại tỷ." Phó Minh Sa đứng ở một bên như tiểu nha hoàn, không chịu ngồi vị trí bị Tề thị chiếm lấy, Bích Lam bưng ghế con ra, Phó Minh Sa ngồi xuống trước mặt Phó Minh Hoa.

Phó Minh Hoa cười một tiếng, Lục Vu sai nha hoàn bưng điểm tâm lên, nàng dùng tăm bạc chọc một miếng: "Muội cũng biết?"

Một chữ "Cũng" làm Phó Minh Sa lộ vẻ khẩn trương.

Tuy Phó Minh Sa cẩn trọng, nhưng tuổi vẫn còn nhỏ, lúc này Phó Minh Hoa hời hợt hỏi một câu làm Phó Minh Sa có chút hoảng hốt: "Hình như ở chỗ tỷ tỷ gặp di nương hai lần, nên thuận miệng hỏi thôi."

Phó Minh Hoa bưng chén trà uống, Phó Minh Sa đứng dậy nói phải đi về.

Buổi chiều, Phó Minh Hoa sai Bích Lam chuẩn bị dược liệu thuốc bổ, muốn đi thăm Phó Minh Hà.

Bích Lam có chút ngờ vực, không thể hiểu hỏi: "Từ trước đến giờ nhị nương tử và người không hợp mà." Nàng ta không thích Phó Minh Hoa, Bích Lam không cần nhìn cũng đoán được không chừng Phó Minh Hoa đưa gì đó sẽ bị Phó Minh Hà sai người ném đi.

Trước đó Âm thị tặng nàng ta đôi vòng tay cũng bị ném vỡ, Bích Lam tiến lên nói: "Không bằng đưa thuốc bổ cho nàng ta theo phân lệ của người."

Phó Minh Hoa gật đầu, nàng muốn thăm Phó Minh Hà, hiển nhiên là có dụng ý. Tay nàng vuốt thân chén hai cái mới cầm chén trà nhỏ nhấp một miếng.

Buổi chiều sau khi ngủ trưa nàng đi thăm Phó Minh Hà, mấy bà tử bên ngoài viện thấy Phó Minh Hoa đến, mời vào cũng không được, cản lại cũng không xong, chỉ phải nói đi xin chỉ thị của nhị nương tử.

Ở trong phòng Phó Minh Hà nghe nói Phó Minh Hoa tới, sắc mặt âm trầm lớn tiếng nói: "Ta không gặp, cho nàng ta về đi." Nha hoàn truyền lời sợ hãi nhìn chằm chằm, xương cốt Bích Hồng còn chưa lạnh, bản tính Phó Minh Hà lại khó sửa đổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau