TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tình cảm mẹ con

Về phần hai nhà Phó, Dung sau khi chuyện thành công, tứ hoàng tử Yến Tín đăng vị, nếu muốn thái bình, hậu cung và triều đình không thể có cả hai.

Nói cách khác, nếu như Phó gia muốn quyền thế, Phó Minh Hoa trong cung không thể được sủng ái quá mức, không thể nổi danh được cung chiều, thậm chí để đề phong Phó gia, khả năng nàng còn không thể có con nối dòng. Nếu tân đế sủng ái nàng, như vậy Phó gia sẽ không có quyền lực, tu giấu tài, đóng cửa giấu dốt.

Nếu muốn cả hai, Phó gia nhất định sẽ trở thành chim đầu đàn, cuối cùng phú quý không quá mười năm, cả nhà Phó gia chắc chắn hóa thành hư không. Chuyện như vậy trong lịch sử có rất nhiều, nhưng Phó hầu gia đi một vòng lớn như vậy, chính là vì quyền thế, sao lại không chọn quyền? Lúc đó vật hi sinh sẽ là nàng.

Trong màn đêm Phó Minh Hoa cong khóe miệng, chân đạp về phía Bích Lam đã ngủ sâu, phát ra tiếng ngáy nho nhỏ, nàng thật ao ước giống Bích Lam vô tư vô lo như vậy. Nàng trở mình, chợt nghe Bích Lam có chút tỉnh ngủ hỏi: "Nương tử đi tiểu đêm sao?"

"Không có." Nàng khẽ mở miệng, Bích Lam phía dưới thì thầm một tiếng lại đi ngủ.

Phó hầu gia đem hôn sự của nàng đánh cược, cho nên Phó Nghi Cầm đánh chủ ý với nàng, chạm đến lợi ích Phó gia, Bạch thị mới kiên quyết từ chối, mẹ con hai người ầm ĩ, sau đó Phó Nghi Cầm mới tự quyết định, phái Đinh Mạnh Phi đi ra.

E rằng đêm nay Tạ thị cũng đã biết dự định của Phó gia, cho nên khi đó ánh mắt của bà ấy mới có thể lạnh giống như băng.

Về phần trong mộng lúc Phó Nghi Cầm trở về, bề ngoài là Tạ thị không chịu nổi sự bức bách của Phó Nghi Cầm mà treo cổ tự sát, hại Phó gia bất nghĩa, nhưng thực tế Phó Minh Hoa nghi ngờ, phía sau cái chết của Tạ thị không đơn giản như vậy!

Nếu như nàng đoán không sai, Phó hầu gia thật sự muốn dùng hôn sự của nàng với tứ hoàng tử Yến Tín để tỏ thành ý, nhưng "Trong mộng" về sau Phó gia cũng không nhắc đến chuyện này, vậy chứng minh, nhất định là Tạ thị lấy cái chết để phá thiết cục của Phó hầu gia, dự định liên thủ của hai nhà Phó, Dung thất bại, bảo toàn Tạ gia, Thôi gia.

Phó Minh Hoa im lặng cong khóe miệng, tay trong chăn đã nắm chặt thành quyền.

Trong lòng Tạ thị, đúng là lợi ích gia tộc vẫn quan trọng nhất.

Chuyện tới bây giờ, Phó gia và Dung phi vô cùng có khả năng liên thủ, việc này nàng nhìn thấu. Từ nhỏ đã bị Phó gia giáo dưỡng như nhi tử, lại được đại nho như Tạ thị chỉ điểm sao lại không rõ? Nhưng hôm nay rõ ràng Tạ thị ý thức được chuyện không thích hợp, nhưng lại không nói với nàng.

Lòng dạ lạnh lùng đối với tính mạng của mình cũng không tiếc, phá rối ván cờ Phó hầu gia bày ra, để Tạ gia và Thôi gia thu lợi. Thật ra, bà ấy vì nhà mẹ đẻ, vì lợi ích tứ họ mà suy nghĩ thật chu đáo, nhưng bà ấy có nghĩ tới không, người ghét Phó Kỳ Huyền, nhưng mình cũng là do người mang thai mười tháng sinh ra.
Trong mộng, bà ấy không tính đến an nguy của Phó Minh Hoa, thậm chí Tạ thị còn không nghĩ đến. Vì muốn bảo toàn Tạ gia, làm ước nguyện của Phó Trường Thắng thất bại, ông ta tức giận thế nào

Khi đó "Trong mộng" Phó Minh Hoa không hiểu tình hình, ở trong Phó gia bị xa lánh. Tạ gia đối với nàng chẳng quan tâm, Phó gia hận nàng thấu xương, nàng vừa được mười hai mười ba tuổi, vẫn chưa quyết định việc hôn sự, cuối cùng không biết là may mắn hay bất hạnh mà gả cho Lục Trường Nghiễn.

Phó Minh Hoa "Trong mộng" luôn cho rằng Tạ thị vì Phó Nghi Cầm trở về bị xa lánh mà chết, may mà nàng không biết, nếu nàng biết, thì đối với Tạ thị thất vọng bao nhiêu

Phó Minh Hoa trở mình, chân đạp Bích Lam ngáp một cái: "Nương tử ngủ không được?"

"Chỉ là lạnh quá thôi." Phó Minh Hoa nắm chặt chăn, im lặng cười nhạt. Bích Lam ngồi xuống: "Cần nô tỳ thay nương tử sưởi ấm giường không?"

"Không cần." Chẳng qua nàng chỉ cảm thấy "Nàng" trong mộng quá vô tâm, mùa đông năm nay đặc biệt khó khăn. Bề ngoài Phó Nghi Cầm trở về làm "Nàng trong mộng" cả đời bất hạnh, cho dù là trong mộng Phó Minh Hoa cũng nghĩ vậy, nhưng thực tế Phó Nghi Cầm trở về, chỉ là đem tính toán của Phó phủ nổi lên mà thôi.

Tuy nàng từ chối đề nghị của Bích Lam, nhưng Bích Lam vẫn ngồi dậy, tay tìm chân Phó Minh Hoa để vào thang bà tử.

Nàng ấy cũng không vì trời giá rét mà lười biếng, run rẩy khoác áo đi ra. Trong viện của Phó Minh Hoa lúc nào cũng có người đang làm việc, khi Bích Lam trở về môi lạnh đến bầm den, Phó Minh Hoa nhìn nàng một cái: "Quay về ngủ đi, ngủ chỗ này sẽ bị ta đạp đấy."Bích Lam không chịu, cuối cùng chỉ đành ngủ ở ngoài trên tiểu tháp.

Mặc dù buổi tối ngủ không ngon, nhưng Phó Minh Hoa đã tập thành thói quen, cho dù bình thường nàng ngủ sâu, mỗi đêm cũng là cảnh trong mơ không ngừng xuất hiện. Lúc trời chưa sáng nàng rửa mặt xong xuôi, Tạ thị đã ở trong viện chờ nàng.

"Vào cung phải chú ý quy củ.." Tạ thị không để ý đến đôi mắt hồng tơ máu của nữ nhi, chỉ thản nhiên căn dặn: "Trong cung nhiều quy củ, không được chạy loạn."

Phó Minh Hoa đã sớm qua tuổi thích xem náo nhiệt, Tạ thị quá lo lắng rồi, cho dù Tạ thị không căn dặn, nàng cũng sẽ tuyệt đối đi theo bên cạnh Tạ thị, tuyệt đối sẽ không chạy loạn thất lễ, dẫn đến phiền toái. Dù cho điều Tạ thị đang nói là thừa, nàng cũng kiên nhẫn nghe, Tạ thị thấy dáng vẻ an tĩnh nghe của nữ nhi hết sức hài lòng, tính cách này của Phó Minh Hoa không phải Phó gia có thể nuôi ra được, đáng tiếc lại họ Phó.

Trong lòng bà bỗng sinh ra ý nghĩ thương tiếc, lại hóa thành hư không, ánh mắt dần lạnh lùng, tâm lại lạnh lẽo.

Sắc trời còn sớm, vì hôm qua không đưa trước bài tử đển tiến cung cầu kiến, sáng sớm hôm nay xe ngựa của Tạ thị đã sớm đậu ngoài cửa cung, đưa bài tử đợi Thôi quý phi triệu kiến. Mẹ con hai người ngồi xe ngựa Phó phủ đi ra thì trời còn chưa sáng.

Tạ thị ngồi trên xe ngựa nhắm mắt dưỡng thần. Hôm nay bà trang điểm khiến khí sắc khá hơn, Tạ gia nuôi nữ nhi, dù cho lúc này trong xe chỉ có mẹ con hai người, không có người khác, nhưng dáng vẻ vẫn như cũ không có chút sai sót. Quy củ dạy dỗ giống như khắc vào xương, Phó Minh Hoa nhìn thoáng qua liền dời ánh mắt.

Ương nhân đưa tin tức, xe ngựa của Tạ thị được sắp xếp chờ đợi ở cửa cung. Bên ngoài gió thổi ào ào mãnh liệt, thỉnh thoảng nghe được tiếng ngựa đạp tuyết, cũng không biết trải qua bao lâu, cuối cùng bên trong cũng có người truyền lời, Thôi quý phi triệu kiến các nàng.

Để ngừa Thiên Phong Đế nghi kị, cũng để tránh nghi ngờ, tuy rằng Thôi quý phi thường xuyên ban cho Tạ thị đồ vật, nhưng Tạ thị cực kỳ ít khi tiến cung bái kiến.

Mỗi khi lễ tết cũng có cơ hội tiến cung, nhưng Tạ thị cũng không phải là phu nhân của Phó hầu gia, chỗ ngồi không gần, thời gian nói chuyện với Thôi quý phi cũng không nhiều.

Lần này Tạ thị chủ động cầu kiến Thôi quý phi, là sau khi bà gả đến Lạc Dương mấy năm, bây giờ là lần thứ hai cầu kiến.

Trong cung khác so với Phó gia, quy củ rất nhiều. Nếu ở trong cung không có phân vị, thì chỉ có thể đi bộ vào cung. Tạ thị đi theo phía sau cô cô Thôi quý phi phái tới dẫn đường, từng bước vất vả đi về phía trước.

Chương 22: Mượn mệnh

Bà ấy mặc chiếc áo khoác ngân hồ thật dày kéo tuyết đọng trên mặt đất, che đi hơn phân nửa dấu chân nhợt nhạt. Giống như Tạ thị làm việc, dường như không để lại chút dấu vết.

Phó Minh Hoa thấy thú vị, rủ mi mắt mang theo ý cười an tĩnh đi theo phía sau Tạ thị, nghe Tạ thị cố nén tiếng ho khan, cô cô kia chắc là Thôi quý phi mang từ nhà mẹ đẻ theo, đối với Tạ thị vô cùng quan tâm: "Thiếu phu nhân có uống thuốc chưa? Nếu nương nương biết hôm nay thân thể thiếu phu nhân chưa hồi phục, sợ rằng sẽ lo lắng." Lời nói quan tâm của bà làm khóe miệng Tạ thị nở nụ cười nhợt nhạt, không phải như ở Phó gia giả vờ cho có, mà thật sự từ bên trong đến bên ngoài lộ ra vẻ vui mừng và ôn nhu: "Làm phiền Tĩnh cô cô quan tâm, thân thể này của ta vẫn luôn như thế." Người được Tạ thị gọi là Tĩnh cô cô dừng một chút, cùng Tạ thị trao đổi ánh mắt, mí mắt rũ xuống để lộ vài phần ưu thương.

Tạ thị nói những lời này rất bình tĩnh, cả đời này của bà đã bị hủy, bây giờ sống chỉ vì gia tộc mà thôi. Đối với bà mà nói, nguyên nhân để bà bước chân vào Phó gia, đó chính là Phó gia chính là thế tập. Năm đó Phó lão hầu gia vì Đại Đường mà lập được chiến công hiển hách, hậu nhân lại được phong chức suông mà thôi.

Tiên đế và Thiên Phong Đế bây giờ, gồm cả Phó lão hầu gia đã mất trong lòng cũng hiểu rõ, Phó gia lựa chọn lập nhiều công lao, biến thành ô dù bảo vệ người nhà Phó gia, để Phó gia mấy trăm năm phú quý an ổn. Chỉ cần con cháu Phó gia không làm sai, không ngỗ nghịch, phú quý của Phó thị sẽ tồn tại theo Đại Đường, phát triển mấy trăm năm, sẽ giống như Tạ gia trong bốn gia tộc cổ xưa. Chính là bởi vì nhìn trúng điểm này của Phó gia, cho nên Tạ gia Giang Châu mới đồng ý liên hôn với Phó gia, đem thứ nữ của Tạ gia gả đến Phó gia ở Lạc Dương. Điều Tạ thị mong muốn khi mình còn sống, là tìm cách để Phó gia phú quý!

Hơn mười năm trước, Tạ gia từng có may mắn kết bạn với hậu nhân của môn phái Quỷ Cốc, Quách Chính Phong, từng bốc một quẻ cho Tạ gia, chỉ nói thiên tương biến, tai nan chí, nhân phân ly. [1]

[1] Thiên tương biến, tai nan chí, nhân phân ly: Thời thế thay đổi, tai họa tới, người chia lìa.

Tạ gia như rơi vào đại dịch, lúc đó mời người Lý Thiên Chính bói giúp, kết quả tứ gia một mất tất cả vong, một bị tổn hại tất cả đều tổn hại. Lúc đó chín chữ đó được Tạ gia coi là chân ngôn tuyệt mật, đến bốn mươi năm trước, quả nhiên thiên hạ đại loạn, mười năm sau triều Đường thay thế triều Trần, thật ứng với ba chữ "Thiên tương biến" mà Quách Chính Phong từng nói qua.

Từ lúc đó Tạ gia tận lực dùng phương pháp phá giải, còn cầu Quách Chính Phong giúp đỡ, được chỉ điểm. Khí số của Tạ gia sắp hết, nhưng họ muốn nghịch thiên mà đi. Kề từ đó, chỉ còn cách mượn mệnh!

Tứ đại gia tộc đồng khí tương liên, số phận chung một nhịp, thế tộc đã thành lập nhiều năm, vận mệnh cũng không tốt để mượn. Lúc Tạ gia đang chọn lọc, lại nhìn trúng những thế tộc mới nổi của Đại Đường. Bọn họ muốn mượn số phận của những thế tộc mới nổi để sử dụng.

Chính là bởi vì như vậy, Phó gia mới lọt vào mắt Tạ gia. Mới có việc Tạ thị gả thấp, oanh động cả thành Lạc Dương, khi đó ai cũng tiếc nuối Tạ thị, một nương tử của gia tộc lớn thật sự, lại gả cho Phó gia, giống như là nhà giàu mới nổi.Từ ngày gả đến Phó gia trở đi, Tạ thị vẫn đang hoàn thành sứ mạng của mình. Bà chán ghét Phó Kỳ Huyền, trong lòng bà cũng giống như mọi người, khinh thường Phó Kỳ Huyền, dù hắn không phải phế vật, nhưng xét về xuất thân thì hai người liền không xứng. Bà chỉ vì sự hưng suy tồn vong của Tạ gia mà sống, về phần cái mạng này có chết hay không, thân thể có tốt không thì liên quan gì?

Tĩnh cô cô thân là tâm phúc của Thôi quý phi, tuy rằng không biết tỉ mỉ tình hình cụ thể trong đó, nhưng đoán được Tạ gia gả vào Phó gia, nhất định là có lợi cho tứ gia tộc. Tạ thị cũng là tiểu mỹ nhân, gả cho Phó Kỳ Huyền đúng là sỉ nhục, nếu gả vào tứ gia, có lẽ kiếp này sẽ sống như ý.

Chỉ tiếc..

Tĩnh cô cô thầm thở dài, thấy vẻ mặt dửng dưng của Tạ thị, cố nén sự nặng nề trong lòng, nhìn Phó Minh Hoa bên cạnh khen: "Phó nương tử cao hơn ta, lần trước thấy còn nhỏ như vậy." Tĩnh cô cô giữ khoảng cách phía sau Tạ thị nửa bước, tỏ vẻ tôn trọng, lại gần như đi song song với Phó Minh Hoa. So sánh dáng vẻ của nàng, lần trước Tạ thị một mình mang nữ nhi tiến cung là bốn năm trước, Phó Minh Hoa năm tuổi, là lúc Thôi quý phi sinh hoàng tử Yến Ký.

Tạ thị nghe Tĩnh cô cô khen ngợi, khóe miệng lộ ra nụ cười chuẩn mực, thần sắc bình tĩnh quay đầu liếc mắt nhìn Phó Minh Hoa. Thấy nàng hơi cúi đầu, mang theo ý cười, dáng vẻ an tĩnh không màng danh lợi.
Dáng vẻ Phó Minh Hoa đúng mực, khuê tú Lạc Dương ít ai có thể so sánh với nàng, dù cho có là công chúa. Bởi vì Yến gia ít ỏi, ngay cả gia phả cũng không có, cũng không thể so với con gái nàng. Mặt mày Tạ thị lộ vẻ kiêu ngạo, tuy nói rằng tình cảm mẹ con của bà và Phó Minh Hoa không thân thiết, nhưng tốt xấu gì Phó Minh Hoa cũng mang nửa huyết mạch Tạ gia, bà dạy con gái cũng không lơi lỏng, ngoại trừ Nữ giới mà con gái phải học ra, tứ thư ngũ kinh nàng cũng có xem qua, cầm kỳ thi họa không nhất định tinh thông, nhưng phải biết. Cho nên tính cách đoan chính nhưng không mất đi sự thông tuệ, cũng không vì đọc Nữ giới, mà nó giống như những nữ nhi Phó gia khác. Về phần Phó Minh Hoa có cao lên không, Tạ thị không để ý.

"Thường xuyên thấy lại không thấy thay đổi gì." Tạ thị bận việc gia tộc đại sự, mấy năm gần đây chỉ vì Tạ gia mà lo lắng hết lòng, hình như thật sự đã sơ suất với nữ nhi.

Tĩnh cô cô nhìn ra được Tạ thị không muốn nói về vấn đề này, bởi vì vậy cười ha ha, xong cũng ngậm miệng.

Phó Minh Hoa cười lạnh lùng, cũng an tĩnh đi theo sau Tạ thị làm vật trang trí.

Thôi quý phi ở Bồng Lai điện, trong hậu cung ngoài Thanh Ninh cung lớn nhất ra, nó là cung điện lớn nhất. Mặc dù bà ấy không được sủng ái bằng Dung phi, nhưng xuất thân địa vị còn đó, lại sinh hai hoàng tử, địa vị vững chắc.

Hôm nay Tạ thị xuất phát từ Phó gia, là đi từ Trường Nhạc Phường phía nam, do đó Tĩnh cô cô tới đón thì dẫn hai người qua Vọng Tiên Môn nhập cung. Qua ba bức tường cung thật dày mới tiến vào bên trong nội cung.

Trong nội cung lấy Tử Thần điện làm trung tâm, phía sau chính là Thái Dịch Trì quang cảng vô cùng tráng lện, là nơi thường ngày Thiên Phong Đế tiếp kiến triều thần thiết yến. Từ Tử Thần điện, Bồng Lai điện của quý phi ở phía đông bắc Tử Thần Điện, cạnh Thái Dịch Trì.

Phó Minh Hoa đi đến hai chân nhũn ra, trời lạnh đi vậy, đi đến đổ mồ hôi, hai chân giẫm trên đất lạnh lẽo.

Tạ thị bên cạnh càng khó chịu, sắc mặt tái nhợt, toàn dựa và Tĩnh cô cô và An ma ma đỡ đi, thật vất vả mới đến được Bồng Lai Điện.

Chương 23: Yến Truy

Bồng Lai điện quả thật xứng với tên của nó, được xây dựng trên nước. Sau khi đi qua bậc thang cao, đi vào trong cửa cung, thứ đầu tiên làm người khác chú ý nhất là cái hồ bên dưới nối với Thái Dịch Trì. Bốn phía xây lang kiều, phía dưới có đá được điêu khắc chống đỡ, nếu là mùa hạ ở giữa có đủ loại sen, có cá, phong cảnh thật sự đẹp không sao tả xiết, chỉ tiếc mùa đông không có gì đẹp mắt.

Mặt nước đã kết thành băng, mặc dù phần lớn đã bị cung nhân vớt đi, nhưng trời lạnh như vậy, nước rất nhanh liền kết thành băng mới.

"Thiếu phu nhân tới không đúng lúc, nếu là mùa hè ở đây gió mát sảng khoái, là nơi tốt để hóng gió." Tĩnh cô cô chút đắc ý, tuy rằng ở đây không lớn bằng Thanh Ninh cung ngày xưa mà hoàng hậu ở, nhưng nếu bàn về cảnh trí, trong hậu cung này không có tòa cung điện nào có thể so sánh với Bồng Lai điện, e là Thừa Hương điện của Dung phi được Thiên Phong Đế sủng ái cũng không sánh được.

Vào hành lang, đối diện chính điện có thể thấy đình đài to lớn, lan can bốn phía được điêu khác vô cùng tinh xảo, hậu điện cạnh Thái Dịch Trì, nghĩ cũng biết vào mùa hạ ngồi ở đó sẽ thích biết bao.

"Thật không đúng lúc." Tạ thị nghe xong lời này của Tĩnh cô cô cũng phụ họa một câu.

Ở đây quả thật rất đẹp, mấy người bước lên hành lang, Tĩnh cô cô chỉ vào đài cao cách đó không xa: "Giữa hè nương nương hay tới đây hóng mát, không chỉ có thể nhìn cảnh hồ thu, mà e là cả thành Lạc Dương này cũng có thể thấy hơn phân nửa."

Đại Đường quy định, độ cao của tòa nhà không được vượt qua hoàng cung, bởi vì Bồng Lai Điện xây trên nước, ngoại trừ không bằng cung điện của Thiên Phong Đế và Thanh Ninh Cung của hoàng hậu, so với các cung khác đều hơn.

Tạ thị được Tĩnh cô cô đỡ đi, vừa đi vừa nghe Tĩnh cô cô giới thiệu, nàng đi bên trái hành lang, lúc bước vào cánh cửa vào điện thì đoàn người từ rất xa đi tới, Tĩnh cô cô nhìn thoáng qua liền tránh qua một bên quỳ xuống.

Thấy tình hình như vậy, Tạ thị cũng cố nén ho khan quỳ xuống, Phó Minh Hoa quỳ ở sau lưng bà, người đi càng đến gần, đi đến bên cạnh Tĩnh cô cô thì dừng lại: "Phu nhân thế tử Trường Nhạc Hầu Phủ?"

Thanh âm của thiếu niên vang lên, âm điệu hơi cao, mang theo ngạo khí bức người: "Cũng là trưởng bối, đứng lên đi." Lúc này mới Tĩnh cô cô mới dập đầu chậm rãi đứng dậy.

Tạ thị cũng đứng lên theo, Phó Minh Hoa cúi thấp đầu, cảm giác có ánh mắt nhìn mình, chắc là từ trên nhìn xuống, nàng mím môi mỉm cười, ánh mắt chỉ nhìn ngực người trước mặt. Đây là nhi tử của Thôi quý phi, là tam hoàng tử Yến Truy của đương kim Thiên Phong Đế, nàng đã từng gặp qua hắn một lần. Chỉ là nàng không thấy rõ gương mặt đó, chỉ nhớ hắn cao ngạo.

Sinh ra con quý nhờ mẹ, đúng là tam hoàng tử có thể cao ngạo, bây giờ hắn là con nối dòng của Thiên Phong Đế, là hoàng tử xuất thân cao nhất, mẫu thân hắn xuất thân là Thôi Gia Thanh Hà, phụ thân là hoàng đế Đại Đường, không phải là người bình thường có thể với tới, trong ấn tượng của Phó Minh Hoa chỉ nhớ vị hoàng tử này tính cách cũng không gần gũi."Tam hoàng tử cao hơn rồi." Tạ thị mỉm cười, nhìn Yến Truy nói.

Đây là nhi tử của Thôi quý phi, cũng là hi vọng của Thôi gia có thể phát triển thịnh vượng không. Tuổi mụ của hắn mười ba, nhưng đã cao không kém Tạ thị, so với hài tử cùng tuổi, vóc người hắn cao lớn, nghe nói Thôi quý phi mượn danh nghĩa của Thôi gia Thanh Hà, mời Diêu Thích nổi tiếng khắp thiên hạ vào cung dạy dỗ Yến Truy.

Diêu Thích người này cũng là kỳ sơn lão nhân, ngoại trừ biết thuật cai trị, một thân võ công cũng cực kỳ lợi hại. Trước kia tiên đế từng noi theo Lưu Bị ba lần đến mời, nhưng cũng không thể đưa hắn rời núi, chỉ cảm động và nhớ tiên đế đối đãi, sau đó lúc tiên đế bị vây khốn ở Giang Châu mới hiến kế cứu giúp.

Lúc Đại Đường mới lập, tiên đề định đô Lạc Dương, từng muốn ban tước cho Diêu Thích, nhưng Diêu Thích lại từ chối. Bởi vì chuyện đó, nên ở Tân Đường danh tiếng cực cao, nhưng không biết hắn và Thôi gia Thanh Hà có quan hệ gì, trước đây tiên đế tự mình lên núi ba lần cũng không thể mời hắn ra, bây giờ Thôi thị ra tay lại mời được hắn tới.

Trong mộng "Phó Minh Hoa" cũng không để ý đến việc triều đình, nhưng cuối cùng nàng biết, người có thể leo lên vị trí hoàng đế là vị Yến Truy này.

Yến Truy hơi cong khóe miệng, tính cách hắn cực kỳ kiêu ngạo, lúc này dừng lại nghe Tạ thị nói hai câu đã vô cùng cho thê diện.
"Mẫu phi đang đợi Hầu thế tử phu nhân." Hắn nói xong, Tạ thị thi lễ, hắn mỉm cười, lách người rời khỏi, chỉ thấy Tạ thị hơi khom người chờ hắn đi qua.

Hành lang dẫn đến chính điện tuy không nhỏ, nhưng Yến Truy dẫn theo người đã chiếm phân nửa, lúc này đám người Tạ thị muốn vào, cho dù muốn né cũng cách hắn quá gần.

Phó Minh Hoa đi theo phía sau Tạ thị, thấy Yến Truy bên cạnh mình, người hắn tỏa mùi Long Tiên Hương, ánh mắt kia nhìn đỉnh đầu nàng. Nàng búi hai búi tóc, tóc hai bên rũ xuống sau tai, mái tóc đen mượt, từ vị trí của hắn, dường như có thể thấy gương mặt nhỏ nhắn của Phó Minh Hoa, cùng với chiếc càm trắng nõn nà.

Tân Đường quan niệm mập mới đẹp, nàng không mập không ốm, nhìn rất hài hòa. Nàng không giống với những hài tử hiếu kỳ, rất hiểu quy củ, có thể coi là quý nữ điển hình của Tân Đường.

Yến Truy nhìn nàng, đang muốn thu hồi tầm mắt, chóp mũi giống như có thể nghe thấy mùi hương như có như không. Đã đi qua Phó Minh Hoa hai bước, nàng nhớ đến tình cảnh trong mộng, vị tam hoàng tử này rất có thể sẽ quân lâm thiên hạ, nàng hơi quay đầu, vừa lúc chạm vào ánh mắt thờ ơ muốn dời đi kia.

Hai tay hắn trong ống tay áo, mặc mặc bào ngân sắc, còn không có mũ, tóc chỉ buộc phân nửa, mắt dài nhỏ, lông mày vểnh lên làm vẻ kiêu ngạo của hắn càng thêm kiêu ngạo.

Thừa kế mỹ mạo của Thôi quý phi, hôm nay đã bộc lộ tài năng, có thể thấy được sau này cũng không hiền lành. Ánh mắt Phó Minh Hoa chống lại hắn, ánh mắt hắn dần sắc bén, nàng quay đầu, an tĩnh đi theo phía sau Tạ thị, xách làn váy bước qua cửa, đi vào Bồng Lai Điện.

Nhìn theo hướng các nàng rời đi, Yến Truy mới cong khóe miệng, xoay đầu: "Đi."

Thôi quý phi đã ở trong cung chờ hồi lâu, nàng so với Tạ thị lớn hơn hai tuổi, chính là thời điểm phong hoa tuyệt đại nhất.

Tóc mây vấn cao, giữa trán dán hoa điền, lông mày được vẽ, đeo bộ trang sức thuộc về phân vị quý phi, tua rua khẽ động. Hôm nay Thôi quý phi mặc cung trang đỏ nhạt thật dài kéo dài trên đất, hơi lộ bờ vai, cổ áo giao ở trước ngực, bên trong như ẩn hiện chiếc yếm vàng nhạt.

Như một tiểu mỹ nhân quốc sắc thiên hương, Phó Minh Hoa lén nhìn thoáng qua, trong lòng lại có chút buồn cười nhớ đến tam hoàng tử Yến Truy gặp khi nãy.

Chương 24: Ban thưởng

Con giống mẹ, dung mạo tam hoàng tử cực kỳ giống Thôi quý phi, nhưng mắt nhỏ môi mỏng, nhìn qua biết không phải người nhân từ hiền lành, đương nhiên trong hoàng gia có ai là lương thiện.

Năm nay tuổi cũng không nhỏ, tuy rằng Thiên Phong Đế sủng ái Dung phi, nhưng đang vì Yến Truy mà lựa chọn thái tử phi tương lai, từ tình cảnh trong mộng, Thiên Phong Đế định chọn nữ nhi của Trụ quốc công Ngụy Uy, Ngụy thị. E rằng nhan sắc Ngụy thị so với mẹ chồng trước mặt này, dung mạo không thể so sánh được.

Bề ngoài Phó Minh Hoa vẫn nhu thuận đoan trang, nhưng trong lòng hơi thất thần.

Lúc Thôi quý phi nhìn thấy Tạ thị, vành mắt hơi đỏ lên.

"Thần phụ bái kiến nương nương." Tạ thị vừa thấy Thôi quý phi liền chậm rãi hạ bái, đợi bà hành lễ xong, Tĩnh cô cô bên cạnh vội vàng đỡ bà lên.

"A Nguyên, giữa ta và ngươi, đã bao lâu không thân thiết như vậy?"

Thứ nhất, Tạ thị vì để tránh nghi ngờ nên rất ít tiến cung.

Thứ hai, cũng bởi vì Phó Kỳ Huyền không chịu nỗ lực, cho dù bà là cáo mệnh, hàng năm cũng có thể vào cung yết kiến, nhưng bởi vì trong triều Phó Kỳ Huyền không đảm nhận chức quan quan trọng, chỗ ngồi của bà cũng cách Thôi quý phi rất xa, đừng nói hai người nói chuyện riêng, ngay cả góc áo của Thôi quý phi bà cũng không nhìn thấy.

Có cung nhân bưng hai ghế con để Tạ thị và Phó Minh Hoa ngồi xuống, Thôi quý phi kéo tay Tạ thị, ánh mắt nhìn Phó Minh Hoa bên cạnh: "Nguyên Nương thay đổi thật nhiều." Thôi quý phi sinh hai người con trai, không có nữ nhi, không biết có phải vì quan hệ với Tạ thị không, mà ánh mắt bà nhìn Phó Minh Hoa mang theo ý cười nhàn nhạt.

Tạ thị nghiêng người, cầm khăn nhẹ nhàng áp mắt, khóe mắt đảo qua nữ nhi, còn chưa lên tiếng, Thôi quý phi đã buông tay bà ra, giơ cánh tay lên, tay áo rộng tuột xuống để lộ một đoạn cổ tay nõn nà.

Tay mò lên đầu, lấy xuống trâm hoa, mặt mày ôn nhu nhìn Phó Minh Hoa, tay đưa trâm hoa cắm lên tóc nàng: "Thật lớn hơn nhiều, thật có phong thái thuở thiếu thời như mẹ con."

Động tác Thôi quý phi quá nhanh, Tạ thị còn chưa kịp nói, trâm hoa đã cắm lên đầu Phó Minh Hoa, bà nóng nảy mở miệng: "Nương nương.."

"Gần đây trời lạnh, vài ngày trước hoàng thượng đã cho người nhặt băng, điêu khắc ra nhiều đóa hà liên, chính ta cũng cảm thấy đẹp, vài ngày trước còn luôn qua đây xem, Nguyên Nương cũng có thể ra nhìn một chút băng liên." Thôi quý phi mỉm cười vuốt tóc mai, nhẹ nhàng đề nghị.

Phó Minh Hoa nghe được chắc là người có lời muốn nói với Tạ thị, lúc này muốn mượn cớ để mình rời đi, Phó Minh Hoa cố ý làm ra dáng vẻ động tâm, quay đầu ánh mắt lấp lánh nhìn Tạ thị. Mặc dù nàng không mở miệng, nhưng trong mắt lại lộ ra mong muốn.Nếu là bình thường, nhất định Tạ thị sẽ cho rằng nàng thiếu kiên nhẫn nên mới có thái độ thất lễ. Nhưng lúc này Tạ thị nghe được Thôi quý phi có lời muốn nói cùng mình, liền khẽ vuốt càm, đáp ứng lời thỉnh cầu của Phó Minh Hoa.

Người dẫn nàng ra ngoài chính là Tĩnh cô cô, nếu nói khắc băng ở hậu điện cũng không có gì ngạc nhiên, nhưng Phó Minh Hoa lại ngồi chiếc ghế trên hành lang, xoay người giả bộ nhìn hồ nước ra vẻ hứng thú quan sát.

"Phó nương tử muốn dùng điểm tâm không?" Tĩnh cô cô mỉm cười hỏi, nơi này gió thổi làm mặt đau buốt: "Nô tỳ cho người chuẩn bị."

Thôi quý phi chỉ muốn cùng Tạ thị nói chuyện, mới mượn cớ đẩy Phó Minh Hoa ra ngoài. Tĩnh cô cô là tâm phúc của bà, hiển nhiên biết Thôi quý phi không phải muốn cho Phó Minh Hoa ngây ngốc ở đây lâu, nếu bị gió lạnh thổi thì không hay. Chỉ cần đem Phó Minh Hoa đi một vòng, lại đi vào cung điện, đi theo hài tử là được.

Hiển nhiên Phó Minh Hoa cũng biết ý, nghe xong lời của Tĩnh cô cô liền gật đầu, rốt cuộc cũng đồng ý.

"Nương tử tính tình thật tốt, thảo nào nương nương thích." Trên mặt Tĩnh cô cô lộ ra ý cười, ôn nhu khích lệ.

Nghe xong lời này, khóe miệng Phó Minh Hoa hơi cong lên: "Thật sự đa tạ nương nương cất nhắc."

Quả thực Thôi quý phi cất nhắc nàng, ngay cả trâm hoa trên đầu cũng lấy xuống. Hai ngày này đã thu hai món quà, vòng tay Phó Nghi Cầm tặng nàng có thể không thu, nhưng phần thưởng trâm hoa của Thôi quý phi lại không hề cho nàng cơ hội từ chối.Mặc dù Tân Đường thành lập chỉ vài năm, nhưng quy định hậu cung cũng rất sâm nghiêm. Đồ trang sức quần áo của hoàng hậu đều có quy định, liền lấy trâm hoa này làm ví dụ, hoàng hậu đeo mười hai cây, quý phi cũng chỉ có thể đeo chín cây.

Ngoài ra, phu nhân có phẩm cấp đeo số lượng cũng theo quy định, dù cho là Tạ thị cũng không thể trái lệ. Nhưng mà Thôi quý phi lại đem phần thưởng không nên thưởng đưa đến tay nàng, ý tứ trong đó không thể không cho nàng nghĩ sâu.

Xuất thân Thôi gia Thanh Hà, Thôi quý phi có Thôi gia chống đỡ, muốn ban thưởng gì đó, vàng bạc châu báu có xá gì, người ngoài thích gì đó, bà sẽ không coi ra gì.

Tuy rằng hôm nay Tạ thị đột nhiên tiến cung, nhưng Phó Minh Hoa không tin người không có gì khác để ban. Dù biết Phó Minh Hoa vốn không thể đeo, nhưng người lại thưởng như vậy là có ý gì?

Là ám chỉ hôn sự của nàng do bà ấy làm chủ, phu quân tương lai sẽ là quan ngũ phẩm trở lên, có tư cách đeo hoa sai này, hay có ý gì khác?

Nàng không khỏi nhớ lại khốn cảnh hôm nay của mình, nếu Phó hầu gia đem hôn sự của nàng để chứng minh thành ý với Dung phi, thậm chí vô cùng có khả năng Thôi quý phi cũng động tâm.

Phó gia có gì đó nên Tạ thị mới được gả qua, tất nhiên cũng đáng giá để Thôi quý phi lưu tâm. Nhớ đến ánh mắt Thôi quý phi nhìn mình, sờ đến trâm hoa lạnh lẽo kia, nghĩ tới tình cảnh trong mộng, Phó Minh Hoa híp mắt một cái.

Đương kim Thiên Phong Đế chưa lập trữ quân, thê thất của hoàng tử tương lai rất quan trọng.

Bởi vì Phó gia có quan hệ thông gia với Tạ gia, Tạ thị lại có quan hệ thân thiết với Thôi thị, cho dù ai nhìn vào cũng cho là Phó gia và Tạ gia đều bên phe Thôi quý phi.

Đối với Thôi quý phi mà nói, e rằng bà ấy vốn không có suy nghĩ muốn cho nhi tử cưới Phó thị làm vợ, trong lòng nghĩ Phó gia là đảng phái của mình. Nếu để nhi tử thú người khác, sau này Yến Truy sẽ có nhiều hơn một trợ lực, đối với hắn rất có lợi.

Đạo lý này Thôi quý phi hiểu, tất nhiên người Phó gia cũng biết rõ. Không ai đem phú quý đẩy ra ngoài, Thôi quý phi tặng trâm hoa cho nàng có hai ý nghĩa, thứ nhất có thể làm Phó gia suy nghĩ mình nhìn trúng Phó Minh Hoa, để Phó gia đối với mình càng thêm trung thành. Thứ hai là nếu Yến Truy quyết định không phải là Phó Minh Hoa, cũng dễ hiểu, Thôi quý phi thưởng trâm hoa, có thể đảm bảo ngày khác Phó Minh Hoa sung sướng nhờ chồng, mang được trâm hoa nhất định phải là phu nhân của quan ngũ phẩm trở lên.

Từ tình cảnh trong mộng xem ra, Thôi quý phi người này không đơn giản, người để Yến Truy cưới Ngụy thị, đó là một bước đi cực kỳ hay.

Chương 25: Trâm hoa

Ngụy thị xuất thân từ phủ Trụ quốc công, tổ phụ Ngụy Trụ là danh thần tiền triều, tổ tiên Ngụy gia có lai lịch lớn. Ngược dòng thời gian ba trăm năm trước, cháu trai thứ mười ba nổi danh Thượng Khanh vào thời Hán ở U Châu. Cũng coi như Ngụy thị xuất thân danh môn, trước kia tổ phụ được phong phụ quốc đại tướng quân, đảm nhiệm trấn thủ U Châu tiết độ sứ, uy vọng cực cao.

Sau khi quy thuận tiên đế, tiên đế từng khen là trụ cột quốc gia, ban cho tước vị, do đó sau khi Đại Đường lập kinh đô, luận công ban thưởng, Ngụy Trụ được phong Trụ quốc công, thế tập ngũ đại.

Tiên đế cảm niện lòng trung thành của Ngụy Trụ, bởi vậy cho phép Ngụy Uy kế nghiệp cha, làm U Châu tiết độ sứ, đến khi Thiên Phong Đế năm thứ hai mới bị triệu hồi vào kinh, hôm nay làm thượng thư Binh Bộ Thị Lang, gọi là tiểu Ti Mã.

Lúc Tân Đường thành lập, chọn dùng chế độ tam tỉnh lục bộ của tiền triều Trần quốc, nhưng chọn lọc lại tinh túy của nó.

Trước kia, Trần triều bởi vì quyền lực của Tiết độ sứ quá lớn, với quan binh địa phương tự mình sinh sát, thưởng phạt theo lợi ích, bọn lính chỉ biết đến Tiết độ sứ mà không biết đến hoàng đế. Quân quyền của Tiết độ sứ quá lớn, thậm chí còn có người kiêm nhiệm luôn làm Tiết độ sứ của những vùng đất xa xôi, cho nên đến thời kỳ cuối của tiền triều, những địa phương xa có thế lực lớn lại xa thiên tử, những Tiết độ sứ làm mưa làm gió, cuối cùng khởi binh tạo phản.

Trước đây tiên đế lập quốc biết rõ nguy hại của Tiết độ sứ, rút ra bài học kinh nghiệm từ tiền triều, phần thưởng đoạt quyền, thu hồi quyền lợi Tiết độ sứ các nơi lại, mà chỉ giữ lại danh hào Tiết độ sứ.

Tuy rằng cùng là chức quan đồng phẩm, nhưng hữu danh vô thực, so sánh với Tiết độ sứ tiền triều, quyền lực không lớn bằng lúc trước

Năm đó Trụ quốc công vốn trấn thủ U Châu, nhưng đại thế đã mất. Ngụy Trụ có tầm nhìn xa lại thức thời, lúc quy thuận tiên đế vẫn chưa nắm quân tự lập Tiết độ sứ trở thành dư nghiệt mà tiên đế muốn tiêu diệt của tiền triều.

Chính bởi vì giữ nguyên khí, gia tộc Ngụy thị tuy quyền thế không bằng khi xưa, nhưng căn cơ còn. Trong lòng nhiều người U Châu vẫn hướng đến Ngụy gia. Ngay cả người làm Thứ sử trấn giữ U Châu cũng có liên quan đến Ngụy gia. Thế lực Ngụy gia ở U Châu rất phức tạp, có thể nói nếu ai cưới được Ngụy thị, liền đại biểu là có một ít quân quyền ủng hộ.

Mẫu tộc của tam hoàng tử xuất thân cao quý, con sang nhờ mẹ, lớn tuổi hơn tứ hoàng tử, trong triều cũng được ủng hộ một chút, địa vị cũng có, chỉ còn thiếu một chút danh vọng.

Nếu như Phó Minh Hoa đoán không sai, Thôi quý phi cho con trai chọn Ngụy thị, thật sự đã trải đường cho Yến Truy đến vị trí đế vương, bà đối với nhi tử có mong muốn rất cao, sẽ đưa hắn vào trong quân.

Đáng tiếc "Phó Minh Hoa" trong mộng quá u mê, bởi vì lâm vào cảnh khổ, đối với đại sự lại không quan tâm, chỉ biết là Yến Truy từng đi U Châu, chém thủ lĩnh Khiết Đan lấy thủ cấp đưa đến Lạc Dương, treo ở cửa nam Thiên Tân Kiều mà danh vọng trong triều tăng mạnh.

Khi đó U Châu chịu đủ khổ sở, Khiết Đan, dân tộc Thổ Phiên làm loạn, quanh năm là địch. Yến Truy lập được công lớn như vậy, dẫn đến trong cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, hắn thắng được tứ hoàng tử Yến Tín. Chính vì vậy, Thiên Phong Đế mới bị đại thần trong triều ngăn cản, viết thư can gián, mới lập Yến Truy.."Để nương tử chờ lâu, mời đi theo nô tỳ."

Trong đầu Phó Minh Hoa đang suy nghĩ, thanh âm của Tĩnh cô cô cắt đứt suy nghĩ của nàng. Ánh mắt nàng dần dịu dàng vui vẻ, tựa thấp đầu xuống lộ ra vẻ ngượng ngùng, thấy Tĩnh cô cô đến mắt cũng híp lại.

Tĩnh cô cô dẫn nàng đến Đông noãn các ở thiên điện, đoán chừng ngồi hơn một canh giờ, bên Thôi quý phi mới sai người truyền lời nói thế tử phu nhân Trường Nhạc hầu phủ nhớ nương tử, để cho nàng qua.

Khi Phó Minh Hoa trở về, Tạ thị ngồi trên ghế con, cúi thấp đầu, cầm khăn che miệng, nghe được tiếng bước chân, khóe mắt nàng quay qua nhìn Phó Minh Hoa, ánh mắt kia mang theo sự sắc bén và chú ý.

Cũng không biết hai người này đã nói những gì, Phó Minh Hoa mỉm cười ngồi xuống, vẻ mặt Thôi quý phi không khác ngày thường, nhìn hoa sai trên đầu Phó Minh Hoa, ôn nhu hỏi: "Bên ngoài xem khắc băng thế nào?"

"Giống như nương nương nói, kỹ thuật tinh tế phi phàm." Lời này của Phó Minh Hoa làm Thôi quý phi nở nụ cười.

"Thật là làm người ta thích, tuổi còn nhỏ vậy mà nói chuyện như người lớn." BàCười tươi như hoa, nhưng nụ cười không đạt đến đáy mắt, bà lại nhìn trâm hoa trên đầu Phó Minh Hoa: "Có đi dạo trong cung không? Sau này thường đến được hay không?"

Phó Minh Hoa nghe xong lời này trong lòng cảnh giác, quay qua nhìn Tạ thị, Tạ thị cúi thấp đầu cũng không nhìn nàng, trong đầu nàng hiện lên vài suy nghĩ, cuối cùng tỏ vẻ ngây thơ đáp: "Nương nương thích Nguyên Nương sao?"

"Tất nhiên là thích." Nụ cười trên mặt Thôi quý phi phai nhạt dần, lộ vẻ mệt mỏi. Hôm nay Tạ thị tiến cung cũng làm xong chuyện bà muốn làm, thân thể bà vốn không tốt, hôm nay đi nửa ngày rồi, mắt thấy canh giờ không còn sớm, nàng phải đi thỉnh an thái hậu nương nương rồi mới có thể ra ngoài, chậm trễ nữa e rằng cửa cung sẽ khóa, bởi vậy đứng dậy cáo từ.

Thôi quý phi kéo tay Tạ thị: "Ta lâu ngày không gặp ngươi, thật vất vả với gặp được mà lại đi rồi." Thôi quý phi nói đến đây trong mắt lộ vẻ buồn bã.

Thân thể Tạ thị không tốt, hai người không biết còn gặp được bao nhiêu lần nữa.

Nhớ lúc trước hai người còn ở khuê phòng, một năm cũng gặp được vài lần, giống như vậy, đều vì mục đích của mình mà mưu tính, rõ ràng cùng sống ở Lạc Dương, nhưng một năm lại khó nói được hai câu.

Tạ thị nghe xong lời này đôi mắt cũng đỏ ngầu, nắm chặt lấy tay Thôi quý phi, hai người trao đổi ánh mắt, Thôi quý phi mới để cho ma ma thiếp thân tiễn hai mẹ con Tạ thị rời khỏi.

Trong điện ngày càng yên tĩnh lại, nụ cười trên mặt Thôi quý phi không còn dấu vết, Tĩnh cô cô khoanh tay cung kính đứng ở trước mặt bà. Cả người bà run lên, hung hăng hất đồ đạc trên bàn. Tiếng "Loảng xoảng" vang lên, ngọn đèn cùng với dĩa đựng trái cây trên bàn đều rơi đầy đất. Cung nhân nội thị trong điện cả người run rẩy, không dám thở mạnh quỳ trên đất, di chuyển đến phía trước thu dọn.

Lúc này vị quý phi nương nương xuất thân Thanh Hàmặt ửng hồng, ánh mắt lạnh lẽo, mím môi cười nhạt. Bà không che giấu tâm tình của mình, ở đây đều là tâm phúc của bà ngực nàng phập phồng, chống tay lên bàn, nghiêng người nhìn chằm chằm hướng cửa lúc lâu, mới nhìn đến Tĩnh cô cô đang quỳ trước mặt mình nói: "Tính tình thế nào?"

Lời này Thôi quý phi hỏi không đầu không đuôi, nhưng Tĩnh cô cô lại hiểu rõ đang hỏi gì.

"Tâm tư sâu, nô tỳ mượn cớ chờ người hầu chuẩn bị noãn các và điểm tâm, Phó nương tử ngồi ở ngoài tới hai khắc, cũng không tức giận." Tĩnh cô cô nói đến chuyện này, cố nén bản năng ngẩng đầu hỏi: "Nhưng thế tử phu nhân đã mang đến tin tức gì mà làm nương nương tức giận."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau