TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Nhạn thanh xuất giá

Trong Điềm viên, Niên Khai Điềm ngồi bên cạnh Lương Tuấn Hy liên tục than vãng, “Ngươi nói, đường tỷ có phải là bị kích thích đến cuồng rồi không? Đột nhiên lại nói cùng mẫu thân rằng muốn thành thân, lại còn chọn một tên nhà nghèo ở ngoại thành nữa chứ. Ngày thành thân lại còn qua loa chọn gấp, phải trước đường muội nữa.”

Hai hôm Lương Tuấn Hy không đến nàng khuyên đến mỏi miệng mà Niên Nhạn Thanh cũng không chút lay động. Đã vậy nhị thúc còn đáp ứng nữa chứ, thật đúng là điên cả rồi.

Lương Tuấn Hy ngồi đó mài mực, khẽ nói với nàng, “Nếu nhìn người mình thích thành thân mà đau lòng, chi bằng rời đi trước.”

Niên Khai Điềm mím môi trừng mắt hắn một lúc, sau lại nắm tai hắn kéo đến chỗ mình, “Vậy nếu ta không biết chuyện của Hứa Bộ Nam thì ngươi cũng sẽ bỏ đi đúng không?”

Lương Tuấn Hy nghiên người sang phía nàng, mặt hơi nhăn vì đau: “Làm sao có thể, nàng đừng nghĩ đến ác mộng đó nữa, ta làm sao bỏ đi để Điềm Điềm của ta gặp nạn được.” Tay hắn đặt lên bàn tay nàng đang túm lỗ tai của hắn, hoàn toàn không dùng lực, cũng không có kéo ra, chỉ là đặt lên mà thôi.

Niên Khai Điềm tủm tỉm cười, hài lòng buông tay, nếu đời trước không phải nàng đuổi hắn cũng sẽ không đi đâu, nàng biết rõ mà. “Ai là của ngươi? Không biết xấu hổ.”

Lương Tuấn Hy chỉ cười không đáp. Chính vì không biết xấu hổ nên mới có được nàng, nếu là như nữ nhân động chút xấu hổ, sợ là Hứa Bộ Nam không còn nữa cũng không đến lượt hắn.

Lúc này Niên Nhạn Thanh cúi đầu từ ngoài xông vào, không nhìn đến ai chạy thẳng vào phòng. Niên Khai Điềm lập tức thu hồi nụ cười trên môi, mặt mang đầy thần sắc trầm trọng, nhìn đến khi phòng kia đóng cửa một cái thật lớn mới thôi.

“Ngươi nói, có phải tam sư huynh quá không có mắt rồi không?”

“Những chuyện này không phải người nào mắc phải cũng còn lý trí mà suy nghĩ thấu đáo được. Chúng ta giúp không được rồi.” Lương Tuấn Hy mài xong mực liền nói với nàng, “Tính sổ sách thôi.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lại qua đi mấy ngày, hôm nay Niên Nhạn Thanh xuất giá. Nàng ta cũng không trở lại viện mà ngày trong Điềm viên mặc giá y được Niên Khai Điềm đỡ lấy bước ra ngoài.

Ngoại trừ Thước nhi vì có chút sỏa cười híp mắt liên tục vỗ tay cười nói ra thì người người đều trầm lặng, hoàn toàn không có không khí vui vẻ của đại hôn. Mà bên ngoài, đoàn người nghênh thân cũng không nhiều, chỉ có hai người cầm hai tấm biển gỗ khắc chữ hỉ thật to, hai người thổi kèn, hai người khua chiên cùng bốn kiệu phu đơn giản mà thôi. Cả hỉ nương cũng không có.

Niên Nhạn Thanh cũng không có mang theo bất kỳ thứ gì đến phu gia. Nàng chỉ cho nha hoàn thiếp thân cầm bọc y phục phục sức đơn giản theo nàng gả đi mà thôi. Thế nên lúc này đây, cũng chẳng có thêm người nào bồi giá, dù gì cũng gả cho nhà nghèo, mang theo một nha hoàn thiếp thân cũng là rất khoa trương rồi.

Niên Nhạn Thanh xoay người cúi lạy bái biệt Niên Khánh Tụ thì nghe được hắn không đành lòng nói: “Vẫn là để phụ thân đích thân tiễn ngươi đến đó, tránh bị người khi dễ.”

Niên Nhạn Thanh hơi lắc đầu cự tuyệt nhưng vẫn không hề nói chuyện. Bởi mọi người đều thương tâm nên không có lưu ý, còn Niên Khai Điềm thấy rõ ràng vai của nàng ta run lên, chứng tỏ là đang khóc. Nàng cũng từng đề nghị như Niên Khánh Tụ nhưng nàng ta cũng từ chối, biết làm sao được.

Lương Tuấn Hy biết Niên Khai Điềm không vui, nên nắm tay nàng khẽ giọng nói: “Biết đâu sau khi xuất khuê nhị tiểu thư sống tốt hơn thì sao? Nàng nên vui thay nàng ta mới đúng.”“Ân.” Niên Khai Điềm vô lực đáp một tiếng, mắt nàng lúc này đẫm lệ rồi. Đời trước trong Niên phủ chỉ có mỗi đại hôn của nàng, Niên Tuệ Nhàn gả đến cũng là phải đi trắc môn, mà cũng không có được bái đường nên không có tràng diện lớn như vậy. Nghĩ lại lúc đó mẫu thân chắc cũng đau lòng như vậy đi, một đời nàng chỉ biết nghĩ cho mình, quá mức vô tâm.

Niên Tuệ Nhàn khóc lóc thương tâm nắm lấy tay Niên Nhạn Thanh như là không nỡ rời xa tỷ tỷ vậy. Đây để mọi người cảm động đến rơi lệ, nhưng Niên Nhạn Thanh lại lạnh lùng rút tay trở về, xoay người bước lên kiệu hoa.

Pháo nổ, kèn trống vang lên cứ thế mà rời khỏi thành. Dân chúng nhìn theo mà ngao ngán, rõ ràng người được cầu thú nhiều nhất trong Niên gia là nàng thế mà nàng toàn lắc đầu để giờ đây gả đi thế này khác nào dọn hành lý mà rời khỏi nhà thôi. Đương nhiên mấy nhà hay đến cầu thú nàng nhìn thấy cảnh này thì hả hê vô cùng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy đến chuồng bồ câu cho bồ câu ăn. Đúng lúc này Bá Cao Minh cũng đến, hắn đến là thuyết phục Lương Tuấn Hy cùng hắn nghênh tân nương vào cửa.

Niên Khai Điềm mím chặt môi nhìn Bá Cao Minh chằm chằm, bất quá Lương Tuấn Hy nói rất có lý, vì vậy nàng cũng không tiện nói thêm. Do sắp thành thân hắn không thể gặp Niên Tuệ Nhàn được, mà bản thân hắn cũng không thích Niên Nhạn Thanh vì vậy hắn chỉ vừa mới đến thôi.

Một tên vô lại như Hứa Bộ Nam cũng nhìn trúng Niên Nhạn Thanh, thế mà tên tam sư huynh mắt để trên đầu này lại nhìn trúng Niên Tuệ Nhàn. Vậy thôi hắn cũng nên học Lương Tuấn Hy dùng băng vải bịt mắt luôn đi, tránh người ta nói hắn có mắt cũng như không có.

Lương Tuấn Hy ôn tồn đưa ra đề nghị ám ý cự tuyệt, “Bá huynh tìm Vân Kha giúp đi.” Đón dâu hắn chỉ đón một mình Điềm Điềm thôi, những người khác hắn đều không có hứng thú.

“Đã tìm rồi, nhưng hắn bị Thước nhi đeo bám căn bản không rời người được. “ Bá Cao Minh chán nản nói. Kỳ thực không phải hắn không có người cùng đón tân nương, chỉ là từ hôm đó đến nay lòng hắn vẫn tồn tại câu nói khi đó của Niên Nhạn Thanh rất muốn hỏi. Nhưng lại tìm không được lý do nên mới dùng lý do này để nhập đề.

Niên Khai Điềm nhếch môi không chút tư vị. Lương Vân Kha đây là biết rõ con người của Niên Tuệ Nhàn nên mới không chịu giúp. Mấy hôm nay mỗi lần hắn đến đưa kẹo, Thước nhi cũng chỉ nhìn kẹo nào có nhìn hắn, chỉ khi nào thấy hắn mà không có kẹo Thước nhi mới ôm chặt không buông mà thôi.Nàng để một bọc thóc lên bàn, rồi mở chuồng bồ câu ra. Có lẽ hôm nay cho bọn chúng ăn trễ hơn mọi hôm nên chuồng vừa được mở, đám bồ câu ào ạt bay ra ngoài, lao đến chỗ bàn. Bá Cao Minh lập tức xoay người tránh, nhưng vì đám bồ câu quá đông nên hắn ngã xuống, trong vạt áo trước ngực hắn rơi ra một vật.

Bá Cao Minh vẫn còn chưa biết gì chỉ hơi cau mày đứng lên phủi phủi bụi trên người. Lúc để tay lên trước ngực đã thấy trống rỗng, hắn vội vã nhìn xuống đất tìm kiếm. Ai biết vừa nhìn thấy vật mình quý trọng còn chưa kịp làm gì đã thấy một bàn tay ngọc ngà nhặt lên rồi

Niên Khai Điềm nhìn thấy vội vã bước đến nhặt lên nhìn nhìn, sau đó từ mũi hừ ra một tiếng, trước mặt hắn lắc lắc đồ nhặt được trên tay, “Tam sư huynh đây là thế nào? Ngươi sắp thú đường muội lại giữ đồ của đường tỷ?” Nếu như là từ trong ngực áo của hắn rơi ra, vậy hai đời hắn đều là mang theo thứ này trong người? Vậy vì sao hắn sẽ thích Niên Tuệ Nhàn mà chán ghét Niên Nhạn Thanh?

Bá Cao Minh mạc danh kỳ diệu nhìn chằm chằm Niên Khai Điềm nói không nên lời, tay vốn muốn vươn ra đoạt lại cũng dừng giữa không trung, động cũng không thể động. Cái này...cái này là của Niên Nhạn Thanh? Không thể nào.

“Sư muội vừa nói gì?” Biểu hiện trên mặt của hắn đầy mờ mịt như bị phủi một tầng bụi vậy, toàn cơ mặt đều đông cứng rồi.

“Cái này của đường tỷ, của đường tỷ, ngươi đã nghe rõ chưa?” Niên Khai Điềm nói xong đưa cho Lương Tuấn Hy, “Hy, ngươi nói hắn nghe cái này của người nào!”

Lương Tuấn Hy không cầm chỉ cảm nhận một mùi sơn chi nhàn nhạt xông vào mũi, nhẹ nhàng đáp, “Là của nhị tiểu thư.”

“Không thể nào, không thể nào, các ngươi gạt ta.” Bá Cao Minh sải một bước chân to đến bàn, hai tay hắn hung tợn bỗ mạnh đến bàn để đám bồ câu hoảng sợ bay tứ tung, “Làm sao có thể như vậy được, Hy huynh ngươi không nên lấy chuyện này ra đùa giỡn.”

Đây là năm đó nàng đích thân đưa cho hắn, làm sao có thể nhầm lẫn được. Hắn vẫn luôn trân quý giữ đến hiện tại, bất luận kẻ nào hắn cũng không cho chạm vào, vậy làm sao có thể bị người tráo được. Đó còn chưa kể sơn chi hoa được tú tinh xảo ở bên trên túi hương nữa chứ.

“Bá huynh, nhị tiểu thư thích sơn chi, tam tiểu thư thích linh lan, đây là chuyện hạ nhân trong phủ ai cũng biết. Không tin ngươi có thể tùy tiện gọi một người đến hỏi.” Lương Tuấn Hy nhàn nhạt nói thêm hai câu như thế. Đây là hắn từng ngửi được mỗi lần Niên Nhạn Thanh đến gần, nên đã từng mở miệng hỏi nên biết được chuyện này.

“Là do Lan Châu không thể trồng được hai loại hoa này nên bọn họ đều tưởng niệm mà tú lên y phục.” Niên Khai Điềm bồi thêm chi tiết Lương Tuấn Hy không biết.

Bá Cao Minh vẫn chưa tin tưởng nói, “Vậy sư muội nói ta biết, vì sao ta chỉ thấy y phục của Nhàn nhi tú sơn chi, lại chưa từng thấy qua y phục của nhị tiểu thư tú sơn chi?” Lần nào hắn gặp được Niên Tuệ Nhàn nàng cũng sẽ vận y phục có tú sơn chi. Không cần biết là tay áo, chân váy, khăn tay hay phi bạch đều sẽ tú một cành sơn chi.

Niên Khai Điềm lập tức đỏ mặt cắn môi nói không nên lời. Niên Nhạn Thanh có tú sơn chi nhưng tú trong áo yếm, nàng là sao có thể nói ra câu này được. Còn Niên Tuệ Nhàn, y phục của nàng ta vừa có linh lan vừa có sơn chi, nàng nghĩ bọn họ nhớ hai loại hoa đó thôi, ai biết có mục đích bên trong là gì. Chỉ là nghe lời của Bá Cao Minh hôm nay, đột nhiên nàng có chút thông suốt rồi.

“Tóm lại là y phục của đường tỷ có tú sơn chi, nhưng ngươi mãi mãi sẽ không thấy được đâu.”

Bá Cao Minh hít một hơi sâu nói: “Hai người đừng đi đâu cả, đợi ta trở lại, ta trở về lấy ít đồ.” Nói xong hắn chạy đi.

Chương 87: Cố sự chưa từng kể

Niên Khai Điềm vừa dọn dẹp vừa nghĩ nghĩ nói: “Ngươi nói xem, liệu có phải tam sư huynh cũng bị đường muội gạt hay không?”

Lương Tuấn Hy lại xem như không nghe được gì cả, hắn vươn tay nắm lấy tay Niên Khai Điềm thâm tình nói, “Thật muốn mau chóng thú nàng về nhà.”

Niên Khai Điềm cụng trán vào thái dương của hắn, khẽ cười: “Ngoài chuyện này ngươi không nghĩ được chuyện nào khác nữa sao?”

“Có a! Cùng nàng sinh một đám hài tử đáng yêu.” Lương Tuấn Hy khẽ cười thành tiếng.

“Vậy đợi tiểu đệ đệ xuất hiện ta sẽ gả cho ngươi.” Niên Khai Điềm cũng không phản bác hắn, chỉ hứa cùng hắn như vậy. Nhưng vì sao tiểu đệ đệ vẫn còn chưa xuất hiện, thật buồn chán a!

Lát sau Bá Cao Minh đầy đầu mồ hôi chật vật chạy đến, hắn cầm một hộp gỗ được khóa cẩn thận bằng một cái khóa nhỏ đặt lên bàn, sau lại mở ra. Bên trong chỉ có một xấp giấy nhăn nhúm được giàn phẳng, xếp rất gọn gàng. Hắn tùy tiện lấy một tờ đưa cho Niên Khai Điềm hỏi: “Chữ này là của người nào viết?”

Niên Khai Điềm mở ra, bên trong tờ giấy chỉ viết một dòng ‘nói phải giữ lời’, nàng ngẫm ngẫm một lúc mới nói: “Chữ của các nàng tuy y hệt nhau nhưng ở nét phẩy, đường tỷ dứt khoát hất lên, đường muội lại có chút do dự.” Nàng đưa lại tờ giấy cho hắn, “Ngươi tự xem đi.”

Bá Cao Minh dựa theo lời Niên Khai Điềm nói hắn nhìn xong lại mang hết giấy trong hộp ra xem xét một hồi. Cuối cùng hắn cũng phát hiện, trong hộp quả thực tồn tại hai nét bút, thế mà hắn từ đầu chí cuối chỉ nghĩ là xuất phát từ tay cùng một người. Tuyệt vọng hắn ngồi phịch xuống ghế.

Lúc này hắn nhớ lại, Niên Tuệ Nhàn mỗi lần gặp hắn đều là mang theo mùi sơn chi nhợt nhạt trên người, nếu hôm nào lỡ chạm mặt mà không hẹn trước nàng đều tránh hắn rất xa. Còn Niên Nhạn Thanh thì lần nào hắn vô tình gặp nàng cũng đều mang theo hương sơn chi nhàn nhạt trên người, đây để hắn nghĩ nàng biết chuyện của hắn cùng Niên Tuệ Nhàn nên cố ý làm như vậy.

Chỉ là một lần hai tỷ muội bọn họ nháo ở bên giếng, hắn ôm nàng trong lòng, thì mùi hương trên người nàng pha lẫn sơn chi cùng linh lan, lúc đó hắn nghĩ hai người vừa tiếp xúc với nhau nên mùi hương có lẫn lộn cũng không nói được. Nhưng hôm nay, xem ra không có trùng hợp như vậy rồi.

“Vậy ta lại hỏi sư muội, cây Bạch Dương lần trước bị đốt kia, sư muội có biết nguyên nhân nhị tiểu thư làm vậy hay không?”

Niên Khai Điềm khẽ lắc đầu: “Không biết, đường tỷ không có nói, nhưng mỗi lần đến tìm nàng đều là nàng ngây ngẩng nhìn cây kia. Có lẽ nó đối với nàng có ý nghĩa gì đó rất đặc biệt, nhưng không hiểu vì sao hôm đó nàng quyết định đốt đi.” Viện đó mẫu thân an bài cho nhị thúc bọn họ ở, nên nàng cũng không có tiện chen miệng góp ý cái gì. Nàng hỏi Niên Nhạn Thanh không đáp thì thôi, làm sao cầm dao kề cổ ép nàng ta nói được.

Trách không được hôm đó nàng lại nói như vậy. Mà đám hạ nhân nghe được lời của nàng cũng không có biểu hiện kinh ngạc gì mà ngoan ngoãn nghe lời ly khai. Tất cả hắn đều nhìn thấy, nhưng lại không thể hiểu, hôm nay lại toàn bộ thông suốt rồi.

Đang trầm tư thì nghe được âm thanh cười mang theo vị đạo mặn của nước mắt của Bá Cao Minh để Niên Khai Điềm thập phần không hiểu hỏi: “Tam sư huynh làm sao?”

Âm thanh đầy chua xót cùng hối hận của Bá Cao Minh khẽ run vang lên, “Nếu ta nói ta nhận lầm ngươi, sư muội cho là thế nào?”
“Bá huynh nói nhầm người là cầu hôn nhầm hay là yêu nhầm?” Lương Tuấn Hy im lặng nãy giờ lúc này mới lên tiếng hỏi.

“Để ta kể cho hai người nghe một chuyện.” Bá Cao Minh như là kể cố sự vậy, chậm rãi nói: “Hai người cũng biết, Bá gia ta ở phía sau Niên gia, mà không ai biết viện của nhị bá phụ lại giáp từ đường của Bá gia. Hai bên chỉ cách nhau hai bức tường viện cao.”

“Ta từ nhỏ mang bệnh trong người, sức khỏe luôn không tốt nên không thích chơi cùng ai, người tiếp cận ta chỉ toàn hư tình giả ý để ta chán ghét. Ở trong phủ to lớn cũng chỉ có đến từ đường mới có thể yên tĩnh. Thế nên mỗi ngày ta đều đến từ đường, tự tìm vui. Cây Bạch Dương kia lại mọc áp sát bên tường, để ta nhặt đá thường xuyên ném lên tán cây.”

“Có một hôm, ta cũng ném như bình thường nhưng lại được âm thanh của một nữ hài hô lên. Ta biết ném trúng người nên rất hoảng sợ, nhưng cuối cùng vẫn là lên tiếng bồi lỗi. Ai biết bên kia không có âm thanh trả lời mà chỉ ném cho ta một tờ giấy ghi ‘không nên tùy tiện ném đá sang viện người khác như vậy’.” Tay hắn đồng thời tìm tờ giấy đầu tiên mình nhận được trong đóng giấy trong hộp, cẩn thận vuốt ve.

“Ta đường đường một đại thiếu gia, làm sao chịu được bị người chỉ trích, đó là còn chưa kể ta đã xin lỗi, lại không biết người đó có phải là tiểu nữ hài bị ta ném trúng hay không nữa. Vì vậy hô to ‘bổn thiếu gia thích ngươi làm được gì ta’. Sau đó nàng lại ném tiếp cho ta một tờ giấy ‘không cần biết ngươi là ai, viện này ta làm chủ không cho ngươi ném ngươi không được quyền ném’.”

“Ta vốn muốn la tiếp nhưng lại sức khỏe không tốt, ho liên tục, vì vậy cũng gọi người chạy về viện mang giấy viết đến. Chỉ là khi ném qua lại không thấy nàng trả lời, có lẽ đã rời đi. Ta đứng đó ngây ngốc chờ một lúc, quả nhiên một lát sau lại có một tờ giấy bay qua cảnh cáo. Mỗi ngày ta cùng nàng đều là ném tới ném lui như vậy, mỗi ngày khi mở mắt ta đều rất trông chờ xem nàng mắng ta những gì.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Nói đến đây Bá Cao Minh khẽ cười nhớ lại đại chiến của bọn họ năm nào như mới ngày hôm qua.

“Đến một hôm, ta ho rất kịch liệt, nàng ném giấy mắng ta nhưng lại thêm một câu quan tâm ‘bệnh thì đi khám đại phu đi, đừng đứng ngoài trời không tốt cho sức khỏe’. Cứ thế ta cùng nàng viết dòng một là cãi nhau dòng hai lại đáp lại quan tâm của đối phương.”
“Thời gian qua đi, không biết từ lúc nào những tờ giấy đó là biến thành trò chuyện phiếm. Thông qua đó ta biết nàng vừa chuyển đến Niên gia, ta tự giới thiệu tên nhưng nàng không có nói ta biết khuê danh, chỉ ghi trên giấy là ‘bá phụ nói tập võ tốt cho sức khỏe, ngươi cũng thử xem sao’.”

“Ta cho người hỏi thăm thì biết được nhị bá phụ vừa dọn đến không lâu, còn mang thêm hai nữ hài đến. Ta nói với nàng rằng nếu nàng không nói tên cho ta biết, đến tiêu cục ta nhận không ra nàng thì sao? Cuối cùng nàng chỉ ném cho ta túi thơm này cùng với một tờ giấy ghi là ‘dùng cái này sẽ nhận ra’.”

“Qua nhiều lần thuyết phục phụ thân, cuối cùng ta được đáp ứng đến tiêu cục học võ. Hôm đó ta vui mừng không kịp đợi ném cho nàng một tờ giấy báo tin mừng cùng với lời hẹn sẽ gặp nàng. Nàng ném lại cho ta câu ‘nói phải giữ lời’. Nhưng theo như lời sư muội nói lúc nãy, ta biết được đây là bút tích của tam tiểu thư.” Lúc này hắn cũng không gọi Niên Tuệ Nhàn là Nhàn nhi nữa, bởi hắn biết rõ hắn nhận nhầm người, mà nhầm lẫn này là do có người cố ý tạo ra.

“Ngày đầu tiên ta đến tiêu cục người ta gặp được là sư muội đây. Sư phụ để sư muội mang ta đi xung quanh tham thú, ta lại ở trên người sư muội không ngửi được mùi sơn chi nên biết không phải nàng. Muốn mở miệng hỏi lại không dám hỏi, cũng không biết hỏi thế nào cho tốt, khuê danh của người ta còn không biết mà hỏi cái gì.”

“Tối đó ta tuy rất mệt mỏi nhưng cũng vẫn ném cho nàng tờ giấy hỏi nàng vì sao không xuất hiện. Nàng chỉ nói cùng ta rằng nàng không tùy tiện ra tiền thính, chỉ có khi rất quan trọng mới ra ngoài mà thôi.”

“Cuối cùng ta đợi được ngày quan trọng đó. Hôm đó sư phụ cùng nhị bá phụ áp tiêu trở về mọi người đều ở ngoài tiền thính chờ đợi, ta thấy được trên y phục của tam tiểu thư có tú một đóa sơn chi bạch sắc nở rộ, mà nàng cũng nhìn ta mỉm cười. Ta nghĩ ta tìm được rồi.”

Niên Khai Điềm chọn đúng thời điểm chen miệng vào hỏi, “Vậy từ đó huynh liền nhận định người cùng huynh viết thư là đường muội?”

“Đúng vậy. Bởi trong giấy nàng từng nói với ta nàng rất thích sơn chi, lúc nhỏ mẫu thân nàng thường cùng nàng trồng sơn chi nhưng giờ lại không được nữa. Mỗi lần truyền thư, nàng đều nói cùng ta rằng nàng bị tỷ tỷ bắt nạt, chính vì thế khi ta ngửi được mùi sơn chi trên người nhị tiểu thư ta đều rất không thích, mà chỉ cần nghĩ đến nhị tiểu thư bắt nạt tam tiểu thư ta cũng không hề thích nàng.”

“Sư muội biết không, những tờ giấy kia tuy ta đều nhận không ra chữ, nhưng hiện tại ta vẫn biết được, sau khi ném cho ta túi thơm kia một ngày thì người truyền thư cho ta mỗi ngày đều không phải nhị tiểu thư nữa mà đổi lại là tam tiểu thư rồi.” Nếu hắn sớm phát hiện sự khác biết trong chữ viết, nếu hắn sớm nhận ra sự khác biệt của Niên Tuệ Nhàn vậy có phải hắn sẽ không bị lừa đến ngày hôm nay hay không? Giờ muốn thay đổi, sợ là không được nữa rồi.

Niên Khai Điềm lập tức hút khí cả kinh đến nói không nên lời. Nguyên lại giữa bọn họ còn có chuyện này nữa a. Trách không được lúc nhỏ Bá Cao Minh vừa đến không lâu đã rất lưu ý Niên Tuệ Nhàn, thì ra là nhận lầm ngay từ đầu.

Lương Tuấn Hy lại rất bình tĩnh đưa ra một đề nghị táo bạo: “Vậy Bá huynh hiện tại vẫn có thể đuổi theo kiệu hoa. Với tài lực của Bá huynh đương nhiên hoàn toàn có thể cướp được tân nương, bồi thường sính lễ cho người kia.” Hai chữ bồi thường kia không hiểu vì lý do gì được hắn cố ý cường điệu lên, có lẽ là cảm thấy tội nghiệp cho người sắp bị đoạt thân đi.

Niên Khai Điềm trợn trắng mắt nhìn Lương Tuấn Hy. Đây chính là nguyên nhân đời trước hắn xông vào tân phòng lôi kéo nàng sao? Lấy võ công của hắn hoàn toàn có thể đánh ngất nàng rồi mang đi cơ mà, vì sao hắn không làm như vậy cơ chứ.

Không để Niên Khai Điềm mở miệng mắng Lương Tuấn Hy, Bá Cao Minh đã khổ sáp nói: “Làm sao có thể, tam tiểu thư đã hoài thai hài tử của ta rồi.”

Bùng một tiếng thật to nổ mạnh trong đầu Niên Khai Điềm. Đây là thứ nàng không thể tiếp thu nhất. Hắn là đang nói bậy bạ cái gì vậy?

Chương 88: Đoạt thân

“Tam sư huynh là bị chịu không nỗi đả kích nên não hỏng rồi?” Niên Khai Điềm đưa tay lên trán của Bá Cao Minh kiểm ta nhiệt độ.

“Sư muội, ta không đùa, ta là nói thật.” Bá Cao Minh kéo tay Niên Khai Điềm xuống, âm thanh thập phần khẳng định nói.

“Từ khi nào?” Lương Tuấn Hy lại ngắn gọn hỏi ra ba chữ. Làm sao có thể như vậy được. Rõ ràng hôm đó hắn cùng Điềm Điềm chứng kiến...

Bá Cao Minh trọng trọng thở dài một hơi, đáp, “Trước khi chúng ta khỏi hành đi áp tiêu hai ngày. Hôm đó tam tiểu thư tìm đến ta chúc mừng ta được đi áp tiêu lần hai, chúng ta uống say nên...” Những từ còn lại hắn tin chắc không cần phải nói ra thì hai người trước mặt cũng vẫn hiểu được.

Niên Khai Điềm xòe tay ra tính toán một hồi mới nói, “Không thể nào, rõ ràng đường muội cùng Hứa Bộ Nam trước cơ mà.” Hôm đó nàng rõ ràng nhìn thấy lạc hồng trên giường trúc nữa. Nàng vốn định mang gối chăn kia đi cho người nghèo, nhưng lại cảm thấy quá bẩn nên từ bỏ suy nghĩ kia.

Bá Cao Minh lần nữa thụ hách hỏi, “Sư muội có nhầm lẫn gì không? Hôm đó ta thấy rõ nàng có lạc hồng mà.”

“Sẽ không.” Lương Tuấn Hy thay Niên Khai Điềm đáp, “Ta cùng Điềm Điềm hôm đó tuy là không tận mắt chứng kiến nhưng tai nghe rõ ràng, tuyệt không thể sai được. Ngược lại ngươi, ngươi nghĩ cho rõ ngươi có thật sự cùng nàng chưa?” Một nữ tử không thể nào có hai lần lạc hồng được. Mà hôm đó hắn nghe rõ đó là âm thanh của Hứa Bộ Nam cùng Niên Tuệ Nhàn còn Điềm Điềm là chính mắt nhìn thấy lạc hồng của Niên Tuệ Nhàn.

Niên Khai Điềm cũng không tiện kể hắn nghe mình cùng Lương Tuấn Hy là ở dưới gầm giường được. Chỉ có thể gật đầu xác minh lời của Lương Tuấn Hy chứ không bổ sung thêm chút gì.

Bá Cao Minh vẫn trong hoảng loạn tự mình lẩm bẩm: “Sau hôm Hứa Bộ Nam mất, nàng nói với ta nàng hoài thai rồi, bảo ta thú nàng. Không, không đúng, vì sao lúc xảy ra chuyện ta muốn thú nàng lại không đáp ứng?” Đúng, quả nhiên có khả nghi.

“Nếu có đáp án rồi thì mau đi đi, để lỡ người ta bái đường rồi thì không thể thay đổi nữa.” Lương Tuấn Hy vẫn dùng âm thanh không mặn không nhạt thúc giục Bá Cao Minh làm chuyện xấu. Cũng may Điềm Điềm nhà hắn không có bại hoại như Niên Tuệ Nhàn.

Bá Cao Minh cũng không nói gì, trực tiếp xông ra ngoài. Nếu là biết rõ bản thân bị lừa, hắn cũng sẽ không tiếp tục ngu dại mà lún sâu vào nữa. Trách không được mỗi lần Niên Nhạn Thanh đều là dùng ánh mắt ưu thương nhìn hắn, như là có lời muốn nói lại nói không nên lời. Hóa ra toàn bộ đều là bị Niên Tuệ Nhàn an bài hết thảy rồi.

Nhưng hắn không hiểu rõ vì sao Niên Tuệ Nhàn lại làm như vậy, mà Niên Nhạn Thanh lại giúp che giấu. Rõ ràng đã đánh chủ ý lên người của hắn vì sao còn phải dây dưa với Hứa Bộ Nam? Bất quá hắn cũng không miệt mài theo đuổi, chuyện quan trọng bây giờ là ngăn Niên Nhạn Thanh bái đường.

Khi hắn leo lên ngựa thúc ra ngoài thành một đoạn mới phát hiện bản thân thậm chí cũng không biết Niên Nhạn Thanh là gả đi đâu nữa. Ngoại trừ trong miệng đám huynh đệ biết được nàng là gả cho một nhà nghèo ở ngoại thành ra thì không biết người đó ở nơi nào.

Hắn cũng không có quay trở lại hỏi, mà một mạch chạy ra ngoài thành. Có lẽ thượng thiên nhìn thấy hắn ngu ngơ bị gạt trong một thời gian dài nên rất nhanh để hắn đuổi kịp đoàn kiệu, ghìm ngựa chặn đường hắn hô to: “Nhạn Thanh, ta có chuyện muốn nói.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Nhạn Thanh từ lúc ngồi trên kiệu đến giờ hồn phách vẫn chưa nhập được về xác. Nàng cũng không phải gả đi cho người nào, mà nàng không muốn nhìn thấy muội muội gả cho người mình thích vì vậy quyết định sớm hơn một bước xuất khuê, vậy liền không cần nhìn nữa rồi.Chính vì vậy nàng quyết chạy đến tìm Lương Tuấn Hy nhờ giúp đỡ, thông qua ngày Niên Khai Điềm cập kê, biết được hắn cũng xem như có bạc cho nàng mượn. Nàng dùng bạc tự mua sính lễ, tự thuê một đám kiệu phu qua loa tổ chức một hôn lễ cho người khác xem.

Ngoài ra nàng còn định sau khi mọi chuyện kết thúc liền thuê một căn phòng nhỏ từ từ nghĩ cách kiếm bạc trả hắn. Không ngờ hắn vừa nghe đến kế hoạch của nàng, không chỉ có không khuyên nhủ còn rất nhiệt tình ủng hộ.

Lúc nàng đến hắn còn đang làm một khuôn gỗ cho Niên Khai Điềm làm bánh trung thu. Nghĩ nghĩ cảm thấy Niên Khai Điềm thật có phúc khí, nếu nàng cũng được một nửa như vậy, có phải rất tốt hay không?

Thế nên lúc này đây nàng cố ý để kiệu đi lòng vòng lòng vòng rất lâu, tránh có người theo mình phát hiện ra mọi chuyện. Nàng vốn định thêm vòng này nữa sẽ dừng kiệu, đến nhà trúc mà Lương Tuấn Hy nói. Như vậy sẽ tiết kiệm được một khoảng tiền, còn có nha hoàn đi theo nàng nữa, hai người cố gắng kiếm tiền trả hẳn lại không có vấn đề gì.

Ai biết đột nhiên kiệu ngừng, có âm thanh thật to bay thẳng vào tai để nàng không tin tưởng được. Nàng là nghe lầm đi? Bất quá nàng cũng không nói lời nào, có người nào làm tân nương mà lắm mồm cơ chứ, nàng cũng không có rời khỏi kiệu.

Bá Cao Minh xuống ngựa bước đến chỗ kiệu, nha hoàn của Niên Nhạn Thanh liều mạng chắn trước cửa kiệu, “Bá công tử thỉnh hồi, không nên làm quá giờ lành của tiểu thư nhà ta.” Nàng thấy rõ hắn không thích tiểu thư nhà nàng, vì vậy nàng cũng không cần khách sáo trước mặt hắn làm gì.

Bá Cao Minh lại không hề để ý đến nàng, hắn chỉ chăm chú vào màn kiệu bị gió thổi hơi bay lên, lâu lâu lại lộ ra chiếc giá y đỏ thẫm lại cực kỳ đơn giản của Niên Nhạn Thanh ở bên trong.

“Nghe ta nói xong, nếu nàng vẫn còn có ý định muốn gả ta sẽ không ngăn cản, trái lại đích thân hộ tống nàng gả đi.” Nói thì là như vậy thôi, nếu nàng vẫn muốn gả hắn không ngại đoạt đi đâu.

Không nghe Niên Nhạn Thanh đáp lại, Bá Cao Minh đưa bạc cho đám kiệu phu xong bảo bọn hắn trở về thành uống trà lát sau đến lấy kiệu.  Đám kiệu phu đương nhiên là chấp nhận rồi, nãy giờ đi lòng vòng cũng chẳng biết tân nương đến cùng là gả đi đâu.Nhìn đám kiệu phu rời đi, mắt hắn lại nhìn tiểu nha hoàn trước mặt mình, “Nếu không an tâm, đứng ở xa nhìn, đây là chuyện riêng của ta và nàng không hy vọng người khác xen vào.”

Tiểu nha hoàn lo lắng nhìn về phía kiệu, cuối cùng vén rèm kiệu lên hỏi. Nhận được cái phất tay nhẹ nhàng của Niên Nhạn Thanh nàng mới bước cách xa kiệu một đoạn không xa không gần, rất sợ Bá Cao Minh động thủ nàng không thể chạy đến kịp. Nhưng ở nơi này gió to nàng căn bản nghe không được bọn họ nói gì, chỉ thấy miệng của Bá Cao Minh mấp máy mà thôi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sau khi nghe Bá Cao Minh kể một lượt, tay của Niên Nhạn Thanh túm chặt váy đến nhăn nhúm. Nàng vốn cho rằng hắn là lưu ý muội muội nên mới không viết thư cho nàng nữa, không nghĩ đến mỗi ngày hắn đều viết chỉ là muội muội nhanh hơn nàng một bước nhận được mà thôi.

Ngay lúc thần kinh của nàng đầy căng thẳng, một câu hỏi của hắn bay thẳng tai nàng, “Ta nói hết những gì muốn nói rồi, nàng còn muốn gả nữa không?”

Cắn chặt môi suy tư một lúc, cả người nàng run lên hạ quyết tâm bật thanh, “Muội muội đã hoài thai, cho dù trước kia là hiểu lầm thì cũng không thể thay đổi được.” Hai hàng lệ nóng lăn dài lên gương mặt tú lệ rồi tích lạc xuống đôi tay đang run đến không thể ngừng lại của nàng, đây là chuyện không thể thay đổi, nàng không muốn cũng phải chấp nhận thôi.

“Nhưng đó không phải hài tử của ta.” Bá Cao Minh tiến một bước đến gần kiệu, âm thanh cũng nâng lên một ít. Nếu là người khác nói hắn sẽ không tin, nhưng Lương Tuấn Hy cũng nói ra lời như vậy rồi, đã vậy Niên Khai Điềm còn xác nhận có lạc hồng nữa. Mà hôm đó say rượu hắn cũng không nhớ gì chỉ biết lúc tỉnh dậy đã thấy Niên Tuệ Nhàn ngồi bên cạnh ôm chăn khóc rồi.

“Làm sao có thể.” Niên Nhạn Thanh lần đầu tiên to tiếng quát lên, “Hôm đó là ngươi đến nói với phụ thân như vậy cơ mà, còn thừa nhận cái thai kia là của ngươi nên phụ thân mới phải gấp gáp cho hai người thành thân. Hôm đó còn để bệnh của phụ thân tái phát nữa.”

“Ta bị hãm hại cơ mà. Là Hy huynh cùng sư muội vừa nói cho ta biết, nên ta lập tức đã chạy đến đây.” Bá Cao Minh dừng bước cách cửa kiệu còn chưa tới một bước chân. Lấy cái khoảng cách này, nàng muốn chạy cũng không thể.

Đột nhiên Niên Nhạn Thanh hiểu rõ vì sao Lương Tuấn Hy lại sảng khoái đáp ứng giúp nàng, đến một điểm nghi vấn hắn cũng chưa từng hỏi đến. Mặc cho nàng đã chuẩn bị sẵn rất nhiều lời ứng phó, cư nhiên đến một chữ cũng chưa từng dùng đã thuận tiện mang bạc trở về rồi.

Nàng không nghĩ ngợi nhiều nữa, lập tức bước ra khỏi kiệu muốn chạy đến chỗ hắn.

Bá Cao Minh thấy nàng đổi ý, cao hứng đến hắn bất chấp cấp bậc lễ nghĩa, ôm lấy nàng bế lên cao, cách một lớp khăn đỏ, nói mỏng không mỏng nói dày không dày, chuẩn xác hôn lên môi nàng. Nghĩ không ra đi một vòng lớn như vậy hắn cuối cùng phát hiện bản thân thích sai người.

Niên Nhạn Thanh phản ứng không kịp với tốc độ tấn công của hắn cũng chỉ có thể mặc hắn. Chỉ là hắn hạ qua một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước lập tức rời khỏi môi nàng. Nàng kéo khăn đỏ ném xuống đất, bởi nàng không hề nghĩ đến bản thân sẽ có ngày hôm nay.

Nhà hoàn đứng xa xa liên tục dụi mắt không thể tin nhìn hai người ôm lấy nhau mà nhãn mạo kim tinh. Đây lại là chuyện gì xảy ra a!

Chương 89: Tố khổ

Niên Khai Điềm nhìn theo bóng lưng của Bá Cao Minh chạy đi thì vô cùng nóng nảy, hệt như nàng mới là nhân vật chính của sự kiện này vậy. “Không được, ta phải đi theo hắn mới được.” Như vậy mới có thể an tâm.

“Nàng đi cũng không giúp được gì đâu, lưu lại với ta đi.” Lương Tuấn Hy cầm lấy tay Niên Khai Điềm nhẹ nhàng ngăn cản.

“Nhưng mà...” Niên Khai Điềm vẫn chưa hề rời đường nhìn, tay nàng cố kéo Lương Tuấn Hy đứng lên nhưng hắn đến động cũng không động đừng nói chi là đứng lên theo ý nàng. Cuối cùng nàng phải thỏa hiệp, “Lỡ đường tỷ không đáp ứng thì sao?”

“Sẽ không.”

Khẩu khí thập phần vững chắc kia để Niên Khai Điềm nghi ngờ hỏi: “Ngươi lấy đâu ra tự tin như vậy? Mọi thứ đường tỷ đều hủy hết đây chứng tỏ là nàng sẽ không đáp ứng đâu.”

“Vậy ta từng gạt qua nàng chưa?”

Một câu hỏi để Niên Khai Điềm triệt để á khẩu, đó là còn chưa nói đến nụ cười yêu nghiệt trên môi hắn nữa chứ. Nàng hít hít mũi lại nói, “Cứ cho là thành đi, ngươi nói xem, tên nhà nghèo kia nhất định giậu đổ bìm leo, biết được tam sư huynh khá giả nhất định bắt bồi thường không ít.”

“Đúng rồi, phải bồi thường gấp ba lần sính lễ cùng chi phí đãi tiệc, còn có chi phí mất mặt với khách khứa thân thích, lại mất tân nương xinh đẹp, trái tim tan vỡ nữa. Lần này tên nhà nghèo đó thu về không ít bạc a.” Lương Tuấn Hy hàm tiếu hùa theo nàng.

Niên Khai Điềm thay Bá Cao Minh bất bình, đấm một tay xuống bàn gầm gừ, “Hừ, đúng là quá gian xảo rồi, mà cũng hợp tình hợp lý không có thể báo quan được, để tên nhà nghèo vô lương tâm đó được tiện nghi rồi. Thế mà đường tỷ chỉ gặp hắn có vài lần liền động lòng không chịu thay đổi ý định nữa chứ, hy vọng tam sư huynh đến kịp lúc để bái đường không thành.”

“Cũng không thể nói như thế được, là do tên nhà nghèo đó muốn thú thê nhưng lại không có nhiều bạc, còn mất cả bạc tích góp bấy lâu, mất tân nương lẫn mặt mũi nữa, đương nhiên là phải thu chút lợi tức rồi.” Lương Tuấn Hy vẫn kiên nhẫn bênh vực ‘tên nhà nghèo bất lương’ trong miệng Niên Khai Điềm.

“Thì thu một ít là được rồi, có cần lấy nhiều như vậy không?” Niên Khai Điềm vẫn rất phận nộ, hoàn toàn không kiềm nén nỗi mà liên tục nguyền rủa người khác.

Lương Tuấn Hy chỉ cười không nói, ai biết nghe được nàng nguyền rủa ‘tên nhà nghèo bất lương’ suốt đời thú không được thê khiến hắn ho đến đỏ mặt, “Nàng có cần phải nguyền rủa ta như vậy không? Ta thú không được nàng, nàng cũng đừng mong gả cho nam nhân khác.”

Niên Khai Điềm vừa nghe vẫn là chưa hiểu nên vẫn đưa tay thay hắn vỗ lưng thuận khí, ai biết vỗ được vài cái, tay nàng khựng lại, mở to mắt nhìn hắn hỏi: “Ngươi thú đường tỷ?”

“Ta làm sao có thể thú nhị tiểu thư được, người mà ta muốn thú là Điềm Điềm cơ mà!” Lương Tuấn Hy đặt tay lên bàn tránh thừa thải cùng có xung động muốn ôm nàng, bồi thêm câu, “Ta chỉ cho nhị tiểu thư mượn bạc tổ chức hôn lễ giả mà thôi.”

“A!” Niên Khai Điềm gật gù ra vẻ hiểu biết, “Vậy ngươi làm sao biết tam sư huynh sẽ phát hiện chuyện này?”

“Kỳ thực ta sớm từ trên người Bá huynh ngửi ra mùi của sơn chi hoa rồi, sau vài lần nói chuyện cùng biết hắn nhận sai người, nhưng ta là người ngoài không tiện thêm miệng.” Lương Tuấn Hy chậm rãi nói nàng biết, sau lại hỏi: “Nhưng có một chuyện ta chắc chắn nàng nhìn thấy túi thơm kia nhất định để Bá huynh biết được hắn nhận nhầm người.”

Niên Khai Điềm bĩu môi hỏi, “Ngươi làm sao có thể chắc chắn ta sẽ nhìn thấy được túi thơm?” Nếu không phải hôm nay hắn ngã xuống là rơi đồ, nàng cũng nhìn không thấy túi thơm kia.“Thế nàng cho rằng vì sao hôm nay bồ câu sẽ nổi loạn mà xông ra ngoài?” Lương Tuấn Hy không đáp mà phản vấn. Đây là đêm qua hắn cố ý đến bớt đi một ít thức ăn của bồ câu, hắn biết chắc hôm nay Bá Cao Minh cũng sẽ bám lấy mình nên mới cố ý thiết kế như vậy.

“Thế mà không nói cho ta biết sớm.” Niên Khai Điềm hừ một tiếng cực mạnh. Nguyên lai toàn nằm hết trong lòng bàn tay của hắn rồi, hèn gì hắn không cho nàng đi làm loạn, sợ làm hỏng kế hoạch của hắn. Nàng xoay người khóa cửa chuồn bồ câu lại

“Chẳng phải sợ nàng diễn không giống bị lộ đó sao? Lại nói, ta khổ sở kiếm bạc là muốn cho nàng một hôn lễ thật to.” Lương Tuấn Hy đứng lên bước đến từ phía sau áp sát nàng, chỉ có như vậy mới có thể cảm nhận được nàng ở bên cạnh mình, hắn mới có cảm giác an tâm mà thôi.

Hôn lễ gì chứ, hiện ngay cả nửa phần tin tức của tiểu đệ đệ cũng không có thấy. Phải chi biết được là mẫu thân hoài thai thì còn có hy vọng, đằng này chút tăm hơi cũng không nghe thấy, nàng làm sao an tâm được.

Lúc này Thước nhi từ xa chạy đến vui vẻ nhảy lên hô, “Hy ca, ta cũng muốn ôm ôm.” Bởi hai người đứng có chút sát, nhưng Thước nhi nhìn không kỹ lại nghĩ rằng bọn họ ôm nhau.

“Không được!!!” Niên Khai Điềm cùng Lương Vân Kha đồng loạt hô to để nụ cười trên mặt Thước nhi nhất thời cứng ngắt.

Lương Tuấn Hy không nói chỉ đứng đó mỉm cười. Bệnh của Thước nhi tuy là vẫn chưa chữa khỏi nhưng ít nhất vẫn còn chữa được. Hắn thấy được cha nương rất quan tâm đến Thước nhi, vậy vì sao lại không để hắn thú Điềm Điềm? Lại còn nói gì mà, người nào cũng có thể thú trừ nàng, vậy lại có nguyên do gì?

Thước nhi ầm ĩ khóc lóc, kéo vạt áo trước ngực của Lương Vân Kha cáo trạng, “Ta cũng muốn ôm Hy ca, ngươi mau kéo Điềm Điềm ra đi.”

Niên Khai Điềm muốn bảo Thước nhi ôm Lương Vân Kha đi nhưng lại không thể mở miệng được vì vậy chỉ đứng nhìn.

Lương Vân Kha túm cổ tay Thước nhi kéo đi, mặc cho nàng ta nháo vẫn lôi đi, hắn cũng không thể bảo nàng ‘ôm hắn đi’ được. Vì vậy liền thay bằng câu khác, “Muốn ăn kẹo thì không được la hét nữa.”Thước nhi quả nhiên ngoan ngoãn nghe theo hắn.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến chiều, Bá lão gia đến nói lại chuyện đề thân, tân nương đổi thành Niên Nhạn Thanh. Niên Khánh Tụ trực tiếp ngất đi mọi người loạn thành một mảnh, Niên Tuệ Nhàn tức giận chạy đến Điềm viên nháo.

Niên Khai Điềm ngồi ở chủ vị trong thính tử cau mày nhìn người tới, nàng khẽ hừ một tiếng. Nhị thúc vẫn còn chưa tỉnh lại nàng ta còn có tâm tình mà nháo chuyện này? Nếu không phải nàng ta đứng núi này trông núi nọ thì nàng ta cũng sẽ không có kết quả này.

Vừa thấy Niên Khai Điềm, Niên Tuệ Nhàn đổi lại bộ dáng ủy khuất chạy đến, “Đường tỷ, ngươi mau vì ta nói vài câu công bằng đi.” Nàng không thể mất mối hôn sự này được, nếu như mất nàng đến mạng cũng mất. Ở Lan Châu vị hôn tiên vựng sẽ bị nha dịch kéo đi diễu phố ba ngày, để dân chúng ném đá đến chết, nàng làm sao chịu nỗi.

Công bằng? Nàng ta còn dám đến nói với nàng câu này cơ đấy.

Niên Khai Điềm cầm trái táo lên hung hăng cắn một miếng, rồi lại như là khuyên nhủ nói: “Đường muội đừng nháo nữa, nhị thúc vẫn còn chưa tỉnh lại, ngươi thu liễm chút tính tình đi.”

“Ngươi...” Niên Tuệ Nhàn tức đến không nhẹ, đầy không cam lòng nói: “Cả ngươi cũng không giúp ta? Tỷ tỷ đã gả đi nửa đường lại quay trở lại đoạt phu quân với ta, chuyện thông thiên hại lý như vậy các ngươi cũng cảm thấy nàng làm đúng?”

“Đúng hay không trong lòng ngươi tự hiểu rõ.” Niên Khai Điềm lạnh lùng bồi thêm một câu, “Hiện nhị thúc vẫn còn bất tỉnh, ngươi thân là nữ nhi có thể ở đây cùng ta nói về hôn sự?” Hệt như nàng đời trước, nàng trách nàng ta cũng như tự trách bản thân vậy. Nhìn nàng ta như nhìn được bản thân ở đời trước, đột nhiên lại không có tâm trạng gì nữa rồi.

Niên Tuệ Nhàn nghe được câu này thập phần sửng sốt. Nàng không khỏi quan sát Niên Khai Điềm thêm vài mắt, nàng ta đã biết được chuyện gì? Quả là phụ thân đang ngất xỉu nàng không nên nháo chuyện này, nhưng cái thai trong bụng nàng không thể đợi được nữa.

Nhìn thái độ của Niên Khai Điềm để nàng vội vàng thu liễm lại tính tình, “Đường tỷ nói có lý, chuyện này vẫn là không nên nhắc vào lúc này. Ta sớm về xem phụ thân trước.” Nghe Niên Khai Điềm ‘ân’ một tiếng nàng mới xoay người rời đi.

Niên Khai Điềm thở dài vài hơi mới đứng lên. Nàng biết hôn sự này định chắc rồi nên không lo lắng, hiện là lúc nàng lo lắng hài tử trong bụng Niên Tuệ Nhàn nên làm sao mới đúng. Tuy nàng ta có dã tâm tính kế nàng, tính kế mọi người ở tiêu cục nhưng hài tử là vô tội. Nếu chuyện này bại lộ nàng sợ Niên Tuệ Nhàn tự sát a.

Lúc này Thước nhi được Lương Vân Kha đưa về Điềm viên, nhìn Thước nhi như vậy nàng càng cảm thấy nặng lòng hơn, nhưng vẫn là tốt hơn là thảm trạng của đời trước. Vốn nghĩ là Thước nhi bị cường đạo bắt thôi, ai ngờ đó là Hứa Bộ Nam, trách không được đánh không lại.

Thước nhi chạy đến chỗ nàng đưa đến trước mặt một xiên kẹo hồ lô đỏ tươi: “Điềm Điềm!”

“Ta không ăn.” Niên Khai Điềm cố nặn ra một nụ cười khước từ, sau đó nghe Lương Vân Kha nói về tình trạng của nhị thúc.

Chương 90: Nỗi lòng

Lại qua đi mấy ngày, sức khỏe của Niên Khánh Tụ tốt hơn mọi người cũng chưa có ai dám nhắc đến chuyện hôn sự, trước tiên để yên trước. Niên Tuệ Nhàn lại đến tìm Niên Khai Điềm mấy lần nhưng Niên Khai Điềm đều bận rộn nên chưa có thời gian để nói gì.

Cuối cùng đến tối Niên Khai Điềm vừa bước vào thính tử Điềm viên đã thấy Niên Tuệ Nhàn ngồi ở đó rồi. Nàng thở dài môt hơi bước vào hỏi: “Đường muội năm lần bảy lượt đến tìm không biết là có chuyện gì?”

“Đường tỷ.” Niên Tuệ Nhàn chạy đến trước mặt Niên Khai Điềm, nước mắt ngắn nước mắt dài kể lể ủy khuất mấy hôm nay của mình. Từ hôm phụ thân tỉnh lại nàng cũng không chịu gặp nàng, nàng căn bản không có cơ hội nói chuyện. Nàng tìm bá mẫu, bá mẫu lại bảo chờ, cái bụng của nàng không thể chờ được nữa. Nàng nháo Niên Nhạn Thanh lại bị Bá Cao Minh chặng lại, mà hắn cũng không chịu nghe nàng nói dù chỉ một chữ. Đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?

“Hài tử đó của người nào ta nghĩ ngươi là người biết rõ hơn ai hết, đúng không?” Đôi mày của Niên Khai Điềm nhướng lên một cái, thấy được sắc mặt trắng bệch của Niên Tuệ Nhàn nàng mới lách người bước đến chủ vị thảnh thơi ngồi xuống.

Niên Tuệ Nhàn ôm lấy lồng ngực tránh trái tim của mình không tự chủ nhảy ra ngoài. Quả nhiên là biết rồi, vậy vì sao...

Niên Khai Điềm nhìn bóng lưng run rẩy của Niên Tuệ Nhàn, chậm rãi nói: “Ngươi thấy Thước nhi không? Nàng chính là vì chuyện của các ngươi mà thành nông nỗi này. Hôm đó chính miệng Hứa bộ Nam nói hết cho ta biết rồi.”

Niên Tuệ Nhàn lập tức chạy đến ôm lấy chân của Niên Khai Điềm khóc lóc rất bi thương, “Đường tỷ, ta biết ta sai rồi, ngươi cứu ta đi, ta không muốn bị mang đi...” Nói đến càng cuối càng khóc to hơn.

“Ta cũng không muốn nhìn thấy ngươi như vậy, nhưng biết làm sao bây giờ. Tam sư huynh biết ngươi hại hắn nên mới có phản ứng đó, ngươi chẳng những không hối cãi còn tìm đường tỷ nháo.” Niên Khai Điềm xoa xoa thái dương, chuyện của Niên Tuệ Nhàn nàng cũng rất muốn nói với mẫu thân, chỉ là không biết mở miệng như thế nào nên giờ đây mới kéo dài như vậy.

Niên Tuệ Nhàn ngồi bệt xuống đất, hai mắt hoàn toàn mất hồn rồi. Nàng tính kế bao lâu nay đều là không công rồi, đến cùng cái gì cũng không có, giờ phải làm thế nào đây.

Ngay khi Niên Khai Điềm muốn mở miệng khuyên nhủ thì Niên Tuệ Nhàn lảo đảo bước ra ngoài. Nàng nhìn theo bóng lưng kia cũng không có thể nói được câu nào.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Chỉ là đến đêm khuya vô luận cố gắng thế nào nàng cũng ngủ không được, nhớ đến dáng vẻ của Niên Tuệ Nhàn liền khoác áo đến viện của nàng ta. Còn chưa đến viện đã thấy được nàng ta say đến lảo đảo nửa ngồi nửa nằm ở một góc tường viện, bên cạnh lại không có ai.

Nàng bước đến khẽ hỏi: “Đường muội, sao lại ở đây?” Không biết nghĩ đến hài tử trong bụng gì cả, hoài thai còn dùng rượu, chẳng hiểu nỗi luôn.

Niên Tuệ Nhàn cười cười như điên rồi vậy, đưa tay lên chỉ vào mũi của Niên Khai Điềm, nức nức nói: “Ta nói ngươi biết, ta sớm nhìn ngươi không vừa mắt rồi. Dựa vào cái gì ai cũng thích ngươi, dựa vào cái gì người ta nói ngươi là phúc tinh lại nói ta là tảo bà tinh.”

Nghe đến đây, Niên Khai Điềm biết đây không phải nói nàng mà là nói Niên Nhạn Thanh, bởi nhị thúc mẫu là vì sinh Niên Tuệ Nhàn mới mất, mà mất chưa bao lâu thì sản nghiệp cũng tiêu tán, phải dọn đến Lan Châu sống cùng nàng. Ba người các nàng lưu cùng một phủ, người được khen nhiều nhất vẫn là Niên Nhạn Thanh, còn nàng thì chỉ được phụ thân lấy làm kiêu ngạo nhiều mà thôi.

Có lẽ chính vì lý do ganh tỵ mà Niên Tuệ Nhàn chơi cùng nàng thân thiết hơn vị thân tỷ tỷ kia. Mà nàng được dưỡng như nam nhân nên mấy chuyện nhỏ nhặt này chưa từng lưu tâm, không nghĩ đến Niên Tuệ Nhàn lại đặt nặng như vậy.
Niên Tuệ Nhàn vẫn ở một bên vừa cười vừa lảm nhảm: “Khi ta biết ngươi cùng Bá Cao Minh có thư từ qua lại lập tức muốn cướp từ ngươi, ta không tin cái gì ngươi cũng hơn ta. Trước khi ngươi thức dậy lấy thư, ta đã sớm thay ngươi lấy rồi hẹn hắn giờ khác mới truyền thư. Qua đó ta biết hắn là đại thiếu gia của đại hộ môn, ta cảm thấy cuộc đời ta sẽ thay đổi.”

“Thấy được dáng vẻ mỗi ngày đợi thư không được của ngươi ta cực kỳ hả hê. Hắn không những là truyền thư cho ta, còn mua cho ta không ít lễ vật. Tất cả những thứ đó đều là của ta, ngươi căn bản không thể cướp được.”

“Không nghĩ đến, lần đầu gặp hắn nhìn thấy được dung mạo phổ thông của hắn ta rất thất vọng. Nhưng cũng hôm đó ta gặp được Hứa Bộ Nam, hắn tuấn tú lại oai phong để ta nhớ mãi không quên, chỉ là hắn lại không có gia cảnh. Vì vậy ta rất lưỡng lự giữa cả hai.”

“Sau này ta thấy được dáng vẻ bị Bá Cao Minh ghét bỏ của ngươi ta càng cao hứng hơn. Ta cố ý để hắn cùng Niên Khai Điềm chán ghét ngươi, mặc dù Niên Khai Điềm không có làm gì ngươi, nhưng thái độ bài xích của Bá Cao Minh đủ để ngươi mỗi ngày không vui thì ta cũng xem như là có an ủi rồi.”

Niên Khai Điềm lại hiểu lý do Niên Tuệ Nhàn dây dưa lâu như vậy. Nhưng cuối cùng nàng ta lựa chọn Hứa Bộ Nam, để rồi cái gì cũng không có. Nói vậy cũng không phải, bởi đời trước nàng ta có được Hứa Bộ Nam có được tiêu cục.

Âm thanh thê lương của Niên Tuệ Nhàn vẫn một mình vang lên giữa đêm khuya thanh vắng: “Đến một hôm ta biết được hắn có tâm tư với tiêu cục, một người như vậy mới có thể hộ ta, ta biết như vậy nên cuối cùng chọn hắn. Ta dốc lòng thúc đẩy Niên Khai Điềm, đột nhiên lại xuất hiện một Lương Tuấn Hy phá hoại.”

“Đến khi thấy được tình cảm của Niên Khai Điềm có chút thay đổi, ta cố ý hạ chút dược cho nàng ta, để Hứa Bộ Nam có cơ hội. Lại nghĩ không tới nàng ta người nào cũng gặp lại không chịu gặp hắn.”

“Ta trăm phương nghìn kế, không ngờ vì một con nha đầu, cái gì cũng không còn nữa rồi.” Nói xong nàng lại cười cực kỳ đau khổ.

Kỳ thực không phải do Thước nhi, mà là do nàng trùng sinh.  Niên Khai Điềm âm thầm nghĩ như vậy.
“Ta sợ hãi vì vậy sau khi cùng hắn ân ái xong lập tức thiết kế Bá Cao Minh, ta rất sợ hắn thất thủ. Quả nhiên để ta đoán trúng, hắn quả thực thất thủ, ta gả làm phu nhân của đại hộ môn cũng không hề gì, thế mà chuyện cũng không thành. Tất cả là tại ngươi, là do ngươi.” Niên Tuệ Nhàn cắn răng nghiến lợi vừa nói vừa đưa tay muốn bóp cổ Niên Khai Điềm.

“Nếu ngươi không ăn nói bậy bạ trước mặt Niên Khai Điềm thì nàng ta sao lại né tránh ta cùng Hứa Bộ Nam? Nếu không như vậy ta làm sao phải nghĩ cách để bọn họ ở chung mà chịu bị vắng vẻ? Nếu không phải vì vậy ta cũng không cần cùng hắn thân mật trước khi thành thân để xảy ra chuyện như hôm nay?

“Tất cả đều là do ngươi mà ra, ta phải giết ngươi, vì cái gì ngươi luôn tốt hơn ta, vì cái gì người nào cũng thiên vị ngươi? Dựa vào cái gì bá mẫu để ngươi chạm vào sổ sách của tiêu cục mà không phải ta?”

Đáng tiếc Niên Khai Điềm không phải Niên Nhạn Thanh, tuy nàng không tính toán chuyện đời trước, nhưng không có nghĩa là ngồi yên không động tùy nàng ta bóp cổ mình. Nàng túm lấy hai cổ tay của nàng ta vốn là muốn hung hăng lôi về, nhưng lại nhớ đến hài tử trong bụng nàng ta.

Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là muốn tát cho nàng ta tỉnh nhưng tay giơ lên lại phải đặt xuống. Nàng có công phu, nàng ta không có, nếu là hạ một cái tát xuống thật sự không biết nàng ta sẽ thành dáng vẻ gì nữa. Đang không biết phải làm thế nào thì thấy nàng ta ngất đi.

Chính hảo, nàng làm người tốt một phen vác nàng ta trở về viện. Sau khi thay nàng ta đắp chăn xong nàng mới bước trở về Điềm viên. Nếu nàng không trùng sinh, sợ là chuyện lại hệt như đời trước.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này lại trùng hợp đụng phải phụ thân từ ngoài phủ trở về, nàng lom lom nhìn chung sứ nóng được phụ thân cầm cẩn thân mà hỏi: “Lại là đi mua gà tiềm cho mẫu thân a?”

“Ân.” Niên Sở Hoằng đầu bước đến chỗ nữ nhi, “Vì sao giờ này còn chưa ngủ?”

“Nữ nhi đi thăm mấy con bồ câu thôi.” Niên Khai Điềm lui ra vài bước giữ khoảng cách với phụ thân. Nàng vừa nâng Niên Tuệ Nhàn hồi phủ, trên người toàn mùi rượu, nhỡ phụ thân hiểu nhầm nàng rơi vào xa đọa thì không hay.

Nhưng ngọn gió đêm nhẹ đã bán đứng nàng. Đôi mày rậm của Niên Sở Hoành cau lại, nghiêm túc hỏi: “Ngươi uống rượu?”

“Không có, nữ nhi không có chuyện gì đột nhiên là uống rượu làm gì?” Đều do Niên Tuệ Nhàn cả, cũng may nàng xuất hiện kịp thời mang nàng ta trở về, nếu là bị phụ thân phát hiện còn không biết xảy ra chuyện gì nữa.

Quan sát sắc mặt nữ nhi vài phen, thấy không có gì đặc biệt Niên Sở Hoành mời đặt lòng nghi ngờ xuống. Có lẽ là hắn ở tửu lâu dính phải mà không lưu ý mà thôi: “Ngươi sớm trở về nghỉ ngơi đi.”

Niên Khai Điềm đáp ứng một tiếng nhìn bóng lưng rời đi của phụ thân, nàng khẽ phào một hơi. Mẫu thân thật có phúc, giờ này cũng khuya như vậy rồi, bảo muốn ăn là có phụ thân lập tức đi mua, nghĩ lại không biết sau này nàng có cái phúc này hay không nữa.

Lương Tuấn Hy có tốt thế nào đi nữa thì nàng cũng không thể để một người nhìn không thấy như hắn ban đêm ra đường được. Dù cho với hắn mà nói, sáng hay tối cũng như một dạng mà thôi, nhưng ban đêm vẫn là nguy hiểm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau