TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Lễ khinh ý trọng

Bên ngoài chính sảnh một mảnh náo nhiệt. Khi Niên Khai Điềm bước đến thì đã thấy Niên Tuệ Nhàn từ lâu đã ở đó. Nàng ta chạy đến ôm lấy nàng cười vui vẻ: “Đường tỷ vì sao lâu như vậy mới đến nha, ta đợi ngươi lâu lắm rồi nha.”

“Ta cùng đường tỷ vừa tản bộ trong hoa viên vừa hàn huyên nên đến trễ chút thôi.” Niên Khai Điềm nói xong ôm hồi nàng ta một cái lại nhẹ đẩy ra.

Niên Tuệ Nhàn nghe vậy lại đưa mắt nhìn sang Niên Nhạn Thanh bên cạnh Niên Khai Điềm. Ánh mắt híp lại không ít, lại mở thanh hỏi: “Hai người nói chuyện gì nha?”

Niên Nhạn Thanh không đáp mà nhấc chân bước đến thỉnh an trưởng bối có mặt ở chính sảnh. Sau đó liền ngồi xuống vị trí của mình không hề cùng ai nói lời nào.

Niên Khai Điềm nhún vai: “Không có gì, chút chuyện sổ sách mà thôi, ta không biết nên thỉnh giáo đường tỷ.” Nàng ta dùng nhãn thần kia nhìn tỷ tỷ của mình là có ý gì? Giữa tỷ muội bọn họ phát sinh chuyện gì sao?

Dứt lời nàng cũng bước vào thỉnh an các trưởng bối.

Buổi lễ cứ như vậy tiến hành trong thuận lợi. Nàng cũng không quên len lén quan sát thần sắc của Niên Khánh Tụ. Nhìn hắn không có gì đặc biệt mà chỉ cười đến híp mắt cũng không quên nói cùng Khúc thị ‘sau này còn phiền đại tẩu giúp đỡ tìm nhà tốt cho hai nữ nhi của ta a.’

Đến phần tặng lễ lại không giống với đời trước nha. Lễ vật hoàn toàn khiến Niên Khai Điềm bất ngờ bởi không có một thứ giống. Phần lễ vật của Bá Cao Minh, hắn tặng cho nàng cùng Niên Tuệ Nhàn chính là không đồng nhất, ý nàng là về phần giá trị.

Tuy là lễ vật tặng nàng giá trị cũng cao nhưng lại không bằng của Niên Tuệ Nhàn. Thứ của nàng ta cầm chính là hàng số lượng a. Nhịn không được nàng bĩu môi kêu ca: “Không công bằng, tam sư huynh thiên vị.”

Bá Cao Minh gãi gãi đầu đầy lúng túng nhìn Niên Khai Điềm, lại e ngại có nhiều người ở đó nên hắn kéo nàng sang một bên nói nhỏ: “Sư muội cùng biết ta có ý với tam tiểu thư, nên thông cảm cho ta một chút a.”

Hừ một tiếng rõ kêu, Niên Khai Điềm quay đầu đi. Ngay thời điểm đó, chính xác không lầm nàng nhìn thấy ánh mắt của Niên Nhạn Thanh hướng về phía này. Chỉ là rất nhanh nàng ta liền cúi đầu vờ như thứ gì cũng nhìn không thấy.

Chỉ cần một hành động nho nhỏ kia thôi cũng đủ cho nàng đoán được nàng ta nghĩ gì. Vậy liền chính là Bá Cao Minh có ý với Niên Tuệ Nhàn, mà Niên Nhạn Thanh lại là có ý với Bá Cao Minh a, vậy chuyện nàng ta muốn nói cùng nàng là chuyện này đi?

Ngay lúc Niên khai Điềm đang cau mày suy nghĩ thì Lương Tuấn Hy tiêu sái từ bên ngoài nho nhã đạp bước tiến đến. Hắn hướng mọi người hành qua lễ được Lương Vân Kha đưa đến bên người Niên Khai Điềm.

“Điềm Điềm.” Nhẹ giọng gọi một tiếng, hắn đưa hộp gấm nhỏ đến trước mặt nàng: “Đây là lễ vật ta tặng nàng.”

Hứa Bộ Nam đứng gần đó nghe được mi tâm cau lại không ít. Điềm Điềm? Gọi thân mật như vậy, trong bốn tháng nay xem ra lời của mọi người là thật rồi. Hắn vốn không tin, bởi từ khi hắn trở về không thấy được hai người gặp qua mặt.

Hồn của Niên Khai Điềm trở về thể xác, nhìn thấy người trước mắt không hiểu sao tâm trạng của nàng đột nhiên lại vô cùng tốt. Nàng đưa tay nhận lấy nhoẻn miệng cười: “Đa tạ ngươi.” Tính toán cũng lâu rồi nàng không thấy hắn a.

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***

“Nàng mở xem xem có thích không?” Lương Tuấn Hy vẫn là giữ chất giọng ôn hòa sủng nịnh, tuy nhìn không thấy nhưng mặt hắn luôn hướng về phía nàng. Biết bản thân cao hơn nàng nên đầu cũng hơi cúi, nếu không có dải băng trước mắt kia sợ là người nhìn xa cũng không phát hiện hắn nhìn không thấy.

“Ân.” Khi nắp hộp mở, mắt của Niên Khai Điềm mở to cực không tin nhìn vật bên trong lại nhìn người trước mặt.
Đời trước những thứ hắn tặng phụ mẫu không cho phép nàng trả lại ép nàng nhận thế nên nàng chỉ có ném ở một bên mà thôi. Hiện trái lại nhìn được thứ này nàng không thể tin nha.

Hắn một thân thân đạm thúy lục sắc, bình thường thô sơ đến không thể nào bình thường hơn được, ăn vận chỉ là như một nam tử nhà nghèo mà thôi, lý nào có nhiều bạc tặng nàng cây lược ngọc lưu ly như vậy a. Đây còn chưa kể trên khung lược còn có chạm trổ hoa văn nho nhỏ cùng tên của nàng nữa. Nhất định là hắn phí không ít bạc, hắn moi đâu ra nhiều bạc như vậy?

Bá Cao Minh nhìn thấy cũng trợn to mắt nhìn, như thể không tin tưởng hắn lắp bắp hỏi: “Hy...Hy huynh, đây là...” Mấy từ sau cũng nói không ra miệng nữa. Thứ này rất đắc nha, hắn đã từng nghĩ sẽ mua tặng cho Niên Tuệ Nhàn, nhưng nghĩ là chỉ có phu thê mới tặng lược mà thôi thế nên không có mua. Lương Tuấn Hy trái lại dám tặng a.

Lương Vân Kha khó chịu hừ thầm trong bụng. Đại ca của hắn chính là quá lưu tâm nữ nhân này, bản thân thì tiết kiệm mua cho nàng thứ trân quý như vậy. Trong mắt của nàng chỉ có mỗi Hứa Bộ Nam mà thôi, nào có đại ca của hắn chứ. Hắn chính là cảm thấy không đáng.

Niên Tuệ Nhàn đứng một bên nhìn thấy cũng hiếu kỳ chạy đến xem. Mắt nàng mở thật to, đưa tay che miệng bất khả tư nghị khá lâu. Lương Tuấn Hy đào đâu ra nhiều bạc như vậy a? Mắt nàng nhìn Lương quản gia cùng Hoa di nương gần đó, nhìn bọn họ ăn vận đơn giản tầm thường, mà đôi huynh đệ lương gia cũng là tầm thường lại cư nhiên có nhiều bạc như vậy.

Lương Tuấn Hy nở nụ cười, hắn biết bọn họ chính là ngạc nhiên a, chỉ là đồ tặng nàng hắn không tiếc bất cứ thứ gì: “Điềm Điềm thích không?”

“Thứ này quá trân quý rồi, ta...” Nàng làm sao dám nhận nha. Mắt lại không tự chủ nhìn về phía phụ mẫu. Lễ vật này nàng từ chối liệu có bị họ mắng cho một trận không?

Đám người bên kia nào thấy được Lương Tuấn Hy tặng gì. Chỉ là Niên Khai Điềm cố ý hạ tay cầm hộp gấm xuống, hơi nghiên hộp để phụ mẫu có thể nhìn thấy, nàng chính đang hỏi ý kiến bọn họ.

Đám người kia thấy được lại một phen bàn tán không dứt. Lương Tuấn Hy ngày thường ăn vận không nổi bật cư nhiên cất giấu nhiều bạc như vậy?

“Đây là lễ vật ta tặng nàng, đều nói thiên lý tống ngỗng mao – lễ khinh tình ý trọng, nàng vẫn là nhận thì được rồi.” Lương Tuấn Hy vẫn bảo trì nụ cười, hắn xem như không nghe được tiếng ồn ào bên kia, giọng nói vẫn là khinh đạm mang theo sủng nịnh có thừa.

Phu phụ Niên gia vốn là muốn từ chối, nghe xong câu kia lời đến cửa miệng cũng nuốt xuống. Người ta đã nói đến như thế rồi làm sao có thể từ chối.
Niên Sở Hoằng lén nhìn thê tử của mình như muốn trách ‘tất cả đều tại nàng, biết bao nhiêu thứ không nói đùa lại mang chuyện chung thân đại sự ra nói đùa.’ Hiện vui rồi, Lương Tuấn Hy ôm cái mộng này nha, mà nữ nhi của hắn lại một lòng với Hứa Bộ Nam a, bảo Hắn phải làm gì cho tốt đây?

Khúc thị nuốt một ngụm nước bọt hồi trượng phu một mắt như nói ‘ta làm sao biết hắn cho là thật còn nhớ lâu như vậy a’. Nàng lúc đó quả thực có ý nghĩ muốn Lương Tuấn Hy là nữ tế của mình a. Chỉ là nữ nhi không thích, lại nói sau này nàng suy xét kỹ lại thấy nữ nhi cái gì cũng không ổn, nếu bọn họ qua đời nếu là lấy đôi mắt kia của Lương Tuấn Hy sợ nữ nhi chịu khổ.

Niên Khai Điềm mím môi thầm mắng: Cái gì gọi là ‘lễ khinh’ nha, cây lược này mà ‘khinh’ thì thứ gì mới gọi là ‘trọng’ a. Thấy phụ mẫu cũng là á khẩu nàng cũng chỉ biết đa tạ hắn mà thôi.

Hứa Bộ Nam bước đến nhìn thấy cây lược sắc mặt đen lại không ít. Hừ thầm trong bụng, biểu tình trên mặt lại vẫn mang ôn hòa: “Lúc đầu ta còn nghĩ rằng Hy huynh sẽ không đến nữa a.”

“Làm sao có thể, hôm nay là lễ cập kê của Điềm Điềm ta chỉ là bận chút việc nên đến trễ mà thôi.” Lương Tuấn Hy cũng ôn hòa đáp trả, mặt hướng về phía Hứa Bộ Nam. Tuy hắn một thân y phục thông thường không gì nổi bật nhưng khí chất vẫn là áp đảo hết thảy xung quanh, tuấn dung của Hứa Bộ Nam cùng y phục hoa lệ của Bá Cao Minh cũng không sánh kịp.

Lý Sử Thành cũng hiếu kỳ chạy đến xem, mắt hắn phát sáng khi nhìn thấy lược lưu ly: “Lễ cập kê này, sư muội là nhất rồi.” 

Do là có Hứa Bộ Nam ở Niên Khai Điềm cũng thục nữ hơn ngày thường, nàng chỉ khẽ cười tuyệt không ha hả như mọi khi. Nàng biết người nổi bật nhất hôm nay không phải nàng, mà là Lương Tuấn Hy.

Đóng nắp hộp gấm lại nàng nắm chặt trong tay, tâm tình khích động không thôi. Nếu như đời này nàng vẫn gả cho Hứa Bộ Nam sợ hắn vẫn như đời trước đi. Vậy liền càng không thể được, bởi người nàng thích là Hứa Bộ Nam, mà nàng cũng tuyệt không để hắn rời đi. Nàng nên tìm một cơ hội cùng hắn nói cho rõ ràng.

Đời trước hắn rời đi, Lương Vân Kha qua đời, Lương quản gia cùng Hoa nhũ nương cũng cùng hắn ly khai. Nàng không muốn chuyện buồn năm đó tái diễn nữa, nàng cùng hắn không thể làm phu thê nhưng cũng có thể làm bằng hữu a. Vì sao hắn không nghĩ như vậy mà muốn rời đi?

Hứa Bộ Nam nhìn thấy ánh mắt trong trẻo của Niên Khai Điềm nhìn Lương Tuấn Hy bản thân có chút không vui. Nàng không phải là thích hắn, muốn gả cho hắn sao, lý nào giờ phút này lại nhìn Lương Tuấn Hy a.

*** Luna: Truyện chỉ được đăng trên Vọng Thư Uyển (vongthuuyen.com), những web khác đều là web lậu. Đã có không ít editor và tác giả vì bị trộm truyện mà bỏ nghề, mọi người muốn ta tiếp tục edit và viết truyện xin hãy ủng hộ ta xem ở nguồn nhé. Cám ơn ***

Hắn cũng biết nàng sau khi tỉnh lại trong hôn mê liền thay đổi rất nhiều. Nhưng hắn cảm thấy nàng vẫn là thích hắn vậy vì sao không nhìn hắn mà nhìn Lương Tuấn Hy?

Càng nghĩ lại càng phẫn nộ, lửa giận trong lòng vô pháp dập tắt, hắn nhìn Niên Khai Điềm nói: “Sư muội nhận được lễ vật trân quý như vậy hẳn là rất vui.” Nghe vào tai người nào cũng ngửi được vị chua nồng nặc của dấm.

Ngửi được mùi dấm chua, Niên Khai Điềm thu hồi tầm mắt hướng Hứa Bộ Nam nở một nụ cười ngọt ngào: “Lễ vật của mọi người ta đều rất thích, nên ai tặng ta cũng vui nha. Nhưng vẫn là lễ vật của đại sư huynh là hợp ý ta nhất.”

“Suốt ngày chỉ biết ôm chân lớn của đại sư huynh.” Lý Sử Thành ghét bỏ hừ một tiếng không chút khách sáo đẩy đầu nàng một cái. Bá Cao Minh cũng bật cười ha hả trêu nàng. Hứa Bộ Nam lại đắc ý nhìn huynh đệ Lương gia.

Lương Tuấn Hy nghe được âm thanh ngượng ngùng của nàng, sắc mặt có chút không tốt. Khẽ thở ra một hơi thật dài nén khó chịu xuống, hắn hướng mọi người nói: “Ta còn chút việc không thể lưu lại, cáo lui trước.” Dứt lời hắn xoay người ly khai.

Lương Vân Kha nhìn theo sắc mặt đỏ ửng của Niên Khai Điềm hừ một tiếng trong bụng cũng bỏ đi theo Lương Tuấn Hy. Hắn thực sự không biết đại ca vì sao xem trọng nữ nhân này a.

Sau đó mọi người ở tiền thính lại tiếp tục thiết yến.

Chương 12: Trù nghệ đặc biệt

Đến tối, Niên Khai Điềm vận trung y rộng lăn trên giường, tay nàng giơ cao lược lưu ly cùng miếng ngọc bội Hứa Bộ Nam tặng. Hai cái nàng đều thích, tuy giá cả có chênh lệch rất nhiều nhưng trong lòng nàng chúng lại có giá trị ngang nhau vì một người là người trong lòng còn người kia nàng đã xem như bằng hữu a.

Thước nhi thấy được liền che miệng cười ngồi xổm bên giường chu mỏ chọc ghẹo: “Tiểu thư, có phải rất khó chọn lựa không?”

Niên Khai Điềm quay đầu lườm Thước nhi một cái, trảm đinh chặt sắt nói: “Nói bậy, trong lòng ta chỉ có đại sư huynh thôi.”

Thước nhi lại dẩu môi đáp trả: “Nhưng Hy ca vẫn là phí không ít bạc mua chiếc lược này tặng người a. Bản thân hắn trừ tiêu bạc cho Hoa nhũ nương cùng Lương bá ra thì không hề dùng chút nào cho mình a.” Nam nhân như vậy rất đáng gả nha, hy vọng tương lai nàng cũng gặp được nam nhân như vậy.

Nghe đến đoạn này, đường nhìn của Niên Khai Điềm trở nên xa xôi bất định. Hắn vì nàng làm bao nhiêu chuyện, nàng chẳng những không đáp lại còn nơi nơi khi dễ hắn, nàng thật quá đáng. Đời trước nàng không tốt với hắn hắn cũng đã như vậy, nếu là nàng tốt với hắn như vậy hắn sẽ...

Thước nhi vẫn không biết cách nghĩ của tiểu thư nhà mình mà vẫn ngồi bên lải nhải: “Đổi lại là nô tỳ, nếu nam nhân nào đối với nô tỳ như vậy, nô tỳ nhất định gả cho hắn.”

“Vậy liền mau mau gả cho hắn đi, ngày mai ta lập tức bảo mẫu thân nói với Hoa nhũ nương để ngươi nhanh một chút xuất giá.” Thoát ra khỏi trầm tư, Niên Khai Điềm khép hờ mắt nhìn Thước nhi, nàng ngồi bật dậy bước đến bàn trang điểm, ngồi xuống thử chải cây lược lưu ly.

Thước nhi chạy đến giúp nàng chải, vừa mấp máy môi ba hoa: “Nhưng hắn tặng tiểu thư người nha, nào có tặng nô tỳ a. Lại nói tặng lược a, đây là hắn tỏ rõ với mọi người tâm ý của bản thân với tiểu thư rồi.”

Niên Khai Điềm nhìn bản thân trong gương đồng, lại nhìn miếng ngọc bội trong tay, lòng ấm lên không ít. Lúc trước Hứa Bộ Nam đối với nàng không mặn không nhạt, hiện hắn lại mang tổ yến cho nàng còn tặng nàng miếng ngọc này nữa, đây là những thứ đời trước nàng chưa từng trải qua. Tuy lúc trước nàng bảo gì hắn cũng sẽ thuận theo nàng, nhưng nàng chưa từng thấy hắn chủ động như vậy.

Không cần nghĩ gì nhiều, nàng trước sau như một, vẫn là thích hắn, vẫn là muốn gả cho hắn. Lương Tuấn Hy nàng chỉ xem như bằng hữu mà thôi. Nghĩ vậy nàng hôn lên miếng ngọc một cái, không để Thước nhi chải nữa mà lăn lên giường ngủ mất.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang---

Ngày kế tiếp, Niên Khai Điềm ở luyện võ trường trở về không trở về Điềm viên mà đến trù phòng. Bởi vì mọi người tặng không ít lễ vật cho nàng nên nàng muốn làm món chè trôi nước để đãi mọi người.

Loay hoay ở trù phòng hơn nửa ngày trời mới đi ra, cả thân người của nàng đều là mồ hôi. Nàng phân phó người mang đi chia cho mọi người trong phủ, bản thân trở về tắm rửa xong nàng cùng Thước nhi đến viện của Khúc thị.

Khúc thị vừa thấy nữ nhi mang chén chè trôi nước đặt trước mặt mình thì toàn cơ mặt đều đông cứng. Cố gắng nặn ra một nụ cười méo mó chống lại nụ cười sáng lạn cùng biểu tình đầy mong đợi của nữ nhi: “Điềm Điềm thật là ngoan, ngươi để đây, chút nữa mẫu thân sẽ dùng.”

“Hiện còn đang nóng a, mẫu thân phải dùng ngay mới ngon nha.” Niên Khai Điềm vẫn chưa nhận ra điều bất thường của mẫu thân mà vẫn ngồi đó vui vẻ đợi mẫu thân dùng xong cho bản thân ý kiến.

Khúc thị nhìn thấy trong lồng thức ăn Thước nhi cầm còn mấy chén nữa liền tâm trạng vui vẻ xoa xoa đầu của nữ nhi nói: “Chẳng phải còn muốn mang đi cho mấy người nữa sao, mau mang đi đi để nguội lại không tốt.”Niên Khai Điềm nhìn lại lồng thức ăn chợt nhớ ra, nàng vội đứng lên: “Vậy mẫu thân chậm dùng, nữ nhi rời đi trước.” Một từ ‘ân’ của Khúc thị vừa thoát miệng nàng cũng xoay lưng chạy nhanh rời khỏi đây.

Nhìn thấy nữ nhi ra khỏi viện, Khúc thị nhanh chóng đẩy chén chè trôi nước ra xa xa, phân phó hạ nhân: “Mau mang đi đổ đi, dừng để tiểu thư thấy được.”

Cũng không thể trách nàng được. Năm đó nữ nhi nổi hứng xuống trù phòng làm mỳ thọ cho trượng phu, toàn tiêu cục đều là trúng thực phải đóng cửa hơn một tháng tịnh dưỡng lại a.

Lúc nãy thấy được mấy chén còn lại, nàng liền âm thầm thay Lương Tuấn Hy cầu phúc. Mọi người trong Niên phủ nhất định sẽ như nàng âm thầm đổ đi mà không ăn, nhưng tiểu tử kia nhất định sẽ ăn.

Nghĩ đến hắn nàng lại lắc đầu thở dài. Lúc này Hoa nhũ nương cũng vẻ mặt trương hoảng, cước bộ nhanh chóng bước vào báo thông tin khủng bố: “Phu nhân, đại tiểu thư lại xuống trù phòng a.”

“Điềm Điềm vừa mới rời khỏi.” Khúc thị ôm trán ngao ngán. Dù gì trù nghệ của nàng cũng là tốt nhất Lan Châu, năm đó lão gia vì yêu thích món ăn do chính tay nàng làm liền mỗi ngày đều đến thưởng thức sau đó chính là thú nàng vào cửa. Nữ nhi rõ ràng do chính nàng hạ sinh lý nào một chút cũng không giống nàng.

Đó là còn chưa kể, tính sổ sách lúc nhỏ phụ thân chỉ dạy nàng một lần nàng liền ghi nhớ. Nữ nhi nàng dạy không biết bao nhiêu lần vẫn là không thể nhớ được. Cái này gọi là hổ phụ không sinh khuyển nữ a, y hệt lão gia, nếu không phải nhìn trúng Hứa Bộ Nam sợ là nữ nhi sớm đã thành bộ dạng như nam nhân bà không có tài nghệ không người dám thú.

À, có lẽ vẫn có Lương Tuấn Hy là ngoại lệ a!

Hoa nhũ nương nghe nói liền ôm lấy tim, đột nhiên sắc mặt nàng không tốt nói: “Phu nhân, lão nô muốn trở về báo cho Tuấn Hy biết.”Khúc thị lắc lắc đầu, mở miệng ngăn cản: “Đừng đi, để hắn biết sợ rằng hắn sẽ ngồi đó đợi a.” Thà Lương Tuấn Hy không biết nhỡ đâu may mắn liền là ra ngoài hái thuốc không ở trong viện. Mà nàng đã quên mất lần này trượng phu nàng mua không ít dược trở về khiến hắn thời gian đi tìm nữ nhi nàng còn không có làm sao có thể ra ngoài hái.

Hoa nhũ nương nghe vậy đưa tay áo lên khẽ lau nước mắt, vẻ mặt khổ sở nhìn ra ngoài. Lần trước đã khiến nàng rất đau lòng, hiện lại đến lần này, nàng...nàng cũng không biết thế nào nữa.

Khúc thị hiểu chuyện liền thở dài: “Đều do ta không tốt, nếu năm đó ta không thuận miệng liền sẽ không tạo ra thế cục này.”

“Phu nhân đừng tự trách mình, là Tuấn Hy cố chấp thôi.” Nàng thân là hạ nhân, năm đó phu phụ nàng còn là Niên Sở Hoằng cứu về Niên gia nữa a.

Khúc thị nhíu mày nghĩ nghĩ lại nói: “Chuyện này do ta mà ra, để hôm nào ta đến cùng hắn nói một chút.” Tay cầm chặt cây bút thể hiện sự áy náy cực độ.

Chính lúc này Niên Nhạn Thanh cũng vẻ mặt gấp gáp chạy đến, hành qua lễ lập tức báo: “Bá mẫu, đường muội lại xuống trù phòng a.” Nhớ lại lần trước nàng còn cảm thấy đáng sợ a. Lần này hạ nhân mang chè đến viện của nàng, tận hai chén. Không biết Niên Tuệ Nhàn đã đi đâu chỉ biết hai chén chè kia nàng nhất định phải thủ tiêu.

“Đã biết rồi, nàng vừa ghé qua đây.” Khúc thị lại chán nản nói, mỗi lần nữ nhi xuống trù phòng là y như rằng đều sẽ có người đến tìm nàng tố cáo. Đến tối lão gia cũng sẽ than với nàng về chuyện nữ nhi lãng phí tài nguyên tiền bạc cùng nhân mạng trong phủ.

Niên Nhạn Thanh nuốt một ngụm nước bọt, mắt không tụ chủ nhìn lén xung quanh để xem Khúc thị là thế nào xử lý chén chè kia. Khúc thị thấy được che miệng cười hỏi: “Nhạn nhi xử lý thế nào nha?”

“Nhạn nhi cho người chôn xuống đất a.” Niên Nhạn Thanh thở phào nói, vì sao nàng đang bảo vệ bản thân mà cứ như là đang làm chuyện xấu vậy a.

Vừa ngồi xuống nàng nhìn sang bên Hoa nhũ nương, thấy được nàng ta đang đứng lo lắng nhìn ra ngoài, bản thân cũng tự hiểu nàng ta đang lo chuyện gì. Chỉ là Lương Tuấn Hy chính là không nghe khuyên bảo.

“Hoa nhũ nương đừng lo lắng, Hy ca cát nhân thiên tướng nhất định không sao!” Ngoại trừ câu này nàng thực sự không biết nên khuyên nhủ câu gì.

Hoa nhũ nương nặn ra nụ cười khó coi: “Tạ qua nhị tiểu thư.” Nói không lo chính là giả, nàng làm sao không lo cho được. Tay xoắn chặt chiếc khăn khẩn trương đến độ không biết nên làm sao khống chế.

Khúc thị nhìn thấy một màn, nàng cũng là mẫu thân của người ta đương nhiên hiểu được tâm trạng của Hoa nhũ nương. Nhưng nếu để nàng ta trở về, chính mắt nhìn nhi tử của mình dùng độc mà không thể ngăn cản càng khó chịu hơn a.

Đều là tại nữ nhi của nàng cả, đang yên đang lành đột nhiên lại xuống trù phòng làm gì. Khúc thị đương nhiên không biết, Niên Khai Điềm tự tin trù nghệ hai đời của bản thân nên mới dám làm như vậy.

Chương 13: Nàng lại giận hắn?

Cùng Thước nhi đến tìm Hứa Bộ Nam nhưng không thấy, Niên Khai Điềm lại đến viện của Lương gia. Đây cũng là lần đầu tiên trong hai kiếp người nàng đến đây. Lương Tuấn Hy vì nàng làm bao nhiêu chuyện, nàng cũng nên làm chút gì vì hắn a. Nàng cùng hắn nói rõ một chút để hắn tìm cô nương tốt mà thú, hắn cũng không còn nhỏ nữa.

Lúc này Lương Tuấn Hy đang vật lộn với đóng dược liệu lần trước Niên Sở Hoằng mang về. Cả người hắn đầy mồ hôi thấm ướt lưng áo, hắn đưa tay áo lau mồ hôi trên trán tránh mồ hồi chảy xuống băng dải trên mắt.

Nghe được tiếng bước chân quen thuộc tâm tình hắn kích động, động tác cũng dừng lại chăm chú lắng nghe tránh bản thân mệt mỏi sinh ảo giác. Sẽ không phải là...

Niên Khai Điềm bước nhanh đến, mở miệng trước: “Ngươi đang phơi dược sao?”

Tim của Lương Tuấn Hy lại nhảy mạnh đến loạn, hắn thẳng thắt lưng hướng mặt đến nơi phát ra âm thanh, vẫn không tin mà hỏi lại: “Điềm Điềm? Nàng đến tìm ta?” Đây là chuyện hắn rất muốn nhưng trăm triệu lần không nghĩ đến nàng sẽ thực sự tới tìm hắn. Hắn còn nghĩ bản thân không tìm nàng nàng sẽ rất vui càng sẽ không nhớ đến hắn chứ.

“Ân.” Niên Khai Điềm nhìn nhìn rất nhiều dược liệu được đặt ở trên mấy cái sàn ở dưới đất đang chờ phân loại rồi đặt lên giá phơi. Nàng vươn tay nắm cổ tay Lương Tuấn Hy bước đến chỗ bàn đá: “Ta có làm chè trôi nước nên mang cho ngươi một chén.”

Vốn có tim của Lương Tuấn hy đập rất loạn lại bị nàng nắm tay như vậy, tuy là cách ống tay áo nhưng cũng khiến sắc mặt hắn bạo hồng. Nàng không những chủ động đến tìm hắn, làm chè cho hắn, đích thân mang đến cho hắn mà còn chạm vào hắn, đây bảo hắn làm sao không cao hứng được.

Tuy cũng biết nàng cũng nắm tay những người khác nhưng hắn không nhìn thấy liền xem như không biết đi. Chân cũng bước theo cước bộ của nàng, miệng cũng hiếu kỳ hỏi: “Nàng đưa ta đi đâu?”

Thoại âm vừa dứt nàng đã dừng chân lại, hắn dừng không kịp nên xông lên chạm vào người nàng. Bối rối hắn lập tức lui lại nửa bước: “Ta...”

Còn chưa kịp nói xin lỗi đã thấy nàng ẩn hắn xuống ghế, không hề tức giận mà lại vui vẻ nói: “Mau thử chè ta làm đi, chỉ vừa làm xong thôi.”

Thước nhi vội từ lồng thức ăn mang ra một chén chè ấm đặt ở trên bàn trước mặt Lương Tuấn Hy. Lòng âm thầm cầu nguyện hắn có thể bảo trụ tính mạng hoặc là có người đến giúp đỡ hắn a.

“Hy ca chậm rãi dùng a...” Ai...Hy ca, hy vọng ngươi tốt số một chút, đừng có như mọi người lần đó a.

Niên Khai Điềm ngồi xuống đối diện, hai tay chống cằm vẻ mặt vui sướng chờ hắn ăn xong cho nàng biết ý kiến. Lương Tuấn Hy mỉm cười gật đầu, tay hắn cầm thìa lên: “Vậy ta thử a.” Sự cao hứng cùng hạnh phúc trên gương mặt của hắn chính là không thể nào giả được.

Lúc này Hứa Bộ Nam cũng tiến đến: “Sư muội cũng ở đây sao?” Giọng điệu chứng tỏ sự không vui của mình. Hắn mới không ở trong phủ một chút nàng liền chạy đến đây tìm tên hạt tử này? Trước đây nàng chẳng phải chê nơi này toàn mùi dược không ngửi nàng không thích sao? Sẽ không phải nàng động tâm tên hạt tử này chứ.

Niên Khai Điềm nghe được âm thanh liền quay đầu lại cười, tay nàng đưa lên vẫy vẫy: “Đại sư huynh cũng đến sao?”

Lương Tuấn Hy cau mày, tay cầm thìa cũng đặt xuống: “Hứa huynh đến đây không biết làm gì?” Lửa giận trong lòng đột nhiên bốc lên, hai tay nắm chặt thành quyền đặt ở trên đùi bị bàn che khuất.

Hứa Bộ Nam bước đến bên bàn nói: “Ta đến lấy rượu thuốc, không biết Hy huynh đã chuẩn bị xong chưa?” Kỳ thực đây chỉ là cái cớ thôi, hắn muốn đến xem của phải Niên Khai Điềm thực sự động tâm với Lương Tuấn Hy hay không. Cho dù có hắn cũng sẽ không để chuyện này xảy ra đâu.

“Đã chuẩn bị xong, để ta đi lấy.” Lương Tuấn Hy nói xong liền đứng lên đi vào trong dược phòng.

Niên Khai Điềm cười híp mắt vươn tay vào trong lồng thức ăn lấy ra một chén chè trôi nước: “Đại sư huynh, là ta mới làm nha, lúc nãy tìm không thấy ngươi hiện ngươi dùng thử đi.”

Hứa Bộ Nam lúc này mới nhìn chén chè lại như thấy được sự kiện năm kinh dị năm đó, sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng cực kỳ khó coi. Hắn làm sao dám ăn a, lúc nãy nghe đám huynh đệ bảo nàng đến đây hắn nóng vội liền đến mà không có hỏi lý do a.

Lúc này hắn chỉ mong Lương Tuấn Hy mau chóng lấy rượu thuốc đưa cho hắn để hắn sớm chạy mà thôi. Bảo hắn ở trước mặt nàng dùng chén chè này...hắn làm không được, mà không ăn để nàng phật lòng càng không xong, nhỡ nàng nghiên về phía Lương Tuấn Hy thì tiêu.Thấy Hứa Bộ Nam do dự không nhận, Niên Khai Điềm có chút khó hiểu hỏi: “Đại sư huynh làm sao nha? Không muốn ăn sao?”

“Nào có nào có.” Hứa Bộ Nam có chút nóng nảy lén liếc nhìn vào bên trong dược phòng, vẫn chưa thấy Lương Tuấn Hy bước ra, hắn đưa tay cầm lấy chén chè nói: “Ta vừa cùng nhị sư đệ ở bên ngoài ăn no nên chưa thể dùng ngay được.”

“A.” Niên Khai Điềm gật gù hiểu chuyện, cũng không quên ân cần dặn dò: “Vậy chút nữa nhớ dùng nhé.”

“Ta biết rồi.” Hứa Bộ Nam mỉm cười như khóc đáp xong thấy Lương Tuấn Hy bước ra, đường nhìn hạ xuống cũng thấy được chỗ của Lương Tuấn Hy ngồi lúc nãy cũng có một chén chè liền rùng mình một phen. Hắn vội cảm tạ nhận lấy rượu thuốc liền viện cớ rời đi. Nhỡ nàng bảo hắn đứng lâu như vậy cũng là nên đói rồi ép hắn ăn cho nàng xem, hắn liền cửu tử nhất sinh.

Lương Vân Kha từ bên ngoài trở về phủ, liền nghe được đám huynh đệ trong tiêu cục đang than vãn, không biết nên ném chén chè đi đâu cho tốt, hắn lập tức nhớ đến đại ca. Hắn hốt hoảng chân như lấp hỏa tiễn dùng tốc độ nhanh nhất trở về viện, trong lòng hy vọng bản thân kịp thời ngăn cản đại ca không nên dùng.

Lương Tuấn Hy nghe được tiếng bước chân ly khai, lại nghe được tiếng bước chân của đệ đệ mình trở về, bản thân cũng không có bao nhiêu biểu tình. Hắn mở miệng vừa định nói gì đó thì đã nghe Niên Khai Điềm gấp gáp nói: “Ngươi chậm dùng, ta đi trước.”

Mặt hắn đen đi không ít, tay vừa cầm thìa lên lập tức khẽ run. Hắn biết nàng là khẩn trương muốn đi cùng Hứa Bộ Nam. Muốn ngăn lại không biết nên mở miệng thế nào cho tốt, thật lâu mới có cơ hội ở cùng với nàng thế mà lại bị Hứa Bộ Nam phá hỏng, biết khi nào mới có nữa.

Chân vừa bước vào cửa thì đã thấy Lương Tuấn Hy đang cầm thìa, Lương Vân Kha dùng sức mà chạy đến ném thìa trên tay của Lương Tuấn Hy xuống đất, tay còn lại không quên hất đổ luôn chén chè trên bàn xuống đất.

Nghe được tiếng động Niên Khai Điềm vừa xoay người chuẩn bị đuổi theo Hứa Bộ Nam liền quay trở lại. Nàng nhìn thấy một màn như vậy lập tức giận không kiềm chế được trừng mắt Lương Vân Kha.

Lương Vân Kha không chút sợ hãi chống lại ánh mắt của nàng, mở miệng chính là mắng người: “Đại tiểu thư, ngươi không nên quá đáng như vậy. Nếu không phải bá phụ năm đó cứu cha nương ta thì chúng ta đã không phải nhẫn nhịn ngươi, nhìn ngươi hết lần này đến lần khác hại đại ca như vậy.”

“Nhị đệ, không nên ăn nói linh tinh.”
Cả người Lương Tuấn Hy tản ra hàn băng đáng sợ, đây là lần đầu tiên Niên Khai Điềm nhìn thấy trong hai kiếp người. Nàng làm sao biết được hắn ở trước mặt nàng đã rất cố gắng kiềm nén cảm xúc.

“Đại ca, ta nói có gì sai sao?” Lương Vân Kha càng không kiêng nể mở to giọng đáp.

Năm đó, nàng cũng làm mỳ thọ cho mọi người ăn nhưng lại cố ý trong phần của Lương Tuấn Hy hạ bả đậu. Hắn xuất phủ không biết trở về đói bụng ăn hết cả hai phần không những bị đại ca mắng còn thượng thổ hạ tả, nương khóc đến sưng cả mắt a.

Tóm lại năm đó, mọi người trong Niên phủ đều ngộ độc như chỉ có hắn là bị nặng nhất. Chỉ duy có nàng, Thước nhi cùng đại ca hắn không có ăn nên không bị gì cả mà thôi. Hắn tuyệt không để nàng làm ra những chuyện này nữa.

Thước nhi nhịn không được, xắn tay áo lên chỉ vào Lương Vân Kha mắng chửi: “Ngươi một vừa hai phải thôi, tiểu thư vất vả xuống trù phòng làm, ngươi không những không ăn còn hất đổ mắng người, đây là đạo lý gì.”

Nàng không phải không biết sự kiện năm đó, nhưng lần này tiểu thư là thật lòng làm. Tuy là sợ hãi muốn đổ đi cũng phải đợi tiểu thư đi rồi mới làm chứ. Nàng cũng không muốn Lương Tuấn Hy ăn cơ mà.

“Ta nói có gì không đúng.” Lương Vân Kha cũng là hùng hổ trừng mắt Thước nhi: “Lần đó cũng may là ta ăn, nếu để đại ca ăn phải, hắn không nhìn thấy biết phải làm sao!”

Bên kia hai người khẩu thiệt qua lại, Niên Khai Điềm mím chặt môi, rũ mắt xuống. Năm đó là nàng thấy Lương Tuấn Hy phiền phức, muốn hắn tránh xa bản thân nên mới làm như vậy, đời này nàng thật lòng muốn làm cho hắn ăn cơ mà.

Chỉ là nàng không biết đời trước mỗi lần nàng xuống trù phòng nấu ra món nào đó mọi người trong phủ âm thầm đổ đi nên nghĩ rằng trù nghệ của bản thân đã lên một bậc mới. Đời trước không người nói nàng biết mà mọi người lại bảo nàng làm ngon nên ăn hết không có chừa lại cho nàng.

Nước mắt chảy xuống, nàng xoay người rời đi. Nàng không thể trách Lương Vân Kha, hắn làm vậy là bảo vệ Lương Tuấn Hy. Là nàng không thể làm người khác tin tưởng, là nàng tự hại bản thân bị mọi người chán ghét đến mức độ này.

Lương Tuấn Hy nghe tiếng bước chân ly khai, hắn quay đầu mặt hướng về phía Lương Vân Kha đầy nộ khí, lại nhanh chóng bước theo Niên Khai Điềm: “Điềm Điềm không nên giận, nhị đệ ăn nói linh tinh thôi, ta tuyệt không có nghĩ như vậy.”

“Ta không có giận.” Niên Khai Điềm nức nở nén cảm xúc nói, tay nàng nâng lên lau nước mắt. Lương Vân Kha nói đúng như vậy, nàng làm sao giận được, chỉ là khó chịu trong lòng thôi.

“Vậy vì sao nàng khóc?” Lương Tuấn Hy đương nhiên nghe ra được, chỉ cần âm thanh của nàng có chút thay đổi hắn cũng có thể nghe ra được. Lòng hắn nóng như lửa đốt nhưng vẫn là giữ thái độ ôn hòa với nàng, nàng không dừng bước hắn cũng không dừng.

Thấy hắn vẫn đối với mình tốt như vậy Niên Khai Điềm càng kiềm chế không được xúc động, nước mắt thi nhau lả chả rơi. Hắn tốt với nàng làm gì cơ chứ, nàng xấu xa như vậy cơ mà.

Lương Tuấn Hy càng khẩn trương hơn vạn phần, gấp gáp mở miệng: “Ta đến trù phòng làm lại cho nàng được không?” Hắn nào dám bảo nàng làm lại cho mình ăn, thế nên để bồi tội cùng nàng hắn chỉ có thể nói như vậy.

Đến khi kiềm không được nữa tiếng nức nở ngày một lớn hơn. Hắn càng ôn nhu khẩn trương, nàng lại càng áy náy hổ thẹn mà khóc to. Nàng đưa tay che mắt lại, cước bộ một nhấc chạy trở về viện không nhìn hắn nữa.

Lương Tuấn Hy gấp đến vô pháp suy nghĩ, muốn chạy theo nàng thì lại bị Bá Cao Minh vô tình đi ngang nhìn thấy nên đến ngăn cản: “Hy huynh, đừng đuổi theo, để ta giúp ngươi xem nàng.”

“Ân, làm phiền Bá huynh rồi.” Lương Tuấn Hy tự biết lúc này nàng chính là không muốn gặp mình nên cũng không có tiếp tục cố chấp nữa. Khó khăn lắm nàng mới đến tìm hắn thế mà lại bị phá hỏng sợ rằng không biết khi nào mới có cơ hội nữa đây.

Nghe được tiếng bước chân của Ba Cao Minh xa dần, Lương Tuấn Hy mới xoay người trở về viện.

Chương 14: Không gặp người nào

Đi từ xa đã nghe được tiếng gây gổ ầm ĩ của Thước nhi cùng Lương Vân Kha khiến tâm của Lương Tuấn Hy nặng như đeo đá. Cước bộ nặng nề đạp vào nền đất trong viện, thở dài một hơi mới nói: “Thước nhi, ngươi trở về xem Điềm Điềm đi.”

Lúc này Thước nhi mới im lặng quay đầu chú ý đến hoàn cảnh xung quanh, nãy giờ nàng lo mắng người đã quên mất tiểu thư đi đâu a. Trừng Lương Vân Kha một mắt, chỉ vào Lương Vân Kha cảnh cáo: “Ngươi chờ đó cho bổn cô nương.” Dứt lời liền xoay người chạy ra khỏi viện.

Lương Vân Kha vốn là một thân tức giận chỉ là nhìn thấy sắc mặt đen thui của Lương Tuấn Hy hắn liền biết lần này bản thân quá đáng: “Đại ca, ta xin lỗi.”

Lương Tuấn Hy ngồi xổm xuống đất, tay mò mẩn tìm cái chén cùng chiếc thìa bị Lương Vân Kha hất đổ, lạnh lùng nói: “Lần sau đừng làm như vậy nữa, ngày mai cùng ta đến Điềm viên hướng nàng bồi tội.”

Còn bắt hắn hướng nữ nhân kia bồi tội nữa? Đừng có đùa: “Đại ca, nữ nhân đó nhỡ lại hạ dược thì sao? Cho dù nàng không hạ dược thì đồ nàng làm có người nào dám ăn a, kể cả bá phụ bá mẫu vẫn là lén mang đi tiêu hủy, ngươi cư nhiên xem là sơn hào hải vị cho vào miệng ăn.”

“Nàng sẽ là tẩu tẩu của ngươi, ngươi không thể nói nàng như vậy.” Một câu nói ra miệng đủ để người biết quyết tâm của Lương Tuấn Hy. “Lại nói thân thể ta bách độc bất xâm không phải nhị đệ không biết, sau này đừng làm thế nữa.” Nói đến đây lòng hắn lại dâng lên sự chua xót cùng hối hận muôn vạn lần, hắn vì cơ thể bách độc bất xâm này mà mất đi nàng.

“Đại ca, nàng căn bản không thích ngươi, ngươi không thấy sao?” Nói xong hắn mới biết bản thân nói sai, đang lẽ nên dùng từ ‘cảm thấy’ mới đúng. Chỉ là lúc nãy nàng muốn rời đi theo Hứa Bộ Nam, đại ca cũng biết rõ đi, vì sao phải cố chấp như vậy.

Lương Tuấn Hy vẫn nhích người chậm rãi tìm đồ, thái độ vẫn là lạnh khiến không khí hiện tại dường như cũng đông lại vài phần: “Nàng sẽ thay đổi.” Thái độ của nàng đối với hắn gần đây khác trước rất nhiều, hắn tin tưởng có một ngày nàng sẽ nguyện ý gả cho hắn.

Có trời tin! Lương Vân Kha âm thầm bồi thêm một câu. Có lẽ đại ca phải thấy Niên Khai Điềm xuất giá mới chết tâm a.

Lương Tuấn Hy như thể biết hắn nghĩ gì nên nói thêm: “Ngoại trừ nàng không ai có thể làm tẩu tẩu của ngươi.” Hắn không thú nữ nhân nào ngoài nàng, càng sẽ không vì nàng xuất giá mà thay đổi cách nghĩ này.

“Biết rồi, bồi tội thì bồi tội ai sợ nàng.” Lương Vân Kha khom người nhặt mảnh vỡ của chén lên miệng vẫn còn lầm bầm thái độ cực kỳ không cam nguyện.

Đây là lần thứ hai đại ca dùng thái độ lạnh lùng với hắn như vậy. Lần trước là hắn ăn mất phần của đại ca thay đại ca chịu tội, lần này là hất đổ. Nếu là lúc nãy hắn đợi Niên Khai Điềm rời đi mới hất đổ thì đại ca bất quá trách hắn vài câu thôi chứ không có bày thái độ này, là hắn quá vội suy nghĩ không thấu đáo.

“Ta nhặt lên rồi.”

Lương Tuấn Hy không đáp chỉ đứng lên bước đến đống dược liệu tiếp tục công việc. Hắn biết đệ đệ là quan tâm hắn nhưng cũng không thể đổi xử với nàng như vậy. Nghĩ lại tiếng khóc lúc nãy, hắn như bị vạn tiễn xuyên tâm, đến thở cũng thở không nổi nữa rồi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang---

Lúc này ở Điềm viên, Niên Khai Điềm chạy vào trong phòng hạ lệnh không gặp người. Nàng lăn trên giường khóc rất lâu, tiếng khóc cũng cực kỳ to khiến mọi người đều bối rối.

Bá Cao Minh cũng là lần đầu nhìn thấy, hắn không thể tiến vào chỉ có thể đứng ở bên ngoài lo lắng. Tuy Niên Khai Điềm lúc nào cũng khóc lóc nhưng nàng chỉ làm thế với sư phụ sư mẫu, mỗi lần muốn cái gì không được sẽ bày bộ dáng này để bọn họ xiêu lòng. Để hắn kinh ngạc chính là vì sao Lương Tuấn Hy cũng có thể làm cho nàng khóc thành bộ dạng này a, kể cả Hứa Bộ Nam cũng chưa chắc làm được.Theo trí nhớ của hắn, từ trước đến nay toàn là nàng đi khi dễ Lương Tuấn Hy thôi, mà Lương Tuấn Hy luôn thuận theo nàng chưa bao giờ ngược ý nàng kể cả bị nàng đánh mắng dọa nạt hắn cũng cắn răng chịu đựng, vậy chuyện này nên giải thích thế nào a? Hắn muốn mở thanh hô vào nhưng tiếng khóc kia quá lợi hại hắn đành xoay người rời đi.

Chưa đầy một khắc đồng hồ, chi tiết của sự kiện trên lan truyền khắp Niên phủ to lớn. Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia đều đến bồi tội nhưng Niên Khai Điềm không chịu tiếp khách. Mọi người đều đến khuyên giải nhưng không có tác dụng gì, đại môn vẫn khép chặt chỉ có Thước nhi bước ra truyền lời rằng ‘tiểu thư không gặp người’.

Đến khi Hứa Bộ Nam đến vẫn là câu nói trên, đây chứng tỏ hắn cũng không ngoại lệ, càng ngụ ý rằng địa vị của hắn trong lòng nàng đã giảm đi không ít. Điều này càng khiến hắn không cam tâm, Lương Tuấn Hy tên hạt tử sửu bát quái kia làm sao có thể hơn hắn.

Lại bốn ngày đi qua, Niên Khai Điềm vẫn ở trong viện không chịu gặp người. Lương Tuấn Hy cùng Lương Vân Kha mỗi ngày đến bồi tội nàng cũng để Thước nhi đuổi đi. Bên ngoài ngoại trừ nghe được âm thanh cãi nhau của Thước nhi cùng Lương Vân Kha thì chỉ nghe được tiếng thở nặng nề của Lương Tuấn Hy mà thôi.

Đến hôm nay, Lương Tuấn Hy có thời gian xuống trù phòng làm cho nàng một chung chè trôi nước cùng Lương Vân Kha đến viện của nàng. Đã năm ngày rồi, nghe Thước nhi nói nàng không ăn gì cả, lại không gặp người mà chỉ khóc thôi, hắn thực sự rất lo lắng.

Hôm nay hắn không đứng nửa buổi như mọi hôm mà là ở bên ngoài gõ cửa sổ ngọa thất đang đóng chặt của nàng, nhẹ nhàng lên tiếng cũng không giấu được vẻ khẩn trương của mình: “Điềm Điềm, nàng vẫn còn giận ta sao?”

Niên Khai Điềm ngẩng mặt ra khỏi gối, dùng đôi mắt sưng húp mở không lên nhìn ra hình bóng mờ nhạt in trên giấy ở cửa sổ. Hắn vẫn còn đến tìm nàng làm gì, nàng không xứng đáng để hắn tốt với nàng như vậy.

Tay nàng vẫn còn nắm chặt chiếc lược lưu ly không rời, cúi đầu nhìn lược trên tay, đôi môi nàng mím chặt đến không còn thấy môi đâu nữa. Nước mắt trên mặt vốn đã khô nay lại tiếp tục phủ thêm một lớp, hai dòng lệ lại lăn xuống khi nàng nhớ lại cảnh trước khi bản thân chết, nàng vẫn còn được nhìn thấy hắn.

Không nghe được nàng trả lời hắn lại mở miệng hỏi Thước nhi đang trừng mắt Lương Vân Kha gần đó: “Điềm Điềm ở bên trong làm gì?”Thước nhi hừ Lương Vân Kha một tiếng mới đáp: “Tiểu thư chỉ nằm một chỗ không chịu làm gì cả, đến nói chuyện cũng không buồn mở miệng.” Mắt nàng rũ xuống, cho dù những lần trước tiểu thư có giận lão gia phu nhân cũng sẽ không làm như vậy. Tất cả là do tên Lương Vân Kha mà ra, nàng thật muốn một đấm ném vào gương mặt tuấn tú của hắn.

Lương Tuấn Hy cau mày một hồi lại gõ cửa sổ: “Điềm Điềm, ta có làm chè trôi nước thường lại cho nàng, nàng dùng thử xem có ngon không!” Âm thanh vẫn ôn nhu truyền vào trong phòng.

Lương Vân Kha cũng bắt đầu cảm thấy hàn khí của Lương Tuấn Hy cùng sát khí của Thước nhi hướng về phía mình. Hôm đó hắn một lòng lo lắng cho đại ca nha, làm sao nghĩ được nhiều như vậy a. Hắn cũng đã đến mấy ngày rồi vẫn chưa gặp được Niên Khai Điềm, đây là lần đầu hắn thấy nàng có thái độ như vậy, bản thân cũng có chút chột dạ.

Thế nên hôm nay cũng không có như thường ngày mà cãi vã với Thước nhi nữa, cảm giác tội lỗi đang dâng trào không giảm trong lòng. Kiềm lòng không đặng hắn lên tiếng nhỏ giọng hỏi: “Đại ca, nàng cứ không có phản ứng như vậy có khi nào ở bên trong xảy ra chuyện gì rồi không?”

Niên Khai Điềm ở bên trong phòng không để cho Lương Tuấn Hy suy nghĩ thêm thứ gì đã cao giọng trục khách: “Các ngươi toàn bộ đi hết cả đi, ta không muốn gặp các ngươi nữa.”

Tay nàng cầm lược lưu ly giơ cao muốn ném đi, nhưng trong lòng lại dâng lên một cổ cảm giác lạ khiến nàng đặt tay xuống. Nàng tự cho rằng đó là cảm giác tiếc nuối vật xinh đẹp trân quý này bị hư hại. Đây cũng không phải là lần đầu, trong mấy ngày này nó cứ liên tục xuất hiện không biết bao nhiêu lần.

Lương Tuấn Hy nghe nàng lên tiếng, tâm tình cũng tốt hơn. Tuy là đuổi hắn nhưng ít nhất cũng là nói cho hắn biết nàng vẫn bình an: “Nàng không muốn gặp ta liền để lại cho Thước nhi mang vào cho nàng, được không?”

“Không ăn không ăn, ngươi mang về đi.” Niên Khai Điềm thả lược lưu ly xuống chăn, hai tay bịt chặt lỗ tai không muốn nghe thấy giọng hắn nữa, mắt cũng nhắm thật chặt, liên tục lắc đầu.

Tiếng thét cùng tiếng nức nở truyền vào trong tai của Lương Tuấn Hy khiến tay hắn càng nắm càng chặt. Vì sao mọi chuyện sẽ thành ra như vậy?

Thước nhi nặng nề hắt một hơi ra, mở miệng khuyên nhủ: “Hy ca vẫn là trở về trước, đợi vài hôm nữa tiểu thư nguôi giận mới đến.” Kỳ thực, miệng thì nói thế thôi, nàng vẫn biết là không có tác dụng mà.

“Đại ca, thật xin lỗi.” Lương Vân Kha cúi đầu thấp giọng bước đến gần Lương Tuấn Hy nói một câu. Nếu không phải do hắn, đại ca cũng không cần phiền lòng như vậy, đã mấy ngày hắn chừa từng thấy đại ca vui vẻ, cũng chẳng hề nói với hắn lời nào.

Lúc này đột nhiên có một bà tử bước đến bảo Niên Sở Hoằng cùng Khúc thị gọi Lương Tuấn Hy ra ngoài tiền thính. Vẻ mặt mặt bà tử có chút hoảng trương cùng trong giọng nói có chút khinh thường khiến hắn không thể lưu lại nữa.

Đưa lồng thức ăn trên tay cho Thước nhi, hắn lập tức bước ra khỏi viện. Lương Vân Kha cũng bước theo, trong lòng bất an mọc đầy.

Thước nhi cũng thấy được, địa vị của Lương Tuấn Hy trong lòng mọi người rất cao, lý nào bà tử này sẽ đối với hắn như vậy. Nàng nhìn vào trong phòng một chút thầm nghĩ, dạo này tiểu thư cũng không quan tâm đến nàng vậy nàng đi một chút rồi mới trở lại a.

Nghĩ thế nàng cầm theo lồng thức ăn bước ra ngoài theo huynh đệ Lương gia.

Chương 15: Niên phủ có trộm

Thước nhi đến tiền thính dò la một hồi lại khẩn trương chạy về Điềm viên. Đẩy cửa, đặt lồng thức ăn trên bàn xong, nàng vội chạy đến giường hô to: “Tiểu thư tiểu thư, không xong rồi không xong rồi.”

Niên Khai Điềm vẫn nằm đó, mặt xoay vào trong đưa lưng về phía Thước nhi, biểu tình không một chút phản ứng, mắt sưng to vì khóc vẫn nhìn lom lom chiếc lược lưu ly. Phản chính hiện tại nàng không muốn gặp ai cũng không muốn lo lắng chuyện gì, mặc kệ mọi thứ đi.

Thước nhi cũng không đợi tiểu thư phản ứng nữa mà trực tiếp nói: “Mọi người hoài nghi Hy ca trộm bạc trong phủ để mua lược lưu ly tặng tiểu thư a.” Tuy trước không thích Lương Tuấn Hy cũng không có quá nhiều tiếp xúc cùng hắn nhưng nàng cũng không tin nhân phẩm của Lương Tuấn Hy sẽ làm ra chuyện bại hoại như vậy.

Quả nhiên, nghe xong Niên Khai Điềm lập tức có phản ứng. Nàng ngồi bật dậy xoay người về phía Thước nhi hỏi: “Ngươi nghe từ đâu?” Đời trước không có chuyện này, mà nàng cũng là tin tưởng nhân phẩm của Lương Tuấn Hy, hắn tuyệt không làm ra loại chuyện bỉ ổi này. Lại nói hắn bị mù lại chưa từng đến khố phòng làm sao có thể lấy trộm. Đến cùng là người nào lấy trộm, lại vì sao vu oan cho hắn, không phải hắn rất được lòng mọi người sao?

“Nô tỳ theo bọn họ đến tiền thính nên nghe trộm được.” Thước nhi ôm ngực thở hồng hộc, ngụm ngụm đều là khí thô.

“Lập tức canh y.” Niên Khai Điềm không để ý đến thứ gì nữa liền hạ lệnh.

Rất nhanh nàng vận y phục thường ngày, lại thượng một ít trang che giấu dáng vẻ mệt mỏi hư nhược hiện tại rồi chạy ra tiền thính. Niên phủ có trộm sao, không lý nào a. Bản thân nàng là người sống hai kiếp vẫn không tin tưởng chuyện này xảy ra.

Ở tiền thính, Niên Sở Hoằng cùng Khúc thị ngồi ở ghế chủ vị. Niên Khánh Tụ, Niên Nhạn Thanh, Niên Tuệ Nhàn đều ngồi ở vị trí của mình. Xung quanh còn rất nhiều người của tiêu cục, ai nấy đều sắc mặt nghiêm trọng nhìn chằm chằm Lương Tuấn Hy vừa bước vào không lâu.

Một nhà bốn người của Lương gia cũng có mặt đầy đủ đứng ở đối diện phu thê Niên Sở Hoằng. Không khí trong tiền thính lúc này nặng đến không còn gì có thể nặng hơn được nữa.

Lương Vân Kha là người mở đầu nói trước: “Bá phụ, bạc đó là của đại ca hắn...”

Lời có chưa dứt đã bị Lương Tuấn Hy lạnh lùng cắt ngang: “Nhị đệ.” Đầu hắn khẽ lắc không để Lương Vân Kha nói hết. Hắn không thể nói ra chuyện số bạc kia là hắn vì muốn thú nàng mà để dành được. Nếu nói ra chính là để mọi người khó xử, bởi nàng còn chưa đáp ứng gả cho hắn, chưa kể đến nàng còn đang giận nữa.

“Tuấn Hy, ngươi nói ra cho mọi người nghe đi.” Hoa nhũ nương kéo tay hắn khuyên nhủ.

Phu thê Niên gia đương nhiên tin tưởng Lương Tuấn Hy nhưng ở đây nhiều người như vậy liền phải công khai. Bọn họ không nói mà chỉ ngồi đó chung thủy đợi câu trả lời.

Lý Sử Thành đứng ở bên cạnh vẻ mặt chán ghét thêm miệng vào: “Sư phụ sư mẫu yêu thương ngươi như vậy ngươi cư nhiên làm ra chuyện này?”

“Lý huynh dựa vào đâu cho rằng là ta trộm bạc?” Lương Tuấn Hy đáp phi sở vấn, nhàn nhạt ném ra một câu khiến mọi người im lặng. Chỉ dựa vào chỉ tiết đó liền cho rằng là hắn trộm? Chỉ cần là người có não đều sẽ không tin, trong rương đâu còn bao nhiêu bạc, nếu là đã trộm thì phải trộm hết lý nào sẽ chừa lại nhiêu đó. Hắn nghe được tiếng bạc trong hộp lúc mọi người cầm lên mà phán đoán số lượng cùng kích cỡ hộp.

Hứa Bộ Nam nhìn rương đựng bạc bị vơi hết không ít liền mở miệng: “Hy huynh, số bạc bị mất vừa đúng với bạc ngươi mua lược lưu ly tặng cho sư muội, điểm này ngươi lại giải thích thế nào?”

Bá Cao Minh cùng Lương Tuấn Hy đi được cực cận nên hiểu rõ nhân phẩm của hắn, thế nên không có ý kiến. Chỉ là hắn nghĩ mãi vẫn không ra vì sao có người muốn hại Lương Tuấn Hy.

“Mọi người ở trong phủ cũng đã lâu, ta tin tưởng mọi người đều biết Hy huynh là người như thế nào.”

Niên Khánh Tụ vuốt vuốt râu quan sát rất lâu, cuối cùng mở miệng nói: “Kỳ thực ta cũng không tin Hy tiểu tử sẽ trộm bạc.” Mắt hắn nhìn ra ngoài lại nói: “Đại ca chi bằng gọi đám đệ tử đêm qua canh gác khố phòng vào đây hỏi cho rõ đi.”

Niên Sở Hoằng gật đầu đáp ứng, đường đường là một tiêu cục, nếu là gia còn quản không xong truyền ra ngoài còn người nào dám tín nhiệm nữa.

Rất nhanh hơn mười người gác khố phòng liền bước vào.
Bọn họ đều là chỉ chứng huynh đệ Lương gia làm, bởi đêm qua khi bọn họ canh gác hít phải một lượng mê dược. Trong lúc còn mơ màng thấy được một bóng dáng y hệt huynh đệ Lương gia lướt qua bọn họ mà trên người còn mang theo dược hương nồng nặc nữa.

Miệng thì nói như vậy nhưng đầu mũi nhọn là chĩa về phía Lương Tuấn Hy. Bởi Lương Vân Kha không có động cơ đi trộm bạc ngược lại Lương Tuấn Hy là có. Thế nên có người hoài nghi cho rằng Lương Vân Kha chỉ là giúp đỡ Lương Tuấn Hy mà thôi.

Lúc này Niên Khai Điềm cũng bước vào tiền thính, chính nghe được những lời kia nàng liền mở miệng thay Lương Tuấn Hy biện giải: “Lúc đó các ngươi thần trí không rõ làm sao có thể xác định? Chỉ là một mùi dược liệu, ta cũng có thể rải dược phấn lên người tạo thành.”

Khóe miệng của Lương Tuấn Hy kéo cao hiện lên nụ cười cao hứng đã mấy ngày chưa từng xuất hiện, quay người về phía phát ra âm thanh nhẹ nói: “Điềm Điềm, nàng đến?” Hắn còn sợ cả đời này nàng cũng sẽ giận hắn chứ, không nghĩ đến một khắc trước nàng còn đuổi hắn, một khắc sau liền đến đây giúp hắn nói chuyện.

Lương Vân Kha nhìn miếng ngọc bội do Hứa Bộ Nam tặng treo lủng lẳng trên thắt lưng của nàng sắc mặt cực kỳ kém. Đại ca hắn vì nàng bị người khác vu cáo lại không chịu khai sự thật để minh oan mà nàng chỉ biết mỗi Hứa Bộ Nam thôi.

Sắc mặt của Hứa Bộ Nam cũng không khá hơn Lương Vân Kha chút nào, nhíu mày không vui nhìn Niên Khai Điềm đang bước vào. Nàng cư nhiên giúp Lương Tuấn Hy nói chuyện? Là đã động tâm đi? Không, hắn tuyệt không để chuyện này xảy ra.

Một người trong đám người kia liền mở miệng nói: “Thế nhưng, đại tiểu thư chúng ta chỉ nói những thứ bản thân thấy, lại không phải là hoài nghi Hy ca a.”

“Phải nha, chúng ta cùng Hy ca quen biết đã lâu đương nhiên là tin tưởng hắn a.” Lại có người mở miệng nói.

Tiếp tới là một đám người đều mở miệng bảo bản thân tin tưởng thái độ làm người của Lương Tuấn Hy.

Niên Khai Điềm hành qua lễ rồi lại bước về chỗ của mình ngồi xuống. Nàng nhìn hết thảy mọi thứ, nếu sắc mặt phụ thân kém như vậy chứng tỏ mọi chuyện bất lợi với Lương Tuấn Hy rồi, thế nên nàng vội đẩy một bậc thang: “Phụ thân, người cho rằng thế nào?”

Niên Sở Hoằng hắt ra một hơi chuyển dời trọng tâm câu truyện: “Chuyện này nếu là đồn ra ngoài e là ảnh hưởng đến danh dự của tiêu cục, sợ là uy tín cùng khách hàng cũng sẽ giảm xuống không ít.”

Biết đại ca mình không muốn truy cứu tiếp bởi vì không có chứng cứ, Niên Khánh Tụ cũng mở miệng giúp đỡ: “Đại ca, vậy để đệ liên lạc với tất cả khách nhân để Niên gia chúng ta thiết yến đãi bọn họ.”

“Lão gia, hiện chúng ta trước hết sẽ đè chuyện này xuống, sau đó từ từ tra có được không?” Khúc thị cũng tiếp lời.Lý Sử Thành lại không cam tâm khi chuyện cứ như vậy mà cho qua, thế nên hắn lên tiếng một lần nữa mang trọng tâm câu chuyện trở về: “Đó cũng không phải là cách, sư phụ sư mẫu chi bằng sớm tróc được hung thủ mới có thể để mọi người an tâm tin tưởng tiêu cục như trước.”

Niên Khai Điềm phóng đường nhìn không hiểu về phía Lý Sử Thành, hắn vì sao phải ép chết Lương Tuấn Hy mới chịu buông tay nha. Trong trí nhớ của nàng bọn hắn tuy không thân nhưng cũng không có cừu oán a.

Trước khi nàng mở miệng, Lương Tuấn Hy đã chấp tay cung kính nói: “Bá phụ bá mẫu thúc phụ, mọi người cho Tuấn Hy vài ngày, Tuấn Hy nhất định nghĩ cách tìm tra thủ phạm tự minh oan cho mình.”

Hứa Bộ Nam nhếch miệng tựa tiếu phi tiếu liếc nhìn Lương Tuấn Hy: “Vài ngày là bao nhiêu ngày a, Hy Huynh? Ngươi không có thời gian cụ thể rất là khó nói nha.”

Niên Sở Hoằng cũng không có làm khó Lương Tuấn Hy, suy nghĩ một hồi hắn lại nói: “Được, vậy ta cho ngươi bảy ngày.”

“Tuấn Hy tạ qua bá phụ.” Lương Tuấn Hy vẫn chấp tay cung kính khom người.

Sắc mặt của Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia cực kỳ không tốt. Niên Khai Điềm để ý chuyện này rất lâu nhưng vẫn không lý giải được. Đã hai đời, mỗi lần Lương Tuấn Hy cung kính như vậy sắc mặt của bọn họ đều là như vậy. Hành động lại như muốn đỡ hắn nhưng lại do dự không thực hiện.

Chuyện đến đây ai cũng biết chính là được kéo dài bảy ngày thế nên cũng giải tán đi làm chuyện của mình. Đương nhiên trước đó cũng phải ngậm miệng để đảm bảo danh dự của tiêu cục cũng như đảm bảo chén cơm của mình. Đám trưởng bối vào trong thư phòng thương lượng sách lược cứu tiêu cục.

Niên Tuệ Nhàn cũng lui xuống trở về viện.

Niên Nhạn Thanh bước đến trước mặt Lương Tuấn Hy lo lắng hỏi: “Hy ca, thời gian ít như vậy có thể tìm ra chứng cứ không?” Hắn bị mù nha, cho dù là người không bị mù cũng chưa chắc bảy ngày nội có thể tìm ra a.

Lương Tuấn Hy lại mỉm cười rất tự tin: “Nhị tiểu thư lo lắng rồi, ta nhất định sẽ tìm ra.”

Hứa Bộ Nam thả cước bộ bước đến chỗ Niên Khai Điềm, mỉm cười đề nghị: “Đã lâu sư muội không ra khỏi viện, vừa lúc ở trà lâu hôm nay có đoàn hí chuẩn bị đến kinh thành biểu diễn đi ngang qua, chi bằng cùng ta đi xem thử có được không?”

“Thật sao?” Mắt của Niên Khai Điềm lóe sáng, nàng không chút do dự đáp ứng: “Hảo, chúng ta mau đi thôi.” Đứng dậy liền bỏ đi. Khó có dịp Hứa Bộ Nam đưa nàng đi dạo, nàng đương nhiên không từ chối rồi, chuyện của Lương Tuấn Hy để sau đi.

Nghe được đoạn đối thoại kia, tiếp theo chính là tiếng bước chân ly khai, sắc mặt của Lương Tuấn Hy thoáng chốc đen thui. Niên Nhạn Thanh nhìn thấy như vậy liền an ủi hắn: “Hy ca đừng buồn, đường muội còn nhỏ chưa biết tình ý của ngươi mà thôi.” Nàng cũng không biết bản thân nói như vậy có đúng hay không. Nhưng nếu nàng bảo hắn từ bỏ hắn nhất định sẽ không từ bỏ đâu.

“Ân, ta cũng hy vọng là như vậy.” Đây cũng chính là điều hắn muốn a, một câu của Niên Nhạn Thanh khiến tâm trạng hắn hòa hoãn đi rất nhiều.

Niên Nhạn Thanh nhìn thấy bên trong tiền thính thoáng chốc không còn bao nhiêu người nữa, bản thân cũng sợ người nhàn thoại liền nói: “Vậy ta không lãng phí thời gian tìm chứng cứ của Hy ca nữa, ta chúc Hy ca sớm tìm được chứng cứ minh oan cho bản thân.”

“Nhị tiểu thư đi thông thả.” Lương Tuấn Hy cũng không giữ người nữa, hắn cũng còn có chuyện phải làm.

Lương Vân Kha bước lên một bước thấp giọng hỏi: “Đại ca, chúng ta nên làm gì a?” Nữ nhân kia thật vô lương tâm, nói đi là đi không thèm nhìn đại ca hắn một mắt nữa. Hắn cũng chẳng biết nàng đang đánh loại bàn tính gì a.

“Theo ta.” Buông ra hai chữ, Lương Tuấn Hy xoay người bước ra khỏi tiền thính. Gương mặt hàm tiếu không giảm phản tăng, nàng nói giúp hắn là đủ rồi, mặc kệ nàng đi đâu làm gì chỉ cần biết nàng không ghét bỏ hắn liền được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau