TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Vị chua nồng nặc

Niên Khai Điềm được hạ nhân đưa đến phủ của hình bộ thượng thư, nhìn sang Thước nhi vẫn đang ăn kẹo hồ lô ngon lành: “Ngươi nói xem có phải thượng thư đại nhân xem trọng Hứa sư huynh không?” Nhãn thần kia của hình bộ thượng thư, nàng nhìn thấy rất rõ ràng, hệt như lúc trại chủ nhìn Lương Tuấn Hy vậy.

“Nô tỳ làm sao mà biết được.” Nàng là một giới hạ nhân nào dám tự tiện suy đoán tâm tư của chủ tử, nhất là vị kìa còn là quan to nữa chứ.

Nhìn thấy Thước nhi vẫn không rời tâm tư ra khỏi xiên kẹo hồ lô chua ngọt trên tay, Niên Khai Điềm khép hờ mắt mắng: “Lương Vân Kha nói không sai, ngươi quả là heo.”

Thước nhi cũng không đáp trả lời nào.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Rất nhanh tới được thượng thư phủ, Niên Khai Điềm vừa xuống ngựa đã thấy một đám người đứng trước cửa nói gì đó. Nàng đảo mắt một cái lập tức đứng không vững bám chặt Thước nhi: “Ngươi nói ta có phải hoa mắt không a? Vì sao Thủy gì đó lại ở nơi này?”

Thước nhi chớp chớp mắt vài cái, nàng lập tức tâm hoa nộ phóng cười: “Đúng là hắn a tiểu thư, người đẹp cười cũng đẹp, ăn nói lại nho nhã nữa.”

Niên Khai Điềm lập tức xoay người, ý định muốn trở lại khách điếm, bởi nàng vừa nhìn qua tấm bảng to trên thượng thư phủ, thấy được bên trên viết hai từ rất to “Thủy phủ”. Lúc nãy nàng mới to miệng nói với người ta không gặp lại nữa đột nhiên hiện lại gặp a.

Ai biết Thước nhi thấy được Thủy Ảnh Tư bước xuống bậc thềm đá cao, đi tới chỗ bọn họ liền vẫy tay hô: “Thủy công tử, chúng ta lại gặp nhau rồi.”

“Thật trùng hợp, nhị vị cô nương đến đây là vì chuyện gì a?” Tìm hắn sao? Hắn cũng không quái lạ gì, Thủy gia nổi tiếng ở kinh thành mọi người điều biết. Mà hắn một công tử thế gia, cô nương nào cũng muốn gả đương nhiên cũng không lạ lẫm chuyện mấy cô nương tìm đến cửa.

Chỉ là nếu như là những người khác hắn sẽ từ chối không gặp, nhưng còn nàng hắn nhất định tiếp đãi chu đáo. Dù sao người ta cũng giúp mình, mình lại nghi oan người ta.

Niên Khai Điềm xoay người nở nụ cười méo mó so với khóc còn khó coi hơn: “Đúng a, thật trùng hợp như vậy a.”

Không để người nào nói thêm, Niên Sở Hoằng lớn tiếng đứng ở đại môn nhìn nữ nhi hỏi: “Điềm Điềm quen biết Thủy thiếu công tử?” Lần đầu đến kinh thành làm sao có thể quen đại nhân vật như vậy? Là Thủy Ảnh Tư từng đến Lan Châu sao?

Ba người đồng thanh đáp.

“Không quen.”

“Quen.”

Niên Khai Điềm trừng mắt Thước nhi như muốn giết chết nàng ta vậy. Dám trùng khớp ý kiến với nam nhân khác, rõ ràng nàng mới là chủ tử của nàng ta a! Bất quá cũng không đứng đó lâu, nàng vội chạy đến chỗ phụ thân cùng nhị thúc.

Niên Sở Hoằng nhíu mày hỏi: “Đến cùng là quen hay không quen?”

“Nhìn là biết có quen biết a đại ca!” Niên Khánh Tụ cũng còn đang tiếc nuối chuyện lúc đầu bản thân dưỡng hai nữ nhi thành khuê nữ hương thư, nếu không hôm nay có lẽ cũng sẽ tốt hơn rất nhiều.

Lương Tuấn Hy khẩn trương nhịn không được mím môi: “Nàng lúc nào nhận thức Thủy công tử?” Lúc nãy hắn có nghe nhị đệ tán thán tướng mạo của Thủy Ảnh Tư, thế nên hắn cực kỳ lo lắng. Một Hứa Bộ Nam hắn đã đối phó không xong rồi, một thiếu trại chủ vừa đi hiện lại xuất hiện thêm một công tử ca.

Lại nói lúc nãy Thủy thượng thư hỏi xong gia quyến mới lưu người, có phải cũng có ý gì với Điềm Điềm hay không? Thật khiến hắn bất an!
Thủy Ảnh Tư dùng chiết phiến vỗ vào cổ vài cái cũng bước đến: “Nguyên lai đây là lệnh thiên kim của Niên tổng tiêu đầu a.” Trách không được thân thủ tốt như vậy, quả nhiên cùng nàng có duyên.

Sau đó hắn nhìn nàng hỏi: “Niên cô nương muốn tự nói hay muốn tại hạ nói thay?” Ý hắn là câu hỏi của Lương Tuấn Hy.

Niên Khai Điềm hừ khẽ một tiếng, hơi có chút khó chịu nói: “Lúc nãy trên đường vô tình gặp.”

“Chỉ có như vậy?” Hứa Bộ Nam cũng khẩn trương đến khó nhịn mà thêm miệng hỏi.

“Ân.” Niên Khai Điềm gật đầu.

Thủy Ảnh Tư chép chép miệng thán một câu rất có vị đạo ái muội để người nghe hiểu lầm: “Hình như tại hạ nhớ cũng không phải chỉ có như vậy! Là Niên cô nương trí nhớ kém hay do trí nhớ của tại hạ quá tốt?”

“Sư muội!” Hứa Bộ Nam cau mày nhìn Niên Khai Điềm như thể hỏi nàng ‘sư muội còn có chuyện gì giấu ta’.

Lương Tuấn Hy tuy cũng biết không phải đơn giản như vậy nhưng thấy nàng không nói hắn cũng không để Thủy Ảnh Tư làm khó nàng: “Là do Điềm Điềm không quá chú ý tiểu tiết mà thôi, Thủy công tử cũng không nên lưu ý quá nhiều tiểu tiết không quan trọng.”

Một câu này vừa ra, để mọi người cảm thấy tình huống trên đã triệt để được giải quyết. Tâm treo lơ lửng của Niên Khai Điềm cũng được đặt xuống, tuy giúp Thủy Ảnh Tư là nàng không có định liệu trước, nhưng cũng không muốn nói ra.

Thủy Ảnh Tư định thần nhìn Lương Tuấn Hy, trong mắt có thêm phần tán thưởng lẫn ngạc nhiên. Đây rõ ràng vừa giải vây cho Niên Khai Điềm vừa là mắng hắn nam tử hán đại trượng phu lại lưu ý quá nhiều tiểu tiết như nữ nhân, còn thua cả nàng. Xem ra quan hệ giữa họ thực sự không bình thường, hoặc là nói, nam nhân này tự tác đa tình.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này hạ nhân bước ra nói Thủy phu nhân đang đợi ở tiền thính thế nên đám người cũng không thể tiếp tục đôi co nữa. Mọi người theo chân Thủy Ảnh Tư bước đến tiền thính.

Niên Khai Điềm được dẫn đến một viện tử dành cho khách nhân. Nơi này nàng ở cùng với phụ thân, nhị thúc, huynh đệ Lương gia còn có Hứa Bộ Nam nữa. Trong viện trong rất nhiều hoa cỏ, đẹp và to hơn Điềm viên rất nhiều nhưng nàng vẫn cảm thấy thích Điềm viên hơn.Mặc kệ Thước nhi vào phòng dọn dẹp, nàng ngồi ở ngoài bàn đá tùy tiện nhấm nháp chút điểm tâm hạ nhân Thủy phủ mang đến. Lương Tuấn Hy mắt nhìn không thấy cũng ngồi ở đối diện nàng, hắn ân cần hỏi: “Lúc nãy Điềm Điềm ra ngoài mua được thứ gì a?”

“Mua một ít đồ cho mẫu thân bọn họ.” Niên Khai Điềm nằm xuống mặt bàn, chán nản hỏi hắn: “Vì sao phụ thân lại lưu ở đây a?” Nàng muốn hồi phủ thôi, sắp có tiểu đệ đệ rồi, nàng muốn nhìn hắn.

Hứa Bộ Nam bị đám huynh đệ kéo đi đâu đó nên giờ mới trở lại, hắn vừa thấy được Niên Khai Điềm lập tức bước đến, ngồi giữa nàng cùng Lương Tuấn Hy: “Sư muội, chuyện của Thủy công tử là thế nào?”

“Có thế nào được, thì bèo nước gặp nhau thôi.” Niên Khai Điềm vừa thấy Hứa Bộ Nam ngồi xuống lập tức thẳng thắt lưng, vẻ mặt cũng bày ra chút e lệ. Hắn nhiều lần nhắc lại vấn đề này hẳn là quan tâm đến nàng đi.

“Hứa huynh không ở trong phòng dưỡng bệnh sao? Nội thương nên hảo hảo nằm trên giường vài ngày vậy mới không sợ lưu di chứng.” Lương Tuấn Hy ngoài mặt thì là quan tâm nhưng thực chất lại là đuổi người. Mấy ngày qua Điềm Điềm vẫn không có chú ý đến hắn, giờ lại bị Hứa Bộ Nam chen chân, hắn làm sao nhịn nỗi.

Hứa Bộ Nam quét mắt Lương Tuấn Hy một cái, rồi đáp trả: “Ta không phải lo lắng sư muội sao? Lúc nãy ta nghe nói Thủy công tử này còn chưa thú thê.”

Hắn lo lắng nàng a, chính miệng hắn thừa nhận rồi!

Lúc này đây Niên Khai Điềm tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào khác. Hai lòng bàn tay áp lên gương mặt nóng bừng đỏ ửng của mình, nhắm mắt lại cảm nhận tiếng tim đập rộn ràng không thể không chế. Quả nhiên hắn thích nàng, nếu đời trước Lương Tuấn Hy không chạy vào tân phòng níu kéo nàng thì hắn cũng sẽ không khí đi nàng thú Niên Tuệ Nhàn rồi.

“Cho dù là như vậy thì bá phụ cũng tuyệt không để Điềm Điềm gả đến đây, Hứa huynh đây là đang vẽ rắn thêm chân rồi.” Miệng thì nói ra lời như vậy nhưng lòng của Lương Tuấn Hy so với Hứa Bộ Nam sợ là còn nóng hơn trăm vạn lần. Hắn nói thế cũng như tự an ủi bản thân mình mà thôi, người ta là quan to nào phải một giới giang hồ nhỏ nhoi nói từ chối là được.

“Được rồi được rồi.” Niên Khai Điềm có chút ngượng cắt đứt đối thoại của hai nam nhân trước mặt mình: “Muội thấy a, Hứa sư huynh mới là người nên lo lắng!”

Khi thấy được hai nam nhân đều đồng loạt nhìn về phía nàng như muốn hỏi ‘lời này là ý gì’, thì nàng thở dài một tiếng nói: “Lúc nãy nhìn thượng thư đại nhân có lẽ là muốn giữ Hứa sư huynh lại a!”

“Sư muội nói đùa cái gì?” Hứa Bộ Nam kéo khóe miệng lên cười, vì xấu hổ mà mặt nhiễm hồng. Nếu thực sự hắn được coi trọng vậy liền quá tốt rồi.

Niên Khai Điềm vừa há miệng thì có hạ nhân đến báo Thủy phu nhân muốn tìm Hứa Bộ Nam rồi. Nhìn hắn đi nàng bĩu môi cầm đũa đâm đâm mấy khối điểm tâm trước mặt, thất vọng treo đầy.

Lương Tuấn Hy thả mềm giọng, mặt hỏi nhìn hướng nàng, lại hỏi: “Điềm Điềm nhớ bá mẫu muốn trở về nhà sao?”

Hắn đương nhiên biết rõ biểu tình của nàng lúc này hơn bất kỳ kẻ nào khác. Mỗi lần nàng cùng Hứa Bộ Nam trò chuyện có người đến gọi hắn đi mất nàng cũng sẽ mất hứng bày ra bộ dáng này. Biết khi nào hắn mới được như Hứa Bộ Nam, được nàng xem trọng dù chỉ một chút.

Nghe nhắc đến Khúc thị, tâm trạng của Niên Khai Điềm có tốt hơn một chút: “Ân! Ngươi không nhớ nhũ mẫu Lương bá sao?” Đời trước người thân bên cạnh nàng dần dần rời xa nàng, đời này nàng vì mọi người phải áp tiêu xa xôi như vậy, đương nhiên sẽ nhớ rồi.

Lương Tuấn Hy khẽ cười thành tiếng, nâng ly trà nóng trong tay lên sưởi ấm hai tay: “Nhớ, đương nhiên sẽ nhớ, những cũng không thể lúc nào cũng ở bên bọn họ được, mà bọn họ không muốn ta lúc nào cũng bám lấy bọn họ như tiểu hài tử.”

Nhìn nụ cười kia của hắn, phảng phất như thần tiên, không vướn chút bụi trần khiến Niên Khai Điềm có chút bay luôn hồn phách ra ngoài. Tận hai đời nàng nàng mới thấy được nụ cười này của hắn, hay nói chính xác hơn là nàng chưa từng lưu ý hắn nên mới không phát hiện.

Nàng vươn tay gắp cho hắn một khối điểm tâm cho vào đĩa, “Ngươi dùng điểm tâm đi, cái này ngon lắm, ở phủ chúng ta không có được đâu.” Hắn nói cũng có lý, nam nhi chí ở tứ phương là sao có thể suốt ngày nhớ phụ mẫu được.

Chương 32: Có tướng phu thê

Lương Tuấn Hy đa tạ nàng một tiếng rồi cầm đũa lên gắp miếng điểm tâm trong chén đưa lên miệng cắn cực kỳ ưu nhã. Đây là lần đầu tiên nàng gắp đồ cho hắn, bảo hắn không cao hứng làm sao được.

Niên Khai Điềm lần thứ n cùng hắn ngồi ăn nhưng vẫn chưa tiêu hóa được cách ăn của hắn. So với nàng hắn càng giống nữ nhân hơn, cả hai vị đường tỷ muội kia của nàng sợ là cũng so không được với hắn. Trách không được mắt hắn nhìn không thấy vẫn có không ít người đến nói môi.

“Điềm Điềm dùng điểm tâm xong mang ta ra ngoài đi dạo một chút được không?” Ngay lúc Niên Khai Điềm nhìn hắn đến xuất thần thì hắn đột nhiên lại đưa ra đề nghị.

Nàng cũng cảm thấy không có gì nên lập tức đáp ứng. Cũng không phải nàng cùng hắn chưa từng đi dạo trên phố.

Dùng xong, hai người đứng lên chuẩn bị ly khai thì Thước nhi cũng dọn xong phòng bước ra ngoài, nên vội to giọng hỏi: “Tiểu thư, người lại muốn đi đâu a?”

“Mang hắn xuất phủ dạo một chút, làm sao?” Niên Khai Điềm xoay người nhìn Thước nhi. Kinh thành to lớn như vậy nàng còn chưa đi hết, phải biết tận dụng thời gian một chút không nên ở trong phủ này ngây ngốc đợi qua ngày.

“Người mới về lại đi a.” Thước nhi nhăn mặt cụp mắt nhìn đôi chân sắp rã rời của mình. Tiểu thư cũng đi cùng nàng a, vì sao sinh lực lúc nào cũng dồi dào, còn nàng như sắp cạn kiệt đến nơi vậy.

“Ngươi không đi vậy lưu lại đi.” Niên Khai Điềm nói xong nắm tay Lương Tuấn Hy, ở bên cạnh hướng dẫn hắn bước. Viện càng to càng đẹp thì càng nhiều vật trang trí càng dễ vấp ngã, lại nói nơi này rất nhiều bậc thang, nàng đã hứa mang hắn ra ngoài nhất định không bỏ hắn như vậy.

Lương Tuấn Hy cảm thấy tim mình sắp rơi ra ngoài rồi. Lâu rồi nàng cũng không có nắm tay hắn đi như vậy. Hắn hơi dùng lực cầm hồi tay nàng, bày vẻ trấn tĩnh nghe nàng chỉ dẫn.

Thước nhi nhìn thấy một màn mắt trợn to đồng tử như sắp rơi luôn ra ngoài. Khi nào thì tiểu thư cùng Hy ca thận mật như vậy a? Hình như tiểu thư cũng chưa từng nắm tay Hứa sư huynh như vậy đâu.

Nàng vừa định há mồm ra hỏi thì miệng đã bị một cái tay to lớn che lại, chỉ có thể phát sinh vài âm thanh ô ô mà thôi. Xoay đầu nhìn lại, nàng dùng ánh mắt căm phẫn nhất nhìn đối phương. Hai tay dùng sức lôi cái tay to che trên miệng của mình xuống, ra sức cắn một cái thật đau.

Vốn có Lương Vân Kha nghe được âm thanh của Thước nhi lập tức bỏ hết đồ chạy ra ngoài. Ai biết thấy được Niên Khai Điềm nắm tay đại ca, mà Thước nhi lại muốn phá hỏng nên hắn che miệng nàng lại. Lâu lâu mới thấy đại ca vui vẻ như vậy, đương nhiên hắn sẽ không để nữ nhân phá mất.

Đột nhiên bị cắn hắn cũng không dám la to, chỉ cố hít một ngụm khí lạnh rồi rụt mạnh tay về, trừng mắt nữ nhân bên cạnh thân mình: “Giờ ta mới biết, ngươi tham ăn đến nỗi thịt người cũng không tha.”

“Hừ! Ai bảo ngươi dám phi lễ ta.” Thước nhi lấy áo cố sức lau miệng, còn không quên vờ nôn chứng tỏ cắn hắn nàng cũng cảm thấy buồn nôn.

Lương Vân Kha hạ đường nhìn lướt từ trên đỉnh đầu của Thước nhi xuống chân, chép miệng nói: “Ta không có hứng thú với heo.” Thoại âm vừa dứt hắn đuổi theo đại ca của mình, bỏ mặc Thước nhi tức tối đứng đó dẫm chân.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Xuất phủ, Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn hy nắm tay nhau đi trên phố thu hút không ít ánh mắt của bá tánh. Bởi nam nữ hữu biệt, cho dù là phu thê cũng sẽ không ở chốn đông người như vậy lôi lôi kéo kéo. Bất quá Lương Tuấn Hy dùng khăn bịt mắt, mọi người hiểu rõ nên cũng không có nghị luận gì nhiều.

Niên Khai Điềm ở trên phố luôn miệng nói, cái này mua cho Hứa sư huynh, cái kia hợp với Hứa sư huynh, khiến Lương Vân Kha rất khó chịu lại không dám lên tiếng phản bác. Hắn len lén quan sát sắc mặt của đại ca mình, đương nhiên hắn cũng không dám công khai đi đến chỗ hai người, chỉ có thể len lén đi theo sau mà thôi. Nếu hắn xuất hiện, đại ca nhất định mất hứng.

Thước nhi nhìn dáng vẻ lén lén lút lút của Lương Vân Kha liền vỗ vai hắn hỏi: “Ngươi đang làm gì a? Sao không đến đó, ở đây quỷ quỷ túy túy làm gì?” Bên kia nào có gì nguy hiểm vậy hắn đang sợ thứ gì a!

Lương Vân Kha đang tập trung đột nhiên bị đánh vỗ liền giật mình nhìn sang bên cạnh. Chỉ thấy Thước nhi miệng nhai nhóp nhép cái bánh bao, hắn nhăn mặt xua đuổi: “Không muốn đến đó quấy rối bọn họ, nhưng lại không an tâm đại ca. Ngươi đi chỗ khác chơi đi đừng làm phiền ta.”

“Ta cảm thấy Hy ca tốt với tiểu thư hơn.” Thước nhi gật gù thán, nhìn bọn họ đi với nhau cũng rất xứng đôi, nhưng đáng tiếc tiểu thư lại không thích hắn, nàng cũng hết cách. Thế nên lúc này nàng tán thành cách làm của Lương Vân Kha, đứng xa xa nhìn.

“Giờ ngươi mới biết đại ca ta tốt a!” Lương Vân Kha vừa nói vừa không ngừng bước theo hai người trước mặt.

Thước nhi cũng không nói gì nữa bước theo hắn.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm cùng Lương Tuấn Hy bước đến một ngã tư đường, lúc này có một lão nhân gia xem tướng số đột nhiên gọi lại: “Cô nương công tử, nhìn mặt hai người hồng quang cao chiếu có tướng phu thê, có muốn xem một quẻ không?”

Niên Khai Điềm nhìn tới nhìn lui một hồi tự chỉ bản thân mình. Lão giả này là nói nàng cùng Lương Tuấn Hy? Có tướng phu thê? Thôi đi, đùa cái gì, nếu thật vậy sao đời trước nàng không gả cho hắn. Toàn là lừa gạt!
“Không xem không xem.” Nói xong nàng tiếp tục túm tay Lương Tuấn Hy kéo đi.

Lương Tuấn Hy cao hứng cười, từ đai lưng lấy một nén bạc lẻ vươn tay tới nơi phát ra âm thanh của lão giả. Người ta nói hắn cùng nàng có tướng phu thê nha. Vậy nếu có phải lúc này nàng bới tóc liền sẽ có người nghĩ nàng là thê tử hắn không?

“Đa tạ lão bá.”

Lão giả cấm lấy bạc liên tục đa tạ.

Niên Khai Điềm kéo hắn đến bên mình, thấp giọng nói: “Ngươi có vấn đề sao, hắn tùy tiện nói mấy câu lừa gạt cũng đưa bạc?” Hắn giàu như vậy sao không mua thêm ít y phục mặc a, y phục của hắn cũ thế này, nếu không phải rách cũng phải đợi mẫu thân nói hắn mới chịu mang đi đổi, keo kiệt như thế cũng có thể phóng khoáng với mấy lời lừa gạt?

“Nhưng hắn nói ta nàng có tướng phu thê.” Dù là gạt thì sao, vẫn là nên tin, biết đâu có thật.

Mặt của Niên Khai Điềm như là bốc cháy vậy, nóng bừng bừng, nàng lập tức thả tay hắn ra, thu hồi tay mình về đặt ở tâm khẩu, lưng cũng xoay về phía hắn. Nãy giờ nắm đến tiện tay thứ gì cũng quên mất. Nàng rõ ràng thích Hứa Bộ Nam cơ mà, sao tự nhiên lại có cảm giác này a!

Lương Vân Kha lắc đầu chép miệng đầy tiếc nuối lầm bầm: “Đại ca thật phóng khoáng a, nếu sớm biết thế ta cũng nói vài lời tốt vậy chẳng phải mỗi ngày đều được đại ca cho bạc tiêu sao.” Lão giả kia cũng quá lời rồi, tùy tiện khen một câu liền nói trúng nguyện vọng của đại ca.

Thước nhi nhìn hắn đầy khinh thường, “Cũng biết bản thân thường xuyên ăn nói rất linh tinh sao?” Mắng nàng là heo chính là ăn nói linh tinh nhất. Đáng đời hắn không người gả.

“Lo ăn đi, nhiều chuyện quá.” Mắng một câu Lương Vân Kha không nói gì nữa.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Tay của Lương Tuấn Hy dừng trên không trung, hắn có chút hoảng loạn, quơ lung tung trong không khí: “Điềm Điềm Điềm Điềm, nàng ở đâu?” Đáng chết, đáng lý hắn không nên thành thật như vậy, giờ vui rồi, nàng giận hắn mất rồi.

Do hắn nhìn không thấy mãi mò như vậy, lỡ để mu bàn tay chạm đến gò má của một phụ nhân vừa đi tới, để nàng ta ôm má hét to: “Phi lễ phi lễ, mau bắt tên dâm tặc này lại a!”

Mọi người lập tức vây quanh Lương Tuấn Hy, Lương Vân Kha cùng Thước nhi bị đẩy ra ngoài, cách hắn một đoạn khá xa, người đông kín, chen cũng chen không lọt. Niên Khai Điềm lúc này mới quay lại chỉ nhìn thấy phụ nhân kia một tay ôm gò má, một tay vung lên muốn tát hắn.

Nàng vội chạy đến, trước khi tay khi hạ xuống mặt hắn, nàng đã bắt lại được: “Thẩm thẩm a, hiểu lầm là hiểu lầm thôi.”
“Không có gì hiểu lầm hết, hắn rõ ràng nhìn thấy ta mỹ mạo nên động tâm muốn phi lễ.” Phụ nhân kia phồng mang trợn má lên hét vào mặt Niên Khai Điềm, phảng phất còn có mưa xuân từ miệng nàng bay ra nữa.

Có người trong đám người vây xem, bật cười nói: “Hắn bị mù a, làm sao nhìn trúng ngươi được.”

“Phải đó phải đó!” Đám người còn lại cũng hùa theo.

Niên Khai Điềm nâng tay lên lau mặt một cái, vội vã giải thích: “Hiểu lầm thôi, hắn là tìm ta, do ta đi nhanh quá nên hắn mới hoảng như vậy!”

Nhìn phụ nhân trước mặt tướng mạo phổ thông lại đầy tàn nhan lý nào sẽ được coi trọng chứ, xem ra nhà nàng ta nghèo lắm không đủ tiền mua gương soi. Đó còn chưa nói đến nàng ta còn là một phụ nhân mập mạp, lại lùn nữa chứ.

Lương Tuấn Hy đứng im bất động không nói lời nào, hắn rất sợ bản thân động sẽ phát sinh thêm chuyện gì nữa. Nhưng nghe Niên Khai Điềm vì mình nói chuyện hắn cũng rất cao hứng, bất quá hắn cũng sẽ không lên tiếng thanh minh, hắn muốn xem nàng xử lý thế nào.

“Làm sao ta biết được hắn có thật sự mù không không?” Phụ nhân kia vẫn còn đanh đá mắng người, đến khi mắt dừng trên tuấn dung của Lương Tuấn Hy mới mục trừng khẩu ngốc. Nếu là biết soái như vậy nàng nguyện để hắn sờ thêm vài cái.

“Đương nhiên là thật rồi.” Niên Khai Điềm vẫn đứng che trước mặt Lương Tuấn Hy, nàng nhìn thấy được ánh mắt của phụ nhân này có chút biến đổi. Như là sợ, nhỡ chút nữa nàng ta có thể nhào sang ôm hắn cắn hay không cũng không chừng.

“Ngươi.. ngươi tháo băng mắt của hắn xuống cho mọi người xem đi.” Phụ nhân đó muốn nhìn toàn diện mặt của Lương Tuấn Hy nên mới nói như vậy. Do nàng ta thấp bé nhìn không thấy vết lồi lõm nhăn nhún lộ ra gần phía trên của mép vài băng.

“Không được.” Niên Khai Điềm to giọng cự tuyệt. Nàng cùng Lương Tuấn Hy từ bé, tuy không thích hắn nhưng cũng biết dưới mắt kia là hình dạng gì, nếu để người ta thấy khác nào bêu xấu hắn đâu.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Trong đám người cũng bắt đầu nhìn sang Lương Tuấn Hy, phải nói rất ít người có được dung mạo cùng khí chất như hắn. Thế nên đương nhiên là muốn xem toàn diện để thỏa mãn bản thân rồi. Vì vậy không ít âm thanh vang lên.

Chỉ là có âm thanh của một người để Niên Khai Điềm nghe được rất rõ ràng: “Vị cô nương này là gì của hắn a? Ngươi bảo vệ hắn như vậy là có ý gì?”

Niên Khai Điềm há mồm lại đáp không được câu này. Nàng nên đáp thế nào đây, đến cùng nàng và hắn có quan hệ gì?

“Điềm Điềm, ta tháo ra cho người ta xem là được rồi, không cần khẩn trương như vậy.” Lúc này Lương Tuấn Hy mới lên tiếng. Hắn cũng không hiểu vì sao đám người này lại hiếu kỳ như vậy, bất quá không muốn nàng bị làm khó, hắn tháo ra là được.

Niên Khai Điềm xoay người đã thấy băng che mắt của Lương Tuấn Hy dần trượt xuống, lòng nàng lại có chút chua xót. Không hiểu cảm giác này ở đâu ra, nhưng nàng vạn phần không đành lòng. Thế nên đôi mắt nhắm chặt cùng vết lòi lõm chằng chịt như giun kia vừa lộ va vài giây nàng đã dùng tay thay hắn che lại.

“Các ngươi nhìn đủ chưa?”

Đám người vì âm thanh to lớn hung dữ của Niên Khai Điềm khiến cho bừng tỉnh. Nguyên lai xấu như vậy a. Sau đó mọi người lần lượt giải tán, phụ nhân kia cũng không biết chạy đi chỗ nào rồi.

Lương Tuấn Hy kéo tay nàng xuống, nắm trong lòng bàn tay: “Không cần khẩn trương, vết tích cũ mà thôi, cũng chẳng khiến ta mất đi cân thịt nào.”

Niên Khai Điềm rút tay về, kéo hắn khom xuống gần mình, “Ta giúp ngươi băng lại.” Mùi dược hương từ người hắn bay vào mũi nàng, lại cảm nhận khí tức ấm áp của hắn được trong hơi lạnh khiến mặt nàng đỏ lên không ít.

“Được.” Lương Tuấn Hy đưa dải băng cho nàng, hắn xoay người hơi khuỵu chân xuống để nàng giúp mình. Trời cuối thu se lạnh nhưng sự quan tâm của nàng khiến hắn không cảm nhận được se lạnh đó, nhẹ nhàng nở một nụ cười mỏng nhưng lại ấm như xuân phong.

“Nếu như ngày nào Điềm Điềm cũng tốt với ta như vậy có phải rất tốt không!”

Nghe được âm thanh ai thán của hắn, tay nàng cố sức siết một cái cho bỏ ghét, rồi nắm tay hắn kéo đi: “Lúc nãy là do ta nên ngươi mới bị người khác vu oan, giúp ngươi cũng là chuộc tội thôi, đừng nên nghĩ nhiều.” Nàng phải nhân lúc này triệt tiêu cái suy nghĩ này của hắn đi, sau này nàng gả cho Hứa Bộ Nam hắn cũng không cần bỏ đi nữa.

Lương Tuấn Hy mím chặt môi không nói, tùy nàng kéo mình đi. Mặc kệ nàng là vì cái gì, nhưng hành động lúc nãy của nàng cũng là quan tâm hắn, hắn tin chắc có một ngày nàng sẽ thay đổi, sẽ đáp ứng gả cho hắn.

Chương 33: Bị nhìn trúng rồi

Niên Khai Điềm hồi phủ lập tức lấy mấy thứ linh tinh mình mua treo đầy trên người Lương Tuấn Hy xuống, chạy đi tặng Hứa Bộ Nam. Lương Vân Kha giận đến nghiến răng nghiến lợi, để đại ca hắn mang đồ vất vả như vậy lại một món cũng không tặng cho đại ca hắn. Đúng là vô lương tâm!

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến tối, Thủy gia bày yến tiếp đãi mọi người trong tiêu cục, Thủy thượng thư ngồi ở chủ vị liền tục ha hả cười kính rượu. Thủy phu nhân cũng vui vẻ cười đến tít mắt nhìn Hứa Bộ Nam.

“Lão gia, xem ra nữ nhi nhà chúng ta rất thích Hứa công tử.”

“Vậy phu nhân xem xem nên gả ai cho hắn mới tốt.” Thủy thượng thư ghé sát bên tai phu nhân nhà mình thấp giọng hỏi. Hắn có rất nhiều nữ nhi, nhưng vì để phòng ngừa vạn nhất chừa đường lui sau này cho mình nên không muốn toàn bộ đều gả cho quan gia, vì vậy hắn mới chọn Hứa Bộ Nam.

Niên Khai Điềm ngồi đó nhìn đám nữ nhân mỹ mạo lâu lâu lại liếc mắt đưa tình với Hứa Bộ Nam mà trong lòng khó chịu vạn phần. Ai nấy đều xinh đẹp như thế, càng nhìn càng để người khác đố kỵ đỏ mắt. Cũng may là hắn không tham luyến nữ sắc, chỉ là đám nữ nhân này đều đoan trang thục nữ không động thủ động cước thô lỗ giống nàng a! Đây chính là đức hạnh mà hắn thích, bảo nàng không lo lắng sao được!!!

Nhìn trang phục đẹp đẽ hoa lệ của bọn họ, nàng lại nhìn sang thân trang phục của mình, ngao ngán thở dài thường thượt. Bất quá nàng cũng không tiếc nuối nữa, sau chuyến áp tiêu này mới thục nữ trở lại đi, giờ thì vẫn phải như vậy.

Thủy Ảnh Tư nhìn thấy Niên Khai Điềm có vẻ không vui, hắn ngồi đối diện nàng nâng ly rượu lên nói: “Niên cô nương lần đầu đến phủ đệ, tiếp đãi không chu đáo, có chỗ nào không vừa ý cứ lên tiếng a.”

“Đa tạ.” Niên Khai Điềm đưa ly rượu hướng hắn kính một cái rồi nàng ngửa cổ uống hết.

Đám thiên kim của Thủy gia ai cũng che miệng bàn tán, tuy nói rất nhỏ không thể nghe được nhưng nhìn ánh mắt cũng thấy được sự khinh thường. Bất quá nàng mặc kệ họ, đời trước nàng giống như họ, đến cùng không bảo vệ được bất kỳ người nào bên cạnh mình.

Thủy thượng thư cùng phu nhân vô cùng kinh ngạc nhìn về phía Thủy Ảnh Tư. Bọn họ vốn nghĩ hắn đoạn tụ, bởi đến giờ phút này không hề có nữ nhân nào mà hắn chịu nhìn một cái chứ đừng nói là chủ động trò chuyện. Bọn họ cũng thử hết không ít nữ nhân, từ tầng lớp quý tộc quan lại đến nha hoàn kỹ nữ cũng vô ích. Hôm nay hắn cư nhiên chủ động rồi, không uổng công bọn họ giữ Niên Khai Điềm lại làm khách a!

Thủy thượng thư cao hứng nói: “Niên tổng tiêu đầu, lệnh thiên kim quả nhiên hơn người không biết trong người đã có hôn phối?” Hắn nói cũng không thấy ngại khi bản thân thực sự nhìn không thấy hơn người điểm nào, bất quá chỉ cần để nhi tử của hắn chú ý vậy liền đã là hơn người rồi.

Niên Sở Hoằng cố gắng nuốt ngụm rượu vừa uống vào trong cổ họng xuống bụng, rồi mới đáp: “Hiện vẫn chưa.” Hôn sự của nữ nhi vẫn là mối lo lắng của phu thê hắn, vậy mà giờ đây là lại có người đến cầu thú a. Hắn phải giải quyết thế nào mới phải?

“Vậy quá tốt rồi.” Thủy phu nhân cũng giấu không được vui sướng mở miệng nói: “Khuyển tử nhà chúng ta cũng không có. Nhìn tuổi xem như cũng tương xứng, không biết Niên tổng tiêu đầu có nguyện ý gả lệnh thiên kim đến đây hay không?”

Niên Sở Hoằng còn chưa mở lời từ chối đã nghe hai chữ ‘không được’ bay ra từ miệng của Hứa Bộ Nam cùng Lương Tuấn Hy. Mọi người đồng loạt đảo mắt dừng trên người bọn hắn. Phản ứng lớn như vậy, không lẽ...

“Bộ Nam, Tuấn Hy, các ngươi thất lễ như vậy, còn không mau hướng thượng thư phu nhân bồi tội.” Niên Sở Hoằng hiểu bọn họ, nhưng cũng không nên có phản ứng như vậy, trước sau gì hắn cũng từ chối cơ mà, nhanh miệng như thế làm gì =.=

Hai nam nhân bất đắc dĩ ôm quyền bồi tội trong lòng cực kỳ không cam >"<

Thủy phu nhân miệng thì nói không sao, nhưng lòng lại rất khó chịu. Niên Khai Điềm là nữ tử đầu tiên nhi tử của nàng nguyện ý bắt chuyện, bằng mọi giá, nàng nhất quyết không buông tha.

Niên Khánh Tụ bật cười phá bỏ không khí quái dị nơi này: “Thủy phu nhân có điều không biết, đại ca cũng chỉ có mỗi Điềm Điềm là nữ nhi mà thôi, thế nên tuyệt không thể gả ra ngoài.”

Thủy phu nhân nghe vậy nụ cười trên môi có chút méo, “Vậy...” Nàng quay sang trượng phu, giận dỗi nói: “Lão gia, ngươi mau nghĩ cách đi, ta nhất định phải có nhi tức phụ này.”

Thủy Ảnh Tư nhìn phụ mẫu mình một mắt tự tiếu phi uống nâng rượu lên chậm rãi thưởng thức. Hắn rất lười để ý những chuyện này, nhưng bảo hắn thú nàng...xem như cũng là một nha đầu hoạt bát có chủ kiến, đỡ hơn đám khuê nữ trong kinh thành rất nhiều. Hắn không có ý kiến!

Thủy thượng thư rất là bất đắc dĩ nói: “Chuyện này để từ từ bàn sau.” Tay không quên vỗ vỗ vai phu nhân nhà mình trấn an. Hắn phải nghĩ cách trước đã, bọn họ còn lưu lại mấy ngày, không vội.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Huynh đệ Niên gia cũng không có nói gì nữa. Mọi người đều trầm mặc, không khí của yến tiệc cứ như vậy mà lạnh xuống. Lúc này Thủy Ảnh Diêu lại lên tiếng nói: “Niên cô nương được ca ca xem trọng như vậy, thiết nghĩ cũng là có chỗ hơn người, không biết ta có thể lĩnh giáo không?”Niên Khai Điềm thụ sủng nhược kinh đến hầu như hóa tượng ngồi một chỗ không động, nghe bị điểm tên, mắt nàng lại nhìn đến nữ tử vừa nói chuyện. Nàng ta vận một thân phấn hồng tuyệt đẹp, thủ công tinh xảo, làn váy bay bay để những đóa hoa nhỏ màu trắng lay động tựa như thật vậy.

Lĩnh giáo? Nàng ta biết võ công?

“Không biết Thủy tiểu thư là muốn lĩnh giáo thứ gì?”

“Chúng ta thi tấu khúc được không?” Thủy Ảnh Diêu nhìn nàng bằng đôi mắt hàm tiếu. Mặc kệ nàng là được ca ca xem trọng thế nào, nhưng Hứa Bộ Nam là người nàng xem trọng, lại còn có thể để hắn vì nàng ta mở lời cự tuyệt ý của mẫu thân. Nàng muốn biết đến cùng dã nữ này lợi hại thế nào.

Niên Khai Điềm lập tức cảm thấy mặt như bị gió lạnh thổi qua vậy, cơ mặt hoàn toàn kết băng không giải khai được. Nàng nào biết mấy thứ đó cơ chứ. Lúc trước nàng trang thục nữ, đi đứng cười nói, học bao lâu cũng chưa xong, làm sao mà học được mấy thứ văn nhã này.

Lương Tuấn Hy lại đột nhiên đứng lên nói: “Thủy tiểu thư hẳn lại rất tự tin cầm nghệ của mình, không biết tại hạ có thể vinh hạnh cùng tiểu thư tấu một khúc hay không?” Hắn biết nàng không thể, nhưng hắn có thể giúp nàng.

Thủy Ảnh Diêu rất ngạc nhìn quay sang nhìn Lương Tuấn Hy. Chỉ là nhìn qua một mắt thì khinh thường bĩu môi: “Ta chỉ muốn cùng Niên cô nương tỷ thí thôi.” Một tên bần hàn không có gì đặc biệt, đã vậy còn bị mù nữa chứ, nàng xem thường.

Lương Tuấn Hy xem như nghe không ra sự xem thường của nàng, hắn mỉm cười ôn hòa nói: “Nhưng cầm nghệ của tại hạ là do Điềm Điềm dạy a. Nếu tiểu thư hơn được tại hạ liền để tiểu thư cùng nàng tỷ thí, thế nào?”

Hắn nói như vậy khiến không người dám lên tiếng. Ở tiêu cục ai mà không biết Niên Khai Điềm không tinh thông thứ này, Lương Tuấn Hy bao che nàng cũng là chuyện bình thường. Chỉ là mọi người ngạc nhiên hơn chính là Lương Tuấn Hy biết cầm nghệ, đây là chuyện lần đầu bọn họ nghe được.

Còn đám người Thủy gia lại không thể cãi. Ý của Lương Tuấn Hy rất rõ ràng, cầm nghệ của hắn là do Niên Khai Điềm dạy, mà thắng không được hắn vậy thì không thể có tư cách thi với nàng.

Thủy Ảnh Diêu nắm chặt ống tay áo, hạ lệnh: “Chuẩn bị cầm.”

Mọi thứ chuẩn bị xong, hai người thống nhất một khúc nhạc rồi cùng nhau khảy. Chỉ nghe âm thanh chảy ra từ huyền cầm, lúc trong suốt thanh thúy, lúc lại bị thương khiến người kiềm không được nước mắt, quả nhiên đều là cao thủ.

Niên Khai Điềm ngơ ngác ngây ngốc nhìn bàn tay nhẹ nhàng của Lương Tuấn Hy uyển chuyển chạy trên cầm. Đến cuối cùng, hắn vuốt huyền cầm liên tục vài vòng mới kết thúc khúc nhạc để Thủy Ảnh Diêu nhất thời theo không kịp.
Phải biết rằng, các nốt của cổ tranh rất rời rạc, phải rất nhuần nhuyễn mới có thể để các nốt nhạc nối liền với nhau. Thủy Ảnh Diêu vốn là lựa một bài thật khó làm khó Lương Tuấn Hy, nghĩ không ra lại chính là tự làm khó mình.

Tiếp tới một vị tiểu thư khác của Thủy gia lại khiêu chiến với Niên Khai Điềm, “Ta muốn cùng Niên cô nương thi vấn đáp một chút ca từ thi phú. Sẽ không phải Lương công tử vẫn là được nàng dạy chứ?” Nàng mới không tin một lang trung biết nhiều như vậy.

Lương Tuấn Hy điềm đạm cười đáp: “Lại bị tiểu thư đáp đoán trúng rồi, tiểu thư có bao giờ thấy một lang trung như tại hạ được gọi tên tiểu thư của mình bao giờ chưa?”

Mọi người á khẩu đáp không được. Đối với nhà khác đây chính là đặc ân, mà ở Niên gia, Lương Tuấn Hy chính là một ngoại lệ. Câu kia chính là vừa trả lời vừa khoe mẽ, lại âm thầm đánh Hứa Bộ Nam một cái, còn khẳng định chủ quyền với Niên Khai Điềm, thật đáng sợ.

Đương nhiên phần thắng lại lần nữa thuộc về hắn. Lương Vân Kha nhìn chằm chằm đại ca của mình rất lâu không nói chuyện. Hắn biết đại ca có võ công, từ nhỏ không chỉ là bá phụ dạy, nương cũng có dạy huynh đệ bọn họ. Còn về phần cầm, thi này...hắn thực sự không biết đại ca khi nào học được a!

Ván kế tiếp lại một vị tiểu thư khác bước lên nói: “Ta muốn cùng Niên cô nương đấu kỳ.”

“Vậy tại hạ lại lần nữa thỉnh giáo, còn vọng tiểu thư nương tay.” Lương Tuấn Hy cười rất tự tin. Qua không lâu hắn lại có thể thắng.

Tiếp thêm một vị tiểu thư nói: “Sẽ không phải thi họa Lương công tử cũng thay Niên cô nương đấu chứ?” Nàng không tin một tên mù có thể vẽ.

Thủy Ảnh Tư im lặng nãy giờ đột nhiên mở miệng nói: “Đây là phụ thân thiết yến tiếp đãi khách quý lại bị các ngươi biến thành tỷ thí. Không nên để mọi người mất hứng nữa.” Âm thanh tuy vẫn rất ôn nhuận nhưng lại nghe ra được ý tứ cảnh cáo bên trong.

Lương Tuấn Hy quả thật vô pháp vẽ tranh, cũng may được Thủy Ảnh Tư giúp đỡ nên hắn hướng nơi phát ra âm thanh của Thủy Ảnh Tư ôm quyền khẽ gật đầu. Hắn thở phào một khẩu khí, lòng nhẹ đi không ít.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lương Vân Kha vừa thấy hắn rảnh rỗi liền mở miệng hỏi ra hiếu kỳ trong lòng: “Đại ca, mấy thứ này huynh lúc nào học được?” Sao hắn một chút cũng không biết a!

Lương Tuấn Hy im lặng một lúc sau mới đáp: “Là cha nương dạy ta, sẽ không phải nhị đệ không biết chứ?” Lúc hắn học những thứ này cha nương nói sẽ dạy Lương Vân Kha vào lúc khác.

Lương Vân Kha ha ha thấp giọng cười hai tiếng không đáp. Hắn đâu được dạy những thứ này, nhưng cho dù có dạy có lẽ hắn cũng học không được đâu. Hắn học dược thì nhanh hơn đại ca nhưng mấy thứ này, sợ là không bằng.

“Cha nương không dạy nhị đệ?” Lương Tuấn Hy hồi lâu không nghe được đáp trả, đôi mày cau lại không khẽ hở, lặp lại câu hỏi lần nữa.

“Có lẽ cha nương thấy đệ không có thiên phú này nên không có dạy cho đệ.” Lương Vân Kha nặng nề nói ra, lại sợ đại ca khiếu nại cha nương liền nói thêm: “Đệ cũng không muốn học đâu, đại ca đừng nói với cha nương, nhỡ bọn họ nhớ ra lại bức ép đệ.”

Tóm lại từ nhỏ đại ca đã rất thương yêu hắn, chỉ cần biết cha nương thiên vị liền cũng sẽ không để yên. Hắn trước nay luôn được cha nương dạy phải thương yêu đại ca, nhường nhịn đại ca. Hắn cũng biết mắt đại ca không thấy, hắn là người lành lặn nhường nhịn đại ca là chuyện nên làm nên cũng không có kêu ca gì.

Lúc trước phòng vốn dĩ là của một mình đại ca, nhưng đại ca nói có thể cùng hắn ngủ một phòng, thế nên nhường phòng đó cho cha nương, còn hắn cùng đại ca lại ngủ phòng của cha nương. Bởi hắn nhiều chuyện đi nói với đại ca rằng, phòng của đại ca có một giường đẹp, lại có trướng mạn, phòng cha nương không có.

“Ân.” Lương Tuấn Hy âm hàn bức ra một chữ.

Lương Vân Kha nhìn thấy đôi mày kia vẫn chưa thả lỏng, đến thở cũng không dám thở mạnh. Hy vọng chuyến áp tiêu này trở về đại ca sẽ quên đi, bởi lấy hắn hiểu đại ca, chuyện này còn chưa xong đâu. Nhưng may cho hắn là vì hắn bảo không muốn học những thứ đó nên đại ca hắn cũng không mang chuyện này đi hỏi.

Lúc này yến tiệc lại một lần tràn ngập ti trúc thanh, đám vũ cơ lại đứng ở trung ương biểu diễn vũ khúc. Mọi người đều nhìn đám vũ cơ xinh đẹp đến không nháy mắt. Chỉ ánh mắt của Niên Khai Điền không rời khỏi huynh đệ Lương gia, nói chính xác hơn là Lương Tuấn Hy.

Mà huynh đệ lương gia đều là trầm mặc không có tâm trạng thưởng nhạc thưởng vũ, đều chìm trong tâm tự của bản thân.

Chương 34: Lễ vật tâm đắc nhất

Sáng ngày kế tiếp, Niên Khai Điềm vừa thức dậy đã bị Thủy Ảnh Tư kéo ra ngoài thành tản bộ. Nàng nhìn nhìn hắn bĩu môi hỏi: “Ngươi muốn mang ta đi đâu?”

“Đi dạo mà thôi, Niên cô nương  không cần khó chịu với tại hạ như vậy.” Khóe môi khẽ nhếch lộ ra dáng cười tỏa nắng của Thủy Ảnh Tư khiến không ít phụ nhân nữ giới có mặt ở đây đỏ mặt cúi đầu.

Nếu không phải đề nghị đột nhiên của mẫu thân hắn nàng có cần khó chịu như vậy không? Lại nói hắn không phản đối lại còn mang nàng đi dạo, khác nào là đáp ứng ý nguyện của mẫu thân hắn đâu.

Càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, nàng thanh thanh khí khí mang theo chút tò mò hỏi: “Không phải đâu, sao ngươi một chút cũng không quan tâm vậy?” Dù gì cũng là chung thân đại sự của mình, sao nhìn hắn lại bày cái dáng vẻ như ‘tùy phụ mẫu an bài’, hắn không có chút chủ kiến gì sao?

“Quan tâm? Cái gì a?” Thủy Ảnh Tư vẫn rất thông thả thả cước bộ như bản thân hắn thực sự chẳng hiểu nàng hỏi gì. Âm thanh thả ra còn không có chút hiếu kỳ hay mang theo bất kỳ tâm trạng nào để người hoài nghi không biết hắn có thực sự quan tâm đến chung thân đại sự của mình hay không.

“Chuyện thượng thư phu nhân nói đêm qua a. Ngươi thực sự một chút phản đối cũng không có?” Niên Khai Điềm dừng cước bộ, dùng ánh mắt cực kỳ khó hiểu nhìn hắn.

Thủy Ảnh Tư xoay người, bước lại về bên cạnh nàng, nhãn thần nhìn thú vị nhìn chằm chằm nhuyễn tiên đang bị nàng xoay trên tay: “Ta cảm thấy cũng rất tốt, thế nên không có ý kiến gì nữa. Nếu Niên cô nương có ý kiến gì liền có thể nói cùng ta.”

“Ta cùng ngươi vừa quen không bao lâu...làm sao có thể...”

Lời của Niên Khai Điềm có chưa dứt đã thấy Thủy Ảnh Tư lắc đầu: “Hóa ra Niên cô nương là sợ sau này chúng ta không hòa hợp sao?” Hắn đảo mắt một vòng như suy nghĩ thứ gì đó lại nói: “Kỳ thực tại hạ rất dễ tính, không khó chung đụng đâu.”

Niên Khai Điềm mài mài răng rất muốn cắn người, “Ta không nói thứ này.”

Đôi mắt phượng của mỗ nam nhân chớp chớp thiên chân vô đối nhìn nàng. “Vậy...là thứ gì?”

Nàng ngửa đầu lên trời liên tục hô hấp điều tức hô hấp, sau cùng mới đáp: “Ta là độc nữ, muốn thú ta liền phải ở rể, có biết không?” Ý nàng là không thể để Niên gia tuyệt hậu được.

Kể ra nàng cũng rất tốt số, phụ mẫu tuy có nói đến chung thân của nàng nhưng vẫn là để nàng tự ý quyết định. Nghe âm thanh của Thủy phu nhân đêm qua liền biết, ‘ý ta đã quyết, miễn lộn xộn’, lại nhìn dáng vẻ của Thủy thượng thư chính là bộ dáng ‘toàn bộ nghe theo nàng’, vậy chẳng phải Thủy Ảnh Tư không tốt số sao?

“Vậy thì không cần lo lắng, chẳng phải Niên phó tiêu đầu cũng có hai nữ nhi sao?” Thấy được đôi mắt trợn to như cá chết của nàng, Thủy Ảnh Tư còn bổ sung: “Đêm qua hắn uống say ta vô tình nghe hắn lẩm bẩm một mình với thê tử đã mất.”

Niên Khai Điềm cáu gắt một câu: “Nhưng phụ thân ta là trưởng tử, ngươi muốn thú thê liền tìm hai vị đường tỷ muội của ta đi.”

Mắt hắn đầy thú vị nhìn nàng, hiếu kỳ hỏi: “Các nàng cũng có bộ dáng như Niên cô nương?”

“Cái này...cũng không phải.” Niên Khai Điềm vẫy vẫy tay từ chối. Bộ dáng của nàng có gì tốt mà giống chứ, trái lại còn bị chê bai thô lỗ tục tằng nữa kia.

Khi nàng vẫn còn muốn khen ngợi hai vị đường tỷ muội của mình tri thư đạt lễ, miệng vừa há đã bị hắn ném một câu vào mặt.

“Vậy thì không cần, tại hạ vẫn cảm thấy Niên cô nương tốt.”

Niên Khai Điềm tức đến không nhẹ liên tục vỗ ngực thuận khí, cũng không tiếp tục cùng hắn nói nữa. Nàng xoay người bước đi. Không hiểu sao, nàng vẫn có thể nói ra câu ‘kỳ thực ta đã có người trong lòng rồi’, nhưng đến miệng lại cảm thấy có cổ cảm giác kỳ lạ ngăn lại. Dường như tâm nàng có chút thay đổi, để nàng nói không ra lời kia.

Tóm lại hôn sự này phụ thân nhất định không đáp ứng đâu. Nàng cũng không cần thiết tiếp tục cùng hắn đôi co. Chuyện trước mắt chính là nhanh nhanh trở về Lan Châu gặp tiểu đệ đệ sắp xuất thế thôi.
- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này chân nàng đột nhiên dừng ở một y trang to lớn trang cách mình chỉ vài bước chân. Bên ngoài y trang này có trưng bày một kiện nam phục bạch sắc tú ngân tuyến vân văn, các đường biên đều là đạm hôi sắc nhìn rất quý khí.

Ngày đầu tiên đến kinh thành nàng liền đã thấy nó rồi. Lúc đó nàng nghĩ nếu là để Lương Tuấn Hy vận nhất định sẽ rất bắt mắt. Thiết nghĩ hắn vì nàng hai đời, nàng cũng nên mua chút gì đó tặng cho hắn.

Chỉ là lúc cùng thước nhi bước vào hỏi giá mới biết, kiện y phục kia tính bằng hoàng kim. Đừng nói là hiện tại tiêu cục đang khó khăn, chính là lúc trước nàng cũng không có bạc mà mua. Bóp bụng thắt eo, tiết kiệm keo kiệt thì chí ít cùng phải mất hơn nửa năm nàng mới có thể mua được.

Thế nên đến hiện tại nàng vẫn chưa chọn được món lễ vật nào tặng hắn. Có lẽ do mắt đầu tiên của nàng đã nhìn trúng kiện y phục này cho hắn, nên những món khác nàng nhìn không hợp nhãn, vẫn là cảm thấy cái này mới hợp với hắn, và chỉ có hắn mới đủ tư cách vận.

Mà điếm tiểu nhị nơi này cũng có nói với nàng, y phục ở đây chỉ có một tuyệt không có hai nên sẽ không bị trùng lặp. Lại nói thêm tơ tầm gấm vóc đều là thượng hạng, chính vì vậy giá thành rất cao, trước nay người ghé vào nơi này cũng chỉ có quý tộc quan lại mà thôi.

Thủy Ảnh Tư thấy Niên Khai Điềm nhìn chằm chằm y trang, hắn nhếch môi nói: “Thích liền vào xem đi.”

“Ta...không có thích.” Niên Khai Điểm cúi đầu dối lòng nói ra một câu. Trong y trang đó, kiện y phục nào cũng đắt, bạc của nàng còn mua không nổi một cái cổ áo của y phục bên trong.

Thủy Ảnh Tư không nói nhiều đã bước đến đó, rồi bước vào bên trong, cũng không quên nhìn Niên Khai Điềm nói: “Đến đây xem đi!”

Hắn vừa bước vào đã thấy có không ít người chạy đến cúi người chào rất khép nép. Niên Khai Điềm nhìn không được thầm thán một câu: Quả nhiên làm quan thật tốt, hôm trước nàng bước vào cũng không được tiếp đãi nồng hậu như vậy.

Âm thanh hắn to lớn như vậy khiến mọi người chung quanh đều nhìn về phía Niên Khai Điềm. Chẳng phải công tử Thủy gia không gần nữ sắc sao? Nữ nhân này ăn mặc quái lạ, còn có thể tiếp cận được hắn?

Niên Khai Điềm bị nhìn đến lạnh sống lưng, nuốt ngụm nước bọt, dằn lòng bản thân đi cùng hắn tuyệt đối không phải vì tham bạc. Vì thế vừa bước vào nàng liền hỏi: “Ngươi muốn mua y phục?”

“Đây là đồ cưới của gia mẫu tại hạ, thiết nghĩ gia mẫu cũng yêu thích Niên cô nương, vậy tùy tiện chọn vài bộ là được.” Thủy Ảnh Tư nói xong, bước qua ghế một bên ngồi xuống, phe phẩy chỉ phiến trong tay, bày thái độ ‘ta đây là chủ nhà’.Đám người ở đây lập tức biết nàng là ai. Bọn họ nhớ rõ nàng, bởi y phục của nàng không giống bất kỳ ai, mà hôm đó bước vào chỉ nhìn mỗi một kiện nam phục bên ngoài. Lúc nàng đi ai cũng bàn tán nói nàng không có bạc cũng bắt trước người bước vào nơi này.

Hôm nay lại được công tử đích thân dẫn vào, lại còn chính miệng nói là phu nhân thích nàng, vậy chẳng phải là nữ chủ tử tương lai sao? Cũng may hôm qua tuy không đón tiếp nồng nhiệt nhưng cũng không có bày thái độ cho nàng xem a!

Nhất định là hôm qua nàng nhìn kiện nam phục kia là muốn âm thầm mua tặng cho công tử rồi. Chưởng quỹ nghĩ như vậy thầm vỗ đầu mình tự trách bản thân có mắt không thấy thái sơn. Lúc này khúm núm trước mặt Niên Khai Điềm nói: “Niên tiểu thư, người hôm nay đến có phải vẫn là muốn mua kiện đó không?” Mắt cũng không dám liếc ngang liếc dọc sợ làm công tử nhà mình mất đi bất ngờ.

Niên Khai Điềm hơi nhăn mặt, có chút bối rối xua xua tay: “Không cần, không cần, ta không có muốn mua gì hết!” Bạc đâu mà mua, lại nói nếu nhận lễ vật này khác nào đáp ứng gả đâu, nàng mới không muốn!

Nói thật, thái độ cùng ngữ điệu của Thủy Ảnh Tư để lòng nàng có một cổ cảm giác khó diễn tả thành lời. Nàng đến cổ áo đều mua không nỗi, thế mà hắn có thể thông thả nói ‘tùy tiện chọn vài bộ là được’, tuy biết hắn không phải chê bai nàng hay khoe của nhưng nàng vẫn có chút như bị người đánh mặt.

“Còn ngại cái gì!” Thủy Ảnh Tư nâng mắt lên nhìn nàng một cái lại tiếp tục thưởng thức nước trà trong tay. Đúng là nữ nhân khác người, đổi lại là những người khác nhất định không hề kiên dè lấy hết rồi. Hắn cao giọng nói: “Còn không mau mang thứ Niên cô nương thích cho nàng thử.”

“Vâng vâng vâng!” Chưởng quỹ khom người vài cái, hướng một nữ nhân nói: “Còn đứng đó làm gì, mau đưa Niên tiểu thư vào trong.”

Niên Khai Điềm còn đang lúng túng muốn cự tuyệt thì bị nữ nhân kia niềm nở kéo vào trong thử y phục. Khi đứng ở trong một gian phòng to lớn, còn chưa kịp hồi thần đã thấy chưởng quỹ lén la lén lút cầm kiện nam phục nàng yêu thích bước vào, cười nói đầy siểm nịnh: “Đây là kiện nam phục tiểu thư nhìn trúng hôm qua a! Nô tài hiểu ý người nên mới cố ý mang vào đây.” Muốn tạo bất ngờ cho công tử thôi mà, vài ngày nữa chẳng phải sinh thần của công tử sao.

Niên Khai Điềm nặn ra một nụ cười nói: “Không cần không cần, ta không có mua.” Nói xong nàng lập tức bước ra ngoài.

Thủy Ảnh Tư ngồi ở trên ghế, thấy Niên Khai Điềm vừa vào đã trở ra liền thẳng thắt lưng nói: “Được rồi, hôm qua Niên cô nương giúp tại hạ, xem như đây là tạ lễ đi.” Hắn biết nàng không muốn gả nên mới không nhận nên liền lấy đây làm lý do.

“Thật sao?” Niên Khai Điểm nghe được lập tức mừng rỡ hỏi lại như thể sợ mình nghe nhầm. Phản chính nàng cũng đào không ra bạc mua, lại nói mua không được thứ nào vừa ý để tặng Lương Tuấn Hy, vậy liền như vậy đi. Mặc dù tặng người khác mà lại dùng bạc của một người khác nữa để mua có chút...thôi kệ đi, ai bảo nàng nhìn trúng nó chứ.

“Ân.” Thủy Ảnh Tư nào biết nàng nhìn trúng thứ nào, hắn tùy tiện đáp ứng.

Niên Khai Điềm nhìn thấy chưởng quỹ cầm kiện y phục kia đang bước ra, nàng vội vã chạy tới, túm tay áo của hắn lôi vào trong nói: “Ta lấy cái này, làm phiền bỏ hộp cẩn thận.”

“Được được được, nô tài lập tức làm ngay.” Chưởng quỹ vốn nghĩ không ra Niên Khai Điềm vì sao không mua, lại đột nhiên nghe câu này nên lập tức đáp ứng. Hắn cũng không quên đặt thêm một kim quan hợp với y phục vào bên trong nữa.

Nhìn bóng lưng hai người đi xa, chưởng quỹ cười hắc hắc, xem ra phu nhân không cần lo lắng cho công tử nữa rồi. Bất quá đột nhiên có một tiểu kế thấp giọng nói nhỏ gì đó bên tai hắn để mặt của hắn đong lại, nụ cười nhanh chóng lụi tàn.

“Cái đó...cái đó...nên làm thế nào a?”

Chưởng quỹ mím chặt môi tức giận trừng mắt tiểu hỏa kế, tiện tay cầm sổ sách đập xuống đầu đối phương một cái mạnh, “Ngươi, sao ngươi không nói sớm a.”

“Lúc này tiểu nhân vốn muốn nói nhưng người lại liên tục giơ tay không cho nói.” Tiểu hỏa kế chỉnh lại nón trên đầu đầy chật vật nhăn nhó nói.

“Để ta suy nghĩ một chút...” Chưởng quỹ nói xong đầu mày nhăn lại xoay người đi vào trong.

Chương 35: Mua y phục

Suốt một ngày dài, Thủy Ảnh Tư mang Niên Khai Điềm đến rất nhiều chỗ, thưởng thức rất nhiều thứ, cuối cùng hồi phủ đã là lúc mặt trời xuống núi. Nàng ôm hộp gấm vui vẻ trở về viện, muốn mang tặng Lương Tuấn Hy.

Không ngờ nhìn thấy hắn ngồi ở bàn đá giữa đình, xung quanh một đám tiểu thư của Thủy gia cười cười nói nói. Nàng đứng đó nghiến răng nghiến lợi như muốn dùng nhãn thần trói hết đám nữ nhân này ném ra xa xa.

Thước nhi cùng Lương Vân Kha từ ngoài bước vào thấy Niên Khai Điềm trừng mắt người khác, nàng nhịn không được hỏi: “Tiểu thư, đây là làm sao a?”

Niên Khai Điềm không đáp, hừ mạnh một tiếng, tức giận nàng dậm mạnh chân ôm hộp gấm bước vào phòng đóng mạnh cửa lại. Thước nhi kinh hách giật mình một cái, vội vã truy vào trong. Thật không hiểu nỗi tiểu thư nghĩ thứ gì nữa, bản thân riêng tư đi chơi cùng Thủy công tử không cho nàng theo cùng rồi còn trở về sinh khí như vậy a! Không lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?

Lương Tuấn Hy biết nàng trở về, hắn cũng quay sang nơi phát ra âm thanh hỏi: “Điềm Điềm trở về rồi sao?” Cao hứng nhất thời để hắn quên mất bản thân đang ở nơi nào, thế là vấp phải chậu hoa to gần đó đâm đầu té xuống.

Lương Vân Kha nhanh chóng đỡ lại: “Đại ca không sao chứ?” Hắn cũng không biết Niên Khai Điềm ăn phải thuốc nổ gì nữa. Đại ca hắn chờ nàng cả ngày nàng đi chơi cùng nam nhân khác trở về cư nhiên không cảm thấy áy náy còn bày thái độ kia, nhất định là bị Thủy Ảnh Tư chọc tức rồi.

“Nàng làm sao vậy?” Lương Tuấn Hy vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra với nàng, nhưng hắn biết nàng đang tức giận. Thế nên vừa đứng thẳng người lập tức lo lắng hỏi.

“Ta làm sao mà biết được.” Lương Vân Kha nhìn đám nữ nhân vây quanh đại ca mình mà thở dài thường thượt. Chẳng phải hôm qua còn khinh thường huynh đệ bọn hắn sao? Hôm nay lại xoay quanh rồi, hắn chỉ là vừa đi nhà xí một chút liền như ong bướm thấy mật không chút e ngại do dự mà bay tới.

Lương Tuấn Hy cực kỳ ưu nhã hơi cúi người nói: “Các vị tiểu thư thứ lỗi, tại hạ muốn đi xem Điềm Điềm một chút, không tiện tiếp đại các vị.” Hắn cùng đám tiểu thư này nói từ sáng đến giờ, phản chính các nàng không mệt nhưng hắn mệt a! Lại ở phủ đệ người khác không tiện đuổi đi, cười đến miệng hắn sắp toát ra rồi đây này.

Cả đám nữ nhân nhao nhao lên một lúc rồi cũng không dám làm quá mức đều khom người hành một lễ cho phải phép rồi lui ra ngoài. Đương nhiên sắc mặt cũng chẳng tốt đẹp, trong lòng đều âm thầm tính lên người Niên Khai Điềm.

Lương Vân Kha khép hờ mắt nghĩ nghĩ rồi nói: “Đại tiểu thư đã khí quá độ rồi, đại ca vẫn là không nên động vào nàng.” Thoại âm vừa dứt đã nghe bên trong phát ra âm thanh đập đồ để cả người hắn hơi nhảy lên.

Thế nên Lương Tuấn Hy cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể im lặng mím chặt môi trở về phòng mà thôi. Nàng đến cùng giận thứ gì? Là kiện y phục kia không mua được sao?

Vừa vào phòng hắn đã nói cùng Lương Vân Kha: “Nàng đến cùng thích kiện nào bên trong y trang đó?” Hôm qua cùng nàng dạo phố, hắn thấy nàng dừng chân ở một chỗ rất lâu. Đến lúc trở về hỏi ra nhị đệ mới nói cho hắn biết nàng nhìn một điếm y trang nhưng lại không biết được nàng chọn kiện nào.

Lương Vân Kha gãi gãi đầu như thật hồi đáp: “Đệ cũng không biết, chỉ thấy đại tiểu thư đứng nhìn vào trong đó cũng không có bước vào. Lại nói trong điếm bày nhiều như vậy làm sao biết được nàng nhìn trúng món nào a!” Lúc đó hắn đứng ở một bên quan sát, nên căn bản nhìn không thấy nàng là nhìn nam phục trước cửa nên chỉ nghĩ nàng nhìn vào bên trong điếm mà thôi.

“Vậy...chúng ta đến đó hỏi xem.” Lương Tuấn Hy ngồi còn chưa nóng ghế đã đứng lên.“Y trang đó thoạt nhìn toàn người phú quý bước vào, chúng ta...” Lương Vân Kha không phải sợ đại ca không có đủ bạc trả, mà là sợ đại ca mang theo không đủ.

Lương Tuấn Hy khẽ cười nói: “An tâm, ta mang đủ bạc.” Hắn biết rõ kinh thành là nơi nào, vì thế mang theo không ít bạc trên người. Hắn vốn nói cùng bá phụ bá mẫu mang bạc của mình tiết kiệm ra giúp tiêu cục nhưng bọn họ từ chối, lại sợ đường xa phát sinh chuyện nên hắn liền mang không ít bạc theo, giờ mới đủ bạc mua đồ cho nàng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Thế nên huynh đệ Lương gia lập tức xuất phủ đến y trang kia. Lúc này trong y trang rất đông người, nếu là lúc sang đa phần là quý phụ thiên kim thì giờ đây lại đa số là nam nhân. Bởi giờ này bọn họ mới có thời gian mang thê tử hoặc thị thiếp của mình ra ngoài dạo phố mua sắm.

Vừa thấy được huynh đệ Lương gia y phục đạm bạc thô sơ, chưởng quỹ phất phất tay tùy tiện chỉ một người tiếp đãi. Nếu là bình thường họ sẽ trực tiếp xem như không thấy mà qua loa tiếp đãi nhưng hiện đã kinh qua sự kiện của Niên Khai Điềm làm sao có thể dĩ mạo chỉ nhân như trước được nữa.

Mà hắn không muốn tiếp là do sợ hai huynh đệ Lương gia thực sự không có bạc, phí thời gian của hắn. Nhưng lại nhìn quý khí trên người Lương Tuấn Hy khiến hắn không thể nào đoán ra được đến cùng người này có tiền có gia thế hay không.

Một tiểu nhị chạy đến trước mặt Lương Tuấn Hy, mặt mày cũng không có niềm nở gì cả, “Khách quan cần giúp gì không?” Mắt hắn không ngừng đánh giá y phục rẻ tiền trên người hai huynh đệ trước mặt.

Lương Vân Kha thầm hừ vài tiếng, phục vụ thế này chẳng trách Niên Khai Điềm không bước vào, phải biết nàng ở Lan Châu chưa từng bị phục vụ bằng thái độ này bao giờ. Nhưng ít nhất đám người này cũng không có khi dễ huynh đệ bọn hắn không có bạc: “Không biết ngươi còn nhớ hôm qua có một cô nương vận y phục có chút thiên về nam tính đứng ở bên ngoài hay không?”
Trong điếm này tuy nhiều tiểu nhị, nhưng hắn nhớ lúc đó tên tiểu nhị này lúc đó đứng ở phía ngoài nhìn chằm chằm Niên Khai Điềm. Lại nói y phục của nàng khác người như vậy nhất định là người khác sẽ nhớ kỹ đi.

Tiểu nhị được nhắc chuyện này liền nhìn Lương Tuấn Hy nhiều vài mắt, sau đó mới đáp: “Nhớ được, không biết là có chuyện gì?” Lúc sáng chẳng phải nàng được công tử mang vào đây sao.

Nhưng hôm qua hắn nhìn thấy nàng đi cùng nam tử bị mù trước mắt này. Chỉ là do dòng người tấp nập hắn nhìn không thấy hay người là nắm tay nhau.  

Lúc đó nhìn nàng ngắm nhìn y trang hắn có chút khinh bỉ không có bạc còn ham hố mặc y phục đẹp. Không chỉ có nàng mà rất nhiều nữ tử tiểu hộ môn cũng sẽ như vậy, nên hắn không có thấy gì lạ. Bất quá, nếu biết nàng vậy nhất định cũng là biết công tử đi?

Lương Tuấn Hy nghe được lại cao hứng hỏi: “Vậy không biết hôm qua nàng là nhìn y phục nào? Màu sắc thế nào?”

Tiểu nhị điếm cau mày nghĩ nghĩ, lúc sáng nàng bước vào quả thực có mua một kiện đi rồi. Nhưng là nữ tử bước vào y trang đều sẽ mua ít nhất năm bộ trở lên, nào có thể như nàng như cầm một bộ. Lại nói lúc sáng là chưởng quỹ tiếp nàng nên hắn cũng không biết nàng là mua nam trang. Bất quá nhìn thoáng qua lúc chưởng quỹ xếp y phục hình như là...

“Là bạch sắc tú ngân tuyến, biên đạm hôi sắc, vân văn.”

“Nhị đệ ngươi xem ở đây còn kiện y phục nào như vậy không?” Lương Tuấn Hy được Lương Vân Kha đỡ đến một bên ngồi xuống liền nói. Bạch sắc sao? Bất quá nàng vận bạch sắc ngân tuyến nhất định rất đẹp. Nghĩ đến đây hắn hơi nhếch môi cười.

Tiểu nhị điếm lại có chút thấp thỏm nói: “Nhưng là...y phục chỗ chúng ta có chút đắt, không biết...”

“Đắt là bao nhiêu?” Lương Tuấn Hy không để hắn nói hết liền cắt đứt. Hắn cũng không trách điếm tiểu nhị, xưa nay chẳng phải ai cũng sẽ dĩ mạo chỉ nhân sao. Hắn chỉ là một hạ nhân nếu không phải nàng thích hắn cũng sẽ không bước vào nơi xa hoa thế này.

“Món thấp nhất cũng là mười lượng hoàng kim.” Điếm tiểu nhị nhìn dáng vẻ không hốt hoảng không gợn sóng của Lương Tuấn Hy có chút chinh lăng. Đây là thái độ của một người có bạc nên có a, mà nhìn hắn ngoại trừ quý khí ra thì không có gì nữa rồi.

“Ân, đa tạ, nhị đệ, đi tìm đi.” Lương Tuấn Hy không nói bản thân có trả nỗi hay không, chỉ đơn giản nói một câu. Câu này cũng ám ý để điếm tiểu nhị hiểu rõ.

Lương Vân Kha nhăn mặt ôm trái tim đau đớn vì đại ca vung tay quá độ cho một nữ nhân không đáng, bước đến chỗ để y phục. Hắn đường đường một nam nhân, cư nhiên phải làm nhiệm vụ này. Thế là dưới con mắt soi mói của một đám nữ nhân hắn mím chặt môi xem xét.

Đám nữ nhân xung quanh nhìn thấy hắn tuấn tú lại tỉ mỉ lựa nữ phục như vậy liền trách nam nhân bên cạnh mình vô tâm. Đến một người nghèo như vậy cũng có thể đến đây tự chọn y phục cho nữ nhân trong lòng thế mà bọn hắn không làm được vậy cho các nàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau