TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Bất ngờ trong bất ngờ

Tác giả: Luna Huang

Mọi người cùng nhau xuất phủ, Niên Khai Điềm vẫn là khoác tay Lương Tuấn Hy không hề buông tay. Hắn tuy thông thuộc đường đi, nhưng đường lớn rất đông nhỡ lại phát sinh chuyện phi lễ như lần trước thì nguy.

Niên Tuệ Nhàn lại khó chịu nắm một bên tay của Niên Khai Điềm, “Ngươi giao Hy ca cho Bá sư huynh đi, nam nữ giữa đường lôi lôi kéo kéo như vậy còn ra thể thống gì?”

“Hắn nhìn không thấy, ta biết làm sao?” Niên Khai Điềm như là rất vô tội đáp, kỳ thực nàng là cố ý làm như vậy để nàng ta biết khó mà lui.

Niên Tuệ Nhàn tuy ấm ức nhưng cũng nói không được gì nữa, Bước trên đường không bao lâu thì Niên Tuệ Nhàn muốn tách ra: “Nữ nhân chúng ta muốn mua chút đồ, các ngươi tự đi đi.”

“Ngươi muốn mua thứ gì mà không để bọn họ theo?” Niên Khai Điềm ném ra một câu hỏi, tay không quên nghịch chiếc trống lắc vừa mua.

“Đương nhiên là mua đồ của nữ nhân rồi.” Niên Tuệ Nhàn có chút khó khăn đáp trả, mặt nàng lúc này vô cùng khó coi trừng mắt hai nam nhân kia.

Niên Khai Điềm lấy trống lắc chỉ vào Bá Cao Minh vui vẻ tuyên bố: “Tam sư huynh hồi phủ đi, chúng ta đi với Hy là được rồi.” Sau đó nàng cười tít mắt hướng Niên Tuệ Nhàn nói: “Hy nhìn không thấy, có đi với chúng ta cũng không có gì phải ngại.”

“Ngươi không ngại ta ngại.” Niên Tuệ Nhàn lại bày vẻ mặt đầy ủy khuất cùng ngượng ra lấy đồng tình. Nàng vốn chỉ muốn đi cùng Niên Khai Điềm, đột nhiên lại xuất hiện thêm hai tên phá đám, thật tức chết mà.

“Vậy ngươi đi một mình đi, chúng ta hồi phủ.” Niên Khai Điềm xua xua tay cầm trống lắc chuẩn bị kéo Lương Tuấn Hy ly khai.

Nhìn thấy vậy một màn, Niên Tuệ Nhàn gạt tay hai người ra, kéo Niên Khai Điềm sang một bên thì thầm: “Thật ra là Hứa sư huynh muốn tạo bất ngờ cho ngươi, ta vốn muốn mang ngươi đến xem nhưng lại bị bọn họ chặn mất. Ngươi để bọn họ về đi.”

Niên Khai Điềm lập tức hiểu rõ mục đích Niên Tuệ Nhàn đến tìm mình, nàng nhếch môi đầy khinh bỉ, cao giọng nói: “Nguyên lai hôm nay còn có đại sư huynh nữa a. Vậy chúng ta cùng đi gặp đi, càng nhiều người càng vui mà, phải không tam sư huynh?”

Quả như Niên Khai Điềm dự đoán, Bá Cao Minh cực kỳ hào hứng tán thành. Lương Tuấn Hy lại không có ý kiến, bởi hắn biết rõ sẽ không có chuyện nàng nhìn thấy bẫy mà vẫn xông vào nữa.

Chỉ là nghe được Niên Tuệ Nhàn do dự, hắn liền nói: “Nếu tam tiểu thư cảm thấy chúng ta phiền phức vậy thì để ta một mình trở về vậy.” Sau đó hắn nâng một tay lên: “Điềm Điềm, phiền nàng đưa ta hồi phủ.”

“Được.” Niên Khai Điềm cực kỳ nhiệt tình đáp ứng. Nàng biết Lương Tuấn Hy đang bức ép Niên Tuệ Nhàn, đương nhiên cũng sẽ phụ họa. Đừng mơ tưởng kéo nàng với Hứa Bộ Nam nữa, chuyện đó đã là quá khứ rồi.

“Được rồi, cùng đi.” Niên Tuệ Nhàn bất đắc dĩ phải thỏa thuận. Trước dỗ Niên Khai Điềm đến đó trước, sau lại tìm cách tách bọn họ ra để nàng ta ở cùng một chỗ với Hứa Bộ Nam vậy.

Bọn họ cùng đến một trà lâu, đứng ở trước căn phòng, Niên Tuệ Nhàn đưa tay gõ cửa xong nép sang một bên. Niên Khai Điềm lại ôm lấy cánh tay nàng ta buộc nàng ta phải đứng ở giữa cửa, bản thân nàng lại tránh ra một khoảng.

Cửa vừa mở đã thấy một bó hoa hồng đỏ rực trình ở trước mắt Niên Tuệ Nhàn, bó hoa đó cũng che đi đường nhìn của Hứa Bộ Nam. Nhân lúc đang kinh ngạc không người nào lên tiếng, Niên Khai Điềm vỗ tay vui vẻ nói: “Nguyên lai đường muội đưa ta đến đây là để xem đại sư huynh bày tỏ tâm ý với ngươi a. Vừa lúc có thêm hai người nữa cũng thấy được a, không cần chối nữa.”

“Sư muội.” Hứa Bộ Nam cùng Bá Cao Minh đồng loạt hô to biểu lộ phẫn nộ.Hứa Bộ Nam đang định mở miệng, đột nhiên nghe được câu này, tay cầm hoa lập tức hạ xuống, mở to mắt nhìn Niên Tuệ Nhàn rồi lại chuyển sang Niên Khai Điềm. Vốn theo kế hoạch là Niên Khai Điềm đứng ở giữa cơ mà, hiện lại xuất hiện sự nhầm lẫn tai hại này, lại còn có thêm hai người làm chứng nữa.

“Tam sư huynh không nhìn thấy đại sư huynh đang tặng hoa cho đường muội sao? “Niên Khai Điềm nhân cơ hội này để chặt đứt huyễn mộng của Bá Cao Minh, “Hắn cố ý tạo bất ngờ cho đường muội, còn để chúng ta chứng kiến nữa a.” Nàng xem như bản thân không hề biết rằng Niên Tuệ Nhàn sớm nói với mình Hứa Bộ Nam chuẩn bị tất cả là cho nàng.

“Sư muội, ta...” Thần kinh của Hứa Bộ Nam đang rất căng thẳng, hắn một lòng chỉ muốn mau chóng giải thích mớ lộn xộn này mà thôi. Kế hoạch cưa cẩm Niên Khai Điềm để sau đi.

“Đại sư huynh đừng nói gì cả, chúng ta có mắt có thể nhìn thấy được ngươi đối với đường muội thế nào.” Niên Khai Điềm y như một người lương thiện rộng lượng, không chấp nhặt bất kỳ chuyện gì, chỉ cười nói rất bình thản: “Để hồi phủ ta nhất định nói cùng phụ mẫu, nếu nhị thúc mà biết ắt hẳn sẽ rất vui a.”

Niên Tuệ Nhàn cũng cấp cấp ngăn cản: “Đừng...”

“Đường muội đừng ngại, trưởng thành rồi nam thú nữ gả là chuyện bình thường, Niên gia chúng ta cũng đã lâu không có hỉ sự rồi, vẫn là hai người bắt đầu trước đi.” Niên Khai Điềm to giọng hơn cắt đứt âm thanh khẩn trương lại nhỏ của Niên Tuệ Nhàn.

“Không phải như vậy đâu!” Hứa Bộ Nam cũng một lòng khẩn trương không thể đặt xuống. Nếu là Niên Khai Điềm đi nói hết vậy hắn nỗ lực bao lâu nay cũng không có tác dụng gì rồi. Không, hắn tuyệt không để chuyện này xảy ra.

“Ý của đại sư huynh rằng đường muội nhà ta không hiền thục không xứng cho huynh thú?” Niên Khai Điềm chớp chớp mắt bày ra bộ dáng vô hại dồn người đến chân tường.

“Không phải.” Hứa Bộ Nam khổ sở nhăn mặt nói.

“Vậy là tốt rồi.” Niên Khai Điềm lại bật cười, “Ngươi tình ta nguyện, vậy rất tốt a. Ta cũng không làm phiền hai người nữa, vẫn là sớm trở về báo tin tức tốt với mọi người.”
Dứt lời, Niên Khai Điềm một tay ôm cánh tay của Lương Tuấn Hy một tay cường ngạnh nắm cánh tay của Bá Cao Minh kéo đi. Ba người cùng bước, chỉ có nàng cùng Lương Tuấn Hy cười đến sáng lạn, ngược lại Bá Cao Minh nóng đến muốn giết người, nhìn chằm chằm Niên Tuệ Nhàn cùng Hứa Bộ Nam.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Ra khỏi trà lâu một đoạn, Bá Cao Minh tức giận hất tay Niên Khai Điềm ra, “Sư muội, đó là chuyện gì?”

Bởi lúc này Niên Tuệ Nhàn nói rất nhỏ, nên ngoại trừ Niên Khai Điềm cũng chỉ có Lương Tuấn Hy thính lực tốt mới nghe được, nên hiện tại Bá Cao Minh hoàn toàn không biết đây chỉ là Niên Khai Điềm đẩy bọn họ xuống nước.

Niên Khai Điềm lại không lưu ý qua nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói: “Trước mắt rành rành còn không rõ sao? Đường muội cùng đại sư huynh sớm động lòng với nhau rồi, huynh còn cố chấp không chịu tiếp thu?”

“Bá huynh, ta biết chuyện này rất khó tiếp thu, ta không có mắt cũng biết được, bó hồng lúc nãy rất nồng, sợ là Hứa huynh phí không ít bạc a.” Lương Tuấn Hy cảm thán nhớ lại lúc bó hồng xuất hiện, một trận hương hoa xông vào mũi. Vì có được Điềm Điềm không tiếc bỏ nhiều bạc như vậy a, đáng tiếc nếu là sớm một chút liền được rồi, hiện bị nàng nhìn thấu tất cả còn muốn lừa nàng là chuyện rất khó!

“Ta không tin ta không tin, ta phải đi hỏi nàng cho rõ.” Bá Cao Minh kích động đến như điên một dạng, rõ ràng Niên Tuệ Nhàn có ý với hắn, sao chớp mắt một cái liền chuyển sang Hứa Bộ Nam được. Nhất định là có uẩn khuất, hắn phải hỏi cho rõ.

“Còn muốn hỏi?” Niên Khai Điềm dùng lực túm tay hắn lại không để hắn như nguyện, “Nếu thực sự là hiểu lầm bọn họ sớm hướng chúng ta giải thích rồi, đằng này nào có đuổi theo, huynh còn muốn cố chấp?” Nàng biết rõ Hứa Bộ Nam sẽ tiếc bạc mà không đuổi theo nên mới tự tin xoay người mà ly khai.

Lương Tuấn Hy cũng giúp Niên Khai Điềm giữ chặt Bá Cao Minh, “Ta biết Bá huynh nhất thời khó chấp nhận, nhưng chuyện tình cảm rất khó miễn cưỡng.”

Chỉ là thấy Bá Cao Minh quá cố chấp nên hai người cùng nhau túm hắn áp trở về Bá gia. Còn không quên nói với Bá lão gia để hắn ở phủ nghỉ ngơi cho tốt. Bá lão gia thấy hắn hiện quá cuồng liền cho người bắt lại giam vào phòng, tuy hắn có thân thủ nhưng một lúc đấu với nhiều người, thua chắc rồi.

Sau khi ba người đi khỏi, Hứa Bộ Nam tức giận ném bó hoa to đắt tiền xuống đất, cánh hoa bay tứ tung rồi rơi trên mặt đất, nộ xích: “Đáng chết, chuyện sao lại thành thế này?” Nếu không phải hắn bỏ ra thật nhiều tiền thuê bao sương này thì lúc nãy hắn sớm đuổi theo rồi.

Niên Tuệ Nhàn cũng rất ấm ức, nàng đạp lên cánh hoa bước vào trong phòng đóng cửa lại, “Muội sợ nàng hẳn biết chút gì đó rồi.”

“Lấy cái não đó của nàng ta thì biết được cái gì.” Hứa Bộ Nam tức giận ngồi trên ghế, liên tục uống cạn hai ly trà. “Tên hạt tử kia cũng nào nhìn thấy được gì mà nói với nàng ta.”

“Là sợ tỷ tỷ phá hỏng chuyện của chúng ta.” Niên Tuệ Nhàn trầm giọng, ánh mắt hiện lại vài tia ngoan độc. Nếu là vậy thì đừng trách nàng rồi, đã sớm cảnh cáo nhưng tỷ tỷ vẫn luôn để ngoài tai, đến hiện tại phá hỏng tất cả.

Căn phòng đột nhiên rơi vào im lặng, Niên Tuệ Nhàn bước đến giường ngồi xuống quan sát xung quanh, âm thanh lại có chút tà mị: “Bộ Nam, đã phí không ít bạc rồi không bằng hưởng thụ một chút, đừng để những kẻ không biết điều đó làm ảnh hướng.”

Hứa Bộ Nam ngước mắt nhìn tiểu mỹ nhân nằm nghiên trên giường, dùng bộ dáng hấp dẫn nhất quyến rũ hắn. Hắn tà nhếch môi, bước đến giường, cũng đúng, bạc này không thể phí được. “Nàng càng ngày càng biết quyến rũ người khác rồi.”

“Người ta chỉ quyến rũ ngươi thôi.” Niên Tuệ Nhàn ôm lấy cổ hắn cười khúc khích.

Chương 72: Tỷ muội ẩu đả

Tác giả: Luna Huang

Khi Niên Khai Điềm hồi phủ cũng tìm không được người nào để nói chuyện này, bởi phụ thân nhị thúc bọn họ đang chuẩn bị cho chuyến áp tiêu vào ngày mai, mà mẫu thân cũng bận rộn sắp xếp cho bọn họ cũng không thèm quan tâm đến nàng.

Sáng sớm hôm sau Hứa Bộ Nam cùng phụ thân bọn họ rời phủ đi áp tiêu, Niên Khai Điềm chỉ có thể dời lại chuyện này. Hôm qua nàng cùng Lương Tuấn Hy hợp tác cũng tính xong hết sổ sách rồi nên ôm đến cho Niên Nhạn Thanh kiểm tra, ít nhất nàng ta xem có sai sẽ sửa giúp nàng, còn đưa mẫu thân xem đảm bảo bị mắng hơn nửa buổi mới chịu thả người.

Trên đường đi nàng đụng phải Bá Cao Minh cũng phong phong hỏa hỏa đến gặp Niên Tuệ Nhàn, thế nên mở thanh chào hỏi: “Tam sư huynh, thật trùng hợp a.”

Bá Cao Minh chẳng buồn nhìn đến gương mặt của Niên Khai Điềm chỉ chăm chú bước mà thôi. Niên Khai Điềm cũng không có nói gì nữa mà thong thả thả bộ.

Thái độ không chút gấp gáp của nàng khiến Bá Cao Minh đi trước một đoạn nhịn không được phải quay trở về hỏi: “Sư muội, ngươi không có chút khó chịu nào sao?” Theo hắn biết nàng thích Hứa Bộ Nam cũng không kém hắn đối với Niên Tuệ Nhàn, vì sao xảy ra chuyện như vậy nàng có thể bình tĩnh đến độ một chút nộ khí hay không cam lòng cũng không có.

“Vì muội phát hiện bản thân cùng hắn không hợp nhau. Đường tỷ nói đúng, một người thực sự thích mình sẽ thích tất cả những thứ thuộc về mình chứ không phải buộc mình phải thay đổi theo họ. Còn nếu mình thích họ thì sẽ cố gắng để hoàn thiện trong mắt họ.”

“Sư muội đừng nghe nữ nhân đó nói loạn có được không? Lời của nữ nhân đó nói cũng có thể tin sao?” Bá Cao Minh đang tức giận nên nói chuyện cũng không có kiềm chế, âm thanh cũng phóng cao, cũng may chung quanh không người.

Niên Khai Điềm dừng cước bộ lại, nâng mắt lên đầy kiên định nhìn hắn: “Tam sư huynh, đường tỷ xưa nay vẫn là không tranh khí, không biết nàng chọc đến huynh chỗ nào để huynh nói ra lời khó nghe như vậy. Nhưng muội dám lấy mạng của mình ra bảo đảm, lời của nàng tuyệt đối đáng tin.”

Hít một hơi thật sâu, nàng lại nói: “Còn có, huynh thử chứng minh lời của đường tỷ nói không đúng đi. Chẳng phải huynh thích đường muội nên bản thân thích kinh doanh cũng từ bỏ mà nằng nặc theo phụ thân bọn họ đi áp tiêu sao? Đó không phải là minh chứng tốt nhất chứng minh lời của đường tỷ là đúng sao?”

“Nếu như huynh nói không phải chúng ta lại nói đến Hy, hắn xem như không thấy những chuyện xấu của muội đã làm với hắn, hắn thậm chí...thậm chí...” Nói đến đây nước mắt của nàng chảy xuống, âm thanh cũng có chút không rõ ràng.

Bá Cao Minh xem như có chút áy náy, là hắn không thích Niên Nhạn Thanh nên tất cả những thứ liên quan đến nàng hắn đều không thích thế nên mới nói như vậy. Lời của Niên Khai Điềm là để hắn có thể nhìn thẳng thực tế hơn mà thôi, “Được rồi, là ta nói sai, sư muội đừng khóc nữa.”

Niên Khai Điềm nâng tay lau nước mắt, nàng nhắm mắt điều chỉnh lại tinh thần sau đó mới bước tiếp. Khi đối diện với Niên Tuệ Nhàn, nàng muốn bản thân phải thật tự tin, không thể như đời trước bị nàng ta dắt mũi đi nữa.

“Tam sư huynh, ngươi để nàng gả cho đại sư huynh đi, đừng dây dưa nữa.”

Bá cao Minh vì một câu cuối cùng của Niên Khai Điềm mà hóa tượng. Hắn làm sao có thể để nàng gả cho Hứa Bộ Nam được, hắn đã hứa với nàng là sẽ mang kiệu tám người nâng đến thú nàng qua cửa cơ mà.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm ôm sổ sách một mình bước đến tìm Niên Nhạn Thanh trước. Vừa bước qua viện môn, đã thấy ở phía giếng xa xa, tỷ muội Niên gia đang vật lộn ở đó, mà Niên Nhạn Thanh đang ngửa nửa người ở miệng giếng chật vật muốn trở mình, Niên Tuệ Nhàn lại ở thế thượng phong, dưới góc độ này, lại còn cánh tay áo to rộng bay trong gió của các nàng, nàng chỉ thấy được hình như bọn họ đang ẩu đả mà người bị thua thiệt là Niên Nhạn Thanh.
Nàng vội quát to: “Dừng tay, các ngươi đang làm cái gì?” Nàng ném hết sổ sách xuống đất chạy đến hất Niên Tuệ Nhàn ra một đoạn, đỡ lấy Niên Nhạn Thanh đứng lên.

“Đường tỷ ngươi không sao chứ?”

Niên Nhạn Thanh ôm cổ phì phò thở từng ngụm khí thô nhìn Niên Tuệ Nhàn ở cách đó không xa, cả người ngã vào lòng Niên Khai Điềm. Nhìn nàng giờ đây, đâu còn phong thái của một tiểu thư đài các thường ngày nữa, y phục xốc xếch được Niên Khai Điềm cố gắng kéo lại, tóc tai rối bù trâm cài không thấy, có lẽ là rơi xuống giếng rồi.

Mà hành động của Niên Khai Điềm lại lọt ngay vào mắt của Bá Cao Minh khiến hắn mau chóng chạy đến đỡ lấy Niên Tuệ Nhàn: “Sư muội sao lại mạnh tay như vậy? Đến cùng xảy ra chuyện gì?” Hắn ôm nàng ta vào lòng, trừng mắt Niên Khai Điềm cùng Niên Nhạn Thanh.

Niên Tuệ Nhàn luôn rất thức thời, luôn biết tranh thủ lấy đồng tình, vì thế nàng ta ở trong lòng Bá Cao Minh nức nở cầu thương hại, “Lỗi là của ta không liên quan đến tỷ tỷ.”

Niên Khai Điềm cau mày hừ ra một âm thanh cực kỳ khó chịu. Nói vậy đời trước Niên Nhạn Thanh chết cũng là vì vậy đi, đến cùng Niên Nhạn Thanh biết được chuyện kinh thiên động địa gì để Niên Tuệ Nhàn phải thống hạ sát thủ, thanh thiên bạch nhật giết người như vậy? Nàng không nghĩ rằng chỉ có một chuyện của nàng cùng Hứa Bộ Nam có thể để nàng ta dám giết hại tỷ tỷ của mình.

“Đường tỷ, các ngươi phát sinh ra chuyện gì a?”

Niên Nhạn Thanh không nói chỉ chăm chú mà thở, Bá Cao Minh ngược lại nhìn Niên Tuệ Nhàn đang run rẩy trong lòng mình hỏi:

“Nàng nói, đến cùng xảy ra chuyện gì?”

Niên Tuệ Nhàn đảo đôi mắt ngập lệ động nhân nhìn Bá Cao Minh rồi lại lướt đến chỗ Niên Nhạn Thanh, âm thanh nức nở nói: “Là ta lỡ lời tỷ tỷ tát ta một cái, ta đứng không vững sắp ngã xuống, tỷ tỷ kéo lại. Mà tỷ tỷ lại đứng gần giếng vì kéo ta lên nên suýt ngã xuống, ta vội đến đỡ, không ngờ đường tỷ xông vào thấy được liền hất ta ra.”
Quả thực trên gương mặt khả ái của Niên Tuệ Nhàn đã xuất hiện năm ngón tay đỏ bừng trên làn da trắng nhuận. Mà Niên Khai Điềm vừa đến cũng là trong lúc lo lắng không nghĩ gì nhiều liền xông đến đẩy nàng ta ra, căn bản nhìn không rõ bất cứ chuyện gì.

“Sư muội đã nghe rõ chưa?” Bá Cao Minh trừng mắt Niên Khai Điềm. Hắn thực sự không hiểu nỗi, Niên Khai Điềm vẫn luôn tốt với Niên Tuệ Nhàn sao đột nhiên lại chuyển sang Niên Nhạn Thanh, sẽ không phải là trúng bùa mê gì chứ. Ai chứ, nữ nhân độc ác kia nhất định làm ra được.

Niên Khai Điềm hừ một tiếng cực khẽ, nàng đỡ Niên Nhạn Thanh rời đi, cũng không quên nói: “Ta bắt đầu học tính sổ sách đi qua đi lại rất phiền phức, sau này đường tỷ dọn đến Điềm viên đi.” Các nàng sợ là xé rách da mặt rồi, nếu là Niên Nhạn Thanh còn lưu lại sợ rằng kết cục so với trước sẽ càng kinh khủng hơn.

Niên Nhạn Thanh vẫn còn trong khủng hoảng chưa hồi được thần, thế nên Niên Khai Điềm đỡ đi đâu nàng cũng sẽ đi đó, tuyệt không có phản ứng khác. Mà trên mặt của nàng trận trắng trận xanh, hoàn toàn nhìn không ra dáng vẻ nhu thuận thường ngày của nàng.

Đỡ nàng ta trở về Điềm viên, Niên Khai Điềm phân phó Thước nhi: “Cho người làm chút trà gừng đến đây, còn nữa đến đó nhặt sổ sách về đây cho ta.”

Lương Tuấn Hy ở thính tử nghe được âm thanh đầy nộ khí của nàng vội bước ra, chỉ thấy đôi mày của hắn nhấc lên cực nhẹ, “Điềm Điềm vì sao lại tức giận như vậy?” Hắn nghe được hai loại tiếng bước chân hòa lẫn vào nhau, không lẽ còn người nào nữa sao? Là ai? Sao hắn lại nghe không ra được.

“Hy, ngươi đến xem qua cho đường tỷ đi.” Niên Khai Điềm đỡ Niên Nhạn Thanh ngồi ở ghế đá trong viện, sau đó bước đến chỗ Lương Tuấn Hy, vội vàng kéo hắn đến.

“Là nhị tiểu thư sao?” Thì ra là nàng không khỏe nên hắn nghe không ra được cước bộ của nàng. Lương Tuấn Hy được kéo đến chỗ Niên Nhạn Thanh, hắn cũng không vội chẩn mạch mà là hỏi: “Nhị tiểu thư cảm thấy thế nào?”

“Không cần không cần đâu.” Niên Nhạn Thanh lấy lại tinh thần, vội từ chối, “Ta chỉ là có chút khủng hoảng, nghỉ ngơi một chút sẽ không có gì nữa.”

Niên Khai Điềm nhìn thấy trên cổ của Niên Nhạn Thanh có dấu ngón tay lưu lại, tuy là mờ nhưng vẫn có thể nhìn ra được, “Đường tỷ muốn để bị vu oan đến bao giờ nữa?” Nếu đây thực sự là dấu ngón tay vậy lời của Niên Tuệ Nhàn lúc nãy cũng không hoàn toàn đúng.

“Lúc nãy Nhàn nhi chẳng phải giải thích rồi sao, là ta lỡ tay đánh nàng nên mới phát sinh nhiều chuyện mà thôi.” Niên Nhạn Thanh giữ chặt cái tay vì đánh Niên Tuệ Nhàn mà còn tê rần lại, đầu cúi cực thấp sợ Niên Khai Điềm nhìn thấu bản thân.

Lương Tuấn Hy lờ mờ hiểu được, hắn nắm tay Niên Khai Điềm bước ra ngoài viện môn như thể để nàng tiễn hắn vậy. Sau khi ra khỏi viện, hắn mới hỏi. Niên Khai Điềm như thực kể ra xong, hắn liền nói: “Vậy nàng lưu nhị tiểu thư lại đi, nếu không xảy ra án mạng liền không hay.”

“Ân, ta cùng đường tỷ trò chuyện, sợ là ngày mai mới tiếp ngươi được.” Niên Khai Điềm cũng tán thành cách nói của hắn, nàng cũng chính vì sợ như vậy nên mới mang Niên Nhạn Thanh đến đây.

Lương Tuấn Hy phì cười, ôn nhu kéo chòm tóc buộc thành đuôi ngựa của nàng: “Khách khí với ta như vậy là gì? Chẳng phải đều là người một nhà sao?”

Niên Khai Điềm mỉm cười nhìn hắn không đáp. Đến khi hắn đi xa nàng mới trở về viện. Đời này nàng cảm nhận được tình cảm của hắn, cũng đáp lại được tình cảm của hắn, xem như rất tốt a.

Hy, chờ ta, chờ đệ đệ ta xuất thế, ta sẽ gả cho ngươi.

Chương 73: Không tin, làm khó

Tác giả: Luna Huang

Trở vào viện, Niên Khai Điềm nhìn thấy Niên Nhạn Thanh thẩn thờ nhìn tay của mình, nàng khẽ thở dài một tiếng, rồi ngồi xuống bên cạnh nàng ta: “Đường tỷ không có chuyện gì muốn nói với ta.”

Niên Nhạn Thanh lại bình tĩnh nâng mắt lên, trực câu câu nhìn nàng nói: “Đường muội đã biết?” Bởi nãy giờ nàng liên kết lại tất cả vấn đề với nhau, liền cho ra kết quả như vậy.

Nếu Niên Khai Điềm không biết chút gì, dưới tình cảnh lúc nãy nhất định cũng sẽ như Bá Cao Minh, cho rằng Nhàn nhi là vô tội. Mà nàng lưu ý, không những từ sau khi hôn mê tỉnh lại nàng ta có thay đổi, mà càng là dạo gần đây cũng sẽ không còn lưu ý Hứa Bộ Nam như trước nữa.

Mặc cho Hứa Bộ Nam cùng Niên Tuệ Nhàn nháo loại sự tình gì thì Niên Khai Điềm vẫn không một chút phản ứng. Mà khiến nàng xác định rõ chính là hôm nay Niên Tuệ Nhàn gây với nàng về chuyện nàng tiết lộ cho Niên Khai Điềm biết tất cả. Giờ đây chỉ sợ không muốn tin cũng không được rồi, Niên Khai Điềm thực sự biết rồi.

“Đường tỷ là nói ta biết cái gì cơ?” Niên Khai Điềm hiểu nhưng vẫn chọn cách ngây ngô, nàng muốn nghe chính miệng Niên Nhạn Thanh nói ra, nàng muốn nghe thử xem nàng ta biết nhiều hay nàng biết nhiều.

Niên Nhạn Thanh đã xác nhận cách nghĩ trong lòng mình, đương nhiên cũng sẽ không lòng vòng quanh co nữa, phản chính giấy không gói được lửa. “Biết chuyện của Nhàn nhi cùng Hứa sư huynh.”

“Vậy nói ra chuyện mà trước nay đường tỷ luôn úp úp mở mở không dám nói trước mặt ta chính là chuyện này sao?” Niên Khai Điềm không đáp chỉ đưa ra một câu hỏi.

Quả nhiên nàng ta nhìn ra được. “Đúng vậy!” Niên Nhạn Thanh cụp mắt xuống để người nhìn không ra tâm tình của nàng hiện tại, “Ta là sớm biết, nhưng không có can đảm để nói, mà cũng không có mặt mũi để nói.”

“Không có gì không có mặt mũi cả, chúng ta đều là người một nhà.” Niên Khai Điềm thả nhẹ âm thanh, như thể cho dù hai người đó có phát sinh quan hệ gì hay không nàng cũng không bận tâm, thứ quan trọng nhất chính là ‘người một nhà’. “Giữ trong lòng khó chịu, chi bằng nói hết ra.”

Niên Nhạn Thanh khẽ gật đầu, chính là là người một nhà mà Niên Tuệ Nhàn là ra loại chuyện này nàng mới không thể chấp nhận được. Đây cũng là một trong những lý do nàng cùng phụ thân càng nỗ lực giúp bá phụ bá mẫu hơn nữa, để chuộc lỗi lầm Niên Tuệ Nhàn gây ra.

“Kỳ thực chuyện này ta biết cũng có một đoạn thời gian rồi, nếu chỉ là tình cảm nam nữ thông thường thì không nói. Đằng này thứ bọn họ muốn là tiêu cục, bá phụ bá mẫu có ân với chúng ta, ta không thể nhắm mắt xem như không thấy được.” Nói ra lời này, nàng tin Niên Khai Điềm cũng sẽ hiểu được tính quan trọng của vấn đề.

Niên Khai Điềm hiểu câu nói này của Niên Nhạn Thanh, sở dĩ Niên Tuệ Nhàn thích Hứa Bộ Nam thậm chí là có quan hệ của phu thê mà vẫn thúc giục nàng nên gả, vậy liền chứng tỏ thứ bọn họ muốn không hề đơn giản. Mà nàng là độc nữ, đây đương nhiên người nào thú nàng không những ở rể mà còn được thừa hưởng tiêu cục, bởi nàng căn bản chỉ có võ không có văn.

“Chỉ có như vậy?”

Nghe được câu này Niên Nhạn Thanh giấu không được vẻ ngạc nhiên nhìn Niên Khai Điềm trân trối. Chỉ có như vậy? Câu này chứng tỏ là còn gì nàng chưa biết nữa sao?

Chỉ nghe Niên Khai Điềm thấp thấp cười khẽ: “Thế nên mấy hôm trước ta có nói với phụ mẫu để phụ mẫu sớm để bọn họ thành thân. Mà lúc đó nhị thúc cũng rất ủng hộ, sợ là nhị thúc cũng biết chuyện đi.” Dáng vẻ mới vừa rồi của nàng ta để nàng biết, nàng ta biết không nhiều bằng nàng, vậy là đủ rồi.

Niên Nhạn Thanh khẽ gật đầu, chuyện Niên Khai Điềm thúc đẩy hôn sự của hai người bọn họ thì nàng không biết, nàng chỉ biết lúc nàng biết chuyện thì phụ thân cũng đã sớm biết rồi. “Đường muội rộng lượng không trách, để ta cùng phụ thân đều cảm thấy hổ thẹn.”

“Chính vì là người một nhà nên mới không làm to chuyện, chẳng phải chỉ cần bọn họ thành thân thì mọi chuyện đều sẽ hết sao, cần gì phải nháo to như vậy.” Niên Khai Điềm không chút ưu phiền mỉm cười. Nàng cũng nghĩ không ra, vốn là sống chết muốn gả cho Hứa Bộ Nam giờ này lại có thể vui vẻ mở miệng để nữ nhân khác gả cho hắn. Cuộc đời này a, đúng là cái gì cũng có thể xảy ra.

Niên Nhạn Thanh vẫn còn chưa thể buông lo lắng xuống, bất an hỏi: “Nhưng đường muội cùng...”

Niên Khai Điềm biết nàng ta muốn nói đến Hứa Bộ Nam, nhưng lại mở miệng cắt ngang, “Ta cùng Hy rất tốt, một thời gian nữa tính đến chuyện hôn sự rồi.” Đây chính là ám ý nói cho Niên Nhạn Thanh, nàng cùng Hứa Bộ Nam đã là lúc trước rồi, tương lai của nàng không phải hắn nữa.Niên Nhạn Thanh lúc này cong loan mắt, hàm đầy tiếu ý gật đầu: “Ta cũng cảm thấy đường muội hợp với Hy ca hơn, hắn hoàn toàn có thể bù lắp vào khuyết điểm của ngươi, lại còn là một nam nhân tốt khó mà cầu được.”

“Nga! Nói ra đường tỷ cũng rất ngưỡng mộ hắn?” Niên Khai Điềm nheo mắt hỏi. Tên này mắt không nhìn thấy đã nhiều nụ hoa đào sắp nở như vậy, nếu mắt không vấn đề chắc hẳn nàng sẽ rất bận rộn a!

“Ân, nhưng ngưỡng mộ cùng thích là hai chuyện khác nhau.” Niên Nhạn Thanh như là mang hết chuyện thầm kín trong lòng nói ra xong, cả người đều nhẹ nhõm, vì vậy tiếu ý càng nhiều.

“Ta biết.” Niên Khai Điềm thở dài một tiếng, “Đáng tiếc tam sư huynh hắn quá cố chấp, cô phụ một mảnh tâm ý của đường tỷ rồi.”

Nghe xong câu này, Niên Nhạn Thanh lập tức thu lại tiếu ý trên mặt, đầu lại chôn thấp xuống mặt bàn. “Có lẽ cũng nên nói đến duyên phận, ta cùng hắn hữu duyên vô phận, không thể trách hắn được.”

“Đường tỷ cũng mệt mỏi rồi, ta cho người thu thập một phòng, ngươi cũng sớm nghỉ ngơi đi.” Niên Khai Điềm nói xong xoay người rời Điềm viên. Nàng vốn nghĩ sẽ tốn không ít thời gian khai thác chuyện không ngờ nhanh như vậy đã xong rồi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Nhưng khi nàng thả bộ ngoài hoa viên cuối cùng bước đến lồng bồ câu, thấy được Bá Cao Minh sóng đôi đi bên cạnh Niên Tuệ Nhàn bước về phía này. Nàng vẫn xem như không thấy, mà đưa tay vào lồng cầm một con bồ câu lên.

Bá Cao Minh mặt mày phấn khởi, âm thanh cũng theo đó mà to: “Sư muội, chuyện lần trước là hiểu lầm a.”

Niên Khai Điềm sớm biết Niên Tuệ Nhàn sẽ nói hắn nghe nên không hề to ra quan tâm chút nào. Nàng ôm bồ câu vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông không đen không trắng của nó. Đàn bồ câu này nàng nuôi lâu rồi, thế nên nàng đến ôm ấp thế nào chúng nó cũng sẽ không bay đâu.

“Nhân vật chính của ngày hôm đó lại là sư muội a.” Bá Cao Minh bước đến gần hạ thấp âm thanh đầy trêu ghẹo nói. Chỉ là thấy sắc mặt không chút thay đổi của Niên Khai Điềm khiến hắn sửng sốt hỏi, “Sư muội không thấy vui sao?”
“Muội nói với huynh còn chưa rõ sao?” Niên Khai Điềm nói xong đặt bồ câu về lồng, lại mang thóc cho vào trong chén đựng thức ăn của đàn bồ câu.

“Đường tỷ, ngươi là người biết rõ làm sao còn hiểu lầm Hứa sư huynh a.” Niên Tuệ Nhàn như là thay Hứa Bộ Nam mà bất bình lên tiếng.

Biết rõ? Nàng đương nhiên là biết rõ rồi, còn là biết rất rõ nữa là đằng khác.

Niên Khai Điềm không nói, chỉ nheo mắt lại, đếm trứng trong chuồn bồ câu. Chỉ có Bá Cao Minh cái gì cũng chưa biết nên mới dễ dàng bị lừa mà thôi, nàng thực sự muốn nói cho hắn biết, lại sợ hắn cùng Hứa Bộ Nam bất hòa ảnh hưởng tiêu cục.

Ai...nàng thật khổ a.

Bá Cao Minh nhìn dáng vẻ của Niên Khai Điềm càng tức giận hơn nữa, “Sư muội, vì sao nói mãi ngươi vẫn không tin vậy?” Mắt của hắn lướt đến thắt lưng của nàng, nơi đó vốn là treo ngọc bội Hứa Bộ Nam tặng, nhưng từ lúc nào đã không còn thấy nàng đeo nữa. Nhưng cho dù là nàng không thích hắn(HBN) nữa thì cũng không nên kéo cả Nhàn nhi nhà hắn vào đó chứ. Còn dựng chuyện gạt hắn nữa chứ, đúng là không thể tha thứ.

“Chứng minh đi.” Niên Khai Điềm đứng thẳng người, tựa lưng lên thân cây to bên cạnh chuồng bồ câu, nâng mắt nhìn hai người trước mặt.

Ánh mắt không chút gợn sóng kia để Niên Tuệ Nhàn có chút chột dạ, tay túm chặt góc váy đến nhăn nhúm. Đầy ấp không cam lòng để nàng cố gắng mở miệng lên chụp tội cho người khác: “Đường tỷ, ngươi cũng đừng nghe tỷ tỷ nàng nói linh tinh.”

“Đường muội còn biết cả đường tỷ đã nói gì với ta sao?” Khóe môi của Niên Khai Điềm hơi nhếch lên, ý cười khinh bỉ như có như không lập tức xuất hiện.

Niên Tuệ Nhàn lập tức á khẩu nói không ra lời. Niên Khai Điềm nhếch môi cười lại nói. “Nếu thực sự là như hai người nói, vậy vì sao lúc ta hiểu lầm lại không chạy theo giải thích, còn để ta hiểu lầm lâu như vậy.”

“Đó là vì hắn cũng không giống Hy ca, biết ngươi không thích còn đuổi theo làm phiền.” Niên Tuệ Nhàn nhanh mồm nhanh miệng cho ra một câu thay Hứa Bộ Nam biện giải, còn không quên để Niên Khai Điềm nhìn rõ là Hứa Bộ Nam hiểu thức thời cùng hiểu nàng hơn cả Lương Tuấn Hy nữa.

“Xem ra đường muội rất hiểu đại sư huynh nhỉ?” Niên Khai Điềm vừa dứt lời Niên Tuệ Nhàn liền tựa sát vào người Bá Cao Minh bày ra bộ dáng ngượng ngùng, “Ngươi ăn nói linh tinh gì a.”

Đây là rõ ràng bày ra cho mọi người thấy nàng ta chọn Bá Cao Minh, nhưng miệng lại không nói rõ đều này, nếu sau này không gả cũng không người nào nói được gì. Chỉ tiếc để Bá Cao Minh hiểu lầm cười đến có chút ngu đần.

“Vậy còn ngươi? Ngươi vì sao không đi theo giải thích.” Niên Khai Điềm vẫn cắn chặt không buông. Hy vọng từ miệng nàng ta, nói ra được chút gì để Bá Cao Minh thông suốt.

“Ta chẳng phải là lưu lại an ủi Hứa sư huynh sao. Hắn bị ngươi hiểu lầm nên buồn nhiều lắm đấy.” Niên Tuệ Nhàn nói như đó là sự thật vậy, trên mặt nàng ta ngoại trừ đỏ vì xấu hổ ra thì không còn biểu hiện khác nữa. Đây cũng là vì nàng nhớ lại ân ái của mình cùng hắn ngày hôm đó.

“Hôm đó tam sư huynh cùng ta cũng hiểu lầm, chẳng nhẽ chúng ta không buồn, không giận sao?” Niên Khai Điềm nói xong, Niên Tuệ Nhàn lập tức á khẩu nói không nên lời. Mặt chôn sát vào lồng ngực của Bá Cao Minh như thể bản thân thụ trăm vạn ủy khuất vậy.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Như đã hứa với nàng Ngoc Linh Ho, hôm nay lì xì các nàng 3 chương, mong các nàng vẫn luôn ủng hộ ta nhé *moa moa ta*

Chương 74: Thách thức thành thân

“Sư muội, nếu ngươi không tin thì đợi đại sư huynh trở về mà hỏi cho rõ đi.” Bá Cao Minh nhìn thấy Niên Tuệ Nhàn bị ủy khuất tất nhiên không nhịn được rồi. Sư muội thì sao chứ, cũng nào sánh được với Nhàn nhi của hắn.

“Lâu như vậy muội sợ mình đợi không được.” Niên Khai Điềm rũ mi mắt, rèm mi cong vuốt để hai người đối diện nhìn không ra tiếu ý trong mắt nàng.

“Vậy sư muội còn muốn thế nào mới tin a?” Lúc nãy Niên Tuệ Nhàn kể hết với hắn mọi chuyện xong còn nói rằng Hứa Bộ Nam rất yêu thích Niên Khai Điềm nhờ hắn giúp. Hắn đang lưỡng lự bởi Lương Tuấn Hy là bằng hữu đi với hắn cận nhất, nhưng là nàng ta nói rằng Lương Tuấn Hy không thể thay Niên Khai Điềm xử lý sổ sách được, vì vậy hắn chọn cách giúp Hứa Bộ Nam.

“Đây cũng dễ thôi.” Tiếu ý liễm liễm, rèm mi được nâng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Niên Tuệ Nhàn, “Chỉ cần đường muội mau chóng cùng tam sư huynh thành thân vậy mọi chuyện xem như là ta sai, ta nhận lỗi với các ngươi, thế nào?”

Nàng không tin Niên Tuệ Nhàn dám đáp ứng gả. Đời trước sợ là cũng như ăn cơm trước kẻng vậy đi, nàng ta còn không chịu gả vậy làm sao đời này sẽ chịu. Đó là còn chưa nói đến, nếu là gả, vậy đêm tân hôn phải ăn nói thế nào với Bá gia?

Bá Cao Minh vừa nghe lời này cũng cảm thấy có lý, tâm hắn đập liên hồi. Nếu để chứng minh chuyện này mà hắn được ôm giai nhân về nhà vậy thì quá tốt rồi.

Đáng tiếc, để hắn mất hứng rồi, Niên Tuệ Nhàn tách khỏi lồng ngực hắn, ngượng nghịu nói, “Nhưng vậy làm sao được, tỷ tỷ cùng đường tỷ còn chưa gả, làm sao đến lượt ta.”

“Vậy liền không có biện pháp chứng minh rồi.” Niên Khai Điềm nhún vai, “Vậy cũng không nên trách ta không tin ngươi.” Dứt lời nàng liền rời đi. Tam sư huynh a tam sư huynh, ta giúp ngươi đến trình độ này mà ngươi còn nhìn không ra bộ mặt của nàng ta nữa a. Nàng ta căn bản không muốn gả cho ngươi, ngươi nhìn không thấy sao?

Bá Cao Minh mím chặt môi nhìn theo bóng lưng Niên Khai Điềm rời đi, sau lại hỏi, “Sư muội đã nói như vậy rồi, vì sao nàng còn không đáp ứng?” Chỉ là gả cho hắn thôi mà, vì sao lúc nào nói nàng cũng mang cớ này ra, trong khi phụ thân của nàng cũng không có để ý những thứ này mà tìm đối tượng cho nàng gả trước, không phải sao?

“Vậy đợi Hứa sư huynh về mọi chuyện tự nhiên sẽ rõ ràng thôi, ta còn muốn là phụ dâu của đường tỷ cùng tỷ tỷ a.” Niên Tuệ Nhàn miệng cười nhưng đáy mắt lại không cười, nói ra câu này cũng chỉ xem Bá Cao Minh là tên ngốc để lừa thôi.

Thấy đôi mày của Bá Cao Minh ninh chặt, nàng lại ôm lấy cánh tay của hắn làm nũng: “Ngươi đừng như vậy có được không, ta gả cho ngươi liền không có cơ hội làm phụ dâu nữa rồi.”

Bá Cao Minh nghe vậy cũng không còn cảm thấy buồn bực nữa. Hắn trái lại cười rồi đưa nàng xuất phủ mua đồ.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm rời khỏi nơi đó, lập tức đi tìm Khúc thị. Bởi nàng biết nếu Hứa Bộ Nam trở về nàng cũng không làm gì được, vì vậy tốt nhất chính là sớm chặt đứt huyễn mộng của bọn họ đi.

Lúc nàng đến đó chỉ thấy Lương Tuấn Hy đang bắt mạch cho mẫu thân, mà sắc mặt của mẫu thân nàng rất tệ, thậm chí lâu lâu còn buồn nôn nữa. Không lẽ là, tiểu đệ đệ của nàng...hắn đến đây rồi?

Nàng vui vẻ nhảy vào trong chạy đến hỏi: “Mẫu thân, người cảm thấy thế nào rồi, có chỗ nào không khỏe? Có phải chóng mặt muốn nôn không?” Không đợi Khúc thị đáp nàng xoay quay xoay lại, tìm được một hộp mứt gừng trong dược sương của Lương Tuấn Hy, lấy ra một miếng đưa cho Khúc thị, “Người mau ăn cái này đi, tốt lắm a.”

“Nha đầu này.” Khúc thị bật cười cũng nhận lấy cho vào miệng. Miệng thì nói ra những lời lo lắng nhưng tâm tình lại vui vẻ như vậy nếu người không biết còn nghĩ nữ nhi là bất hiếu, thế nhưng đó là nữ nhi của nàng, nàng làm sao không biết nữ nhi lo lắng cho mình được.Lương Tuấn Hy chẩn xong mạch, thu tay về, báo: “Bá mẫu là ăn không tiêu, để Tuấn Hy ra đan phương, dùng qua vài lần sẽ không còn vấn đề gì nữa.”

Niên Khai Điềm nghe xong câu này, như là cả người rơi xuống vực thẩm không lối thoát vậy. Nàng không tin, túm vai Lương Tuấn Hy nói: “Nhầm rồi, nhất định ngươi không cẩn thận chẩn nhầm rồi., mau chẩn lại đi.” Không lý nào đến hiện tại tiểu đệ đệ vẫn không có tin tức như vậy được, chắc chắn là sơ sót ở khâu nào rồi.

“Điềm Điềm đến cùng làm sao? Những bệnh phổ thông như vậy ta làm sao sẽ nhầm?” Nàng đến cùng lo mong mỏi thứ gì a? Lúc nãy không phải rất tốt sao, đột nhiên bây giờ lại có biểu hiện này, còn đổ thừa hắn chẩn nhầm bệnh nữa chứ.

Hoa nhũ nương mỉm cười nhớ lại chuyện tối qua, nói: “Vậy là đúng rồi, đêm qua sớm bảo phu nhân tối như vậy đừng dùng hết canh gà, lại không chịu nghe a! Canh gà đó nhiều mỡ còn không chịu hâm nóng lại.”

“Trời nóng như vậy còn hâm nóng làm sao ăn tiếp.” Khúc thị tuy mệt mỏi nhưng nhớ lại chung canh gà tối qua lại có chút thèm rồi.

Sắc mặt của Niên Khai Điềm sa sầm mắt thường có thể nhìn thấy rõ. Mắt nàng luôn đinh chặt cái bụng của Khúc thị, tả oán tên đệ đệ vô lương tâm, lâu như vậy cũng không thấy trình diện. Đồng ý đời trước nàng vì Hứa Bộ Nam không có chơi với hắn, nhưng đời này nàng đợi hắn xuất thế chơi cùng nàng, hắn lại mãi không chịu báo danh.

“Đúng rồi, Điềm Điềm a.” Khúc thị cầm lấy một cuốn sách trên bàn, đưa cho nàng, “Trong này là những mẫu thêu giá y, ngươi xem thử xem thích mẫu nào?”

Niên Khai Điềm nào còn tâm trạng mà xem chứ, đây là còn chưa nói đến đời trước cuốn này nàng xem đến thuộc lòng rồi. Bất quá, đột nhiên cho nàng xem, sẽ không phải là...

“Mẫu thân, đây là...”Không để Niên Khai Điềm nói hết lời, Khúc thị trực tiếp đánh gãy, “Ngươi cũng đến lúc thành thân rồi.”

Niên Khai Điềm biết Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia cũng không muốn để Lương Tuấn Hy ở rể đâu, mà nàng cũng không muốn ủy khuất hắn, ủy khuất Lương gia. Dù sao hắn cũng là trưởng tử của Lương gia, làm sao nói ở rể là ở rể được.

“Chuyện này tùy mẫu thân quyết định đi, ngoại trừ đại sư huynh ra thì người nào nữ nhi cũng gả.” Nói xong nàng đặt lại sách trên bàn trong sự ngơ ngác của hai nữ nhân mà rời đi.

Lương Tuấn Hy đang thu dọn dược sương thì nghe được câu nói của Khúc thị. Hắn vui vẻ đợi câu trả lời của nàng, ai ngờ đợi được câu nói vô tình như thế của nàng. Hắn nghe tiếng bước chân nàng ly khai, vội vàng thi qua lễ qua loa cầm dược sương chạy theo.

“Điềm Điềm, nàng đứng lại, nàng nói cho rõ đã.”

Niên Khai Điềm chấp tay sau lưng bước như lưu manh ngoài phố, nàng biết hắn nhất định đuổi theo. “Có gì để nói nữa chứ?”

“Chẳng phải nàng đáp ứng gả cho ta rồi sao?” Lương Tuấn Hy bước đến chỗ của nàng, tay hắn vươn ra chuẩn xác túm được vai nàng, buộc nàng dừng lại.

Niên Khai Điềm nhìn mặt đỏ bừng của hắn lúc này rất muốn cười, nhưng lại bày vẻ nghiêm túc nói, “Ta khi nào đáp ứng ngươi?”

“Cái đó....” Lương Tuấn Hy bị chận đến nghẹn, nàng quả thực không có nói câu này, “Nhưng chẳng phải nàng nói sẽ suy nghĩ sao.” Suy nghĩ liền là hiện tại sẽ không tiếp nhận nam nhân khác, không phải là như vậy sao?

“Ta nói sẽ suy nghĩ chính là mang ngươi ra so sánh hết đám nhân khác rồi mới quyết định, có hiểu không?” Lâu rồi không có trêu hắn như vậy, đột nhiên trêu lại có chút vui.

Lương Tuấn Hy không nói, chỉ thấy đôi mày hắn hơi động. Hắn cũng không tin trên đời này có nam nhân nào chịu nỗi nàng như hắn.

Niên Khai Điềm nghĩ hắn giận rồi nên bật cười to, sau đó áp trầm giọng nói: “Ta còn đợi một người, đợi được ta liền gả cho ngươi.” Đây nói rõ, đợi không được, không gả.

Lương Tuấn Hy nghe vậy lập tức ném cho nàng hàng loạt các câu hỏi: “Nàng đợi người nào? Nam hay nữ? Hiện bao nhiêu tuổi rồi? Đã thành thân chưa? Người đó hiện ở đâu? Khi nào sẽ đến phủ?” Thì ra nàng là đang đợi người a, báo hại hắn khẩn trương như vậy. Bất quá, như thế xem như nàng đã quyết định xong, đã cho hắn một hứa hẹn rồi.

“Không biết.” Niên Khai Điềm dùng hai từ để trả lời cho tất cả các câu hỏi của Lương Tuấn Hy. Nàng thực sự không biết khi nào hắn sẽ đến, hy vọng là sớm thôi, chắc sau này nàng sẽ tranh đi áp tiêu với phụ thân quá, nàng muốn có tiểu đệ đệ lắm rồi.

“Vậy ta đợi cùng nàng.” Lương Tuấn Hy nắm lấy tay nàng thâm tình nói xong, cùng nàng bước đi. Chỉ là đợi người thôi mà, hắn đợi được, chỉ là hy vọng người đó mau xuất hiện.

Chương 75: Lưỡng tình tương duyệt

Sáng hôm sau, tin tức Niên gia kén rể lan truyền khắp nơi ở Lan Châu, để đám bà mai sáng sớm đã xếp hàng ở ngoài Niên phủ chờ gặp Khúc thị. Đây để Niên Tuệ Nhàn đứng ngồi không yên, lại không có cách nào liên lạc với Hứa Bộ Nam.

Niên Khai Điềm ôm lấy hộp y phục mua cho Lương Tuấn Hy lúc ở kinh thành cùng Thước nhi đến gặp hắn. Lúc này hắn đang cùng Lương Vân Kha phơi dược. Lần áp tiêu này, Lương Vân Kha bị nhiễm phong hàn nên không có đi, Niên Sở Hoằng thuê một đại phu trong thành đi thay hắn.

“Điềm Điềm sớm như vậy đã tìm đến ta a?” Lương Tuấn Hy ngọt tận tâm can, nhưng tay vẫn không ngừng trải dược trên cái sàn bằng mây.

“Ta có lễ vật tặng ngươi.” Niên Khai Điềm bước đến chỗ hắn, hơi khom người nhìn nhìn đám dược đang được hắn giàn phẳng trên sàn mây.

Lễ vật? Nàng lại muốn làm gì? Lần trước nàng cũng nói rõ người nàng đợi xuất hiện sẽ gả cho hắn cơ mà. Động tác trên tay của hắn ngừng lại, đầu não nhanh chóng suy nghĩ mục đích đến của nàng.

Lương Vân Kha nhìn thấy cái hộp trên tay Niên Khai Điềm liền rất là kinh hách, phải nói miệng hắn há to đến cực đại. Nói ra là nàng mua cho đại ca hắn sao? Lần trước lúc nàng rời đi, hắn bước vào viện không thấy được đại ca chỉ thấy những công việc còn chưa hoàn thành.

Khi hắn gọi to tìm, thì thấy đại ca bước ra, tuy là không có biểu hiện khác thường, nhưng hắn cùng đại ca bao năm cũng biết rõ đại ca đang giận.

Mà nàng tặng lễ vật đại ca không phải nên vui sao? Hay là đó là lễ vật đại ca tặng nàng, nàng mang trả nên đại ca không vui? Vậy cũng không phải, nếu mang trả Thước nhi cầm về làm gì. Sau lại không thấy nàng cùng đại ca lai vãng, hắn lại nghĩ hôm đó chắc là xảy ra đại sự rồi, hộp kia có lẽ là tặng Hứa Bộ Nam.

Hôm nay lại thấy nàng cầm nó, không lẽ nàng cũng là mua từ y trang đó? Vậy mà lại từ rất lâu phí một đống bạc như vậy mua tặng cho đại ca hắn? Đây là có ý đồ gì?

Thước nhi nhân cơ hội Lương Vân Kha há miệng, nàng lấy một nắm dược khô cho vào trong miệng hắn. Dám chê bai nàng, đây là cơ hội để nàng tận lực trả thù.

Lương Vân Kha không chút phòng bị đã bị nhét một đống đương quy vào miệng, hắn lập tức cúi đầu phun ra. Phải biết, đương quy tuy không so được với hoàng liên nhưng nó vẫn là đắng.

“Nữ nhân đáng chết này, có phải ngứa da rồi không?” Hắn không chọc nàng, nàng cư nhiên chọc hắn?

“Sao nào sao nào?” Thước nhi lưu manh xắn tay áo lên, thách thức hất cằm, “Muốn đánh nhau thì qua đây.” Nàng còn không tin mình đánh không lại một người bệnh.

Niên Khai Điềm cũng không nhìn bọn họ, trực tiếp túm tay Lương Tuấn Hy kéo vào trong phòng. Lương Tuấn Hy phản ứng kịp là lúc nàng để tay hắn đặt lên y phục trong hộp lễ vật, “Hôm đó ngươi nói rất thích mà, đúng không?”

Lại là kiện lễ vật đó. Hắn nhất định không sai được, bởi hôm đó là hôm hắn nhớ rõ nhất. “Điềm Điềm, nàng...”

“Hôm đó ta vốn là mang đến tặng cho ngươi, nhân cơ hội mới mở miệng khuyên ngươi thôi. Ai biết ngươi phản ứng mạnh như vậy chứ. Đây là ta mua cho ngươi từ lúc ở kinh thành a, lúc mua chỉ nghĩ nếu ngươi vận vậy sẽ rất đẹp mà thôi.” Niên Khai Điềm sợ hắn hiểu lầm ý của mình, vội vãi giải thích một tràng cực kỳ dài. “Ngươi mau thử đi.”

“Được.” Nghe nàng giải thích xong, Lương Tuấn Hy cũng không nói gì nữa. Mặc kệ nàng lúc nàng mua có tồn tại suy nghĩ dùng lễ vật đuổi hắn hay không, chỉ biết hiện tại nàng đã hứa người kia đến sẽ gả cho hắn. Đây là chính miệng nàng hứa, muốn lật lộng cũng không được.

Niên Khai Điềm bước ra ngoài cũng không quên khép cửa lại. Nàng đã từng tưởng tượng ra lúc hắn vận bộ y phục này rất nhiều lần, hiện lại sắp được nhìn tận mắt rồi. Hai người kia không ngừng nháo nàng cũng không cảm thấy phiền, nhìn bọn họ hỗ động mà nàng chỉ nghĩ đến lúc Lương Tuấn Hy bước ra thôi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Qua một lúc, nàng không nghe thấy âm thanh, nên vội vỗ cửa: “Hy, ngươi xong chưa vậy?” Hay là hắn không biết cách mặc? Lúc nãy nàng nên bảo Lương Vân Kha vào giúp hắn.

Chỉ nghe thấy hắn lắp bắp nói: “Xong...xong rồi.”

Thước nhi nghe vậy cũng đình chiến chạy đến xem, “Tiểu thư, ta cũng muốn xem.”Niên Khai Điềm đẩy cửa bước vào. Đập vào mắt nàng chỉ thấy thấy được quý khí không ngừng phát ra trên người của hắn, cả nụ cười kia nữa khiến nàng nhất thời không định được thần. Nàng từng tưởng tượng ra không ít, nhưng cũng không thể bằng được người thật việc thật trước mắt.

Mà không chỉ nàng cả Thước nhi cùng Lương Vân Kha cũng mồm trương khẩu ngốc nói không nên lời. Đây là lần đầu mọi người nhìn thấy Lương Tuấn Hy vận y màu sáng lại là loại của các công tử quý tộc trên kinh thành mới có.

Lương Tuấn Hy nghe chung quanh im phẳng phắt, liền có chút ngượng ngùng mở miệng hỏi: “Thế nào? Không được sao?” Cho dù không được hắn cũng sẽ quý như vàng như ngọc.

Niên Khai Điềm hồi thần, nàng bước đến chỗ hắn ấn xuống giường, “Còn một cái ngân quan, ta giúp ngươi đội.” Đây là hiệu ứng chưa có phát quan nha, nếu là mang phát quan lên, vậy sẽ là chói mắt đến mức độ nào?

Quả nhiên ngân quan mang lên càng không thể là người bình thường có thể sánh được. Thước nhi là người đầu tiên kiềm chế không được hô to: “Hy ca, ngươi mặc thế này rất đẹp a.”

Lương Vân Kha nhìn thấy hai con mắt muốn rơi ra ngoài. Đây đâu khác gì kiện y phục hắn cùng đại ca mua cho nàng đâu, nếu có khác thì cũng chỉ là khác kiện dành cho nam kiện dành cho nữ thôi. Vậy hôm đó ở kinh thành là nàng nhìn trúng kiện y phục này mua cho đại ca sao?

Hiện tại...

Nói ra...

Hai người bọn họ...

Bất quá hắn cũng không tiện xen mồn, chờ Niên Khai Điềm tự phát hiện tự nói với đại ca như vậy mới thỏa đáng.

“Thước nhi nói đúng, ngươi mặc rất đẹp.” Đẹp đến nàng cũng có chút xấu hổ khi đứng ở đối diện hắn. Đây khiến nàng phải lui ra vài bước đến tránh mình bị say đến không thể tỉnh lại.

Lương Tuấn Hy còn chưa kịp nói gì đã nghe Thước nhi chỉ vào giá treo y phục, tiếp tục kinh hô: “A, kiện y phục kia sao nhiều máu như vậy, còn có...” Sau đó nàng bừng tỉnh đại ngộ vỗ tay một cái, “Ta biết rồi, có phải những kiện y phục này do tiểu thư từng chạm qua nên...ưm ưm...”
Không để cho nàng có cơ hội tiếp tục phát ngôn bừa bãi nữa, Lương Vân Kha lập tức đưa tay bịt miệng nàng lại, gằng giọng, “Ngươi bớt nói một chút thì thiên hạ mới không loạn, có biết không?”

Kỳ thực lúc đại ca giữ lại vô số y phục hắn cũng choáng váng lắm, còn có y phục có máu nữa, mà hắn quan sát hết rồi, cả đại ca cùng Niên Khai Điềm đều không có bị thương. Vậy đại ca giữ lại làm gì? Đến cùng hắn nhường giá treo y phục của mình cho đại ca còn không đủ, trong phòng phải đóng thêm vài cây đinh cho đại ca treo.

Thước nhi liều mạng vùng vẫy, tay bám chặt khung cửa tận lực không để Lương Vân Kha có thể thành công kéo nàng ra ngoài. Nàng còn chưa nói xong, còn chưa có được đáp án của Hy ca a.

Chỉ là khí lực của một nữ tử làm sao bằng một nam tử được. Nhưng trước khi rời khỏi, mắt của Lương Vân Kha nhìn thấy Niên Khai Điềm ôm lấy đại ca hắn. Đây liền chứng tỏ rõ tâm ý của nàng rồi, hắn cũng an tâm rồi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lương Tuấn Hy nghe được câu nói của Thước nhi lập tức đứng bật dậy. Hắn rất sợ nàng hiểu lầm nghĩ mình biến thái, muốn giải thích lại nghe nàng hỏi, “Có phải không?” Hắn cũng không biết nên đáp thế nào, vì vậy vô cùng lúng túng xoay lưng về phía nàng.

Niên Khai Điềm khẽ cười, bước lên vài bước, chậm rãi vươn tay từ sau ôm lấy hắn, gò má sớm đã đỏ bừng áp sát lên cái lưng to lớn kia. “Nếu vậy mỗi ngày ta ôm ngươi một cái là được rồi, y phục kia mang đi giặt đi.” Mỗi kiện y phục hắn treo ở đó nàng đều nhớ rõ đó là trong hoàn cảnh nào, là lúc nãy nàng không lưu ý mà thôi.

Trái tim của Lương Tuấn Hy như muốn từ cổ họng vọt ra ngoài, đồng ý hắn biết nàng đáp ứng gả lại không nghĩ đến nàng nói ra câu này. Tay hắn chạm vào tay nàng mạnh kéo ra trước, đồng thời nói: “Sai rồi, phải như vậy mới đúng.”

Hành động của hắn quá nhanh, nhanh đến nỗi Niên Khai Điềm phản ứng không kịp. Đến khi nàng trấn định thì đã thấy bản thân đứng trước mặt hắn, còn hắn từ sau ôm lấy nàng, cằm đặt lên vai nàng nỉ non: “Đã nói không được nuốt lời đâu đó.”

Nói vậy mỗi ngày đều có đậu hũ ăn rồi, chỉ là hắn biết đây là điều không thể, chí ít phải đợi bọn họ thành thân đã. Còn hôm nay thì thỏa mãn bản thân một chút cũng không sao, nàng đã mở miệng hắn làm sao có thể không biết điều mà từ chối được.

“Ân.” Nhẹ nhẹ một tiếng, Niên Khai Điềm xoay người ôm hồi hắn. Mặt nàng hiện tại như bị lửa thiêu, vùi trong lòng hắn, người dược liệu trên người hắn thuận lợi xông vào mũi, nhưng nàng lại không có chút chán ghét nào cả.

“Điềm Điềm.” Mỗi lần gọi tên nàng, hắn đều cảm thấy ngọt từ đầu ngón chân lên não, đến giờ đây hắn vẫn ngỡ rằng mình đang nằm mộng. Lúc nãy nàng nói nàng mua cho hắn kiện y phục này là lúc ở kinh thành, vậy hôm đó nàng nhìn trúng kiện y phục này cho hắn, mà lời của điếm tiểu nhị để hắn biết một điều, liền hỏi:

“Nàng xem qua lễ vật ta tặng nàng chưa?”

Miệng hỏi như hắn biết rõ nàng chưa xem. Người ta nói với hắn đó là một đôi, và chỉ có hai kiện, không lý nào nàng xem rồi mà vẫn bình thản tặng hắn như vậy.

“Vẫn chưa.” Niên Khai Điềm ngẩng đầu đáp trả. Nàng sớm quên mất hộp lễ vật đó, lại nói dạo này cũng có rất nhiều chuyện phải làm, nào có thời gian để nàng nhớ đến chứ. Tối nay nhất định phải trở về xem mới được.

Lúc này gương mặt tuấn tú của hắn cúi xuống, phóng đại trước mặt nàng, đôi môi mỏng đỏ kia thật để người nhịn không được muốn chạm. Ai biết, não thì nghĩ, chân của nàng cũng đã kiểng lên rồi, ánh mắt đầy si mê, nói rõ nàng vẫn chưa nhận thức được hành động hiện tại của mình.

Lương Tuấn Hy cảm nhận được nàng động, rất nhanh liền cảm nhận được khí tức của nàng ở rất gần mình. Khi môi của hai người còn thiếu một chút ít nữa liền chạm, hắn phì cười một tiếng nghiên đầu ôm chặt nàng, “Điềm Điềm, ta muốn đợi đến tân hôn của chúng ta. Nếu nàng đợi không được, vậy chúng ta thành thân trước có được không?”

Hắn không biết nàng chờ người nào, người đó lại có quan trọng thế nào mà ảnh hưởng đến chuyện thành thân của hắn và nàng. Chỉ là thành thân xong cùng đợi cũng được, vì sao lại phải đợi trước? Chỉ là hắn hoàn toàn không cảm thấy bất an, cũng không nói rõ được đây là nguyên nhân gì.

Đáng chết, sao nàng lại có thể háo sắc như thế này chứ. Hắn lại còn bảo nàng đợi không được nữa chứ, tức chết được. Nàng dùng lực chỉ chỉ vào vai hắn, đanh giọng nói: “Không đợi được cũng phải đợi, người này quan trọng lắm đấy, không có hắn thì không có cái gì nữa hết.”

“Được được được, đợi liền đợi.” Lương Tuấn Hy rất nhanh đã đầu hàng. Người này quan trọng đến mức độ không xuất hiện thì nàng không gả cho hắn sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau