TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Tiếp nhận

Sau khi bước ra tiền thính, Gia Luật Cẩn cáo biệt, Gia Luật Hy tiễn người xong lại quay trở về tiền thính nhìn phu thê Niên gia, cuối cùng lại nói: “Lễ vật này, là Điềm Điềm cứu thái tử, cũng đã dâng đến cửa rồi, tùy bá phụ bá mẫu xử lý.”

“Điềm Điềm nào biết y thuật, vẫn là vật hoàn khổ chủ, hoàng tử điện hạ nói có đúng không?” Niên Khánh Tụ mỉm cười thay phu thê Khúc thị đáp trả.

“Nhị bá phụ nói đùa, Tuấn Hy hôm đó nhìn không thấy, nếu Điềm Điềm không nói cũng sẽ nhận không ra mà cứu người.” Gia Luật Hy khiêm tốn nói xong, cảm thấy bọn họ không chút động dung lại nói: “Chi bằng như vậy đi, Tuấn Hy một nửa Điềm Điềm một nửa. Phần của nàng mang đến Điềm viên cho nàng, phần của Tuấn Hy lưu lại trong tiêu cục xem như là đáp tạ quan tâm chiếu cố của bá phụ bá mẫu từ nhỏ đến giờ.”

Mọi người nghe vậy cũng không ai phản đối gì nữa. Sau đó hắn lại nói tiếp: “Bá phụ bá mẫu, Tuấn Hy có chuyện muốn nói riêng với hai người, không biết có tiện?”

“Được, vậy vào phòng nói đi.” Niên Sở Hoằng nói xong đứng lên cùng Khúc thị đưa Gia Luật Hy vào căn phòng xưa nay chỉ dành cho khách đến gửi tiêu. Giờ đây mọi người xem hắn như khách quý, tuyệt không phải người nhà như trước nữa.

Trong phòng Gia Luật Hy ngồi ở bàn tròn đối diện hắn người, hạ quyết tâm nói: “Lần đó Tuấn Hy cùng Điềm Điềm ngã xuống vực đã từng qua một đêm ở trong hang đá, nếu chuyện này truyền đi...” Lần này hắn quyết tâm tự biến bản thân thành ngụy quân tử, miễn thú được nàng vi thê là được.

Ai biết Niên Sở Hoằng cười hề hề nói: “Mọi người đều biết rõ thái độ làm người của hoàng tử điện hạ, nhất định Điềm Điềm an toàn.” Hắn nói đúng, chỉ là tin chắc hắn sẽ không truyền chuyện này đi hủy hoại thanh danh của Điềm Điềm đâu.

“Không phải như vậy...” Gia Luật Hy vốn nghĩ dùng chuyện này bức ép bọn họ gả nàng cho mình, ai biết người nào cũng khẳng định hắn là quân tử. Lúc này đây hắn đang tự thầm mắng bản thân vì sao lúc trước quá ngay thẳng như vậy, lưu manh một chút không tốt sao?

Cuối cùng cũng phải bỏ qua ý nghĩ này, “Bá phụ bá mẫu không cần xưng hô xa lạ như vậy, như lúc trước chẳng phải rất tốt sao?”

Khúc thị nhìn ánh mắt màu hổ phách của hắn có chút cô đơn cũng không đành lòng, nhưng...đây không phải vài câu nói liền có thể thay đổi tất cả được. “Hoàng tử điện hạ nói đùa, nếu xảy ra chuyện gì không hay Niên gia thực sự gánh không nổi a! Hoàng tử điện hạ cũng nên sửa cách xưng hô với chúng ta mới là tốt, tránh người bảo chúng ta lợi dụng.”

Mi mắt của Gia Luật Hy rũ xuống, che đi sự buồn bã của mình, hắn xem như nghe không được lời của Khúc thị mà hỏi: “Vậy nếu lần này hồi kinh, hôn sự của Tuấn Hy cùng Điềm Điềm được chấp thuận, vậy hai người cũng sẽ không phản đối, đúng không?”

“Đúng vậy, nếu là hoàng thượng mở lời chúng ta cũng không có gì để nói.” Niên Sở Hoằng không chút do dự đáp, bởi hắn biết đây là chuyện không thể nào. “Chỉ là hy vọng không nên bức ép Điềm Điềm là được rồi.”

“Tuấn Hy hiểu rõ.” Gia Luật Hy gật đầu một cái, lại nâng mắt lên nhìn đôi phu thê trước mặt, “Lúc nãy thái tử có nói ba ngày nữa sẽ hồi kinh, nên Tuấn Hy cố ý đến cùng bá phụ bá mẫu nói câu cáo biệt.” Hắn biết hai người bọn họ đều rất yêu thương Điềm Điềm, không muốn nàng thụ khi dễ, hắn cũng vậy, cũng muốn cho nàng mọi thứ tốt nhất hắn có được.

“Vậy chút nữa ta thay người chuẩn bị một viện khác được không? Người thích viện nào cứ nói là được.” Khúc thị luôn rất thích tích cách ôn nhuận vâng lời của Gia Luật Hy, nếu nàng cũng có một nhi tử vậy cũng không có kéo dài hôn sự của hắn cùng nữ nhi rồi.

“Tuấn Hy vẫn muốn ở cùng nhị đệ nhiều thêm vài hôm, sợ rằng sau này không biết lúc nào mới có thể gặp lại.”

Câu này để hai phu thê kia nói không được gì nữa. Mọi người biết rõ chuyện này rất khó, vì thế lập tức chuyển sang chủ đề khác.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Ba người nói chuyện một lúc Gia Luật Hy cũng ra khỏi phòng, trở về viện. Hắn thả bộ xung quanh Niên phủ một vòng, không biết khi nào mới có thể trở về nơi này, vì vậy phải hảo hảo nhớ rõ. Gặp hắn người nào người nấy đều cũng sẽ cung kính gọi một tiếng hoàng tử điện hạ, khi hắn xuống trù phòng cũng vẫn là như vậy, sẽ không còn ‘Hy ca’ hay ‘Hy tiểu tử’ như trước nữa.

Trùng hợp Niên Nhạn Thanh cùng Bá Cao Minh từ trong viện bước ra, nhìn thấy hắn cũng rất lúng túng, tuy nàng không ở tiền thính nhưng tin tức này đã truyền khắp phủ rồi. Hai người nặn ra một nụ cười, âm thanh vừa nhỏ vừa run nói: “Hoàng tử điện hạ.”“Nhị tiểu thư, Bá Huynh lại khách sáo rồi, lúc trước chúng ta không có xa cách như vậy.” Gia Luật Hy cười méo mó, lúc trước Niên Nhạn Thanh cũng từng bảo hắn gọi tên nàng không nên xa cách. Lúc đó hắn không chịu, hiện vui rồi, đến nàng cũng không dám cùng hắn thận cận.

“Lúc trước không giống hiện tại, dù sao cũng chúc mừng hoàng tử điện hạ, chúc hoàng tử điện hạ sớm ngày nhận tổ quy tông.” Bá Cao Minh ôm quyền khom người.

Gia Luật Hy cũng không biết nên nói thứ gì, vì vậy hắn chỉ nhờ Niên Nhạn Thanh đến bồi Niên Khai Điềm giúp mình. Sợ là hôn lễ của bọn họ hắn cũng không thể tham dự nữa rồi.

Nói qua hai ba câu, không khí càng ngày càng ngượng, Gia Luật Hy đành cáo từ, mang tâm trạng nặng nề trở về viện, thấy được Hoa Âm cùng Lương Lạc mang theo nước mắt thu dọn đồ đạc cho hắn, hắn nhịn không được liền nói: “Cha nương, nhi tử ba ngày nữa mới rời đi, hai người không cần sớm thu dọn như vậy.”

Hoa Âm hành qua lễ lại nói một câu xa cách như vậy: “Hoàng tử điện hạ đừng gọi như vậy nô tỳ đảm đương không nỗi, lúc trước là bất đắc dĩ nên nô tỳ mới quá phận, sau này sẽ không có nữa.”

“Nhi tử gọi quen rồi, nhất thời không sửa được.” Kỳ thực hắn là không muốn sửa. Nãy giờ hắn suy nghĩ, nếu Gia Luật Cẩn xuất hiện trễ vài tháng có phải mọi chuyện đã khác rồi không? Nhưng nếu không có thân phận hoàng thất gì đó thì càng tốt hơn nữa. Xa cách của mọi người để hắn nhận ra thân phận này đối với bọn họ có tị hiềm.

“Không sửa được cũng phải sửa, hoàng tử điện hạ người gọi như thế tiểu dân cùng gia nội đều phải chịu tội.” Không phải Lương Lạc không biết ăn nói trước mặt hoàng thất, mà là Gia Luật Hy xưa này đều không biết những thứ này, nên phải nhắc nhở từ lúc trước khi tiến cung rồi.

“Người về đúng lúc, để nô tỳ hướng dẫn người một chút cung quy, tránh làm trái để người làm văn.” Hoa Âm lau nước mắt rồi bắt đầu nghiêm túc trở lại.

Gia Luật Hy thở dài một hơi cũng đáp ứng. Giờ đây hắn hệt như lúc nhỏ vậy, không người chơi cùng mà hiện đến cha nương cũng xem hắn như xa lạ.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Hắn học đến tối, hắn trở về phòng ngồi xem từng thứ mình làm cho Niên Khai Điềm trong rương gỗ, Lương Vân Kha lại nghĩ hắn cùng Gia Luật Cẩn ly khai nên như bình thường cực kỳ tự nhiên đẩy cửa bước vào. Vừa thấy được người trong phòng, hắn lập tức lắp bắp, “Hoàng, hoàng tử điện hạ.”Gia Luật Hy đứng lên bước đến bên giường ngồi xuống, gượng cười, “Đến cả hai từ ‘đại ca’ ngươi cũng không nguyện gọi nữa rồi sao?”

Lương Vân Kha cúi đầu không biết đáp thế nào cho tốt. Lúc này hắn hận bản thân vô cùng, lúc trước nếu không phải hắn lắm mồm nói với đại ca, vậy phòng cũng không cần đổi rồi. Giờ đây đại ca một mình ở phòng kia, Lương gia ba người bọn họ ở bên này rồi.

“Thế nào? Mọi người còn không nói, đến cả nhị đệ cũng như vậy sao?” Gia Luật Hy đỡ trán cười khổ, vốn nghĩ Lương Vân Kha cùng hắn thân nhất sẽ khác, không nghĩ đến cũng hệt như vậy.

Lương Vân Kha đến ngồi cũng không dám, hệt như đây không phải là phòng hắn vậy, cẩn thận nép đến gần góc tường như thể sợ bị ăn thịt. Đầu chung thủy chôn chặt xuống đất, mắt nhìn chằm chằm đôi hài như thể động lòng xuân với đôi hài không thể dời mắt vậy.

“Trong lòng ta mọi người đều như cũ, ngươi vẫn là nhị đệ của ta, đây là điều không bao giờ thay đổi.” Gia Luật Hy nói xong vỗ vỗ giường, “Mệt mỏi một ngày rồi, nghỉ ngơi đi.”

Bảo hắn nằm cùng giường với một hoàng tử điện hạ sao? Đừng đùa nữa, lúc trước không biết thì không nói, giờ chính tai nghe được, hắn làm sao dám. Chỉ là nghe thêm khẩu khí bức người của Gia Luật Hy ‘an tâm, ta không biết ăn thịt người’, hắn cẩn thận dời bước chân bước đến giường.

Chỉ cởi hài, y phục cũng không cởi nằm sát mép giường lấy chăn đắp kín người, cả đầu cũng đắp luôn. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến hắn cùng đại ca sẽ có một ngày cách biệt xa như vậy.

Gia Luật Hy thở ra một tiếng rất mạnh, “Nằm xích vào đi, chúng ta từ nhỏ đều là nằm như vậy cũng không thấy nhị đệ có cố kỵ gì. Chúng ta còn hai đêm thôi, sau này muốn gặp nhau e là rất khó.” Miệng nói, tay đã lôi chăn túm Lương Vân Kha về chỗ mà bình thường hắn thường nằm rồi.

Giường của bọn họ là giường của hạ nhân nằm, vì vậy hai huynh đệ nằm cùng một giường, chỉ cách nhau chừng năm gang tay mà thôi. Nhưng hôm nay khoảng cách của bọn họ không chỉ là năm gang tay mà là vạn thủy thiên sơn.

“Nhị đệ giận ta giấu ngươi chuyện đôi mắt sao?”

Âm thanh của Lương Vân Kha nhỏ như muỗi kêu vang lên: “Không có.”

Gia Luật Hy thở nhẹ dùng âm thanh không mặn không nhạt kể ra: “Ta cũng từng muốn nói cho nhị đệ biết, nhưng nương biết được bảo là ngươi sợ những thứ quái lạ. Sau này ta nghe cha nói ngươi nhìn thấy Điềm Điềm giết rắn nên ngất đi. Lúc đó ta rất sợ nhị đệ ghét bỏ xa lánh ta nên không nói ra. Nỗi lòng ta canh cánh bấy lâu nay, hiện giờ nghĩ lại cảm thấy thật ngốc, rõ ràng chúng ta là lang trung, làm sao sẽ sợ một chút đồ đó, đúng không?”

Kỳ thực Lương Vân Kha không hề ngất khi thấy Niên Khai Điềm giết rắn, dù cho có tận mắt nhìn thấy nàng giết hắn cũng sẽ không sợ huống hồ hắn căn bản không có thấy qua.

“Có lần ta hiếu kỳ nhìn hoàng tử điện hạ ngủ, thấy người vẫn mang băng trên mắt sợ người ngủ không ngon muốn thay người lấy ra, nương vào thấy được kéo ta ra dạy dỗ một phen. Bảo là người nhìn không thấy đã rất khổ sở ta còn cố ý chọc vào nỗi đau của người, thế là hôm đó ta phải thề độc không được đụng đến băng vải đó nương mới tha cho ta.”

Gia Luật Hy nghe vậy khẽ cười, nguyên lai cả hai huynh đệ của hắn đều bị lừa, “Vậy vì sao hôm nay đến hai từ ‘đại ca’ cũng không nguyện ý gọi?”

Lương Vân Kha im lặng rất lâu, cuối cùng khẽ nói: “Đại ca vãn an.”

“Nhị đệ vãn an.” Kèm theo đó làm âm thanh cười rất nhỏ.

Chương 97: Hỉ sự

Sáng hôm sau, sợ Gia Luật Hy đến tìm mình nên rất sớm Niên Khai Điềm đã chạy đến chỗ Khúc thị. Vừa lúc thấy được nàng ta đang tính toán sổ sách, “Mẫu thân.” Sau này những sổ sách này sợ là nàng lại phải tự lực cánh sinh rồi.

“Ân, Điềm Điềm đến sao.” Khúc thị đặt bút xuống mỉm cười nhìn nữ nhi của mình.

“Hôm nay chúng ta ra ngoài dùng điểm tâm đi.” Niên Khai Điềm muốn tránh tất nhiên sẽ không lưu trong phủ để bị tìm thấy.

“Được.” Sợ nữ nhi buồn bã Khúc thị cũng không tiện nói thêm gì mà đáp ứng nàng. Nàng còn nhớ rõ cái nắm tay hôm đó của bọn họ, không ngờ chớp mắt một cái cái gì cũng không còn nữa rồi.

Hai mẫu nữ dạo chơi đến trưa thì Khúc thị đột nhiên nôn khan, mang đến đại phu xem mới biết đã hoài thai. Khi ra khỏi y quán, nàng cực kỳ lo lắng cầm tay nữ nhi nói: “Điềm Điềm a, chuyện này không thể để phụ thân ngươi biết.” Nàng là sợ trượng phu biết được lập tức như có hy vọng hứa gả nữ nhi cho Gia Luật Hy. Dù gì hôm đó trượng phu cũng nói nữ nhi là độc nữ không thể gả, nếu không phải nữa chẳng phải là gả được sao?

Niên Khai Điềm nghe tin tiểu đệ đệ xuất hiện lập tức cao hứng đến chuyện gì cũng quên hết. Nghe mẫu thân nói vậy nàng cũng gật đầu đáp ứng mà không hề hỏi lý do. “Mẫu thân đây nhất là tiểu đệ đệ a.”

“Nếu như ngươi nói thì còn gì bằng nữa. Lúc trước phụ thân ngươi sớm chọn được tên cho hắn rồi, tên Tiêu Kiên a!” Khúc thị đưa tay sờ sờ bụng của mình khẽ cười nhớ đến lúc bản thân hoài thai Niên Khai Điềm trượng phu đã lo lắng khẩn trương thế nào.

“Ân.” Câu này hệt như đời trước vậy. Thôi kệ không có phu quân có tiểu đệ đệ cũng rất tốt, đủ an ủi rồi. Đời trước nàng gả rồi cũng như chưa gả vậy, đời này có gả hay không chẳng phải cũng như nhau cả sao, không nghĩ nữa.

Khi hồi phủ nàng cũng không có về Điềm viên mà quyết định đến chỗ Niên Nhạn Thanh tá túc. Thước nhi không thấy nàng trở về lập tức ôm theo đèn kéo quân chạy đến tìm, “Điềm Điềm, Hy ca hôm nay đợi ngươi cả ngày a, vì sao không về viện?”

Xem ra chỉ còn mỗi Thước nhi là dám gọi hắn là Hy ca mà thôi. Niên Khai Điềm không đáp chỉ nói, “Hôm nay ngươi cũng lưu lại đây đi, không cần trở về nữa.”

“Nhưng Hy ca vẫn đang đợi ở đó.” Thước nhi cắn cắn môi lưỡng lự một lúc, tay nâng lên tùy tiện chỉ ra ngoài, “Hắn nói, không ai chơi cùng hắn, hắn rất buồn muốn chờ Điềm Điềm.”

“Trở về nói cùng hắn ta sẽ không gặp hắn đâu.” Niên Khai Điềm một chút động tâm cũng không có, mặt như bị sương hàn đầu đông đông cứng vậy. Hắn lưu lại cũng thế thôi, cũng không thay đổi được khoảng cách của bọn họ.

“Nhưng hắn sắp khóc rồi.” Thước nhi rất không nỡ, nhớ lại gương mặt buồn bã của Gia Luật Hy nàng nhịn không được rất muốn kéo Niên Khai Điềm trở về.

Niên Khai Điềm hít một hơi, lại nhàn nhạt nói: “Thế ngươi trở về chơi cùng hắn đi.” Nàng biết hắn sẽ không đến đây, dù sao đây cũng là viện của Niên Nhạn Thanh cùng nhị thúc, hắn sẽ không tùy tiện tiến đến như vậy.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Thước nhi thuyết phục không được lủi thủi rời khỏi. Nhìn theo bóng dáng của Thước nhi, Niên Nhạn Thanh nhỏ giọng khuyên nhủ, “Đường muội, dù sao thì cũng nên gặp hắn một chút. Sau này sợ là muốn gặp cũng không được nữa rồi.”

“Nếu biết rõ kết quả hà tất còn nếu kéo làm gì.” Niên Khai Điềm bày vẻ rất không quan tâm lo lắng nhưng trong lòng lại ngập tràn buồn bã. Vậy cũng để hắn chết tâm với nàng cũng tốt, không gặp không tiễn hắn nữa, nhắm mắt mặt kệ hết đi.
“Nghĩ không ra hắn thân phận hắn to như vậy, thương gia như chúng ta quả thực với không tới rồi.” Niên Nhạn Thanh nhấp qua tách trà gừng, lại chuyển sang chủ đề khác, “Sau này đường muội là bận rộn xem mắt a.”

“Không biết.” Niên Khai Điềm đặt tay lên tâm cảm nhận độ lạnh của trái tim nàng so với thời tiết đông còn lạnh hơn nữa. Kinh qua chuyện của Hứa Bộ Nam cùng Gia Luật Hy, đột nhiên nàng không còn tâm tình nói đến chuyện thành thân nữa.

“Nói đường tỷ biết một tin vui.” Rất nhanh nàng lại đổi một bộ mặt vui cười khác, “Mẫu thân có hỉ rồi.”

“Thật sao?” Niên Nhạn Thanh cũng phấn khởi nói: “Theo ta, hôm nay là bá phụ là người cao hứng nhất a!”

Niên Khai Điềm bổ sung thêm một câu: “Không được phép tiếc lộ đâu, đợi hắn rời khỏi Niên gia mới có thể chính thức ăn mừng chuyện vui này.”

“Đã biết.” Niên Nhạn Thanh chạy đến tủ y phục, lấy ra mấy khúc vải là sính lễ hôm đó nàng tự mua hỏi, “Không biết là nam hay nữ a, ta muốn may một y phục cho đường đệ hoặc đường muội tương lai a!”

“Nhất định là tiểu đệ đệ.” Niên Khai Điềm chắc nịch khẳng định, nụ cười đắc ý kia rất khó tiêu thất. “Phải a, hắn sắp rời đi rồi, đường tỷ đã...trả bạc lại cho hắn chưa?” Nàng biết không nên hỏi chuyện này nhưng sợ hắn viện cớ quay lại thì không hay.

“Cao Minh thay ta trả rồi.” Niên Nhạn Thanh đỏ mặt đáp. Tay nàng cất khúc vải vào tủ, chỉ lấy một khúc vải lam ra đặt lên bàn mang rổ kim chỉ để chuẩn bị may y phục. Mấy chuyện xấu hổ như vậy đương nhiên phải trả càng sớm càng tốt rồi.

“Ân, vậy là được rồi.” Niên Khai Điềm vỗ vỗ tâm khẩu thở phào nhẹ nhõm.

Ngoài ý muốn của Niên Khai Điềm đột nhiên Gia Luật Hy cùng Thước nhi đến đây. Hắn đã dùng băng vải che lại mắt được Thước nhi mang đến, “Điềm Điềm, nhị tiểu thư.”
“Hoàng tử điện hạ.” Niên Nhạn Thanh mau chóng đứng lên. Hệt như từ lúc hắn bước đến thì toàn bộ nơi này đều là của hắn chứ không còn là của nàng nữa. Nghĩ không ra hắn dám đến đây, mà thôi đi, hắn là hoàng tử có gì mà không dám chứ.

Niên Khai Điềm ngồi ở trên ghế, hai chân thượng thẳng lên bàn im lặng không nói chỉ nhìn. Tay nàng đưa lên che mũi cùng miệng, tránh hắn nghe được khí tức của mình, phát hiện được sự tồn tại của mình.

Thước nhi lại cười híp mắt trắn trợn vạch trần nàng, “Điềm Điềm, Hy ca nói muốn gặp ngươi nên Thước nhi đưa hắn đến đây a.”

Niên Khai Điềm trừng mắt, thầm mắng Thước nhi nhiều chuyện. Đột nhiên mang hắn đến làm gì, nàng không muốn gặp hắn. Nếu không phải hắn che mắt lại thì sớm đã thấy được bất an trên mặt nàng rồi.

Gia Luật Hy được đỡ bước đến ngồi xuống kế bên Niên Khai Điềm, hắn hơi nghiên nghiên đầu xác định khí tức trong phòng, khi nghe được ba loại khí tức mới thở phào nhẹ nhõm, “Điềm Điềm vì sao không gặp ta? Nàng rõ ràng hứa gả cho ta giờ lại lật lộng, đến cùng nàng muốn gì?”

Niên Nhạn Thanh thấy hắn thẳng thắng vào đề như vậy cảm thấy bản thân ở đây rất là thừa thải, vì vậy đứng lên. Nhưng lại bị Niên Khai Điềm hung hăng túm tay lôi xuống. Mắt nàng(NKĐ) ra hiệu cho nàng đáp thay, nàng bất đắc dĩ nói: “Hoàng tử điện hạ, đường muội không ở.”

Thước nhi lại lần nữa vạch trần lời nói dối của Niên Nhạn Thanh, “Ai bảo thế, chẳng phải là ở đây sao?” Tay nàng mạnh mẽ túm lấy cổ của cánh tay đang che mũi của Niên Khai Điềm đặt lên tay Gia Luật Hy, còn giải thích cẩn thận, “Điềm Điềm ở nơi này a Hy ca!”

Niên Khai Điềm tức đến khó thở trừng nhìn tên phản chủ công khai kia, nếu Thước nhi không vì sự kiện kia cũng sẽ không bán đứng nàng như vậy. Muốn rút tay về lại bị Gia Luật Hy mạnh mẽ giữ chặt, khiến nàng rất khó chịu.

Gia Luật Hy nắm được tay của nàng lập tức an tâm khẽ cười, “Điềm Điềm không đáp ta cũng không sao? Chỉ là vài ngày nữa nàng xuất phát áp tiêu rồi, trùng hợp cũng là ta hồi kinh, nên lúc nãy ta có nói qua với bá phụ để nàng xem ta như tiêu áp luôn đến kinh thành, dù gì cũng tiện đường.”

“Ta đổi ý rồi, không đi áp tiêu nữa.” Niên Khai Điềm vì chuyện của Gia Luật Hy quên luôn chuyến tiêu sắp áp của lần này, khi nghe hắn nhắc đến có chút giật mình.

“Bá phụ lúc nãy cũng phản đối, chỉ là lưng đột nhiên đau nên không thể không đáp ứng được.” Gia Luật Hy cực kỳ thong thả nói một câu, hai tay hắn nắm lấy tay nàng cực kỳ thâm tình nhưng lực cũng không hề nhẹ.

“Phụ thân đau lưng?” Đây là chuyện lần đầu tiên Niên Khai Điềm mới biết nên rất kích động, từ ghế đứng lên, âm thanh cũng có chút lớn.

“Ân, nghe nhị đệ nói là do hôm qua luyện công quá nhập tâm nên bị trật khớp, sợ là nhất thời không thể lập tức cưỡi ngựa được.” Gia Luật Hy vẫn như là kể cố sự mà kể nàng nghe, âm thanh bình tĩnh đến một chút gợn sóng cũng không có.

Thế mà sáng nay lại không nghe mẫu thân nhắc gì. Niên Khai Điềm vừa định đi xem Niên Sở Hoành thì lại nghe Gia Luật Hy nói tiếp, “Chuyến này tiền công sẽ gấp sáu, nàng thân là người kế thừa của tiêu cục nên lấy tiêu cục làm trọng.” Sợ nàng từ chối nên hắn mang trọng trách nặng nề chụp hết lên đầu của nàng.

“Biết rồi, ta muốn đi thăm phụ thân.”

“Ta đi cùng nàng.” Gia Luật Hy đứng lên, vẫn nắm tay nàng, khẽ gật đầu với Niên Nhạn Thanh nói: “Nhị tiểu thư cáo từ.”

Chương 98: Áp ‘tiêu’

Thời gian rất nhanh trôi qua, hôm nay mọi người cùng xuất phát rời khỏi Lan Châu. Huynh đệ Gia Luật gia ngồi trong xe ngựa ấm áp, phu thê Lương gia cũng cùng hồi kinh gặp hoàng hậu. Lương Vân Kha lưu lại thay Lương Lạc tiếp tục trị liệu cho Thước nhi.

Đồ mang theo được lượt bớt không ít, tỉ như Gia Luật Hy chỉ mang theo bạc hắn tiết kiệm cùng với rương đồ kỷ niệm, y phục chỉ có vài kiện, tỉ như Gia Luật Cẩn đều có thuộc hạ toàn bộ lo liệu. Mà đồ của huynh đệ bọn hắn đều là đặt ở sau xe ngựa to.

Bên ngoài tuyết lất phất rơi, Niên Khai Điềm cưỡi ngựa đi ở trước xe ngựa, áo choàng của nàng bay hòa cùng hoa tuyết, tuyết động một tầng mỏng trên phong mão che khuất mặt lâu lâu đọng có chút dày bị bước chân của ngựa làm cho rơi xuống. Tuy nói là lạnh nhưng với một người áp tiêu mà nói, dù lạnh hơn nữa vẫn phải cắn răng mà chịu. Nàng là người tiếp quản tiêu cục, lại sống tận hai đời tuyệt không để bản thân bị trận tuyết đầu mùa này cản trở.

Gia Luật Hy rất không an tâm chốc chốc lại nâng rèm cửa lên nhìn ra ngoài. Nếu hắn mở miệng bảo nàng tiến đến nàng nhất định không đáp ứng, mà nhìn nàng như vậy lòng hắn rất khó chịu.

Gia Luật Cẩn biết được ý định đi cùng tiêu cục của Gia Luật Hy cũng không chút cự tuyệt, dù gì thì cũng cùng đường, lại nói hắn nhận thấy hắn(GLH) rất thích Niên Khai Điềm vì vậy không có ý kiến.

“Hoàng đệ chắc là rất hận ta đến vạch trần thân phận của ngươi quá sớm?”

Gia Luật Hy không chút e ngại gật đầu, ánh mắt đầy tiếc nuối nhìn bóng lưng kiều tiếu trước mắt đang chống chọi với gió lạnh trước mắt, hận không thể thay nàng gánh, “Nếu như sau một tháng có lẽ cũng không cần cùng nàng xa lạ như vậy. Không thì bây giờ ít nhất cũng có thể cùng nàng cưỡi ngựa.”

“Nếu lo lắng nàng cũng có thể mang chút lý do tuyết rơi bảo nàng chú trọng sức khỏe mà vào đây ngồi.” Gia Luật Cẩn thổi thổi ly trà nóng thấp giọng cho ý kiến.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Gia Luật Hy khẽ lắc đầu, nàng sẽ không vì những lý do này mà bước vào trong này đâu. Lần đầu cùng nàng áp tiêu cũng là vào đông mà hồi Lan Châu, nàng cứng rắn chống chọi về đến Lan Châu, đến xe ngựa cũng không mua.

Hiện có cha đi cùng hắn cũng không thể giả bệnh thu hút sự chút ý của nàng được. Cầm lấy ấm trà đang đun sôi trên lò nhỏ đặt trên bàn, tự châm ra ly, hắn đưa lên môi thổi thổi một lúc lại vén màn lên, khẽ gọi, “Điềm Điềm, dùng chút trà nóng làm ấm người đi.”

“Không nhọc hoàng tử điện hạ quan tâm.” Niên Khai Điềm xa cách nói một câu, đến quay cũng không hề quay lại. Nếu đã quyết định buông bỏ thì không cần dây dưa làm gì, cả hai đều không vui.

Gia Luật Hy bước ra khỏi xe ngựa, đứng ở bên cạnh một thuộc hạ đang đánh xe của Gia Luật Cẩn. Hắn nhìn nàng một lúc, chân điểm một cái phi thân đến lưng ngựa, vững vàng ngồi sau lưng nàng. Mở nắp trản trà nóng đưa đến bên miệng nàng, ôn nhu nói: “Uống xong ta không trở ngại nàng nữa.”

Ôm một bụng tức giận không chỗ phát tác, Niên Khai Điềm chau mày lại, đường nhìn hạ xuống trản trà, hít một hơi khẽ nhấp, “Nóng quá không uống được, ngươi vào trong đi.”

Gia Luật Hy nghe vậy khẽ trách bản thân không thử nhiệt độ trước mới đưa cho nàng. Hắn thu tay lại thổi thổi thêm một chút lại đưa đến bên miệng nàng, “Uống hết ta vào.”Niên Khai Điềm cắn cắn biên trà trản xong mới uống hết. Quả nhiên nàng vừa uống xong hắn không đợi nàng mở miệng đuổi đã phi thân trở về xe ngựa rồi. Càng nghĩ càng thấy không ổn, tuy nàng là đại diện tiêu cục phải tiên phong như vậy, nhưng không có nghĩa là sẽ đi đầu để liên tục thụ khi dễ của hắn được.

Vì vậy nàng thúc ngựa đi lách sang một bên, đợi xe ngựa lướt qua mình, sau đó mới đi ở phía sau cùng của đoàn người. Do Lương Lạc cùng Hoa Âm cũng theo nên bọn họ là ngồi xe ngựa, xe ngựa của bọn họ ở phía sau xe ngựa của huynh đệ Gia Luật gia vì vậy nàng cũng an tâm không ít.

Gia Luật Hy lại vén màn lên nhưng không thấy được bóng dáng của nàng lập tức bước ra ngoài nhìn quanh. Lúc này hắn cực kỳ khó chịu trong lòng lại không thể làm gì được, nếu là bảo dừng xe lại sẽ làm chậm tiến độ của mọi người, mà không dừng hắn lại không nhìn thấy nàng.

Gia Luật Cẩn nhìn thấy hắn như vậy hơi kéo kéo khóe môi: “Nàng muốn tránh ngươi, đến lật lộng cũng không tiếc, ngươi cũng nên từ bỏ đi thôi.”

Hôm đó hắn không tin Gia Luật Hy sẽ tự nhiên nói đến chuyện nàng hứa gả, nhất định có nên hắn mới mang ra chế trụ nàng. Không ngờ nàng lại không thừa nhận, đến một chút do dự cũng không có. Nhớ đến hôm ở nhà trúc hắn nghe được âm thanh hai người nói chuyện cũng đoán được hoàng đệ mình rất không nỡ xa nàng, nhưng chuyện này là không thể nào, hy vọng hoàng đệ sớm tỉnh ngộ.

Gia Luật Hy vén rèm lần nữa bước vào xe ngựa, khẩu khí mười hai phần chắc chắn, mười hai phần kiên quyết: “Sẽ không.” Hắn theo đuổi nàng bao lâu cũng chưa từng nản lòng, ngay cả hôm nàng bảo hắn quên nàng đi hắn cũng chưa từng quên. Mặc kệ nàng gả cho người nào, hắn vẫn sẽ quan tâm đến nàng như vậy, từ xa cũng được.

“Nữ nhân chỉ là công cụ của chính trị, ngươi thân là người của hoàng thất phải biết lấy quốc gia làm trọng, lấy dân làm gốc, không nên phát sinh nữ nhi tư tình không nên có.” Gia Luật Cẩn nhân cơ hội này giáo huấn lại Gia Luật Hy, đây là chuyện mỗi thành viên của hoàng gia luôn nằm lòng.

“Không biết hoàng huynh là thế nào, nhưng với ta, từ nhỏ đến giờ điều ta muốn duy nhất chính là thú nàng vi thê sinh hài tử, hiếu thảo cha nương, không hề nghĩ đến bất cứ thứ gì.” Đây là cuộc sống mà trước nay hắn luôn hướng tới, hắn chưa từng nghĩ hắn là một thành viên trong hoàng tộc. Nương dạy những gì hắn đều ghi nhớ nhưng hắn nghĩ những thứ đó khiến hắn nổi bật hơn trong mắt Điềm Điềm mà thôi.
“Niên cô nương còn biết suy nghĩ cho Niên gia, vì sao hoàng đệ chỉ nghĩ đến bản thân như vậy?” Gia Luật Cẩn hơi nhíu mày không hài lòng với đáp án mình có từ Gia Luật Hy, đây lại là loại tư tưởng gì? Nam nhân không phải nên lấy quốc gia đại sự làm trọng hay sao?

“Nàng làm tất cả vì Niên gia, ta làm tất cả cũng vì gia đình của ta.” Hắn đây là muốn nói đến Lương gia cả Niên gia còn có gia đình nhỏ của hắn cùng nàng. Lúc đó hắn chưa từng nghĩ đến mình còn có một thân phận khác, còn phải gánh một quốc gia mà hắn chưa từng nghĩ đến. Tim hắn nhỏ lắm, không thể dung được nhiều thứ như vậy, nhất là những thứ đột ngột mà đến như cái thân phận này mang đến cho hắn.

“Hiện tại đã khác rồi, hoàng đệ phải thay đổi cách nghĩ đi thôi.”

Lúc này trong xe ngựa không còn âm thanh nói chuyện nữa, chỉ có âm thanh nước sôi trong ấm trà trên bếp nhỏ.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến tối, bọn họ phải ngừng lại dựng liều ngủ, Niên Khai Điềm đi xung quanh xem xét thì Gia Luật Hy chạy đến theo sát bên cạnh nàng. Nàng cau mày không vui: “Thỉnh hoàng tử điện hạ rời khỏi, Niên mỗ kiểm tra tiêu không thể để người ngoài đến gần.”

“Ta cũng là ‘tiêu’ nàng cũng kiểm tra ta luôn đi.” Gia Luật Hy mang vẻ mặt dày cười hì hì, từ lúc hắn theo đuổi nàng thì da mặt đã dày đến mức độ không thể dày hơn được nữa rồi.

“Hoàng tử điện hạ không chút sứt mẻ, không cần kiểm tra.” Niên Khai Điềm đầu hàng với loại vô lại này của hắn, có chút âm thầm lắc đầu.

Gia Luật Hy lại không cố câu đó của nàng, hắn tiếp tục ở bên lải nhải, “Nàng áp tiêu phải ở bên cạnh canh giữ chặt chẽ, thế mà một đường ta thấy nàng không có lưu ý đến ta.”

“Nhiều người như vậy hoàng tử điện hạ không nên lo sợ, không người cướp được ngươi đâu.” Trán của Niên Khai Điềm đã chảy xuống vô số vạch đến rồi.

Gia Luật Hy vẫn lẽo đẽo theo nàng, nàng đi đông hắn theo đông, sang tây hắn lại sang tây không hề biết mệt mỏi: “Nhưng không có Điềm Điềm bên cạnh ta rất bất an.”

Niên Khai Điềm: “…”

Bản thân hắn võ công tốt như vậy còn sợ cái gì không biết nữa. Nhưng nàng cũng không thể mở miệng bảo hắn tự xuất thủ cứu mình, người ta bỏ bạc ra để thuê bảo vệ, đương nhiên là nàng phải tẫn trách nhiệm nào vì người ta thân thủ tốt mà không lo được.

Luna: mọi người cùng chung tay ủng hộ chống dịch nhé. Soạn ‘CV n gửi 1407’ trong đó n là số lần quyên góp, mỗi lần 20.000đ

Chương 99: Thử độc

Niên Khai Điềm xem qua bình gốm đặt an bài kỹ lưỡng trong hộp gấm ở rương gỗ mới an tâm đậy nắp lại. Tiêu lần này chính là bình gốm trân quý này, phải đưa đến kịp thọ yến của vị đô úy đại nhân ở kinh thành.

Vì vậy trên đường đi mặc tuyết rơi, mặc tuyệt đọng dày đoàn người cưỡi ngựa bôn ba mà chạy không ngừng, đến trưa cũng chỉ ăn lương khô chứ không dừng lại. Mà nàng sợ bình gốm vì tốc độ nhanh mà động nứt nên lót không ít vải cùng giấy, hy vọng chóng đến đến kinh thành.

Lúc này có một thuộc hạ của Gia Luật Cẩn đến hành lễ xong báo: “Hoàng tử điện hạ, vãn thiện đã chuẩn bị xong, điện hạ thỉnh người đến cộng tiến.”

“Đã biết.” Gia Luật Hy nhàn nhạt đáp lại xong, quay đầu đầy hăng hái nói với Niên Khai Điềm, “Vừa lúc nàng sang đó giúp ta thử độc thức ăn đi.” Lúc này nàng vẫn là mang phong mão, đầu lại cúi thấp, hắn căn bản nhìn không thấy được mặt của nàng là biểu tình gì, nhưng trong lòng hắn lại biết rõ, Điềm Điềm đang rất khó chịu.

Niên Khai Điềm rất muốn đánh người, nếu không phải phụ thân nàng đi nhận cái nhiệm vụ này thì nàng có cần bị dồn vào thế khó xử như vậy không? Đương nhiên, áp tiêu mà tiêu lại là người thì phải lo lắng an nguy của hắn rồi.

“Đó là thuộc hạ của thái tử chuẩn bị, không biết hoàng tử điện hạ còn lo lắng cái gì?”

“Không có Điềm Điềm bên cạnh cái gì ta cũng lo lắng.” Hàm tiếu nói xong câu này, tay hắn nắm lấy tay mang găng tay dày của Niên Khai Điềm kéo đến lều của bọn họ.

Gia Luật Cẩn trong lều ấm áp, ngồi trước bàn đặt đầy thức hắn. Nhìn thấy Gia Luật Hy kéo Niên Khai Điềm vào hắn một chút ngạc nhiên cũng không có, chỉ hơi nhíu mày vì gió lạnh nhân lúc bọn họ tiến vào thì cũng theo đó mà vào thôi.

Niên Khai Điềm rút tay về, ôm quyền hành qua lễ với Gia Luật Cẩn. Chỉ nghe hắn nói: “Không cần khách sáo, cũng đến đây ngồi đi.” Hắn biết vì sao Gia Luật Hy làm như vậy, là bảo hắn phải bồi thường cho nỗi đau tạm thời không thể thú thê của mình.

Gia Luật Hy ngồi xuống hắn cũng kéo Niên Khai Điềm ngồi bên cạnh mình, dõng dạc tuyên bố, “Hoàng huynh, ta gọi Điềm Điềm đến thay chúng ta thử độc thức ăn, hoàng huynh không có ý kiến gì chứ?”

“Không có.” Âm thanh của Gia Luật Hy mang theo chút nguy hiểm, Gia Luật Cẩn nào dám bảo có. Hắn chưa từng thấy qua thân thủ của vị hoàng đệ này, nhưng nội chuyện biết y thuật mà ở cạnh hắn liền đủ để hắn chết không biết bao nhiêu lần.

Mang theo tiếu ý, Gia Luật Hy là người đầu tiền cầm đũa lên, gấp một cái đùi vịt quay thơm phức đặt vào chén có ít cơm của Niên Khai Điềm, “Điềm Điềm, đùi vịt này nằm ngay trên mặt, ta nghi ngờ nó có độc, nàng thử đi.” Hắn biết nàng là thích ăn đùi vịt quay nhất, còn phải quay dòn bì mới chịu ăn.

Ở bên ngoài đám người tiêu cục tuy cũng có làm thức ăn nhưng xét cho cùng cũng không bằng được chỗ của hắn. Hắn cũng có nghĩ bảo cha nương đến, nhưng hai người bọn họ quá quy củ, nhất là trước mặt Gia Luật Cẩn, vì vậy hắn vẫn là chọn cách đưa đồ ăn sang đó thôi.

“Rõ ràng lúc trước hoàng tử điện hạ chỉ cần dùng mũi ngửi cũng đã biết có độc hay không, hà tất làm khó Niên mỗ.” Niên Khai Điềm lại cực kỳ không cam lòng nói ra câu này. Lúc đó cũng là đoạn đường áp tiêu như vậy, đó cũng là lần đầu nàng cùng hắn áp tiêu, nàng không tin hắn quên mất.

Gia Luật Hy đáp phi sở vấn, đạm đạm nhất tiếu nhìn như dáng dấp khinh đạm phong vân: “Hiện tại ta là ‘tiêu’ nên cái gì cũng không thể làm, thật làm phiền phức nàng lao lực.”

Niên Khai Điềm cắn cắn môi nhìn chằm chằm cái đùi vịt trong chén trước mắt, nàng biết hắn muốn gì rồi, bất quá lý do hắn nói quá có đạo lý nàng cũng không phản bác được. Nàng hít một hơi sâu, cuối cùng cầm đũa lên, bắt đầu cắn một miếng nhai nuốt hết, “Không có độc.”“Nàng chưa ăn hết làm sao biết được, còn cơm nữa, phần đó ta nghĩ cũng rất dễ bị người hạ độc, vẫn là nàng thử đi.” Gia Luật Hy vẫn cười tủm tỉm nhìn nàng ăn, tuy nàng không mở phong mão nhưng nghe được âm thanh nàng ăn hắn cũng vui.

Chỉ tội cho Gia Luật Cẩn, hắn đường đường thái tử đương triều cư nhiên ăn sau một nữ nhân thương gia. Bất quá Niên Khai Điềm cũng không có mở phong mão vậy hắn có ăn hay không nàng cũng đâu có thấy. Nghĩ vậy bản thân cũng cầm chén đũa lên bắt đầu dùng bữa.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Bên này Niên Khai Điềm ăn xong đặt chén đũa lên bàn, nàng thấy được Gia Luật Hy lại đưa đũa gắp một quả tim gà đưa đến bên miệng dưới phong mão của nàng: “Cái này cũng rất khả nghi, nàng cũng thử luôn giúp ta đi.”

Niên Khai Điềm hận hận nói, “Rõ ràng tim gà ở giữa đám thịt gà còn bị một miếng che lại bên trên nữa làm sao có độc được?” Lúc nãy nàng thấy rõ hắn là gấp một miếng gà ra rồi mới tới quả tim nhỏ kia, còn dám gạt nàng.

“Chính vì như vậy nên mới đáng nghi ngờ nhất.” Gia Luật Hy lại vô cùng bình tĩnh cưỡng từ đoạt lý nói, “Nếu là hạ độc xong cố ý lấy một miếng thịt đậy lên chẳng phải rất dễ để người khác không nghi ngờ sao?” Tay hắn vẫn chưa từng thu về, thậm chí còn hơi đẩy đến bên miệng của Niên Khai Điềm nữa.

Niên Khai Điềm nghiến răng nghiến lợi một phen sau đó mở há miệng ra cắn quả tim trên đũa của hắn, “Không có độc, hoàng tử điện hạ đã hài lòng?”

Tay cầm đũa của Gia Luật Cẩn có chút run, hắn là vốn muốn ăn quả tim kia a. Ai ngờ Gia Luật Hy trước một bước gấp đi, khi nhìn thấy đũa trên tay Gia Luật Hy trống rỗng rời khỏi phong mão của Niên Khai Điềm, đột nhiên hắn cảm thấy đây là ủy khuất lần đầu tiên trong đời.

Gia Luật Hy không đáp, chỉ gắp một ít mỳ xá xíu vào chén rỗng của nàng, “Cái này cũng thử đi.”Thấy nàng ăn xong lại thêm chút rau, “Rau cũng khả nghi, nàng thử nốt đi.”

Cứ như vậy qua mấy lần hắn mới nói: “Đều thử hết rồi, ta an tâm rồi, hoàng huynh chúng ta dùng bữa thôi.” Lần áp tiêu trên thuyền là chính tay hắn mang cơm lên cho nàng, nhìn nàng ăn biết được bình thường nàng ăn bao nhiêu mới no, vì vậy lúc này đây cảm thấy nàng ăn no rồi hắn mới chịu ngưng sự lưu manh của mình.

Niên Khai Điềm đứng lên ôm quyền xong xoay người bước ra ngoài. Đánh chết nàng cũng không tin đây là hắn, hai đời, tận hai đời, lần đầu tiên nàng bị hắn khiến cho một câu phản bác cũng không nói được.

Nàng bước ra ngoài bước vào trong lều thì vừa lúc Hoa Âm cũng đến, mang một chén dược đưa đến, “Đại tiểu thư cả ngày ngồi ngựa vẫn nên chủ ý thân thể một chút, đây là chút dược nhân còn nóng mau uống đi.”

“Đa tạ nhũ nương.” Niên Khai Điềm cầm lấy chén dược đen bốc mùi đông y mắt có chút ngấn lệ. Bình thường đều là hắn mang đến cho nàng, giờ đây...sau này cũng không còn nữa nàng cũng không nên tiếp tục hoài niệm.

Vốn là ngửa đầu uống cạn, nhưng dược đến cổ họng là vì đắng mà khiến nàng phun ngược trở ra. Tay nàng nắm hờ thành quyền vỗ vỗ tâm khẩu cực lực ho khan.

Hoa Âm thấy vậy cũng thập phần lo lắng bước đến, thay nàng vuốt lưng, “Đại tiểu thư không sao chứ? Dược này là nô tỳ chính tay đun, nếu người không uống được vậy liền để nô tỳ đi hỏi hoàng tử điện hạ dược phương đun lại.”

Bởi dược bình thường Gia Luật Hy đều là chính ta đun dược cho Niên Khai Điềm, vì biết nàng sợ đắng nên cố ý nghiên cứu để có được một chén dược không đắng ngược lại có chút ngọt, nàng cùng trượng phu cũng không biết dược phương là gì.

Niên Khai Điềm lắc đầu, “Không cần, ta vẫn dùng được không cần làm phiền hắn.” Giờ đây không chỉ nàng cùng hắn có khoảng cách mà cả Hoa Âm Lương Lạc cùng hắn cũng có một khoảng cách rất xa, tuyệt không thể thứ gì cũng làm phiền người khác được.

Sau này nàng sẽ dùng được loại dược này, cũng sẽ không cần dùng dược mà hắn mang đến nữa.

Nghĩ vậy nàng bước ra ngoài, nâng tay đón tuyết trắng rơi từ trên trời cao xuống, nắm thành một viên tròn nhỏ cho vào miệng. Cuối cùng đổ hết chén dược còn lại xuống cổ họng rồi nuốt vào bụng.

“Nhũ mẫu cũng nghỉ ngơi sớm, sáng mai chúng ta xuất phát sớm rồi.”

“Ân, đại tiểu thư nghỉ ngơi, nô tỳ ra ngoài trước.” Hoa Âm nhìn Niên Khai Điềm như vậy cũng an tâm hơn rất nhiều, có lẽ trước nay đều là nàng đa tâm, Niên Khai Điềm căn bản không có động tâm nên không có bao nhiêu đau lòng, báo hại nàng cứ lo lắng nàng ta nghỉ quẩn.

Niên Khai Điềm thấy Hoa Âm ly khai mới mở phong mão ra, lúc này mặt sớm đẫm lệ rồi. Không biết vì dược đắng hay vì lòng đau, chỉ thấy nàng cắn môi rất chặt không để bản thân phát ra âm thanh.

Chương 100: Đối mặt

Sáng sớm Niên Khai Điềm chỉ mang găng tay cùng áo khoác không có dùng phong mão trùm lên đầu, bởi nàng biết tuyết lấp lối đi rồi, nàng phải tự mình lao động đẩy tuyết ra ngoài. Nhưng không ngờ mở liều ra chỉ thấy Gia Luật Hy đứng đó nhìn nàng.

Dưới ánh dương quang còn chưa tỏ, tuấn dung của hắn vô cùng nổi bật, ngừng dược những vết tích đáng sợ xấu xí chung quanh mắt cũng biến vô tung tích từ bao đời. Đó là còn chưa kể đến đôi mắt màu hổ phách lấp lánh sáng như ngọc lại mang theo nhu tình nhìn nàng. Môi mỏng vốn là kép hờ như vì nàng xuất hiện mà chậm rãi kéo lên như bán nguyệt mị cười, đây tất cả để nàng triệt để hồi không được thần lom lom mắt mà nhìn.

Sáng sớm Gia Luật Hy đã thức giấc cho người dọn dẹp hết tuyết trước lều của nàng, còn cẩn thận đun một chén dược đặt trong lồng thức ăn lót đá nóng đứng bên ngoài đợi nàng. Hắn vận một thân y phục thâm lam sắc phổ thông, trên vai khoác một kiện áo choàng hắc sắc, cổ viền lông chồn nâu trắng dày mà Gia Luật Cẩn đưa cho, hoa tuyết phủ trắng đỉnh đầu, tóc xõa dài chỉ có một kim quan nhỏ cố định ở phía sau, để đám tóc nhẹ bay trong gió lạnh nhìn rất phong trần rất lãng tử.

Khi nhìn thấy mành lều vén lên, thấy nàng xuất hiện, đây là lần đầu hắn nhìn thấy mặt nàng. Mi cong vuốt, mày ngài như họa, mũi cao bờ môi đỏ mọng nhỏ nhắn, hai gò má vì lạnh mà đỏ ửng, hai tròng mắt đen láy lấp lánh như tinh tú. Trong đầu sớm phỏng đoán xem nàng nhìn thấy hắn sẽ nói những gì, nhưng không ngờ một câu cũng không nói, nàng hóa người tuyết đứng đó nhìn hắn đến thất thần.

Hắn chậm rãi bước đến chỗ nàng, nàng cũng không hề tránh đi, vì vậy mà nụ cười trên môi hắn càng ngày càng sâu, đây chính là thái độ có thể thương lượng rồi. Sau bao lâu rốt cuộc cũng có thể cùng nàng nói chuyện, thấy thế nên hắn nhẹ giọng thâm tình gọi: “Điềm Điềm.”

Khi Gia Luật Hy đứng ở trước mặt mình, hắn hơi cúi đầu để Niên Khai Điềm nhìn rõ đôi mắt hồ phách kia hơn. Đột nhiên tay nàng như mất tự chủ, nâng lên đặt đến gần mặt của hắn, “Hy!” Âm thanh nhẹ như tiếng muỗi bay phát ra từ đôi môi của nàng.

Gia Luật Hy đưa tay nắm tay nàng áp lên mặt mình, tuy nàng mang găng tay rất dày nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm len lỏi truyền đến tim giữa mùa đông lãnh hàn như vậy. Là vì nàng nhìn hắn, nàng gọi tên hắn, nàng chấp nhận cùng hắn nói chuyện như trước.

Đường nhìn của Niên Khai Điềm vẫn chưa từng rời khỏi đôi mắt hổ phách kia, như thể nó biết hút hồn vậy, đây là lần thứ hai nàng nhìn thấy ánh mắt như vậy, rất sâu rất đẹp, đẹp đến nàng không thể rời mắt. Thế nên mặc kệ hắn làm gì, nàng vẫn chìm trong thể giới riêng của bản thân, hồn vẫn là bị đôi mắt kia hút đi.

Gia Luật Hy vui đến kích động ôm chặt lấy nàng, cằm đặt trên tóc nàng cọ cọ, “Điềm Điềm, tiến cung xong ta cùng nàng trở về Lan Châu thành thân được không?” Nàng nhìn hắn rồi, nàng gọi tên hắn rồi, nàng không giận hắn lừa nàng nữa, hắn không vui làm sao được?

Nàng hứa sẽ gả cho hắn, mà hắn cũng không muốn làm hoàng tử gì đó, lần này trở về cũng chỉ gặp phụ mẫu thân sinh mà thôi. Hoàng thất nhiều hậu đại như vậy, thêm hắn cũng không nhiều hơn mà thiếu hắn cũng chẳng xem là ít. Bao lâu nay không có hắn quốc thái dân an, giờ có hay không thiết nghĩ cũng không quan trọng.

Đường nhìn của Niên Khai Điềm vì cái ôm ấm áp kia mà vị cắt, hồn phách cũng hồi đủ về thể xác. Biết bản thân vừa làm sai chuyện gì, nàng mạnh đẩy hắn ra đưa tay kéo phong mão lên để che đi thần sắc của mình hiện tại. Nàng cư nhiên dễ bị mỹ nam hút hồn như vậy? Vì sao lúc trước nàng không biết bản thân cũng háo sắc thế này.

Gia Luật Hy bị cái đẩy của nàng khiến có thân thể có chút chao đảo, nhưng hắn vẫn là rất nhanh đứng vững. Sao đột nhiên nàng lại có phản ứng như vậy? Cảm giác ôm nàng trong người lúc nãy đến giờ hắn vẫn còn rất lưu luyến, nhưng đột nhiên bị nàng đẩy, mọi thứ đều không còn, khiến hắn có chút hối hận vì sao lúc nãy hắn lại ôm nàng, làm hỏng bầu không khí giữa bọn họ như vậy.

“Điềm Điềm, nàng...”

“Hoàng tử điện hạ sáng sớm đến đây không biết có chuyện gì?” Niên Khai Điềm ôm quyền đầu hơi cúi, tim nàng lúc này vẫn còn đập rất nhanh rất mạnh, dù cho cố gắng thế nào cũng không trấn định được.

“Ta...” Gia Luật Hy nhất thời nhớ ra trọng điểm, hắn cầm lồng thức ăn lên nhìn như nghĩ xem nói thế nào nàng mới chịu tiếp nhận, rồi đưa cho nàng: “Dược này nàng uống đi, dù sao nàng cũng có trách nhiệm đưa ta đến kinh thành nếu sinh bệnh làm trễ nãi hành trình thì không tốt.”

“Đa tạ, nhưng lần sau hoàng tử điện hạ không cần đưa đến nữa, phần này có nhũ mẫu cùng Lương bá đảm nhiệm rồi.” Niên Khai Điềm đưa tay tiếp nhận rồi quay vào trong lều dùng dược. Mặc kệ thế nào, thân thể này không thể ngã bệnh được, nàng hoàn thành nhiệm vụ còn phải lập tức ly khai kinh thành, tiểu đệ đệ còn đợi nàng ở Lan Châu.

Gia Luật Hy nhìn mành khép lại che khuất bóng lưng nàng muốn gọi lại nhưng đành từ bỏ. Nhớ lại dung mạo của nàng, tim hắn cũng đập rất mạnh, lần đầu tiên hắn nhìn thấy được nàng, thấy được lòng nàng có hắn, vậy hắn cũng không còn sợ gì nữa.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---
Rất nhanh mọi người lại khỏi hành, Niên Khai Điềm vốn nghĩ rằng sẽ cưỡi ngựa đi sau cùng nhưng Gia Luật Hy lại bảo bản thân hắn có các loại bất an nên bức nàng cưỡi ngựa ở bên cạnh xe ngựa của hắn để hắn có thể nhìn thấy được nàng.

Chỉ là phong mão to che khuất đi mặt của nàng, đến một chút hắn cũng nhìn không thấy được gì. Đến tối hắn lại mang ly do thử độc để nàng ăn cùng mình, còn dược hắn tự tay đun cho Hoa Âm nhưng Hoa Âm lắc đầu không nhận, còn nói với hắn chuyện hôm qua.

Lòng hắn lại dâng lên một trận đau đến tê dại, nàng sợ đắng như vậy vì sao còn cố chấp. Nàng ghét hắn như vậy sao? Hắn cũng đâu có nói hắn sẽ ở kinh thành làm hoàng tử luôn đâu, vì sao người người đều tránh hắn như vậy?

Chạy được mấy ngày, khi tuyết đang rơi đến không nhìn thấy lối đi nhưng đoàn người cũng không hề dừng lại. Gia Luật Hy rất không an tâm luôn luôn sẽ mở rèm cửa sổ nhìn Niên Khai Điềm ở bên ngoài. Áo khoác đạm yên sắc của nàng hòa với màn tuyết phảng phất rất khó nhìn, nếu không phải con ngựa của nàng là hắc sắc sợ là hắn khó thấy được nàng.

Vì vậy hắn an tâm, khẽ giọng gọi: “Điềm Điềm, nàng có ở đây không vậy, sao ta không nhìn thấy.” Tay hắn vươn ra giữa màn tuyết đợi nàng thúc ngựa đến.

Niên Khai Điềm phiền táo vô cùng, nàng muốn tránh hắn, hắn lại cứ gọi nàng làm gì? Nàng cưỡi ngựa đến sát xe ngựa, thấp giọng hỏi: “Có chuyện gì?”

“Không nhìn thấy nàng nên cảm thấy bất an thôi.” Gia Luật Hy lại đưa một ly trà nóng ra cho nàng, “Trà này vừa pha thơm lắm, nàng thử xem có phải không?”

Niên Khai Điềm cũng cảm thấy lạnh nên không có từ chối ly trà nóng này của hắn. Nàng uống xong đưa lại ly cho hắn, ném ra hai chữ: “Trà thơm.”

Gia Luật Hy khẽ cười lại đưa một lò sưởi tay ra cho nàng nhưng nàng lại từ chối cưỡi ngựa cách xa hắn. Nụ cười trên môi hắn đông lại rồi tắt dần, hắn tự an ủi bản thân, chỉ cần tiến cung phụ mẫu chấp thuận hôn sự của hắn vậy nàng sẽ không còn như vậy nữa.

Trong xe ngựa hắn cùng Gia Luật Cẩn ngồi đối diện nhau như mỗi người làm một việc. Gia Luật Cẩn tự đánh chờ, hắn lại không có tâm tình làm gì cả.

Chỉ là đột nhiên đám người động loạt đột nhiên dừng lại, để đồ trên ải tháp trong xe ngựa toàn bộ lung lay. Các quân cờ vốn an ổn nằm trên bàn cờ toàn bộ bị lay đến chạy loạn, Gia Luật Cẩn nổi giận vỗ mạnh án, quát to: “Chuyện gì xảy ra?”Gia Luật Hy vém màn bước ra bên ngoài, bên ngoài rất nhiều hắc y nhân mờ hồ ẩn hiện dưới màn tuyết, bọn họ vây quanh đoàn người, sát khí nồng nặc màn tuyết rơi cũng che không được. Hắn lo lắng Niên Khai Điềm nên lập tức quay sang chỗ nàng, “Điềm Điềm nàng mau đến bên này.”

Ai biết Niên Khai Điềm nắm chạy cương ngựa, vung mã tiên lên chạy về phía rương tiêu. Nàng nhìn Hoa Âm vừa ra khỏi xe ngựa nói: “An nguy của hoàng tử điện hạ cùng thái tử làm phiền nhũ nương.” Biết rõ hắn thân thủ tốt nàng cũng không cần lo lắng, quan trọng nhất là tiêu nàng áp.

“Ân, đại tiểu thư cẩn thận.”

Hoa Âm hiểu rõ lập tức chạy đến chỗ Gia Luật Hy, mà lúc này quanh xe ngựa của huynh đệ Gia Luật gia cũng có thủ hạ đông đảo của Gia Luật Cẩn phòng thủ chặt chẽ. Gia Luật Hy khẽ hừ một tiếng muốn chạy đến chỗ Niên Khai Điềm lại sợ bản thân xung động khiến trận chiến này càng rối rắm.

Đám thích khách này vì huynh đệ Gia Luật gia mà đến, chỉ là ở đây còn có người của tiêu cục vì thế bọn hắn cũng quyết không tha bất kỳ người nào. Đám thích khách không nói lời nào đã lao đến, Niên Khai Điềm rút nhuyễn tiên ở thắt lưng ra liền tụt vung lên hạ xuống.

Gia Luật Cẩn chỉ đứng ở trên xe ngựa cao cao tại thượng lạnh mắt nhìn tràng diện trước mặt hệt như cùng hắn không liên quan vậy. Mắt hắn đảo đến chỗ của Niên Khai Điềm, quan sát đánh giá một phen, thân thủ của nàng xem qua cũng được đi.

Gia Luật Hy lại không có tâm tình đứng đó đánh giá người, hắn nhìn thấy có một thích khách đánh lén sau lưng nàng lập tức phi thân đến một quyền mạnh đám vào vai của thích khách đó, vững vàng đứng sau lưng Niên Khai Điềm.

“Sau lưng có ta, nàng an tâm lo liệu phía trước là được.”

“Ân.” Lòng của Niên Khai Điềm rất ấm lại cỏ cảm giác an tâm tuyệt đối, đáp lại hắn một từ.

Đến khi âm thanh binh khí không còn thì cũng là lúc tuyết lắp đầy xác chết, hồng sắc loang lổ trên nền bạch sắc hệt như đóa hoa đẹp nở rộ trên tuyết. Thân thủ của Niên Khai Điềm cũng không được xem là quá tốt, vận y phục trên người rất nhiều rất nặng lại còn đánh cùng nam nhân nên lúc này xem như là kiệt sức ngồi bệt trên đất ôm tim mà thở.

Gia Luật Hy xoay người nhìn thấy vậy liền tiến đến đỡ lấy nàng, “Không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?” Hắn cũng không thể mở áo khoác của nàng ra xem, nếu là mùa hạ thì tốt rồi, một mắt liền nhìn thấy được nàng có thương hay không.

“Không sao.” Niên Khai Điềm tách ra khỏi người hắn chạy đến xem lại rương tiêu, thấy bình sứ không việc gì mới an lòng. Sau khi cho người sắp xếp lại rồi leo lên ngựa tiếp tục xuất phát.

Tuy còn tình ý cũng không thay đổi được gì, chi bằng giấu xuống đáy lòng, xem như vẫn là một kỷ niệm khó quên. Tiếp xúc cùng hắn càng ít càng tốt, hiện nàng cảm thấy bản tính giả bộ của Niên Tuệ Nhàn rất hữu hiệu, nó khiến nàng có một lớp vỏ bọc hoàn hảo không người đâm thủng được.

Gia Luật Hy thở nặng một hỏi bước đến bên ngựa nói với nàng: “Điềm Điềm vào xe ngựa nghỉ trước đi, cứ như vậy sức khỏe không chịu nỗi đâu.”

“Không cần, thỉnh hoàng tử điện hạ mau chóng lên xe ngựa chúng ta còn xuất phát.” Niên Khai Điềm nhàn nhạt nói.

Gia Luật Hy cũng không thể làm gì khác, đành leo lên xe ngựa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau