TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Hồi gia

Sau khi Niên Khai Điềm đi khỏi, hoàng hậu mới không vui hừ một tiếng, “Xem nàng a, không thèm để ý đến ngươi đã cùng nam nhân khác đi dạo, không thể hiểu được nàng có gì để người lưu luyến như vậy.”

Đường nhìn của Gia Luật Hy định ở phương hướng Niên Khai Điềm ly khai, nghe được lời của hoàng hậu, mới chậm rãi xoay người. Đôi mắt màu hổ phách tịch mịch đầy thương tích nâng lên nhìn hoàng hậu, “Nàng cùng nhi thần xem như là thanh mai chúc mã, nàng cũng không phải loại người vong ân phụ nghĩa. Sớm sớm nàng đã hứa sẽ gả cho nhi thần, chỉ là hoàng huynh đến trước một bước. Ngay ngày nhi thần cùng nàng muốn mang chuyện nói cho phụ mẫu nàng biết thì vì thân phận hoàng thất này mà thay đổi tất cả.”

Gia Luật Cẩn lúc này mới lắc đầu có chút tiếc hận nói: “Đây cũng là lý do nhi thần luôn đứng bên phía hoàng đệ, một là vì cảm thấy có lỗi với hắn, hai là lần đầu tiên thấy được tình cảm thực sự của nhân gian.” Câu này hắn chính là ám chỉ trong hoàng thất mãi mãi không có tình cảm chân thật.

Đây để lòng của hoàng thượng hoàng hậu lẫn thái hậu đều trầm lắng, người nào người nấy mang sắc mặt nặng nề không nói câu nào. Qua một lúc lâu, hoàng thượng mới mở đầu lên tiếng: “Nhưng nàng là độc nữ, ngươi làm sao có thể ở rể được, nếu thân phận không bị vạch trần thì Hoa Âm cùng Lương Lạc cũng sẽ không để các ngươi thành thân.”

“Nàng nói chỉ cần mẫu thân nàng hoài thai liền có thể gả rồi.” Gia Luật Hy chấp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn đỉnh thất cao cao rất lâu không rời mắt.

“Nhưng ngươi biết khi nào mẫu thân nàng mới hoài thai? Ngươi đây là muốn vì nàng mà không thành thân nữa sao?” Thái hậu mãn nhãn không thể tin tưởng được mà hỏi.

“Sắp rồi.” Có lẽ là như vậy.

Âm thanh của Gia Luật Hy nhẹ nhàng lại sâu lắng vang vọng trong đại điện, kèm theo một tiếng thở dài khổ sáp.

Hoàng thượng nặng nề mà chỉ trích: “Ngươi đây là si tâm vọng tưởng, căn bản không có khả năng.” Cứ nhìn Gia Luật Cẩn bao nhiêu thiếp thất cũng không có nỗi một hoàng duệ là biết, đâu phải nói muốn có hài tử là có hài tử được.

“Lẽ nào phụ hoàng muốn nhìn thấy nhi thần thú không được nàng sao?” Ý của Gia Luật Hy đây là thầm oán hoàng thượng nguyền rủa hắn. Chí ít hai từ ‘sắp rồi’ của hắn vẫn là còn có cơ hội, đằng này phụ hoàng lại bảo hắn si tâm vọng tưởng, đây là dập tắt luôn tia hy vọng nhỏ nhoi của hắn.

Hoàng thượng tức đến không nhẹ liên tục vuốt ngực.

Hoàng hậu lại mở miệng nói: “Nếu như mẫu thân nàng mãi cũng không hoài thai vậy người không tính thú thê nữa sao? Nàng là độc nữ không có khả năng không cần nối dõi tông đường.”

“Ngươi đây là đợi thấy nàng gả đi rồi mới chịu thức tỉnh?” Thái hậu chuẩn xác chen miệng bổ sung thêm.

Gia Luật Hy chỉ khẽ lắc đầu, môi mỏng khẽ mở nói: “Không phải nàng tôn nhi sẽ không thú. Nếu không còn gì, tôn nhi đi đầu cáo lui.” Hắn chấp tay hành qua lễ, mại khai cước bộ đầy vững vàng bước ra khỏi đại điện.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Trước khi cửa cung đóng Niên Khai Điềm mang theo không ít đồ trở về cung. Nàng đi đến khách điếm lúc trước định tìm đám huynh đệ trong tiêu cục thì biết được bọn họ đã ly khai kinh thành rồi, mà con ngựa của nàng cũng được bọn họ mang trở về. Xem ra Gia Luật Hy thực sự muốn một đạo cùng nàng hồi Lan Châu, chỉ là chuyện này hoàn toàn không có khả năng.

Khi nàng đạp tuyết trở về đông cung, đã thấy Gia Luật Hy đứng ở cung môn cầm ô thâm lam sắc đợi nàng. Hắn vận một thân cẩm bào bạch sắc tú trúc văn hắc sắc ở vạt áo, cổ áo to hơi mở lục sắc, áo khoác khoác hờ trên vai, lông chồn dày vẫn còn dính chút hoa tuyết. Màu sắc tuy hòa cùng màn tuyết nhưng lại vẫn tỏa ra anh khí không hòa lẫn vào đâu được, tóc xõa dài bay bay không ngừng. Chỉ nhìn lớp tuyết trên ô đã biết hắn đứng bao lâu rồi.

Niên Khai Điềm đột nhiên tâm can thổn thức, vứt hết đồ trên tay xuống chạy đến ôm chặt lấy hắn. Có lẽ tình cảm nàng dành cho hắn vẫn chôn chưa sâu, nên mới có xung động này.

Gia Luật Hy khẽ cười ôm hồi nàng, song chưởng dần dần siết chặt chẽ như muốn khảm nàng nhập cốt, “Điềm Điềm cũng nhớ ta đúng không?” Hắn biết lòng nàng luôn có hắn.

Niên Khai Điềm khẽ gật đầu buông hắn ra, chỉ nghe hắn hỏi tiếp: “Chơi có vui không?” Tay hắn ra hiệu cho đám cung nữ đi nhặt đồ nàng vứt trên nền tuyết lên rồi vuốt ve gò má ửng hồng của nàng.

“Ngươi bảo bọn họ mang ngựa của ta trở về rồi?” Niên Khai Điềm không đáp chỉ hỏi.“Ân, ta muốn cùng nàng hồi Lan Châu.” Hiện sợ rằng có chút khó khăn.

Niên Khai Điềm đưa mắt ra xa nhìn nhìn quang cảnh hoàng cung to lớn bị màu trắng xóa của tuyết bao phủ một mắt, rồi lại nhìn hồi hắn: “Ngươi không nên rời đi.”

“Điềm Điềm, nơi này không có tình cảm, nếu nói người có tình cảm nhất, chỉ sợ có mỗi hoàng huynh thôi.” Lúc đầu hắn luôn cho rằng Gia Luật Cẩn là một người lãnh huyết vô tình, nhưng hắn phát hiện bản thân sai rồi.

“Ta muốn hồi Lan Châu.” Nhẹ nhàng một câu để lòng của Gia Luật Hy như lửa thiêu vậy.

Ôn nhu một câu nói để người ấm lòng “Ta đưa nàng hồi.”

“Rồi ta lại xem ngươi như tiêu áp về kinh nữa sao?” Niên Khai Điềm bĩu bĩu môi, giá có cao nhưng nàng trả giá cũng không rẻ đâu, ở trong cung bị hành hạ a.

“Không có, ta cùng nàng hồi Lan Châu không lưu lại nữa. Đợi ta, qua sinh thần thôi.” Gia Luật Hy cầm tay nàng áp lên tâm khẩu của hắn, như để nàng nghe được trái tim của hắn vì nàng mà nhảy vậy.

Niên Khai Điềm không nói, chỉ cùng hắn trở về phòng dùng qua cơm rồi hắn cũng rời đi. Một mình nàng nằm trên giường suy nghĩ rất lâu cuối cùng hạ quyết tâm.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sáng hôm sau nàng đến gặp Hoa Âm cùng Lương Lạc, sau một màn chào hỏi nàng lập tức vào chủ đề chính: “Lương bá cùng nhũ nương có cùng ta trở về không?”

“Đương nhiên sẽ trở về, nhưng phải chờ qua sinh thần của điện hạ trước.” Lương Lạc ở trong cung cũng đứng ngồi không yên. Hắn muốn đến thái y viện tìm đồng liêu cũ cũng không thể, chỉ có thể ngây ngốc trong cái phòng này sớm ngột ngạt đến điên rồi.
“Đại tiểu thư muốn hồi Lan Châu?” Hoa Âm lập tức đoán ra được ý tứ của Niên Khai Điềm.

“Ân.”

“Khi nào? Ngay bây giờ?” Lương Lạc mở to mắt nhìn Niên Khai Điềm, thời điểm này tuyết rơi rất dày, muốn trở về căn bản rất khó.

“Đúng vậy, chỉ là đừng để hắn biết.” Niên Khai Điềm xoay lưng muốn đi lại nghe được âm thanh hành lễ vì vậy lập tức tìm chỗ núp.

Nàng vừa núp xong thì Gia Luật Hy cũng bước đến. Hắn chấp tay xong liền hỏi: “Cha nương có thấy Điềm Điềm đến đây không?”

“Đại tiểu thư có đến đây, chỉ là không lâu vừa rời đi với Thủy công tử rồi.” Hoa Âm bước đến chỗ Gia Luật Hy, yêu thương thay hắn phủi tuyết động trên vai.

Mắt của Gia Luật Hy rũ xuống, đồng thời thở dài một hơi để hơi thở hóa khói trắng bay ra ngoài. Nhưng nhớ lại chuyện hôm qua, hắn tự an ủi bản thân rằng nàng không thích ở trong cung nên mới như vậy.

Niên Khai Điềm đứng nhìn hắn, ánh mắt đầy tiếc nuối. Hy, tạm biệt, ta không thể lưu lại hủy đi tiền đồ của ngươi được.

Lương Lạc cau mày nghĩ nghĩ một lúc lại hỏi: “Hôm nay điện hạ không đến gặp sư phó sao?” Niên Khai Điềm sớm rời đi cũng tốt, tránh lưu lại chỉ đau lòng hơn thôi.

“Có a, chỉ là hôm nay sư phó đến muộn chút, nên muốn tìm nàng.” Gia Luật Hy nói xong lại nhìn ra phương hướng cửa cung, “Khi nào nàng trở về cha nương nhớ bảo nàng đợi nhi tử.”

“Được được, khi đại tiểu thư trở về sẽ bảo nàng đến đây dùng bữa.” Hoa Âm mỉm cười chìu theo ý tứ của hắn. Sở dĩ nàng nói vậy là vì sợ hắn đến tìm Niên Khai Điềm bị người của Bạc thị nói ra, vì vậy liền nói thế để mai tìm cách khác ứng phó.

Gia Luật Hy nghe vậy an lòng không ít mỉm cười cáo từ rời đi. Chỉ cần nàng ở đây liền tốt hơn ở chỗ của Bạc thị rồi.

Hắn đi được một lúc Niên Khai Điềm mới bước ra. Cáo từ phu thê Lương gia xong nàng lại phải đến chỗ thái hậu cũng hoàng hậu từ biệt, dù gì đây cũng là lễ phép không thể thiếu được. Mà hai người đó từ sau khi nghe xong chuyện của Gia Luật Hy cùng nàng đến đây vẫn chưa tiêu hóa được. Khi nghe nàng rời đi, bọn họ chỉ hỏi nàng rằng hắn đã biết chưa. Nàng nói rằng không để hắn biết, bọn họ chỉ hơi gật đầu để nàng xuất cung.

Trước khi rời kinh, Niên Khai Điềm ghé qua Thủy phủ đưa một lá thư cho Thủy Ảnh Tư rồi ra rơi thúc ngựa chạy về Lan Châu. Tính toán thời gian sợ là không kịp bữa cơm đoàn tụ, bất quá không kịp mùng một mùng hai cũng còn kịp mùng ba. Lần này nàng mua không ít đồ cho tiểu đệ đệ chưa xuất thế của mình a.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Tiểu kịch trường:

Niên Khai Điềm thương tâm một mình một ngựa bôn ba trong tuyết lạnh hồi Lan Châu. Thế nhưng không chỉ đau lòng vì phải chia cắt cùng Gia Luật Hy mà còn bị Luna nương ép buộc phát tờ rơi tuyên truyền cho Khí Nữ Mãn Thích dọc đường về.

Còn có chuyện nào bi thương như thế nữa hay không a?

Luna: Thật xin lỗi mấy đã để mọi người chờ lâu, mấy hôm nay trong người không được khỏe, tinh thần của xuống theo, thật xin lỗi mọi người.

Chương 112: Trống trải

Đến chiều Gia Luật Hy đến vẫn không thấy Niên Khai Điềm chỉ nghe Hoa Âm nói: “Đại tiểu thư cho người đến nói sẽ lưu lại Thủy gia vài ngày, không cần đợi nàng.”

Lòng hắn vô cùng khó chịu, mãi cho đến hôm sau thấy được Thủy Ảnh Tư đến đón Thủy Ảnh Diêu xuất cung hắn mới bước đến hỏi: “Thủy công tử, Điềm Điềm...nàng...” Hắn cũng không biết nên nói tiếp thế nào nữa.

“Điện hạ đúng lúc a, tại hạ vừa mời được một đoàn hí rất nổi tiếng còn muốn mời điện hạ cùng Niên cô nương đến cùng tham gia.” Thủy Ảnh Tư cười đến híp mắt như gặp được hảo hữu vậy.

Gia Luật Hy đột nhiên như nhận được tin tức trái đất tự bạo vậy, mở to mắt luống cuống hỏi: “Hôm qua Điềm Điềm không phải đi cùng Thủy công tử sao?”

“Không có a, hôm qua tại hạ không có gặp qua Niên cô nương.” Thủy Ảnh Tư như thật mà đáp trả. Bởi thư của Niên Khai Điềm nhờ hắn giấu chuyện nàng rời kinh hắn không nhận được. Lúc nàng gửi thư có một tiểu thư thầm mến mộ hắn thấy được nên vờ nhận là tiểu thư Thủy phủ mà hủy đi rồi.

Gia Luật Hy lập tức cáo từ trở về tìm Hoa Âm. Cuối cùng nhận được tin tức nàng đã ly khai. Mà Hoa Âm cũng đưa lại cho hắn cây lược lưu ly trước khi rời đi đã dặn nàng khi hắn phát hiện liền trao tận tay cho hắn. Đây có nghĩa là phân ly sẽ không gặp được, chỉ là nàng tiếc nuối cây lược đẹp, tiếc nuối số tiền mua nó nên không bẻ gãy thôi.

Một mình hắn đứng trên tường thành cao lạnh, đưa mắt nhìn về phương hướng Lan Châu, tay nắm chặt cây lược lưu ly, nói ra một lời thề vững chắc: “Điềm Điềm, nàng cứ chờ tiểu cửu tử xuất thế đi, ta lấy được phong hào lập tức trở về Lan Châu tìm nàng. Chỉ cần nàng chưa gả liền sẽ nghênh thú nàng vào cửa.” Cho dù nàng gả, thì hắn vẫn là câu nói đó ‘không phải nàng không thú’. Mà không biết hắn lấy đâu ra lòng tin nàng sẽ không gả đâu.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Khi Niên Khai Điềm ra roi thúc ngựa chạy về đến Lan Châu ngày đêm không nghỉ đã là tản sáng mùng ba rồi. Phu thê Niên gia nhìn thấy nàng lập tức cao hứng không gì sánh được. Mà Niên Sở Hoằng nuối tiếc nhìn phần đất đầy tuyết trống rỗng phía sau lưng nàng, hắn tiếc nuối nữ tế tốt như Gia Luật Hy.

“Cũng do phụ thân không tốt, nếu không đau lưng ngươi cũng không cần bị giữ trong cung lâu như vậy.”

“Mau mau trở về viện nghỉ ngơi trước đi.” Khúc thị nhìn đôi mắt thâm quầng của Niên Khai Điềm mà đau lòng đẩy về viện.

Niên Khai Điềm nhìn cái bụng hơi nhô ra của mẫu thân mà khóe miệng kéo lên.

Tiểu tử, còn tưởng đợi không được ngươi a!

Khi nàng tỉnh giấc đã là tản sáng ngày hôm sau, không nghĩ đến ngủ một giấc liền qua luôn một ngày. Nàng xoay xoay thắt lưng cứng ngắt của mình đã thấy cửa bị đẩy ra, Thước nhi cầm thau đồng tiến đến cười: “Tiểu thư đã về a.”

Niên Khai Điềm ngửa đầu cười ha ha, đợi nàng bước đến đưa tay búng lên cái trán của nàng: “Nha đầu này, khỏi bệnh rồi a!”

“Khỏi rồi, ngươi còn búng nữa lại bệnh tiếp cho xem.” Thước nhi vừa bĩu môi càm ràm vừa vắt khô khăn đưa cho nàng lau mặt.

“Có biết lúc ngươi bệnh đã làm ra loại chuyện mất mặt gì không?” Niên Khai Điềm nhướng mày chọc thước nhi, đôi mắt tràn đầy xảo quyệt của tiểu hồ ly không rời khỏi đôi gò má ửng hồng của đối phương.

Kể từ ngày hồi phục, Thước nhi luôn bị đám người mang ra chọc ghẹo rằng nàng gả cho Lương Vân Kha chắc rồi để nàng không biết nên tìm lỗ nào chui cho tốt, nay lại đến tiểu thư. Nàng mạnh đưa khăn đến trước mặt Niên Khai Điềm: “Tính cách của tiểu thư thật xấu.”

Niên Khai Điềm mạnh giật lấy, quơ quơ khăn trước mặt Thước nhi vờ trách móc: “Ngươi có biết hầu hạ không a? Ở trong cung ta có rất nhiều cung nữ hầu hạ, người nào người nấy đều cung kính quỳ lạy, có người nào làm hạ nhân như ngươi không.”

Thước nhi dẫm mạnh chân mím chặt môi một lúc mới nói: “Vậy sao người không ở đó luôn đi.”

“Ai da, cũng muốn lắm, chỉ tiếc bị đuổi về a!” Niên Khai Điềm vừa lau mặt vừa nói, “Nếu không ta bám rễ luôn ở đó, mỗi ngày cẩm y ngọc thực, có người hầu hạ bóp vai a, về đây mua lễ vật cho ngươi còn bị ngươi bày sắc mặt cho nhìn.”Thước nhi nghe có lễ vật lập tức cao hứng, mắt sáng như lưu quang bay đến thay Niên Khai Điềm bóp vai: “Tiểu thư a, nô tỳ sai rồi sau này sẽ sửa lỗi, người đừng nên tức giận nữa.”

Niên Khai Điềm hừ một tiếng mới bước đến bao phục lấy lễ vật mình mua ra tặng cho nàng. Sau khi y phục chỉnh tề lập tức bước ra ngoài lấy hồng bao của phụ mẫu cùng nhị thúc.

Niên Khánh Tụ vừa nhìn thấy nàng liền bật cười: “Điềm Điềm mau đến đây nhị thúc cho ngươi hồng bao, chúc ngươi sớm tiếp thu cách tính toán sổ sách a.”

Niên Khai Điềm vốn là mắt sáng nhìn bao đỏ lại bị một lời nói dập tắt hết ngọn lửa nhiệt tình trong lòng. Nàng lấy xong bao đỏ mới nói: “Nhị thúc a, người ta chỉ mới trở về thôi, ngươi cư nhiên chúc như vậy, đây là muốn gây sự có phải không?”

“Nhạn nhi cũng sắp gả rồi, đương nhiên không thể giúp ngươi được, nhị thúc làm sao mà gây sự được a.” Niên Khánh Tụ gõ đầu nàng một cái lại nói: “Nhị thúc đi tìm lão thông gia đánh cờ đây.”

Niên Khai Điềm mang bạc ra giao cho Khúc thị xong rồi lại đi dùng bữa. Nàng nhịn đói một ngày rồi nên giờ đây ăn cực bạo.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Cả một ngày mệt mỏi, mọi người ai cũng cười cười nói nói với nàng nhưng lại không hề nhắc nửa chữ đến Gia Luật Hy, có lẽ kiêng kỵ thân phận của hắn hoặc là sợ chọc đến nỗi đau của nàng. Mà nàng cũng không có tâm tình nghĩ đến nữa.

Sau cùng nàng vào phòng dọn hết đồ có hình bóng Gia Luật Hy ra bỏ vào một chiếc gương giấu xuống gầm giường. Ngay cả hộp gấm hắn tặng nàng là đựng thứ gì bên trong nàng cảm thấy cũng không nên xem nữa, có xem cũng không thể thay đổi được nữa, còn không bằng không xem.

Nàng cũng sẽ không bước đến viện của hắn ở nữa, càng sẽ không bước đến hậu môn cũng không ra cánh rừng kia nữa. Chỉ là trong phủ này hầu như nơi nào cũng có bóng dáng của hắn, luôn để nàng bất giác thấy được hắn đứng ở đó cười với mình.

Chăm sóc quan tâm ấm áp của hắn hầu như ăn sâu vào trong tiềm thức của nàng, nói bỏ liền bỏ sợ rằng nàng làm không được. Mỗi lần nhớ được chỉ khiến lòng nàng đau đến tê dại mà thôi.

Hy a, chúng ta không có hy vọng đâu, ta buông bỏ rồi, ngươi cũng buông tha cho ta đi.Mỗi lần nói xong nàng đều khóc rất lâu, bởi nàng biết rõ bản thân chưa từng quên hắn nên nơi nơi đều nhìn thấy hắn như vậy. Mà câu này nàng cũng là tự nói với mình, chỉ là nàng không thể kiềm chế được, đời trước nàng có lỗi với hắn nhiều như vậy, chút dằn vặt này đã là gì đâu. Đương nhiên để quên đi hắn nàng cũng ngoan ngoãn theo lời mẫu thân đi xem mắt.

Dạo này Niên phủ rất bận rộn, do hôn sự của Niên Nhạn Thanh mà mọi người đi đâu cũng sẽ thấy hỉ khánh. Thước nhi phải thêu hà bao chuẩn bị cho Niên Nhạn Thanh gả đi mà không còn nhiều thời gian nữa.

Niên Nhạn Thanh ở trong phòng thử giá y, đứng trước mặt Niên Khai Điềm xoay vài vòng hỏi: “Đường muội cảm thấy thế nào a?”

“Đẹp.” Niên Khai Điềm rất không nữ tính gác chân lên tay vịnh của ghế bắt chéo, miệng cắn trái táo đỏ còn nguyên vỏ.

“Đường muội lưu tâm một chút có được không, ta cảm thấy dạo này hơi mập ra mặc vào không đẹp.” Niên Nhạn Thanh xăm soi mình trong gương đồng trên tay nha hoàn thiếp thân, lắc qua lắc lại vẫn là không hài lòng với vòng eo của mình.

“Đường tỷ a, tam sư huynh hắn không dám chê ngươi đâu, hắn mà dám để ta đánh hắn một trận.” Niên Khai Điềm giơ giơ quả đấm lên nói xong lại bật cười khi thấy cái trừng mắt như muốn hỏi ‘ngươi dám’ của Niên Nhạn Thanh.

“Đùa thôi đùa thôi.” Niên Khai Điềm nói xong lại rất dõng dạc tự đề cử bản thân, “Chỉ là lúc đón dâu, ta nhất định để tam sư huynh nhớ giây phút này đến già.”

Nụ cười tà ác xuất hiện trên mặt Niên Khai Điềm để Niên Nhạn Thanh rùng mình khẽ nhắc nhở: “Ngươi đó, hôm đó hạ thủ lưu tình một chút.”

“Lưu mà lưu mà.” Dứt lời lại là một trận cười to của Niên Khai Điềm. Và đương nhiên đó cũng là hôn lễ khó quên của Bá Cao Minh.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Tiểu kịch trường:

Niên Khai Điềm tò mò nhìn Niên Nhạn Thanh hỏi: “Đường tỷ đang xem thứ gì nga?”

Niên Nhạn Thanh ngồi đó cầm một quyển sách, mặc cho đám nha hoàn bà tử ăn diện cho mình, cũng chẳng buồn ngẩng mặt lên đáp: “Tam Thế Duyên nga. Bộ này còn chưa nổi tiếng Luna nương đã vội tuyên truyền Khí Nữ Mãn Thích rồi.”

“Ai...chỉ thấy người mới cười nào thấy người cũ khóc a.” Niên Khai Điềm lắc đầu thán, “Đường tỷ chớ lo xem nữa, tam sư huynh đến đón dâu rồi kia kìa.”

“Thật thương thay cho Nhữ Hinh cùng Trưởng Tôn Tề Duyệt a, bọn họ nhất định là đau lòng lắm.” Niên Nhạn Thanh bị trùm khăn kéo ra ngoài mà vẫn không ngừng thổn thức.

Lúc này, ở hoa viên rộng lớn của Bá gia, hai người nào đó đang chờ đợi đón dâu lại đánh mấy cái hắt xì thật to. Nhữ Hinh run người nép sát vào lòng Trưởng Tôn Tề Duyệt nói: “Duyệt, hình như có người nói xấu chúng ta?”

“An tâm, Tam Thế Duyên chưa ai biết đến nên chưa bị phốt đâu.” Trưởng Tôn Tề Duyệt chép chép miệng ôm lấy Nhữ Hinh thì thầm vào tai nàng: “Theo ta thấy hai bằng hữu mới gia nhập kia mới đáng lo ngại, Luna nương tuyên truyền rộng rãi thế cơ mà.”

Nói cũng không quên chỉ tay ra cổng. Phương hướng đó chính là nơi Lung nương đang cầm loa hét vào mặt khách đến tham dự hôn lễ, tuyên truyền Khí Nữ Mãn Thích.

Nhữ Hinh cười khúc khích gật đầu, che miệng khẽ giọng nói: “Xem ra hai chúng ta là hạnh phúc nhất nga.”

Chương 113: Tiểu quỷ

Niên Nhạn Thanh gả đi không lâu thì phu thê Lương gia cũng trở về. Mọi người hi hi ha ha vui vẻ mà đoàn tụ thì lại đến hôn lễ của Thước nhi cùng Lương Vân Kha. Sau Khúc thị lại hạ sinh Niên Tiêu Kiên, cuối cùng mọi người cũng nhớ đến việc thúc giục Niên Khai Điềm thành thân.

Phải nói a, thời gian chỉ trong một cái chớp mắt, nay Niên Khai Điềm đã hai mươi rồi, sớm trở thành lỡ thì vẫn chưa tìm được lang quân như ý. Đây khiến mọi người đều lo lắng không thôi. Hễ năm mới đến, khi phát hồng bao cho nàng thì sắc mặt mỗi người mỗi năm một đen. Nàng thấy được cũng hiểu được nhưng mở miệng chính là chê bai bọn họ keo kiệt chút tiền mừng tuổi với nàng để làm trò cười chọc bọn họ vui.

Nàng cũng rất ít ở Lan Châu, bởi Lan Châu nơi nào cũng có hình bóng của Gia Luật Hy nên nàng thường đi áp tiêu. Hễ trở về liền đi xem mắt, nàng cố gắng biến mình trở thành một người cực kỳ bận rộn để không còn thời gian nhớ đến bất kỳ chuyện gì.

Mà may mắn thay Niên Tiêu Kiên lại rất thông minh, hắn thừa hưởng bộ não của Khúc thị, vì vậy đây xem như là an ủi đối với phu thê Niên gia. Hắn ba tuổi đã có thể cầm bút tính toán sổ sách rồi. Hễ có người nói đến chuyện hôn sự của Niên Khai Điềm hắn đều bảo sau này tỷ tỷ để hắn tới lo, không cần gả.

Mọi người xem hắn như bảo vật mà cưng chiều, Niên Khai Điềm cũng rất yêu thương hắn. Nếu lúc trước xem mắt là Gia Luật Hy đi cùng thì nay lại mang hắn đi. Đương nhiên các buổi xem mắt cũng sẽ vì hắn mà tan tành.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sáng một mùa hạ, Niên Tiêu Kiên vận võ phục của tiêu cục học thái độ thô lỗ của Niên Khai Điềm, hung hăng một mình bước trên đường. Tay hắn cầm trái táo đỏ, cho vào miệng cắn một cái rồi đưa tay còn lại lên lau miệng. Gương mặt tiểu hài búng ra sữa cố bày vẻ lưu manh vô lại chỉ chọc người càng thấy khả ái mà thôi.

Do thường xuyên cùng Niên Khai Điềm đi xem mắt nên không ai không biết hắn. Hắn đi một mình thì không sao, nhưng hễ đi cùng Niên Khai Điềm là y như rằng biết thành một con tiểu quỷ. Mọi người ở Lan Châu thầm truyền rằng, Niên Khai Điềm gả không ra cửa là vì tiểu quỷ như hắn.

Mà phu thê Niên gia cũng rất an tâm để hắn ra cửa một mình, bởi từ lúc thân phận của Gia Luật Hy được mọi người biết đến thì không người dám chạm đến Niên gia dù chỉ một chút. Trong mắt mọi người, bọn họ chính là ân nhân của Gia Luật Hy, ân nhân của hoàng thất.

Lúc này Niên Tiêu Kiên khiễng chân nhìn nhìn một phủ đệ to rộng đang có người dọn đồ vào mà cau mày. Phủ đệ này rất to, cách Niên gia hai con phố nhưng dọn hơn một tháng rồi ngày nào cũng thấy người mang đồ đến lại không thấy chủ nhân, cũng không biết là nhân vật nào nên hắn rất hiếu kỳ.

Đứng một lúc hắn lại xoay người bước sang một nhai đạo khác. Lúc này hắn lại cắn một miếng táo trên tay, bước đi như đường này là của Niên gia hắn vậy. Ai biết sau lưng có âm thanh ghìm ngựa rồi một âm thanh ôn nhu gọi lại: “Tiểu bằng hữu.”

Hắn dừng bước nhưng không quay đầu lại, mắt to chớp chớp tự định liệu. Trường hợp này rất quen thuộc, bình thường đám nam nhân muốn làm tỷ phu của hắn đều là trình cái tình huống bảo hắn đi lạc rồi tỏ vẻ tốt bụng muốn mang hắn về nhà, nhân tiện gặp qua tỷ tỷ, thế nên hắn quyết định tiếp tục đi.

Chỉ là người phía sau hắn chỉ hai ba bước chân liền chặn trước mặt hắn để hắn phải dừng bước. Chân lui hai bước về phía sau, tay giữ chủy thủ tỷ tỷ mua ở kinh thành đang dắt ở thắt lưng, tùy thời rút ra phòng thủ.

Nhưng khi hắn thấy người đến ngồi xuống, mắt hắn lại lom lom nhìn vào đôi mắt màu hổ phách kia. Vì sao có người lại có đôi mắt nhan sắc khác người như vậy a? Chỉ là rất đẹp, rất câu hồn, để miếng táo trong miệng hắn rơi luôn ra ngoài.

Chỉ nghe người đến hỏi: “Tiểu bằng hữu, ngươi là người của Niên gia sao?”

Giật lại tinh thần, mặc kệ nhà ngươi đẹp thế nào, tiểu gia ta nhất quyết không gả tỷ tỷ. Nghĩ như vậy Niên Tiêu Kiên gật đầu, vỗ ngực lên giọng thách thức hỏi: “Thì đã sao?”

Gia Luật Hy nhìn xung quanh không thấy bóng dáng đệ tử của Niên gia, lại ôn nhu hỏi hắn: “Ngươi đi lạc sao? Để ca ca mang ngươi trở về được không?”

Thấy chưa, toàn một đám nam nhân muốn thú tỷ tỷ, bổn cũ soạn lại, hắn nói có sai đâu mà. Niên Tiêu Kiên khép hờ mắt, bày ra thái độ bài xích đối với người trước mặt đang muốn tuồng cũ diễn lại này, “Thúc thúc, ngươi phân rõ giúp a, ngươi lớn tuổi như vậy còn muốn làm ca ca ta sao?”
Trán của Gia Luật Hy chảy xuống vài vạch đen, sao gia hỏa này khó chìu như vậy, hệt như Điềm Điềm nhà hắn lúc trước. Hắn xem như không nghe được, chỉ hỏi: “Vậy Điềm Điềm là gì của ngươi?” Chỉ cần biết được quan hệ giữa bọn họ vậy chẳng phải là dễ xưng hô rồi sao.

Niên Tiêu Kiên lại nghĩ nghĩ một chút, đôi mày nhỏ nhíu lại. Câu này nằm ngoài dự liệu của hắn, bởi vì bình thường đám nam nhân kia biết rõ Niên Khai Điềm là tỷ tỷ của hắn rồi. Nhưng nam nhân trước mắt này không biết, vậy thì càng dễ đối phó rồi.

“Là nương của tiểu gia.” Mặt nhỏ hất lên trông rất hống hách.

Ánh mắt của Gia Luật Hy lập tức xuất hiện một tầng sương ảm đạm, màu hổ phách vốn long lanh kia đột nhiên lại tối đi vài phần. Xem ra nàng thành thân rồi. Hài tử cũng lớn như vậy, đều trách hắn để nàng đợi quá lâu. Bất quá hắn vẫn muốn gặp nàng, muốn thấy nàng hạnh phúc.

“Được rồi, thúc thúc mang ngươi về tiêu cục.”

“Tiểu gia còn muốn đi dạo không muốn trở về.” Nhìn thấy thúc thúc tuấn mỹ trước mắt buồn bã để hắn càng thêm đắc ý. Biết điều thì sớm nên chết tâm đi, tránh để cho hắn lại sử xuất hoa chiêu tiếp đãi thì không hay đâu.

Lúc này xa phu ở trên xe ngựa phía sau Niên Tiêu Kiên bước đến cung kính hỏi: “Gia, người lên xe ngựa chứ?”

“Trở về đi, không ngồi xe ngựa. Chút nữa để người mang lễ vật đến Niên phủ.” Lúc trước hắn thường cùng Điềm Điềm bước trên đường này, giờ đây cũng muốn đi cùng nhi tử của nàng. Nói xong hắn bế Niên Tiêu Kiên lên, “Còn nhỏ không được bướng như vậy, hệt như Điềm Điềm thật không biết phải nói thế nào cho phải.” Hắn cũng rất muốn xem mặt trượng phu của nàng, xem hắn có đối xử tốt với nàng hay không.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Tiêu Kiên lại không có bài xích cái ôm này của Gia Luật Hy, trước nay đám nam nhân muốn thú tỷ tỷ đều chẳng dám chạm vào hắn, chỉ toàn mang thức ăn tiền bạc bảo vật dụ dỗ hắn thôi. Mà hắn(GLH) gọi tên của tỷ tỷ thân như vậy, sẽ không phải người quen chứ? Nếu là người quen vì sao trước nay chưa từng thấy? Ai...thật khó đoán!

“Ngươi mang tiểu gia về tiêu cục làm gì, cũng chẳng có người ở nhà.”“Làm gì đến đó chẳng phải sẽ biết sao.” Gia Luật Hy theo trí nhớ mà bước trở về tiêu cục. Từ lúc hắn nhìn thấy đường đều là ở trong phủ rồi leo xe ngựa đến kinh thành, chưa từng dạo phố thế này đâu.

“Ngươi biết đường đến tiêu cục?” Niên Tiêu Kiên bắt đầu có chút hoảng loạn, bởi lúc đầu hắn nghĩ tới thúc thúc này sẽ hỏi mình đường đến tiêu cục, sau đó hắn thuận tiện chỉ lung tung, ai ngờ người ta biết đường a. Lúc này nước táo trong miệng hắn nuốt xuống cổ họng từ ngọt chuyển sang đắng.

Gia Luật Hy khẽ cười bất đắc dĩ mà lắc đầu nói: “Không chỉ vậy, thúc thúc còn từng ở tiêu cục, ngươi có tin không?”

Niên Tiêu Kiên cố gắng giữ bình tĩnh nhất có thể, trước nay ngoại trừ việc hắn đi phá hoại các buổi xem mắt của tỷ tỷ bị phụ mẫu giáo huấn ra, còn chưa có ai để hắn rối loạn đầu trận tuyến như vậy đâu. Mà thôi, không sao đâu, hôm nay cũng chẳng có người ở nhà, vẫn là hắn lớn nhất, hắn nói gì liền sẽ là thứ đó.

Gia Luật Hy thấy hắn không đáp, lại hỏi: “Ngươi tên gì?”

Niên Tiêu Kiên vẫn từ chối đáp trả, hắn đang nghĩ phải bày trò gì để thúc thúc này sớm một chút cút ra khỏi tiêu cục. Bất quá đều là vậy rồi, hắn nên chiếm chút lời a. Vì vậy dọc đường đi hắn bắt Gia Luật Hy mua không ít thứ cho mình.

Gia Luật Hy cũng thuận theo hắn, mua xong một món lại hỏi: “Điềm Điềm gả rồi dọn đến nơi nào?”

“Vẫn ở Niên phủ.” Niên Tiêu Kiên như thực đáp trả, rõ ràng tỷ tỷ vẫn ở tiêu cục làm trâu làm ngựa mà. Chỉ có hắn gác cao chân tính sổ sách thôi, ai bảo tỷ tỷ không có được đầu óc thông minh như hắn làm gì.

Hóa ra vẫn ở Niên phủ, vậy là được rồi. Gia Luật Hy xem như có được chút an ủi, “Vậy sổ sách phụ thân ngươi có giúp nàng không?” Điềm Điềm tính toán không tốt, là hắn sợ nàng bị người ta gạt thôi. Nhỡ gặp phải mấy tên ngụy quân tử như Hứa Bộ Nam thì làm sao.

Niên Tiêu Kiên lắc đầu đầy đắc ý ưỡng ngực dõng dạc nói: “Sổ sách toàn bộ đều là tiểu gia tính.” Rõ ràng phụ thân đâu có giúp tỷ tỷ tính sổ sách đâu, hai người đều là dốt toán học chỉ có bộ não thiên tài của hắn mới làm nên chuyện thôi. Nói vậy thôi, hắn tính mấy thứ dễ, còn lại là mẫu thân làm.

“Giỏi vậy a, vậy sau này Điềm Điềm có ngươi lo lắng rồi.” Hóa ra trượng phu của nàng không giúp đỡ nàng, cũng may còn một nhi tử thông minh.

“Còn phải nói.” Ngón tay cái của Niên Tiêu Kiên đưa lên mũi quẹt một cái ha hả đắc ý nói: “Tiểu gia đương nhiên là lo lắng cho nàng rồi, nếu không còn có thể cậy vào người nào.”

Đây là ý gì? Không lẽ trượng phu của nàng không tốt sao? Tâm của Gia Luật Hy lại lộp bộp mà rơi, vội vàng hỏi: “Vậy phụ thân ngươi làm gì?”

“Áp tiêu.” Niên Tiêu Kiên nói xong lại cắn một miếng táo ngon lành mà nhai.

Sao nàng lại chọn một trượng phu cũng không giỏi tính toán như bản thân như vậy chứ. Bá phụ bá mẫu cũng thật là, sao lại tùy tiện kén rể như vậy chứ.

Nghĩ tới nghĩ lui đều là lo lắng nàng, đều do hắn, nếu một ngày có thêm chút giờ hắn cũng sẽ không làm trễ nãi thời gian đến Lan Châu như vậy.

Chương 114: Ôm chân lớn

Hai người ta một câu ngươi một câu đã đến được Niên gia rồi. Trước đó có đi ngang phủ to lúc nãy, Gia Luật Hy có nói với Niên Tiêu Kiên, “Thúc thúc ở nơi này, sau này có thời gian liền đến chơi.”

“Ân.” Nguyên lai phủ to này là của hắn a. Xem ra giàu có hơn mấy nam nhân đến cầu thú tỷ tỷ rất nhiều. Chỉ là vẫn là câu đó, không gả tỷ tỷ, tỷ tỷ thương hắn như vậy gả đi rồi sau này mất đi một người thương mình.

Bước chân vào Niên gia, đám huynh đệ ở đây toàn người mới nên không biết Gia Luật Hy, chỉ chào Niên Tiêu Kiên là ‘tiểu thiếu gia hảo’ mà thôi. Những người cũ đã đi áp tiêu hết rồi, lớp người mới này vẫn còn phải ở lại luyện tập.

Lương Lạc đứng ở nơi đó thấy được Gia Luật Hy vội vàng bước ra. Chỉ nghe Gia Luật Hy ôn nhu gọi: “Cha đã lâu không gặp.”

Niên Tiêu Kiên bị chữ ‘cha’ này làm cho cả thân người nhỏ bé có chút run rẩy. Hắn nhìn chằm chằm Lương Lạc để xem phản ứng của Lương Lạc.

Lương Lạc cười cười, “Vương gia hảo a, đã lâu không gặp vẫn khỏe chứ?”

Cách đây không lâu, hoàng bảng có đăng tin Gia Luật Hy được phong vương, do đó lúc này đây xưng hô cũng phải sửa lại. Nên biết hoàng tử có tước vị lại chuyện cao quý bậc nào, cũng chứng minh được tài trí cùng hậu thuẫn của hắn.

“Vẫn khỏe, cha trái lại vẫn rất khỏe a.” Thấy Lương Lạc lau lão lệ, Gia Luật Hy có chút không đành lòng, “Nương cùng mọi người đều là ở đâu a?”

“Nàng cùng phu nhân lão gia bọn họ ra ngoài rồi, mọi người cũng không ai ở nhà. Mau vào trong ngồi đi.” Lương Lạc cung kính mời hắn vào trong hệt như là khách quý vậy.

“Cha không cần như vậy, đều là người nhà.” Lương Tuấn Hy bước vào tiền thính to rộng, ngồi xuống, hắn đặt Niên Tiêu Kiên trên đùi mình.

Lương Lạc nói qua vài câu liền đi làm chuyện của mình. Bên ngoài cũng có người mang lễ vật hắn sớm chuẩn bị đến.

Lúc này Thước nhi nghe được Niên Tiêu Kiên trở về liền mang cái bụng to chừng bảy tám tháng bước ra. Khi nhìn thấy Gia Luật Hy nàng đưa tay lên che miệng đang há to của mình ra: “Hy ca, à không, là vương gia mới đúng.”

Gia Luật Hy khẽ cười lắc đầu với tính cách vẫn không thay đổi của Thước nhi: “Gọi Hy ca như trước là được rồi.” Thước nhi cũng đã hoài thai a, không biết nhị đệ thế nào rồi.

Thước nhi chạy đến ngồi ở ghế bên cạnh Gia Luật Hy, chòm người qua bàn nhỏ quan sát, “Nếu Vân Kha biết được Hy ca trở về hắn nhất định rất vui a.” Nàng cũng có nghe quan chuyện của Hy ca nhưng mà từ lúc tiểu thư trở về không người nhắc đến nữa. Chỉ là thật đáng tiếc, Hy ca tốt như vậy tiểu thư lại không thể gả cho hắn.

Niên Tiêu Kiên rụt cổ một cái, cả Thước nhi tỷ tỷ vẫn là thân thiết với thúc thúc này như vậy a. Lần này có khi nào hắn gặp phải khắc tinh rồi không?

“Thân với nhị đệ như vậy rồi a?” Gia Luật Hy mỉm cười trêu chọc Thước nhi, “Lúc trước chẳng phải như chó với mèo sao?”

Thước nhi ngượng ngùng ngồi thẳng thắt lưng đưa tay xoa xoa bụng, hồng sắc từ cái mặt nhỏ nhắn nhuộm đến mang tai. Cũng đúng thôi, mấy năm rồi hắn làm sao biết mọi người thế nào chứ.

“Người ta là phu thê đó thúc thúc.” Niên Tiêu Kiên tốt bụng nhắc nhở một câu. Thước nhi vì đang ngượng nên cũng không để ý đến hai từ ‘thúc thúc’ của hắn.

“A, thì ra là như vậy, đúng là oan gia ngõ hẹp a!” Gia Luật Hy đưa tay nhấp một ngụm trà hoa cúc lạnh vừa được mang ra rồi cúi đầu hỏi: “Khát nước?”

Niên Tiêu Kiên lắc lắc đầu nhỏ, não xoay nhanh nghĩ cách sớm đuổi người.

Ai biết trời không thuận tiểu quỷ này, lúc này phu thê Niên gia trở về bước vào tiền thính. Gia Luật Hy đặt Niên Tiêu Kiên xuống đất đứng lên lễ phép gọi: “Nương, bá phụ, bá mẫu.”Mọi người nhìn thấy hắn đều là ngạc nhiên, không nghĩ đến sẽ còn có ngày gặp lại. Hoa Âm là người đầu tiên mắt ướt át bước đến, “Vương gia khi nào đến a, vì sao không báo trước?”

“Nương không cần khách khí với nhi tử như vậy.” Gia Luật Hy cười cười, âm thanh vẫn như trước cực kỳ ôn nhu. Đúng là trở về đây mới có cảm giác gia đình, ở hoàng thất cực đạm bạc.

Niên Sở Hoằng thầm thở dài trong lòng, cũng may Điềm Điềm đi áp tiêu, nếu là trở lại thấy được sợ là đau lòng chết mất. “Vương gia thỉnh ngồi, thỉnh ngồi.”

Niên Tiêu Kiên nghe mọi người gọi Gia Luật Hy là vương gia vẫn không biết được bọn họ nói cái gì. Thế nhưng hắn không tiện xen mồm hỏi, vẫn là chút nữa hỏi mẫu thân.

Khúc thị nhìn hắn ngồi xuống lại nhìn xung quanh hỏi: “Vương gia là đến một mình a?” Thê thiếp không mang đến, có lẽ là đi công vụ thuận đường ghé qua thôi.

“Tuấn Hy trở về một mình, sao mọi người đều đứng thế kia.” Gia Luật Hy thấy mọi người đều là có khoảng cách với mình lòng rất khó chịu.

“A.” Mọi người đều đồng thanh rồi trở về vị trí của mình.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Gia Luật Hy thấy mọi người đều ngồi xuống theo ý mình có chút dở khóc dở cười, nơi này là Niên phủ nào phải hoàng cung, có cần sợ hắn như thế này hay không. Hắn đứng lên mang lễ vật mình chuẩn bị tặng hết cho mọi người.

Cuối cùng hắn cầm lên một hộp gấm nhỏ, đây là hắn cố ý chuẩn bị cho Niên Tiêu Kiên. Chỉ là nàng cũng gả rồi, có lẽ bá mẫu không có hoài thai, thôi thì tặng cho hài tử của nàng cũng thế thôi. Chỉ là lễ vật bên trong có khắt tên của Niên Tiêu Kiên, sợ là tặng như vậy không tốt cho lắm.

Nhưng hắn còn đang lưỡng lự chưa kịp tặng đã nghe Niên Sở Hoằng vẫy vẫy tay Niên Tiêu Kiên: “Mau đến đây đừng làm phiền vương gia.”
Niên Tiêu Kiên lại thấy mọi người đều có lễ vật hắn không có vì vậy rất không cam tâm. Bình thường ai muốn thú tỷ tỷ đều là phải ‘hiếu kính’ hắn trước sau mới đến phụ mẫu nhị thúc bọn họ, thế mà hiện tại hắn cái gì cũng không có. Hắn đứng đó nhìn mãi cái hộp gấm nhỏ trên tay Gia Luật Hy với ánh mắt thèm thuồng.

Khúc thị tặc lưỡi một cái, trách móc: “Bài tập đã làm hết chưa, lại dám ra ngoài chơi. Nếu là chút nữa kiểm tra vẫn chưa làm xong đừng trách gia pháp không hạ thủ lưu tình với ngươi.” Lúc trước nữ nhi là do phu thê nàng quá yêu chìu nên sinh hư, hiện tại với nhi tử phải khắt khe một chút.

Niên Khánh Tụ vừa từ chỗ Bá gia trở về, trên tay còn bế tôn tử có chút dở khóc dở cười: “Đại tẩu a, mau cứu mạng cứu mạng a.”

Niên Sở Hoằng vừa nghe cứu mạng lập tức hùng hổ đứng lên, khẩn trương hỏi: “Nhị đệ đã xảy ra chuyện gì a?”

“Không biết hôm nay Khải nhi thế nào nữa, ta bế lên thì không sao còn đưa người khác thì cứ khóc. Đại tẩu cũng thử một chút a.” Niên Khánh Tụ vốn là sang thăm tôn tử ai biết lại bị bám càng, giờ muốn dứt cũng không được.

Tiểu nam hài gần hai tuổi ngồi trong lòng Niên Khánh Tụ đưa tay cho vào miệng, đôi mắt thiên chân dáo dát nhìn khắp nơi. Vừa được giao lên tay Khúc thị liền há mồm la to, có lẽ do cố sức là mà mặt đỏ ửng, khiến Niên Khánh Tụ lại phải ôm trở về trên người.

Gia Luật Hy đứng lên lễ phép gọi: “Nhị bá phụ.” Hắn cầm một hộp lễ vật lên nói: “Lễ vật này Tuấn Hy tặng cho nhị bá phụ, Tuấn Hy trước để ở nơi này.”

“Vương, vương gia?” Niên Khánh Tụ mở to mắt không thể tin tưởng nhìn Gia Luật Hy.

Gia Luật Hy cười cười bỏ qua biểu tình kinh ngạc đến luống cuống của Niên Khánh Tụ, “Đây là hài tử của Bá huynh a?”

“Đúng đúng, vương gia có muốn xem thử không?” Niên Khánh Tụ bế tôn tử đến cho Gia Luật Hy xem, sau đó cúi đầu nhìn Niên Tiêu Kiên: “Hy vọng nó lớn lên đừng nghịch ngợm như tiểu cửu cửu a.” Tên tiểu quỷ này phá hoại không biết bao nhiêu mối lương duyên của Niên Khai Điềm rồi a.

Ba từ ‘tiểu cửu cửu’ từ miệng Niên Khánh Tụ bay ra để cho Gia Luật Hy cùng Niên Tiêu Kiên không hẹn cùng mở to mắt nhìn nhau, một bên kinh ngạc một bên kinh hách, khó nói nên lời. Còn chưa ai có phản ứng thì Niên Khánh Tụ lại nói: “Nhị thúc nói ngươi có chỗ nào không đúng?”

Lại thêm hai từ ‘nhị thúc’ để Gia Luật Hy phát hiện ra một vấn đề quan trọng trong đó. Ngay khi Niên Tiêu Kiên chuẩn bị nhấc chân chạy về phía Khúc thị tránh xa Gia Luật Hy ra thì vai đã bị người giữ lại. Hắn xoay người chỉ thấy Gia Luật Hy mang nụ cười sắc bén nhìn mình, “Tiêu Kiên đệ đây là thế nào?”

Không những phát hiện hắn nói dối, còn biết cả tên của hắn nữa kìa, thật muốn khóc, phải làm sao bây giờ. Nếu là thúc thúc trước mặt này nói cùng phụ mẫu chuyện hắn gạt người thể nào cũng bị mắng bị phạt bằng gia pháp cho xem. Hắn chỉ là vì tỷ tỷ thôi mà, đành rằng vì bản thân nhiều hơn, nhưng nào có làm ra chuyện xấu xa gì đâu.

Đôi mắt của Gia Luật Hy ôn nhuận lại mang theo chút sắc bén nhìn Niên Tiêu Kiên đầy ngoạn vị, cuối cùng mở miệng nói với phu thê Niên gia: “Bá phụ bá mẫu, lúc nãy Tuấn Hy cùng...” Âm thanh cố ý kéo dài thả chậm, hắn tin tưởng tên tiểu quỷ này biết hắn muốn gì nên mới dám nói Điềm Điềm là nương hắn. Vậy nàng liền chưa thành thân, vậy hắn có cơ hội rồi. Tiểu quỷ này thiệt tình, báo hại hắn buồn bã từ nãy đến giờ.

Không để Gia Luật Hy khai đến tên mình, Niên Tiêu Kiên dùng nụ cười siểm nịnh nhất có thể nhanh chóng hô to: “Tỷ phu, ngươi tuấn lãnh như vậy phải cười mới đẹp.”

Tỷ tỷ, thật xin lỗi. Tiểu đệ đây ăn năn hối hận.

Mọi người há hốc nhìn chằm chằm Niên Tiêu Kiên. Tiểu quỷ này vừa mới gọi Gia Luật Hy là gì cơ?

Tỷ phu?

Đùa chắc, nhất định là bọn họ nghe nhầm rồi.

Chương 115: Lưu lại

Ngay khi mọi người đồng loạt xuất hiện ý nghĩ giáo huấn Niên Tiêu Kiên thì lại nghe Gia Luật Hy cười khen ngợi tên tiểu quỷ thông minh này: “Tiểu cửu tử quả nhiên thông minh, chính hợp ý tỷ phu. Đến đây tỷ phu có lễ vật tặng ngươi.” Một tay hắn kéo Niên Tiêu Kiên đến chỗ mình, một tay lại cầm hộp gấm lúc nãy đưa cho Niên Tiêu Kiên.

Mọi người lại một phen kinh hỉ, cằm phỏng chừng sắp rơi xuống đất. Nói vậy hắn chưa thành thân đi? Hoàng thất cho phép hắn không cần thành thân sao? Đến thiếp thất cũng không có sao?

Niên Tiêu Kiên nhìn hộp gấm mắt mở thật to đưa hai tay nhận lấy, rất thuận miệng nói: “Đa tạ tỷ phu.” Tay nhỏ lập tức mở ra xem. Bên trong là một ngọc bội thúy lục sắc rất đẹp, cầm lên rất mát tay.

Gia Luật Hy nhẹ giọng hỏi: “Thích không?”

“Thích.” Niên Tiêu Kiên cười đến híp mắt. Xưa nay còn chưa người mang vật trân quý như vậy tặng hắn đâu. Mấy nam nhân muốn thú tỷ tỷ toàn tặng mấy thứ không có gì đặc biệt, vẫn là hợp ý cái ngọc bội này nhất. Mắt hắn rất nhanh thấy được tên của bản thân ở trên ngọc bội, mãn nhãn đều là không tin nhìn Gia Luật Hy.

Đây là sớm dành cho hắn rồi sao?

“Thích là được rồi, để tỷ phu đeo cho ngươi.” Gia Luật Hy lấy ngọc bội trên tay hắn thay hắn treo lên thắt lưng, “Cái này là tỷ phu cố ý mua cho ngươi, vốn nghĩ không có cơ hội tặng rồi.” Câu này hắn nói rất nhỏ, ngay cả Niên Khánh Tụ đứng ở bên cạnh cũng không nghe được, chỉ có Niên Tiêu Kiên nghe được mà đỏ mặt vì ngượng thôi.

Niên Tiêu Kiên đưa tay mân mê ngọc bội bên thắt lưng không rời. Không nghĩ tới tỷ phu chu đáo như vậy, không uổng công bấy lâu nay hắn bất chấp lãnh gia pháp đi phá hoại hôn sự của tỷ tỷ, đổi lại có tỷ phu tốt rồi a.

Thế nhưng hắn nhớ được gì đó lại hỏi: “Tỷ phu sao lại biết tên tiểu đệ?”

“Là Điềm Điềm nói.”

Gia Luật Hy đứng thẳng thắt lưng lại nhìn Niên Khánh Tụ cười. Hắn từ trong đống lễ vật lại lấy ra một chiếc lắc vàng đeo lên tay tôn tử của Niên Khánh Tụ, “Đây là lễ vật của Khải nhi.”

Niên Khánh Tụ cười cười nói với tiểu tôn tử của mình: “Khải nhi mau tạ tạ vương gia đi.” Chỉ nghe Khải nhi a a vài từ mà thôi.

Ai biết bên ngoài đám hỉ nương lại bước vào mang canh thiếp đến cho Khúc thị. Mặt của Khúc thị đông lại, mắt không tự chủ nhìn Gia Luật Hy. Vừa hay Gia Luật Hy lại nhìn số canh thiếp dày đặc trên tay của đám hỉ nương.

Niên Khánh Tụ vội vã mở miệng giải quyết không khí quái lạ nơi này: “Tiêu Kiên, mau mang vương gia đi tham quan đi.”

Niên Tiêu Kiên nghe vậy lập tức vui vẻ đảm nhiệm chức vụ mang tỷ phu đi chơi. Hắn kéo tay Gia Luật Hy, “Tỷ phu, để tiểu đệ đây mang ngươi đi chơi.”

Gia Luật Hy vẫn không rời khỏi đống canh thiếp kia. Hắn cáo từ mọi người xong mới chậm rãi bước đi theo Niên Tiêu Kiên.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Sau khi đến hậu viện, Niên Tiêu Kiên chép chép miệng đánh ngay vào tâm lý lo lắng của Gia Luật Hy, “Đệ biết tỷ phu là lo lắng mấy thứ kia, bất quá không sao đâu, tiểu đệ đây hoàn toàn có thể xử lý nỗi lòng của tỷ phu a!”

Gia Luật Hy nhíu mày, hơi cúi đầu hỏi hắn: “Ngươi biết thứ đó là gì?”

“Đương nhiên rồi.” Niên Tiêu Kiên lại bày ra thái độ hống hách, không hề có chút xấu hổ nói: “Mấy năm nay đều là tiểu đệ ta thay tỷ phu thanh lý đám nam nhân đến gần tỷ tỷ a. Cũng chính vì vậy nên đã thụ không ít gia pháp.”Gia Luật Hy khẽ cười thành tiếng, đưa tay xoa xoa đầu của hắn: “Vậy tiểu cửu tử vất vả rồi, tỷ phu nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”

“Có được câu này của tỷ phu là tiểu đệ yên tâm rồi.” Niên Tiêu Kiên mang Gia Luật Hy đến chỗ chuồng bồ câu mà Niên Khai Điềm thích nhất.

Gia Luật Hy tò mò hỏi hắn: “Không biết tiểu cửu tử là thế nào giải quyết đám người đó?”

“Lúc nhỏ... vậy thì không nhớ nữa. Sau này ta biết chuyện rồi thì cảm thấy mấy tên đó không vừa mắt nên tìm đủ mọi cách không để tỷ tỷ gả cho bọn hắn.” Niên Tiêu Kiên dùng một hơi dài nói xong cũng không quên nịnh nọt Gia Luật Hy một câu, “Người ta làm tất cả chỉ vì tỷ phu ngươi thôi đó.”

Đương nhiên lúc này mặt hắn cũng đỏ lên không ít. Không phải chuyện lúc nhỏ hắn không nhớ, mà là không hiểu lý do gì, mỗi lần tỷ tỷ bế hắn đi xem mắt là y như rằng tuồng cũ tái diễn. Tỷ tỷ bế trên tay thì an toàn vô sự, nhưng hễ đám nam nhân kia đòi bế hắn thì hắn tè dầm lên trên người của người ta, còn khóc quấy không thôi.

Thế nên mấy mất mặt mũi này, nào để tỷ phu biết được.

“À, hóa ra tiểu cửu tử tốt với ta như vậy.” Hắn thấy được mặt của tiểu quỷ này đỏ lên, cũng đoán được có lẽ là chuyện xấu hổ nên cũng không hỏi tới nữa.

Thấy hắn gật đầy Gia Luật Hy mang theo ngoạn vị hỏi: “Vậy có phải lúc nãy cũng cảm thấy ta giống mấy tên đó nên mới lừa ta không?”

“Ai da, vậy thì không phải.” Niên Tiêu Kiên học Niên Sở Hoằng đưa tay lên vuốt vuốt cái cằm không hề có râu của mình, “Tỷ phu tuấn tú như vậy vừa nhìn liền biết là người tốt rồi, chẳng qua tiểu đệ đây là thử lòng một chút thôi.”

Gia Luật Hy hài lòng với câu trả lời kia mà cười. Tiểu quỷ này mồm mép quá a, nói dối mà một cái chớp mắt cũng không có. “Điềm Điềm áp tiêu vẫn chưa trở về sao?”

“Ân, chừng năm ngày mới với trở về. Tỷ tỷ áp tiêu cực khổ lắm, chỉ là đệ còn nhỏ không giúp được gì.” Nói xong câu này mắt hắn lại len lén quan sát Gia Luật Hy.
Gia Luật Hy khẽ gật đầu, “Ta biết, ta từng cùng nàng áp tiêu cũng biết nàng khổ cực.”

Niên Tiêu Kiên thật không ngờ tỷ phu thoạt nhìn nho nhã thư sinh lại cũng biết áp tiêu a. “Thế nhưng ngươi đi nơi nào để tỷ tỷ một mình nơi này a? Rõ ràng ngươi bỏ tỷ tỷ đi.”

“Là Điềm Điềm bỏ ta một mình, lần này gặp nàng, ta nhất định phải hỏi cho rõ mới được.” Gia Luật Hy lấy ít thóc cho vào tay mặc đám bồ câu bay đến mổ.

“Thế vì sao hôm nay tỷ phu mới trở về đây?” Nguyên lai là tỷ tỷ phụ bạc người ta, lừa gạt tình cảm của tỷ phu tuấn tú lương thiện xong liền phủi tay bỏ đi.

“Ta bận chút việc nên mới chậm trễ trở về.” Hắn lấy được phong hào rồi, được ban đất phong trong đó có Lan Châu. Mà bên hoàng thất cũng không người ép được hắn, hạ mị dược hắn cũng chẳng có tác dụng gì, sử hết mọi hoa chiêu thủ đoạn đều không xong, bởi nên đáp ứng để hắn thú nàng vi thê thôi.

“Làm vương gia a?” Lúc nãy chẳng phải người nào cũng gọi vương gia sao.

Gia Luật Hy bật cười lại gật đầu, “Chức nghiệp không dễ làm chút nào.”

“Thế lúc rời khỏi Lan Châu ngươi đi đâu a?” Niên Tiêu Kiên lại hiếu kỳ hỏi.

“Ở kinh thành.”

Niên Tiêu Kiên nghe vậy mắt sáng lấp lánh như thấy thịt, miệng nhỏ hỏi liên tục. Mà Gia Luật Hy cũng rất kiên nhẫn trả lời hết tất cả thắc mắc của hắn.

Đến chiều, mọi người cùng nhau dùng bữa,  Niên Sở Hoằng mở miệng hỏi: “Không biết vương gia đến đã có chỗ ở chưa?” Nếu lại chưa vậy thì mau chóng cho người đi thuê khách điếm thôi, nếu để Điềm Điềm trở về liền khó xử a.

Niên Tiêu Kiên biết rõ Gia Luật Hy là có phủ ở gần Niên phủ nhưng vẫn xem như không biết, vội la lên: “Tỷ phu ở cùng với nhi tử.” Hắn cảm thấy bản thân với tỷ phu rất hợp nhau vì vậy nhất quyết lưu người.

“Ăn nói linh tinh.” Khúc thị khẽ trách Niên Tiêu Kiên. Nào có thể tùy ý ăn nói như vậy được. Nếu không phải lúc sáng nghe được Gia Luật Hy gọi hắn là ‘tiểu cửu tử’ tự xưng ‘tỷ phu’ sợ rằng nàng sớm mang tiểu quỷ này đi thụ hình rồi.

Chỉ là Điềm Điềm bên kia...

“Không biết vương gia lưu lại Lan Châu bao lâu?” Niên Khánh Tụ vội chen miệng hỏi. Chỉ cần biết được thời gian Gia Luật Hy lưu lại vậy chẳng phải dể xử sự rồi sao. Thời gian cũng lâu như vậy sợ rằng Niên Khai Điềm cũng không còn lưu luyến gì nữa. Nếu lưu luyến thì đã không chủ động đề nghị đi xem mắt rồi.

“Tuấn Hy ở đến lúc bá phụ bá mẫu cùng nhị bá phụ đuổi mới rời đi.” Gia Luật Hy nói xong câu này, Niên Tiêu Kiên lập tức vỗ tay hưởng ứng.

Bàn tới bàn lui vẫn là để Gia Luật Hy ở cùng với Niên Tiêu Kiên. Bọn họ nào dám mở miệng đuổi vương gia, càng không thể bảo ‘vương gia vì sao không ở khách điếm cho tự tại’.

Hy vọng Điềm Điềm lâu chút mới trở lại a!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau