TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tiếp tục lên đường

Trại chủ tuyên bố, lời là hỏi nhưng ngữ điệu lại không cho người từ chối đề nghị của mình: “Niên tổng tiêu đầu, đây là nhi tử của ta, hôm qua ta cùng phu nhân là nhìn trúng nữ nhi của ngươi nên có ý muốn thú làm nhi tức phụ. Không biết ý của ngươi thế nào?”

Thoại âm vừa dứt, Lương Tuấn Hy cùng Hứa Bộ Nam không hẹn đồng thanh hô to: “Không được.” Bọn hắn hai người cùng nhau tranh đã rất vất vả rồi, không lý nào cho phép từ nơi nào xuất hiện thêm một người nữa cùng nhập bọn như vậy được.

Thước nhi nghe xong cũng là bĩu môi, tiểu thư nhà nàng lý nào gả cho tên này nha. Đường đường là một thiên kim làm sao giao kết với sơn tặc được a.

Niên Khai Điềm kéo kéo áo của Niên Sở Hoằng ý bảo hắn nên từ chối. Nàng không mới muốn gả cho tên đó đâu. Mặt mũi cũng không tệ chỉ là cử chỉ còn thô lỗ hơn cả đám huynh đệ ở tiêu cục. Đó là còn chưa nói đến trong lòng nàng đã có người nữa.

Niên Sở Hoằng hiểu ý, hắn cũng lại hướng trại chủ cười nói: “Ái nữ được trại chủ để ý quả là vinh hạnh, chỉ là ngươi cũng biết, ta chỉ có mỗi một nữ nhi này, thế nên nữ tế điều kiện hàng đầu chính là phải có thể ở rể a.” Lý nào bắt bọn hắn còn bảo muốn nữ nhi của hắn, nghĩ cũng đừng nghĩ nữa.

Trại chủ nhìn hai tên vừa lên tiếng, lại nhìn Niên Sở Hoằng, mày cau lại không vui, phất mạnh tay nói: “Bổn trại chủ mặc kệ, hiện bổn trại chủ chính là muốn nàng làm nhi tức. Nếu Niên tổng tiêu đầu không đồng ý ta tuyệt không thả người.”

Lời vừa dứt, một đám sơn tặc cầm vũ khí vây quanh bọn họ. Đám người của tiêu cục cũng tay không nắm thành quyền bày ra tư thế thủ.

Niên Sở Hoằng giao tay lên hô to: “Không được vô lễ.” Đám người tiêu cục nghe được lập tức lui bước, chạy đến sau lưng của hắn. Chỉ có mỗi Lương Tuấn Hy là đứng ở vị trí kia không đổi.

Niên Khánh Tụ nở một nụ cười hòa giải: “Trại chủ, đại ca của ta là nói sự thật a. Nếu là Điềm Điềm lưu lại nơi này thì Niên gia tuyệt hậu mất. thỉnh ngươi kiến lương, kiến lương a.”

Lương Tuấn Hy thu hồi vẻ khẩn trương khi nãy, hắn lại hướng trại chủ nói: “Trại chủ đã hỏi qua thiếu trại chủ xem có yêu thích Điềm Điềm hay không chưa?” Hắn nhìn không thấy nên không biết tên thiếu trại chủ kia thế nào. Chỉ cần hắn mở miệng nói hắn liền có cách giải quyết.

Thiếu trại chủ nhìn Niên Khai Điềm một mắt, hôm qua hắn cũng nhìn thấy dáng vẻ kia của nàng nên cũng gọi là thích đi. “Ta đương nhiên muốn thú nàng.”

Niên Khai Điềm nhếch miệng nhìn hắn nói: “Vậy ngươi đánh thắng bọn hắn mới tính đi.” Dứt lời nàng rũ mắt xuống tính toán. Hôm qua nàng chưa thấy võ công của tên này, nếu là Hứa Bộ Nam đánh không lại vậy nàng liền dùng ám chiêu để thắng vậy. Tuyệt đối không thể gả cho sơn tặc càng không thể tiện nghi đám sơn tặc này nữa.

Trại chủ nghe có tỷ thí liền vỗ tay cao hứng nói: “Tốt, tốt, ta cũng muốn thử võ công của nhi tử ta so với người trong tiêu cục xem ai hơn.”

Niên Sở Hoằng nhướng mày hỏi: “Vậy nếu chúng ta thắng thỉnh trại chủ thả người cùng trả vật để chúng ta rời đi.”

“Được, nhất ngôn cửu đỉnh.” Trại chủ cực kỳ tự tin với võ công của nhi tử mình. Hắn vỗ vai nhi tử nói: “Cha giúp được đến đây thôi, có thú được nhi tức phụ hay không là phải xem thực lực của ngươi rồi.”

Đương nhiên người ứng chiến sẽ là Hứa Bộ Nam rồi nhưng Lương Tuấn Hy vẫn đứng ở bên đó a. Lương Vân Kha vội chạy đến đỡ hắn đến chỗ của mình. Bàn tay được cách ly kiểu đặc biệt của đại ca cũng để hắn hiểu được chuyện gì xảy ra nên nào dám chạm vào.

Hôm qua bản thân hắn vốn muốn lấy chăn đến cho đại ca, ai biết vừa mở lều ra đã ngửi được mê dược hương. Trong lòng thầm hô không tốt, muốn há mỏ la to để mọi người cảnh giác liền ăn ngay một gậy sau ót rồi bất tỉnh nhân sự để hắn đến giờ này vẫn còn cảm thấy đau.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Ở giữa Hứa Bộ Nam cùng thiếu trại chủ nhận vũ khí xong đôi bên liền giao chiến. Xung quanh mọi người im lặng xem, đương nhiên đều hy vọng bên của bản thân chiến thắng rồi. Niên Khai Điềm đặt tay ở lồng ngực, mở to mắt nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Hứa Bộ Nam. Hắn vì nàng mà xuất chiến a!Lương Tuấn Hy cúi đầu giơ bàn tay lúc nãy được nàng nắm lên, đưa lên mũi chậm rãi ngửi mùi hương của nàng trên tay mình. Bàn tay từ từ nắm chặt, hắn không muốn nhường nàng cho Hứa Bộ Nam mà hắn càng là không thể nhường. Nàng có thể không thích hắn, nàng có thể gả cho nam nhân khác, nhưng tuyệt không phải Hứa Bộ Nam.

Lương Vân Kha nhìn thấy hành động kia cùng cảm nhận được hàn ý, hắn nhịn không được thân thể run lên một cái, nhỏ giọng hỏi: “Đại ca, có chuyện gì sao?”

Lương Tuấn Hy khẽ lắc đầu, tay cũng đặt trở xuống. Vì sao nàng lại có hứng thú với Hứa Bộ Nam như vậy? Vì sao nàng lại không thích hắn? Đây là hai câu hỏi hắn luôn hỏi bản thân từ khi bị nàng khí đến nay mà vẫn chưa có đáp án.

Hứa Bộ Nam dùng một chiêu thức cuối cùng tước được kiếm của thiếu trại chủ. Hắn ôm quyền khách khí nói: “Thiếu trại chủ đã nhường.” Dứt lời trở về đứng bên Niên Khai Điềm trong tiếng vỗ tay khen ngơi vui vẻ của đám huynh đệ trong tiêu cục, bộ dáng rất tự tin.

“Tốt, không ngờ võ nghệ của tiêu cục lại cao như vậy a.”

Trại chủ rất khó chịu nhưng cũng không làm gì được, tán thán một câu từ đáy lòng. Hắn hạ lệnh trả rương tang vật cùng vũ khí và ngựa cho đám người tiêu cục.

Niên Khánh Tụ nhân cơ hội này liền nói: “Nếu có cơ hội ghé đến đây thỉnh trại chủ nên mặt chiếu chố.”

“Đó là đương nhiên.” Dù là không vui nhưng vẫn phải cười, trên giang hồ không thể nói không giữ lời được. Hắn lại nhìn Lương Tuấn Hy nói: “Lương tiểu tử, nếu không phải bổn trại chủ không có nữ nhi thì sớm đã giữ ngươi lại rồi.”

Lương Tuấn Hy lễ phép chấp tay: “Tạ trại chủ xem trọng, tại hạ vô tài vô đức cảm thấy hổ thẹn.” Trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng may là không có nếu không hắn có tự sát cũng không ở lại đâu.

Niên Sở Hoằng cùng Niên Khánh Tụ nhìn nhau rồi thầm thở dài. Người người đều thấy được Lương Tuấn Hy xuất sắc vì sao Niên Khai Điềm lại cố chấp như vậy a.

Hứa Bộ Nam khó chịu, mắt đầy hận ý. Rõ ràng hắn là người đánh thắng thế mà tên trại chủ kia chỉ xem trọng một tên hạt tử như Lương Tuấn Hy. Toán cái gì a?Niên Khai Điềm nhìn sắc mặt khó coi nhi nuốt phải ruồi của Hứa Bộ Nam nhẹ giọng hỏi: “Đại sư huynh nơi nào không khỏe sao?”

“Không có.” Hứa Bộ Nam ngẩng đầu lên lại trở về sắc mặt thân thiện, hắn nhìn Lương Tuấn Hy nói: “Thật khâm phục Hy huynh, cái gì cũng chưa từng làm lại được trại chủ xem trọng như vậy.”

“Võ công của Hứa huynh chẳng phải là cũng rất cao đó sao, ta đây bái phục bái phục.” Lương Tuấn Hy nho nhã khẽ gật đầu khách sáo.

Trại chủ tiễn bọn họ xuống núi, đứng tại chân núi nói: “Sẽ không phải Niên tổng tiêu đầu là chọn Lương tiểu tử vi nữ tế chứ?” Hắn là một sơn tặc, ruột gan đều thẳng nghĩ gì nói đó không có văn hoa lòng vòng.

Lương Tuấn Hy nghe được mặt hiện lên phi sắc, hắn cúi đầu im lặng nghe đáp án của Niên Sở Hoằng. Hắn cũng rất muốn biết, bá mẫu xem trọng hắn vậy bá phụ có xem trọng hắn hay không, có tin tưởng hắn giao Điềm Diềm cho hắn hay không.

Niên Khánh Tụ sợ đại ca lúng túng liền bật cười đỡ lời: “Trại chủ, kỳ thực ta cũng chọn phải Tuấn Hy làm nữ tế của mình a. Ngươi thật là tinh mắt vừa nhìn đã chọn ngay hắn rồi.”

“Ai nha...chỉ tiếc ta lại không có nữ nhi.” Trại chủ lắc đầu tiếc nuối, hắn lại liếc mắt nhìn Lương Tuấn Hy đã an tọa trên lưng ngựa: “Nữ nhân nào thú được tiểu tử này nhất định rất có phúc khí a.”

Niên Khai Điềm lại nghe không được câu đó, bởi nàng đang bận nghĩ đến câu của nhị thúc. Nói vậy liền là nhị thúc nhìn trúng Lương Tuấn Hy, vậy có lẽ nhị thúc muốn gả Niên Tuệ Nhàn cho hắn đi. Nếu kỳ này áp tiêu thành công vậy Niên phủ sắp có tin vui rồi nha.

Hứa Bộ Nam càng âm ám hơn một phần. Vì sao mọi người đều sẽ yêu thích Lương Tuấn Hy như vậy? Tên hạt tử đó đến cùng có thứ gì tốt hơn hắn chứ? Chỉ là cứu được Niên Khai Điềm một lần mà thôi, có cần khoa trương như vậy không?

Trại chủ cũng không giữ người nữa, hắn gật đầu nói: “Thời thần không còn sớm, ta tiễn đến nơi này thôi. Có dịp liền cùng nhau uống vài ly.”

“Được, trại chủ hẹn ngày tái ngộ.” Huynh đệ Niên gia chấp tay hướng trại chủ khẽ gật đầu rồi lại xuất phát.

Niên Khai Điềm cũng quay đầu khẽ chào liền thúc ngựa đi theo sau. Dù hắn là sử dụng thủ đoạn bị ổi bắt người nhưng vẫn là rất giữ uy tín, xứng đáng để nàng tôn trọng.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Trại chủ nhìn bóng lưng của Lương Tuấn Hy vuốt vuốt râu. Một người bị mù lại có thể giỏi như vậy, trách không được đi áp tiêu nguy hiểm như vậy cũng được mang theo. Niên gia thực sự biết trọng dụng nhân tài a.

Trại chủ phu nhân tiếc nuối nhìn Niên Khai Điềm cứ như vậy mà rời đi: “Trại chủ, chúng ta mất nhi tức rồi.”

“Phu nhân a, nhi tức có thể tìm lại a, chúng ta không giữ lời hứa liền không có mặt mũi trên giang hồ nữa rồi.” Trại chủ ôm lấy trại chủ phu nhân thán, hắn cũng không muốn như vậy, nhưng thua rồi biết làm sao đây.

Thiếu trại chủ hừ hừ xoay lưng ném lại một câu: “Ta cũng không thích nha đầu đó đâu.” Hắn thua mất mặt như vậy cơ mà, vẫn là trở về uống rượu thôi.

Chương 27: Cẩn thận trúng độc

Nói vậy ải này mới chính thức kết thúc, vậy liền phải suy nghĩ tiếp ải còn lại. Ánh mắt của Niên Khai Điềm không tự chủ rơi vào trên mặt của Lương Tuấn Hy. Hắn thực sự rất giỏi a, nhưng Hứa Bộ Nam cũng rất tốt, mà lòng nàng cũng chỉ có mỗi mình Hứa Bộ Nam thôi.

Trên đường đi, mọi người đều hỏi Lương Tuấn Hy đêm đó hắn thế nào thoát được còn cứu được Niên Khai Điềm nữa. Hắn cũng không có thành thật mà trả lời rằng bản thân bách độc bất xâm nên mê dược không có tác dụng, hắn chỉ qua loa bảo bản thân chưa ngủ nên vô tình nghe được có người xông vào thôi. Hắn lại biết y thuật nên không có ai nghi ngờ về lời của hắn. Lương Vân Kha bị bắt cũng là do bị đánh ngất mà thôi, còn có dấu vết sau ót làm chứng cơ mà.

Chỉ là mọi người đều tán thưởng hắn khiến Hứa Bộ Nam cực kỳ không vui. Tay nắm chặt dây cương một bụng khí không chỗ phát tác.

Niên Khai Điềm quan tâm ở bên cạnh hỏi lên hỏi xuống mà cũng không thu được thứ gì. Hắn toàn trả lời qua loa thôi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lại đi qua hơn mười ngày, trong đoàn vẫn như lúc đầu chỉ có tiếng cãi vã của Thước nhi cùng Lương Vân Kha là ầm ĩ khiến mọi người cười đến híp mắt thôi. Mọi chuyện cũng rất bình thường không có gì đặc biệt phát sinh.

Điều này khiến Niên Khai Điềm đinh ninh rằng đã xảy ra hai chuyện nhất định sẽ không có chuyện kia nữa. Thế nên tâm trạng nàng cũng thoáng buông xuống rất nhiều. Chỉ cần giao xong rương tang vật này liền mọi chuyện kết thúc rồi.

Cũng gần đến kinh thành rồi nên dọc đường thấy được rất nhiều lưu xá. Niên Sở Hoằng chọn một lưu xá vắng người nhất để cả đoàn có chỗ nghỉ ngơi đầy đủ cho mọi người, rồi sớm dừng chân tại đây nghỉ ngơi. Hắn bước vào phòng viết một lá thư gửi nhét vào chân bồ câu gửi về cho thê tử.

Mọi người đều là chạy về phòng ngủ một giấc mới dùng bữa. Niên Khai Điềm cùng Thước nhi một phòng. Vừa bước vào phòng Thước nhi đã mở miệng cằn nhằn: “Tên Lương Vân Kha kia suốt ngày kiếm cơ gây sự với nô tỳ vì sao không thấy tiểu thư nói gì?”

“Ngươi cùng hắn đến cùng xảy ra chuyện gì mà ta chưa biết?” Niên Khai Điêm nâng mắt nhìn Thước nhi hỏi.

Thước nhi ngồi xuống ghế bên bàn tròn, mông đặt xuống mặt ghế tay cũng vỗ xuống mặt bàn: “Nô tỳ bị trói cùng hắn a, nô tỳ bị hắn kéo đi không kịp hắn không đi chậm lại thì thôi còn chê nô tỳ béo nên đi không nổi nữa.” Càng nhắc càng tức giận, mấy hôm nay muốn nói với tiểu thư lại ngại ngùng không dám mở miệng, hôm nay nếu còn nhịn nữa bụng nàng nhất định sẽ nổ cho mà xem.

“Hắn bảo, Hy ca mang đồ đến cho tiểu thư nhất định tất cả đều nằm trong bụng của nô tỳ nên nô tỳ mới mập mạp như vậy.” Thước nhi càng nói càng khẩu vô già lan không ý thức được tiểu thư nhà mình có thiên về mình hay không.

“Người nhìn xem, nhìn xem.” Thước nhi vừa nói vừa dang hai tay ra xoay một vòng cho Niên Khai Điềm xem: “Nô tỳ nào có mập mạp gì như hắn nói a.”

Niên Khai Điềm rất vô lương tâm cười khanh khách: “Còn không phải sao?” Lúc trước thì đúng là như vậy, kể từ khi nàng trùng sinh thì mọi thứ liền đã khác rồi.

“Rõ ràng không phải nha.” Thước nhi nào chịu bị oan uổng a, “Tiểu thư vừa nghe nô tỳ khen liền tranh lấy ăn hết  a.” Mà nàng cũng đây có mập mạp gì như Lương Vân Kha nói đâu chứ.

“Được rồi được rồi, ta đi ngủ đây.” Dứt lời Niên Khai Điềm cởi hài lăn lên trên giường, lầm bẩm thán: “Ngồi ngựa mệt mỏi quá, lâu lắm mới được nằm nệm a, thật thoải mái!”

“Nô tỳ cũng cảm thấy như vậy a.” Thước nhi ôm lấy cái nhuyễn tháp không buông. Đúng là rất lâu rồi mới có cảm giác này nha.

“Ngươi sắp thành heo rồi.” Niên Khai Điềm cười khúc khích chọc xong một câu cũng ôm chăn nệm nhắm mắt ngủ thật ngon.

Thước nhi hậm hực trừng mắt rất lâu mới nhắm mắt lại. Tên Lương Vân Kha đáng ghét kia còn bảo Niên phủ là xem nàng như heo mà nuôi chứ không phải nha hoàn. Tiểu thư còn hùa theo hắn trêu nàng nữa, thật là tức chết người!
- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến tối, không hẹn mọi người đồng loạt bước ra ngoài ngồi vào trong chỗ ở dưới lầu. Niên Khánh Tụ phụ trách gọi món ăn cùng tính bạc. Đại ca hắn chính là không thể tính toán a, mà Niên Khai Điềm lại cũng y hệt như vậy thế nên hắn mới phải lúc nào cũng theo đi áp tiêu a, tránh đại ca bị người lừa gạt.

Lương Tuấn Hy cũng bước đến hắn được mời ngồi cùng bàn với Niên Khai Điềm. Lần này hắn chính là cứu mọi người, đương nhiên là được đặt cách rồi, đó là có chưa kể đến bình thường hắn cùng có thể ngồi cùng bàn ăn cùng Khúc thị nữa.

Thước nhi cùng Lương Vân Kha ngồi ở bàn bên cạnh liên tục trừng mắt nhau tóe lửa. Đám người nhìn thấy sấm sét lôi quang phát ra từ hai người đều không hẹn cùng dời bàn tránh xa bọn họ ra.

Trong lúc đợi dọn món, Niên Khai Điềm chu mỏ qua bên đó nhiều hứng thú trêu ghẹo: “Xong chuyến áp tiêu này xem ra Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia liền sắp đón nhi tức rồi.”

Thước nhi tạm thời dời tầm mắt không hiểu hỏi: “Tiểu thư có ý tứ gì nha?” Sẽ không phải tiểu thư muốn gả qua đó chứ?

Lương Vân Kha cũng không hiểu mà quay đầu nhìn Niên Khai Điềm. Nàng đáp ứng gả cho đại ca hắn sao? Nghĩ đến đây hắn lại nhìn nhìn quan sát sắc mặt của đại ca. Nhưng sắc mặt kia chính là nói cho hắn biết suy đoán của hắn là sai a.

Lương Tuấn Hy tốt bụng giải thích cho hai người từ đâu rơi xuống biết: “Chính là hai người các ngươi sắp thành thân a.” Hai người này chính là quá thiên chân rồi, ngụ ý rõ như ban ngày mà cũng không hiểu, thật là không còn biết nói gì nữa.

Nghe xong, Thước nhi cùng Lương Vân Kha không hẹn cùng lùi về phía sau một chút hô to:

“Sẽ không, đánh chết ta cũng sẽ không gả cho hắn.”

“Sẽ không, đánh chết ta cũng sẽ không thú nàng.”
Niên Khai Điềm che miệng cười khúc khích, ánh mắt đầy giảo hoạt đảo qua đảo lại giữa hai người. Chẳng phải trong các vở kịch các cặp đôi bắt đầu đều là từ cãi vã mà thành sao, hai người này cũng không ngoại lệ đi.

Món ăn rất nhanh được dọn ra, mọi người cầm đũa lên chuẩn bị ăn lại nghe được huynh đệ Lương gia đồng đời lên tiếng ngăn cản: “Chậm đã.”

Thước nhi câm hận trừng mắt Lương Vân Kha mắng: “Còn đợi gì nữa, sẽ không phải ngươi muốn ăn hết chứ?”

Lương Vân Kha mím chặt môi trừng hồi Thước nhi. Đây là loại nữ nhân gì, vì sao chỉ biết mỗi ăn thôi? Lần này là vận chuyển tang vật a, hắn đương nhiên là phải thận trọng rồi.

Lương Tuấn Hy thập giọng nói: “Bá phụ, thúc phụ bên trong có hạ độc dược, loại dược này sẽ phát tác trong vòng hai khắc.” Hắn đã từng thử không ít dược nên đối với những thứ này, hắn dùng mũi liền có thể phân tích ra được.

Niên Sở Hoằng nghe được liền vỗ bàn hô to: “Mau bắt hết người trong điếm đến cho ta.” Hai khắc mới phát tác, đây là để bọn họ ăn nhiều một chút rồi mới phát độc, đến khi độc phát liền khống chế không được mà chết sạch.

Đám người nghe được lập tức cầm vũ khí đứng lên. Rương tang vật huynh đệ Niên gia đi đâu cũng mang theo bên mình thế nên hiện đang ở bên cạnh bọn họ.

Niên Khai Điềm sợ đến ném đũa xuống đất, sắc mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, lắp bắp hỏi: “Ngươi chắc chứ?” Tay nàng đưa đến thắt lưng, nắm chặt nhuyễn tiên tùy thời rút ra.

“Ân.” Lương Tuấn Hy gật đầu chắc chắn. Hắn lại ôn nhu nói: “Đừng sợ, có ta, ta sẽ không để nàng xảy ra chuyện.”

Chỉ một câu của hắn khiến tim nàng đập đến loạn nhịp, đôi tai nóng lên đỏ bừng bị lộ ra ngoài vì tóc cột đuôi ngựa cao. Tay còn lại nàng đưa lên ngực cảm nhận, nàng sẽ không phải là...Không, sẽ không, người nàng thích rõ ràng là Hứa Bộ Nam cơ mà. Nàng còn không phải là loại nữ nhân thay tâm như vậy.

Niên Khánh Tụ nắm chặt trường kiếm trên bàn, sợ có người ập vào không kịp đề phòng. Niên Sợ Hoằng cũng là nắm chặt chuôi đao được treo bên hông. Chỉ cần chờ người đến liền xuất đao khỏi vỏ.

Lúc này đám người được sai đi bắt người đã trở về. Bọn hắn mang được một tên tiểu nhị đến, còn đám người khác không tìm thấy một ai.

Tên tiểu nhị quật cường không chịu quỳ, bị một người đá khiến chân cong loan, vai bị ấn xuống khiến hắn quỳ trên mặt đất. Đôi mắt hắn trừng to không phục.

“Các ngươi có tổng cộng bao nhiêu người?” Niên Sở Hoằng lạnh giọng thẩm vấn, đoản đao rút ra đặt tại yết hầu của tên tiểu nhị.

Chỉ là tên tiểu nhị kia cực kỳ ngoan cố, hắn lấy sức chóm người ra phía trước một cái. Đao xuyên yết hầu, đến kêu một tiếng cũng không có, chỉ thấy mắt ở hắn trợn to rồi gục xuống.

Niên Khánh Tụ nhíu chặt mày nhìn Niên Sở Hoằng: “Đại ca, hắn tự sát rồi, xem ra chúng ta chỉ có vờ trúng độc mới bắt được hết đám người kia thôi.”

“Tuấn Hy, ngươi xem, khi độc phát tác sẽ là một trạng huống thế nào.” Niên Sở Hoằng tiếp nhận góp ý của Niên Khánh Tụ, hạ giọng phân phó Lương Tuấn Hy.

Lương Tuấn Hy múc một thìa canh đưa lên mũi ngửi. Hắn phải phân tích kỹ dược liệu bên trong mới có thể cho ra đáp án chính xác được. Lát sau hắn tụ mọi người lại nói nhỏ một trận.

Chương 28: Kinh thành phồn hoa

Sau khi mọi người giải tán có người hô to: “Sao không thấy đại sư huynh đâu a.”

Có người lại nói: “Lúc nãy đại sư huynh bảo đi nhà xí rồi.”

Niên Khánh Tụ nghe vậy liền hạ lệnh: “Vậy ra ngoài tìm hắn đi, nhỡ là hắn không biết...”

Lời còn chưa dứt đã bị Niên Sở Hoằng cắt đứt: “Không cần, đợi hắn vào mới nói tránh đả thảo kinh xà.”

Mọi người nghe vậy cũng là ngồi trở về vị trí. Thức ăn được bọn họ giả vờ ăn, thực chất là đổ xuống dưới gầm bàn che mắt.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đúng hai khắc, mọi người lấy một ít dược liệu có màu giống máu được Lương Vân Kha đưa cho nhỏ lên khóe mắt cùng khóe miệng rồi đồng loạt gục xuống bàn. Niên Khai Điềm một lòng lo lắng cho Hứa Bộ Nam nhưng vẫn là làm theo.

Bên trong không một chút tiếng động, chưa qua bao lâu, đã thấy được cửa bị người đẩy ra. Một đám người nghe tiếng bước chân chừng tám chín người bước vào. Bọn người đó cầm vũ khí trong tay cẩn thận dò la.

Chỉ là khi bọn hắn đã vào trong hết thì cửa đột nhiên bị Thước nhi đứng phía sau đóng lại. Mọi người cầm lấy binh khí lập tức xông lên bắt người.

Tiếng binh khí tương qua rất lâu chứng tỏ thực lực của bên kia cũng rất tốt. Có người cầm kiếm chém tới chỗ Thước nhi, Thước nhi cũng lấy kiếm trong tay chặn lại. Nàng không có đường lui lại là nữ tử làm sao sánh được với nam tử.

Chỉ là nam tử kia bị Lương Vân Kha một kiếm đâm xuyên tim mà chết. Hắn không nghĩ gì nhiều, túm lấy eo của Thước nhi xoay người về chỗ đám người Niên Sở Hoằng đang ngồi, miệng cũng không quên lầm bầm: “Ăn nhiều như vậy làm gì, nặng chết được.”

Thước nhi tức tối hô to: “Ta nào có bảo ngươi cứu, bản thân yếu đuối còn chê bai ta nặng. Do ngươi không đủ sức thì đúng hơn.”

Hứa Bộ Nam lúc này đột nhiên đẩy cửa mà vào, cả người hắn toàn máu ôm lấy cánh tay lảo đảo bước vài bước: “Sư phụ, có mai phục.” Cố sức nói xong liền ngất mất.

Đám người kia bị bắt đều là tự sát mà chết. Niên Khai Điềm lo lắng chạy đến đỡ lấy Hứa Bộ Nam: “Mau cứu người, cứu người.” Hai dòng lệ nóng lăn trên gương mặt xinh đẹp của nàng, nàng không muốn hắn chết, không muốn a.

Lương Vân Kha lập tức chạy đến thay Hứa Bộ Nam bắt mạch. Một đám người khác nâng Hứa Bộ Nam về phòng để Lương Vân Kha điều trị.

Niên Sở Hoằng kéo Niên Khai Điềm ra an ủi: “Đừng lo, hắn sẽ không có việc gì.” Niên Khai Điềm ôm lấy phụ thân khóc rống.

Lương Tuấn Hy đứng đó cả lòng lạnh xuống, hai tay xuôi bên thân nắm chặt lại. Nếu là tinh mắt còn nhìn thấy cả người hắn khẽ run. Bên tai hắn vang vọng tiếng khóc của nàng, đôi mày nhíu chặt không còn thấy được khẽ hở nữa.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Một lát sau Lương Vân Kha bước ra báo cáo kết quả: “Hứa huynh bị trúng một chưởng, tay trái bị thương, còn kém hai tấc liền đến gân mạch rồi. Cũng may có thể chữa, chỉ là phải mất thời gian hồi phục a.”Nghe được kết quả Niên Khai Điềm trợn to mắt không tin. Đây cũng là kết quả của đời trước. Vậy nói ra ải này cũng qua rồi, chỉ mỗi Hứa Bộ Nam bị thương thì mọi người đều bình an, đây cũng xem như là rất tốt rồi.

Niên Khai Điềm không chịu quay về phòng mà nằng nặc đòi lưu lại bên Hứa Bộ Nam. NiênSở Hoằng hết cách nên cùng Niên Khánh Tụ trở về phòng thương lượng xem rương tang vật tối nay nên an trí thế nào cho tốt.

Lương Tuấn Hy bước đến hắn đưa hai tay lên mò đến chỗ Niên Khai Điềm, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Nàng trở về nghỉ ngơi, Hứa huynh có ta cùng nhị đệ, an tâm.”

“Ngươi muốn nghỉ ngơi liền tự ngươi đi đi, ta không đi.” Niên Khai Điềm cố chấp nói, chân đã bước vào trong phòng.

Lương Vân Kha mím chặt môi, đưa tay đỡ lấy Lương Tuấn Hy giúp hắn bước theo Niên Khai Điềm, cũng không quên mở miệng nhắc nhở: “Đại ca, còn chừng hai bước nữa đến bậc cửa.” Hắn thực sự không thể hiểu nỗi, đến cùng đại ca coi trọng nữ nhân này thứ gì. Nhưng đại ca thích, hắn làm sao nói được gì...

“Ân, đa tạ.” Lương Tuấn Hy khách sáo vài từ, trong đầu cũng như vẽ ra được khoảng cách của mình cùng bậc cửa. Nhờ sự nhắc nhở kia, hắn thuận lợi tiến vào bên trong, đến bên cạnh Niên Khai Điềm.

Lúc này Hứa Bộ Nam đang nằm trên giường, thấy người vào hắn mở mắt cố sức chống giường đứng lên. Âm thanh yếu ớt nén đau nói: “Ta không sao, không cần người chăm sóc, sư muội cùng Hy huynh Vân Kha đệ trở về đi.”

Niên Khai Điềm nhanh chân bước đến đỡ hắn ngồi vững: “Bị thương thành như vậy rồi còn bảo là không sao, nhỡ lúc tối khát muốn uống nước thì sao, ta ở lại chăm sóc đại sư huynh.” Là kẻ nào lại đả thương hắn nặng như vậy, để nàng bắt được tên đó, nàng nhất định để hắn khóc có tiết tấu.

Lương Tuấn Hy bước đến bên giường, nhẹ gật đầu một cái: “Điềm Điềm nói có lý, để nhị đệ ở đây với Hứa huynh là được. Nàng là nữ tử chưa xuất khuê làm sao có thể cùng nam tử đơn độc ở trong một căn phòng được.” Hắn làm sao để nàng ở cùng Hứa Bộ Nam được.

Nói câu cuối, mặt hắn có chút đỏ nhớ lại lần trước ngồi ở phòng tửu lâu, lúc đó chẳng phải nàng cũng cùng hắn đơn độc trong một phòng sao. Đó lại chưa tính đến lần trước cõng nàng chạy vào rừng cây nữa. Thế là hắn thêm một câu: “Nhất là vào lúc này, trời đã tối rồi, tránh người đàm tiếu.”

Niên Khai Điềm vốn là tâm như lửa đốt vì khẩn trương Hứa Bộ Nam nay còn bị lên lớp, thế là miệng nhanh hơn não, nàng thẳng thắt lưng, quay sang huynh đệ Lương gia mắng: “Đàm tiếu thì đã sao, ai cần ngươi xen vào, phản chính sau này ta cũng...”Nói đến đó nàng mới phát hiện bản thân nói sai, mặt tức khắc đỏ đến mang tai, lại nóng bừng bừng như người phát sốt. Mạnh xoay người sang nơi khác, đưa lưng về phía đám nam nhân.

Đáng chết, vì sao nàng lại có thể nói ra lời không biết xấu hổ như vậy cơ chứ. Hai tay nàng ôm lên mặt, răng cắn chặt môi không nói thêm gì nữa.

Hứa Bộ Nam nghe được tâm hoa nộ phóng đắc ý nhìn huynh đệ Lương gia. Đáng tiếc Lương Tuấn Hy nhìn không thấy, nếu không hắn nhất định sẽ càng vui hơn nữa.

Lương Vân Kha cực kỳ không cam lòng thay đại ca của mình nhưng lại không thể nói gì hơn. Nếu không phải đại ca từng nói chỉ thú mình nàng thì hắn cũng không cần khó chịu như vậy, chỉ cần nhanh chóng ném nàng cho Hứa Bộ Nam liền xong rồi.

Tâm của Lương Tuấn Hy dường như ngừng đập, nàng quyết ý rồi sao? Nàng thực sự sẽ gả cho Hứa Bộ Nam mà không phải hắn sao? Đầu hắn không khỏi cúi thắp, khẩu khí thập phần kiên quyết nói: “Cho dù là thế nào đi nữa cũng không được.”

“Ngươi...” Quên cả xấu hổ, Niên Khai Điềm mở to mắt trừng Lương Tuấn. Nàng cũng không biết nên mắng hắn thứ gì cho phải. Thở phì phò vài ngụm liền nắm tay hắn kéo ra ngoài: “Ngươi mau ra ngoài đi, trong này không có chuyện của ngươi.”

Lương Vân Kha nhanh tay, hắn đỡ được Lương Tuân Hy bước qua khỏi bậc cửa tránh hắn(LTH) té ngã. Lương Tuấn Hy vốn muốn gõ cửa nhưng lại bị Lương Vân Kha ngăn lại.

“Đại ca, huynh mặc kệ nàng đi. Nàng rõ ràng không xem trọng ngươi, lại không thích sự quan tâm của ngươi.”

Lương Tuấn Hy khẽ thở dài nói: “Vậy nhị đệ trở về nghỉ ngơi đi, ta ở đây là được rồi.”

“Ta làm sao an tâm, ta ở đây bồi đại ca vậy.” Nhỡ chút đại ca muốn đi nơi nào thì sao, hắn vẫn là nên lưu lại. Ai bảo đại ca hắn nhìn trúng một nữ nhân vô tâm như Niên Khai Điềm chứ.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niêm Khai Điềm đóng cửa một cái, trong lòng vẫn không ngừng run. Lúc nãy nàng không suy nghĩ, suýt chút nữa làm hắn ngã rồi. Nàng đưa tay liên tục đặt ở tâm khẩu, cố gắng trấn tĩnh bản thân, muốn mở cửa ra xem hắn thế nào lại tâm tính tự kiêu không cho phép.

Sau khi khôi phục tinh thần, nàng thấy Hứa Bộ Nam ngồi ở bên giường nhìn chằm chằm bản thân. Nàng mỉm cười bước đến chỗ hắn: “Đại sư huynh cũng sớm nghỉ ngơi đi.”

Hứa Bộ Nam nhìn ra ngoài cửa, lại nhìn nàng nói: “Sư muội a, kỳ thực ta cảm thấy Hy huynh nói có lý, cô nam quả nữ không nên ở chung một phòng, nhất là vào loại thời điểm như thế này.” Khi hắn nói ra lời này, hắn cảm thấy Niên Khai Điềm sẽ không thể lưu lại lâu, vì vậy hắn trước mở lời.

Niên Khai Điềm cụp mắt nghĩ ngợi một lúc mới nói: “Muội lưu lại một chút, đại sư huynh ngủ rồi muội rời đi, được không?” Kỳ thực, không hiểu vì sao đột nhiên nàng không muốn lưu lại nữa. Có thể vì nghe được đoạn đối thoại của huynh đệ Lương gia bên ngoài, hay là vi hành động vô lễ của bản thân lúc nãy.

“Được. Vậy trước tạ qua sư muội chiếu cố ta.” Hứa Bộ Nam nói xong liền nằm xuống giường.

Thấy hắn dùng một tay kéo chăn, Niên Khai Điềm liền giúp hắn giũ chăn, đắp kín người. Nàng là một người cầm binh khí từ nhỏ, tuy có một thời gian không cầm nhưng tuyệt đối không thể nhẹ nhàng như hai vị đường tỷ muội ở Niên gia được. Vì vậy, động tác của nàng vẫn sẽ có chút thô lỗ khiến người nhìn thấy sẽ có cảm giác gả không ra được cửa.

Chương 29: Dạo kinh thành

Hứa Bộ Nam nằm xuống không lâu Niên Khai Điềm liền đứng dậy rời đi. Nàng vừa mở cửa đã thấy Lương Tuấn Hy đứng ở đối diện cách mình chưa đầy ba bước chân, bên cạnh hắn còn có Lương Vân Kha.

“Các ngươi vì sao còn chưa nghỉ ngơi?” Thu hồi kinh ngạc của mình, nàng vừa xoay người đóng cửa lại vừa hỏi.

“Ta không yên tâm nàng.” Lương Tuân Hy như thật mà đáp. Hắn thực sự không an tâm nàng, sợ nàng thụ khi dễ.

Niên Khai Điềm bĩu môi hơi cúi đầu. Hứa Bộ Nam bị thương thành như vậy rồi a, làm sao có thể làm gì nàng được cơ chứ. “Lúc nãy, ta có chút thô lỗ, làm việc không có chú ý đến ngươi, thật xin lỗi.” Dù gì cũng là lỗi của nàng, tuy hắn không nói cũng không có nghĩa là nàng không áy náy.

Lương Vân Kha nghe được thì tâm tình hòa hoãn lại không ít. Xem như nàng vẫn còn có chút lương tri, còn biết đại ca hắn vì nàng khổ sở như vậy.

Lương Tuấn Hy còn chưa mở lời thì đã nghe nàng nói: “Được rồi, ta trở về phòng nghỉ ngơi, ngươi cũng nghỉ ngơi đi.” Nàng nói xong cũng không nhìn bọn hắn nữa, nhấc chân trở về phòng của mình.

Nhìn nàng rời đi hai huynh đệ Lương gia cũng trở về phòng.

Vừa trở lại phòng Niên Khai Điềm đã nhìn thấy Thước nhi nằm ôm lấy gối nhỏ trên nhuyễn tháp ngủ ngon lành. Bên khóe miệng còn thấy rõ có vệt nước bọt chưa khô nữa chứ. Nàng nhếch môi cười, trách không được Lương Vân Kha lại so sánh nàng ta với heo rồi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến sáng mọi người lại tiếp tục lên đường, do Hứa Bộ Nam bị thương nên được đặt cách ngồi lên trên xe đẩy bên cạnh rương tang vật. Suốt chặn đường đi, Niên Khai Điềm vô cùng chiếu cố hắn. Lương Tuấn Hy biết lại xem như không biết, chỉ điềm đạm cưỡi ngựa mà thôi.

Không qua bao nhiêu này, cuối cùng cũng tiến vào kinh thành. Niên Khai Điềm ngồi trên ngựa nhìn dòng người tấp nập ra vào đi lại trong kinh thành mà lòng vô pháp trấn định. Đã hai đời rồi, lần đầu nàng đến đây, càng là lần đầu nhìn thấy thành trì phồn hoa đồng đúc như vậy.

Hiện tại trong mắt của nàng cũng chỉ có mỗi kinh thành hoa lệ, còn Hứa Bộ Nam sớm bị nàng ném ra sau ót rồi. Tròng mắt liên tục đảo, đầu liên tục xoay hiếu kỳ với mọi thứ hệt như một tiểu hài tử lần đầu xuất môn vậy.

Niên Sở Hoằng thấy được lập tức bật cười nói: “Chúng ta đến Đại Lý tự của hình bộ, Điềm Điềm đi tìm khách điếm đi. Phải nhớ kỹ đếm đủ đầu người a.” Đây là thành toàn cho nữ nhi đi dạo kinh thành. Bởi số bạc còn lại không nhiều, nên xong việc nghỉ ngơi một ngày liền sẽ hồi Lan Châu, sẽ không có cơ hội dạo kinh thành.

Niên Khánh Tụ lấy chút bạc đưa cho Niên Khai Điềm nói: “Đây là bạc đặt cọc phòng.” Nói xong nhớ ra chất nữ này đối với số học vô cùng tệ hại, cuối cùng phải thu lại bạc nhìn sang Thước nhi đưa cho nàng: “Vẫn là ngươi giữ đi. Nhớ tìm nơi nào giá cả hợp lý a!”

“Vâng.” Thước nhi cười hì hì tiếp nhận hà bao, cẩn thận giấu trên người.

Niên Khai Điềm bận rộn hiếu kỳ nên cũng không để ý đến thái độ của nhị thúc mình. Nàng nghe phân phó xong lập tức lĩnh mệnh: “Vậy nữ nhi đi tìm trước a, tìm được sẽ đến hình bộ thông tri mọi người.”

“Được.” Huynh đệ Niên gia hào sảng đáp ứng.

Lương Tuấn Hy nghe được tiếng ngựa quay đầu, lập tức gọi lại: “Điềm Điềm ta...” cũng muốn đi cùng nàng.

Vế sau còn chưa ra khỏi miệng, Niên Khai Điềm đã cắt đứt: “Ngươi đi cùng phụ thân bọn họ đi, ta tự đi được.” Dứt lời lập tức cùng Thước nhi cưỡi ngựa ung dung rời khỏi.

Hứa Bộ Nam nhếch mép khinh bỉ Lương Tuấn Hy. Hắn còn bị bỏ lại huống hồ một tên hạt tử vướn tay vướn chân. Nhưng vẫn nhịn không được mà lên tiếng mát mẻ: “Ta nói a, Hy huynh đi cùng là vì áp tiêu hay vì sư muội a?”

“Ta nói từ đầu rồi, đều vì Điềm Điềm. Do Hứa huynh không lưu tâm nên không nhớ mà thôi.” Lương Tuấn Hy khẽ chau mày đáp, lời của hắn rất trực tiếp, để mọi người nghe xong đều đồng thanh thở dài. Mọi người nhìn rất rõ tâm ý của Niên Khai Điềm, cũng không tin hắn cảm nhận không được.

Huynh đệ Niên gia bốn mắt nhìn nhau không nói gì. Sau đó cả đoàn người cùng đến đại lý tự giao tiêu.- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lại nói về Niên Khai Điềm cùng Thước nhi, bọn họ rất nhanh tìm được một khách điếm, chỉ là không phải trong kinh thành mà cách nam môn xa một chút. Bởi trong kinh thành khách điếm đều rất đông khách, càng là không đủ cho đám huynh đệ lưu lại, hai là giá phòng quá cao, căn bản trả nổi nhưng không đủ lộ phí trở về.

Sau đó hai người để ngựa ở khách điếm, đi vộ trở vào thành tham quan. Thước nhi sợ đám người Niên Sở Hoằng đợi lâu liền thúc giục tiểu thư nhà mình đến đại lý tự, chỉ là Niên Khai Điềm xua xua tay nói: “Đám nam nhân bàn thương vụ lâu lắm, chúng ta chơi thêm chút nữa đi.”

“Tiểu thư, nơi này ngược đường với Đại Lý tự a.” Nếu có đi dạo cũng nên đi thuận đường với đại lý tự mới đúng. Vả lại đến gặp lão gia bọn họ thông báo xong muốn đi đâu mà chẳng được a.

“Vậy ngươi đến Đại Lý tự báo cáo đi, ta ở đây chơi đến khi nào chán thì trở về.” Niên Khai Điềm chấp tay sau lưng, bày bộ dáng của công tử ca hoàn khố vừa học được khi đi ngang thanh lâu. Quả nhiên làm nam nhân thật có lợi, muốn xuất nhập chỗ nào cũng được, chỉ là nam nhân thì không gả được cho Hứa Bộ Nam, nàng mới không làm.

Thấy khuyên nhủ vô ích, Thước nhi cũng không nói gì nữa. Hai người lại bước đến một nhai đạo khác, Niên Khai Điềm trong lúc lơ đãng thấy được một nam tử chạy đến phương hướng của mình. Nàng đưa tay đến thắt lưng, rút nhuyễn tiên, huy lên rồi hạ mạnh xuống sau đầu gối của người đó.

Nam tử kia đột nhiên bị đánh ngã sấp xuống, mặt bởi vì đập mạnh xuống đất mà đầy máu. Còn chưa kịp đứng lên đã bị Niên Khai Điềm giơ chân đạp lên lưng hắn.

Mọi người xung quanh hiếu kỳ vây lại xem, chỉ chỉ chỏ chỏ nói Niên Khai Điềm làm nữ nhân lại động thủ động cước, không chút thục nữ, còn có người lại bảo rằng nàng thô lỗ như vậy nhất định có cha sinh không có mẹ dạy...

Nghe vào tai Niên Khai Điềm cùng Thước nhi đều đen mặt lại. Thước nhi cực kỳ khó chịu kéo tay nàng nói: “Tiểu thư, chúng ta mau đi thôi, đám người này thật quá đáng.”

Niên Khai Điềm vẫn nhìn tên nam tử chật vật muốn bò dậy dưới chân mình, nàng cố sức dẫm thêm một cái nữa. Nàng còn chưa kịp vì mình thanh minh đã nghe trên đỉnh đầu có âm thanh nho nhã truyền xuống.

“Vị cô nương này, vì sao lại ra tay đánh người giữa thanh thiên bạch nhật như vậy? Xem thường vương pháp tội rất lớn a!”

Nàng ngẩng đầu nhìn người nói chuyện, người đến là một nam tử tuổi chừng bằng Lương Tuấn Hy, một thân cẩm y hoa lệ, ngọc khảm trên chiếc trâm cố định tóc ở đỉnh đầu, ngũ quan so với Hứa Bộ Nam cũng xem như tướng xứng. Tay hắn cầm một chiếc chỉ phiến, phe phẩy ở trước ngực, nhìn bộ dáng rất phong lưu.
Nàng nhấc chân lên, dùng mũi chân mạnh lật người của nam tử nằm trên đất lên, từ một sợi dây lam sắc lộ ra ở vạt áo trước ngực của hắn, moi được một chiếc hà bao bằng gấm, đưa cho vị trước mặt: “Đây có phải của người phía sau lưng ngươi không?”

Chỉ thấy một nam tử phía sau vị đó đưa tay sờ sờ thắt lưng xong, liền hô to: “Phải a, công tử, đó là của chúng ta.” Sau đó hắn tiến lên đưa tay nhận lại hà bao rồi ôm quyền hướng nàng nói: “Đa tạ cô nương.”

Nam tử cầm chỉ phiến kia, gấp phiến lại vỗ vào đầu nam tử vừa nhận hà bao, khẽ trách: “Bảo ngươi giữ có mỗi cái hà bao cũng không xong a!”

“Công tử tha tội, công tử tha tội!” Nam tử kia không ngừng cúi đầu cầu xin tha thứ. Chỉ thấy nam tử cầm phiến lắc đầu phất tay hắn mới im miệng lui về xuống vị trí ban đầu của mình.

Mọi người lúc này đều biết tên kia chính là phường đạo tặc, thế nên cũng không có chỉ trích Niên Khai Điềm nữa mà quay ngược lại chụm nhau nói xấu tên nam tử trên đất. Tên nam tử kia được thả lập tức ôm ngực chen qua đám đông chạy trối chết. Đám đông cũng vì tuồng tan mà tản.

“Không có gì!” Niên Khai Điềm xua tay một cái, xoay người lại, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Đúng là ở kinh thành hoa lệ hơn Lan Châu nhưng người ở nơi này trọng chữ nghĩa, lại buộc nữ nhân phải như hai vị đường tỷ muội của nàng, nữ nhân như nàng căn bản không có chỗ đứng ở nơi này. Thôi bỏ qua đi, làm việc tốt không cần báo đáp, chỉ hy vọng đổi được bình an cho Niên gia là được.

Vị công tử cầm phiến kia thấy Niên Khai Điềm muốn rời đi liền gọi lại, “Cô nương, chờ đã!”

“Có chuyện gì?” Niên Khai Điềm không xoay người, chỉ hơi quay đầu hỏi.

“Tại hạ họ Thủy, tên Ảnh Tư, đa tạ cô nương ra tay giúp đỡ. Lúc nãy còn tra không rõ hiểu lầm cô nương thật hỗ thẹn.” Thủy Ảnh Tư cầm quạt ôm quyền lịch sự nói.

Niên Khai Điềm nhoẻn miệng cười, khách sáo: “Chỉ là một cái nhấc tay không có gì lớn lao.” Nàng biết hắn muốn hỏi tên, nhưng nàng là không muốn nói.

Thủy Ảnh Tư thấy nàng không nói hắn cũng không có truy tiếp, chỉ đơn giản đưa ra một lời đề nghị: “Không biết có thể đãi cô nương một bữa xem như tạ lễ hay không?”

“Vậy thì không cần đâu.” Niên Khai Điềm hơi lắc đầu từ chối. Tự nhiên cùng một nam nhân không quen biết dùng bữa, nàng tuy không phải dạng thiên kim khuê các phải kiêng kỵ mọi thứ nhưng cũng không phải hạng nữ nhân tùy tiện như vậy.

Mặt của Thủy Ảnh Tư như có điều suy nghĩ, hơi chau mày lại. Mắt hắn nhìn qua trang phục của Niên Khai Điềm liền hỏi: “Cô nương từ nơi khác tới?”

Niên Khai Điềm quay người đối diện Thủy Ảnh Tư. Hắn thoạt nhìn nho nhã như vậy, nếu là so với Lương Tuấn Hy...nghĩ tới đây nàng tự vỗ đầu mình một cái. Tự nhiên đang yên đang lành nghĩ đến hắn làm gì a, có so cũng phải so với Hứa Bộ Nam mới đúng. Nhưng Hứa Bộ Nam nhìn lại không có nho nhã.

Thấy tiểu thư mình có chút không đúng, Thước nhi ở bên cạnh nhắc nhở: “Tiểu thư, tiểu thư, Thủy công tử đang hỏi ngươi a.” Nói xong nàng lại nặn một nụ cười thay Niên Khai Điềm đáp: “Đúng vậy, chúng ta hôm nay mới đến kinh thành.”

Niên Khai Điềm vì âm thanh của Thước nhi mà hồi thần, không để Thủy Ảnh Tư nói gì thêm, nàng vội nói: “Phụ thân còn đợi chúng ta, không làm phiền công tử nữa.” Nói xong nàng kéo tay Thước nhi vội vã ly khai.

Thủy Ảnh Tư nhìn theo bóng lưng của hai nữ nhân cao giọng nói với theo: “Không biết hai vị ở nơi nào, còn có dịp gặp lại hay không?”

Lúc nãy hiểu lầm người khác khiến hắn có chút áy náy, thế nên giờ đây mới phải hướng người ta bồi tội. Ấy vậy mà người ta lại không cho hắn cơ hội, người ta lại là nữ nhân hắn cũng không tiện đi theo lôi lôi kéo kéo trên đường cái làm mất thể thống được.

Chỉ thấy được tay của Niên Khai Điềm giơ cao vẫy vẫy: “Không có cơ hội gặp nữa đâu.” Thủy Ảnh Tư nhịn không được lắc đầu cười cười.

Chương 30: Đều đã có chủ ý

Đi ra một đoạn xa, Thước nhi mới tò mò hỏi: “Tiểu thư sao lại đi nhanh như vậy a? Nhìn hắn cũng không phải người xấu, người tránh né làm gì?” Người ta trưởng thành bộ dạng tốt như vậy, ít nhất cũng đứng thêm chút nữa ngắm đủ mới đi chứ, nàng còn chưa ngắm đủ a!

“Không nhớ phụ thân dặn gì sao? Ở kinh thành không được tùy tiện bắt chuyện với người lạ.” Thế nên nàng mới ít nói như vậy a. Nếu là ở Lan Châu nàng cũng không nói ít như vậy đâu.

Thước nhi ngẫm ngẫm rồi tự vỗ mặt mình một cái nhẹ, tự trách: “A, suýt chút nữa nô tỳ quên mất. Cũng may lúc này chúng ta không có công khai danh tính.” Nàng cùng tiểu thư xinh đẹp như vậy nếu bị bắt cóc thì tiêu.

Lại nói ở kinh thành này, nhìn nơi nơi đều là nam tử, cùng lắm thì chỉ có phụ nhân với một số nữ tử vận y phục nha hoàn mà thôi, lại toàn dung mạo phổ thông. Ở đây nàng cùng tiểu thư chẳng phải là xuất chúng nhất rồi sao, suýt chút nữa là đưa dê vào miệng cọp rồi.

Chỉ là nàng biết một lại không biết hai, các tiểu thư khuê các nơi này người nào cũng là dung mạo tốt hơn chủ tớ nàng rất nhiều. Chỉ là người ta không được phép tùy tiện ra ngoài, không được phép lộ diện trước đám đông mà thôi.

“Biết thế là tốt rồi, chúng ta đi dạo tiếp a.” Bỏ lỡ dịp này biết khi nào mới có dịp đến kinh thành nữa.

Lát sau hai người ôm rất nhiều đồ mua cho mọi người ở đám người Khúc thị, rồi tiêu sái bước đến phương hướng của Đại Lý tự.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Bên kia đám người tiêu cục giao xong tiêu, được hình bộ thượng thư mời ngồi ở thính tử của đại lý tự chiêu đãi. Khách sáo qua đi, hình bộ thượng thư nhìn nhìn lại hiếu kỳ nói: “Niên tổng tiêu đầu áp tiêu còn mang cả gia quyến a.”

Niên Sở Hoằng vuốt râu cười ha ha, khách sáo: “Biết làm sao được, đây cũng là bất đắc dĩ.” Hắn lại nhìn sang Niên Khánh Tụ đang chăm chú thưởng trà ở bên cạnh, liên tục nháy mắt, đáng tiếc đối phương không có chú ý.

Ai! Đành rằng nhị đệ là thích uống trà, lúc trước cũng từng buôn trà, nhưng vào thời khắc này, lý nào lại xao nhãn như vậy, tốt xấu cũng cho hắn chút mặt mũi đi chứ. Hình bộ thượng thư là đang hỏi gia quyến a!

“Không biết người nào là lệnh công tử?” Hình bộ đại nhân nhìn nhìn đánh giá quá một lúc lại tiếp tục hỏi.

Lệnh công tử? Niên Sở Hoằng nhìn hình bộ thượng thư thập phần không hiểu rõ. Hắn nghĩ hình bộ thượng thư là nhắc đến nhị đệ của mình, ai ngờ không phải. Nhìn theo đôi đồng tử qua lại của hình bộ thượng thư hắn lại thấy được Hứa Bộ Nam cùng Lương Tuấn Hy ở phía sau lưng mình.

“Đại nhân hiểu lầm rồi! Niên mỗ chỉ có một nữ nhi mà thôi, lần này áp tiêu cũng chỉ mang nhị đệ cùng nàng.” Niên Sở Hoằng còn cẩn thận chỉ hai nam tử sau lưng mình giải thích thêm: “Đây là đại đệ tử, còn đây là lang trung trong phủ a.”

Hứa Bộ Nam lập tức hơi cúi người hướng hình bộ thượng thư nói: “Tại hạ Hứa Bộ Nam gặp qua đại nhân.”

“Tại hạ Lương Tuấn Hy gặp qua đại nhân.” Lương Tuấn Hy ôm quyền cũng hơi cúi người.

Hình bộ thượng thư liền hiểu rõ, hắn vốn tiếp đãi những người khác ở bên ngoài chỉ có người quan trọng mới được tiến thính tử, Niên Sở Hoằng lại mang cả hai nam tử này vào, hắn liền nghĩ đây là Niên gia công tử. Không ngờ không phải, mà Niên Sở Hoằng còn có một nữ nhi, lại mang cả nàng đến nữa.

Lại nói nhìn hai nam tử này, hai người đều lại thụ thương trên người, mà tang vật này lại vô cùng quan trọng. Hắn vốn nghĩ nếu là Niên gia công tử vậy liền càng phải khách sáo hơn, ban tọa. Một người băng tay, thiết nghĩ là trên đường áp tiêu bị thương; một người lại băng mắt, nếu là bị thương từ trước liền làm sao mang theo áp tiêu, còn nếu là bị thương trong lần áp tiêu này, nhìn vết thương kia lại không giống.Nghe xong giải thích mới biết, đó là lang trung, đương nhiên áp tiêu phải cần dùng đến. Nhưng là lang trung có tật còn mang bên người, lại còn là mang theo áp tiêu nguy hiểm, vậy y thuật hẳn là rất cao. Thế nhưng còn mang hẳn vào đây e là...

Hắn cười ha ha vài tiếng lại nói: “Nguyên lai là như vậy! Vậy lệnh thiên kim lại ở nơi nào a?” Lúc nãy đoàn người toàn nam nhân, hắn nào thấy có nữ nhân nào xuất hiện.

“Khuyển nữ giúp mọi người đi tìm khách điếm nên không ở a!” Niên Sở Hoằng như thật đáp trả.

Sở dĩ hắn mang theo Lương Tuấn Hy vào trong là vì biết rõ tính tình của nhị đệ mình, hễ là có trà ngon liền chìm đắm trong thế giới kia rất khó dứt ra được. Mà hắn cùng nhị đệ cũng không thể dìu Lương Tuấn Hy được, Lương Vân Kha lại bận rộn xem xét dược liệu nên chỉ đành để Hứa Bộ Nam thôi.

Lúc nhị đệ chưa đến vẫn là Khúc thị dạy cho Hứa Bộ Nam để đi theo hắn, nhưng lần này hắn thụ thương rồi không tiện nhờ vả. Tính tới tính lui thật đau đầu nên mang hết cả vào.

“Không biết Niên tổng tiêu đầu dự tính lưu lại kinh thành bao lâu?” Hình bộ thượng thư gật gật đầu hỏi. Tay cũng không quên phất một cái để hạ nhân trong phủ mang khay đựng tiền công của chuyến áp tiêu này đến cho Niên Sở Hoằng kiểm tra.

“Để đám huynh đệ nghỉ ngơi xong ngày mai khởi hành hồi Lan Châu.” Niên Sở Hoằng chỉ chỉ sang Niên Khánh Tụ còn đang chìm trong sở thích của mình bên cạnh, ý bảo hạ nhân mang qua đó. Tính toán hắn là dở nhất, lúc trước mỗi lần áp tiêu đều là do Hứa Bộ Nam hoặc Lý Sử Thành đảm nhiệm trọng trách này. Kể từ khi nhị đệ đến liền giao toàn bộ cho hắn.

Hình bộ thượng thư nghe vậy có chút bày vẻ kinh ngạc, sau lại nói: “Chẳng qua là vài ngày nữa là sinh thần của khuyển tử, muốn ngỏ ý mời Niên tổng tiêu đầu cùng phó tiêu đầu lưu lại phủ vài hôm, dùng xong yến tiệc mới rời đi cũng chưa muộn, không biết có được hay không?”

Bởi hắn cảm thấy tiêu cục làm ăn rất uy tín lại nhanh chóng, vốn nghĩ cần ba tháng hơn tang vật mới có thể đưa tới, không ngờ nhanh như vậy đã xong rồi. Vậy liền không ngại kết giao một chút, sau này có chỗ nhờ cậy.

“Cái này...” Tay vuốt râu nhưng mắt lại nhìn sang Niên Khánh Tụ vừa đến xong ngân phiếu bên cạnh, mặt của Niên sở Hoằng treo đầy lúng túng. Bạc bọn hắn mang đến làm sao đủ dùng a. Đây là lưu kinh thành vài ngày, người ta bảo là lưu trong phủ nhưng cũng không lý nào mang hết đám đệ tử vào phủ người ta.Niên Khánh Tụ thấy được thần sắc kia của đại ca mình, hắn lập tức ôm quyền hướng hình bộ đại nhân nói: “Nếu đại nhân đã có lời mời liền không tiện từ chối nữa.”

Tay cũng không quên cho ngân phiếu vào rương gỗ nhỏ của mình. Câu này của hắn, một là tiền đã đủ, hai là giao hảo này nhất định phải làm, cho dù bỏ thêm tiền đi nữa cũng phải chấp nhận.

Hình bộ thượng thư cười ha ha đứng lên nói: “Vậy để bổn quan sai người đưa các vị đến phủ, bổn quan nơi này công sự bận rộn, đến chiều liền về chiêu đãi, hy vọng các vị kiến lương.”

Huynh đệ Niên gia cũng đứng lên khách sáo.

“Đại nhân khách sáo rồi!”

“Vậy tạ qua đại nhân.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đám người vừa bước ra đại môn Đại Lý tự liền thấy được Niên Khai Điềm hai người từ xa bước đến. Thước nhi ôm rất nhiều đồ trong người, miệng còn ngậm một xiên kẹo hồ lô, chật vật đưa tay giữ lấy xiên.

Lương Vân Kha vừa nhìn thấy đã nhăn mặt bày thái độ bài xích, thấp giọng lầm bầm tự nói: “Nữ nhân này, quả là heo đầu thai!” Ôm nhiều đồ như vậy còn có thể ăn được, hắn thực sự rất khâm phục a.

Lương Tuấn Hy ở bên cạnh vừa nghe được lập tức phì cười. “Người ta ăn cũng không đụng chạm đến đệ, đệ kỳ thị cái gì?” Không thích người ta thì đừng lưu ý, cố nhìn rồi lại chê bai người người ta, đây là đạo lý gì?

Niên Khai Điềm lại thông thả hơn, một tay nàng cầm vài thứ, tay còn lại cằm một trái táo vừa đi vừa ăn bước đến chỗ Niên Sở Hoằng, cười tít mắt gọi: “Phụ thân, nữ nhi tìm được khách điếm rồi a.”

Niên Sở Hoằng vẫy vẫy tay hướng nữ nhi nói: “Điềm Điềm mau đến đây gặp qua thượng thư đại nhân.” Hắn thập phần kiêu ngạo về nữ nhi này, tuy lúc trước nàng có bướng bỉnh khó chìu nhưng cũng rất biết sửa sai, lại nói lần áp tiêu này cũng nhờ có nàng mà thuận lợi a.

Niêm Khai Điềm ngừng nhai miếng táo vừa cắn trong miệng, mắt long lanh nhìn về phía hình bộ đại nhân. Nàng vội giấu trái táo ra sau lưng, bước đến hơi cúi người: “Tiểu nữ gặp qua thượng thư đại nhân.”

Hình bộ thượng thư rất chăm chú đánh giá qua Niên Khai Điềm, trừ bỏ tính cách phóng khoáng không hợp với kinh thành ra thì tướng mạo xem như không tệ. Xem ra là có thể đi! Để xem ý phu nhân thế nào a!

Mắt hắn lại không tự chủ đảo lên người Hứa Bộ Nam, nhãn thần hoàn toàn xem trọng. Lại nhìn Lương Tuấn Hy cùng Lương Vân Kha một chút, nhưng chỉ là quét qua một chút mà thôi.

Khách sáo qua đi Niên Khai Điềm lại phải chạy về khách điếm trả vài phòng, đương nhiên tiền cọc mất chắc rồi. Bất quá lưu lại thêm kinh thành vài ngày nữa cũng tốt, có thêm thời gian đi chơi rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau