TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Người có tiền thật tốt

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lương Tuấn Hy được mời thưởng thức trà trong lúc chờ đợi nên vẫn rất thong thả ngồi. Trong đầu hắn không ngừng đánh bàn tính, lần này tiêu không ít bạc, phải kiếm lại bao lâu mới đủ sính lễ cho nàng đây. Hắn không chỉ có tiền công làm lang trung trong tiêu cục, hắn rảnh rỗi còn dùng dược mình hái trên núi phối dược liệu mang ra ngoài bán. Đây cũng chính là lý do hắn có nhiều tiền như vậy.

Bình thường nhị đệ hắn đi theo đoàn áp tiêu thì hắn không có nhiều thời gian, nhưng lúc nhị đệ trở lại hắn liền rất rảnh rỗi. Sáng đi hái thuốc, chiều chế dược. Dược của hắn chế toàn bộ là chữa ngoại thương, lại nói dược phương của cha rất hiệu quả nên bán rất chạy.

Mà ở Lan Châu rất nhiều thương nhân qua lại, hắn vừa bán trong các dược phô, vừa bán cho đám thương nhân, nên thu về không ít bạc. Dược liệu không cần bỏ vốn lại thu tiền thành phẩm, đây gọi là lời đến cười ha ha.

Lương Vân Kha cuối cùng lựa ra được một bộ y hệt lời của điếm tiểu nhị mang đến chỗ Lương Tuấn Hy, mở miệng nói cắt đứt tư tự của hắn: “Đại ca, chỉ có một kiện thôi.”

Lương Tuấn Hy đưa tay ra sờ sờ chất liệu, rất mát rất mịn, “Kiện này bao nhiêu?”

“Kiện này một trăm năm tám lượng hoàng kim.” Điếm tiểu nhị lập tức đáp, mắt không ngừng quan sát biểu hiện nhàn nhạt trên mặt Lương Tuấn Hy.

“Ân, nhị đệ cũng lựa một kiện đi, lại lựa thêm cho cha nương nữa.” Lương Tuấn Hy khẽ gật đầu nói. Cũng không quá đắt, nếu là hơn ba nghìn lượng hoàng kim thì hắn chỉ mua được một kiện.

Điếm tiểu nhị vừa nghe như vậy lập tức cực kỳ hăng hái giới thiệu: “Vậy mời vị công tử này qua đây chọn a. Trên lầu cũng còn rất nhiều.”

“Còn trên lầu?” Lương Tuấn Hy nhướng mày hỏi. Vậy có khi nào xem xót không?

“Đúng là còn trên lầu, nhưng màu sắc như kiện y phục này đã không còn nữa.” Điếm tiểu như như thật cho biết. “Chất liệu cùng màu sắc của kiện y phục này là loại rất hiếm có, cũng là đắt nhất ở chỗ chúng ta. Chất liệu trân quý chỉ làm ra được hai kiện, mà một kiện đã bán rồi, chỉ còn mỗi kiện này thôi. Nếu không phải mấy bữa trước quên mang ra bày sợ là hôm nay cũng không còn.”

Hắn xử lý được kiện này nhất định chút nữa chưởng quỹ sẽ rất vui, biết đâu chừng còn tăng lương cho hắn nữa. Càng nghĩ càng cảm thấy cao hứng như bạc sắp về tay mình vậy.

Có một đôi phu phụ nghe được như vậy lập tức quay sang nhìn y phục trên tay Lương Vân Kha. Quả nhiên ngân tuyến trên nên bạch sắc rất chói mắt không hề thô tục. Thiếu phụ kia lập tức ngã vào người nam nhân bên cạnh làm nũng: “Lão gia, người ta muốn kiện đó.”

Lương Vân Kha nghe vậy lập tức ôm chặt kiện y phục vào người nhìn đôi phu phụ kia đầy cảnh giác. Đây là đại ca hắn mua cho người trong lòng, lại còn chỉ còn có một, làm sao có thể để người khác nói thích là có thể cướp được. Chỉ là nghe điếm tiểu nhị nói như vậy, hắn nhớ hôm qua còn có một kiện phục y hệt như vậy bày bán ở ngoài điếm, chỉ là nó của nam.

Không lẽ Niên Khai Điềm là muốn...đột nhiên lòng hắn chua xót nhìn đại ca, thực sự không đáng a!!!

Chỉ thấy nam nhân được gọi là lão gia kia vỗ vỗ tay thiếu phụ, mang theo nụ cười bước đến chỗ của huynh đệ Lương gia, hảo thanh hảo khí nói: “Nhị vị công tử này, thật xin lỗi, là tiện nội thích kiện y phục này nên lão phu mới mạo muội thỉnh nhị vị nhường cho, không biết có được không?”

Lương Tuấn Hy không đứng lên, mà chỉ hướng mặt đến chỗ phát ra âm thanh lễ phép nói: “Thật không dám giấu, bằng hữu của tại hạ cũng rất yêu thích, lại chỉ còn một kiện thực sự tại hạ không thể nhường.”

Nghe âm thanh hắn cũng đoán được đại khái tuổi tác cùng trình độ của hai người trước mặt. Chỉ là nếu như có thể được hắn cũng sẽ nhường, nhưng đây là nàng thích, nàng nhìn rất lâu rồi!

Thiếu phụ kia trề môi dẫm chân giận lẫy: “Lão gia...”

“Được rồi được rồi.” Trấn an thiếu phụ xong, nam nhân đó lại nhìn Lương Tuấn Hy thầm đánh giá một phen: “Hay là như vậy, lão phu đồng ý bỏ ra gấp ba lần giá mua lại từ chỗ ngươi, được không?” Nhìn y phục cũng biết không phải tầng lớp cao quý, nếu là bỏ ra gấp ba hẳn là đáp ứng đi.

“Thật xin lỗi không thể.” Lương Tuấn Hy hàm tiếu lại nói: “Chỉ là nghe âm thanh trong trẻo êm tai biết được phu nhân đây tướng mạo thiên tiên thoát tục, thiết nghĩ nếu vận phấn hồng sắc sẽ đẹp hơn rất nhiều.” Một nam nhân xưng lão phu ôm được một nữ nhân âm thanh mị hoặc như vậy bên người vậy nhất định là thị thiếp rồi. Mà dung mạo có thể để người mê luyến nhất định cũng thuộc loại quyến rũ, vậy phấn hồng sắc chẳng phải rất hợp sao?
Nam nhân kia lập tức hiểu được ý tứ của Lương Tuấn Hy. Đây là không muốn nhường ngược lại khen thị thiếp hắn xinh đẹp, mà trước nay mọi người luôn có suy nghĩ rằng ‘dung mạo đẹp sẽ đi đôi với trái tim trong sáng’, tức ám chỉ một người đẹp sẽ không đoạt đồ yêu thích của người khác. Nói cách khác nếu nàng ta đoạt liền sẽ tự nhân bản thân không xinh đẹp.

Thiếu phụ vừa nghe như vậy lập tức e lệ nép vào bên người nam nhân. Nam tử này miệng lưỡi như vậy, hắn làm sao biết nàng xinh đẹp a. Bất quá là nữ nhân ai lại không muốn được khen xinh đẹp chứ.

“Lão gia, chúng ta lên lầu thôi, người ta muốn có một bộ phấn hồng.”

“Được được.” Nam nhân kia hướng hai huynh đệ nói: “Vậy lão phu không phiền nhị vị nữa, cáo từ.” Dứt lời cũng liền ôm eo nhỏ của thiếu phụ cùng lên lầu.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Mọi người nghe thấy đều chắt lưỡi chê bai Lương Tuấn Hy ngu ngốc. Người ta ra giá gấp ba cũng không chịu bán, đáng đời suốt đời nghèo khổ.

Mà cách nghĩ của đôi phu phụ kia cũng trùng khớp với ý nghĩ của Lương Tuấn Hy. Hắn lại đưa tay lấy y phục ôm ở bên người, giục Lương Vân Kha: “Mau đi chọn đi.”

“Ta, ta không chọn, hay ta cho chọn đại ca được không?” Đại ca luôn sẽ yêu thương hắn như vậy, mua cho mọi người rồi đến cuối cùng không mua cho mình. Thử hỏi như vậy hắn làm sao dám nhận.

“Ta không cần, mặc đẹp cũng chẳng nhìn được.” Lương Tuấn Hy lắc đầu cự tuyệt.

“Vậy mua cho cha nương thôi, ta cũng không cần.” Lương Vân Kha nói xong xoay người bước lên lầu. Điếm tiểu nhị lập tức bước theo Lương Vân Kha.

Lương Tuấn Hy còn muốn nói gì đã nghe âm thanh ly khai liền nuốt trở về.  Tay hắn vuốt ve kiện y phục trong lòng, đầu liên tục liên tưởng đến dáng vẻ cao hứng của Niên Khai Điềm.

Chưởng quỹ từ trên lầu vừa tiễn khách nhân xong không lâu đứng đó nhìn thấy một màn biết được đây là khách hàng phóng khoáng cũng không quên giới thiệu: “Vị công tử này, ta là chưởng quỹ của nơi này a! Nhìn thấy người mua kiện y phục này ta mới nhớ ra chỗ chúng ta còn một kiện phục sức phối với y phục này, không biết người có muốn mua cùng không?” Miệng thì là hỏi nhưng kỳ thực tay đã mang hộp đựng phục sức đến trước mặt Lương Tuấn Hy rồi.
Biết rõ hắn không thấy nhưng chẳng phải hắn còn mang đệ đệ mình đến xem sao, “Người không cần đáp vội, đợi vị công tử kia xuống liền có thể nhờ bình phẩm cũng không muộn.” Tay hắn mở hộp tiện thể để đám khách nhân chiêm ngưỡng khen ngợi để lấy được thiện cảm của Lương Tuấn Hy.

Lương Tuấn Hy thầm khen chưởng quỹ này biết làm ăn, “Được.” Đã mua hẳn phải một bộ, không phải sao?

Lát sau Lương Vân Kha bước xuống, tay cầm hai kiện y phục, đến trước mặt Lương Tuấn hy: “Đại ca, xong rồi!”

“Không mua gì?” Lương Tuấn Hy không để ý hắn mà chỉ chăm chú nhấm nháp ly trà thơm ngon vừa được chưởng quỹ đổi trên tay. Làm người có tiền thật tốt, nếu có thể hắn cũng muốn nàng được đãi ngộ này. Vậy hắn liền phải cố gắng hơn rồi!

Lương Vân Kha không muốn nói đến vấn đề này nên đáp phi sở vấn: “Bạc của y phục này, ta cũng muốn góp một chút.” Hắn theo đoàn áp tiêu nên tiền công cao hơn đại ca rất nhiều. Chỉ là đại ca còn bán dược nên hắn mới theo không kịp mà thôi.

Lương Tuấn Hy im lặng suy tư một lúc mới nói: “Được, vậy mua thêm phục sức phối với y phục đi.” Sau đó chỉ chỉ hộp trước mặt hỏi: “Nhị đệ cảm thấy phục sức này có hợp với y phục ta mua cho Điềm Điềm không?”

Lương Vân Kha nào biết nhìn mấy cái này, “Ta làm sao mà biết cái này, nhưng nãy giờ nghe không ít người khen a.” Lúc nãy ở trên lầu hắn nghe không ít người nói đến kiện y phục bạch sắc ngân tuyến cùng phục sức, thiết nghĩ là cái này đi.

“Ân.” Lương Tuấn Hy đứng lên nói: “Chưởng quỹ, tính tiền.”

Chưởng quỹ mang ý cười đầy mặt chạy đến đích thân phục vụ, cẩn thận bỏ hộp, tính toán qua tiền rồi tiễn hai huynh đệ Lương gia rời đi. Trong lòng hắn tấm tắc thán, y phục kia đáng lý là một đôi nhưng giá cả quá cao phu nhân lại không có bán riêng lẻ. Nếu không phải là nữ nhân lúc sáng được công tử mang đến hắn cũng không có bán đâu, mà bán xong mới nhớ là còn một kiện trong khố.

Mà chính vì giá quá đắt nên mới không bán được, tuy là hai kiện này cũng vừa mang về được chừng bốn ngày thôi đã có không ít người hỏi đến. Hiện bán xong rồi, hắn cũng cảm thấy an tâm không ít. Hắn vốn còn nghĩ xem có nên mang kiện này sang chỗ công tử để công tử tặng nữ nhân kia hay không, ai biết lúc này lại có người đến mua.

Chỉ là công tử mặc kiện y phục kia, lại có một người khác mua một kiện nữ...điều này nếu là mặc lên rồi đụng nhau trên đường...Mà thôi đi, có lẽ là hắn nghĩ quá nhiều thôi, nhìn đôi huynh đệ nhà kia cũng biết không phải người kinh thành, biết khi nào mới gặp mặt.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Mọi người nhớ ủng hộ ta bằng cách … nhé >,^ cái quy định khỉ khô nó không cho ta viết ra nhưng mọi người hiểu mà ha 

Cám ơn mọi người đã tạo động lực cho ta edit viết truyện và duy trì web

Tiểu kịch trường:

Lương Tuấn Hy ngồi trên ghế giữa y trang, bắt chân chữ ngũ bộ dáng phú nhị đại chỉ đông chỉ tay: “Cái này, cái kia, cái đó, và cả cái đó nữa, tất cả ta đều muốn. Ta đều mua hết mang về cho Điềm Điềm.”

Lương Vân Kha chạy tới chạy lui vã mồ hôi lấy đồ như sai vặt.

Luna nương từ đầu đó xuất hiện, mặt đen thui, tay cầm quạt gõ thật mạnh vào đầu mỗ phú nhị đại nào đó quát: “Ngươi còn khoe mẽ trước mặt ta, ta liền cắt vai nam chủ của ngươi.”

Thật sự khóc không nên lời, ta đây tiêu hết bạc vào 11.11 cho taobao mà tên nào đó còn vung tiền như nước như thế này trước mặt thử hỏi làm sao chịu nỗi T_T lão thiên gia thật bất công a...

Chương 37: Ăn nhầm thuốc nổ rồi

Niên Khai Điềm vừa về phòng liền ném hộp lễ vật lên giường tức giận, ngồi mạnh xuống khoác tay trước ngực hậm hực mấy tiếng. Nàng vất vả chọn lễ vật cho hắn, hắn lại ở đây trêu hoa ghẹo nguyệt.

Thước nhi bước vào mở miệng khuyên nhủ: “Tiểu thư a, có phải Thủy công tử chọc phải ngươi không?” Đi chơi về còn sinh khí, lần đầu tiên nàng thấy được a!

Niên Khai Điềm càng giận hơn, chân nhấc lên một cái, bục để hài bên dưới giường bay lên lại rơi xuống. Thước nhi nhanh tay chụp lại, kết quả bục để hài không sao nhưng nàng lại hoa lệ tiếp đất tạo nên âm thanh chấn động lớn.

“Đây không phải phủ chúng ta a! Tiểu thư người đến cùng là vì sao a?” Nhỡ là hư hại thứ gì đó chẳng phải lại tốn bạc bồi thường hay sao.

Niên Khai Điềm nghe vậy cũng nén nộ khí xuống, quay người sang một bên lạnh lùng nói: “Không có gì.”

Thước nhi nhăn mặt đứng lên, đặt lại bục về vị trí cũ. Vừa ngẩng đầu nàng lại nhìn thấy được một góc lóe sáng lộ ra trong hộp Niên Khai Điềm vừa mang về. Nàng hiếu kỳ, lật hộp trở lại mở nắp lên xem, nhịn không được mở miệng thán: “A, tiểu thư, người là đi mua thứ này a?”

Niên Khai Điềm hừ một tiếng không đáp. Lương Tuấn Hy đáng chết, uổng công nàng đi mua đồ cho hắn, thế mà hắn, hắn lại, lại dám...nghĩ lại một màn khí nãy thì càng tức hơn, hỏa khí vô hình vòng vo chuyển trong ngực để nàng không suy nghĩ được gì nữa.

Thước nhi chạy đến trước mặt nàng, lắc lắc ngân quan hoa lệ trong tay: “Người là mua cho ai? Hứa sư huynh?” Niên Khai Điềm quay đi nơi khác nàng lại chạy sang đó hỏi: “Hay là lễ vật sinh thần của Thủy công tử?”

Cả hai đều không đúng. Niên Khai Điềm đá văng hài trên chân ra nằm xuống giường. Hộp đựng y phục cũng bị nàng đá xuống chân.

Thước nhi thấy vậy khom lưng lấy y phục ra xếp gọn cho lại vào hộp, ngân quan cũng đặt vào rồi đặt vào bọc y phục của Niên Khai Điềm. Đến cùng tiểu thư đang giận thứ gì, sao lại không nói với nàng, nàng nào phải đầu xỏ chọc giận tiểu thư đâu chứ.

Đột nhiên nhớ ra gì, nàng thanh thanh khí khí chạy đến bên giường nói: “Tiểu thư a, người biết gì không? Đám thiên kim của Thủy phủ hôm qua chẳng phải là quấy lấy Hứa sư huynh sao, hôm nay đột nhiên lại vây Hy ca không buông a!”

Niên Khai Điềm nghe được thì có phản ứng, xoay người, hỏi: “Vì sao?” Rõ ràng hôm qua còn nhìn hắn không vào mắt hôm nay lại quấn lấy là thế nào? Không lẽ kinh thành này không có nam nhân sao?

“Là do đêm qua Hy ca thay tiểu thư xuất mã, bộc lộ tài năng vì vậy hôm nay đám thiên kim kia đều bám lấy hắn.” Thước nhi nói như người được hoan nghênh là mình vậy, cười đến vô cùng đắc ý.

“Hừ!” Một âm thanh vừa mạnh vừa chua bay ra từ cái miệng nhỏ nhắn của Niên Khai Điềm. Sau đó nàng xoay người nhắm mắt lại không thèm lưu ý Thước nhi nữa.

Thước nhi không hiểu bĩu môi nói: “Hy ca được hâm mộ vì sao tiểu thư lại không thích a! Rõ ràng người nào thích hắn, vậy thì có gì mà không thích.”

Vốn muốn dùng gối ném Thước nhi nhưng đột nhiên nàng cảm thấy có gì đó không đúng nên thu hồi ý nghĩ kia.

Đúng a! Nàng đột nhiên vì sao lại giận như thế? Nhưng nghĩ lại nhìn thấy hình ảnh hắn được đám nữ nhân vây quanh nàng rất khó chịu, cứ như bị người lấy mất đồ của mình vậy, rất không thể chấp nhận được.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lại qua một buổi sáng, Niên Khai Điềm vừa mở cửa đã thấy Lương Tuấn Hy đứng ở trước của phòng. Nàng không vui lách qua hắn bước đến chỗ khác.

“Điềm Điềm!” Lương Tuấn Hy nghe âm thanh mở cửa đã gọi nàng một tiếng. Chỉ là cảm thấy có gió lướt qua mình, hắn biết nàng lướt qua mình, người cũng xoay lại nhưng lại không xác định được phương hướng của nàng. “Nàng vì sao giận ta?”Thái độ này thập phần chính là giận hắn rồi. Lúc trước nàng vẫn thường đối xử với hắn như vậy, chỉ là từ lúc nàng hôn mê tỉnh lại liền có chút khác, hôm nay vì sao lại tiếp tục giận? Hắn nghĩ nghĩ bản thân nào có làm gì để nàng giận a?

Thước nhi tốt bụng giúp hắn chỉnh đúng hướng Niên Khai Điềm đang đứng, nhỏ giọng nhắc nhở: “Hy ca, tiểu thư ăn nhầm thuốc nổ rồi. Từ hôm qua trở về cũng không có mở miệng nói chuyện với ta a!”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này Thủy Ảnh Diêu bước đến, nha hoàn sau lưng nàng ta cầm một lồng thức ăn, “Lương công tử sớm như vậy đã thức dậy a!” Ánh mắt hàm tiếu nhìn Lương Tuấn Hy, xem như không thấy Niên Khai Điềm trực tiếp bước đến chỗ hắn.

“Thủy tiểu thư.” Lương Tuấn Hy lịch sự gọi một tiếng, lúc này Lương Vân Kha không ở không người đưa hắn bước đến chỗ nàng. Hắn càng căm ghét đôi mắt này hơn, nếu ở trong Niên phủ sẽ không cảm thấy gì nhưng hễ bước ra khỏi Niên phủ là y như rằng cực kỳ bất lợi.

Thủy Ảnh Diêu dừng cước bộ đến bên cạnh Lương Tuấn Hy, âm thanh dịu dàng như nước vang lên: “Ta cố ý cho người làm chút điểm tâm, Lương công tử nhân lúc còn nóng mau ăn đi.” Nàng chính là biết hắn lưu tâm Niên Khai Điềm nên cố ý làm như vậy. Nữ nhân kia không lưu ý hắn thì càng tốt, nàng có cơ hội rồi. Qua lần trước, phụ mẫu cũng rất thích hắn, nàng không tin không bắt được hắn thú mình.

Hôm qua nàng có bảo hắn gọi tên nàng mà hắn cứ từ chối mãi. Nàng với Niên Khai Điềm nhìn lướt qua cũng biết nàng hơn hẳn, đáng tiếc hắn nhìn không thấy, thế nên nàng mới phải hạ mình như vậy. Trên quan trường biết bao nhiêu người muốn thú nàng, nhưng phụ thân nói qua nàng có mấy tỷ tỷ đã gả rồi, nàng nên tìm thương nhân hoặc người trên giang hồ vậy sau này mới dễ bảo trụ Thủy gia.

Lúc đó nàng ấm ức lắm, lý nào không để nàng gả quan nhân, gả đám người thô tục kia nàng mới khinh thường. Từ lúc Niên gia tiêu cục đến, nàng cũng không cảm thấy như thế nữa. Đâu phải chỉ có quan gia mới có thể nho nhã. Lúc đầu nàng nhìn trúng Hứa Bộ Nam, đáng tiếc tên đó lại không có sở thích như nàng. Sau lại thấy được Lương Tuấn hy xuất sắc như vậy, đương nhiên là chọn hắn rồi.

Hứa Bộ Nam cũng từ trong phòng bước ra, thấy được một cảnh này càng không thích Lương Tuấn Hy hơn nữa. Hừ từ trong mũi ra một tiếng thật khẽ, “Sư muội, Hy huynh, Thủy tiểu thư.” Chào xong hắn bước đến chỗ Niên Khai Điềm hỏi: “Hôm qua cả ngày sư muội đã đi đâu a, ta tìm mãi vẫn không thấy.”

“Thủy công tử mang muội xuất phủ dạo.” Niên Khai Điềm thờ ơ nói xong liền bỏ đi. Ăn điểm tâm, còn là loại cố ý làm? Lương Tuấn Hy đáng chết, cho hắn ăn đến nghẹn đi, tốt nhất lưu lại Thủy phủ luôn đừng theo nàng trở về nữa.

“Điềm Điềm!” Nghe được âm thanh bước chân của Niên Khai Điềm mỗi lúc một xa, Lương Tuấn hy càng lo lắng với theo gọi. Sau đó hắn nói cùng Thủy Ảnh Diêu: “Tạ qua Thủy tiểu thư, tại hạ không đói.” Tay nắm chặt thành quyền đặt ở trước bụng, đôi mày kiếm cau lại không thấy được khoảng trống, lúc này hắn chỉ mong Lương Vân Kha mau trở về thôi.
Hứa Bộ Nam lại có chút cao hứng nói: “Sư muội có ta, Hy huynh không cần lo lắng.” Câu này chứng tỏ là chọc tức Lương Tuấn Hy.

Sau đó hắn hướng Thủy Ảnh Diêu nói: “Tại hạ cáo từ.” Xong liền nhấc chân đuổi theo Niên Khai Điềm.

Thủy Ảnh Diêu nhìn Niên Khai Điềm rời đi lòng đầy đắc ý cười: “Thiết nghĩ Lương công tử đứng đây cũng lâu rồi, chỉ bằng cùng ta đến bàn ngồi đi.” Không để Lương Tuấn Hy đáp ứng nàng phân phó nha hoàn bên người: “Mau đến đỡ Lương công tử đi!”

Kỳ thực nàng muốn tới đỡ hắn nhưng lại kiêng kỵ nam nữ hữu biệt chọc người đạo tam thuyết tứ. Nàng nói cùng phụ mẫu rồi, nhìn huynh đệ hắn có lẽ ở tiêu cục cũng kham khổ đi, nếu là để phụ mẫu nàng mở miệng nhất định hôn sự này đàm xong. Ai mà không muốn gả đến Thủy gia nàng chứ.

Hai nha hoàn của Thủy gia lập tức ứng tiếng, sau đó mỗi người một bên bước đến bên người của Lương Tuấn Hy: “Lương công tử, để nô tỳ đỡ người.”

Lương Tuấn Hy lui về sau ghét bỏ nói: “Không cần, tạ qua hảo ý của Thủy tiểu thư.” Trong lòng hắn lúc này rất loạn, vừa muốn nhị đệ mau trở về, vừa muốn đuổi theo nàng, vừa nghĩ xem bản thân đã làm gì sai khiến nàng giận.

Lương Vân Kha cuối cùng cũng từ ngoài chạy vào, miệng còn há to thở hòng hộc. Do lúc nãy có người trong đám huynh đệ nhiễm bệnh gọi hắn rời đi. Hắn chẩn bệnh khai đan phương xong lập tức chạy trở về vì không an tâm đại ca đứng ở đó.

Hôm qua nhìn thấy thái độ của Niên Khai Điềm liền biết nàng ta ăn nhầm thuốc nổ rồi. Nếu là sáng nay tìm chỗ trút giận chẳng phải là đại ca hứng trọn sao. Mà đại ca lại cố chấp, sáng sớm đã đứng ở trước cửa phòng của nàng ta nói thế nào cũng không ly khai, cứ như sợ nàng ta sẽ như hôm qua đi cả một ngày vậy.

Nghe được tiếng bước chân quen thuộc, Lương Tuấn Hy có chút gấp gáp nói: “Nhị đệ, vừa trở về sao?”

“Ân.” Lương Vân Kha cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình, nhìn xung quanh xem Niên Khai Điềm thức giấc chưa. Đáng tiếc để hắn thấy được khẩn trương treo đầy mắt của đại ca, đây chứng tỏ là đã bị mang ra phát tiết sao đó bị bỏ lại rồi.

Thủy Ảnh Diêu mím môi nhìn Lương Vân Kha, lúc sáng là nàng cố ý sai người mua chuộc người trong tiêu cục để gạt hắn đi, thế mà nhanh như vậy đã trở lại rồi. Bất quá không tiện thể hiện sắc mặt, “Nhị vị công tử cũng đến đây dùng điểm tâm đi, nhìn Lương nhị công tử vất vả như vậy a!”

“Phải a đại ca, ngồi...ngồi ăn điểm tâm trước đi.” Có mắt nhìn đều thấy được Thủy Ảnh Diêu đối xử với đại ca tốt hơn Niên Khai Điềm, thế nên hắn quyết định chọn theo phe nàng ta, tác thành đại ca với nàng ta.

‘Điềm Điềm ra ngoài rồi, nhị đệ mang ta tìm nàng đi!’ Lương Tuấn Hy chính là muốn nói câu này, nhưng lại nghe được âm thanh thở dốc của Lương Vân Kha khiến hắn nói không ra miệng. Mím môi một lúc hắn lại nói: “Vậy nhị đệ lưu lại dùng điểm tâm đi ta tự đi tìm nàng được.”

Sau đó lại nói với Thủy Ảnh Diêu: “Thủy tiểu thư thỉnh chậm dùng, tại hạ còn có việc, cáo từ.” Thoại âm vừa rơi, tay hắn nâng lên mò lấy tường gần mình nhất.

Lương Vân Kha thở dài, không thể làm gì khác hơn là tiến tới đỡ lấy Lương Tuấn hy: “Ta đưa đại ca đi tìm đại tiểu thư!” Sau đó hướng Thủy Ảnh Diêu cáo từ.

“Ta thật vô dụng, luôn làm phiền nhị đệ như vậy.” Lương Tuấn Hy thấp giọng tự trách.

“Cũng không phải do đại ca.” Lương Vân Kha đáp lại một câu.

Sau khi hai huynh đệ Lương gia rời khỏi một khoảng xa, Thủy Ảnh Diêu tức giận hất đổ lồng thức ăn trên tay thị nữ. Lý nào lại như vậy, nàng không tin không bức được hắn. Sau đó là đập bể không ít chậu hoa trong viện.

Chương 38: Không tiện từ chối

Niên Khai Điềm sinh khí đi một hồi vẫn không thấy Lương Tuấn Hy đuổi theo nàng càng giận hơn nữa. Chính vì là giận nàng cũng quên mất đây là phủ đệ của người khác, Lương Tuấn Hy muốn đuổi theo nàng căn bản không có khả năng.

Hứa Bộ Nam lại nhìn không ra nàng đang tức giận, ở bên cạnh hỏi: “Sao sư muội có thể cùng hắn đi dạo được chứ? Phải biết Thủy gia đang nhắm vào sư muội a!”

“Biết rồi.” Niên Khai Điềm chau mày nói ra hai chữ, tay không ngừng bức lá trên cành cây mình vừa hái được ở ven đường. Lương Tuấn Hy chết tiệt, Lương Tuấn Hy đáng chết, tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt nàng nữa, không thôi gặp một lần đánh một lần.

Đi được một lúc Niên Khai Điềm đứng lại bởi nàng cũng không biết bản thân nên đi đâu. Nàng quay đầu nhìn Hứa Bộ Nam, đáng lý nàng ở bên cạnh hắn nên vui vẻ mới đúng, lý nào chỉ nghĩ đến tên đáng ghét Lương Tuấn Hy kia.

“Đại sư huynh!”

“Ân?” Hứa Bộ Nam nhìn nàng, gương mặt đầy ôn nhu cười.

“Vẫn là đại sư huynh tốt nhất.” Niên Khai Điềm nghiên đầu nhoẻn miệng cười. Trong lòng nàng không ai có thể thay thế được vị trí của Hứa Bộ Nam.

Hứa Bộ Nam ngửa đầu bật cười to: “Sư muội chỉ toàn khoa môi múa mép.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Trong lúc hai người cười nói thì Lương Tuấn Hy cũng đuổi đến, hắn nghe được âm thanh của nàng liền gọi: “Điềm Điềm!” Hắn cũng chẳng biết nơi này là nơi nào, thật rất muốn mau chóng rời khỏi đây hồi Niên phủ a.

Niên Khai Điềm vừa nghe giọng hắn lập tức nhăn mặt lại phất mạnh tay bỏ đi. Kỳ thực trong lòng nàng không hiểu sao lại có chút ngọt, tức giận từ hôm qua dường như biến mất vậy. Đây đến cùng là vì sao a?

Nghe được tiếng bước chân gấp gáp vang lên, Lương Tuấn Hy càng như kiến bò trên chảo nóng vậy, chân cũng không ngừng gia tăng tốc độ. “Điềm Điềm, đợi ta!”

“Hy huynh, ta khuyên ngươi không nên tiếp tục đuổi theo a, kết quả không phải ngươi có thể thụ đâu.” Hứa Bộ Nam bày ra bộ dáng như rất tốt bụng mà nhắc nhở. Lúc này đây, nhìn Lương Tuấn Hy chất vật hắn lại hả dạ vô cùng.

Lương Vân Kha ở một bên nhắc nhở: “Đại ca, bước chậm thôi.” Nữ nhân đáng chết để đại ca vất vả như vậy. Đổi lại là hắn, hắn nhất định mặc kệ nàng.

Niên Khai Điềm hít một hơi đột nhiên dừng cước bộ. Ngay lúc nàng xoay lại muốn mắng người đã thấy Lương Tuấn Hy đến rất gần mình rồi, khiến nàng muốn tránh cũng tránh không kịp nữa. Cả người nàng mất thăng bằng ngã ngược về phía sau.

Cũng bởi vì nàng đột nhiên dừng bước mà Lương Tuấn hy lại không thấy đường, Lương Vân Kha càng không kịp phát ra âm thanh nhắc nhở, tất cả những sự cố đột cộng lại khiến cho Lương Tuấn Hy nhào đến ôm lấy Niên Khai Điềm. Ngay thời điểm ngã xuống, hắn ôm chặt nàng trong lòng, nhanh chóng xoay, lấy mình làm đệm thịt đỡ lấy nàng.

Mọi chuyện xảy ra trong một cái chớp mắt, lúc Niên Khai Điềm tỉnh hồn là lúc bản thân nằm trên người Lương Tuấn Hy rồi. Mắt nàng mở to nhìn trời cao trong xanh trước mắt chớp chớp mấy cái như vẫn chưa tỉnh mộng, rất nhanh có thêm ba cái đầu chụm lại, ba gương mặt phóng đại trước mặt nàng.“Nàng không sao chứ?” Lương Tuấn Hy là người đầu tiên mở miệng phá tan bầu không khó đông cứng lúc này. Tay hắn cũng lập tức thả lỏng mặc cho có bao nhiêu không cam lòng đi nữa cũng không thể tiếp tục chạm vào nàng như vậy.

Niên Khai Điềm nhớ ra được tình trạng hiện tại của mình lập tức thở phì phò đưa tay cho Thước nhi kéo mình lên. Tim vẫn còn đập rất nhanh rất mạnh không thể thanh tỉnh được. Đứng thẳng người, nàng nắm chặt tay thành quyền trừng mắt Lương Tuấn Hy vẫn còn nằm trên đất.

Hắn còn dám mở miệng hỏi nàng câu đó? Cư nhiên dám nhào vào người nàng, còn là trước mặt đại sư huynh? Quả nhiên là đáng chết, không thể tha được. Phất mạnh tay nàng rời khỏi nơi này, nếu còn ở đây nữa nàng nhất định tức đến thổ huyết hôn mê mất.

Lương Vân Kha vội vã đỡ Lương Tuấn Hy lên: “Đại ca, đừng đuổi nữa,” nàng không đáng đâu. Câu sau hắn nhìn vẻ mặt của đại ca hắn thực sự nói không ra miệng. Hắn biết đại ca quan tâm nàng, biết đại ca nhìn không thấy nên mới gấp gáp như vậy.

“Ta không phải cố ý, Điềm Điềm nàng nghe ta nói.” Lương Tuấn Hy vừa đứng lên vừa gấp gáp nói, do lo lắng nên âm thanh nâng có chút cao. Vừa đứng lên hắn lại tiếp tục đuổi theo bước chân của nàng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này ở một khúc quanh của hoa viên, đám trưởng bối bước đến khiến Niên Khai Điềm phải một lần nữa dừng bước.  Nàng nén giận xuống, ôm quyền chào hỏi. Mai là sinh thần của Thủy Ảnh Tư rồi, sắp được rồi đi rồi.

“Điềm Điềm ở đây a?” Niên Sở Hoằng đưa tay đến kéo ái nữ sang bên cạnh mình rất sợ bị đám người Thủy gia giữ lại. Này giờ bọn họ chính là nói về chuyện này với hắn, hắn cự tuyệt còn bên kia cứ bức ép, hắn thật rất muốn phát hỏa.

“Đám hậu bối cũng ở bên kia a.” Niên Khánh Tụ nhân cơ hội này dời chủ đề. Nếu còn tiếp tục nói, hắn cũng ngăn không được đại ca phát hỏa.

Đám người bên kia nhìn thấy trưởng bối, tự động bước đến hành lễ. Chuyện lúc nãy cũng không ai dám hé răng nói nửa lời.Thủy phu nhân gấp đến độ vặn tay áo của Thủy thượng thư nhăn nhún. Có biết bao nhiêu nữ nhân muốn gả vào đây, cư nhiên nói mãi vẫn từ chối. Nếu không phải nhi tử của nàng không chịu thành thân nàng cũng đâu cần phải hạ mình như vậy.

“Nếu là đông đủ như vậy cũng để bọn chúng nói một chút đi.” Dứt lời nàng quay sang Niên Khai Điềm cười: “Niên cô nương cảm thấy nhi tử nhà ta thế nào?” Nàng không tin cả ngày hôm qua đi chơi hôm nay lại bảo là không tốt.

Niên Khai Điềm nhìn hồi nàng ta, ánh mắt kia khiến nàng có chút tâm tình không yên: “Tiểu nữ cảm thấy Thủy công tử rất tốt, hệt như một huynh trưởng mà tiểu nữ thường mơ ước!” Đây là cách từ chối tốt nhất. Dù sao nàng cũng có một mình, muốn có thêm ca ca cũng không phải là chuyện lạ gì.

Khóe miệng của Thủy thượng thư liên tục co rút, lại thấy nụ cười của Niên Khai Điềm không có chút giả. Hắn nắm hồi tay phu nhân nhà mình trấn an nàng: “Nếu vậy bổn quan cũng không tiện nói thêm nữa. Chỉ là hy vọng Niên tổng tiêu đầu, có thể thay bổn quan đánh tiếng với phụ mẫu của Lương công tử. Nếu là đáp ứng bổn quan cùng phu nhân đích thân đến Lan Châu đề thân.”

“Lão gia...” Thủy phu nhân cực kỳ không cam lòng, hôm qua nàng hỏi qua nhi tử, hắn cũng bảo nguyện ý, lão gia cư nhiên bỏ qua, như vậy nàng không có nhi tức sao?

“Niên tổng tiêu đầu chỉ có một thiên kim, chuyện của nhi tử chậm chút ta giải quyết.” Thủy thượng thư cũng là người rất hiểu chuyện. Niên gia động võ, nhất định không phải hảo thanh hảo khí mà có thể dây dưa lâu dài.

Lương Tuấn Hy nghe được lập tức ôm quyền khom người cung kính nói: “Tại hạ tạ qua đại nhân phu nhân, được nhị vị trọng dụng là vinh hạnh của tại hạ.” Hắn cũng không tiện hiện tại từ chối, Thủy gia làm như vậy cũng đã nhường bước rồi. Nói vậy chính là thả người, đợi về đến Lan Châu phát thư từ chối là được.

Niên Khánh Tụ lập tức như được thả ra khỏi đại lao vậy, nhẹ nhõm đến không biết dùng từ nào diễn tả. Vốn nghĩ Lương Tuấn Hy kích động từ chối gây xích mích với Thủy gia nữa. Nghĩ không ra tên tiểu tử này biết co biết duỗi như vậy.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sinh thần của Thủy Ảnh Tư nhanh qua, mọi người lại lên ngựa trở về Lan Châu. Thủy Ảnh Tư đích thân tiễn mọi người đến cổng thành, hắn nhìn Niên Khai Điềm đầy tiếc nuối: “Biết khi nào mới gặp lại a.”

“Có duyên liền sẽ gặp lại thôi.” Niên Khai Điềm cũng chẳng dám nói với hắn không bao giờ gặp nữa, vừa nói xong lập tức gặp lại, thật đúng là... Bất quá, nàng cũng không biết khi nào đến kinh thành nữa, thế nên không có nói trước được.

“Thủy công tử có thể đến Lan Châu, ngươi đến nhất định chúng ta chiêu đãi ngươi thật tốt.” Lương Tuấn Hy khách sáo nói. Hắn cảm thấy được Thủy Ảnh Tư là có thiện cảm với nàng nhưng không phải như hắn hay Hứa Bộ Nam nên không có ác cảm.

Hứa Bộ Nam trầm mặc nhìn chằm chằm Lương Tuấn Hy, đến cùng hắn có gì không bằng được một tên hạt tử. Khẩu khí này hắn thực sự nuốt không trôi, tay nắm chặt cương ngựa, các đốt tay đều trắng đến không huyết sắc.

“Nhất định nhất định, có cơ hội tại hạ nhất định đến đó, đến lúc đó lại làm phiền các vị rồi.” Thủy Ảnh Tư khẽ gật đầu đáp ứng.

Mọi người khách sáo thêm vài câu liền thúc ngựa rời khỏi kinh thành. Lúc này cả Niên Khai Điềm lẫn Lương Tuấn Hy đều thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là nàng vẫn còn giận hắn nên không có nói với nhau câu nào.

Chương 39: Nữ nhi là khó hiểu nhất

Về đến Lan Châu cũng là lúc tuyết rơi, Khúc thị vừa nghe tin hạ nhân báo lập tức khoác áo chạy ra đại môn. Trên mặt mang đầy nước mắt đến trang dung dày kia cũng che giấu không được vui vẻ trên mặt nàng.

Niên Sở Hoằng vừa bước xuống ngựa đã chạy đến chỗ thê tử, ý định thay nàng lau nước mắt. Nếu là bình thường Khúc thị sẽ ôm lấy hắn nhưng hôm nay khác xưa, nàng đưa tay không chút do dự gạc hắn sang một bên, bước đến chỗ nữ nhi.

Vừa trùng hợp Niên Khai Điềm cũng xuống ngựa chạy đến chỗ Khúc thị, nàng cũng đưa tay gạc phụ thân sang một bên, giữ một khoảng cách chòm người ôm mẫu thân. Nàng là sợ phụ thân không biết chuyện làm tổn thương tiểu đệ đệ trong bụng.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Niên Sở Hoằng bị hai nữ nhân mình yêu thương gạc sang một bên, vẻ mặt đông cứng lại. Mọi người trong tiêu cục thấy được đều cười rộ lên. Áp tiêu bao lầu lần đầu thấy tổng tiêu đầu bị vắng vẻ như vậy.

Niên Khánh Tụ lắc đầu mang theo tiếng cười là người đầu tiên vào phủ. Những người khác lần lượt bước theo sau.

Niên Khai Điềm rời khỏi người Khúc thị, cũng đỡ nàng bước vào trong: “Khoảng thời gian này mẫu thân có khỏe không? Có chỗ nào khó chịu không?” Đời trước, nàng nhớ mẫu thân thường hay nôn, lúc đó nàng cũng không có lưu ý gì nhiều. Nghĩ lại cảm thấy bản thân rất bất hiếu, chỉ có hai đường tỷ muội cùng Lương Tuấn Hy lo lắng mà thôi.

“Mẫu thân rất khỏe a.” Khúc thị đưa tay lau nước mắt, lại mỉm cười nói: “Lúc chuyến tiêu này áp thành công, rất nhiều người đến đặt hàng, mẫu thân cùng Nhạn nhi tiếp khách đến hoa mắt a!”

Niên Sở Hoằng nghe vậy cũng bật cười: “Haha, vậy là quá tốt rồi, tiêu cục rốt cuộc cũng trở lại bình thường rồi.”

Chỉ là hắn còn chưa tận hứng đã nghe Niên Khai Điềm hốt hoảng nói: “Mẫu thân, người vất vả như vậy a? Để nữ nhi xem nào, có ốm đi không?” Nàng lui ra xa hai bước quan sát toàn người Khúc thị, mắt lại không tự chủ đổ lên bụng của nàng ta. Nếu vậy đệ đệ của nàng phải tính thế nào a!

“Mẫu thân nào có gì!” Khúc thị bật cười, vươn tay kéo Niên Khai Điềm đến gần mình: “Ngươi xem ngươi kích động như vậy làm gì a?”

“Không có gì?” Thật sự không có gì???Niên Khai Điềm có chút không hiểu đan xen với hốt hoảng hỏi.

Gật đầu.

“Thật sự?”

Lại gật đầu.

Đầu óc của Niên Khai Điềm trống rỗng: “Không có buồn nôn?”

“Tự nhiên làm sao lại buồn nôn?” Khúc thị đưa tay gõ vào đầu nữ nhi một cái. “Ngươi đến cùng làm sao a? Sao vừa trở về lại lạ như vậy?”

“Không, không có gì!” Niên Khai Điềm xua xua tay: “Nữ nhi trước trở về viện nghỉ ngơi, mẫu thân từ từ tiến thất đi.” Nói xong nàng lập tức trở về Điềm viên. Không lý nào cái gì cũng không có được, vậy tiểu đệ đệ của nàng đi đâu mất rồi?

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Trở về Niên gia, Lương Tuấn Hy lại có thể tự do đi lại như người bình thường rồi. Hắn đuổi theo Niên Khai Điềm trở về Điềm viên: “Điềm Điềm, làm sao nàng giận ta, nói ta biết có được không?” Suốt chặn đường nàng luôn xem như không thấy hắn, cũng không cho hắn cơ hội giải thích nữa, đến cùng là vì sao?

“Không được theo ta.” Giờ nàng đang bận nghĩ đến Niên Tiêu Kiên không rảnh rỗi nói chuyện cùng hắn. Thấy hắn vẫn ở bên lải nhải nàng hét to: “Ngươi còn theo ta lập tức đánh ngươi.”

“Vậy nàng đánh đi.” Cũng đâu phải nàng chưa từng đánh hắn. Hắn đứng lại bày bộ dáng ‘cam tâm tình nguyện’, nếu đánh xong nàng không giận nữa thì nàng cứ đánh đi.

Đột nhiên cảm giác chột dạ của Niên Khai Điềm tăng lên rất cao, không thể đè nén xuống được. Nàng quay người lại nhìn hắn, môi mím chặt thốt không được từ nào. Nàng cũng không nhớ từ lúc nào mình trở nên hung hãn với hắn như vậy nữa.Lần gần đây nhất là mùa đông năm ngoái, tuyết rơi nặng hạt mọi người không làm gì, hắn rảnh rỗi chạy đến tìm nàng. Lúc đó nàng lại vội tìm Hứa Bộ Nam, bị hắn cản trở rất bực bội đã ra tay tát hắn một cái. Sau đó lúc đi tìm Hứa Bộ Nam, hắn(HBN) lại vừa ra ngoài, thế là tất cả nộ khí nàng trút hết lên người hắn.

Những vẫn còn mẫu thân phụ thân ở nàng cũng không thể đánh hắn công khai như vậy được, vì thế nàng gạt hắn đứng đợi nàng ở hoa viên, dùng nước lạnh cứ thế mà tát. Trời lãnh hàn, lại đang tuyết rơi, thế là hắn suýt chút nữa nhiễm phong hàn rồi.

Nhớ lại thời khắc đó đột nhiên cả người nàng run lên, hai tay đưa lên miệng, mắt cũng ngấn lệ. Đã hai đời đều là như vậy, vì sao hắn vẫn khăng khăng một lòng với nàng? Đáng lẽ hắn nên sớm cách nàng xa xa, nên hận nàng mới đúng, vì sao hắn là không làm như vậy? Lại còn lúc nào cũng bám lấy nàng để chịu tội như vậy?

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Thước nhi ở bên cạnh vội vàng đỡ lấy Niên Khai Điềm,khẩn trương hỏi: “Tiểu thư, người làm sao vậy? Thấy chỗ nào không khỏe sao?”

Lương Tuấn Hy cũng bước đến gần chỗ nàng: “Mau đỡ nàng trở về, để ta thay nàng bắt mạch.” Hiện dược sương không ở hắn lại phải trở về lấy, thật phiền phức.

“Không, không cần.” Niên Khai Điềm hít một hơi thật sâu đẩy Thước nhi ra nói: “Ta trở về nghỉ ngơi là được, ngươi đừng theo tới.” Dứt lời nàng lập tức như có ác thú đuổi phía sau vậy chạy thật nhanh vào viện.

“Hy ca đừng lo lắng, có gì chút nữa ta báo lại tình trạng của tiểu thư cho ngươi.” Nói xong Thước nhi cũng chạy theo vào viện.

Lương Tuấn Hy nghe vậy cũng không có lưu lại nữa. Có gì tối hắn lại đến thăm nàng vẫn không muộn. Hy vọng đến lúc đó nàng vẫn chịu để hắn tiến ngọa thất gặp nàng.

Niên Khai Điềm trở về phòng, nằm lên giường cầm lấy lược lưu ly lên nhìn rất lâu. Những chuyện nàng làm với hắn chạy dọc trong đầu như một cái đèn kéo quân vậy. Hóa ra nàng quá đáng như vậy, trách không được đời trước thượng thiên không để nàng có được hạnh phúc mà mình muốn.

Thước nhi ở bên cạnh lo lắng, vừa giúp nàng cởi hài vừa hỏi: “Tiểu thư, người đến cùng làm sao a?” Đột nhiên lại giận Hy ca rồi lại sắc mặt kém như vậy, còn không để hắn chẩn bệnh nữa chứ, nhỡ nhiễm bệnh thì nguy rồi.

“Không có gì, ngươi lui ra ngoài đi, ta muốn an tĩnh một mình.” Niên Khai Điềm có chút mệt mỏi nói, âm thanh cũng rất nhỏ, nếu không phải Thước nhi ở bên cạnh sợ là cũng nghe không được.
Niên Khai Điềm một mình ở trong phòng đến tối, Thước nhi muốn vào thắp nến nàng cũng không cho. Lương Tuấn Hy bước đến ở thính tử ngồi rất lâu nàng cũng không đáp ứng cho hắn vào, cũng chẳng đáp trả, khiến hắn lo lắng đến không để ngồi yên được. Chân muốn vào, nhấc lên lại để xuống, chỉ có thể đi vòng vòng trong thính.

Thước nhi ngồi ở trên ghế trong thính, lúc này thính tử tràn đầy một mảnh đen kịt. Tay nàng cầm nến cùng đá đánh lửa lại không được đánh lửa. Hy ca thì tốt rồi, hắn không nhìn thấy có nến hay không cũng không liên quan gì, nhưng nàng lại khác a. Lúc này hệt như là bị mù vậy, thứ gì cũng nhìn không thấy, thật khó chịu chết được.

Khúc thị nghe nói Niên Khai Điềm không ăn không uống, lo lắng chạy đến Điềm viên, nhờ có đăng lung trong tay Hoa nhũ mẫu nên miễn cưỡng nhìn được đường. Thấy được Lương Tuấn Hy cùng Thước nhi đều ở ngoài thính nàng vội vàng hỏi: “Điềm Điềm ở đâu?”

Thước nhi lập tức đứng lên hành lễ: “Phu nhân, tiểu thư không biết là làm sao nữa a!” Tay nàng chỉ vào trong ngọa thất “Nến cũng không cho người ta thắp.”

“Bá mẫu...” Lương Tuấn Hy cũng không biết nên nói gì cho phải.

Khúc thị vội vén rèm bước vào trong, nàng ngồi bên giường nắm tay Niên Khai Điềm nói: “Có chỗ nào không khỏe, mau để Tuấn Hy thay ngươi chẩn mạch.” Tay còn lại đặt lên trán của nàng kiểm tra ôn độ.

Mọi người đều theo chân Khúc thị tiến ngọa thất. Hiện có Khúc thị Niên Khai Điềm nhất định sẽ không đuổi Lương Tuấn Hy ra ngoài. Mà nhìn nàng cũng không giống như sẽ có sinh khí đuổi người.

“Nữ nhi không có gì, mọi người trở về đi.” Niên Khai Điềm xoay người ngồi dậy tựa ở đầu giường. Nàng xám hối tội lỗi của mình cả buổi, vẫn cảm thấy xám hối không hết tội, có khi nào đời này nàng lại sẽ như đời trước hay không?

“Để ta giúp nàng xem qua mạch được không?” Lương Tuấn Hy vừa nói vừa chuẩn bị quỳ một chân xuống giường chuẩn bị lấy chỉ cùng mạch chẩm ra.

Hoa nhũ nương thấy vậy lập tức nhét đăng lung vào tay Thước nhi, đỡ lấy hắn, không để hắn quỳ: “Đừng như vậy, nương đau lòng lắm.” Âm thanh có chút nghẹn ngào để người nghe để người thương tâm.

Bất đắc dĩ Lương Tuấn Hy cũng chỉ có thể đứng lên. Hắn nắm hồi tay của Hoa nhũ nương: “Nương đừng như vậy, nhi tử là vì nàng chẩn mạch mà thôi.” Chẳng phải phụ thân cùng nhị đệ cũng sẽ như vậy đó sao.

Lòng của Niên Khai Điềm lại một trận chua xót, nàng nhìn Thước nhi nói: “Gọi Lương Vân Kha đến đây.” Xem ra không chẩn mạch mẫu thân nhất định không để nàng yên, vậy liền chẩn mau mau đi. Hiện nàng chỉ muốn một mình mà thôi.

“Điềm Điềm, nàng vì sao phải làm như vậy?” Hắn ở đây, nàng vì sao còn phải gọi nhị đệ đến? Hắn thật sự rất rất rất khó chịu, đến cùng là có chuyện gì xảy ra để nàng thay đổi thái độ như vậy?

“Còn không mau đi.” Niên Khai Điềm to tiếng hống Thước nhi một cái, thuận tiện cắt đứt âm thanh của Lương Tuấn Hy. Hắn càng như vậy lương tâm nàng càng cắn rứt, nhưng nàng cũng không thể dùng thân báo đáp như người trong giang hồ, cứ như vậy gả cho hắn được. Nàng thích đại sư huynh, hắn mới là người nàng muốn gả.

Khúc thị nhìn thấy thái độ nếu ‘không phải Lương Vân Kha thì sẽ không cho chẩn bệnh’ của nữ nhi cũng thầm thở dài. Nàng phất tay để Thước nhi rời đi, mắt lại nhìn gương mặt đau lòng của Hoa nhũ nương, rồi lại dừng trên tuấn dật chi dung treo đầy lo lắng của Lương Tuấn Hy.

Thước nhi ‘ân’ một tiếng lập tức chạy ra ngoài.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lát sau Lương Vân Kha đến, hắn mang đầy một bụng nghi vấn đầy không hiểu đột nhiên vì sao lại gọi hắn. Trước nay đều là đại ca thay nàng chẩn bệnh, mặc cho nàng cáu thế nào cũng không thay đổi, hôm nay sao lại gọi hắn.

Khi bước đến nhìn thấy đại ca ở, hắn càng kinh ngạc hơn. Hành qua lên, hắn bước đến giường, quỳ một chân xuống thay Niên Khai Điềm chẩn mạch. Đại ca đưa mạch chẩm cùng chỉ cho hắn, hắn liền tiếp nhận thay nàng chẩn. Thước nhi cũng ở bên giúp đỡ.

Sau khi nói nàng không có vấn đề gì mọi người an tâm rời đi. Chỉ là Lương Tuấn Hy vừa đi lâu lâu lại quay đầu xem nàng có gọi mình lại hay không, lòng hắn treo lơ lửng đến thời điểm hiện tại vẫn chưa thể đặt xuống.

Chương 40: Điềm điềm xảy ra chuyện

Sáng sớm, Lương Tuấn Hy không quản tuyết rơi cầm dược sương chạy nhanh đến Điềm viên. Tóc đen dài của hắn đầy bông tuyết phủ đến trắng, bởi từ viện hắn đến viện nàng cách một đoạn không tính là xa nhưng cũng không hề gần.

Nên tuyết trơn, nhưng cước bộ của hắn không hề chậm phản tăng nhanh, hắn muốn mau đến gặp nàng. Nếu không phải hắn trực tiếp chẩn hắn thực sự không thể an tâm, dù cho có là phụ thân chẩn hắn vẫn sẽ không an tâm.

Nếu không phải mắt hắn có băng một dải băng trắng sợ lại sớm thấy được quầng thâm do suốt một đêm không ngủ rồi. Nàng không gặp hắn, mà hắn nằm trằn chọc cũng không dám xoay người sợ ảnh hưởng để nhị đệ bên cạnh.

Bước đến nguyệt môn của Điềm viên, Thước nhi chính bước ra, nói với hắn: “Hy ca, đến thật sớm a!” Quả nhiên quan tâm tiểu thư đến trình độ này, sợ là cũng chỉ có mỗi mình hắn mà thôi.

“Ân, Điềm Điềm đã tỉnh? “Lương Tuấn Hy tuy nhìn không thấy nhưng vẫn ngóng vào phương hướng gian chính. Nàng cho phép hắn tiến thỉnh tử nên hắn cũng không cần đứng ngoài nguyệt môn như trước nữa.

“Tiểu thư sáng sớm nay đã một mình xuất môn rồi a!” Thước nhi cười hì hì đáp lời.

“Sớm như vậy a!” Lương Tuấn Hy có chút thất vọng cuối đầu. Tay hắn nắm dược sương càng ngày càng chặt. Đây là nàng cố ý tránh hắn sao?

“Ân, khi nào tiểu thư trở về ta đến báo cho ngươi được không?” Thước nhi tốt bụng nghiên đầu nói: “Ở ngoài này tuyết rơi lạnh, ngươi về viện đi.”

“Được, vậy làm phiền Thước nhi rồi.” Đi được vài được, Lương Tuấn Hy vẫn quay đầu nhìn lại nhìn phương hướng Điềm viên vài lần. Tâm trạng nặng nề trở về viện mình.

Nhìn theo bóng lưng của hắn Thước nhi cũng thở dài một hơi. Tiểu thư quả thật rất vô tâm a, thời tiết này hắn vẫn sáng sớm chạy đến đây, đổi lại là người khác liền ngủ đến chưa thức giấc a.

Không thể phơi dược, lại không thể lên núi hái dược liệu Lương Tuấn Hy ngồi trong phòng bào chế dược. Hắn vừa bào chế vừa mong ngóng tin tức của Thước nhi. Chỉ là qua rất lâu cũng không thấy, hắn liền mang rất nhiều dược ra ngoài bán.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lão bản của các dược phô vừa thấy được hắn như là thấy vàng vậy, liên tục ca thán rằng dạo này hắn không đến khiến dược hết lại không biết đào nơi nào. Hắn chỉ lắc đầu cười cười nói vài câu khách sáo mà thôi. Người ta mới hắn lưu lại dùng chút trà rừng hắn lo lắng nàng vẫn là từ chối.

Không hiểu vì sao hiện tại trong lòng hắn rất bất an. Có lẽ là do nàng lạnh nhạt với hắn nên hắn mới như vậy. Từ lúc nàng hôn mê tỉnh lại hắn đã không có cảm giác này, hiện lại quay trở về khiến hắn rất khó chịu.

Đến dược phô cuối cùng, hắn mang hết dược giao cho lão bản, mà lão bản cũng rất niềm nở đưa ngân phiến cho hắn: “Dược ít như vậy sợ không đủ a, Hy tiểu tử lần sau mang nhiều thêm một chút được không?”

“Dạo này vào đông, không thể hái thuốc làm sao có thể có nhiều được, trước mắt lão bản vẫn là bán nhiêu đây trước, nếu có nhiều tại hạ lại mang đến nhiều.” Lương Tuấn Hy cũng không hề đếm, cầm ngân phiếu cho vào trong vạc áo trước ngực.

Lão bản cũng rất thích tính cách của hắn nên không ít lần giới thiệu nữ nhi nhà mình nhưng hắn lúc nào cũng từ chối. Hắn bảo trong lòng hắn đã có người nhưng lại mãi vẫn không thấy hắn thành thân nên lão bản đương nhiên không tin rồi.

Đưa cho hắn một trản trà rừng, nói: “Hy tiểu tử có phải ngươi chê bai nữ nhi của ta hay không a, ta đánh tiếng với ngươi không ít lần rồi.”“Tuyệt đối không phải như vậy.” Lương Tuấn Hy nhấp một ngụm trà lắc đầu nói: “Tại hạ thực sự đã có người trong lòng, do vẫn chưa đủ tam thư lục lễ nên mới chậm trễ để lão bản hiểu lầm như vậy a.”

“Nếu ngươi nói như vậy đến lúc đại hôn nhất định phải mới ta a. Ta muốn biết là nữ tử nhà nào có thể để ngươi vất vả như vậy.” Lão bản cười ha hả nói.

“Nhất định nhất định.” Hắn cũng mong ngày này nhanh đến. Chỉ là Điềm Điềm hiện tại...ai, hắn cũng không biết nên nói thế nào nữa.

Hắn dùng thêm vai ngụm trà rừng nóng cho ấm người rồi cáo từ. Vẫn là về xem nàng trước, mọi chuyện để sau.

Hôm nay tuyết rơi nhẹ nhưng trên đường không có người, tuy gần giữa trưa rồi ánh mặt trời vẫn thắng không nổi trận tuyết nhỏ ngày đông. Mà đối với Lương Tuấn Hy mà nói, có bao nhiêu người đi nữa thì cũng vậy thôi, hắn căn bản nhìn không thấy nên không hề lưu tâm.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lương Tuấn Hy một mình bước trên nền tuyết trắng hồi Niên phủ. Khi hắn rẽ sang một nhai đạo khác, liền có một tiểu hài chạy đến kéo lấy vạt áo choàng của hắn.

“Thúc thúc có phải ở Niên gia tiêu cục không a?”

“Ân.” Lương Tuấn Hy ngồi xổm người xuống, để tiểu hài dễ nói chuyện với mình, làm sao đột nhiên hắn thành thúc thức rồi.

“Ngươi biết thúc thúc?” Không lý nào có người biết hắn, đến lão bản của các dược phô cùng hắn thường lui tới cũng không biết cơ mà.“Có một tỷ tỷ nói với ta, trong Niên gia có một thúc thúc dùng vải băng mắt a!” Âm thanh của tiểu hài rất trong, nghe như là đang kể một câu chuyện vậy, “Tỷ tỷ đó bảo ta đến đó tìm thúc thúc a. Nhưng ta đi nãy giờ cũng tìm không thấy, cũng không thấy người nào để hỏi, cũng may gặp được thúc thúc a!”

“Vậy a, là tỷ tỷ nào, có thể nói thúc thúc nghe được không?” Âm thanh của Lương Tuấn Hy luôn sẽ là nhỏ nhẹ ôn nhu để người nghe rất ấm lòng. Đương nhiên tiểu hài kia cũng sẽ như vậy.

Tiểu hài hít một hơi nói tay cũng không quên nhét một đôi ngoa tử vào trong tay hắn: “Là Điềm Điềm tỷ tỷ a!”

Điềm Điềm?

“Nàng làm sao, hiện tại nàng ở đâu?” Lương Tuấn Hy vừa nghe là nàng lập tức có khẩn trương, tay sờ sờ đôi ngoa tử. Phải biết rằng, ngoa tử của nàng mang là bạch sắc, bên trên có thêu rất nhiều hoa văn, mỗi đôi đều sẽ bất đồng, chỉ ở sau gót sẽ có thêu tên nàng, đây chính là lý do hắn tin tưởng lời của tiểu hài tử này.

“Tỷ tỷ bị thương rồi, nàng bảo ta đến Niên gia tiêu cục tìm thúc thúc để cho người đến mang nàng hồi phủ a.” Tiểu hài nói xong nắm lấy tay hắn kéo đi: “Đi theo ta đi, ta cũng không biết nên nói đó là nơi nào nữa.”

Hắn cũng muốn chạy về Niên phủ gọi người hỗ trợ, một người mù như hắn thì làm được gì. Nhưng từ đây trở về rất có chút xa: “Nơi đó có xa không?”

“Cũng không xa lắm.” Tiểu hài tử nghĩ nghĩ lại đáp, “Chỉ là tỷ tỷ nhìn như rất đau, ra rất nhiều mồ hôi, bảo ta mau chóng mang người tới a!”

Lương Tuấn Hy lập tức đứng lên đi theo tiểu hài tử này. Lúc nãy tiểu hài này bảo tìm Niên phủ rất lâu cũng tìm không ra, nghĩa là nàng phải chịu đựng rất lâu rồi, hắn không thể đợi nữa: “Vậy chút nữa đưa thúc thúc đến nơi ngươi nhất định phải đến Niên phủ gọi người biết không?”

“Ân.” Tiểu hài tử liên tục gật đầu tay không ngừng kéo hắn đi cùng mình.

Đường đi cũng rất thân thuộc, bởi đây là hướng đến chỗ khu rừng hắn thường xuyên hái thuốc. Đi vào rừng một đoạn hắn vẫn thấy không có lạ rất thân thuộc với bản thân, nhưng là khẩn trương để hắn hỏi: “Đã đến chưa? Vì sao lâu như vậy?”

“Sắp đến rồi, là phía trước kia, đi chừng năm mươi lăm bước rẽ trái là đến.” Tiểu hài nói xong thở dốc hòng hộc, nắm tay Lương Tuấn Hy có chút chặt mệt mỏi nói: “Ta mệt quá, hay là nghỉ một chút đi.”

Lương Tuấn Hy làm sao dám nghỉ ngơi, nhưng nghe âm thanh tiểu hài này thực sự rất mệt mỏi: “Vậy một mình thúc thúc đến đó là được rồi, ngươi nghỉ ngơi xong giúp thúc thúc trở về Niên gia báo tin được không?”

Tiểu hài nhìn hắn một chút, liền gật đầu đáp ứng: “Vậy thúc thúc cẩn thận một chút! Bên đó có rất nhiều cây a!”

“Ân đa tạ.” Lương Tuấn Hy khẽ gật đầu, nắm chặt ngoa tử của Niên Khai Điềm liền tự mình bước. Toàn khu rừng thì hắn không dám nói, nhưng chỉ một phần ngoài này hắn sớm nắm gọn trong lòng bàn tay. Nên hắn có tự tin tìm được nàng, “ Điềm Điềm nàng ở đâu?”

Tiểu hài tử ngồi nghỉ mệt một lúc rồi cũng rời khỏi khu rừng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau