TRƯỞNG ĐÍCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trưởng đích - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Tề thị

Bích Lam ở gần nàng nhất, lúc này cũng cảm thấy áp lực nhất, không dám ngẩng đầu, lúc sau mới nghe được Phó Minh Hoa thản nhiên ra lệnh: "Đứng lên đi." Bích Lam run rẩy đứng dậy, Bích Vân và Bích Thanh nhanh chóng lau hương cao trên tay nàng.

Hương cao này chính là bài thuốc truyền thừa của Tạ gia, hằng năm đưa rất nhiều đến Hầu phủ, làm Phó Minh Hoa điều dưỡng đến cả người không có chút khuyết điểm nào, Bích Vân nhẹ nhàng xoa, nhìn dôi tay mang theo hương thơm nhàn nhạt nói: "Nương tử đừng tức giận."

"Cũng không phải tức giận." Phó Minh Hoa cong khóe miệng: "Nhưng cô mẫu muốn đánh chủ ý lên ta, cũng nên xem lại mình mới phải." Thật ra nàng đánh giá cao Phó Nghi Cầm, có một đứa con trai như vậy lại không biết xấu hổ muốn với tới cô nương Phó gia. Trong mộng "Phó Minh Hoa" cũng vì một phụ nhân như thế, đường đường là trưởng nữ sống trong nhà cao cửa rộng, cuối cùng lại gả cho một hàn môn đệ tử, thật sự là cười chết người!

Trong mắt nàng lóe lên vài phần lãnh ý, rút tay đã được xoa đến dần ấm lên, nửa che miệng ngáp: "Nghỉ một lát."

Mấy người đỡ nàng từ trên kháng xuống, Bích Lam thay giày thêu cho nàng. Cái gì gọi hạ sĩ dưỡng thân, trung sĩ dưỡng khí, thượng sĩ dưỡng tâm, nhũ mẫu Giang thị là Tạ gia mang tới, luôn yêu cầu Phó Minh Hoa buổi trưa mỗi ngày ngủ một chút, buổi tối còn tiệc tẩy trần.

Sau khi Phó Minh Hoa nghỉ trưa, mấy nha hoàn hầu hạ nàng thay quần áo nón nảy xong, lúc đi đến viện của Tạ thị, sắc mặt đám người An ma ma có chút khó coi.

"Sao vậy?"

Phó Minh Hoa biết có chuyện, trái ngược với Tạ thị lạnh nhạt, nhìn không ra hỉ nộ, Tiết ma ma bên cạnh mang giọng tức giận nói: "Tề thị đã tới, đêm nay muốn cùng thiếu phu nhân đến nơi tổ chức tiệc tẩy trần."

An ma ma cũng không nhịn được: "Thật sự là hết cách, không đi cũng không được, đi cũng không xong."

"Tề thị" trong lời nói của Tiết ma ma là vị thiếp được sủng ái của Phó Kỳ Huyền, Phó Kỳ Huyền tham hoa háo sắc, thiếp thất thông phòng trong phủ không ít, người như Hà thị bị Phó Kỳ Huyền chạm qua rồi quên chẳng biết bao nhiêu, nhưng trong đám thiếp thất của Phó Kỳ Huyền, Tề thị là đặc biệt nhất.

Ả vốn là nữ nhi của biểu tỷ Bạch thị, lúc Tề gia gia đạo sa sút, tuổi còn nhỏ Tề thị đã được đưa vào Trường Nhạc Hầu phủ.

Như Trường Nhạc Hầu phủ giàu sang như vậy, hàng năm đủ loại người lấy danh nghĩa thân thích tới làm tiền không ít.

Cũng giống Trường Nhạc Hầu Phủ tìm chút bạc nuôi những cô nương này, vừa có thể chiếm được tên nhân nghĩa, lại có thể đợi đến lúc những cô nương này lớn, lấy việc hôn nhân của các nàng mà đổi lợi ích. Những cô nương như vậy, trên danh nghĩa là khách, nhưng thực tế địa vị vô cùng thấp, mà trước đây Tề thị trong tình huống như vậy, lại cố chấp cùng Hầu phủ thế tử Phó Kỳ Huyền thân mật. Sau khi Phó Kỳ Huyền thú Tạ thị vào cửa, liền vội vã nạp Tề thị làm thiếp.Từ lúc Tạ thị nhập phủ, Tề thị vẫn bị uống tị tử thang (thuốc tránh thai), đến khi Tạ thị có thai mới ngừng. Nhưng vận khí của ả ta cũng tốt, sau khi Tạ thị có thai không lâu, ả ta cũng theo sát mà có tin vui. Sau khi Tạ thị sinh trưởng nữ, Tề thị còn liều mạng sinh long phượng thai. Tuy nói là từ đó về sau thân thể bị tổn thương, không thể sinh được nữa, nhưng ả cũng đã sinh cho Phó Kỳ Huyền một đứa con trai là Phó Lâm Giác, cho nên trong Hầu phủ càng được Phó Kỳ Huyền sủng ái.

Phó Lâm Giác chỉ nhỏ hơn Phó Minh Hoa bốn tháng, thường xuyên bị Tề thị xúi giục đi đến viện Tạ thị, đoán chừng là thấy dưới gối Tạ thị trống rỗng, muốn nhi tử của mình làm con thừa tự dưới danh nghĩa Tạ thị, khiến nhi tử thành đích tử, sau này gia nghiệp của Phó gia ả cũng có phần. Đồ cưới hậu hĩnh của Tạ thị sau này nhi tử cũng có phần.

Tề thị người này tâm cạn mà tham lam, nhưng lại sống tự tại, ả biết tính cách mình nông cạn, tâm tư cũng đơn giản, nhưng luôn xúi giục nhi tử đến hiếu thuận với Tạ thị mang danh mẹ cả.

Tuy nói là đến mười lần cũng bị An ma ma cản lại tám lần, nhưng lâu dài, hai mẹ con này làm người ta cực kỳ khó chịu.

Dựa vào xuất thân của bà, không sợ âm mưu quỷ kế, nhưng Tề thị không biết xấu hổ như vậy lại làm các nàng mở rộng tầm mắt.

Phó Minh Hoa nhếch mép cười, quay sang nhìn Tạ thị: "Hôm nay thân thể mẫu thân tốt hơn không?"

Tạ thị cũng không muốn nói đến chủ đề này, thân thể của mình mình hiểu rõ, bất quá chỉ là kéo dài chút hơi tàn.
Hai người ma ma bực mình Tề thị bà có nghe, nhưng Tề thị trong mắt bà chỉ là vở hài kịch mà thôi, bà không muốn đem tâm tư đặt lên phụ nhân như vậy.

Tạ thị đối với Tề thị không quan tâm, đối với nữ nhi thân thiết của mình cũng xem nhẹ, coi như là không nghe thấy, nhíu lông mày hỏi: "Phó thị đã trở về, con cảm thấy sao?"

Hôm nay Phó Minh Hoa đã đến phòng Bạch thị xem Phó Nghi Cầm, bà biết tính tình nữ nhi thận trọng, vốn thông minh.

Lúc bà hỏi lời này, mí mắt Phó Minh Hoa rũ xuống: "Cô mẫu nói lần nảy trở về là muốn làm mai cho biểu ca." Nàng vừa nói xong, Tạ thị liền hiểu ý: "Hôm nay con ở trong phòng tổ mẫu, bà ta đã nói vậy?"

Tạ thị hỏi xong, thấy nữ nhi gật đầu, lập tức cười lạnh không lên tiếng.

Yến hội buổi chiều tổ chức trong viện Bạch thị, bữa tiệc chia làm hai bên trong ngoài. Ở ngoài bố trí ở lương đình, bốn phía màn trúc rũ xuống chống lạnh, lại để chậu than sưởi ấm, do Phó hầu gia và Phó Kỳ Huyền tiếp đãi phụ tử Đinh Trị Bình, còn lại ở trong phòng với Bạch thị, các nữ quyến chơi đùa dùng bữa. Lúc Tạ thị dẫn nữ nhi đến, Bạch thị đang ôm nữ nhi Phó Nghi Cầm đùa giỡn, trong phòng vui vẻ ra mặt. Ngoài dự đoán của Phó Minh Hoa, vậy mà trước nói muốn Tạ thị mang ả ta tới, mà giờ Tề thị đã ở đó.

Lúc này ả ta dắt theo con gái của mình là tam nương tử Phó Minh Châu đứng bên cạnh Bạch thị, dương dương đắc ý nhìn chằm chằm Tạ thị.

"A Nguyên tới." Bạch thị thấy Tạ thị đến đây, nụ cười trên mặt cứng lại, im lặng.

Lúc nãy bà còn thích chú ôm nữ nhi của Phó Nghi Cầm đùa một chút, nữ nhi Phó Nghi Cầm là Đinh Tú Ngọc vừa tròn bốn tuổi, ôm chỉ thấy bé thật nhẹ, ôm lâu Bạch thị cảm thấy hai tay mỏi nhừ.

Lúc bà chào hỏi Tạ thị đang muốn đem bé giao lại cho Phó Nghi Cầm, Tề thị sau lưng ánh mắt chợt sáng lên, đứng dậy: "Tỳ thiếp đến." Tay đưa ra đón lấy nữ nhi của Phó Nghi Cầm: "Thiếp thấy nương tử liền nhớ tới Minh Châu lúc nhỏ.."

Phó Nghi Cầm ngồi bên cạnh Chung thị đang nói đùa, nghe mẫu thân nói chuyện với Tạ thị, xoay đầu lại còn chưa nói chuyện, tức khắc nghe xong lời này không nghĩ ngợi đưa tay tát lên mặt Tề thị.

Tề thị vốn không ngờ Phó Nghi Cầm sẽ ra tay, một tát này bà ta đánh vừa đúng, thân thể nhất thời không vững, "Bịch" một tiếng té xuống đất.

Chương 12: Lợi ích

Mọi người trong phòng làm như không thấy màn này, ai cũng đều ngây dại. Phó Nghi Cầm cố nén lửa giận: "Ngươi muốn ôm nữ nhi của ta, không ngờ ta lại đánh vào mặt ngươi à." Lúc này Phó Nghi Cầm vô cùng tức giận, Tề thị ngu xuẩn này dám đem nữ nhi thứ xuất của ả ta so sánh với Tú Ngọc của mình, quan trọng nhất là lúc bà đánh người đã lưu lại vết móng tay dài trên mặt Tề thị.

Phụ nhân gia đình quyền quý thích để móng tay dài, móng tay của Phó Nghi Cầm dài quá tấc, cắt sửa vô cùng đẹp, được sơn bóng, nhưng lúc này bởi vì đánh người, móng tay ngón trỏ gãy tận gốc, đau đớn làm cơn tức giận Tề thị như con sóng dâng trào.

Tuy nói Tề thị bị tát vào má, nhưng nghe được những lời này của Phó Nghi Cầm lại không dám hé răng.

Phó Minh Hoa thấy rõ, tay kéo áo choàng, thật đúng là ác nhân có ác nhân trị.

Tề thị lấy tay bụm mặt, một bộ dạng khóc lóc, cắn môi không lên tiếng. Phó Nghi Cầm rờ móng tay bị gãy, đau đớn làm cơn giận sót lại chưa tiêu tan: "Ngọc nhi của ta tự có nhũ mẫu nha hoàn ôm, làm gì mà tới lượt ngươi?"

Hôm nay Tề thị quấn lấy Phó Kỳ Huyền đòi dắt ả theo với danh nghĩa thân thích của Bạch thị, không nghĩ tới câu lấy lòng lại chọc giận Phó Nghi Cầm.

Trong phòng, Bạch thị cau mày, bị ầm ĩ đến đau đầu. Tuy nói bà ghét bỏ Tề thị vô liêm sĩ, ngay cả nói chuyện cũng không nói. Nhưng Phó Nghi Cầm ở trước mặt mọi người đánh người, danh tiếng cũng không tốt.

"Được rồi, mau dẫn.." Bà đang muốn cho người kéo Tề thị xuống, Tề thị lại vuốt mặt, dùng tay mò vào vết thương chảy máu, liền kêu to lên.

Tiếng kêu làm Phó hầu gia ở bên ngoài sai nha hoàn tới, hỏi xem xảy ra chuyện gì.

Bạch thị trừng mắt với nữ nhi: "Nhìn con gây ra chuyện tốt gì!"

Tề thị vô liêm sĩ, nhưng tính cách của Phó Nghi Cầm cũng không vừa. Lúc Đinh Trị Bình hỏi cưới bà ta là trèo cao, vốn không thể quản thúc được. Tính tình của Phó Nghi Cầm so với trước lúc xuất giá ngày càng hung hãn.

"Để bà tử dẫn đi." Bạch thị nén lửa giận, cho người dẫn Tề thị xuống.

Đem nha hoàn mà trượng phu sai tới hỏi chuyện đuổi đi, tìm cớ lôi kéo Phó Nghi Cầm vào sương phòng phía sau, liền nghiêm túc trách mắng: "Ở đây không giống Giang Châu, nếu con cứ càn quấy chọc giận cha con đánh đuổi cả nhà con đi đến lúc đó ta cũng không quản được."

"Tiện tì dám đem thứ nữ của ả ta so với Ngọc nhi, hôm nay con đánh ả ta cũng đáng đời." Phó Nghi Cầm còn đang vì móng tay bị gãy mà tức giận, Bạch thị thấy bộ dáng lúc này của nàng cũng đành chịu.

"Con không suy nghĩ vì mình thì cũng phải vì Đông Ca và Trị Bình mà suy nghĩ." Nếu mọi chuyện bị làm lớn ra, lúc đó Ngự Sử gán lên đầu tội trị gia không nghiêm, khi đó ác danh của Phó Nghi Cầm truyền ra, không chỉ con đường làm quan bị ảnh hưởng, e rằng hôn sự của ba đứa con cũng khó.

Trường Nhạc Hầu Phủ là cây to đón gió, việc làm của Phó Nghi Cầm có thể ảnh hưởng đến hầu gia, thậm chí có thể ảnh hưởng đến danh tiếng của cô nương Phó gia..Tuy rằng Bạch thị thương yêu nữ nhi, nhưng việc liên quan tới lợi ích thì nó không được làm càn.

Phó Nghi Cầm nghe nói như thế ánh mắt liền sáng lên: "Nói đến việc này, mẫu thân, tuổi của Đông ca cũng không nhỏ, con trì hoãn việc hôn nhân của nó, chính là để trở quay về Lạc Dương."

Nói đến cháu ngoại, sắc mặt Bạch thị cũng dịu lạ: "Con tính việc này cũng tốt, danh môn khuê tú ở Lạc Dương không ít.."

"Con không thích." Phó Nghi Cầm bĩu môi, sau đó liền nắm tay Bạch thị: "Nương, con muốn Đông Ca cưới Nguyên Nương."

Lời này vừa thốt ra, Bạch thị còn chưa lấy lại tinh thần, đợi đến khi nghe rõ Phó Nghi Cầm nói cái gì, lông tơ sau lưng lập tức dựng lên: "Nói bậy!"

Phó Minh Hoa là trưởng nữ của Phó gia, thân phận không giống với cô nương con vợ cả, hôn sự của nàng không thể đơn giản cho Bạch thị làm chủ, có thể trong lòng Phó hầu gia có tính toán khác.

Tuy rằng Đinh Trị Bình cũng xuất thân Hầu phủ, nhưng con thứ không thể thừa tước, trước đây cưới Phó Nghi Cầm đã trèo cao, hôm nay càng miễn bàn đến Đinh Mạnh Phi, dù hỏi cưới cô nương con vợ cả của Phó gia cũng ngại thân phận thấp, Phó Nghi Cầm hay lắm, trực tiếp nhìn trúng trưởng nữ Phó gia!

"Lời con nói hôm nay ta xem như không nghe thấy." Sắc mặt Bạch thị trầm xuống, Phó Nghi Cầm biết chuyện này không dễ dàng như vậy, hì hì khoác tay Bạch thị: "Mẫu thân, người không biết đâu, ở Giang Châu Tạ gia giàu sang đến mức nào, Tổng đốc Giang Hoài có thể kết giao với đại gia tộc Phó gia là quang vinh biết mấy. Nếu Đông Ca có thể cưới Phó Minh Hoa, sau này nếu được Tạ gia trợ lực, tiền đồ của Đông Ca vô cùng sáng lạn."

Đối với con trai của mình Phó Nghi Cầm vô cùng tự hào, tiếc là trước đây bàcũng như vậy nhìn trượng phu Đinh Trì Bình vô cùng hâm mộ, cho là hắn học thức văn tài không tệ.Trước đây ai cũng cười nhạo bà gả thấp, bà nín nhịn, cho rằng trượng phu cũng có ngày trở nên nổi bật, vì mình mà xin được chức cáo mệnh.

Nhưng không nghĩ tới vài chục năm trôi qua, Đinh Trị Bình vẫn như vậy vùi ở Giang Châu kia, làm quan lục phẩm nho nhỏ mà thôi, đừng nói lúc còn trẻ Phó thị mơ tưởng chức cáo mệnh phu nhân, hôm nay lưu lạc quay về Lạc Dương vẫn phải năn nỉ mẫu thân.

Hôm nay bà đã biết tốt xấu, đã biết thất vọng về trượng phu, nên đem mong muốn gửi vào con trai.

Vinh quang của nữ nhân hoặc là dựa vào phu quân, hoặc là dựa vào nhi tử, cho nên bà đối với nhi tử có kỳ vọng rất lớn.

Trong lòng Phó Nghi Cầm cảm thấy những khuê tú bình thường không xứng với con trai mình.

Ở Đại Đường nam nữ như nhau, mười một mười hai tuổi sẽ đính hôn, đợi đến lúc con gái cập kê là cưới. Ở Giang Châu cũng có người biết bà xuất thân Trường Nhạc Hầu Phủ, muốn làm mai cho Đinh Mạnh Phi.

Nhưng Phó Nghi Cầm thấy ai cũng không thích, nên hôn sự của Đinh Mạnh Phi đến mười ba tưởi rồi còn chưa định ra, hôm nay trở về liền nhìn trúng trưởng nữ của hầu phủ Phó Minh Hoa.

Phó Minh Hoa xuất thân cao quý, thứ nhất là trưởng nữ hầu phủ, có cùng thân phận với Phó Nghi Cầm trước đây, trong lòng bà cho là cô cháu gái này xứng với con trai mình.

Huống chi mẫu thân của Phó Minh Hoa xuất thân Tạ gia, quyền thế Tạ gia ở Giang Châu bao lớn, Phó Nghi Cầm ở Giang Châu nhiều năm nên biết rõ.

"Nếu có thể thân càng thêm thân không phải rất tốt sao?"

Bạch thị nắm chặt khăn, nhìn con gái mình cười nhạt: "Tâm tư con thế này nếu để cha con biết được, chỉ sợ đời này con không thể đặt chân vào Phó gia một bước."

"Con biết cha như vậy mới cho với người." Phó Nghi Cầm kéo tay Bạch thị. Giống như hồi còn bé nàng có việc cầu xin Bạch thị: "Con biết nương hiểu con nhất."

Nếu hôm nay Phó Nghi Cầm không phải nói chuyện này, e rằng Bạch thị sẽ niệm tình mẹ con, để cho nàng được như ý nguyện, lúc này vừa nghe nói như vậy, liền cố sức kéo tay của mình ra khỏi tay Phó Ngi Cầm: "Quả nhiên nữ nhi gả đi như thau nước tát đi, trước đây ta không tin, nhưng hôm nay thật đúng." Phó Nghi Cầm gả cho người liền thành nữ nhân của Đinh gia, ai cưới được Phó Minh Hoa có chỗ tốt rõ ràng, ai cũng có thể thấy.

Phó Nghi Cầm có ý niệm tham lam như vậy cũng bình thường, nhưng nó ngàn sai vạn sai cũng không nên có ý kiến như vậy.

Chương 13: Tâm tư

"Con nhìn trúng Nguyên Nương, đối với Đông Ca có lợi, nhưng con có nghĩ tới." Lúc này Bạch thị nhìn chằm chằm Phó Nghi Cầm, ánh mắt lạnh lẽo: "Đối với Phó gia có lợi ích gì?"

Mọi người đều là nữ nhân, cũng đều là vì trượng phu nhi tử. Tâm tình vui mừng của Bạch thị sau khi thấy nữ nhi trở về giảm đi nhiều, tay xoa thái dương: "Hôm nay ta nói rõ với con, nếu ngươi cầu Minh Nguyệt, Minh Nhã, Minh Na, dù cho là Minh Hà, dựa vào tình cảm mẹ con, ta cũng sẽ chiều theo." Bà nói xong, dừng một chút, ngẩng đầu lên vẻ mặt nguội lạnh nhìn chằm chằm nữ nhi: "Nhưng con chọn Nguyên Nương, ta khuyên con bỏ tâm tư này đi."

"Lẽ nào con gả ra ngoài, mẫu thân không coi con là con gái nữa?" Phó Nghi Cầm nghe xong Bạch thị nói những lời này, lửa giận trong lòng dâng lên như cơn sóng: "Trước đây con có thể gả cho Trị Bình, Tạ thị có thể gả cho nhị đệ, sao nhi tử của con không thể cưới nàng?" Vẻ mặt Phó Nghi Cầm vui, Bạch thị tức giận

Mẹ con hai người tan rã không vui, sau khi từ sương phòng đi ra, Phó Nghi Cầm mang vẻ mặt oán độc liếc nhìn Phó Minh Hoa, lúc ánh mắt Phó Minh Hoa nhìn lại thì ánh mắt nàng ta hung ác độc địa giống như là muốn ăn thịt người.

Theo suy đoán của Phó Minh Hoa, chắc là Bạch thị và Phó Nghi Cầm ở sương phòng phía sau nói chuyện gì đó làm cho Phó Nghi Cầm không vui. Sau đó nhìn thấy ánh mắt mang theo oán hận ấy, tám chín phần chắc chắn chuyện đó liên quan đến mình. Có liên quan đến mình, lại làm cho Phó thị tức giận như vậy, Phó Minh Hoa khẽ mỉm cười, nàng đoán là Phó Nghi Cầm có thể ở trước mặt Bạch thị muốn đánh chủ ý lên mình, lại đạp nhằm cây đinh, cho nên mới giận chó đánh mèo lên người mình.

Hôm nay Phó Nghi Cầm nhắc tới hôn sự của con trai, ánh mắt nhìn là lạ, cố ý nói ra trước mặt mình đó là có chút tâm tư. Lúc đó Phó Minh Hoa đã cảm thấy không tốt, lúc này thấy vẻ mặt của Phó Nghi Cầm, trong lòng càng thêm chắc chắn.

Nàng làm bộ không thấy được ánh mắt sắc như dao của Phó Nghi Cầm, mỉm cười cúi đầu.

Trong lòng Phó Nghi Cầm như bị mèo cào, lúc bà và Bạch thị đi vào sương phòng phía sau, Phó Kỳ Huyền nghe được tin cũng chạy tới.

Hai mẹ con Bạch thị vừa mới ra tới, hai nha hoàn liền kéo mành, Phó Kỳ Huyền mặc một thân cẩm bào màu chàm đi nhanh vào.

Yến hội bên ngoài còn chưa mở mà hắn đã uống đến choáng váng, người còn chưa đến mà mùi rượu và son phấn trên người hắn đã truyền tới, nồng đến Tạ thị khẽ nhíu mày.

Trên da ông ta còn dính phấn trắng, chòm râu trên cằm cũng dính son phấn, ông ta vừa vào cửa mấy nha hoàn liền giương mắt nhìn chằm chằm.

"Đại tỷ, Tề thị không hiểu chuyện, nể mặt đệ, tỷ không nên tính toán với nàng." Phó Kỳ Huyền vừa mở miệng, Phó Nghi Cầm cười lạnh hai tiếng không nói gì.

Lúc ở trong phòng, nàng ta nói ra lời từ đáy lòng mà Bạch thị lại từ chối.

Vốn tưởng rằng nhà mẹ đẻ nhất định sẽ giúp đỡ mình, nhưng không nghĩ cuối cùng mẫu thân vẫn chọn Phó gia. Trước đó Phó Nghi Cầm còn cảm thấy mình chọn Phó Minh Hoa thì nhà mẹ đẻ sẽ cho mặt mũi, lúc này cơn tức giận chưa tan.Hơn nữa Phó Minh Hoa là đích nữ của Phó Kỳ Huyền, ngẫm lại cảm thấy tức giận, liền đối với đệ đệ này có chút bất mãn. Tuy rằng Tề thị chọc giận bà trước, nhưng cũng không đến mức làm bà tức giận như vậy, bà ta không mở miệng, Bạch thị không hài lòng với bộ dạng của bà ta lúc này, khuỷu tay đụng Phó Nghi Cầm, nói: "Huyền nhi đang nói chuyện với con."

Trong ánh mắt Bạch thị mang ý cảnh cáo ngầm, Phó Nghi Cầm cố nén tức giận trong ngực, ôn hòa nói: "Cũng chỉ là việc nhỏ mà thôi, lại để cho thế tử gia ngươi vội chạy tới nói chuyện với ta?"

Tuy rằng Phó Kỳ Huyền thiếu thông minh nhưng cũng không ngốc, nghe được trong giọng nói của Phó Nghi Cầm có chút không hài lòng, lại không nghĩ đến việc Bạch thị cự tuyệt Phó Nghi Cầm muốn hỏi cưới Phó Minh Hoa mà tức giận, chỉ coi như Tề thị làm tỷ ấy tức giận mà thôi.

"Để về ta để cho nàng ấy tới bồi tội với đại tỷ."

Phó Nghi Cầm vốn muốn từ chối, nàng không muốn liên quan tới thiếp thất, nhưng lời còn chưa nói ra, tâm tư nàng khẽ động, Bạch thị mặt mày rạng rỡ: "Vậy cũng được."

Tuy rằng hôm nay mới quay về Phó phủ, nhưng bà cũng không ngốc, hôm nay quay về Phó phủ đã nghe được một ít chuyện của Phó phủ. Biết trong Phó gia Tạ thị chỉ có một đích nữ là Phó Minh Hoa, không có nhi tử, ngược lại thì Tề thị đã đắc tội mình đã sinh một đôi long phượng cho Phó Kỳ Huyền, được Phó Kỳ Huyền đặc biệt sủng ái.

Hôm nay Tề thị có thể thuyết phục Phó Kỳ Huyền mang ả đến tham gia yến hội là biết được địa vị ả ta trong lòng Phó Kỳ Huyền.

Tuy nói hôm nay Bạch thị đã cảnh cáo mình, cũng biết Phó Minh Hoa sẽ không gả cho Đinh Mạnh Phi con trai mình. Nhưng Phó Nghi Cầm không hết hi vọng, mẫu thân vì Phó gia mà mưu tính, thì bà cũng phải mưu tính vì con trai mình mới được.Bất quá chỉ là xuất thân cao hơn một chút, có gì đặc biệt hơn người? Con trai của bà sau này cũng có thể hơn người khác mà!

Trước đây Phó Nghi Cầm cho rằng Bạch thị sẽ nhớ đến tình cảm mẹ con mà cho mình được như ý nguyện, hôm nay xem ra bản thân mình nghĩ nhiều. Nhưng nếu không thể dựa vào Bạch thị, mình cũng có thể tìm cách khác.

Nếu muốn quyết định hôn sự của Phó Minh Hoa và Đinh Mạnh Phi, ngoài Bạch thị còn có Phó Kỳ Huyền.

Bà và đệ đệ nhiều năm không gặp nên cũng không thân, nhưng có Tề thị, Tề thị được Phó Kỳ Huyền sủng ái như vậy, nếu có ả ta thổi gió bên tai, chuyện cũng không nhất định sẽ thất bại.

Vừa nghĩ như thế, trong lòng Phó Nghi Cầm vui vẻ hơn nhiều. Bà không còn nghiêm mặt, đối với Phó Kỳ Huyền cũng không tức giận như trước, trong lòng Bạch thị thở phào nhẹ nhõm.

Náo loạn nửa ngày, giờ cũng không còn sớm. Lời nói hôm nay của nữ nhi đã dọa sợ Bạch thị, vì sợ đêm dài lắm mộng, Bạch thị liền cho khai tiệc.

Đầu kia Phó Kỳ Huyền lại để cho Tề thị tới bồi tội với Phó Nghi Cầm, quả nhiên lúc này là nhanh nhất, người khác vừa ra khỏi cửa không lâu, chân sau đã trang điểm lại, một lần nữa Tề thị đắp phấn thay đổi xiêm y đi ra. Ả mang theo tam nương tử Phó Minh Châu đôi mắt đã đỏ ửng, cũng là nguyên nhân làm Phó Nghi Cầm phát hỏa. Tuy tuổi Phó Minh Châu còn nhỏ, nhưng có người chỉ điểm liền hiểu, sau khi quay lại nhanh chóng ngồi vào bàn, ngay cả nhìn không không nhìn Phó Nghi Cầm.

Phòng trong không ít người, trong Phó gia có con dâu, con vợ cả cháu gái cùng con dâu thứ đều tới, ba con dâu lớn mang theo đích nữ ngồi cạnh mẹ con Bạch thị, mấy người con dâu thứ ngồi đơn độc bên kia, có chút cô quạnh.

Vừa vào đã nhìn thấy Tề thị như một nha hoàn đứng sau Bạch thị chia thức ăn cho bà.

Bữa cơm này phong phú xa hoa, nhưng mẹ con Tạ thị ăn không nhiều.

Phó Minh Hoa đã có thói quen được đầu bếp Tạ gia hầu cơm nước, trái cây rau quả bổ sung cho nhau, vừa đúng. Vừa có hiệu quả bổ thân, hương vị cũng không tệ

Ngược lại Phó gia thì ngược lại.

Chương 14: Ngờ vực

Lúc Đại Đường mới lập quốc, phần lớn người quyền quý mới có xuất thân không cao, ẩm thực ăn mặc thích xa hoa, ăn uống chỉ thích thịt cá, dầu mỡ đầy ngấy, cho rằng như vậy mới có thể thể hiện ra sự xa hoa phú quý.

Như vậy lúc đầu ăn cũng ngon, nhưng qua vài miếng lại ngán.

Phó Minh Hoa bị nuôi đến kén ăn, giả vờ cầm đũa, thấy Bạch thị buông đũa xuống mới buông theo, bưng chén trà đã pha khẽ nhấp một miếng.

Nước trà vừa chảy vào miệng, ngay lập tức Phó Minh Hoa có cảm giác không đúng lắm. Trà này nước ngọt tinh khiết, cũng không phải là loại trà Phó gia có thể có được, giống như là trà ngon Phúc Nam tiến cống vậy.

Nàng ngậm trà trong miệng, còn chưa nhổ ra, Bạch thị cười nói: "Trà này là do Dung phi trong cung ban thưởng, cả nhà nếm thử đi, nói là trà thượng hạng do Phúc Nam tiến cống đó."

Phó Minh Hoa vừa nghe xong lời này, lấy khăn lau miệng, sẵn đem toàn bộ nước trà nhổ vào khăn.

Tất cả mọi người đều cười khen, Thẩm thị còn làm bộ uống thêm vài hớp, trong phòng vô cùng náo nhiệt

Nhưng Phó Minh Hoa nghe Bạch thị nhắc đến Dung phi, liền nhìn thoáng qua Tạ thị. Ai mà không biết, Phó gia và Tạ gia có quan hệ thông gia, mà Tạ gia lại là một trong bốn họ lớn, có giao tình với Thôi thị. Trưởng nữ Tạ thị còn gả vào Thôi gia làm vợ, nương tử Thôi gia được đưa vào cung, hiện là quý phi của Thiên Phong Đế.

Nhưng bây giờ Phó gia lại qua lại thân thiết với Dung phi, còn được Dung phi ban trà, hôm nay nếu không phải Bạch thị nhắc tới, e rằng nàng còn không nghĩ tới.

Tạ thị bên cạnh cười, nhưng nụ cười không đến đáy mắt, ánh mắt bà lạnh như băng nhìn chằm chằm vào chén trà trong tay, chén trà làm cho ngón tay bà càng thêm trắng nõn.

Bạch thị vừa nói xong lời này, lập tức có cảm giác không ổn, vừa cười ha hả nói cho qua chuyện khác, nhưng Phó Minh Hoa lại cảm giác bất thường.

Hiện nay Dung phi được thánh thượng sủng ái nhất, tuy nói phân vị không bằng Thôi quý phi, nhưng lại được sủng ái hơn Thôi thị. Nàng vốn xuất thân là Dung gia ở Phạm Dương, lúc đầu Dung gia ở tiền triều được xem như là hưng thịnh nhất, sinh ra tiểu mỹ nhân, cùng với vua của tiền triều có quan hệ khắng khít, lúc đó có thể miễn cưỡng đặt song song với bốn họ Thôi, Tạ, Vương, Âm. Nhưng triều đại thay đổi, vua tiền triều bị tiêu diệt, lúc Đại Đường mới thành lập, Dung gia bị chèn ép kịch liệt.

Lúc tiên đế tại vị, liền lệnh cưỡng chế Dung gia dời chỗ, vốn đại bản doanh ở Phạm Dương, dời đến Lạc Dương. Thế tộc giống như cây đại thụ, cắm rễ ở đó, tất nhiên lá hoa sẽ phát triển tốt, chỉ khi nào bị đào đi chỗ khác, Dung gia mất đi đại bản doanh ở Phạm Dương, chỉ mới qua vài chục năm cũng không ra hồn.Cuối thời tiên đế, nhiều lần kiếm cớ bỏ đi thế lực của thế gia, mà lúc đó Dung gia đứng mũi chịu sào, bị đánh ép gay gắt.

Trước đây lúc Thiên Phong Đế còn là thái tử, có quen biết với Dung thị, cô nương Dung gia nhan sắc yêu kiều, nhưng khi đó tiên đế không thích Dung thị, Thiên Phong Đế để kế vị liền ẩn nhẫn không hành động, mà Dung gia trải qua nhiều lần sóng gió, đã không còn mạnh mẽ như trước.

Năm đó để khôi phục gia tộc, biết lúc đó Thiên Pho. Ng Đế còn là thái tử có ý với Dung thị, lại không dám chọn nàng, liền để Dung thị và con trai thứ ba của Quách gia định ra hôn ước.

Quách gia Quách Cửu Trung tên là Quách Cửu, trước đây xuất thân mãng thảo, chính là một trong những công thần đi theo Thái tổ đoạt vị, được tiên đế ban cho chữ Trung, từ đó về sau đổi tên là Quách Cửu Trung. Người dũng mãnh thiện chiến lập chiến công, lúc Đại Đường mới lập quốc, được tiên đế phong là Dậu Dương Vương, đất phong ở Dậu Dương, làm chức Binh Bộ thượng thư. Quách Cửu Trung sinh ba con trai, trưởng tử oai hùng hơn người, có hôn ước với Tiên Dung quận chúa, con trai thứ hai cũng thừa kế nghiệp cha, trấn thủ Liêu Dương.

Duy chỉ có con trai thứ ba, lúc Quách phu nhân mang thai y là lúc thiên hạ chưa được định đoạt, trượng phu đoạt thiên hạ, Quách phu nhân ở lại hậu phương. Khi đó thái hậu cũng mang thai, lại gặp người của tiền triều truy sát. Quách phu nhân vì cứu thái hậu mà lấy thân đỡ kiếm. Khi đó Quách phu nhân đã mang thai chín tháng, trúng một kiếm sát hài tử trong bụng, suýt nữa mẹ con một xác hai mạng. Lúc đó thái hậu cảm động Quách phu nhân quên mình mà cứu mạng, hứa chỉ phúc vi hôn, nói nếu trong bụng mình là nam nhi, trong bụng Quách phu nhân là nữ nhi, thì con nối dõi Yến gia sẽ cưới cô nương Quách gia làm vợ, để đền ơn cứu mạng của Quách phu nhân.

Đáng tiếc Quách phu nhân khó sinh, lúc sinh ra nhi tử thân thể bị thương, sau đó không thể có thai nữa. Vì lý do như vậy mà con trai thứ ba lúc mới sinh ra đã yếu ớt.

Tiên đế nhớ đến Quách phu nhân trung dũng, không hổ là trung lương chi phụ, lúc đứa nhỏ này ra đời liền tự mình ban tên là Quách Cẩn Duệ, Quách Cửu Trung đồng thời thăng vị làm Trung thư lệnh kiêm Thái úy, trong triều mọi người tôn là thượng phụ.
Từ nhỏ Quách Cẩn Duệ đã yếu ớt, thật vất vả mới nuôi lớn, tiên đế từng nói, cảm động và nhớ ơn Quách phu nhân cứu thê nhi một mạng, dù cho Quách Cẩn Duệ muốn cưới công chúa cũng được.

Chỉ bằng câu nói này, tuy cuối cùng Quách gia vẫn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, chưa dám cưới công chúa, nhưng lại định ra hôn ước với Dung gia cô nương, làm rất nhiều người ở Đường triều bất ngờ.

Tuy nói Dung gia là thế tộc, nhưng lại xuống dốc, danh tiếng Quách gia thịnh, cô nương Dung gia gả cho Quách Cẩn Duệ cũng không tính là gả thấp, mối hôn nhân dân ai cũng gọi là tốt, nhất là lúc tiên đế còn sống đã tự mình chỉ hôn. Chính bởi vì mối quan hệ này mà tiên đế đối với Dung gia có phần thả lỏng, không tiến hành chèn ép nữa.

Khi đó Thiên Phong Đế và Quách gia có quan hệ thân thiết, thường xuyên dựa vào danh nghĩa Quách Cẩn Duệ, lén qua lại với Dung thị, đợi đến khi tiên đế mất, lúc Thiên Phong Đế đăng vị, mối quan hệ với Dung thị cũng không che giấu nữa.

Quách gia nghe tin đồn thì hối hận cũng đã chậm.

Đến mức đó rồi, hiển nhiên Quách gia cũng nhìn ra được bị Dung thị tính kế, khi đó vui mừng định ra hôn ước, hôm nay mới biết Quách Cẩn Duệ bị cắm sừng. Thân thể Quách Cẩn Duệ vốn không tốt, biết việc này thổ huyết mà chết, khi đó Dung thị vì y giữ đạo hiếu ba năm, lúc có đủ tiếng tăm được Thiên Phong Đế nạp vào cung.

Lúc bà ta vào cung đã hơn hai mươi, nhưng lúc tiến cung rất được Thiên Phong Đế sủng ái.

Bởi vì có được nữ nhân này không dễ dàng, phải hao hết tâm tư mới có được, cho dù bà qua tuổi mơ mộng, thậm chí có hôn ước với Quách Cẩn Duệ, có lẽ vì thế mà Thiên Phong Đế cực kỳ trân trọng.

Dung phi sinh tứ hoàng tử Yến Tín và tam công chúa Yến Vĩ, đứng cùng bậc với Thôi quý phi sinh hai con trai. Danh tiếng Thôi gia đang thịnh, nhưng đương kim hoàng thượng cưng chìu Dung phi, Dung phi sinh một trai một gái, tứ hoàng tử so với tam hoàng tử nhỏ hơn hai tuổi, năm nay đã mười tuổi.

Từ khi hai năm trước hoàng hậu qua đời không lưu lại hoàng tử đến nay, đã mười năm, hậu vị trống không, Thôi quý phi trong cung và Dung phi như nước với lửa.

Thiên Phong Đế chỉ có chín trai sáu gái, trong đó thân phận mẹ đẻ của đại hoàng tử và nhị hoàng tử quá thấp, cho dù tuổi đã lớn nhưng cũng an phận.

Hậu cung lúc hoàng tử tuổi còn nhỏ, Thôi quý phi và Dung phi chỉ là nhìn đối phương không vừa mắt, nhưng khi hai vị hoàng tử xuất thân khác nhau càng lớn, sự tình liền phức tạp.

Chương 15: Gặp mặt

Dưới tình huống như thế, Thôi quý phi và Dung phi tranh đấu gay gắt, Phó gia và Tạ gia lại có quan hệ thông gia, mà Dung phi lại ban thưởng trà ngon cho hầu phủ, chuyện này nếu nói không có gì mờ ám, đừng nói Phó Minh Hoa không tin, mắt Tạ thị lúc này cũng có ý vị sâu xa.

Thẩm thị uống xong chén trà, đang muốn há mồm, Bạch thị cũng bắt đầu ân hận.

Lời đắc ý vừa mới nói khỏi miệng, nhưng đã quên mất Tạ thị còn ở đây, bà quay đầu lại trừng mắt với Thẩm thị, mỉm cười phân phó hạ nhân: "Đem cam quýt đến đi."

"Năm nay thôn trang Tân Nam thu hoạch tốt, vừa lúc kết quả đã sớm đưa đến, đúng lúc Huệ nương trở về hãy nếm thử đi."

Hiển nhiên Chung thị cũng nghe được lời Bạch thị nói, lại làm bộ không nghe thấy: "Hôm nay thật sự là nhờ phúc của đại tỷ."

"Nói giống như bỉnh thường con chịu thiệt vậy." Bạch thị đối với con dâu thứ ba này rất hài lòng, lúc bà xấu hổ, Chung thị luôn có cách đỡ lời bà, thật sự làm lòng bà vui vẻ.

Mọi người cười nói vui vẻ, nước trà cũng không tệ, Phó Minh Hoa uống vài ngụm, lúc này bụng căng tức, nàng đứng dậy khẽ xin phép Bạch thị rời phòng.

Lúc nàng vừa đi, Phó Nghi Cầm vốn ngồi cạnh Bạch thị cười tủm tỉm híp mắt, liếc nhìn ma ma sau lưng, ma ma ngầm hiểu đi theo sau.

Vào đông bầu trời tối sớm, từ tịnh phòng đi ra phía trước là hành lang gấp khúc, cách nhau mười mấy bước chân sẽ có một chiếc đèn lồng, đèn lồng chiếu sáng cả con đường.

Một người mặc trường bào màu xanh dáng vẻ thấp gầy hấp tấp đi đến chỗ bọn người Phó Minh Hoa, trên vai hắn đọng đầy tuyết, nhìn thấy Phó Minh Hoa từ nhĩ phòng đi ra, hắn giống như giật mình, tiến lên chắp tay: "Xin hỏi nương tử phẩm hương đình ở nơi nào?"

Dựa vào ngọn đèn, mấy người đều thấy rõ đây là thiếu niên mười một mười hai tuổi, mặt mũi ngây ngô có chút không an phận nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa. Nhìn gương mặt ấy có chút giống với Phó Nghi Cầm.

Đám người Bích Vân thấy ở nội viện có nam nhân lạ mặt đến thì sợ hãi không nhẹ, lúc mấy người bình tĩnh lại nhanh chóng che Phó Minh Hoa ở phía sau, thiếu niên kia không cao, nhưng dường như muốn kéo dài cổ để nhìn chằm chằm Phó Minh Hoa.

Đã hỏi đến phẩm hương đình, dám chắc là người được mời đến dự yến, nhưng đêm nay yến hội chỉ là gia yến, không có người ngoài. Ngoại trừ hai đứa con trai của Phó Nghi Cầm, dựa vào tuổi tác thì chỉ có trưởng tử là thích hợp.

"Đi thẳng xuống đài, dọc theo đường đá, quẹo phải có thể thấy người, đến lúc đó công tử có thể hỏi lại."

Bích La mở miệng nói, nhưng thiếu niên kia không có ý rời khỏi, ngược lại nhẹ nhàng gật đầu: "Đa tạ tiểu nương tử chỉ điểm, ta là Đinh Mạnh Phi, không biết trước mặt là vị biểu muội nào?"Quả nhiên không có ý tốt, Phó Minh Hoa đứng sau lưng Bích La cười nhạt.

Vào viện của Bạch thị có ba viện lớn, ngay ngắn, nhưng phân nửa phía trước là ngoại viện, bình thường, phu nhân nội trạch không ra khỏi đại môn, nhị môn không bước, mọi sinh hoạt đều diễn ra trong ba viện kia.

Ở giữa là đại viện, đối diện tam môn là chỗ chủ nhân, hai bên là sương phòng, dãy nhà sau là của hạ nhân, hai bên là nhị phòng, ở giữa viện vẫn rộng rãi, không nói tới hồ sen ở giữa, trên đường còn có lương đình, để cho Bạch thị tạm nghỉ.

Phòng ốc được bày biện không khác nhiều với các gia đình khác, nếu dưới tình huống bình thường, Đinh Mạnh Phi đi tới nơi này bên người sẽ có gã sai vặt nha hoàn theo, sẽ không bị lạc đường

Hắn một thân một mình đến chỗ này, trên vai còn thấy tuyết đọng, chắc chắn đã đợi hồi lâu. Chắc Phó Nghi Cầm thấy mình đi ra liền phái người báo cho Đinh Mạnh Phi đến. Không nói đến chuyện phái nhi tử đến làm phiền, đoán chừng là nghĩ Phó Minh Hoa không dám lộ ra sợ phá hủy danh tiếng.

Ánh mắt Phó Minh Hoa lạnh lẽo, Phó Nghi Cầm muốn hại nàng, cho rằng đêm tối ít người nàng không dám làm ầm lên, giống vậy, cũng vì nơi này ít người, nàng cong khóe miệng, kéo áo choàng trên người, tay mò đến túi ngầm trong tay áo, lấy một hà bao khen thưởng ném chỗ Đinh Mạnh Phi.

Đinh Mạnh Phi thuận lợi nhận được, còn lấy hai tay nâng hà bao đến chóp mũi ngửi, trên mặt lộ vẻ say mê.

Hắn chỉ nghĩ Phó Minh Hoa mất cảnh giác với hắn, trên mặt lộ ra ý cười, nhưng Phó Minh Hoa lại lạnh lùng nói: "Bắt tên tiểu tặc dám trộm tiền của chủ tử kia lại." Nàng nói xong nháy mắt với mấy người Bích Vân.Dưới bóng đêm mặt mày nàng lạnh lẽo như dao, thấy vậy mấy nha hoàn tiến lên.

Đinh Mạnh Phi đang cầm hà bao mỉm cười, nghe xong lời này rùng mình một cái, vừa muốn lắc đầu, nhưng hắn chưa phản ứng kịp, Bích Vân đã tiến đến một tay bóp cổ hắn, xong cứ nhằm vào mặt và người hắn mà đánh.

Mấy nha đầu hận hắn bụng dạ khó lường, hơn nữa Phó Minh Hoa đã nói sớm, lúc này hạ thủ không nể mặt.

Tuy nói Đinh Mạnh Phi đã mười ba, nhưng bị Phó Nghi Cầm nuông chiều, thân thể yếu ớt, lúc này bị mấy nha hoàn đánh hắn liền ôm đầu chạy trốn.

Phó Minh Hoa đã đoán đúng, hắn không dám lộ ra chắc là tránh gã sai vặt mà lén tới, bị đánh trúng cũng không dám kêu, sợ dẫn người tới. Hắn bị mấy nha hoàn đẩy gã lăn xuống cầu thang gỗ, rơi vào trong tuyết, lúc này ngã trên mặt tuyết liên tục kêu "A, a", dáng vẻ vô cùng chật vật.

"Đưa hắn đến ngoại đường, để người trong phủ giao cho quan phủ." Đinh Mạnh Phi sợ chuyện bị người ngoài phát hiện, Phó Minh Hoa lại cố ý phân phó như vậy.

Hắn nằm trên tuyết bị đánh đến tóc tai bù xù, xiêm y đều bị kéo đến xốc xếch còn nghe nói đưa đến ngoại đường, ngửa đầu liếc mắt nhìn Phó Minh Hoa.

Thiếu nữ đứng trên hành lang, từ trên nhìn xuống hắn chằm chằm, ánh mắt kia chứa sự khinh miệt và xem thường, trong lòng hắn thấy hốt hoảng, hắn thấy mấy người Bích Vân còn muốn đuổi theo, vội vã vừa khóc vừa lảo đảo chạy.

"Nương tử, nếu hắn trở về cáo trạng thì làm thế nào?" Vừa rồi cũng là Phó Minh Hoa ra hiệu cho bọn họ để cho hắn chạy.

Phó Minh Hoa vốn chỉ muốn dạy dỗ hắn một trận, cho Phó Nghi Cầm một cảnh cáo. Chờ đến khi hắn chạy đi không còn dấu vết, lại nghe đám nha hoàn lo lắng hỏi, ánh mắt Phó Minh Hoa nhìn hướng Đinh Mạnh Phi chạy đi, làn váy hướng về chủ viện nói: "Hắn không dám nói." Đồng thời nàng đánh người còn muốn ác nhân cáo trạng trước, làn váy nàng che đi đôi chân bó, đi lại thướt tha làm âm thanh áo khoác kéo dài trên đất, phát ra âm thanh sàn sạt: "Ta muốn nhìn xem lần này cô mẫu làm thế nào."

Nếu như nàng đoán không sai, trước đó Bạch thị vì chuyện Phó Nghi Cầm muốn Đinh Mạnh Phi cầu cưới mình mà bị ăn quát một trận, hành động lần này của Phó Nghi Cầm chắc là tự chủ trương.

Nếu nàng ta thành công, người của Phó gia sẽ bị ép đồng ý mà thôi.

Sau khi bị đánh Đinh Mạnh Phi trở lại cáo trạng, chắc là Phó Nghi Cầm sẽ nổi trận lôi đình nhưng cũng không dám lộ ra. Nếu bà ta dám cáo trạng với Bạch thị, e rằng Bạch thị sẽ lại mắng nữ nhi, lần này thua, chắc chắn Phó Nghi Cầm ăn đủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau