TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Đại công cáo thành

Sáng sớm Niên Khai Điềm tỉnh lại đã thấy mình nằm trên tầng hai rồi, mà y phục của nàng cũng được thay thành trung y. Thước nhi nằm ở bên cạnh nàng, chung quanh còn có linh tinh các thứ.

Đầu nàng nhanh chóng nhớ lại mọi chuyện đêm qua, chỉ nhớ được mình được cứu rồi nằm trong lòng của Lương Tuấn Hy mà thôi. Nếu lần này không có hắn theo cùng sợ nàng sẽ rất thảm a!

Nghe được âm thanh có người đến, nàng ôm chăn che chắn thân thể, cảnh giác nhìn về phía cầu thang. Chỉ thấy Lương Tuấn Hy bước lên, tay hắn còn cầm theo một chén dược nóng.

“Hy!” Nàng nhanh chóng đẩy hết đồ linh tinh sang một bên tránh hắn vấp phải.

“Nàng tỉnh rồi sao?” Lương Tuấn Hy cẩn thận ngồi xuống bên cạnh nàng, âm thanh cũng rất nhỏ, bởi không nghe thấy giọng của Thước nhi cũng biết nàng ta chưa tỉnh. Hắn đưa chén dược đến trước mặt nàng, âm thanh thả mềm đầy dụ dỗ: “Mau uống hết chén dược này đi, rất ngọt không có đắng đâu.”

Nàng gọi hắn như vậy thật dễ nghe biết bao, hy vọng sau chuyến áp tiêu này hắn cùng nàng có thể nhanh chóng định được hôn kỳ. Hắn không muốn tiếp tục kéo dài nữa, sợ Hứa Bộ Nam cùng Niên Tuệ Nhàn sẽ không từ bỏ, vẫn là thú nàng trước mới là cách tốt nhất.

Niên Khai Điềm nhìn thấy chén dược liền nhớ lại ngày đầu mình trùng sinh. Giờ đây nhìn hắn vẫn là đầy người mồ hôi như vậy, nàng đưa tay áo lên thay hắn lau mồ hôi trên trán: “Ngươi vì ta vất vả rồi.”

“Cũng đáng mà, chẳng phải đổi lại được nàng giúp lau mồ hôi sao?” Lương Tuấn Hy nghe nàng áy náy trong giọng nói của nàng, hắn lập tức pha thêm chút vui đùa trong lời nói của mình.

Quả nhiên Niên Khai Điềm phì cười, “Ngươi ngốc như vậy, chỉ là lau mồ hôi thôi, sau này thê tử của ngươi có thể làm được.” Nàng còn biết nhất định sẽ làm tốt hơn nàng nữa.

Lương Tuấn Hy nghe nàng nói xong tim đập chậm lại vài nhịp, nàng nói thế là có ý gì? Tay hắn siết chặt chén dược nóng, lại dường như không hề biết nóng, bởi tim hắn vì một câu nói của nàng mà đau đến tê dại, mất cả tri giác rồi.

Niên Khai Điềm đưa mắt nhìn ra bầu trời trong xanh của ngày hạ, âm thanh dễ nghe của nàng lại phát ra “Thân thể ngươi không tốt, không nên chỉ chăm sóc ta, phải lo cho chính mình trước.” Nàng nợ hắn nhiều như vậy, khi nào mới trả hết đây? Thật sợ kiếp sau làm trâu làm ngựa mà trả cho hắn quá.

“Ta rất khỏe, sức khỏe của ta xưa nay vẫn rất tốt...” Nói đến đây Lương Tuấn Hy cũng không biết nói gì nữa. Nàng vì sao không chịu tiếp nhận hắn? Sẽ không phải nàng để ý được nam nhân nào nữa chứ. Đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một cái tên, Thủy Ảnh Tư? Sẽ không đâu.

Niên Khai Điềm cầm lấy chén dược, chu môi thổi thổi, sau đó một hơi uống hết. Dược quả nhiên là ngọt, tên ngốc này sẽ không bao giờ gạt nàng.

“Hy!”

“Ân?”

“Ngươi nên nghĩ cho bản thân rồi, đừng để cha nương ngươi mãi lo cho ngươi như vậy.”

“Vậy liền cần nàng giúp đỡ rồi.” Chỉ cần nàng đáp ứng gả, vậy chẳng phải mọi thứ đều tốt sao? Cuối cùng hắn lấy hết can đảm hỏi nàng: “Đến cùng ta có điểm nào để nàng không hài lòng?”
Niên Khai Điềm khẽ lắc đầu nhìn hắn, “Bởi vì ngươi quá tốt, tốt đến nỗi khiến ta hỗ thẹn khi đối diện với ngươi.”

“Mắt ta không hoàn hảo, không thể giúp nàng tính sổ sách, làm đồ chơi cho nàng cũng chẳng vẽ để chúng nó đơn điệu đến nhàm chán, vậy làm sao nói là tốt được!” Lương Tuấn Hy vẫn không có từ bỏ. Hắn không tin hắn tốt như vậy, nếu hắn tốt nàng nên thích hắn mới đúng. “Còn có...”

Sổ sách đó là trách nhiệm của nàng, làm sao nàng có thể đẩy hết cho hắn được. Còn có mấy đồ chơi kia, là chính miệng nàng chê bai không đẹp, không có màu sắc. Vì vậy lời hắn chưa nói hết nàng đã không còn can đảm nghe tiếp nữa mà to tiếng cắt đứt.

“Chính vì vậy ngươi mới nhìn không thấy ta xấu xa cỡ nào!” Niên Khai Điềm cảm thấy mắt mình đã ngập lệ rồi, nàng ngồi bó gối, tự ti thu mình lại, cực lực không để bản thân khóc. Nàng xấu xa đến nỗi cảm thấy bản thân không hề xứng đáng để hắn đối xử tốt với mình như vậy.

Lương Tuấn Hy nghe được giọng nàng có chút run, lòng hắn cũng nóng nảy theo, “Nàng biết không, khi một người nhìn không thấy, người đó sẽ cảm nhận bằng tâm. Ta cũng như vậy, trong lòng ta Điềm Điềm luôn là tốt nhất, đẹp nhất.”

Cả thân thể của Niên Khai Điêm mạnh run, lời nói của hắn khiến cho nàng không thể thở được nữa, tim như bị người bóp chặt, nàng chỉ có thể thoi thóp mà sống thôi. Nhớ lại những việc của hai kiếp, nàng thực sự rất khó tiếp thu.

Qua một lúc im lặng, nàng điều chỉnh lại tâm tình: “Ngươi xuống dưới đi, ta hoán y xong sẽ xuống.”

“Được.” Tuy nghe không được nàng đáp lại câu nói của hắn nhưng hắn cũng không miễn cưỡng nàng nữa, hắn tin chỉ cần hắn cố gắng nàng nhất định sẽ đáp ứng gả cho hắn.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lát sau Niên Khai Điềm đi xuống nhìn thấy đám huynh đệ đều là sắc mặt tái nhợt nằm trên sàn như cá chết vậy, hỏi mới biết là do say sóng. Hứa Bộ Nam cũng không tốt hơn chút nào, chỉ có Bá Cao Minh cùng Lương Tuấn Hy bận rộn đun dược chăm sóc bọn họ.
Nghĩ không ra một người thân thể yếu ớt như tam sư huynh lại không hề bị say sóng. Đúng là chớ nhìn ngoại hình mà đánh giá một người, biết đâu được sẽ có ngày ngươi phải nhờ đến sự giúp đỡ của họ đấy.

Niên Khai Điềm ngồi xổm bên cạnh Hứa Bộ Nam, “Đại sư huynh a, mọi người đều trông chờ vào huynh a. Nếu lần này để phụ mẫu biết huynh say sóng đến nỗi không thể ngồi dậy...tấm tắc, vậy thì khó nói chuyện rồi.” Nàng muốn nhanh chóng kết thúc chuyến áp tiêu này thức đẩy mối hôn sự của hắn cùng Niên Tuệ Nhàn, nhỡ như có hài tử liền không tốt rồi.

Lương Tuấn Hy đang giúp một huynh đệ trong tiêu cục uống thuốc, vừa nghe vậy tay run, dược nóng đổ từ miệng người ta xuống áo khiến người ta khẽ hô lên một tiếng.

“Thật xin lỗi, ta không cố ý.”

“Không sao không sao.” Người ta nhìn không thấy còn phải chăm sóc hắn nữa, đương nhiên là sẽ phát sinh không cẩn thận rồi.

Hứa Bộ Nam nhếch đôi môi tái nhợt lên đầy đắc ý, đây chứng tỏ rằng nàng sẽ gả cho hắn đi. Vậy hành động của Lương Tuấn Hy lúc nãy, chứng tỏ rõ rồi còn gì.

“Sư muội yên tâm, ta rất nhanh sẽ phục hồi, tuyệt không để sư muội thất vọng.”

“Ân, vậy huynh nghỉ ngơi cho tốt a.” Niên Khai Điềm nói xong cũng bước ra ngoài.

Nàng nhìn thấy nam nhân bị cột ở ngoài, thế nên lúc Thước nhi tỉnh lại nàng mới biết được sự thật. Làm bậy không thể sống, đạo lý này luôn đúng a!

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Qua đi mấy ngày, thuyền cuối cùng cũng cập bến. Lúc này tiêu chủ sớm cho người đến cảng nhận hàng, bởi trước lúc lên thuyền Niên Khai Điềm đã có viết thư gửi ghi rõ lý do cùng ngày giờ thuyền đến.

Mấy tấm thiết cũng sớm được nàng lấy ra, bột sắn cũng được lau sạch, mấy trò này đương nhiên không để người ngoài biết được rồi. Đây là khôn vặt nhỏ nàng cùng Lương Tuấn Hy nghĩ ra để giữ được mối làm ăn này a, làm sao tùy tiện để người khác biết được.

Mà đám huynh đệ đến khi thuyền cập bến mới có thể không say sóng nữa, nhưng vẫn đầu choáng váng chưa hoàn toàn khỏe hết, Hứa Bộ Nam say đến đứng không nổi, vì vậy người đứng ra đàm phán mối làm ăn này là Lương Tuấn Hy. Không chỉ muối không bị thiếu cân mà còn giao được thủ phạm ra khiến tiêu chủ rất vui, lập tức không chút ngừng ngại trả bạc xong còn ký cả hợp đồng dài hạn nữa.

Niên Khai Điềm chỉ ở bên xác nhận chữ trên hợp đồng cùng ký tên mà thôi. Ai bảo nàng ăn nói cùng tính toán hệt như phụ thân làm gì? Nói ra những lời toàn khiến người khác đau lòng thôi.

Vì đám huynh đệ thề chết không leo lên thuyền nữa nên Niên Khai Điềm chỉ còn cách trả thuyền lại thôi. Tiêu chủ vì cao hứng muối không hao hụt nên mua đủ ngựa tặng mọi người hồi Lan Châu.

Niên Khai Điềm để mọi người ăn no nghỉ ngơi đủ mới bắt đầu lên ngựa hồi Lan Châu. Đương nhiên nam nhân kia bị tiêu chủ xử lý thế nào cũng không liên quan đến nàng nữa. Chuyến này nàng thành công như vậy, toàn bộ nhờ Lương Tuấn Hy rồi, xem ra nàng vẫn còn phải nỗ lực nhiều a!

Chương 67: Hắn đang nói gì?

Để phòng tránh chuyện ngựa trúng độc, Niên Khai Điềm cho người chất đầy cỏ trên mấy xe ngựa mà tiêu chủ mua cho. Lần này người ngựa đêu đông đảo, chỉ là trên người mang quá nhiều ngân phiếu, quả là có chút lo sợ a.

Vốn nghĩ trên đường sẽ không còn gì đặc biệt nữa, thì khi bọn họ đi được mấy ngày đường, đang đi giữa một khu rừng, thì đột nhiên bị một đám người mai phục. Đám người đều đằng đằng sát khí để mọi người trong tiêu cục đều rút kiếm bày thế thủ.

Một người trong đám người kia nhìn Niên Khai Điềm chằm chằm, “Nha đầu, là ngươi làm lỡ chuyện của chúng ta, còn báo hại chúng ta tổn thất nặng nề, tuyệt không thể tha.”

“Ta chọc gì đến ngươi?” Niên Khai Điềm không đáp phản vấn, tay sớm đặt ở nhuyễn tiên trên thắt lưng rồi. Nàng nào biết bản thân đã chọc phải người nào a, cũng không biết có tìm nhầm người hay không.

“Còn dám hỏi như vậy?” Âm thanh của người đó nghe không ra chút ôn độ nào, “Nếu đã dám lo chuyện không thuộc về mình, vậy liền phải dùng mạng mình để đổi rồi!”

Hắn hướng đám người còn lại giơ kiếm lên hô to: “Giết nàng!”

Lương Tuấn Hy đột nhiên hô to: “Người là ta bắt, muốn chém muốn giết, đến đây.” Hắn thúc ngựa chặn trước mặt Niên Khai Điềm.

Hắn biết đám người này từ đâu ra rồi. Hắn từng nghe tiêu chủ nói ở trong thành có tiêu chủ cùng một hộ gia đình nữa đều là buôn bán muối, đã cạnh tranh rất lâu rồi. Mà nếu tiêu chủ vận chuyển muối bị hao hụt mất nhiều bạc lẫn muối vậy người có lợi sẽ là ai, không cần nghĩ cũng biết.

“Tiểu tử, một tên mù như ngươi làm sao bắt được người, còn muốn giúp nàng bao che sao? Đừng hòng!” Người kia vừa nói xong lập tức cầm kiếm xông đến.

Niên Khai Điềm nào để Lương Tuấn Hy ra mặt thay mình nữa, nàng rút nhuyễn tiên ra, thút ngựa lên cùng người đó giao đấu. Đúng, người là do hắn bắt, nhưng nàng là người để hắn phải làm như vậy.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Hai bên lập tức phát sinh một trận chiến trong rừng. Khu rừng im tĩnh lại vì trận chiến này mà trở về cực kỳ ồn ào.

Lương Tuấn Hy im lặng nghe động tĩnh xung quanh, chỉ nghe được âm thanh thở dốc của Niên Khai Điềm bên tai, hắn xác định nàng hiện tại đang ở xách mình không xa liền cẩn thận lái ngựa theo lên. Khi nghe được âm thanh của nam tử kia la to, hắn một tay chuẩn xác kéo Niên Khai Điềm lên ngựa ngồi cùng mình, tay còn lại nắm tay cầm nhuyễn tiên của nàng quất đến chỗ nam tử đó.

Niên Khai Điềm bị kéo đột ngột không hề đề phòng, một trận đầu óc choáng váng, đến khi định thần lại, đã thấy mình ngồi trên lưng ngựa rồi, mà ánh vào mắt nàng chính là trắc dung tuấn lãng nhìn từ dưới lên của Lương Tuấn Hy.

Chỉ nghe âm thanh của con ngựa nàng ngồi lúc nãy hí lên một tiếng rồi oanh liệt nằm xuống, còn nhuyễn tiên của nàng từ giữa trán của nam tử kia rút ra, khiến cho tiên huyết văng tứ tung. Tiếp tới hai nam tử khác lại xông tới, Niên Khai Điềm muốn rút tay về ứng chiến nhưng Lương Tuấn Hy lại giữ quá chặt.

Chỉ thấy hắn lại vung lên một tiên, quất vào tay phải của một nam tử, khiến hắn đau mà thả kiếm xuống. Tay còn lại của nàng chống trên lưng ngựa, tung người xoay thân đá vào một nam tử đang xông lên khiến hắn thổ ra một búng máu.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---
Sau một hồi ác chiến, cũng may người trong tiêu cục không ai bị gì, dù sao bọn họ cũng vì Niên Khai Điềm mà đến, thế nên mục tiêu cũng chỉ có nàng mà thôi. Mà người đánh hết thảy lại là Lương Tuấn Hy.

Đây khiến mọi người bị hách đến không nhẹ. Bọn họ biết hắn có võ công nhưng lại không biết giỏi đến trình độ nhìn không thấy cũng áp đảo được tình thế. Mà Niên Khai Điềm cũng là không thể tin tưởng được.

“Ngươi khi nào thì lợi hại như vậy?”

Bình thường chỉ toàn nàng bắt nạt hắn thôi, mà hắn võ công tốt như vậy lại cam tâm tình nguyện để nàng bắt nạt?

“Từ lúc muốn bảo vệ Điềm Điềm.” Lương Tuấn Hy mang đầy cưng chìu mà nói ra câu này. Đôi mắt hắn có khiếm khuyết, đương nhiên sẽ dùng những thứ khác bù lại, để khi nàng có gả cho hắn bá phụ bá mẫu cũng sẽ an tâm, tự hào rằng hắn có thể bảo vệ được nàng.

Nhịp tim của Niên Khai Điềm lập tức tăng vọt lên, hai vành tai đỏ bừng lộ ra để mọi người nhìn thấy rõ ràng. Nàng nhìn còn ngựa vừa chết của mình một mắt, “Ngươi thả ta xuống đi, ta ngồi với Thước nhi.”

“Không thả.” Lương Tuấn Hy chỉ thả tay nàng ra mà thôi, còn lại chính là ôm chặt lấy eo nhỏ của nàng thẳng thừng bá đạo tuyên bố. Từ lúc nàng nói câu đó với Hứa Bộ Nam xong liền mặc kệ hắn, nàng thực sự cứ như vậy muốn gả cho hắn(HBN) sao? Không phải nàng bảo không thích hắn(HBN) nữa, muốn hắn(HBN) thú Niên Tuệ Nhàn sao?

Hứa Bộ Nam nào để yên cho Lương Tuấn Hy, giờ hắn(LTH) cũng đã mở miệng nói không thả, vậy hắn hoàn toàn có cơ hội chỉnh người rồi: “Hy huynh, ngươi đừng quá đáng. Lần trước sư muội gặp nạn thần trí không rõ thì không nói, nay ngươi còn dám trước mặt mọi người thân cận với nàng?”

“Phải đó Hy huynh, dù sao cũng phải chú ý đến thanh danh của sư muội nữa.” Bá Cao Minh cũng nhịn không được mà lên tiếng khuyên ngăn. Lời nói hôm đó của Niên Khai Điềm hắn cũng nghe được, nếu đã là quyết ý như vậy rồi, vậy liền buông tay đi thôi, cần gì cố chấp như vậy.

Đám huynh đệ còn lại đều im lặng không nói giúp người nào. Bởi bọn họ cũng chịu không ít ân của Lương Tuấn Hy, nhưng ôm đại tiểu thư như vậy quả thực có chút không hợp lễ tiết cho lắm.
Lương Tuấn Hy không đáp lời của bọn họ, chỉ cúi đầu phóng thấp âm thanh nói với Niên Khai Điềm rằng: “Điềm Điềm, nàng nói ta biết, nàng đã quyết định rồi đúng không?”

Ánh mắt của Niên Khai Điềm hơi híp lại, hắn đang hỏi thứ gì? Bất quá ở đây nhiều người không tiện hỏi, nàng đáp phi sở vấn: “Ngươi mau thả ta xuống đi.”

Hắn cười ra nước mắt rồi, nhanh như vậy nàng đã quyết định xong, vậy hắn còn gì để nói nữa. Cuối cùng tay hắn từ từ nới lỏng ta, âm thanh cũng khàn khàn nhẹ nhàng thả: “Dù nàng chọn thế nào ta cũng sẽ theo ý nàng.”

Niên Khai Điềm nhíu mày một lúc lập tức rời khỏi hắn, chạy đến chỗ Thước nhi, nàng hô to: “Mau chóng rời khỏi đây thôi, chúng ta dùng hết tốc lực có thể sớm về đến phủ, vậy mọi người đều có thể sớm nghỉ ngơi rồi.”

“Vậy thử xem người nào về trước sẽ thắng a.” Hứa Bộ Nam lập tức nổi máu hiếu chiến đưa ra đề nghị.

Đám huynh đệ ai nấy đều ủng hộ. Bởi có xe ngựa, nhưng là vẫn có ngựa kéo xe, lại có người ngồi điều khiến nên không thành vấn đề gì. Thế là không nói gì nhiều, một đám người lập tức thút nhanh ngựa hồi phủ.

Thước nhi thấy Lương Tuấn Hy không hề có ý định đuổi theo nên nhỏ giọng nói với Niên Khai Điềm: “Tiểu thư, Hy ca hắn rất buồn a!”

Niên Khai Điềm vốn cũng muốn tham gia nhưng nghe Thước nhi nói vậy đột nhiên lại không còn hứng thú nữa. Nàng làm sao có thể bỏ hắn lại một mình ở nơi này được, không tính đến chuyện hắn nhìn không thấy, hắn nhiều lần cứu nàng như vậy, nàng không lý nào mất nhân tính như vậy.

“Hy, ngươi không tham gia cùng mọi người sao?”

“Hy ca, ngươi tham gia đi, ta cũng muốn tham gia mà.” Thước nhi cũng rất ham hố nên không ngừng khuyên nhủ hắn.

Lương Tuấn Hy chỉ khẽ lắc đầu từ chối: “Hai người tham gia đi, không cần quản đến ta.” Hắn đâu còn tâm trạng mà tham gia chứ, bị cự tuyệt mất rồi.

Niên Khai Điềm bất đắc dĩ leo xuống ngựa, nói Thước nhi: “Ngươi tham gia đi, ta đi cùng hắn.”

Thước nhi gian xảo che miệng nhìn nàng cười xong lại nhìn sang Lương Tuấn Hy, “Vậy nô tỳ cung kính không bằng tuân mệnh rồi.” Dứt lời nàng lập tức thút ngựa đuổi theo đám người kia.

Niên Khai Điềm tự treo lên lưng ngựa, nào ngờ Lương Tuấn Hy nhanh hơn nàng một bước, hắn khí hùng lực mạnh, lập tức chuyển thân thể của nàng ngồi ra trước. Tay hắn buông dây cương vững vàng ôm lấy eo nhỏ của nàng, lần này còn bạo hơn lần trước, áp trán lên vai nàng, không nói lời nào.



Chương 68: Để ta suy nghĩ

“Lúc nãy ngươi nói câu đó là có gì?” Niên Khai Điềm cũng không có bài xích hành động này của hắn, không hiểu sao tim nàng như có dòng nước ấm chảy xung quanh.

“Không phải nàng đáp ứng gả cho Hứa huynh sao?” Lương Tuấn Hy bất động, chỉ nhàn nhạt hỏi nàng một câu.

“Ta khi nào đáp ứng, ta muốn hắn mau chóng thú đường muội đi, tránh làm phiền ta.” Niên Khai Điềm chép chép miệng nghĩ, hóa ra hắn là vì chuyện này. Nhưng hôm trước chẳng phải nàng cũng nói rõ với hắn rồi sao?

“Thật sao?” Lương Tuấn Hy cao hứng ngẩng đầu lên. Vậy là hắn hiểu lầm a, trách không được nàng điềm tĩnh đáp trả hắn như vậy.

“Vậy chuyện lần trước ta nói với nàng, nàng suy nghĩ thế nào?”

Niên Khai Điềm cắn cắn môi, sau đó hạ quyết tâm nói lần nữa: “Chẳng phải hôm đó ta nói với ngươi rất rõ rồi sao?”

“Nhưng là ngoại trừ nàng, ta không muốn thú nữ nhân khác.” Lương Tuấn Hy nhẹ giọng nỉ non bên tai nàng, hệt như rót mật, để nàng ngọt đến không thể tỉnh lại nữa, “Điềm Điềm đáp ứng gả cho ta, được không?”

Ma xuôi quỷ khiến thế nào nàng lại nói: “Để ta suy nghĩ đã!” Nói xong nàng thật muốn cắn đứt lưỡi để không cảm thấy hối hận, đáng lẽ nàng nên nói ‘sẽ không’, vậy mới đúng.

Lương Tuấn Hy cũng rất hào sảng đáp ứng: “Được, ta đợi nàng.” Đợi lâu như vậy hắn cũng đợi được, không lý nào không thể đợi tiếp. Chỉ cần có câu này của nàng là đủ, nàng suy nghĩ liền đồng nghĩa với việc trước mắt sẽ không có người có thể chen hắn sang một bên.

Niên Khai Điềm lập tức muốn sửa chữa lỗi lầm, nào ngờ mở miệng lại ‘ân’ hắn một tiếng. Thôi kệ đi, dù gì cũng là suy nghĩ, nào phải lập tức gả đâu mà lo lắng dằn vặt bản thân.

“Thế còn muốn tham gia thi đấu không?” Lương Tuấn Hy lập tức dời đề tài đi, hắn sẽ không để nàng có cơ hội hối hận đâu.

“Có.” Ánh mắt của Niên Khai Điềm lập tức chảy ra ba tia giảo hoạt.

Niên Khánh Tụ từng nói qua với nàng nơi này có lối tắt trở về Lan Châu. Do lúc trước hắn là thương nhân nên rất rành mấy chuyện như thế này, chỉ là sau này áp tiêu có đồ cồng kềnh không thể dùng đường đó nên không đề cập đến mà thôi.

“Vậy chúng ta đi thôi.” Lương Tuấn Hy để mặc nàng giữ dây cương, dù gì hắn cũng không thấy, ôm lấy nàng như vậy có phải tốt hơn không.

Niên Khai Điềm nhếch môi cười cầm lấy dây cương cùng mã tiên, liên tục thút ngựa chạy đến đường nhỏ mà cao của Niên Khánh Tụ nói. Có nhị thúc quả nhiên thật tốt, không uổng công nàng giúp nhị thúc kéo mối hôn sợ này a!

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến khi đám người của tiêu cục lần lượt về đến thì đã thấy Niên Khai Điềm ngồi ở tiền thính thong dong dùng trà rồi. Mà Lương Tuấn Hy cũng là ung dung ngồi ở bên cạnh nàng, thế nên người nào người nấy treo đầy không thể tin trên mặt.

Cũng chịu thôi, đây là nàng sẽ không tiếc lộ đâu. Vừa thấy Hứa Bộ Nam, nàng mỉm cười vẫy vẫy tay nói: “Đại sư huynh a, mau vào đây đi, mọi người đang nói đến huynh a.”

Hứa Bộ Nam lập tức lấy lại phong độ, bước vào tiền thính, thỉnh an xong liền hỏi: “Không biết sư phụ sư mẫu cùng bá phụ đã nhắc gì đến đệ tử a?” Là chuyện của hắn cùng Niên Khai Điềm đi? Lúc này hắn không cần biết đến chuyện nàng làm sao về, về cùng ai nữa, chuyện  hắn muốn biết hiện tại là có phải hắn có thể thú nàng hắn không thôi.Khúc thị nở nụ cười cục kỳ khó coi, “Ngươi vừa về nghỉ ngơi trước đi, có gì ngày mai nói a!” Nàng phải lập tức đuổi người thôi, đột nhiên nữ nhi nàng lại đổi ý, bảo không thích hắn đẩy Niên Tuệ Nhàn ra làm bia, nàng làm sao có thể tiếp thu được a!

Niên Sở Hoằng cũng cảm thấy rất áy náy với đệ đệ của mình, hắn bất mãn trừng mắt Niên Khai Điềm. Rõ ràng lúc đầu nói không thích Lương Tuấn Hy, giờ lại cùng người ta cưỡi ngựa hồi phủ. Lại nói lúc đầu sống chết đòi theo Hứa Bộ Nam, đột nhiên đi áp tiêu một chuyến về liền chuyển một vòng, không người có thể chống đỡ kịp một kích này của nàng.

Niên Khánh Tụ là người biết chuyện từ đầu đến cuối thế nên không muốn Niên Khai Điềm bị mắng, vì vậy nãy đến giờ vẫn giúp nàng nói chuyện. Hắn cũng rất muốn nói chuyện của nữ nhi ra, chỉ là không đủ mặt mũi nói, nói xong lại không biết nên làm thế nào đối mặt với mọi người, làm thế nào còn mặt mũi lưu lại nơi này nữa. Mà không lưu lại liền cũng không biết đi nơi nào.

“Bộ Nam ngươi đừng nghe Điềm Điềm ăn nói linh tinh, chúng ta chỉ hỏi về chuyện áp tiêu mà thôi.”

Hứa Bộ Nam như rơi vào vực sâu không đáy vậy, hắn nhìn gương mặt tươi cười của Niên Khai Điềm một mắt rồi ứng tiếng lui xuống.

Hoa nhũ nương nhìn Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy cũng không biết nên vui hay buồn nữa. Lương quản gia ở bên cạnh liền tục vỗ vỗ tay nàng trấn an rằng ‘đây cũng là hắn tự chọn, chúng ta không thể nhúng tay vào được’.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Sở Hoằng để hết đám đệ tử lui ra ngoài, tiền thính chỉ còn lại vài người liên can, hắn vỗ mạnh bàn hỏi: “Điềm Điềm, đây đến cùng là vì lý do gì?”

“Đại ca, ngươi...”

Niên Khánh Tụ còn chưa nói được trọng điểm thứ hắn muốn nói đã bị Khúc thị ngăn chặn: “Nhị đệ, đây là lỗi của Điềm Điềm, ngươi không nên tiếp tục bao che nàng.”
“Không phải như vậy đâu.” Niên Khánh Tụ thét lớn lên một tiếng. Hắn biết lúc này đây không nói liền không được nữa rồi. Niên Khai Điềm không làm gì sai, người sai là hắn, hắn không có hảo hảo giáo dục Niên Tuệ Nhàn để nữ nhi làm ra loại chuyện như thế này.

Niên Khai Điềm nào để nhị thúc nói hết mọi chuyện ra, nàng vội quỳ xuống, dùng đầu gối đi đến trước mặt phụ mẫu: “Phụ thân, mẫu thân, lúc trước nữ nhi nghĩ không thấu, giờ nghĩ xong rồi, tạm thời không nói chuyện này.”

Lương Tuấn Hy cũng đứng lên chấp tay, lễ phép nói: “Bá phụ bá mẫu, chuyện này Tuấn Hy cũng có lỗi.”

Môi của Niên Khánh Tụ run run, muốn nói lại bị Khúc thị cướp lời: “Tuấn Hy, ngươi không cần nói giúp Điềm Điềm nữa.” Trong phủ này ai không biết nữ nhi của nàng chuyên gây chuyện, mà Lương Tuấn Hy lại chuyên bao che chứ.

“Ngươi có lỗi gì chứ, mau trở về đi.” Niên Khai Điềm quát lên tay xua xua đuổi người. Hắn có lỗi gì đâu, dù có nói ra cũng không ai tin. Như nàng đây không có mà bị người vu oan nói có, ai ai cũng sẽ tin. Ai bảo lúc trước nàng gây nhiều chuyện như vậy làm gì.

“Còn dám to tiếng với Tuấn Hy nữa sao, con nha đầu này lâu rồi không bị đánh liền không sợ trời không sợ đất nữa rồi.” Khúc thị tức giận, véo tai của Niên Khai Điềm.

Niên Khai Điềm chỉ nhăn mặt mím môi nhẫn nhịn không có kêu la, sợ lát nữa Lương Tuấn Hy lại lên tiếng thì mọi chuyện lại chuyển sang đề tài khác rồi. Giờ nàng là muốn mau chóng giải quyết chuyện của Niên Tuệ Nhàn mà thôi.

Lương Tuấn Hy nhịn không được lại nói: “Bá mẫu, người đừng giận Điềm Điềm nữa, nàng cũng đã nhận lỗi rồi.” Hắn bước đến bên cạnh Niên Khai Điềm, ám ý chính là cho dù chuyện gì xảy ra hắn vẫn là đứng bên nàng.

Niên Khánh Tụ cũng thở dài một hơi cực kỳ ảo não mở miệng: “Đại tẩu, chuyện này người nào cũng biết Điềm Điềm không có lỗi. Trước khi áp tiêu mấy ngày nàng đã từng nói chuyện này với đệ rồi.”

Khúc thị nghe vậy nên mới buông tay, mắt đầy nghi hoặc nhìn ba người trước mặt mình, sau đó tựa vào gần Niên Sở Hoằng cách mình một cái bàn nhỏ, thì thào: “Lão gia, nữ nhi này ta dạy không được nữa rồi.”

“Nhị đệ cũng đã nói như vậy liền bỏ qua đi thôi. “Niên Sở Hoằng nghe vậy cũng không thể làm gì khác hơn, bao che đến mức độ này là cùng rồi.

Mọi chuyện kết thúc, hôn sự cũng không người đề cập. Lúc Niên Khai Điềm trở về Điềm viên, Niên Khánh Tụ gọi là nàng: “Điềm Điềm, nhị thúc có chuyện muốn nói với ngươi.” Lấy tính cách của nàng nếu biết nhất định làm loạn, mà dạo này nàng cũng đã thay đổi rất nhiều, lúc này nàng bình tĩnh như vậy khiến hắn không biết nàng đã biết hay chưa, vẫn là phải hỏi cho rõ.

“Nhị thúc a, ta biết ngươi là hỏi ta chuyện của đường muội bọn họ.” Niên Khai Điềm vờ bày ra thái độ bất đắc dĩ kể lại: “Có lần ta đến tìm đường muội, nghe nàng ngủ nói mớ rằng thích đại sư huynh, mà do ta nên mới nhường cho. Hắn lại thích dạng nữ nhân đoan trang, ta lại không làm được, vì vậy ta cũng không muốn cưỡng cầu nữa.”

“Chỉ có như vậy?” Niên Khánh Tụ nghi hoặc hỏi. Hắn tràn đầy không tin quan sát Niên Khai Điềm.

“Ân, chỉ có như vậy thôi.” Niên Khai Điềm gật gù cười như con ngốc vậy: “Thục nữ đoan trang quá khó, nhị thúc cũng biết, ta giống phụ thân, ngươi xem đến y phục vướn víu bất tiện kia ta cũng không vận nữa rồi a.”

“Ta mệt mỏi rồi, có gì mai nói tiếp a. Nhị thúc mau chóng chuẩn bị đồ cưới cho đường muội đi thôi. Ta đi trước đây.” Nàng bật cười ha hả xoay người rời đi, rất sợ đứng nói thêm nữa sẽ lộ hết chân tướng.

Niên Khánh Tụ đứng đó ôm tim thở phào một hơi thật nhẹ nhõm. Niên Khai Điềm xoay đầu nhìn thấy cũng mỉm cười. Lương Tuấn Hy nói đúng nhị thúc không có lỗi, không nên quá tuyệt tình để mọi thứ không thể vãng hồi.

Chương 69: Chấp nhận

Sáng sớm, Niên Khai Điềm lấy con diều hồ điệp bạch sắc của Lương Tuấn Hy làm cho mình ra ngồi thả trong viện. Thước nhi ở bên tai liên tục lải nhải không ngừng.

“Tiểu thư, hôm qua người thế nào trở về sớm như vậy a?” Đánh chết nàng cũng không tin Hy ca có thể lợi hại đến mức độ xuất phát sau cùng mà trở về sớm nhất.

“Người nói cho nô tỳ nghe một chút, xem như mở mang kiến thức cũng được mà.” Thấy Niên Khai Điềm chỉ lo thả diều nàng lại nói.

“Uổng công hôm qua nô tỳ cố ý ly khai để hai người có thời gian ở bên nhau.” Nàng giận rồi nha.

“...”

Đáp lại Thước nhi chỉ có âm thanh cười khúc khích của Niên Khai Điềm mà thôi.

Lương Tuấn Hy từ viện môn chậm rãi tiến vào, hôm nay hắn vận một thân trường bào đạm hôi sắc cùng ngoại bào mỏng như cánh ve hắc sắc, đây là lần trước Niên Khai Điềm nói với Khúc thị cho người làm. Hai tay hắn không cầm gì thả xuôi bên thân, vai cũng không hề có dược sương, đây chứng tỏ là chỉ đơn giản đến tìm nàng nói chuyện phiếm mà thôi.

“Điềm Điềm nàng ở đâu?” Đây là câu hỏi để hắn xác định phương hướng của nàng.

“Bên này.”

Niên Khai Điềm quay đầu nhìn hắn, ánh mắt nàng nheo lại đánh giá, quả nhiên rất có phong thái a, nhìn hắn ai lại nghĩ rằng hắn chỉ là một lang trung chứ. Nếu không phải nàng từng làm nhiều chuyện xấu có lỗi với hắn thì chọn hắn cũng là một quyết định không tệ.

Lương Tuấn Hy thả bộ bước đến, hắn chuẩn xác ngồi vào ghế đá bên cạnh nàng, động tác thuần thục đến nỗi nếu không có băng vải trên mắt sợ là không người biết hắn nhìn không thấy vật. Hắn quay mặt hướng Niên Khai Điềm nói: “Y phục này đa tạ nàng nhé.” Tuy là nàng bỏ đi kiện y phục kia của hắn, bất quá hắn thu lại không ít, vì vậy cũng không cảm thấy nuối tiếc bao nhiêu nữa.

“Không cần khách khí như vậy, đều là người một nhà.” Phụ mẫu nàng sớm xem Lương gia là người một nhà nên nàng cũng không có chút kiêng kỵ nào nói ra câu này.

“Nàng đang làm gì a?” Lương Tuấn Hy tiếp nhận ly trà Thước nhi đưa, tay hắn sờ soạng trên bàn, toàn bộ đều rỗng, nàng ngồi đây ngắm hoa sao?

“Thả diều.” Niên Khai Điềm cũng quên mất con diều này là bản thân từ viện của hắn ‘âm thầm mượn về’ nên khẩu khí rất quang minh chính đại khen: “Ngươi làm diều đẹp như vậy, khung cũng tuốt rất tốt a.”

“Nàng thích là được rồi.” Lương Tuấn Hy ưu nhã nhấp ngụm trà. Câu ‘đều là người một nhà’ của nàng để hắn vui đến hồn phách bay lên tận chín tầng mây

Thước nhi sợ mình bị lu mờ, lập tức lên tiếng tố giác: “Hy ca, tiểu thư rất hẹp hòi, cái đèn kéo quân kia cũng không cho nô tỳ chạm vào, bảo thắp nến lên xem thử cũng không cho.”

Niên Khai Điềm vốn định phản bác đột nhiên lại nhớ đến cách thức bản thân mang các món đồ đó về, ngụm nước bọt đắng nghét khó khăn nuốt xuống cổ họng, quay đầu thận trọng nhìn Lương Tuấn Hy. Nhìn thấy hắn một chút kinh ngạc cũng không có xuất, nàng cẩn thận hỏi: “Ngươi sớm biết?”
Đồ của hắn tất nhiên hắn biết rõ hơn bất kỳ người nào rồi, chẳng qua không nói thôi, hắn muốn biết khi nào nàng sẽ nói cho hắn nghe, nghĩ không ra lại gặp trường hợp này. “Nàng nói xem!”

Nhìn gương mặt hàm tiếu đầy nguy hiểm của hắn, nàng rùng mình một cái. Nhất định là Lương Vân Kha nói hắn nghe rồi, ngoài cách này ra nàng không nghĩ ra cách khác khiến hắn phát hiện được, nàng âm thầm lắm rồi mà.

Thế là Lương Vân Kha đáng thương không hề làm gì cũng gánh đủ tội lỗi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

“Tiểu thư, người làm sao vậy? Nhìn người lúc này hệt như làm chuyện xấu bị người ta phát hiện vậy.” Thước nhi lúc lắc đầu, quan sát Niên Khai Điềm vài mắt rồi cho ra kết luận.

“Nói bậy.” Niên Khai Điềm thẹn quá hóa giận vỗ bàn, sau đó hướng Lương Tuấn Hy cười giả lả nói: “Là hôm trước ta thấy trong phòng ngươi nên mượn tạm chỉ là quên nói với ngươi mà thôi.”

“Nó vốn là ta tặng cho nàng, chỉ là giúp nàng giữ mà thôi, nàng lấy lại cũng là có đạo lý.” Lương Tuấn Hy ôn tồn nói ra một câu khiến Thước nhi thét to lên.

“Mượn không hỏi là trộm đó nha.” Hy ca cũng thật là, có ai tình nguyện bị trộm bao giờ, đã vậy còn vui vẻ ra mặt giúp người ta nói chuyện nữa chứ.

Niên Khai Điềm dùng tay kéo mạnh dây diều một cái, diều rơi xuống đất: “Diều rơi rồi, mau đi nhặt lên cho ta.” Ai bảo nói nhiều như vậy để làm gì.

Thước nhi phụng phịu chạy đi nhặt diều.
Lương Tuấn Hy khẽ cười nói: “Sau này hư rồi đừng sửa lại nữa, ta làm cái mới cho nàng là được rồi.”

“Vậy làm sao được. Ngươi làm cái mới cho ta thì ta có thêm một thứ, nếu là bỏ vậy chỉ có một thôi.” Niên Khai Điềm trề môi, mắt nhìn Thước nhi cầm diều chạy quanh để nó bay lên.

Cuối cùng diều cũng bay, nàng hơi nghiên người ngã về phía sau để nhìn diều. Lưng vừa lúc chạm vào bắp tay của Lương Tuấn Hy, hắn vội xoay người để nàng thoải mái tựa trên người mình. Chân hắn động, kéo ghế đá nàng ngồi đến gần mình hơn, hành động này có thể thấy được chân hắn có bao nhiêu lực, hoàn toàn không hề giống với bộ dáng thư sinh của hắn chút nào.

Mà Niên Khai Điềm mãi mê chơi cũng không chút kiêng kỵ tựa vào người hắn như là tựa một cái ghế mà thôi. Đến lúc nàng cảm thấy được cổ khí tức nam tính phả ở bên tai mình, lập tức có kinh ngạc. Đầu nàng khẽ xoay, chỉ thấy hắn hơi cúi, gương mặt tuấn tú kia phóng đại trước mắt nàng, thậm chí để nàng nhìn thấy cả lỗ chân lông nữa.

Bất quá không hiểu vì lý do gì, cả người nàng lại cứ như vậy mà tựa, não hoàn toàn không có ý định muốn rời khỏi. Có lẽ tim nàng sớm có hắn rồi, thế nên mới có thể thân thuộc như vậy. Nhớ lúc nàng đoạn khí, hình như cũng là góc độ này nhìn hắn, chỉ là lúc đó thân thể nàng xoay ngang.

“Hy!”

“Ta ở.”

Một lúc lâu không nghe Niên Khai Điềm nói gì nữa, Lương Tuấn Hy lại lên tiếng: “Sao không nói gì?” Đầu hắn hơi nghiên tựa vào đỉnh đầu của nàng, giờ đây chỉ có một từ hạnh phúc để hình dung tâm trạng của hắn lúc này e là không đủ đâu.

“Như vậy là đủ rồi, chỉ cần lúc ta cần có ngươi ở bên là đủ.” Niên Khai Điềm nhắm mắt lại cảm nhận ấm áp cùng bình yên của lúc này.

“Chỉ cần nàng muốn lúc nào ta cũng sẽ ở bên cạnh nàng.”

Âm thanh ôn nhuận lại ngọt như mật nhẹ nhàng vang lên, không chỉ có để Niên Khai Điềm ngượng ngùng mà đến Thước nhi nghe được cũng che miệng cười khúc khích. Xem ra tiểu thư chọn Hy ca rồi, mà nàng lại tuyệt đối ủng hộ.

“Chuyện sổ sách ta giúp được không nhiều, Điềm Điềm vẫn nên tự nỗ lực một chút. Nếu còn không được ta mới tiếp tục nghĩ cách, được không?” Biết nàng chấp nhận mình, Lương Tuấn Hy mang khó khăn lớn nhất trong lòng hắn ra nói với nàng. Nếu giải quyết được chuyện sổ sách này, vậy sẽ không còn ai có thể làm khó hắn thú nàng rồi.

“Ta đã rất cố gắng rồi.” Nàng đương nhiên biết đây là vết thương sâu trong lòng hắn rồi, chỉ là nàng cũng không có cách nào. Thước nhi thì càng không cần nhờ cậy, chỉ cần nhìn đến chữ, nàng ta liền xanh mặt run người.

Tay nàng ôm lấy cánh tay của hắn rất bất lực nói: “Thực sự không làm được.”

Nói xong câu này, Niên Khai Điềm vừa vặn mở mắt, thấy được Niên Nhạn Thanh bước đến đến, thuận miệng gọi một tiếng: “Đường tỷ!”

-

Chương 70: Cùng nhau xuống phố

Vận một thân thủy lam sắc, Niên Nhạn Thanh bước vào Điềm viên, chân váy khẽ động theo cước bộ của nàng, cực kỳ ưu nhã để người nhớ mãi. Chỉ là sắc mặt nàng cực kỳ mệt mỏi cho dù trang điểm cẩn thận nhưng vẫn che không được, đôi hiện lên một nụ cười cố gượng.

Chỉ là khi nhìn thấy Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy cũng một chỗ, đột nhiên tiếu ý có chút thật hơn. Nhìn thấy bọn họ như vậy nàng cũng an lòng rồi.

“Đường muội, Hy ca.”

“Nhị tiểu thư.” Lương Tuấn Hy khẽ gật đầu, thắt lưng thẳng không hề động tránh quấy nhiễu người đang tựa trong ngực mình.

“Sắc mặt của đường tỷ hôm nay không tốt lắm, là đêm qua ngủ không ngon giấc hay bệnh rồi?” Niên Khai Điềm ngồi thẳng người, “Hy, ngươi giúp đường tỷ xem mạch thử xem.”

Kỳ thực nàng biết nguyên nhân Niên Nhạn Thanh đến đây. Từ lúc nàng ta bước vào viện, mắt đầu tiên nàng đã sớm thấy hai chồng sổ sách mà nha hoàn phía sau của nàng ta cầm rồi, chỉ là nàng lựa chọn nói ra cái nhìn thứ hai của mình thôi.

“Đường muội không nên đánh trống lảng như vậy.” Niên Nhạn Thanh ngồi xuống đối diện Niên Khai Điềm, nha hoàn sau lưng nàng ta lập tức hành qua lễ rồi đặt chồng sổ sách xuống bàn.

“Hy ca ở đây thật lúc đúng a, ngươi cũng khuyên đường muội một chút đi. Sổ sách không thể không xem được, ta cũng không thể giúp mãi như vậy a.”

Nghe câu này của Niên Nhạn Thanh, Niên Khai Điềm kéo tay áo của Lương Tuấn Hy: “Hy, ngươi nói gì đi.” Nàng không thể tính được những thứ này, nàng thề đó.

Lương Tuấn Hy đưa tay lấy một cuốn sổ sách, mở ta, ta hắn sờ sờ lên lại không thể cảm giác được bất kỳ chữ nào bên trên, bởi giấy chính là bằng phẳng. Đôi môi hắn mím chặt một lúc mới thả lỏng: “Điềm Điềm, nàng nghe nhị tiểu thư nói một chút xem, thứ nào nghe không hiểu ta chỉ lại cho nàng.”

Niên Khai Điềm chán nản nằm lên bàn, “Đường tỷ nói chút đi.” Mắt nàng cố gắng mở to nhìn vào cuốn sổ trước mặt.

Niên Nhạn Thanh ở bên không ngừng giảng giải những thứ cơ bản nhất. Lương Tuấn Hy rất tập trung nghe, cứ như hắn mới là người được bàn giao sổ sách vậy. Trái lại, Niên Khai Điềm ngáp lên ngáp xuống, nếu là bảo nàng đi luyện võ gian khổ nàng còn làm được, những thứ này...thôi đi.

Sau một tràng dài Niên Nhạn Thanh ngừng lại thấy được mắt của Niên Khai Điềm lim dim sắp ngủ, người cứ lắc lư sắp đổ vậy, liền che miệng cười: “Hy ca, đường muội sắp ngủ rồi kìa.”

Lương Tuấn Hy cũng phì cười một tiếng, đáng tiếc hắn lại nhìn không được dáng vẻ lúc này của nàng. Hắn khẽ vỗ vỗ bàn gọi: “Điềm Điềm, mau tỉnh dậy đi.” Không cần hỏi cũng biết nàng không có nghe lọt được chữ nào rồi.

Niên Khai Điềm bị Thước nhi ở sau vỗ vai một cái mới có thể từ trong mộng mà tỉnh lại. Nàng xoay tới xoay lui, đưa tay tham dò xem có bên mép của dính nước bọt hay không, sau đó mới nói: “Ta không học được đâu.”

“Được rồi được rồi.” Lương Tuấn Hy hít một hơi thật sâu nói, “Vậy nàng đọc số, ta tính là được.”

“Được không đó?” Niên Khai Điềm không tin hỏi. Nàng nghe lâu như vậy còn không tiếp thu được, hắn cư nhiên hiểu rồi? Đùa sao?

“Thử xem.” Lương Tuấn Hy mò được cái bàn tính trên bàn, hai tay đã chuẩn bị, chỉ cần nàng đọc hắn liền tính được.

Không ngờ, Niên Khai Điềm đọc số, hắn lại không cần đánh bàn tính vẫn có thể nhất nhất nói ra con số. Niên Nhạn Thanh hoàn toàn không tin tưởng, lấy bàn tính thử tính, quả nhiên không hề sai. Thử qua thử lại mấy lần cảm thấy không có vấn đề gì, Niên Nhạn Thanh tán thán.

“Đúng là chỉ có Hy ca mới nghĩ đủ cách giúp đường muội mà thôi.”
“Nhị tiểu thư quá lời rồi.” Lương Tuấn Hy nhẹ nhàng lại khách sáo một câu.

Niên Khai Điềm vẫn còn vui trong chiến thắng, khi nàng ghi hết số vào sổ sách rồi gác bút nói: “Đường tỷ còn chưa nói ta biết vì sao có sắc mặt kia a?”

“Không có gì, là đêm qua gặp ác mộng thôi.” Niên Nhạn Thanh đưa tay sờ sờ mặt của bản thân rồi gắn gượng cười nhạt một tiếng. “Vậy sau này sổ sách đường muội tính xong để ta xem lại là được rồi.”

Trước hết là sổ sách chi tiêu, sau này sẽ đến số sách của khố phòng, nàng từ từ từng chút một giao lại hết cho Niên Khai Điềm liền an tâm rồi.

“Nếu là gặp ác mộng vậy chút nữa nhị tiểu thư cho người đến lấy dược là được.” Lương Tuấn Hy thân là đại phu của tiêu cục đương nhiên là sẽ phải quan tâm đến sức khỏe của mọi người trong phủ rồi. Chỉ là đối với hắn mà nói Niên Khai Điềm là quan trọng nhất.

“Vậy tạ qua Hy ca rồi.” Niên Nhạn Thanh nói xong liền đứng lên: “Vậy ta đến chỗ bá mẫu, không làm phiền hai người nữa.”

Nàng ta vừa rời khỏi thì đã thấy Niên Tuệ Nhàn khoan thai bước vào: “Đường tỷ, ngươi trở về cũng không đến gặp ta.” Khi mắt nàng ta nhìn thấy Lương Tuấn Hy, thì có chút tối lại nhưng rất nhanh lại phục hồi trong trẻo như cũ.

“Ta chỉ vừa về vẫn còn thấy chưa khỏe a.” Niên Khai Điềm nói xong, hướng nàng ta vẫy vẫy tay: “Qua đây, ngồi xuống dùng trà đi.”

Thước nhi thu diều xong rót một ly trà nóng cho Niên Tuệ Nhàn rồi mang ấm trà xuống pha mới. Nàng để ý thấy dạo này tiểu thư cùng nhị tiểu thư rất thân cận, nhưng lại xa cách với tam tiểu thư, đây là vì sao a?

“Hy ca cũng ở a!” Âm thanh của Niên Tuệ Nhàn luôn luôn để người cảm thấy nàng là một tiểu cô nương thiên chân khả ái. Chỉ là trong giọng nói đó có một sự chán ghét khó để người phát hiện.

“Tam tiểu thư.” Lương Tuấn Hy lại nhàn nhạt chào một tiếng. Sắc mặt không chút biểu lộ để người khác biết rằng hắn rất không thích Niên Tuệ Nhàn.

Niên Tuệ Nhàn vừa ngồi xuống đã đưa tay thu hết sổ sách trên bàn lại xếp gọn để sang một bên: “Đường tỷ a, ngươi suốt ngày xem những sổ sách chán như vậy sao? Cùng ta ra ngoài dạo đi.”“Ta không rảnh rỗi như ngươi, muốn dạo liền cùng đại sư huynh đi đi, ta làm xong còn phải nộp cho mẫu thân xem a.” Miệng nói như vậy nhưng Niên Khai Điềm cũng không có mở sổ sách ra lại. Niên Tuệ Nhàn đương nhiên muốn nàng không quản đến tiêu cục rồi, đời trước chính là như vậy nên nàng mới hai tay dâng tiêu cục cho Hứa Bộ Nam, mà toàn Niên gia chỉ có mỗi mình nàng ta là sống tốt nhất.

“Ta muốn đi cùng ngươi a.” Niên Tuệ Nhàn vươn tay nắm lấy tay Niên Khai Điềm, xem nàng như nam nhân mà làm nũng.

Đúng lúc này Bá Cao Minh nghe tin chạy tới, quả nhiên thấy Niên Tuệ Nhàn ngồi đó, hắn đỏ mặt bước tới: “Sư muội, Hy huynh, tam tiểu thư.”

Niên Tuệ Nhàn nhìn thấy Bá Cao Minh lập tức đỏ mặt, đầu hơi cúi như là đang ngượng vậy: “Bá sư huynh, ngươi bảo đường tỷ đi chơi cùng ta đi.”

Niên Khai Điềm nhìn gương mặt rất không có tiền đồ của Bá Cao Minh mà thầm thở dài vài chục lần. Giả đến giống như vậy, trách không được mọi người đều bị lừa, cả đến một người sống hai đời như nàng còn bị dắt mũi nói chi đến Bá Cao Minh vốn đến mê luyến đến mụ mị kia. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, cho dù là ai nói nàng cũng sẽ không tin, chẳng trách không người nào nói sự thật với nàng.

“Nếu là mọi người đều rảnh rỗi, vậy hôm nay cũng xuất phủ dạo đi.” Từ hôm đó đến nay Niên Tuệ Nhàn luôn tránh mặt hắn, Bá Cao Minh làm sao bỏ qua cơ hội này được, “Sư muội, chúng ta cùng đi đi.”

Bắt được mấy cái nháy mắt tìm đồng minh của Bá Cao Minh, Niên Khai Điềm không muốn cũng phải đáp ứng. Nàng không muốn hắn càng lún càng sâu, nhưng lại không thể để hắn biết được sự thật, thế nên tuyệt không thể để hắn đơn độc tiếp xúc với Niên Tuệ Nhàn nữa.

“Vậy cùng đi thôi.”

“Khoan đã!” Niên Tuệ Nhàn bước qua chỗ của Niên Khai Điềm, kéo nàng sang một bên nhỏ giọng nói: “Ngươi thay y phục đi.”

Niên Khai Điềm cúi đầu nhìn mình một mắt rồi lại hỏi: “Vì sao phải thay, ta cảm thấy y phục này có chỗ nào không tốt đâu.”

“Không phải, chỉ là rất thiếu nữ tính, đúng không Bá sư huynh.” Niên Tuệ Nhàn lại tặng Bá Cao Minh một nụ cười mê chết người.

“Đúng đúng.” Nhân lúc Niên Tuệ Nhàn quay đi, Bá Cao Minh chấp tay lại khẩn cầu Niên Khai Điềm giúp đỡ hắn.

“Thấy chưa, ngươi mau đổi kiện y phục lần trước Hứa sư huynh tặng cho ngươi đi.” Niên Tuệ Nhàn nói xong, khóe môi lập tức hiện lên một nụ cười miệt thị Lương Tuấn Hy, đây là nàng nói cho hắn biết hắn nên chết tâm đi.

“Ta sẽ không vận lại những y phục dạng đó nữa đâu, vẫn là những kiện y phục này thích hợp với ta hơn, còn ngươi không muốn thì thôi, ở nhà.” Niên Khai Điềm rất lãnh ngạnh, câu nói của nàng cũng cực kỳ kiên định để người không thể nài nỉ thêm câu nào nữa.

Niên Tuệ Nhàn cũng biết lúc này không nên cứng rắn, lòng tuy ấm ức nhưng vẫn nhỏ nhẹ nói: “Được rồi được rồi, đừng nổi nóng, không thay liền không thay, ngươi bày bộ dạng này cho người nào xem a.”

Lương Tuấn Hy cũng đứng lên nói: “Nếu là mọi người đi dạo ta liền trở về viện trước.”

“Hy, ngươi đi cùng chúng ta.” Niên Khai Điềm bước lên hai bước to, kéo lại cánh tay của Lương Tuấn Hy.

Lương Tuấn Hy là biết rõ nàng sẽ giữ hắn nên mới cố ý làm vậy cho Niên Tuệ Nhàn xem, để nàng ta không thể nói rằng hắn cản trở nữa. Bên môi của hắn có một tia tự tiếu phi tiếu để Niên Tuệ Nhạn giận đến nha dương dương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau