TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Ấm áp thấu tâm

Đến tối Niên Khai Điềm vui vẻ cùng Thước nhi trở về Điềm viên, chưa bao giờ nàng cùng Hứa Bộ Nam đi dạo lâu như vậy. Đời trước qua lễ cập kê liền nhận được tin báo rằng phụ thân qua đời. Trong thời gian ba năm thủ tang nào được đi chơi, vừa xong liền thành thân rồi sau đó là rất nhiều chuyện không vui liên tục kéo đến.

Lần đầu tiên nàng cảm thấy vui vẻ như vậy. Chỉ là khi bước vào phòng liền nhìn thấy lồng thức ăn: “Thước nhi, đây là...”

Thước nhi vỗ trán một cái nói: “Đây là chè trôi nước Hy ca xuống trù phòng làm cho tiểu thư, hôm nay nhiều chuyện xảy ra nô tỳ cũng quên mất a.”

Niên Khai Điềm nhìn nhìn rồi lại phất phất tay thờ ơ nói: “Ngươi ăn đi.”

Thước nhi nghe vậy liền mắt sáng rực rỡ, không chút cố kỵ ngồi xuống bàn: “Vậy nô tỳ cung kính không bằng tuân lệnh a.” Nàng đưa tay mở nắp mang cả chung ra. Ngửi một cái, mùi gừng với đường rất thơm lại ngọt, vẫn còn ấm nha, Hy ca quả chu đáo còn lót vải bông cùng đá nóng vào trong lồng thức ăn để giữ ấm nữa.

Niên Khai Điềm bật cười đẩy nhẹ đầu của Thước nhi: “Ngươi nha đầu này, chỉ biết mỗi ăn thôi.”

Thước nhi bĩu môi chống chế: “Nô tỳ thân phận là hạ nhân nên biết mỗi ngày mở được mắt là nhờ ăn a. Đây cũng xem là nhờ hồng phúc của tiểu thư người nô tỳ mới được ăn nhiều như vậy.” Tay cũng bắt đầu múc một chén cho bản thân.

Ăn một thìa, vẻ mặt cực kỳ thưởng thức hô lên: “Ngon quá a.”

Niên Khai Điềm vốn muốn cởi y phục trở về giường ngủ, nghe được vậy nàng liền quay lại. Thấy được vẻ mặt kia thỏa mãn vui vẻ của Thước nhi, nàng có chút ghen tỵ chạy đến ôm lấy cái chung: “Cái này là của ta, ngươi ăn chén đó đủ rồi.”

Thước nhi há hốc mồm nhìn Niên Khai Điềm nửa ngày trời mới nói: “Tiểu...tiểu thư, người làm vậy là ăn nói lật lộng nha.”

“Ta mặc kệ.”

Niên Khai Điềm cũng ngồi xuống bàn lấy một chiếc thìa khác ở bên trong lồng thức ăn bắt đầu ăn. Trù nghệ của Lương Tuấn Hy cũng là rất tốt, không nghĩ đến một đại nam nhân cũng có thể làm được như vậy nha.

Đột nhiên mặt nàng đỏ ửng, hắn làm vậy là vì nàng a. Cả hai đời chẳng phải mỗi lần nàng bệnh hắn cũng đích thân đun dược cho nàng sao. Nhớ lại chuyện sáng nay, mặt nàng có chút âm. Đến cùng là người nào muốn hại hắn? Lại có mục đích gì?

Thước nhi nhìn thấy sắc mặt của tiểu thư biến đổi nhanh chóng nàng liền áp mặt đến gần hỏi: “Tiểu thư, người đang nghĩ gì nha?”

“Chút nữa ta đi gặp hắn, ngươi không cần theo, không được để người biết ta ra ngoài có biết không?” Niên Khai Điềm cẩn thận dặn dò Thước nhi, âm thanh cũng hạ thấp rất nhiều.

“Ân.” Thước nhi cũng không có hỏi quá nhiều. Tiểu thư nhất định cũng sẽ nói cho nàng nghe thôi, thế nên nàng không hiếu kỳ.

Dùng qua chè, Niên Khai Điềm chọn một bộ y phục ám sắc của mình, mặc xong liền lén lút rời đi. Nến trong phòng được thổi tắt để Thước nhi canh ở bên ngoài.

Lần đầu tiên nàng làm chuyện mờ ám như vậy, đã vậy còn là ở trong phủ của mình nữa a. Khi vừa bước qua nguyệt môn tiến đến viện của Lương Tuấn Hy, dưới ánh trắng sáng nàng thấy các phòng đều tắt hết đèn, chỉ còn thấy hắn ngồi ở ngoài viện khoác một chiếc áo choàng ngồi ở bàn đá đang nghiên cứu thứ gì đó.

Nghe được tiếng bước chân Lương Tuấn Hy nhíu mày. Cước bộ này của Điềm Điềm nha, cho dù nàng đổi nhẹ lại không ít nhưng hắn vẫn nghe ra được, nàng vì sao giờ này đến a? Tim hắn lại không ngoan mà nhảy theo tốc độ tăng dần đều.Niên Khai Điềm hạ nhẹ cước bộ muốn dọa Lương Tuấn Hy. Tới gần lưng hắn, nàng đột nhiên nhảy một cái hừ một tiếng, nhẹ giọng tinh nghịch hỏi: “Sợ không?”

Lương Tuấn Hy xác định là nàng liền khẽ cười lắc đầu, nàng sẽ cùng hắn chơi trò này sao? “Sợ, rất sợ a.”

Niên Khai Điềm không vui khi thấy thái độ của hắn, nàng biết hắn phát hiện trước đó rồi. Bĩu môi ngồi xuống bên cạnh hắn hỏi: “Ngươi vì sao không ngủ mà ở đây làm gì a?”

“Câu này phải là ta hỏi nàng mới đúng nha.” Lương Tuấn Hy hướng mặt về phía nàng: “Hôm nay đi xem hí vui không?”

Nhắc đến chuyện này mặt của Niên Khai Điềm lại bạo hồng. Hắn vì nàng bị vu oan, nàng lại quên mất mà đi chơi a. Nàng đương nhiên không trả lời hắn mà phản vấn: “Vì sao không trả lời ta?”

“Ta đang xem địa hình a.” Lương Tuấn Hy đưa miếng gỗ đến trước mặt của Niên Khai Điềm.

Miếng gỗ nhỏ hơn mặt bàn một chút, được phát thảo địa hình đơn giản của Niên phủ. Nàng chỉ vào đó hỏi: “Là Lương Vân Kha làm cho ngươi?”

“Ân.”

“Vì sao không vào trong xem, ngươi không lạnh sao?” Niên Khai Điềm vì lén lút đến lại gấp gáp nên không có khoác áo choàng, hai tay nàng ôm chặt người để giữ ấm.

Lương Tuấn Hy thẳng thắng đáp: “Nhị đệ đang ngủ, ta không thể làm phiền hắn được.” Chỉ có bảy ngày hắn không thể lãng phí thời gian a, thế nên vừa nói chuyện, tay hắn vừa sờ lên trên miếng gỗ mà nghiên cứu.

Niên Khai Điềm khẽ cười nói: “Chè rất ngon, đa tạ ngươi.”“Nàng ăn hết rồi sao?” Lương Tuấn Hy có chút ngạc nhiên, hắn nghĩ nàng sẽ mang cho Thước nhi ăn.

“Ân.” Gương mặt đỏ ửng kia vẫn không giảm. Không biết vì lạnh hay ngượng mà càng ngày càng hồng: “Ngươi tìm ra manh mối nào chưa?”

Lương Tuấn Hy lắc đầu, hắn vẫn đang cố suy nghĩ a. Làm sao có thể vào khố phòng lấy bạc mà lại không để lại bất kỳ dấu tích gì a. Hắn lại không thể đến khố phòng xem, Lương Vân Kha thay hắn xem xong trở về bảo không phát hiện thứ gì.

Niên Khai Điềm chịu không nổi gió lớn vào đêm nên đánh một cái hắt-xì thật khẽ. Lương Tuấn Hy vì vậy thoát khỏi trầm tư, hắn đặt miếng gỗ xuống bàn cởi áo choàng ra khoác cho nàng: “Sau này nàng đừng khuya như vậy mà ra ngoài nữa, đưa tay ta giúp nàng xem mạch.”

Niên Khai Điềm cản lại tay của hắn, nhoẻn miệng cười nói: “Không cần, hiện ta phải trở về rồi, mai sẽ mang ngươi đến khố phòng xem được không?”

“Ân, ta tiễn nàng trở về mai chúng ta cùng đến đó.” Hắn bị mù chứ đâu có ngốc mà từ chối lời đề nghị có lợi này. Chỉ là nàng không cho hắn khoác áo, hắn vẫn kiên trì nói: “Nàng mặc vào về đến viện lại trả ta.”

“Không cần, ngươi ở đây từ từ nghiên cứu đừng có ngủ quá khuya, ta lén đến đây thôi nên tự về được.” Niên Khai Điềm đứng lên cũng chạy về viện của mình.

Lương Tuấn Hy nắm lại ống tay áo của nàng, ngượng nói một câu: “Điềm Điềm cũng ngủ sớm, mai ta đến tìm nàng.”

“Ân.”

Lương Tuấn Hy khẽ cười mặt hướng về phía nàng ly khai. Gió đêm tuy lạnh nhưng lòng hắn lại vì một câu quan tâm của nàng mà ấm. Chuyện vu oan này đối với cha nương cùng đệ đệ hắn chính là không tốt, nhưng đối với hắn chính là trăm lợi vô hại.

Rõ ràng nàng đang giận hắn, vì chuyện này mà cũng không còn giận nữa, đó là chưa kể đến việc đêm khuya nàng đến chỉ vì quan tâm hắn. Bảo hắn không cao hứng thế nào được.

Người đi, Lương Vân Kha mới mở cửa khoác áo bước ra bên ngoài, vẻ mặt đầy hoài nghi hỏi: “Đại ca, đó là đại tiểu thư?”

Hắn đang ngủ lại không thấy đại ca đâu liền biết. Chuẩn bị ra ngoài gọi đại ca vào thì lại nghe thấy được đoạn đối thoại trên. Mở hé cửa nhìn quả nhiên là Niên Khai Điềm đến? Có ai tốt bụng nói cho hắn biết chuyện gì đang xảy ra hay không?

Viện của bọn hắn to, nhưng đêm lại vắng vẻ thế nên hắn nghe được nhất thanh nhị sở. Tim hắn ngừng đập, đến hô hấp cũng quên, trách không được đại ca sẽ vì nàng như vậy, nguyên lai bọn họ đã thân thiết hơn trước rất nhiều. Hiện hắn đã tin nàng thay đổi rồi, chỉ là hắn nhìn ra được nàng vẫn là thích Hứa Bộ Nam không có ý gì với đại ca của hắn.

Tiếu ý trên mặt của Lương Tuấn Hy vẫn không giảm, nhẹ hỏi một câu: “Ân, vì sao không ngủ lại chạy ra đây?”

“Sợ đại ca lạnh.” Lương Vân Kha nhìn thấy đại ca vui vẻ như vậy cũng nở nụ cười: “Vẫn là vào trong mới xem đi.” Hắn biết đại ca hắn là sợ làm hắn thức giấc nên mới chạy ra đây a.

Lương Tuấn Hy gật đầu cầm miếng gỗ to vào trong. Bọn họ dùng cùng một phòng lại chung một chiếc giường nên sợ cử động nhiều của mình làm ảnh hưởng đến người bên cạnh.

Chương 17: Cùng tìm manh mối

Sáng sớm, Niên Khai Điềm vừa mở mắt đã nghe Thước nhi báo lại rằng Lương Tuấn Hy đang ngồi ở thính tử đợi nàng. Y phục tóc tai chỉnh tề, nàng vui vẻ bước ra ngoài.

“Ngươi đến sớm như vậy a, đêm qua mấy giờ ngủ?”

Lương Tuấn Hy mỉm cười hồi đáp: “Nàng vừa về ta cũng vào trong ngủ.” Thực ra thì không phải, do Lương Vân Kha cứ ở bên tai hắn lải nhải về chuyện sức khỏe nên hắn mới ngủ mà thôi.

Thước nhi thầm lắc đầu ngao ngán. Lương Tuấn Hy từ sớm đã đến rồi, hắn không để nàng đánh thức tiểu thư mà thôi. Tiểu thư cư nhiên dậy còn muộn hơn người ta.

“Ân, đi thôi.” Dứt lời Niên Khai Điềm đạp cước bộ bước đến phương hướng của khố phòng.

Lương Thiên Hy cũng đứng lên bước theo nàng, mở thanh hỏi: “Nàng không dùng qua tảo thiện mới đi sao?”

“Minh oan quan trọng, xem xong trở về ăn cũng chưa muộn.” Niên Khai Điềm chấp tay sau lưng một đường đi thẳng, mắt cũng nhìn thẳng không ngó nghiên.

Khi ba người đến trước khố phòng, rất trùng hợp lại gặp được Hứa Bộ Nam. Niên Khai Điềm bước đến cười nói: “Đại sư huynh cũng ở a.”

“Ân, ta muốn đến xem hiện trường một chút xem có giúp được gì không, sư muội cũng đến xem sao?” Hứa Bộ Nam cười nhạt liếc mắt nhìn Lương Tuấn Hy bị bỏ lại ở một bên.

“Hứa huynh có lòng rồi.” Lương Tuấn Hy điềm đạm nói ra một câu, vẫn đứng tại chỗ không hề động. Nơi này hắn chưa từng đến không nên chạy loạn tránh lại mắc bẫy người.

“Là chuyện phải làm, vì thanh bạch của Hy huynh, vì uy tín của tiêu cục thân làm đại sư huynh, ta làm sao có thể khoanh tay đứng ngoài cuộc.” Hứa Bộ Nam trái lại bước đến trước mặt Lương Tuấn Hy.

Niên Khai Điềm nhìn hai nam nhân đối diện nhau, chiều cao tương đối nhưng tướng mạo cùng khí chất khác biệt rõ ràng, ngay cả y phục của bọn họ mặc cũng là thể hiện giai cấp. Tuấn dung của Hứa Bộ Nam so với sửu dung của Lương Tuấn Hy, tuy chỉ là bị vùng da quanh mắt nhưng cũng vẫy là xấu.

Chỉ là cái khi chất của hắn cực kỳ cao quý, đây là không người giả được, càng miễn nói đến y phục bình thường của hắn. Hứa Bộ Nam đứng bên cạnh dường như chỉ là làm nền mà thôi. Đây là chuyện đời trước nàng chưa bao giờ lưu ý đến, mà phụ mẫu cũng nhị thúc lại luôn nói hắn nhìn như công tử thế gia quyền quý không hề như tầm thường.

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), DDLQD, những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***

Thước nhi cũng là nhìn đến xuất thần. Đến khi hồi thần nàng bước đến bên tai tiểu thư thấp giọng nói: “Tiểu thư, xem bộ Hy ca nổi bật hơn a.”

“Ăn nói linh tinh.” Niên Khai Điềm nhẹ giọng mắng một câu, không nhìn nữa liền đẩy cửa khố phòng bước vào trong.

Nàng đi lòng vòng tìm rất lâu cũng không thấy được gì, chán nản bước trở ra. Vẫn là nhìn thấy hai nam nhân kia đứng đối diện nhau không nói lời nào. Không hiểu vì sao lúc này nàng nhìn ra được giữa hai người bọn họ có gì không thể nói cho người khác biết nha.

“Các ngươi đang làm gì a?” Nàng đi đầu mở miệng phá vỡ an tĩnh của bọn họ.

Hứa Bộ Nam xoay người lại mỉm cười, ánh mắt lóe lên vài tia quang mang không rõ ý tứ: “Không có gì, sư muội có tìm được gì không?”
Niên Khai Điềm nhìn nhìn Lương Tuấn Hy rồi lặng lẽ lắc đầu. Bên trong không thấy có người động qua, dù là xê dịch một chút cũng không có a, nàng làm sao giúp hắn đây.

Hứa Bộ Nam thu lai nụ cười bày ra bộ dáng tiếc nuối, thở dài: “Ai...Hy huynh nhất định cát nhân thiên tướng, sư muội không cần lo lắng nha.”

“Hứa huynh nói chí phải, Điềm Điềm không nên có biểu tình đó.” Lương Tuấn Hy lại không chút thất vọng nói. Hắn cũng sớm đoán được rồi, chỉ là vẫn đáp ứng muốn đi cùng mà thôi.

“Thật xin lỗi.” Niên Khai Điềm lí nhí nhép miệng.

Chỉ là hai nam nhân nơi này đều là tập võ chi nhân nên nghe được nhất thanh nhị sở. Một người mặt triệt để âm hàn, một người lại vô cùng cao hứng, biểu tình hoàn toàn trái ngược với nhau.

“Điềm Điềm nói gì nha, Hứa huynh cũng bảo ta các nhân thiên tướng, nhất định sẽ tra ra được chân tướng thôi.” Lương Tuấn Hy dời chân bước đến trước mặt nàng.

Hứa Bộ Nam hừ một tiếng, kiềm nén tức giận nói: “Sư muội dạo này không đến luyện võ trường mọi người rất hoài niệm nha.”

Nhắc đến chuyện này Niên Khai Điềm nhớ ra mục đích của bản thân đến luyện võ trường, dạo này nhiều chuyện phát sinh nàng cũng là quên mất. Mắt nàng hướng về phía của Lương Tuấn Hy đối diện, bối rối không biết nói thế nào. Là nàng đề nghị đi cùng hắn a.

Lương Tuấn Hy ôn hòa mở miệng: “Điềm Điềm bận rộn liền đến luyện võ trường đi, ta tự trở về được.”

“Ân, vậy ta rời đi đây.” Niên Khai Điềm nhìn Thước nhi phân phó: “Thay ta tiễn hắn trở về đi.” Nói xong nàng cùng Hứa Bộ Nam ly khai. Dù gì chuyện sinh tử của phụ thân cùng mọi người trong tiêu cục vẫn là trên hết.

Lương Tuấn Hy nhìn theo hướng nàng ly khai rất lâu vẫn không có dấu hiệu muốn ly khai. Tiếu ý trên miệng lại chậm rãi thu hồi thay bằng sự lạnh lùng. Nhất định sẽ có một ngày nàng sẽ nguyện ý ở lại bên hắn thay vì Hứa Bộ Nam.
Thước nhi che miệng cười nhìn biểu tình của Lương Tuấn Hy: “Hy ca, chúng ta rời đi chưa?” Sẽ có nam nhân si tình như vậy a, chỉ tội hắn đến nhìn tiểu thư cũng không thể nha. Tiểu thư cũng quá vô tâm rồi, đổi lại là nàng, nàng quyết không phụ hắn a.

Lương Tuấn Hy gật đầu: “Được, đi thôi.”

Khi đứng ở trước nguyệt môn Thước nhi muốn rời đi thì thấy được Lương Vân Kha ở bên ngoài chạy về. Hắn đầy đầu mồ hôi thở hồng hộc, còn chưa kịp mở miệng nói câu nào đã bị nàng một cước đá đụng tường viền ngã xuống đất.

“Ngươi...” Lương Vân Kha mở to mắt chỉ vào Thước nhi, vừa thở vừa nặn chữ, tay ôm bụng nhăn mặt vì đau.

Thước nhi phủi phủi tay dẩu môi đắc ý nói: “Tiểu thư không nói đến ngươi nhưng bổn cô nương sẽ không tha cho ngươi đâu.” Thoại âm vừa rơi nàng lắc mông rời đi.

Lương Tuấn Hy bước đến đỡ lấy Lương Vân Kha: “Nhị đệ không sao chứ?” Lúc nãy hắn nghĩ đệ đệ có thể tránh nên không xuất thủ ngăn cản nha, ai ngờ...

“Làm sao có thể không sao được, nữ nhân hung hãn đó đá vào bụng của ta a.” Lương Vân Kha nhăn mặt than đau, nắm lấy tay Lương Tuấn Hy đứng lên. Khi hắn đưa rút tay trở về thì trên tay của Lương Tuấn Hy lại xuất hiện một tờ giấy hồng sắc nhỏ hình chữ nhật.

Lương Tuấn Hy sờ sờ tờ giấy trên tay tò mò hỏi: “Nhị đệ đưa cho ta thứ gì a?” Hắn chưa từng thấy thứ này bao giờ.

Lương Vân Kha ngơ ngác nhìn tờ giấy lạ hoắc bất khả tư nghị. Lúc nãy hắn dùng tay ôm bụng, mà bụng là bị Thước nhi đá phải. Đột nhiên hắn trợn mắt hô to: “Không phải của đệ, là của nữ nhân hung hãn kia, hài của nàng dính phải đá vào bụng đệ nên nó mới rơi ra a.”

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), DDLQD, những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***

Lương Tuấn Hy lắc đầu đưa lại cho hắn: “Vậy nhân lúc người ta chưa đi xa mà đến trả lại cho người ta đi.”

“Đại ca, nữ nhân này thật là to gan a, nàng ta dám vào sòng bạc.” Lương Vân Kha khẽ hô, cầm lấy tờ giấy nhỏ lật tới lật lui.

Lương Tuấn Hy nhíu mày đưa tay vuốt cằm. Thước nhi luôn ở bên Niên Khai Điềm, không lý nào có thời gian rỗi mà đến sòng bạc. Dù có đi nữa thì tờ giấy này không thể dính dưới đế hài lâu như vậy được. Vậy liền chỉ có một khả năng đó là lúc theo Niên Khai Điềm vào khố phòng dính được.

“Nhị đệ chắc chắn nó là của sòng bạc?”

“Ân, lần trước xuất phủ giúp nương mua ít kim tuyến gặp được một nam tử bị người của sòng bạc đánh ở hẻm nhỏ. Lúc đó ta thấy được đám người đó ném thứ này vào trên người của nam tử đó mắng những thứ này là số nợ thiếu, mà mỗi tờ này chính là một ngàn lượng a.”

Nói xong đột nhiên hắn như bừng tỉnh đại ngộ kinh hô: “Đại ca, sẽ không phải là...”

“Nói hươu nói vượn cái gì.” Lương Tuấn Hy khẽ cười, xem ra lần này thu thập được một manh mối rồi a. “Theo ta vào đây, ta cùng ngươi nói thứ này.”

Lương Vân Kha cũng ngoan ngoãn nghe theo.

Chương 18: Tam nhân chi tình

Lại qua đi một ngày, Niên Khai Điềm chạy đến tìm Lương Tuấn Hy hỏi chuyện. Dù sao cũng là vì mua lễ vật cho nàng nên hắn mới bị vu hãm a. Đương nhiên đây là suy nghĩ trong lòng nàng mỗi khi lý trí tò mò nổi lên ‘vì sao dạo này bản thân cứ đến tìm hắn’, thì đó chính là đáp án.

Chỉ là khi nàng đến lại không thấy người nào ở bên trong. Hỏi đám hạ nhân mới biết hôm nay hắn cùng Lương Vân Kha xuất phủ.

Nàng đến luyện võ trường xong rồi trở lại tìm hắn cũng được báo hắn chưa trở về. Không hiểu sao tâm có chút trống trải, cứ như bị người lấy mất một phần quan trọng vậy khiến nàng không muốn làm gì nữa.

Một ngày buồn chán lại trôi qua, Niên Khai Điềm vẫn không gặp được Lương Tuấn Hy. Nàng ở trong viện bức hết hoa lá khiến Thước nhi hốt hoảng hỏi: “Tiểu thư đây là làm sao nha? Hoa cỏ này lão gia mua rất đắt a, người sao có thể trong lúc nhất thời hủy hoại hết thế này?”

“Con mắt nào của ngươi thấy ta hủy hoại hết hả.” Niên Khai Điềm hống Thước nhi một câu. Chân lại dẫm qua dẫm lại đám hoa lá dưới chân lầm bầm mắng: “Lương Tuấn Hy chết tiệt, đi đâu suốt ngày không thấy mặt mũi a.”

Thước nhi nghe được che miệng cười: “Tiểu thư a, nô tỳ nhớ lúc trước khi nhắc đến Hứa sư huynh người mới có bộ dáng này nha.” Rõ ràng tâm tình có biến a. Nếu so sánh Hứa Bộ Nam cùng Lương Tuấn Hy nàng vẫn cảm thấy Lương Tuấn Hy hợp với tiểu thư hơn. Hắn thực sự rất quan tâm đến tiểu thư, chỉ là tiểu thư vô tâm không nhìn ra mà thôi.

Hứa Bộ Nam cũng là có quan tâm đến tiểu thư, chỉ là nàng cảm thấy cái quan tâm kia cũng không bằng một phần nhỏ của Lương Tuấn Hy. Nàng từng thấy hắn vì tiểu thư ngồi trong trù phòng đun dược cả người ướt đẫm mồ hôi, vì tiểu thư làm từng món đồ chơi nhỏ. Nam tử như vậy biết đi đâu tìm, thế mà tiểu thư lại không nhìn đến.

Niên Khai Điềm mở to miệng muốn phản bác lại cảm thấy bản thân đuối lý nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Cắn cắn môi lại vươn tay véo gò má của Thước nhi.

“Nha đầu nhà ngươi, ai cho phép ăn nói với bổn tiểu thư như vậy a, lại còn dám trêu ta. Dạo này ta quá dễ ăn nói rồi nên ngươi mới có lá gan to như vậy?”

Tuy đạo lực không lớn nhưng Thước nhi vẫn giả vờ kêu đau cầu xin tha thứ: “Đau quá a, tiểu thư người nhẹ tay tha nô tỳ a, lần sau nô tỳ không dám nữa.”

Niên Khai Điềm tủm tỉm cười buông tay ra: “Để xem lần sau còn dám trêu ta nữa không.”

Thước nhi xoa xoa mặt của mình, phụng phịu đáp: “Không dám không dám nữa.”

Lúc này Niên Tuệ Nhàn cũng chạy đến Điềm viên. Vừa ở nguyệt môn đã cao hứng gọi: “Đường tỷ, ta lại đến tìm ngươi a.”

“Dạo này ngươi bận rộn cái gì, không thấy đến tìm ta a.” Niên Khai Điềm cao giọng trách móc một câu. Đầu cũng không có quay lại thể hiện thái độ giận hờn.

Niên Tuệ Nhàn bước chân vào sắc mặt cũng thay đổi thành ủy khuất, mở miệng liền tố khổ: “Còn không phải do tỷ tỷ sao, mấy ngày hôm nay a đều là cùng phụ thân bức ta thành thân.”

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), DDLQD, những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***

Niên Khai Điềm cũng nhớ lại sự kiện này, đời trước vì bị bức ép Niên Tuệ Nhàn từng đòi nhảy giếng tự sát. Nhị thúc vì sợ mất đi nữ nhi nên cũng không cho người nhắc lại chuyện này nữa.

Trong khi Niên Khai Điềm vẫn đứng ở đó ngây ngẩng trong trầm tư thì Niên Tuệ Nhàn đước bước đến ghế bên bàn đá ngồi xuống. Tay vỗ vỗ mặt bàn ai oán: “Rõ ràng tỷ tỷ lớn tuổi hơn ta vì sao lại bức ta xuất giá trước.”

“Có lẽ nhị thúc lo lắng cho ngươi hơn.” Niên Khai Điềm dùng đôi mắt thương cảm nhìn Niên Tuệ Nhàn rồi lại nói thâm một câu: “Dù có chuyện gì cũng từ từ mà nói, tránh làm ra chuyện ngu ngốc như ta.”

Niên Tuệ Nhạn ngơ ngẩng nửa ngày trời mới há miếng nói: “Ý ngươi là thế nào? Tuyệt thực hay dọa tự sát a?” Nói xong nàng lại bật cười thành tiếng, xua xua tay: “Sẽ không có đâu, ta không muốn như ngươi a.”

“Nếu vậy ta liền an tâm rồi.” Niên Khai Điềm nhẹ nhõm thở lại một hơi. Nhưng quả thực là như vậy, vì sao nhị thúc lại không để Niên Nhạn Thanh xuất giá trước mà lại bức NiênTuệ Nhàn? Có uẩn khuất gì chăng?

Niên Tuệ Nhàn hậm hực tự châm ly trà cho mình tự ngồi đó uống. Đây cũng là vì đến Điềm viên quá quen rồi nên cũng không có lễ tiết gì nữa. Nhưng cũng từ đó liền không phát ra tiếng động nào nữa.

Giờ khắc này nàng rất là kinh ngạc, đến hiện tại nàng vẫn chưa thể tiếp nhận con người mới của Niên Khai Điềm. Nàng vốn nghĩ bản thân kể xong chuyện này sẽ nghe được nàng ta hiến kế bảo nàng chống đối chứ.

Niên Khai Điềm lại ngồi bên bàn đá hai tay chống lên cằm kể lại đoạn đối thoại hôm đó của bản thân cùng Hứa Bộ Nam cho Niên Tuệ Nhàn nghe rồi hỏi: “Ngươi có phải cũng cảm thấy đại sư huynh thích ta đúng không?”

Niên Tuệ Nhàn im lặng nghe xong, mím chặt môi suy nghĩ một hồi mới do dự gật đầu: “Có...có lẽ là vậy a.”Niên Khai Điềm có chút không vui gõ nhẹ lên trán của nàng ta: “Ngươi còn dám nói là tỷ muội tốt của ta, còn đáp đến do dự như vậy a.”

Niên Tuệ Nhàn ôm lấy trán trừng mắt Niên Khai Điềm: “Ngươi hỡ chút liền động tay động chân như vậy đại sư huynh là thích nữ tử ôn nhu đoan trang có biết không, ngươi thục nữ một chút không được sao?”

Niên Khai Điềm hừ hừ trừng hồi nàng ta: “Ai mà không biết nhưng ta làm không được.” Nàng phải đợi qua chuyến áp tiêu kia sinh tử mới chịu trang thục nữ, tuyệt không để phụ thân nhị thúc bọn họ gặp chuyện được.

“Ngươi muốn đợi đại sư huynh thú nữ nhân khác mới trang sao? Ta đợi hôn lễ của hai người cử hành chắc cũng là bạc đầu nha.” Niên Tuệ Nhàn không vui phản bác, nàng chính là muốn Niên Khai Điềm thành thân a.

Niên Khai Điềm rũ mắt xuống, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim không đáp trả. Nàng không thể như đời trước được, lão thiên gia ban cho nàng cơ hội không phải ai cũng có, là để nàng cứu gia tộc không phải để nàng ở đây nghĩ nam nữ tư tình.

“Ta không làm được.” Kiên định phun ra một câu, ánh mắt nàng nâng lên nhìn thẳng tròng mắt đen láy của Niên Tuệ Nhàn. Nàng chính là làm không được.

Niên Tuệ Nhàn định nói gì nữa thì lại nghe tiếng bước chân từ nguyệt môn truyền đến. Khi nhìn thấy bóng dáng người đến nàng lại không vui đến cực điểm, nhưng vẫn miễn cưỡng gọi: “Tỷ tỷ hảo.”

Niên Nhạn Thanh nhẹ nhàng nở một nụ cười bước đến: “Đường muội, muội muội hảo.”

Niên Khai Điềm nhìn lại, cũng nở nụ cười hoan nghênh: “Đường tỷ có thời gian nhàn rỗi đến chỗ ta a, mau đến đây ngồi đi.”

Niên Tuệ Nhàn nghe vậy liền đứng lên: “Ta nhớ ra có chuyện cần làm, hai người ở lại từ từ nói đi.” Dứt lời không để người nào phản ứng nàng liền giận dỗi ly khai.

Luna: T_T hình như truyện rất ít lượt xem thì phải T_T đã vậy còn bị cướp sang các web khác nữa đau lòng quá đi

Niên Nhạn Thanh lạnh mắt nhìn theo bóng lưng Niên Tuệ Nhàn rời đi, quay đầu nàng chậm rãi bước đến bên Niên Khai Điềm ngồi xuống: “Đường muội đừng nghe muội muội nói linh tinh. Ta thấy ngươi như vậy mới là thích hợp nhất, nếu một nam nhân bắt mình phải thay đổi vì hắn thì không đáng ngươi nhung nhớ.”

Niên Khai Điềm nghe xong một đoạn dài kia cũng có chút chinh lăng, nhưng câu này quả có đạo lý nha. Chỉ là nàng thích Hứa Bộ Nam mà hắn cũng mơ hồ tựa như mở lời cùng nàng, nàng cũng không cần trang thục nữ làm gì a.

“Ân, ta hiểu rồi, không biết đường tỷ đến tìm ta làm có việc gì nha?”Niên Nhạn Thanh khẽ mỉm cười hướng nha hoàn thiếp thân của mình khẽ vẫy tay. Chỉ thấy nha hoàn đó bước đến đặt vô số cuốn sách lên bàn đá.

Niên Khai Điềm hồn lìa khỏi xác khi thấy những thứ sách đó toàn là dạy về cách tính toán quản gia. Đùa chắc, nàng chính là sợ những thứ này nhất a.

Niên Nhạn Thanh đẩy đến gần Niên Khai Điềm hơn nói: “Đây là ta cố tình vì đường muội mà tìm về, hy vọng ngươi sớm có thể tiếp quản sổ sách Niên gia để bá mẫu không cần lo lắng nữa.”

“Đường tỷ a, ngươi cũng có thể giúp mẫu thân phân ưu a.” Chuyện này nàng thực sự tước vũ khí quy hàng. Nhìn đám số kia nhảy múa lung tung nàng đã hoa mắt chóng mặt rồi làm sao có thể học được.

“Ta sẽ có ngày phải gả đi, Niên phủ chỉ còn mỗi đường muội là có thể chống đỡ, nên ta hy vọng khi ta còn ở có thể giúp được bá phụ bá mẫu chút gì.” Đôi mắt của Niên Nhạn Thanh xa xăm bất định, mang theo một chút ưu buồn khiến người muốn ôm lấy nàng an ủi.

“Ta...” Niên Khai Điềm há mỏ muốn phản bác thì Niên Nhạn Thanh đã cắt đứt cơ hội của nàng: “Có gì không hiểu liền đến hỏi ta.”

Thước nhi nhìn thấy bóng dáng nam tử bước đến nguyệt môn liền vui vẻ mở miệng: “Bá sư huynh hảo.”

“Ân, sư muội, nhị tiểu thư, Thước nhi cô nương hảo.” Vẻ mặt của Bá Cao Minh khi bước vào viện vốn là vui vẻ nhưng khi nhìn thấy Niên Nhạn Thanh ở liền có chút âm trầm.

Niên Nhạn Thanh biết có người không thích mình liền cũng đứng lên: “Bá sư huynh hảo.” Chào xong nàng nhìn Niên Khai Điềm nhợt nhạt cười: “Đường muội hảo hảo xem, ta có việc cùng bá mẫu thương lượng, có gì không hiểu cứ tìm ta, cáo từ.”

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), DDLQD, những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***

Nói xong hướng Bá Cao Minh khẽ gật đầu lặng lẽ ly khai. Hương hoa nhàn nhạt trên người nàng tỏa ra khi lướt qua khiến hắn chán ghét hừ một tiếng mạnh. Hắn hận bản thân không thể nín thở để không ngửi được mùi hương chán ghét kia.

Cũng may là nàng thông minh thức thời ly khai hắn không cần nhìn thấy gương mặt cùng dáng vẻ giả tạo đầy chán ghét của nàng. Vốn nghe Niên Tuệ Nhàn ở đây nên mới viện cớ chạy đến, nghĩ không ra chính là thấy được Niên Nhạn Thanh.

Niên Khai Điềm vốn chính là không hiểu sự chán ghét này của Bá Cao Minh, nàng nhíu mày hỏi: “Tam sư huynh là thế nào nha? Đường tỷ làm gì khiến ngươi không thích nàng như vậy?” Trong trí nhớ của nàng hai người đến gặp mặt cũng ít, mỗi lần gặp cũng không có nói câu nào trừ chào hỏi, lại nói vị đường tỷ này ngày thường luôn ở bên mẫu thân làm sao sẽ để người chán ghét được.

Đây là còn chưa nói đến danh tiếng bên ngoài của Niên Nhạn Thanh rất được người yêu thích. Năm đó nàng ta cập kê cũng không ít người đến cầu thú, chỉ là nhị thúc luyến tiếc nữ nhi nên lưu lại đến bây giờ a.

“Không có gì.” Bá Cao Minh chán ghét nói xong liền ngồi xuống ghế đối diện hỏi: “Lúc nãy ta nghe nói tam tiểu thư cũng ở, nàng đâu rồi?”

“Nguyên lai đây là mục đích tam sư huynh đến tìm ta.” Niên Khai Điềm cũng không truy hỏi vấn đề vừa rồi nữa, dù sao thì sau này Niên Nhạn Thanh gả đi rồi cũng không còn gặp nữa a. Nàng nhún vai lại nói: “Nàng bảo có việc nên trở về rồi.”

Bá Cao Minh cùng Lương Tuấn Hy cũng như nhau, đều là vất vả truy đuổi người trong lòng nên bọn họ đồng bệnh tương liên đi cũng rất cận. Mà Niên Khai Điềm cùng Niên Tuệ Nhàn là hai người bị truy tùy nên cũng rất là hiểu tâm trạng của nhau. Chỉ là Niên Khai Điềm không thích sẽ nói không thích tuyệt không mập mờ, còn Niên Tuệ Nhàn lại sợ tổn thương người khác nên cứ dây dưa không chịu cắt đứt để Bá Cao Minh ôm mộng suốt.

“Ai...ta lại đến trễ một bước a.” Bá Cao Minh ôm trán thở dài, tay hắn đặt lên lồng ngực chậm rãi nắm chặt, như là có thứ gì đó ở bên trong vạt áo vậy.

Niên Khai Điềm lại hiếu kỳ xích gần: “Tam sư huynh đây là thế nào a? thứ gì bên trong áo? Trân quý lắm sao?” Cả hai đời nàng luôn thấy hắn có hành động này, nhưng truy vẫn mãi mà hắn cũng không có nói ra.

Đương nhiên, đời này cũng không có ngoại lệ: “Sư muội còn nhỏ không biết được đâu.”

Niên Khai Điềm cũng không hỏi tiếp vì sớm biết được kết quả rồi. Thế là hai người chỉ ngồi cũng nhau dùng trà trò chuyện thôi.

Luna: T_T hình như truyện rất ít lượt xem thì phải T_T đã vậy còn bị cướp sang các web khác nữa đau lòng quá đi

Chương 19: Con mắt đáng hận

Sáng nay trời chưa sáng Niên Khai Điềm đã rời khỏi Điềm viên nhưng lại không để Thước nhi theo cùng mà đến tìm Lương Tuấn Hy. Trùng hợp lại thấy được huynh đệ hắn là giờ này xuất môn. Đi sớm như vậy về lại trễ trách không được nàng tìm mãi vẫn tìm không được hắn.

“Mấy hôm nay ngươi đi nơi nào vì sao ta tìm mãi vẫn không tìm được a?”

Lương Vân Kha rất không giải thích được, nàng mang ngọc bội Hứa Bộ Nam tặng bên thắt lưng lại đến quan tâm đại ca của hắn. Nàng đây là muốn làm gì? Cũng may đại ca không thấy thôi, nếu thấy sợ là sẽ đau lòng chết mất.

Hắn bước lên trước chấp tay nói: “Đại tiểu thư, chuyện lần trước là ta không đúng, ta hướng người bồi tội.” Dù gì đáp ứng với đại ca rồi, muốn hay không cũng phải thực hiện, đó là còn chưa nói đến bản thân hắn cũng cảm thấy mình có chút quá đáng.

“Được rồi được rồi.” Niên Khai Điềm cũng quên mất chuyện này từ lâu rồi, nàng xua xua tay hướng mắt nhìn Lương Tuấn Hy đợi câu trả lời.

Lương Tuấn Hy tiến lên hai bước vẻ mặt ôn nhu lại có chút vui mừng hỏi: “Điềm Điềm nhớ ta?” Hắn cũng nghe nói nàng đến tìm hắn mấy lần chỉ là không có thời gian đến gặp nàng a. Thời gian trôi qua nhanh mà ngoại trừ manh mối lần đó vẫn chưa tìm được manh mối khác.

Một câu của hắn khiến Niên Khai Điềm chinh lăng nửa ngày trời hồn không về được thể xác. Nàng có nhớ hắn sao, không, không có, nàng chỉ là lo lắng mình hại hắn bị oan mà thôi.

“Nói bậy, làm sao có thể.” Nàng trừng mắt Lương Vân Kha đang nhìn chằm chằm mình. Cũng may Lương Tuấn Hy không nhìn thấy nếu để hắn biết nàng ngượng ngùng thì không biết mang mặt giấu đi nơi nào mới tốt.

“Vậy nàng làm sao thức dậy sớm mà đến đây?” Lương Tuấn Hy tiếp tục truy vấn, hắn muốn nghe nàng nói nàng nhớ hắn. Tuy nhìn không thấy thái độ của nàng, âm thanh của nàng lại quyết đoán chỉ là trái tim kia đang bán đứng nàng rồi, nàng còn muốn lừa hắn sao.

“Ta...a...”Niên Khai Điềm chớp chớp mắt nhìn xung quanh, đầu óc đảo lộn một cái liền nghĩ ra được một kịch bản nói dối. Hai tay giơ lên cao vờ vươn người, xoay xoay hông: “Ta ngủ không được nên dậy sớm tản bộ thôi, là trùng hợp đi ngang qua đây gặp được ngươi.”

Mặt của Lương Vân Kha triệt để đờ đẩn, rõ ràng cố ý đến đây lại còn bảo là trùng hợp. Thước nhi cũng không có theo cùng cơ mà. Chỉ là nàng vì sao phải làm như vậy, nàng không biết như thế sẽ khiến đại ca hắn hy vọng càng nhiều sao?

Lương Tuấn Hy lắc đầu cười khổ, bất quá hắn cũng không có vạch trần nàng: “Vậy ta cùng nhị đệ xuất phủ đây, nàng tiếp tục tản bộ đi.” Hắn biết nàng nhất định theo cùng.

Quả nhiên Niên Khai Điềm bỏ tay xuống cười hì hì đầy giảo hoạt: “Dạo này ta toàn ở trong phủ cũng muốn ra ngoài. Ta theo các ngươi đi được không?”

“Nàng thích là được.” Đương nhiên hắn sẽ không từ chối, hắn còn chưa từng cùng nàng đi dạo đâu. Biết đâu hôm nay cũng sẽ không tìm được gì có nàng đi cùng cũng rất tốt.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Cả ba xuất phủ đến một tửu lâu, Lương Tuấn Hy chọn một sương phòng lầu ba có cửa sổ đối diện một sòng bạc. Lúc đầu bọn hắn đến tiểu nhị rất khinh thường vì y phục của bọn hắn quá tầm thường để ngồi bao sương, sợ rằng bọn hắn ăn quỵt. Chỉ là đã mấy ngày cũng biết được nên hiện liền cung kính như khách quý.

Tuy thanh danh của huynh đệ Lương gia đã là tốt danh tại ngoại nhưng vẫn chưa có người nào gặp qua thế nên cũng không thể trách tiểu nhị được. Lại nói, hôm nay còn có Niên Khai Điềm đến nữa, tuy nàng cũng ít xuất hiện ở bên ngoài nhưng y phục phục sức đều là hoa lệ khiếp người.

Cả ba an vị, gọi vài món ăn rồi đó nhìn nhau. Sương phòng hai mặt cửa sổ lại khép kín chỉ có một cửa sổ đối diện sòng bạc là hơi mở. Mà người ngồi nhìn chằm chằm cửa sổ kia lại là Lương Vân Kha.

Niên Khai Điềm cũng không có ngồi nhìn nữa, nàng rất tự nhiên cầm đũa lên ăn. Lương Tuấn Hy chỉ ngồi đó hướng mặt về phía nàng mỉm cười. Lương Vân Kha khẽ thở dài một hơi, hiện hắn có cảm giác bản thân chính là làm bóng đèn. Đi điều tra lại trở thành mình là người thừa thải tham gia buổi hẹn hò của đại ca.

Niên Khai Điềm cho một miếng thức ăn vào miệng nhai lại nhìn hai huynh đệ Lương gia ở đối diện. Người thì thần sắc cẩn thận nhìn ngoài cửa sổ, người lại ngồi hướng mặt về phía nàng, liền hiếu kỳ hỏi: “Các ngươi không ăn?”

Lương Vân Kha nghe vậy liền cầm đũa lên gắp vài món vào chén nhỏ trước mặt Lương Tuấn Hy: “Ta không đói, đại ca ăn trước đi.” Hắn muốn mau chóng kết án a, thời gian bảy ngày sắp qua rồi.

“Nàng cũng dùng bữa đi.” Lương Tuấn Hy cầm chén đũa lên cũng bắt đầu ăn.Lần đầu Niên Khai Điềm cảm thấy bản thân thực sự vô tâm. Thước nhi thường nói thế nhưng nàng vẫn không thừa nhận, hiện là ví dụ chính xác nhất a. Rõ ràng người ta nhìn không thấy không thể gắp thức ăn nàng lại vô tâm mà hỏi hắn vì sao không ăn.

Mắt nàng rũ xuống xuống cũng không còn khẩu vị ăn nữa. Rồi lại rất nhanh nhìn Lương Tuấn Hy ở đối diện. Nhìn hắn ăn còn giống nữ tử hơn nàng nữa, hai tay nàng xiết chặt đũa cùng chén.

Không nghe được âm thanh, Lương Tuấn Hy ngừng hành động hạ tay xuống, chậm rãi nuốt xong mới hỏi: “Điềm Điềm vì sao không ăn? Thức ăn không hợp khẩu vị?”

“Không phải.” Niên Khai Điềm không vui đáp lại xoay người nhìn hướng khe của sổ hỏi: “Các ngươi mấy hôm này đều là nhìn cái sòng bạc kia?”

“Ân, Điềm Điềm biết gì sao?” Lương Tuấn Hy chậm rãi hỏi.

“Ta làm sao biết chuyện gì a.” Niên Khai Điềm nhún vai đáp, chỉ là rất nhanh nàng chòm người lên hỏi: “Ngươi nhìn sòng bạc kia làm gì nha, bên trong có gì đặc biệt hay có phát hiện gì?”

Đột nhiên Lương Vân Kha lại lên tiếng: “Đại ca, lão giả kia nhìn dáng dấp lén lén lút lút rất khả nghi, ta đến đó xem thử.”

“Ân, đi đi.” Lương Tuấn Hy nhấp một ngụm trà, mặt hướng ra ngoài khe hở nhỏ của cửa sổ.

Lương Vân Kha đi ra sau bình phòng trong sương phòng lại rất nhanh bước ra trên mặt xuất hiện thêm vô số vết sẹo ghê gớm mà trên người còn khoác một y phục xa hoa của đại phú hộ. Bụng cũng không biết từ lúc nào to lên khiến Niên Khai Điềm nằm lên bàn cười vật vã.

“Ngươi đang làm gì nha, vóc người đẹp không muốn lại muốn làm một người béo a.”

Lương Vân Kha nào dám phản bác nàng, lời đại ca nói qua hắn đến giờ vẫn còn nhớ a. Hít một hơi thật sâu đè nén nộ khí lại quay người rời đi. Nếu không phải đại ca vì nàng, hắn nào cần khổ sở như vậy.

Thấy hắn không để ý đến bản thân nàng cũng lười biếng nằm dài trên mặt bàn. “Mỗi ngày đều ngồi ở đây không buồn chán sao?”
“Không có.” Lương Tuấn Hy mỉm cười đáp, mỗi ngày đương nhiên có buồn chán nhưng hiện là có nàng ở bên hắn làm sao buồn chán được.

Hắn bước đến một bên nhuyễn tháp có sẵn trong bao sương ngồi xuống. Trên bàn nhỏ, sớm chuẩn bị rất nhiều chiết tử cho hắn ‘đọc’, hắn cầm một chiếc tử lên, mở ra, đưa tay sờ lên ‘đọc’.

Niên Khai Điềm thu được một màn liền chu miệng ra. Thật không ngờ hắn là một nam nhân tẻ nhạt như vậy a. Nàng đứng lên nói: “Ta không ở đây cùng ngươi nữa, trở về tiêu cục đây.”

Lương Tuấn Hy nghe vậy vội bỏ chiết tử xuống mở miệng ngăn lại: “Điềm Điềm trở về sớm vậy sao, không ở lại thêm chút nữa?” Hắn không thấy vật nào biết cùng nàng chơi thứ gì.

“Ngươi xem sách ta ở lại làm gì nha?” Niên Khai Điềm xoay người lại có chút buồn cười hỏi. Bảo nàng ở lại nhìn hắn sao? Thật buồn cười.

“Chi bằng nàng xem cùng ta, được không?” Lương Tuấn Hy đứng lên bước đến chỗ nàng.

Đáng tiếc nơi này hắn chỉ đến có vài lần không có nhớ được địa hình, thế nên rất nhanh đầu hắn đập vào giá trưng bày, cước bộ lảo đảo lui về phía sau hai bước.

Giá trưng bày bị tác dụng lực khiến bình hòa xoay vài vòng trên giá rồi rơi xuống, Niên Khai Điềm phóng người ôm lại bình hoa. Bình hoa được bảo hộ trong lòng nàng nên an toàn, chỉ là hai khuỷu tay đập lên sàn gỗ cực đau khiến nàng nhăn mặt lại khẽ rên một tiếng.

Lương Tuấn Hy hoảng hốt treo đầy mặt, vươn hai tay ra cố mò đến chỗ của Niên Khai Điềm, “Điềm Điềm, nàng có sao không? Nàng đang ở nơi nào, mau lên tiếng cho ta biết.”

Lần đầu tiên hắn cảm thấy chán ghét con mắt này, nó khiến hắn không thể bảo vệ nàng, không thể đến chỗ nàng càng làm hại nàng ngã xuống như vậy.

Niên Khai Điềm thở phào một hơi: “Không sao, không cần khẩn trương như vậy.” Nàng đứng lên đặt lại bình hoa lên giá trưng bày rồi vươn tay nắm lấy cổ tay trái của hắn: “Ta ở nơi này.”

Tay phải của hắn đưa tới, muốn đặt lên tay nàng rồi rất nhanh liền rút lại: “Nàng bị thương nơi nào? Để ta xem một chút.” Hắn khẩn trương muốn xem nàng nhưng lại không dám chạm, đây là điều khiến hắn khó chịu nhất, hắn nhìn không thấy nàng.

“Ở khuỷu tay, chút nữa trở về xoa rượu thuốc liền không sao nữa.” Niên Khai Điềm vừa nói vừa kéo hắn trở về bên nhuyễn tháp, ấn hắn ngồi xuống. Nhìn thấy cái trán sưng đỏ kia khiến nàng phì cười: “Ngươi tự lo cho mình trước đi.”

“Ta không sao.” Lương Tuấn Hy cảm nhận được nhuyễn tháp động cũng biết nàng ngồi bên cạnh mình nên tâm trạng có chút an tĩnh hơn lúc nãy, “Vậy hồi phủ ta thay nàng thoa rượu thuốc được không?”

“Không cần.” Niên Khai Điềm xoa xoa khuỷu tay từ chối. Đó là khuỷu tay, nàng làm sao để nam nhân khác chạm vào được.

Lương Tuấn Hy cũng cảm thấy bản thân vừa nói ra lời không nên nói nhất thời nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ họng. Hắn là lo lắng cho nàng nên ăn nói không có suy nghĩ, đổi lại là nàng của lúc trước, nhất định lại chỉnh hắn một trận nữa.

Hắn đưa tay xoa xóa cái trán của mình, sao hắn lại có thể quên nơi này không phải là Niên phủ được chứ. Bản thân bị thương đã đành còn hại cả nàng nữa, hắn thật đáng chết.

Niên Khai Điềm nhìn bộ dáng như tiểu hài tử phạm lỗi mà nhăn mặt của hắn liền tủm tỉm cười. Sao trước giờ nàng sẽ không phát hiện ra hắn cũng có mặt đáng yêu như vậy a!

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Cuối cùng web cũng sắp up xong, hôm nay 20/10 tạm thời ta up thêm chương, chúc các nàng xem

Chương 20: Đắt như vậy a

Lúc này ngoài cửa sòng bạc bên dưới xảy ra tranh cãi. Lão giả lúc nãy bị đám người trong sòng bạc ném ra ngoài cửa. Đám người của sòng bạc hung hãn xắn tay áo vừa đánh vừa đạp lão giả khiến hắn ôm chặt lấy đầu cầu xin tha thứ.

Nghe được tiếng ầm ĩ, Niên Khai Điềm hiếu kỳ ló đầu ra xem liền khẽ hô: “Ngươi xem, tên đệ đệ của ngươi a, bảo hắn đi đâu không đi lại chạy ra đây xem đánh nhau. Đám người này cũng thật là, một lão giả cũng đánh thành như vậy.”

Lương Tuấn Hy nghe được liền đứng lên nói: “Chúng ta cũng xuống đó đi.” Hắn hiểu rõ Lương Vân Kha nhất, đệ đệ hắn tuyệt sẽ không thất trách, nhất định lão giả đó có vấn đề rồi.

Niên Khai Điềm nhớ ra chuyện lúc nãy liền quay lại đã thấy Lương Tuấn Hy nhấc chân rồi. Nàng nhanh hơn một bước kéo hắn lại: “Ngươi đã quên đây là chỗ nào rồi sao, ta giúp ngươi.”

“Đa tạ nàng.” Lòng của Lương Tuấn Hy lại ấm áp, hắn không cần nàng hiền lương thục đức, càng không cần nàng giỏi trù nghệ, hắn chỉ cần nàng luôn tốt với hắn như vậy là đủ rồi.

“Không có gì, tiện tay thôi mà.” Niên Khai Điềm nắm lấy cổ tay hắn, ở bên cạnh chậm rãi nhắc hắn từng chút một cho đến khi ra khỏi tửu lâu.

Bên này đám người đã vây xem đến kín không còn khe hở để chen vào trong. Lương Tuấn Hy lại nhất quyết vào, hắn nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, làm phiền cho qua, cho qua.” Cũng không quên chen vào dòng người.

Niên Khai Điềm bất đắc dĩ cũng phải chen cùng hắn. Nàng được phụ thân dạy, giúp người giúp đến chót – tiễn phật tiễn đến Tây thiên. Đến khi bước đến vào trong đứng bên cạnh Lương Vân Kha, Lương Tuấn Hy còn chưa kịp hỏi thì đã nghe âm thanh từ lão giả truyền đến.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang - Vọng Thư Uyển---

“Sư muội, cứu ta, là ta là ta a.” Lão giả đưa tay gỡ bộ râu mép dài bạc trắng xuống.

Niên Khai Điềm mở to mắt lên nhìn: “Nhị sư huynh, sao lại là huynh a?” Nàng chạy đến xô đám người ở sòng bạc ra ngồi xổm xuống đỡ Lý Sử Thành lên.

“Ngươi nhận biết hắn là tốt rồi, sư huynh muội thân thiết như vậy liền thay hắn trả bạc cho ta đi.” Một nam tử mặt mũi hung tợn trong đám người ở sòng bạc lên tiếng. Mắt hắn đảo một vòng đánh giá phục sức của Niêm Khai Điềm xong liền vô cùng thỏa mãn.

Một tên khác lại tà gian nhìn Niên Khai Điềm: “Nha đầu này trưởng thành cùng xinh đẹp a, không có bạc chi bằng lấy ngươi bù vào cũng được a.” Hắn vươn tay muốn chạm vào gương mặt xinh đẹp không tỳ vết của Niên Khai Điềm.

“Hắn nợ các ngươi bao nhiêu lại đánh người ra bộ dạng này? “Niên Khai Điềm tức giận đứng thẳng thắt lưng trừng mắt, chỉ vào đám người mắng to. Tay còn lại rút nhuyễn tiên ở thắt lưng ra quấn vào đôi tay bẩn thiểu kia một hất.

Nam nhân kia lập tức bị nàng hất xông vào đám người vây xem. Đám người lại nhanh hơn tránh né, không thể nghi ngờ, nam nhân kia nhanh chóng nằm sắp trên mặt đất, vô cùng chật vật.

Nam nhân đó tức giận đứng lên phủi bụi trên người liền nắm chặt quyền xông vào Niên Khai Điềm. Nhuyễn tiên trên tay nàng lần nữa vung lên không chút do dự rơi vào vai trái của nam nhân đó, lại rất nhanh rút lại rồi hạ xuống sau của hắn khi hắn đau mà khom người ôm vai. Tiếp đến chỉ thấy hắn bất tỉnh ngã trên mặt đất.

Nếu đổi lại là nàng của đời trước, sợ là không được tốt như vậy đâu. Nói đi cũng phải nói lại, thượng thiên cho nàng trùng sinh, để nàng sửa đổi tính cách, nàng quả là có phúc rồi.

“Cũng không nhiều lắm.” Lại một nam nhân khác nói, mắt khinh bỉ nam nhân nằm trên đất. Nhìn nha đầu trước mặt này vận y phục liền biết được nàng có võ công, thế mà cũng dám đụng vào đúng là ngu hết thuốc chữa.

“Không nhiều lắm mà đánh người ra cái dạng này, trong mắt các ngươi không có vương pháp nữa sao?” Niên Khai Điềm vẫn là giữ chất giọng hung hãn nhuyễn tiên trong tay lại huy động quật xuống đất tạo thành một mản bụi mịt mù. Nhưng trong lòng cũng có chút nóng, võ công của nhị sư huynh rất tốt, không lý nào lại đánh không lại những người này.Lương Tuấn Hy thở dài một hơi, được Lương Vân Kha đỡ đến chỗ của Niên Khai Điềm, hắn nhỏ giọng khuyên nhủ: “Điềm Điềm, trước tiên đừng động nộ, nghe đám người này nói trước a.”

Lương Vân Kha thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng may đại ca không thấy tên kia có ý đồ vô lễ với Niên Khai Điềm. Nếu không sợ là hắn chết không toàn thây rồi. Đại ca chuyện gì cũng dễ nói, chỉ có dụng chạm đến cha nương cùng Niên Khai Điềm liền không ai chạy thoát.

“Tiểu tử này coi bộ thức thời, không như nha đầu không biết trời cao đất dày này.” Lại một nam nhân khác lên tiếng, mắt hắn nhìn Lương Tuấn Hy đầy tán thưởng. Tầm mắt lại dời đến y phục xa hoa của Niên Khai Điềm nói: “Hắn thiếu chúng ta tổng cộng hai trăm chín sáu vạn lượng.”

Lúc này Lý Sử Thành đã bị đánh đến mặt bầm tím sưng to, nói chung chính là biến dạng rồi. Hắn chật vật đứng lên ôm lấy mặt của mình mắng thầm trong bụng. Nếu không phải nghiện đánh bạc thì hắn cũng không gặp phải tình trạng này rồi.

Vừa nghe đến số tiền hắn lại nhịn không được hét to: “Nói bậy, ta lúc nào nợ nhiều như vậy.”

“Không cần tính lãi sao? Huynh đệ chúng ta cũng cần ăn nữa a.” Có người nói xong lại ôm bụng haha cười Lý Sử Thành ngu ngốc.

Lại có người giơ một sấp giấy lên nói: “Giấy nợ còn ở đây, vật chứng trong tay ta không đến lượt người nói có hay không.”

“Trên đó còn có dấu vân tay của ngươi nha.” Một người lại khoát tay trước ngực đầy đắc ý.

Nam nhân lúc nãy lại nói tiếp: “Mấy hôm trước, hắn có mang mười chín nghìn tám trăm lượng đến trả cho ta. Nhưng vẫn là không đủ nha, hôm nay còn dám cải trang đến mượn thêm đánh bạc, nghĩ chúng ta ngu ngốc không biết gì a.”

Lý Sử Thành không còn khống chế được bản thân nữa liền hô to: “Là các ngươi lừa ta uống trà khiến ta tay chân không còn sức lực buộc ta điểm chỉ vào giấy nợ kia.”

Lương Vân Kha tức giận xông đến túm lấy vạt áo trước của Lý Sử Thành: “Nguyên lai ngân lượng là do ngươi trộm. Nói, ngươi vì sao vu hãm cho đại ca ta?”Lúc này Niên Khai Điềm mới biết được chiếc lược lưu ly kia là Lương Tuấn Hy phí bao nhiêu bạc mới mua được về cho nàng. Nàng ngơ ngác nhìn hắn nói không nên lời.

Lương Tuấn Hy lại không có kích động như vậy mà là hướng đám người kia nói: “Chuyện này ta trở về bàn lại với bá phụ, ngày mai lại đến nói chuyện cùng các ngươi được không?” Số bạc quá lớn, hắn cũng không thể trả, không cần biết Lý Sử Thành là nợ bao nhiêu bạc bị người lừa bao nhiêu hiện giấy nợ có điểm chỉ là bị người cầm trên tay, cả quan phủ cũng không làm được gì.

Đám người sòng bạc lại nhao nhao lên phản đối.

“Làm sao chúng ta tin được các ngươi.”

“Đúng a, nhỡ các ngươi không quay lại thì thế nào.”

“Chúng ta cũng là làm thuê thôi, tiểu huynh đệ ngươi nên thông cảm cho chúng ta.”

“Vậy đi, ta theo các ngươi đến phủ lấy bạc thế nào.”

Do Niên phủ nghiêm cấm mọi người bước vào sòng bạc nên Lý Sử Thành không có công khai danh tính. Thế nên đám người này mới không có tin.

Khi Lương Tuấn Hy do dự không dám đáp lời, Niên Khai Điềm đã gật đầu đáp ứng: “Được, theo ta trở về.” Chuyện này ở đây ầm ĩ to như vậy sợ là cũng sẽ truyền đến tai của phụ thân, vậy thì sớm giải quyết đi.

Lương Vân Kha mạnh hất Lý Sử Thành ra rồi trở về đỡ lấy Lương Tuấn Hy. Hắn tự hỏi đại ca làm gì phật lòng người mà để người vu hãm như vậy?

Niên Khai Điềm dùng ánh mắt thất vọng nhìn Lý Sử Thành rồi cũng bỏ đi. Nàng cũng không biết chút nữa phụ thân thấy được sẽ nói thế nào, chỉ biết Lý Sử Thành chính là không thể ở lại Niên phủ nữa a.

Lý Sử Thành muốn trốn chỉ là bị đám người sòng bạc trước một bước áp giải hai bên trái phải đi theo mọi người. Để tránh hắn kêu la inh ỏi nên có người đám mang khăn nhét vào miệng hắn. Hắn cũng không đủ sức vùng vẫy bởi vì đã trúng dược rồi.

Lương Tuấn Hy ở bên nhẹ giọng an ủi: “Đừng suy nghĩ nhiều, bá phụ sẽ có cách giải quyết.” Hiện hắn chính là sắp được minh oan rồi nhưng chuyện này qua đi Niên phủ không chỉ bị mất một số bạc lớn mà còn bị hủy hết uy tín a.

“Vì sao nhị sư huynh sẽ nghiện thứ này a.” Niên Khai Điềm tức giận trừng mắt Lý Sử Thành ở phía sau lưng mình. Đời trước nàng còn không có biết chuyện này đi. Hắn lại vì sao vu hại Lương Tuấn Hy?

Lương Vân Kha lửa giận đầy người không áp chế được, đầu quay về phía sau mắng: “Uổng công chúng ta ngày thường tốt với ngươi như vậy, hiện mặt mũi của bá phụ bá mẫu bị ngươi ném đi hết rồi.”

“Được rồi được rồi, đừng ồn ào nữa.” Lương Tuấn Hy lên tiếng trấn áp nộ khí của đệ đệ mình.

Đám người hiếu kỳ vây xem không những không tản ra mà là theo bọn họ trở về Niên phủ. Tiếng nghị luận ầm ĩ không ngớt...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau