TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Hạ tràng thê thảm

Niên Khai Điềm che miệng cười, “Đại sư huynh đoán xem.”

“Sư muội bình thường không phải loại nữ nhân thích úp úp mở mở như vậy.” Hứa Bộ Nam nheo mắt lại đoán không ra trong hồ lồ của người trước mặt bán thuốc gì. Niên Khai Điềm mà hắn biết rất sảng khoái, thẳng thắng, người trước mắt này...

“Đại sư huynh hẳn biết rõ ta chết đi người nào đủ tư cách tiếp quản tiêu cục!” Âm thanh của Niên Khai Điềm thanh lãnh như nguyệt quang đêm nay vậy, để người nghe lạnh từ trong ra. “Thế nên mấy ngày này đại sư huynh hẳn rất thường xuyên tìm đến đường tỷ.”

Hứa Bộ Nam không chút kiêng dè bật cười, nơi này to lớn như vậy lại cách xa tất cả các viện nên căn bản không người nghe được. Từng bước từng bước đến gần Niên Khai Điềm, mặc kệ là ai, là người hay ma biết được chuyện của hắn đều đừng hòng sống sót.

“Nói nhiều như vậy làm gì, nơi sư muội nên đến không phải Niên phủ, mà là Diêm La điện.”

Niên Khai Điềm theo bản năng đưa tay đến thắt lưng tìm nhuyễn tiên, chỉ là nàng quên mất, hôm đó bị hắn bóp cổ, nhuyễn tiễn sớm rơi rồi. Vì vậy nàng xoay người đạp vào cây sau lưng, lộn người trên không trung lướt qua Hứa Bộ Nam vững vàng đứng ở phía sau hắn.

“Đại sư huynh nói gì a? Ta một chút cũng không hiểu.”

“Không cần hiểu, đến Diêm La điện sẽ gặp được Lý Sử Thành, hắn sẽ thay ta giải thích cho sư muội hiểu.” Hứa Bộ Nam xoay người nhanh chóng dùng nằm đấm lao thẳng đến chỗ của Niên Khai Điềm.

Niên Khai Điềm lách người tránh khỏi nắm đấm kia, tay nàng nâng lên ôm lấy cánh tay hắn bẻ ngược về, “Ta lại muốn nghe chính miệng đại sư huynh nói a, biết làm sao bây giờ.”

“Chuyện đã đến nước này sư muội vẫn còn muốn cùng ta dây dưa sao? Đây có nên gọi là thấy chết không sờn hay không a.” Hứa Bộ Nam chuyển thân, người hơi khom tay vung mạnh hất Niên Khai Điềm xuống đất. Hành động này vừa xong, cũng không chừng chờ, chân mạnh giẫm xuống.

Niên Khai Điềm nhanh chóng lăn vài vòng trên đất, tránh được những cú giẫm mạnh của hắn, sau lại chống tay trên đất, xoay người dùng sức đá vào sau đầu gối hắn, “Làm sao có thể nói như vậy a? Đó là do đại sư huynh thiếu ta, ta chỉ là đòi chưa được nên mới không tha mà thôi.”

Ánh mắt nàng ngoan lệ, thấy được Húa Bộ Nam khuỵu xuống, lập tức lai xoay thêm một vòng, chân thẳng hạ vào mặt hắn, “Tỷ như lừa gạt ta, bắt cóc Thước nhi các loại sự tình...”

Hứa Bộ Nam không nghĩ đến Niên Khai Điềm phản ứng nhanh như vậy, thế nên bị đã khuỵu xuống. Khi chân nàng muốn đá vào mặt mình, hắn cong thắt lưng ngửa ra sau tránh đi, tay cầm cổ chân nàng xoay vài vòng đập xuống đất, “Ta chỉ bắt cóc Thước nhi, đó là do nàng biết được chuyện không nên biết. Còn sư muội ngươi, trước nay ta vẫn chưa từng nói thích ngươi vậy làm sao có thể bảo là lừa?”

Niên Khai Điềm bị xoay đến chóng mặt, lúc bị đập xuống cũng không có phản ứng kịp. Nhưng Lương Tuấn Hy lại từ trong tối lao ra, chuẩn xác ôm lấy eo của nàng, quay một vòng trên không, lao ra cách Hứa Bộ Nam một đoạn, “Vậy dám hỏi Hứa huynh là bị Thước nhi biết được chuyện không nên biết gì của ngươi?” Trước khi rời cũng không quen một cước đá lên gò má tuấn tú của Hứa Bộ Nam nữa.

“Lương Tuấn Hy?” Tay ôm lấy gò má phải đang nóng rát của mình, đường nhìn rơi xuống chiếc răng vừa bay ra khỏi miệng, nằm lăn lóc trên đất. Ánh mắt của Hứa Bộ Nam có kinh ngạc rồi lại lập tức trở lên sắc bén phóng thẳng đến mặt của Lương Tuấn Hy. Hắn vẫn còn sống? Đây là hồi sự gì?

Lương Tuấn Hy ôm chặt Niên Khai Điềm vẫn còn choáng váng trong lòng mình yêu thương trách, “Về sau không được hành động một mình biết không? Nếu là ta đến không kịp thì biết phải thế nào?”

Niên Khai Điềm choáng qua một hồi, mắt định trên tuấn dung của Lương Tuấn Hy, lòng nàng ấm áp tựa ở trong ngực của hắn. Vì sao đời trước nàng lại nhận không ra hắn tốt như vậy? Nếu là nàng không mù quáng thích Hứa Bộ Nam liền sẽ không oan uổng một kiếp người rồi.“Đại sư huynh đây là đáp không được, hay là để ta đáp thay a!”

Hứa Bộ Nam nghiến răng ken két, hắn không để Niên Khai Điềm nói thêm câu tiếp theo, lập tức vung một quyền đến chỗ hai người. “Có những chuyện tuy biết nhưng vẫn phải để trong lòng, sư muội đây là không hiểu đạo lý này nên mới mang họa sát thân đấy.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lương Tuấn Hy ôm lấy Niên Khai Điềm liên tục tránh né công kích của Hứa Bộ Nam. “Hứa huynh là muốn nói cái chết của Lý huynh cùng chuyện vu oan ta đều của liên quan đến ngươi, nhưng Điềm Điềm biết được lại không kín miệng nói ra nên mới bị ngươi đẩy xuống vực?”

Thoại âm vừa dứt hắn điểm chân nhảy cao lên, một chân đạp lên lưng của Hứa Bộ Nam, cố sức một cái rồi tiếp đất cách đó không xa. Hứa Bộ Nam lại chật vật nằm ở trên đất, lòm còm bò dậy, hắn đưa tay lau qua máu bên khóe miệng, từ trong ngoa tử rút ra một thanh chủy thủy đánh tới.

Niên Khai Điềm rất không hiểu, lúc nãy Lương Tuấn Hy là dùng bao nhiêu lực để Hứa Bộ Nam thổ huyết? Rõ ràng nàng cảm thấy rất nhẹ, như là mượn lực để phi thân mà thôi, nhưng để một nam nhân tập võ lâu ngày như Hứa Bộ Nam thổ huyết lại một chuyện khác nữa rồi.

Ngay khi mũi nhọn của chủy thủy cách hai người chưa đầy một mét thì ở trong bóng tối một thanh đoản đao bay ra, nhanh như chớp cắt đứt tay của Hứa Bộ Nam, kèm theo đó là âm thanh vang lên: “Theo quy tắc của tiêu cục, chặt tay, ta làm như vậy không sai chứ?”

Niên Sở Hoằng chậm rãi từ trong bóng tối bước ra, bên cạnh còn có Khúc thị Niên Sở Hoằng nữa. Mà ở trong bóng tối một đám huynh đệ bước ra nhìn Hứa Bộ Nam ôm lấy cánh tay đầy máu thê thảm la lên. Nhưng không chỉ có như vậy, Niên Sở Hoằng nhặt đoản đao lên tiếp tục giơ cao rồi lại hạ xuống, chặt luôn cả cánh tay còn lại của hắn.

Bởi Hứa Bộ Nam làm việc kín kẽ không để lại bằng chứng nên chỉ có cách này mới loại được hắn mà thôi. Mà nàng cũng không thể nói ra chuyện Niên Tuệ Nhàn hoài thai được, nơi này quá nhiều người, phải lưu mặt mũi cho nhị thúc nữa. Niên Khai Điềm cố ý dụ hắn nói lại chuyện ác hắn từng là nhưng hắn rất cứng miệng không khai. Vì vậy Niên Sở Hoằng mới đợi hắn rút chủy thủ mới bước ra giải quyết.Hứa Bộ Nam đau đến đầy đầu mồ hôi, đôi mắt trừng lên nhìn chằm chằm Niên Sở Hoằng. Hắn nhìn tràng diện này liền biết được bản thân chạy không khỏi ra, xem ra Niên Khai Điềm sớm đã hồi phủ rồi, bởi hắn lo đi tìm kiếm ở ngoài nên không lưu ý chuyện ở trong phủ mà thôi.

Hắn ngửa đầu lên trời cuồng tiếu một trận cuối cùng cắn lưỡi tự sát. Hắn trăm phương nghìn kế đến cùng không được gì, đến một lần hưởng thành quả cũng không có được. Một người nếu mất đi cánh tay thì còn có thể làm được gì? Hắn không cam lòng vì vậy đến chết cũng không nhắm mắt.

Niên Sở Hoằng lớn tiếng nói, “Các ngươi nhìn đây làm gương, trong tiêu cục của ta tuyệt đối không để loại người như vậy tồn tại.” Khi hắn nghe thê tử kể lại cực kỳ tức giận. Không nghĩ đến bản thân dẫn sói vào nhà, suýt chút nữa hại chết nữ nhi của mình. Chẳng trách gần đây nữ nhi luôn sẽ thân cận Lương Tuấn Hy hơn.

Niên Khai Điềm rời khỏi ôm ấp của Lương Tuấn Hy chạy đến chỗ Niên Sở Hoằng. Tuy đời này Hứa Bộ Nam vẫn chưa đắt thủ, nhưng vẫn là có tâm kế, vậy liền không thể giữ lại rồi. Hắn chết như vậy xem như đền tội choi đời trước đi, chỉ là nhị thúc...

“Phụ thân!”

Niên Sở Hoằng yêu thương ôm lấy ái nữ của mình, “Không sao là tốt rồi.” Mắt hắn nhìn đến Lương Tuấn Hy ở gần đó, nghĩ không ra thân thủ của tiểu tử này tốt như vậy. Lúc nãy ái nữ gặp nạn hắn vốn muốn xuất thủ nhưng tiểu tử này nhanh như vậy đoạt mất.

“Tuấn Hy lần này nhờ có ngươi Điềm Điềm mới bình an trở về...”

Lương Tuấn Hy lại rất lễ phép điềm đạm đáp trả, “Đây là chuyện nên làm, bá phụ hà tất khách sáo.” Hắn không muốn nghe Niên Sở Hoằng đa tạ mình, bởi đó là Điềm Điềm, hắn là cứu thê tử chưa qua cửa mà thôi.

Khúc thị đầy áy náy lại không thể nói ra miệng. Biết là Lương Tuấn Hy tốt, nhưng nếu nói là gả...Dạo trước nữ nhi tính sổ sách rất tốt, nàng có mở lời khen, vì vậy mà nghe Niên Nhạn Thanh nói sổ sách này là do Lương Tuấn Hy giúp đỡ. Có lẽ là Niên Nhạn Thanh biết nàng dùng chuyện này làm khó hắn nên mới nói như vậy, nhưng nếu lỡ như hôm nào nữ nhi nhìn sai đọc sai thì sao? Vì thế nàng vẫn chọn cách không tác thành.

“Nếu là mọi chuyện đều giải quyết xong thì mọi người mau thu dọn đi rồi về nghỉ ngơi thôi.”

“Phụ thân người ta sắp thở không nỗi rồi.” Niên Khai Điềm phì phò cố hô hấp nói. Phụ thân có cần mạnh tay như vậy không a! Nàng sắp dùng hết không khí trong phổi rồi!

Niên Sở Hoằng lập tức buông tay, “Ngươi liều mạng như vậy làm gì, nhuyễn tiên cũng không mang còn dám dùng khẩu khí to như vậy.” Nói, tay hắn cho vào trong vạt lấy nhuyễn tiên mà hôm nữ nhi mất tích hắn được Bá Cao Minh đưa cho. Mấy hôm nay đều bất ly thân, giờ cũng nên trả lại rồi.

“Đa tạ phụ thân.” Niên Khai Điềm cười híp mắt cầm lại nhuyễn tiên. Mắt nàng đảo qua gương mặt đầy phiền não của nhị thúc bên cạnh, nàng có nghe Niên Nhạn Thanh nói, dạo gần đầy nhị thúc đột nhiên ngất đi, mấy ngày đều không có rời giường.

“Nhị thúc sớm trở về nghỉ ngơi đi, ta tiễn nhị thúc.”

Niên Khánh Tụ có hơi giật nảy mình, lại nhanh chóng gật đầu, “Được, cùng đi thôi.”

Chương 82: Cha nương thiên vị

Sự kiện kia qua đi, đột nhiên một hôm Niên Khai Điềm tuyên bố sắp trung thu rồi, nên muốn làm bánh trung thu cho mọi người. Ai nấy lập tức quên đi chuyện của Hứa Bộ Nam mà nom nớp lo sợ bánh trung thu khó phi tang.

Lương Tuấn Hy lại nói, “Ta cùng nàng làm.”

Chính câu này để mọi người chết đi lập tức như được hồi sinh vậy, trong phủ không ai không biết tài nghệ của Lương Tuấn Hy. Cho dù là người chưa từng thử cũng sẽ nghe được những người từng thử nói qua, nên đều rất mong đợi mẻ bánh này.

Trời còn chưa tỏ, trong trù phòng sớm đã nhao nhao ồn ào nhất trong phủ, một đám trù nương trù tử dùng ánh mắt hâm mộ chờ đợi Lương Tuấn Hy xuất hiện. Dạo này hắn không đi áp tiêu cùng Niên Khai Điềm chính là ở trong viện phơi dược không có xuống trù phòng như trước nữa, nên muốn gặp rất khó khăn.

Trong lòng người người đều hy vọng Niên Khai Điềm bị bệnh hoặc có chút không khỏe để bọn họ được nhìn hắn một mắt, không ngờ hôm nay toại nguyện rồi. Vừa thấy hắn bước vào, người người vây quanh hỏi thăm như là nhân vật công chúng vậy.

Lương Tuấn Hy vẫn nho nhã ôn nhuận đáp trả, hắn là xuống trù phòng sớm xem xét một ít nguyên liệu cần dùng trước, ai biết sẽ bị nhiều người vây quanh như vậy đâu. Hắn vẫn kiên nhẫn đáp hết tất cả các câu hỏi cho đến khi nghe được...

“Hy tiểu tử a, ngươi khi nào mới dự định thành thân a, bộ xương già này còn đợi gả tôn nữ cho ngươi a!” Người nói chuyện là một lão bà lặt rau trong trù phòng.

Mọi người ai cũng biết hắn là một lòng đợi Niên Khai Điềm, chỉ là nàng... ai...không biết nên nói thế nào cho tốt nữa. Nhưng dạo trước nghe nói nàng đi xem mắt nên lão bà này nói lời này cũng không người nào ngạc nhiên.

“Đúng a Hy ca, đại tiểu thư cũng đi xem mắt rồi, ngươi còn chờ cái gì nữa?”

“Chi bằng chọn nữ nhi của ta đi, dung mạo của nàng không tệ đâu.”

“Đại thẩm Hy ca nào xem trọng dung mạo a!”

“Phải đó, chi bằng chọn ta đi, dung mạo của ta tuy là không tốt như đại tiểu thư nhưng nữ hồng rất tốt, vẫn có thể giúp Hy ca nâng khăn sửa túi a!” Có người không ngại tự quảng cáo mình.

“Ngươi có cần nói quá như vậy không? Những chuyện đó Hy ca cũng biết cần gì ngươi giúp.” Nữ tử hùng hổ nói xong lại e lệ kéo tay áo Lương Tuấn Hy tự đề cử mình, “Ta cũng không kém nàng đâu, Hy ca suy nghĩ chút đi.”

“...”

Bên trong trù phòng vì chuyện này mà lời qua tiếng lại tranh cãi ầm ĩ không dứt.

Hoa nhũ nương còn chưa bước đến cửa trù phòng đã nghe nhi tử nhà mình như món hàng hiếm có bị tranh giành lập tức sợ hắn thiệt thòi mà chạy vào xem. Chỉ thấy hắn bình an vô sự đứng ở một bên, đám nữ nhân từ già đến trẻ đứng ở sau lưng hắn tranh cãi.

Lương Tuấn Hy lập tức đỏ mặt không biết nên đáp thế nào cho phải. Điềm Điềm nói với hắn phải chờ, chính là không thể nói ra được. Nghe được tiếng bước chân, hắn nhẹ gọi: “Nương, người xuống đây làm gì a?”

Hoa nhũ nương bước đến chỗ hắn, mặt tỉ mỉ quan sát một lượt thấy hắn không có gì mới thở phào nhẹ nhõm, “Sớm như vậy đã chạy đến nơi này a, đại tiểu thư còn chưa thức giấc ngươi gấp cái gì?”

Lương Tuấn Hy lại rất hiếu thảo thay Hoa nhũ nương bóp vai, “Nương a, nhi tử là lo lắng nguyên liệu hôm qua mua không đủ, vả lại muốn bày sẵn nàng đến chỉ cần làm là được rồi.”

Hoa nhũ nương nghe đến đây lòng đột nhiên trầm xuống, âm thanh cũng chỉ có mang theo đau lòng mà khẽ vang lên: “Sau này những chuyện này nói cùng nương là được rồi, nào cần tự mình làm.”

“Không cần phiền phức như vậy đâu.” Lương Tuấn Hy mỉm cười đáp, “Nương xem, mọi người thay nhi tử lấy sẵn ra từ rất lâu rồi.” Tay hắn chỉ lên trên bàn to trước mặt. Đây là lúc nãy mọi người nói cùng hắn, cũng chỉ rõ cho hắn biết thứ nào để ở đâu.Hoa nhũ nương kéo tay hắn xuống lại quay sang đám người vẫn còn lo tranh cãi chưa biết đến sự tồn tại của mình, “Các ngươi cãi đủ chưa? Thời thần không còn sớm nữa, điểm tâm chuẩn bị xong chưa?”

Lúc này mọi người lập tức chạy về vị trí của bản thân nhanh tay chuẩn bị. Âm thanh ồn ào khi nãy lập tức biến mất, thay vào đó là âm thanh dao thớt độc thuộc về trù phòng.

Lương Tuấn Hy kiểm kê xong mọi thứ, hắn nói với Hoa nhũ nương, “Nương, nhi tử rời đi trước.”

Hoa nhũ nương không đành lòng khuyên nhủ: “Trở về nghỉ ngơi thêm một chút đi, đại tiểu thư phải dùng xong điểm tâm mới đến đây.”

“Nhi tử đã biết, nương an tâm.” Lương Tuấn Hy được đồng ý lập tức rời khỏi trù phòng, để lại biết bao trái tim tan nát, cùng ánh mắt lưu luyến dõi theo bóng lưng hắn.

Hắn về viện đã nghe Lương quản gia cằn nhằn Lương Vân Kha: “Đại ca ngươi sớm như vậy không ở, ngươi còn có thể ngủ ngon như vậy? Mau thức dậy cho ta!”

Lúc trước thì không nói, nhưng hiện tại khác rồi, Lương Tuấn Hy không những đại nạn không chết mà đám người kia lại tận mắt nhìn thấy võ công của hắn nữa, vì vậy Lương quản gia rất lo lắng hắn xảy ra chuyện. Không cần nói đến bên ngoài người người đến muốn đề thân, đến người trong phủ cũng là chạy đến nịnh hót hắn cùng thê tử. Hắn sợ Lương Tuấn Hy bị vây đến ác cảm với nữ nhân nên vẫn là để Lương Vân Kha theo bên cạnh mới an tâm.

Lương Vân Kha đang ngủ bị ép buộc ngồi dậy, đến chăn ấm cũng bị kéo ra khỏi người khiến hắn rất khó chịu. Mà biết làm sao bây giờ, ai bảo đại ca gây chú ý lớn như vậy chứ. Mắt hắn vẫn còn lim dim, đầu óc vẫn còn chưa tĩnh táo, không biết đã tiếp thu được những gì Lương quản gia nói không.

“Cha, nhi tử về rồi, người không cần gọi nhị đệ thức giấc như thế.” Lương Tuấn Hy bước chân vào phòng, theo thói quen sẽ là ngồi bên cạnh Lương Vân Kha như là bản thân chuẩn bị ngủ tiếp vậy.

Lương quản gia biết rõ hắn sẽ nhìn không thấy nhưng vẫn đưa tay đẩy Lương Vân Kha vẫn còn mù mờ ngồi bên giường xuống, sau đó thay hắn đắp lại chăn, “Haha, ta nào có gọi hắn thức dậy, chỉ là bước vào thấy hắn đá chăn xuống đất sợ hắn lạnh nên giúp nhặt lên thôi.”

Sau đó lại quay sang chỉ trích Lương Vân Kha, “Ngươi a, lớn như vậy rồi còn ngủ không yên ổn, nhỡ nhiễm lạnh thì sao, lần sau nhất định phải nhớ kỹ, mau ngủ tiếp đi.” Lại quay sang Lương Tuấn Hy nói: “Ta ra ngoài đây.” Cuối cùng ra ngoài cũng không quên cẩn thận khép cửa lại.

Lương Vân Kha không có nói câu nào, tiếp tục ôm chăn ngủ. Dù gì hắn cũng đã sớm quen chuyện này rồi. Tối thì hắn không được phép ngủ sớm hơn đại ca, sáng lại phải dậy sớm hơn, hắn cũng có phải thần thánh đâu nào biết đại ca lúc nào muốn thức lúc nào muốn ngủ. Bất quá giờ hắn rất buồn ngủ, mà đại ca cũng trở lại rồi, an ổn ngủ thôi.Lương Tuấn Hy mím chặt môi ngồi bên giường không nói, hắn biết cha nương thiên vị hắn không phải là chuyện ngày một ngày hai, hắn cũng có góp ý họ chỉ đáp qua loa. Chỉ tội nhị đệ, lúc nào cũng sẽ âm thầm chịu đừng, không oán không trách. Hắn tự trách nhị đệ chỉ nói rằng bản thân sinh ra đầy đủ hơn hắn, thế nên cha nương như vậy cũng là điều dễ hiểu.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Hắn cũng không ngủ mà chỉ ngồi đó, không biết ngồi được bao lâu thì Lương Vân Kha cũng ngủ dậy. Vốn là vươn vai ngáp một cái thật to, ai ngờ đảo mắt thấy đại ca ngồi đó, hắn vội kiềm cái ngáp lại hỏi:  “Đại ca thức dậy từ lúc nào? Sao không gọi ta?”

Lương Tuấn Hy lại không có chút gấp gáp nào, chỉ nhàn nhạt nói: “Sắp đến tảo thiện chưa?”

Lương Vân Kha bước đến cửa sổ, mở ra, nhìn sắc trời, “Chừng một khắc nữa đến tảo thiện.”

“Thật xin lỗi, lúc nào cũng để nhị đệ chịu thiệt thòi vì ta.” Lương Tuấn Hy cúi đầu đầy áy náy, hai tay đặt trên đùi cũng sớm nắm chặt lại. Nếu mắt của hắn bình thường thì nhị đệ nào bị ủy khuất như vậy, đều do đôi mắt này mà ra.

Lương Vân Kha biết đại ca dằn vặt, hắn bước đến vỗ vai đại ca ha ha cười: “Đại ca nói đi đâu, chúng ta là huynh đệ, sao lại nói đến xin lỗi thiệt thòi gì đó chứ.”

Biết có nói thêm cũng không ít lợi gì, Lương Tuấn Hy thở dài một hơi đứng lên: “Vậy mau chóng rửa mặt đi, ta đến chỗ Điềm Điềm.” Dứt lời hắn cũng đi ra ngoài.

“Đại ca, khoan đi đã, đợi ta chúng ta cùng đi a!” Để đại ca đi một mình thể nào cha nương cũng lại cằn nhằn hắn cho xem.

“Không cần, lúc này ở trong phủ, đâu có ra ngoài, lại nói đến chỗ Điềm Điềm không người dám động ta.” Lương Tuấn Hy vẫn biết Lương Vân Kha là lo lắng thứ gì, nhưng hắn đến chỗ nàng cơ mà, vả lại hắn cũng không có bị đám nữ nhân trong phủ bám theo.

Ai biết Hoa nhũ nương bước vào, mang theo một khay điểm tâm, thanh mang tiếu ý vang lên, “Các ngươi dùng điểm tâm trước đi.”

Lương Tuấn Hy bước lên muốn thay Hoa nhũ nương bưng khay nhưng nàng lại sớm một bước đặt lên bàn. Thế nên hắn chỉ có thể nhẹ ấn nàng xuống ghế: “Nương cũng dùng dùng điểm tâm đi, không cần lo cho chúng ta. Nhi tử đi gọi cha vào.”

Nhưng Hoa nhũ nương lại kéo tay hắn không để hắn đi, “Để Vân Kha đi là được rồi.”

“Phải đó đại ca.” Lương Vân Kha cười hề hề muốn cất bước, ai biết Lương Tuấn Hy âm lạnh khẽ nói: “Đứng lại.”

“Nhị đệ còn chưa rửa mặt, vẫn là để nhi tử đi.” Ý hắn đây là trách cha nương quá thiên vị hắn.

Nhưng Lương quản gia lại rất thức thời, biết chọn thời gian bước vào, “Không cần tranh nhau gọi nữa, ta đến rồi.” Miệng cười hề hề như bản thân rất có phúc có được hai nhi tử hiếu thuận, nhưng mắt hắn lại đang lườm Lương Vân Kha.

Lương Vân Kha nuốt ngụm nước bọt lập tức cúi đầu. Nhất định cha trách hắn đến mặt còn chưa rửa trong khi đại ca sớm đã chỉnh tề y phục rồi. Ai mà biết đại ca thức giấc sớm như vậy đâu chứ.

“Được rồi được rồi, mau ngồi xuống dùng điểm tâm thôi.” Hoa nhũ nương tránh Lương Tuấn Hy nghi ngờ nên mới nhanh chóng mở thanh phá tan không khí quái lạ trong phòng.

Lương Tuấn Hy ngồi xuống lại liên tục hỏi cha nương vì sao lại thiên vị hắn, ủy khuất Lương Vân Kha. Như đôi phu thê kia vẫn đáp qua loa như những lần trước, đến ngắt câu cũng chưa hề thay đổi.

Chương 83: Cục diện rối rắm

Niên Khai Điềm thức giấc lập tức đến thỉnh an Khúc thị, lúc này chính nghe được thanh đấu khẩu lần đầu tiên trong hai đời của đôi phu thê kia. Nàng vội chạy vào ngăn, “Mới sáng sớm hai người đây là có chuyện gì a?”

Đôi phu thê kia lập tức chột dạ nhìn chằm chằm Niên Khai Điềm, rất lâu không người lên tiếng, cuối cùng vẫn là Khúc thị cười hì hì nói, “Nào có gì, mẫu thân chỉ là cùng phụ thân ngươi cược xem bánh trung thu hôm nay của ngươi sẽ là nhân gì mà thôi.”

“Đúng đúng đúng.” Niên Sở Hoằng nặn ra nụ cười méo mó gật gù tán thành ý kiến của thê tử, “Ngươi cũng biết phụ thân là thích nhân đậu phộng, mẫu thân ngươi lại thích đậu xanh. Hiện không có gì làm nên mang ra cược thử thôi.”

Niên Khai Điềm nhoẻn miệng cười, ánh mắt chảy quang mang kỳ lạ, “Nga, nữ nhi nhớ không lầm là phụ thân thích ăn đậu xanh, mẫu thân thích ăn đậu phộng mới đúng, sao lại đổi ngược rồi?” Chân nàng từng bước mại khai tiến đến bàn ngồi xuống.

“Phải rồi phải rồi, phụ thân gấp quá nói nhầm.” Niên Sở Hoằng cười ha ha ngồi bên cạnh nữ nhi, vẻ mặt đầy nịnh bợ, cũng không thấy được cái nháy mắt của thê tử gần đó.

“Phụ thân a.” Niên Khai Điềm vỗ vỗ vai Niên Sở Hoằng, cười đầy thâm ý vị trường, “Người nói dối cũng không nhìn xem sắc mặt của mẫu thân đã không tốt đến dường nào. Mỗi lần người nói dối đều rối loạn đầu trận tuyến như vậy, có phải hay không, cũng nên nói thật rồi?” Lúc đầu phụ thân nói là đúng rồi, nhưng nàng cố ý sửa lại xem phụ thân thế nào, quả nhiên dám gạt nàng.

Khúc thị trừng mặt trượng phu đang ngơ ngác nhìn mình cầu cứu một mắt, rồi cũng ngồi xuống cười che giấu sự rối rắm của nội tâm, “Mẫu thân cùng phụ thân ngươi nói chút chuyện của đường tỷ ngươi mà thôi, do bất đồng ý kiến nên mới có chút tranh chấp.”

Nói đến đây Niên Sở Hoằng cau mày không vui, “Cũng là do nhị thúc ngươi cả, theo lý phải để Nhạn nhi xuất khuê trước, nay đột nhiên bảo để Nhàn nhi xuất khuê.”

Đáng lẽ phu thê hắn đang bất đồng ý kiến với nhau về hôn sự của nữ nhi. Hắn cho rằng Lương Tuấn Hy thực sự yêu thương nữ nhi, mấy cái sổ sách vớ vẩn kia từ từ nghĩ cách giải quyết cũng không sao, quan trọng là sau này nữ nhi hạnh phúc. Nhưng thê tử lại bảo là Lương Tuấn Hy không thể ở rể lại càng không thể thay nữ nhi làm sổ sách được, lỡ nữ nhi đọc sai một số vậy liền cả bài toán hỏng hết. Bất đồng ý kiến thế là to tiếng với nhau.

Ai ngờ giờ thê tử nhắc đến chuyện của nhị phòng, hắn đầy lòng không hiểu nhị đệ nhà mình đến cùng đang làm gì nữa. Rõ ràng nên lo cho Niên Nhạn Thanh mới đúng, nay lại đẩy Niên Tuệ Nhàn ra trước.

Niên Tuệ Nhàn sắp thành thân sao? Niên Khai Điềm mạc danh kỳ diệu hỏi: “Nga? Vậy đường muội thành thân với người nào?” Chẳng phải Hứa Bộ Nam đã đi rồi sao? Nàng ta hoài thai vậy liền là gấp gáp thành thân cũng không có gì là lạ, nhưng nhị thúc đã biết chưa? Còn người nàng ta sắp gả nữa, sẽ không phải là...

Không để Niên Khai Điềm suy nghĩ lâu, Khúc thị đã lên tiếng giải đáp thắc mắc của nàng: “Là Cao Minh a, hôm qua ngươi xuất phủ mua nguyên liệu thì Bá gia cho hỉ nương đến đề thân rồi. Nhị thúc ngươi bảo hôn sự này tiến hành gấp một chút.”

Niên Khai Điềm lập tức nóng ruột mà cau mày, tam sư huynh là đã biết mà vẫn chấp nhận hay là còn chưa biết gì? Nhưng nếu gấp gáp như vậy hẳn là đã biết đi, biết vẫn còn thú? Thật khó suy nghĩ a!

Ngay thời điểm Niên Khai Điềm cảm thấy đầu của bản thân gần như nổ tung thì Hoa nhũ nương đến, sau lưng nàng còn có rất nhiều người mang theo điểm tâm lên. Lương Tuấn Hy đứng ở bên cạnh nàng, hắn bước đến thỉnh an xong được Khúc thị cho ngồi, Niên Sở Hoằng lại mời hắn ăn điểm tâm.
“Tạ bá phụ, Tuấn Hy dùng qua điểm tâm rồi.” Lương Tuấn Hy ngồi xuống liền đáp. Chỗ của hắn được Hoa nhũ nương ấn ngồi xuống là đối diện Niên Khai Điềm.

“Sớm như vậy đã ăn rồi sao?” Khúc thị dịu dàng cười, mắt lại nhìn sang Hoa nhũ nương, “Ngươi cũng thật là, Tuấn Hy đã lớn như vậy rồi sao còn không mau tìm nhi tức phụ cho hắn đi.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm không để ý gì, chỉ chăm chú ăn điểm tâm, trong lòng treo đầy nghi vấn, tâm tư hoàn toàn đặt trên người Bá Cao Minh. Nàng nhìn thấy Lương Tuấn Hy nhưng cũng không có mở miệng chào hắn.

Hoa nhũ nương nhìn qua Lương Tuấn Hy rồi mới đáp, “Phu nhân cũng biết, ta lực bất tòng tâm a!” Nàng cũng muốn thay hắn lập thiếp, thế nhưng hắn bảo chỉ thú một mình Niên Khai Điềm, vậy nàng còn có gì để nói nữa.

Niên Sở Hoằng nghĩ là thê tử đã thông suốt, trùng ý kiến với mình nên cũng không có nói gì, mà cầm đũa lên ăn điểm tâm. Ai biết, Khúc thị lại lên tiếng nói: “Nhạn nhi cũng không còn nhỏ nữa, bọn nhỏ lại thân cận như vậy, chi bằng...”

Lời vừa đến đó Niên Sở Hoằng đã nghẹn điểm tâm ở cổ họng, mắt trợn trắng, đưa tay bóp ở cổ cố sức nôn miếng điểm tâm ra. Mọi người đều kinh hoảng quay sang chỗ hắn hỏi han. Chất vật một lúc lâu, cuối cùng miếng điểm tâm đó cũng được nhổ ra, Niên Sở Hoằng cực lực ho khan, “Phu nhân, nàng nói Tuấn Hy có gì không tốt, có điểm nào để nàng chê trách?”

“Không có.” Khúc thị vẫn là một thê hiền giúp hắn vỗ lưng thuận khí. Nếu là mắt của Lương Tuấn Hy bình thường thì nàng cũng không có ngăn cản bọn họ.
“Vậy vì sao...” Niên Sở Hoằng còn chưa nói hết đã bị Khúc thị bịt miệng. Nàng là sợ lại khơi gợi lên lòng của Lương Tuấn Hy, vì vậy mới không để hắn nói.

Niên Khai Điềm nhìn cục diện rối rắm trong phòng, một tay lấy hai cái bánh bao xá xíu, một tay túm lấy tay của Lương Tuấn Hy lôi ra ngoài: “Chúng ta cũng mau đi thôi, đừng ở đây nữa.” Sáng sớm cũng không biết đôi phu thê kia diễn cái hí gì, mặc kệ nàng muốn có tiểu đệ đệ vẫn là chạy trước. Hoa nhũ nương rất thức thời nên nàng cũng không có lo lắng nàng ta sẽ ở lại làm người dư thừa.

Lương Tuấn Hy theo Niên Khai Điềm ra ngoài, hắn vẫn lo lắng hỏi: “Nàng đã no chưa? Không lưu lại ăn thêm một chút nữa?” Kỳ thực hắn cảm thấy bá phụ là muốn gả nàng cho hắn, vì vậy muốn lưu lại thêm chút nữa.

Niên Khai Điềm vừa nhồm nhoàn nhai bánh bánh bao vừa đáp: “Đã ăn được gì đâu, đến trù phòng ăn đi.”

“Điềm Điềm!” Lương Tuấn Hy đột nhiên dừng cước bộ, tay không dùng lực đứng yên đó. Tay nàng khẽ động, cảm nhận được nàng xoay người mới nói: “Ta muốn nghe bá phụ nói.”

“Không cần nghe đâu.” Niên Khai Điềm kiên quyết kéo hắn đi cùng mình, chỉ là rất nhanh nàng xề gần hắn nham hiểm nói, “Chẳng phải có dược bổ gì đó giúp sớm có hài tử đó sao? Ngươi mau cùng ta đi đun một chung cho bọn họ đi.”

“Không được, làm sao đột nhiên có thể mang những thứ đó đến cho bá phụ được.” Mặt của Lương Tuấn Hy bị một trận bạo hồng đột kích, lần này là hắn nắm tay Niên Khai Điềm kéo đến trù phòng, “Chẳng phải nói muốn làm bánh trung thu sao, mau đi thôi.”

Niên Khai Điềm cảm thấy hắn nói cũng có lý vì vậy cũng không nói thêm gì nữa. Nhưng làm sao mới có thể nhanh chóng gặp Niên Tiêu Kiên a, sao muốn gặp mặt thôi mà khó như vậy cơ chứ, đời trước chẳng phải rất sớm sao.

Trên đường đi nàng hỏi hắn, “Đường muội sắp thành thân với tam sư huynh rồi, nghe nói đã đề thân chuẩn bị hạ sính đấy, ngươi cảm thấy thế nào?”

Lương Tuấn Hy lại rất không lưu tâm đáp, “Đó là chuyện của bọn họ, nàng không nên xen vào. Ta nghĩ gấp gáp như vậy hẳn là Bá huynh cũng biết rồi!” Chuyện của hắn cùng nàng thì không lo, nàng toàn lo chuyện của người khác thôi.

Cũng đúng! Nàng vẽ rắn thêm chân rồi. Sau đó nàng lại nói: “Còn có nhị thúc nữa, chút nữa cũng nên mang ít bổ dược qua đó.” Niên Tuệ Nhàn cũng ích kỷ như nàng đời trước vậy, không hề lo nghĩ đến những người xung quanh, ít nhất nàng tao ương nên mới biết hối hận, còn nàng ta...

“Mỗi ngày Vân Kha đều mang dược cho nhị bá.” Lương Tuấn Hy nhàn nhạt đáp một câu như vậy.

Niên Khai Điềm hài lòng cười, quả nhiên vẫn là Lương Tuấn Hy chu đáo. Nàng không tin hắn không nói mà Lương Vân Kha tự động mang dược đến đó.

Chương 84: Cùng làm bánh trung thu

Đến trù phòng, Niên Khai Điềm mang tạp dề sạch sẽ của mình vào người rồi bắt đầu làm nhân bánh, cuối cùng là trộn bột. Nhìn thì là như vậy nhưng dường như mọi thứ chủ yếu đều là Lương Tuấn Hy làm tất. Hắn cũng chẳng nhìn được nàng làm có đúng cách hay không, nhào bột phải đúng cách nếu nhào sai bánh làm ra sẽ không đạt chất lượng.

Niên Khai Điềm nhào một chút lại hỏi hắn, “Ngươi xem, đã được chưa?” Âm thanh của nàng có chút không kiên nhẫn rồi, bởi đây đã không biết là lần thứ bao nhiêu nàng hỏi câu này rồi.

Nhưng Lương Tuấn Hy cầm bột lên thử xong vẫn đáp như những lần trước, “Vẫn chưa được, nàng dùng sức nhào thêm một chút nữa đi.”

“Nãy giờ có rất nhiều cái một chút rồi.” Niên Khai Điềm trề dài môi dưới cầm cục bột lên lại đập mạnh xuống thớt gỗ. Vì thế mà bột bên dưới thớt bay tứ tung để nàng sặc ho khụ khụ mà mặt mũi đều là dính bột trắng.

Lương Tuấn Hy cũng bị trúng chiêu, chật vật hệt như nàng, hắn ho qua vài tiếng, đưa tay lên phủi phủi bột trên không trung nói: “Để ta làm giúp nàng.”

“Không cần.” Niên Khai Điềm là một người không kiên nhẫn nhưng lại rất cố chấp (Luna: hơi mâu thuẫn nhỉ, nhưng ta cũng thế). Nàng đã nói là tự làm vậy làm sao có thể để hắn làm hết được. Nãy giờ khâu làm nhân cũng là hắn trộn, nàng chỉ theo lời hắn thêm gia vị mà thôi.

Lương Tuấn Hy nghe được âm thanh nhào bột của nàng liền phì cười. Hắn bước đến phía sau, cầm tay nàng lên ôn nhu hướng dẫn, “Sai rồi, phải như vậy mới đúng.” Lúc nãy nàng không giận nên nghe không rõ lắm, nhưng giờ nàng thực sự nổi giận rồi, hắn lại nghe được âm thanh rất nhẹ, nàng chỉ dùng phần ngón cùng lòng bàn tay nhào, như vậy làm sao được.

Âm thanh của hắn rất nhẹ nhưng cũng rất ấm thấm nhập tâm của mỗi người ở trong trù phòng. Miệng hắn liên tục đóng mở giải thích nhào bột có tầm quan trọng thế nào khi bánh đã thành phẩm.

Niên Khai Điềm nhìn hành động ấn cùng miết bột thành thạo của hắn rất ngạc nhiên hỏi: “Ngươi từng làm qua rồi sao? “Lúc trước mẫu thân cũng dạy nàng làm qua bánh trung thu, nhưng lúc đó nàng không lưu tâm nào biết phải nhào như vậy mới đúng cơ chứ. Chỉ là hắn cũng biết làm, vì sao trước đây nàng chưa từng nghe hắn nói qua?

“Ân, nương đã từng dạy ta.” Lúc trước hắn thường xuyên ở trong viện, nương dạy hắn tập võ còn bảo hắn tự nhào bột nữa. Nương nói nhào bột cũng là một trong những động tác của võ thuật, vì thế lúc trước ngày nào huynh đệ hắn cũng có bánh bao ăn. Sau này đi chơi cùng nàng nên tối mới nhào bột, sáng hắn bận cùng nàng ra ngoài luyện võ trường rồi.

“Ta hiểu rồi, để ta tự làm.” Niên Khai Điềm qua cầu xong đến ván cầu cũng tháo luôn.

Lương Tuấn Hy nào để nàng như nguyện, “Ta giúp nàng.” Không để nàng phản bác mình, hắn còn bồi thêm một câu với âm thanh cực nhỏ chỉ đủ hai người nghe, “Ta chỉ là giúp thê tử chưa qua cửa làm chút việc mà thôi.”

Mặt của Niên Khai Điềm bỗng chốc nóng lên, cả người tựa sát vào người hắn ngây ngô cười. Cũng không biết từ khi nào bắt đầu, nàng hễ nghe được lời tình cảm như vậy từ miệng của Lương Tuấn Hy đều sẽ cảm thấy ấm áp lại ngọt ngào. Vì vậy để mặc hắn giúp mình cũng không cố kỵ hiện tại có bao nhiên đôi mắt nhìn vào hai người.

Nàng ngẩng đầu nhìn gương mặt bị bột phủ trắng của hắn bật cười, rút tay ra, chấm thêm bột vẽ loạn lên đó. Sau đó là cười khúc khích tự đắc với tác phẩm của mình. Tuy Lương Tuấn Hy một mình nhào bột nhưng nàng vẫn đứng ở trước người hắn, hệt như hắn ôm nàng vậy. Vì vậy hắn cũng túng sủng cười không hề phản ứng lại nàng, mặc nàng tác quái.

Tim của đám người ở trù phòng oanh một cái vỡ thành từng mảnh. Đây có được xem là đại tiểu thư chấp nhận Lương Tuấn Hy rồi không? Vậy ước nguyện của bọn họ chẳng phải là tan biến theo mây gió rồi sao? Thật đau lòng mà!

Nhào bột xong lại qua khâu tạo hình, tay của Lương Tuấn Hy lại rất khéo, có thể tạo bất kỳ hình gì mà hắn muốn. Còn Niên Khai Điềm lại tạo không ra chút hình gì, cứ méo méo mó mó khó coi thế nào đó.

Vì thế nàng tức giận ném tạp dề ra khỏi trù phòng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Nàng cùng Thước nhi ngồi ở trong Điềm viên chơi đèn quân, thấy được Lương Vân Kha lấp lấp ló ló ở cửa viện, nàng hô to: “Đứng đó làm gì? Ta cũng không có ăn thịt người.”
Lương Vân Kha đỏ mặt cầm theo một cây kẹo bước vào trong viện, ngây ngô cười, “Đại tiểu thư.” Không hiểu sao mấy hôm không gặp hắn lại nhớ nha đầu đanh đá tham ăn này. Dạo trước, nàng thường bám theo hắn hắn cảm thấy rất phiền, Niên Khai Điềm trở về, hắn hết phiền nhưng lại cảm thấy thiếu thiếu. Thế nên hôm nay mua kẹo đến gặp nàng xem sao.

“Biết rồi, mua cho Thước nhi chứ gì!” Niên Khai Điềm khép hờ mắt nhìn gương mặt so với giá y của tân nương còn đỏ hơn của hắn. Dạo này chỉ có Lương quản gia mỗi ngày đến đây châm cứu cho Thước nhi mà thôi, Lương Vân Kha cũng không có xuất hiện.

Thước nhi vừa nghe lập tức ngẩng đầu, thấy được cây kẹo trên tay Lương Vân Kha, bất chấp tất cả nhào đến đoạt lấy, “Có kẹo có kẹo a!” Lập tức cho vào miệng ăn rất ngon lành.

Thấy được gương mặt bị tạt nước lạnh của Lương Vân Kha, Niên Khai Điềm quên cả chuyện ở trù phòng lúc nãy, bật thanh chọc ghẹo “Có người không quan trọng bằng cây kẹo rồi.”

Nhìn thấy Lương Vân Kha như bị ma đuổi ở phía sau chạy trối chết ra khỏi viện nàng càng cười đến cao hứng. Nghĩ không ra một người như hắn cũng sẽ có một mặt này nữa, ai...thanh niên da mặt mỏng như vậy a! Bất quá hoàn toàn trái ngược với Lương Tuấn Hy, tên ngốc kia cho dù bị trêu thế nào hắn vẫn sẽ đứng đó mặc nàng trêu.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Qua hai ngày sau, Lương Tuấn Hy đến viện tìm nàng, giơ cho nàng xem cái khuôn bánh trung thu bằng gỗ hắn mới làm, “Chúng ta lại làm bánh trung thu được không?”

Niên Khai Điềm cầm lấy khuôn gỗ cười híp mắt. Hai ngày không gặp hóa ra hắn là bận làm cái này cho nàng a! Nhìn thấy tay hắn vẫn còn chút đỏ, chắc lại cũng vừa làm xong thôi. “Đa tạ.”

“Không cần khách sáo như vậy!” Lương Tuấn Hy đưa tay kéo nàng đến trù phòng lại làm thêm một mẻ bánh trung thu khác.

Đến khi bánh ra lò, mọi người đều vui vẻ thưởng thức như một món sơn hào hài vị vậy. Đây là lần thứ hai Niên Khai Điềm nhìn tận mắt mọi người ăn món do nàng làm. Đời trước làm mỳ thọ bọn họ cũng bảo ngon sau đó ăn hết không có chừa cho nàng, cuối cùng trúng thực phải đóng cửa một thời gian, nhưng bọn họ đều bảo là do ăn bậy không liên quan đến mỳ thọ.

Đến tối, Lương Tuấn Hy mang bánh về cho cha nương của mình, hắn nói: “Cha nương, đây là nhi tức tương lai của hai người làm a!”
Dường như bị nhiễm tính thích ăn của Thước nhi vậy, Lương Vân Kha vừa nghe được ăn rất vui, ngồi xuống cầm lấy cái bánh lên cho vào miệng, “A, cái này nhân hạt sen nè.”

Mặt của Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia đều là ám trầm đến nhìn không ra nhan sắc ban đầu nữa. Lương quản gia qua nhiều phen đấu tranh tâm lý mới thở dài một tiếng, “Tuấn Hy a, không phải chúng ta không hiểu ngươi, nhưng đại tiểu thư thực sự không thể thú.”

“Vì sao?” Từ lúc hắn xác định nàng là thê tử của hắn thì cha nương luôn nói với hắn câu này. Lúc trước thì lấy lý do nàng không thích hắn, gần đây thì nói hắn không thể giúp nàng sổ sách, lần này lại là gì? Hắn thực sự muốn biết nguyên nhân thực sự bên trong lời khuyên này.

Lương Vân Kha nhai nhóp nhép trong miệng cũng nâng mắt nhìn cha nương của mình. Hắn cũng không hiểu vì sao cha nương luôn sẽ từ chối hôn sự này của đại ca. Lúc trước thì không nói, hiện tại chẳng phải hai người bọn họ rất hòa hợp sao? Vì sao phải làm khó đại ca như vậy? Đại ca cố chấp đó là chuyện không người không biết, còn cứ úp úp mở mở nữa chứ, thật để người ta hoài nghi.

Hoa nhũ nương cảm nhận được hàn khí nhè nhẹ phát từ chỗ Lương Tuấn Hy, nàng bước chỗ hắn nhẹ giọng nói, “Ngươi là trưởng tử, làm sao nói có thể ở rể là ở rể được. Ngươi làm thế sau này cha ngươi làm sao ăn nói với liệt tổ liệt tông? Cho dù là Vân Kha muốn, ta cũng không cho phép chuyện này xảy ra.”

“Chỉ có như vậy?” Lương Tuấn Hy mở miệng hỏi, nhưng lòng lại cảm thấy không phải như vậy. Nếu thật như nương nói, vậy thì ngay từ đầu nên dùng lý do này nói với hắn chứ không phải mỗi lần hắn hỏi đều đổi một lý do hợp hoàn cảnh hợp tình huống như vậy được. Lại còn kéo cả nhị đệ vào chuyện này nữa chứ, chớ hòng lừa được hắn.

“Đúng vậy, ngươi...ngươi không thể hành động theo cảm tính của bản thân được. Chẳng phải từ nhỏ A Hoa đã dạy huynh đệ ngươi như vậy rồi sao?” Lương quản gia nói nói lại cảm thấy rất ngượng miệng, vì vậy mắt cũng không có nhìn thẳng Lương Tuấn Hy. Đương nhiên Lương Tuấn Hy cũng không thấy được, chỉ mỗi Lương Vân Kha nhìn thấy mà thôi.

“Điềm Điềm nói nếu như bá mẫu hoài thai vậy thì sẽ không cần ở rể nữa, nàng hứa đến lúc đó sẽ gả cho nhi tử.” Lương Tuấn Hy nghĩ đến đây lòng lại ấm áp, hàn khí lúc nãy lập tức thất thanh thất sắc tán đi hết, môi mỏng còn mang tiếu ý nhợt nhạt. Chuyện nàng kể với hắn, hắn xem đó là một cơn ác mộng của nàng, nhưng chi tiết của tiểu cửu tử kia, hắn muốn tin là thật.

Ý hắn đây là nếu cha nương lo lắng chuyện này thì xem như là phí tâm rồi. Bởi đây căn bản không thể lấy làm lý do ngăn được hắn.

“Cho dù hoài thai thì thế nào, người nào dám đảm bảo đó là nam hài?” Hoa nhũ nương có chút kích động không thể tin tưởng mà ngã xuống đất. Niên Khai Điềm nói vậy nghĩa là Khúc thị không hoài thai liền không gả, vậy chẳng phải...chẳng phải làm lỡ thanh xuân của hắn sao? Mà cho dù có đáp ứng gả đi nữa, cũng thực sự không được a.

Lương quản gia vội chạy qua đỡ lấy thê tử, Lương Tuấn Hy cũng khom người đỡ lấy nàng. Lương Vân Kha từ ghế đứng lên thì Hoa nhũ nương đã được đỡ lên rồi vì thế liền ngồi trở lại. Mà chuyện này hắn cũng không tiện thêm miệng, đỡ mất công bị mắng lại còn khuyến mãi thêm cái trừng mắt liếc nhìn của cha nương.

Lương quản gia cũng chịu không được mà run run, đỡ lấy Hoa nhũ nương còn trên ghế, bản thân lại phịch một tiếng quỳ xuống, “Xem như ta cầu xin ngươi, đừng nghĩ đến chuyện thú nàng nữa có được không?”

“Cha! Người mau đứng lên, nhi tử nhận không nỗi đại lễ này.” Lương Tuấn Hy hốt hoảng đứng lên đỡ Lương quản gia lên, “Cha nương đến cùng là vì sao không thích nàng? Điềm Điềm có chỗ nào không tốt để hai người không muốn nhi tử thú nàng như vậy?”

Lương quản gia không chịu đứng lên nhưng là một người không biết võ công vì vậy hắn bị Lương Tuấn Hy nâng lên như ôm một con gà mà thôi. Hắn trọng trọng thở dài, đáp không được câu này của Lương Tuấn Hy, buộc lòng nhìn sang Hoa nhũ nương cầu cứu.

Hoa nhũ nương sớm đã đẫm lệ, sụt sit mũi nói: “Không phải nàng không tốt, mà cha nương không muốn ngươi thú nàng mà thôi. Ngươi có thể thú bất kỳ một ai, ngoại trừ nàng.”

“Nhưng nhi tử ngoại trừ nàng thì không muốn thú bất kỳ người nào nữa.” Lương Tuấn Hy đỡ Lương quản gia lên ghế ngồi xong, mày hắn ninh lại rất chặt, phảng phức nếp nhăn giữa mi tâm có thể kẹp chết một con ruồi, “Hai người nghỉ ngơi sớm, nhi tử về phòng trước.” Dứt lời hắn xoay người rời đi.

Lương Vân Kha lấy thêm một cái bánh cũng chạy theo Lương Tuấn Hy.

Hai phu thê Lương gia nhìn bóng lưng cô tịch của Lương Tuấn Hy cũng đau lòng ôm nhau khóc.

Chương 85: Mang đi không được thì hủy

Lương Vân Kha chạy về phòng đóng cửa xong an ủi Lương Tuấn Hy, “Đại ca đừng nghĩ nhiều, có lẽ cha nương sợ nàng khi dễ ngươi nên mới phản đối thôi.”

“Ân.” Lương Tuấn Hy chỉ đáp lại một từ, lòng hắn biết rõ không phải lý do này. Nếu chỉ là lý do này thì trước nay cha nương cũng sẽ không để hắn tiếp cận nàng, đằng này tuy đau lòng nhưng lại chưa từng ngăn cản hắn. Mỗi lần hắn bị nàng đánh đến bị thương, cha nương ngoại trừ đau lòng khuyên hắn tránh chiêu ra thì không có nói gì đến chuyện tránh xa nàng.

Treo một lòng đá nặng, hắn lăn tới lăn lui đều không ngủ được, quyết định đến Điềm viên. Giờ chỉ có gặp nàng hắn mới có thể an tâm, biết rõ giờ này cũng sẽ không gặp được đâu nhưng vẫn muốn đến đó.

Phải nói, có lẽ thượng thiên cũng thiên vị hắn, lúc này Niên Khai Điềm lại từ ngoài bước vào viện. Thấy được Lương Tuấn Hy cũng vừa vào, nàng chạy đến khẽ gọi: “Hy, ngươi giờ này đến đây làm gì a? Là mộng du đi nhầm viện sao?” Từ lúc Niên Nhạn Thanh đến đây hắn không thường xuyên đến nữa, chỉ có nàng đi tìm hắn mà thôi. Hôm nay đột nhiên đến, còn là vào giờ nãy nữa, ngoại trừ mộng du thì còn có thể là gì?

Lương Tuấn Hy phì cười, hắn là nghe được tiếng bước chân của nàng, nhưng lại cho rằng bản thân nhớ nàng nên hoang tưởng, không ngờ nàng thực sự chưa ngủ. “Ta nhớ nàng nên đến, nàng vì sao còn chưa ngủ? Vừa đi nơi nào về?”

Niên Khai Điềm cười hì hì giơ chiến lợi phẩm ra trước mặt hắn nói: “Ngươi đoán xem, ta đang cầm thứ gì?”

Lương Tuấn Hy hít một hơi, mày kiếm khẽ nhướng lên, “Bánh đậu phộng!” Giờ này nàng lại đi đâu lấy bánh đậu phộng ăn?

Niên Khai Điềm cười khanh khách, “Đúng, thưởng cho ngươi.” Tay nàng bẻ một miếng vừa ăn đưa đến bên miệng hắn.

Miệng cũng không quên kể cho hắn nghe quá trình gian nan ly kỳ có được chiến lợi phẩm: “Lúc nãy ta từ chỗ nhị thúc trở về thấy được phụ thân quỷ quỷ túy túy làm gì đó, âm thầm đi theo thì biết được hắn lén ra ngoài mua gà hầm sâm cho mẫu thân. Thế là để đút lót nên nhét cho ta một gói bánh đậu phộng đang cầm trên tay.” Nói xong nàng cũng lấy một miếng cho vào miệng ăn.

Lương Tuấn Hy không biết nên nói sao với nàng nữa. Hắn im lặng một lúc lại mở miệng nói, “Nàng đến gần ta một chút đi.”

Niên Khai Điềm cũng bước đến gần hắn, miệng vẫn còn thưởng thức bánh đậu phộng. Tuy không biết hắn muốn làm gì, nhưng biết rõ hắn sẽ không hại nàng.

“Điềm Điềm, ta rất nhớ nàng!” Lương Tuấn Hy cảm nhận được hơi ấm cùng hương thơm ngào ngạt từ người nàng tỏa ra, toàn thân cũng cảm thấy rất an tâm. Hắn chỉ cần như vậy là thỏa mãn rồi.

Niên Khai Điềm chớp chớp mắt nhìn hắn, cả ngày hôm nay nàng cùng hắn ở trù phòng, tách ra có bao lâu hắn đã bảo nhớ nàng rồi. Chỉ là rất nhanh nàng tựa trán mình vào trong lòng hắn khẽ nói, “Hy, ta thích ngươi.”

“Ta yêu nàng.” Hắn cũng không biết từ lúc nào hắn từ thích nàng rồi chuyển thành yêu nữa. Chỉ biết có một ngày hắn cảm thấy, nếu thê tử của hắn không phải nàng, vậy hắn thà rằng không thú người nào nữa.

“Vào thu rồi, không nên ăn mặc phông phanh như vậy ra ngoài.”

“Ân.”

“Còn có không nên tối như vậy đến đây, trong viện còn đường tỷ, nhỡ ảnh hưởng thanh danh của nàng thì không tốt.”“Ân.”

“Ngày mai nhớ đến giúp ta tính sổ sách đó.”

“Ân.”

“Vậy còn không mau trở về đi?” Nói thì là vậy, Niên Khai Điềm vẫn bất động, tựa vào hắn như thể biết rõ hắn sẽ không rời đi.

“Chút nữa.” Lương Tuấn Hy cảm thấy bao nhiêu khó chịu bất an lúc nãy hoàn toàn không còn nữa. Giờ đây chỉ hy vọng nàng sớm trở thành thê tử của mình mà thôi, cũng hy vọng phụ mẫu mau chóng tiếp nhận nàng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang- Vọng Thư Uyển---

Sáng ngày kế tiếp, Bá gia đến hạ sính ngoài tiền thính náo náo nhiệt nhiệt nhưng ở Điềm viên ngoại trừ Thước nhi thì không còn người cười nữa. Niên Khai Điềm ôm đóng sổ sách ngồi ở bàn đá trong viện đợi Lương Tuấn Hy đến làm cùng mình. Niên Nhạn Thanh nói muốn ra ngoài dạo.

Niên Nhạn Thanh nặng nề lê bước chân một mình trở về viện. Lúc này trong viện không người nên rất vắng, nàng bước đến bên cây Bạch Dương, nâng tay lên vuốt ve như rất là không nỡ vậy. Nàng ôm lấy nó lúc lâu rồi lui ra bài bước, lấy dầu bản thân đã chuẩn bị hít một hơi sâu hạ quyết tâm tưới xung quanh cây.

Cuối cùng nàng châm lửa vào nến, tay run rẩy đầy không nỡ đưa đến gần cây, thả. Lửa gặp dầu cháy mạnh, cây cứ như vậy mà cháy to. Nàng đứng cách đó một đoạn đưa tay ôm chặt miệng không để bản thân khóc thành tiếng, đôi mắt nàng không ngừng chảy lệ, mở to nhìn lửa cao bóc lên.Lửa càng cháy càng cao tạo nên khói to thu hút không ít người mang nước chạy về phía này vì nghĩ nơi này phát sinh hỏa hoạn. Sợ người thấy mình khóc, Niên Nhạn Thanh đưa tay lau hết nước mắt đi, cố cắn chặt môi không để bản thân tiếp tục khóc. Nàng nhìn lửa thiêu cây như thiêu cả trái tim nàng vậy, toàn bộ cháy thành tro bụi.

Lúc này mọi người chạy đến, thấy được Niên Nhạn Thanh đứng đó thì có chút tay chân lóng ngóng. Nói vậy là nhị tiểu thư tự châm lửa rồi, còn ai dám nói gì nữa.

Niên Nhạn Thanh xoay người, đổi thành một bộ mặt mỉm cười nói: “Ta sắp xuất giá rồi, lại không thể mang theo nên hủy đi, các ngươi trở về đi.”

Đám người nghe được liền ‘vâng vâng’ vài tiếng rồi bước ra khỏi viện.

Lúc này Bá Cao Minh nghe bên này phát cháy liền chạy đến, không ngờ để hắn thấy được cây Bạch Dương cao to hôm nào đã cháy đến không còn gì nữa. Hắn tức giận túm lấy Niên Nhạn Thanh quát, “Ngươi làm gì? Vì sao lại đốt nó đi?”

“Bá sư huynh thật kỳ quái, đồ trong viện của ta, ta thích thì đốt, không lẽ chuyện này ngươi cũng muốn quản?” Niên Nhạn Thanh nâng đôi mắt đỏ ửng nhưng lại đầy kiên quyết nhìn Bá Cao Minh, “Muội muội ta gả cho ngươi cũng là đến Bá gia, nơi này không đến lượt ngươi quản.”

Bá Cao Minh rất giận nhưng lại nói không lại nàng, hắn thả nàng ra cố gắng hít thở dập tắt lửa giận còn to hơn lửa thiêu cây Bạch Dương trước mặt. “Ngươi không thích gì Nhàn nhi thì tìm ta tính toán, việc gì phải thiêu hủy cái cây này?” Cây này đối với hắn cùng Niên Tuệ Nhàn rất quan trọng, hắn tin chắc nàng cũng biết, vậy nên nhịn không được cố ý chọn hôm nay hắn hạ sính mà đốt cây, cố ý chọc tức hắn.

Niên Nhạn Thanh vừa há miệng thì Niên Tuệ Nhàn cũng chạy đến, mắt ướt đẫm ôm lấy Bá Cao Minh không nức nỡ, “Bỏ đi, không đốt cũng đốt rồi!”

Niên Nhạn Thanh không nói gì, chỉ quay người bước ra khỏi nơi này. Nếu như còn lưu lại, nàng nhất định khóc thành tiếng mất. Quả vậy, vừa rời khỏi viện nàng vừa oa oa khóc vừa chạy về Điềm viên. Không nghĩ đến sự việc sẽ đi đến nông nỗi này, nàng cũng không muốn, nhưng quả thực không mang được nó đi vì vậy nàng quyết định hủy nó. Tất cả những tình cảm nàng dành cho Bá Cao Minh, nàng cũng sẽ một lượt hủy hết, khi nàng xuất khuê nàng không muốn nhớ đến nữa.

Bá Cao Minh trừng mắt nhìn chằm chằm cây Bạch Dương cháy bừng bừng, ôm Niên Tuệ Nhàn vào lòng an ủi, “Không sao không sao, cháy rồi thì thôi, sau này đến Bá gia ta cho người trồng cho nàng cây mới.” Lúc này lòng hắn vẫn còn tồn tại một câu lúc nãy nghe được Niên Nhạn Thanh nói ‘Ta sắp xuất giá rồi, lại không thể mang theo nên hủy đi’, nàng nói vậy là có ý gì?

Hắn lại sợ lửa nóng ảnh hưởng đến Niên Tuệ Nhàn, vì vậy đưa nàng rời khỏi nơi này. Dìu nàng ngồi xuống bàn đá ở hoa viên mới an ủi: “Vật mất rồi thì còn có thể mua lại, không nên khóc ảnh hưởng đến hài tử trong bụng.”

Niên Tuệ Nhàn khẽ gật đầu, mắt tuy đẫm lệ nhưng lòng lại lạnh tanh không chút đau thương nào: “Ta biết cây đó đối với chàng rất quan trọng, thật không ngờ tỷ tỷ lại làm như vậy, ta...” Nói đến đây lại oa oa nhào vào lòng Bá Cao Minh oa oa khóc lên.

Bá Cao Minh nghĩ nghĩ đột nhiên hỏi: “Nó đối với nàng không quan trọng sao?” Cây này như nguyệt lão se duyên cho nàng cùng hắn cơ mà, sao nàng lại nói như vậy? Ngay cả Niên Nhạn Thanh còn muốn mang đi, vì sao nàng lại nói như chỉ có mỗi mình hắn là chú ý cây này thôi vậy?

Tâm của Niên Tuệ Nhàn lộp bộp rơi, nàng vội khóc to hơn, “Ta quan trọng nó ta biết chàng cũng quan trọng nó mà. Nếu không nhờ nó ta cũng không biết đến chàng rồi.”

Nghi hoặc của Bá Cao Minh lập tức tan biến, hắn ôn nhu vỗ về Niên Tuệ Nhàn. Chỉ là trong đầu, câu nói của Niên Nhạn Thanh vẫn bay qua bay lại liền tục, mặc cho hắn xua thế nào cũng không tán được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau