TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Đáp ứng

Ai biết sáng hôm sau Niên Khai Điềm muốn đến thăm thì nghe nói Niên Tuệ Nhàn tự sát. Nói tự sát thì cũng không phải, mà là dùng thuốc phá thai không đúng cách nên dẫn đến mất mạng. Không ai truyền ra chuyện nàng ta là hoài thai chỉ nói hôn sự không thành nên nàng ta tự sát mà thôi.

Sau bảy ngày đặt linh cữu cùng thất thất thì cũng là cuối mùa thu rồi.

Hôn sự của Niên Nhạn Thanh cùng Bá Cao Minh được dời đến đầu năm sau.

Hôm nay ngày cuối cùng của mùa thu, Niên Khai Điềm đến tìm Lương Tuấn Hy, hắn khoác một chiếc áo khoác cũ ngồi ở bàn đá bên ngoài viện giả dược. Biết nàng đến hắn khẽ cười hỏi: “Điềm Điềm hôm nay không đến luyện võ trường sao? Vì sao hôm nay đến đây sớm như vậy?”

“Lúc nãy phụ thân nói có một chuyến tiêu cần áp gấp, vài ngày nữa là phải xuất phát rồi nên đến bảo Lương Vân Kha chuẩn bị chút dược liệu mang theo.” Niên Khai Điềm nói, chân vẫn không ngừng bước, lướt qua Lương Tuấn Hy bước đến chỗ Lương Vân Kha đang phơi chăn nệm nói với hắn những lời phụ thân nhờ mình chuyển.

Lương Tuấn Hy nghe vậy cũng không có bao nhiêu phản ứng, hắn vẫn tiếp tục giã dược, nghe thấy tiếng bước chân nàng đến gần mình, hắn liền hỏi: “Chuyến này là bá phụ đi?” Lòng hắn cảm thấy không phải như vậy.

Niên Khai Điềm xoay xoay nhuyễn tiên trong tay đáp lời, “Chuyến này ta đi, vẫn là đoạn đường đến kinh thành lần trước, ta từng đi qua nên phụ thân an tâm giao cho ta.”

Không để Lương Tuấn Hy mở miệng, nàng lại nói tiếng, “Lần này ta đi cùng Lương Vân Kha, ngươi ở lưu lại đi.”

Lương Vân Kha há hốc quay người nhìn Niên Khai Điềm. Vì sao đột nhiên nàng lại chọn hắn mà không chọn đại ca? Hắn quan sát tình cảm của hai người bọn họ cũng rất bình thường, không có biểu hiện rạn nứt gì a.

Lương Tuấn Hy hơi cau mày rồi lập tức thả lỏng ra, nhẹ hỏi: “Vì sao không để ta đi cùng?”

“Ngươi lưu lại giúp ta chăm sóc mẫu thân đi.” Câu này nàng kề bên tai của Lương Tuấn Hy nói cực nhỏ. Nàng muốn có tiểu đệ đệ, đời trước còn chưa từng quan tâm đến hắn, đời này hảo hảo chuẩn bị tâm lý lại không thấy hắn xuất hiện vì vậy chuyện này chỉ có thể nhớ hắn mà thôi.

Lương Tuấn Hy hiểu ý của nàng nhưng lại không muốn lưu lại, để nàng đi như vậy hắn không an tâm. Mắt hắn quay sang hướng nàng khẽ nói: “Chuyện của tiểu cửu tử ta có lưu lại cũng không thể giúp được gì, nàng biết rõ mà.”

Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia vừa lúc từ trong dược phòng bước ra nhìn thấy được. Với góc nhìn nghiên này lại nghĩ rằng bọn họ đang hôn nhau, Hoa nhũ nương đứng không vững ngã xuống, may mắn Lương quản gia đỡ kịp thời.

Lương Vân Kha nghe vậy vội chạy đến đỡ: “Nương không sao chứ?

Niên Khai Điềm vội đứng thẳng thắt lưng quay sang, hơi nhíu mày hỏi: “Nhũ nương làm sao? Nếu thân thể không khỏe có thể nghỉ ngơi.”

Hoa nhũ nương nhìn thấy đôi môi của Niên Khai Điềm không chút sức mẻ mới an tâm thở phào, bình tĩnh lại đứng lên nói: “Không, chỉ là trượt chân mà thôi, phiền đại tiểu thư lo lắng rồi.”

“Nương trượt chân?” Lương Tuấn Hy đứng lên bước đến, Niên Khai Điềm tin tưởng thì không nói, nhưng hắn thì hắn sẽ không tin. Tính nương xưa nay luôn bình ổn, sẽ không thể tự nhiên mà trượt chân như vậy được.

“Phải phải, không có gì đáng lo lắng, có ta đỡ A Hoa rồi.” Lương quản gia cũng có chút thấp thỏm không yên đáp trả.
Hoa nhũ nương không muốn lưu lại sợ bị chất vấn lập tức viện cớ cùng Lương quản gia mau mau ly khai. Nếu Lương Tuấn Hy biết thứ bọn họ nghĩ hắn lại trầm mặc bọn họ cũng không yên tâm. Thật sự nghĩ không ra vì sao hắn lại vẫn khăng khăng một mực với Niên Khai Điềm như vậy.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm sợ Lương Tuấn Hy lo lắng liền nói: “Nhũ nương đi đứng vẫn bình thường, có lẽ là đỡ kịp thời nên không có vấn đề gì.”

“Ân.” Lương Tuấn Hy biết rõ nên không có lo lắng, nương hắn là người có thân thủ, sẽ không tự nhiên sơ xuất được, nhất định có nguyên nhân. Mà nguyên nhân này, chỉ có thể là ở nàng mà thôi.

“Điềm Điềm, lúc nãy nàng đứng thế nào đứng lại thế đó đi.”

Niên Khai Điềm không hiểu vẫn đứng lại cho hắn xem. Lương Tuấn Hy lại hỏi Lương Vân Kha góc nhìn nên hiểu được lúc đó nương thấy được thứ gì. Hắn trầm mặc không nói một lúc rồi bước đến chỗ Niên Khai Điềm.

“Điềm Điềm, ta muốn đi cùng nàng.”

Niên Khai Điềm thẳng thắt lưng nhìn hắn một lúc, thở dài: “Ta biết ngươi không an tâm ta, nhưng lần này ta muốn một mình ta thử.” Lần trước cũng toàn hắn giúp nàng, mọi người đi cùng đều biết rõ nàng chẳng được tích sự gì. Nàng không xong chuyện sổ sách ít nhất thì cũng phải được chuyện áp tiêu, nào có thể dựa vào hắn mãi như vậy được.

Lương Tuấn Hy thập phần khẳng định hứa hẹn: “Ta sẽ không tham dự.” Đương nhiên nếu là quá nguy hiểm hắn cũng không thể thúc thủ mà đứng yên được.

“Không được, như vậy ta sẽ ỷ lại.” Niên Khai Điềm vẫn là xua xua tay, tính của nàng xưa này đều là ỷ lại vì vậy vẫn là để hắn ở nhà, không có người trợ giúp não tự nhiên theo bắt buộc của hoàn cảnh mà hoạt động hết công sức.

Lương Tuấn Hy cảm nhận được khẩu khí của nàng, hắn cũng không thể cứng rắn bức ép được, vì vậy...“Hay là vậy đi, nàng muốn một mình đi cũng được, nhưng phải để ta thực hiện thư đầu tiên trong tam thư, được không?”Lương Vân Kha nghe được lập tức lên tiếng, “Đại ca...” nhưng Niên Khai Điềm còn ở hắn cũng không thể nói rằng ‘đã hỏi qua cha nương chưa’.

Lương Tuấn Hy lại như không nghe thấy, cũng không đợi Niên Khai Điềm có bất kỳ phản ứng nào, hắn nói cùng Lương Vân Kha: “Nhị đệ, thay ta đi thỉnh mai bà đến đi.” Thư đầu tiên là hôn thư do mai bà đưa đến, thư hắn cũng sớm viết xong rồi, chỉ chờ chữ ký của nàng trước mặt mọi người nữa là thành.

“Lương Tuấn Hy.” Niên Khai Điềm gắt lên một tiếng, không nghĩ đến hắn sẽ làm như vậy. Biết trước nàng sẽ không nói hắn biết chuyện nàng đáp ứng gả cho hắn đâu.

“Hiện nàng vẫn còn được lựa chọn.” Tuy là uy hiếp nhưng âm thanh của Lương Tuấn Hy vẫn rất đỗi ôn nhu lại mang theo âm cười. Nếu là nhìn không thấy sắc mặt khó coi của Niên Khai Điềm, sợ rằng không người biết đây là hắn đang uy hiếp người đâu.

“Ta ra ngoài nói cho phụ mẫu biết, đời này ta không gả nữa.” Dứt lời Niên Khai Điềm đùng đùng ly khai bước ra tiền thính.

Lương Tuấn Hy cười phì cũng bước theo nàng bỏ lại Lương Vân Kha ngơ ngác, đến cùng có gọi mai bà hay không?

“Điềm Điềm, đừng giận, ta chỉ muốn đi cùng nàng thôi mà.” Đuổi kịp Niên Khai Điềm, Lương Tuấn Hy bày ra bộ dáng rất bất đắc dĩ giải thích.

“Ngươi uy hiếp ta.” Niên Khai Điềm khẽ hừ một tiếng.

Lương Tuấn Hy sóng vai với nàng, nắm tay nàng khẽ nói: “Ta thấy vẫn là thực hiện hết hết nhị thư ngũ lễ trước, đợi có tiểu cửu tử mới hoàn thành hôn lễ được không?” Âm thanh có thêm chút vị đạo dụ dỗ.

Niên Khai Điềm dừng bước nhìn hắn lom lom, lúc này này mới để ý hắn gọi tiểu đệ đệ còn chưa có người biết đến sự hiện diện kia của nàng là tiểu cửu tử đến thuận miệng luôn rồi. “Không được, ta còn muốn chơi cùng tiểu đệ đệ ít lâu nữa.”

“Nàng gả cho ta vẫn ở trong phủ cơ mà, vẫn có thể chơi cùng hắn.” Lương Tuấn Hy vẫn ở đây dụ dỗ. Nếu nàng đáp ứng sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian, chỉ cần bá mẫu báo hỷ hắn có thể lập tức thú nàng rồi.

“Ngươi gấp gáp cái gì?”

“Chẳng phải sợ nàng động tâm nam nhân khác sao?” Dù nàng có đáp ứng hay không hắn vẫn sẽ đi cùng nàng áp chuyến tiêu lần này.

Niên Khai Điềm không đáp tiếp tục bước.

“Nàng không nói nghĩa là đáp ứng, ta đây chút nữa sẽ nói với bá phụ bá mẫu.”

Lương Tuấn Hy cũng đành bước theo nàng mà thôi, chỉ là hắn hàm tiếu nói một câu như vậy. Niên Khai Điềm không có phản ứng để hắn lập tức vui mừng không thôi.

Chương 92: Người lạ bái phỏng

Lúc cả hai tiến tiền thính, vì rút tay mãi Lương Tuấn Hy cũng không buông nên giờ đây mọi người đều lom lom mắt nhìn hai cái tay đang nắm chặt để mặt của Niên Khai Điềm so với táo còn đỏ hơn.

Nàng đứng sát hắn lẩm bẩm, “Mau buông tay đi.”

“Không buông.” Lúc này phải để mọi người biết rõ quan hệ của hắn cùng nàng, như vậy cũng sẽ tiết kiệm không ít thời gian giải thích.

Niên Khai Điềm thỉnh an xong mạnh mẽ rụt tay về ngồi xuống ghế của mình, “Phụ thân, mấy hôm nữa nữ nhi xuất phát phải mang theo người nào?”

Niên Sở Hoằng nhìn nhìn Niên Khánh Tụ rồi mới nói: “Đi cùng nhị thúc đi, có nhị thúc ngươi bên cạnh phụ thân mới an tâm.” Mắt hắn lúc này rất nhu hòa, bởi nữ nhi lựa chọn Lương Tuấn Hy cực kỳ hợp ý của hắn.

Mặt của Khúc thị lại không có vui như vậy, chỉ khẽ nói: “Nhị đệ không thích hợp đi lần này, vẫn là để Vân Kha đi cùng Điềm Điềm.”

“Bá phụ bá mẫu, Tuấn Hy có thể đi cùng nàng.” Lương Tuấn Hy cũng ngồi xuống ghế, hắn nghe qua một lượt mới lên tiếng. Khẩu khí thập phần kiên quyết, cho dù sóng to gió lớn tựa hồ cũng sẽ không chút lay động.

Không để người nào phản ứng bên ngoài có hạ nhân chạy vào, sau khi thỉnh an xong liền hội báo: “Tổng tiêu đầu, phó tiêu đầu, phu nhân, đại tiểu thư, bên ngoài có một vị công tử nói đến tìm đại tiểu thư.”

Niên Khai Điềm lập tức vui vẻ hỏi: “Có phải công tử đó họ Thủy không?” Thủy Ảnh Tư từng nói qua nếu có dịp ghé Lan châu sẽ đến đây, có lẽ là hắn đi.

“Nô tài đã hỏi qua, nhưng vị công tử đó rất kỳ quái, mang đấu lạp lại không hề đáp trả, chỉ bảo là tìm đại tiểu thư.” Hạ nhân kia như thật hội báo.

Lương Tuấn Hy mười hai phần nóng nảy hỏi, “Có nói mục đích đến không?” Đột nhiên xuất hiện thêm tên công tử nào nữa vậy? Hắn còn chưa từng nghe qua nàng có quen nam nhân nào.

“Hắn không có nói, ta muốn hỏi thêm nhưng những người theo hắn rất hung thần ác sát, tựa hồ nếu nhiều lời nhất định giết người vậy.” Hạ nhân nhớ lại còn có chút run sợ. Bình thường người đến tiêu cục không phải đàm thương vụ thì là bằng hữu của gia chủ, nào có tìm người mà trừng mắt hung tợn như vậy bao giờ.

Cơ mặt của Niên Khai Điềm đông cứng lại, lại nghe hạ nhân đó nói thêm: “Nhìn y phục trên người có chút không giống chúng ta, thiết nghĩ không phải người ở Lan Châu mà từ nơi khác tới.” Tuy gặp qua rất nhiều từ nơi khác đến nhưng đa phần vẫn là thương nhân, nên nhiều tầng lớp khác hạ nhân này cũng sẽ không biết.

“Gọi vào đi, gặp không phải sẽ biết sao?” Niên Sở Hoằng nói xong lại nhìn qua Niên Khai Điềm, ánh mắt đầy nghi vấn lại đan xen chút không hài lòng.

Niên Khánh Tụ nhìn Lương Tuấn Hy khẽ cười, “Theo ta thấy Điềm Điềm còn không biết, Tuấn Hy không nên khẩn trương như vậy.” Tiểu tử này lúc nào cũng vậy, phàm là chuyện của Điềm Điềm luôn là mất bình tĩnh như vậy.

“Vâng, Tuấn Hy đã biết.” Lương Tuấn Hy lễ phép gật đầu một cái, xoay mặt hướng ra ngoài như thể trông ngóng nam nhân kia.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Dưới sự dẫn dắt của hạ nhân, nam nhân kia xuất hiện ở trước cửa tiền thính, chỉ thấy hắn một thân tử bào tú liên văn tao nhã, nhưng hắc sa trên đấu lạp rũ xuống dài đến thắt lưng, nhìn không thấy rõ bên trong để người cảm thấy hắn cực kỳ thần bí. Sau lưng hắn còn có một đám tùy tùng toàn bộ đều vận hắc sắc, vẻ mặt lãnh túc để người nghi kỵ.

“Niên tổng tiêu đầu, Niên phu nhân.” Hắn bước đến ôm quyền hướng Niên Sở Hoành cùng Khúc thị ở chủ vị khẽ gật đầu, nhưng đến thắt lưng cũng không hề cong. Niên Khánh Tụ chau mày quan sát người đến chằm chằm, lại thấy hắn hướng mình gật đầu: “Niên phó tiêu đầu.”Niên Khai Điềm nhìn thế nào cũng nhìn không được dung mạo của người đến dưới đấu lạp có chút không vui bĩu môi, nàng chòm người sang khẽ nói với Lương Tuấn Hy, “Hy, hình như ta không biết hắn.”

Lương Tuấn Hy còn chưa kịp đáp đã nghe âm thanh hàm tiếu của nam tử kia truyền đến: “Còn chưa thấy được dung mạo của ta Niên cô nương sao lại nói không biết? Ta là đến tạ ơn cứu mạng của Niên cô nương cùng vị công tử kia a.” Tay hắn vươn ra hướng của Lương Tuấn Hy đang ngồi.

“Nguyên lai là vị công tử hôm đó.” Lương Tuấn Hy biết rõ người này là ai nên thần sắc khẩn trương cũng biến mất, thay vào đó là một nụ cười xã giao. “Vết thương đã tốt?”

“Nhờ có ân cứu mạng của nhị vị nay đã tốt.” Nam nhân kia không hề xưng tên chỉ hướng hai người cũng ôm quyền khẽ gật đầu.

Khúc thị nghe vậy liền cười nói: “Vị công tử này, mời ngồi.”

“Đa tạ Niên phu nhân.” Nam nhân đó bước đến ghế mà phương hướng tay của Khúc thị chỉ, vững vàng ngồi xuống. Sau lại mở miệng nói: “Hôm đó có công sự khẩn trong người, không từ mà biệt, thật có lỗi. Dạo gần đây lại không ở Lan Châu, hôm nay mới quay lại vì vậy đích thân đến mang lễ vật đáp tạ, còn mong nhị vị nhận cho.”

Hắn nói xong, đám tùy tùng lập tức bước ra ngoài xe ngựa mang không ít đồ vào tiền thính. Trên tiền tính đã đặt hai cái rương, đều được mở nắp, một rương to đựng châu báu, một rương nhỏ hơn chút đựng hoàng kim.

Niên Khai Điềm nhìn thấy có chút méo mó, “Bất quá là một cái nhấc tay, cũng không phải ta cứu ngươi, không cần dùng lễ vật hậu hĩnh như vậy.” Sau đó nàng nói với Lương Tuấn Hy: “Hy, cái này của ngươi đó.” Hôm đó nàng có giúp gì đâu, toàn bộ đều là công của Lương Tuấn Hy.

“Vị công tử này mắt không tốt, thiết nghĩ muốn cứu tại hạ còn nhờ Niên cô nương trợ giúp, cô nương hà tất khách sáo.” Nam nhân kia khẽ cười nhìn chằm chằm Niên Khai Điềm.

Lương Tuấn Hy nhìn không thấy cũng không biết lễ vật gồm có gì, nhưng nếu hôm đó Niên Khai Điềm không mở miệng hắn cũng sẽ không giúp, vì vậy lễ vật này không thể nhận được. “Điềm Điềm nói cũng không phải không có lý, công tử không cần dùng lễ lớn như vậy, chúng ta đảm đương không nổi.”
- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Ngay lúc nam nhân kia vừa muốn nói cái gì thì Hoa nhũ nương mang theo hạ nhân bước vào chuẩn bị châm trà. Nam nhân kia nhìn Hoa nhũ nương một lúc, bất giác khẽ hô: “Hoa Âm a di?”

Hoa nhũ nương vừa nghe có người gọi nhũ danh của mình lập tức kinh sợ, quay đầu mở to mắt nhìn nam nhân kia. Hắn biết nhũ danh của nàng, lại gọi nàng là a di, trên đời này chỉ có một người.

Không đợi nàng nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy hắn mở đấu lạp ra, gương mặt tuấn dật lập tức xuất hiện trước mặt mọi người. Ngũ quan như điêu khắc vậy, mà đặc biệt hơn chính là đôi mắt kia, nó màu hổ phách, đây để mọi người đều kinh ngạc không thôi.

Hoa nhũ nương phịch cái quỳ xuống, dùng đầu gối đi đến trước mặt hắn, hai hàng lệ nóng bỗng chốc trào ra ngoài. Mà bên này Lương quản gia sớm đứng ở phía sau Niên Sở Hoằng cũng bước đến quỳ xuống, cực kỳ quy củ, cung kính.

Trong khi mọi người vẫn còn mạc danh kỳ diệu thì Niên Khánh Tụ cũng quỳ xuống. Lan châu cách xa kinh thành còn không nói, ở nơi này mọi người đều bàn tán chuyện quân tình cùng thương trường căn bản không biết những thứ khác. Còn hắn là một thương gia, đã từng đến kinh thành không ít lần nên biết được một số chuyện, đó chính là...

Hắn nhẹ giọng nhắc nhở: “Hoàng thất đều là mắt màu hổ phách.” Tuy không biết vị trước mắt là ai, chỉ biết hắn là người hoàng thất.

Mọi người đều đồng loạt trấn định lại quỳ xuống. Chỉ còn Lương Tuấn Hy cùng Niên Khai Điềm hóa tượng ngồi ở đó. Người thì đang lâm vào trầm tư nghĩ xem vì sao người của hoàng thất biết nương mình, người lại không thể tin tưởng sẽ có người có màu mắt kỳ lạ lại đẹp như vậy.

Lương Vân Kha chuẩn bị xong dược liệu đến tiền thính báo cáo thấy tràng cảnh trước mắt dù không hiểu gì cũng học theo lập tức mất hồn mà quỳ xuống. Đây là chuyện gì xảy ra, sao đột nhiên không khí ngưng trọng như vậy?

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Chỉ nghe âm thanh khàn khàn của nam tử đó khẽ vang lên trong không gian im lặng, nghe dị thường rõ ràng: “Hoa Âm a di, Lương ngự y đã lâu không gặp, không cần hành lễ, mau đứng lên.” Hắn nhận ra Hoa Âm, bởi người này hầu hạ bên cạnh mẫu hậu hắn nhiều năm. Còn Lương Lạc là người chăm sóc cho sức khỏe mẫu hậu năm đó, hắn tuy gặp không nhiều nhưng biết được năm đó Hoa Âm cùng Lương Lạc cùng nhau rời cung.

“Thái tử điện hạ vạn an.” Hoa Âm cùng Lương Lạc thấy mọi người đều biết vậy cũng không cần che giấu nữa. Người trước mắt thực sự là thái tử đương triều Gia Luật Cẩn.

Niên Khai Điềm hút một ngụm khí lạnh tràn đầy phổi, Là thái tử a! Mạng trân quý, trách không được hắn sẽ mang không ít lễ vật đến đây tạ ân rồi.

“Không cần hành đại lễ, mọi người đứng lên đi, hôm nay đến chỉ là tạ ơn, ngoài ý muốn gặp được các ngươi đã là rất vui rồi.” Gia Luật Cẩn giải thích cho sự xuất hiện của mình, khom người đỡ lấy Hoa Âm, dù sao lúc nhỏ cũng là nàng chăm sóc hắn.

Mọi người đứng lên, Lương Lạc cẩn thận hỏi thăm: “Điện hạ bị thương sao? Để tiểu dân thay người xem một chút.” Hắn đã từ quan nên không thể xưng thần chỉ có kiêm xưng tiểu dân mà thôi.

“Đúng a, ngọc thể quan trọng, không nên qua loa.” Hoa Âm thập phần lo lắng nói.

Gia Luật Cẩn khẽ lắc đầu, không đáp chỉ hỏi: “Mẫu hậu cho người tìm hạ lạc của hai người rất lâu, hiện vô tình gặp được cũng là thượng thiên giúp đỡ. Không biết hoàng đệ hắn, hiện tại nơi nào?”

Chương 93: Thân phận chân chính

Miệng thì hỏi nhưng mắt đã nhìn chằm chằm vào Lương Tuấn Hy rồi. Gia Luật Cẩn biết mình còn có một thân đệ đệ, chỉ là vì thái tử vị của hắn cùng vì an toàn của thân đệ đệ, nên vừa sinh ra đã phải nhờ Hoa Âm cùng Lương Lạc mang xuất cung. Nay mọi chuyện đã nằm trong lòng bàn tay thì lại tìm không thấy hạ lạc của bọn họ vì vậy trễ nãi đến hiện nay.

Lúc nãy thì không nói, hiện tại lại cảm thấy có chút sai rồi. Nhìn quét qua nơi này cũng chỉ có mỗi mình Lương Tuấn Hy là che mắt thôi, đây để hắn không hoài nghi là không được. Mà điều đáng nói hơn chính là, hôm hạ sinh hoàng đệ, hắn nghe mẫu hậu dặn Hoa Âm, nói hoàng đệ hắn tên ‘Hy’ là do phụ hoàng đích thân đặt.

Hoa Âm cùng Lương Lạc cũng nhìn về phía Lương Tuấn Hy cẩn thận hít thở. Lương Lạc kính cẩn bước đến phía sau của Lương Tuấn Hy, đưa tay kéo băng che mặt của hắn xuống, cung kính nói: “Hoàng tử điện hạ ở nơi này.”

Lương Tuấn Hy nghe được câu của Niên Khánh Tụ thì toàn thân đều đông cứng không nói nên lời. Đúng, mắt của hắn màu hổ phách, chính vì sợ người nói hắn là quái nhân nên lúc nào cũng che lại. Đến ngày hôm nay hắn mới biết được, bản thân không phải quái nhân, mà thân phận của hắn cùng mọi người khác biệt rất nhiều.

Trách không được cha nương, hạn chế hắn gọi ‘cha nương’, không để hắn xưng nhi tử, không để hắn gọi Lương Vân Kha là nhị đệ, không để hắn quỳ, bắt hắn học thật nhiều thứ, kể hắn nghe rất nhiều quy tắc cùng hoàng đế các lịch đại, luôn luôn thiên vị hắn. Hóa ra toàn bộ đều là có nguyên nhân, nguyên nhân sâu xa nhất bởi vì đó mới là thân phận chân chính của hắn.

Mà mỗi lần nói gì hắn đều bảo vì sao Lương Vân Kha có thể hắn lại không thể, cha nương đều sẽ im lặng đáp không được, cuối cùng là tùy ý hắn. Chỉ có mỗi chuyện của Điềm Điềm là bọn họ rất cương quyết không để hắn thú nàng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Khi băng che mắt rời ra, đôi mắt phượng màu hổ phách của Lương Tuấn Hy rất lâu rồi mới được nhìn thấy ánh sáng nên khẽ nhíu lại, theo bản năng đưa tay lên che trên mắt. Sau khi thích nghi thì cánh tay kia hạ xuống, để mọi người có mặt đều hút khí, đến một âm thanh nhỏ cũng không phát ra được khỏi cổ họng.

Lương Vân Kha nhìn thấy lập tức ngã ngồi trên đất. Không ngờ thân phận của đại ca mà hắn luôn bảo vệ từ đó đến nay lại cao như vậy. Trách không được phụ mẫu thiên vị đại ca như vậy, hắn vẫn luôn tự an ủi bản thân rằng, đại ca thiếu đi đôi mắt, so với hắn vất vả hơn rất nhiều, xem ra hôm nay lầm to rồi.

Gia Luật Cẩn nở ra một nụ cười từ lúc bước vào đến nay mới thấy, nhấc chân bước đến trước mặt Lương Tuấn Hy, “Hoàng đệ? Thật không ngờ người cứu ta lại là hoàng đệ.”

Sau đó cao hứng ha ha bật cười, hai tay nắm lấy hai bắp tay của Lương Tuấn Hy. Trách không được hắn nhìn thấy Lương Tuấn Hy ánh mắt đầu tiên đã thấy rất quen mắt, hóa ra tiểu tử này giống mẫu hậu, còn hắn lại tựa như phụ hoàng, vì vậy nhìn không giống như cũng là chuyện bình thường.

“Lương ngự y, mắt của hoàng đệ vì sao lại như vậy?” Gia Luật Cẩn quan sát Lương Tuấn Hy một mắt lại hỏi. Bởi xung quanh mắt của Lương Tuấn Hy đều là vết sẹo lòi lõm chồng chéo nhau, cực kỳ ác tâm.

Lương Lạc kính cẩn đáp trả: “Hồi thái tử điện hạ, vì để che giấu màu mắt này nên tiểu dân mỗi ngày đều để Hoàng tử điện hạ dùng dược duy trì vết sẹo này. Chỉ cần ngưng dược, ba ngày sau sẽ không còn vết tích.” Sao đó còn bồi thêm: “Tiểu dân vốn muốn dùng dược đổi màu mắt cho Hoàng tử điện hạ nhưng lại nghiên cứu chưa ra nên đành ủy khuất vương gia.”
Lương Tuấn Hy có chút hiểu rõ, lúc nhỏ hắn từng hiếu kỳ mở băng che mắt ra xem. Mắt hắn vốn nhìn rõ ràng vì sao cha nương lại bắt hắn che lại, tại những vết sẹo kia sao? Kết quả bị cha phát hiện, cha để hắn xem rõ mắt của hắn cùng mắt người bình thường khác thế nào rồi dặn hắn tuyệt đối không nên mở ra.

Hắn sợ nhị đệ ghét bỏ hắn nên từ đó cũng không dám mở. Hôm nàng tặng y phục cho hắn, hắn mở ra mặc xong đội ngọc quan nàng tặng lên nhìn mình trong gương đồng đến thẩn thờ. Đó là đồ nàng tặng cho hắn, cũng may hôm đó nàng xông vào hắn kịp thời mang lên lại. Hôm hắn cứu Gia Luật Cẩn, hắn cũng phải dùng mắt nhìn vì vậy mới đuổi nàng ra ngoài. Hôm ngã vực hắn cũng có mở ra, lại sợ nàng nhìn thấy nên căn bản không dám nhìn nàng.

Mỗi ngày cha nương mang dược đến cho hắn đều nói dược này giúp hắn đổi màu mắt, nhưng là vẫn còn đang trong quá trình điều chế nên chưa phát huy tác dụng, cha nương dặn hắn phải kiên trì. Hóa ra thất cả đều không phải sự thật, đây là thay hắn che giấu thân phận mà thôi.

Hoa Âm khóc đến đứng không vững phải đưa tay đỡ lấy bàn. Nàng vốn cùng Lương Lạc cũng muốn tìm hiểu chuyện ở kinh thành nhưng lại không quen biết người nào, sợ bị truy sát nên mới trễ nãi. Lại không nghe hoàng thất tìm người, vốn nghĩ sẽ xem Lương Tuấn Hy như Lương Vân Kha vậy, đều là hài tử của mình, nhưng hôm nay đột nhiên Gia Luật Cẩn xuất hiện, để nàng cảm thấy đau như mất hài tử vậy.

Nàng chậm rãi xoay người nói với Khúc thị cùng Niên Sở Hoằng: “Lão gia, phu nhân, không phải nô tỳ muốn giấu giếm hai người, toàn bộ đều là bất đắc dĩ.”

Toàn Niên gia thụ sủng nhược kinh lui lại về vị trí của mình. Ai mà ngờ được Niên phủ nho nhỏ của bọn họ có chứa một đại phật vương gia cơ chứ. Mà vương gia đó còn thường xuyên bị Niên Khai Điềm khi dễ bắt nạt lâu dài nữa chứ, nếu là trách tội, chỉ sợ tội chết thì miễn những tội sống khó tha, toàn bộ bị tịch biên a.

Gia Luật Cẩn đứng thẳng thắt lưng nói với Hoa Âm: “Hoa Âm a di, hoàng đệ hắn vẫn còn có chút không tin, ngươi kể hắn nghe một chút đi.” Nói xong hắn bước về chỗ của mình cầm chén trà nóng lên chậm rãi nhấp.

“Vâng.” Hoa Âm kinh cẩn kể lại: “Năm đó nô tỳ cùng phu quân phụng mệnh hoàng hậu nương nương mang hoàng tử điện hạ âm thầm xuất cung. Lẩn tránh ở một thôn nhỏ gần kinh thành.”Lương Lạc chính vì chuyến xuất cung này mà tự chặt đứt ngón tay cáo bệnh hồi hương. Do năm đó hoàng hậu có ân với hắn, hắn không thể không đáp đền được.

Thế nên hắn tiếp lời Hoa Âm: “Chỉ là liên tục bị truy sát nên phải đổi chỗ ở không ngừng tận nửa năm lấy thân thủ của nương tử khoàn toàn có thể tự mình thoát thân nhưng còn có mang nô tài cùng hoàng tử điện hạ nên khó có thể chống cự, sau lại bị sơn tặc bắt được. Lúc đó may mắn gặp được lão gia, cuối cùng được mang về Lan Châu phân cho một viện nhỏ.”

Thực chất là Niên Sở Hoằng cứu được bọn họ thì Lương Lạc run sợ đáp  quan hệ của hai người là phu thê nên Niên Sở Hoằng mời để bọn họ ở cùng một phòng. Sau này phát sinh tình cảm, rồi hạ sinh Lương Vân Kha.

“Mà Vân Kha cũng không phải nhỏ hơn hoàng tử điện hạ hai tuổi, mà chỉ nhỏ hơn một tuổi thôi.” Hoa Âm đưa tay lau nước mắt thuật lại. Sắp đến lễ cập kê của nhi tử rồi, nàng cùng phu quân cũng mua quan mão cho hắn, vốn nghĩ năm sau mới có thể sử dụng, xem ra không cần thiết kéo dài nữa.

Lương Lạc hít hít mũi, đưa tay thấm giọt lệ nặng trĩu chuẩn bị rơi khỏi khóe mắt rồi nói: “Hoàng tử điện hạ, người mang họ Gia Luật của hoàng thất, tên độc một chữ Hy, do hoàng thượng đích thân chọn.”

Biết Gia Luật Hy là một lòng với Niên Khai Điềm bọn họ cũng chỉ có thể im lặng cho qua, bởi lúc đó nàng căn bản không thích hắn. Mà bọn họ cũng không ngăn cản hắn đến gần nàng là bởi vì thông qua khi dễ của nàng để tôi luyện hắn cũng xem như là một chuyện tốt. Chỉ là gần đây quan hệ của hắn và nàng trở nên rất tốt đẹp, để bọn họ phải lo lắng rồi ngăn cản.

Niên Khai Điềm là độc nữ, thú nàng nhất định phải ở rể, hoàng thất là sao có thể ở rể được? Hôm nghe được hắn nói nàng không muốn hắn ở rể nhưng lâu như vậy bụng phu nhân cũng không có động tĩnh, hỏi nàng làm sao yên tâm cho được.

Mà cũng do thân phận của Lương Tuấn Hy là hoàng tử nên nàng cùng Lương Lạc mới ngăn cản hắn thú Niên Khai Điềm. Nói gì thì nói Niên Sở Hoằng cũng là ân nhân cứu mạng của bọn họ, nếu như Lương Tuấn Hy nhận tổ quy tông, lấy thân phận của Niên gia, Niên Khai Điềm sẽ không ngồi được chính thê vị mà cao lắm thì chỉ là ngồi vị trí bình thê mà thôi, như vậy là ủy khuất nữ nhi của ân nhân, bọn họ không làm được.

Đây là còn chưa nói, tính tình của Niên Sở Hoằng mọi người cũng biết rõ, nóng như lửa, nếu nghe được độc nữ của mình bị biếm thành bình thê, vậy thì cũng như thiếp thôi, chỉ là cao quý hơn thiếp nhưng cũng không thể sánh được với chính thê, vậy thì sẽ còn thế nào nữa.

Mà tính cách của Niên Khai Điềm cũng biết được là không thể nào chấp nhận một phu quân nhiều thiếp thất, vì vậy, cách tốt nhất vẫn là không nên có dính dấp.

“Chính vì vậy hoàng tử điện hạ không thể thú đại tiểu thư được.” Hoa Âm quỳ xuống cầu khẩu Gia Luật Hy.

Câu nói của Hoa Âm để mọi người thanh tỉnh lại một chút. Lúc này người người khi biết được thân phận của Lương Tuấn Hy đều chê bai Niên Khai Điềm ngu ngốc, vớ được một hoàng tử nay để tuột mất, đến phu phụ Niên gia cũng đầy tiếc nuối. Chỉ là câu nói của Hoa Âm để bọn họ cảm thấy không còn tiếc nuối nữa, vì đây căn bản là chuyện không thể nào.

Chương 94: Cự tuyệt

Gia Luật Hy nghe được lời này đầy không vui, hôm nay quá nhiều chuyện để hắn rất khó tiếp thu được, nhưng càng không thể nào tiếp thu hơn chính là chuyện ngăn hắn thú Điềm Điềm. Mắt hắn đảo tới đám lễ vật lại nhìn Hoa Âm trước mắt, hơi khom người đỡ nàng đứng lên.

“Nương, nhi tử vẫn muốn thú Điềm Điềm.” Tuy nói hoàng tộc có mắt màu hổ phách nhưng hắn vẫn không có đổi cách xưng hô. Thứ nhất là đã quen rồi, thứ hai hắn cảm thấy không nên đổi, sách có câu, công dưỡng cao hơn công sinh mà, không phải sao?

“Hoàng tử điện hạ tam tư a.” Lương Lạc cũng bước đến trước mặt hắn quỳ xuống. Đây lại để Gia Luật Hy tiếp tục khom người đỡ, mỗi tay đỡ một người nhưng chẳng người nào chịu đứng lên cả.

Khúc thị từ nhỏ sinh ra lớn lên tại Lan Châu, nơi này cũng không có tam thê tứ thiếp nhưng nàng biết rõ những nơi khác vẫn là có. Đó còn chưa kể đến hoàng thất càng là thê thiếp thành đàn, vốn sớm có ý định không tác thành hôn sự này, nên nàng cũng không có bao nhiêu tiếc nuối, cũng mở miệng khuyên: “Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia nói có lý, Điềm Điềm không thể gả cho hoàng tử điện hạ được.” Nàng không nghĩ quá sâu xa như Hoa Âm cùng Lương Lạc nhưng vẫn biết nữ nhi không thể ủy khuất được

Niên Sở Hoằng cầm lên được bỏ xuống được, thập phần khẳng định không gả: “Hoàng tử điện hạ không nên miễn cưỡng nữa, hôn sự này Niên gia sẽ không tác thành.” Hắn không biết được cách nghĩ của phu nhân nhưng hắn chỉ có mỗi một nữ nhi này mà thôi, Gia Luật Hy không thể ở rể, nữ nhi của hắn càng không thể làm dâu.

Niên Khánh Tụ lại rất tiếc nuối, vốn là tiếc bản thân không có được nữ tế này, sau lại thành tiếc cả đại ca cũng không có được phúc phận này. Hắn nhìn Gia Luật Hy, âm thanh có chút hòa nhã khuyên nhủ: “Hoàng tử điện hạ cũng biết Điềm Điềm là người duy nhất kế thừa Niên gia, Nhàn nhi không còn Nhạn nhi lại sắp gả ra ngoài, người không nên làm khó Niên gia.”

Hắn làm khó Niên gia sao? Hắn lúc nào làm khó Niên gia? Hắn chỉ muốn thú nàng làm thê, chỉ đơn giản như vậy mà thôi.

Gia Luật Hy giận đến run người hàn khí cũng bắt đầu phát tán, lần đầu hắn cảm thấy bản thân vừa giận vừa bất lực như vậy. Lúc trước chuyện của Hứa Bộ Nam hắn là vì không muốn nàng đau lòng nên không có nói ra, tuy giận nhưng lại không bất lực, lúc này đây mọi người đều phản đối hôn sự của hắn cùng nàng.

Vì vậy hắn quay sang nhìn Niên Khai Điềm, nàng hứa gả cho hắn, chỉ cần nàng mở miệng hắn không tin bá phụ bá mẫu cùng nhị thúc sẽ không cố ý kiến của nàng mà tiếp tục phản đối. Chỉ là chỗ của nàng từ lâu để trống, không ai biết nàng rời đi lúc nào, cũng không người nào biết nàng vì sao lại rời đi.

Gia Luật Hy mạnh đứng lên có chút hoảng loạn nhìn quanh, “Điềm Điềm? Nàng đi đâu rồi?” Nàng ghét bỏ con mắt này của hắn nên rời đi rồi sao? Đột nhiên hắn thấy rất lạc lỏng, hệt như lúc nhỏ vậy, nhưng hiện tại đến cha nương nhị đệ kể cả nàng đều không ở gần hắn nữa, cả xưng hô với hắn đều có một khoảng cách như vậy.

“Hoàng đệ.” Nhìn hoàng đệ của mình luống cuống, Gia Luật Cẩn cau mày không vui, âm thanh cũng trầm xuống, “Hoa Âm a di không dạy ngươi cách kiềm chế cảm xúc sao?”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này trong đầu Gia Luật Hy chỉ có lạc lỏng, chỉ có sợ mọi người rời xa hắn, sợ Niên Khai Điềm chán ghét hắn nên căn bản nghe không lọt câu nói kia của Gia Luật Cẩn. Hắn cực lực đè nén tâm tình lại, nhìn phu thê Niên gia, “Bá phụ bá mẫu, Tuấn Hy vẫn là câu nói đó, nếu không phải nàng Tuấn Hy không thú.” Dứt lời hắn lập tức xoay người phóng nhanh như bay đến Điềm viên.

Gia Luật Cẩn tức giận, mạnh để chén trà xuống bàn, hơi hướng phu thê Niên gia gật đầu rồi chạy theo Gia Luật Hy. Sao lại có thể như vậy được? Lần này hồi kinh, hắn nhất định đích thân giáo huấn lại vị hoàng đệ này, là người của hoàng thật phải có kiêu ngạo, tôn nghiêm, tuyệt không thể bày cảm xúc trước mặt người khác, càng không để người khác ảnh hưởng đến bản thân.

Gia Luật Hy một mạch chạy đến Điềm viên, lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thước nhi, nàng ngồi ở dưới đất, váy đầy bụi bẩn nghịch đèn kéo quân hắn làm cho Điềm Điềm. Hắn cũng không lưu ý mà chạy đến gõ cửa phòng của nàng, “Điềm Điềm, nàng làm sao? Sao lại không lời chạy về đây như vậy?” Hắn tĩnh tâm lại nghe được âm thanh nức nở của nàng ở bên trong khiến lòng hắn tê dại. Nàng sao lại khóc như vậy?Gia Luật Cẩn đuổi đến nơi, mắt quét qua xung quanh rồi sải bước đến chỗ Gia Luật Hy, “Hoàng đệ, ngươi sao lại như vậy? Sao lại vì một nữ nhân luống cuống như vậy? Lấy thân phận của ngươi muốn bao nhiêu nữ nhân mà không có? Nữ nhân đẹp hơn nàng nhã nhặn hơn nàng cũng phải xếp hàng chờ ngươi chọn. Nàng căn bản...” không đáng để ngươi làm như vậy, phàm là nữ nhân đều không đáng.

Lúc đầu nhìn thấy Gia Luật Hy, hắn cảm thấy rất hài lòng, nhưng vì sao lại chỉ vì một nữ nhất mà khiến bản thân mất hết phong phạm như vậy? Hắn thực sự không thể hiểu nỗi. Là Hoa Âm dạy không được hắn hay là do hắn phải che mắt nên không biết được mỹ nhân là thế nào?

Niên Khai Điềm tuy cũng rất ưa nhìn nhưng hoàn toàn không gọi là đẹp. Muốn đẹp, kinh thành không thiếu, là do hắn bịt mắt nên nhìn không thấy mà thôi. Vậy làm sao xứng để hoàng đệ hắn vì nàng hy sinh như vậy?

“Ta chỉ muốn thú nàng.” Gia Luật Hy không muốn nghe tiếp, hắn âm hàn đến cực điểm chứng tỏ nộ khí càng ngày càng tăng. Hắn không muốn nghe người khác bình phẩm nàng, trong lòng hắn nàng là tốt nhất.

Hừ từ trong mũi ra, Gia Luật Cẩn thấy hắn cố chấp như vậy cũng không bức ép, dù gì thì thú bao nhiêu cũng đâu có gì quan trọng, “Thú liền thú thôi, chỉ là lấy thân phận của nàng cao lắm thì là bình thê, nhưng đó còn phải do mẫu hậu cùng lễ bộ, khâm thiên giám xem xét trước mới được. Còn phải hỏi ý triều thần cùng xem thế cục trong triều nữa.”

Hắn nói vậy nghĩa là vị trí bình thê của nàng có ngồi được hay không còn phụ thuộc vào rất nhiều yếu tố, không phải chỉ mỗi mình hắn(GLH) là có thể quyết định hết được. Mà vị trí bình thê kia cũng xem như là cố kỵ thân phận thê tử tào khan kết tóc lại có ân mới được ngồi.

Gia Luật Hy mở to mắt nhìn người nói chuyện, hắn tuy biết một ít chuyện của kinh thành như lại không quá sâu, vì thế hắn nghĩ rất đơn giản chỉ cần hắn không chịu thú thì mọi người không ai bức được hắn. Chỉ là hắn muốn thú thê, hoàng hậu muốn quản hắn cũng không nói nhưng liên quan gì đến lễ bộ, khâm thiên giám chứ? Lại còn một đám người bu vào tra xét, đây lại tính cái gì?

“Vì sao? Dùng tam thư lục lễ nghênh thú vào cửa cũng là bình thê?” Hắn đầy lòng không hiểu hỏi.Gia Luật Cẩn lại rất bình thản giải thích, dù sao hoàng đệ này của hắn lưu lạc ở nhân gian bao lâu, không hiểu cũng là chuyện bình thường, “Sĩ nông công thương, thương gia là tầng lớp thấp nhất, nàng làm sao có thể ngồi chính thê vị. Điều đơn giản này sau này không được quên nữa.”

Gia Luật Hy không đáp chỉ tiếp tục gõ cửa: “Điềm Điềm, mở cửa cho ta vào có được không?” Mỗi lần xảy ra chiến sự đều bảo thương nhân quyên góp, giờ đây mở miệng lại bảo thương nhân là tầng lớp thấp nhất, hắn mới không cảm thấy như vậy.

“Cần gì xin phép nàng, trực tiếp đẩy cửa vào là được rồi.”

Ngay khi Gia Luật Cẩn muốn sai người phá cửa xông vào thì Gia Luật Hy lãnh hàn nói: “Đây là nơi của nàng, không phải hoàng cung càng không phải kinh thành, nên tôn trọng nàng một chút.”

“Đây đều là thiên hạ của Gia Luật gia chúng ta.” Ý của Gia Luật Cẩn là hắn hoàn toàn có thể ở nơi này tung hoành ngang dọc không cần nhìn sắc mặt của bất kỳ người nào. “Nàng được hoàng đệ nhìn trúng nên cảm thấy vinh hạnh, nào có thể để nàng cao giá như vậy chặn ngươi ngoài cửa.”

Gia Luật Hy quay người hướng phía Gia Luật Cẩn, nâng mắt lên, hiện tại muốn có bao nhiêu nộ có bấy nhiêu nộ, chỉ là nộ của hắn không có quát lớn chỉ có hàn, “Hôm đó nếu nàng không mở miệng, ta cũng sẽ không xuất thủ cứu người, hoàng huynh cũng biết rõ, đúng không?”

“Nhưng đó không đồng nghĩa với việc nàng có thể đối với ngươi như vậy.” Đồng tử của Gia Luật Cẩn có chút run, trước nay ngoại trừ phụ hoàng ra đây là lần đầu tiên có người để hắn cảm thấy được hàn khí đáng sợ như vậy. Chỉ là hắn là một thành viên trong hoàng thất, cúi đầu trước người khác, hắn làm không được, nhất là đó là nữ nhân.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Gia Luật Hy không tiếp tục câu chuyện, hắn vẫn gõ cửa, “Điềm Điềm, chúng ta nói chuyện có được không?” Bên trong chỉ có tiếng khóc nho nhỏ truyền đến mà thôi để hắn không thể thở được. Nàng đến cùng là thế nào? Sợ hắn hay là vì chuyện gì, chí ít cũng nên nói ra cho hắn được biết nữa, dù cho chết cũng phải chết minh bạch một chút.

Gia Luật Cẩn vẫn rất không cam lòng nhìn hoàng đệ của mình như vậy, cuối cùng hắn hỏi ra: “Đến cùng hoàng đệ nhìn trúng nàng điểm nào?” Hắn thấy Niên Khai Điềm không chút bắt mắt, hắn đối tốt với nàng vì nàng từng cứu hắn, chỉ có vậy mà thôi.

Gia Luật Hy hít một hơi mới đáp trả, “Hẳn hoàng huynh cũng biết đôi mắt này của ta rất lâu không thấy ánh sáng rồi?” Thấy Gia Luật Cẩn gật đầu hắn mới nói tiếp: “Ta vốn nghĩ lấy đôi mắt này cả đời này sẽ không có bằng hữu, là nàng khiến ta vui vẻ, là nàng mang bằng hữu mang tiếng cười đến cho ta, với ta mà nói, nàng rất quan trọng.”

Gia Luật Cẩn xem như cũng là hiểu mà gật đầu. Tuy hắn chưa từng trải qua giai đoạn không có bằng hữu sợ bị người kỳ thị như Gia Luật Hy, nhưng lại đứng ở khía cạnh đó mà phán xét, quả thực công của Niên Khai Điềm không phải nhỏ.

Gia Luật Hy bất lực cúi đầu hắc một hơi, lúc ngẩng đầu lên hắn lại nhìn thấy cửa sổ ngoại thất của nàng đang mở. Mang theo tâm trạng cao hứng bước đến, tay chống song đài, bật người, nhảy vào trong.

Chương 95: Đỗ vỡ

Khi Niên Khai Điềm nghe mọi người nói chuyện thì cả người lạnh như băng, đầu quả tim nhói lên vài lần, đợi đến lúc nhìn thấy ánh mắt màu hổ phách của Gia Luật Hy nàng biết bản thân không thể lưu lại nữa. Không đợi băng vải kia rơi hết xuống, nàng đã đứng lên rời đi, vì lực chú ý của mọi người hoàn toàn đặt hết trên người hắn nên khi nàng ly khai cũng không người phát hiện.

Nàng một mạch chạy về Điềm viên, đôi mắt sớm đã nhạt nhòa, gương mặt sớm đã ướt đẫm lệ. Lúc nãy hắn nói với nàng chuyện tam thư lục lễ, nàng cảm thấy hắn nói cũng rất có đạo lý nên không phản đối. Dù gì hắn cũng không còn nhỏ nữa, gáp gấp thú thê cũng là bình thường, đây là còn chưa nói đến tiểu đệ đệ của nàng ai biết lúc nào mới xuất hiện.

Không ngờ lúc này quyết định gả cho hắn là lúc biết được thân thế của hắn. Nàng làm sao dám tiếp tục mơ mộng có thể làm thê tử của hắn đây? Nàng từng đối xử với hắn rất tệ, vô cùng tệ, cho dù giờ đã chuyển biến tốt thì đã sao, vẫn là không thay đổi được quá khứ.

Nếu như vẫn là quyết định gả, người khác sẽ nói nàng trèo cao, cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, không những nàng cả phụ mẫu cùng Niên gia đều ảnh hưởng rất lớn. Vì vậy vẫn là không gả, nhưng tâm nàng đau lắm, không thể nào khống chế được cơn đau cùng nước mắt, càng không thể đối mắt với hắn vào lúc này.

Nàng thà rằng đây chỉ là ác mộng mà thôi, hắn không phải hoàng thất gì cả, chỉ là một lang trung bình thường trong phủ, nhưng nàng không thể ích kỷ như vậy được. Hắn nhìn thấy được, thân phận hắn cao quý nàng nên chúc mừng hắn, vì hắn cao hứng mới phải, nhưng vì sao nàng ích kỷ như vậy, có một chút chuyện cũng không thể mở lòng được?

Niên Khai Điềm tuy sống tận hai đời nhưng căn bản không biết về những chuyện quý tộc quan lại, thậm chí là hoàng thất. Lần trước Gia Luật Hy chỉ kể nàng nghe lịch đại các hoàng đế mà thôi, chỉ biết hoàng thượng nhiều vợ căn bản nghĩ không được nhiều như đám người bên ngoài. Nàng chạy trở về cũng vì cảm thấy không còn mặt mũi lưu lại, càng không có tư cách làm thê tử của hắn, không biết dùng thái độ gì đối diện với hắn.

Về đến Điềm viên nàng đã xông vào thính tử đóng cửa lại, tựa lưng ở phiến cửa khóc đến đứng không nỗi từ từ trượt xuống. Nàng ngồi bó gối sát phiến cửa, nức nở không ngừng, mặt cũng không hề ngẩng lên, chỉ có khóc.

Nghe được đối thoại của huynh đệ bọn hắn, nàng càng khóc lợi hại hơn. Nguyên lai, điều kiện của hoàng thất lại là như vậy. Cũng may nàng đã tính đến chuyện từ bỏ nhưng là kiềm lòng không đặng mà thôi.

Khi Gia Luật Hy nhảy cửa sổ vào, hắn cũng không tâm tình nhìn phòng nàng, lập tức chạy đến nơi phát ra tiếng khóc. Khi hắn từ ngọa thất xông ra thính tử, đã thấy Niên Khai Điềm ngồi bó gối trên mặt đất, cả người đều run rẩy.

Hắn ôm lấy ngực cố hít thở khí lạnh cuối thu để làm tê đi cơn đau lòng của mình mới bước tới, quỳ một chân xuống trước mặt nàng, “Điềm Điềm, nàng đến cùng làm sao?” Hắn còn chưa từng nhìn thấy nàng, vốn nghĩ đến đêm tân hôn mới được len lén nhìn, sau lại nghĩ có thể mỗi ngày ở trong phòng nhìn nàng, đến hôm nay lại được công khai nhìn nàng, nghĩ không ra tự nhiên nàng lại thành như vậy.

Niên Khai Điềm nức nở, âm thanh có chút khàn đuổi người, “Ngươi ra ngoài, ta không muốn gặp ngươi, ngươi ra ngoài, ra ngoài.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Gia Luật Cẩn ở bên ngoài nghe được như vậy rất khó chịu, nhưng nghe âm thanh biết nàng ở ngay sau cửa nên cũng không có tùy tiện xông vào, hắn là thái tử cũng không thể như Gia Luật Cẩn nhảy cửa sổ. Hắn im lặng theo dõi đoạn đối thoại của bọn họ.

“Nàng đến cùng làm sao? Không khỏe chỗ nào, để ta xem cho nàng.” Gia Luật Hy nắm lấy tay nàng nhưng lại bị nàng hung hăng hất ra: “Không cho phép ngươi chạm vào ta.”

“Nàng có phải không muốn thấy đôi mắt này của ta không?” Âm thanh của Gia Luật Hy vẫn ôn nhuận lại che đi không được sự đau lòng của hắn, “Ta che lại sau này không cần nhìn nữa được không?” Đây cũng là lý do hắn muốn đợi đến đêm tân hôn mới cho nàng xem, hắn sợ nàng bài xích hắn.

Hắn vốn nghĩ nếu là nàng không thể tính toán sổ sách, sau này thành thân, hắn tìm một nơi dùng con mắt này thay nàng tính toán. Như vậy liền thứ gì cũng không lo lắng nữa rồi. Nàng cũng mở miệng muốn nhìn đôi mắt này của hắn, vậy đêm tân hôn hắn cũng sẽ thấy được nàng. Nếu là nàng chấp nhận đôi mắt này, vậy cùng nàng ở trong phòng hắn cũng không cần che nữa, có thể công khai nhìn nàng, thay nàng tính sổ sách.
Giờ nàng run rẩy như vậy, khóc đến thương tâm như vậy, thậm chí không nhìn hắn đến một mắt, bảo hắn phải làm thế nào. Hắn bất chấp mọi thứ, dang rộng song chưởng, ôm chặt lấy nàng.

Nhưng Niên Khai Điềm lại giãy giụa quyết không để hắn ôm, “Ngươi buông ta ra, không cho phép ngươi chạm vào ta.” Che đi? Che đi đôi mắt có che được thân phận của hắn hay không? Đây là chuyện không thể nào, nàng căn bản sánh không bằng hắn, đây là sự thật không thể nào thay đổi được.

“Nàng từng hứa với ta mỗi ngày đều sẽ ôm ta một cái.” Gia Luật Hy có chút run khi nói ra lời này. Tuy nàng nói vậy nhưng cũng không có ngày nào cũng ôm hắn, hiện hắn muốn ôm nàng, sợ nàng rời xa mình chỉ có thể như vậy mà thôi.

“Ngươi cút ra cho ta.” Niên Khai Điềm mạnh đẩy cỡ nào cũng không đẩy được, khí lực của nàng căn bản không đấu lại hắn. Nàng vừa khóc vừa thở phì phò nghĩ cách thoát khỏi ma trảo này.

Gia Luật Hy rất không cam lòng, lúc nãy nói đến hôn sự nàng cũng không nói sao giờ lại phản ứng lớn như vậy. Vì vậy hắn ôm chặt nàng hơn: “Chúng ta lập tức thành thân có được không?” Hắn không tin sau khi thành thân còn có người bức hắn giáng nàng làm bình thê.

Niên Khai Điềm bị ôm chặt thở không được nhưng vẫn liều mạng thở, cuối cùng bị sặc nước bọt lập tức ho khan. Gia Luật Hy lo lắng nới lỏng vòng tay thay nàng vuốt lưng thuận khí, “Có sao không?...”

Còn chưa kịp nói thêm câu gì, đã bị Niên Khai Điềm nhân lúc này dùng khí lực mạnh đẩy hắn ra, “Ai muốn cùng ngươi thành thân, chớ hồ ngôn loạn ngữ.”

“Điềm Điềm, nàng đã hứa sẽ gả cho ta.” Gia Luật Hy không phòng bị liền bị đẩy ngã, hắn không cam tâm, ngồi dậy xề gần nàng, gương mặt hiện đầy khẩn trương. Mọi chuyện sao lại thành như vậy? Thân phận này của hắn đột nhiên bị nâng cao, kéo theo đó là sự bài xích xa lánh của mọi người, lại còn có nguy cơ mất luôn người trong lòng nữa.

“Ai nói ta gả cho ngươi, ta hứa với ngươi lúc nào.” Niên Khai Điềm đứng lên giữ một khoảng cách nhất định với Gia Luật Hy. Hiện vẫn chưa có can đảm nhìn hắn, vì vậy đường nhìn của nàng hạ xuống mũi hài của hắn, chung thủy chưa từng dời.
Thấy chân hắn muốn bước, nàng lại lùi một bước, “Ngươi đừng qua đây, nơi này là khuê phòng của ta, ngươi mau cút ra ngoài.”

Gia Luật Hy muốn mở miệng Gia Luật Cẩn đã trước một bước, “Tiêu cục luôn lấy chữ tín làm đầu, Niên cô nương là người tiếp quản tiêu cục trong tương lai lại có thể không cố chữ tín sao?”

Niên Khai Điềm mím chặt môi một hồi mới cao giọng đáp trả: “Tiêu cục xưa nay vốn lấy chữ tín làm đầu nhưng làm ăn luôn có kèm theo khế ước. Thử hỏi thái tử điện hạ là chính tai nghe được Niên mỗ hứa cùng hoàng tử điện hạ sao? Hoàng tử điện hạ có khế ước hay tín vật làm chứng không?”

Ngừng một chút nàng hít một hơi thật sâu lấy can đảm nói ra lời trái với lương tâm: “Huống hồ Niên mỗ cùng hoàng tử điện hạ vốn không có hứa hẹn qua thứ gì. Không biết thái tử điện hạ vì sao nói Niên mỗ không cố chữ tín?’”

“Điềm Điềm.” Gia Luật Hy đã khó kiềm chế được, hắn nhìn nàng, nàng lại không nhìn hắn.

Dáng vẻ của nàng hiện giờ chính là muốn cách hắn thật xa, ngay cả ăn nói lật lọng nàng cũng làm luôn rồi. Cả hai từ ‘Niên mỗ ‘Hoàng tử điện hạ’ phát ra tự miệng nàng, hắn nghe cực kỳ xa lạ.

Nhớ lúc trước thường bị nàng đối xử như vậy cũng không có bao nhiêu khó chấp nhận như hiện nay. Hai tay xuôi bên người của hắn nắm thành quyền khẽ run.

Gia Luật Cẩn nghe chất vấn như vậy cũng không có gì để nói, đều là hoàng đệ quá tin tưởng người khác nên mới không có tín vật. Nếu không phải nàng là độc nữ thì hoàng đệ cũng không ủy khuất như vậy rồi.

Thế nên Gia Luật Cẩn đổi giọng nói: “Niên cô nương nói có lý, hoàng đệ, đó là khuê phòng của nữ tử, ngươi mau ra đây đi.”

Gia Luật Hy vốn muốn lưu lại nhưng thấy thái độ của nàng, hắn thở dài một hơi, “Mai ta lại đến thăm nàng.” Dứt lời hắn mở cửa bước ra ngoài.

Gia Luật Cẩn cùng Gia Luật Hy nói: “Hoàng đệ cũng nên chuẩn bị đi thôi, ba ngày nữa chúng ta hồi kinh, biết được chuyện này phụ hoàng mẫu hậu nhất định sẽ rất vui.”

“Ân”. Gia Luật Hy chỉ bức một từ từ cổ họng ra.

“Nếu đã biết thân phận của mình cũng không nên lưu lại tránh người ta kiêng kỵ, vẫn là theo ta đến khách điếm cho thỏa đáng.” Gia Luật Cẩn rất thẳng thắng đề nghị. Nhìn vẻ mặt dè dặt của từng người tại Niên gia hắn cũng biết rõ nếu lưu lại cũng chỉ là không khí khó thở mà thôi.

Nhưng Gia Luật Hy lại không đáp ứng, “Ta còn muốn lưu lại, ta tiễn hoàng huynh rời đi trước, ba ngày sau gặp lại.”

Gia Luật Cẩn cũng không ép uổng, dù sao thì Gia Luật Hy ở đây cũng lâu rồi, lần này hồi kinh chắc là sẽ không còn cơ hội quay lại nữa, vì vậy cũng không có cản trở. “Được.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau