TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Tâm ý của đại sư huynh

Câu này của Khúc thị như hàng vạn đao nhọn cấm vào tử huyệt của Lương Tuấn Hy. Hắn thứ gì cũng có thể thay nàng gánh vác, trừ thứ này, đó đều do đôi mắt của hắn. Hắn cực kỳ hận đôi mắt này, chính vì nó mà mọi cố gắng của hắn hóa thành tro bụi, tan theo mây khói.

Hai tay nắm chặt tay của Hoa nhũ nương cũng buông lỏng, triệt để mất hết tinh thần như một xác không hồn vậy. Hắn với nàng thực sự không thể sao?

“Tuấn Hy, ngươi nghe lời bá mẫu đừng cố chấp nữa được không?” Khúc thị nhìn hắn như vậy cũng rất không đành lòng. Chỉ là nàng cùng Hoa nhũ nương thương lượng qua, nếu hắn khuyên bảo không nghe chỉ có dùng cách này để hắn biết khó mà lui thôi.

Lương Tuấn Hy không đáp trả, hắn ngồi ở đó rất lâu, sau cùng có lẽ là nghĩ thông suốt rồi, hắn mới mở miệng đáp: “Bá mẫu nói đúng, có lẽ Tuấn Hy chỉ là gánh nặng của nàng mà thôi.”

Hoa nhũ nương cùng Khúc thị còn chưa kịp vui mừng vì hắn đã nghĩ thông thì lại nghe tiếp câu sau: “Chỉ là Tuấn Hy vẫn giữ quyết định đó, không phải nàng thì không thú.” Mặc kệ là nàng gả cho người nào hắn vẫn muốn ở bên nàng, lo lắng cho nàng như vậy, không để bất kỳ người nào tổn hại đến nàng.

Không để hai phụ nhân có phản ứng, hắn đứng lên ôm quyền nói: “Nếu không còn chuyện gì, Tuấn Hy đi đầu cáo từ.” Sau đó hắn xoay người bước ra khỏi phòng, bước chân nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Hoa nhũ nương hành qua lễ với Khúc thị lập tức chạy theo hắn: “Tuấn Hy, Tuấn Hy!”

Khúc thị nhìn theo đôi mẫu tử ly khai, ôm tâm đang nhói của mình cũng khóc lên. Từ lúc lão gia mang bọn họ trở về phủ, nàng luôn xem hắn là nhi tử của mình. Giờ đây nhìn hắn như vậy, nàng làm sao có thể an tâm cho được.

Đôi mắt liên tục chảy lệ của Niên Khai Điềm nhìn theo bóng lưng của Lương Tuấn Hy hòa cùng tuyết ngoài trời. Lúc này đây nàng càng cảm thấy bản thân nợ hắn rất nhiều, vô cùng nhiều. Đến khi bóng dáng của Hoa nhũ mẫu che đi hắn, rồi tiêu thất trong nền tuyết trắng xóa nàng vẫn không thể thu hồi tầm nhìn của mình.

Nàng ngồi đó một hồi mới lau nước mắt đứng lên, phủi qua tuyết trên váy nàng mới len lén ly khai nơi này. Nàng bước ra tiền thính, quả nhiên đám hỉ nương người người chen lấn xô đẩy muốn gặp mẫu thân khiến nàng cảm thấy bản thân hại Lương Tuấn Hy thật quá thê thảm.

Nàng cũng không biết hắn xem trọng bản thân điểm nào. Nàng lúc nào cũng gây phiền phức đến cho hắn, hắn lại dường như một chút cũng không có lưu ý đến. Đây mới là điểm mấu chốt khiến tâm nàng không yên.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Hứa Bộ Nam từ đại môn phải dùng khinh công mới vào được bên trong, sắc mặt còn có chút hoảng sợ nhìn đám hỷ nương kia. Hắn phủi qua y phục rồi bước vào trong, thấy Niên Khai Điềm đứng ở đó nhìn, hắn mỉm cười bước đến: “Sư muội sợ đến ngây người a?”

Niên Khai Điềm bĩu môi đáp phi sở vấn trách: “Hừ, mấy hôm nay tìm cũng không thấy mặt mũi đâu, nói đến cùng huynh đã đi đâu, làm gì?” Nói xong nàng mới nhớ ra hắn thích nữ tử hiền thục đoan trang, thế nên đôi tay đang chống hông của được nàng nhanh chóng thú trở về. Vẻ mặt cũng có chút đỏ nóng vì ngượng, sao giống như nàng đã làm thê tử của người ta vậy?

Niên Tuệ Nhàn từ trong bước ra, cầm khăn tay che miệng ưu nhã cười, trêu: “Đường tỷ phản ứng có chút quá nha!”
Để chữa cháy, Niên Khai Điềm lại lần nữa bày bộ dáng hùng hổ lúc này quay sang quát luôn Niên Tuệ Nhàn: “Cả ngươi cùng tam sư huynh cũng thế, ta tìm mãi vẫn không được. Mau khai ra mấy hôm nay làm gì, nếu thành thật sẽ được khoang hồng.”

Niên Tuệ Nhàn cười đến híp mắt, vươn tay kéo một bên tay đang chống hông của Niên Khai Điềm đến chỗ mình, dịu dàng nói: “Ngươi hung dữ như thế cũng không sợ Hứa sư huynh chạy mấy a!”

Niên Khai Điềm không tự chủ lại nhìn về phía Hứa Bộ Nam, sau đó lại thấp giọng đáp: “Ngươi ăn nói linh tinh.” Hứa Bộ Nam có lẽ cũng biết nàng có ý với hắn, chỉ là nàng vẫn chưa nói ra, lại để Niên Tuệ Nhàn nói trước, thật mất hứng.

Hứa Bộ Nam bật cười đáp trả: “Ta thấy bộ dáng nào của sư muội cũng đẹp, làm sao chạy mất được.” Nói xong hắn bước đến ghế một bên ngồi xuống, lại phất tay bảo hạ nhân châm trà.

Niên Khai Điềm đắc ý cười, hếch cằm lên hướng Niên Tuệ Nhàn nói: “Nghe thấy chưa?” Vậy có tính là hắn nói thích nàng không? Tâm nàng quả thực có cao hứng nha!

“Nghe thấy rồi.” Niên Tuệ Nhàn nói xong, tay vươn ra phía sau lấy một hộp gấm từ nha hoàn đưa tới trước mặt của Niên Khai Điềm, len lén nhìn Hứa Bộ Nam một mắt rồi dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được nói: “Đây là mấy lần trước Hứa sư huynh cầu khẩn ta cùng hắn xuất phủ mua cho ngươi a.”

“Thật sao?” Niên Khai Điềm cao hứng ôm lấy hộp vào lòng lập tức mở ra xem. Bên trong là một kiện y phục hoa lệ của các tiểu thư khêu các,  Sơn Vũ Thúy La đạm thúy lục sắc trúc văn thêu ở tay áo cực đẹp, váy tề hung cùng màu như nhạt hơn, chân váy thêu ba văn bạch sắc cực kỳ ưu nhã.

Hứa Bộ Nam nâng mắt hàm tiếu nhìn gương mắt đỏ bừng của Niên Khai Điềm: “Sư muội có thích không? Ta vốn đợi đến mùa xuân mới mang tặng, lại bị tam tiểu thư mang ra trước rồi.” Nói xong hắn lại nhấp một ngụm trà nóng.

Có lẽ Niên Tuệ Nhàn sợ nàng hiểu lầm nên mới mau chóng mang ra như vậy, đáng lý nên để hắn tặng mới đúng. Mắt hắn lại không tự chủ mang theo bất mãn nhìn Niên Tuệ Nhàn.
“Thích a, tạ đại sư huynh.” Niên Khai Điềm đóng lại nắp hộp ôm chặt vào trong lòng như thứ gì đó rất trân quý vậy.

Niên Tuệ Nhàn lại bĩu môi chê bai Niên Khai Điềm không có tiền đồ, sau đó tiếp tục nhỏ giọng nói: “Ngươi biết Hứa sư huynh vì sao tặng ngươi y phục này không?”

“Chẳng phải chỉ là vì...” thích ta sao? Chỉ là nàng không nói ra miệng vế sau, chỉ thay bằng câu khác: “Thấy ta mặc đẹp sao?” Đường muội này cũng thật là, biết rõ còn hỏi, cứ phải ép người ta nói mấy câu xấu hổ như vậy mới cam lòng.

“Đúng!” Niên Tuệ Nhàn khoác tay Niên Khai Điềm kéo vào trong, chân bước phương hướng viện tử của mình: “Là hắn muốn đường tỷ đoan trang nên mới tặng y phục này, nếu không hắn có thể tặng cho ngươi y phục như bá phụ tặng ngươi a!”

Niên Tuệ Nhàn nói cũng rất có đạo lý, nhưng hiện tại tiêu cục cần nàng, sau này nàng là người thừa kế a, làm sao có thể bỏ hết như đời trước được. Niên Khai Điềm vẫn không nói gì, chậm rãi suy nghĩ.

“Hứa sư huynh tài mạo như vậy, sau này để hắn thay ngươi là được rồi. Qua năm ngươi sớm thành thân, ta còn muốn làm phụ dâu!” Vừa nói Niên Tuệ Nhàn vừa phấn khích đến kiềm nén không được, âm thanh cũng có chút đề cao.

Niên Khai Điềm không muốn nhắc đến vấn đề này nữa, nàng đảo đường nhìn trên dưới quan sát Niên Tuệ Nhàn vài mắt: “Ngươi nói xem, dạo này ta không ở, tam sư huynh cùng ngươi thân cận không ít a, có phải nên đa tạ ta tạo cơ hội cho các ngươi không?”

Y phục hoa lệ hơn cả Niên Nhạn Thanh nữa, sắp sánh cùng nàng rồi. Phải biết nhị thúc chỉ có hai nữ nhi thôi, thế nên rất cần kiệm vì các nàng tích thật nhiều đồ cười. Cho dù là có cho các nàng y phục mua sắm những thứ bản thân yêu thích nhưng cũng không phải loại sang trọng như thế này.

Nhưng thứ nàng ta vận trên người chỉ thua mỗi kiện y phục nàng mua nhưng còn chưa tặng cho Lương Tuấn Hy mà thôi. Vậy liền chỉ có Bá Cao Minh mới nỡ dùng tiền mua cho nàng ta như thế. Nghĩ đến tại thấy Niên Nhạn Thanh thật đáng thương, âm thầm thích một người không được hồi báo đã là rất không tốt rồi, nay còn bị người ta vô cớ ghét bỏ nữa.

Niên Tuệ Nhàn đỏ mặt, hai tay nâng lên che gương mặt nhỏ nhắn của mình lại, đầu cũng có chút cúi: “Ngươi...ngươi trêu ta!”

Niên Khai Điềm xấu xa bật cười ha ha như nam tử, “Có phải cũng có chút gì đó với tam sư huynh hay không?” Nàng mới không tin không có, thời gian chung đụng cũng lâu như vậy rồi a.

“Ngươi xấu.” Niên Tuệ Nhàn hừ một tiếng rồi nhấc chân bước nhanh vài bước sợ đứng kế bên lại tiếp tục bị Niên Khai Điềm mang ra đùa giỡn.

“Được rồi được rồi, không đùa nữa.” Niên Khai Điềm cũng mại nhanh cước bộ đạp tuyết đến bên cạnh Niên Tuệ Nhàn, nghiêm túc hỏi: “Vậy dạo này có thấy tam sư huynh không?”

Nghe được câu này, Niên Tuệ Nhàn mới chép miệng nói: “Qua năm mới là thọ thần của Bá lão gia, hắn bận rộn chạy tới chạy lui còn thường xuyên gọi Hứa sư huynh đi giúp đỡ nữa, thế nên từ đây đến lúc đó, ngươi đừng nghĩ gặp được hắn.”

Chương 47: Yêu cầu kỳ quái

Niên Khai Điềm lại nghiên đầu trêu: “Thất vọng?” Nguyên lai là như vậy a. Nàng nhớ thọ thần của Bá lão gia cũng là ngày sinh thần của Lương Tuấn Hy. Bởi lúc nào nàng đến đó dự yến xong về, đến tối hắn cũng sẽ mang Sinh Cổn Ngư Phiến Chúc đến cho nàng.

Món Sinh Cổn Ngư Phiến Chúc đó, là mỗi năm sinh thần của hắn, Hoa nhũ nương cũng sẽ nấu cho hắn dùng. Nàng nhớ lúc nhỏ, có lần đám đệ tử trong tiêu cục thấy lạ liền hỏi Lương Vân Kha, vì sao sinh thần hắn Hoa nhũ nương không có nấu mà sinh thần của Lương Tuấn Hy lại có nấu.

Lương Vân Kha nói do hắn sinh ra đến hiện tại, mọi thứ đều đầy đủ, mà Lương Tuấn Hy lại không thể nhìn thấy, Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia thiên vị hắn cũng là đều bình thường. Lúc đó nói câu đó mặt của Lương Vân Kha không có biểu tình gì, nhưng sau khi hắn quay mặt rời đi, nàng nhìn thấy trên mặt hắn có chút thoáng buồn.

Bị thiên vị ra mặt như thế cơ mà, đổi lại là ai thì cũng sẽ buồn thôi. Nàng cũng còn nhớ, lúc còn nhỏ, nàng từng một mình xuống trù phòng tìm thức ăn, thấy được Lương gia bốn người bọn họ dùng cơm.

Thức ăn trên bàn của hạ nhân thì không cần nói cùng biết rồi, chỉ có ba món một canh thôi, mà trong đó chỉ có một đĩa thịt duy nhất, lại cực kỳ ít. Ba người bọn họ không ai được ăn thịt, chỉ có mỗi mình Lương Tuấn Hy ăn đĩa thịt đó.

Lương Vân Kha nhìn thịt liên tục nuốt nước bọt, đưa đũa đến gắp lại bị Lương quản gia dùng đũa ngăn lại, trừng mắt cảnh cáo khẽ lắc đầu. Sau đó hắn như sắp khóc nhìn cha nương của mình, cuối cùng nói: “Nhi tử gắp cho đại ca.”

Thế là Lương quản gia mới thu đũa về tiếp tục ăn. Lương Vân Kha gắp cho Lương Tuấn Hy xong lại, lại cho đũa vào miệng, hệt như là nếm nước thịt thôi cũng để hắn thỏa mãn rồi. Sau khi Lương Tuấn Hy ăn xong, thịt còn dư lại hắn mới được phép ăn.

Từ đó nàng cảm thấy rất hiếu kỳ, thế nên mỗi lần đến lúc bọn họ dùng bữa liền cũng sẽ đến xem trộm. Chỉ là gần như được chừng mười mấy ngày, Lương Tuấn Hy hình như phát hiện ra chuyện này, thế nên hắn chỉ ăn một ít rồi đứng dậy nhường hết đĩa thịt cho Lương Vân Kha.

Cuối cùng nàng mang chuyện này nói với phụ mẫu, và bốn người bọn họ cũng không cần thấy thịt như thấy vàng nữa. Chỉ là nàng lưu ý rõ, những thứ ngon thứ tốt đến đều được dành cho Lương Tuấn Hy.

Lúc đầu nàng cũng rất ghét hắn, nhưng hắn không nhìn thấy làm sao trách hắn được. Sau khi thấy hắn nhường cho Lương Vân Kha nàng cũng không còn ác cảm với hắn nữa.

“Ta mới không có.” Niên Tuệ Nhàn cúi đầu ngượng ngùng nói, đề tại cũng rất nhanh bị chuyển đi, “Đúng rồi, lễ vật lần trước, đa tạ a, ta rất thích.”

“Thích là được rồi, ta tốn không ít bạc a! Chỉ là vẫn so ra kém tam sư huynh.” Niên Khai Điềm một lần nữa thành công dời đề tài trở về. Để xem lần này sinh thần của Lương Tuấn Hy nàng nên tặng thứ gì a. Năm nào hắn cũng tặng nàng mà nàng có tặng gì cho hắn đâu.

“Không thèm nói với ngươi nữa, toàn trêu ta!” Bỏ lại câu này, Niên Tuệ Nhàn ôm mặt xấu hổ một mạch trở về viện tử của mình.

Niên Khai Điềm truy theo phía sau, âm thanh khanh khách mà cười.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Nàng ở đó đến ăn xong vãn thiện mới trở về Điềm viên. Nàng còn chưa đến viện môn, Thước nhi đã từ xa hấp tấp chạy đến, hạ thấp âm thanh nói với nàng: “Tiểu thư a, người đi đâu lâu như vậy?”“Có chuyện gì sao? “Niên Khai Điềm vẫn chưa ý thức được có gì sai, chân vẫn cứ hướng về phía chính phòng.

“Hy ca ở đây chờ người từ trưa đến giờ a.” Thước nhi có chút không cam lòng thay Lương Tuấn Hy.

Niên Khai Điềm vừa nghe nhắc đến Lương Tuấn Hy, lập tức nhớ lại chuyện lúc sáng ở bên viện của Khúc thị. Miệng treo ý cười tự nhiên cười không nỗi nữa, hôm nay đột nhiên nàng quên mất chuyện này, đáng chết, sao nàng có thể quên được chứ!

“Vì sao không sớm tìm ta nói!”

Thước nhi đột nhiên bị Niên Khai Điềm nhét một hộp vào người cũng theo bản năng ôm lấy, miệng không quên đáp: “Nô tỳ đã muốn đi, nhưng Hy ca bảo không cần, hắn có thể đợi.” Từ lúc dùng xong ngọ thiện không lâu liền đợi đến trời tối rồi, tiểu thư cũng thật là, đi chơi cũng không nhớ đường về.

Niên Khai Điềm vừa bước đến hành lang bên ngoài thính tử, nàng dừng bước nhìn bóng dáng đạm bạc của Lương Tuấn Hy ngồi đó. Do lúc này tuyết rơi dày, nên hắn nghe không ra tiếng bước chân của nàng, nếu không hắn đã sớm bước đến rồi.

Nàng đột nhiên lại nhớ đến câu nói cuối cùng của hắn trước khi rời đi, nàng không muốn phụ hắn, càng không thể đáp ứng gả cho hắn được, nàng rõ ràng thích đại sư huynh, nào có thể hoa tâm chuyển sang hắn được. Vậy giờ đây hắn đến tìm nàng là vì chuyện gì?

“Ngươi tìm ta?”

Lương Tuấn Hy nghe được âm thanh của nàng, lập tức đứng lên, mỉm cười ôn nhu nói: “Nàng trở về?”“Ân.” Niên Khai Điềm lướt qua hắn, bước đến chủ vị ngồi xuống. Hai tay lập tức ma xát vào nhau đặt vào chậu than bên cạnh liên tục làm ấm.

Lương Tuấn Hy cũng cầm một hộp lễ vật bước đến đưa cho nàng: “Tặng nàng!” Biết nàng sẽ ngạc nhiên nên hắn còn nói thêm: “Chẳng phải nàng nói hễ ra ngoài trở về liền tặng lễ vật cho nàng sao? Ta muốn tặng lâu rồi nhưng nhiều chuyện phát sinh đến hôm nay mới tặng được, sẽ không trễ chứ?”

Nhìn miệng hắn treo dáng tươi cười, lòng của Niên Khai Điềm lại như đang rỉ máu vậy. Hắn cười như mọi chuyện lúc sáng chưa từng phát sinh, nhưng nàng lại không thể xem như thế được. Nàng đưa tay run rẩy nhận lấy cái hộp được hắn bọc cẩn thận: “Đa...đa tạ.”

“Không cần khách sao như vậy.” Lương Tuấn Hy trở về vị trí của mình ngồi xuống: “Mở ra xem, có thích không?” Hắn rất muốn nghe thấy âm thanh cao hứng cười của nàng.

Niên Khai Điềm không mở, chỉ lẳng lặng đặt ở trên bàn, mắt không rời khỏi gương mặt mang tiếu ý ôn nhuận nhu ngọc của hắn. Hắn đến đây chờ nàng cả buổi trời, cũng chỉ vì tặng lễ vật thôi sao?

Lương Tuấn Hy không nghe nàng đáp, có chút bất an hỏi: “Thế nào? Có thích không?” Sẽ không phải hắn mua nhầm chứ, điếm tiểu nhị nói nàng nhìn trúng kiện này a.

“Rất thích.” Niên Khai Điềm hít hít mũi nói xong, nàng lập tức mím chặt môi. Lúc sáng hắn mới bị mẫu thân đả kích, nếu giờ đây nàng lại nói ra, hắn có chịu đựng nỗi không? Hay là đợi qua sinh thần của hắn mới nói đi.

“Thích là tốt rồi.” Lương Tuấn Hy như được an ủi khẽ gật đầu, sau đó hắn hít một hơi lấy can đảm nói: “Kỳ thực hôm nay ta cảm thấy rất bất an, đột nhiên muốn nghe nàng nói, nàng nói gì đi, có được không?” Hắn nhìn không thấy nàng, cũng chỉ có cách này mới có thể trấn an được lòng hắn mà thôi.

Niên Khai Điềm đương nhiên biết hắn vì sao lại bất an rồi, chỉ là nàng cũng không biết nên nói gì. Trong đầu nàng đang đấu tranh liên tục xem nên nói hay là không, bởi nàng không thể chậm trễ hắn như vậy, đã một đời là quá đủ rồi.

Thước nhi đặt hộp lễ vật của Hứa Bộ Nam vào tủ lại chạy ra ngoài nghe được câu này, vui vẻ hô lên: “Vậy nô tỳ nói trước a!”

Niên Khai Điềm khép hờ mắt nhìn nha đầu không hiểu chuyện cười đến chói lóa trước mắt. Người ta bảo nàng nói, nào có bảo nàng ta nói đâu chứ, vui như vậy làm cái gì.

Lương Tuấn Hy vẫn bảo trụ nụ cười ôn hòa trên mặt khẽ gật đầu. Thước nhi cao hứng lại nói: “Hôm nay nô tỳ mới thám thính được, đám hỉ nương kia đến cửa có một phần vì hôn sự của các vị tiểu thư trong phủ a.”

Thấy được ánh mắt mang đao của Niên Khai Điềm, nàng vội bổ sung thêm: “Không phải nô tỳ lười biếng đâu, là đám nam nhân bàn tán nô tỳ vô tình nghe được a!”

“Vậy thì tốt.” Niên Khai Điềm khẽ gật đầu. Đời trước Niên phủ cũng không có náo nhiệt như vậy. Tuy vẫn là có hỉ nương đến, lúc đó là đến không phải làm mai mà là ép hôn, dùng hôn sự đổi bạc, thế nên mẫu thân càng buồn rầu hơn.

Chương 48: Phát hiện manh mối

“Bất quá ta vẫn không quá tin ngươi, hay là vậy đi, mai đánh với ta, nếu ngươi thắng liền tạm tin, thế nào?” Niên Khai Điềm nâng mắt nhìn Thước nhi, sau đó lại đảo mắt nhìn bộ dáng người xem hí của Lương Tuấn Hy. Lúc này đây mặt hắn viết rõ mấy chữ to ‘ta chỉ đến xem, tuyệt không tham gia’.

“Nô, nô tỳ vẫn chưa tự tin, chuyện này lần khác hay nói đi.” Thước nhi giả lả cười cho qua chuyện. Sao mỗi lần bàn đến chuyện này tiểu thư lại nghiêm túc như vậy a.

Sau đó sợ Niên Khai Điềm hỏi tiếp, Thước nhi vội chuyển sang chuyện của thọ lễ của Bá lão gia. Hai người huyên thuyên được một lúc, Thước nhi đột nhiên nhìn trời thán, “A, bên ngoài tuyết rơi nhiều quá, Hy ca vừa khỏi bệnh cũng nên trở về tránh gió đêm nhiễm lạnh a!”

Lương Tuấn Hy bất đắc dĩ vỗ trán nói: “A, trời tối rồi sao? Vậy ta cũng trở về đây.” Sau đó hắn hướng phương hướng của Niên Khai Điềm nhẹ giọng nói: “Điềm Điềm, vãn an!”

Xem hắn vô dụng đến nông nỗi này, đến thời gian cũng không biết, có thể làm được gì. Là do hắn ngồi đợi quá lâu hay là ở cùng nàng thời gian trôi qua nhanh, hắn cũng không biết nữa, thế nhưng hắn nguyện chọn cách nghĩ phía sau!

Niên Khai Điềm vốn là nói đến quên cả thời gian, nghe thấy Thước nhi nhắc một câu, nàng bất giác nhìn sang Lương Tuấn Hy. Đời trước, hắn cũng rất hay bày bộ dáng này thán trước mặt Bá Cao Minh, hắn luôn nói bản thân vô dụng đến ngày đêm cũng không phân biệt được.

Ngay lúc hắn xoay người, đột nhiên nàng vươn tay túm chặt tay áo của hắn. Không hiểu sao tự nhiên lúc này nàng không muốn hắn rời đi, nàng luyến tiếc hắn như đã từng luyến tiếc Hứa Bộ Nam đi áp tiêu như đời trước vậy.

Lương Tuấn Hy bị túm tay áo có chút cứng người, bởi hắn không tin tưởng nàng sẽ làm như vậy. Nếu không phải Thước nhi ở đối diện thì hắn sớm cho rằng người túm áo hắn là nàng ta rồi. Hắn chậm rãi xoay người, hướng nàng ‘ân?’ một tiếng như thế hỏi ‘còn có chuyện gì?’.

Niên Khai Điềm nhìn tuấn dung kia nuốt nước bọt một cái, nàng nào biết nói cái gì a. Đều tai cái tay đáng ghét này nghĩ gì làm đó không biết cân nhắc trước gì cả, tự nhiên túm người ta lại làm gì. Đáng chết nhất là hiện tại không nghe lời nàng, không chịu thu trở về nữa.

“Vãn an.” Tùy tiện mở miệng nói đại.

“Ân, vãn an.” Lương Tuấn Hy khẽ gật đầu đáp lại. Nàng vẫn chưa buông tay thế nên hắn cũng không thể rời đi được, nhưng mà lúc này đột nhiên hắn muốn dùng con mắt này viện cớ không muốn rời đi. Nếu Thước nhi không nói hắn thực sự xem như chuyện phân không rõ ngày đêm này là một ưu thế mà tiếp tục lưu lại.

Qua một lúc lâu Niên Khai Điềm mới nói: “Vậy, đi đường cẩn thận.”

“Ân.” Lương Tuấn Hy gật đầu tặng nàng một nụ cười ấm áp giữa trời đông của mình.

Cảm thấy tay áo được thả lỏng, lại nói: “Vậy ta rời đi trước.” Nghe nàng đáp ứng hắn mới xoay người bước đi. Lúc này đây, đối thoại lúc sáng với Khúc thị với hắn mà nói như một cơn ác mộng vậy, giờ hắn đã tỉnh mộng đương nhiên sẽ không nghĩ đến càng sẽ không vì nó mà cảm thấy buồn bã nữa. Hắn biết nàng cũng quan tâm hắn, như vậy là đủ.

Niên Khai Điềm lúng túng thu tay, nhìn bóng lưng hắn rời đi vẫn chưa hồi thần.

Thước nhi che miệng cười hì hì bước đến hỏi: “Có phải luyến tiếc Hy ca rời đi không?” Sau đó lại vờ tự vả miệng, vờ tự trách: “Cũng là lỗi do nô tỳ, ai bảo nô tỳ lắm miệng làm gì.”

“Còn không mau mang lễ vật cất đi.” Niên Khai Điềm xoay người bước vào trong ngọa thất. Hai tay tự đánh vào nhau trách bản thân làm việc không suy xét trước, đột nhiên lại níu áo của người ta làm gì không biết nữa.

“Người không xem Hy ca tặng gì a?” Thước nhi bước tới cầm lễ vật lên rồi cùng Niên Khai Điềm vào ngọa thất, đặt cùng chỗ với lễ vật của Hứa Bộ Nam.

Niên Khai Điềm nào có tâm trạng để xem. Lúc này nàng một lòng nghĩ nên nói cùng Lương Tuấn Hy thế nào a. Nàng giải thích lý do bản thân kéo hắn lại chính là muốn cùng hắn nói rõ, bởi nàng sau này sẽ gả cho Hứa Bộ Nam cơ mà, thế nhưng sợ hắn đau lòng nên mới nói không thành lời. Ân, chính là như thế.

“Kỳ thực nô tỳ thấy con người của Hy ca rất tốt, lại quan tâm tiểu thư, hơn Hứa sư huynh rất nhiều.” Thước nhi mang chậu than đến bên giường của Niên Khai Điềm, miệng không ngừng nói.

“Không được phép nói xấu đại sư huynh.” Niên Khai Điềm gầm nhẹ một tiếng.

“Nô tỳ nào có nói xấu, chỉ mang ra so sánh một chút thôi mà.” Thước nhi bỏ hương liệu vào lư hương rồi lại vèo một cái chạy ập đến bên giường xấu xa hỏi: “Tiểu thư có phải thấy bây giờ rất khó lựa chọn hay không?”

“Nào có, mau ra ngoài, ra ngoài, ta muốn ngủ rồi.” Niên Khai Điềm mang chăn trùm đầu đuổi người.Thước nhi bĩu môi cũng không nói thêm gì nữa. Nàng thổi tắt nến bước ra ngoài.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sáng sớm tú phường cho người mang ngoa tử cùng y phục đến phủ, Thước nhi phụ trách mang về Điềm viên. Khi Niên Khai Điềm nhìn ba đôi ngoa tử trước mắt, mặt nàng lập tức đông cứng lại, bởi một trong ba đôi đó, có một đôi có hoa văn hệt như chiếc ngoa tử Lương Tuấn Hy ôm trong người hôm đó.

“Mau thay ta mặc y phục, hôm nay chúng ta ra xuất phủ.” Niên Khai Điềm đến ngủ nướng cũng bỏ luôn, lập tức ngồi dậy phân phó. Hắn không nói nàng từ từ tìm vậy.

Qua một lúc, đôi chủ tớ xuất môn, mà phương hướng bọn họ đến chính là tú phường duy nhất ở Lan Châu. Vừa bước vào tú phường, mọi người đều nhiệt tình chào đón nàng, bởi bọn họ đều là có tới qua Niên phủ, từng gặp qua nàng.

Niên Khai Điềm lấy một chiếc ngoa tử ra hỏi: “Thứ này là do người nào làm?”

Có một người trong đó lên tiếng đáp: “Là Cúc tẩu a.”

“Nàng hiện ở đâu? Ta muốn gặp nàng.” Niên Khai Điềm đảo mắt nhìn hết đám nữ nhân có mặt ở tú phường một lần, hy vọng gặp được nữ nhân được gọi là Cúc tẩu kia.

“Hôm nay nàng không đến.”

“Nghe nói hài tử của nàng bệnh nên xin nghỉ a.”

“Nếu Niên tiểu thư mới gặp liền phải ngồi xe ngựa xuất thành đi một đoạn.”

“...”

Đám người nhao nhao đáp lời, cuối cùng chỉ đường cho Niên Khai Điềm đến nhà của người gọi là Cúc tẩu kia. Chủ tớ hai người lại leo lên xe ngựa chạy đến nhà của Cúc tẩu.
Khi bước xuống xa, Niên Khai Điềm nhìn thấy một nhà gỗ sập xệ, cửa khép hờ, bên trong truyền ra âm thanh ho khan của tiểu hài tử. Thước nhi trước bước đến gõ gõ cửa vài cái: “Cho hỏi có ai ở không?”

Rất nhanh có một phụ nhân mở cửa, nhìn thấy Thước nhi, người đó liền hỏi: “Là Thước nhi cô nương a?”

“Đúng vậy, ngươi là Cúc tẩu?” Thước nhi cũng không lạ gì người ta biết mình. Do lúc trước Niên Khai Điềm học bộ dáng thục nữ nên nàng từng đến tú phường đặt may y phục cùng hài, xuất nhập nhiều lần nhưng mỗi lần chỉ cùng lão bản nói nên chưa từng gặp nàng ta.

“Đúng vậy, có gì Thước nhi cô nương vào nhà trước mới nói a!” Cúc tẩu nhường ra một đường mời Thước nhi bước vào.

Thước nhi xoay người nhường cho Niên Khai Điềm vào trước. Niên Khai Điềm gật qua đầu liền bước vào trong. Nàng muốn bước vào theo nhưng tiểu thư lại phất tay bảo nàng trở lại xe, không thể làm gì khác hơn là chiếu ý mà làm.

Bên trong cũng như những nhà bình thường khác, cũng không có gì đặc biệt, chỉ là thấy được tiểu hài tử nằm trên giường liên tục ho khan không ngừng. Niên Khai Điềm ngồi xuống liền đưa chiếc ngoa tử hỏi.

Cúc tẩu nhìn thấy ngoa tử mặt có chút không hiểu hỏi: “Đây đúng là do chính tay ta làm, là tiểu thư mang thấy không vừa chân sao?”

Niên Khai Điềm quan sát nàng ta vài mắt liền hỏi: “Lúc ngươi làm ngoa tử này, có phải làm tận ba chiếc không?” Nàng không tin ở Lan Châu này có nữ nhân nào vận y hệt nàng, đã thế còn có thể giống hệt nàng mà thêu lên hài nữa.

Cúc tẩu sửng sốt rồi hơi gật đầu: “Lúc đầu làm xong chuẩn bị đưa cho lão bản thì phát hiện mất một chiếc, thế là ta lại phải làm thêm. Chỉ là vì sao tiểu thư biết chuyện này?”

Thấy cửa lần nữa khép lại, Niên Khai Điềm lại nói: “Vậy hôm đó Cúc tẩu làm mất chiếc ngoa tử này ở đây hay là tú phường?”

“Là ở đây.” Cúc tẩu thập phần xác định nói. “Do mấy hôm thời tiết không tốt nhà lại xa nên lão bản cho ta ở nhà làm xong mới mang đến.” Lúc mất một chiếc nàng còn phải bỏ tiền mua lại nguyên liệu nữa.

Không để Niên Khai Điềm suy nghĩ lâu, tiểu hài tử nằm trên giường ho xong một trận mới nói: “Ngươi là Điềm Điềm tỷ tỷ?”

“Tiểu bằng hữu biết ta?” Niên Khai Điềm nghiên đầu nhìn tiểu hài đang ngồi trên giường. Nàng xác định trong hai đời nàng không biết hắn.

“Hôm đó nương ra ngoài mua thức ăn, có một lão nhân đến cho ta chút bạc nói là ta mang một chiếc ngoa tử nương làm đến Niên gia tiêu cục, tìm một thúc thúc băng mắt bảo là tỷ tỷ gặp nạn kêu hắn đến cứu.” Tiểu hài tử như thật trả lời, nói xong hắn lại nhìn nàng: “Hôm đó tỷ tỷ không sao chứ? Thúc thúc đó có đến kịp lúc không?”

Hôm đó hắn cũng rất muốn đến giúp, chỉ là trên đường về gặp nương, bị kéo về nhà. Mà khi đó hắn đói bụng thấy nương cầm bánh bao nóng nên cũng quên mất chuyện này. Nương mất ngoa tử cũng không hỏi hắn nên hắn cũng không có nhắc đến.

Niên Khai Điềm nghe vậy tức khắt bước đến bên giường hỏi: “Vậy ngươi có nhớ mặt lão nhân đó không?” Trí nhớ của tiểu hài tử sẽ tốt, không lý nào không nhớ.

Tiểu hài tử này lại lắc đầu khiến nàng thất vọng, “Hôm đó hắn mặc áo choàng quanh người, lưng lại không thẳng, nón che hết mặt nên không có nhìn thấy rõ.” Hắn từ dưới gối moi bạc ra nói: “Đây là bạc hắn đưa cho ta.”

Niên Khai Điềm nhìn nhìn rồi gật đầu, vươn tay xoa xoa đầu hắn: “Vậy đa tạ tiểu bằng hữu a, hôm đó may mà có ngươi ta mới không sao.” Hóa ra có người gạt Lương Tuấn Hy đến đó, người đó rốt cuộc có mục đích gì?

Tiểu hài ho thêm vài tiếng liền bị Cúc tẩu mắng: “Ngươi dấu bạc nhiều như vậy a?”

“Người ta thấy nhiều nên mới tiếc mang ra dùng.” Đây là một nén bạc a, tuyệt không hề ít, đây là hắn cả đời mới có nên tuyệt không lấy ra tiêu.

“Vậy làm phiền mẫu tử ngươi rồi, ta cáo từ trước.” Trước khi Niên Khai Điềm rời đi còn tặng bọn họ chút bạc nói ra cám ơn cứu mạng.

Chương 49: Cảnh cáo

Một đường ngồi xe ngựa hồi Niên phủ, nàng nghĩ mãi không ra nguyên do Lương Tuấn Hy bị hạ thủ, mà nàng càng không thể hỏi tiểu hài nơi xảy ra chuyện. Cho một tiểu hài nhiều bạc như vậy để hại Lương Tuấn Hy, xem ra cũng là chuyện hệ trọng, đáng tiếc không đắc thủ.

Khi nàng ở hoa viên bước về viện thấy được Lương Tuấn Hy bước ở hướng ngược lại với nàng, và đang bước đến phương hướng của nàng. Nàng lập tức dừng bước cũng không cho Thước nhi lên tiếng. Bởi hiện tại tâm trạng của nàng rất rối, hắn vì nàng gặp nạn cũng không nói cho nàng biết một lời, nàng nợ hắn nhiều như vậy lại không cách nào báo đáp.

Hắn chuẩn bị lướt qua nàng tiếp tục bước về trước, nhìn cước bộ cùng gương mặt kia của hắn sẽ không biết hắn đang nổi giận. Nhưng nàng đã cùng hắn hai đời, đương nhiên nhận ra đôi mày của hắn có chút cau, tuy chỉ một chút nhưng vẫn là có, thể hiện rõ hắn đang bất mãn.

Lúc này lại thấy Bá Cao Minh chạy tới hô to: “Hy huynh...” Do tuyết nên hắn chạy có chút vất vả, luôn miệng thở gấp.

Lương Tuấn Hy chậm rãi xoay người, còn chưa kịp nói gì đã nghe Bá Cao Minh nói thêm: “Sư muội cũng ở a.”

Câu này khiến tim của Lương Tuấn Hy như bị người moi ra khỏi lòng ngực vậy, hoàn toàn trống rỗng lại đau, lập tức xoay vòng như muốn tìm kiếm khí tức quen thuộc của nàng. Đó mới nói đôi mắt này chính là khuyết điểm lớn nhất của hắn, nên tuyết khiến hắn không thể nghe được tiếng bước chân, thế nên nào biết nàng ở.

“Điềm Điềm?” Âm thanh của hắn trong lạc lỏng có chút tự trách lại mang theo đau lòng để ba người có mặt nhất thời không biết nên phải ứng thế nào.

Niên Khai Điềm lập tức khẽ lắc đầu ý bảo Bá Cao Minh không nên tiếc lộ chuyện nàng đang ở đây. Hiện tại nàng không biết nên đối mặt với hắn thế nào cho phải, chờ nàng bình tâm lại trước.

Bá Cao Minh vội vã cười ha ha bước đến bên cạnh Lương Tuấn Hy: “Hy huynh a, xem huynh không có tiền đồ như vậy, ta vừa rồi chỉ là vui đùa một chút mà thôi.” Lúc nãy hắn tưởng Lương Tuấn Hy đang bước đến chỗ Niên Khai Điềm nên mới gọi nàng, ai mà ngờ được hắn(LTH) không biết nàng ở, mà nàng cũng không có ý định gặp hắn đâu.

Rõ thấy Lương Tuấn Hy ôm tim thở phào một hơi, sau đó khẽ trách: “Bá huynh sau này không nên trêu ta như vậy.”

Tay hắn dưới ống tay áo khẽ siết lại, đây chính là nỗi khổ lớn nhất của hắn. Rõ ràng nàng ở hắn lại không cảm nhận thấy nàng, không biết nàng tồn tại, lướt qua nàng, thử hỏi làm người vô dụng như hắn vậy khác nào phế nhân.

“Được được được, đừng giận, lần sau ta sẽ không làm như thế nữa.” Bá Cao Minh vẫn cười như thể vô tâm vô phế nhìn không được bản thân đang xát muối vào vết thương rỉ máu của bằng hữu, “Ngươi đi gấp như vậy làm gì a?”

“Không có gì, muốn sớm trở về viện mà thôi.” Lương Tuấn Hy đáp xong, tiếp tục bước, lướt qua Niên Khai Điềm trở về viện của mình.

“Bá mẫu chỉ là lo lắng ngươi nên mới mang đám nữ nhân đó đến, ngươi không nên phản ứng lớn như vậy.” Bá Cao Minh hướng Niên Khai Điềm khẽ gật đầu rồi bước nhanh sóng đôi với Lương Tuấn Hy.

Lương Tuấn Hy không đáp vẫn tiếp tục bước, tâm ý của hắn sớm đã biểu lộ rõ, không muốn thân cận với bất kỳ nữ nhân nào, trừ nàng. Mặc kệ nương cùng Khúc thị có làm gì, hắn vẫn sẽ không thay đổi chủ ý đâu.

“Này, tốt xấu gì ngươi cũng nên đáp lời ta a.” Bá Cao Minh vẫn không buông tha, tiếp tục nói.

Đối phương lại im lặng không đáp, để hắn càng thêm hiếu kỳ: “Mấy cô nương lúc nãy cũng rất xinh đẹp a, người ta không chê bai ngươi, ngươi lại lạnh nhạt với người ta như vậy, thật không tốt chút nào.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Trong không gian lúc này chỉ có mỗi âm thanh líu lo của Bá Cao Minh vang lên, cho đến khi bọn họ tiêu thất ở một quanh âm thanh kia mới mất. Niên Khai Điềm đột nhiên ôm tim phịch một tiếng ngồi xuống nền tuyết trắng lạnh lẽo.Sau lúc hắn lướt qua nàng như người xa lạ, nàng cảm thấy đau lòng như vậy? Chẳng phải nàng luôn thích Hứa Bộ Nam đó sao, làm sao có thể có thái độ này với hắn được. Nàng biết rõ cảm giác này là cảm giác gì, là lúc Hứa Bộ Nam tức giận phất tay bước ra khỏi tân phòng, là lúc hắn tuyên bố thú Niên Tuệ Nhàn làm thiếp, là lúc hắn lạnh nhạt với nàng.

Không, không, không, nàng không thể thay tâm như vậy được, nàng không phải hạng nữ nhân lẳng lơ, gặp một yêu một. Nàng phải nhanh chóng dứt khoát thôi.

Thước nhi vội vã khom thắt lưng đỡ lấy Niên Khai Điềm từ nền tuyết lên: “Tiểu thư, người đây là làm sao a!” Chẳng lẽ là bệnh rồi sao?

“Có lẽ ở ngoài lâu nên có chút mệt mỏi, chúng ta về viện đi.” Niên Khai Điềm được Thước nhi đỡ, khập khiễng trở về viện của mình. Trong lòng cảm xúc loạn thành một mảnh, cứ như một mối tơ vò vậy, tìm không được đầu, cũng không thể giải được nó.

Cả một mùa đông Niên Khai Điềm vẫn chỉ ở trong viện tử mà thôi, chỉ là Lương Tuấn Hy có đến nàng chỉ bảo Thước nhi nói dối rằng mình không ở. Nàng cảm thấy bản thân không nên cùng hắn quá thân cận, tránh cho bản thân phân không rõ giới hạn. Thế nên mỗi ngày nàng đều sẽ tìm đến Hứa Bộ Nam.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Tết cũng chóng qua đi, hôm nay mọi người tề tụ ở Bá gia mừng thọ Bá lão gia. Đương nhiên Lương Tuấn Hy cũng đến, bởi hắn cùng Bá Cao Minh đi rất cận. Niên Khai Điềm ngồi ở bàn nhìn Thước nhi cùng Lương Vân Kha lời qua tiếng lại đến buồn chán.

Sau đó nàng lại đảo mắt sang người Lương Tuấn Hy ngồi ở một bàn gần đó. Hắn chỉ an tĩnh mà ngồi khi có người hỏi mới đáp trả mà thôi. Không hiểu sau lúc này nàng cứ muốn nhìn hắn như vậy.

Ngay khi nàng đang thất thần, thì âm thanh của Bá Cao Minh lang lãng truyền đến tai: “Sư muội, sao lại chỉ ngồi một chỗ như vậy, qua đây chúng ta cùng chơi tung đồng xu.”

“Trò đó năm nào cũng chơi, tam sư huynh không thấy nhàm sao?” Niên Khai Điềm có chút hờ hững nói. Tay nàng lại cầm chút ít hạt hướng dương lên miệng nẻ, như thể hiện tại rất buồn chán.

“Ta nói Bá sư huynh chơi trò này là tốt nhất.” Niên Tuệ Nhàn ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng ủng hộ, nàng khẽ cười lại nói: “Ta cũng muốn chơi.”“Hoan nghênh tam tiểu thư.” Bá Cao Minh mừng như điên. Từ lúc tiêu cục xảy ra chuyện, nàng rất hay đến kể lể cho hắn nghe rất nhiều thứ, xem như cũng đi gần một bước với nàng rồi.

Niên Khai Điềm xấu xa cười, áp sát mặt vào tai Niên Tuệ Nhàn trêu: “Thế nào, xác định rồi sao?” Xưa nay Niên Tuệ Nhàn đều là lưỡng lự không dứt khoát, hiện nay chịu mở miệng, vậy liền xác định rồi đi.

Niên Tuệ Nhàn chôn gương mặt thiểm hồng của mình xuống, không để người khác thấy được biểu tình hiện tại trên mặt của bản thân, lí nhí nói: “Ngươi thật xấu, lúc nào cũng chỉ biết trêu ta.”

Niên Khai Điềm lại nhìn sang Niên Nhạn Thanh nói: “Đường tỷ cũng chơi chứ?” Năm nào mời nàng ta cũng từ chối, năm nay sợ cũng như vậy đi.

“Phải a, tỷ tỷ cũng cùng chúng ta chơi đi.” Niên Tuệ Nhàn ngẩng đầu, nắm lấy tay Niên Nhạn Thanh khẽ lắc lắc.

Bá Cao Minh lại có chút mất hứng nên âm thanh trầm hơn một chút: “Mọi người cùng chơi nhất định sẽ rất vui, nhị tiểu thư không nên từ chối nữa.”

Niên Nhạn Thanh vốn muốn đáp ứng nhưng nhìn thấy sắc mặt chán ghét kia của Bá Cao Minh lại cúi đầu từ chối. Người ta không thích bản thân, tham gia cũng làm mọi người mất hứng thôi, chi bằng ngồi nhìn là tốt rồi.

Niên Khai Điềm khép hờ mắt nhìn Bá Cao Minh như cảnh cáo, đang tiếc đối phương lại không để ý nàng mà liên tục nhìn Niên Tuệ Nhàn. Nàng tức giận túm lấy tay hắn kéo ra một góc vắng người bên ngoài: “Tam sư huynh, huynh đến cùng vì sao đối với đường tỷ như vậy?”

“Bởi ta không thích nàng ta, giả vờ thanh cao để lấy đồng tình của người khác.” Bá Cao Minh hừ một cái như là hắn chẳng hiếm lạ vì với loại nữ nhân như Niên Nhạn Thanh.

Niên Khai Điềm bực bội gật gật đầu hỏi: “Được, huynh nói đường tỷ giả thanh cao, vậy huynh có thể dẫn chứng ra không?”

Thái độ làm người hai đời của Niên Nhạn Thanh đều là rất tốt, không ai có thể bắt được điểm yếu của nàng mà làm văn. Cho dù đời trước các nàng không qua lại với nhau nhưng nàng chưa từng nghe có người bất mãn với nàng ta, đương nhiên là trừ tên không hiểu chuyện trước mặt này.

“Là so dư muội không biết, nàng ta...”Bá Cao Minh tức giận muốn giải thích chỉ là nói được một nửa lại không thể nói tiếp. Hắn lại cúi đầu như thể sẽ không tiếp tục nói nữa, truy vấn cũng vô dụng. Tay lại tiếp tục đặt lên tim khẩu, như thể sờ vật gì đó.

“Thế nào, đường tỷ thế nào?” Niên Khai Điềm vẫn chưa phát hiện dị dạng của hắn, mà đắc ý thiêu mi hỏi: “Nói không ra sao? Rõ ràng đường tỷ cũng không có điểm nào để huynh có thể mang ra nói xấu. Bản thân không thích người ta còn bày đặt mang người ta ra làm văn.”

“Được rồi được rồi, ta sai được chưa.” Bá Cao Minh bày vẻ như bất mãn lại không thể nói thành lời: “Đừng nhắc đến nàng ta nữa, chúng ta vào trong chơi đi.” Hắn biết rõ con người thật của Niên Nhạn Thanh nhưng lại không thể nói ra, bởi không người tin hắn, thế nên hắn chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.

Niên Khai Điềm áp sát mặt hắn cảnh cáo: “Nếu còn để muội nghe được huynh dám nói xấu đường tỷ một lời, muội nhất định không tha cho huynh.” Dứt lời nàng xoay người tiêu sái bước vào trong.

Bá Cao Minh chỉ biết thở dài mà bước theo phía sau. Tay hắn nắm chặt vật dưới vạt áo trước ngực một hồi mới buông tay. Nói gì cũng vô dụng, nàng ta lại hành sự kín khẽ, vậy liền không thể lùng được vật chứng mà định tội được.

(Luna: Ta bệnh rồi Y_Y cầu bình luận cầu ủng hộ cầu động lực)

Chương 50: Lễ vật sinh thần

Đến tối, khi Niên Khai Điềm vừa tắm xong đang ngồi trước bàn trang điểm lau tóc đã nghe âm thanh cười nói của Thước nhi truyền vào: “Hy ca, ngươi đến a.”

Năm nào đến giờ này hắn cũng sẽ tới, thế nên nàng cũng không có ngạc nhiên gì nhiều. Nàng đưa tay mở ngăn kéo lấy một hộp gấm nhỏ đặt ở trước mặt. Đây là lễ vật sinh thần đầu tiên trong hai kiếp người nàng mua tặng cho hắn.

Còn y phục kia, nàng vốn muốn tặng từ lâu, nhưng hôm đó vô tình đến viện thỉnh an lại nghe mẫu thân cười nói với Hoa nhũ nương rằng tặng y phục với định chung thân có gì khác nhau đâu. Thế là nàng vẫn quyết định giữ lại không đụng đến.

Không hiểu sao nàng không muốn tặng nó cho Hứa Bộ Nam, mặc dù hắn đã tặng một kiện y phục cho nàng. Kiện y phục đó, nàng vẫn muốn tặng Lương Tuấn Hy nhưng lại kiêng dè không dám tặng. Thế nên nàng liền mua thứ khác cho hắn.

Không đợi tóc khô, nàng cầm hộp lễ vật bước ra ngoài. Y phục của nàng giờ đây cũng chỉ là tiết y mà thôi, hắn nhìn không thấy nên nàng cũng không có kiêng kỵ. Thước nhi thấy vậy lập tức đóng cửa phòng lại, phòng trừ có người đến nhìn thấy.

“Điềm Điềm, nàng đến đây ăn Sinh Cổn Ngư Phiến Chúc đi, nương vừa nấu xong vẫn còn nóng.” Lương Tuấn Hy nghe được tiếng bước chân truyền đến, hắn mở lồng thức ăn ra, đưa tay lấy một chung sứ nhỏ đặt ở bàn bên cạnh, sau đó lại lấy thêm một cái muỗng một cái chén sứ để kế bên.

Niên Khai Điềm nhìn hành động cẩn thận của hắn, không hiểu sau tâm rất ngọt ngào, bước chân của nàng chậm rãi bước đến chỗ hắn, dừng ở trước mặt hắn.

“Sinh nhật vui vẻ.” Âm thanh của nàng rất nhẹ, nhưng lại mang theo một cổ xúc động khó kiềm nén.

Lương Tuấn Hy thụ sủng nhược kinh, quay sang hướng về phía nàng. Từ trước đến nay, nàng chưa từng nói như vậy với hắn, kể cả lúc trước, lúc nàng cùng hắn còn rất thân, nàng cũng chưa từng nói. Suốt mùa đông nàng không chịu gặp hắn, lại còn sáng nay hắn cũng nói gì cũng không thấy nàng đáp lại vốn nghĩ nàng lại lạnh nhạt với mình rồi, không ngờ nàng sẽ còn có lễ vật cho hắn nữa. Đây là muốn tạo bất ngờ cho hắn đi?

Hắn vui đến không thể dùng lời diễn tả, nở một nụ cười. Còn chưa kịp nói gì, đã thấy Niên Khai Điềm cầm tay của mình lên, đặt một hộp gấm vào tay hắn, nàng lại nói: “Lễ vật sinh thần ta tặng ngươi, mở ra thử xem có thích không?”

“Đa tạ nàng.” Lương Tuấn Hy kích động cầm hộp gấm trong tay, đây cũng là lần đầu tiên nàng mua lễ vật tặng cho hắn. Vậy sau này có phải hắn có hy vọng rồi không? Chỉ là việc sổ sách kia...lòng hắn lại đột nhiên bị đè nặng.

Hắn cũng không biểu hiện ra mặt, đưa tay mở hộp, mò lấy thứ ở bên trong. Nàng tặng cho hắn một ngọc quan, bởi hôm nay là quan lễ của hắn, chỉ là thân phận của hắn không thể khai quan lễ, chỉ có nương thay hắn chải đầu, quấn tóc mà thôi.

Thước nhi đi cùng Niên Khai Điềm chọn lễ vật nên cũng sớm biết rồi, “Hy ca, lễ vật này là ta cùng tiểu thư đi chọn rất lâu mới mua về được nha.” Tiểu thư nói, Hy ca rất hợp với bạch sắc, thế nên các nàng đều chọn bạch ngọc, đáng tiếc bạch ngọc cực kỳ hiếm thấy, thế nên đi mòn cả hài mới mua được. Nàng còn phải bỏ hết một đôi hài mới tinh.

“Vậy cũng đa tạ Thước nhi rồi.” Lương Tuấn Hy khách sáo, sờ sờ bạch ngọc quan trong tay, cảm giác lán mịn mát lạnh để hắn biết được lễ vật này hoàn toàn có giá trị không thấp.

“Ngươi mang lên thử xem.” Niên Khai Điềm bước về chủ vị ngồi xuống, ánh mắt chưa từng rời khỏi Lương Tuấn Hy. Nàng rất muốn thấy, bộ dạng của hắn khi mang bạch ngọc quan sẽ còn tuấn mỹ như thế nào.

“Hy ca, ta giúp ngươi.” Thước nhi nhanh miệng đề nghị giúp đỡ, dù gì hắn cũng nhìn không thấy.

“Không cần, để tự ta tới.” Lương Tuấn Hy vừa lên tiếng cự tuyệt vừa đưa tay lên tự đội bạch ngọc quan. Hắn tuy đã được nương chải tóc, đáng lẽ sẽ cột hết lên cao, nhưng không hiểu sao hắn vẫn thích chỉ cột một nửa. Hắn không tháo băng dải mà nương giúp hắn cột, tiếp tục đội bạch ngọc quan lên, phải rất vất vả hắn mới cấm được trâm xuyên qua bạch ngọc quan cố định tóc.
Niên Khai Điềm nhìn một loạt hành động của hắn, cho đến khi hắn thả tay xuống, nàng có chút bất khả tư nghị. Nếu là mắt của hắn không bị hỏa hoạn làm hỏng, vậy nhất định sẽ rất đẹp a.

“Hy ca, rất hợp với ngươi a.” Thước nhi cười khanh khách khen một câu.

“Tạ Thước nhi.” Lương Tuấn Hy lại khách sáo một câu, sau đó hướng Niên Khai Điềm hỏi: “Điềm Điềm thấy thế nào?” Hắn muốn nghe ý kiến của nàng, thế mà nãy giờ nàng lại không có lên tiếng.

Niên Khai Điềm hồi qua hồn, tự tát mình một cái nhẹ. Rõ ràng bản thân thích Hứa Bộ Nam lại còn bày bộ dáng si mê này nhìn hắn là có ý gì? Nàng lập tức ngượng ngùng đứng lên nói: “Được rồi, trễ thế này, ngươi cũng nên trở về rồi!” Hắn còn lưu lại nữa sợ nàng lại tiếp tục si mê, nhất định sẽ biến thành nữ nhân trăng hoa bị thế nhân phỉ nhổ mất.

Tự nhiên bị đuổi khiến tất cả hứng thú của Lương Tuấn Hy mất hết. Hắn nghe tiếng bước chân của nàng bước vào ngọa thất, lập tức kích đọc đứng lên gọi: “Điềm Điềm, còn Sinh Cổn Ngư Phiến Chúc này, nàng nhớ ăn nhé.”

“Ân, để đó đi, ta lau tóc xong sẽ ăn.” Niên Khai Điềm cố bày vẻ lạnh nhạt ngồi trước bàn trang điểm đối diện với gương đồng. Nhìn ảnh ngược của bản thân, nàng tự sỉ vả mình trăm nghìn lần, không thích người ta thì đừng dây dưa, vì sao cứ phải hại người hại mình như vậy mới hả dạ?

“Vậy...vậy ta rời đi trước.” Lương Tuấn Hy có chút buồn bã, mặt hướng ngọa thất nói xong, cúi đầu bước ra ngoài.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này Lương Vân Kha từ viện môn hớt ha hớt hải chạy vào. Nhìn rõ mấy hôm nay Niên Khai Điềm cố ý tránh đại ca như trước, thế nên hôm nay nhất định nàng sẽ khi dễ đại ca, chỉ trách lúc nãy hắn còn không nhớ rõ để đại ca một mình đến đây nữa.

Ai ngờ nhìn thấy đại ca buồn bã bước ra, hắn vội bước đến: “Đại ca...”
“Ân?” Lương Tuấn Hy thả một hơi thật dài, còn nghĩ nàng đã thay đổi, giờ đột nhiên lại lạnh nhạt rồi. Đến cùng nàng có tâm ý với hắn hay không?

Lương Vân Kha cẩn thận quan sát đại ca nhà mình trên dưới vài lần rồi, mắt đột nhiên dừng ở trên bạch ngọc quan. Hình như lúc nãy cha nương không có tặng đại ca bạch ngọc quan, mà tặng một kim quan cao ba tấc khảm tử ngọc rất đẹp, hắn nhìn đến si mê, không biết hai năm nữa đến lượt hắn, hắn có đãi ngộ này không.

“Đại ca, ngọc quan này...”

“Điềm Điềm tặng.” Lương Tuấn Hy nhẹ nhàng bật thanh. Dù gì nàng cũng tặng lễ vật cho hắn, vậy có lẽ sau này nàng cũng sẽ không có lạnh nhạt với hắn nữa, lúc nãy là do nàng mệt mỏi muốn ngủ mà thôi. Tự an ủi bản thân như vậy, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.

Lương Vân Kha bị hách không nhẹ, hắn không tin còn hỏi thêm: “Chỉ có như vậy?” Sẽ không phải là đại ca tự mua tự an ủi mình chứ? Mấy hôm nay nàng vẫn đi cùng Hứa Bộ Nam làm sao sẽ mua lễ vật cho đại ca được. Lại nói lúc nãy nhìn đại ca buồn như vậy, hắn mới không tin nàng không có khi dễ đại ca.

“Chỉ có như vậy.” Lương Tuấn y tiếp tục bước, âm thanh cũng nhẹ đi rất nhiều.

Lương Vân Kha cũng biết hỏi thêm cũng không được ít lợi gì thế nên cũng không tiếp tục miệt mài theo đuổi nữa. Hắn bước bên cạnh Lương Tuấn Hy không ngừng huyễn tưởng ra quan lễ của mình sau hai năm nữa.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Bên trong phòng, Thước nhi sáng mắt ngồi xuống chỗ lúc này của Lương Tuấn Hy ngồi, mũi không ngừng kề sát chung sứ đựng Sinh Cổn Ngư Phiến Chúc vẫn còn nóng hổi lại chưa mở nắp ở trên bàn, âm thanh đầy mong chờ nói: “Tiểu thư, nô tỳ ăn nhé.” Năm nào mà chẳng phải nàng ăn, thế nên năm nay cũng không có ngoại lệ đi.

“Cái đó là của ta, ngươi muốn ăn bảo Lương Vân Kha đi lấy cho ngươi.” Niên Khai Điềm lập tức phóng ra ngoài, ôm chung sứ ngồi ở chủ vị, nhìn Thước nhi bằng ánh mắt vô cùng cảnh giác, như thể sợ nàng cướp đi vậy.

Thước nhi dùng chân đá thảm biểu hiện đầy bất mãn: “Chẳng phải năm nào người cũng không có ăn sao?” Nếu nàng mà mở miệng cầu khẩn tên độc mồm độc miệng kia, hắn nhất định sẽ xem thường nàng, lại nói nàng là heo nữa cho xem. Lại nói Hoa nhũ nương nấu cái này rất ít, thế nên tên đó nhất định ăn hết rồi, nào còn dư lại chứ.

“Năm nay thay đổi rồi.” Niên Khai Điềm nói xong lại hướng nàng giơ tay ra: “Mang chén thìa đến đây.”

Thước nhi hắt một hơi thật mạnh, tâm bất cam tình bất nguyện mang chen thìa đến cho Niên Khai Điềm. Nàng mở nắp chung, múc ra chén: “Vậy chừa cho nô tỳ một chút có được không, món này ngon lắm đó.”

“Được, ta một nửa ngươi một nửa.” Niên Khai Điềm bày vẻ rộng lượng nói. Đời trước nàng ta vì nàng mà chết cực thảm, thế nên nàng cũng xem như là nợ nàng ta rồi.

Thước nhi nghe vậy liền rất cẩn thận chia đều, “Tiểu thư người thật tốt.” Sau đó nàng ôm chung sứ bước đến một bên ngồi chu môi thổi thổi.

Niên Khai Điềm nhìn nàng ta cười lắc đầu, tham ăn đến nông nỗi như thế này a. Nàng cũng không để ý nữa, bắt đầu thưởng thức chén cháo trước mặt mình. Cháo nóng sệt rất ngon, lại ngọt không tanh, chỉ là nàng không hiểu vì sao chỉ có mỗi Lương Tuấn Hy có ngộ đãi này mà Lương Vân Kha lại không có, trong khi cả hai đều do Hoa nhũ nương sinh cơ mà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau