TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Một thân thương thế

Khi Niên Khai Điềm xuất hiện trước mắt đám người đang có mặt ở luyện võ trường của tiêu cục, đám nam nhân đều là ha hả mà chào “Đại tiểu thư hảo.”

“Mọi người hảo.” Âm thanh của Niên Khai Điềm leng keng hữu lực. Nếu không phải gương mặt gầy gò do tuyệt thực thì không ai nghĩ nàng hôn mê mới tỉnh đâu. Xuất hiện trên mặt chính là nụ cười tự tin hào sảng mà đã lâu không ai thấy được trên mặt nàng.

Đám nam nhân này không thể chọc Niên Khai Điềm nhưng có thể trêu ghẹo Thước nhi nha. Thước nhi ngày thường, thường xuyên ra ngoài giúp tiểu thư mua đồ dùng cá nhân nên rất hay bước qua chỗ này. Mỗi lần như vậy bọn họ đều là trêu ghẹo nàng không ngớt lời.

“Thước nhi cô nương cũng đến sao.”

“Mấy ngày không gặp có xinh lên nha.”

“Mấy ngày trước còn tưởng không thể gặp Thước nhi cô nương nữa, khiến tim ta tan nát.” Người nói chuyện ôm lấy lòng ngực, nói xong lại bật cười ha hả.

“...”

Thước nhi hùng hổ sắn tay áo, chân đá một hình nhân để luyện quyền gần đó một cái. Chỉ tay vào đám nam nhân mắng: “Các ngươi lập tức im ngay cho bổn cô nương, có đại tiểu thư ở đây còn dám làm càn.” Đám người này mỗi ngày không bị nàng mắng có lẽ sẽ ăn không ngon a.

“Không cần hung dữ như vậy.”

“Đúng a, chúng ta là đang bày tỏ nỗi niềm nhớ nhung đến Thước nhi cô nương mà thôi.”

Thoại âm vừa rơi đám nam nhân lại bật cười rầm rộ.

“Còn cười còn nói, bổn cô nương lập tức đánh các ngươi thành đầu heo.” Thước nhi vẫn giữ thái độ đanh đá kia mở miệng quát to.

Lương quản gia được Niên Sở Hoằng phân phó trông giữ trường luyện võ của tiêu cục, nghe được âm thanh liền quay lại nhìn cũng là cực kỳ ngạc nhiên. Niên Khai Điềm đã lâu không có ra đây, hôm nay trái lại bước ra, còn vận y phục này a. Dạng y phục này lão gia đích thân đặt người may cho nàng, tuy nàng không mặc nhưng mỗi ba tháng lão gia cũng sẽ cho người mang năm bộ đến Điềm viên. Ở khắp Lan Châu này, tìm không ra có người thứ hai mặc loại y phục này đâu.

Hiện tại lại mặc, trên tay còn cầm nhuyễn tiên quay quay nữa, vậy nghĩa là...Nghĩ đến đây Lương quản gia có chút vui mừng, lão gia trở về thấy được nhất định sẽ rất vui a. Hắn cung kính chạy đến trước mặt của Niên Khai Điềm: “Đại tiểu thư hảo, không biết người đến đây có gì phân phó.”

“Không có gì phân phó, quản gia vẫn là làm chuyện của mình đi thôi.” Niên Khai Điềm xua xua tay, bởi không có Hứa Bộ Nam nàng sẽ không trang hiền thục.

Lương quản gia còn chưa kịp đáp đã thấy Niên Khai Điềm mại khai cước bộ bước vào luyện võ trường. Tay nàng cầm lấy nhuyễn tiên mạnh huy lên rồi hạ xuống đất, mặt đất một mảnh bụi bay lên mịt mù.

Kèm theo đó chính là thoại âm của nàng vang lên: “Không biết có vị sư huynh sư đệ nào nguyện ý cùng ta đọ sức không?”

Phụ thân từng dạy nàng, muốn nhanh tiến bộ chính là mở miệng thách đấu. Trong một trăm lần thất bại nhất định rút được thêm một trăm lần kinh nghiệm để tạo nên một thành công. Vì thế phụ thân trước nay dạy nàng đều là cùng nàng giao đấu.

Đám nam nhân ở đây có người lúc Niên Khai Điềm còn nhỏ đã từng cùng nàng giao đấu qua nên không chút cố kỵ. Mọi người cũng đã lâu không cùng nhau đấu, vì tiêu cục liên tục nhận được nhiệm vụ cũng rất ít có cơ hội ở lại trong tiêu cục, mà nàng thì lại chọn làm thiên kim khuê các không động binh đao.Thước nhi nhìn vậy cũng là cầm một thanh trường kiếm bằng gỗ ở một bên cùng một nam nhân giao đấu. Tiểu thư đã quyết tâm thì nàng cũng phải nổ lực một chút. Sau này tiểu thư tiếp quản tiêu cục nàng sẽ là cánh tay phải đắc lực hỗ trợ tiểu thư.

Niên Khai Điềm rất nhanh liền bị đánh ngã. Nhưng nàng lại không có mở thanh kêu đau mà là cắn răng tiếp tục đứng lên xông vào. Phải nhanh chóng nhân lúc phụ thân không ở mà luyện tập, phụ thân trở về lập tức khiêu chiến một trận.

Cứ như vậy đấu đến chiều mới thôi. Đương nhiên Niên Khai Điềm từ bỏ vũ lực đã lâu đâu thể thẳng nổi trận nào, trái lại chính là một thân thương lếch về viện. Mà Thước nhi cũng chỉ tốt hơn nàng một chút thôi.

Cũng không thể trách đám nam nhân kia được a. Phụ thân từng dặn mọi người đối với nàng thì phải nghiêm túc một chút, không được nhân nhượng bởi khi áp tiêu địch nhân sẽ không nhân nhượng mình đâu. Như vậy nàng mới có thể đứng trên vị trí cao nhất của tiêu cục.

Lương quản gia vừa lo vừa sợ. Nhìn thấy rõ ràng vết thương ngày một nhiều xuất hiện trên thân của Niên Khai Điềm, hắn cũng không đành lòng mà nhìn thẳng a. Chỉ là nàng chính là người kế thừa, nếu là không chăm chỉ một chút, đừng nói đến mang tiêu cục phát dương quang đại, ngay cả bảo trụ tiêu cục sợ là cũng không thể a.

Khúc thị biết tin vui mừng đến viện thăm nữ nhi. Đến khi thấy được Niên Khai Điềm chỉ mặc mỗi cái yếm cùng chiếc tiết quần(Luna: khố là quần còn quần là váy) ngồi trên giường chuẩn bị bôi thuốc vào những vết bầm tím chằng chịt trên người, liền sắc mặt tái nhợt quên hết mọi thứ chạy đến.

“Điềm Điềm sao lại ra nông nỗi như thế này?” Nàng nhớ lúc nhỏ nữ nhi đến đó giao đấu thân thủ cũng không tệ như vậy a.

Niên Khai Điềm nhoẻn miệng cười, vươn tay đỡ mẫu thân đến giường ngồi: “Ha ha, mẫu thân, nữ nhi đã lâu không luyện võ nên ngày đầu liền như vậy, sau này sẽ không sao nữa.” May là đám nam nhân kia còn có chút lương tâm, giữ lại khuôn mặt này cho nàng.

“Ân, vậy lần sau cẩn thận một chút.” Khúc thị cũng đau lòng nói. Nàng thực sự không muốn thấy nữ nhi như vậy, nhưng nàng cùng trượng phu chỉ có mỗi một nữ nhi này thôi. “Mẫu thân giúp ngươi thoa dược.”

“Tạ mẫu thân.” Niên Khai Điềm cũng không có từ chối. Bởi Thước nhi bị thương cũng không nhẹ nên nàng để nàng ta cũng trở về nghỉ ngơi rồi, mà thương bên lưng nàng cũng tự thoa không được.
Vừa thoa xong dược vẫn chưa thể vận y phục, bên ngoài đã nghe hạ nhân truyền báo Lương Tuấn Hy đến. Niên Khai Điềm mệt mỏi thở một hơi ra xua xua tay nói: “Không gặp.”

“Tuấn Hy có lòng đến thăm ngươi, làm sao có thể không gặp đuổi người nha.” Khúc thị nhẹ giọng trách vài câu rồi nói với hạ nhân: “Cho tiến thất.”

Niên Khai Điềm khép hờ mắt nhìn Khúc thị, nàng lười biếng nằm sấp ở trên giường. Hiện nàng buồn ngủ a, ngày mai vẫn còn phải ra đó luyện nha, không ngủ đủ giấc, không có tinh thần, thể nào mai cũng sẽ một thân thương cho xem. Sợ là so với hôm nay, ngày mai còn tệ hại hơn thế.

Do mắt của Lương Tuấn hy không thấy vật thế nên cũng không ai kiêng kỵ hắn tiến đến.

Lương Tuấn Hy vốn nghe được hôm nay Niên Khai Điềm đến luyện võ trường của tiêu cục liền là lo lắng. Hắn đương nhiên đoán được kết quả, nhưng công việc quá nhiều không thể rời được.

Thế nên hắn chỉ có chuẩn bị dược cho nàng thôi. Hiện nghe nàng trở về viện, hắn xong việc đến cơm cũng không ăn mang theo dược sương chạy đến. Vốn nghĩ nàng sẽ để hắn tiến thất như lúc sáng thì hiện nàng lại đuổi hắn về.

Tâm có chút trầm xuống, nhưng lòng lo lắng cho nàng vẫn là không giảm. Hắn nghe mọi người nói nàng thương rất nặng liền lo lắng không thôi, đến nỗi làm gì cũng không xong. Cha nương thấy vậy liền mới đến hắn đến đây.

Tiến thất chuyện đầu tiên làm chính là hành lễ, sau đó hắn mới bước đến giường.

Khúc thị không nhìn cũng là biết rồi nên chỉ nói cho lấy lệ: “Tuấn Hy vì nghe tin mà đến sao?”

“Vâng, bá mẫu cũng ở.” Lương Tuấn Hy nói chuyện, sắc mặt lo lắng hướng bên giường lại không biết hiện Niên Khai Điềm đang làm gì.

“Ân, ngươi ngồi xuống trước đi.” Khúc thị đưa tay kéo hắn ngồi ở ghế tròn bên giường: “Điềm Điềm không có thương nặng, ngươi không cần lo lắng như vậy.” Nàng biết hắn lo lắng cho Niên Khai Điềm, nhưng mắt hắn không thấy không nên làm hắn khẩn trương.

“Không biết Tuấn Hy có thể thay nàng bắt mạch không?” Hắn mới không tin nàng không thương nặng. Lâu như vậy không tập võ rồi, lại còn chưa nói đến đám hạ nhân nói nàng đi không nổi phải cho người nâng về, bảo hắn không lo lắng làm sao được.

“Vừa bôi dược xong rồi, hiện nàng cũng ngủ. Ngươi không cần lo lắng nữa.” Khúc thị cố gắng cười một tiếng cho Lương Tuấn Hy nghe mà yên lòng: “Nhìn bộ dáng này của ngươi sợ là cũng chưa dùng bữa đi.”

Không để Lương Tuấn Hy nói, Khúc thị nhanh chóng đứng lên kéo hắn ra ngoài: “Vừa lúc ta cũng chưa ăn, chi bằng chúng ta cùng ăn thôi. Để Điềm Điềm nghỉ ngơi, ngày mai ngươi lại đến xem nàng.”

Lương Tuấn Hy bị kéo lên, mặt hắn vẫn hướng về phía giường. Khi nghe được tiếng thở đều của Niên Khai Điềm rồi mới hơi chút an tâm theo Khúc thị rời đi. Trên đường đi hắn cũng không quên hỏi nàng bị thương nơi nào, có nghiêm trọng không, có chảy máu không hay là tụ huyết...

Khúc thị nào dám nói thế nên cũng chỉ bảo Niên Khai Điềm không cho xem nên không biết. Trả lời qua loa lấy lệ rồi chuyển chủ đề khác. Tiểu tử này cũng quá quan tâm nữ nhi của nàng a, thế nhưng nữ nhi của nàng lại là vô tâm với hắn thì biết làm sao đây.

Lương Tuấn Hy đương nhiên là không để cho Khúc thị thuận lợi chuyển đề tài rồi. Nói vài câu hắn lại chuyển lại lên người của Niên Khai Điềm. Hắn lo lắng nàng, đến mặt cũng không thể gặp, âm thanh cũng không thể nghe liền là bị kéo ra ngoài, hắn làm sao yên tâm cho được.

Chương 7: Đổi xưng hô đi

Sáng hôm sau, khi Niên Khai Điềm vừa tỉnh giấc, mở mắt nàng đã thấy Thước nhi mang nước đẩy cửa bước vào. Trên mặt còn mang theo một chút bất mãn nữa.

“Làm sao? Mới sáng sớm lại có bộ mặt này a.” Nàng cố gắng lếch cả thân người ê ẩm mà ngồi dậy.

“Còn làm sao được, hạt tử kia lại đứng ở trước nguyệt môn chờ tiểu thư a.” Thước nhi chu môi hồi lời, còn không quên quay ra cửa hừ hừ vài tiếng nữa.

Niên Khai Điềm ôm trán khẽ cười: “Gọi hắn tiến thính tử đợi đi, ta chuẩn bị xong liền ra ngoài.”

“Tiểu thư...” Thước nhi bất mãn dẫm chân. Hôm qua nàng bị đánh đến lên bờ xuống ruộng cả người ê ẩm vẫn phải thức giấc sớm liền có chút không cam rồi. Đã vậy còn thấy được bộ mặt đáng ghét của Lương Tuấn Hy nữa, thật là muốn đánh một trận cho bỏ ghét.

Niên Khai Điềm xua xua tay: “Mau lên, còn nữa, sau này hắn tiến đến không cần đứng ở nguyệt môn, chuẩn tiến thính ngồi đợi ta.” Dứt lời nàng cũng đứng dậy chuẩn bị.

Thước nhi ra ngoài, bước chân dẫm mạnh lên trên đất, sải bước đến chỗ Lương Tuấn Hy. Cước bộ vừa dừng nàng đã mở thanh quát dẹp đường: “Tiểu thư bảo ngươi tiến viện, sau này cho phép ngồi ở thính tử không cần đứng ngoài này.”

Lương Tuấn Hy vốn là nghe được từ lúc nãy rồi, tâm tình kích động đến không thể tin. Hiện nghe Thước nhi nhắc lại lần nữa hắn nhoẻn miệng nở một nụ cười ấm áp: “Đa tạ Thước nhi cô nương.”

Hắn mang dược sương nhấc chân tiến vào trong thính tử trong viện của Niên Khai Điềm. Ngồi ở thính tử, Thước nhi cho người mang trà cho hắn rồi lại bước vào hầu hạ Niên Khai Điềm. Hắn đặt dược sương lên bàn bên phải cầm chén trà bên bàn bên trái lên thưởng thức.

Nói vậy liền là buổi sáng nàng tâm trạng tốt sẽ không đuổi hắn a. Hẳn là đêm qua nàng mệt mỏi muốn ngủ nên mới không gặp mặt hắn? Mặc kệ, nhưng từ lúc hắn đến Niên phủ, đã lâu lắm rồi mới được nàng mời uống trà ở Điềm viên a.

Một lúc sau, Niên Khai Điềm đưa tay nâng rèm ngăn giữa thính tử cùng ngọa thất, bước ra ngoài. Lương Tuấn Hy nghe được tiếng bước chân hắn lập tức đặt tách trà xuống đứng dậy.

Niên Khai Điềm khẽ cười, nhìn bộ dáng khẩn trương của hắn thật khiến nàng buồn cười: “Ngồi xuống đi không cần khẩn trương như vậy.”

Lương Tuấn Hy cũng không dong dài, lập tức nói ra mục đích của chuyến đi lần này của mình: “Ta nghe nói đại tiểu thư hôm qua đến luyện võ trường nên cố ý đến đưa chút dược cùng rượu thuốc.”

“Ân, ngươi có lòng rồi. Thước nhi...” Niên Khai Điềm gật đầu ngồi xuống nhuyễn tháp rồi nhìn Thước nhi ý bảo nàng ta tiếp nhận.

Lương Tuấn Hy từ dược sương lấy ra một bình sứ cổ cao cùng một hộp dược đưa cho Thước nhi. Xong hắn lại nói: “Ta còn muốn giúp đại tiểu thư xem qua mạch, để xem có nội thương gì không.”

Niên Khai Điềm bật cười, tên ngốc này thế nào lại nghĩ đến chuyện đám huynh đệ trong tiêu cục sẽ đánh nàng đến nội thương a. Nàng cầm lấy ly trà nhấp một ngụm: “Không cần, ta không có nội thương.”
Lương Tuấn Hy lúng túng mím môi, hắn vẫn đứng đó không có ngồi, mặt hướng về phía Niên Khai Điềm. Hắn đương nhiên biết nàng không có nội thương, đó chỉ là một lý do hắn bịa ra để bắt mạch chẩn ra thương thế của nàng mà thôi. Mắt hắn nhìn không thấy, tai nghe lại chưa chắc nghe được chính xác thứ muốn nghe, nên chỉ có thể thông qua mạch tượng thôi.

Tay hắn cầm chặt cuộn chỉ, chiếc mạch chẩm nho nhỏ bạch sắc được hắn cất giấu cẩn thận không nhiễm một hạt bụi nào nằm trên dược sương, chuẩn bị đưa cho nàng. Hắn phải nói thế nào để nàng cho hắn xem mạch đây.

Như nhìn ra được ý nghĩ trong lòng hắn, Niên Khai Điềm có chút cười khổ nói: “Được rồi, chẩn mạch đi.” Nàng đối xử với hắn tệ bạc như vậy, hắn vẫn là lo lắng cho nàng. Thậm chí đến khi nàng đã xuất giá hắn vẫn là trở về tìm nàng.

Điều này nàng cũng chưa từng nghĩ đến nguyên nhân bên trong. Hôm nay nhắc lại, đột nhiên nàng dùng một nhãn thần vừa hiếu kỳ vừa hoài nghi nhìn về phía hắn.

Đêm đại hôn của nàng hắn xông vào tân phòng kéo nàng đi. Lúc đó nàng ghét bỏ hắn nên căn bản không có hỏi lý do mà chỉ luôn miệng mắng chữi. Đến hôm nàng trúng độc hắn cũng xông vào phòng của nàng.

Hắn biết được chuyện gì sao?

Trong đầu nàng xoay quanh chỉ có câu hỏi đó nhưng nàng biết vĩnh viễn cũng không thể giải đáp được bởi nàng trùng sinh còn hắn thì không. Nếu lúc đó nàng chịu nghe hắn nói thì mọi chuyện đã không có xảy ra như vậy rồi.

Thước nhi nghe tiểu thư nói như vậy lập tức bước tới cướp lấy cuộn chỉ cùng mạch chẩm của Lương Tuấn Hy mang đến cho Niên Khai Điềm. Thật không thể hiểu nỗi, vì sao tiểu thư phải đối xử tốt với tên hạt tử này nha.

Lương Tuấn Hy cũng không để ý những chuyện nhỏ nhặt kia. Hắn tiếp nhận lại cuộn chỉ Thước nhi đưa hồi mình chậm rãi đặt tay lên chẩn mạch.
Qua một lúc, đôi mày của hắn rốt cuộc giãn ra. Xem ra nàng chỉ là ngoại thương thôi, là hắn nghĩ nhiều rồi: “Đại tiểu thư chỉ cần thoa thuốc cẩn thận là được. Thân thể không có gì đáng ngại.”

“Ân.” Nàng sớm biết rồi, cần gì hắn nói. Niên Khai Điềm tháo sợi dây trên cổ tay ra trả lại cho hắn. Nàng nâng mắt nhìn hắn đang cẩn thận bỏ từng thứ vào trong dược sương: “Sau này không cần khách khí như vậy, cứ gọi tên ta là được.”

Thước nhi đưa tay đỡ lấy cằm tránh nó rơi xuống đất. Tiểu thư đây là thế nào? Không lẽ tiểu thư bị tên hạt tử này cảm động rồi nên mới tốt với hắn như vậy? Vậy còn Hứa sư huynh thì sao a?

“Cái này...” Lương Tuấn Hy cũng hách không kém Thước nhi. Nàng để hắn gọi tên nàng a, đây đối với hắn là niềm vui lớn nha. Đã bao lâu rồi hắn không gọi tên nàng, nay lại được gọi sao?

“Ngươi cũng gọi phụ thân cùng mẫu thân ta là bá phụ bá mẫu rồi, không lý nào gọi ta là đại tiểu thư được.” Niên Khai Điềm nói đến đây cũng có chút xấu hổ.

Đời trước nghe mọi người trong phủ nói, nàng còn nhỏ hắn luôn gọi tên nàng, chỉ là nàng còn quá nhỏ nên không ý thức được. Lúc sau hiểu chuyện liền không cho hắn gọi như vậy nữa, mọi người đều gọi nàng là đại tiểu thư lý nào để hắn gọi tên nàng.

Sau đó nàng yêu thích Hứa Bộ Nam liền sẽ càng không muốn hắn gọi tên mình. Thế nên lúc nàng chết nàng cho rằng đó là lần đầu tiên hắn gọi tên mình.

Lương Tuấn Hy tuy thụ sủng nhược kinh nhưng lại rất nhanh vui vẻ đáp ứng. Hắn chờ cơ hội này đã lâu rồi, hiện chính miệng nàng nói đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua rồi.

“Được, vậy ta trở về trước.” Gương mặt hắn đỏ bừng xoay người rời đi.

Niên Khai Điềm nhìn bóng lưng của hắn biến mất sau cánh cửa gỗ lớn nàng nghĩ rất lâu. Đến cùng đời trước Lương Tuấn Hy biết được chuyện gì. Nhưng nhìn bộ dạng của hắn lúc đó cũng không giống nếu như nàng đi hỏi thì sẽ nói sự thật với nàng.

Rất lâu nàng thu hồi đường nhìn, chậm rãi nâng mắt nhìn về phía Thước nhi đứng ở một bên, vẫn còn đang mất hồn nhìn mình trân trối. Nàng biết sự thay đổi của mình đối với Thước nhi chính là kinh ngạc lớn nhất, nhưng biết làm sao được, đã trải qua một đời rồi mà đương nhiên nàng không đối xử với Lương Tuấn Hy như trước nữa.

Thước nhi chớp chớp nhãn tình, nửa ngày mới hồi qua hồn. Thấy được tiểu thư cũng đang nhìn mình, nàng nuốt ngụm nước bọt nói: “Biết rồi, nô tỳ cũng sẽ không gọi hắn hạt...à không sau này sẽ gọi hắn là Hy ca.”

Tiểu thư cũng sửa nàng làm sao không sửa được. Tuy nàng cùng Lương Tuấn Hy đều là hạ nhân Niên phủ nhưng nàng có khế ước bán thân hắn không có. So ra hắn vẫn là cao quý hơn nàng, bình thường nàng cáo mượn oai hùm phụ họa tiểu thư khi dễ hắn thôi. Đương nhiên nàng cũng không có dám nói như vậy trước mặt hắn a.

“Ân, dọn thiện.” Hôm nay mệt mỏi quá, vẫn là ngồi ở viện dùng bữa thôi. Mẫu thân đợi chút mới thỉnh an cũng không muộn a.

Thước nhi nhận lệnh lập tức chạy vèo ra ngoài cửa.

Chương 8: Mở miệng khiêu chiến

Cứ như vậy liên tục bốn tháng liền, thân thủ của Niên Khai Điềm cùng Thước nhi cũng là tốt lên thấy rõ. Số lần bị thương cũng ít lại, đến hôm nay liền không nam nhân nào đánh trúng được nàng nữa. Đây cũng được xem như nàng là thừa hưởng thứ tốt từ phụ thân a, lúc nhỏ phụ thân hay nói nàng rất có khiếu về võ học.

Trong bốn tháng nói ngắn cũng không ngắn mà dài cũng không dài này mọi người trong phủ đều biết, đại tiểu thư sau một đêm hôn mê đã giác ngộ rất nhiều, thay đổi không ít, Lương Tuấn Hy không còn bị khi dễ nữa. Quan hệ của Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy cũng là tiến thêm một bậc mới, nói là bằng hữu cũng có thể xem là bằng hữu đi. Tóm lại là tuyệt không như đời trước.

Sáng sớm hôm nay, Niên Khai Điềm ngồi trước cửa sổ đưa tay chống cằm đặt lên trên song đài, đôi mắt chớp chớp nhìn xa xôi, như nhìn hoa trong viện, lại như không nhìn. Phụ thân theo lý chỉ nên đi một tháng, nếu có sự cố thì cũng chừng hai tháng là tối đa, lý nào lần này đi tận bốn tháng vẫn chưa về a.

Đời trước nàng cũng không nhớ rõ bởi bản thân lo chuẩn bị lễ cập kê cho bản thân. Nghĩ lại, nàng thấy bản thân sống một đời chỉ biết nghĩ cho mình không hề quan tâm đến cảm nhận của mọi người xung quanh.

Lúc này Lương Tuấn Hy cũng tiến đến viện tìm nàng. Mấy tháng nay hắn cố ý buổi tối tán dược, sắp xếp dược liệu sáng chỉ cần phơi xong dược liệu liền có thể tìm nàng trò chuyện, biết đâu có thể bồi đắp thêm tình cảm, nàng cũng không có bài xích hắn.

“Điềm Điềm, nàng ở đâu?”

“Bên này.” Niên Khai Điềm lười biếng đáp một tiếng. Nàng cũng quen với việc mỗi ngày hắn sẽ đến đây tìm mình nên cũng không có biểu hiện gì đặc biệt.

Lương Tuấn Hy nghe được âm thanh, lập tức có thể xác định nàng ở nơi nào. Hắn bước đến trước cửa sổ, nàng ở trong nhìn ra, hắn lại từ ngoài nhìn vào, hai mặt tương hướng.

Gương mặt tuấn tú nếu không có da thịt lòi lõm xung quanh dải băng ở quanh mắt cùng nhìn không thấy vật thì sợ rằng nữ nhân toàn Lan Châu này đều đạp bay đại môn của Niên phủ a. Nhưng hiện cũng không ít bà mối đến Niên phủ hướng Lương quản gia cùng Hoa nhũ nương cầu thân nha, chỉ là hắn luôn tìm cách từ chối bởi hắn còn đợi nàng.

“Xem ta mang gì đến cho nàng.” Lương Tuấn Hy lấy con diều hình hồ điệp đưa đến trước mặt Niên Khai Điềm. Đây là hắn tự làm a, từng cây trúc một đều là hắn tự tuốt, chỉ là mắt hắn nhìn không thấy, nên con hồ điệp kia chỉ có một màu trắng không được vẽ gì lên trên.

Niên Khai Điềm dời đường nhìn vào con diều bằng vải trắng trên tay hắn. Nàng bĩu môi nói: “Không có màu, không thích.”

“Ta để nàng tự vẽ, nàng thích màu gì liền sẽ là màu đó.” Lương Tuấn Hy vẫn giữ nguyên tư thế cùng nụ cười trên môi. Nàng đối xử với hắn như vậy chính là rất tốt rồi a.

Niên Khai Điềm cầm lấy con diều đó nhìn nhìn. Nàng lại nhìn sang phía hắn, hắn không thấy vật mà cũng có thể làm được một con diều đẹp như vậy, nếu là vẽ lên nhất định sẽ còn đẹp hơn nữa nha, chỉ là nàng không biết vẽ a.

Thước nhi nâng váy vừa chạy vào nguyệt môn vừa hô to: “Tiểu thư, tiểu thư, lão gia bọn họ trở về rồi.”

“Thật sao?” Niên Khai Điềm lập tức ngồi thẳng thắt lưng, vẻ mặt vui vẻ mong chờ hỏi. Nàng đứng dậy chỉnh lý lại y phục, cùng nhuyễn tiên, tay cũng không quên đỡ đỡ tóc: “Thấy ta thế nào, tóc, y phục, trang dung?” Con diều đang cầm trên tay cũng vì vậy là rơi xuống đất.

“Đẹp, tiểu thư làm gì mặc gì cũng đẹp a.” Thước nhi cười đến híp mắt đáp.

Niên Khai Điềm đắc ý cười, chống tay lên song đài nhảy ra ngoài. Nàng cứ như một con gió lướt qua Lương Tuấn Hy mà bay ra ngoài.

Khi con diều rơi xuống, âm hưởng cực nhỏ vang lên, một cây trúc làm khung bị gãy, tim của Lương Tuấn Hy cũng theo đó mà rạn nứt. Nụ cười trên mặt hắn cũng đông cứng, quay mặt hướng nơi Niên Khai Điềm ly khai, đôi tay giơ trên không trung hướng phía nguyệt môn gọi: “Điềm Điềm...” Chỉ là nàng không ngừng lại cũng không đáp hắn.

Dừng lại một hồi hắn xoay người ngồi xổm xuống tìm con diều. Đôi tay trên đất mò mẫn liên tục bởi con diều nhẹ đã bị gió thổi bay đi nơi khác rồi.
Thước nhi thấy vậy tốt bụng giúp hắn nhặt lại con diều: “Đây.” Thấy hắn nhận diều nàng cũng chạy theo tiểu thư.

Kỳ thực bốn tháng này nàng cứ nghĩ tiểu thư là quên mất Hứa sư huynh nha. Chỉ là khi thấy tình hình trước mắt, đột nhiên lại có chút đồng cảm với Lương Tuấn Hy. Hắn làm mọi việc chỉ vì đổi lấy một nụ cười một ánh nhìn của tiểu thư mà thôi, ngược lại Hứa sư huynh cái gì cũng không làm lại có được tất cả a.

Lương Tuấn Hy còn chưa kịp đa tạ đã không còn cảm nhận được khí tức của Thước nhi nữa. Hắn mím môi một lúc rồi cũng theo ra ngoài. Nàng sẽ vì Hứa Bộ Nam trở về mà lạnh nhạt với hắn như trước không?

Kỳ thực, mọi người đều nghĩ sai cả nha. Niên Khai Điềm vui vẻ như vậy không phải bởi vì Hứa Bộ Nam trở về mà là phụ thân trở về a. Nàng một lần nữa lại gặp được phụ thân rồi. Phải nhân cơ hội này để phụ thân ngạc nhiên với thân thủ của nàng, không để người nào cáo trạng trước, nàng phải là người mở đầu.

- ---Phân Cách Tuyến Luna Huang----

Lúc này ở chính sảnh tiêu cục đang rất náo nhiệt. Niên Sở Hoằng trở về, Khúc thị nước mắt ngắn nước mắt dài quan quan tâm tâm hỏi han đủ điều.

Niên Nhạn Thanh cùng Niên Tuệ Nhàn bình thường nếu không có dịp gì đặc biệt là sẽ không bước ra đại thính, hiện cũng là đến đó đón. Chỉ còn mỗi mình Niên Khai Điềm vẫn chưa đến.

Niên Sở Hoằng là tổng tiêu đầu của tiêu cục, tính tình phóng khoáng, thân người vạm vỡ, hành xử cũng có chút thô lỗ. Hắn quen ăn to nói lớn, đối với ai cũng là nhiệt tình như vậy lại cực kỳ yêu thích nữ nhi duy nhất của mình. Thế nên nhìn thấy phu nhân của mình khóc lóc như vậy hắn thầm thở dài trong lòng.

Mang đại đao đưa cho một đệ tử của tiêu cục rồi đỡ Khúc thị ngồi xuống chủ vị. Nói qua vài câu liền đã hỏi: “Điềm Điềm nơi nào, vì sao giờ này vẫn chưa đến?” Lúc hắn rời đi nữ nhi chính là ngất xỉu, hắn cũng rất lo lắng a, nhưng áp tiêu nguy hiểm làm sao để nàng theo được. Đó là còn chưa nói đến, hắn biết rõ lý do nàng muốn theo mình.

Nhị thúc của Niên Khai Điềm Niên Khánh Tụ là một thương gia, thế nên không có dáng vẻ thô lỗ như Niên Sở Hoằng mà là một bộ dáng nho nhã hơn huynh trưởng một chút. Nhìn thấy phu thê huynh trưởng như vậy hắn đột nhiên cũng niệm thê.

Nàng đi còn lưu lại cho hắn hai nữ nhi ngoan ngoãn a. Như vậy hắn liền đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi: “Đại ca vừa về liền đã tìm Điềm Điềm a.”
Niên Sở Hoằng cau mày, đưa tay vuốt hàm râu quai nón của mình: “Nhị đệ có đến hai nữ nhi ra đón a, sợ là Điềm Điềm vẫn còn giận ta nên mới không có xuất hiện.” Con nha đầu này, cứng đầu như vậy làm gì không biết, giống hắn nơi nào không giống, lại giống ngay cái tính cứng đầu này.

“Lão gia, Điềm Điềm nàng a...” Khúc thị đang định mở miệng nói ra thay đổi của Niên Khai Điềm trong bốn tháng qua đột nhiên bị cắt đứt.

Lúc này, Niên Khai Điềm lại nhanh bay vào trong chính sảnh. Nhuyễn tiên trên tay nàng vung lên lại mạnh quật tới chỗ Niên Sở Hoằng. Hắn nhanh chóng tránh sang một bên chiếc ghế thái sư lập tức bị nát thành mấy khối. Mọi người đều là chinh lăng nhìn một màn trên.

“Thế nào, còn giận liền hành thích phụ thân.” Niên Sở Hoằng đứng vững cước bộ cách đó không xa, không giận phản tiếu. Hắn ha hả cười lên một trận, như vậy mới là nữ nhi của hắn, toàn núp ở khuê phòng thì làm được gì a.

Niên Khai Điềm thu hồi nhuyễn tiên, chân trước chân sau bày thế phòng thủ. Đôi tay nắm chặt nhuyễn tiên căng ra chắn ngang trước mặt. “Phụ thân, chúng ta đấu một trận nếu là người cảm thấy được liền lần tới đến nữ nhi cùng người đi áp tiêu.”

“Được.” Niên Sở Hoằng nói xong lập tức nắm chặt tay thành quyền, âm thanh răn rắc của các khớp xương vừa vang lên cũng là lúc hắn xông đến. Vẻ mặt hưng phấn, miệng cũng từ lâu bật cười, đã lâu hắn không có cùng nữ nhi này giao thủ. Nhìn chiêu lúc nãy của nàng liền biết được bốn tháng nay luyện tập không ít.

Đôi phụ nữ dưới ánh mắt kinh ngạc của nhiều người động thủ cước giao đấu. Lương Tuấn Hy cầm con diều cũng bước đến, nghe được động tĩnh hắn đứng im ở ngoài cửa không động đậy. Đôi tai khẽ động, tập trung thính lực lắng nghe âm thanh xung quanh, rất nhanh hắn liên xác định được chuyện gì đang xảy ra.

Nàng cùng bá phụ giao đấu sao? Vì lý do gì nha?

Lúc này Niên Sở Hoằng một tay không chút do dự túm lấy nhuyễn tiên của Niên Khai Điềm kéo nàng đến trước mặt mình. Lại rất nhanh lật tay còn lại túm vai nàng ném ra xa.

Lương Tuấn Hy nghe được tiếng la của nàng lập tức xác định được phương hướng nàng sẽ ngã xuống. Hắn nhanh chân phóng lên hai bước xa, tay dài vươn ra bắt lấy nàng.

“Nàng không sao chứ?”

Lúc này Hứa Bộ Nam đứng gần đó cũng là muốn đón lấy Niên Khai Điềm, chỉ là hắn lại kém Lương Tuấn Hy một bước. Tay hắn chỉ có thể chạm đến cánh tay dưới ống tay áo của nàng mà thôi.

“Sư muội cẩn thận.”

Niên Khai Điềm bị một loạt động tác của phụ thân khiến cho không thể đỡ nỗi, rất nhanh liền bị ném ra ngoài. Cả người nàng bay lên không trung, lại được một thân thể rắn chắc cao to ôm trong lòng.

Chỉ là khi đỡ lấy nàng, con diều trong tay của Lương Tuấn Hy lại bị thân thể của nàng làm gãy hết một cánh của hồ điệp. Thế như hiện hắn lại không có tâm tình lo cho con diều nữa, hắn quan tâm nàng hơn.

Niên Khai Điềm mím chặt môi, hất hai nam nhân ra khỏi người mình, đứng vững thân thể. Đôi mắt mở to lại lần nữa xông vào, nàng phải thắng, nhất định phải thắng.

Chỉ là lần công kích này của nàng lại cực kỳ thuận lợi. Niên Sở Hoằng bị nàng đấm một quyền lên lòng bàn tay phải liền ôm lấy cánh tay phải, lui về sau bốn bước giải giáp quy hàng: “Thua rồi thua rồi, bốn tháng nay ngươi quả có tiến bộ, vậy lần sau áp tiêu liền theo phụ thân đi thôi.”

Lúc trước hắn không để nữ nhi đi áp tiêu là bởi vì nàng chỉ một lòng muốn cùng Hứa Bộ Nam một chỗ. Hiện thấy được nỗ lực của nàng, lần giao đấu này cho dù là thắng hay thua, thì lúc nàng mở miệng khiêu chiến hắn cũng đã có sẵn đáp án. Từ lúc này trở đi hắn chính thức để nàng dần dần tiếp quản tiêu cục.

Chương 9: Cảm thấy trống trải

Một câu của Niên Sở Hoằng khiến cho Niên Khai Điềm vui vẻ hô to.

“Tốt quá tốt quá, được đi áp tiêu rồi.”

Niên Khai Điềm nghe được lập tức vui vẻ nhảy cẩn lên. Chỉ là đột nhiên nhớ ra gì đó nàng lại chạy đến trước mặt phụ thân hỏi: “Phụ thân làm sao?” Một quyền của nàng tuy là dùng hết sức nhưng lấy thân thể của phụ thân mà nói, làm sao có thể chịu không nổi.

Niên Khánh Tụ thở dài mặc kệ vô số cái nháy mắt của Niên Sở Hoằng nói: “Phụ thân ngươi lần này suýt nữa mất mạng a, cũng may Bộ Nam phát hiện kịp lúc nên chỉ có cánh tay bị trật xương một chút. Vân Kha giúp hắn bó dược, gần về đến sợ các ngươi lo lắng nên hắn tháo ra.”

Khúc thị nghe được như vậy, vội vàng chạy đến cầm lấy tay của trượng phu, khóc lóc đau lòng quở trách: “Lão gia, ngươi thương nặng như vậy lại còn cùng Điềm Điềm giao đấu, đây là muốn tàn phế sao?”

Niên Sở Hoằng trừng mắt đệ đệ mình, rồi lại hào sảng nói với nữ nhi: “Đừng nghe nhị thúc ngươi nói lung tung, phụ thân là cưỡi ngựa lâu nên tê tay thôi.” Sau lại quay sang an ủi phu nhân nhà mình.

Niên Khai Điềm nhìn dáng vẻ cao hứng của phụ thân, lại dời mắt nhìn Lương Vân Kha ở gần đó. Không đợi nàng hỏi hắn chỉ im lặng một cái gật đầu xác nhận vấn đề.

Nàng hừ một tiếng liền nói: “Vậy ngươi mau giúp phụ thân bó dược lại đi.” Thật đáng chết, lúc nãy nàng còn ra tay nặng như vậy a. Cũng không trách được phụ thân, mẫu thân động chuyện là khóc um sùm than trách đủ điều, thế nên hắn mới tháo băng trước thời hạn.

Nhị sư huynh Lý Sử Thành là người đầu tiên lên tiếng bước đến chỗ của nàng. Hắn cầm một hộp gấm đưa cho nàng: “Sư muội, đây là lễ vật ta tặng muội a.”

Lý Sử Thành là một nam nhân có dáng người cao nhưng lại có chút gầy, thân thủ ngược lại cũng rất tốt. Hắn tuy lớn tuổi hơn Hứa Bộ Nam nhưng lại vào tiêu cục trễ hơn nên chỉ có thể gọi là nhị sư huynh.

Đời trước cũng như đời này, hắn đối với Niên Khai Điềm rất là quan tâm. Mỗi lần đi áp tiêu trở về đều sẽ mua lễ vật cho nàng, khi thì đồ chơi khi thì đồ ăn.

Nàng nhoẻn miệng cười nhận lấy: “Đa tạ nhị sư huynh.” Không cần mở ra nàng cũng biết là vật gì bên trong rồi, chẳng phải cũng sẽ như đời trước sao.

Tam sư huynh Bá Cao Minh mười bảy tuổi, là đại thiếu gia của Bá gia, một trong ba phú hộ to nhất ở Lan châu. Vì lúc nhỏ sức khỏe không tốt thường xuyên bị bệnh nên được Bá lão gia mang đến tiêu cục để Niên Sở Hoằng dạy hắn võ công để kiện thân.

Thế nên Niên Sở Hoằng sẽ không để hắn đi áp tiêu. Bất quá chuyến tiêu lần này quan trọng, mà đám đệ tử trong tiêu cục lại đi áp tiêu ở một số chỗ khác bất đắc dĩ mới phải để hắn đi. Trước khi đi còn phải đến Bá gia hỏi qua Bá lão gia mới dám quyết định.

Tướng mạo của hắn rất bình thường, không có gì nổi trội, nhưng thân thể hắn so với lúc trước tráng kiện hơn rất nhiều. Hắn đặc biệt thích chơi cùng Niên Khai Điềm bởi vì hắn thích Niên Tuệ Nhàn mà nàng ta lại cùng nàng thân cận.

“Sư muội, bốn tháng không gặp liền là tiến bộ không ít nha.” Quả nhiên để hắn nhìn nàng bằng con mắt khác.

Niên Khai Điềm bĩu môi, xòe tay ra trước mặt hắn, ngón tay động động: “Lễ vật của tam sư huynh đâu?”

Đời trước khi Bá Cao Minh nghe tới Niên Tuệ Nhàn gả cho Hứa Bộ Nam thì âm thầm ly khai Lan Châu. Còn hắn đi đâu thì trời mới biết được, nàng lo cho mình còn không xong làm sao có thời gian lo đến hắn.

Bá Cao Minh ngửa đầu cười ha hả: “Ta lần đầu đi áp tiêu nên không biết tiêu cục có tiền lệ trở về phải tặng lễ cho sư muội nha.”

Ngay thời điểm Niên Khai Điềm dẫm chân muốn phản bác, Hứa Bộ Nam lại tiến lên đứng ở bên cạnh nàng: “Ta cũng có lễ vật tặng cho sư muội nha.”

Niên Khai Điềm quên hết nộ khí lúc nãy, vẻ mặt rất không có tiền đồ đưa tay nhận lấy: “Đa tạ đại sư huynh.” Mặt nàng đỏ lên rõ rệt khiến mọi người hiểu rõ tâm ý của nàng.
Sau đó nàng lại trừng mắt quát Bá Cao Minh: “Không cần đi lần đầu hay lần thứ bao nhiêu, có mắt nhìn vẫn thấy được mọi người trở về sẽ tặng lễ cho muội, tam sư huynh đã biết chưa?”

Bá Cao Minh lầm bầm nhại lại lời của nàng khiến mọi người phì cười.

Trong khi ba nam nhân vây quanh Niên Khai Điềm, ta một câu người một câu, thì Lương Tuấn Hy bên này cúi đầu cầm lấy con diều hỏng rời đi. Quả nhiên Hứa Bộ Nam trở về nàng sẽ không nhìn đến hắn nữa.

Lương Vân Kha thấy được vội vã chạy theo phía sau. Khi đuổi kịp hắn vờ cười hỏi: “Đại ca, bốn tháng nay huynh cùng phụ mẫu có khỏe không?” Miệng nói nhưng mắt nhìn con diều trên tay Lương Tuấn Hy, tâm không ngừng lạnh. Đại ca hắn lại một lòng với nữ nhân vô lương tâm kia, thực sự là không đáng.

Lương Tuấn Hy chậm rãi gật đầu nhưng không đáp. Hắn không còn tâm trạng gì nữa, nàng không quan tâm hắn nữa rồi. Nếu mai hắn đến nàng sẽ còn để cho hắn tiến viện không?

“Đại ca, người ta không thích huynh, huynh đừng có cố chấp như vậy có được không?” Lương Vân Kha nhìn dáng vẻ kia của Lương Tuấn Hy hắn liền nhịn không được mà nói ra câu nói đã từng nói hàng trăm hàng nghìn lần. Hắn thực sự muốn nói rằng nữ nhân kia không đáng a.

Lương Tuấn Hy vẫn không đáp một mạch về thẳng viện của mình. Lần này đám người đi áp tiêu cũng không quên mua dược liệu trở về. Sợ là mấy ngày này hắn cũng sẽ rất bận rộn không thể tìm đến nàng quấy rối được.

Quả nhiên qua đi ba ngày, mỗi ngày vẫn như cũ Niên Khai Điềm vẫn là đến luyện võ trường điều đặn. Nàng có thời gian cùng Hứa Bộ Nam thân cận hơn nhưng lại cảm thấy có gì đó rất trống vắng. Phụ thân cùng mẫu thân cũng dần dần giao cho nàng làm chút chuyện trong tiêu cục nhưng tâm trí của nàng có chút lơ lửng không thể nào tập trung được.

Đến ngày thứ tư, nàng chấp tay sau lưng đi lòng vòng viện tử. Hoa nở rộ, hương thơm ngào ngạt nhưng nàng lại không có tâm trạng thưởng thức. Đôi mày liễu chăm chú nhíu chặt, lâu lâu lại phát sinh vài tiếng thở dài.

Thước nhi nhìn tiểu thư đi tới đi lui không biết bao nhiêu canh giờ liền nhịn không được mà hỏi: “Tiểu thư, người đến cùng là thế nào nha? Lý nào lại mấy ngày nay cứ đi qua đi lại, người không chóng mặt nô tỳ cũng hoa mắt rồi a.”

“Không biết.” Niên Khai Điềm chán nản nói. Nàng dừng cước bộ muốn ngồi xuống ghế đá bên bàn, mông chưa chạm ghế đã thở dài đứng lên tiếp tục đi. “Ta cảm thấy thiếu thiếu gì đó, lại không biết là thiếu đi thứ gì.”

Thước nhi chép môi, nghĩ nghĩ. Lúc sau như bừng tỉnh đại ngộ, đôi mắt mở to lóe sáng, nói: “Dạo này Hy ca không có đến a.”

Nghe nhắc tới Lương Tuấn Hy, Niên Khai Điềm chinh lăng nửa ngày. Lý nào nàng sẽ vì hắn mà cảm thấy trống vắng a. Rõ ràng người nàng thích chính là Hứa Bộ Nam tuấn tú khôi ngôi võ công cao cường nha. Lại còn chưa kể có không ít nữ tử ngỏ lời với hắn(HBN) nhưng hắn vẫn là không đáp ứng.Nhưng quả thực bốn ngày nay Lương Tuấn Hy không có đến tìm nàng a. Nàng ngửa đầu nhìn lên mây trắng bị gió thổi chậm rãi động trên bầu trời, sẽ không phải hắn buồn bã nên mới như vậy chứ? Đời trước, những lúc thế này hắn thường...nghĩ đến đây mặt nàng có chút đỏ lên.

Nàng luôn cảm thấy hắn phiền phức nên lúc hắn không đến nàng càng vui liền đâu để ý đến. Hiện nàng là xem hắn như bằng hữu rồi, liền sẽ không khí hắn như trước.

“Đến xem hắn đang làm gì đi.”

Thoại âm vừa rơi, nàng xoay người. Chỉ là khi nàng vừa đưa mắt hướng nguyệt môn đã thấy Hứa Bộ Nam bước đến. Mắt hàm tiếu nhìn nàng, trên tay còn mang theo một lồng thức ăn: “Sư muội, ta vừa bảo trù phòng làm chút tổ yến cho muội đây.”

Niên Khai Điềm cười đến ngọt ngào, chạy đến trước mặt hắn, nàng e lệ cúi đầu: “Chúng ta cùng dùng.” Đầu nàng lúc này sớm đã không còn ba chữ ‘Lương Tuấn Hy’ nữa.

“Được.” Hứa Bộ Nam rất nhanh liền đáp ứng. Sau đó cùng nàng tiến đến bên bàn đá ngồi xuống.

Thước nhi ở bên vì hai người múc tổ yến. Đúng là tiểu thư chỉ vui vẻ khi thấy Hứa sư huynh đến. Ai...vẫn là Lương Tuấn Hy đáng thương nhất, tiểu thư vừa định đến tìm hắn thì lại bị người ngăn rồi, đây chỉ có thể trách hắn không tốt số, không có phúc hưởng.

Ai biết được lúc này Lương Tuấn Hy cô linh linh đứng ở ngoài nguyệt môn, hắn chỉ đến sau Hứa Bộ Nam một chút mà thôi. Hắn dành chút thời gian chạy đến tìm nàng, tay hắn cũng là cầm một lồng thức ăn. Chỉ là bên trong lồng thức ăn kia cũng không phải tổ yến nhân sâm cao quý gì, chỉ là chút dược cho nàng dưỡng nhan bổ khí mà thôi.

Hắn không có bạc, tuy lương bổng của hắn cũng được xem là cao trong đám hạ nhân, nhưng hắn muốn thú nàng, gia cảnh lại không phải khá giả nên phải để dành. Cả phục trang cho bản thân hắn cũng không dám chi mà chỉ dùng đến khi rách mới đổi. Hắn muốn có đủ tam thư lục lễ, sính lễ thú nàng cũng phải nhiều, nên chỉ có cố gắng mà tiết kiệm thôi.

Không ngờ nghe được âm thanh vui vẻ của nàng như vậy. Hắn muốn nhấc chân bước vào, lại sợ làm nàng mất hứng lại càng không muốn "thấy" nàng vui vẻ bên nam nhân khác. Không thể làm gì khác hơn là xoay người ly khai, bàn tay nắm chặt lồng thức ăn hiện lên gân xanh.

Thân ảnh của Lương Tuấn Hy vừa khuất sau tường viện thì bên kia Niên Tuệ Nhàn cũng tiến đến viện. Vừa thấy được Niên Khai Điềm cùng Hứa Bộ Nam đang cười nói vui vẻ cũng bước vào.

“Đường tỷ, Hứa sư huynh hảo.”

Niên Khai Điềm giơ tay vẫy vẫy gọi: “Đường muội đến đây cùng ăn thôi.”

Hứa Bộ Nam đưa tay lên che miệng đỏ mặt ho khan hai tiếng: “Ta không biết tam tiểu thư cũng đến nên không có chuẩn bị nhiều như vậy, thật xin lỗi.”

“Là ta đến không báo trước, Hứa sư huynh không cần tự trách.” Niên Tuệ Nhàn cười đến híp mắt, ngồi xuống bên cạnh Niên Khai Điềm hỏi: “Đường tỷ hôm nay không đến luyện võ trường sao?”

“Ân, phụ thân nói mỗi ngày đến đó một canh giờ là được rồi.” Nói xong Niên Khai Điềm đẩy một chén tổ yến đến trước mặt nàng ta: “Ngươi dùng phần của ta đi.” Dù gì hiện nàng cũng không muốn ăn, nếu không phải là Hứa Bộ Nam mang đến thì nàng đã sớm từ chối rồi.

“Vậy làm sao được.” Niên Tuệ Nhàn dịu dàng đẩy lại trở về trước mặt Niên Khai Điềm.

Thấy hai nữ nhân đẩy qua đẩy lại, Hứa Bộ Nam thức thời liền nói: “Ta nhớ ra có chút chuyện, vẫn là hai người ở đây dùng đi, ta đi trước.” Dứt lời hắn liền đứng lên ly khai Điềm viên.

Thế là hai nữ nhân ở đây vừa ăn vừa cười nói, không hề có chút mất tự nhiên nào xuất hiện trên mặt.

Chương 10: Không nói ra được

Lại qua đi mười ngày, Niên Khai Điềm vì chuẩn bị lễ cập kê của mình cùng Niên Tuệ Nhàn nên cũng đã quên mất chuyện của Lương Tuấn Hy. Nếu không phải bận rộn bị mẫu thân kéo đi may y phục chọn đồ trang trí thì chính là phải nghe phụ thân giảng về cách quản lý tiêu cục.

Cũng trong mười ngày này, Niên Nhạn Thanh có đến tìm nàng. Nhìn dáng vẻ của nàng ta như là có lời muốn nói lại thôi, nàng cũng không có ép uổng hay bảo nàng ta cứ nói đừng ngại, mà chỉ là xem như không thấy thôi.

Sáng ngày kế tiếp, khi ánh dương quang còn chưa tỏ đã thấy Thước nhi cũng một đám bà tử chạy vào viện của nàng rồi. Mặc các nàng làm gì, nàng cứ nhắm mắt ngủ gà ngủ gật. Thước nhi bất đắc dĩ vịnh chặt hai vai giữ cho nàng đừng ngã.

Sau hai canh giờ đám bà tử kia mới rời đi tha cho nàng. Nàng nằm ở bên nhuyễn tháp chớp chớp mắt, có chút ngủ đã tỉnh rồi hỏi: “Còn bao lâu nữa mới phải ra ngoài.”

Thước nhi ngồi một bên giúp nàng quạt, mắt nhìn ra cửa to trước mặt: “Cũng sắp rồi, chỉ cần Hoa nhũ nương đến liền ra ngoài.”

“Ân.” Niên Khai Điềm gật gật đầu, nàng lại như nhớ được gì liền hỏi: “Dạo này đường tỷ rất lạ, ngươi có thấy như vậy không?”

Thước nhi chớp chớp mắt, nghiên đầu, nghĩ qua một lúc lại nói: “Cũng vẫn là không lạ bằng tiểu thư người đâu.” Từ sau khi tỉnh lại liền hệt như một người khác a, bản thân nàng cũng nhận không ra nữa rồi.

Niên Khai Điềm nghiên đầu trừng Thước nhi một mắt, nàng đang hỏi việc chính lý nào lại ăn nói linh tinh thế này nha. Hừ hừ hai tiếng thật khẽ, há mồm vừa định nói lại nghe hạ nhân bên ngoài báo Niên Nhạn Thanh đến.

Sau khi Niên Nhạn Thanh tiến vào, nàng nhìn Niên Khai Điềm vẫn còn nằm trên nhuyễn tháp nhìn mình liền lấy tay che miệng khẽ cười: “Đường muội vì sao giờ này còn ở đây lười biếng nha, hôm nay đường muội cùng Nhàn nhi là nhân vật chính a.”

“Mẫu thân chưa cho xuất hiện a.” Niên Khai Điềm đáp xong, giơ tay lên tùy tiện chỉ một cái ghế gần đó, lười biếng nói: “Đường tỷ mời ngồi.” Hiện nàng không có cảm giác được vị đường tỷ này không thích mình nữa, nàng ta nói chuyện với nàng cũng nhiều hơn, chỉ là chưa cởi mở mà thôi.

Thước nhi rất nhanh liền tiến đến sai sử hạ nhân khác mang trà bánh vào trong thính tử. Kỳ thực lúc nãy tiểu thư hỏi, hiện nàng cũng là nên suy nghĩ một chút. Trước nay tiểu thư cùng nhị tiểu thư không có lai vãng, lý nào dạo gần đây liền hay tìm đến.

“Đường tỷ đến đây tìm muội là vì chuyện gì a?” Niên Khai Điềm tì gò má vào gối nhỏ trên nhuyễn tháp nhìn gương mặt tú lệ của Niên Nhạn Thanh.

Niên Nhạn Thanh khẽ cười lắc đầu: “Cũng không có gì, chỉ muốn đến hỏi đường muội chút sổ sách của tiêu cục a.”

Nàng âm thầm đánh giá Niên Khai Điềm, lúc này chính là mặc một thân <Lục Vãn Chiếu> sam y phấn cam sắc thêu hoa mai nở rộ cùng các cành lá tất cả đều là màu trắng, váy dài đạm cam sắc cũng là thêu hoa mai trắng cành lá lúc sắc đậm nhạt khác nhau nhìn rất chính chắn. Trong lòng lại dâng lên một cổ cảm xúc khiến đầu nàng phải lập tức quay sang chỗ khác.

Thước nhi nghe vậy không đợi tiểu thư phân phó đã chạy đi lấy sổ sách của tiêu cục mang tới cho Niên Nhạn Thanh xem.

Niên Khai Điềm dạo gần đây bị bắt học tính toán sổ sách. Đây là chuyện đời trước nàng chưa từng làm, chuyện này chỉ do Khúc thị cùng Niên Nhạn Thanh xử lý mà thôi. Kỳ thực, tính toán đối với nàng mà nói chính là một loại cực hình, nàng luôn nhớ sai các con số, cả bàn tính khẩu quyết nàng cũng thuộc không nổi thế nên rất là bi ai a.

Niên Nhạn Thanh tiếp nhận qua sổ sách, mở ra xem, đôi mắt càng xem đôi mày thanh tú càng nhíu chặt. Nàng dời mắt khỏi sổ sách lại nhìn Niên Khai Điềm: “Đường muội, trong này là muội tính sao?” Hoàn toàn không có cái nào đúng cả.

“Ân.” Niên Khai Điềm tự hiểu bản thân nên lập tức thừa nhận. Nàng cũng biết nhất định là có sai a, chỉ là không biết sai bao nhiêu mà thôi.

Niên Nhạn Thanh nuốt một ngụm nước bọt, “Nếu là để bá mẫu thấy được, sợ là...” Những thứ khác nàng cũng không dám nói. Mấy hôm nay Khúc thị phí không ít công sức nhưng hiện nhìn liền biết công dã tràng rồi.

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***
Niên Khai Điềm bĩu môi lười biếng chậm rãi nói: “Biết làm sao được a, muội là đối với thứ này không có thiên phú.”

Niên Nhạn Thanh không còn cách nào khác liền phải giúp nàng chỉnh sửa: “Vậy liền cho người mang bàn tính cùng bút viết đến ta giúp đường muội sửa lại a.”

“Ân.” Niên Khai Điềm hướng Thước nhi vây vẫy tay. Thước nhi lại chạy thêm một lần nữa đến bên bàn sách.

Thấy Niên Nhạn Thanh bắt đầu gõ bàn tính, Niên Khai Điềm lại mở miệng hỏi: “Đường tỷ không ở chỗ đường muội giúp nàng chuẩn bị lại chạy đến đây.”

Nghe nhắc đến muội muội mình, đáy mắt của Niên Nhạn Thanh lóe lên vài tia sáng quá dị lại rất nhanh tiêu thất. Nàng lắc lắc đầu nói: “Bên đó có hạ nhân, ta vẫn là xem sổ sách tránh bá mẫu lại sinh khí.” Lúc này tay phải đang cầm bút của nàng cũng siết đến chặt.

Đương nhiên cử động của nàng ta không qua được ánh mắt của một người từng trải qua một kiếp như Niên Khai Điềm. Nàng nhíu mày suy nghĩ hồi lâu, vẫn là đoán không ra cái thần sắc kia là gì.

Nàng chống tay ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa, vừa lúc thấy Hoa nhũ nương mặt mày rạng rỡ bước đến: “Lão nô gặp qua đại tiểu thư, nhị tiểu thư.”

Niên Nhạn Thanh nâng mắt, nhìn Hoa nhũ nương khẽ gật đầu lại tiếp tục công việc của mình. Nàng như là không quá xem trọng những lễ nghi này, đối với nàng có hay không thì cũng vậy thôi, vĩnh viễn không thay đổi được sự thực nàng đang ở nhà bá phụ.

Niên Khai Điềm nhoẻn miệng cười: “Nhũ nương đứng lên a.” Nhân tiện đưa tay cầm lấy ly trà còn đang bóc hơi nóng đưa lên trên miệng thổi thổi rồi nhấp một ngụm.

“Phu nhân để lão nô gọi người cùng nhị tiểu thư đến chính sảnh.” Hoa nhũ nương một câu truyền đạt lại.

“Ân.” Niên Khai Điềm gật đầu rồi phất tay áo: “Nhũ nương giúp ta nói với nương, ta cùng đường tỷ sẽ lập tức ra đó.”

Sau khi Hoa nhũ nương lui ra ngoài, Niên Khai Điềm cũng đứng lên. Nàng xoay xoay eo, lắc lắc đầu nói: “Đường tỷ, chúng ta cũng ra ngoài thôi không nên để mọi người đợi.”Đôi mắt của Niên Nhạn Thanh đột nhiên tối lại, lại có chút ưu sầu. Nàng chậm rãi khép sổ sách trên tay lại, đứng lên: “Ân, ra ngoài thôi.”

Nhìn theo bóng lưng tiểu kiều của Niên Nhạn Thanh xa dần, mày liễu của Niên Khai Điềm ninh chặt không khẽ hở. Đây là lý do gì nha, hôm nay là lễ cập kê của muội muội mình mà nàng ta lại không ở viện chạy đến chỗ nàng. Khi nghe được phải ra ngoài còn có thần sắc kia a.

Cước bộ nàng thả nhanh, bước đến bên cạnh Niên Nhạn Thanh mới giảm tốc độ lại: “Đường tỷ không khỏe sao?”

Niên Nhạn Thanh hơi cúi đầu một chút khi ngẩng lên lại mang theo ý cười nhìn Niên Khai Điềm: “Không có, vì sao đường muội là hỏi như vậy?” Tay nàng bất giác đưa lên gương mặt được thượng trang dung cẩn thận kia, nàng để lộ chút gì sao?

Niên Khai Điềm lắc đầu cười: “Nhìn sắc mặt của đường tỷ không tốt nên ta mới hỏi thôi, nếu không có gì thì tốt rồi.” Nàng như nam tử, phóng khoáng mà cười. Nàng mới không tin đâu, nhưng vẫn là giả vờ tin.

Mặt của Niên Nhạn Thanh lập tức đỏ ửng vì xấu hổ. Tay nắm chặt khăn xoắn đến không còn nhìn ra hình dạng ban đầu nữa.

Niên Khai Điềm lại ngửa đầu nhìn trời cao thán: “Ai...hôm nay là lễ cập kê của muội a, muội không khẩn trương ngược lại đường tỷ ngươi khẩn trương cái gì nha.”

Đời trước nàng rất khẩn trương buổi lễ này. Bởi vì khi buổi lễ này qua đi, nàng chính thức có thể tiến gần một bước thân cận Hứa Bộ Nam rồi. Có lẽ đã từng trải qua nhiều thứ nên đối với buổi lễ này nàng không còn mặn mà như trước nữa. Cuối cùng nàng cũng sẽ được gả cho Hứa Bộ Nam thôi, không cần phải vội.

Chỉ là vì đường tỷ bên cạnh này đột nhiên là cùng nàng thân cận không ít nha. Lại là có tâm sự muốn thổ lộ cùng nàng nhưng không biết nói thế nào hay là căn bản chưa suy nghĩ kỹ có nên nói hay không, nên đến giờ vẫn ấp úng không tiết lộ.

Biết bản thân luống cuống, Niên Nhạn Thanh mặt đỏ đến mang tai, đầu chôn càng thấp hơn. Đôi môi vốn mím chặt khẽ mở: “Ta nhớ lại lễ cập kê của mình nên có chút hoài niệm thôi.” Tùy tiện tìm một lý do nói cho qua rồi lại chuyện chủ đề, “Đường muội vì sao không khẩn trương nha, mỗi một nữ tử đối với buổi lễ này đều là rất cao hứng.”

“Muội cảm thấy có hay không thì vẫn thế thôi, chỉ cần mọi người bình an là được rồi.” Niên Khai Điềm vẫn bước, tiếu ý trên mặt nồng đậm, nàng sẽ không để mọi người xảy ra chuyện gì nữa.

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***

“Đường muội thay đổi rồi.” Niên Nhạn Thanh phun ra một câu từ đáy lòng. Nàng đã từng cảm thấy bá phụ bá mẫu có một nữ nhi như Niên Khai Điềm chính là bất hạnh, nhưng từ khi tỉnh lại thấy được nàng ta thay đổi nàng cũng không còn chán ghét nàng ta như trước nữa.

“Mỗi người trưởng thành đều thay đổi, muội là học theo đường tỷ nha.” Niên Khai Điềm cười híp mắt đáp cũng không quên khen Niên Nhạn Thanh một câu.

Nhưng ngược lại với tưởng tượng của nàng, Niên Nhạn Thanh cư nhiên không vui vẻ mà trong mắt có chút đỏ. Một hồi lâu nàng ta mới đáp: “Ta nào có điểm gì tốt để đường muội học theo, nữ nhi gia vẫn là phải như Nhàn nhi mới được yêu thích.” Dứt lời, mặt nàng xoay đi nơi khác, đưa tay lên thấm đi giọt nước mắt chuẩn bị rơi.

Niên Khai Điềm lại lần nữa kinh hách, sẽ không phải là nhị thúc phân biệt đối xử chứ? Nhưng cả hai đời, nàng thấy nhị thúc yêu thương bọn họ là ngang nhau nha, đây lại là chuyện gì a.

Bất quá nàng cũng không hỏi tiếp nữa. Nhìn nàng ta khóc đột nhiên lòng nàng cũng có chút đồng cảm a. Đời trước cũng là Hứa Bộ Nam thú Niên Tuệ Nhàn nàng cũng là đau lòng như vậy. Trong lòng vẫn có ganh tỵ nhưng lại cảm thấy bản thân kém cỏi không bằng được nên không thể nào với được đến thứ mình mong muốn.

Cứ thế cả hai không nói gì nữa mà im lặng đến chính sảnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau