TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Cáo trạng

Đám người Bích La sửng sốt lúc lâu, lúc phục hồi tinh thần lại thì thấy Phó Minh Hoa đã đi vài bước xa rồi, mấy người vội vã đi theo.

Trở lại trong phòng, cơm nước đã dọn xong, đổi thành mứt hoa quả điểm tâm để ăn vặt, Bạch thị kéo tay Tạ thị cười, bầu không khí trong phòng có vẻ hòa hợp.

Thấy Phó Minh Hoa quay lại, Bạch thị còn chưa mở miệng, Phó Minh Hoa đã lên tiếng: "Tổ mẫu, trước lúc quay lại con thấy một tiểu tặc trộm vài thứ rồi bỏ chạy, không biết là người hầu nha hoàn ở đâu."

Bạch thị nghe xong lời này sắc mặt thoáng trầm xuống. Hạ nhân trong hầu phủ trăm triệu lần cũng không có lá gan lớn như vậy, không nói đến chuyện dám va chạm với chủ nhân, còn trộm đồ bỏ chạy. Nhưng lúc này Bạch thị thấy dáng vẻ của Phó Minh Hoa không giống như đang nói dối, trong phút chốc, Phó Nghi Cầm ở bên cạnh đang vui vẻ ra mặt nghe xong lời này cảm giác có gì không đúng: "Tiểu tặc?"

Bà nhớ lúc nãy thấy Phó Minh Hoa ra khỏi cửa đã cho người truyền tin cho nhi tử Đinh Mạnh Phi. Đinh Mạnh Phi không ngốc, nhất định là đã chặn Phó Minh Hoa ở nhĩ phòng. Mà lúc này Phó Minh Hoa không hề nói đến chuyện gặp Đinh Mạnh Phi, mà lại gặp tiểu tặc. Tuy rằng trong lòng Phó Nghi Cầm chắc chắn con trai của mình không thể nào là tiểu tặc, nhưng chẳng biết tại sao bà nhìn nụ cười lạnh lẽo của Phó Minh Hoa lại có chút hoảng hốt: "Con gặp ở đâu?"

Phó Minh Hoa hứng thú nhìn Phó Nghi Cầm: "Mới vừa đi ra ngoài, từ nhĩ phòng đi ra thì gặp tên tiểu tặc kia, con cho đám người Bích Vân bắt hắn lại, nhưng đáng tiếc hắn đã chạy trốn, không bắt được hắn."

Nghe Phó Minh Hoa thật sự đã gặp tiểu tặc ở nhĩ phòng, Phó Nghi hơi hoảng, bà đoán rằng đây là con trai mình, đáng trách là lúc này bị Phó Minh Hoa xem thành kẻ trộm. Con trai của bà được nuông chiều từ bé, bình thường ngay cả sợi tóc bà cũng không dám đụng, mà nha đầu đáng chết kia lại đám đánh nó! Giờ đây Phó Nghi Cầm tức muốn hộc máu, lồng ngực không ngừng phập phồng, nhưng lời không dám nói ra khỏi miệng.

Đúng như Phó Minh Hoa nói, trước đó bà bàn đến chuyện muốn nhi tử cầu thú trưởng nữ Phó gia, lại bị Bạch thị từ chối. Phó Nghi Cầm không cam lòng, phái nhi tử chặn đường Phó Minh Hoa. Trong lòng Phó Nghi Cầm, con trai của bà từ nhỏ đã được trượng phu dạy dỗ, đầy bụng văn tài. Lúc ở Giang Châu ngay cả tri phủ là Giản đại nhân cũng từng khen hắn "Hậu sinh khả úy". Con trai bà lớn lên mi thanh mục tú, các nương tử khuê các còn nhỏ vốn yêu cái đẹp, nếu có thể dụ nó (Phó Minh Hoa) có chút hảo cảm với Đinh Mạnh Phi, thì cọc hôn sự này không phải không có hi vọng. Dù nó không có hảo cảm với Đinh Mạnh Phi, nhưng lén gặp mặt biểu ca, lúc đó chính mình đồn ra tin tức, nó nhảy sông Hoàng Hà cũng không nói rõ, nếu danh tiết nó bị ô uế thì xem Phó gia làm sao còn xem nó như bảo vật. Đợi đến lúc đó, nó vào cửa Đinh gia, còn không có uy phong cùa đại thiếu phu nhân, làm sao có thể gây khó dễ mình.
Lúc đó Phó Nghi Cầm tính toán phải làm, chuyện như vậy tính thế nào cũng không có hại đến nhi tử, nhưng bà chưa từng tính qua, không nói đến chuyện Phó Minh Hoa cho người đánh Đinh Mạnh Phi, mà còn gọi là tiểu tặc. Nghĩ đến đây, lòng bà như lửa đốt, thoáng chốc đứng dậy. Bởi vì quá gấp, động tác quá mạnh, thậm chí xô ghế của mình ra sau một khoảng, phát ra tiếng "Cộc".

Trong phòng bởi vì lời nói của Phó Minh Hoa mà có chút yên tĩnh, động tác của Phó Nghi Cầm làm mọi người chú ý, âm thanh đó làm Bạch thị đang ngây ngốc liền nghĩ thông, liếc mắt nhìn nữ nhi, thấy sắc mặt nữ nhi thay đổi, trong ánh mắt vừa có xấu xa lại có sợ hãi, ánh mắt nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa, vẻ mặt hung ác.

Trong ngực Bạch thị "Thình thịch" một tiếng, không tính đến người ngoài, trong lòng bà hiểu rõ, Phó Nghi Cầm muốn đánh chủ ý lên Phó Minh Hoa. Lúc Phó Minh Hoa quay lại nói gặp tiểu tặc bên ngoài, sắc mặt Phó Nghi Cầm như vậy, Bạch thị có ngốc cũng biết, e rằng tiểu tặc kia có quan hệ với Phó Nghi Cầm. Đã biết mình đang tính toán vì nó, mà nữ nhi này quay về liền tính với nhà mẹ đẻ. Trong lòng Bạch thị giống như bị lửa đốt, hung hăng trợn mắt nhìn Phó Nghi Cầm: "Con lớn như vậy mà còn có tính cách nổi loạn, bao lâu mới trưởng thành?" Tay đang nắm tay Tạ thị nắm chặt lại, "Cho người đi ra ngoài tìm, bắt được tiểu tặc kia thì đưa vào quan phủ!"

"Mẫu thân!" Phó Nghi Cầm nghe xong lời này, sợ đến hồn phách bay lên trời, bà có chút thất thố hét lên, làm mấy người Thẩm thị, Chung thị kinh ngạc. Bà ta nhìn gương mặt u ám của Bạch thị, ai hiểu mẹ bằng con, Phó Nghi Cầm biết rằng chắc hẳn Bạch thị đã đoán được "Tiểu tặc" là ai, hai tay bà nắm chặt thành quyền, ép buộc mình bình tĩnh lại: "Con hiếm khi trở về một chuyến, chuyện này đến tai quan phủ tốt không? Nếu bị Ngự Sử để ý, Sử bộ còn chưa phát công hàm, nếu chuyện này ảnh hưởng đến phu quân thì biết làm thế nào?"

Bạch thị cười lạnh, chăm chú nhìn nữ nhi. Tuy rằng trong lòng hận nàng to gan lớn mật tự chủ trương, nhưng nhìn dáng vẻ hoảng loạn của Phó Nghi Cầm cuối cùng vẫn nhẹ dạ: "Vậy theo ý con, trước hết để cho người trong phủ lục soát đi." Bạch thị buông tay Tạ thị ra, cố gắng nở nụ cười: "A Nguyên, thân thể con không tốt, vừa xảy ra chuyện như vậy, sợ là Nguyên Nương bị sợ hãi, mọi người sớm trở về nghỉ đi."Tạ thị gật đầu, cười như không cười nhìn Phó Nghi Cầm, lui ra phía sau nháy mắt với Phó Minh Hoa, mẹ con hai người cùng xin cáo lui. Chung thị và Thẩm thị cùng mấy con dâu thứ liền liên tiếp xin cáo lui.

Chung thị mang vẻ mặt hiếu kì, nhìn Phó Minh Hoa muốn nói lại thôi, nhưng nhìn đến dáng vẻ xa cách của Tạ thị bên cạnh, cuối cùng vẫn cáo từ rời đi. Phó Minh Hoa quay đầu nhìn về viện Bạch thị, nơi đó vẫn còn yên tĩnh, lúc nào giống như lời Bạch thị ra lệnh lục soát. Bên ngoài khó nói, Tạ thị dẫn Phó Minh Hoa đi về viện mình.

Lúc này trong viện Bạch thị, người trong phòng đã bị đuổi đi, chỉ còn lại hai mẹ con Bạch thị. Bạch thị nằm nghiêng trên tháp, thấy Phó Nghi Cầm ngồi không yên bỗng cười lạnh: "Xuất giá vài năm lá gan cũng lớn hơn."

Phó Nghi Cầm không lên tiếng, bên ngoài liền vang lên giọng nói của Thường ma ma thiếp thân Bạch thị: "Phu nhân, biểu thiếu gia tới."

Bạch thị lên tiếng, cửa phòng bị đẩy ra, người bên ngoài mặc trường bào màu xanh, Đinh Mạnh Phi tóc tai bù xù run rẩy tiến vào. Lúc này mí mắt hắn sưng lên, trên mặt còn vái vết máu, tay phải nắm chặt thành quyền, môi lạnh đến tím đen.

Phó Nghi Cầm vốn đang thấp thỏm bất an nhìn thấy dáng vẻ này của nhi tử nhất thời lại càng hoảng sợ: "Tiểu tiện nhân kia dám đánh con thành bộ dạng như vậy!" Lửa giận trong lòng Phó Nghi Cầm xông lên, vừa rồi bà còn lo lắng bị Bạch thị quở trách, nhưng lúc này thấy thảm trạng của nhi tử, đuôi lông mày cũng nhướng lên.

"Câm miệng!" Bạch thị quát một tiếng, Phó Nghi Cầm nghe xong lời này, hàm răng cắn chặt: "Mẫu thân, Đông Ca bị.."

Chương 17: Chịu thiệt

Lúc này phổi Bạch thị như muốn nổ tung, bà đã thẳng thắn từ chối nữ nhi, nhưng không ngờ Phó Nghi Cầm lại dám làm càn như vậy. Trước đây cho phép nó vào hầu phủ cũng vì tiền đồ của Đinh Trị Bình mà suy nghĩ, nhưng hôm nay xem ra lá gan của nó quá lớn, xuất giá nhiều năm, lại chỉ một lòng lo cho nhà chồng. Đế tiếp tục như vậy nếu gây ra bê bối, đến lúc đó e là họa đến Phó gia. Nghĩ đến đây, Bạch thị nghiêm mặt: "Qua ngày mai, con quay về tòa nhà của Trịnh Nam Hầu phủ ở Lạc Dương, ngày thường nếu không có chuyện gì cũng không cần tới nữa."

Phó Nghi Cầm đang muốn khóc than trời đất, nghe được lời Bạch thị nói cả người đều ngây ngốc.

"Mẫu thân, tình cảnh của Đinh gia hôm nay người cũng biết mà." Phó Nghi Cầm bị Bạch thị đẩy ra, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, một tay nắm chặt tay Bạch thị: "Nữ nhi chỉ suy nghĩ vì Đông Ca, con cũng biết mẫu thân người cũng không thích Tạ thị, con cũng nhỉn ra, lẽ nào không thể giúp con một chút?"

Trịnh Nam Hầu phủ thế tập hai đời, hôm nay tính ra đến đời phụ thân của Đinh Trị Bình cũng đã chấm dứt.

Đến phiên huynh trưởng của Đinh Trị Bình, nếu Đinh gia không thể gầy dựng lại cơ nghiệp lần nữa, tấm biển Trịnh Nam Hầu phủ chỉ có thể đổi thành Trịnh Nam Bá, truyền tiếp nữa lại thua kém đồng lứa, không quá ba mươi năm e rằng sẽ trở thành dân thường

Bây giờ Đinh Trì Huân đã gần bốn mươi tuổi, nhưng Đinh gia cố chấp giữ danh tiếng hầu phủ, Đinh hầu gia không dám đem tước vị truyền cho con trai.

Vì để bảo vệ gia tộc không suy tàn, bây giờ Đinh hầu gia đã sáu mươi cũng không dám chết, chỉ mong có thể sống lâu thêm mấy năm để Đinh gia tìm được lối thoát

Trong tình cảnh như vậy, Đinh gia cũng khó bảo toàn bản thân, sao Phó Nghi Cầm có thể dính được chút quang vinh của Đinh gia? Bà chỉ có thể dựa vào nhà mẹ đẻ!

Bà cũng đã tính rồi, nếu nhi tử có thể lấy Phó Minh Hoa, Phó gia và Tạ gia hai nhà hợp lực, nhất định nhi tử sẽ trở nên nổi bật, nàng cũng biết muốn kết hôn với Phó Minh Hoa không phải chuyện dễ, nhưng nàng tin Bạch thị yêu thương mình, chỉ cần mình cố gắng một chút, chuyện này không phải không có hi vọng. Nhưng lúc này Bạch thị lại từ chối, còn muốn đuổi mình đi.Rõ ràng Bạch thị cũng không thích Tạ thị, Phó Nghi Cầm thấy rõ: "Con là nữ nhi của người, Đông Ca là cháu ngoại của người." Phó Nghi Cầm khóc lóc, vừa có chút không biết làm sao nhìn nhi tử, tức giận trong lòng dâng lên: "Người nhìn một chút, Đông Ca của con bị nó đánh thành cái dạng gì?"

"Đánh rất hay!" Phó Nghi Cầm khóc nửa ngày, Bạch thị cứng rắn kéo tay nàng ra: "Con đúng là nữ nhi của ta, Đông Ca là cháu ngoại của ta, nhưng Nguyên nương là tôn nữ của ta!" Đông Ca cho dù tốt cũng mang họ Đinh, Phó Minh Hoa nếu không tốt nhưng cũng là người Phó gia. "Mặc dù ta không thích Tạ thị, nhưng Nguyên Nương cũng là nữ nhi của nhị đệ con. Quan trọng nhất, nó là trưởng nữ của Phó gia ta, há để cho con làm xằng làm bậy?"

Bạch thị lạnh lùng nhìn chằm chằm nữ nhi: "Ta đã sớm nói với con không được đánh chủ ý lên Nguyên Nương, con xem lời ta nói trở thành gió thoảng bên tai?"

Hôm nay làm trò trước mặt Tạ thị, Đinh Mạnh Phi bị nha hoàn của Phó Minh Hoa đánh, chuyện này nếu truyền ra ngoài, không những Đinh Mạnh Phi mất mặt mà danh tiếng của Phó gia cũng bị ảnh hưởng. Huống chi bà đã sớm nói với nói với Phó Nghi Cầm, nếu nó nhìn trúng những cô nương khác của đều được, dựa vào tình cảm mẹ con cũng không phải không thể. Nhưng Phó Nghi Cầm lại nhìn trúng Nguyên Nương, trưởng nữ Phó gia có tác dụng lớn, sao có thể để cho Đinh Mạnh Phi đạp hư? Nghĩ tới đây, trong ngực Bạch thị dâng lên ác ý, bà hé mắt nhìn Đinh Mạnh Phi bên cạnh.

Trước thấy đứa bé này không tệ, nhưng lúc này càng nhìn y càng không thích. Bạch thị cố nén cảm nhận trong lòng, vẫy tay với Đinh Mạnh Phi: "Đông Ca, con nói cho ta tình huống tối nay."Lần đầu Đinh Mạnh Phi gặp tình cảnh như vậy, lúc này còn chưa tỉnh táo, nghe được lời này của Bạch thị liền mở miệng kể rõ mọi chuyện: "Buổi chiều hôm nay con uống vài chén rượu, bị say rượu, lúc đi ra ngoài cho tỉnh rượu thì gặp nhóm của biểu muội, đang muốn hỏi đường thì nàng không phân tốt xấu, nói oan con trộm này nọ, lại cho người đánh con." Hắn nhắc lại đúng là muốn khóc.

Bạch thị cố nén cảm giác không thích: "Ngươi nói thành thật cho ta, có phải ngươi lỗ mãng?"

Cách bố trí viện của mình trong lòng Bạch thị biết rõ, chánh viện của viện bà chỉnh tề, không thể lạc đường được, lại đúng lúc gặp Phó Minh Hoa. Lúc bà nói ra lời này trong mắt Đinh Mạnh Phi có chút chột dạ, lại cố lau nước mắt giải thích: "Tuyệt đối không có! Nàng ném đồ cho con, liền gọi con là trộm cướp, lại còn cho người đánh con." Hắn là người đọc sách, sau này còn muốn thi công danh, nếu mang tiếng trộm cắp trên lưng thì cả đời đều bị hủy.

Đinh Mạnh Phi khóc lóc, nghe nhi tử khóc kể lể Phó Nghi Cầm lại nổi trận lôi đình, đồng thời lại có chút vui vẻ: "Lấy ra cho ta xem đi." Không nghĩ tới Phó Minh Hoa lại ném đồ cho nhi tử, đến lúc đó nó không còn thanh danh, mặc kệ thứ này làm sao mà có, chỉ cần đến tay ngoại nam, danh tiếng của nó cũng sẽ không sạch sẽ.

Lời này thốt ra, Bạch thị thấy vẻ mặt vui mừng của nữ nhi, trong trầm xuống, đang muốn mở miệng nói, Đinh Mạnh Phi đưa ra, hắn cầm trên tay một hà bao tinh xảo, phía trên ngấm mồ hôi, màu sắc có chút thay đổi nhưng vẫn còn mùi hương nhàn nhạt, vẻ mặt căng thẳng của Bạch thị khi nhìn thấy hà bao này liền buông lỏng, sau đó cười nhạt: "Đây là hà bao khen thưởng hạ nhân."

Phó Nghi Cầm nghe xong cuống quýt mở hà bao ra, quả nhiên bên trong chứa vài đồng tiền, vừa đổ ra, mặt trên có khắc năm của đồng tiền, rõ ràng là đồng tiên chế tạo năm Thiên Phong Đế. Phó Nghi Cầm như mất hết sức lực, đồng tiền trong tay cùng hà bao rơi xuống đất. Bạch thị không chút hoang mang cầm chén trà lạnh nhấp một miếng, kiềm nén lửa giận trong ngực, mới để cho Thường ma ma dẫn Đinh Mạnh Phi đi chỉnh đốn một chút.

Chờ người đi rồi, Bạch thị nhìn Phó Nghi Cầm nói: "Nhìn đi, Nguyên Nương làm việc so với con tốt hơn nhiều." Nó đánh người còn không để lại nhược điểm, ngay cả chi tiết nhỏ như vậy cũng nghĩ tới, làm Phó Nghi Cầm chỉ có thể ăn quả đắng. Phó Nghi Cầm tuổi đã lớn, muốn tính kế người lại làm nhi tử chịu đòn, không chiếm được chút tiện nghi mà chỉ nhận được hà bao thưởng cho hạ nhân, nếu Phó Minh Hoa không nhận đã khen thưởng, thì cái danh tiểu tặc này Đinh Mạnh Phi phải nhận.

Phó Nghi Cầm ăn một bụng thua thiệt không dám trả lời, ánh mắt Bạch thị lạnh lẽo: "Mấy năm nay, con càng sống càng thụt lùi."

Chương 18: Tính toán

Bạch thị vừa quở trách nữ nhi, trong lòng cũng có chút bất ngờ, bà không ngờ Phó Minh Hoa còn nhỏ tuổi mà tâm tư lại sâu như vậy. Phó Nghi Cầm bị Bạch thị mắng đến không ngóc đầu lên được, nắm chặt tay: "Mẫu thân, hôm nay Trịnh Nam Hầu phủ càng lụn bại." Mặc dù trong Lạc Dương có phủ đệ của Đinh gia, nhưng hạ nhân rất thưa thớt, sao phồn hoa bằng Trường Nhạc Hầu phủ? Quan trọng nhất là ở trong Phó gia có thể mượn thế Phó gia, nếu quay về Đinh gia, nếu Đinh Trị Bình muốn tìm chỗ tốt thì vô cùng khó khăn.

Cả đời này Đinh Trị Bình vẫn như thế, nhưng nữ nhi của mình phải tìm được hôn sư tốt, nếu không có một chỗ dựa vững chắc, hôn sự của nữ nhi mình còn thê thảm hơn của mình!

"Lẽ nào mẫu thân thật sự nhẫn tâm như vậy, trơ mắt nhìn nữ nhi của mình sau này bị người khác chế nhạo?" Phó Nghi Cầm luôn mạnh mẽ, nhưng lúc này nước mắt lại theo viền mắt rơi xuống. Những giọt nước mắt này dập tắt lửa giận trong lòng Bạch thị, sắc mặt âm trầm của bà cũng dần dịu lại.

"Ai." Bà thở dài, "Đứng lên đi, lát nữa ta sẽ sai người đến viện của Tạ thị một chuyến." Bạch thị đúng là muốn Tạ thị tiến cung cầu Thôi quý phi giúp giải quyết tốt chuyện của Đinh Trị Bình, tuy rằng trước đó Tạ thị nói lời từ chối, nhưng Bạch thị không tin, nếu mình thể hiện tư thế mẹ chồng không trị được con dâu Tạ thị này.

"Đợi đến khi giải quyết xong chuyện của Trị Bình, cả nhà các ngươi hãy dọn ra ngoài cho thỏa đáng." Phó Nghi Cầm nghe Bạch thị nói như vậy, coi như Bạch thị tha thứ cho mình, mắt sáng rực lên, nhưng cuối cùng vẫn nghe Bạch thị nói muốn để cho bà về Đinh gia, bà ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt Bạch thị lạnh lẽo nhìn bà chằm chằm: "Đã xuất giá rồi, sống ở nhà mẹ đẻ thời gian dài còn thể thống gì? Sau này đối với danh tiếng của Trị Bình cũng không tiện."

Không phải là ở góa, Đinh gia cũng không xảy ra chuyện để không còn chỗ ở. Trước Bạch thị yêu thương nữ nhi, mới cho phép Phó Nghi Cầm ở lại Phó gia, hôm nay xảy ra chuyện, Bạch thị hiển nhiên là phải tiễn một nhà Đinh gia đi. Nếu nói như vậy, hiển nhiên là trong lỏng Bạch thị đã hạ quyết tâm. Mặc dù Phó Nghi Cầm vẫn có chút không cam lòng, nhưng thấy sắc mặt Bạch thị vẫn cứng rắn đáp một tiếng.

Cũng may Bạch thị không nói lập tức cho bà rời đi, trong khoảng thời gian trượng phu mưu sự này, bà vẫn ở lại Trường Nhạc Hầu Phủ, đến lúc đó cầu xin Bạch thị cho mình ở lại là được. Về phần Phó Minh Hoa hôm nay dám đánh con trai bà, bà chịu thua thiệt lớn như vậy, không chiếm được tiện nghi còn bị Bạch thị mắng, chuyện này không thể bỏ qua được.

"Chuyện của Nguyên Nương, con đừng có chủ ý xấu, bằng không nếu phụ thân con phát hỏa, ta cũng không bảo vệ được con." Bạch thị thấy vẻ mặt lúc xanh lúc trắng của Phó Nghi Cầm, cảnh cáo một tiếng, Phó Nghi Cầm bộ dạng phục tùng. Mặc dù trong lòng Bạch thị biết dựa theo tính tình của nữ nhi, chỉ sợ là không hiền lành như vậy, nhưng chuyện tới bây giờ cũng không có cách nào khác, chỉ có thể nhờ Tạ thị mau chóng sắp xếp chuyện của Đinh Trị Bình cho xong, như vậy cũng tốt mau chóng đẩy nó ra ngoài. Nếu Tạ thị có thể ra sức làm tốt chuyện này, thì cũng tốt cho cô ta.

Bạch thị giữ lại Phó Nghi Cầm để hỏi han, đầu kia Tạ thị đã mang nữ nhi trở lại viện của mình.

"Chuyện hôm nay, tốt nhất con hãy nói cho ta biết một chút." Tạ thị vào bên trong thay xiêm y sau đó ngồi ở trước mặt nữ nhi.
Phó Minh Hoa nhấp miệng uống chút nước ấm, nghe xong lời Tạ thị, để chén trà xuống lấy khăn lau miệng: "Hôm nay con ra cửa, cô mẫu liền cho người truyền tin cho đại biểu ca, từ nhĩ phòng đi ra vừa đúng lúc gặp hắn." Sau đó Phó Minh Hoa nói hết chuyện Đinh Mạnh Phi ngả ngớn hỏi tên, mình thì ném hà bao khiến Đinh Mạnh Phi trở thành tiểu tặc ra. Chuyện tiếp sau Tạ thị cũng biết, nàng đánh người, chỉ nói gặp người lén trộm đồ của nha hoàn, không hề đề cập đến chuyện Đinh Mạnh Phi tự giới thiệu bản thân.

Nàng nói Đinh Mạnh Phi là đầy tớ, thứ nhất là nói mình nhận lầm người, không nghĩ đến là thân thích, thứ hai Phó Nghi Cầm nếu không biết xấu hổ nói đó là con trai mình, Phó Minh Hoa cũng nói mình không nhìn kỹ đó là Đinh Mạnh Phi. Trong mắt Tạ thị tất cả đều là mỉa mai.

"Phó gia không có ai tốt cả!" Nàng nói lời này, Phó Minh Hoa mỉm cười rũ đầu xuống. Phó Minh Hoa biết Tạ thị hận Phó gia, bà gả cho Phó Kỳ Huyền, hầu như cả đời đều bị hủy, nhưng bà đã quên mất con gái mình cũng họ Phó.

Nàng chậm rãi nhìn đèn cung đình bát giác chuyển động, dưới đèn cung đình có chốt, trên mỗi mặt đều có tiểu mỹ nhân, theo sự chuyển động, tám tiểu mỹ nhân giống như nhẹ nhàng nhảy múa.

Tạ thị nói xong mới tỉnh ngộ hình như mình nói sai, bà liếc mắt nhìn nữ nhi, Phó Minh Hoa ngồi trên ghế, dáng vẻ đoan trang, tay nắm khăn trước bụng, nụ cười kia vừa đúng mực giống như cung nữ trong tranh. Dung mạo có vài phần giống bà, nhưng lại không quá giống. Phó Minh Hoa rũ mắt xuống, Tạ thị không thấy đôi mắt to như hạnh nhân của nàng, cặp mắt giống y Phó Kỳ Huyền, may mà nhìn không thấy.

Trong lòng Tạ thị nhẹ nhõm, nhớ tới Phó Kỳ Huyền, thần sắc lại lạnh lẽo hơn vài phần: "Con làm rất khá." Mẹ con ngồi đối diện nhau, không biết nói gì.Trong phòng yên tĩnh, bầu không khí có chút lúng túng. An ma ma thấy Tạ thị và Phó Minh Hoa như người xa lạ, bản thân có chút nóng nảy thì bên ngoài có người truyền lời: "Thiếu phu nhân, Thường ma ma trong phòng phu nhân tới."

Tạ thị xoa vòng tay trên cổ tay mình, che giấu vẻ chán ghét trong mắt: "Để cho bà ta vào."

Nghe tiếng đáp, Thường ma ma nhanh chóng đỡ thắt lưng tiến đến, không ngẩng đầu, dập đầu trên đất: "Quấy rầy thiếu phu nhân, hôm nay cô nãi nãi trở về đều có quà cho các phòng, nhưng nhất thời vội vàng chưa kịp đưa cho người, lúc này rảnh rỗi, phu nhân mới lệnh cho nô tì đưa tới."

Phó Minh Hoa ngồi trên ghế, thắt lưng thẳng tắp, nghe xong lời này nhịn không được hé miệng cười. Đây là Bạch thị diễn cũng không muốn diễn, Phó Nghi Cầm tặng gì đó, sao phải nhờ Thường ma ma bên người bà đưa tới? Việc này, đoán chừng là mượn cớ tìm Tạ thị mà thôi.

Như vậy, chắc là có liên quan chuyện ngày đó Bạch thị xin Tạ thị tiến cung cầu kiến Thôi quý phi để mưu sự cho Đinh Trị Bình.

Ngày ấy Bạch thị bị Tạ thị từ chối, còn trễ như vậy tìm đến, hôm nay Đinh Mạnh Phi bị mình đánh, xem ra nàng đoán không sai, Phó Nghi Cầm muốn đánh chủ ý lên nàng nhưng Bạch thị không đồng ý. Lúc này thấy được ý đồ của nữ nhi, liền muốn giải quyết tốt chuyện của Đinh Trị Bình, làm cho một nhà Đinh Trị Bình rời Phó phủ.

Tạ thị cũng không ngốc, hiển nhiên biết ý đồ của Bạch thị, nghe xong những lời này của Thường ma ma cũng không lên tiếng, chỉ cười nhạt.

Thật sự bị Phó gia làm cho buồn nôn, hôm nay Phó Nghi Cầm dám tính kế với con gái mình, một mặt cùng Dung phi qua lại, một mặt Bạch thị còn muốn mình giúp đỡ Đinh Trị Bình. Bà không nói lời nào, một tay vuốt đồ trang trí trên án kỷ.

Ban đầu Thường ma ma còn bình tĩnh, nhưng rất nhanh bà chịu không nỗi, thân thể cũng bắt đầu lay động. So với Bạch thị uy nghiêm lộ ra ngoài, Tạ thị ung dung thản nhiên như vậy càng đáng sợ hơn, áp lực vô hình đè lên người bà, giữa mùa đông mà lưng bà đã ướt một mảng.

Chương 19: Tổ phụ

"Phiền mẫu thân nhớ đến." Thật lâu sau đó, ánh mắt Tạ thị mới dời khỏi vật trang trí kia: "Ngươi tới thật đúng lúc, đã lâu ta không có tiến cung gặp quý phi nương nương, ngày mai sẽ cùng Nguyên Nương vào cung." Tạ thị nói tới đây, dừng một chút, ánh mắt lộ vẻ mỉa mai: "Hôm nay nhiều người nhiều chuyện, cũng quên nói với mẫu thân một tiếng." Lời nói Tạ thị khéo léo dịu dàng, mặc dù trong lời nói ý khiêu khích mười phần, nhưng Thường ma ma vẫn hít từng ngụm khí lớn, Bạch thị để bà tới đây có ý gì bà biết, lúc này Tạ thị vừa thấy lễ vật liền nói muốn vào cung, tuy rằng giọng điệu không tốt, nhưng cũng làm cho tảng đá trong lòng Thường ma ma rơi xuống.

"Nô tỳ sẽ hồi bẩm phu nhân."

"Vậy được rồi." Tạ thị gật đầu, tiện tay cầm chén trà trên bàn, Thường ma ma coi tình hình cáo lui.

Trở lại bẩm cáo với Bạch thị: "Thiếu phu nhân nói hôm nay nhiều người nhiều chuyện, cũng quên nói với người." Tuy Bạch thị không nghĩ tới Tạ thị sẽ mang Phó Minh Hoa cùng tiến cung, đúng lúc ý nguyện của mình đã đạt được. Chỉ là nghe Thường ma ma nói Tạ thị nói: "Hôm nay nhiều người nhiều chuyện, quên nói với mình", giống như bà để Thường ma ma mượn cớ tặng lễ vật cho Tạ thị. Tức thì mặt Bạch thị nóng hừng hực, tuy rằng bà có việc cầu người, nhưng dù gì mình cũng là mẹ chồng của Tạ thị, mà Tạ thị lại không cho mình mặt mũi, tính cách cũng quá láo xược. Chỉ là lúc này không nên cùng nó so đo, sắc mặt Bạch thị tái xanh, lời muốn nói cũng nhịn xuống.

Bạch thị sai người đi đến viện của Tạ thị, cũng không có ý che dấu, sự việc liền truyền ra trong phủ.

Phó Minh Hoa từ viện của Tạ thị trở về, mấy nha hoàn hầu hạ nàng cởi áo khoác. Nhớ tới chuyện xảy ra hôm nay, sắc mặt Bích Thanh âm trầm: "Chuyện hôm nay phu nhân đã quên rồi sao?" Mới đầu mọi người còn lo lắng Đinh Mạnh Phi chẳng biết sâu cạn nói chuyện hôm nay đã gặp được Phó Minh Hoa, nhưng lúc này bình tĩnh lại, Phó gia giấu chuyện này đi, trong lòng Bích Thanh không vui. Lúc đó Phó Minh Hoa không phải là lén hẹn hò với Đinh Mạnh Phi, bên người Phó Minh Hoa lại có một đám nha hoàn, mọi chuyện truyền ra ngoài, nhiều nhất là bị trưởng bối phạt chép nữ giới vài lần, cũng chẳng sao cả. Nhưng Đinh Mạnh Phi rõ ràng cố tình, thật sự ghê tởm.

Lúc tối ở bên Tạ thị, Bạch thị phái Thường ma ma đến, nhưng đối với chuyện này lại không nhắc tới, thật có chút quá đáng.

"Không quên thì phải làm sao?" Phó Minh Hoa để mấy nha hoàn tùy ý búi tóc mình lên, bà tử đưa nước liên tục mang nước đến nhĩ phòng bên trái, ra ra vào vào động tĩnh cũng không nhỏ.

Bích La cầm mấy hà bao ra ngoài khen thưởng, vừa trở về nghe nói thế: "Trong lòng thiếu phu nhân có tính toán khác phải không ạ?"

Tiếng nói nàng vừa dứt, sắc mặt mấy nha hoàn thay đổi, Phó Minh Hoa cũng nhịn không được bật cười: "Đúng là trong lòng mẫu thân có tính toán khác." Nàng nói lời này với giọng nói mềm mại, nhưng mí mắt lại rũ xuống, che giấu ánh mắt.

Bích Vân thay nàng cởi vớ, nghe giọng nàng cười nhạo, ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc nhìn vào mắt Phó Minh Hoa.

Lúc này nàng đã thôi cười, nhưng nụ cười không đến đáy mắt, Bích Vân ngẩn ngơ: "Chẳng lẽ hầu gia còn có thể mặc kệ việc này mà ngồi xem?" Phó Minh Hoa là trưởng nữ của Phó gia, Phó Nghi Cầm trở lại liền muốn tính toán với nàng, Bạch thị nhịn được, nhưng hầu gia cũng nhịn được sao?

Bốn đại nha hoàn ngoại trừ Bích Vân nhỏ tuổi nhất, nàng không bằng Bích Lam xinh đẹp hoạt bát, cũng không giống Bích La ôn nhu ổn trọng, không có tính cách lạnh lùng như Bích Thanh, bình thường không nói nhiều, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn, đối với nàng trung thành và tận tâm.Trong mộng, sau khi Tạ thị thắt cổ tự sát, "Phó Minh Hoa" bị người trong phủ bỏ quên, nhưng mấy đại nha hoàn cùng nhũ mẫu Giang thị vẫn đi theo bên người nàng, cuối cùng Bích Vân vì bảo vệ "Nàng", mà chết trong Phó phủ.

Có thể nói về sau dù "Phó Minh Hoa" sống chẳng hạnh phúc, nhưng được cuộc sống như vậy cũng là đám người trước mắt liều mạng vì nàng.

Nàng đưa tay sờ đầu Bích Vân, Bích Vân không đề phòng nàng đưa tay ra, hơi ngẩn người, Phó Minh Hoa đã mỉm cười thu tay về: "Thật ra hầu gia có tính toán khác."

Thân thể thiếu nữ nhỏ nhắn ngồi trên ghế, tay vừa sờ đầu nàng đặt trước bụng, tay kia nâng má, khuỷu tay chống trên tay vịn: "Xem ai thua ai thắng."

Mấy người nghe xong lời này, cảm thấy nghi hoặc khó hiểu, Phó Minh Hoa lại cười lạnh một tiếng: "Mệt mỏi, rửa mặt trước đi."

Nhĩ phòng sát vách đã chuẩn bị nước nóng, mấy nha đầu tuy không hiểu huyền cơ nàng vừa nói, nhưng vẫn hầu hạ nàng rửa mặt. Rửa mặt xong, nàng trở về phòng vắt khô tóc, một lúc cũng không buồn ngủ, liền tựa đầu giường xem cầm phổ. Đây là năm nay một trong những thứ người ở Giang Châu đưa tới cho Tạ thị, Tạ thị liền đưa đến bên đây cho nàng.

Tối nay Bích Lam trực đêm, nàng đi lên trải xong đệm giường, thấy Phó Minh Hoa nhìn đến say mê thì ngồi quỳ chân thẳng người, lấy đồng ký[1] để nâng nắp đèn, ngọn đèn phát lớn hơn một chút, trong phòng sáng hơn nhiều, nàng mới đậy nắp lại.
[1] Đồng ký: Có hai nghĩa. Một là đồ báo giờ làm bằng đồng, hai là đồ vật giống cây giáo, có đầu nhọn.

"Đại nương tử nghỉ sớm đi, ngày mai còn phải tiến cung."

Hôm nay Tạ thị nói sáng sớm ngày mai sẽ dẫn Phó Minh Hoa tiến cung, chắc chắn là sáng sớm mai rời giường không thể sửa soạn qua loa được. Đọc sách vào ban đêm lại làm tổn thương mắt, Bích Lam để đồng ký xuống, Phó Minh Hoa lên tiếng nhưng mắt cũng không rời khỏi quyển sách, vốn không có ý muốn buông sách xuống.

Gương mặt Phó Minh Hoa như trứng ngỗng, một sợi tóc từ vai trái của nàng theo cổ mà rơi xuống trước người, đôi mắt kia như hạnh nhân, có thể thấy được mai sau xinh đẹp thế nào..

Da thị trên người Phó Minh Hoa đầy đặn, không tính là mảnh mai, gương mặt lại nhỏ nhắn làm ta cảm thấy nàng có dáng người mỏng manh.

Nghĩ đến nhan sắc và gia thế của Phó Minh Hoa, lại nghĩ đến dáng vẻ lỗ mãng kia của Đinh Mạnh Phi, trong lòng Bích Lam cảm thấy buồn nôn, không thể chịu được mà nói: "Nếu hầu gia biết chắc hẳn sẽ quát tháo biểu thiếu gia một phen, đuổi ra khỏi hầu phủ mới phải." Tối nay, nha hoàn gác đem chính là nàng, những nha hoàn trực đêm đều ở ngoài phòng, nàng vừa nói xong, Phó Minh Hoa liền quay sang nhìn: "Những người Đinh gia kia sẽ bị đuổi đi, nhưng không phải lúc này."

Hôm nay Bạch thị để cho Thường ma ma đến tặng lễ cho Tạ thị, những lễ vật kia Tạ thị cũng không nhận vô ích.

Trong lòng Bích Lam cũng hiểu rõ, nghe Phó Minh Hoa nói như vậy thì gật đầu, nghĩ lại cảm thấy có hơi không vui.

Phó Minh Hoa nhìn vẻ mặt của nàng, khóe miệng cười nhẹ: "Ta đoán chừng, đối với chủ ý của cô mẫu, tổ phụ không những không giận mà còn vui mừng."

Hôm nay, từ trong miệng của Bạch thị nghe được Phó gia có quan hệ ngầm với Dung phi, dựa vào Bạch thị chỉ là phụ nhân ở nội trạch, chắn chắn không thể nào có liên quan với Dung phi được, nói cách khác, nhất định trong Phó gia có người có chung mục tiêu với Dung phi, cho nên Dung phi mới có thể ban thưởng trà ngon.

Nghĩ tới đây, đôi mắt hạnh xinh đẹp của Phó Minh Hoa híp lại.

Nàng nghĩ đến tổ phụ của mình, Phó Trường Thắng.

Chương 20: Mưu quyền

Tên ban đầu của Phó Trường Thắng là Phó Trường Sinh, sau khi Phó gia được phong thưởng, lúc đó Phó lão hầu gia đổi tên nhi tử thành Trường Thắng.

Lúc tiên đế còn sống, Phó lão hầu gia làm quan đến chức Tả Vũ Vệ đại tướng quân, sau khi mất được tiên đế truy tặng làm U Châu Đô Đốc, truy phong làm hộ quốc công, lấy lễ hậu táng của quận vương, hưởng đãi ngộ thái miếu.

Sau khi Phó lão hầu gia mất được tôn vinh, tiền đồ vô lượng. Nhưng mất đi sự che chở của Phó lão hầu gia, Phó gia giống như vận mệnh sắp tận.

Tiên đế cảm động và ghi nhớ công lao của Phó gia, cho dù lão hầu gia qua đời nhưng vẫn đề bạt Phó Trường Thắng, phong làm một trong ba vị Thái úy, quan tới nhất phẩm.

Từ lúc tiên đế hoẵng, ngoại trừ Phó hầu gia thì chỉ một con trai thứ ba là Phó Kỳ Bân là quan lục phẩm, làm chức Thông phán ở Giang Nam.

Bề ngoài nhìn thì Phó gia vẫn phong quang vô hạn như trước, thân là một trong số ít thế gia võng tộc của Tân Đường, trong triều Phó hầu gia được phong quan nhất phẩm, là dựa vào vinh quang mà Phó lão hầu gia để lại, thậm chí Phó Kỳ Huyền có thể lấy Tạ thị Giang Châu làm vợ.

Qua thêm bảy tám chục năm nữa, có thể tưởng tượng được Phó gia sẽ phát triển thành Tạ gia bây giờ. Trong tình cảnh đó, Phó Nghi Cầm gả cho Đinh Trị Bình, dù xuất thân Phó gia nhưng vì đã gả phu quân, như mặt trời lặn.

Quả thực Bích Lam không thể tin được, Phó Minh Hoa lại nói, Phó hầu gia biết Phó Nghi Cầm đánh chủ ý lên nàng, ngược lại không giận mà còn vui?

Điều này sao có thể!

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng cũng không nói ra.

Phó Minh Hoa buông sách trong tay xuống, nhìn chằm chằm: "Sao không thể?"
"Hầu gia nhã nhặn nghiêm minh như vậy, sao.." Thanh danh Phó Kỳ Huyền xấu đến cùng cực, thanh danh Phó hầu gia lại tốt đến cực điểm. Hai cha con giống như ở hai thái cực, Phó hầu gia tính cách ôn hòa, đối với hạ nhân thưởng phạt phân minh, biết đối nhân xử thế, hay giúp đỡ người khác, không màng danh lợi, ở trong triều nhậm chức Thái úy, ai nhắc đến cũng khen.

Ông ta cực kỳ kiềm chế, ngoại trừ cưới Bạch thị làm vợ, sinh ba nam một nữ, thiếp cũng chỉ nạp hai phòng, sinh hai nam bốn nữ. Nữ nhi đều gả ra bên ngoài, nếu không phải vì ba đứa con trai của vợ cả, trưởng tử chết sớm, con thứ tham hoa, thì danh vọng của Trường Nhạc Hầu phủ có thể so với hiện tại càng cao hơn. Nhưng Phó Minh Hoa lại phát hiện, chính bởi vì Phó Kỳ Huyền là phế vật, mới có thể tôn lên ưu điểm của Phó hầu gia, bằng không Phó lão hầu gia anh hùng một đời, Phó hầu gia suốt đời bị áp dưới danh tiếng của Phó lão hầu gia, nào như hôm nay được mọi người tán thưởng.

Tính cách Bích Lam hồn nhiên đáng yêu, không giống ba nha đầu kia tính cách ổn trọng, cũng bởi vì vậy nên tin tức trong phủ, Phó Minh Hoa mới phái nàng tìm hiểu, lúc này nghe nàng nói vậy, Phó Minh Hoa lấy ta che miệng ngáp: "Ngủ đi."

Chuyện trong đó quá phức tạp, Phó hầu gia đúng là gừng càng già càng cay. Trước đó Phó Minh Hoa cũng không phát hiện điểm kỳ lạ, nhưng hôm nay may mà Bạch thị để lộ sơ hở, nàng mới phát hiện sự tình có gì không đúng.

Ngày trước "Phó Minh Hoa trong mộng" chỉ biết Phó Nghi Cầm trở về, nên mới thúc đẩy Tạ thị thắt cổ tự sát, hôm nay cân nhắc cẩn thận, cô mẫu trở về chỉ đốt lên mồi lửa mà thôi.

Phó hầu gia tính tình đoan hậu, thanh danh vô cùng tốt, trên có phụ thân tích lũy công lao, thiên tử đối với Phó gia cũng có vài phần kính trọng, bản thân mình lại là quan nhất phẩm, tính ra thì dường như cả đời Phó hầu gia đã viên mãn. Nhưng Phó Minh Hoa lại nghĩ đến, mặc đù ông ta là quan nhất phẩm, nhưng chức Thái úy này vẫn là một chức suông. Nói cách khác, chức quan nhất phẩm này nghe tiếng thì êm, nhưng Phó hầu gia lại không có chút thực quyền trong tay.

Nếu thật ông ta không màng danh lợi thì cũng thôi, nhưng hôm nay Bạch thị để lộ, Dung phi có thể ban cho Phó gia này nọ, chứng minh Phó hầu gia cũng không đội ơn với vị trí hôm nay mình có được.Trước đây, tuy Phó lão hầu gia chỉ làm đến tam phẩm Tả Vũ Vệ đại tướng quân, nhưng lại có quyền thế thật sự, Phó hầu gia nhậm chức Thái úy nghe êm tai nhưng lại không có chút lợi ích nào.

Phó Minh Hoa nhắm hai mắt lại, cảm giác được Bích Lam đứng dậy tắt đèn, nằm xuống một hồi liền ngáy, nàng mới mở hai mắt ra. Trong màn đêm, bốn phía không có ai, nàng cũng không che giấu lãnh ý trong mắt.

Tuy rằng Phó lão hầu gia lập được đại công chết đi, nhưng vì được tôn vinh quá mức, lại đặt tên nhi tử là Trường Thắng, ý đang nhắc tiên đế, ông cũng từng lập công lớn.

Nhưng tiên đế cho ông bao nhiêu vinh quang, cũng đồng nghĩa với trả trước phúc khí của con cháu. Cho nên Phó lão hầu gia vừa chết, quyền thế liền bị mất đi, Phó hầu gia trải qua hai triều hoàng đế vẫn ngồi ở vị trí Thái úy này, khó tiến thêm nữa. Phó hầu gia muốn mưu quyền, từ lúc Thiên Phong Đế kế vị đến nay cũng chưa từng đề bạt ông ta, cũng không cho ông ta cơ hội, ông ta muốn được quyền lực thì phải có hoàng đế phải bổ nhiệm.

Bây giờ Đại Đường mới thành lập hơn mấy chúc năm, vị trí Thiên Phong Đế vững chắc, quốc thái dân an, muốn thay đổi triều đại tuyệt đối không thể, nhưng nếu chính mình phò tá thì khác.

Hôm nay Thiên Phong Đế trẻ trung khỏe mạnh, tổng cộng có chín vị hoàng tử, đến nay chưa lập thái tử. Trong chín vị hoàng tử, mẹ đẻ của đại hoàng tử và nhị hoàng tử phân vị quá thấp, không có khả năng được phong thái tử. Hậu vị trống không, có tư cách kế thừa chỉ có con của hai người Thôi quý phi và Dung phi. Thôi quý phi xuất thân cao quý, sinh tam hoàng tử và cửu hoàng tử, địa vị vững chắc. Dung phi sinh tứ hoàng tử, lại rất được hoàng đế sủng ái.

Nếu nhìn từ bên ngoài, Phó gia và Thôi gia có quan hệ rất sâu, nhất định Phó gia sẽ đứng bên phe tam hoàng tử, nhưng Phó hầu gia cứ một mực đi ngược lại, sau lưng liên lạc với Dung phi.

Ngày nào đó con trai của Dung phi trở thành thái tử, quân lâm thiên hạ, đại thần trong triều nhất định có Phó hầu gia. Nguyên nhân ông ta chọn tứ hoàng tử mà không chọn tam hoàng tử, vì Tạ gia và Thôi gia sẽ ra sức ủng hộ, nhưng nhất định sẽ bị hoàng đế chèn ép. Đồng thời tam hoàng tử có biến số quá lớn, nếu một ngày tam hoàng tử thua cuộc, đừng nói ông ta muốn tiến một bước, e rằng sau này Phó gia cũng khó duy trì sự giàu sang ngày hôm nay.

Còn nếu chọn tứ hoàng tử, ông ta và Dung phi ngầm đạt thành tâm nguyện, bề ngoài có thể lợi dụng thế lực hai nhà Tạ gia, Thôi gia, nói không chừng lúc đó có thể vì tứ hoàng tử mưu lợi, dù cho hoàng đế biết, nhưng hoàng đế lại sủng ái Dung phi, nhất định sẽ nhắm một con mắt mở một con mắt, kể từ đó, ngày nào đó tứ hoàng tử kế vị, đó là lúc Phó gia đạt được huy hoàng lần nữa.

Về phần Tạ thị tự sát "Trong mộng", cùng với làm sao mà Phó hầu gia đứng cùng phe với Dung phi, Phó Minh Hoa nhắm mắt, trong đầu đem chuyện này nhớ lại. Chỉ sợ Phó hầu gia dùng hôn sự của nàng buộc với tứ hoàng tử, như vậy Dung thị, Phó gia mới thật sự tin nhau. Nếu hai nhà thành công thì thôi, nếu một ngày chuyện thất bại, e rằng lúc đó nàng sẽ bị Dung gia xuống tay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau