TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Bất chấp hoàn cảnh

Hứa Bộ Nam ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, ngoài trời lão thiên gia cứ mưa to, không gian trong nhà trúc đầy ám muội. Hắn cùng Niên Tuệ Nhàn hai mắt nhìn nhau, nhà trúc lúc sáng lúc tối, gió cùng mưa từ cửa sổ không cửa bay vào để bọn họ cảm thấy lạnh, càng cần hơi ấm của nhau hơn.

Âm thanh khàn khàn tràn đầy dục vọng của hắn vang lên bên tai Niên Tuệ Nhàn: “Nhàn nhi, nàng thật đẹp.” Vòng tay hắn siết chặt lấy nàng, như muốn biểu lộ với nàng, hiện tại hắn muốn nàng.

Niên Tuệ Nhàn đương nhiên là hiểu hắn muốn gì, nếu không phải Niên Sở Hoằng đột nhiên để hắn đi cùng Niên Khai Điềm nàng cũng không muốn trước hôn lễ xảy ra những chuyện này. Mà dạo này Niên Khai Điềm cư xử rất lạ, thế nên không thể cứ dùng kế hoạch cũ được. Thế nên trước khi hắn thành thân, nàng muốn có được hắn trước nàng ta.

Nghĩ vậy tay nàng vươn lên vòng qua cổ hắn, trong mắt nàng, trong lòng nàng giờ đây cũng chỉ có mỗi mình hắn mà thôi. Nàng nào còn sợ sấm chớp như lúc nãy nữa. Tự dâng đôi môi nhỏ được thoa yên chi ngọt ngào lại có chút lên hai phiến môi của hắn, nhẹ nhàng cắn.

Hứa Bộ Nam cũng không còn cố kỵ nữa, hắn bế ngang nàng lên, bước đến giường. Toàn thân áp xuống, trong quang lượng lúc sáng lúc tối trong phòng có thể thấy được y phục lần lượt  bay xuống đất.

Chỉ nghe sau một tiếng thét chói tai của Niên Tuệ Nhàn, giường bắt đầu động còn vang lên âm thanh kẽo kẹt nữa. Động từ chậm đến nhanh, âm thanh thở dốc vang cùng rên rỉ đứt quãng vang lên không ngớt. Trong không khí lạnh ẩm lúc này hoàn toàn không thể áp nỗi cổ nhiệt lượng nóng bỏng trên giường.

Niên Khai Điềm hoàn toàn không biết bản thân đang áp Lương Tuấn Hy đến sát vách trúc. Nàng nằm trên tay hắn, tập trung quan sát hai người bên ngoài. Do mưa cùng sấm quá to nàng nào nghe được câu nào của bọn họ ngoài tiếng thét của Niên Tuệ Nhàn.

Đời trước tuy là chưa từng động phòng, do trong nhà xảy ra quá nhiều chuyện nên nàng không có bao nhiêu kiến thức về mấy chuyện này. Chỉ có Niên Tuệ Nhàn mỗi ngày đầu độc nàng mấy chuyện phòng the thôi, thế nên nàng ta nói bao nhiêu nàng liền biết bấy nhiêu.

Đến khi thấy được làn váy của Niên Tuệ Nhàn phóng đến chỗ Hứa Bộ Nam, chưa đầy một khắc lại thấy làn váy của nàng ta thoát khỏi tầm mắt của nàng. Sau đó liền thấy đôi hài của Hứa Bộ Nam tiếng đến giường, rồi sau đó...

Giờ đây nhìn cảnh tượng này cũng biết rõ bọn họ là muốn làm gì rồi. Bọn họ cư nhiên dám làm như vậy sao, đây là lần thứ bao nhiêu rồi? Bọn họ không sợ nhưng nàng sợ, nàng sợ nhị thúc biết chuyện chịu không nỗi kích động này.

Đầu nàng chậm rãi quay lại, cả người nàng cũng hướng về phía Lương Tuấn Hy, do gầm giường cũng không thấp nên nàng dễ dàng xoay người. Cả thân thể nhỏ nhắn của nàng rút gọn vào trong lòng hắn, khẽ run lên từng đợt.

Lương Tuấn Hy thấy vậy lập tức hốt hoảng. Hắn còn chưa kịp làm gì đã thấy giường trúc lún xuống một đoạn. Hắn không nghĩ gì nhiều, trực tiếp vươn tay qua, ôm lấy thân thể của Niên Khai Điềm kéo sát vào lồng ngực rắn chắc của mình, dùng khuỷu tay chống lại phần lún ở bên trên.

Mà giường động, âm thanh rên rỉ kích tình kia của Niên Tuệ Nhàn liên tục từ trên truyền xuống. Mặc cho mưa to gió lớn thế nào đi nữa, cự ly gần như vậy nhất định nghe rõ ràng.

Lương Tuấn Hy cũng chỉ là một nam nhân bình thường mà thôi, hỉ nộ ái ố, thất tình lục dục hắn đều có đủ. Lại nói hắn đang ở độ tuổi phong mãn, lực giàu khí vượn, nếu đổi lại là nam tử khác sớm đã có thông phòng không thì cũng là khách quen của thanh lâu, thế nên hắn so với Niên Khai Điềm càng là khó nhịn hơn. Nhưng hiện tại nàng đang vây trong trạng thái sợ hãi nên sẽ càng không có tâm tư để ý đến, vậy nên thế nào đi nữa kích thích kia đối với hắn cũng không có bao nhiêu phần.

Hơi thở của hắn cũng có chút gấp gáp, cố gắng kiềm nén cảm xúc lại, ôm chặt nàng như vậy thật khiến hắn khó mà bình tĩnh không nghĩ đến những thứ kia được. Thế nên hắn cắn chặt răng, dùng hết lý trí còn xót lại của bản thân, dùng âm gió thì thào bên tai nàng:

“Điềm Điềm, đừng sợ. Ta kể chuyện cho nàng nghe có được không?”

Niên Khai Điềm đang run rẩy, nghe được âm thanh có chút khàn khàn của hắn không tự chủ nâng mắt lên, cũng dùng âm gió hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Hắn đang nghĩ từ đây đến lúc hai người kia kết thúc thì có phải hắn đều trải qua trong đau khổ không. “Ta không sao.” Thì thào xong mấy từ, Lương Tuấn Hy bắt đầu cố nén hỏa dục trong người, xưa đi suy nghĩ đồi bại trong não, kể nàng nghe mấy chuyện về lịch sử hình thành triều đại mà nương hay kể hắn cùng nhị đệ nghe lúc nhỏ. Ngoài ra còn có các quy tắc trong hoàng cung hoa lệ, cùng chuyện đám quan viên ở kinh thành nữa.

Bên trên giường hai con người trần như nhộng quấn chặt lấy nhau dưới chăn, giường lớn không ngừng lay động kịch liệt, âm thanh ân ái kích tình từng đợt từng đợt truyền đến. Cứ chốc chốc giường lại động, động rất lâu mới ngừng, đây để người khác nín thở sợ rằng nếu là sập không biết có chuyện gì xảy ra a.

Bên dưới một đôi dính chặt lấy nhau kể chuyện bằng âm gió. Ngoài trừ âm thanh thúc giục ‘rồi sao’, ‘sau đó thế nào’ của Niên Khai Điềm thì là âm thanh kể chuyện của Lương Tuấn Hy. Bọn họ dường như quên mất bản thân đang trong hoàn cảnh nào rồi. Ngay cả mặt gần như kề sát nhau mà bọn họ vẫn có thể duy trì thái độ bình thản mà tiếp tục câu chuyện của mình.

Đến khi y phục được đôi nam nữ bên trên kia nhặt lên vận vào mà hai người bên dưới vẫn còn say sưa bàn luận đám quan viên trong kinh thành.

Chỉ là mưa vừa tạnh, Hứa Bộ Nam chờ không được Niên Tuệ Nhàn có thể ngồi dậy hắn liền nói: “Nhàn nhi, chút nữa ta nói tìm thấy nàng ngất xỉu trên đường được không?”

Niên Tuệ Nhàn quá mệt mỏi, nàng chỉ muốn ngủ mà thôi, thế nên mặc hắn nói gì cứ ‘ân’ đại một tiếng lại ngủ mất. Hứa Bộ Nam mở cửa bế nàng ta chạy về phủ, từ đây về đến đó cả hai vừa lúc ướt đẫm vậy liền không giống nói dối rồi.

Khi cửa mở ra, gió lạnh tràn vào để Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy dừng câu chuyện lại nhìn bóng Hứa Bộ Nam vừa đi khuất qua khe giường. Nàng vội vã bò ra ngoài, đưa tay phủi phủi bụi bẩn trên y phục. Hừ, hai người này, có lẽ nàng nên đốc thúc mẫu thân để bọn họ chóng thành thân đi thôi. Một là cứu mặt mũi của Niên gia, hai để bọn họ đừng đánh chủ ý lên tiêu cục nữa.

Lương Tuấn Hy cũng là cầm theo dược sương bò ra, trên mặt thập phần luyến tiếc. Lúc này ước gì bọn họ ở lại lâu thêm tý nữa thì quá tốt rồi, nhưng chuyển tâm vừa nghĩ vẫn là dẹp cái ý nghĩ điên rồ kia. Bất quá, hắn biết lúc này chưa thể rời khỏi đây, mặt hắn tràn đầy ghét bỏ không muốn quay trở lại nơi này nữa, bẩn chết được.Niên Khai Điềm là người mở miệng phá tan không khí im lặng lúc này trước: “Tuấn Hy, ngươi nói phải làm thế nào để bọn họ sớm thành thân?”

“Chuyện này ta làm sao mà biết được.” Lương Tuấn Hy bước đến chỗ nàng, “Nàng lo lắng cho bọn họ làm gì.”

“Lo lắng nhị thúc thôi, ngươi cũng biết nhị thúc nhìn qua thì rất khỏe kỳ thật lại không như vậy.” Niên Khai Điềm đưa mắt nhìn bầu trời có chút sáng bên ngoài một chút lại chuyển đề tài: “Kể tiếp chuyện đi!”

“Lúc nãy ta kể đến đâu rồi?”

Niên Khai Điềm kéo Lương Tuấn Hy ngồi xuống ghế, nàng vẫn còn nhớ rõ hắn dùng tay chống giường bảo hộ mình, nên lúc này liền giúp hắn bóp tay. Mắt cũng không quên liếc nhìn phía giường một cái.

“Là kể đến lúc...”

Lương Tuấn Hy có kinh hỉ nhưng vẫn rất hưởng thụ chăm sóc của nàng. Vừa thả lỏng cơ thể vừa kể cho nàng nghe câu chuyện còn dang dở lúc nãy.

Qua một lúc bọn họ mới quyết định rời khỏi khu rừng, Lương Tuấn Hy nói với nàng: “Điềm Điềm, bên ngoài dơ bẩn lắm, ta cõng nàng.” Nói xong hắn liền ngồi xổm người xuống, dược sương được hắn thu ngắn dây đeo treo ở cổ để ra trước như một sợ dây chuyền khổng lồ vậy, trông cực tức cười.

Niên Khai Điềm khom người kéo hắn lên, “Ta cùng ngươi đi bộ được, trời mưa đường trơn nhỡ té cả hai thì không hay.”

“Sẽ không.” Lương Tuấn Hy vẫn là cố chấp muốn cõng nàng. Lúc nãy ôm nàng trong lòng, cổ hương khí nhàn nhạt trên người nàng tỏa ra vẫn còn nguyên vẹn trong lòng hắn, đương nhiên hắn có chút lưu luyến rồi.

“Hôm khác đi, hôm nay ta muốn đi bộ.” Niên Khai Điềm lại dùng thêm chút sức, cuối cùng hắn cũng chịu đứng lên.

Khi bọn họ vào thành, vô tình gặp được Niên Khánh Tụ đang cùng đám hỉ nương nói gì đó, sau đó liền ly khai. Niên Khai Điềm nhanh miệng gọi lại: “Nhị thúc!” Hắn làm gì a? Là lo lắng hôn sự của hai nữ nhi đi.

Niên Khánh Tụ nhìn thấy Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy có chút mạc danh kỳ diệu, sớm nghe bọn họ làm lành nhưng vẫn chưa tin, hôm nay không tin làm sao được. Hắn bước đến chỗ hai người: “Các ngươi đi đâu a?”

Lương Tuấn Hy lễ phép gọi một tiếng: “Nhị bá phụ.”
“Ta hỏi nhị thúc đi đâu mới đúng.” Niên Khai Điềm trên dưới quan sát Niên Khánh Tụ hai mắt rồi lại hỏi: “Là lo lắng cho đường tỷ đường muội đi?”

Niên Khánh Tụ bật cười tán thán: “Nha đầu này từ bao giờ có óc quan sát như vậy a! Ta cũng lớn tuổi rồi, đương nhiên cũng muốn bế tôn tử.”

Ý nhị thúc nói nàng lúc trước không có óc quan sát chứ gì, hừ! Bất quá Niên Khai Điềm không có để trong lòng, mà bắt cơ hội gợi ý: “Nhị thúc a, dạo này ta thấy đường muội với đại sư huynh rất hợp nhau.”

Sắc mặt của Niên Khánh Tụ lập tức sa sầm lại, còn có ý tránh né cái nhìn của Niên Khai Điềm, “Cái này...cái này...” Người nào không biết Niên Khai Điềm lưu ý Hứa Bộ Nam chứ, nếu là hai người dành một vậy...

Niên Khai Điềm lập tức thông suốt một chuyện, lúc trước Niên Tuệ Nhàn có nói với nàng rằng nhị thúc cùng đường tỷ bức nàng ta thành thân, lại hợp với biểu tình lúng túng lúc này của nhị thúc hẳn cũng sớm biết chuyện đi. Nàng cười ha ha nói: “Vậy nhị thúc nhanh một chút tác hợp bọn họ đi, ta thấy dạo này đại sư huynh cũng rất thích đường muội a!”

Phóng khoáng của Niên Khai Điềm thu vào lòng Niên Khánh Tụ chính là đang trách móc hắn dạy dỗ không nghiêm. “Điềm Điềm a, ta...” Đầy mặt tội lỗi thay nữ nhi, Niên Khánh Tụ cũng không biết nói thế nào cho phải nữa.

Lương Tuấn Hy vừa nghe biết Niên Khánh Tụ hiểu lầm nên cũng chen miệng nói: “Nhị bá phụ, Điềm Điềm nói có lý. Nàng phải lo lắng tiêu cục còn tam tiểu thư thì không, người vẫn là không nên trễ nãi chung thân của tam tiểu thư.”

Niên Khánh Tụ cực lực không dám biểu lộ bất cứ biểu trạng gì trên mặt ngoại trừ nụ cười. Đại ca vì cảm thấy dạo này Niên Khai Điềm rất lạ nên mới cố ý để nàng cùng Hứa Bộ Nam đi áp tiêu bồi dưỡng tình cảm, hắn làm sao dám nói với đại ca đại tẩu chuyện này.

Chỉ là vừa nghe lời của Lương Tuấn Hy, mắt hắn liền nhìn thấy hai gương mặt hướng mình cười tủm tỉm trước mắt có chút ngẩng người. Không lẽ Niên Khai Điềm thay đổi rồi, không thích Hứa Bộ Nam nữa? Nhưng hắn cũng không thể mở miệng đoạt được, mà người hắn nhìn trúng lại là Lương Tuấn Hy.

“Cái này vẫn là từ từ mới nói đi.”

“Vậy chúng ta cùng trở về thôi.” Niên Khai Điềm líu lo bên cạnh Niên Khánh Tụ hỏi không ít về những chuyện áp tiêu lúc trước của hắn cùng phụ thân.

Tiểu kịch trường:

Luna nương bị một đám đọc giả đuổi theo ở phía sau không ngừng ném trứng thúi, rau cỏ vào người, kèm theo những tiếng gào thét ai oán trách móc:

“Đồ lừa đảo, đây mà gọi là ‘thịt’ cái gì?”

“Xem ‘thịt’ thử thịt nhà người ta xem, thơm ngon biết bao nhiêu.”

“Cái này đến mùi ‘thịt’ cũng ngửi không được a, đây là đạo lý gì.”

“Mau trả lại mấy lượt lick quảng cáo cho chúng ta...”

“Thật không thể chấp nhận được, quá khi dễ người, cho rằng chúng ta dễ lừa.”

“...”

Luna nương ôm đầu, vừa chạy vừa khóc: “Ta sớm nói ‘trù nghệ’ của ta không được tốt rồi mà, các ngươi lại không tin. Còn có...kia là thịt vụn mà, oan uổng quá!!!”

Thế nhưng đều là cẩu độc thân vì sao khẩu vị thịt của người ta có thể nặng hơn ta được. Không thiên lý a không có thiên lý!!!

Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy nắm tay nhau bước trên đường nhìn thấy cùng bĩu môi. Đáng đời lắm, báo hại chúng ta nằm gầm giường.

“Các độc giả a, ném nhiều chút nữa, mạnh chút nữa, Niên gia tiêu cục tài trợ nguyên liệu đây.”

Chương 62: Suy nhược từ nhỏ

Mà từ lần ở nhà trúc kia, Niên Tuệ Nhàn luôn an tĩnh trong phòng không có ra ngoài nữa. Niên Nhạn Thanh cũng không có tìm Niên Khai Điềm nói về vụ sổ sách, bởi Niên Khai Điềm chuẩn bị đi áp tiêu, cần nhất là sách lược.

Sau mấy ngày, Niên Khai Điềm leo lên ngựa đi áp tiêu như kế hoạch đã định lúc đầu. Khúc thị đứng ở trước của căn dặn không ít thứ xong mới chịu thả người. Huynh đệ Niên gia cũng áp một chuyến tiêu khác nên Lương Vân Kha phải theo bọn họ, do đó Lương Tuấn Hy đi cùng nàng cũng không ai phản đối.

Lần áp tiêu này của nàng, tiêu cũng không phải thứ gì quý giá chẳng qua là muối mà thôi. Chỉ là nghe phụ thân nói chủ tiêu là một thương nhân buôn muối, cũng đã gửi rất nhiều tiêu cục nhưng lần nào đến nơi giao dịch muối cũng bị thiếu rất nhiều, chính vì vậy lần này không tiếc bỏ ra số tiền lớn chỉ hy vọng muối giao đến nơi vẫn còn đủ số lượng là được.

Nếu như tiêu cục làm được như vậy, vậy thì mối làm ăn này sẽ hợp tác lâu dài. Chính vì tiêu không phải trân bảo sẽ không có sơn tặc hay thú rừng nguy hiểm gì phát sinh nên Niên Sở Hoằng rất an tâm để nữ nhi mình chính tay áp.

Niên Khai Điềm rất tự hào với chuyến tiêu lần này, bởi nàng được trực tiếp áp mà không có phụ thân hay nhị thúc bên cạnh giám sát. Mọi người toàn diện nghe theo nàng, vậy khiến nàng cảm thấy bản thân rất có tư thái lãnh đạo.

“Sư muội dường như rất cao hứng a!” Hứa Bộ Nam là người mở đầu nói chuyện trước, bởi hắn gần như bị nàng xem như không khí vậy, hệt như Lương Tuấn Hy lúc trước.

Niên Khai Điềm vẫn còn trong trạng thái đắc ý, âm thanh đáp lại cũng có chút to: “Đây là đương nhiên a, nếu đổi lại là đại sư huynh, huynh có cao hứng hay không?” Tại sao đời trước nàng lại ngu ngốc không biết hưởng thụ loại cảm giác này a.

Bá Cao Minh khổ sở năn nỉ lão cha lắm mới được phép đi cùng, nay cũng thút ngựa lên trước nói với Niên Khai Điềm: “Sư muội thật tốt số, đại thiếu gia như ta đây suốt ngày toàn bị nhốt ở nhà.” Nếu không phải năm đó Niên Tuệ Nhàn bảo hắn đến tiêu cục học võ kiện thân sợ hắn cũng không có ngày hôm nay rồi.

“Bá huynh chẳng phải đã được đi cùng rồi sao, còn than vãn gì nữa.” Lương Tuấn Hy nhàn nhã thay Niên Khai Điềm đáp lại một câu. Hắn tuy hiện tại là cưỡi ngựa sau ngựa của nàng, nhưng cũng không tính là bị vứt ở nhà.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Suốt dọc đường đi Hứa Bộ Nam vô cùng nhiệt tình bắt chuyện với Niên Khai Điềm, mà nàng cũng không có bày thái độ bất thường gì, vẫn đáp rất vui vẻ. Đây để hắn cảm thấy tất cả những lo lắng trước đó tựa như mây khói mà tán hết.

Đến tối, Niên Khai Điềm cùng Hứa Bộ Nam xem xét một vòng liền thấy được Lương Tuấn Hy đang ngồi cùng Bá Cao Minh đun dược. Nàng hiếu kỳ bước đến hỏi: “Nga? Dược này là người nào dùng sao?” Nàng nào thấy có người không khỏe a, không lẽ là Bá Cao Minh?

Bá Cao Minh nhìn thấy ánh mắt kỳ lạ của nàng nhìn mình, liền ha hả giải thích: “Không phải ta đâu, đây là của Hy huynh a!”

Lương Tuấn Hy vừa định không để hắn nói thì đã chậm mất rồi, trong lòng lại lộp bộp rơi một trận. Nên giải thích thế nào với nàng cho đúng đây, hắn có chưa kịp phản ứng đã thấy nàng đưa tay đặt lên trán mình hỏi.

“Ngươi bệnh rồi sao? Bệnh gì? lúc nào? Có còn tiếp tục ngồi ngựa được không?” Liên tiếp mấy câu hỏi đầy quan tâm cùng gấp gáp phát ra từ miệng Niên Khai Điềm. Hắn bệnh thế mà nàng lại không biết chuyện này, nàng cũng quá không đúng rồi.

“Ta không sao, Điềm Điềm không cần lo lắng.” Lương Tuấn Hy đưa tay kéo tay nàng xuống nắm hờ đặt cách ngực một khoảng. Nàng quan tâm hắn như vậy a, lòng hắn lại như mặt hồ phẳng lặng bị gió xuân thổi qua khiến cho dậy sóng.

Hứa Bộ Nam cong môi, đứng bên cạnh Niên Khai Điềm nói: “Đúng a, sư muội không cần phải lo lắng, Hy huynh chỉ là chút bệnh nhẹ mà thôi. Nhưng Hy huynh cũng phải chú ý sức khỏe một chút, tránh bảo vệ không được bản thân lại để mọi người xung quanh lo lắng.”

“Tạ Hứa huynh rồi.” Tay của Lương Tuấn Hy có chút siết chặt tay Niên Khai Điềm. Đây là Hứa Bộ Nam chê bai hắn cản trở mọi người, kẻ ngu cũng nghe ra được. “Ta vẫn có thể tự bảo vệ mình, càng có thể bảo vệ Điềm Điềm.”

“Cũng phải.” Hứa Bộ Nam gật gù chép miệng, “Hy huynh dùng thuốc lâu như vậy rồi cũng không có thấy dị tượng, là ta lắm điều rồi.” Ánh mắt của hắn đầy tiếu ý nhìn thay đổi trên sắc mặt của Niên Khai Điềm.Niên Khai Điềm sửng sốt kinh hô: “Ngươi dùng dược bao lâu rồi?” Nàng chưa từng chú ý chuyện này, mà cả hai đời hắn cũng chưa từng nói với nàng hắn có bệnh phải dùng thuốc lâu năm.

“Sư muội không biết sao?” Bá Cao Minh cũng kinh ngạc không kém. Hắn nghĩ Lương Tuấn Hy sớm nói với nàng rồi mới đúng, “Hy huynh từ nhỏ đến giờ đều phải dùng dược đều đặn mỗi ngày a! Đây là chuyện trong tiêu cục không người không biết.” Nói xong hắn bổ sung thêm: “À, tất nhiên có lẽ là trừ một mình sư muội.”

Mắt của Niên Khai Điềm mở rất to nhìn chắm chằm Lương Tuấn Hy, miệng cũng không ngậm lại được. Nói vậy sức khỏe của hắn từ nhỏ đã không tốt nên phải dùng dược để duy trì sao? Nếu sớm biết nàng sẽ không để hắn theo mình đâu.

Hứa Bộ Nam hợp thời bồi thêm một câu: “Hy huynh cũng không có yếu đuối như sư muội nghĩ đâu, chỉ cần dùng dược thường xuyên liền sẽ không có gì a!” Muốn tranh với hắn, cũng không có dễ như vậy.

Để Niên Khai Điềm biết được chuyện này, lỡ như nàng có bị hắn(LTH) đả động đến thì nàng cũng không có khả năng để một người từ nhỏ bệnh tật làm rể Niên gia. Niên gia còn nhờ nàng khai chi tán diệp a, có trách thì trách Lương Tuấn Hy xấu số, ai bảo nhìn trúng mục tiêu của hắn làm gì.

Lương Tuấn Hy hơi kéo tay nàng về phía mình, âm thanh vẫn rất ôn nhu bình thản nhưng trong lòng sớm đã không yên rồi. “Điềm Điềm, sức khỏe của ta vẫn rất tốt, nàng đừng lo lắng.” Kỳ thực nghe không được âm thanh của nàng hắn càng lo lắng hơn.

Niên Khai Điềm nhắm mắt lại điều chỉnh khí tức lại mở thanh nói: “Vậy dùng dược xong liền sớm nghỉ ngơi đi, đừng chạy loạn nữa.” Nói xong nàng rút mạnh ta về xoay người rời đi.

Trách không được Hứa Bộ Nam nói với nàng nhiều như vậy là cố ý để nàng nhìn thấy chuyện này. Chẳng trách phụ thân là luôn tìm danh y cho hắn, cả hai đời nàng luôn nghĩ rằng đó là vì chữa một đôi mắt không thể nào chữa được của hắn, lại nghĩ không ra là vì sức khỏe của hắn.

“Điềm Điềm.” Tay của Lương Tuấn Hy lại lần nữa trống rỗng treo trên không trung, hoang mang tràn ngập trong lòng, hắn hô to. Nàng sẽ giận hắn không, không phải hắn muốn giấu nàng, mà hắn nghĩ chưa đến lúc để nàng biết mà thôi. Vốn muốn đuổi theo như lại bị Bá Cao Minh giữ lại.

Hứa Bộ Nam bày vẻ tiếc nuối lắc lắc đầu: “Hy huynh vẫn là đừng nên đuổi theo, nghe lời nàng lưu lại nghỉ ngơi đi, lấy sức khỏe làm trọng, không có sức khỏe thì thứ gì cũng không có rồi. Nàng có ta chiếu cố không phiền Hy huynh quan tâm.” Nói xong hắn cũng xoay người, mặt đầy đắc ý bước theo phương hướng Niên Khai Điềm ly khai.
Lúc này hàn khí tỏa ra Lương Tuấn Hy có bao nhiêu bức người cũng chỉ có Bá Cao Minh biết. Môi hắn mím chặt hướng theo phương hướng hai người rời đi, không ai biết hắn nghĩ gì, nhưng giữa đôi mày sớm đã không thấy khoảng trống nào nữa.

“Hy huynh đừng giận như vậy hại thân thể a.” Bá Cao Minh cố trấn an bản thân, hắn là lần đầu nhìn thấy dáng vẻ này của Lương Tuấn Hy, nhưng cũng tự biết rằng lúc này không phải thời gian kinh ngạc. “Hứa sư huynh, hắn chỉ là nhất thời đắc ý thôi, ta thấy sư muội cũng không có lưu tâm chuyện này cơ mà.”

Nói thì là như vậy, nhưng Niên Khai Điềm có giận hay không thì có trời biết đất biết chứ hắn không biết. Tính tình của nàng càng ngày càng thất thường, đến Hứa Bộ Nam cũng nắm không rõ trong tay vậy hắn làm sao tham dò được a.

Lương Tuấn Hy liên tục hít thở điều chỉnh lại khí tức của bản thân, hắn cũng biết lúc này không nên đuổi theo nàng. Nàng đã bảo hắn nghỉ ngơi sớm, nếu đuổi theo chẳng khác nào để nàng không giận thành giận. Nghĩ vậy hắn cũng cảm thẩy hòa hoãn hơn rất nhiều, chỉ là hàn khí chung quanh hắn vẫn không hề tiêu tán.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm trở về lều của mình, hỏi Thước nhi: “Có phải tên ngốc đó từ nhỏ sức khỏe không tốt không?”

Thước nhi nghe đương nhiên hiểu tên ngốc trong miệng tiểu thư nhà mình là ai rồi, nàng nghĩ nghĩ lại đáp: “Đúng vậy.”

Thấy Niên Khai Điềm bừng bừng sát khí, nàng vội nói thêm: “Tiểu thư, người không thể không nói lý lẽ như vậy mà trút giận lên người nô tỳ a. Lúc trước là người không thích hắn không cho nô tỳ nói cơ mà.”

Hứa Bộ Nam mang một chén trà lạnh vào đưa cho Niên Khai Điềm: “Bệnh của Hy huynh đã là từ nhỏ rồi, sư muội trách Thước nhi làm gì. Cùng lắm lần sau để hắn ở nhà, có ta bên cạnh bảo vệ sư muội chu toàn không cần hắn.” tránh vướn tay vướn chân.

Đương nhiên câu sau cùng hắn cũng không nói ra miệng. Giờ đây Niên Khai Điềm đã không nằm trong bàn tay của hắn như trước nữa rồi, hiện càng vô pháp biết nàng đối với Lương Tuấn Hy thế nào, hắn không thể không có chừng mực như vậy được.

“Đa tạ đại sư huynh.” Niên Khai Điềm mỉm cười, đưa tay nhận lấy trà rồi một hơi uống cạn. “Mai vẫn còn lên đường sớm, huynh cũng trở về nghỉ ngơi đi.”

Hứa Bộ Nam cũng rất ngoan ngoãn, không hề cứng đầu như Lương Tuấn Hy, thế nên lập tức đáp ứng: “Vậy ta ra ngoài, sư muội cũng ngủ sớm a!”

Hắn vừa đi, Thước nhi nhào đến chỗ Niên Khai Điềm đầy hào hứng nói: “Chúc mừng tiểu thư a, dạo này Hứa sư huynh rất lưu tâm đến người, vậy công sức trước kia người bỏ ra không uổng công rồi.”

Niên Khai Điềm gõ cái đầu chỉ chứa thức ăn của Thước nhi, “Chỉ là ta không thích hắn nữa rồi.” Hắn sớm đã không còn trong đầu của nàng nữa rồi, chẳng qua tiêu cục cần một người lâu năm như hắn nên nàng chỉ còn cách tiếp tục giả vờ mà thôi.

“A!” Thước nhi ôm đầu ngơ ngác nhìn Niên Khai Điềm một lát, lại gian xảo nở nụ cười, “Có phải Hy ca không? Là tiểu thư thích hắn rồi đúng không?” Có một nam tử ôn như săn sóc như vậy bên người, nếu tiểu thư không động tâm chính lòng dạ sắt đá.

“Ngủ.” Chỉ bỏ lại một chữ lạnh nhạt Niên Khai Điềm liền lập tức trùm chăn kín đầu. Lương Tuấn Hy có bệnh từ nhỏ thế mà nàng lại liên tục gây khó dễ cho hắn, nàng thật đúng là không bằng cầm thú.

Thước nhi đầy bụng không cam tâm, hừ khẽ một tiếng. Tiểu thư đúng là hẹp hòi, một câu trả lời cũng không nói. Không nói thì thôi, nàng cũng biết Hy ca nhất định thành công thu được tâm của tiểu thư mà. Hứa sư huynh a, hắn cũng tốt, chẳng qua lúc tiểu thư thích hắn, hắn lại hững hờ, giờ mất cơ hội rồi.

Chương 63: Áp tiêu gặp nạn

Tác giả: Luna Huang

Sáng hôm sau, Niên Khai Điềm phát hiện ngựa đột nhiên chết hết. Nàng chạy đến xem muối, cũng may vẫn chưa thiếu đi cân nào. Lương Tuấn Hy vẫn còn đang xem xét đám cỏ hôm qua ngựa ăn, chỉ là phát hiện cỏ đó có độc. Mà độc này là từ đất trồng mà ra, chỗ này hoang vu như vậy, vậy nhất định có người sớm chuẩn bị rồi.

Vậy nghĩa là có người âm thầm buộc bọn họ đi đường thủy rồi.

Niên Khai Điềm mở bản đồ phụ thân cho ra, “Cách đây không xa có một trấn nhỏ, chúng ta nhanh chóng thì trước khi trời tối vẫn có thể đến nơi.” Nàng không thể mang hết bạc mua ngựa được, nhưng cách trấn đó không xa có một bến thuyền, nàng dùng tiền thuê một chiếc thuyền chuyển hàng, cùng với thêm một ít đồ.

Vì vậy, sau khi dọn xong hết đồ, muối cũng chất đầy ba xe gỗ, nàng lại nói: “Tuấn Hy, ngươi lên xe ngồi đi.” Hắn nhìn không thấy lại sức khỏe không tốt, vẫn là ngồi xe tránh làm lỡ hành trình.

“Không cần phiền phức như vậy, ta có thể đi cùng mọi người.” Lương Tuấn Hy không muốn bị xem như là phế vật, nhưng hắn không có ngựa, hiện tại cùng phế vật cũng chỉ hơn kém không bao nhiêu.

“Sư muội nói đúng a, Hy huynh lên xe ngồi đi, chúng ta phải nhanh chóng xuất phát, nếu đi chậm liền lãng phí không ít thời gian.” Hứa Bộ Nam đứng bên cạnh Niên Khai Điềm cố ý nói có chút to để mọi người đều nghe được. Hắn muốn mọi người xem Lương Tuấn Hy là gánh nặng, muốn Niên Khai Điềm nhìn cho rõ, người giúp được cho nàng ngoài hắn ra liền không còn ai nữa.

“Hy huynh, đừng cố chấp nữa.”

“Phải đó, chúng ta mau chóng thôi.”

“Áp xong chuyến tiêu này ngươi muốn đi bộ cùng chúng ta cũng không người phản đối.”

“...”

Đám huynh đệ người người đều lên tiếng khuyên giải Lương Tuấn Hy. Bọn hắn chưa từng có cảm giác hắn là gánh nặng như lúc này, ngựa không có còn phải đẩy thêm một người nữa.

Lương Tuấn Hy mang theo tức giận được Bá Cao Minh đỡ lên xe ngựa. Nàng sẽ nghĩ giống như bọn họ không, có xem hắn là gánh nặng không? Hắn thực sự rất hận đôi mắt này, nhưng hắn cũng không thể làm gì khác được.

Thấy Lương Tuấn Hy an vị, Niên Khai Điềm lập tức cho xuất phát.

Quả đúng như Niên Khai Điềm dự đoán, trước trời tối liền đến được trấn nhỏ. Cũng không phải là nàng thần cơ diệu toán gì, chỉ là lần trước Niên Khánh Tụ có kể qua với nàng, có lần bọn họ đi qua khu rừng này, phụ thân nàng chê bai hắn thể lực không tốt, thế là đôi huynh đệ tỷ thí.

Đương nhiên phụ thân nàng thắng còn nhị thúc thua. Một thương nhân như nhị thúc làm sao có thể đi bộ từ đây đến trấn nhỏ được. Thế nên nàng nghĩ, mọi người đều thể lực tốt, chỉ là còn tiêu nên thời lượng đến đó cùng thời lượng nhị thúc đi bộ.

Bọn họ ở cách trấn nhỏ một đoạn, Niên Khai Điềm chạy đến tìm Bá Cao Minh, “Tam sư huynh đi cùng ta đến trấn một chuyến đi.”

“Điềm Điềm, ta cũng muốn đi.” Lương Tuấn Hy có chút buồn bã nói. Có phải nàng xem hắn như phế vật rồi hay không? Sao nàng lại không gọi hắn đi cùng.

Niên Khai Điềm cũng không nhìn hắn, chỉ nói: “Ta lưu Thước nhi lại chiếu cố ngươi.” Nói xong nàng gấp gáp rời khỏi.

Bá Cao Minh đầy áy náy nhìn Lương Tuấn Hy, sau đó lại an ủi: “Sư muội là quan tâm sức khỏe của ngươi, không nên suy nghĩ nhiều, ta đi trước.”

Thước nhi thấy Lương Tuấn Hy đầy không cam tâm, lập tức tốt bụng an ủi: “Hy ca, tiểu thư rất quan tâm ngươi, ngươi không nên bày thái độ này cho nàng xem a!” Nàng đưa miếng táo trước mặt hắn: “Ăn táo nè Hy ca.”

“Đa tạ Thước nhi, ta không muốn ăn.” Hắn nào còn có tâm trạng ăn gì nữa.

“A đúng rồi Hy ca.” Thước nhi đột nhiên nhớ ra chuyện quan trọng liền hô lên: “Ngươi đến giờ dùng dược chưa? Thước nhi đi giúp ngươi đun.” Sáng nay tiểu thư bảo nàng nhất định phải lấy được dược hắn uống, bã dược cũng được.

“Không có uống lúc này.” Lương Tuấn Hy nhàn nhạt đáp lại.

“A.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---
Bên kia Niên Khai Điềm lên trấn mua rất nhiều miếng thiết mỏng thật to. Nàng mang trở về cho người lót xung quanh bên trong rương đựng muối. Nếu có người buộc bọn họ đi đường thủy, vậy liền sẽ ra tay với số muối này trên thuyền. Chỉ cần đụt khoét vài lỗ nhỏ trên rương, vậy muối liền xuyên qua lỗ hổng của bao bố mà rơi xuống biển, hòa tan, vậy chẳng phải là không có chứng cứ rồi sao?

Nàng chưa từng đi thuyền cũng không biết nơi đặt đồ thế nào, vì vậy đề phòng một chút cũng là nên mà.

Nên nàng nghĩ mấy miếng thiết này không nặng, cũng không tốn bao nhiêu bạc nhờ Bá Cao Minh giỏi mặc cả. Nếu là lót bên trong gương, có người thừa lúc không ai để ý là rương hỏng, thì cho dù đặt ở dưới hầm thuyền nước cũng sẽ khó xâm nhập được.

-

Sáng hôm sau, mọi người ra đến bên cảng, người nào người nấy đều mệt mỏi thở không ra hơi. Hứa Bộ Nam đi xem thuyền mà thuê, Lương Tuấn Hy muốn giúp nhưng hắn nói: “Hy huynh vẫn là ngồi một chỗ tránh đi lung tung để mọi người lo lắng a.”

Tâm của Lương Tuấn Hy trầm xuống rất nhiều, gương mặt gần như đen lại, tay hắn nắm rất chặt xe kéo. Giờ đây hắn không thể nói gì nữa, vẫn là im lặng thôi.

Niên Khai Điềm thấy vậy liền đặt tay lên tay hắn, khẽ nói: “Mọi người đều là vì áp tiêu mà căng thẳng, không nên suy nghĩ nhiều.”

“Điềm Điềm, nàng không nghĩ ta trở ngại sao?” Lương Tuấn Hy ngẩng đầu lên hướng về phía nơi phát ra giọng nói của nàng. Tay hắn lật một cái nắm hồi tay của nàng, trong tim có biết bao nhiêu kích động nói không nên lời.

“Nếu cảm thấy ngươi trở ngại sớm đã đổi ngươi lấy Lương Vân Kha rồi.” Niên Khai Điềm nửa đùa nửa thật nói, đây cũng khiến hắn bật cười.

Một hồi Hứa Bộ Nam trở về, theo hắn còn có một số tráng hán khác. Bọn họ hướng nàng ôm quyền xong liền nói: “Chúng ta đến giúp Niên cô nương mang muối lên thuyền.”

“Không cần chúng ta đủ người.” Tuy sớm có chuẩn bị nhưng lòng phòng bị không thể không có. Mối nối các mấy miếng thiết đó với nhau vẫn có khẽ hở, không thể để người tùy tiện động vào được.

Một người trong số đám tráng hán nói: “Đây là ưu đãi của lão bản chúng ta, có khách thuê thuyền liền sẽ miễn phí giúp khách khuân hàng lên thuyền, Niên cô nương thực sự không muốn nhận sao?”

Niên Khai Điềm nhìn qua đám huynh đệ rồi mới đáp ứng: “Vậy được rồi, phiền các ngươi.” Nếu là miễn phí vậy thì còn gì bằng nữa.

Thuyền của Hứa Bộ Nam thuê cũng thuộc loại trung, có hầm để muối, bên trong thuyền còn có một bàn to đủ cho mọi người ngồi dùng cơm. Thuyền có một gác trên để ngủ, chất liệu cũng rất tốt.

Niên Khai Điềm xem xét nơi để muối trên thuyền lại đích thân quan sát bọn họ chất muối. Ngoài trừ có chút nặng tay để thuyền lắc lư ra thì cũng không có khả nghi gì, chỉ tùy tiện nhắc nhở: “Nga, các ngươi nhẹ tay một chút, lật thuyền ta không chịu trách nhiệm nha.”
Đám tráng hán cùng nhìn nhau cười to.

Lát sau mọi người cùng nhau lên thuyền, Niên Khai Điềm lại nhìn thấy vài tráng hán trong đám tráng hán lúc nãy liền hiếu kỳ hỏi: “Đồ cũng mang xong rồi, các ngươi còn lưu lại làm gì?”

“Hôm nay có một người lái thuyền nghỉ bệnh nên ta thay hắn giúp Niên cô nương lái thuyền a, không có chúng ta các ngươi làm sao cho thuyền chạy.” Một tráng hán trong đó đáp lại nàng xong liền ôm bụng cười ha hả.

Niên Khai Điềm chép miệng thán: “Lão bản của các ngươi thật biết làm ăn a, thuộc hạ đều đa tài như vậy.” Lời của nàng vừa dứt lại là một tràng khách khí của đám người lái thuyền.

Lương Tuấn Hy nhờ Thước nhi đưa mình đi khắp thuyền, để cố gắng nhớ hết đường đi trên thuyền. Bởi ngồi thuyền ít nhất cũng mất một đoạn thời gian, hắn không thể làm phiền người khác mãi được.

-

Do ở trên thuyền không có gì làm nên Niên Khai Điềm lại nổi lên hứng thú trổ tài nấu nướng của bản thân. Vừa đến giờ ăn, đám nam nhân nhìn bàn đầy thức ăn mà cười như khóc vậy. Chỉ có mỗi Lương Tuấn Hy là tươi tỉnh bởi hắn còn chưa từng ăn thử thức ăn nàng tự tay làm.

“Thế nào, sao không người nào đụng đũa hết vậy.” Niên Khai Điềm ngồi xuống chà xát hai tay như thể bắt đầu chuẩn bị ăn. Khi thấy được đôi mắt của Bá Cao Minh rưng rưng, nàng vươn tay vỗ vỗ vai của hắn: “Tam sư huynh không cần cảm động như vậy, muội chỉ là rảnh rỗi mới làm mà thôi.”

Nghe xong câu này mọi người đều thầm mong nàng đừng bao giờ rảnh rỗi nữa. Rõ ràng bọn họ đang khóc lóc ầm ĩ trong lòng vì sợ trúng thực thế mà thượng thiên lại còn bắt ép bọn họ ngồi đây cười trước khi chết nữa chứ. Dưới con mắt của nàng, bọn hắn làm sao có thể đổ đi, nếu là ăn...kết quả kia không cần nghĩ tới nữa.

Lương Tuấn Hy cầm đũa nhưng lại không nhìn thấy món nào mà gắp. Hứa Bộ Nam nhân cơ hội này, làm ‘người tốt’ một lần, hắn cầm đũa gắp chút thức ăn cho vào chén của Lương Tuấn Hy.

“Hy huynh đây là sư muội đích thân làm a, ngươi dùng thử đi.”

Lương Tuấn Hy khẽ gật đầu nho nhã nói: “Vậy tạ Hứa huynh rồi.”

Mọi người nín thở nhìn chằm chằm thần sắc vui vẻ của Lương Tuấn Hy đang chậm rãi cho miếng thịt heo vào miệng. Ai cũng âm thầm cầu phúc, bọn họ không thể khuyên giải Lương Tuấn Hy, bởi Niên Khai Điềm còn ở đây, mà nếu nàng không ở, lấy trình độ cố chấp của hắn nhất định không chịu nghe khuyên bảo đâu.

Thước nhi cảm thấy như vậy không được, Lương Tuấn Hy là đại phu duy nhất ở nơi này, nếu hắn xảy ra chuyện chẳng phải là chết hết sao? Vì vậy khi thấy Lương Tuấn Hy đưa thịt đến bên miệng, nàng đứng lên bước đến đó vờ lấy đồ, chuẩn xác té vào lưng hắn.

“Ay do, trượt chân!”

Hành động đó khiến miếng thịt trên đũa của Lương Tuấn Hy bay lên mặt của Hứa Bộ Nam ở đối diện, còn chén cơm lại úp hết xuống đĩa thức ăn trước mặt. Đây để mọi người trừ Hứa Bộ Nam ra đều bất động thanh sắc vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Bộ Nam giận đến run người, đưa tay lau đi dầu mỡ trên mặt mình, hắn lại không thể phát tác. Bởi lúc này, trước mặt mọi người, hành động của Thước nhi là đúng, còn Lương Tuấn Hy hoàn toàn không có tội.

Niên Khai Điềm đứng lên đỡ Thước nhi, “Ngươi đi đứng thế nào a? Còn không biết tự kiểm điểm một chút?”

“Vâng vâng vâng, nô tỳ thật có lỗi.” Thước nhi nâng mắt nhìn, một đám nam nhân đều đưa ngón cái ra khen tặng nàng. “Thật xin lỗi Hy ca nhé, ta không có ý đâu.” Nàng chính là cố tình.

Niên Khai Điềm vừa định trở về vị trí ngồi xuống thì Bá Cao Minh đưa tay chỉ ra ngoài, kích động hô to.

Tiểu kịch trường:

Đoàn người tiêu cục khóc ròng trong lòng nhìn vẻ mặt háo hức của mỗ nữ: Chúng ta không muốn ăn, chúng ta không muốn chết, chúng ta còn muốn thú thê sinh hài tử, sống lâu trăm tuổi.

Mỗ nam nào đó vỗ ngực hô: “Các ngươi không ăn, ta ăn, đồ Điềm Điềm làm đều là của ta.”

Mọi người: “Nhường hết cho ngươi đó huynh đệ.”

Chương 64: Có mỹ nhân ngư

Niên Khai Điềm vừa định trở về vị trí ngồi xuống thì Bá Cao Minh đưa tay chỉ ra ngoài, kích động hô to. “Trời ơi, mỹ nhân ngư kìa. Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy a, các ngươi có thấy không?”

Niên Khai Điềm vừa nghe có mỹ nhân ngư lập tức hiếu kỳ nhìn theo ngón tay của Bá Cao Minh, “Mỹ nhân ngư? Nơi nào a?”

Đám nam nhân thấy được Bá Cao Minh liên tục nháy mắt, lập tức hiểu rõ mà nhao nhao phụ họa.

“Ta cũng thấy a.”

“Cả đời lần đầu tiên nhìn thấy mỹ nhân ngư, nhất định sau này chết cũng không có gì hối tiếc.”

“Nghĩ không ra mỹ nhân ngư lại đẹp như vậy a.”

“Truyền thuyết thực sự không có lừa người.”

“...”

Thước nhi lập tức kéo Niên Khai Điềm ra bên ngoài, “Tiểu thư, chúng ta mau ra ngoài xem đi, chắc mỹ nhân ngư còn chưa bơi xa đâu.”

Niên Khai Điềm lập tức cao hứng chạy ra ngoài, chòm người xuống, mở to mắt phóng ra chung quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của mỹ nhân ngư. Sao bọn họ nhìn thấy nàng lại nhìn không thấy, một đám người nhìn thấy không lý nào hùa lại gạt nàng.

Đám nam nhân nhân cơ hội này, mang hết thức ăn từ cửa sổ đổ xuống sông. Động tác thành thục lưu loát như thể chuyện này đối với bọn họ mà nói chính là rất bình thường. Chẳng qua trên sắc mặt ngoại trừ thở phào thoát nạn ra thì còn có tiếc nuối lương thực cũng cái bụng đói meo của bản thân nữa.

Lương Tuấn Hy nghe chuyện mỹ nhân ngư liền biết bọn họ bịa chuyện, nhưng vẫn chưa hiểu ra nguyên nhân. Đến lúc lại nghe tiếng chén đĩa cùng tiếng đồ bị thả xuống sông, hắn cau mày đầy âm trầm. Trù nghệ của nàng thực sự tệ đến mức này sao?

“Các ngươi gạt ta làm gì mà có mỹ nhân ngư chứ?” Niên Khai Điềm tìm mãi không thấy, tức giận thở phì phò bước trở vào trong.

Đám nam nhân vừa nghe vậy liền giả vờ cầm chén đũa rỗng liều mạng lùa vào trong miệng. Khi chân nàng vừa bước trở về, bọn họ đồng loạt đặt mạnh chén xuống bàn, người thì vờ nhai, người lại lấy ống tay áo lau miệng, người lại ôm bụng bảo no. Sau đó đồng loạt mở miệng khen ngon các thể loại.

Niên Khai Điềm nhìn bàn ăn trống rỗng, mắt không thể tin nổi: “Nhanh như vậy các ngươi ăn hết rồi sao?”

“Đúng vậy, đã ăn hết rồi.” Bá Cao Minh nghe răng cười, dùng khuỷu tay húc nhẹ Lương Tuấn Hy một cái: “Phải không Hy huynh?”

“Phải.” Lương Tuấn Hy nho nhã đáp một chữ.

“Trù nghệ của sư muội ngày càng tốt a, huynh đệ chúng ta thật có phúc hưởng!” Nói xong câu này Hứa Bộ Nam thầm xỉ vả bản thân cả trăm lần, rõ ràng không phải như vậy mà vẫn phải dối lòng nói ra những lời này.

“Vậy ta đi làm thêm nhé.” Niên Khai Điềm nói xoay liền xoay người.

Chỉ là chân còn chưa nhấc đám nam nhân đồng loạt hô: “Đừng!”

Nàng không hiểu liền xoay người lại hỏi: “Vì sao?”

“Mọi người no hết rồi.” Bá Cao Minh cười như mếu, bụng hắn còn đang đánh trống đây này, “Sư muội làm tiếp cũng không người ăn.”

Đám huynh đệ khác đều phụ họa gật đầu rất hăng hái nhiệt tình.

“Nhưng ta cùng Thước nhi còn chưa ăn được miếng nào a.” Niên Khai Điềm ôm bụng, mắt chớp chớp nhìn đám nam nhân.

Nàng có bảo làm cho bọn hắn ăn nữa đâu, bọn hắn đây là ngăn cái gì? Nàng vất vả nấu mà bọn hắn ăn hết không chừa phần cho nàng, còn lâu nàng mới làm cho bọn hắn ăn lần nữa.

“Lúc nãy nàng làm cho chúng ta ăn rồi, vậy giờ để ta làm cho nàng ăn được không?” Âm thanh nhỏ nhẹ lại ấm áp của Lương Tuấn Hy vang lên, đồng thời thấy hắn đứng lên bước đến chỗ nàng.

“Được.”Niên Khai Điềm đáp ứng xong hắn mỉm cười ly khai. Nàng trừng mắt đám nam nhân nói: “Thấy chưa, đây mới gọi là có lương tâm. Ta vất vả làm thức ăn các ngươi cư nhiên lừa ta đi xem mỹ nhân ngư rồi lại không chừa cho ta chút nào. Đừng hòng có lần sau!”

“Đó là do sư muội làm quá ngon nên chúng ta mới không kiềm chế được a.” Hứa Bộ Nam lại nịnh nọt nói. Lúc này hắn hận Lương Tuấn Hy chết, vốn nghĩ lần này đoạt lại quang mang, không ngờ lại thành ra thế này.

Đám người vừa nghe xong câu này của Niên Khai Điềm lập tức cười đến không khép được miệng, sau này bọn họ thoát chết rồi, may mắn quá đi! Niên Khai Điềm là nghĩ bọn họ cười do câu nói của Hứa Bộ Nam nên không có phản ứng gì.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lát sau Lương Tuấn Hy mang chút ít thức ăn cùng cơm lên, hắn cẩn thận đặt lên bàn rồi nói: “Điềm Điềm đợi cũng lâu rồi, mau ăn đi.” Hắn ngồi xuống bên nàng, miệng vẫn còn treo tiếu ý nồng đậm.

Nghe được âm thanh nuốt nước bọt của mọi người, Lương Tuấn Hy lại nói: “Phần của Thước nhi ở bên trong, ngươi tự xuống đó ăn đi.”

Mọi người lập tức hiểu được ám chỉ của Lương Tuấn Hy đều viện cớ ly khai để đi ăn cơm. Ai còn dám nói Lương Tuấn Hy là gánh nặng nữa bọn hắn nhất định đánh chết người đó.

Gánh nặng gì chứ, đây rõ ràng là thân tiên tái thế, cứu sống đoàn người bọn hắn a!

Thước nhi bước ra cửa vẫn còn do dự quay đầu lại: “Hy ca, ngươi...” Hắn vẫn chưa ăn đi?

“Không cần đa tạ, đi ăn đi.” Lương Tuấn Hy biết cách nghĩ trong lòng nàng, nhưng lúc nấu hắn cũng tranh thủ ăn rồi. Thước nhi nghe vậy liền an tâm ly khai.

Nghe được âm thanh nhai nhóp nhép không chút thục nữ của Niên Khai Điềm hắn ngọt ngào hỏi: “Có ngon không?"

“Ngon.” Niên Khai Điềm nói xong lại cho một miếng cá vào miệng. Đột nhiên nàng nhớ ra hắn không nhìn thấy mà gắp thức ăn, vậy lúc nãy hắn chỉ ăn một chén cơm thôi đi? Bá Cao Minh cho dù có chiếu cố thì cũng ăn đâu nhanh như đám người kia được.

“Ngươi no chưa?”

“No rồi, nàng ăn đi.”

“Thật không?”“Thật.”

Niên Khai Điềm nghe vậy cũng không nói gì nữa, tiếp tục ăn phần của mình.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến tối, mọi người đều ngủ, Niên Khai Điềm bước ra ngoài hóng gió đêm. Nàng bước đến mũi thuyền ngẩng đầu nhìn trăng sáng, hy vọng chuyến áp tiêu này thuận lợi. Nàng là người thừa kế, không thể không sáng suốt được, nhưng mà sổ sách kia...

Đang chìm trong trầm tư đột nhiên cả người nàng lao xuống sông. Nàng vốn không biết bơi, thế nên vừa rơi xuống liền cố hết sức vùng vẫy, mà miệng bị nước vào cũng không kêu cứu được. Não của nàng chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó là nàng đã chết một lần rồi, nàng không muốn bản thân chưa làm xong chuyện lại chết lần nữa.

Thước nhi đang ngủ liền thấy bên cạnh trống rỗng, nàng nhìn chung quanh, nơi này tuy to nhưng đám nam nhân toàn bộ đều nhường cho hai nàng. Nàng từ lan can trên lầu nhìn xuống, thấy được Niên Khai Điềm vừa ngã xuống, nàng vội hô to:

“Tiểu thư ngã xuống sông rồi, mau cứu tiểu thư.” Thân nàng đồng thời túm lan can nhảy xuống chạy đến bên mũi thuyền. Do gác cũng không cao nên nhảy xuống cũng không có tổn thương gì, nhất là đối với người tập võ như nàng. Cố vươn người vươn tay, túm được một tay của Niên Khai Điềm.

Lương Tuấn Hy ngủ ở chỗ bàn ăn gần cửa nhất, vừa nghe được tiếng hô lập tức chạy ra ngoài. “Điềm Điềm ở nơi nào?” Hắn chạy đến chỗ Thước nhi đưa tay quơ loạng xuống nước. Đôi mắt đáng chết này...

Thước nhi dùng hai tay túm lấy tay Niên Khai Điềm ra sức kéo, nghe hỏi liền cố gắng hướng dẫn hắn đến chỗ tay của Niên Khai Điềm. Cuối cùng hắn túm được tay nàng, lập tức dùng sức kéo nàng lên.

Do vừa ngã xuống không lâu nên nàng không có bất tỉnh, chỉ là run sợ, ôm lấy Lương Tuấn Hy khóc rống lên: “Hy, ta sợ quá, sợ quá.”

“Điềm Điềm ngoan, không sợ, an toàn rồi.” Lương Tuấn Hy cũng không chút cố kỵ nào ôm chặt lấy nàng nhỏ giọng trấn an. Sau đó hắn nói với Thước nhi: “Mau mang chăn đến đây.”

Mọi người chạy ra đến thì Niên Khai Điềm cũng được cứu rồi. Nghe được nàng xưng một chữ ‘Hy’ ai nấy cũng đầu óc choáng váng. Không phải nàng thích Hứa Bộ Nam sao? Chỉ là rất nhanh bọn họ loại bỏ suy nghĩ đó bởi tiếng quát của Lương Tuấn Hy.

“Mau đến hầm kiểm tra muối.”

Mọi người lập tức tỉnh người theo lệnh hắn mà tản đi. Khoan nói đến trước kia thái độ làm người của hắn thế nào, sau bữa cơm cứu mạng kia, hắn chính là thần thành trong lòng của bọn họ rồi.

Niên Khai Điềm không ngừng run rẩy trong lòng hắn, hai tay quàng lên cổ hắn, túm chặt không buông, cứ như nếu buông ra nàng sẽ lại rơi xuống nước vậy. Miệng liên tục khóc gọi ‘Hy’, lúc nàng rơi xuống nước người đầu tiên nàng nhớ đến chính là hắn, chỉ cần hắn ở nàng nhất định an toàn.

“Có ta có ta.” Lương Tuấn Hy vẫn cực lực trấn an nàng. Lúc này y phục mỏng manh của mùa hạ trên người nàng ướt sũng, thấm ướt cả y phục của hắn nữa, hắn có thể sờ được da thịt của nàng thông qua vài lớp vải mỏng kia.

Cả người hắn rạo rực như có người châm lửa vậy. Chỉ là tay hắn lướt qua một cái trên lưng nàng đột nhiên cảm nhận được độ nhớt, mặt dù rất ít nhưng vẫn là có. Đôi mày kiếm lập tức ninh chặt lại, có người đẩy nàng.

Hứa Bộ Nam nhìn thấy chướng mắt hừ thầm trong bụng, nếu không phải lúc nãy hắn ngại nằm ngoài gió to lạnh thì đâu để Lương Tuấn Hy vớt được cơ hội này. Nàng gặp chuyện cũng không báo trước một tiếng để hắn chuẩn bị làm anh hùng nữa.

“Hy huynh nên buông sư muội ra đi thôi, cô nam quả nữ như vậy còn ra thể thống gì?”

“Hứa huynh nói vậy là không đúng rồi.” Bá Cao Minh kiểm tra muối xong bước đến nói: “Sư muội đang hoảng loạn rất cần người an ủi, mà nàng lại túm chặt Hy huynh. Lời của Hứa huynh là đang nói sư muội không đàng hoàng sao?”

“Ta không có nói như vậy, chỉ là sợ làm hại thanh danh của sư muội mà thôi.” Mặt của Hứa Bộ Nam đen thui tỏ rõ đuối lý, nhưng vẫn rất chống chế.

Nếu là sợ thì không nên nói ra miệng càng không nên nói to như vậy mới đúng. Bá Cao Minh không vui, bụng nghĩ nhưng cũng không nói ra miệng tránh mích lòng nhau.

Lương Tuấn Hy biết rõ Hứa Bộ Nam là dạng gì nên cũng không có lưu ý lời của hắn. Khi nghe Bá Cao Minh báo lại muội vẫn đủ số lượng hắn lại nói: “Gọi hết đám người lái thuyền cùng các huynh đệ đến đây.”

(Luna: T_T sao dạo này ít view thế??? Mọi người đã di đâu hết rồi, còn chưa tết mà sao kỳ vậy)

Chương 65: Truy bắt hung thủ

Thước nhi vừa lúc bước tới lấy chăn phủ lên người Niên Khai Điềm. Do nàng ta ôm qua chặt nên nàng không không cách nào tách hai người ra được.

Lương Tuấn Hy biết nàng bị hách thành như vậy lúc này không nên lập tức điều tra, chỉ là chứng cứ mỏng manh, không tra không được. Hắn ôm chặt lấy nàng, để nàng không cảm thấy lạnh, tay tránh khỏi phần nhớt trên lưng áo của nàng.

Khi đám người tụ tập đầy đủ, Lương Tuấn Hy lại nói: “Đêm khuya thế này, đại tiểu thư nhà chúng ta té xuống sông gây ra tiếng động lớn thật làm phiền mọi người.”

Mọi người nghe câu này đột nhiên rất không hiểu hắn muốn làm gì, ngay cả muối cũng không bị thiếu đi cân nào cơ mà, hắn là muốn gì a!

Lương Tuấn Hy lại tiếp tục nói: “Chỉ là ta đột nhiên giờ này mới nhớ ra, trước đó đại tiểu thư có nói với ta một việc rất quan trọng, nhưng ta lại quên mất. Sợ tiếp tục quên nên mới nhân cơ hội mọi người đều có mặt nói ra.”

Hứa Bộ Nam rất khó chịu, hắn gằng giọng nói: “Hy huynh, sư muội đã thành ra như vậy ngươi còn ở đây dùa giỡn cái xiếc gì?”

Bắt hung thủ không bắt, cho Niên Khai Điềm nghỉ ngơi lại không cho, còn ở đây đùa hoa chiêu. Nói gì thì nói sau này nàng cũng sẽ gả cho hắn, hắn làm sao có thể trở mắt nhìn nàng trong lòng nam nhân khác được? Lại nói, rõ ràng dạo này Niên Khai Điềm không xem trọng Lương Tuấn Hy nữa lại làm sao nói chuyện gì quan trọng cho một phế vật biết được.

“Hứa huynh, đây là Điềm Điềm nhờ ta, ta không thể chậm trễ được.” Lương Tuấn Hy hít một hơi thật sâu lại nói với mọi người: “Đại tiểu thư nhà chúng ta có nói rằng, nàng nhìn thấy một người trong những vị lái thuyền đây rất đắc lực, muốn hỏi quý danh để mang hồi phủ gia nhập tiêu cục.”

Nghe được như vậy đám lái thuyền lập tức rất hăng hái. Làm ở tiêu cục đương nhiên tốt hơn làm lái thuyền rồi, trừ người nói chuyện(LTH) ra, đám người khác đều y phục hoa lệ, hẳn lương bổng rất cao. Mà bọn họ cũng không hề hoài nghi lời của Lương Tuấn Hy, bởi trước đó Niên Khai Điềm từng khen lão bản nhà bọn họ rất biết trọng dụng nhân tài.

“Chỉ là nàng không biết tên, chỉ nhớ mặt. Nhưng hiện tại nàng đã thành ra bộ dạng như vậy làm sao nhận diện được.” Lương Tuấn Hy nói xong nghe được âm thanh thở dài của đám người vang lên, thầm cười: “Nhưng không sao, nàng nói với ta, nàng nhớ được tay của người đó rất hữu lực là nhân tài hiếm có. Chỉ là mắt ta lại nhìn không thấy thế nên phải phiền mọi người phối hợp một chút.

Đám người lái thuyền lại nhao nhao lên nói để Niên Khai Điềm phục hồi mới tính, bởi cơ hội này chỉ có một, nên sợ Lương Tuấn Hy nhận sai người. Lương Tuấn Hy lại nói: “Lúc nãy tại hạ đã thay đại tiểu thư chẩn mạch, e rằng phải mất gần một tháng nàng mới bình phục, như vậy há phải làm lỡ cơ hội của các vị ở đây sao? Mà tiêu cục cũng mất đi một nhân tài. Tại hạ nếu còn chậm trễ thì quả thực có lỗi với mọi người, có lỗi với đại tiểu thư.”

Âm thanh đầy tiếc nuối vang lên tức khắc dập tắt sự dị nghị của mọi người. Giờ đây ai ai cũng bảo hắn nhanh chóng đưa ra biện pháp.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lương Tuấn Hy chậm rãi gật đầu, đầu cũng không buồn nhìn lên mà phân phó: “Phiền các vị đưa hai tay mình ra trước. Bá huynh, làm phiền huynh dùng nước vẫy nhẹ lên tay bọn họ rồi chà xát vào nhau vài lần. Các huynh đệ cẩn thận quan sát xem tay bọn họ có biểu hiện lạ gì lập tức báo lại, bàn tay của người được chọn phải nhanh và hữu lực, nhớ đó.”

Đây cũng là lý do hắn gọi hết đám huynh đệ trong tiêu cục đến. Hắn nhìn không thấy không thể quan sát được, vậy liền phải nhờ người đông thế mạnh rồi. Hắn không hoài nghi người trong tiêu cục làm, bởi vì chuyến áp tiêu này đối với bọn họ mà nói cũng rất quan trọng, nếu là làm tốt bạc lãnh được cũng không hề thấp, làm không xong chỉ có lương ít ỏi lại bị ăn mắng.

Lương Tuấn Hy càng không hoài nghi Hứa bộ Nam, bởi chuyến áp tiêu này khẳng định địa vị của hắn(HBN) trong lòng bá phụ bá mẫu. Hai người đó căn cứ vào đây mà quyết định để hắn(HBN) là nữ tế của Niên gia, có đủ năng lực duy trì tiêu cục. Nếu Hứa Bộ Nam muốn hạ thủ nhất định không chọn lúc này.Mọi người làm theo lời của Lương Tuấn Hy, sau khi tay dính nước, liền liều mạng dùng tốc độ nhanh nhất cọ xát vào nhau hy vọng lọt được vào mắt đám người tiêu cục, cuối cùng là mở hai bàn tay. Bá Cao Minh kinh hô túm lấy tay của một người đưa đến trước mặt Lương Tuấn Hy, cao hứng nói: “Hy huynh, tay của người này dường như dính thứ gì đó, rất nhớt.”

Lương Tuấn Hy nhếch môi âm lãnh nói: “Mau bắt hắn lại.”

Thước nhi là người đầu tiên tiến tới túm tay nam nhân kia bẻ ngược ra sau. Bởi nàng biết Lương Tuấn Hy không mang tiểu thư ra đùa giỡn bao giờ, hắn đã nói vậy ắt hẳn tên này có vấn đề. Bởi lúc nàng đứng ở lan can, thấy có người từ chỗ tiểu thư té mà ly khai. Ánh trăng hôm nay quá mờ nàng nhìn không rõ mà thôi. Vốn nghĩ chút nữa tiểu thư ngủ sẽ đi nói với hắn, không ngờ nhanh như vậy hắn bắt được rồi.

Bá Cao Minh cũng túm chặt cổ tay của nam nhân kia. Thước nhi làm hành động nhanh nhưng dù sao thể lực cũng không tốt bằng hung thủ, hắn không thể để một cô nương bắt một nam nhân được.

Mọi người ồ lên liên tục nghị luận chỉ trích Lương Tuấn Hy. Hắn chỉ điềm đạm nói: “Kẻ này là hung thủ đẩy đại tiểu thư nhà chúng ta xuống nước, bắt hắn cũng hoàn toàn không có quá đáng.”

Lúc này Niên Khai Điềm ở trong lòng hắn đã không còn run nữa, bởi vì nàng đã ngủ mất rồi. Hắn ôm nàng vẫn chưa hề buông tay, càng không có ý định giao lại cho Thước nhi.

“Tên hạt tử kia, ngươi có nhìn thấy không mà dám ngậm máu phun người? Ngươi vu oan ta, ăn nói không có chứng cứ, ta muốn báo quan, ta muốn báo quan.” Nam nhân kia cực lực vùng vẫy nhưng lại bị hai người có võ chế trụ căn bản không thể thoát.

Vu oan? Báo quan? Khóe miệng của Lương Tuấn Hy hiện ra một tia cười nhạt nhưng lại có chút âm ngoan mang theo vị máu.

“Lúc lên thuyền, ta cùng Thước nhi đi dạo quanh thuyền một vòng, sau đó cố ý đến hầm rải bột sắn vào xung quanh các rương muối. Mà nam nhân này vì động tay chân với các rương muối nên tay dính lại bột sắn. Hắn cố ý muốn chúng ta nghi ngờ lẫn nhau, lại có thể ngụy tạo thời gian gây án nên mới đẩy Điểm Điềm xuống sông. Chính vì lý do này lưng áo của nàng dính một loạt nhớt cùng loại với trên tay của hắn.”Lương Tuấn Hy giải thích một mạch xong, lại âm giọng hỏi: “Có đúng thế không?” Bởi hắn biết cách làm của nàng chứng tỏ nàng nghi ngờ có người trên thuyền động thủ, thế nên mới cố ý giúp nàng dễ phát hiện hung thủ mà thôi. Không ngờ người này dám đẩy nàng xuống nước, tội đáng chết.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Âm thanh của hắn âm hàn đến nổi để người run bần bật như vừa rơi vào băng tuyền vậy. Sau khi nghe xong phân tích, mọi người đồng loạt hiểu lập tức lấy dây trói người đó lại. Nam nhân đó vẫn hô to rằng bản thân oan uổng nhưng lại bị một người khác lấy vải nhét vào trong miệng.

Lương Tuấn Hy hơi cau mày vì cảm thấy tiếng thét kia rất chói tai, gằn giọng hỏi: “Ngươi oan uổng? Đừng tưởng ta không biết lúc dời muối lên thuyền ngươi đã cố ý để người gây động tác mạnh nhân cơ hội đục lỗ dưới đáy rương. Lúc nãy ngươi vào trong kiểm tra, không thấy muối bị rơi ra ngoài nên mới cố ý đẩy Điềm Điềm để có cơ hội tìm hiểu kỹ nguyên nhân.”

Hắn từng nghe Điềm Điềm nói qua về chuyến áp tiêu lần này. Nếu như một đường áp không hề phát sinh chuyện gì ngoài việc ngựa chết ra liền chỉ có thể gây án trên tàu thôi. Sau đó hắn nghe được Bá Cao Minh nói chuyện Điềm Điềm đi mua thiết lót bên trong rương, hẳn nàng cũng đoán được như hắn.

Thế nhưng Thước nhi đưa hắn đi khắp thuyền lại không phát hiện nơi nào trên thuyền có vấn đề. Vì vậy hắn đoán, hung thủ nhất định sẽ làm thủng rương sau đó nhân lúc không người chú ý mà vào hầm lấy số muối bị rơi ra ngoài thả xuống sông. Như vậy thần không biết quỷ không hay.

Chỉ là hắn đoán không ra, vì sao các tiêu cục trước lại không phát hiện chuyện rương muối bị đục lỗ? Do đó mới rải bột sắn, chỉ cần phát hiện muối bị vơi mất liền lập tức truy tra hung thủ rồi.

Có huynh đệ trong tiêu cục hỏi: “Hy huynh, chúng ta giải quyết tên này thế nào.”

“Theo quy tắc của tiêu cục, chặt tay trói lại, đến khi cập bến giao cả hắn cho tiêu chủ giải quyết.” Đây là người chạm vào muối, chứng tỏ là có ý phá hoại, tiêu cục lấy hai tay của hắn việc còn lại để tiêu chủ giải quyết.

“Thật xin lỗi các vị, tại hạ nóng lòng tìm hung thủ nên dựng nên màn kịch vừa rồi để lừa mọi người, còn thỉnh mọi người thứ tội.” Dứt lời hắn bế Niên Khai Điềm rời khỏi nơi này.

Lúc này mọi người đầy cảm thán, vốn nghĩ Lương Tuấn Hy sẽ là gánh nặng của bọn hắn, không ngờ lại trái ngược hoàn toàn. Không những để bọn hắn không cần nhịn đói, mà còn bảo toàn được uy tín của tiêu cục, tra ra hung thủ hại đại tiểu thư nữa. Nếu hắn không mù, cho dù là bức ép sợ là tổng tiêu đầu cũng phải bắt đại tiểu thư gả cho bằng được.

Hứa Bộ Nam tức giận một đấm hạ lên mặt của nam nhân kia. Tên khốn này suýt hại hắn mất hết tất cả rồi, “Nói đến cùng là người nào sai khiến ngươi?” Không đánh chết tên khốn này hắn thực sự không thể trút được cơn giận này.

Hai mắt của hắn đầy sát khí chỉ muốn lập tức giết chết nam nhân này. Đám huynh đệ trong tiêu cục lại nghĩ hắn tình thâm nghĩa trọng với Niên Khai Điềm nên mới giận như vậy, ở bên cạnh không ngừng khuyên nhủ.

Nam nhân kia bị trói vào cột thuyền, miệng bị nhét khăn, tay bị chặt, đã vậy mặt còn bị Hứa Bộ Nam đánh thành đầu heo nữa chứ, trông thê thảm vô cùng. Nhưng lúc này đây cũng không có người dám cứu hắn. Bởi lúc này mọi người cảm nhận được hàn khí từ Lương Tuấn Hy cùng sát khí từ Hứa Bộ Nam, trái tim nhỏ của bọn họ quả thực chịu không nỗi đả kích đâu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau