TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Xem mắt

Rất nhanh thời gian trôi qua, không khí giữa bọn họ cũng bớt khoảng cách đi rất nhiều. Hôm nay Gia Luật Hy ngồi ở trong viện lúc trước của mình giúp Lương Lạc phơi dược liền nghe được âm thanh vui vẻ của Niên Tiêu Kiên: “Tỷ phu tỷ phu, tỷ tỷ nàng sắp trở về rồi a.”

“Ân.” Gia Luật Hy tuy là kích động nhưng vì muốn nàng có kinh hỉ nên không có ra ngoài, vẫn im lặng giàn dược liệu trên sàn mây.

Niên Tiêu Kiên đầy đầu mồ hôi bước đến, ánh mắt thập phần không hiểu hỏi: “Tỷ phu không ra ngoài sao?”

Gia Luật Hy lắc đầu, đưa tay vẫy vẫy hắn. Thấy hắn bước đến mới hạ giọng thì thầm vài câu vào trong miệng hắn. Hắn lập tức gật đầu chạy đi.

Niên Khai Điềm cưỡi ngựa tiến phủ đã thấy tiểu đệ đệ mang tiếu ý đứng đó nhìn mình, nàng leo xuống ngựa xoa xoa đầu hắn: “Tiểu tử, hôm nay ngoan như vậy a, không ra ngoài chơi a?”

“Trong phủ vui hơn.” Phủ có tỷ phu bên ngoài không có.

“Trong phủ có gì mà vui.” Niên Khai Điềm bĩu môi xong lại hỏi, “Mẫu thân đâu?”

Niên Tiêu Kiên biết là Niên Khai Điềm muốn đưa bạc cho mẫu thân vì vậy nắm tay nàng kéo đi, “Tỷ tỷ a, người của ngươi toàn mồ hôi vẫn là đi tắm trước đi.”

Niên Khai Điềm cảm thấy hắn nói cùng có lý, có lẽ mẫu thân không ở nên hắn mới kéo nàng đi tắm trước. Bên trong phòng nước nóng đã sớm được chuẩn bị rồi, mắt này lại khép hờ lại, nhìn chằm chằm tiểu đệ đệ tinh ranh của mình, “Đây là người cho người chuẩn bị.”

“Tỷ tỷ mau tắm đi, bạc đệ mang đi cho mẫu thân là được rồi.” Niên Tiêu Kiên nói xong, liền cầm xấp ngân phiếu Niên Khai Điềm mới đặt trên bàn mà ra ngoài.

Niên Khai Điềm cũng không nói gì, nàng tắm xong đã có hạ nhân thay nàng vận y phục. Sau đó ngồi trước gương đồng lau tóc, cuối cùng là đói bụng bước ra ngoài dùng bữa.

Lúc này nàng thấy Thước nhi cùng Hoa Âm bày thức ăn ra bàn, quá phong phú liền hỏi, “Nhũ nương a, hôm nay phủ có khách quý a?”

“Đúng rồi.” Hoa Âm mỉm cười đáp một tiếng.

Thước nhi cười híp mắt nhìn nàng, “Là có cô gia tương lai nên phong phú chút cũng là nên mà.”

Cô gia tương lai? Niên Khai Điềm cau mày suy nghĩ, không lẽ hai tháng này mẫu thân đã chọn được người nào rồi sao? Mà tiểu quỷ kia lại không làm chút gì cứ như vậy để nàng gả đi? Hắn từng khóc lóc kêu gào khóc lóc rằng có thể nuôi nàng cả đời cơ mà.

Không để nàng suy nghĩ qua lâu, chỉ nghe phía sau vang lên âm thanh quen thuộc, “Câu này của Thước nhi quá đúng, tăng lương.”

“Đa tạ cô gia.” Âm thanh trong trẻo của Thước nhi nhanh chóng đáp ứng. Đương nhiên phần lương được tăng này là do Gia Luật Hy trả rồi.

Niên Khai Điềm sửng sốt xoay người, mắt nàng mở to nhìn tuấn dung quen thuộc ở trước mắt, chỉ cách bản thân ba bước chân mà thôi. Mắt nàng chớp tới chớp lui một hồi, cuối cùng cho rằng nàng mệt mỏi nên hoa mắt ù tai thôi.
Ai biết Niên Tiêu Kiên bước đến túm lấy tay nàng tràn đầy thất vọng hỏi: “Tỷ tỷ a, ngươi thật khiến tiểu đệ đệ đây thất vọng. Lâu như vậy mới gặp lại tỷ phu lại có thái độ này? Lúc đầu tỷ phu bảo ngươi bỏ hắn đệ đây còn không tin, giờ đây sợ là không muốn tin cũng không được rồi.”

Ủa? Thái độ của nàng có gì không đúng sao? Nhưng là hắn gọi Gia Luật Hy là tỷ phu là có ý gì?

Gia Luật Hy chấp tay sau lưng bước đến trước mặt nàng, hơi cúi đầu nhẹ giọng nói: “Điềm Điềm để nàng đợi lâu, ta trở về rồi.”

Lúc này Niên Khai Điềm mới hiểu rõ mà lui về phía sau hai bước, đầy bài xích nhìn một lớn một nhỏ trước mặt. Hắn là vương gia, rất nhiều thiếp thất, đám người hoàng thất nhất định không bỏ qua đâu, nàng nhất quyết không bước về con đường cũ nữa.

Vì vậy khi dùng cơm nàng ngồi cách xa Gia Luật Hy ra, mà ăn cho nhanh rồi mau chóng xong lại viện cớ mệt mỏi mà chạy trở về phòng ngủ. Đến tối cũng không có ra ngoài dùng bữa.

Mọi người nhìn thấy tình cảnh này liền có chút không dám nói gì. Một người muốn tránh, một người lại cố tiếp cận, chẳng biết nên khuyên người nào cho phải. Mà Gia Luật Hy lại không chút biểu hiện nào, vẫn cũng cực kỳ thản nhiên.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đến sáng hôm sau, Niên Khai Điềm bước ra khỏi phòng đã là thấy được Niên Tiêu Kiên cầm canh thiếp ngây ngô đứng đó nhìn nàng. Nàng thở dài một hơi hỏi: “Địa điểm thời gian?” Chuyện xem mắt này tỷ đệ nàng đã quen rồi nên không cần thiết dài dòng làm gì.

“Tửu trang, ngay bây giờ, đi dùng tảo thiện.” Niên Tiêu Kiên mở canh thiếp ra đọc xong liền bước theo sau lưng Niên Khai Điềm. Từ lúc hắn biết chữ đến nay, người đọc bái thiếp luôn là hắn, tỷ tỷ sẽ không bao giờ nhìn tới.

Khi hai người đến tửu lâu, tỷ đệ Niên gia bước bước vào bao sương chỉ thấy Gia Luật Hy ngồi đó, hắn vận một y phục phổ thông hạt sắc, mắt mang vải băng mặt hướng về phía nàng cười, “Điềm Điềm tới, mau ngồi xuống.”

Niên Khai Điềm cúi đầu nhìn tiểu đệ đệ nhà mình hỏi: “Tên?”Niên Tiêu Kiên mở canh thiếp ra lại đọc: “Họ Lương tên Tuấn Hy a.” Hắn còn giơ canh thiếp lên cho Niên Khai Điềm xem nữa.

“Điềm Điềm, để có được buổi hẹn này ta đã bỏ không ít bạc a.” Gia Luật Hy cười cười nói. Đương nhiên bạc này là bỏ ra mua chuộc tiểu cửu tử.

Niên Khai Điềm cũng xem nhưng không có gì mà bước vào. Niên Tiêu Kiên đóng cửa xong xoay người chạy theo sau.

Thấy nàng ngồi xuống hắn ôn nhu nói: “Ta còn nhớ lúc trước Điềm Điềm từng nói với ta rằng có hứa gả cho một người họ Lương.”

“Đúng, nhưng không phải ngươi đâu.” Niên Khai Điềm cầm đũa bắt đầu ăn điểm tâm.

Niên Tiêu Kiên lại rất ngoan ngoãn ngồi ăn, thậm chí lâu lâu còn hiếu kính gắp một khối điểm tâm vào chén của Gia Luật Hy, “Tỷ phu, cái này ngon lắm, ngươi cũng dùng a.”

“Đa tạ tiểu cửu tử.” Gia Luật Hy nói xong lại nói với Niên Khai Điềm, “Lúc đó nàng nói có tiểu cửu tử sẽ gả cho ta, vì sao lại nói không phải nói với ta.”

“Tỷ tỷ a, tiêu cục lấy uy tín làm đầu, ngươi không thể trước mặt tiểu hài tử như đệ nói dối được, đó là dạy hư đệ nha.” Bộ sung một câu này xong Niên Tiêu Kiên lại cho một khối điểm tâm vào miệng nhai. Hóa ra tỷ tỷ yêu cầu phải có hắn mới chịu thành thân, tỷ phu cũng đáp ứng, đây để hắn cảm thấy bản thân thật quan trọng.

Niên Khai Điềm nghiến răng nghiến lợi không đáp.

Sau khi dùng qua điểm tâm, Gia Luật Hy đứng lên, bước đến cầm lấy tay nàng: “Chúng ta đi dạo. Ta nhìn không thấy lại làm phiền Điềm Điềm rồi.”

Hừ, tay cũng nắm luôn rồi còn mở miệng nói ra được câu này. Giờ nàng hất tay hắn ra còn có được hay không mới là vấn đề kìa.

Ba người đi dạo qua một lúc lâu mua không ít đồ xong. Niên Khai Điềm nhìn nhìn sắc trời đắc ý cười, “Hết giờ rồi, tiểu tử, người tiếp theo.” Tay rút ra khỏi tay Gia Luật Hy.

Niên Tiêu Kiên lại lấy canh thiếp khác ra xem, “Quán trà, cũng là thời gian này a.”

Niên Khai Điềm ngẩng đầu quán trà đã ở trước mặt rồi. Chỉ thấy bên này Gia Luật Hy đưa tay lấy băng vải xuống, y phục bị một tay của hắn xé rách, lộ ra cẩm bào hoa lệ bên trong. Từ hai bên trái phải có người bước đến thay hắn vận ngoại bào, kèm theo một kim quan hoa lệ thay cho băng vải trên tóc.

Niên Khai Điềm có chút không hiểu, chỉ nghe hắn nói, “Vào trong thôi.” Tay một lần nữa lại nắm lấy tay nàng.

Niên Tiêu Kiên thức thời giơ canh thiếp lên cho nàng xem. Bên trong phần tên của đối tượng phải xem mắt có ghi rõ ba từ Gia Luật Hy. Nàng mở to mắt nhìn nụ cười có chút vô lại trên mặt của Gia Luật Hy, liên tục tự trấn an mình. Ngày mai nhất định xem kỹ canh thiếp trước khi đi.

Chương 117: Kể chuyện

Bọn họ nghe kể chuyện rồi lại xem hí khúc đến chiều mới hồi phủ. Niên Khai Điềm cười cười lại lần nữa đắc ý nói, “Hết giờ.”

“Ân.” Gia Luật Hy vừa nói vừa cất bước.

Niên Khai Điềm thấy hắn cứ đi theo mình, mà tay cũng không chịu buông ra, khóe miệng co rút cực lợi hại, “Hết giờ rồi, ngươi đi theo chúng ta làm gì?” Tay nàng đưa lên lắc lắc trước mặt hắn: “Còn nữa, buông tay ra.”

“Nào có a, ta chỉ là đi về mà thôi.” Gia Luật Hy cười đến vô hại nhìn nàng, kéo tay nàng xuống tiếp tục bước.

“Là tỷ tỷ không biết a, tỷ phu trước này đều ở cùng với đệ, cùng một viện, cùng một phòng, cùng một giường.” Rất nhiều chữ ‘cùng’ phát ra từ miệng của Niên Tiêu Kiên để đầu của Niên Khai Điềm triệt để choáng váng.

Tiểu đệ đệ nàng mong ngóng bấy lâu nay cư nhiên bán nàng cầu vinh? Khi biết được tin tức này thiếu chút nữa nàng ngừng thở luôn rồi.

“Vương gia, đến cùng ngươi muốn gì?”

“Nguyện vọng của ta trước nay chỉ có một, muốn thú Điềm Điềm.” Khẩu khí của Gia Luật Hy rất ôn nhu cũng không thiếu phần nghiêm túc, ánh mắt màu hổ phách trong buổi chiều như vậy càng thêm lấp lánh nổi bật.

Tâm của Niên Khai Điềm lúc này chấn động mạnh, nàng cố thanh tĩnh nói: “Năm đó ngươi cũng thấy rõ ràng, đây là chuyện không thể nào.” Sợ hắn cố chấp, nàng còn bổ sung thêm: “Nếu thái hậu bọn họ đáp ứng ta sẽ gả cho ngươi.” Như vậy tránh người ta bảo nàng tuyệt tình.

“Chỉ có như vậy?” Đôi mắt của Gia Luật Hy khẽ nhướng.

“Còn có, bình thê gì đó thì miễn đi, ở Lan Châu cũng không có người tam thê tứ thiếp.” Niên Khai Điềm biết điều này là không thể nào đâu, nhưng sao biểu tình của hắn lại đạm nhiên như vậy?

“Ân.” Gia Luật Hy không nói thêm nữa.

Lúc này Niên Tiêu Kiên lắc lắc thân thể nhỏ làm nũng, “Tỷ phu ta mỏi chân, đi không nỗi nữa.”

“Tỷ phu bế ngươi.” Gia Luật Hy không nói hai lời liền cúi xuống bế hắn lên.

Đôi đồng tử đen láy của Niên Khai Điềm thiếu chút nữa là rơi xuống đất. Tiểu quỷ này bình thường cùng nàng đi xem mắt đều là phá đến người ta đầu hàng, làm sao có thể có chuyện hắn đi không nỗi chứ? Thế mà Gia Luật Hy cũng vẫn bế hắn a?

Niên Tiêu Kiên cầm ngọc bội trên thắt lưng lên đưa cho Niên Khai Điềm xem, “Tỷ tỷ, ngươi xem, lễ vật gặp mặt tỷ phu tặng đệ a.”

“Ngươi vì nó bán cả tỷ tỷ mình?” Niên Khai Điềm khép hờ mắt chất vấn.

“Cũng không phải như vậy, nhưng tỷ phu rất tốt, tỷ tỷ không nên làm khó người ta như vậy.” Niên Tiêu Kiên nói xong câu này mặt nhỏ chôn vào hõm vai của Gia Luật Hy tránh đi cái lườm sắc bén của tỷ tỷ nhà mình.

Có tốt hơn nữa cũng không cần, tiểu quỷ ngươi có giỏi thì đi đấu với đám nữ nhân kia đi, tỷ tỷ ngươi không có thời gian làm chuyện vô bổ như vậy.

Ba người không ai nói gì nữa, chỉ nghe tiếng thở phì phò vì tức giận của Niên Khai Điềm cùng tiếng cười khẽ của Gia Luật Hy.

Khi bọn họ vừa bước vào Niên phủ, đến tiền thính còn chưa ngồi xuống đã có thánh chỉ đến. Trên thánh chỉ có viết rõ Niên Khai Điềm là thê tử duy nhất của Gia Luật Hy, dùng đầy đủ tam thư lục lễ cầu thú. Đây cũng là lúc hắn nhận được đất phong bảo phụ hoàng tứ hôn.Hắn đùa bỡn nàng cả một ngày chỉ vì nghe một lời đó của nàng mà thôi. Nếu là đột nhiên mang thánh chỉ đến thế nào nàng cũng bảo hắn bức hôn, vì vậy phải chậm rãi dẫn nàng vào bẫy vậy mới an ổn. Thế nhưng nàng vẫn là nổi giận đùng đùng trở về Điềm viên.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Gia Luật Hy mang Niên Tiêu Kiên về viện trước mới đến Điềm viên tìm Niên Khai Điềm. Hắn gõ cửa, “Điềm Điềm, chúng ta nói chuyện một chút.”

Niên Khai Điềm ngồi ở trước bàn trang điểm quát to, “Còn gì để nói?”

Gia Luật Hy đẩy cửa bước vào, rồi cẩn thận đóng cửa xong mới tiến đến chỗ của nàng, “Còn chứ, Điềm Điềm không hỏi vì sao ta đến tìm nàng trễ như vậy sao?”

Niên Khai Điềm nhìn hắn ngồi xuống bên cạnh mình cũng không có đáp, nhìn chằm chằm chờ hắn nói tiếp. Lúc đầu thì không có, nhưng đột nhiên hắn nói để nàng hiếu kỳ.

“Ta vì chiếu chỉ này mới trễ như vậy, lòng ta lúc nào cũng lo lắng sợ tới trễ như Lương Sơn Bá, cuối cũng thổ huyết ôm hận mà chết.” Tay hắn đặt thánh chỉ lên bàn trang điểm lại từ trong vạt áo trước lấy chiếc lược lưu ly ra.

Trong mấy năm hắn cũng có gửi thư về Lan Châu, thế nhưng chưa từng thấy có hồi âm, sợ là bị động tay chân rồi. Nếu mượn người của Gia Luật Cẩn thì càng không được, người kia là dùng cho công sự, tư sự của hắn làm sao dám làm phiền. Đây cũng là lý do hắn không hề biết tình hình của nàng cùng mọi người.

Lược lưu ly xinh đẹp mỹ lệ hiện ra trước mắt để Niên Khai Điềm nói không nên lời. Năm đó thứ nào nàng cũng không trả hắn, chỉ trả lược chứng tỏ nàng muốn cùng hắn cắt đứt, thế mà hắn lại...

Tay của Gia Luật Hy kéo băng vải trên tóc nàng xuống, dùng lược lưu ly giúp nàng chải, “Năm đó nàng không nói một lời liền đi mất, ta thực sự rất thống khổ, rất cô đơn. Nhưng vì nó để ta tiếp tục cố gắng, cố gắng để có ngày hôm nay.”

Hai tay Niên Khai Điềm che miệng tránh bản thân khóc thành tiếng. Nếu còn cách khác nàng cũng sẽ không từ bỏ, nhưng nàng thực sự không có cách khác. Không nghĩ đến đột nhiên hắn lại trở về Lan Châu, đột nhiên hắn lại đến tìm nàng, đột nhiên hắn lại mang thánh chỉ đến thú nàng vi thê.
“Vốn nghĩ lâu như vậy nàng cũng đã gả rồi, thế nhưng ta vẫn muốn đến gặp nàng, nhìn thấy nàng sống hạnh phúc ta đã rất vui. Thật may mắn, nàng vẫn chưa gả, ta vẫn có thể thú nàng qua cửa. Nàng nói xem có phải rất may nắm không không?” Đặt lược lên bàn, hắn chậm rãi ôm lấy nàng vào lòng, ôm thật chặt, rất sợ nàng sẽ mọc cánh bay khỏi hắn như hôm đó.

“Hy, thật xin lỗi.” Niên Khai Điềm xoay người ôm ngược lại hắn, tiếng khóc to hơn rất nhiều.

“Nàng không có lỗi, là bởi vì gia thế của ta quá uy áp rồi, mà bọn họ lại không nói lý lẽ cũng không nói tình cảm, nhiều lúc ta thật sự rất hận. Lúc trước ta hận đôi mắt này để ta không thể kỳ nhân, không thể giúp gì được cho nàng, sau ta lại hận đôi mắt này để ta cùng nàng có khoảng cách xa như vậy.”

Âm thanh của hắn vẫn là ôn nhu nhưng lại mang theo đượm buồn, tay nâng lên vỗ vỗ lưng nàng. Hắn không khuyên nàng đừng khóc, chí ít hắn muốn đây là lần cuối cùng hắn thấy được nàng khóc. “Giờ tốt rồi, không còn gì phải lo lắng nữa.”

Niên Khai Điềm ở bên trong ngực hắn khẽ gật đầu. “Hy, ta thực sự rất nhớ ngươi.”

“Ta cũng rất nhớ Điềm Điềm, mỗi ngày đều muốn mau chóng trở về Lan Châu tìm nàng. Giờ đây trở về rồi, sẽ không đi nữa, dù có đi cũng có nàng theo cùng.” Gia Luật Hy đưa tay lau nước mắt cho nàng.

Niên Khai Điềm sụt sịt mũi khẽ hỏi hắn, “Vậy nếu như ta đã gả cho người khác, vậy ngươi thế nào?” Đời trước hắn bỏ đi, còn hắn đi đâu nàng không biết.

“Ta vẫn ở bên cạnh nhìn nàng, ta từng nói ‘không phải Điềm Điềm ta sẽ không thú’, ta nói được làm được.” Câu nói này như một dòng nước ấm áp từ tai của Niên Khai Điềm chảy vào tim, để tay nàng ôm chặt hắn một phần.

“Vậy nếu ta chết...”

Lời của chưa hết đã thấy tay của Gia Luật Hy chặn trên miệng của nàng, khẽ giọng trách: “Không được ăn nói linh tinh.”

“Nhưng lúc đó ngươi sẽ làm thế nào?” Nàng rất muốn biết đời trước khi nàng chết hắn làm gì.

Chỉ thấy Gia Luật Hy cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt màu hổ phách kia trong suốt hút hồn định chặt đôi đồng từ đen láy của nàng, “Chắc là xuất gia. Chỉ là còn cha nương bọn họ, ta cũng chỉ có thể vì nàng thủ tiết mà thôi.” Nói xong hắn khẽ cười hạ một cái hôn xuống trán của nàng.

Niên Khai Điềm còn muốn nói gì thì nghe âm thanh cửa mở, chẳng mắt chốc đã thấy được bóng dáng nho nhỏ chạy vào đây rồi. Niên Tiêu Kiên nhoẻn miệng cười haha, “Sớm đoán được tỷ phu sẽ chạy đến đây rồi.”

Mắt hắn nhìn nhìn viền mắt đỏ ửng của Niên Khai Điềm liền chép miệng, chê bai: “Tỷ tỷ a, ngươi bao nhiêu tuổi rồi còn học đòi tiểu hài tử làm nũng a. Đến đệ còn không thèm dùng chiêu này nữa, thế mà ngươi lại dùng, tỷ phu lại cũng sẽ mắc bẫy, thật buồn cười mà.”

“Ngươi đến đây làm gì?” Niên Khai Điềm gầm gừ hỏi hắn, nhưng nàng vẫn không có rời khỏi Gia Luật Hy.

“Tìm tỷ phu nghe kể chuyện.” Niên Tiêu Kiên nói xong hắn lập tức trút y phục chỉ chừa một bộ trung y rồi nhảy lên giường bày tư thế đã chuẩn bị nghe kể chuyện.

Nhắc lại cái này mặt của Niên Khai Điềm đỏ ửng, lần đầu tiên hắn kể chuyện cho nàng nghe, hoàn cảnh đó thật không tốt chút nào. Nàng ngồi thẳng thắt lưng nói, “Muốn nghe kể chuyện cũng phải trở về viện.”

“Người ta trút hết y phục rồi, kể ở đây luôn đi.” Niên Tiêu Kiên vỗ giường phản kháng.

Gia Luật Hy bế Niên Khai Điềm đến bên giường đặt xuống, “Được rồi, hôm nay kể chuyện ở đây.”

Chương 118: Đại hôn

Sáng hôm sau, Gia Luật Hy thức giấc nhìn nhìn tỷ đệ Niên gia vẫn còn say giấc mà phì cười. Tuy hắn thành thân có chút muộn nhưng vẫn là thú được người trong lòng, vậy liền quá tốt rồi.

Lúc này Niên Khai Điềm chuyển tỉnh, nhìn thấy hắn nàng mỉm cười: “Sớm a!”

“Ân, sớm.” Gia Luật Hy đưa hai ngón tay khép lại để lên môi mình rồi lại vươn ra đặt lên gò má ửng hồng của nàng: “Điềm Điềm áp tiêu nhiều đen đi không ít rồi.”

“Sau này dưỡng lại thôi.” Niên Khai Điềm đáp hắn nhưng cũng không có động thân thể, sợ tiểu đệ đệ ở giữa hai người thức giấc.

“Điềm Điềm, ta phải về đây, nàng cố gắng dưỡng trắng biết không?” Gia Luật Hy cưng chìu nói.

“Về? Kinh thành?” Niên Khai Điềm ngạc nhiên phản vấn.

“Phủ đệ của ta gần nơi này, chỉ là sắp thành thân rồi, từ đây đến đó không được gặp nàng thật nhớ nhung.” Giờ đây hắn có chút không đành lòng rồi.

Niên Khai Điềm khẽ cười, “Ân.” Nàng từng thành thân một lần rồi, vì vậy mấy chuyện này cũng hiểu.

Lúc này Niên Sở Hoằng phong phong hỏa hỏa đến viện của Niên Khai Điềm hỏi chuyện đêm qua. Bởi vì đêm qua hắn cùng Niên Khánh Tụ uống say ở bên Bá gia nên sáng nay trở về mới nghe thê tử nói.

Ai bước vừa tới cửa còn chưa kịp gõ đã thấy cửa mở, Gia Luật Hy bước ra nhìn hắn mỉm cười, “Bá phụ sớm.”

Hắn giận điên người, vương gia thì thế nào, có chiếu chỉ tứ hôn thì lớn hết sao? Cả đến phòng nữ nhi của hắn cũng dám qua đêm, đây không để hắn vào mắt rồi. Năm đó rơi vực là bất đắc dĩ nhưng hôm nay không phải.

Hắn không giáo huấn một trận sau này nhất định sẽ bị ngồi lên đầu. Ngay khi hắn xắn tay áo chuẩn bị đánh người thì bên này thấy được Niên Tiêu Kiên bước ra, vươn người há miệng ngáp to.

Cái ngáp qua đi mới chào hắn, “Phụ thân sớm a!”

“Tỷ tỷ ngươi đâu?” Niên Sở Hoằng mắt choáng váng liên tục nhìn bên trong.

“Phụ thân tìm ta?” Niên Khai Điềm y phục tóc tai chỉnh tề bước ra nhìn Niên Sở Hoằng. Y phục là đêm qua không có cởi nên chỉ có chút nhăn thôi, còn tóc là Gia Luật Hy bới cho nàng.

“Ba người các ngươi, đêm qua...” Niên Sở Hoằng có chút hô hấp không thông, đây là sự kiện gì a.

“Cùng nhau ngủ a.” Niên Tiêu Kiên vẫn chưa nhìn thấy tầm quan trọng của vấn đề mà thơ ngây như thực đáp, “Đêm qua tỷ phu kể chuyện vì vậy ngủ luôn bên này, phụ thân làm sao vậy?”

“Bá phụ, chúng ta đến thư phòng nói chuyện đi.” Gia Luật Hy xoa xoa đầu Niên Tiêu Kiên rồi theo Niên Sở Hoằng rời đi. Hắn chấp nhận ngủ lại phòng nàng liền biết rõ phải chịu bị mắng rồi.

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Rất nhanh tam thư lục lễ đầy đủ, hôn lễ cũng được cử hành. Đời trước Niên Khai Điềm gả đi là lúc tiêu cục gặp khó khăn, vì vậy không có hoành tráng như vậy. Hồng trang trải dài cả mười dặm để người người ở Lan Châu đều ngưỡng mộ không thôi.
Lễ hoàn là do Gia Luật Hy bế nàng một đường từ hỷ đường vào tân phòng. Nàng ở trong lòng hắn lẩm bẩm hát:

“Khe khẽ nói cùng chàng, ta đã yêu chàng rồi

Ta nguyện ý vì chàng khoác lên hồng giá y.

Ta nguyện bồi chàng đến già.”

Gia Luật Hy cũng khẽ giọng đáp lại nàng:

“Khe khẽ nói cùng nàng, ta đã yêu nàng rồi

Ta nguyện ý vì nàng che mưa cản gió

Sẽ không để nàng chịu ủy khuất.”

Chuyện này truyền ra bên ngoài đám nữ tử đều là ngưỡng mộ không thôi.

Bên trong tân phòng, vén xong khăn hỉ, dùng xong rượu hợp cẩn, Gia Luật Hy nói với nàng, “Điềm Điềm, nhớ lễ vật ta tặng nàng không, chút nữa mặc nó a!” Dứt lời hắn mang tiếu ý rời đi. Hắn biết nàng vẫn chưa mở ra.

Niên Khai Điềm nghe như vậy cũng máy móc gật đầu. Cửa phòng đóng, nàng chạy đến tìm trong rương đồ của nàng mang đến đây. Cuối cùng tìm thấy được hộp gấm đó, khi mở ra nàng mới phát hiện, y phục đó...

Đến tối nàng được hạ nhân giúp mặc kiện y phục hoa lệ kia ngồi ở trước giường, tóc cũng được oản kiểu khác phối với bộ diêu đồng bộ. Vốn nghĩ nàng sẽ không bao giờ mặc dạng y phục nữ tính như vậy nữa, không ngờ nàng không chỉ vận giá y còn vận cả kiện y phục hắn tặng cho nàng nữa.Chỉ thấy một thân y phục động bộ với nàng bước vào, khẽ cười hỏi: “Thế nào? Ngạc nhiên không?”

“Chàng khi nào mua?” Hắn làm sao sẽ mua trùng một loại với nàng được.

“Hôm đó nàng đi dạo trở về thì không vui, ta hỏi qua nhị đệ biết được. Chỉ là không ngờ đây là một đôi, còn có điểm tiểu nhị nói cùng ta, đây độc nhất không còn đôi thứ hai đâu. Nàng nói xem có trùng hợp không?” Gia Luật Hy ngồi xuống bên giường ôm lấy nàng.

“Giờ nghĩ lại mới thấy hôm đó thưởng cho lão nhân kia quá ít. Hắn nói đúng như vậy, ta cùng nàng rõ ràng có tướng phu thê. Nếu là gặp lại nhất định phải trọng thưởng.” Chép miệng Gia Luật Hy lại thán.

“Vậy ta hỏi chàng, mắt chàng là hoàn toàn bình thường, vậy lúc trước có khi nào chàng mở băng vải mà nhìn trộm không?” Đổi lại là nàng, nàng nhất định làm vậy.

“Ta có mở băng vải ra vài lần, chỉ là toàn là những lúc không có người. Ta rất sợ có người nhìn thấy, mọi người sẽ xa lánh ta. Cả băng vải ta cũng bảo nương làm tận ba lớp, sợ màu mắt hiện trên vải bị người phát hiện.” Nhớ lại thời gian trước hắn lúc nào cũng phập phòng lo lắng.

“Đúng rồi, có một lần ta cùng nàng không có gặp mặt, đêm đó ta đứng ngoài viện ngắm trăng, nghe được âm thanh liền hoảng hốt mang băng vải che lại mắt mới chạy ra ngoài. Vốn tưởng là nàng đến, nhưng nghĩ lại nàng sẽ không đến tìm ta đâu, mỗi ngày đều đợi nàng đến tìm ta, lúc đó ngày thật dài.” Hắn cảm thấy bản thân ngốc vô cùng, nàng nói thế thì làm sao sẽ đến tìm mình nữa.

“Kỳ thực, hôm đó ta đứng bên cạnh, do nín thở nên chàng không biết đó thôi.” Niên Khai Điềm cười khúc khích có chút ngượng ngùng bật mí cho hắn nghe.

“Thật sao?” Thấy Niên Khai Điềm gật đầu hắn mới hỏi tiếp: “Vậy vì sao không gọi ta?”

“Chẳng phải là...do xấu hổ sao. Hôm đó đột nhiên nhớ chàng nên đến mà thôi, không nghĩ đến chàng vẫn chưa ngủ.” Nàng chôn gương mặt nóng hổi vào trong ngực hắn, cọ cọ.

“Điềm Điềm.” Gia Luật Hy cúi đầu, một tay ôm eo nhỏ của nàng một tay giữ lấy cằm nàng, khóe môi hắn ý cười rất sâu.

Niên Khai Điềm nâng mắt nhìn hắn, nhìn đôi môi mị hoặc kia, ánh mắt si mê của nàng chậm rãi khép lại, chờ đợi đôi môi đó. Trong giây phút bốn phiến môi mềm sắp chạm vào nhau thì cửa lại bị đẩy mạnh từ ngoài vào để cả hai mở mắt cùng nhìn ra phía cửa.

Niên Tiêu Kiên cười hì hì, bước đến, “Tỷ phu, kể chuyện tiếp đi.” Thấy được tràng cảnh kia, hắn vẫn không hiểu chớp chớp mắt hỏi: “Hai người đây là định làm gì a?”

Niên Khai Điềm trừng mắt nhìn hắn, có người nào phúc hắc như tên tiểu quỷ trước mặt này không? “Tiểu tử, ta chọn ngươi hai sự lựa chọn, một là ngoan ngoãn trở về, hai sau này đến khi ngươi thành hôn ta cũng tiến vào nghe phu thê nhà ngươi kể chuyện, thế nào?”

“Người ta muốn nghe tỷ phủ kể chuyện.” Niên Tiêu Kiên không hề do dự bất kỳ giây phút nào đã đưa ra quyết định rồi, vừa nói vừa trút y phục rồi trèo lên giường cực kỳ tự nhiên, còn phóng khoáng nói: “Sau này tỷ tỷ ngươi muốn thế nào thì là thế đó.”

“Được được được.” Niên khai Điềm căm tức gật đầu, đứng lên lấy giấy viết, viết ra một tờ khế ước bảo hắn lăn dấu tay làm chứng, “Tiêu cục của chúng ta lấy uy tín làm đầu, còn phải có giấy trắng mực đen.”

Niên Tiêu Kiên còn nhỏ hắn nào nghĩ được đêm tân hôn là quan trọng, vì thế mà chỉ một cái dấu tay để hắn hối hận chết.

Gia Luật Hy chỉ khẽ cười không nói, tên tiểu quỷ này cũng quá ngây thơ rồi. Bất quá hắn cùng Điềm Điềm vẫn còn lâu dài, không vội không vội.

Chương 119: Phiên ngoại

Niên Khai Điềm từ ngoài bước về Niên phủ, tiền thính vắng vẻ nàng nhìn nhìn sắc trời cũng trưa rồi, có lẽ là mọi người đều nghỉ trưa a. Nàng mại khia cước bộ bước về Điềm viên, trên đường đi còn rất là thảng nhiên ngắm cảnh.

Chỉ là đột nhiên có một bóng dáng bạch sắc lướt qua nàng phi thật nhanh, để nàng kinh hách rồi lại nhanh chóng sốc lại tinh thần chạy theo. Trộm dạo này quá lộng hành rồi, còn dám vào tiêu cục mà trộm, xem lần này ta có bắt được ngươi hay không.

Chỉ là nàng chạy theo bóng dáng đó lại là đến Điềm viên của mình. Người đến xông cửa mà vào để nàng lập tức chạy theo chỉ là mắt đầu tiên nàng nhìn thấy đó chính là bản thân mình đang đau đớn ôm ngực, mà người vừa xông vào kia một thân bạch sắc viền thâm tử, chính là Gia Luật Hy.

Hắn bế nàng lên thần sắc đầy lo lắng gọi nàng, “Điềm Điềm.” Tay đặt lên mạch đập của ‘nàng’.

Chỉ thấy ‘nàng’ phun một ngụm máu ở trước ngực hắn rồi đoạn khí. Hắn ôm lấy thi thể của nàng thống khổ ngửa đầu hét thật to, “Điềm Điềm, ta sai rồi, ta không nên ly khai như vậy, ta sai rồi.”

Nàng đứng đó nhìn hết tất cả chỉ biết đưa tay lên che miệng. Gia Luật Hy luôn điềm tĩnh chỉ vì nàng mới khiến hắn luống cuống như vậy thôi. Nàng muốn bước đến nói cùng hắn “Hy, ta ở đây.” Nhưng hắn lại không thấy được nàng, mắt hắn vẫn còn dùng băng vải che lại. Nàng đưa tay tháo băng vải trên mắt hắn nhưng lại xuyên qua.

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Cảnh xung quanh nàng thay đổi, chỉ thấy trước mắt là bia mộ, trên đó khắt tên của nàng, Gia Luật Hy đứng trước đó hai tay hắn nâng lên tháo băng vải xuống. “Điềm Điềm, ta còn một bí mật muốn nói cho nàng nghe, thực ra mắt ta ngoại trừ cùng mọi người khác nhan sắc ra thì mọi thứ đều bình thường.”

Hắn bước đến ngồi bên mộ nàng, ôm lấy bia đá kia, đầu gục lên đó: “Nếu sớm biết nàng ra nông nỗi như vậy ta đã vạch trần Hứa Bộ Nam rồi. Từ lúc nàng quyết định thành thân với hắn ta luôn tự trách bản thân, vì sao chỉ vì lý do không muốn thấy nàng khóc không muốn thấy nàng đau khổ mà giấu nàng. Để giờ đây đến mạng nàng cũng mất, ta nợ nàng rất nhiều.”

Nàng bước đến bên cạnh hắn, ngồi xuống quan sát sắc mặt tiều tụy kia mà mòng chua xót, lại nói không được với hắn, càng không thể đả động được hắn. Kỳ thực nàng muốn nói, không phải hắn nợ nàng, mà là nàng nợ hắn.

Lúc này Hoa Âm cùng Lương Lạc cũng đến, khuyên nhủ hắn rất nhiều nhưng hắn không có nghe.

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Cảnh một lần nữa lại chuyển, vẫn ở ngôi mộ đó, Gia Luật Hy vận một thân cẩm bào bạch sắc thuần khiết đứng ở trước mộ của nàng. Nói cùng nàng hắn tra được manh mối Thước nhi bị giết rồi, tra được cái chết của nàng rồi. Qua đó hắn bước được thêm tiêu cục tao ương năm đó là do người sắp đặt trước. Mà hung phạm cũng đã xử trí thỏa đáng bảo nàng an tâm.

Hắn quỳ trước mộ nàng, thấp qua ba ném hương lại bày rất nhiều món ăn nàng thích ra. Sau lại rót rượu cho nàng, lần lượt rưới xuống đất.

“Điềm Điềm, nàng biết không, kỳ thực màu mắt của ta không có kỳ quái, chẳng qua ở hoàng tộc mọi người đều như vậy. Nếu lúc đầu ta dùng thân phận vương gia này cầu thú nàng, nàng sẽ đáp ứng đúng không?”

Nói xong hắn lại tự vả vào miệng mình, nói: “Ta lại nói sai rồi, Điềm Điềm nào phải loại nữ nhân ham danh lợi chứ.”

“Đợi ta, báo hiếu cha nương xong ta lại xuống đoàn tụ cùng nàng.”

“Thê tử của Gia Luật Hy ta cũng chỉ có mỗi một mình Điềm Điềm, không người có thể thay đổi được.”

Hắn cười khổ ngồi trước mộ của nàng, khảy đàn, “Bài này ta khảy vì nàng. Ta không thú được nàng, cũng sẽ không thú người khác, chỉ hy vọng đời sau lại được gặp nàng.”

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Ngày hôm đó, ta xoay chuyển hết thảy kinh đồng

Chẳng vì siêu độ, chẳng vì kiếp sau, chỉ vì hơi ấm của nàng

Một đời đó, ta chuyển sơn chuyển thủy, chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường

~o~

Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp
Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp

Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

~o~

Hạc trắng trên trời cho ta mượn đôi cánh tinh khiết

Ta sẽ không cao bay xa chạy

Bay đến con đường lý tưởng liền sẽ trở về

Bầu trời chiếu rọi ánh trăng sáng

Để gương mặt nàng trôi nổi trong tim ta

~o~

Gương mặt xinh đẹp của nàng

Lặng lẽ trôi nổi trong tim ta

Gương mặt xinh đẹp của nàng

Lặng lẽ trôi nổi trong tim ta

~o~Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp

Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp

Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Niên Khai Điềm che miệng khóc, nước mắt trào ra làm mờ đi cảnh tượng trước mắt nàng, từ nức nở đến khóc rống lên. Thân thể của nàng như bị người lay, bên tai còn vang lên âm thanh ôn nhu: “Điềm Điềm, nàng tỉnh tỉnh, tỉnh tỉnh a!”

Niên Khai Điềm mở mắt ra, thấy được tuấn dật chi dung của Gia Luật Hy ở trước mắt, nàng vươn tay ôm lấy hắn, cọ hết nước mắt lên vạt trung y trước ngực hắn: “Hy.”

“Ân? Làm sao lại khóc? Gặp ác mộng sao?” Gia Luật Hy ngồi dậy, khẩn trương ôm chặt lấy nàng trong lòng khẽ vỗ vỗ lưng nàng.

“Hy, Điềm Điềm yêu chàng.” Qua một lát Niên Khai điềm mới có chút làm nũng nói.

“Ta cũng yêu Điềm Điềm.” Dứt lời Gia Luật Hy hạ xuống miệng của nàng một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước.

Niên Khai Điềm nằm trong lòng của Gia Luật Hy, nâng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn hắn, dưới ánh trăng sáng gương mặt của hắn nhu hòa rất nhiều. “Nếu ta có mệnh hệ gì...”

“Nàng nói linh tinh cái gì, sau này không được nói như vậy nữa.” Gia Luật Hy đưa ngón tay thon dài của mình ra ngăn miệng nàng, lập tức chuyển chủ đề: “Nàng nói nhỏ một chút, nếu để hài tử thức giấc thì không tốt.”

Niên Khai Điềm ngồi dậy nhìn đôi nhi tử vừa đầy tháng không bao lâu của mình trong nôi bên giường, khóe miệng lại hơi kéo lên. Những chuyện của đời trước nàng nên quên đi thôi, đời này nàng cùng hắn đã là phu thê, hài tử cũng có tận hai, vậy còn gì để cầu mong nữa.

Gia Luật Hy ôm lấy nàng khẽ nói: “Ta nói lần đầu cũng như lần cuối, sau này không cho phép nàng nhắc đến chữ chết nữa. Cho dù có chết cũng phải ta chết trước nàng.”

“Thế mà bảo yêu thương ta, đến chết cũng dành với ta.” Niên Khai Điềm tựa vào người hắn khẽ trách.

“Ta ở dưới đó đợi nàng, chuẩn bị đầy đủ đón nàng đến nhà mới.” Gia Luật Hy khẽ cười.

Niên Khai Điềm bĩu môi: “Không cho phép.”

“Vậy bất quá cùng đi thôi.”

“Vậy còn nghe được.”

Bên trong phòng chỉ còn nghe được âm thanh trò chuyện của đôi phu thê, lâu lâu lại có tiếng cười khẽ. Ánh trăng hôm nay rất tròn, có lẽ sẽ làm chứng cho đoạn đối thoại kia của bọn họ.

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Hề hề, đáng lý đến đây là hoàn rồi, thế nhưng có hai nàng luyến tiếc phu thê Bạc thị – Gia Luật Cẩn vì vậy ta lại vắt não viết thêm chút xíu về đôi này. Chỉ chút xíu vài chương ngắn ngủi thôi đó nha, các nàng đừng chê đó.

Hy vọng mọi người sẽ thích nha.

Chương 120: Phiên ngoại: đông cung 1

Trong đông cung còn có vài viện nhỏ dành cho các phu nhân ra thì có ba viện lớn nhất dành cho ba vị chủ đông cung là hoàng hậu, thái tử Gia Luật Cẩn và thái tử phi Bạc thị. Lúc này thái tử phi Bạc thị cũng là Bạc Tiệm Lộ đang ngồi ở bàn đá trong viện thổn thức nhìn vầng trăng mờ nhạt bị mây che phủ trên bầu trời cao.

Mấy hôm trước Niêm Khai Điềm rời đi rồi, còn là chính nàng đích thân ngồi xe ngựa tiễn người đi nữa. Vốn đây cũng chẳng phải là chuyện to tát gì, một nữ tử thương nhân chỉ vào cung làm khách, hết chuyện thì đi thôi, nhưng mà hôm nay huynh đệ Gia Luật thị biết chuyện rồi.

Còn nhớ lúc Niên Khai Điềm rời đi, treo trên miệng chính là dặn dò nàng không được nói cho Gia Luật Hy biết chuyện này, mặc kệ hắn khi nào biết cũng được, miễn là chớ nói. Bởi một phần lương tâm nào đó trong lòng vẫn có cắn rứt khi đối diện với Gia Luật Hy cùng Niên Khai Điềm nên nàng đã đáp ứng.

Ai biết, lúc nãy đột nhiên Gia Luật Cẩn ở chính điện đông cung mắng nàng một trận, không hề cố kỵ mặt mũi của nàng, không hề để ý vẫn còn có cung nhân ở chung quanh. Đã thế, lúc nàng bước ra ngoài vẫn còn nhìn thấy Gia Luật Hy đứng ở cửa nhìn mình nữa chứ.

Nàng cũng không muốn mà, cô mẫu muốn nàng tách Niên Khai Điềm với Gia Luật Hy, nàng chưa hề làm gì hết, là Niên Khai Điềm tự bỏ cuộc thôi. Đúng là bản thân nàng cũng có thêm chút củi, nhưng cô mẫu bảo, nàng có thể không làm sao?

Đột nhiên lúc này an tĩnh, nhớ lại mọi chuyện từ trước đến nay nàng cảm thấy buồn cười vô cùng. Lúc nhỏ nàng cũng giống Niên Khai Điềm vậy, vui thì cười buồn lại khóc, không hề cố ý bất kỳ thứ gì, hoàn toàn trái ngược với hiện tại.

Nhưng vì cái gì mà nàng thay đổi?

Nàng cùng Gia Luật Cẩn vốn là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đều là hắn chọc nàng khóc mới thôi, nàng từng thét vào mặt hắn vô số lần ‘Bạc Tiệm Lộ ta thề, đời này gả cho gả mèo cũng không gả cho ngươi’. Đúng vậy, không những là nói với hắn còn là thầm thề với lòng mình như thế.

Mỗi lần hắn đều nói với nàng ‘Gia Luật Cẩn ta lấy danh dự ra thề, thú chó thú mèo cũng không thú ngươi’. Có lẽ hắn cũng từng âm thầm thề như thế đi.

Cuối cùng thì sao? Tạo hóa trêu ngươi, kéo hai đứa thề thốt suốt đời không đội trời chung cuối cùng lại dính sát vào nhau, còn là trói nhau cả đời nữa chứ.

Nhưng lúc bước lên kiệu hoa gả cho hắn, nàng dường như không còn bao nhiêu ấn tượng với lời thề kia nữa rồi, nàng phát hiện bản thân đã yêu hắn. Còn yêu từ khi nào, đừng hỏi, bản thân nàng cũng không biết đáp án nữa.

Chỉ nhớ một hôm thỉnh an cô mẫu xong chuẩn bị ra về, gặp hắn ở ngự hoa viên. Đôi bên chào hỏi xong hắn đột nhiên nói với nàng, “A Lộ, ta sắp thú phi rồi, ta không hy vọng ngươi xuất hiện trong danh sách tuyển phi của ta.”

Lúc đó tâm nàng như bị người xé ra vậy, đau đớn không kiềm chế được, vội vã cúi đầu không đáp lời hắn liền bỏ đi. Nàng sợ, nàng sợ hắn nhìn thấy nàng đau lòng, sợ hắn thấy nàng khóc, sợ hắn thấy bộ dạng xấu xí của nàng, sợ hắn biết được nàng vui vẻ khi biết sắp gả cho hắn.

Mấy năm trước, phụ mẫu bồi dưỡng nàng, không ngừng nói với nàng, nàng nhất định phải làm thái tử phi, nhất định sẽ làm hoàng hậu. Lúc đó nàng có cảm giác rất kinh ngạc, nhưng chuyển đầu vừa nghĩ gả cho ai cũng không bằng gả cho người mình quen thuộc, vì vậy không có phản đối.

Hôm nay cô mẫu gọi nàng tiến cung, nói với nàng rất nhiều chuyện của hắn, lại còn vui vẻ thảo luận về lễ nghi của thái tử phi sắp tới với nàng. Tâm trạng nàng có bao nhiêu vui vẻ liền bị một câu nói của hắn dập tắt mọi thứ.

Cũng chính là lúc này nàng phát hiện, bản thân đã yêu hắn rồi. Vốn nghĩ nàng chỉ là vui vẻ vì có được một hôn lễ to lớn, vì có được vị hôn phu thân phận cao quý thôi, nhưng nếu đổi tân lang đi, sợ là nàng cũng không vui vẻ được như thế.

Còn nhớ lúc ở tân phòng, dưới ánh nến đỏ rực nóng bỏng cũng không thể tan đi lớp băng lạnh lùng trên gương mặt hắn. Đôi mắt màu hổ phách long lanh quen thuộc nay trở nên xa lạ vô cùng nhìn chằm chằm nàng với dáng vẻ không biết nên nói gì cho phải.

Lúc đó nàng chỉ có thể thốt lên: “Thực xin lỗi.”

Hắn hỏi nàng: “Xin lỗi vì chuyện gì?”

Hai mắt nàng không dám nhìn hắn nữa, dời đường nhìn rơi xuống đôi tay thừa thải đang túm vào nhau đặt trên đùi của mình: “Ta đã không làm như hy vọng của ngươi.”

“Hôm đó ngươi cũng không có hứa là sẽ làm.” Gia Luật Cẩm ngồi trước bàn, cầm lấy bình rượu hợp cẩn tự châm ra ly tự uống. Nhìn một thân đỏ rực của hắn, hoàn toàn tương phản với tâm trạng của hắn hiện nay.Nàng nhớ kỹ ngày hôm đó, hắn uống rất say, sau đó...Không có sau đó nữa.

Theo quy định, nàng là thái tử phi, mỗi tháng hắn phải đến chỗ nàng hai lần, một giữ mặt mũi cho nàng, hai vì mặt mũi của cô mẫu. Nàng thực sự không cảm nhận được quan tâm cũng như tình cảm của hắn dành cho mình.

Sau đó thời gian qua đi, nhan sắc nàng cũng không giữ được, mà các nữ nhân xinh đẹp trẻ tuổi lần lượt tiến nhập đông cung. Vốn nàng cũng không có bao nhiêu cảm giác cho đến khi Gia Luật Hy cùng Niên Khai Điềm xuất hiện.

Nói không ghen tỵ chính là lừa người dối mình, thực lòng đố kỵ muốn đỏ cả mắt. Nói nàng xem thường Niên Khai Điềm thô lỗ, không có dáng vẻ nữ nhân, lúc này nhìn lại thật ra nàng mới là người không bằng được với Niên Khai Điềm.

Trọng trọng thở dài một hơi, ánh mắt ngập lệ của Bạc Tiệm Lộ vẫn chưa từng rời khỏi ánh trăng kia. Nó mờ ảo hiện lên giữa một bầu trời sao lập lánh xinh đẹp hệt như thân phận nàng ở đông cung này vậy, làm thái tử phi cũng không bằng được đám phu nhân của Gia Luật Cẩn.

“Nô tỳ gặp qua thất điện hạ.”

Một câu thỉnh an để Bạc Tiệm Lộ vội vã đưa tay thấm đi nước mắt rồi mới quay sang nặn ra một nụ cười nhạt nói: “Hoàng đệ sao lại đến đây rồi.”

Gia Luật Hy vận một bộ thường phụ trực xuyết, tay cầm theo một khay mức quả, mỉm cười ôn nhã nói: “Hôm nay thấy hoàng tẩu không vui nên đến đây tìm hoàng tẩu nói chuyện.”

Bạc Tiệm Lộ có chút thụ sủng nhược kinh nhìn khay mức quả trong tay hắn, bước vào đông cung bao lâu, nàng tự biết được không ai cho không ai thứ gì. Nàng đưa tay làm tư thế thỉnh nói: “Vậy làm phiền hoàng đệ quan tâm ta rồi, ngồi xuống nói đi.”

Nàng quay sang đám cung nhân phân phó, “Pha một ấm trà mới đãi thất điện hạ.” Sau đó mới ngồi xuống đối diện Gia Luật Hy.

Không chờ hắn mở miệng nói mục đích đến, nàng nhìn thấy hắn mở khay mức quả ra, bên trong có sơn tra phiến, trần bì, ô mai, các loại mức quả tẩm đường khác. Nàng che miệng cười nói: “Hoàng đệ đến dỗ tiểu hài tử sao?”
“Hoàng tẩu nói đùa.” Gia Luật Hy vẫn như thư sinh ôn nhu nho nhã đẩy khay mức quả đến trước mặt Bạc Tiệm Lộ nói: “Lúc Diềm Điềm không vui ta cũng thường lấy thứ này dỗ nàng, mỗi lần nàng đều ăn rất ngon cười rất vui vẻ, thiết nghĩ hoàng tẩu cũng như thế. Không bằng hoàng tẩu cũng thứ một chút, biết đâu có hiệu quả thì sao.”

Bạc Tiệm Lộ đột nhiên lại cười thành tiếng hai cái, nói thật chưa ăn thử cũng đã thấy ngọt tận đáy lòng rồi. “Vậy ta không khách sao nữa nga.”

Nàng đưa tay chọn lấy một miếng mứt gừng cho vào miệng.

Gia Luật Hy tiếp nhận trà nóng trong tay cung nữ, tự châm cho Bạc Tiệm Lộ một ly trà rồi nói: “Hoàng tẩu hà tức buồn bực trong lòng, đêm tối ngồi đây thổi gió lạnh, nhiễm phong hàn lại khổ bản thân.”

“Hoàng đệ đang nói đến chuyện lúc nãy sao, thực ra ta...”

Lời vội vã giải thích của Bạc Tiệm Lộ bị cái lắc đầu của Gia Luật Hy cắt ngang mất. Chỉ nghe hắn nói: “Hoàng tẩu lựa chọn mứt gừng, chứng tỏ đang cố tỏ ra vui vẻ trong khi ban thân thực sự không vui. Trong đắng ngoài ngọt đây là hương vị mứt gừng mang lại.”

Trái tim đang căng thẳng của Bạc Tiệm Lộ đột nhiên an tĩnh hơn rất nhiều, có lẽ lúc nãy Gia Luật Hy mới đến chưa nghe được gì nên không biết nội dung đi. “Ra vậy. Vậy hoàng đệ đến đây chỉ để mời ta ăn mứt quả thôi sao?”

Gia Luật Hy khẽ lắc đầu hai cái, lại nói: “Cũng không phải, chỉ là muốn biết hôm Điềm Điềm rời đi, nàng có nói gì với hoàng tẩu hay không.”

“Đích xác nàng có nói, ta cũng đã dùng hành động để nhắn lại với hoàng đệ rồi.” Bạc Tiệm Lộ lại cắn một miếng mứt gừng nho nhỏ, ánh mắt nhìn người đối diện xen lẫn chút tự trách nói lí nhí: “Thật xin lỗi.”

“Hoàng tẩu không có lỗi, không cần thiết nói câu này.”Gia Luật Hy tự hiểu rõ là Niên Khai Điềm muốn buông tay, làm sao có thể trách người khác được. Mà Bạc Tiệm Lộ nói thế hắn cũng biết Điềm Điềm dặn nàng cái gì rồi, vì vậy cũng không truy cứu gì thêm nữa. “Mọi người đều có bất đắc dĩ riêng của mình, ta hiểu được.”

Bạc Tiệm Lộ là chất nữ của hoàng tổ mẫu, hoàng tổ mẫu muốn bức Điềm Điềm đi hắn đương nhiên cảm nhận được rồi, Bạc Tiệm Lộ làm sao có thể làm trái được. Mà lúc Điềm Điềm ở đây cũng không thấy Bạc Tiệm Lộ gây khó dễ gì cho nàng, vậy cũng là giúp hắn rồi, hắn còn mong gì hơn nữa.

Hôm nay hoàng huynh mắng hoàng tẩu hắn đều nghe thấy được, hoàng tẩu ủy khuất hắn cũng biết, nhưng hắn không tiện xen miệng vào chuyện phu thê nhà người ta. Lúc này hắn đến đây cũng chỉ có hai mục đích, một là muốn biết trước khi Điềm Điềm rời kinh nói gì với hoàng tẩu, hai là muốn an ủi hoàng tẩu một chút.

Bạc Tiệm Lộ thấy Gia Luật Hy hiểu chuyện như thế cũng cảm thấy rất an lòng, xem như chút lương tâm đang cắn rứt của nàng cũng được an ổn lại một chút. Nàng lại đưa tay lấy một miếng mứt táo, “Thế còn cái này thì sao?”

Gia Luật Hy nhìn lại cười nói: “Là hoàng tẩu đang ghen tỵ nha, ngoài ngọt trong chua là hương vị của mứt táo này.”

Bạc Tiệm Lộ cười hắc hắc gật đầu tán thành: “Đúng là ta đang ghen tỵ với Niên cô nương. Hoàng đệ an tâm, ngươi tốt như vậy ta đây không tin nàng trở về Lan Châu mà vẫn có thể quên được ngươi, có thể gả cho người khác.” Một người cẩn thận lại hiểu lòng nữ nhân như Gia Luật Hy thực sự khó mà có được, nếu nàng gặp phải nàng nhất định cũng sống chết không phải hắn không gả.

“Vậy ta đây nhận cát ngôn của hoàng tẩu rồi.” Thấy chưa, không phải chỉ có hắn mới cảm nhận được Điềm Điềm sẽ không gả cho ai khác, đến hoàng tẩu cũng nói như thế vậy hắn càng thêm tự tin rồi.

“Bất quá hoàng tẩu cũng không cần ghen tỵ với Điềm Điềm, hoàng huynh đối với hoàng tẩu cũng rất tốt.”

Đột nhiên nghe xong câu này, khóe miệng đang cong lên của Bạc Tiệm Lộ lại rũ xuống, nụ cười tan biến thay vào đó là chua xót: “Không cần an ủi ta đâu, là thanh mai trúc mã với hắn, ta tự hiểu được.”

Có một số thứ Gia Luật Hy vừa về không biết nhưng nàng biết rất rõ. Bạc gia muốn thao túng tân hoàng, cô mẫu muốn nắm triều chính trong tay. Gia Luật Cẩn không thể không cố kỵ Bạc gia, không thể không kiêng kỵ nàng, đây cũng là lý do nàng vẫn chưa sinh hoàng tự.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau