TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Lừa người dối mình

Trời chập tối, Niên Khai Điềm cùng Hứa Bộ Nam tung tăng hồi phủ, nàng còn mang không ít đồ về nữa. Sáng sớm hôm nay hắn đã đến tìm nàng, chủ động rủ nàng đi dạo phố nữa chứ. Hắn vốn muốn chiều là hồi phủ nhưng nàng không muốn nên cùng hắn lại chạy ra ngoài Lan Châu một chút mới trở về.

Ai biết khi về đến mọi người trong phủ không thấy đâu, chỉ thấy mỗi Khúc thị vẻ mặt lo lắng ngồi ở chủ vị tiền thính. Nàng nhìn xung quanh một mắt liền hỏi: “Mẫu thân, mọi người đều đi đâu a? Sao tiêu cục đến một bóng người cũng khó tìm thế này?”

“Tuấn Hy không biết đi đâu từ trưa đến giờ không thấy hắn a. Mọi người lo lắng chạy đi tìm rồi.” Khúc thị cau mày liên tục nhìn ra ngoài đại môn. Niên Khai Điềm rời đi thì nàng biết, Thước nhi có nói qua là đi cùng Hứa Bộ Nam, nhưng còn Lương Tuấn Hy, hài tử này chưa từng như vậy.

“Hắn lại không nhìn thấy nữa, thật khiến người lo lắng a!”

Hứa Bộ Nam lập tức nói: “Vậy để đệ tử đi tìm Hy huynh.”

Mặt của Niên Khai Điềm cũng trắng bệch, hắn xảy ra chuyện rồi sao? Làm sao có thể, nơi này hắn thông thuộc như vậy tuyệt không có khả năng đi lạc, vậy liền chỉ có...

“Ta cũng đi!” Niên Khai Điềm bỏ hết đồ trên tay xuống đất xoay người ra ngoài.

Chỉ là Khúc thị nhanh hơn một bước kéo nàng lại: “Ngươi lưu lại đi, nhiều người đi như vậy tin chắc rất nhanh sẽ có tin tức.”

“Sư mẫu nói đúng, để chúng ta tìm là được rồi.” Hứa Bộ Nam cũng không chậm trễ nữa, hắn vội chạy ra ngoài đại môn.

Niên Khai Điềm ở tiền thính đi tới đi lui, vừa đặt mông xuống ghế lại đứng lên. Nàng thực sự không thể nào an tâm được, lúc này nàng mới có chút cảm giác được cái bất an của Lương Tuấn Hy khi lo lắng cho mình. Như nàng lúc này vậy không thấy được hắn, cực kỳ khó chịu.

Không cho nàng đi đại môn, vậy nàng đi hậu môn. Nghĩ vậy nàng nói với Khúc thị, vậy nữ nhi cũng trở về trước, nếu là có tin tức cho người báo là được.” Lúc này đây này biết Thước nhi cũng chạy đi tìm rồi.

Khúc thị không nói chỉ nặng nề phất tay đáp ứng. Lúc này đây nàng thực sự không còn tâm trạng gì nữa rồi. Kỳ thực nàng cũng không tin tưởng hắn sẽ đi lạc, nhưng hắn trước nay vẫn rất hòa nhã làm sao có thể có người hại hắn được.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm trực tiếp bước đến hậu môn, nàng vừa mở cửa đã có một bóng người lảo đảo đỡ tường bước đến. Do tối rồi nàng nhìn không rõ, nên rút nhuyễn tiên ra chuẩn bị huy động. Chỉ là người đến ngã xuống nền tuyết trắng khiến nàng có chút ngẩng ngơ.

Rất nhanh phục hồi lại tinh thần nàng bước đến, quan sát vài mắt. Chỉ năm tay ngón tay của người đến động động, bám chặt nền tuyết cố gắng đứng lên. Nàng cau mày hỏi: “Ngươi là ai?” Nhìn hắn yếu đuối như vậy, hẳn không có lực uy hiếp với nàng rồi. Nếu hắn muốn đánh cũng đánh không lại nàng, nàng không sợ.

Mặt của người đến chôn vùi dưới tuyết, cố gắng ngẩng lên, âm thanh khàn khàn có chút ngắt quãng mang theo nghi vấn nhàn nhạt: “Điềm Điềm?”

Niên Khai Điềm lập tức ngồi xổm người dùng cắn răng dùng sức đỡ hắn lên, để hắn tựa vào chân mình: “Lương Tuấn Hy? Ngươi làm sao lại như vậy?” Tay nàng thay hắn phủi tuyết động trên gương mặt trắng bệch lạnh cóng của hắn, đôi môi vốn nhuận hồng của hắn cũng biến thành thâm tử sắc cũng phủ đầy tuyết bẩn.“Nàng...nàng không...không có chuyện gì chứ?” Đôi mắt của hắn lim dim cố gắng nâng lên quan sát nàng vài lần. Thấy nàng bình an vô sự hắn an tâm hàm tiếu lầm bầm ‘vậy quá tốt rồi’ rồi ngất đi.

“Này, tỉnh tỉnh a, Lương Tuấn Hy, mau tỉnh lại a!” Niên Khai Điềm lay người hắn vài lần liền dùng hết sức của mình đỡ hắn trở về viện. An bài hắn nằm trên giường xong, đắp chăn cẩn thận thêm chậu than sưởi.

Sau đó nàng lại chạy ra ngoài, báo với Khâu thị. Cũng may Lương Vân Kha về đến, hắn trở về xem đại ca đã về chưa, nàng lập tức túm tay hắn kéo đi: “Ngươi mau đi xem hắn trước đi, để ta đi báo với phụ thân bọn họ.”

Lương Vân Kha nghe vậy lập tức trở về viện chăm sóc Lương Tuấn Hy. Niên Khai Điềm ra roi thúc ngựa đi báo bình an cho mọi người đang tìm kiếm Lương Tuấn Hy.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm ngồi trước gương đồng dùng lược lưu ly chải tóc dài của mình, mắt lom lom nhìn bản thân trong gương, nhưng nhãn thần lại vô hồn. Tâm trí của nàng sớm bay đến chỗ của Lương Tuấn Hy rồi, lúc nãy Hoa nhũ nương bảo nàng tối rồi mai lại đến, nàng cũng không thể lưu lại.

Thước nhi ngồi bên cạnh nàng liên tục vô lực đấm đấm vai của mình, thán: “Cũng may Hy ca cát nhân thiên tướng. Nhưng hắn làm sao sẽ đi lạc được, thật khó tin.”

“Đợi mai hắn tỉnh chẳng phải là biết sao.” Miệng là nói như vậy nhưng tâm nàng cũng rất muốn hiện tại biết sự thật.

“Hôm nay rõ ràng hy ca rất sớm đã đến tìm người, cũng may nô tỳ thông minh không có nói hắn nghe người đi cùng Hứa sư huynh, nếu không sợ là hắn đau lòng chết mất.” Thước nhi nghe vậy cũng không tò mò nữa, mà là kể cho Niên Khai Điềm nghe chuyện sáng nay.

Đột nhiên tâm của Niên Khai Điềm nhảy chậm đi rất nhiều. Tay nàng đặt lên tâm khẩu cảm nhận cảm giác trong lòng mình lúc này, rất lạ, lại đến nỗi nàng không hiểu đó là gì nữa. Nén lại nàng nhếch môi trêu Thước nhi.“Từ bao giờ ngươi biết đau lòng hắn? Không bằng ta để ngươi sang đó chăm sóc hắn, thế nào?”

“Nếu là hắn đáp ứng nô tỳ cũng nguyện đi, chẳng qua người ta là đợi tiểu thư người a, sợ sẽ không chấp nhận nô tỳ mà thôi.” Thước nhi bĩu môi bày vẻ tiếc nuối vô hạn.

Niên Khai Điềm quay đầu nhìn nàng, ánh mắt có chút tự tin nói: “Nếu ta mở lời tin chắc hắn sẽ không từ chối đâu!” Lương Tuấn Hy xưa nay vẫn rất thuận theo nàng, chỉ khi nàng buộc hắn ngừng quan tâm nàng hắn mới không thuận theo mà thôi.

Thước nhi lại nhếch mép xấu xa đáp trả: “Lại chỉ sợ người nào đó không nỡ mà thôi. Rõ ràng Hy ca được nhiều nữ nhân hâm mộ vây quanh đã giận đến ngày hôm nay a!”

Niên Khai Điềm như là bị người đạp trúng đuôi vậy, nàng vỗ bàn một cái mắng to: “Nha đầu nhà ngươi, ai bảo với ngươi ta giận chuyện đó hả.”

“Người làm gì thì tự mình biết, không cần hướng nô tỳ thanh minh.” Thước nhi lập tức đứng lên cách xa Niên Khai Điềm một khoản.

Niên Khai Điềm cầm một hộp yên chi lên dọa: “Còn không mau đi, có tin ta ném ngươi không?”

Thước nhi lập tức ôm mông chạy ra ngoài, trước đó còn lưu lại cho nàng một câu: “Có người không thừa nhận a! Bị nói trúng còn dọa đánh, đuổi người nữa a!”

Mặt của Niên Khai Điềm đỏ lên rõ, nàng đưa tay lên vỗ vỗ mặt của mình cho trấn tỉnh lại. Nàng là người biết rõ hơn ai hết, dối được người không gạt được lương tâm của mình, nàng rõ ràng chướng mắt Lương Tuấn Hy được hâm mộ, thế nên mới giận hắn a.

Nàng còn biết rõ hôm đó do nàng bất thình lình dừng lại hắn mới bổ nhào vào người mình, nhưng lại xem như đó là lỗi của hắn, và mang cái giận kia chuyển đến đây để có lý do giận hắn lâu như vậy. Tất cả đều là nàng tự lừa người lừa mình sao?

Một lần nữa nàng đặt tay lên tâm khẩu, nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của bản thân. Sẽ không, nàng nhất định là vì quan tâm bằng hữu bị đám hồ ly tinh khó ưa lừa gạt nên mới có phản ứng như thế này mà thôi.

Đúng! Nhất định là như vậy.

Nghĩ vậy nàng mỉm cười một cái thỏa mái bước đến giường nằm xuống. Chỉ là lăn tới lăn lui vẫn không ngủ được, đầu nàng nhớ lại hình ảnh lúc nãy của hắn, lại nhớ đến câu nói của hắn khiến tâm nàng chợt lạnh.

Nàng xoay người, từ gầm giường lấy ra một chiếc ngoa tử lúc nãy được Lương Tuấn Hy ôm chặt trong người. Do nàng giúp hắn cởi áo choàng cùng ngoại bào bị ướt mới nhìn thấy. Rõ ràng kiểu ngoa tử này giống của nàng, nhưng nàng lại không có đôi ngoa tử kiểu họa tiết này a. Hắn đến cùng là lấy ở đâu?

Nghĩ tới nghĩ lui vẫn quyết định đến viện thăm hắn. Có lẽ lương tâm bất an nên lòng hảo tâm mới trỗi dậy a!

Chương 42: Tâm trạng hỗn loạn

Trong phòng của huynh đệ Lương gia truyền ra âm thanh khóc lóc của Hoa nhũ nương cùng tiếng thở dài thường thược của Lương quản gia. Lương Vân Kha bị cha nương chen qua môt bên, chỉ có thể thần sắc khẩn trương đứng ở một bên nhìn cha nương chăm sóc đại ca mà thôi.

Nhìn nhìn sắc trời, hắn lại mở thanh khuyên nhủ: “Trời không có sớm nữa, cha nương hai người trở về nghỉ ngơi đi, đại ca có nhi tử chiếu cố là được rồi!”

“Không, ta muốn đích thân chiếu cố hắn.” Hoa nhũ nương cực kỳ đau lòng nói, tay không ngừng vắt khăn ngâm trong nước nóng thay Lương Tuấn Hy lau mặt, lau người.

Lương quản gia còn lại là liên tục theo dõi mạch tượng của Lương Tuấn Hy, tay chưa từng rời khỏi mạnh môn của hắn, hệt như sợ bỏ qua bất cứ loại nhịp đập gì. Thần sắc ngưng trọng không ngừng nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt kia, muốn từ đó nhìn thấy được hắn động mới an tâm.

“Ngày mai hai người còn có việc làm a, để nhi tử tới là được rồi, sáng mai hai người thay nhi tử, có được không?” Lương Vân Kha hiếu thảo bước đến bên Hoa nhũ nương, hai tay đặt lên vai của nàng khẽ lay lay.

Lương quản gia đặt lại tay của Lương Tuấn Hy cho vào trong chăn rồi mới đứng lên nói: “Vân Kha nói có lý, chúng ta vẫn là trở về nghỉ ngơi trước thôi.” Hắn bước đến cho thê tử, đỡ nàng trở về phòng.

Hoa nhũ nương rất không muốn rời khỏi, nhưng cũng không còn cách nào khác. Vừa đi vừa quay đầu lại nhìn nhìn Lương Tuấn hy bất động trên giường.

Lương Vân Kha đóng cửa lại rồi ngồi ở vị trí của Hoa nhũ nương làm tiếp nhiệm vụ lúc nãy của nàng. Chỉ là tay hắn còn chưa chạm vào khăn dưới nước đã nghe âm thanh gõ cửa. Giờ này sẽ còn người nào đến nữa? Mắt đầy nghi vấn nhìn cửa một lúc mới chậm rãi đứng lên bước ra ngoài mở.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Cửa vừa mở, hắn liền thấy được Niên Khai Điềm, kinh hách treo đầy miệng hỏi: “Đại tiểu thư, sao...?” ngươi lại đến đây, còn là vào giờ này nữa.

Chỉ là còn chưa nói hết, Niên Khai Điểm đưa tay lên miệng làm động tác bảo hắn im lặng, mắt cũng không quên lén nhìn phòng của phu thê Lương gia gần đó.

Nàng cẩn thận thấp giọng nói: “Lo lắng hắn, ngủ không được nên đến xem!”

Cũng không để Lương Vân Kha có cơ hội đuổi mình, nàng nhẹ đẩy hắn ra, chen cửa bước vào trong. Đây là lần thứ hai trong hai đời người nàng bước đến đây, lúc nãy lo lắng hắn bước vào không có lưu ý, nhưng hiện tại liền có chút lưu ý rồi.

Phòng này có một cái giường to bằng đá cỡ của hạ nhân nằm chung, rất cứng có lớt chiếu, nhưng mẫu thân nàng yêu thương huynh đệ bọn hắn nên cố ý làm một cái nệm ấm cùng hai chiếc chăn cho bọn hắn. Cứ mỗi năm lại thay một lần. Thế lên lúc này đây, chân hắn đặt ngoài hướng về phía nàng, nàng muốn đến gần hắn không có cách nào khác ngoài chuyện leo lên giường ngồi.

Bên trong cũng toàn mùi dược liệu, có hai gia treo y phục, một tủ quần ý, một bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ, cùng một rương gỗ đựng đồ lại không biết là đứng thứ gì bên trong. Chậu than nàng để lúc nãy được thay bằng một lò nhỏ, bên trên có đun nước sôi, có lẽ là vì để lấy nước nóng giúp hắn lau người.

Nàng tháo hài leo lên giường bò đến gần chỗ hắn, sắc mặt có tốt hơn lúc nãy một chút nhưng vẫn là tái nhợt đến không thể nào tái nhợt hơn được nữa, khiến tâm nàng trầm lắng rất nhiều. Y phục của hắn lúc này chỉ có một chiếc tiết y trắng vải cũ đến mỏng tanh, nhưng nút lại được tháo hết ra, mở rộng, lộ ra lồng ngực rắn chắc vững trải dưới ánh nến mập mờ, nàng lại một trận đỏ mặt thay hắn kéo chăn che lại.

Lương Vân Kha không thể làm gì khác hơn là đóng cửa lại bước đến chỗ nàng. Hắn cũng leo lên giường ngồi phía bên kia của Lương Tuấn Hy. Mắt nhìn Niên Khai Điềm không rời, hắn rất muốn nói với nàng ‘nếu không đáp lại đại ca thì đừng quan tâm đến, để đại ca có thể sớm chết tâm’ thế nhưng lại nói không ra miệng.

Nếu thực sự đại ca có thể chết tâm thì đã sớm từ bỏ rồi, nào dây dưa đến ngày hôm nay. Lại nói nếu nàng càng không quan tâm đại ca, vậy đại ca càng truy cầu sẽ càng thêm đau khổ. Đây quả là tiếng thoái lưỡng nan, hắn cũng không biết nên làm thế nào mới tốt nữa.

“Hắn sẽ không sao chứ?”

Âm thanh nhỏ nhẹ của Niên Khai Điềm vang lên hòa với âm thanh than lửa trong phòng để Lương Vân Kha thoát khỏi tư tự, hắn hít một hơi mới đáp: “Có lẽ, đại ca còn chút sốt thôi.”

“Là do ở ngoài trời tuyết lâu?” Niên Khai Điềm nheo mắt nhìn Lương Vân Kha hỏi.

“Ân.” Lương Vân Kha khẽ gật đầu, động tác trong tay bắt đầu vắt khăn thay Lương Tuấn Hy lau người, cũng không quên hỏi: “Lúc nãy là tìm được đại ca ở nơi nào?” Vì Niêm Khai Điềm chỉ nói là tìm được Lương Tuấn Hy lại không có nói tìm được ở đâu, mà mọi người đều đầy lòng lửa nào quan tâm đến chi tiết đó.“Ngất xỉu ở hẻm nhỏ hậu môn.” Niên Khai Điềm nửa thật nửa giả nói, trước khi hỏi rõ Lương Tuấn Hy nàng sẽ không nói bất kỳ người nào nghe về chuyện chiếc ngoa tử cùng nàng vừa ra khỏi hậu môn thì thấy hắn trở về. “Chuyện này khoan hãy nói cho người khác biết.”

“Vì sao?” Lương Vân Kha hỏi nhưng lại không nhìn nàng, vẫn chuyên chủ với việc của bản thân.

“Không biết, cảm giác là như vậy.” Niên Khai Điềm nhìn thấy gì đó liền leo xuống giường, mang hài bước đến đó.

Nàng dừng bước trước một giá treo y phục, mắt tỉ mỉ đánh giá kiện y phục cũ nát này của Lương Tuấn Hy, qua một lúc lâu, chỉ vào đó hỏi: “Kiện y phục này quá cũ rồi, nhìn có vẻ sắp rách vì sao không bỏ đi?”

“Là đại ca không cho bỏ, hắn rất yêu quý nên vẫn treo ở trên đó.” Đầu cũng không quay lại, Lương Vân Kha lại biết nàng nói kiện y phục nào.

“Nếu còn sử dụng sẽ rách a!” Nàng khoác tay trước ngực, tay còn lại nâng cằm quan sát kiện y phục hạt sắc kia vài mắt.

Lương Tuấn Hy vốn không có bao nhiêu y phục, mỗi kiện y phục của hắn sẽ là một nhan sắc khác nhau nhưng luôn là thuần sắc, cùng một kiểu dáng đơn giản và tất cả đều là ám sắc không có chút nổi bật nào. Thế nên trước lúc nàng đoạn khí ở đời trước nhìn thấy ở trước ngực của hắn là mảnh bạch sắc viền thâm tử sắc, thiết nghĩ mua kiện kia ở y trang hắn mặc nhất định rất đẹp.

Mà kiện y phục hạt sắc này, lần cuối nàng thấy hắn mặc chính là lúc ở Thủy phủ, vốn muốn khuyên hắn đừng mặc nữa nhưng lại đang giận hắn không tiện mở miệng. Sau lại không thấy hắn dùng đến, vốn nghĩ hắn đã bỏ rồi, không ngờ hiện lại thấy ở nơi này.

“Đại ca không sử dụng nữa, chỉ treo ở đó mà thôi.” Đại ca mỗi tối đều sẽ đứng trước kiện y phục đó rất lâu, cứ như hồi tưởng lại cảnh hôm ấy vậy. Trân quý đến độ không dám đưa tay sờ lên, rất sợ làm bẩn sẽ không còn hương khí gì bên trên nữa.

Kiện y phục này chính là lúc ở hoa viên, vô tình nhào đến trên người nàng vậy. Hễ thứ nào nàng động qua, đại ca nhất định sẽ không có sử dụng nữa mà chỉ để dành ngắm thôi. Đáng tiếc đại ca lại nhìn không thấy, nên luôn sẽ ở trước những thứ đó ngẩng người một lúc mới đi ngủ.

“Phải rồi, lúc nãy là đại tiểu thư đỡ đại ca vào phủ?”

“Ân.” Niên Khai Điềm đáp một chữ.
Lương Vân Kha có chút khẩn trương tay nắm khăn cũng chặt đi không ít: “Vậy lúc đó đại ca...hắn có tỉnh lại không?”

“Có, hắn nhìn thấy ta.” Niên Khai Điềm như thực đáp trả. Hắn hỏi mấy thứ này để làm gì, có liên quan gì đến chuyện kê khai đan phương sao?

Nuốt một ngụm nước bọt, Lương Vân Kha cấp thiết nhìn xung quanh phòng: “Vậy kiện y phục đó...” đâu rồi?

Hai chữ cuối cùng còn chưa phun ra miệng, hắn đã thấy Niên Khai Điềm đưa tay lôi kiện y phục hát sắc trân quý của đại ca xuống. Hắn muốn bảo nàng đừng chạm nhưng là bởi vì nàng chạm nên đại ca mới trân quý, thế là hắn đổi thành câu khác: “Đại tiểu thư, người muốn làm gì?”

“Cũ như vậy, lại bốc mùi, đương nhiên mang đi bỏ rồi.” Nàng quấn kiện y phục đó lại ném lên mặt bàn gỗ gần đó, dự định chút nữa rời đi sẽ mang đi bỏ. Chẳng hiểu nỗi đôi huynh đệ này làm sao khẩn trương một kiện y phục cũ này làm gì.

“Cái đó...cái đó...” Lương Vân Kha vừa nhìn hành động của Niên Khai Điềm, vừa nhìn y phục được đại ca quý như vàng bạc châu báu lại bị nàng vặn đến nhăn nhúm biến dạng mà nói không nên lời. Phải biết rằng, lúc từ kinh thành hồi Lan Châu, đại ca còn không nỡ mạnh tay a! Thế mà nàng xem nó như giẻ rách mà vò, còn ném lên bàn.

“Ngày mai ta bảo mẫu thân cho người may thêm vài kiện y phục cho ngươi cùng hắn. Khẩn trương cái gì, nào phải hết y phục để mặc.” Niên Khai Điềm nói xong lại thả bộ đến trước rương gỗ đặt ngay ngắn gần đó.

Y phục mới hay cũ không phải vấn đề nhưng quan trọng nhất là kiện y phục đó a. Nàng đến cùng muốn hắn phải làm sao mới hiểu, hắn lại không thể mở miệng cùng nàng nói sự thật. Thế là Lương Vân Kha cắn chặt môi đầy lúng túng cứ hệt như bản thân mới là người làm sai vậy.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

“Đây là thứ gì a?” Tay nàng không chút kiêng kỵ, đặt lên nắp to, vuốt ve.

“Là...” Lương Vân Kha còn chưa nói xong đã thấy nàng mở nắp rương. Thế nên hắn cũng không nói gì nữa, bởi nàng nhìn vào đó nàng sẽ tự hiểu rõ.

Vừa nhìn vào đồ xếp gọn bên trong rương gỗ, đôi mắt trợn đến cực đại, tay nàng run run đưa vào trong cầm lấy một bọc nhỏ được bọc bằng chiếc khăn nhỏ. Mà chiếc khăn này là nắm đó, nàng thả lên cao lại bị gió cuốn đi, cuối cùng bay đến mặt của Lương Tuấn Hy.

Sau đó hắn trả lại, nàng lại đoạt lấy, ném xuống đất đạp lên rồi tức giận rời đi. Bên trên còn lưu rõ dấu hài của nàng, có lẽ hắn nhìn không thấy nên không biết khăn bị bẩn mà giữ lại.

Hít một hơi, nàng run run lại mở khăn ra. Bên trong bọc một chiếc trâm nhỏ bằng gỗ chế, nhưng lại bị gãy là đôi. Đây là có một lần nàng nhìn thấy nhị thúc bọn họ chuyển tới, nhìn thấy được trên tóc của hai đường tỷ muội có trâm nàng lại không có liền buộc miệng thán một câu. Kết quả mấy ngày sau Lương Tuấn Hy mang đến tặng cho nàng.

Chỉ là nàng nhìn trâm bằng gỗ không đẹp như trâm đồng của hai đường tỷ muội thế là ném mạnh xuống đất, trâm gãy làm đôi. Đột nhiên tâm nàng lúc này cũng vỡ đôi như trâm trên tay vậy.

Mắt nàng lại đảo đến chỗ con diều hình hồ điệp to chỉ có một màu trắng. Lúc Lương Tuấn Hy đưa cho nàng, nàng lại khẩn trương thứ khác nên lúc này nhìn cánh nó bị gãy đột nhiên sống mũi lại cay cay, lệ trựt trào ra ngoài, để nàng phải nâng tay lên dùng lưng ngón tay thấm đi.

Lương Vân Kha nhìn bóng lưng của Niên Khai Điềm trọng trọng thở dài, lại nhìn sang Lương Tuấn Hy bất động trên giường, âm thanh có chút lạc đi nói: “Ta tự hỏi đại ca ngoại trừ đôi mắt vô pháp thấy vật ra thì có gì không tốt, vì sao hắn làm tất cả vì ngươi, ngươi lại không hề động tâm thậm chí còn chán ghét như vậy?”

Niên Khai Điềm mím chặt môi không đáp, nàng cũng không xem hết trong rương đến cùng chất thứ gì, bởi trong lòng nàng biết rõ, những thứ đó điều liên quan đến nàng. Nàng đặt lại đồ về vị trí cũ liền đứng lên. Hít một hơi, xem như nghe không thấy câu hỏi của Lương Vân Kha, nàng cầm lấy y phục trên bàn nói.

“Tối rồi không tiện lưu lại nữa, mai ta lại đến thăm hắn.” Dứt lời nàng nhanh chóng ly khai căn phòng, rất sợ ở lại nữa sẽ kiềm không được nước mắt vậy.

Nàng đến cùng là làm sao? Rõ ràng nàng thích Hứa Bộ Nam không phải Lương Tuấn Hy, khóc cái gì a? Chẳng phải đời trước hắn làm gì nàng cũng sẽ không động tâm hay sao? Đột nhiên đời này lại dễ cảm động như vậy, cảm giác này thật khiến nàng chán ghét!

Chương 43: Thăm bệnh bệnh hay quấy rối

Sáng sớm, Lương Tuấn Hy rốt cuộc cũng tỉnh. Hắn là một người tập võ, thân thể tráng kiện đương nhiên cho dù ở dưới tuyết lâu đến thế nào cũng sẽ không bệnh đến nỗi liệt giường hôn mê sâu. Mắt dưới băng vải của hắn khẽ động, tay nghe được âm thanh hít thở đều của Lương Vân Kha bên cạnh nên cũng không có tạo tiếng ồn gì nữa.

Tay hơi nhất lên đỡ lấy sau ót đau âm ĩ của mình. Hôm qua hắn nghe lời tiểu hài kia, vừa rẽ trái đi không được bao lâu thị bị người đánh bất tỉnh. Khi tỉnh lại hắn đã nằm trên nền tuyết lạnh, lạnh đến hắn cóng để hắn khó khăn ngồi dậy khó khăn bước đi.

Hắn sờ soạng người, ngoa tử của nàng vẫn còn, ngân phiếu cũng vẫn còn trong người, nhưng y phục lại bị người mở ra như thể là bị cướp vậy. Hắn chỉnh lý lại y phục lập tức hồi Niên gia, nếu đây là cái bẫy vậy Điềm Điềm nhất định trở về phủ rồi. Hắn trở về xem đã, nếu không có liền báo mọi người đi tìm.

Chỉ biết hắn càng đi sức lực càng cạn kiệt. Thế nên hắn không tiến đại môn mà lựa chọn con đường ngắn nhất vào phủ, chính là hậu môn. Con đường này lúc nhỏ nàng thường cùng hắn ra vào, thế nên hắn nhớ rất rõ, cho dù là đã lâu không đi nhưng cũng không thể nào quên được.

Cũng may cuối cùng gặp được nàng, để hắn an tâm. Gặp nàng? Vậy ngoa tử kia, còn có...

Không để hắn suy nghĩ gì nhiều, tiếng gõ cửa bên ngoài truyền tới, Lương Vân Kha cũng tỉnh giấc bước ra ngoài mở cửa. Chỉ nghe được âm thanh hắn nói: “Ngươi đến làm gì?”

“Đến thăm Hy ca a, cũng không phải gặp ngươi, ngươi khẩn trương cái gì.” Thước nhi đanh đá nói ra một câu cũng hệt như Niên Khai Điềm đẩy Lương Vân Kha chắn trước mặt sang một bên, chen cửa bước vào. Nàng mỉm cười nhìn thấy Lương Tuấn Hy động, lập tức chạy đến: “Hy ca tỉnh a!”

Lương Vân Kha nghe vậy cũng không có cùng nàng đôi co nữa, hắn vội chạy đến đỡ lấy đại ca của mình, tay cũng vẫy vẫy Thước nhi nói: “Giúp ta rót ly nước.”

Thước nhi bĩu môi trừng hắn một mắt: “Ta là vì Hy ca, tuyệt không phải nghe lời ngươi đâu.” Nói xong nàng cũng làm theo, rồi đưa ly nước ấm đến cho Lương Vân Kha.

“Thước nhi tới sao, tùy tiện ngồi đi.” Lương Tuấn Hy nói xong nhấp một ngụm nước.

“Hy ca không sao là ta an tâm rồi a.” Thước nhi đứng đến giường, vẻ mặt cười hì hì.

“Thước nhi là đến một mình sao? Điềm Điềm đâu? Nàng không đến sao?” Lương Tuấn Hy nói xong ho khan một trận nhỏ.

“Ân. Tiểu thư đến tìm phu nhân bảo làm y phục gì đó cho Hy ca nên để ta đến đây trước.” Thước nhi nói xong đảo mắt đến giá để y phục, nàng đột nhiên nhếch môi dè bỉu Lương Vân Kha: “Sao bảo y phục đó không được động a, y phục đó hôm nay đã đi đâu rồi?”

Hôm qua nàng đến đây Hy ca bị nhiều người vây quanh nên nàng bị chen đến gần giá để y phục. Lương Vân Kha lập tức kéo nàng ra cảnh cáo không được đến gần kiện y phục trân quý đó, còn bảo nàng toàn biết ăn sẽ làm y phục nhiễm bẩn.

Hừ! Theo nàng hắn là cố ý khi dễ nàng mà thôi. Hôm nay rõ ràng mang đi đâu rồi, sợ là mang giặt hay vứt rồi đi.

Lương Vân Kha đến thở cũng không dám, mồm há to muốn mắng Thước nhi lại không biết nên mắng cái gì. Đêm qua nhìn Niên Khai Điềm mang y phục rời đi tâm hắn lộp bộp rơi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại đại ca cũng nhìn không thấy, lại không dám chạm nhất định không có phát hiện. Ai biết nha đầu nhanh mồm nói chuyện không qua não này cư nhiên sáng sớm đến tố cáo hắn?
“Cái gì?” Lương Tuấn Hy như bị thứ gì hách phải vậy, túm lấy tay Lương Vân Kha hỏi: “Y phục đó đâu rồi?”

Lương Vân Kha lắp lắp giải thích: “Cái đó...cái đó...” Nếu nói là Niên Khai Điềm chính tay vứt thì đại ca có bệnh nặng thêm không?

Thước nhi nhìn thấy Lương Tuấn Hy phản ứng mạnh như vậy cũng giật mình một cái. Y phục đó thực sự rất trân quý sao?

“Còn có y phục đêm qua ta mặc trên người nữa, đâu rồi?” Lương Tuấn Hy lại càng khẩn trương ném thêm một câu hỏi.

Lương Vân Kha không thể đáp trả câu này, bởi hắn cũng căn bản không biết mà, còn chưa kịp hỏi Niên Khai Điềm câu này. Sớm biết đại ca sẽ lưu tâm mà khẩn trương mà! Biết thế hôm qua hắn hỏi hết mới cho nàng rời đi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Thời gian trong phòng toàn tiếng hút khí, âm thanh thông thả của Niên Khai Điềm từ ngoài truyền vào: “Áo choàng cùng ngoại bào ta cho Thước nhi mang đi giặt rồi, ngân phiếu đã đưa cho quản gia. Còn có y phục treo nơi đó ta giúp ngươi vứt rồi, cũng bảo mẫu thân cho người may mới.” Thoại âm vừa rơi đã thấy nàng xuất hiện ở trước cửa.

Lương Tuấn Hy nghe xong lời này không biết nên giận hay nên vui nữa, tâm trạng của hắn lúc này chính là dở khóc dở cười. Sao đột nhiên nàng lại...

“Vậy đa tạ nàng rồi.” Nhàn nhạt nói ra một câu mà chính bản thân hắn cũng không biết là tư vị gì nữa. Đồ trân quý bị nàng vứt đi còn phải đa tạ, đổi lại là ai cũng cảm thấy quái lạ.
Lương Vân Kha lập tức để Lương Tuấn Hy tựa vào trên tường, bản thân trèo xuống giường. Cũng may Niên Khai Điềm đến kịp, nếu không hắn thực sự bị đại ca mắng đến ngóc đầu không nổi rồi. Hắn kéo tay Thước nhi ra ngoài: “Ra đây, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Không ra.” Thước nhi lách mình tránh khỏi tay hắn, xoay người lại đầy khinh thường nói: “Vì sao ta phải nghe lời ngươi, ta đến đây thăm Hy ca a!” Nàng còn chưa thăm xong đuổi cái gì? Cho dù có đuổi cũng phải là Hy ca mở miệng đuổi nàng mới đúng, nào đến lượt của hắn.

Lương Vân Kha trừng mắt Thước nhi, cường ngạnh cầm tay nàng nửa lôi nửa kéo ra ngoài. Đều do nàng cả, ai bảo lắm miệng làm gì, nàng không nói nào có người nào bảo nàng câm.

Niên Khai Điềm lách người nhường đường, sau khi họ bước ra nàng mới bước vào, đứng ở hướng chân của Lương Tuấn Hy, đối diện hắn: “Cảm thấy thế nào rồi?”

“Đã tốt, đa tạ nàng hôm qua giúp ta.” Lương Tuấn Hy tuy là có vạn phần tiếc nuối nhưng cũng không có bày ra mặt, vẫn hư nhược cười một cái để cho nàng thấy hắn thực sự đã tốt rồi.

Niên Khai Điềm quan sát hắn hai mắt, rồi lại hỏi: “Hôm qua vì sao lại xảy ra chuyện?” Thấy hắn định đáp nàng lại bổ sung thêm một câu: “Đừng bảo rằng đi lạc, ta sẽ không tin đâu.”

Lương Tuấn Hy cúi đầu khẽ cười một cái. Hắn thẳng thắt lưng nhích gần đến chỗ nàng đứng: “Hôm qua ta vô tình ngất xỉu, nằm quá lâu trên tuyết nên mới như thế. Để mọi người lo lắng, ta thật đúng là rất đáng trách!”

Niên Khai Điềm vươn người đưa tay đến mắt của hắn nói: “Ngươi ngủ vẫn băng mắt như thế làm sao được.” Nút thắt cứng làm sao mà ngủ được, là hôm qua nàng không có lưu ý vấn đề này, nếu không sớm giúp hắn tháo xuống rồi.

“Đừng!”Ngay lúc tay nàng vừa chạm đến băng vải, Lương Tuấn Hy vươn tay giữ lại tay của nàng, kéo xuống. Âm thanh dường như có chút khẩn trương như sợ nàng nhìn thấy những vết xấu xí trên mắt của mình vậy.

Khi nàng mạnh rút tay về hắn mới biết bản thân luống cuống, tức khắc mở miệng: “Ta...thật xin lỗi, ta không phải cố ý.”

Niên Khai Điềm đỏ mắt ôm lấy tay mình đặt ở trước ngực, mắt cũng không dám tiếp tục nhìn hắn. Nàng cố gắng bình tĩnh nhanh nhất có thể, phản bác: “Ngươi gấp cái gì, nào phải ta chưa từng thấy, không phải lần trước ngươi cũng để nhiều người xem đó sao?”

“Đó là do không muốn nàng bị người khác làm khó thôi, sau này...sau này nàng đừng gỡ băng xuống.” Lương Tuấn Hy vừa nói tay vừa nâng lên, để ra sau ót chỉnh lại băng vải cho chắc. Rất sợ nàng nhân cơ hội một lần nữa kéo xuống.

“Không gỡ thì không gỡ, ta mới không hiếm lạ.” Niên Khai Điềm bĩu môi, ngồi kế bên chân của hắn. Tay nàng đặt ở trong áo choàng gấm to rộng, mân mê chiếc ngoa tử hôm qua Lương Tuấn Hy ôm chặt trong lòng. Nàng phải tốn không ít sức mới lấy ra được a.

“Đừng giận ta, ta chẳng phải sợ dọa phải nàng sao!” Âm thanh của Lương Tuấn Hy lần nữa lại ôn nhu, người hắn xề gần đến chỗ nàng như muốn lấy lòng vậy.

“Được ngươi nói thật ta sẽ không giận ngươi nữa.” Niên Khai Điềm xoay người nói xong, tiện tay nhét ngoa tử vào tay hắn hỏi: “Ngươi nói, thứ này ngươi lấy ở nơi nào? Vì sao lại ôm chặt trong người như vậy?”

Chương 44: Truy vấn

Mặt của Lương Tuấn Hy đông cứng lại, hắn vốn nghĩ chiếc ngoa tử này sớm rớt mất, lại không ngờ rằng nó nằm trên tay nàng. Hắn sợ nàng hiểu lầm mình biến thái lập tức khẩn cấp xua xua tay giải thích: “Không phải ta trộm của nàng đâu, tuyệt đối không phải!”

“Ta biết, bởi nó không phải của ta.” Niên Khai Điềm gật đầu nhìn hắn, âm thanh bình tĩnh đáp. Đôi mắt khép hờ quan sát rất tỉ mỉ tuấn dật chi dung của đối phương, như muốn từ đó nhìn ra thứ gì khác.

Lương Tuấn Hy lập tức bị hách không nhẹ, không phải của nàng? Tay hắn cẩn cẩn dật dật sờ soạng trên đôi hài, rõ ràng sau gót có tên của nàng a, đây là hắn không thể nhầm được. Hắn cũng không dám mở miệng nghi vấn nàng, bởi nàng nói không phải của mình chính là không phải. Nếu nàng chê hắn chạm vào không cần nàng sẽ nói đồ đó ta không lấy nữa, chứ không nói như vậy.

“Vậy ngươi lấy từ đâu?” Niên Khai Điềm đoạt lại đôi hài, dùng tay nâng lên lại chụp trở về vài lần. Đôi hài này hôm qua nàng nhìn rất kỹ rồi, hệt như kiểu hài của nàng vậy. Nàng đoán là có người cố ý dùng nó đưa cho Lương Tuấn Hy, dụ hắn cắn câu.

“Ta nhặt ngoài đường nghĩ là của nàng nên mới mang về.” Lương Tuấn Hy mím môi một lúc mở miệng nói dối. Tai hắn lúc này sớm đỏ bừng nhưng tóc dài che lại nên không thể nhìn ra được. “Nàng xem, sau gót còn thêu tên của nàng, nên ta mới...”

Niên Khai Điềm cắn răng bức chữ cắt ngang lời của hắn: “Ngươi nói dối, còn dám gạt ta?” Mặt cũng xề gần gò má của của, giống như chỉ cần hắn nói thêm câu nào khiền nàng phật ý nàng sẽ lập tức cắn người vậy. Đúng là bên trên có tên nàng nhưng đôi này nàng chưa từng nhìn thấy qua, ý đồ bị người hãm hại quá rõ ràng hắn còn muốn che giấu?

“Ta...ta nào có.” Lúc này nhìn Lương Tuấn Hy hệt một tiểu tức phụ bị mẹ chồng khi dễ vậy, đầu cúi thấp thấp, hai tay giấu dưới chăn dầy đan chặt lại với nhau. Nàng gần hắn như vậy a, hắn có thể cảm nhận rõ khí tức của nàng đã phả lên gò má của mình.

Niên Khai Điềm hung hăng túm cằm của hắn đối diện mình, lại gằng giọng hỏi: “Nói, có phải có người đưa cho ngươi gạt ngươi ra ngoài hay không?”

“Điềm Điềm, có phải sáng này này dùng hà liên trà súc miệng không, thật thơm.” Hắn vội vã chuyển sang đề tài khác. Chuyện này cũng qua rồi, lại tìm không ra tiểu hài kia làm sao mà tra ra được.

Lúc này khí tức của hai người quyện vào nhau, chỉ còn kém một chút nữa là đầu mũi đã chạm tới. Mắt của Niên Khai Điềm hạ xuống, nhìn đôi môi có chút cứng lại không có hồng sắc như bình thường của hắn lập tức giật mình hồi vị trí cũ. Tim nàng đập cực nhanh, liên tục hít thở trấn an.

Lương Tuấn Hy cũng không khá hơn nàng chút nào. Mặt của hắn vốn là vì bệnh mà tái nhợt nay lại thấu hồng nhìn chẳng như bệnh nhân tý nào. Sao hôm nay nàng chủ động gần hắn như vậy? Hắn cùng nàng còn chưa từng thân mật như vậy a.

“Điềm Điềm...”

Niên Khai Điềm đứng lên hét to: “Hiện ngươi có nói hay không?”

“Ta...”

“Có hay không?” Câu hỏi được rút đến cực gọn.

“Thực sự ta chỉ là bị ngất ở bên ngoài mà thôi.” Lương Tuấn Hy lấy một hơi khẩu khí nói cho hết lời của mình.

“Được.” Niên Khai Điềm gật gật đầu, lập tức xoay người ly khai: “Sau này ta sẽ không đến thăm ngươi nữa.”

Nếu là bình thường Lương Tuấn Hy sẽ gấp gáp gọi nàng lại hoặc chạy theo, nhưng hôm nay hắn lại không làm như vậy. Hiện hắn bị bệnh, vẫn là không nên để nàng thường xuyên đến đây. Chờ hắn khỏi bệnh, nàng không đến hắn cũng sẽ đi tìm nàng, cũng thế cả thôi.
Niên Khai Điềm đi được mấy bước cũng không thấy Lương Tuấn Hy gọi mình lại, thế là càng giận hơn bỏ đi luôn. Nàng bước ra cửa thì Lương Vân Kha mang một chén dược nóng bước vào, hơi đụng hắn một cái nàng cũng không quay đầu lại nhìn.

Tức chết nàng!

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lương Vân Kha ngay ngẩng nhìn bóng lưng Niên Khai Điềm tiêu thất khỏi nguyệt môn, rồi lại bước vào trong. Chỉ thấy đại ca hắn ngồi đó mãn diện tiếu ý, hắn càng không thể hiểu hơn.

“Đại ca, nàng có chuyện gì a?” Bình thường khi nàng bỏ đi đại ca luôn là rất lo lắng, hôm nay đại ca lại cười đến vui vẻ như thế.

Lương Tuấn Hy nghĩ lại mỗi chuyện này giờ hắn mới giật mình đem tay lên. Đáng chết, hắn quên mất lúc nãy tay này mới nắm tay nàng a, thế mà hắn lại cho vào trong chăn, nhưng nàng thực sự không có mắng hắn!

“Không có gì!”

“Vậy nên dùng dược rồi.” Lương Vân Kha có chút không tin tưởng, nhưng thấy được bàn tay để kiểu đặc biệt kia liền tự hiểu trong lòng.

Thấy Lương Tuấn Hy dùng qua dược, Lương Vân Kha lại vắt khăn trong một chậu nước ấm sạch nói: “Đại ca muốn tự lau mặt hay để ta đến giúp?” Dù sao hiện đại ca cũng là bệnh nhân, nhớ lúc hắn bị bệnh cũng là đại ca lo hết mọi thứ.

“Không lau!” Lương Tuấn Hy tựa tiếu phi tiếu nói, mặt thấu hồng vẫn chưa hề tản. Biết khi nào mới có cơ hội lại thân mật như vậy nữa.

“Đại ca...không lẽ thực sự muốn ba ngày không lau mặt sao?” Không lẽ nãy giờ hắn không ở có phát sinh đại sự sao? Là đại ca phi lễ Niên Khai Điềm nên nàng mới tức giận bỏ đi? Nhưng lại không giống, lần này không phải tay hay y phục, là mặt a!!! Thật gấp chết hắn, đến cùng giữa bọn họ đã…đã phát sinh qua cái gì a!!!Lương Tuấn Hy nghĩ nghĩ cũng cảm thấy không đúng, hắn vươn tay ra nói: “Đưa đây, ta tự tới.”

Lương Vân Kha đưa khăn cho hắn, đứng ở một bên dùng ánh mắt dò xét quan sát. Ngoại trừ một bên gò má cùng nhân trung, môi là không lau, vậy lúc nãy...

Hắn bị tưởng tượng của mình dọa cho rùng mình một cái, sẽ không phải đâu, nàng ghét đại ca như vậy nhất định là không phải hôn đâu. Nhưng nếu như là chuyện phát sinh đột ngột như ở hoa viên Thủy phủ thì lại giải thích khác nha.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm vừa đi vừa mắng Lương Tuấn Hy rất nhiều câu hiểm độc. Nàng trở về Điềm viên giấu ngoa tử xuống dưới gầm giường, sau đó lấy lễ vật đến viện của nhị thúc.

Nàng đến viện chỉ thấy Niên Nhạn Thanh một mình nhìn gốc cây bạch dương to sừng sững lại vì đông mà rụng hết lá. Nhìn đến nhập thần, ngẩng người để đám nha hoàn đứng ở phía sau nàng ta hành lễ xong nàng ta vẫn chưa hồi được thần.

Niễn Khai Điềm hiếu kỳ phất tay cho đám nha hoàn miễn lễ, nàng tiến đến bên cạnh Niên Nhạn Thanh, đứng ở góc nhìn của nàng ta, nhìn lên cây. Nào có cái gì a?

“Đường tỷ là đang nhìn thứ gì?”

Niên Nhạn Thanh giật mình một cái, quay sang cười gượng: “Đường muội đến từ lúc nào a! Mau vào trong ngồi tránh nhiễm lạnh.”

“Đến từ lâu lắm rồi, chỉ là người nào đó không để ý đến mà thôi.” Niên Khai Điềm theo chân nàng ta bước vào trong phòng, cũng không quên trêu một câu.

Không khí trong phòng so với ở ngoài ấm hơn rất nhiều, thế nên Niên Khai Điềm tháo áo choàng của mình ra đưa cho nha hoàn treo lên. Nàng mỉm cười hỏi: “Đường muội không ở a?”

“Ân, sáng sớm không biết đã đi đâu rồi.” Nhắc đến Niên Tuệ Nhàn, Niên Nhạn Thanh có chút buồn bã nhưng lại rất nhanh biến mất. Nàng châm cho Niên Khai Điềm một ly trà: “Đường muội đến tìm ta là vì chuyện gì a?”

Niên Khai Điềm lấy hai hộp lễ vật đặt lên bàn, đẩy đến trước mặt Niên Nhạn Thanh: “Tặng lễ, đây là lễ vậy muội đến kinh thành mua được, hy vọng hai người thích a!”

“A.” Tiếu ý trên mặt Niên Nhạn Thanh càng sâu hơn vài phần: “Vậy đa tạ đường muội a.”

“Cũng là nên làm mà thôi.” Niên Khai Điềm cũng cười hồi. Không biết từ lúc nào nàng cảm thấy vị đường tử này rất dễ nói chuyện, có lẽ là do nàng thay đổi nên nàng ta cũng không có ghét nàng như đời trước nữa.

Nói qua một lúc Niên Khai Điềm cũng rời đi.

Chương 45: Nhất kích xuyên tâm

Niên Khai Điềm đến luyện võ trường luyện đến chiều, cả một thân đầy mồ hôi mới trở về viện tắm rửa. Nàng ngồi trong bồn tắm, Thước nhi ở phía sau giúp nàng kỳ lưng, miệng không ngừng nói: “Tiểu thư a, hôm nay ngươi chỉ mãi mê luyện võ bỏ quên chuyện tốt a!”

“Nga? Còn có chuyện gì tốt hơn chuyện tiêu cục lấy lại danh tiếng a?” Niên Khai Điềm đắp cánh hoa lên ngọc thủ trắng noản của mình, không chút lưu tâm đến câu nói của Thước nhi, chỉ là hồi nàng cho có lệ mà thôi.

“Hôm nay rất nhiều hỉ nương đến cửa, tranh nhau vì Hy ca nói môi a!” Thước nhi vừa nói vừa cười tít mắt như thể người được làm mai là bản thân nàng vậy. “Chỉ cần nhớ lại cục diện hôm nay đã cười đến đau cả ruột.”

Niên Khai Điềm mạnh xoay người, kéo tai của Thước nhi mắng: “Vậy ý của ngươi chính là cả ngày hôm nay ngươi chỉ lo xem náo nhiệt mà không luyện công?” Phải biết rằng kết cục của đời trước cực kỳ thảm, thảm nhất là Thước nhi, vậy mà nàng ta còn dám lơ là buông lỏng như vậy.

“Đau đau.” Thước nhi nương theo phương hướng kéo của Niên Khai Điềm, ôm chặt tai của mình nhăn mặt kêu la: “Tiểu thư người nhẹ tay một chút a.”

Âm thanh của Niên Khai Điềm lập tức có chút âm: “Có phải hay không?”Còn dám chủ động mở miệng nói cho nàng biết bản thân không hề luyện võ nữa chứ. Đây nhất định là ngứa da rồi.

“Bất quá...bất quá ngày mai nô tỳ luyện bù a, cũng không có gì to tát.” Thước nhi vẫn chưa biết hối cãi, phản chính nàng cảm thấy náo nhiệt kia không phải ngày nào cũng có.

Tay của Niên Khai Điềm cố sức một cái, “Hôm nay không làm mai có thể bù sao? Mai không có việc làm sao?” Nàng không thể mở miệng nói ra chuyện của đời trước, thứ nàng có thể làm chỉ có thể cố gắng hết sức thay đổi mà thôi. Vì vậy nàng cần phải để Thước nhi hiểu rõ lúc này đây nàng không có đùa giỡn.

“Nô tỳ biết lỗi rồi, tiểu thư tha mạng a.” Thước nhi lúc này lập tức khóc ra nước mắt. Nàng nào biết tiểu thư sẽ nghiên túc như vậy a, biết thế lúc nãy cũng không nói ra miệng.

Niên Khai Điềm hừ mạnh một tiếng mới buông tay ra, xoay người tựa vào thành bồn. Nếu không phải do hơi nước liên tục bốc lên sẽ thấy được gương mặt vì giận mà vặn vẹo đến biến dạng của nàng trong cực kỳ khó coi.

Thước nhi xoa xoa cái tai đau đến đỏ bừng của mình một hồi mới tiếp tục thay Niên Khai Điềm chà lưng, mũi không ngừng sụt sịt: “Tiểu thư đừng giận nữa, có được không? Sau này nô tỳ hứa sẽ chăm chỉ luyện võ sẽ không sao nhãn được.”

“Là ngươi tự nói chính ngươi nhớ lấy.” Niên Khai Điềm lạnh giọng nói xong một câu từ bồn tắm đứng lên: “Mất hứng rồi, không ngâm nữa.”

Mấy ngày hôm sau quả thực Thước nhi rất ngoan ngoãn, không hề đi xem náo nhiệt nữa mà chăm chỉ luyện võ. Mặc cho bên ngoài đại môn, tiền thính, nháo đến một mảnh, phải cần một chút đệ tử của tiêu cục ra ngoài trấn an mới có thể xem như là tạm thời áp chế được, nàng cũng không có liếc nhìn dù chủ một cái liếc mắt nhỏ.

Niên Khai Điềm trong mấy ngày này cũng không có đến viện tìm Lương Tuấn Hy nữa. Hắn không nói thật với nàng, nàng việc gì cũng hắn dây dưa. Chỉ là dạo này tìm kiếm Hứa Bộ Nam, Niên Tuệ Nhàn, Bá Cao Minh rất khó, nàng chạy vòng vòng vẫn chưa hề tìm được.

Đến một hôm nàng từ luyện võ trường đi trở về, lại đột nhiên có ý định đi dạo không muốn sớm như vậy đã hồi Điềm viên, chân bất giác lại bước đến viện của Lương gia. Nàng hướng viện môn làm mặc xấu vài cái chuẩn bị bước đi thì thấy có người từ trong đi ra ngoài.

Nàng lập tức trốn ở một góc, hé mắt ra nhìn, lại thấy Lương Tuấn Hy khoác áo choàng bước ra ngoài. Thầm nghĩ đây rõ ràng là phủ của bản thân, mà mình cũng đâu có phạm tội gì, vì sao phải lén lút như vậy a.

Nhưng là mới mấy ngày hắn đã sinh long hoạt hổ rồi? Trời giá rét như vậy là đi đâu? Nhớ đến hôm bữa Thước nhi từng nói với mình, lòng nàng đột nhiên lại không an ổn mà nhói lên một cái. Thế là quyết định âm thầm bám theo hắn, xem đến cùng là hắn đi đâu.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---Lương Tuấn Hy vẫn không biết bản thân bị bám đuôi, vẫn không ngừng bước đến viện của Khúc thị. Lần trước nàng đến thăm hắn, nói với hắn rằng khi nào khỏi bệnh liền đến gặp nàng. Giờ đây khỏi bệnh rồi, thế nên cũng không kéo dài nữa. Biết đâu là nói chuyện của hắn cùng Điềm Điềm thì sao.

Càng nghĩ hắn càng cảm thấy cao hứng, mấy hôm nay nàng cũng không có đến thăm mình, chút nữa đến Điềm viên gặp nàng vậy. Cước bộ của hắn lúc này có chút nhanh hơn nhưng vẫn không kém phần chắc chắn.

Tiến viện, sau khi hành qua lễ Khúc thị để hắn ngồi gần mình, bên cạnh nàng còn có Hoa nhũ nương nữa. Niên Khai Điềm nào dám công khai vào trong, thế nên chỉ có thể ngồi xổm xuống áp tai vào cửa, tập trung thính lực mà nghe thôi.

Khúc thị nhìn vẻ mặt có chút hàm tiếu của Lương Tuấn Hy trong lòng cũng cảm thấy tốt hơn rất nhiều, nhẹ nhàng hỏi: “Tuấn Hy đã khỏe rồi sao?”

“Vâng, hôm nay đã tốt rồi, tạ bá mẫu quan tâm.” Lương Tuấn Hy như thật trả lời, hai tay hắn bọc lấy trản trà ấm trên bàn sưởi ấm tay.

“Thiết nghĩ ngươi cũng sắp nhược quán rồi, đã đến tuổi thú thê a.” Khúc thị nhấp một ngụm trà mắt hàm tiếu liếc nhìn Hoa nhũ nương ở bên cạnh: “Hôm trước ta có nghe lão gia nói về chuyện của Thủy gia, cũng không thấy ngươi có phản ứng gì hẳn là...”

Không để Khúc thị nói hết, Lương Tuấn Hy khẩn cấp cắt đứt: “Cái đó Tuấn Hy rất muốn từ chối chẳng qua lúc đó không tiện mà thôi. Mấy hôm trước cha cũng đã viết thư gửi đến kinh thành cho Thủy phủ rồi.”

Hắn chưa từng vô lễ với Khúc thị như vậy, chỉ là hễ có người nhắc đến hôn sự của hắn mà không liên quan đến Niên Khai Điềm hắn liền sẽ có khẩn trương mà miệng nhanh hơn não. Thế nên thoại âm vừa dứt hắn bổ sung thêm một câu: “Bá mẫu thứ lỗi là Tuấn Hy gấp gáp!”

Khúc thị có chút tâm âm trầm, vốn nghĩ hắn bỏ qua nữ nhi của nàng rồi, nguyên lại vẫn còn cố chấp như vậy. “Không sao không sao! Chuyện của mấy ngày hôm nay có lẽ Tuấn Hy cũng được nghe qua chứ?” Nàng không tin tưởng không ai nói cho hắn biết.

“Tuấn Hy có biết đến.” Lương Tuấn Hy lễ phép đáp trả, chỉ là giờ phút này tiếu ý trên mặt sớm đã không còn. Tay hắn nắm thật chặt kiềm nén cổ xung động trong người, hít một hơi sau tiếp tục nói: “Bá mẫu, thứ cho Tuấn Hy lắm lời.”Khúc thị thật không muốn nghe hắn nói những lời này, nhưng biết làm sao được, “Cứ nói là được.” Nếu không phải Điềm Điềm là hài tử duy nhất, nếu không phải Điềm Điềm không thích hắn nàng cũng không cần mỗi ngày mỗi suy nghĩ như vậy rồi.

“Bá mẫu vẫn luôn biết rõ tâm nguyện của Tuấn Hy, người hà tất còn phải lao tâm lao lực như vậy?” Đôi mày kiếm của Lương Tuấn Hy có chút động, chỉ là gương mặt vẫn chưa phát sinh biểu tình gì mà thôi.

“Tuấn Hy, phu nhân làm tất cả cũng vì muốn tốt cho ngươi mà thôi.” Hoa nhũ nương bước đến chỗ hắn nhẹ nhàng khuyên nhủ. Hắn bình thường nói gì cũng nghe, nhưng hễ nhắc đến chuyện này là sẽ cứng đầu như vậy, nàng cũng thật không hiểu vì sao.

“Nương, nhi tử chỉ muốn thú nàng.” Hắn đưa tay nắm lấy tay của Hoa nhũ nương đang đặt trên vai của mình, có thể thấy được lúc này hắn rất không cam lòng. Gương mặt của hắn cũng có chút trầm mặc, như là bị mây đen che vậy.

“Tuấn Hy, đại tiểu thư không hợp với ngươi đâu.” Hoa nhũ nương vẫn không từ bỏ ý định mà khuyên nhủ hắn. Mấy hôm nay hắn bị bệnh, nàng không tiện nói nhưng hiện nay đã sắp nhược quán rồi, hắn không thể cứ cố chấp như vậy.

“Nương, bá mẫu, hai người đừng ép Tuấn Hy nữa có được không?” Lương Tuấn Hy từ ghế quỳ xuống, “Ngoại trừ nàng, Tuấn Hy sẽ không thú bất kỳ nữ nhân nào khác!” Âm thanh thập phần kiên quyết để hai người có mặc nói không được lời nào.

Càng là Niên Khai Điềm bên ngoài che miệng ngồi luôn xuống đất lạnh. Hắn vì sao phải cố chấp như vậy? Hay là ngày mai nàng gặp hắn nói rõ, để hắn biết mà buông tay. Nếu không sau này nàng gả rồi, biết hắn sẽ thế nào.

“Ngươi đừng động một chút là quỳ có được không, nương rất đau lòng có biết không?”

Hoa di nương nào để hắn quỳ, nàng là một người tập võ, đỡ hắn nàng vẫn có thừa sức. Thế nên trước lúc đầu gối của hắn chạm đất, nàng đã vững vàng bắt được. Lại còn có Khúc thị khom lưng đỡ giúp nữa, nên cũng không quá khó khăn.

“Tuấn Hy, ngươi đừng như vậy, ta rất khó xử.” Khúc thị thán một tiếng: “Ngươi biết rõ cách nghĩ của Điềm Điềm có đúng không không?”

“Tuấn Hy biết rõ.” Lương Tuấn Hy cũng không làm khó hai phụ nhân này, hắn chậm rãi ngồi lại xuống ghế. “Nhưng không phải nàng đã thay đổi rồi sao? Sau này nàng nhất định đáp ứng gả cho Tuấn Hy.”

“Chúng ta chỉ có mỗi một mình Điềm Điềm, ngươi lại là trưởng tử của Lương gia, cho dù nàng có đáp ứng thì hôn sự này cũng không có thành.” Khúc thị tiếp tục cắt đứt hy vọng này của hắn. Nếu cứ kéo dài như vậy, nàng sợ làm lỡ chung thân của hắn.

“Nhưng Lương gia vẫn còn nhị đệ, cha nương sẽ không lưu tâm vấn đề này.” Câu này vừa xong, hắn xoay sang chỗ của Hoa nhũ nương, thật chặt nắm tay của nàng hỏi: “Đúng không, nương?”

Tuy không muốn hắn cứ si tâm vọng tưởng như vậy, nhưng nhìn hắn lúc này Hoa nhũ nương không đành lòng nói một chữ ‘không’, làm tổn thương hắn. Mọi người có mắt đều thấy rõ Niên Khai Điềm căn bản không thích hắn. Cho dù có bao nhiêu thời gian đi nữa cũng sẽ không thể thay đổi được.

Thế nên Hoa nhũ nương mím chặt môi không để âm thanh khóc của mình phát ra khiến hắn nghe được. Nước mắt lăn dài trên hai gò má, không ngừng tích lạc xuống, tâm cũng đau đớn không thể ngừng, chỉ có thể thật chặt nắm hồi tay của hắn.

Khúc thị bị một câu này làm khó, môi khẽ run muốn nói lại không biết nên nói thế nào cho đúng. Thấy hắn quá mức cố chấp, nàng nhìn Hoa nhũ nương một cái, chỉ thấy nàng ta gật đầu, thế là lấy can đảm nói tiếp: “Thế nhưng sau này Điềm Điềm phải tiếp quản tiêu cục. Ngươi cũng biết nàng không thể tính toán sổ sách, điểm này ngươi có thể giúp nàng không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau