TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Sợ tội tự sát

Đám người của Niên Khai Điềm đứng ở chính sảnh của Niên phủ. Đám đệ tử của tiêu cục cũng hiếu kỳ chạy đến xem. Không khí ồn áo đến Khúc thị cùng Niên Sở Hoằng, Niên Khánh Tụ đang ở thư phòng cũng bước ra.

Một nam nhân trong đám người sòng bạc đứng ra chấp tay: “Niên tổng tiêu đầu.” Hành qua lễ hắn kể rõ ràng mọi chuyện, rồi đưa giấy nợ có dấu vân tay của Lý Sử Thành ra nữa.

Một tên khác thì ném Lý Sử Thành lên mặt đất. Bọn hắn không ngờ đây chính là đệ tử của tiêu cục, trách của được nha đầu kia lại xuất thủ nhanh mà tốt như vậy.

Lý Sử Thành tự do liền tự lấy cái khăn dơ bẩn trong miệng của mình ra rồi bò đến cầu xin Niên Sở Hoằng: “Sư phụ, ta biết sai rồi, người cứu ta lần này đi.” Hiện cho dù dược trong người đã hết hiệu lực hắn mọc cánh cũng khó thoát khỏi nơi này a.

Khúc thị thút thít lấy khăn thấm nước mắt trách móc: “Ngươi vì sao lại làm ra chuyện này a.” Không những phạm cục quy, trộm cắp lại còn vu hãm Lương Tuấn Hy, tội này là không tha được a.

“Sư mẫu, người cứu ta đi.” Hắn dùng đầu gối lếch đến chỗ Khúc thị cầu xin: “Lần sau ta sẽ không dám nữa a.”

“Đại ca, chuyện nhà không nên xử lý trước mặt người ngoài.” Niên Khánh Tụ nhỏ giọng nhắc một câu.

Niên Sở Hoằng gật đầu nói với Lương quản gia: “Ngươi mang bạc trả cho bọn hắn đi.” Hiện chứng từ đầy đủ không muốn trả cũng không được.

Lương Tuấn hy lại không đồng ý mở miệng phản đối: “Khoan đã.” Lý nào lại phí một đống bạc cho đám người này tiện nghi như vậy a.

“Tiểu tử, ngươi lại muốn gì?” Nam nhân kia đang hí hửng vì sắp thu được bạc lại bị ngăn cản khiến hắn vô cùng tức giận.

“Lúc nãy Lý huynh bảo các ngươi hạ dược hắn rồi áp hắn điểm chỉ, hiện dược vẫn còn trong người hắn. Nếu hiện ta gọi quan phủ đến...” Lương Tuấn Hy chậm rãi bật ra từng chữ một, nói được một nửa lại bỏ lửng khiến cả đám người sòng bạc đều là sợ xanh mặt.

Nam nhân kia rất giận nhưng quả thực hiện dược vẫn còn chưa hết hiệu lực. Nếu để quan phủ đến truy tra sợ là bạc không thu được mà còn mất bạc bồi thường, nghĩ vậy hắn liền nhượng bộ: “Được rồi, chúng ta không tính lãi xuất nữa.”

Lương quản gia nghe vậy liền chiếu theo con số nam nhân kia nói mà đi lấy bạc. Bạc đến tay giấy nợ cũng được xé đi, nam nhân kia vui vẻ bước đến vỗ vỗ vai của Lý Sử Thành nói: “Tiểu tử có thời gian lại đến sòng bạc của chúng ta chơi, chúng ta luôn hoan nghênh ngươi a.”

Dứt lời hắn hướng Niên Sở Hoằng chấp tay: “Niên tổng tiêu đầu, cáo từ.” Xoay người, phất tay một cái ra lệnh: “Trở về.” Đám người còn lại cũng là chấp tay khom người một cái liền rời khỏi Niên phủ.

Đám người sòng bạc đi hết, hạ nhân được lệnh của Lương quản gia liền nhanh chóng giải tán đám bách tính hiếu kỳ đang vây xem ở bên ngoài rồi khép cửa phủ lại. Hiện không muốn chuyện xấu đồn xa cũng không được.

Niên Sở Hoằng vỗ bàn một cái trừng mắt Lý Sử Thành: “Nói, vì sao bản thân ngươi làm sai còn vu hãm cho Tuấn Hy?” Hắn thực sự không ngờ được Lý Sử Thành sẽ làm ra chuyện như vậy. Hôm đó còn nói đến có đạo lý như vậy để hắn không chút nghi ngờ nữa.

Lương Tuấn Hy lắc đầu, âm thanh lương bạc lại cực kỳ đắc ý nói: “Lý huynh chỉ biết giá tiền của chiếc lược lưu ly lại không biết trên lược ta còn cho người chạm trổ thêm chút hoa văn nên giá tiền lại khác nữa rồi.” Cư nhiên trộm ngay đúng số tiền hắn mua chiếc lược, đây gọi là làm việc không sử dụng não a.

Mọi người nghe ra số tiền ngất ngưỡng ai cũng trợn to mắt nhìn Lương Tuấn Hy bằng đôi mắt khác xưa. Nghĩ không ra một người luôn luôn vận y phục không chút nổi trội này sẽ giàu có như vậy a.

Niên Khánh Tụ lắc đầu thở dài, trong đầu đang lo lắng uy tín của tiêu cục sẽ tuột dốc thảm hại nên cũng không để ý tình huống trước mặt nữa. Mắt của hắn rũ xuống chung thủy nghĩ cách cứu vãn tiêu cục.

Lý Sử Thành lại bò đến chỗ Hứa Bộ Nam đang đứng, nắm lấy vạt áo của hắn cầu xin: “Đại sư huynh, ngươi...”
Lời còn chưa hết đã nhận ngay một cước của Hứa Bộ Nam khiến cả người hắn văng lại về phía giữa chính sảnh. Máu từ trong miệng chảy ra, hắn thở hòng hộc vất vả bò dậy đưa tay lau đi.

Đôi mắt của Hứa Bộ Nam hiện lên nghiêm nghị cùng chán ghét, lạnh giọng nói: “Nhị sư đệ ngươi làm ra chuyện như vậy, ta cũng không thể cứu được ngươi.”

Niên Khai Điềm chạy đến ngồi xổm xuống bên người Lý Sử Thành lay lay người hắn: “Nhị sư huynh, vì sao ngươi lại làm như vậy a. Hắn đắc tội gì với ngươi để ngươi phải làm như vậy?” Mắt nàng bất giác nâng lên nhìn Hứa Bộ Nam, vì sao hắn có thể ra tay mạnh như vậy a? Dù nhị sư huynh có sai đi nữa cũng không nên nặng tay như vậy mới đúng.

Lý Sử Thành nâng đôi mắt tuyệt vọng nhìn nàng, hắn nở một nụ cười bất lực: “Sư muội...” Tay hắn đồng thời giơ lên...

“Đường tỷ, cẩn thận...” Niên Tuệ Nhàn đột nhiên chạy đến kéo Niên Khai Điềm ra, bản thân lại trật chân ngã toàn thân đến chỗ Lý Sử Thành.

Bá Cao Minh thấy như vậy lập tức chạy đến kéo Niên Tuệ Nhàn ra lo lắng hỏi: “Tam tiểu thư có bị thương không?”

Niên Nhạn Thanh nhìn thấy màn kia tâm đau nhức. Nàng cắn chặt môi dưới khiến máu tanh thấm đầy miệng. Nàng không biết vì sao hắn chán ghét nàng, nàng chỉ biết hắn là thích muội muội nàng vĩnh viễn không phải nàng. Tay nàng đặt ở trên đùi chậm rãi xiết lại, phần váy trong tay cũng nhăn thành một đoàn.

Niên Khai Điềm bị đẩy sang một bên, nàng trừng mắt nhìn Lý Sử Thành gục xuống thảm đỏ ở chính sảnh. Không suy nghĩ nhìu nàng chạy đến bên hắn nâng người hắn lên hô to: “Mau đến cứu người, cứu người...”

Lương Vân Kha cũng gấp gáp chạy đến bên Lý Sử Thành cầm lấy cổ tay hắn bắt mạch. Làm sao hắn có thể để Lý Sử Thành cứ như vậy mà chết được, chân tướng còn chưa nói ra cơ mà.

Niên Tuệ Nhàn thần sắc khẩn trương đẩy Bá Cao Minh ra nhấc váy chạy đến bên Niên Khai Điềm: “Đường tỷ ngươi không sao chứ? Lúc nãy thấy hắn muốn hành thích ngươi, nên ta mới đẩy ngươi ra a.”

Lý Sử Thành biết bản thân không xong, hắn cố mở to mắt, đưa tay lên muốn với đến chỗ Niên Khai Điềm, cố gắng bật từng chữ: “Sư...sư muội...ta...là...là bị...” Lời nói chưa hết tay sắp chạm đến mặt của Niên Khai Điềm mất lực khống chế hạ xuống, hắn trút hơi thở cuối cùng, đồng tử giãn ra đôi mắt không nhắm lại.

Lương Vân Kha thở dài lắc đầu chứng tỏ không cứu được nữa. Niên Khai Điềm khóc rống lên, run rẩy đưa tay giúp hắn vuốt mắt xuống. Đời trước hắn sống lâu hơn nàng cơ mà, vì sao lại chết như vậy, đến cùng là vì sao?Lương Vân Kha kiểm tra thân thể xem vết thương chí mạng của Lý Sử Thành ở nơi nào. Bất quá lại nhìn không ra cái gì, hắn nhíu mày hỏi Niên Tuệ Nhàn, “Tam tiểu thư, lúc nãy ngươi nói Lý huynh muốn hành thích sư muội, vậy hung khí là gì?”

“Là cây kim khâu, ta thấy tay hắn cầm kim khâu muốn đâm đường tỷ.” Niên Tuệ Nhàn phẫn hận nhìn thi thể của Lý Sử Thành, sau đó lại nhìn Lương Vân Kha thập phần chắc chắn nói.

Lương Vân Kha nhíu mày suy xét, nhưng từ góc độ của Niên Tuệ Nhàn nhìn đến, nếu thực sự Lý Sử Thành cầm kim khâu thì ánh sáng từ ngoài chiếu vào có thể thấy được kim khâu lóe quang, vì vậy tin tưởng.  

Lúc nãy mọi người đều không lưu ý nên có ánh sáng lóe lên kia rất bắt mắt, rất thu hút nhãn cầu. Thế nhưng cây kim khâu đó ở đâu?

Hắn đưa tay tham dò những điểm chí mạng trên cơ thể liền phát hiện, kim khâu thực sự đâm đến ngực của Lý Sử Thành. Vì vậy hắn như thật chất báo lại, lúc nãy loạn thành một đoàn nếu sơ ý vậy thì thật đúng là Lý Sử Thành tự làm bậy không thể sống.

Mọi người đều lắc đầu ngao ngán thở dài.

Niên Tuệ Nhàn ôm lấy Niên Khai Điềm an ủi rồi đỡ nàng trở về Điềm viên. Thước nhi cũng chạy đến giúp một tay.

Lương Tuấn Hy muốn bước đến bên Niên Khai Điềm an ủi nàng lại bị Niên Nhạn Thanh chặn lại: “Hy huynh, không nên.” Dù Niên Khai Điềm đã đổi tính nhưng những lúc như thế này hắn vẫn là tốt nhất không nên đến gần.

Lương Tuấn Hy cùng Niên Nhạn Thanh cũng được xem như bằng hữu nên gật đầu đáp ứng. Mặt hắn vẫn hướng về phía Niên Khai Điềm ly khai treo rõ lo lắng cùng khẩn trương.

Niên Nhạn Thanh nhìn qua thi thể của Lý Sử Thành đang được Lương Vân Kha cho người xử lý, lại nhìn sang Lương Tuấn Hy: “Hy huynh cùng Lý sư huynh có cừu oán?”

“Không có.” Lương Tuấn Hy khẽ lắc đầu, hắn nghe được đoạn cuối cùng trước khi Lý Sử Thành đoạn khí đã nói. Chữ ‘bị’ kia khiến hắn có chút cảnh giác là bị tiền đồ làm hoa mắt hay bị...

Khúc thị nắm lấy tay của Hoa nhũ nương ra hiệu nhìn về phía Lương Tuấn Hy cùng Niên Nhạn Thanh. Cả hai đều là chưa hôn phối, nếu không thể gả Điềm Điềm, cũng không nỡ để Nhạn nhi gả đi xa mà hai người lại thân cận như vậy, vậy liền tác hợp đi.

Hoa nhũ nương nhìn theo đường nhìn của Khúc thị, nàng hiểu ý của nàng ta, chỉ là...Lương Tuấn Hy hắn...Ai, nàng cũng không biết nên nói thế nào nữa a.

“Phu nhân, trước mắt không nên nói đến chuyện này.”

Khúc thị nhìn Hoa nhũ nương rồi mắt lại rũ xuống. Nàng hiểu nàng ta lo lắng Lương Tuấn Hy sẽ không đồng ý. Cả hai đều là im lặng rồi bước trở về hậu viện.

Niên Sở Hoằng cùng Niên Khánh Tụ vội giao lại việc ở đây cho Hứa Bộ Nam giải quyết, cũng không quên răng đe đám đệ tử. Sau đó cả hai liền chạy đến thư phòng gấp gáp đề chính sách mới chống đỡ tiêu cục.

Rất nhanh chuyện Lý Sử Thành thích sát không được Niên Khai Điềm liền sợ tội tự sát bị truyền khắp Niên phủ. Bởi đám người kia nghe không được di ngôn của hắn nên đều ghép cho hắn cái tội đó.

- ---

Chương 22: Mất hết uy tín

Đến tối, Lương quản gia cùng Hoa nhũ nương về đến viện thấy Lương Tuấn Hy rất lạ. Ống tay áo bên trái xắn cao mà làm việc chỉ bằng một tay, Hoa nhũ nương đau lòng chạy đến hỏi: “Tay ngươi lại làm sao? Mau để cha ngươi xem một chút.”

Lương quản gia vội vã ôm dược sương đến chỗ hắn. Tay còn chưa chạm vào tay trái của hắn đã thấy hắn kéo tay trái gần đến lồng ngực, tay phải cản phía trước tay trái bảo vệ cẩn thận không cho bất kỳ người nào động chạm.

“Nhi tử không sao, cha nương không cần lo lắng.”

Lương Vân Kha ngồi gần đó khép hờ mắt nhìn ba người không có tiền đồ kia, tốt bụng mở miệng giải thích: “Nơi đó đại tiểu thư từng động qua.”

Lúc nãy mọi người lo chuyện của Lý Sử Thành nên không để ý thôi, còn hắn thì khác. Hắn phải đưa đại ca trở về nên lúc ở ngoài phố đã thấy được đại ca rất là bảo vệ cổ tay trái cứ như hương khí cùng ấm áp còn động bên trên vậy.

Chỉ là phu thê Lương gia lại hiểu sai, mỗi người một câu càng thêm lo lắng, thay phiên nhau truy vấn.

“Đại tiểu thư nàng...nàng đã làm gì ngươi nha?”

“Bị bẻ cổ tay?”

“Không có.” Lương Tuấn Hy cẩn thận chừa ra một khoảng cách để lộ cổ tay trái hoàn mỹ không tỳ vết của mình ra chọn cha nương hắn xem: “Nàng chỉ là giúp nhi tử xuống lầu nên có chạm đến.” Nói đến đây không chỉ mặt cùng tai mà cả cổ cũng bạo hồng, âm thanh cũng thể hiện lúng túng.

Nơi này thơm quá, không rửa nữa.

Phu thê Lương gia nghe xong lại nhìn thấy biểu tình kia, cả hai không hẹn cùng thở phào đứng lên. Bọn họ chính là vẽ rắn thêm chân nha.

Ngày kế tiếp,

Toàn Lan Châu rất nhanh đều biết được chuyện xấu của Niên gia tiêu cục, nên số lượng khách nhờ áp tiêu cũng giảm đáng kể. Bạc chi ra thì nhiều mà bạc thu vào lại hầu như không thấy, hiện chống đỡ tiêu cục chỉ là nhờ vào tửu lâu nhỏ là của hồi môn của Khúc thị mà thôi.

Đám đệ tử ở tiêu cục có người gia cảnh không cho phép tiếp tục lưu lại nên cũng rời đi. Hiện chỉ còn lại một ít là vì không nơi nương thân mà thôi.

Niên Khai Điềm vẫn là trong khủng hoảng chưa thoát ra được. Lý Sử Thành yêu thương nàng như muội muội mà hắn còn rất tốt với đám huynh đệ, lý nào sẽ làm chuyện thông thiên hại lý kia.

Di ngôn chưa hết của hắn cứ luẩn quẩn trong đầu của nàng. Ánh mắt của hắn như muốn nói với nàng, hắn là không cố ý.

Mỗi ngày Niên Tuệ Nhàn cùng Niên Nhạn Thanh cũng sẽ thay phiên nhau đến bồi nàng. Lương Tuấn Hy cũng đến mang dược cho nàng dùng để an thần, chỉ là không thể gặp được nàng mà hắn cũng là công việc quấn thân do mấy ngày tìm chứng cứ không có lo hiện phải chạy nước rút rồi.

Niên Khánh Tụ cũng không rảnh rỗi mà chạy khắp nơi tìm khách hàng trò chuyện kéo khách trở về. Hắn vốn là thương nhân nên biết cách nói chuyện hơn Niên Sở Hoằng.

Thước nhi thấy tiểu thư nhà mình cứ thế này thì không ổn, nàng vội bước đến bên giường mở thanh: “Tiểu thư, tiêu cục hiện nay như vậy, người lại vì chuyện của Lý sư huynh tự hành hạ mình sẽ khiến lão gia cùng phu nhân lo lắng a.”

Một câu nhắc tỉnh Niên Khai Điềm, nàng lập tức ngồi bật dậy chỉnh lại tinh thần. Đúng a, sắp tới chính là chuyến áp tiêu kinh hoàng của năm đó rồi, nàng không nên bị chuyện khác chi phối mới đúng. Nhưng tiêu cục xảy ra chuyện như vậy, chuyến áp tiếu đó đời này có thể áp nữa sao?

Nàng ôm lấy trán hỏi: “Tình hình hiện tại thế nào?”Chuyện của Lý Sử Thành đã qua nàng không nên chấp niệm nữa.

“Mọi người đại đa số đều ly khai tiêu cục, phu nhân cùng nhị tiểu thư vất vả tiết kiệm, lão gia cùng nhị gia liền tục kéo khách hàng, mọi người thực sự rất bận rộn a.” Thước nhi thở dài kể ra. Bản thân nàng cũng không nghĩ đến chỉ có trong một ngày mà mọi chuyện đều thay đổi nhanh như vậy a.

Niên Khai Điềm canh hảo y nàng bước ra khỏi Điềm viên đúng lúc gặp được Niên Tuệ Nhàn. Cả hai cùng đến nơi nuôi dưỡng bồ cầu đưa tin chơi, cho bồ câu ăn rồi lại đi ngắm hoa ở hoa viên.

Niên Nhạn Thanh bước đến Niên Tuệ Nhàn cũng ly khai: “Đường muội khôi phục liền tốt rồi.”
“Đường tỷ, tiêu cục còn chóng được bao lâu a?” Niên Khai Điềm cũng không đến tìm phụ mẫu, nàng biết khi nàng đến một là không giúp được gì, hai chính là vướn tay vướn chân.

Niên Nhạn Thanh mím môi một chút liền lắc đầu nặn ra một nụ cười khó coi: “Đường muội an tâm, tiêu cục sẽ không sao.” Đối với nàng tiêu cục xảy ra chuyện cũng xem như giúp nàng được một ít, chí ít là sẽ không người đề cập đến chuyện hôn sự của nàng cùng muội muội.

Niên Khai Điềm biết bản thân mình chính là vô dụng giúp không được gì thế nên Niên Nhạn Thanh mới gạt nàng. Nàng đá đá khe đá ở dưới chân mím chặt môi cũng không hỏi nữa.

Niên Nhạn Thanh mắt thấy Bá Cao Minh tiến tới nơi này liền cúi đầu nói: “Ta còn có chuyện phải rời đi trước không thể bồi đường muội rồi.”

“Ân.” Niên Khai Điềm cũng không để ý mà đáp ứng. Chỉ là khi bên tai xuất hiện tiếng hừ quen thuộc nàng mới biết lý do Niên Nhạn Thanh ly khai.

“Tam sư huynh, ngươi có thể phúc hậu hơn một chút có được không, đường tỷ còn chưa từng chọc đến ngươi nha.”

“Ai bảo không? Nàng ta cố ý để tam tiểu thư sớm gả ra ngoài, hại nàng(NTN) mỗi ngày đều cáu gắt với ta.” Bá Cao Minh trừng mắt nhìn phương hướng Niên Nhạn Thanh ly khai.

“Vậy chẳng phải rất tốt sao, nhân cơ hội này bảo Bá lão gia sang định hôn kỳ, tam sư huynh liền có thể thú mỹ nhân về nhà rồi.” Niên Khai Điềm tiện miệng nói ra một câu như vậy.

Bá Cao Minh lập tức bừng tỉnh đại ngộ, tự vỗ mạnh vào đầu của mình: “Phải a, sao từ sớm ta không nghĩ ra a!” Đáng lẽ hắn còn phải tạ ơn Niên Nhạn Thanh mới đúng, lý nào ghét nàng như vậy. Hắn đúng là ngu đến hết thuốc chữa rồi.

“Đáng tiếc hiện tại tiêu cục như vậy, sợ là khiến tam sư huynh thất vọng rồi.” Niên Khai Điềm khẽ thở dài một tiếng, đưa tay vuốt ve một chiếc lá non gần mình nhất.

Bá Cao Minh xem như không nghe thấy, hắn bước đến nói với nàng: “Phụ thân ta vừa cùng sư phụ nói chuyện rồi hy vọng chút ít bạc kia sẽ giúp tiêu cục chống chọi được a.” Giờ nghĩ cách cứu tiêu cục trước, những chuyện khác bàn sau vậy.

Lệ quang ngập mắt, Niên Khai Điềm ngẩng đầu nói: “Tam sư huynh, đa tạ.” Xem xem, còn bao nhiêu người lo lắng nàng, thế mà đời trước nàng lại vô tâm như vậy.

Bá Cao Minh đưa tay xoa xoa đầu của nàng: “Sỏa nha đầu này, ta đến tiêu cục bao lâu nay, tiêu cục xảy ra chuyện ta cũng nên giúp chút ít a.” Hắn tuy lớn hơn Niên Khai Điềm không có bao nhiêu nhưng là tập võ chi nhân nên vóc người lớn hơn nàng rất nhiều.

Hứa Bộ Nam cũng bước đến an ủi nàng: “Huynh đệ chúng ta đều ở, nhất định không để tiêu cục một mình trước gió, sư muội an tâm.”
“Đa tạ đại sư huynh.” Niên Khai Điềm đưa ngón tay lên thấm nước mắt, mỉm cười. Bọn hắn luôn tốt với nàng.

“Được rồi chúng ta còn phải ra ngoài tuyên truyền a, sư muội ở trong phủ là được rồi.” Hứa Bộ Nam thở một hơi thật dài rồi cao giọng nói. Mắt nhìn Bá Cao Minh ý bảo đến lúc ly khai rồi.

Hai người rời đi chưa đầy một khắc đã thấy Lương Tuấn Hy bước đến. Hắn nghe được nàng chịu bước ra khỏi viện cũng vui vẻ đi tìm: “Điềm Điềm, nàng ở.” Ai biết nghe được bọn họ nói chuyện, vì vậy mới xác định được nàng ở đây.

“Ân, ngươi không phơi dược liệu chạy ra đây làm gì a?” Niên Khai Điềm bước đến chỗ hắn, dù gi cũng không thể ủy khuất một người khiếm thị bước đến chỗ nàng được. Mấy hôm nay đều là nhờ dược của hắn nàng mới không bị gặp ác mộng a.

Chỉ là khi nhìn đến ống tay áo bên trái của hắn bị xắn lên nàng hiếu kỳ nhìn lom lom mắt, hỏi: “Tay ngươi bị làm sao?” Sẽ không phải hắn ở trong phủ cũng gặp chuyện không may chứ?

“Ta...ta...” Lương Tuấn Hy lúng túng giấu tay trái ra sau lưng cũng không dám để tay trái chạm vào y phục. Hắn làm sao dám nói sự thật với này đây, nhỡ như...nhỡ như nàng cười hắn chọc hắn thì phải thế nào.

Niên Khai Điềm vì hiếu kỳ mà bất chấp tất cả, nàng nhanh tay chụp lấy cổ tay hắn xem. Lật tới lật lui hồi vẫn thấy không vấn đề gì, mà nàng càng không để ý đến thái độ bối rối cùng một trận hồng sắc đã xuất hiện xâm chiếm trên gương mặt của hắn.

Không thấy có gì đặc biệt, nàng bĩu môi ném tay hắn xuống: “Ngươi thần kinh sao, không có chuyện gì xắn tay áo lên làm gì?” Lại còn giấu giấu diếm diếm kích thích tò mò của người khác nữa, nói không thần kinh cũng không người tin tưởng.

Thế là tay lại được nàng nắm, vốn nghĩ hôm nay sẽ rửa nha, thế nên vì sự kiện này lại tiếp tục lưu lại. Lương Tuấn Hy nhất thời cũng không biết nên trả lời thế nào cho phải: “Ta...ta có chút việc, ta đi trước đây.”

Niên Khai Điềm nhìn cước bộ hoảng loạn của hắn khi ly khai càng là không hiểu. Bình thường toàn đợi nàng đuổi hoặc là bị nàng mặc kệ một lúc mới chịu ly khai, hiện vì sao mở miệng đòi đi nha?

Mặt nàng nhăn lại thành một đoàn lại lắc lắc đầu bày vẻ khó hiểu. Còn chưa nói đến không biết hắn chạy đến đây tìm nàng để làm gì nữa, chớp mắt một cái liền quay lưng chạy. Thần kinh thật mà!

-

Sáng hôm sau, Thước nhi mang chậu nước nóng tiến phòng, khi ánh mắt nàng chạm đến dung mạo của Niên Khai Điềm thì hoảng hốt ‘a’ một trận. Tay cầm chậu nước cũng vì hoảng mà buông lỏng. Chậu nước rơi tự do, đập xuống nền tạo thành tiếng động âm vang, nước vang tung tóe lên, có vài giọt phất đến mắt có Niên Khai Điềm.

Niên Khai Điềm tức giận, đưa tay lau qua mặt rồi ngồi dậy quát: “Nha đầu này, ngươi muốn dọa chết ta sao?” Đêm qua cả người ngứa ngấy ngủ không được, hôm nay muốn dậy trễ một chút cũng không xong.

“Tiểu...tiểu thư...mặt...mặt của ngươi a.” Sắc mặt của Thước nhi trắng bệnh không có một chút máu, mở to mắt nhìn tiểu thư nhà mình bị biến dạng.

Niên Khai Điềm đưa tay sờ sờ mặt, cảm xúc truyền đến khiến nàng bấn loạn. Làn da vốn lán mịn của nàng hiện lên sần sùi: “Gương, mau mang gương đến đây.”

Đường nhìn nhất đổ, làn da trên cánh tay bị nhiễm một mảnh hồng li ti, sờ vào, cảm giác y hệt trên mặt. Khi nhìn vào gương đồng nàng hoảng hốt hất đi, lời nói dường như lạc đi rất nhiều: “Mau, mau gọi Lương Tuấn Hy đến cho ta.”

Không hiểu vì sao người đầu tiên xuất hiện trong đầu nàng, chính là hắn, Lương Tuấn Hy. Mà hiện tại nàng cũng chẳng có thời gian để tìm hiểu đều đó nữa rồi, dung mạo của nàng mới quan trọng nhất.

Thước nhi vội vã ly khai viện. Niên Khai Điềm một mình ở trong phòng nhìn nước cùng mảnh vỡ của gương đồng rơi đầy đất. Trên đó nhìn thấy được nhan sắc của bản thân hiện tại khiến nàng sợ hãi. Xoay người cả người chui vào trong chăn, run rẩy run rẩy.

Lương Tuấn Hy chính là tối qua đã phát hiện dị trạng. Cổ tay bị nàng chạm cũng bị ngứa và xuất hiện bệnh trạng y hệt nàng. Thế nên sáng sớm đã mang theo dược sương tiến đến Điềm viên.

Thước nhi vừa chạy ra ngoài đã thấy Lương Tuấn Hy bước đến. Nàng gấp gáp nói không thành lời: “Hy ca, mau, mau đến xem tiểu thư, nàng...”

Lời có chưa dứt chỉ cảm thấy có trận gió lướt qua người, ngẩng đầu lên nào còn thấy bóng dáng của Lương Tuấn Hy. Hắn...hắn làm sao có thể di chuyển nhanh như vậy a? Chỉ là không có thời gian nghĩ nhiều nàng trực tiếp quay người chạy vào bên trong.

Chương 23: Lần đầu áp tiêu

Lương Tuấn Hy trực tiếp bước vào ngọa thất, mỗi bước chân hắn đều cảm thấy được trên sàn có nước thế nên hắn bước rất cẩn thận: “Điềm Điềm, ta đến.” Hắn biết nàng hiện chỉ có ở trên giường mà thôi, bất cứ nữ nhân nào cũng vậy làm sao chịu nổi đả kích bị hủy dung.

Niên Khai Điềm nghe được người đến là Lương Tuấn Hy nàng chui ra khỏi chăn nhìn hắn. Mắt hắn không thấy vật, nàng không sợ hắn thấy dung mạo của mình.

Thút thít vài tiếng ngồi dậy, nàng hướng hắn vươn tay ra: “Ngươi xem, ta đột nhiên bị thứ này, phải làm sao đây?” Làm sao nàng dám gặp người a.

Lương Tuấn Hy dừng ở bên giường không nắm lấy tay nàng ngược lại đưa cổ tay trái của mình cho nàng xem: “Ta cũng vậy, nàng yên tâm, ta không để nàng xảy ra chuyện.”

Niên Khai Điềm nhìn cổ tay trái của hắn kinh ngạc hỏi: “Ngươi vì sao cũng bị nha?” Tuy bệnh trạng y hệt nàng nhưng nhưng nốt đỏ kia lại mờ hơn của nàng lại ít hơn của nàng nữa. Đột nhiên trong đầu nàng xuất hiện một tia sáng, là nàng lây cho hắn?

Không lý nào là hắn lây cho nàng được, vì hôm qua nàng nắm tay hắn mà hắn chỉ bị tay còn nàng chính là toàn thân a.

Lúc này mọi người trong phủ đều biết nên đến trước gian phòng của nàng chờ được phép vào thăm. Niên Khai Điềm lúng túng hỏi ý kiến của Lương Tuấn Hy. Hắn mỉm cười ôn nhu đáp: “Cho dù Điềm Điềm có thế nào đi nữa mọi người cũng sẽ không chán ghét nàng.” Hắn cũng sẽ không bao giờ bài xích nàng.

“Vậy...” Niên Khai Điềm lúng túng kéo kéo ngón tay thấp giọng hỏi: “Vậy còn đại sư huynh thì sao? Hắn sẽ chán ghét ta chứ?”

Tâm của Lương Tuấn Hy âm hàn đến cực điểm, nàng không sợ hắn xa lánh mà lại sợ Hứa Bộ nam chán ghét. Đầu hơi cúi rất lâu mới hạ quyết tâm đè nén đau nhức trong lòng âm giọng đáp: “Sẽ không.”

“Thật sao?” Niên Khai Điềm cao hứng cười khanh khách. Nàng lập tức cho đám người bên ngoài diện kiến. Đương nhiên, ai cũng được trừ Hứa Bộ Nam. Nàng muốn hắn sẽ luôn nhìn thấy bộ dáng đẹp nhất của mình.

Hứa Bộ Nam bị vứt bơ vơ bên ngoài tức đến nghẹn. Nàng cười đùa với Lương Tuấn Hy lại còn cho tất cả mọi người vào bên trong trừ hắn. Đây là lý do gì a? Lương Tuấn Hy đáng chết, hắn đã nói gì với nàng?

Ôm một bụng nộ khí, hắn quay trở về luyện võ trường phát tiết. Đôi mắt đầy tơ máu trừng to, tay nắm chặt thành quyền liên tục đánh vào người gỗ như xem đó là Lương Tuấn Hy mà đánh.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Mấy ngày nay, Niên Khai Điềm làm theo phương pháp Lương Tuấn Hy nói, rất nhanh các nốt đỏ kia cũng giảm đi không ít. Hiện mặt đã lành lặn trở lại, trên người chỉ còn vài nốt mà thôi.

Nàng vui vẻ chạy ra chính sánh đột nhiên nghe được phụ thân cùng một quan lại đang nói chuyện. Đứng ở phía cửa dán lỗ tay vào bên trong nghe trộm.

Nguyên lai quan lại này là khách hàng đầu tiên kể từ hôm xảy ra chuyện nhị thúc tìm về được. Hắn muốn tiêu cục giúp hắn áp một rương tang vật đến đại lý tự ở kinh thành. Lúc đầu hắn cũng rất là lưỡng lự, chỉ là nghĩ đến Niên gia áp tiêu đã lâu chỉ vì một chút chuyện phát sinh mà lụi bại, lại nói kẻ trộm cũng bị bắt.

Kinh qua chọn lọc hắn cũng quyết định nhờ Niên gia. Chuyến đi lần này rất quan trọng, nếu làm không tốt, bán cả Niên gia cũng thường không nổi, nhưng nếu làm tốt chính là vừa lấy lại được uy tín trên giang hồ vừa là giải quyết vấn đề khó khăn hiện tại của Niên gia. Đời trước là nhờ phụ thân của Bá Cao Minh nên mới giữ lại được vỏ bọc hào nhoáng của tiêu cục a.

Niên Khai Điềm đương nhiên là nhớ chuyến áp tiêu này, đây là chuyến mọi người đi mà không trở về a. Thật không nghĩ đến tiêu cục đã đi đến hoàn cảnh này vẫn không thoát khỏi chuyến đi định mệnh này. Tâm nàng nặng như đeo nghìn cân đá.

Khi thấy được phụ thân vui vẻ tiễn vị quan lại này rời đi mắt nàng rũ xuống

rồi lại nâng lên nhìn trời cao. Lão thiên gia đã định ra đại cục này, nàng không thể tránh chỉ có thế đối mặt. Nếu may mắn nàng cứu được mọi người, nếu là...không may mắn...bản thân nàng cũng không trở về nàng. Mậu thân liền phải nhờ đường tỷ cùng đường muội chăm sóc rồi.Nàng không bước vào chính sảnh mà là xoay người tiến đến viện của Khúc thị. Lúc nãy nghe được còn ba ngày nữa sẽ khởi hành, ba ngày này nàng phải thật tốt ở bên mẫu thân rồi.

Bên cạnh đó nàng còn kéo hai vị đường tỷ đường muội nói rất nhiều thứ. Nhờ bọn họ chăm sóc mẫu thân, chú ý đến tiêu cục khiến ai nấy cũng buồn cười cho một người lần đầu áp tiêu như nàng.

Khúc thị xoa đầu nàng mắng yêu: “Nha đầu này lo lắng như vậy thôi thì không cần đi nữa.”

“Không được, người ta muốn cùng phụ thân áp tiêu.” Niên Khai Điềm kiên định lắc đầu. Mắt lại không tự chủ nhìn xuống bụng của mẫu thân, đệ đệ của nàng, Niên Tiêu Kiên, hắn sắp đến đây rồi. Nếu thật là nàng cùng phụ thân bọn họ không thể trở về, mẫu thân cũng như đời trước có thể dựa vào hắn mà sống tốt.

Lương Tuấn Hy nghe nói Niên Khai Điềm cũng đi áp tiêu liền nhất quyết đòi theo cho kỳ được. Niên Sở Hoằng cùng Niên Khánh Tụ khuyên mãi mà vẫn không xong. Đi áp tiêu nha, nào phải đi chơi mà hết người này muốn theo đến người kia muốn theo a.

Hiện tiêu cục không đủ người, cả Thước nhi cũng đi cùng chỉ chừa lại một ít người không biết võ công ở tiêu cục mà thôi. Khúc thị cũng khuyên nhủ: “Tuấn Hy, ngươi đi rồi ở tiêu cục nhỡ có người bệnh chúng ta phải làm sao nha.”

Niên Khai Điềm cũng nhìn hắn nói: “Mẫu thân nói đúng, ngươi là lang trung của tiêu cục không thể rời đi được.” Đệ đệ chưa xuất thế của nàng cũng cần hắn chăm sóc a. Hiện hai huynh đệ của hắn đều đi, nếu là xảy ra chuyện, Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia sẽ thế nào a.

Nàng không thể ngăn Lương Vân Kha nhưng nhất quyết phải ngăn hắn. Nàng nhìn ra được phu thê Lương gia thiên vị hắn nhiều hơn. Mỗi lần hắn muốn giúp gì đều không cho mà để Lương Vân Kha làm, tuy đó chỉ là một lòng hiếu thảo giúp bọn họ xoa bóp hay rửa chân. Nàng cho đó là vì hắn bị khiếm thị nên đôi phu thê kia mới yêu thương hắn hơn mà thôi.

“Bá phụ, ta sẽ không làm vướn tay chân.” Lương Tuấn Hy vẫn không đồng ý. Dù gì cha hắn cũng biết y thuật, chỉ là không người biết cha hắn có thể dùng tay trái bắt mạch mà thôi. Hắn là không an tâm nàng a.

“Ngươi lưu lại đi cố chấp như vậy làm gì a.” Nàng rất muốn mở miệng bảo hắn nhìn không thấy sẽ làm chậm lộ trình, nếu là nói như vậy hắn bị tổn thương nặng nhưng lấy tính cách của hắn cũng sẽ không chịu lưu lại. Thế nên nàng quyết định không nói.

Đưa mắt nhìn về phía Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia cầu cứu. Hy vọng bọn họ ngăn hắn lại. Ai biết, Hoa nhũ nương lại mặt không đổi sắc như đã sớm biết chuyện vậy.
Lương quản gia biết khuyên nhủ cũng không được ích gì liền lên tiếng giúp hắn: “Lão gia, người để Tuấn Hy đi cùng đi có Vân Kha ở bên cũng không sợ hắn làm ra chuyện gì. Trong phủ ít người, ta giúp phu nhân một tay người cũng yên tâm.”

Niên Sở Hoằng cũng không nói gì nữa, chỉ là bất lực thở dài xong phân phó: “Được rồi, ba ngày sau khởi hành, các ngươi cũng chuẩn bị đi.”

Niên Khai Điềm cũng không thể nói thêm lời nào nữa.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Rất nhanh ba ngày lại đến, Niên Khai Điềm ôm lấy Khúc thị đứng ở đại môn thút thít không thôi. Với mọi người chuyến đi này là vui vẻ, đối với nàng chính là đánh cược với thượng thiên, nàng phải dốc sức liều mạng thôi.

Hít một hơi thật sâu lại nặng nề mà thở ra, xoay người đến chỗ của Bá Cao Minh, nàng đặt tay lên vai hắn: “Tam sư huynh vẫn là nên lưu lại, tiêu cục không thể chỉ có vài người như vậy được.” Hắn là trưởng tử đích tôn của Bá gia, lần đi này nàng biết rõ cửu tử nhất sinh làm sao có thể để hắn đi cùng được.

Bá Cao Minh dốc hết sức mè nheo mới được phụ thân cho đi giờ lại làm sao có thể bị một câu mà để hắn lưu lại: “Sự muội đây là ý gì a? Ta khó khăn lắm mới được phụ thân cho phép.”

“Điềm Điềm, ngươi làm sao?” Niên Sở Hoằng rất không lý giải nổi thái độ của nữ nhi vào mấy ngày hôm nay.  Nàng cứ như là đoán trước được chuyện gì vậy lại rặng hỏi mãi mà không chịu nói.

“Phụ thân, áp tiêu nguy hiểm tam sư huynh thân phận cao quý không lý nào để hắn vừa trở về lại tiếp tục đi.” Thần sắc của Niên Khai Điềm lại cực kỳ nghiêm túc, khẩu khí cũng hữu lực khiến người kinh ngạc.

“Sư muội cho rằng ta là kẻ tham sống sợ chết sao? Hiện tiêu cục thiếu người, có ta đi liền thêm được một cánh tay, có biết chưa?” Bá Cao Minh vẫn không đồng ý, vẫn là nghĩ cố chấp như Lương Tuấn Hy sẽ được đi. Hắn cũng không phải ham vui, mà hắn thực sự muốn góp một phần sức nhỏ cho tiêu cục.

“Không phải.” Trán của Niên Khai Điềm chảy xuống vô số vạch đen, âm thanh cũng âm hàn. Biết đó là tử địa làm sao nàng có thể trở mắt đứng nhìn hắn nhảy xuống, nếu không phải áp rương lớn như vậy nàng cũng không muốn nhiều ngươi đi. “Ta lo lắng mẫu thân bọn họ ở phủ không an toàn.”

“Vậy sư muội lưu lại đi.” Bá Cao Minh ôm bụng cười ha hả, thì ra là nhớ nhà nhớ sư mẫu.

“Không được.” Niên Khai Điềm hừ hừ thầm trong bụng: “Ta là người thừa kế tiêu cục, tuyệt không thể lưu lại.”

Niên Sở Hoằng nghĩ nghĩ một lúc lâu cũng mở thanh: “Điềm Điềm nói có lý, ngươi lưu lại đi.” Hắn thấy nữ nhi quả là rất không giống bình thường, khoan nói đến chuyện nàng thay đổi, chỉ là trong ba ngày hôm nay thôi đã thấy nàng trưởng thành rất nhiều.Hắn cũng quyết định nghe nàng một lần.

“Sư phụ, ta...” Bá Cao Minh còn muốn nói gì đã bị Khúc thị kéo tay hắn lôi qua một bên không cho phép mè nheo nữa: “Được rồi, lưu lại đi.”

Lương Vân Kha cùng Hứa Bộ Nam nhìn Niên Khai Điềm lom lom, ánh mắt đều ngập tràn hoài nghi. Nàng đến cùng là biết thứ gì, vì sao sẽ có thái độ cùng hành động lại như vậy?

Sau lệnh xuất phát, người leo ngựa, người đi bộ đẩy xe. Trừ Lương Vân Kha ra, mọi người đều ngạc nhiên Lương Tuấn Hy cư nhiên biết cưỡi ngựa. Bọn hắn còn chưa từng nhìn thấy hắn cưỡi ngựa đâu.

Niên Khai Điềm quay đầu nhìn mặt của từng người ở phía đại môn Niên phủ, đường nhìn cuối cùng rơi vào bụng của Khúc thị. Đệ đệ của nàng, sợ rằng đời này không thể gặp lại hắn nữa rồi. Nặng nề quay đầu lại, nàng ngẩng cao đầu, mắt mở to thách thức lão thiên, nàng sẽ cố gắng hết sức có thể để mọi người cùng sống sót trở về.

Chương 24: Lọt vào phỉ ổ

Đường từ Lan Châu đến kinh thành xa xôi, nhưng tiêu cục lại có nhiều xe cùng ngựa nên cũng đi được rất nhanh. Đã đi hơn một tháng rồi vẫn là bình yên vô sự. Hiện là cuối mùa thu rồi, thời tiết không nói tốt, cũng không phải là xấu, ít nhất cũng phải nhanh một chút tránh đông đến còn chưa tới được kinh thành vậy thì sẽ khó khăn hơn.

Niên Khánh Tụ cùng Niên Sở Hoằng nghiên cứu đường đi, cưỡi trên lưng hai con ngựa song song nhau thảo luận không ngừng. Niên Khai Điềm đi dưới bọn họ một chút chăm chú lắng nghe cùng kết hợp chuyện đời trước nghe được từ miệng của Hứa Bộ Nam.

Nàng nhớ bọn họ chính là bị cướp mai phục nhưng lại may mắn thoát được chỉ là hy sinh không ít người. Lại bị đám người cướp tang vật đột kích nên thất thủ.

Lương Tuấn Hy thúc ngựa đến bên cạnh Niên Khai Điềm hỏi: “Điềm Điềm, đang suy nghĩ gì? Vì sao lại im lặng như vậy a?” Vì sao lần đầu áp tiêu nàng lại bi lụy như vậy? Hắn cũng lý giải không được nàng là thế nào bị như vậy!

“Không có.” Niên Khai Điềm cũng không còn tâm trí vui vẻ khi được áp tiêu mà tinh thần toàn bộ đặt vào ký ức của tiền kiếp. Nàng làm sao tránh được, trước tiên là gặp sơn tặc, đám sơn tặc kia lại mai phục thế nào mà giết được nhiều người như vậy?

Hứa Bộ Nam cũng cưỡi ngựa chạy đến bên người Niên Khai Điềm: “Sư muội từ lúc khởi hành đế giờ không có cười.” Là nhớ sư mẫu đi? Đáng lẽ không nên để nàng đi như vậy.

Niên Khai Điềm lại không chút để ý đến, nàng thúc nhẹ vào bụng người chạy lên bên Niên Sở Hoằng: “Phụ thân, bình thường áp tiêu nếu gặp sơn tặc thì bọn chúng sẽ dùng bẫy thế nào a?”

Niên Khánh Tụ bật cười: “Điềm Điềm cũng trưởng thành không ít, cả chuyện này cũng suy nghĩ tới a.”

“Nhị thúc, người ta đã làm lễ cập kê rồi a.” Niên Khai Điềm bĩu môi phản bác.

Niên Sở Hoằng rất hài lòng nữ nhi của hiện tại. Lúc trước nàng chính là lo lắng của hắn cùng phu nhân, hiện lại khác rồi. Mất tiêu cục có thể một lần nữa tạo dựng lại, còn nữ nhi này liền không thể mất a.

Hắn tỉ mỉ kể nàng nghe những lần chạm trán với sơn tặc. Chỉ là đây là lần đầu tiên đến kinh thành, càng là lần đầu đi ngang con đường này thế nên mọi thứ đều phải cực kỳ cẩn trọng.

Nguyên lai bọn họ là lần đầu đi đường này thế nên mới mới gặp thảm cảnh kia. Niên Khai Điềm càng nặng nề hơn một phần, mở miệng đã nhắc nhở: “Phụ thân, nhị thúc, nếu là như vậy, chi bằng vừa đi vừa dò bẫy, thế nào?”

“Làm sao dò?” Niên Khánh Tụ rất sửng sốt, chỉ khi may mắn mới biết được bẫy ở nơi nào. Niên Sở Hoằng cùng là nhìn nữ nhi không rời, đợi nàng nói ra đáp.

Niên Khai Điềm lưỡng lự rất lâu mới mở miệng: “Chúng ta bắt thú rừng đi trước một đoạn liền nhanh chóng biết được thôi.” Thay vì đoàn người chết mà còn liên lụy mẫu thân bọn họ ở phủ vậy liền hy sinh đám động vật vô tội đi. Không thể trách nàng độc ác ngoan cuồng được, chỉ trách nàng không còn đường khác để đi.

Niên Sở Hoằng liền ra lệnh cho Hứa Bộ Nam cùng một đám đệ tử khác  đi bắt thật nhiều thú rừng. Một phần là ăn, một phần là để làm vật hy sinh. Quả nhiên là nữ nhi của hắn, thông minh như vậy a, hắn áp tiêu bao lâu này cũng chưa từng nghĩ ra cách này.

Niên Khai Điềm dùng vài con thỏ vài con nai cột dây ở cổ để chúng nó đi trước. Mà để chúng nghe lời hơn, nàng lấy thức ăn cột lên trên đầu chúng, để chúng chỉ có thể đi một đường thẳng mà thôi.

Đi chừng nửa ngày, sắp đến chiều đột nhiên có một con nai lọt xuống hố, một con thỏ bị lưới bắt lại. Ngoài ra hai bên còn có hai khúc gỗ lớn lao đến. Niên Sở Hoằng giơ cao tay cho đoàn người dừng lại, mọi người rút vũ khí vây xung quanh rương tang vật cảnh giác nhìn xung quanh.

Đám sơn tặc cảm thấy mai phục thất bại lập tức từ chỗ ẩn núp xông ra ngoài. Cho dù là hiện tại đoàn người không nhiều nhưng tiêu cục đã có danh tiếng lâu như vậy cũng không phải là giả, mọi người đều là có thể lấy một địch năm.

Niên Khai Điềm ngồi trên ngựa huy động nhuyễn tiên không ngừng tay. Lương Tuấn Hy chỉ lặng im ngồi trên lưng ngựa bên cạnh nàng, đôi tai linh hoạt do thám tiếng động xung quanh. Tiếng binh khí cùng tiếng chém giết vang lên không ngừng.Rất nhanh đám sơn tặc đánh không lại liền rút lui. Niên Sở Hoằng không cho truy mà nhanh chóng rời khỏi nơi này tìm chỗ nghỉ ngơi. Có lẽ tổn thất nặng đám sơn tặc cũng sẽ không dám quay trở lại.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Mọi người dùng xong bữa liền nhanh chóng nghỉ ngơi, chỉ chừa lại một vài người canh gác rương tang vật. Niên Khai Điềm ngồi trước đống lửa chạy bừng, đôi mắt không hề chớp nhìn chằm chằm lửa quang chói mắt. Qua được một nạn rồi, còn một nạn, đời trước Hứa Bộ Nam cũng kể không có rõ ràng. Hắn bị đánh đến suýt nữa tàn phế còn hôn mê mấy ngày cũng không ai nhắc lại nữa.

Lương Tuấn Hy cầm một cây gỗ dài tìm được bước đến bên nàng: “Điềm Điềm không nghỉ ngơi sao? Sáng mai lại lên đường sẽ rất vất vả.”

“Ngươi vì sao không nghỉ ngơi?” Niên Khai Điềm không dời mắt, chỉ là nhàn nhạt một câu.

Lương Tuấn Hy không đáp chỉ chậm rãi ngồi xuống cạnh nàng. Hắn rất muốn hỏi nàng vì sao lại có thái độ lạ như vậy, đến cười cũng không buồn, bình thường nhất định bám lấy Hứa Bộ Nam giờ cũng không làm vậy nữa. Chỉ là hắn biết nàng sẽ không đáp thế nên không hỏi làm gì.

Niên Khai Điềm nghiên mặt nhìn hắn, dưới hỏa quang sắc mặt của hắn có chút hồng, hiện rõ lòi lõm vùng da quanh dải băng, nhưng nàng lại không cảm thấy đó là đáng sợ. Có lẽ do nàng nhìn đang quen mắt rồi.

Đôi lúc nàng sẽ có ý nghĩ, nếu là không có vùng da xấu xí kia hắn sẽ đẹp mắt hơn Hứa Bộ Nam không? Nàng sẽ vì vậy mà yêu hắn không? Sau đó lại tự cảm thấy bản thân buồn cười mà loại bỏ suy nghĩ kia, không yêu chính là không yêu, liên quan gì đến đẹp mắt hay không.

“Ta đi ngủ đây, ngươi cũng sớm nghỉ ngơi.” Dứt lời nàng đứng lên bước vào trong lều dành riêng cho mình.

Lương Tuấn Hy cũng không có ngăn cản. Hắn ngồi ở trước lều của nàng cứ như vậy mà ngủ như mọi hôm.
Tiếng lửa cháy, tiếng gió thổi, tiếng bước chân người gác đêm, đó là những thứ hiện tại có. Càng về khuya, gió càng lạnh, âm thanh của gió áp hết thảy mọi thứ nơi này.

Đột nhiên có tiếng vật nặng ngã xuống, Lương Tuấn Hy bị tiếng động nhẹ kia làm cho tỉnh giấc. Hắn cảnh giác vểnh tai lên nghe tiếng động xung quanh, nhưng tư thế vẫn như lúc đang ngủ. Chỉ là khi mũi ngửi được mùi mê dược được gió truyền đến mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn nhích người vào trong lều của Niên Khai Điềm, cầm gậy gỗ tìm đến phương hướng có tiếng hít thở của nàng. Ngồi xuống khẽ gọi: “Điềm Điềm, Điềm Điềm...”

Chỉ là lay mãi vẫn không thấy nàng động. Biết nàng trúng dược, hắn cõng nàng trên lưng, nhặt gậy gỗ đứng lên, lắng tai nghe tiếng động xung quanh. Nghe được tiếng bước chân cùng tiếng ra lệnh ‘cướp đồ, bắt người’.

Tính toán thầm, tiếng bước chân cách hắn một đoạn. Hắn phủ chăn lên người che nàng lại, ở phía sau lều tìm mối nối tháo ra, giở lều lên trốn ra khỏi nơi đó. Có gậy gỗ cùng cõng nàng trên lưng hắn phải từng bước vững chắc.

Đến khi âm thanh kia ngày một xa dần rồi hoàn toàn tiêu thất hắn mới an tâm đặt nàng xuống. Lúc nãy đám người kia bảo là bắt ngươi chứng to mọi người sẽ an toàn. Chậm rãi nghĩ cách cứu người sau. Sợ là đám người kia sớm hạ dược rồi, chỉ là lúc nãy để chắc ăn mới hạ thêm lần nữa mà thôi.

Đặt nàng ngồi xuống để nàng dựa ở bên cạnh mình, dùng chăn đắp kín lại không để nàng nhiễm lạnh. Mọi chuyện đi qua lúc này hắn mới bắt đầu biết xấu hổ là gì. Nàng gần hắn thế này, chỉ là cơn buồn ngủ kéo đến hắn cũng phải ngủ.

Đến khi Niên Khai Điềm tỉnh đã là mặt trời lên cao rồi, đã qua tảo thiện một khoảng thời gian a. Mắt nàng mở, nhìn thấy cảnh vật liền sửng sốt, nàng đang ở đâu. Ngồi thẳng thắt lưng nhìn xung quanh chỉ thấy mỗi Lương Tuấn Hy đang ngồi bên cạnh.

Lương Tuấn Hy hướng mặt về phía nàng: “Nàng tỉnh?”

Trên người nàng còn có một tấm chăn, nàng bắt lấy tay hắn khẩn trương hỏi: “Mọi người đâu, vì sao chúng ta ở đây?”

Lương Tuấn Hy mang chuyện tối qua kể với nàng, sợ nàng kích động, hắn túm lấy tay áo của nàng: “Ta đoán là sơn tặc thua nên mới dùng kế sách này, chúng ta nghĩ kế sách toàn vẹn mới đi cứu người, được không?”

“Được được được, ngươi nghĩ đi.” Giờ nàng khẩn trương đến trong đầu hoàn toàn trống rỗng làm sao nghĩ được cái gì a. Chưa kể đến, hôm qua khiến nhiều người của bọn chúng bị thương như vậy làm sao bọn chúng tha cho phụ thân bọn họ.

Lỡ như là trói lại dụng hình...

Tay nàng ôm lấy đầu liên tục lắc lắc, nàng không muốn nghĩ nữa đâu. Hy vọng là như Lương Tuấn Hy nói bọn họ vẫn bình an a. Nàng mở miệng lại thúc giục: “Ngươi nghĩ được gì rồi?”

Lương Tuấn Hy thở dài một hơi nói ra suy nghĩ trong lòng: “Vẫn là tìm sào huyệt của bọn chúng quan sát trước, nếu là có thể thương lượng thì...” Hắn chưa từng gặp qua sơn tặc nào biết hoa chiêu của bọn họ, hiện tại thế đơn lực bạc chỉ có trực tiếp giao phong thì còn có chút hy vọng

Lời còn chưa dứt đã bị Niên Khai Điềm nắm tay kéo đứng lên: “Vậy còn ở đó nhiều lời gì a, mau đi thôi.”

Hắn cười khổ bước theo nàng.

Chương 25: Mở lời cầu thú

Lương Tuấn Hy hướng mặt về cánh tay được nàng nắm lấy, cả người nóng lên không ít. Nàng nắm tay hắn không phải cổ tay a. Hắn cũng sử chút lực nắm hồi tay nàng, khóe miệng thất thanh thất sắc hơi cong ẩn hiện tiếu ý đoạt nhãn cầu.

Niên Khai Điềm kéo hắn đi hết nơi này đến nơi khác hỏi thăm xung quanh về phỉ ổ kia. Rất nhanh liền thu được tin tức, không chỉ vậy còn biết được đám thổ phỉ này bình thường chỉ cướp lại không có giết người nên cũng an tâm không ít.

Lương Tuấn Hy nói với nàng: “Trước khi đến đó chỗ ta còn chút ngân lượng, chúng ta mua chút rượu trước.”

“Vì sao?” Niên Khai Điềm không hiểu nhìn hắn hỏi. Đột nhiên mua rượu làm gì a, chuốc say bọn chúng cướp người?

Lương Tuấn Hy mỉm cười, lần này đến hắn kéo nàng đi: “Đừng kéo dài thời gian nữa.”

Niên Khai Điềm vẫn chưa ý thức được đôi bàn tay nắm chặt kia thế nên không chút ngượng ngùng nào. Vẫn là cứu phụ thân bọn họ mới là chuyện quan trọng nhất.

Lương Tuấn Hy mua một xe rượu có hơn mười vò to lại còn thuê người đẩy đến sơn trại. Hắn được Niên Khai Điềm dẫn đường đi theo người đẩy xe, lòng vui như xuân đến, nàng nắm tay hắn nãy giờ không có buông ra.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đám người gác trong sơn trại vừa thấy có người đến liền theo dõi, khi nhìn thấy Niên Khai Điềm lập tức cho người chạy đi thông báo với trại chủ. Bọn họ đương nhiên nhận ra nàng, trong đám người áp tiêu hôm qua chỉ có hai nữ tử mà thôi, hôm qua không thấy hiện lại dâng đến cửa rồi.

Người đẩy xe đẩy đến gần sơn trại liền sợ hãi đặt xuống nói xong một câu rồi bỏ của chạy lấy người. Ai mà dám đến gần đó, nơi đó chính là ổ phỉ a.

Lương Tuấn Hy hết cách đành luyến tiếc buông tay của Niên Khai Điềm ra tự đẩy bắt đầu đẩy xe vào trong. Niên Khai Điềm đương nhiên không để một người khiếm thị như hắn đẩy một mình, nàng cũng là giúp hắn đẩy.

Dừng tại trước cửa trại, Niên Khai Điềm đứng thẳng thắt lưng hô to: “Niên gia tiêu cục Niên Khai Điềm xin yết kiến trại chủ.”

Lương Tuấn Hy cũng thẳng thắt lưng, chấp tay nói: “Niên gia tiêu cục Lương Tuấn Hy, chúng ta mang chút lễ vật đến bái phỏng trại chủ, thỉnh thông truyền.”

Thoại âm vừa rơi đã có một tên sơn tặc mặt mũi hung tợn bước ra mời cả hai đi vào.

Lương Tuấn Hy lại lần nữa hướng sơn tặc đó nói: “Huynh đài, làm phiền cho người đẩy giúp, tại hạ đẩy bất tiện.”

Tên sơn tặc kia lập tức cho người đẩy rồi đưa hai người vào trong sơn trại. Niên Khai Điềm gấp gáp nên cũng không có đỡ Lương Tuấn Hy bước chân cũng nhanh hơn lúc nãy.

Lương Tuấn Hy chỉ có thể bước bên cạnh nàng thôi. Lắng nghe cước bộ để không phải té, tay hắn nắm chặt như là vẫn còn cầm lấy tay nàng vậy.

Bên trong trại chủ mặt đầy râu, mắt cũng bị mất một bên ngồi trên cái ghế được lót da hổ. Vóc người to nhưng lại không được cao, nhìn cái chân ngắn kia liền có thể đoán được. Hắn nhìn Niên Khai Điềm từ trên xuống dưới, tay sờ sờ hàm râu quai nón của mình hài lòng gật đầu.

Hôm qua nhìn nha đầu này ngồi trên ngựa huy vũ nhuyễn tiên hắn phi thường ưng ý. Từ dung mạo khí chất cho đến võ công đều là hợp với phong cách của sơn trại của hắn. Nghĩ không ra chính là hôm qua bắt không được nàng, hôm nay nàng lại tự dâng đến cửa, đúng là lão thiên cũng giúp hắn.

Trại chủ phu nhân ngồi ở bên cạnh quan sát hai người bên dưới. Đêm qua nàng nghe trượng phu luôn miệng tiếc nuối vì bắt không được nữ tử trong tiêu cục mà hiện xem ra chính là nữ nhân này nha.

Niên Khai Điềm bị nhìn soi mói như thế cả người đều không thoải mái, nàng cố dấu vẻ chán ghét xuống, chấp tay báo danh: “Niên gia tiêu cục Niên Khai Điềm gặp qua trại chủ, trải chủ phu nhân.” Nàng ăn nói cũng không tốt chỉ có thể nhờ cậy vào Lương Tuấn Hy mà thôi.

“Niên gia tiêu cục Lương Tuấn Hy gặp qua trại chủ, trại chủ phu nhân.” Lương Tuấn Hy vẫn như cũng điềm đạm nói, hắn vẫn chưa cảm giác được thứ gì. Nếu hắn biết tên trại chủ này đánh chủ ý vào người nàng thì đừng mong dễ ăn nói.
Trại chủ cười ha hả như là rất thân thiện nhưng lời lẽ lại chẳng có chút thân thiện nào: “Thế nào, đêm qua không gặp hôm nay lại đến đây, muốn nạp mạng?” Đám sơn tặc khác cũng theo đó mà cười ầm ĩ.

Lương Tuấn Hy một chút cũng không để ý, thẳng thắt lưng nói: “Trại chủ, đêm qua sơn trại của ngươi cứu được người của tiêu cục chúng ta, chúng ta hôm nay cố ý đến đây bày tỏ chút lòng cảm tạ cùng mang người ngựa và vật trở về.”

Trại chủ vô cùng sửng sốt nhìn Lương Tuấn Hy. Tiểu tử này miệng lưỡi thật là tốt, rõ ràng biết hắn sử kế cướp lại nói thành cứu, nếu không phải không có nữ nhi thì hắn nhất định bức tên tiểu tử thư sinh mặt mũi ưa nhìn cho người cả thấy yêu thích này về làm nữ tế của mình.

“Bổn trại chủ cứu được nhiều người như vậy, lý nào chỉ có mấy vò rượu kia liền có thể cảm tạ.” Bất quá, hắn đã bảo hắn ‘cứu’ được vậy thì hắn cũng nhận là mình ‘cứu’ vậy.

Lương Tuấn Hy cười nhạt, chậm rãi nói sự thật: “Trại chủ cũng biết chuyện của tiêu cục chúng ta, hiện chúng ta cũng chỉ có thể làm được như vậy mà thôi. Đây cũng là phần tâm ý đối với cứu giúp của trại chủ, quan trọng ở tấm lòng, không phải vật chất. Tại hạ tin tưởng trại chủ anh minh nhất định phân biệt rõ ràng.”

Tiêu cục vốn là rất có uy tín trên giang hồ, thế nên kinh qua chuyện của Lý Sử Thành uy tín giảm sút hẳn người nào cũng biết nên hắn cũng không giấu làm gì. Có thể đặt sẵn bẫy để mai phục sợ là cũng tin tức linh thông đi.

Trại chủ cực kỳ hài lòng với câu trả lời của hắn, mà càng hài lòng hơn chính là thái độ kia, không sợ hãi cũng không siểm nịnh cao ngạo. Tuy tiểu tử này bị mù, nhưng lại khó người bì kịp a. Lúc này hắn mới cảm thấy hắn cùng phu nhân sinh không nữ hài chính tổn thất.

Hắn chính là biết được uy tín của tiêu cục giảm xuống nên mới không đề phòng quá nhiều. Ai ngờ được những cái bẫy của hắn cũng bị phá, người ít nhưng thực lực lại cao, buộc lòng hắn phải dùng hạ sách bắt người thôi.

Hắn cao giọng hô to: “Mang người vào.” Thôi thì không có được tiểu tử này thì có nha đầu này cũng thế thôi.

Trại chủ phu nhân nhìn trượng phu của mình gật đẩu cười, nhọ giọng nói: “Trại chủ, nha đầu này dung mạo tốt như vậy, khí chất cũng rất hợp ý ta a!”

“Phu nhân cũng hài lòng sao?” Trại chủ cao hứng thấp giọng hỏi.

Trại chủ phu nhân gật đầu cười đến thỏa mãn.

Niên Khai Điêm không nghe được nhưng không có nghĩa là Lương Tuấn Hy nghe không được. Một cổ khó chịu trong lòng hắn lại nổi lên, hai tay nắm thật chặt nhưng mặt vẫn không chút đổi sắc.Niên Khai Điềm bận rộn nhìn ra bên ngoài, đầy lòng nóng nảy không biết phụ thân nhị thúc bọn có sao hay không.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Qua không bao lâu, đám người của tiêu cục bị áp đến, bọn họ bị trói chặt rồi dùng dây nối lại với nhau, miệng cũng bị bít kín. Khi thấy được Niên Khai Điềm đứng đó, Niên Sở Hoằng kiếm chế không được kích động mại khai cước bộ to lớn bước tới, một đám người khác bị kéo ngã xuống đất, bản thân hắn cũng bị bật ngửa.

“Phụ thân.” Niên Khai Điềm vội chạy đến đỡ hắn lên, đưa tay tháo vải trong miệng hắn ra rồi cũng giúp những người khác tháo.

Lương Tuấn Hy nhanh miệng hướng trại chủ chấp tay: “Đa tạ trại chủ đã cứu mọi người.” Hắn đây là nói cho đám người kia biết không nên có thể nói chuyện liền mắng người.

Trại chủ lại thêm một kinh ngạc, vốn muốn mượn đám người này hùng hổ mắng chửi để bản thân thu được lợi lại bị tên tiểu tử này chặn ngang. Bất quá hiện hắn cũng không thể phát tiết được bởi lúc nãy bản thân hắn tự thừa nhận mình cứu người.

Trong lòng Niên Sở Hoằng giận đến nổi lửa nhưng vẫn là nghe hiểu được ám chỉ của Lương Tuấn hy. Khi có thể nói chuyện hắn liền nói: “Tạ qua trại chủ đã ra tay tương trợ.” Mặc dù bị tính kế bị trói bị bỏ đói nhưng vẫn phải đa tạ, thực là giận không chỗ phát tiết mà.

Niên Khánh Tụ cũng là ở bên nhỏ giọng khuyên: “Đại ca, trước mắt vẫn là nên nhịn a, biết đâu sau này còn nhiều lần phải đi ngang qua nơi này, thêm một hảo hữu bớt một kẻ thù a.”

Bản thân hắn cũng rất xem trọng Lương Tuấn Hy, bất quá trong mắt của tiểu tử này chỉ có mỗi Niên Khai Điềm nên hắn cũng không thể bức ép gả Niên Nhạn Thanh cho hắn được.

Niên Khai Điềm giúp mọi người cởi trói. Trong lòng thầm mắng tên trại chủ mặt dày này vài lần. Đây khác nào giết người xong còn đòi được ban thưởng nha. Vốn nghĩ qua được một ải không ngờ lại còn có hậu chiêu a. Nếu không phải Lương Tuấn Hy cứu thì có lẽ nàng cũng là một trong những người bị trói a.

Hứa Bộ Nam được cởi trói liền lo lắng hỏi: “Sư muội không sao chứ, đêm qua ngươi ở đâu, ta tìm hết trong dám người đều không nhìn thấy.”

Niên Khai Điềm khẽ lắc đầu ám chỉ hắn biết ở đây không tiện nói những thứ này. Hiện phải nhanh chóng rời khỏi nơi này thôi, nàng cảm nhận như bị người đánh bàn tính lên đầu mình.

Trại chủ thỏa mãn cười vang cả mọi nơi: “Niên tổng tiêu đầu quá lời, bổn trại chủ nào dám nhận.” Hắn vươn tay chỉ mấy cái ghế ở bên cạnh: “Niên tổng tiêu đầu, mời ngồi.”

Niên Sở Hoằng từ trong chật vật đứng lên, vẫy hết dây trên người bước đến ghế, chấp tay cười nói như bản thân thực sự không có tức giận: “Đa tạ trại chủ, vậy Niên mỗ cũng không khách sáo nữa.” Dứt liền ngồi xuống.

Lương Tuấn Hy vẫn đứng yên tại chỗ đó không động đậy, hắn hướng mặt đến bên Niên Sở Hoằng cười nhạt: “Bá phụ, Tuấn Hy có mua rượu làm lễ vật tặng trại chủ.”

Một câu của hắn nghe vào tai hai người sẽ có hai loại nghĩa. Một là nhắc nhở Niên Sở Hoằng lễ vật đã tặng không cần kéo dài thời gian nữa, hai là từ ‘bá phụ’ kia ám chỉ cho trại chủ rằng không nên đánh chủ ý lên người Niên Khai Điềm.

Niên Khai Điềm cùng Niên Khánh Tụ bước đến đứng ở sau lưng của Niên Sở Hoằng. Hai người nghe hiểu được ý của Lương Tuấn Hy.

Chỉ là vị trại chủ kia vẫn là khăng khăng theo ý mình, hắn gọi hài tử của hắn vào nói: “Niên tổng tiêu đầu, đây là nhi tử của ta, hôm qua ta cùng phu nhân là nhìn trúng nữ nhi của ngươi nên có ý muốn thú làm nhi tức phụ. Không biết ý của ngươi thế nào?”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang - Vọng Thư Uyển---

Cảm ơn các nàng đã nhiệt tình ủng hộ <3

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau