TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Tâm ý tương đối

Đến chiều cả hai mới thoát khỏi được khu rừng, Lương Tuấn Hy kéo Niên Khai Điềm đến một khách điếm trước. Hắn gọi ra vài món ăn đơn giản xong, lại bảo tiểu nhị luộc cho mình một cái trứng gà nóng.

Niên Khai Điềm hiếu kỳ hỏi: “Không về nhà, đến đây làm gì?” Hôm nay nàng đi ra ngoài lâu như vậy, còn chưa có thỉnh an nương a, sổ sách cũng chưa hề nhìn tới.

Lương Tuấn Hy cầm đũa lên nói với nàng, “Mất hết nửa buổi nàng cũng đói rồi, ăn cái này trước đi, chút nữa hồi phủ lại ăn thứ khác.”

“Ân.” Niên Khai Điềm đồng ý, dù gì nàng cũng đói sắp ngất rồi, vẫn là ăn trước đi, nhỡ chút nữa hồi phủ, tắm xong lại ngủ mất. Nàng ăn được hai đũa lại thấy người đối diện chỉ ngồi đó, lập tức phát giác bản thân vô tâm.

Nàng vội gắp một ít thức ăn cho vào chén của hắn: “Ngươi cũng ăn đi.”

“Ân.” Lương Tuấn Hy cũng vui vẻ cầm chén đũa lên ăn.

Hai người ăn xong, tiểu nhị cũng mang trứng gà lên. Dưới ánh mắt lom lom hiếu kỳ của Niên Khai Điềm, Lương Tuấn Hy cẩn thận lột vỏ rồi xé vạt áo của mình.

“Ta có!” Niên Khai Điềm thấy vậy liền trước một bước, xé đi một phần váy không bám bẩn trên người mình đưa cho hắn. Tuy nàng không biết hắn làm gì, nhưng mà y phục hắn vốn không nhiều còn bị xé rách thì không tốt. Y phục Hứa Bộ Nam cho nàng, nàng vốn không dự tính mặc tiếp nữa, vậy thì xé đi. Mà có lẽ bọn họ sớm cho nàng đội mũ xanh nên mới cố ý tặng cho nàng kiện y phục này.

Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui, quan hệ của nàng cùng hắn cứ lắp la lắp liếm không công khai xem như vẫn là chưa có gì, vậy thì đâu tính là bị chụp mũ xanh đâu. Cùng lắm thì là bị lừa gạt tình cảm thế thôi, mà nàng cũng không hề buồn, vậy liền cho qua đi.

Lương Tuấn Hy nào có để ý đến là âm thanh xé rách bởi lúc này rất ồn, nên càng không biết mảnh vải trên đó nằm trên y phục của nàng, hắn ‘đa tạ’ một tiếng liền đưa tay nhận lấy. Sau đó lại tỉ mỉ bọc trứng lại, đứng lên bước đến bên cạnh này.

“Ngươi muốn làm gì vậy?” Niên Khai Điềm cũng còn chưa biết hắn muốn làm gì, nên thân người hơi ngửa ra sau.

Lương Tuấn Hy chuẩn xác vươn tay ra, giữ lấy sau gáy của nàng, lại chậm rãi đem trứng đặt lên mắt nàng nhẹ nhàng lăn: “Nàng khóc lâu như vậy thiết nghĩ mắt cũng sưng to rồi, nếu để mọi người thấy vậy có phải sẽ đau lòng không!” Âm thanh ôn nhuận truyền vào tại khiến Niên Khai Điềm có chút ngượng lại có chút ấm áp ngọt ngào.

Không nghĩ đến chuyện này hắn cũng quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy, hắn còn giống nữ nhân hơn cả nàng. Nàng nhắm mắt tùy ý hắn thay mình lăn mắt, cảm giác được nhịp đập của trái tim mình có chút nhanh rồi.

Chỉ là nàng có thích hắn sao, nàng không biết!

Do ở Lan Châu có không ít thương nhân lái buôn qua lại, dân phong cởi mở nên đối với lễ tiết đều nhìn rất thoáng, hành động của Lương Tuấn Hy trong mắt của bọn họ cũng chỉ là bình thường mà thôi. Thế nên giờ đây ngoại trừ ngưỡng mộ ra, thì cũng chỉ là ngưỡng mộ. Nếu đổi lại là ở kinh thành, sớm không biết đã hình thành biết bao nhiêu bài văn khó nghe rồi.

Đến khi Niên Khai Điềm hồi phủ, nàng tắm xong lập tức lăn lên giường ngủ, bởi vì bản thân quá mệt mỏi rồi. Trước đó cũng không quên nói với Thước nhi, y phục kia mang đi thiêu đốt, những loại y phục như thế này ngày sau nàng cũng sẽ không vận đến nữa, mang hết cho người khác đi.

Thước nhi thập phần không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn là làm theo. Nàng đốt xong kiện y phục kia liền, lấy hết y phục dạng nữ tính có trong tủ một lần soạn ra ngoài. Bản thân nàng từng có hai kiện như vậy, là lúc tiểu thư vì Hứa Bộ Nam mà thay đổi bản thân cũng có làm cho nàng, nhưng mặc cảm thấy rất vướn víu nên cũng không có mặc nữa, đương nhiên nếu giờ có đổi ý mặc thì cũng quá muộn rồi, mặc có vừa nữa đâu.

Lúc này tú phường mang y phục đến, nàng lại vất vả một phen lựa hết y phục nữ tính kia ra. Sau đó mang y phục mới tặng cho Niên Nhạn Thanh cùng Niên Tuệ Nhàn, bảo là tiểu thư may cho bọn họ, số y phục cũ liền mang xuất phủ đi tặng người khác.- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sáng ngày kế tiếp, Niên Khai Điềm đến luyện võ trường trở về liền đến thỉnh an Khúc thị, trùng hợp Niên Sở Hoằng cũng ở, hắn ha ha cười vẫy tay nói: “Điềm Điềm, đến thật đúng lúc a, phụ thân có việc muốn tìm ngươi.”

Niên Khai Điềm cười tít mắt nhảy vào ngưỡng cửa, tinh nghịch hỏi: “Nga? Phụ thân vừa áp tiêu về đã vui như vậy, có phải mua được thứ gì cho người ta hay không?”

“Ngươi đừng suốt ngày chỉ biết ăn chơi có được không.” Khúc thị có chút không hài lòng về thái độ không nghiêm túc của Niên Khai Điềm mấy hôm nay: “Ngươi xem, sổ sách tính lúc nào cũng sai.”

Biết nữ nhi y hệt mình, thế nên Niên Sở Hoằng cũng mở miệng mà bao che: “Nàng đừng vậy, Điềm Điềm hiếu động đương nhiên đối với mấy thứ khô khan đó không có hứng thú rồi, chuyện gì cũng phải từ từ.”

“Phụ thân uy vũ.” Niên Khai Điềm ngửa đầu hô to khẩu hiệu ba lần. Quả nhiên sổ sách cực kỳ khô khan, nàng căn bản nuốt không nỗi a!

Vỗ vỗ vai trấn an thê tử xong, Niên Sở Hoằng lại bật cười nói với nữ nhi rằng: “Điềm Điềm a, ngươi cũng không còn nhỏ nữa, phụ thân vừa thương lượng với mẫu thân ngươi xong, để ngươi nhanh chóng thành thân.”

Niên Khai Điềm rất không ý tứ phun hết trà trong miệng ra ngoài, khụ khụ hai tiếng rất kinh ngạc hô: “Sao nhanh vậy?” Nếu là đời trước có lẽ nàng đã vui đến không ngủ được, thế như đời này khác rồi, cho dù Hứa Bộ Nam không lén lút sau lưng nàng thì nàng cũng không nguyện thành thân quá sớm nữa.

“Không những phải nhanh mà còn phải tìm nam nhân nào có thể thay ngươi tính toán sổ sách nữa.” Khúc thị nhấp một ngụm trà tiếp lời. Chuyện này phải suy tính thật kỹ, nàng cùng lão gia bàn bao lâu, vẫn là cảm thấy Hứa Bộ Nam là lựa chọn tốt nhất. Hắn là nàng cùng lão gia nhìn lớn lên, lại thông minh còn có thể tính toán, mà nữ nhi của nàng lại thích hắn, vậy đã là không còn gì để chê nữa rồi.

Lúc này Hoa nhũ nương mang chút trái cây đã cắt sẵn bước vào, hành qua lễ liền đặt lên bàn. Nàng hy vọng qua chuyện này Lương Tuấn Hy sẽ suy nghĩ thấu đáo hơn. Hôm qua nhìn thấy hắn trở về, không biết gặp phải chuyện gì, mặt mày vui vẻ hẳn ra nói chuyện cũng nhiều hơn, cơm cũng ăn thêm hai chén khiến nàng rất vui. Nhìn biểu hiện tổng thể kia nhất định là liên quan đến Niên Khai Điềm rồi.Niên Khai Điềm xua xua tay cực lực cự tuyệt: “Không muốn đâu!”

“Còn xấu hổ nữa a! Không phải lúc trước rất muốn thành thân sao?” Khúc thị che miệng nhìn nư nhi của mình cười, nghĩ rằng nàng xấu hổ nên mới cự tuyệt.

Niên Sở Hoằng vuốt râu hào sảng nghĩ gì nói đó: “Điềm Điềm phụ thân chỉ có mỗi mình ngươi, ngươi thành thân sớm vừa giúp cho tiêu cục có người chăm lo không cần mẫu thân ngươi vất vả, lại để chúng ta mau có tôn tử bế không phải rất tốt sao?”

“Người ta không muốn đâu.” Niên Khai Điềm có chút giận, đứng lên: “Nếu muốn thì hai người hòa ly rồi tự thành thân lại đi.” Dứt lời xoay người bước ra ngoài.

Ba người đứng hình đồng loạt nhìn bóng lưng nàng như thể không tin được nàng sẽ phản ứng mạnh như vậy. Từ lúc hôn mê tỉnh lại nàng quả là thay đổi rất nhiều, nhiều đến nỗi bọn họ đôi lúc nhận không ra nữa.

Niên Khai Điềm rời khỏi viện của Khúc thị liền đến tìm Lương Tuấn Hy. Khi nàng đến hắn đang bận bịu phân loại dược từ trong hai rương lớn mà phụ thân nàng vừa mang về. Hôm nay có lẽ do hắn bận bịu không lưu ý mà không phát hiện ra nàng đến.

Nàng bước đến ngồi xổm xuống bên cạnh hắn hỏi: “Mỗi ngày đều làm những công việc này không chán a?”

Khi nàng đứng bên cạnh mình, Lương Tuấn Hy đã phát hiện rồi, hắn còn chưa có phản ứng gì đã nghe nàng hỏi một câu. “Nếu ta nói ta chán vậy có phải may miệng lại không cần ăn nữa không?” Hay hoặc là nàng nuôi ta cũng được. Chỉ là vế sau hắn chỉ âm thầm bổ sung.

“Xem ngươi kìa, mồ hôi đầy trán thế này cũng không ngừng lại nghỉ một chút.”

Niên Khai Điềm bật cười ha ha, nàng đưa tay giúp hắn lau mồ hồi trên trán hệt như hôm qua hắn giúp nàng lăn mắt vậy. Hành động này khiến tim hắn suýt chút nữa là ngưng đập luôn rồi. Có phải nàng đã thay đổi rồi không, nếu là như vậy lúc đầu hắn nên sớm nói cho nàng biết, vậy có phải tốt hơn rất nhiều không.

Nhớ lại lời của mẫu thân lúc nãy, Niên Khai Điềm thở dài ai oán nói: “Ngươi thật giỏi a, thứ gì cũng tinh thông.”

“Nào có.” Lương Tuấn Hy cười gượng hai tiếng, “Kỳ thực ta không giỏi về dược đâu, là nhị đệ mới là giỏi. Cha dạy, nhị đệ luôn vừa nói đã biết, lại còn là nói một biết mười, ta phải học đi học lại mới biết.” Đây là hắn nói thật, cha nương bảo hắn không nên cố sức nữa, thế nhưng hắn vì nàng mới cố gắng học, hắn muốn sức khỏe của nàng do chính tay hắn chăm sóc.

Trùng hợp Hứa Bộ Nam bước đến nhìn thấy một màn này đầy ấp không cam lòng. Không phải nói nàng đã lâu không gặp Lương Tuấn Hy nữa rồi sao, vì sao sẽ thân mật như vậy?

“Sư muội, Hy huynh.”

“Hứa huynh đến có việc gì?” Mặt của Lương Tuấn Hy đỏ bừng, không biết là vì làm nhiều việc hay vì phơi nắng hạ hay do hành động ban nãy của Niên Khai Điềm mà nhìn vô cùng khả ái. Hắn hướng mặt về phía âm thanh vừa phát ra, đứng lên như thể nếu là nói lấy dược hắn lập tức đi lấy vậy.

Niên Khai Điềm thu tay lại, xoay đầu nâng mắt nhìn người cách mình một khoảng không xa. Nàng không vội đứng lên, vẫn im lặng nhìn đôi mày cau lại của Hứa Bộ Nam. Nếu là trước nàng sớm đã chạy đến đó, nhưng hiện tại không có nếu.

Chương 57: Không mắc mưu nữa

Hứa Bộ Nam nhìn thái độ kỳ quái của Niên Khai Điềm một lúc, mới mở miệng nói: “Không có gì, hôm nay ta rảnh rỗi nên đến tìm sư muội đi dạo thôi, không làm phiền Hy huynh.” Hôm nay nàng không vận loại y phục kia?

Niên Khai Điềm lại rất thỏa mái, thái độ như là chưa từng nhìn thấy cảnh kia vậy, nàng phủi tay đứng lên, “Trùng hợp hôm nay muội bận rồi, đại sư huynh có thể tìm người khác bồi.” Ánh mắt của nàng bình tĩnh, một chút gợn sóng cũng không có lom lom nhìn hắn, kéo theo tiếu ý nhàn nhạt ở khóe miệng để người nhận không ra hiện tại nàng mang tâm trạng gì.

Mắt nàng lại nhìn ra phía sau lưng hắn, tiếu ý sâu một phần. Hất nhẹ cằm sang phía đó một cái, đồng thời nói: “A, có người đến bồi đại sư huynh đi dạo rồi.”

Lúc đầu Lương Tuấn Hy còn sợ nàng sẽ kiềm chế không được, kích động mắng thậm chí là đánh người nữa, không nghĩ đến nàng bình thản như vậy, thật để hắn an tâm. Hắn nghe tiếng bước chân, đoán được người đến là Niên Tuệ Nhàn.

“Hứa sư huynh, đường tỷ, Hy ca!” Niên Tuệ Nhàn mang tiếu dung khả ái bước đến trước mặt Niên Khai Điềm, âm thanh ngọt ngào nói: “Đường tỷ a, hôm qua ngươi đi đâu vì sao ta đến viện lại không thấy.”

“Một mình xuống phố đi dạo mà thôi.” Niên Khai Điềm vẫn giữ tiếu ý kia, rất bình tĩnh nói: “Đại sư huynh nói rảnh rỗi muốn mang ngươi đi dạo kìa.”

“Ngươi...” Niên Tuệ Nhàn lại bày thái độ ngượng ngùng, e ngại Lương Tuấn Hy bên cạnh Niên Khai Điềm nên túm lấy tay kéo nàng ta sang một bên nói nhỏ: “Ngươi nói đi đâu a, có đi cũng phải ngươi đi mới đúng.”

Niên Khai Điềm lắc đầu rộng lượng cao giọng đáp trả: “Ta bận rồi, ngươi cùng đại sư huynh tự đi đi thôi.” Diễn đến nhập tâm như vậy, nếu không phải nàng nhìn thấy tận mắt sợ rằng rất khó phát hiện a. Cả gương mặt đỏ bừng cũng diễn ra được, nàng ta không đi hát hí quả thực rất phí.

Lòng của Niên Tuệ Nhàn cùng Hứa Bộ Nam đồng loạt phát sinh bất an mãnh liệt, mũi tên nhọn lập tức hướng thẳng lên người Lương Tuấn Hy. Năm đó hắn đi ngang qua có lẽ cũng phát hiện đi, nhưng bọn họ khảo nghiệm lâu như vậy cũng không phát hiện dị dạng. Hôm nay thái độ của Niên Khai Điềm như vậy để bọn họ không thể không lo lắng được.

Lắc lắc tay của Niên Khai Điềm, Niên Tuệ Nhàn tiếp tục nhẹ giọng dụ dỗ: “Ngươi cũng không biết về dược liệu, nào giúp được Hy ca, vẫn là đi với Hứa sư huynh đi, nếu ngươi không muốn đi một mình với hắn, ta cũng cùng các ngươi đi, được không?”

Sau đó còn bày vẻ bí mật thì thầm một câu bên tai Niên Khai Điềm: “Cơ hội hiếm có nha, chớ bỏ lỡ.”

“Đúng a sư muội, đừng ở đây làm phiền Hy huynh nữa.” Âm thanh của Hứa Bộ Nam lúc này có chút nộ khí không để người phát hiện. Hai tay chấp sau lưng của hắn sớm nắm chặt thành quyền rồi. Hắn tuyệt không để bất kỳ kẻ nào phá hỏng kế hoạch của hắn.

Trái lại tiếu ý nồng nặc trong giọng nói của Lương Tuấn Hy để người không khó nhận ra tâm trạng của hắn. “Điềm Điềm làm sao sẽ làm phiền ta, Hứa huynh quá lời rồi.”

Niên Khai Điềm hơi ngửa đầu bật cười ha hả không hề có chút nữ tính nào, mặc cho Niên Tuệ Nhàn liên tục lắc tay nàng nhỏ giọng nhắc nhở ‘Hứa sư huynh đang ở đây, ngươi thục nữ một chút có được không’, nhưng nàng vẫn nghe không lọt tai: “Ai nói với các ngươi ta bận ở nơi này a?”

Các ngươi nghĩ là các ngươi rất hiểu ta sao? Chớ hoang tưởng nữa.

Đôi mắt của nàng linh hoạt quét sang Hứa Bộ Nam rồi dừng lại trên mặt Niên Tuệ Nhàn: “Sáng nay mẫu thân trước mặt phụ thân chê bai ta không ít, nên ta chuẩn bị đến tìm đường tỷ tầm sư học đạo a!”

“Những thứ đó để sau đi, lâu lâu Hứa sư huynh mới có dịp rảnh rỗi, ngươi nên biết nắm lấy thời cơ.” Niên Tuệ Nhàn vẫn không chịu buông tha. Nếu là Niên Khai Điềm biết tính toán sổ sách chẳng phải trước nay nàng nỗ lực đều phí công rồi sao. Nàng mới không để chuyện này xảy ra.

“A, đây đúng là cơ hội hiếm có a!” Niên Khai Điềm thấy Niên Tuệ Nhàn liên tục gật đầu như gà mổ thóc, nàng lanh lảnh cười, nhướng mi thâm ý hỏi: “Vậy ta liền nhường cho ngươi, thế nào?”

Tay của Niên Tuệ Nhàn nhất thời cứng đờ, cơ mặt như bị kết băng vậy, nói thế nàng ta biết được chút gì rồi sao? Không, tuyệt đối không phải, lấy tính cách của Niên Khai Điềm nếu là biết nhất định sẽ nháo to chuyện. Có lẽ nàng ta chỉ là đoán ra mà thôi, chớ tự dọa mình, sau này hành sự cẩn thận hơn liền được.

Sau khi tự trấn an bản thân xong nàng mới lắp bắp nói: “Ta...ta làm sao có thể.”

Niên Khai Điềm thấp giọng, áp sát bên tay nàng ta, âm thanh lại có chút cường điệu nói: “Chẳng phải ngươi rất am hiểu hắn sao, ta là đang cho ngươi cơ hội a, nắm cho chắc, không có lần sau đâu.” Ánh mắt của nàng ý vị thâm trường nhìn Hứa Bộ Nam.

Lòng của Hứa Bộ Nam lập tức run lên một cái, vì sao hôm nay nàng lại có phản ứng kỳ quái như vậy. Bất quá hắn biết không nên dây dưa nữa, chuyện này hắn sẽ tìm hiểu kỹ hơn.
“Nếu sự muội bận vậy ta cũng không làm phiền nữa. Hy huynh cáo từ.”

- -

Ngay thời gian hắn xoay người, Niên Khai Điềm thẳng thắt lưng hướng hắn hô to: “Đại sư huynh.” Hắn dừng bước quay lại, nàng nói thêm: “Thay muội mang đường muội đi dạo đi, dạo này nàng liên tục sinh khí đường tỷ, nhân cơ hội này đi ra ngoài giải buồn cũng tốt.”

Sau đó nàng kéo tay Niên Tuệ Nhàn bước đến chỗ Hứa Bộ Nam, giao cho hắn: “Vậy đường muội trông cậy vào đại sư huynh a.” Mặt mày nàng cười đến cong loan, cả mắt cũng híp lại thành một đường chỉ, để người thấy nàng là thật lòng chúc phúc hai người trước mắt.

“Được.” Hứa Bộ Nam cứng ngắt đáp xong đầy nộ khí ly khai. Nếu mọi người nhìn thấy chỉ nghĩ rằng hắn vì sinh khí Niên Khai Điềm bỏ mặt mình mà nộ thôi.

Niên Tuệ Nhàn cắn cắn môi lại nói: “Chết ngươi rồi, ngươi làm Hứa sư huynh giận rồi, còn không mau an ủi hắn đi.”

“Vậy ngươi thay ta đi.” Nói xong Niên Khai Điềm phất phất tay như là xua đuổi rồi lập tức ly khai chỗ đó bước đến chỗ Lương Tuấn Hy. Như là chưa hề phát sinh chuyện gì mà tùy tiện hỏi: “Tuấn Hy, lúc nãy chúng ta nói đến đâu rồi?”

Niên Tuệ Nhàn rất ấm ức nhìn trắc diện của Niên Khai Điềm rồi cũng ngúng nguẩy bỏ ra ngoài. Đến cùng là sai ở khâu nào để nàng ta phải nghi ngờ mình?

Tuy đây là lần thứ hai nghe nàng gọi mình là “Tuấn Hy” nhưng tim của hắn vẫn kích động đập đến liên hồi, hô hấp có chút không thông thuận. Hôm qua hắn không lưu ý lắm nhưng hôm nay thì không thể, “Không giận sao?”

“Có gì để giận, hôm qua chẳng phải nói rõ là khóc không phải vì bọn họ còn gì. Quan trọng hơn hết là nhị thúc cùng đường tỷ, hai người bọn họ...tại thời thế đi.”

Quan hệ của nàng cùng Hứa Bộ Nam chỉ có ngoài ngoài ngầm hiểu mà thôi. Là nàng chạy theo người ta, người ta chưa từng đáp ứng hay hứa hẹn với nàng thứ gì. Cho nên nếu làm lớn chuyện thì hắn chỉ là người ngoài cuộc, có loạn cũng chỉ là Niên gia loạn mà thôi.

Phải công nhân hắn tính toán thật tốt, cho dù sóng gió gì kéo đến cũng chẳng đánh đến chỗ hắn dù chỉ nửa phần. Nếu nàng có cắn chặt hắn không buông hắn cũng có thể đối ngoại nói hắn chỉ xem nàng như sư muội, vậy liền phủi sạch hết thảy.

Mà nếu nàng xe rách mặt liền là để nhị thúc cùng đường tỷ khó xử, lấy tính cách của bọn họ, ly khai cũng là chuyện có thể đoán. Thế nhưng thiên hạ to lớn, nhị thúc không tiền tài không sức lực đi đâu đây? Từ nhỏ nhị thúc lại yêu thương nàng như vậy, đường tỷ tuy trước không thân với nàng cho lắm, thế nhưng hiện tại giúp nàng không ít thứ.Vẫn là Lương Tuấn Hy sáng suốt, hắn nhìn thấu mọi thứ, không như nàng đây có mắt như không có. Vì vậy nàng quyết định làm theo lời hắn nói, xem như chưa phát sinh chuyện gì, mà bản thân cũng sẽ không mắc bẫy của bọn họ.

Niên Khai Điềm quay đầu nhìn căn phòng đang mở rộng cửa của Lương Tuấn Hy. Lúc này nàng nhớ những thứ bên trong rương gỗ. Tên ngốc này làm nhiều chuyện vì nàng như vậy, nàng cũng nên làm chút gì đó cho hắn chứ.

“Vậy vì sao nàng khóc?” Lương Tuấn Hy ôn nhu khẽ khom người hỏi, miễn bàn giờ phút này hắn có bao nhiêu hạnh phúc, hạnh phúc không phải vì nàng nói thích hắn mà là tâm nàng không tồn tại nam nhân khác nữa. Chỉ có như vậy mới sẽ không lưu tâm, lười phản ứng, vậy liền đồng nghĩa với việc hắn có thể may mắn được nàng lựa chọn.

“Ta vào đó xem chút nhé.” Không đợi Lương Tuấn Hy đồng ý, nàng đã cất bước tiến vào. Đập vào mắt chính là kiện y phục hôm qua được treo trên giá, nhưng nàng không có lưu tâm vì tâm trí của nàng đã sớm đặt hết vào đồ trong rương rồi.

Lương Tuấn Hy cũng bước vào theo nàng, “Nàng vào đó làm gì?” Phòng của hắn nào có thứ gì đẹp mắt cho nàng xem.

Niên Khai Điềm không tiện trước mặt hắn mở rương, bởi hắn tuy nhìn không thấy nhưng vẫn có thể nghe mà phán đoán xem nàng đang làm gì. “Ngươi gấp gáp cái gì, sợ ta trộm đồ sao, vậy thôi ta đi ra đây.” Âm thanh của nàng có chút tiếc nuối để Lương Tuấn Hy cảm thấy áy náy mà mặc kệ nàng.

“Không, không phải như vậy.” Quả nhiên Lương Tuấn Hy vô lực nói: “Vậy nàng xem đi, đồ trong tủ bên trái của ta, bên phải của nhị đệ. Còn có trên giường...”

“Biết rồi biết rồi, ngươi lắm lời như vậy để làm gì, mau đi làm việc của ngươi đi, mặc kệ ta.” Nàng mở tủ hắn, leo lên giường hắn làm gì? Cái nàng cần là đồ trong rương, được không?

Niên Khai Điềm ngồi ở trên ghế gỗ, mặt hướng về hắn không cần biết hắn có nhìn thấy hay không liên tục xua xua tay đuổi người.

Lương Tuấn Hy nghe vậy cũng không có lưu lại nữa, nếu đổi lại là lúc trước, nàng đến đi ngang viện cũng không thèm, giờ đây chịu bước vào phòng hắn đã là rất tốt rồi, không làm nàng mất hứng được. “Vậy ta ra ngoài, có gì nàng gọi ta.”

“Ân, đi đi đi đi!” Phòng hắn đảo mắt một cái liền xem rõ hết rồi, có gì khó khăn để nàng gọi hắn hỗ trợ chứ, nàng mới không thèm gọi hắn đâu. Hắn nói nhiều như vậy để làm gì, nàng cũng không chạm vào những thứ đó cơ mà, thứ nàng muốn là đồ trong rương kia kìa.

- -

Sau khi xác định hắn tiếp tục vật lộn trong đóng dược liệu bên ngoài không lưu ý đến mình, nàng cũng đứng lên bước đến chỗ rương. Mở nắp liền thấy được hộp đựng bạch ngọc quan, phàm là thứ gì liên quan đến nàng cũng được hắn xếp gọn ở đây.

Đột nhiên trong lòng vừa có ấm áp vừa có áy náy trộn lẫn dâng trào, hốc mắt lại có chút ẩm ướt rồi. Tên ngốc này...

Nàng đưa tay lấy con diều bị gãy cánh cùng trâm gỗ ra đặt lên bàn gỗ gần đó. Sau đó từ trong vạt áo trước ngực lấy chút keo, chậm rãi dính những lại với nhau để hoàn thiện lại vậy ban đầu. Tuy biết rằng không thể nào loại bỏ được vết nứt nhưng ít nhất nhìn từ xa cũng không thấy hư hao.

Sau đó nàng cẩn thận cất lại vào trong rương, lại đem những thứ khác ra xem một lượt, thứ nào sửa lại được nàng sẽ sửa lại. Nàng để ý thấy Lương Tuấn Hy lâu lâu lại quay đầu nhìn vào, như thể sợ nàng dẫm phải cạm bẫy gì trong phòng hắn vậy.

Cuối cùng nàng thu dọn hết, chỉ cầm một con diều trắng cùng lồng đèn kéo quân, hai vật đều làm bằng gỗ bọc giấy không vẽ chút gì, bước ra ngoài. Do hắn nhìn không thấy thế nên trên giấy đều là không có hình thù gì, nhưng nàng vẫn muốn lấy trở về viện. Dù sao cũng là hắn tặng nàng, mà nàng cũng không muốn hắn biết mình lấy đi.

“Ta trở về đây.”

“Nàng về nhanh như vậy a?” Lương Tuấn Hy thập phần tiếc nuối đứng lên. Nàng vừa đến nói với hắn không được bao lâu liền vào phòng ngồi đến giờ, vừa ra liền bảo về rồi.

“Ân, ta đi tìm đường tỷ đây, tạm biệt.” Niên Khai Điềm không quay đầu lại, ôm đồ trong lòng, chân tự tin bước ra khỏi viện, bước về Điềm Viên.

Chương 58: ‘mượn tạm’ mang về

Trên đường đi, gặp phải Lương Vân Kha đi ở hướng ngược lại. Hắn vừa nhìn đến đồ Niên Khai Điềm cầm trong tay liền treo đầy kinh ngạc trên mặt. Nàng không hiểu ánh nhìn kia của hắn liền hỏi: “Làm sao?”

“Không, không có gì.” Lương Vân Kha lắp bắp trả lời. Hắn vốn nghĩ chỉ có mỗi đại ca thương tiếc những thứ đồ hỏng này mà thôi, đây là còn chưa nói đến nàng cùng đại ca hắn đã lâu rồi không gặp nhau nha.

Khoan! Không đúng, hôm qua đại ca có biểu hiện rất lạ, hắn thấy đại ca lâu lâu lại nhìn cái áo kia cười tủm tỉm. Mà trên áo còn có vệt máu nữa, cha nương nghĩ đại ca lén lút giấu chuyện bị thương nên bảo hắn theo dõi kỹ. Hắn nào dám hỏi chuyện của đại ca, chỉ có thể ngồi một bên im lặng quan sát mà thôi. Đến hôm nay nhìn thấy thứ này trong tay Niên Khai Điềm, có lẽ hắn hiểu rồi.

Niên Khai Điềm thấy hắn nhìn chằm chằm vào đồ trong tay mình, nàng khép hờ mắt nhắc nhở: “Không được nói đại ca ngươi biết.” Nàng là âm thầm mang về, đương nhiên không muốn hắn nói ra rồi.

Lương Vân Kha nuốt một ngụm nước bọt đắng chát xuống cổ họng, nàng không biết tối nào đại ca cũng sẽ mở rương ra kiểm tra sao? Vì phòng trừ hắn ghét bở nàng mang đồ đi vứt nên thói quen đó đại ca đến giờ vẫn không hề sửa đổi, mặc dù hắn chỉ mới vứt đồ của nàng chỉ có một lần, muốn đại ca không biết, trừ khi đặt lại chỗ cũ đi.

Khi hắn hồi thần mở miệng muốn nhắc nhở thì Niên Khai Điềm sớm rời khỏi từ lâu, đến bóng dáng cũng không thấy nữa. Vậy tối nay đại ca hỏi hắn chỉ có thể ăn ngay nói thật mà thôi, đại ca là đại ca của hắn, đương nhiên hắn sẽ lựa chọn bán đứng nàng rồi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm trở về Điềm viên, cùng Thước nhi đóng cửa loay hoay ở trong phòng.

“Ngươi nói xem, hai thứ này keo không hàn gắn được, phải làm sao mới tốt?”

Từ lúc nhìn thấy đồ Niên Khai Điềm mang về, Thước nhi vẫn chưa ngậm được miệng. Diều thì khỏi nói đi, mới đây ở mấy chương đầu đương nhiên độc giả nào cũng sẽ nhớ, nhưng đèn kéo quân này thì...

Nàng nhớ năm đó vừa được bán vào phủ, được phu nhân đưa đến hầu hạ bên cạnh tiểu thư. Tiểu thư vì chán ghét Hy ca nên mang hết đồ hắn làm cho mình ra trả hắn, chỉ là hắn nhìn không thấy, lại cầm không chắc tiểu thư đã buông tay thế nên vốn là có năm cây gậy chống thì cây đèn này bị rơi xuống đất gãy mất một cây gậy chống.

“Có nghe ta nói hay không?” Niên Khai Điềm có chút phiền táo hỏi, mắt nàng không ngừng quan sát nghĩ xem làm sao sửa lại.

“Cánh diều nô tỳ làm được.” Thước nhi nói xong lập tức lấy chỉ đến, nàng cẩn thận dùng chỉ buộc vòng quanh khung nhân tiện nối lại phần bị gãy của khung. Phần giấy bị rách chỉ có thể toàn bộ làm mới mà thôi.

Niên Khai Điềm gật đầu tán thưởng: “Nghĩ không ra Thước nhi nhà chúng ta giỏi như vậy a. Sau này nếu là có người thú được ắt hẳn rất có phúc.”

“Đó còn phải nói sao.” Thước nhi vừa làm vừa đắc ý lúc lắc đầu: “Nô tỳ mà có gả nhất định phải chọn một nam nhân tốt như Hy ca.” Chỉ còn tên Lương Vân Kha không có mắt kia mới nhìn không thấy nàng tốt thôi.

Niên Khai Điềm áp sát mặt vào mặt nàng ta hỏi: “Lương Vân Kha không đủ tốt?” Đột nhiên nàng lại sinh ý muốn trêu Thước nhi a, còn dám mơ tưởng Lương Tuấn Hy nữa. Nghĩ đến đây đột nhiên có chút giật mình, nàng vì sao lại có cảm giác muốn nhốt hắn lại không để người dòm ngó.

“Hừ! Tên đó cho không lại tặng kèm lễ vật thêm nô tỳ cũng không thèm.” Thước nhi cực kỳ thẳng thắng đáp, “Chỉ dựa vào hắn nói xấu nô tỳ liền đáng để hắn suốt đời cô độc rồi.”

Niên Khai Điềm vẫn cười đến chưa ngậm được miệng, mỗi lần nghe Thước nhi than vãng về Lương Vân Kha nàng liền cảm thấy rất buồn cười. Nàng chạy ra ngoài sân viện, lấy một cành hoa nhỏ vào, áp lên trên thanh gỗ chống ở trên đèn kéo quân cũng học Thước nhi dùng chỉ quấn lại, vậy liền có thể đứng rồi. Tuy có chút...mà thôi, không sao vẫn đỡ hơn là như lúc nãy.

Thế nhưng nhìn nhiều thêm hai mắt vẫn là cảm thấy lúc nãy đẹp hơn nhiều. Vì sao thứ nào nàng động vào cũng sẽ trở nên xấu xí như vậy a.

Thước nhi làm xong hết thảy liền đề nghị: “Tiểu thư, hay là chúng ta vẽ gì đó lên đi, nhìn như vậy thật đơn giản không thu hút gì hết.”

Nhìn vẻ mặt cười đến lộ hết hứng thú ra mặt của Thước nhi, Niên Khai Điềm cười hồi nhìn nàng ta, chậm rãi bật thanh: “Đừng hòng.” Vẫn là để bạch sắc đi, nhỡ mà làm hư liền không thể sửa được nữa rồi.

Thước nhi hiện tại như đống lửa cháy bừng bừng bị người dội nước dập tắt vậy, “Không nghĩ đến tiểu thư xấu tính như vậy luôn.” Nhưng nàng để ý, dạo này hễ là chuyện lên quan đến Hy ca tiểu thư liền sẽ không để nàng chạm vào, sẽ không phải là...

“Ta xấu tính như vậy thì thế nào.” Niên Khai Điềm không chút từ chối, thẳng thừng thừa nhận. Tay nàng vẫn rất cẩn thận quấn chỉ, rất sợ nếu mạnh tay sẽ làm hỏng luôn cả cái đèn.Đến tối nàng vẫn còn ôm lấy cái đèn không có buông tay, Thước nhi buông lời trêu ghẹo vài ba câu cũng bước ra ngoài. Lúc này chỉ còn mỗi mình nàng ngồi trong căn phòng tối mân mê cây đèn kéo quân cũ kỹ này.

Phần giấy phủ quanh đèn đã rất cũ kỹ rồi, thậm chí thấy được vết ố vàng từ nó nữa. Đây là lúc Hứa Bộ Nam chưa đến phủ Lương Tuấn Hy làm tặng cho nàng làm lễ vật trung thu. Lúc đó nàng trân quý lắm, thậm chí còn vẽ vời viết tên bản thân lên khẳng định chủ quyền nữa.

Thế nhưng sau khi hoàn thành lại cảm thấy nét vẽ của nàng làm mất đi vẻ đẹp của cây đèn, nên cực kỳ mất hứng. Lương Tuấn Hy biết được liền thay nàng đổi lại giấy khác. Sau này nàng không thích hắn nên mang trả lại, đến hôm hắn bị bệnh nàng mới nhìn thấy lại cây đèn này.

Kỳ thực nàng cảm thấy hắn rất tài giỏi, nếu là mắt kia không có vấn đề liền sẽ không ít cô nương truy cầu, mà hiện tại nữ nhân thích hắn cũng không xem như ít. Người nào cũng là thông minh hiền thục hơn nàng rất nhiều, người này so với người kia lại càng tốt hơn.

Đúng rồi! Lúc sáng nàng định hỏi Lương Tuấn Hy, chuyện này nên để tam sư huynh biết hay không. Bọn hắn đi cận như vậy, vì sao hắn cũng không nói ra, để tam sư huynh bị lừa thảm như vậy?

Nếu nàng là vì nhị thúc bọn họ mà nhịn, vậy Bá Cao Minh lại là vì cái gì? Thực sự chẳng hiểu nỗi Lương Tuấn Hy thế nào nữa. Mai hỏi rõ, nếu không thì nàng trực tiếp đi nói với tam sư huynh.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sáng hôm sau Niên Khai Điềm quả nhiên đi hỏi Lương Tuấn Hy chuyện này. Hắn chỉ mỉm cười nói: “Tính tình của Bá huynh so với nàng còn nóng hơn, nếu để hắn biết vậy liền khó biết được hắn sẽ làm ra loại chuyện gì nữa rồi.”

Tối qua nghe Lương Vân Kha nói lại đột nhiên hắn cảm thấy mình như đang nằm mộng vậy. Không nghĩ đến nàng sẽ lấy đồ trở về, mà hắn kiểm tra lại một lượt, những đồ còn lại trong rương cũng được nàng sửa lại rồi. Nàng làm vậy liệu có phải là cho hắn một cơ hội không?

Nếu vậy hắn phải chuẩn bị kế hoạch làm sao có thể giúp nàng tính toán sổ sách rồi. Sổ sách xưa nay toàn viết lên giấy nào có thể khắc lên trúc giản được. Mà là viết lên giấy thì hắn làm sao có thể...

Niên Khai Điềm nghe vậy mạnh thở dài một hơi cũng không nói gì nữa, càng là không biết nên nói cái gì. Chỉ là nàng im lặng lúc lâu vẫn thấy Lương Tuấn Hy đứng đó thất thần: “Này, đang nghĩ gì a?”

“Không có gì.” Lương Tuấn Hy hồi thần nhàn nhạt đáp trả một câu rồi bắt đầu chế dược của mình. Hắn cũng không thể cứ mở miệng bảo nhị đệ giúp mình mãi như vậy, không lẽ chỉ còn cách đó thôi sao? Không được, hắn không thể mạo hiểm như vậy, vẫn phải tìm thử xem còn cách nào khác hay không.

Niên Khai Điềm ngồi đó nhìn hắn làm, thật sự mà nói thì thà phí thời gian nhìn hắn vẫn tốt hơn đối đống mặt sổ sách gấp ngàn lần. Nàng thề có trời đất chứng giám, nàng đã rất nỗ lực học tính toán sổ sách rồi, nhưng thực sự không thể làm được.
- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lát sau cùng hắn đi bán dược, lúc này nàng mới biết hắn vì sao lại giàu có như vậy: “Ngươi vì sao không tự mở một dược phô mà vẫn ở lại Niên gia như vậy a?” Nếu hắn rời khỏi Niên gia đảm bảo cho cha nương hắn có cuộc sống vinh hoa phú quý rồi.

“Năm đó bá phụ cứu thoát một nhà chúng ta, thế nên cha nương không muốn rời đi.” Kỳ thực hắn cũng không muốn rời khỏi Niên gia, rời đi rồi làm sao thường xuyên đến gặp nàng nữa.

Nguyên lai là như vậy! Trách không được nàng khi dễ hắn nhiều như vậy Hoa di nương cùng Lương quản gia vẫn yêu thương nàng, chỉ có mỗi mình Lương Vân Kha là không thích nàng thôi. Mỗi lần cùng hắn đi như vậy khiến nàng nhớ lại đời trước, nàng cùng Hứa Bộ Nam ra ngoài hắn đều theo cùng. Nàng lại luôn bắt nạt hắn, buộc hắn mang không ít đồ trong khi mình cùng Hứa Bộ Nam lại rảnh rang.

Nàng đứng trong một dược phô kéo kéo tay áo của hắn, áy náy nói thật nhỏ: “Thật xin lỗi.”

“Xin lỗi chuyện gì?” Lương Tuấn Hy tuy là mạc danh kỳ dịu nhưng âm thanh vẫn luôn là ôn nhuận như ngọc, đến đôi mày kiếm cũng không buồn động để người khác không phát hiện được biểu cảm trên gương mặt của mình.

Không để Niên Khai Điềm đáp, lão bản đã đếm xong dược ha hả cười: “Hy tiểu tử, đây là bạc của ngươi a!” Sau đó hắn lại nhìn Niên Khai Điềm hỏi: “Đây chẳng phải thiên kim của Niên tổng tiêu đầu sao?”

“Lão bản biết ta a?” Niên Khai Điềm quay đầu nhìn lão bản vài mắt. Nàng quên mất từ lần đầu tiên bản thân đi áp tiêu mọi người trong thành đều sớm biết mặt nàng rồi.

“Biết, đương nhiên là biết, giờ ta cũng cảm thấy Hy tiểu tử từ chối ta là một chuyện vô cùng thua thiệt.” Đây là đương nhiên, bởi trong mắt phụ mẫu không người nào hơn được hài tử nhà mình. Cho dù hài tử của mình có như thế nào đi nữa, vẫn là tốt hơn những người khác vạn lần, nên lời của lão bản hoàn toàn có thể hiểu được.

Niên Khai Điềm chớp chớp đôi mắt hạnh của mình, không hiểu hỏi: “Lão bản a, lời này của ngươi nên nói thế nào?” Lương Tuấn Hy từ chối hắn thì có liên quan gì đến nàng đâu, sao tự nhiên gom chung lại nói vậy?

Lão bản vốn nghĩ nàng là người trong lòng của Lương Tuấn Hy, không ngờ nghe câu này, vậy liền không phải đi. Hắn lập tức bật cười: “Vậy nói ra...”

“Khụ khụ...” Lương Tuấn Hy ho khan hai tiếng cắt ngang lời của lão bản: “Nếu lão bản nhận xong dược vậy tại hạ cũng không tiếp tục làm phiền sinh ý của người nữa, cáo từ. Điềm Điềm chúng ta đi thôi.”

Hắn không muốn để nàng biết chuyện này, bởi giờ vẫn chưa xác nhận được tâm ý của nàng. Thế nhưng không chút khách khí nắm tay Niên Khai Điềm xoay người bước ra ngoài, hành động này cũng xem như trực tiếp trả lời cho lão bản biết.

Phía sau vẫn còn nghe được âm thanh réo gọi của lão bản ‘Hy tiểu tử a, ngươi ít nhất cũng phải để cho ta cam tâm tình nguyện mà thua chứ’. Nhìn một mắt cũng biết Niên Khai Điềm không phải loại nữ tử biết hầu hạ phu quân rồi, nàng từng đi áp tiêu cơ mà. Thế nên cầm kỳ thi họa thì không thể so, nhưng nữ hồng cùng y dược hắn tin chắc chắn nàng không thể hơn được nữ nhi nhà mình.

Niên Khai Điềm hiếu kỳ mặc cho bị Lương Tuấn Hy kéo đi, vẫn quay đầu lại nhìn nhìn dược phô kia, “Ngươi từ chối người ta thứ gì vậy? Có liên quan đến ta sao?”

“Chúng ta lên núi hái dược thôi.” Suốt một mùa đông không có thu nhập gì, vì thế hắn phải hảo hảo bù lại mới được. Lần trước trên kinh thành dùng không ít bạc, mùa xuân kiếm về cũng chưa đủ bù vào thế nên phải tiếp tục nỗ lực thôi.

Niên Khai Điềm vẫn đi theo hắn nhưng tay lại kéo kéo tay hắn truy vấn: “Ngươi mau nói đi, ngươi từ chối hắn cái gì để hắn nhìn ta như vậy a?” Đánh chết nàng cũng không tin Lương Tuấn Hy nói xấu nàng, nhưng lúc nãy ánh mắt của lão bản kia nhìn nàng vừa có tiếc hận vừa có không cam tâm, lại còn câu cuối cùng của hắn nữa chứ, không khỏi để nàng phải suy nghĩ.

Suốt đường đi, nàng mãi léo nhéo bên tai hắn vấn đề này nhưng hắn cứ xem như nghe không thấy mà nói sang vấn đề khác. Mặc cho nàng dọa không đi cùng hắn nữa thì hắn vẫn không có đáp trả vấn đề kia, càng không có buông tay để nàng rời khỏi. Nhưng mà nắm tay hắn như vậy, khiến tim nàng có chút loạn nhịp rồi, có phải nàng thích hắn hay không?

Nhìn bóng lưng cao to trước mắt, mặt cùng tai của nàng dần dần nóng lên không rõ.



Chương 59: Cứu người gặp nạn

Khi vào rừng, Lương Tuấn Hy mới luyến tiếc buông tay nàng ra bắt đầu hái thảo dược. Niên Khai Điềm vẫn chưa từ bỏ hy vọng, nàng ngồi xổm bên cạnh hắn như con mèo nhỏ xin hắn, tựa tựa vào tay hắn: “Tuấn Hy!”

Lương Tuấn Hy quay sang cưng chìu cười ‘ân’ một tiếng lại tiếp tục công việc của mình. Nếu lúc này hắn nói, hắn yêu nàng, vậy nàng sẽ có phản ứng thế nào? Chỉ là hắn còn chưa kịp đắng đo xem nên nói hay không đã nghe nàng kinh hô.

“Bên kia có có người a!”

Niên Khai Điềm chỉ vừa nâng mắt liền đã thấy được người đó tựa cây đứng lên rồi lại ngã xuống, vậy nghĩa là người này sớm đã ở đây rồi, do hắn không đứng lên nên nàng không biết mà thôi. Nhưng nhìn hắn, hình như là bị thương nặng a.

“Kệ họ đi.” Lương Tuấn Hy hờ hững đáp một câu. Câu nói của nàng khiến tất cả hứng thú của hắn đều tuột mất rồi. Hắn là sớm biết bên kia có người, từ lúc có âm thanh ngã xuống đất phát sinh, nhưng là hắn cố ý xem như không biết, vậy mà nàng đi lôi ra.

“Nhưng người ta là bị thương nha.” Niên Khai Điềm đứng lên bước đến chỗ người kia. Nàng được trùng sinh, đương nhiên phải làm nhiều việc thiện tích đức rồi, nếu không chẳng phải uổng phí thượng thiên cho nàng trùng sinh sao?

Lương Tuấn Hy bất đắc dĩ đứng lên bước theo nàng. Hắn làm sao yên tâm nàng đi một mình cơ chứ, lỡ như người đó giả vờ cố ý dụ nàng thì sao?

Bước đến nơi, Niên Khai Điềm nhìn nam tử trước mặt sớm đã bất tỉnh, mà trên người hắn đầy máu. Vết thương bị đao chém trên bả vai không ngừng rỉ máu, thấm ướt cả y phục hoa lệ của hắn. Nàng đương nhiên không sợ những thứ này rồi, những thứ đời trước nàng thấy được còn đáng sợ hơn vậy nhiều.

“Chúng ta cứu hắn đi.”

Lương Tuấn Hy cười khổ, theo tay của nàng, hắn điểm huyệt cầm máu rồi đỡ nam tử kia lên vai của mình. “Mang hắn hồi phủ hay thuê khách điếm đây? Nàng nói xem.”

Niên Khai Điềm chạy đến chỗ lúc nãy bọn họ ngồi, mang giỏ cối của Lương Tuấn Hy lên vai rồi chạy lại về chỗ hắn. Nào có thể để một người lai lịch bất minh vào nhà được. “Thuê khách điếm đi.” Đã cứu người còn tiếc gì số tiền khách điếm chứ.

“Vậy đi thôi.” Lương Tuấn Hy nhàn nhạt nói ra một câu liền theo trí nhớ mà bước ra khu rừng.

Niên Khai Điềm ở bên liên tục vì hắn lau mồ hôi, chỉ là đi được một đoạn nàng vô tình nhìn thấy một nhà trúc cũ, “Đợi chút.” Nếu là nơi này có thể lưu lại vậy liền đỡ phải cõng hắn đi một đoạn xa như vậy rồi.

Bọn họ lui tới chỗ này rất nhiều lần, nên nhà trúc này không phải lần đầu thấy. Thế nhưng chưa từng đến gần, vì vậy cũng không biết có người nào sinh sống ở đó hay không.

Khi nàng bước đến nhà trúc, đảo mắt nhìn xung quanh đều là bụi, “Cho hỏi nơi này có người ở không?” Một lúc lâu không nghe có âm thanh trả lời, nàng đẩy cửa bước vào. Ai ngờ vừa đụng nhẹ cửa cũng rơi ra một cánh.

Vậy liền chứng tỏ là không có người ở rồi.

Nàng bước vào quan sát bên trong một mắt rồi lại thử hết bàn ghế cùng giường trúc bên trong. Ngoại trừ bụi bẩn thì vẫn còn chắc chắn, thiết nghĩ có thể sử dụng được. Nàng xoay tới xoay lui tìm thấy một mảnh vải cũ được vắt ở bên cửa sổ, lập tức cầm lấy lau giường.

Làm xong hết thảy nàng chạy về chỗ của Lương Tuấn Hy: “Bên đó có một ngôi nhà bị bỏ hoang, mang hắn đến đó đi.” Nàng khoác tay hắn cẩn thận đưa đến chỗ nhà gỗ.

Dưới sự giúp đỡ của Niên Khai Điềm, Lương Tuấn Hy thận lợi vào nhà, đặt nam nhân kia lên giường rồi đưa tay lau mồ hôi thở phào một hơi: “Nàng ở đây xem hắn, ta trở về lấy dược sương.”

Không để hắn xoay đi, nàng nhấn hắn xuống giường, “Ta trở về, ngươi lưu lại đi.” Tháo giỏ mây trên lưng xuống giao cho hắn.

“Nhưng...” Lương Tuấn Hy vừa há mồm phản bác đã bị nàng quát lên: “Ngươi rất muốn ta lưu lại cùng một nam nhân xa lạ ở nơi hoang vắng này sao? Nếu hắn tỉnh lại nổi lên ý đồ gì thì thế nào?”Lương Tuấn Hy chỉ biết phì cười mà dặn dò nàng lấy dược sương cùng một chút dược khác rồi nói: “Vậy nàng đi cẩn thận nhé.” Người ta bị thương thành như vậy rồi còn có thể làm gì được mà nổi ý đồ chứ. Lấy dáng vẻ bệnh trạng này, đến một cô nương tay trói gà không chặt sợ là còn ứng phó không nỗi nữa kìa.

Niên Khai Điềm đáp một tiếng liền xoay người rời đi. Hắn nhìn không thấy, làm sao chạy nhanh bằng nàng được, vẫn là nàng đi mới tốt. Còn có hắn cõng nam nhân kia cũng rất mệt rồi, mà người mở miệng bảo cứu người lại là nàng nữa, nàng đương nhiên phải ra chút sức rồi.


Trở về phủ, ngoại làm theo lời dặn của hắn, nàng còn mang theo một kiện y phục mới dành cho đệ tử của tiêu cục, khăn, thau, gối chăn...Thước nhi nhìn nàng lom lom, sau đó ôm lấy nàng khóc nức nở: “Tiểu thư a, người bình tĩnh một chút, có chuyện gì từ từ nói có được không? Nếu người bỏ đi nô tỳ biết phải làm sao?”

Niên Khai Điềm ngửa đầu cười ha hả, búng lên trán của nàng ta một cái: “Ngươi nói đi đâu, ta mang đi cho người ta a. Đừng chậm trễ ta, mau buông ra đi.”

Thước nhi bĩu môi vỗ vỗ ngực: “Thế mà nô tỳ cứ tưởng...”

“Tưởng cái đầu ngươi a, còn không mau luyện võ đi, những thứ võ công đánh gà giết khỉ của ngươi không ai sợ đâu.” Niên Khai Điềm nói xong ôm rất nhiều đồ nhanh chân rời đi.

Khi đến nơi, nàng đưa dược sương cho Lương Tuấn Hy, rồi ở một bên lấu thau cùng khăn ra đổ nước nóng vào. Bởi nàng biết hắn có nước uống mang theo trong giỏ mây nên cũng không mang nước uống.

Lương Tuấn Hy nghe tiếng nước, khẽ cười thán: “Điềm Điềm trưởng thành rồi không có quên trước quên sau như trước nữa a!” Lúc nhỏ nàng rất thường xuyên quên đầu quên đuôi, lúc nào cũng phải hắn ở bên cạnh nhắc nhở. Sau này có Thước nhi cũng đỡ hơn rất nhiều.

Niên Khai Điềm bĩu môi không đáp, khẽ hừ một tiếng. Nàng chết qua một lần rồi, đương nhiên phải rút chút kinh nghiệm chứ, không thôi trùng sinh xem như lãng phí rồi.

Việc đầu tiên của Lương Tuấn Hy làm không phải xử lý vết thương mà là: “Điềm Điềm, nàng ra ngoài đi! Nhớ đóng cửa, tránh để gió khiến hắn lạnh.”

“Vì sao?” Niên Khai Điềm chớp chớp mắt không hiểu nhìn hắn. Hắn biết rõ nàng không sợ mà, lại nói nàng ở bên cạnh im lặng nào có làm phiền gì hắn đâu.
“Thân thể nam tử nàng làm sao nhìn được.” Lương Tuấn Hy nhẹ giọng nhắc nhở, ôn tồn đầy cảm giác dỗ dành hài tử: “Ngoan, ra ngoài, nếu cần ta gọi nàng hỗ trợ.”

Làm như nàng là tiểu hài tử vậy, còn dùng cái giọng đó dỗ nữa chứ. Nàng chỉ hiếu kỳ hắn xử lý vết thương thôi, nào có ý nhìn thân thể nam tử gì như hắn nói đâu. Theo nàng thấy, hắn sợ nàng học lõm thì đúng hơn. Nghĩ thế nàng xoay người bước ra ngoài.

- --

Qua một lúc lâu, Lương Tuấn Hy mở cửa bước ra ngoài, “Xong rồi, có thể vào rồi.”

Niên Khai Điềm lấy ngón trỏ chỉ vào vai hắn, dùng lực đẩy ra một đoạn để mình bước vào. Trong không khí lúc này, mùi tiên huyết cũng mùi rượu hòa lẫn vào nhau, xông thẳng lên mũi nàng.

Chỉ thấy phần vai của năm tử lạ mặt tuấn tú, nhắm nghiền mắt nằm trên giường kia bị băng trắng quấn chặt, những phần khác vẫn nguyên vẹn, chỉ là y phục được thay thành kiện nàng mang đến rồi. Chăn cũng được Lương Tuấn Hy đắp lại cẩn thận.

Nàng chép chép qua môi, nhìn thấy môi của nam tử đó có độ ẩm, vậy chứng tỏ Lương Tuấn Hy còn để hắn uống nước rồi. Nàng từ trong đống đồ bản thân mang đến đưa một kiện y phục cho Lương Tuấn Hy: “Mau thay đi, y phục của ngươi đều dính máu rồi.”

“Điềm Điềm thật chu đáo a.” Khen nàng một câu, Lương Tuấn Hy bước vào thay y phục. Lúc nãy hắn cũng không nghĩ đến vấn đề này, nếu là lấy bộ dạng này trở về, sợ là cha nương lại một phen lo lắng nữa rồi.

Niên Khai Điềm đỏ mặt bước ra ngoài, đưa lưng về phía nhà trúc. Tên này có hư não hay không a? Hắn giúp người ta xử lý vết thương thì đóng cửa đuổi nàng ra ngoài, hiện bản thân mình thay y phục lại không đóng, cũng không cố kỵ nàng đang ở?

Sau khi nghe Lương Tuấn Hy nói thay xong rồi, nàng mới bước vào, đỡ đầu nam tử kia lên kê gối, thay hắn dịch lại chăn. Sau đó nàng ngồi trên giường quan sát một lúc mới hỏi: “Vậy tối nay tính thế nào?”

“Hồi phủ chứ có thế nào được, không lẽ nàng muốn chúng ta lưu lại chăm sóc hắn a?” Lương Tuấn Hy đứng trước mặt nàng, đầu khẽ cúi, treo đầy ý cười trên mặt. Nàng bắt đầu biết quan tâm hắn rồi, hắn không vui làm sao được.

Niên Khai Điềm nhìn nam tử kia, có chút lúng túng nói: “Để hắn một mình ở lại đây, có hơi...”

“An tâm, hắn sẽ không sao. Mỗi ngày ta trích chút thời gian đến đây chăm sóc hắn là được.”

“Vậy trở về thôi.” Niên Khai Điềm nghe thế cũng cảm thấy thỏa đáng. Nàng nói xong liền đứng lên đi đầu bước ra ngoài.

Thấy Lương Tuấn Hy lấy hết đồ ra, nàng mới cận thận đóng cửa rồi cùng hắn trở về phủ. Chỉ là trước khi đi, hai người sửa lại cánh cửa bị rơi ra kia, dù gì thì nam tử trên giường này không biết bao giờ mới tỉnh lại, nếu để người ta thương khỏi mà bị nhiễm phong hàn cũng không nên.

Cứ như vậy, mỗi ngày hai người đều sẽ đến nơi này xem vết thương cho nam tử kia. Chỉ là đến ngày thứ ba hắn vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Niên Khai Điềm có chút nóng nảy vừa uy hắn dùng dược vừa hỏi: “Vì sao lâu như vậy hắn còn chưa tỉnh lại a?”

“Do mất máu nhiều thôi, đừng gấp.” Lương Tuấn Hy ngồi thẳng lưng để nam tử đó tựa vào mình. Vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, hệt như bản thân đang tận lực làm hết trách nhiệm của một đại phu vậy.

Khi chén dược cạn, hắn mới cẩn thân đỡ nam tử kia nằm xuống. Động tác nho nhã, phủi qua người xong lại cận thận thu dọn đồ vào dược sương. Niên Khai Điềm nâng mắt nhìn bóng lưng kia, đôi môi hàm tiếu phát ra âm thanh nhẹ như mây trời.

“Lúc nãy phụ thân nói với ta vài ngày nữa để ta đi áp tiêu, sau này hắn phải do ngươi chăm sóc rồi.”

Chương 60: Tự có ý nghĩ

Động tác trong tay Lương Tuấn Hy ngừng lại, nhanh chóng xoay người bước đến chỗ Niên Khai Điềm, “Ta đi cùng nàng, được không?”

“Ngươi đi người nào chăm sóc hắn a!” Niên Khai Điềm biết rõ hắn sẽ không yên tâm để nàng đi đâu, thế nào cũng sẽ dính người mà theo cùng cho bằng được. Thế mà còn bày đặt đặt câu nghi vấn, nếu nàng nói không hắn cũng sẽ không đáp ứng đâu.

Đôi mày của Lương Tuấn Hy khẽ chau lại, làm sao có thể vì một người xa lạ mà lưu lại để nàng đi một mình được. “Ta nhờ nhị đệ đến chiếu cố hắn.”

Niên Khai Điềm cười khúc khích, dùng ngón tay chỉ chỉ tâm khẩu của hắn: “Ngươi lưu lại đi.” Người nào có mắt nhìn cũng nhìn thấy được, phu thê Lương quả gia thiên vị hắn rất nhiều, áp tiêu nguy hiểm, nhỡ như có bề gì...

“Điềm Điềm, để ta đi cùng được không? Không theo nàng, ta không an tâm.” Dường như một thói quen vậy, Lương Tuấn Hy nắm lấy tay nàng như mọi lần. Bởi hắn phát hiện, từ sự kiện lần đó, hắn nắm tay nàng nàng cũng sẽ không rút ra, cũng sẽ không nổi giận, thế nên giờ đây hắn cũng không chút đắng đo mà nắm.

Niên Khai Điềm rũ mắt xuống, áy náy cùng buồn bã phủ đầy gương mặt của nàng: “Đừng đối xử với ta tốt như vậy được không?” Nàng không xứng đáng nhận được đâu.

“Làm sao có thể!” Nàng là nữ nhân hắn muốn thú, hắn làm sao có thể không đối xử tốt với nàng được. Nhưng nghe được câu này của nàng, lòng hắn ngập tràn khổ sáp nói không thành lời. Nàng đây là không muốn tiếp nhận tình cảm của hắn sao.

Tuy hắn còn chưa trực tiếp mở lời với nàng nhưng hắn tin nàng biết rõ tình cảm của mình dành cho nàng, tuyệt đối sẽ không thua kém bất kỳ nam tử nào. Nàng ngại thứ gì không tiếp nhận hắn? Vì đôi mắt này sao?

Không thể trách hắn nghĩ như vậy được, nàng trước nay không phân sang hèn đẳng cấp, vậy ngoại trừ đôi mắt đáng hận này ra hắn nghĩ không ra thứ gì khiến nàng né tránh tình cảm của mình nữa.

Trong không không gian lúc này, chỉ có tiếng hít thở cùng tiếng gió, không còn người nói chuyện nữa. Hai người mãi mê chìm vào trầm tư mà không hề hay biết nam tử lạ mặt kia đã sớm tỉnh lại và nghe hết đoạn đối thoại của bọn họ rồi. Chỉ là hắn cố gắng điều chỉnh khí tức để hai người không phát hiện mà thôi.

Qua một lúc lâu, Niên Khai Điềm thở dài một tiếng rút tay của mình về, bước ra ngoài: “Trở về thôi, thời thần không còn sớm nữa.”

Tay của Lương Tuấn Hy bỗng chốc trống rỗng chậm rãi siết chặt, lòng hắn cũng rỗng theo, cũng chậm rãi thắt lại, gương mặt lạnh ngắt tê dại như âm phong băng lãnh vừa mới lướt qua vậy. Hắn vội vã thu thập đồ liền chạy theo nàng: “Điềm Điềm, ta muốn đi theo nàng, không ai có thể ngăn ta được.”

Sau khi tiếng bước chân tiêu thất một khắc, nam tử kia ngồi dậy nhìn phương hướng hai người ly khai. Áp tiêu? Vậy liền là người của tiêu cục rồi, mà nữ tử lúc nãy nói phụ thân nàng để nàng đi, vậy liền là thiên kim của tiêu cục.

Chỉ thấy hắn đứng lên, đưa tay lên miệng huýt sáo một tiếng, kèm theo tay hắn bắn ra một hát châu nhỏ, trong rừng liền phát sinh gió to khiến cây cối xào xạt lay động, yên hoa hỏa sắc phóng ra nhanh chóng, tỏa ra bốn phía như hoa đỏ nở trên từng ngọn cây trong rừng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Ngày hôm sau khi hai người đến thì nhà trúc trống rỗng, sớm đã không thấy bóng dáng của nam tử kia nữa. Chỉ thấy có một tờ giấy lộ ra dưới gối, ghi “Nhất định báo đáp”.

Niên Khai Điềm tức giận ném tờ giấy đi, dẫm chân vài cái thở thật mạnh, ngồi xuống giường vỗ vỗ chăn được xếp gọn: “Cũng không đợi chúng ta quay lại mới rời đi. Có biết lúc này thời tiết không tốt chúng ta vẫn mang dược đến cho hắn hay không? Thật không có chút lương tâm nào hết.” Lúc này nhìn trời có chút đen, giờ lại có chút sấm chớp nữa gió to nữa chứ, đúng là vô lương tâm.

“Hắn đi rồi cũng tốt nàng không cần lo lắng không người chăm sóc hắn nữa.” Lương Tuấn Hy là người vui vẻ nhất, hắn ngồi bên cạnh nàng. Hắn học theo nàng, đụng đụng cánh tay nàng: “Vậy ta theo cùng hẳn không có vấn đề gì chứ?”

“Nếu ta nói ‘có’ có phải ngươi sẽ không theo nữa không?” Miệng là lời này nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy rất ngọt ngào.

Lương Tuấn Hy khẽ cười: “Đương nhiên là không rồi!” Hắn là nhất định phải theo, hôm qua hắn biết được Niên Sở Hoằng cho Hứa Bộ Nam đi cùng nàng, hắn càng không thể chấp nhận được.
Đột nhiên tai hắn khẽ động, cẩn thận dò xét nói: “Dường như có người đến đây.”

Niên Khai Điềm rất là ngơ ngác nhìn hắn hỏi: “Vậy thì sao?” Nàng cũng không phải làm chuyện phạm pháp gì, việc gì phải lo lắng.

“Chúng ta cô nam quả nữ ở một nơi hoang vắng như vậy, lại còn trong thời tiết không tốt, nàng nói xem người ta sẽ nói thế nào a?” Tuy nơi này dân phong phóng khoáng nhưng cũng sẽ không đến nỗi chấp nhận được cô nam quả nữ ở một nơi hẻo lánh như thế này.

Sao lần trước nàng nói được câu đó mà hiện tại lại không nghĩ đến đến? Hắn thì không sợ, chỉ sợ thanh danh của nàng mà thôi. “Lại nói, chúng ta bảo đến thăm người bệnh, chung quanh đến bóng của một con thú cũng không có, làm sao có người tin!”

“Phải ha.” Niên Khai Điềm bừng tỉnh đại ngộ tự vỗ đầu mình một cái. Nàng đứng lên hốt hoảng nhìn xung quanh. Nhà trúc rất nhỏ, ngoại trừ gầm giường có chút tối ra thì không còn chỗ nào có thể ẩn núp nữa. “Vậy phải làm sao bây giờ, nếu là ra ngoài cũng bị bắt gặp a. Mà nơi này chỉ có gầm giường có thể trốn thôi.”

Lương Tuấn Hy lập tức làm người chịu thiệt thòi, “Vậy để ta chui xuống gầm giường núp, nàng cứ bảo bản thân trú mưa là được.” Nói xong hắn lập tức mang theo dược sương chui vào gầm giường như là sợ bị nàng giành trước mất vậy.

Niên Khai Điềm cắn tay càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, “Ngươi mau ra đi, ta là nữ nhân, nếu gặp phải mấy tên nam nhân võ công cao cường thì biết phải làm sao?”

Nghĩ nghĩ nàng nói cũng đúng, Lương Tuấn Hy vừa định chui ra đã nghe âm thanh trong trách móc lại mang theo chút nũng nịu của nữ tử từ ngoài truyền vào, “Thật không thích thời tiết mùa hạ chút nào, nói mưa là mưa không để cho người ta chuẩn bị gì cả.”

Niên Khai Điềm không kịp chờ đợi, lập tức đẩy Lương Tuấn Hy vào trong bản thân cũng chui vào theo. Giường không rộng còn có dược sương, mà bên trong là một chén dược đầy nữa, nên cả hai nằm rất sát nhau, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, nghe được nhịp tim của đối phương.

Bởi nàng nghe được âm thanh của Niên Tuệ Nhàn, mà nàng ta sẽ không bao giờ một mình xuất hiện ở nơi này, thế nên theo nàng ta nhất định là Hứa Bộ Nam. Chính vì vậy Niên Khai Điềm mới không kịp chờ đợi mà chui cả vào gầm giường.

Nếu nàng ở ngoài nhìn thấy được, vậy sẽ rất khó xử, nàng không muốn nhị thúc cùng đường tỷ vì hai người bọn họ mà không có mặt mũi lưu lại Niên gia. Nàng nhường là vì gia hòa vạn sự hưng, hơn hết chính là nàng dường như không còn tình cảm với Hứa Bộ Nam nữa.

Lương Tuấn Hy lại có thể nghe rõ tiếng bước chân hữu lực của Hứa Bộ Nam bước đến sân nhỏ trước nhà trúc. Hắn khẽ bên tai nàng bật thanh an ủi: “Điềm Điềm.”Niên Khai Điềm đưa tay che miệng hắn lại, lúc này mắt nàng nhìn thấy tờ giấy lúc nãy bị nàng ném đang nằm trên sàn trúc. Nàng vội vươn tay ra lấy vào, vì hành động hấp tấp này nên đầu đụng phải giường để nàng hút khí một tiếng cực nhỏ.

Lương Tuấn Hy phải đưa tay giúp nàng xoa xoa đầu. “Không sao chứ.”

Mà ngày thời khắc tay nàng vừa rút về thì cửa trúc bị mở, lúc này cũng một đạo sấm to vang lên trời lập tức đổ mưa. Đây khiến Niên Tuệ Nhàn giật mình ngã vào lòng Hứa Bộ Nam bên cạnh, “A, sợ quá đi.”

Hứa Bộ Nam ôm lấy nàng ta khẽ trấn an: “Không sao không sao, có ta ở.” Ôm giai nhân trong ngực có nam nhân nào ngu mà buông tay chứ, chỉ là bây giờ mưa to rồi, “Nàng vào trong ngồi trước đi, để ta đóng cửa lại tránh mưa gió thổi vào.

Niên Tuệ Nhàn ngoan ngoãn nghe theo. Nàng ngồi bên giường nhìn quang cảnh xung quanh vì trời mưa mà đen như trời tối vậy, lâu lâu còn có sét chớp nữa, để thân thể nhỏ nhắn của nàng run lên.

Tay của Niên Khai Điềm đặt ở miệng Lương Tuấn Hy cũng chưa có hạ xuống. Mắt nàng nhìn chân của hai người kia, đột nhiên thấy Niên Tuệ Nhàn ngồi xuống, nàng vội lui vào trong một chút.

Tâm của Lương Tuấn Hy từ lúc nàng chui vào cũng hắn đến giờ vẫn chưa thể bình tĩnh lại được, mà ngón tay nhỏ mềm của nàng đã ở môi mình nữa chứ. Hắn thừa nhận bản thân cũng như những nam nhân khác mà thôi, hoàn toàn không phải Liễu Hạ Huệ, tuyệt không thể không có ý nghĩ chiếm tiện nghi được. Đó là còn chưa kể, đây là nữ nhân hắn thầm yêu từ lâu nữa chứ, nếu là kẻ ngu cũng sẽ không từ bỏ.

Thế nên môi hắn khẽ động, dùng môi khẽ cắn đầu ngón tay nhỏ kia, nàng cũng bận rộn nên không có lưu ý đến, vì thế hắn vẫn như thưởng thức một món ngon mà cắn đến say mê. Đột nhiên thân thể của nàng lui lại, hắn lập tức hồi thần lui thân thể mình vào trong, kéo tay nàng xuống, mặt cũng tránh sang một bên. Đáng chết sao hắn lại có hành động phi lễ nàng như vậy chứ. Thời tiết này thực sự là cổ vũ người ta phạm pháp a!

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Hứa Bộ Nam đóng xong cửa bày vẻ quân tử ngồi ở ghế đối diện giường. Hắn sớm biết trời sẽ mưa to nên mới âm thầm hẹn nàng xuất phủ. Mà hắn không tin nàng không biết, nàng thông minh sắc xảo hơn Niên Khai Điềm rất nhiều. Thế nên nàng đáp ứng ra ngoài cũng phải xác định được chuyện này.

Vốn nghĩ gần nơi bọn họ hẹn hò có một hang động, không nghĩ đến nàng cự tuyệt. Chỉ là lão thiên gia giúp hắn, để hắn thấy được ngôi nhà trúc nhỏ này. Hiện hắn có thiếu thiên thời địa lợi nhân hòa rồi, chỉ còn thiếu đông phong nữa mà thôi.

“Không cần sợ, chút nữa mưa tạnh chúng ta hồi phủ.”

“Ân.” Âm thanh yếu ớt của Niên Tuệ Nhàn vừa vang lên thì tiếng sấm cũng vang lên. Thân thể của nàng lại giật lên một cái rồi thét to.

Ánh mắt của Hứa Bộ Nam phát sáng, cả khóe miệng cũng cong lên rất nhiều, “Nhàn nhi, đừng sợ!” Đương nhiên hắn vẫn không nhúc nhích.

“Ngươi, ngươi qua đây đi.” Niên Tuệ Nhàn không kịp chờ đời, nàng nhào qua, ôm chặt lấy hắn. Nàng sớm biết sẽ mưa, nhưng nghĩ tới việc hắn sắp đi áp tiêu với Niên Khai Điềm liền không đành lòng được. Ít nhất nàng phải có thứ gì để giữ tâm hắn, thế nên nàng quyết tâm mới đáp ứng lời hẹn này.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Luna: Sắp tết rồi, thấy thái hậu chuẩn bị nồi thịt kho nên chương sau ta cũng bắt chước ‘hầm chút thịt vụn" cho các nàng nếm thử  ‘trù nghệ’ của ta không được tốt, các nàng ‘ăn’ xong cho ta biết ý kiến nhé.

Có nàng nào hóng không??? Cho ta thật nhiều … ta mới có động lực up chương nha

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau