TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Tâm tình tan nát

Lại qua đi mấy ngày, Niên Khai Điềm quyết tâm đến viện tặng y phục đó cho Lương Tuấn Hy. Dù gì cũng đã mua, lại không có đối tượng hợp hơn hắn, xem như nàng không biết ý nghĩa của việc tặng y phục đi. Nhân tiện cùng hắn nói rõ ràng luôn chuyện bản thân không có tình ý gì với hắn, khuyên hắn nên thành thân tránh Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia thương tâm.

Lúc nàng tới, Lương Tuấn Hy đang ngồi ở bàn đá, tay lựa dược, chân lại không ngừng động nghiền dược. Hắn nghe được tiếng bước chân lập tức tâm hoa nộ phóng: “Điềm Điềm, nàng tới?”

“Ân.”

Lương Tuấn Hy vừa định đứng lên lấy trà đãi nàng, đột nhiên nàng giữ vai hắn ấn hắn ngồi xuống: “Ta đến đây tặng chút lễ vật cho ngươi a!”

“Tặng lễ vật cho ta nữa sao?” Lương Tuấn Hy tiếp tục thị sủng nhược kinh, vui đến ngớ cả người. Sao đột nhiên nàng lại tặng lễ vật cho hắn, chỉ là kinh hỉ chưa qua hết đột nhiên lòng hắn có bất an dấy lên không thể chấn định.

“Ân!” Niên Khai Điềm đưa mắt nhìn Thước nhi, nàng ta hiểu ý lập tức mang hộp lễ vật đặt lên bàn, mở ra trước mặt Lương Tuấn Hy.

Lương Tuấn Hy đưa tay sờ lên hộp, rồi theo đường viền, trượt vào bên trong. Là vải? Còn là vải rất đắt tiền nữa. Y phục sao? Hắn không hiểu rất muốn hỏi, chỉ là còn chưa kịp mở miệng, liền nghe Niên Khai Điềm nói:

“Ngươi cũng qua quan lễ rồi, thiết nghĩ nên đến lúc nghĩ đến chuyện chung thân đại sự rồi.”

Tay hắn lập tức rút trở về, toàn cơ mặt bị đông đến cứng: “Điềm Điềm...”

“Ta biết ngươi muốn nói gì.” Niên Khai Điềm không để hắn nói bất kỳ cái gì, nhanh chóng cắt đứt: “Ta chỉ một lòng với đại sư huynh, cái này là chuyện người nào cũng biết..”

Thấy hắn mím chặt môi, đột nhiên nàng lại không nhẫn tâm nói tiếp, nhưng nếu nàng không nói, hắn sẽ cứ vì nàng mà trễ nãi chuyện của mình. Vì thế nàng hít một hơi tiếp tục nói: “Ngươi hà tất cố chấp như vậy, để cha nương ngươi thương tâm. Nếu ngươi thú thê vậy nhị đệ của ngươi cũng sẽ không cần mỗi ngày quan tâm ngươi chạy tới chạy lui như vậy, cũng sẽ có thêm người chăm sóc cha nương ngươi...”

Lương Tuấn Hy cười tự giễu, áp chế cổ đau âm ĩ trong lòng xuống, trầm giọng nói: “Nếu vậy nàng có thể không cần quan tâm đến chuyện của ta. Nàng lo lắng chuyện của bản thân liền được rồi.”

Hóa ra đây chính là nguyên nhân nàng tặng lễ vậy cho hắn. Hắn biết bản thân không xứng với nàng, chỉ bằng đôi mắt kia là đã đủ hạ gục hắn rồi, dù cho hắn cố gắng thế nào cũng bù không được khiếm khuyết của bản thân, nhưng là muốn hắn không để ý đến nàng, hắn không làm được.

“Ngươi đừng như vậy có được không?” Niên Khai Điềm nhìn mặt hắn dường như không hề lưu tâm đến liền có chút nóng nảy. Nàng làm như vậy cũng vì hắn tốt mà thôi, nhỡ như lại như đời trước nữa thì sao? Nàng không muốn hắn buồn bã bỏ đi, càng không muốn hắn chạy đến tân phòng mà dây dưa với nàng.

“Nàng muốn ta không đến phiền nàng nữa thôi mà, vậy ta sẽ không làm thế nữa.” Hắn nói xong cũng đứng dậy: “Lễ vật này quá trân quý, ta không nhận nỗi, nàng vẫn là mang về đi.” Dứt lời hắn cũng không đế ý đến nàng nữa, xoay người bước thẳng trở về phòng.
Niên Khai Điềm tức giận vỗ mạnh bàn trừng bóng lưng của hắn quát to: “Lương Tuấn Hy, ngươi đứng lại cho ta.” Nàng đã nói đến như vậy mà hắn một chút nể mặt cũng không có, cứ như vậy mà bỏ đi. Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp người hắn đối xử với nàng như vậy, thử hỏi nàng không giận sao được.

Tuy là lần đầu chính tai nghe được nàng gọi tên mình nhưng Lương Tuấn Hy vẫn không quay đầu lại, đến cước bộ cũng không hề ngừng. Hắn bước vào phòng, đóng cửa lại, như thể bản thân không hề nộ vậy, kỳ thực hắn rất không cam lòng, rất giận, rất muốn phát tiết, nhưng đó không phải là tính cách của hắn.

Hắn ngồi trên giường, đầy hàn khí từ người hắn tỏa khắp phòng. Hắn tháo dải băng trên mắt ra ném lên giường. Đến cùng hắn vẫn không thể bằng được Hứa Bộ Nam, hắn làm tất cả vì nàng đổi lấy nàng đến tặng lễ vật cho hắn bảo hắn thú nữ nhân khác đi. Đổi lại là nam nhân khác, nhất định cũng sẽ chịu không được, đừng nói chi là hắn.

Hắn chỉ là một nam nhân bình thường, làm bằng xương bằng thịt, được bọc bằng da, cũng biết tổn thương, cũng biết đau lòng. Hắn ngã người ra sau, hay tay ôm lấy gương mặt hiện đầy biểu cảm đau khổ của mình, cố gắng khắc chế trái tim đang rỉ máu của mình. Hắn biết từ hôm nay trở đi, hắn không thể nghe âm thanh của nàng, không thể chạy đến tìm nàng, càng không thể làm đồ chơi hay món ăn cho nàng nữa.

Nếu hỏi hắn có hối hận khi đã nói những lời đó trước mặt nàng hay không, hắn sẽ không hối hận, bởi nếu hắn nhận lễ vật kia, vậy khác nào đáp ứng với nàng đâu. Không hắn không làm được, nàng có thể không quan tâm nhưng không thể ngăn được hắn quan tâm nàng mà cả hắn cũng không tự ngăn được.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Thấy cửa đóng, Niên Khai Điềm lửa giận xung thiên, phảng phất thấy được đỉnh đầu có nàng bóc khói. Nàng hừ mạnh một tiếng xoay người, lầm bầm một mình: “Lương Tuấn Hy chết tiệt, ngươi có giỏi thì tiếp tục bày thái độ đó đi, xem ta có đi năn nỉ ngươi không?”

Thước nhi nhìn thấy vậy vội đóng nắp hộp, ôm vào người chạy theo Niên Khai Điềm. Lòng nàng vẫn còn chấn kinh chưa có bình phục được, Hy ca dĩ nhiên sẽ có thái độ như vậy với tiểu thư? Là nàng ảo giác rồi sao?

Vừa lúc Lương Vân Kha trở về lấy dược, Thước nhi đi không nhìn đụng vào hắn rồi ngã trên đất, cũng may tay vẫn ôm chặt hộp lễ vật. Nàng đau đến không nhìn rõ là ai đã mắng người: “Đau chết ta rồi, là kẻ nào đụng ta không biết xin lỗi?”
“Là ngươi đi không nhìn đường còn bắt ta xin lỗi?” Lương Vân Kha đứng thẳng thắt lưng, cư cao lâm hạ nhìn con heo té bên chân của mình. Môi nhếch nhếch đầy xem thường.

“Lương Vân Kha?” Thước nhi ngẩng đầu nhìn lên, thấy được là tên độc mồm độc miệng, lập tức đứng lên giận không mắng nhưng là trù ẻo: “Ngươi xấu bụng như vậy nên cả đời đều sẽ không thể so được với Hy ca, ra đường nhất định bị chết đuối, xuống sông bị xe tông.” Nói xong nàng ngúng nguẩy bỏ đi.

Khóe miệng của Lương Vân Kha giần giật nhìn theo bóng lưng kia. ‘Ra đường nhất định bị chết đuối, xuống sông bị xe tông’ là thế nào? Bất quá hắn cũng hét to: “Ngươi cũng bớt lo lắng ta a! Chú ý giảm cân, bởi mọi người đều muốn thú thê không phải thú heo đâu.” Nói xong hắn giòn giã bật cười.

Thước nhi dẫm chân, xoay người trừng mắt muốn cầm hộp lễ vật ném hắn nhưng nhớ lại đây là lễ vật a, thế nên chỉ cảnh cáo một câu: “Ngươi chờ đó.” Sau đó liền xoay người rời đi.

Lương Vân Kha cau mày nhìn hộp được Thước nhi giơ cao. Sao quen như vậy a? Hắn thấy ở đâu rồi? Chẳng phải là ở y trang nổi tiếng trên kinh thành đó sao. Là nàng mua tặng đại ca? Hôm đó nàng về phủ tức giận cũng ôm một hộp y hệt như vậy. Nhưng đại ca cũng mua một hộp y hệt như vậy tặng nàng, có lẽ đến hôm nay mới tặng đi. Nghĩ vậy hắn buông hiếu kỳ trong lòng xuống, bước vào viện.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm một mạch trở về Điềm viên, cầm nhuyễn tiên trên tay không chút do dự tàn phá hết các khóm hoa ngọn cỏ trên đường mình đi qua. Đúng lúc này lại gặp phải Niên Tuệ Nhàn, chỉ là đang giận nên không có để ý đến mà lướt qua luôn.

Niên Tuệ Nhan nhanh chóng kéo lại tay của Niên Khai Điềm, sau đó cẩn thận nhìn trước ngó sau rồi thấp giọng nhắc nhở: “Ngươi làm cái gì a, cái dáng vẻ này của ngươi để Hứa sư huynh nhìn thấy chẳng phải là không tốt sao?”

Niên Khai Điềm tức giận vừa bước đi vừa kể hết cho Niên Tuệ Nhàn nghe thái độ của Lương Tuấn Hy đối với mình. “Ngươi xem, ta tốt bụng đi khuyên nhủ hắn, hắn lại làm vậy với ta, thử hỏi có đáng giận hay không?”

“Vậy ngươi mặc kệ hắn đi, dành thời gian lo cho Hứa sư huynh còn tốt hơn.” Niên Tuệ Nhàn trề môi như chẳng đáng, Lương Tuấn Hy có gì mà tốt chứ, thế mà người nào cũng thích hắn. “Ngươi nhìn ngươi xem, không chút thục nữ a. Mau theo ta trở về viện, ta chọn vài bộ y phục giúp ngươi đổi lại.”

Niên Khai Điềm nghe vậy cũng cảm thấy rất có đạo lý. Giờ đây không cần áp tiêu nữa, nàng cần gì bày bộ dáng này. Mỗi ngày đến luyện võ trường một canh giờ là đủ rồi. Vì thế cũng không phản đối, mặc cho Niên Tuệ Nhàn kéo bản thân về viện.

“Ngươi nói xem, đại sư huynh thích màu gì?”

“Ta làm sao mà biết được.” Niên Tuệ Nhàn nhún vái đáp: “Nhưng nếu hắn tặng y phục thúy lục cho ngươi, vậy chắc là thích màu đó đi.”

“Ân.” Vậy sau này đồ của nàng đổi hết thúy lục là được rồi.

Chương 52: Có chút dao động

Tác giả: Luna Huang

Chuyện của Lương Tuấn Hy với Niên Khai Điềm nhanh chóng truyền khắp tiêu cục. Đám trưởng bối là vui nhất, bởi như vậy chứng tỏ chỉ một đoạn thời gian nữa thôi, Lương Tuấn Hy sẽ không còn cố chấp nữa.

Suốt mùa xuân Lương Tuấn Hy quả thật không đến làm phiền nàng nữa, ngay cả vô tình gặp trên đường cũng không hề có. Nghe đám người nói hắn mỗi ngày chỉ chuyên tâm ở trong viện, rất ít xuất môn, nếu có cũng là đi hậu môn.

Niên Khai Điềm dạo này rất nóng tính, làm gì cũng mau phát hỏa, kể cả Hứa Bộ Nam cũng bị nàng giũa cho vài trận rồi. Nàng cũng không hiểu lý do bản thân phát hỏa như vậy nữa, chỉ biết trong người rất khó chịu.

Dạo này mẫu thân lúc nào cũng sẽ mang sổ sách đến cho nàng xem, mà nàng lúc nào cũng sẽ xem không hiểu. Cả bàn tính cũng đánh không xong, đều là chạy đi cầu cứu Niên Nhạn Thanh. Cũng may hôm nay nàng ta chủ động đến viện tìm nàng a!

“Đường tỷ, ngươi nói xem, đầu óc ta như vậy sau này làm sao tiếp quản tiêu cục?”

“Cố gắng là được, tuyệt không được dựa dẫm vào người khác.” Âm thanh gõ bàn tính lóc cóc vang lên hòa cùng với âm thanh nhẹ nhàng của Niên Nhạn Thanh để người khác cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Niên Khai Điềm hít hít mũi, thẳng thắt lưng nói: “Biết là như vậy, nhưng ta quả thực không thể học được. Hay là...” Mắt nàng phát sáng nhìn Niên Nhạn Thanh như thể thấy vàng bạc trân bảo hiếm có trên đời vậy: “Sau này đường tỷ xuất giá, mỗi ngày đều trở về thay ta tính sổ sách, cuối tháng ta phát tiền công, được không?”

Niên Nhạn Thanh khẽ cười lắc đầu: “Sau này ta còn phải quản chuyện của nhà trượng phu, làm sao có thể chạy đến tiêu cục giúp đường muội được. Chẳng phải lúc nãy ta đã nói rồi sao, không được dựa dẫm người khác.”

Lấy tính cách này của Niên Khai Điềm nàng sợ nếu nàng gả đi, bá phụ bá mẫu lớn tuổi sẽ chống không nỗi tiêu cục. Chỉ là cũng không thể trách được, nàng ta y hệt bá phụ, hễ chạm đến sổ sách đều sẽ hoa mắt chóng mặt.

“Ta thực sự đã rất cố gắng rồi!” Niên Khai Điềm cau mày vỗ bàn thán. Vì sao tiểu đệ đệ đến nay vẫn còn chưa xuất hiện? Hy vọng tiểu đệ đệ sẽ thừa hưởng những thứ tốt của mẫu thân tránh như nàng vậy, có gì còn có hắn chống đỡ tiêu cục.

Niên Nhạn Thanh vẫn không rời đầu khỏi đóng sổ sách trước mặt, âm thanh không mặn không nhạt vang lên: “Vậy thì cố gắng hơn đi.”

Niên Khai Điềm bĩu môi cũng không nói tiếp nữa. Đầu nàng lúc này đột nhiên xuất hiện ý nghĩ, không biết hiện tại Lương Tuấn Hy đang làm gì, sau đó nàng lại nhanh chóng lắc đầu vảy bỏ đi ý nghĩ đó. Ý nghĩ này mỗi ngày đều sẽ xuất hiện trong đầu nàng, có lẽ nàng điên rồi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này Bá Cao Minh chạy đến chỗ của nàng, hắn thấy được Niên Nhạn Thanh ở cũng rất không tình nguyện bước đến nhưng lại có chuyện muốn nói cùng Niên Khai Điềm, không thể rời đi được. Đôi mày cau lại đầy khó chịu gọi: “Sư muội!”

Niên Khai Điềm xoay người nhìn ra phía sau: “Tam sư huynh, sao đột nhiên lại đến đây a?” Lại là vì chuyện của Niên Tuệ Nhàn đi?

Bên này Niên Nhạn Thanh thu dọn sổ sách đứng lên nói: “Ta trước về viện, sổ sách này ta mang đi, chút nữa sẽ trả lại.” Nàng nâng mắt nhìn Bá Cao Minh rồi lập tức rũ mi xuống che lại buồn phiền của bản thân. Người ta bày rõ không thích nàng, nàng lưu lại để người ta chướng mắt thôi, nàng tự an ủi mình như vậy.Thấy Niên Nhạn Thanh rời đi, Niên Khai Điềm vỗ bàn gằng giọng: “Tam sư huynh!” Lần nào hắn xuất hiện là Niên Nhạn Thanh đều sẽ rời đi như vậy.

Bá Cao Minh nhún vai nhàn nhạt đáp như thể bản thân rất là vô tội: “Ta nào có làm gì.” Hắn cất bước, tiến đến chỗ Niên Khai Điềm. Lúc lướt qua Niên Nhạn Thanh đều sẽ luôn khó chịu mà nín thở một đoạn, bởi hắn không muốn ngửi được hương khí trên người nàng.

Niên Nhạn Thành dừng cước bộ bên cạnh hắn chưa được một giây lại tiếp tục bước. Ai bảo nàng không so với được Nhàn nhi, nhưng nàng vẫn không hiểu rõ vì sao hắn không thích nàng. Là nàng bức ép Nhàn nhi nên hắn mới như vậy?

Niên Khai Điềm rất nhanh lại bắt được điểm này, nếu một lần hai lần còn không tính, nhưng nàng để ý, lúc nào cũng sẽ là như vậy. Vì vậy nàng đợi Niên Nhạn Thanh đi khuất mới hạ giọng hỏi: “Tam sư huynh đây là thế nào? Muội thấy sơn chi hương rất thơm, không lẽ một mùi thơm cũng đắc tội huynh?”

“Đúng là thơm, nhưng không hợp với nàng ta.” Sơn Chi hoa trắng không tỳ vết biểu tượng cho sự tinh khiết trong sáng, loại nữ nhân nham hiểm như nàng ta tuyệt đối không xứng.

Niên Khai Điềm không vui chống cầm xoay đi nơi khác: “Huynh đến đây tìm ta hẳn là chuyện liên quan đến đường muội rồi?” Nàng rất không hiểu vì sao hắn cứ ghét đường tỷ như vậy, đã hai đời vẫn không hề thay đổi. Hắn là biết được cái gì?

“Sư muội quả nhiên thông minh.” Bá Cao Minh cũng không để Niên Nhạn Thanh làm mình mất hứng, vội ngồi đối diện Niên Khai Điềm, hí hửng nói: “Dạo này tam tiểu thư rất thường đi dạo với ta, muội ấy có nói gì về ta với sư muội không?”

“Không có.” Niên Tuệ Nhàn chưa bao giờ trước mặt nàng nhắc đến hắn, bởi nàng ta luôn hướng dẫn nàng cách thu hút ánh mắt chú ý của Hứa Bộ Nam. Mỗi lần nàng nhắc đến Bá Cao Minh nàng ta liền sẽ đỏ mặt ngượng nghịu chuyển đề tài.

Không có? Mày của Bá Cao Minh khẽ động, sau đó có chút buồn bã thở dài: “Ai...Vậy làm sao mà biết được gọi lão gia tử đến hạ sính a!”

“Huynh gấp gáp thú thê như vậy?” Niên Khai Điềm xoay đầu nhìn hắn đầy trêu chọc. Đời trước cũng thế, chỉ do Niên gia thủ tang ba năm hắn cãi lời Bá lão gia, đến khi Hứa Bộ Nam thú Niên Tuệ Nhàn hắn bỏ đi mất.Bá Cao Minh nhoẻn miệng cười, “Còn phải nói, trước nay ta đều muốn thú nàng(NTN) chỉ là nhiều chuyện xảy ra nên chưa thực hiện được. Nhưng hôm qua ta hỏi, nàng lại chừng chờ bảo phải để sư muội cùng nhị tiểu thư xuất giá trước.”

Chừng chờ? Niên Khai Điềm lúc này bắt đầu có hoài nghi Niên Tuệ Nhàn. Nàng ta dây dưa không rõ với Bá Cao Minh lại cực kỳ am hiểu Hứa Bộ Nam. Vậy có khi nào nàng ta cũng sớm có ý với Hứa Bộ Nam không? Nhưng cũng không có giống, nàng ta hình như muốn nàng gả cơ mà.

“Sư muội, sư muội.” Bá Cao Minh thấy Niên Khai điềm suy nghĩ đến nhập thần liền quơ quơ tay trước mặt nàng. “Đang nghĩ thứ gì a?”

Niên Khai Điềm lắc đầu từ chối cho ý kiến: “Không, không có gì.” Đây chỉ là suy đoán của nàng thôi, không có căn cứ chính xác. Nếu như thực sự như vậy, vậy tại sao nàng ta lại nhường cho nàng?

Bá Cao Minh nhìn nhìn nàng lại cảm thấy Lương Tuấn Hy rất đáng thương. Lúc trước hắn không được Niên Tuệ Nhàn đáp lại thì đồng cảnh ngộ thì không nói, bây giờ hắn mà đi an ủi nhất định chọc vào nỗi đau của người khác.

“Dạo này Hy huynh rất ít nói lại ít ra ngoài, sư muội không dự định đi thăm hắn nữa sao?”

Vừa nhắc đến Lương Tuấn Hy, Niên Khai Điềm lại lửa giận xung thiên đập bàn đứng lên hét to: “Huynh còn dám nhắc đến hắn trước mặt muội?” Nhớ lại thái độ hôm đó của hắn nàng thực sự nuốt không trôi cơn giận này.

“Chuyện đã qua lâu như vậy rồi.” Bá Cao Minh đưa tay tự châm trà đưa cho Niên Khai Điềm uống hạ hỏa: “Nào nào nào, uống trà uống trà đi. Ta chẳng qua nhìn hắn thế này cảm thấy rất khó chịu mà thôi.”

Mỗi lần hắn đến, Lương Tuấn Hy đều sẽ hỏi chuyện của nàng. Khi hắn đề nghị đến đó thì Lương Tuấn Hy lại im lặng không nói đến. Khi hắn uy hiếp rằng, nếu không đi thì đừng hỏi hắn bởi hắn sẽ không nói đâu, Lương Tuấn Hy cũng không có chút phản ứng nào.

Thấy Niên Khai Điềm hạ hỏa ngồi xuống uống trà, hắn lại nói tiếp: “Ta cùng Hy huynh đều là đồng bệnh tương liên nên rất hiểu. Nếu như tam tiểu thư mở miệng nói như vậy với ta, ta phản ứng sẽ còn lớn hơn hắn nữa.”

“Nhưng nếu muội còn dây dưa không rõ với hắn thì hắn sẽ càng cố chấp hơn.” Niên Khai Điềm nghe vậy tâm như đeo đá nặng rồi ném xuống hồ sâu vậy, vĩnh viễn không nổi lên được.

Bá Cao Minh hít thở thật sâu lại nhẹ nhàng thở ra, tiếp tục giải thích với nàng: “Vậy sư muội làm như vậy hắn có đả thông được đầu óc không, hay là vẫn cố chấp? Như vậy không khác nào tự hành hạ bản thân, lại còn để người xung quanh đau lòng nữa.”

Hắn chính là nghĩ nếu Lương Tuấn Hy cố chấp không phải nàng không thú, vậy cho dù nàng không gả cho hắn(LTH) hắn vẫn sẽ không thú bất kỳ người nào. Chi bằng giao hảo tốt một chút, không thể làm phu thê vẫn có thể làm bằng hữu, nào phải đi đến nông nỗi hôm nay.

“Để muội suy nghĩ.” Niên Khai Điềm có chút dao động. Đời trước nàng gả đi chẳng phải hắn cũng bỏ đi đó sao? Nàng là sợ dẫm lên vết xe đổ của đời trước a! Chỉ là nàng cảm thấy, dường như nàng không như đời trước nữa, cho dù đi chơi với Hứa Bộ Nam nàng vẫn cảm thấy không vui, có lẽ do đời trước cùng hắn ít tiếp xúc nên nàng mới có hứng thú, đời này mất hứng rồi.

“Được, vậy từ từ suy nghĩ, ta đi tìm Hy huynh đây.” Dứt lời, Bá Cao Minh đứng lên ly khai Điềm viên.

Chương 53: Khiêu khích

Bá Cao Minh đi không lâu, Niên Khai Điềm nhìn nhìn y phục đang mặc trên người mình một mắt rồi lập tức gọi hạ nhân hoán lại y phục phụ thân đặt may cho nàng. Sau đó bước ra luyện võ trường, nàng còn ngồi đối diện đống sổ sách nữa nhất định sẽ có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Đến chiều Hứa Bộ Nam bồi Niên Khai Điềm trở về Điềm viên. Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Đường đi lát đá, xung quanh đều là hoa nở rộ, gió nhè nhẹ phất phất vào tán cây, tạo nên những âm thanh rất vui tai.

“Sư muội dạo này thay đổi quá nhiều a, ta sắp nhận không ra rồi.” Hứa Bộ Nam thở dài oán thán, đường nhìn hạ xuống y phục thiếu nữ tính cùng nhuyễn tiên trên thắt lưng của người đối diện.

Niên Khai Điềm có chút đỏ mặt cúi đầu, ngượng nghịu hỏi: “Thế...đại sư huynh cảm thấy ta thay đổi thế này...nhìn đẹp mắt không?” Tâm nàng khiêu động vô pháp ngừng lại, đương nhiên nàng hy vọng sẽ nghe được hắn khen mình.

Hứa Bộ Nam nhìn nàng nở ra một nụ cười ôn nhu thường thấy: “Sư muội luôn đẹp a, từ hôm lễ cập kê qua đi không biết có bao nhiêu hộ nhân gia đến cửa cầu thân nha.”

Nhìn thái độ ngượng ngùng của Niên Khai Điềm hắn hài lòng lại tiếp tục nói: “Nhưng nếu sư muội vận y phục nữ tính như nhị tiểu thư tam tiểu thư nhất định sẽ càng đẹp nha. Đến lúc đó sợ là đại môn tiêu cục cũng bị người phá nát.”

Niên Khai Điềm lại bĩu môi không vui, nàng xoay người hướng lưng về phía hắn, đưa tay bức đám lá trên cây gần đó ném xuống đất. Nàng là muốn hắn khen nàng đẹp, muốn nghe hắn bày tỏ lòng hắn cho nàng biết, hắn cư nhiên không nói lại mang đám lâu la bên ngoài nói cho nàng nghe.

Hứa Bộ Nam bật cười ha hả, bước đến sau lưng nàng, cúi đầu ở bên tai nàng thả mềm giọng dỗ ngọt: “Ta cũng muốn thấy được sư muội vận nữ y như trước nha, như sư mẫu vậy mỗi ngày ở hậu trạch đợi ta.”

Niên Khai Điềm mặt đỏ đến mang tai, hắn đây là đang dệt mộng cảnh tương lai cho nàng nghe, hắn nói thế nghĩa là cũng có tình ý với nàng muốn thú nàng. Đây cũng là những thứ đời trước nàng cùng hắn đã hứa với nhau nhưng chưa thực hiện được. Mặt cùng tai bỗng chốc nóng bừng, vành tai còn có hơi thở nhè nhẹ của hắn thổi đến nữa.

“Ta...ta trở về trước đây, đại sư huynh không cần tiễn nữa.”

Dứt lời chân nàng như lấp hỏa tiễn một đường chạy về Điềm viên, đầu cũng không có quay lại. Dạo này nàng thường phát cáu với hắn mà hắn vẫn ôn nhu với nàng như vậy. Lại nói câu này có được xem như là tỏ tình không?

Hứa Bộ Nam nhìn theo bóng lưng của nàng, đôi môi hiện lên nụ cười thỏa mãn, ánh mắt vì cười mà híp thành một đường tuyến. Điều này khiến tuấn dung của hắn càng thêm tỏa sáng.

Niên Khai Điềm vừa đi khuất, ở hướng ngược lại với nàng, Lương Tuấn Hy một thân y phục đạm mạc bước đến. Hắn là sớm đứng nơi này, nghe rõ được đoạn đối thoại kia chỉ là không muốn bước ra mà thôi. Hắn đã từng nói hắn sẽ không phiền nàng nữa, thế nên hắn cũng sẽ không xuất hiện trước mặt của nàng.

Không để Lương Tuấn Hy bước qua mình, Hứa Bộ Nam đắc y nhếch mép hỏi: “Hy huynh, cảm giác thế nào a? Còn ta, ta thắng rồi nên rất vui. Nhìn nàng xem, ngượng đến mức độ này.” Nói xong hắn lại vỗ trán vờ trách: “Xem ta xem, thật hồ đồ, cao hứng đến nỗi quên mất Hy huynh nhìn không thấy, còn thỉnh Hy huynh lượng thứ!” Dứt lời hắn ngửa đầu cười ha hả.

Lương Tuấn Hy dừng bước ở trước mặt hắn, người cũng không xoay hướng đối diện hắn, chậm rãi nói: “Chuyện gì cũng nên có chừng mực, Hứa huynh đã có được tâm của nàng thì ta đây cũng vui vẻ chúc phúc cho hai người. Nhưng nếu dám tổn thương nàng, cũng đừng trách ta.”
Nói xong, hắn cũng không chờ đợi đối phương phản ứng, tiếp tục thong thả mà bước. Nhìn hắn, ai lại nghĩ đến lúc này lòng hắn đang bị lửa mạnh thiêu đốt chứ, hai tay xuôi bên thân sớm nắm chặt thành quyền, còn có thể nhìn rõ được gân xanh trên mu bàn tay nữa. Chỉ là hắn không nỡ để nàng khóc, không nỡ tổn thương nàng, thế nên mới không đánh Hứa Bộ Nam mà thôi.

Hứa Bộ Nam nhìn quanh không thấy có bóng người, mới hô to: “Ngươi nghĩ ngươi là ai, một tên hạt tử dám dọa ta, có giỏi thì đến đây, tay trói gà cũng không chặt còn dám to mồm?” Dựa vào cái gì cướp hết vinh quang của hắn? Dựa vào cái gì được trọng dụng hơn hắn? Cái gì cũng không có, rõ ràng là do đám người kia mù nên nhìn không thấy hắn tốt mà thôi.

Thấy Lương Tuấn Hy không có phản ứng, vẫn thong thả mà đi, hắn càng giận hơn: “Ngươi chỉ là bại tướng dưới tay của ta mà thôi. Rất nhanh thôi ta sẽ cho ngươi nhìn thấy, Điềm Điềm của ngươi là thế nào hầu hạ dưới thân của ta.”

Nghe được lời này, Lương Tuấn Hy mạnh quay người lại, hàn từ bắt đầu từ từ đông lại bầu không khí ở nơi này, âm thanh cũng lãnh hàn đến cực điểm: “Thỉnh Hứa huynh dùng lời lẽ cẩn thận, những chuyện ngươi muốn làm ta không hứng thú muốn biết, nhưng chạm đến nàng liền không phải chỉ là chuyện của ngươi nữa rồi!”

“Phải không?” Hứa Bộ Nam cảm nhận được hàn khí kia cũng có chút chấn động, hắn chưa từng nhìn thấy Lương Tuấn Hy như vậy bào giờ. Bất quá, hắn chỉ là bị hách một chút thôi, rất nhanh thu hồi vẻ mặt này thay bằng sự đắc ý: “Cho dù ngươi muốn quản thì sao? Đến chuyện ta cùng nàng thành thân động phòng ngươi cũng muốn nhúng tay? Có tin ta để nàng trực tiếp xử lý ngươi không?”

Lương Tuấn Hy trầm mặc không nói, nàng không thích hắn mà cố chấp gả cho Hứa Bộ Nam. Hắn cũng chỉ có thể âm thầm theo dõi nàng mà thôi.

“Thế nào, không có gì để nói hay không biết nói gì cho tốt?” Hứa Bộ Nam khiêu khích bước đến trước mặt Lương Tuấn Hy, ánh mắt lóe sáng đầy nham hiểm nói: “Hay là ngươi muốn ta đặt cách cho ngươi đến tân phòng xem ta cùng nàng ân ái.”

Lương Tuấn Hy hít vài hơi điều chỉnh lại tâm trạng rồi xoay người rời đi. Hắn không muốn tiếp tục đứng đây nghe nữa, mấy trò khích tướng này với hắn mà nói không có tác dụng. Đúng, hắn là quan tâm nàng, nhưng cũng không quan tâm đến nỗi nàng cùng trượng phu động phòng cũng muốn vào xem.

Hứa Bộ Nam nhìn Lương Tuấn Hy không chút nộ khí rời đi, không cam lòng càng bùng phát nhiều hơn. Hắn nhất định phải có được Niên Khai Điềm trong thời gian sớm nhất có thể, để Lương Tuấn Hy chịu không nỗi mà rời đi, hoặc là tự sát vậy thì càng tốt.
“Ta không như ai đó không được người ta hoan nghênh, bị từ chối thẳng như vậy.” Hắn còn phải hô to thêm một câu mới hả dạ.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến tối Niên Khai Điềm nằm ác mộng, trong mộng nàng thấy được lúc Lương Tuấn Hy bị đám nữ nhân vây lấy. Nàng tự sỉ vả bản thân trăm nghìn lần, rõ ràng không thích hắn còn mộng những thứ này làm gì? Đều là tại Bá Cao Minh, tự dưng lại nhắc đến làm gì không biết nữa.

Bất quá, hình như nàng thực sự nhớ hắn. Nghĩ như vậy, nàng khoác áo choàng bước ra ngoài, bước chân nhẹ nhàng tránh làm ồn đánh thức Thước nhi vẫn đang ngủ say trên nhuyễn tháp.

Trong bóng tối, một lần nữa nàng lén đến viện của hắn. Từ hôm đó đến nay, nàng cũng không có bước đến chỗ này nữa. Khi đứng ở viện môn, nàng tự vỗ đầu mình một cái, giờ này đến đây cũng có thấy được hắn đâu, nàng làm sao có thể mở cửa xông vào phòng của hai nam nhân đang ngủ a!

Chỉ là mắt nàng lơ đãng nhìn vào trong viện, liền thấy được bóng dáng quen thuộc của Lương Tuấn Hy đứng ở đó, lưng quay về phía nàng, mặt hướng nhìn trời cao như đang suy tư điều gì vậy. Dưới ánh trăng, bóng dáng cao to kia để nàng cảm thấy nhớ nhung vạn lần, lại cảm thấy cô tịch vạn lần.

Không tự chủ được bản thân, tay nàng khẽ nâng lên hướng phía hắn, chân cũng nhấc lên rồi nhẹ đạp xuống một bước. Khi âm thanh vừa muốn phát lên, thì đã nghe hắn lạnh lùng khẽ quát: “Kẻ nào?”

Nàng giật mình, tránh hắn quay lại phát hiện ra bản thân. Nàng vội xoay người, áp lưng vào tường viện, hai tay che kín miệng, cố gắng không để nhịp tim đập nhanh. Bởi nàng biết chỉ cần một cử động nhỏ của nàng, hắn cũng sẽ phát hiện ra mình.

Lúc này thấy được Lương Tuấn Hy truy đến viện môn, hắn bước chân ra khỏi ngưỡng môn, đầu quay qua quay lại như thế đang dùng các giác quan còn lại của mình tìm kiếm người đến. Lúc này một trận gió đêm nhẹ thổi đến, mang theo hương khí của nàng lướt qua người hắn.

Lòng hắn bất giác run lên, bất khả tư nghị khẽ hô một tiếng: “Điềm Điềm?” Là nàng đến sao? Mùi hương này, hẳn không thể nào sai được.

Bất quá rất nhanh hắn liền ôm trán khẽ lắc đầu cười giễu: “Làm sao có thể là nàng được!” Là do hắn nhớ nàng mà sinh ảo giác thôi, nàng làm sao có thể đến đây tìm hắn được. Hôm đó hắn khiến nàng giận như vậy cơ mà.

Niên Khai Điềm vừa nghe như vậy mắt nàng trợn to nhìn chằm chằm hắn, tim lập tức đập liên hồi, đến thở cũng chậm hơn rất nhiều, rất sợ hắn phát hiện bản thân. Cũng may, đột nhiên gió trở to, lá cây xào xạo khiến Lương Tuấn Hy nghe không được. Rồi lại nghe câu thứ hai của hắn, tim nàng đột nhiên lại nhói lên.

Lương Tuấn Hy đứng đó rất lâu, cuối cùng như cảm nhận không được có người nên mới xoay người bước vào trong. Thời khắc đó, nương theo nguyệt quang Niên Khai Điềm nhìn rõ đường nét trên mặt hắn, dường như hắn ốm đi rồi, tất cả là do nàng sao?

Sau khi hắn rời đi, nàng cũng đứng rất lâu, dường như muốn xám hối tội lỗi vậy. Vậy liền quyết định ngày mai đến gặp hắn thôi.

Chương 54: Quyết định xuống nước

Sáng hôm sau, Niên Khai Điềm từ luyện võ trường trở về lập tức chạy đến tìm Lương Tuấn Hy. Thước nhi ở bên cạnh lải nhải rằng: “Tiểu thư, người trở về tắm qua trước mới đến được không, cả người toàn mồ hôi thế này a.”

Niên Khai Điềm cúi đầu nhìn nhìn bản thân, cũng cảm thấy nên tắm trước, thế là nàng trở về Điềm Viên, tắm qua rồi vận y phục Hứa Bộ Nam tặng. Bởi hiện đã vào hạ rồi, rất nóng, mà y phục mùa hạ của nàng tú phường còn chưa mang đến.

Thước nhi bận rộn ở lại viện phân phó hạ nhân làm việc nên không có theo cùng, một mình nàng đến gặp Lương Tuấn Hy. Khi nàng bước đến hắn đeo một chiếc giỏ mây trên lưng, có lẽ là chuẩn bị ra ngoài hái thuốc, cũng may là nàng đến sớm, nếu không thì không gặp được rồi.

Lương Tuấn Hy nghe được cước bộ của nàng ở sau lưng mình, trong lòng có chút kinh ngạc cùng mong chờ nhưng lại thất vọng hắn xem như nghe không thấy vẫn tiếp tục bước. Một là hắn nghĩ bản thân sinh ảo giác như đêm qua, hai nếu thật là nàng thì nàng cũng sẽ không muốn gặp hắn.

Ai biết, Niên Khai Điềm lại chủ động chạy đến bên cạnh hắn, chân không ngừng bước hỏi: “Còn giận ta?” Lâu như vậy nếu hắn còn giận chính là hẹp hòi.

“Không có.” Hai chữ nhàn nhạt nhẹ nhàng nhưng lại không có ôn độ phát ra từ miệng của Lương Tuấn Hy, rồi cũng không còn từ nào khác nữa. Hắn nghe được âm thanh của nàng, lại cảm nhận được hương khí cùng khí tức của nàng ở bên mình, đáng lẽ hắn nên cao hứng mới phải.

Chỉ là nàng vì sao đột nhiên tìm đến hắn? Cũng không phải bị bệnh, vậy liền là chuyện như ngày hôm đó nàng nói sao? Hắn không muốn nghe.

Niên Khai Điềm bĩu môi tiếp tục hỏi: “Đang đi đâu đó?” Biết rõ mà còn hỏi, là bởi vì nàng muốn theo cùng. Hứa Bộ Nam để sau đi, không hiểu sao nàng lại cảm thấy níu kéo hắn quan trọng hơn.

“Ta ra ngoài.” Lại chỉ là mấy chữ, không nói hơn bất cứ thứ gì.

Có lẽ từ lúc hôn mê tỉnh lại nàng đối xử với hắn quá tốt, nên lúc nàng lại lạnh nhạt với hắn như trước, hắn liền cảm thấy chịu không được. Lúc này đây hắn cảm thấy bản thân thật tham lam, rõ ràng lúc trước cái gì cũng không có, nàng cho hắn một ít, hiện tại lại lấy lại thôi mà, thế mà hắn cũng tính với nàng.

Niên Khai Điềm cau mày khẽ hừ một tiếng, nàng là nữ nhân cũng không để bụng, ngược lại hắn vẫn còn giận a. Chỉ là còn chưa kịp nói gì đã thấy hắn đi phương hướng hậu môn, nàng kinh hô: “Vì sao không đi đại môn?”

“…” Lương Tuấn Hy không đáp, chỉ chuyên tâm mà đi thôi.

Niên Khai Điềm nhìn nhìn hắn lại có chút bất đắc dĩ nói: “Dạo này nhìn ngươi ốm lắm, có phải ăn không ngon miệng không, hay ngủ không được?” Có khi nào từ hôm đó đến nay hắn đều ngủ không ngon không.

“Không có.” Lại là hai từ này.

Niên Khai Điềm cũng không nói gì nữa, bước theo hắn. Trong đầu nàng liên tục nghĩ ra chủ đề để cùng hắn nói, trên đường đi cũng chỉ không ít thứ nhưng hắn cũng không có bao nhiêu phản ứng, chỉ ‘ân’ một từ xem như đáp nàng rằng hắn có nghe.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Rất nhanh, hai người bước đến nơi Lương Tuấn Hy thường hái dược. Chỉ thấy hắn đặt giỏ mây trên vai xuống, cầm lấy một cây cào nhỏ cùng một cây chủy thủ, ngồi xổm xuống bắt đầu công việc của mình.

Niên Khai Điềm túm váy rườm rà lại, xắn tay áo, cũng ngồi xổm xuống với hắn: “Ta giúp ngươi!” Biết trước như vậy lúc nãy nàng không chọn bộ này đâu, giờ đây cảm thấy phiền phức chết được, tay áo quá dài, váy cũng quá dài, làm gì cũng bất tiện.

Khi tay nàng chạm vào cán của cây cào, Lương Tuấn Hy đưa tay dời đi nơi khác, nhỏ nhẹ nói: “Ta tự làm được.” Hắn rất muốn bảo ‘nàng trở về đi’ nhưng không cách nào bật ra miệng được, bởi hơn ai khác, hắn biết rõ bản thân mình nhớ nàng cỡ nào, muốn nàng lưu lại bên cạnh mình cỡ nào.

Niên Khai Điềm im lặng nhìn hắn một hồi, sau đó lại kéo kéo tay áo của hắn hỏi: “Vì sao có thứ ngươi lại đào cả gốc lẫn rễ, có thứ ngươi lại chỉ cắt một chút?”

Lương Tuấn Hy cũng tỉ mỉ giải thích với nàng: “Bởi vì có một số loại phải dùng cả gốc lẫn rễ, giống như nhân sâm vậy, nhưng có loại thì không cần, vậy nên ta chỉ cắt một chút thảo dược, lưu lại rễ để chúng tiếp tục sinh trưởng.” Lâu rồi không cùng nàng như thế này, quả thực rất tưởng nhớ a. Hắn thật muốn giờ phút này ngừng lại để mãi mãi ở bên nàng như vậy.
“A!” Niên Khai Điềm gật gù bày ra vẻ hiểu biết. Nàng cùng hắn ngồi một lúc lại cảm thấy rất chán, đột nhiên nàng nhớ đến một chuyện, liền hỏi hắn: “Ngươi hái xong chưa?”

Lương Tuấn Hy đưa tay sờ sờ đám thảo dược quanh mình, rồi đáp trả: “Hái thêm một chút nữa là xong.”

“Vậy nhanh lên đi, ta đưa ngươi đến nơi này.” Niên Khai Điềm đứng lên, học đám nam nhân trong tiêu cục chấp tay sau lưng huýt sáo.

Lương Tuấn Hy cau mày nghĩ ngợi một lúc, lại hỏi: “Đi nơi nào?” Dạo này nàng phát hiện ra nơi nào thú vị sao?

“Ngươi nhanh lên một chút, tới đó chẳng phải biết sao?” Niên Khai Điềm bày ra thái độ thần thần bí bí khiêu khích trí tò mò của Lương Tuấn Hy.

Do có lúc Hứa Bộ Nam bận nên nàng một mình đến đây chơi, chân bất giác bước đến nơi tìm được thi thể của Thước nhi ở đời trước. Nơi đó tuy đối với nàng là một ác mộng, nhưng phải công nhận cảnh sắc rất là đẹp.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lương Tuấn Hy hái xong thuốc rồi mang lại giỏ mây trên lưng, “Xong rồi, nàng muốn mang ta đi đâu?”

Niên Khai Điềm cười khúc khích, nắm lấy cổ tay hắn kéo đi: “Theo ta chẳng phải sẽ biết sao! Ta đảm bảo ngươi cũng sẽ thích.”

Đã lâu rồi nàng không có nắm tay hắn, thế nên giờ phút này đây, tâm hắn đập rộn ràng vô pháp bình phục. Hắn rất muốn nắm hồi tay nàng nhưng nàng nắm cổ tay, làm sao mà nắm hồi được.

Thế nhưng hắn tận lực để bản thân bình tĩnh trở lại. Bởi hiện không phải ở Niên phủ, không phải ở Lan Châu, mà là ở trong rừng. Phải biết rằng hắn không nhìn thấy, cho dù có nhìn thấy đi nữa hễ đi lạc liền rất khó thoát ra. Cho nên hắn phải tập trung xem nàng đưa mình đi nơi nào.

Đến lúc cảm thấy không ổn, hắn lập tức dừng cước bộ, cổ tay dùng sức kéo nàng trở về: “Điềm Điềm, ta đột nhiên không khỏe, muốn trở về.”

Niên Khai Điềm quay đầu lại nhìn hắn, hỏi: “Ngươi làm sao? Đi thêm một chút nữa được không? Xem xong chúng ta trở về.” Sắp đến rồi đột nhiên hắn lại không khỏe là thế nào?“Không được.” Lương Tuấn Hy lắc đầu, kéo cố gắng kéo cổ tay để nàng theo đó cũng bước về chỗ của hắn. Tuy hắn không biết nơi nàng muốn đi là nơi nào, nhưng phương hướng này tuyệt đối không để nàng đi. “Ta, ta không đi nỗi nữa.”

Niên Khai Điềm bước trở về trên dưới quan sát hắn vài lần, đưa tay sờ lên trán hắn thử ôn độ: “Nơi nào không khỏe a?” Nàng thấy hắn vẫn rất khỏe cơ mà, lại cũng chẳng phát sốt.

“Ta...” Do trong lòng nóng nảy muốn ngăn nàng thế nên Lương Tuấn Hy đột nhiên bị hỏi cũng nghĩ không ra chỗ nào của bản thân có vấn đề. Thế là lúng túng một hồi hắn ôm đầu nói: “Có lẽ ở đây lâu gió to, ta trúng gió rồi. Chúng ta mau về đi.” Hắn rất muốn cấm nàng đến đó, nhưng nếu nói ra lại không có lý do vậy liền không thể cấm nàng.

“Ngươi đừng hòng gạt ta.” Niên Khai Điềm dùng hai tay kéo hắn đi cùng mình. Chỉ là nàng kéo cũng không bằng hắn dùng chút sức gồng cánh tay bị nàng kéo, khiến cho nàng kéo mãi hắn vẫn đứng yên bất động.

“Chúng ta trở về có được không? Đừng đến đó nữa.” Giọng nói có Lương Tuấn Hy có chút cầu khẩn, tay còn lại của hắn đặt lên tay nàng, chậm rãi kéo về chỗ mình.

Hắn đến cùng vì sao không đi cùng nàng? Hắn sợ cái gì? Hay chỗ đó vốn dĩ là nơi hắn bị đánh ngất? Nếu là vậy nàng càng phải đi.

Thế là nàng hất tay hắn ra hô to: “Ta biết rồi, là ngươi không muốn đi cùng ta chứ gì? Vậy được rồi, ngươi một mình trở về đi, ta tự đi, không cần ngươi nữa.”

Lương Tuấn Hy nghe âm thanh nàng xoay người bước vài bước về phía trước, hắn mím chặt môi lại, cuối cùng gọi lại nàng: “Điềm Điềm!”

“Ngươi không đi tự trở về đi, ta không cần ngươi nữa.” Niên Khai Điềm cười thầm, nàng biết hắn sẽ không bỏ nàng lại một mình đâu, nhưng miệng vẫn giận lẫy nói ra một câu.

“Ta đi cùng nàng.” Lương Tuấn Hy thận trọng bước đến chỗ nàng. Hắn biết giờ có ngăn cũng vô dụng thôi, thôi thì nhỡ như may mắn không nhìn thấy, nhưng nếu nàng thấy vậy cũng là do thiên ý rồi.

Niên Khai Điềm cười ngọt ngào khoác tay phải của hắn nói: “Vậy đi thôi, nơi đó đẹp lắm, ta sẽ diễn tả cho ngươi biết.” Lúc này nàng chỉ tiếc hắn không thể nhìn thấy nếu không có thể cùng nàng bình phẩm rồi. “Nhưng ta nói trước ta không phải hoàng hoa khuê nữ, không biết văn chương như đám thiên kim của Thủy gia, thấy gì nói đó thôi.”

Lương Tuấn Hy là sợ nàng bị kích động mà bỏ chạy, nên lúc này tay trái của hắn đặt lên hai tay nàng đang khoác lấy tay phải của mình, tùy thời nắm lại. Thế nhưng khi nghe được lời của nàng, lo lắng của hắn bỗng dưng biến mất lại trở thành buồn cười, nghĩ gì nói đó trong lòng rất hy vọng là sự thật: “Đây có được xem là nàng ăn dấm không.” Đột nhiên lại kéo đám thiên kim của Thủy gia vào làm gì a.

Mặt của Niên Khai Điềm tự nhiên đỏ lên, hai tai cũng nóng bừng bừng, nàng sao lại ăn dấm của đám nữ nhân đó được. Bọn họ ở tận kinh thành xa xôi cơ mà, còn nàng cùng hắn ở đây...Nghĩ đến đây càng cảm thấy không đúng, vì sao nàng phải ăn dấm chứ, nàng nào có thích hắn đâu.

“Thế nào? Không đáp vậy là ta đoán trúng rồi?” Tay của Lương Tuấn Hy nắm chặt lấy tay nàng, âm thanh có chút cao, rõ ràng là trêu chọc.

“Ngươi ăn nói linh tinh.” Niên Khai Điềm dùng tay đánh hắn vài cái mới hả giận. Nàng vừa hạ mình hắn liền leo lên đầu nàng ngồi, làm sao có thể như vậy được. Chỉ là nơi này nhất định phải tới, nàng muốn biết là người nào hại hắn, nhưng người đó rõ ràng không muốn lấy mạng của hắn nên hắn mới có thể toàn mạng trở về.

Cảm thấy hai tay của nàng túm chặt cánh tay mình, Lương Tuấn Hy càng thập phần khẳng định suy đoán của mình là đúng. Nàng vẫn còn dây dưa là bởi vì chưa nhận ra mà thôi, vậy liền đợi nàng nhận ra, cũng không mất bao lâu thời gian.

Hắn mở miệng thỏa hiệp: “Được được, xem như là ta chưa nói gì đi.”

“Nói cũng nói rồi, nghe cũng nghe rồi, xem như chưa nói gì là thế nào?” Niên Khai Điềm vẫn hừ hừ không chấp nhận sự thỏa hiệp này. Nàng còn chưa từng thấy hắn phúc hắc như vậy đâu.

Lương Tuấn Hy không nói gì nữa, chỉ mang ý cười đã lâu không có xuất hiện mà đi cùng nàng.

Chương 55: Sự thật trước mắt

Đi được một đoạn, đột nhiên Niên Khai Điềm đứng lại, nàng kéo tay Lương Tuấn Hy cẩn thận khẽ nói: “Mau khom người xuống.”

Tâm của Lương Tuấn Hy nhảy một cái, nàng đã thấy cái gì rồi? Nhưng nghe âm thanh có lẽ là vẫn chưa thấy gì đi. Nghĩ thế tay hắn càng nắm chặt tay nàng hơn, rất sợ nàng chạy mất.

“Nói nhỏ thôi, bước nhẹ nhàng nữa.” Thấy Lương Tuấn Hy ngoan ngoãn nghe lời ngồi xổm người bên cạnh mình, giọng của Niên Khai Điềm hàm tiếu giải thích: “Nơi này a, ta vừa tìm được không bao lâu thôi, còn chưa mang ai tới đây, ngươi là người đầu tiên đấy.” Nàng vốn định mang Hứa Bộ Nam đến không ngờ lúc nào cũng hắn mời nàng đi chơi trước, mà chỗ đi chơi cũng định trước rồi nên vẫn chưa có cơ hội.

Tim của Lương Tuấn Hy lộp bộp vài cái, hắn biết nơi này rồi, chỉ là nghe âm thanh của nàng hắn lại không nỡ. Nhưng nàng vừa nói nơi này nàng mới tìm được, vậy liền là mấy lần trước nàng đến không thấy gì đi. “Nơi này có cái gì mà đẹp.”

Niên Khai Điềm chậm rãi bò ra bụi cỏ phía trước, vừa giải thích: “Nơi này có rất nhiều hươu, nếu chúng ta gây động tĩnh lớn chúng sẽ chạy mất.” Nàng để mặc Lương Tuấn Hy nắm lấy tay mình, vì với nàng, hắn nhìn không thấy liền phải do nàng dẫn rồi. Lại kinh qua sự kiện lần trước ở kinh thành, xém chút nữa hắn bị bắt lên nha môn vì tội sàm sỡ phụ nhân mập xấu rồi.

“Điềm Điềm.” Lương Tuấn Hy bò cùng nàng mà trong lòng rất thấp thỏm, rất sợ nàng nhìn thấy, lại rất muốn nàng nhìn thấy. Hắn vừa không muốn thấy nàng buồn thấy nàng khóc nhưng lại cũng không muốn nàng bị lừa gạt.

Mặt hắn cùng nàng gần như áp sát nhau, bởi phải thật khẽ không để bầy hươu phát hiện nên nàng cũng không có chú ý đến điều này. Nàng vẫn bò ra bụi cỏ, một tay vén bụi cỏ ra, nhìn ra ngoài.

Bên ngoài cách nàng một đoạn xa là một mõm đá thật to, bên dưới móm đá đó là vực thẩm, nhìn kỹ hơn chính là một dòng suối chảy xiết, đối diện là vách núi sừng sững, mọc đầy thực vật lục sắc.

Chỉ là hôm nay không thấy bầy hươu lại nhìn hai người đứng trên mõm đá, y phục phiêu dật trong gió như thần tiên quyến lữ kia có chút quen mắt. Nàng chớp chớp mắt, trừng mắt lên, nhìn kỹ lần nữa. Miệng nàng mở to khi phát hiện đó là bóng dáng của Hứa Bộ Nam cùng Niên Tuệ Nhàn, mà hai người đó đứng hôn nhau trong rất thân mật.

Nói ra cả hai đều sớm sau lưng nàng lén lút qua lại rồi, vậy vì sao còn lừa gạt tình cảm của nàng cùng Bá Cao Minh? Lại còn cố tình đốc thúc nàng mang gả nữa, đến cùng là vì cái gì? Vậy lúc nãy Lương Tuấn Hy không cho nàng đến đây cũng là vì hắn sớm biết mọi chuyện đi? Vậy vì sao không sớm nói cùng nàng?

Nghĩ đến đây nàng lùi lại phía sau, hai tay siết chặt lại, nước mắt không ngừng chảy ra. Hóa ra nàng bị gạt tận hai đời, vậy mà cứ nghĩ bọn họ rất tốt với nàng, sợ rằng đây cũng là lý do Niên Nhạn Thanh nhắc nhở nàng không được dựa dẫm. Vậy nàng ta cũng biết, muốn nói với nàng lại không có cách nào mở miệng đi.

Lương Tuấn Hy cảm thấy Niên Khai Điềm có gì đó không đúng. Hắn nắm đôi tay đang siết chặt của nàng lại, khẽ gọi “Điềm Điềm” như muốn an ủi. Chỉ là nàng xoay người đứng lên chạy ra khỏi nơi đó, chạy thật xa, thật nhanh.

Lương Tuấn Hy cũng chạy theo nàng, cũng may hắn túm chặt tay nàng nên biết được nàng là chạy phương hướng nào. Khi cảm thấy chạy xa chỗ đó, hắn mới gọi: “Điềm Điềm!”

Niên Khai Điềm dừng cước bộ xoay người lại ôm chầm lấy hắn, khóc to một trận. Giờ phút này đây nước mắt của nàng rơi không phải bị bọn họ lừa gạt, không phải vì mất đi Hứa Bộ Nam, mà là vì sự ngu ngốc của bản thân ở đời trước. Đời trước e là Lương Tuấn Hy muốn nói với nàng nhưng lại bị nàng mắng nên mới nói không được đi. Hắn khuyên nhủ không được nên đêm tân hôn mới lao vào tân phòng kéo nàng đi.

Không hiểu sao tâm nàng tuy đau lại không phải cảm giác đau lúc Hứa Bộ Nam rời bỏ nàng. Mà đơn giản chỉ vì nàng nhận không ra bọn họ sớm thông đồng từ trước, xem ra bọn họ đánh chủ ý lên người nàng, chính là đánh chủ ý lên tiêu cục rồi.

Đột nhiên bị ôm lấy, Lương Tuấn Hy cũng có chút phản ứng không kịp mà bị chinh lăng. Hiện là mùa hạ, rất nóng, nên y phục của hắn cùng nàng đều là rất mỏng, hắn thậm chỉ có thể cảm giác được hạch đào trên nơi phong mãn của nàng.

Đây là còn chưa nói đến nước mắt của nàng thấm vào y phục hắn khiến y phục trở nên gần như trong suốt nữa. Khí tức của hắn có chút gấp, khuôn ngực cũng phập phồng không yên. Hai tay hắn thấp thấp dang ngang, muốn động lại không dám động, đầu cúi xuống ‘nhìn’ đỉnh đầu của nữ nhân trong lòng mình.

Cuối cùng hắn cắn môi hạ quyết tâm phải nâng tay lên, chỉ là lại nghe âm thanh cảnh cáo của nàng truyền đến: “Không được động.” Thế nên bất đắc dĩ đứng đó tự biến mình làm tượng đá thôi. Biết rõ nàng sẽ đau lòng rồi, mà để nàng biết được cũng là một việc tốt.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---Niên Khai Điềm khóc qua một trận to, nhưng vẫn hít hít mũi đầy không cam lòng tựa trong ngực của Lương Tuấn Hy. Hai tay nàng vẫn là ôm chặt lấy hắn không buông, lúc này nàng cảm thấy ôm hắn như vậy mới có cảm giác an toàn.

Chỉ là có vài giọt nước tích trên đỉnh đầu của nàng, là trời mưa sao? Nàng đưa tay ra dò xét, rồi lại ngẩng đầu liền nhìn Lương Tuấn Hy. Chỉ thấy mặt hắn hướng thẳng, cổ như cứng đờ động cũng không dám động, bởi lúc này mũi hắn đang...chảy máu.

Nàng hốt hoảng lập tức rời khỏi người hắn, giơ tay lên thay hắn lau đi: “Ngươi chảy máu mũi rồi a!” Vậy lúc nãy hắn động là muốn lau máu mũi đi?

Lương Tuấn Hy cũng không biết lúc này nên cười hay nên khóc nữa, đây được xem như là lần đầu tiên hắn cùng nàng thân cận như vậy thế nên mới đột nhiên khẩn trương đến chảy máu mũi. Hắn giữ lấy tay nàng kéo xuống lau vào áo của mình: “Điềm Điềm, bẩn lắm, để ta.”

“Không bẩn.” Niên Khai Điềm thấp giọng đáp, cũng không có rút tay về. Có lẽ từ lúc trùng sinh đến nay, tâm nàng sớm thay đổi rồi, chỉ là giờ mới nhận ra mà thôi. Vậy có khi nào để người khác biết liền bị liệt vào hàng nữ nhân trăng hoa lẳng lơ không?

Hắn cẩn thận lau hết tay nàng rồi mới thả ra, tiếp đó xử lý máu mũi của mình. Đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng, nàng nên là người được an ủi quan tâm mới đúng, đột nhiên lại thành hắn rồi!

“Lúc nãy nàng...”

“Ngươi biết từ lúc nào?” Không để Lương Tuấn Hy nói hết câu, nàng nâng đôi mắt hàm lệ lên nhìn hắn hỏi.

Hít một hơi thật sâu, hắn giữ lấy vai nàng, cực kỳ bình tĩnh nói: “Ta biết lúc nào không quan trọng, quan trọng hơn hết là hiện nàng đã biết, nhưng hứa với ta tuyệt đối không được làm loạn, được không?”

Hai năm trước, hắn lên núi hái thuốc, vô tình bước đến nơi này. Đáng lẽ hắn sẽ không biết gì đâu, nhưng là nghe được âm thanh của Hứa Bộ Nam cùng Niên Tuệ Nhàn đan xen với tiếng gió, tuy tiếng gió rất to nhưng âm thanh của bọn họ cũng không hề nhỏ.
Lúc đó hắn rất kinh hách, hắn nghĩ xem bản thân nên tiếp tục bước hay xoay đầu lại quay đi, cuối cùng hắn quyết định tiếp tục bước ra trước. Bởi xoay đi chứng tỏ đã phát hiện, còn bước ra trước chứng minh cái gì cũng không biết mà thản nhiên đi.

Trong lòng hắn liên tục suy nghĩ, nếu để mọi người biết sẽ như thế nào, còn nàng nữa, nàng sẽ phản ứng thế nào? Hắn sợ nàng đau lòng, sợ nàng khóc sợ nàng nháo to nên mới không nói với nàng. Mà Niên Khánh Tụ lúc đó tứ cố vô thân, nếu chuyện này nháo ra mọi người sẽ rất khó xử.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sau sự kiện đó, hai người bọn họ liên tục đến tìm hắn tham dò xem hôm đó hắn có biết gì chưa. Nhưng hắn vẫn bày thái độ không biết gì, hắn vẫn sinh hoạt như ngày thường không có biểu hiện đặc biệt, bọn họ mới bỏ qua hắn.

Lúc đầu hắn cho rằng Hứa Bộ Nam nhất thời hiếm lạ nên mới như vậy, sau rồi bọn họ càng ngày càng thân. Đỉnh điểm chính là lúc Niên Tuệ Nhàn qua lễ cập kê, bọn họ thường xuyên cùng nhau xuất phủ đi chơi. Hắn là vô tình nghe được nha hoàn của Niên Tuệ Nhàn nói ra mới biết mà thôi.

Có lúc hắn rất muốn nàng biết sự thật, để nàng không tiếp tục u mê nữa, nhưng rồi lại cảm thấy bản thân quá ích kỷ. Biết rằng giấy không bọc được lửa, nhưng hắn vẫn muốn để nàng tự mình nhìn rõ mọi thứ.

Hắn không nói với nàng, vậy nhất định là biết rất lâu rồi. Nàng và Niên Tuệ Nhàn vừa qua lễ cập kê có được bao lâu đâu. Vậy thời gian bọn họ lén lút cũng không quá lâu đi. Nghĩ tới đây tâm trạng nàng trầm xuống rất nhiều, trán nàng tựa vào lồng ngực của Lương Tuấn Hy, hai tay túm thật chặt tay áo của hắn.

“Vậy vì sao không nói cho ta biết?” Nếu hắn nói vậy có phải nàng cũng không phí cả một đời không? Cả một đời trước nàng ngoại trừ nghĩ đến Hứa Bộ Nam ra, thì cũng không có nghĩ đến bất kỳ chuyện gì khác nữa. Cũng may đời này thay đổi rồi, nếu không không biết bản thân sẽ làm ra loại chuyện gì nữa.

Lương Tuấn Hy vẫn rất kiên nhẫn giải thích với nàng: “Nàng cũng thấy rồi đó, nhị bá phụ nhị tiểu thư bọn họ đều rất lương thiện, rất yêu thương nàng lại tứ cố vô thân, nếu chỉ vì chuyện này để mọi người trở mặt không phải hại sẽ nhiều hơn lợi sao?”

Đáng lẽ hắn muốn hỏi, nếu ta nói nàng có chịu tin không? Nếu nàng không tin, nháo to lên, hai người này nào dám lén lút nữa vậy làm sao hắn chứng minh cho nàng xem được. Thế nhưng hắn biết rõ, lúc này không nên đả kích nàng.

“Vậy hôm đó ngươi bị người ta gạt đến đó đúng không?” Niên Khai Điềm xem như thông suốt, nàng cũng không đề cập đến chuyện đó nữa. Xem như lão thiên gia cho nàng trùng sinh vậy nàng cũng nên bao dung thành toàn bọn họ, chỉ là đừng hòng đánh chủ ý lên cơ nghiệp của phụ thân là được.

Lương Tuấn Hy lập tức đánh trống lảng, chuyện này nào tra được, nhắc đến làm gì. “Kỳ thực chuyện này ta vốn không định nói với nàng, thế nên lúc nãy không hề muốn nàng đến đó.” Lương Tuấn Hy thở một hơi thật dài, lại tiếp tục nói: “Nhưng sau lại ích kỷ muốn nàng biết, nếu nàng biết nàng sẽ thay đổi, sẽ khóc nhiều như vậy nhưng sau này sẽ không tiếp tục u mê nữa.”

“Ta cũng không có khóc vì bọn họ.” Mắt của Niên Khai Điềm rũ xuống, cả mặt cũng đều xị xuống. Nàng rõ ràng không có khóc vì bọn họ cơ mà. Nếu hôm nay nàng không phát hiện sợ rằng không biết còn bị lừa đến bao giờ nữa.

“Ta đói bụng rồi, chúng ta trở về đi.”

Niên Khai Điềm thấy hắn không nói, liền bĩu môi đưa tay lau qua nước mắt rồi tách ra khỏi người hắn. Giờ này cũng qua ngọ thiện rồi, đi ra lâu như vậy cũng nên sớm trở về đi thôi.

Chỉ là nàng nhìn quang cảnh xung quanh, hoàn toàn lạ lùng, “Chúng ta đang ở đâu?”

Lương Tuấn Hy ôm trán cười khổ, lúc nãy gấp gáp chạy theo nàng hắn cũng không biết bản thân đã đi nơi nào rồi. Thế là bất đắc dĩ mang kỹ năng đi rừng của cha đã từng dạy hắn ra để chỉ nàng, bởi hắn không thấy nên cần nàng quan sát chung quanh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau