TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Thăm dò

Sáng sớm, Niên Khai Điềm thức giấc lại không còn cảm giác đau nhức cùng choáng váng như hôm qua nữa. Nàng ngồi dậy hơi vươn vai một cái, đánh một cái ngáp thật to.

Cung nữ bên ngoài nghe được âm thanh vội vàng gõ cửa: “Niên tiểu thư đã tỉnh, nô tỳ có thể tiến vào hầu hạ không?”

“Vào đi.” Niên Khai Điềm tự vén sa liêm, dự tính mang đôi ngoa tử của mình vào, ai biết dưới bục để hài cái gì cũng không có.

Sáu cung nữ nối đuôi mà vào, người cầm thau đồng đựng nước ấm để rửa mặt, người cầm khay để súc miệng, người lại cầm y phục...tóm lại là mỗi người một việc. Bọn họ đồng loạt phúc thân hành lễ với nàng.

“Không cần quỳ như vậy.” Niên Khai Điềm vừa nhìn thấy đôi ngoa tử của mình thì sắp cảm động đến khóc: “Mang hài đến đây cho ta.” Hôm qua hai cung nữ kia gặp nàng cũng chỉ phúc thân hành lễ nào có quỳ như vậy a.

“Vâng.” Cung nữ cầm ngoa tử lập tức đứng lên bước đến chỗ Niên Khai Điềm quỳ gối xuống thay nàng mang vào chân.

Những người khác lập tức tự làm việc của mình. Chuẩn bị thật tốt cho Niên Khai Điềm. Cuối cùng thay nàng chải tóc, cung nữ hỏi: “Không biết Niên cô nương muốn chải kiểu tóc nào.”

Niên Khai Điềm cầm tóc túm hết lên nói: “Như vậy.” Vẫn là như trước là được rồi, nàng cũng không có ở trong cung lâu, cần gì phiền phức như vậy.

“Vậy không biết Niên cô nương muốn dùng quan nào? Hôm nay thái tử phi mang không ít phục sức cho người a.” Cung nữ nói xong lại mang khay phục sức trên tay đến mặc Niên Khai Điềm chọn lựa.

Niên Khai Điềm cũng không có nhìn tới chỉ bảo: “Trong bao phục của ta có một băng dải phối với y phục, không cần những thứ này.” Phụ thân thường nói, xưa nay không có gì là cho không, nhất định những thứ này cũng sẽ như vậy.

Đám cung nữ tuy không hiểu nhưng cũng không có dám nói gì nhiều, chỉ chiếu theo ý của Niên Khai Điềm mà làm thôi. Bọn họ sở dĩ là dùng đại lễ với nàng là bởi vì hiện tại trong hoàng cung không người không biết Gia Luật Hy sủng nàng, có thể sẽ là hoàng tức phụ tương lai, chỉ đơn giản là như vậy thôi.

Y phục chỉnh tề, Niên Khai Điềm bước ra ngoài, chỉ thấy một đám nữ nhân oanh oanh yến yến bước đến nơi này. Bọn họ đều là nhìn nàng rồi che miệng nói gì đó với nhau, đây khiến nàng không hiểu. Vì vậy khẽ hỏi: “Bọn họ là ai vậy?”

“Hồi lời của tiểu thư, các nàng đều là phu nhân của thái tử điện hạ, sáng phải đến thỉnh an thái tử phi.” Một cung nữ nhanh chóng trả lời.

Niên Khai Điềm máy móc gật đầu, trong lòng đầy cảm thán. Lúc ở Thủy phủ nàng biết Thủy thượng thư cũng sẽ có nhiều thê thiếp nhưng giờ nhìn tràn cảnh này, xem ra đám thê thiếp của Thủy thượng thư cũng không bằng một cái lóng tay của Gia Luật Cẩn. Sợ là mỗi người một ngày, một tháng cũng sủng không hết được.

Thấy đám nữ nhân bước đến chỗ mình nàng vội ôm quyền khom người: “Niên mỗ gặp qua các vị phu nhân.” Mắt nàng lúc nãy sớm đảo hết tìm bóng dáng của Phạm thị nhưng vẫn không thấy. Xem ra cấm túc của nàng ta vẫn chưa hết hạn, hôm qua lén đến bị phát hiện mà thôi.- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đám nữ nhân oanh oanh yến yến vây quanh nàng nói đến nàng đinh tai nhức óc, chỉ có thể nhoẻn miệng cười cho qua chuyện mà thôi. Cũng may Bạc thị từ ngoài trở về thấy được liền giải vây, cuối cùng nàng ở lương đình cùng nàng ta trò chuyện.

“Thần sắc không tệ, xem ra Niên cô nương đã hồi phục rồi a.” Bạc thị đưa khăn tay lên che miệng cười. Đường nhìn tinh tế quan sát dung mạo của Niên Khai Điềm. Dung mạo không tệ nhưng cũng không xem như là xuất chúng, có lẽ Gia Luật Hy ở Lan Châu chưa thật sự gặp qua mỹ nhân nên mới sủng nàng ta như vậy thôi. Tuyển tú sắp tới đây sợ là khó giữ được địa vị của nàng ta trong lòng hắn.

“Đa tạ thái tử phi chiếu cố, nhờ hồng phúc của người Niên mỗ đã khỏi.” Do nàng là người tập võ vì vậy cho dù bệnh cũng sẽ không nằm trên giường bao lâu.

Bạc thị lại một phen khách sáo: “Niên cô nương nói đi đâu a, bổn cung nào giúp được gì, vẫn là do thất điện hạ một tay chăm sóc ngươi a, đây không biết là có bao nhiêu cô nương ganh tỵ đâu.”

“Niên cô nương không thích những thứ bổn cung tặng sao?” Mắt của Bạc thị đảo qua y phục trên người Niên Khai Điềm, đáy mắt có chẳng đáng. Cũng không thể trách nàng được, nàng là một thiên kim, từ nhỏ đã biết được phân cấp trong xã hội vì vậy không thích những thương nhân luôn hôi mùi tiền.

Niên Khai Điềm học phụ thân bày ra khí khái thô lỗ của nhân gian, chỉ hy vọng có thể mong chóng xuất cung thôi. “Cũng không phải không thích, chỉ là những thứ đó không hợp với những người thô lỗ như Niên mỗ.”

Lúc nãy nhìn tràng diện thỉnh an này quả thực Bạc thị rất uy, thế nhưng đến tối có còn giữ được cái uy này hay không còn là một chuyện khác. Nàng ở tiêu cục thấy đám huynh đệ chào phụ thân cũng là như vậy chỉ là không có nho nhã điềm đạm như đám phu nhân ở đông cung thôi.
Vậy nàng thà lựa chọn trở về Lan Châu nhận lễ của đám huynh đệ trong tiêu cục còn tốt hơn là đám tiểu thiếp. Xem ra vẫn là mẫu thân tốt số, tuy không trang trọng hoa lệ như hoàng cung như phụ thân vì mẫu thân làm không ít chuyện.

Bạc thị xem như hiểu mà gật đầu, nàng cũng không hỏi thêm chỉ bảo người mang điểm tâm lên cho Niên Khai Điềm. Lúc này Hoa Âm cũng bước đến, hành lễ xong liền mang dược lên cho nàng: “Đại tiểu thư, đây là thất điện hạ phân phó mang cho người, còn dặn dò điện hạ sẽ đến trễ một chút.”

“Ân.” Niên Khai Điềm dùng qua dược rồi đưa lại chén rỗng cho Hoa Âm. Nàng ta nhận chén xong cũng lui xuống không có lưu lại lâu. Hoa Âm đi rồi nàng lại hỏi Bạc thị: “Nghe nói thái hậu muốn gặp Niên mỗ, không biết hiện tại có tiện nhờ thái tử phi đưa Niên mỗ đến tham kiến thái hậu hay không?”

Bạc thị chậm rãi nhai xong miếng điểm tâm trong miệng mới đáp: “Niên cô nương gấp gáp như vậy làm gì a. Đợi mai cũng chưa muộn.” Nhanh như vậy muốn gặp thái hậu, xem ra rất muốn làm chính phi nha.

Niên Khai Điềm đưa mắt nhìn hoa tuyết bay người lương đình khẽ giọng nói: “Niên mỗ muốn gặp qua thái hậu rồi sớm về Lan Châu, rất sợ không kịp cùng phụ mẫu dùng cơm đoàn viên.” Nếu là còn đợi nàng sợ bản thân động tâm, lưu luyến không thể rời khỏi mất.

Lúc này Bạc thị mới bừng tỉnh đại ngộ, đây là sợ phải chịu cảnh tam thê tứ thiếp như nàng đi? Nàng cười khẽ hai tiếng, lại nói: “Niên cô nương thật hiếu thảo a, vậy mai dậy sớm một chút theo bổn cung một đạo đi gặp thái hậu.” Đáng lẽ hiện tại nàng vẫn có thể mang Niên Khai Điềm đến đó, bất quá còn phải chờ nàng moi thêm chút tin tức rồi báo cho thái hậu trước.

“Vậy đa tạ thái tử phi rồi.” Niên Khai Điêm nhoẻn miệng cười chấp tay. Nữ tử ở nơi này đều che miệng cười, cho dù không che thì cũng cười không lộ răng, chỉ là nàng phải làm khác đi, để bọn họ thấy được nàng không hợp với nơi này.

“Xem ngươi a, khách sáo như vậy làm gì. Hoàng đệ lưu tâm ngươi như thế, biết đâu chúng ta sớm sẽ trở thành người một nhà.” Ánh mắt của nàng phát sáng khi nói ra câu này, ánh sáng đó như đao lướt đến đáy mắt của Niên Khai Điềm để xem rõ thực hư.

Niên Khai Điềm tuy chết oan sống lại, nhưng cũng không phải hạng nữ tử thủ đoạn, vì vậy ánh mắt cũng không hề có giả dối, chỉ là sáng long lanh. “Thất điện hạ thân phận cao quý Niên mỗ không dám trèo cao, những lời như vậy còn thỉnh thái tử phi lần sau không nên nhắc trước mặt Niên mỗ tránh ảnh hưởng thanh danh của điện hạ.” Nghĩ không ra nàng nơi nơi khi dễ Gia Luật Hy cũng có ngày phải thừa nhận bản thân không bằng hắn, thật bi ai!

Nguyên lai nàng ta sớm như vậy đã buông bỏ rồi, nhìn thái độ của Gia Luật Hy đối với nàng ta e rằng trước kia hai người đều là lưỡng tình tương duyệt. Chỉ đáng tiếc, trong hoàng thất không có bốn chữ này tồn tại. Bạc thị xem như không nghe thấy, mà chỉ đột nhiên chuyển sang chuyện khác.

“Hôm nay tuyển tú rồi, không biết Niên cô nương có biết tú nữ để làm gì không?”

“Tú nữ?” Niên Khai Điềm cau mày lẩm bẩm chữ này xong lại đáp: “Chẳng phải đó là nạp vào hậu cung sao?” Làm thiếp của hoàng thượng mà. Nàng nghe nói cứ ba năm một lần sẽ cử hành tuyển tú, nữ tử của quan viên ở khắp nơi đủ tuổi đều tụ tập về kinh thành tham gia, tuyệt không được sót bất kỳ một ai. Mà phụ thân nàng chỉ là một thương gia nên nàng không cần tham gia cái này. Chỉ là vì sao Bạc thị đột nhiên nhắc đến?

Bạc thị cười càng thêm sâu, xem ra cũng biết nhưng không nhiều. Vì vậy tốt bụng mở miệng nhắc nhở: “Tú nữ không chỉ làm phong phú hậu cung, mà còn để các vương tử nạp thiếp.” Tuy Niên Khai Điềm tỏ rõ thái độ không tranh chính phi vị, nhưng vì để Gia Luật Hy chết tâm, nàng càng phải thêm chút củi.

Luna: Thật xin lỗi mấy đã để mọi người chờ lâu, mấy hôm nay trong người không được khỏe, tinh thần của xuống theo, thật xin lỗi mọi người.

Chương 107: Nói rõ

Niên Khai Điềm hiểu rõ gật đầu, nhưng cũng không biết nói thêm gì nên chỉ im lặng dùng điểm tâm. Nạp thì nạp thôi, lại chẳng phải nàng nạp lo lắng làm cái gì. Nàng về Lan Châu mọi chuyện kết thúc, đời trước gả rồi cũng như chưa gả, đời này chưa gả đã gặp chuyện không may này. Xem ra thượng thiên muốn nàng vì Niên gia ra sức chuộc tội rồi, vẫn là không gả nữa.

Bạc thị nhìn thấy thái độ thô lỗ của Niên Khai Điềm khi dùng điểm tâm có bài xích, nàng xưa nay đều chưa từng gặp phải những người thô lỗ như thế này. Xem ra phải nói trước cho thái hậu biết tránh thái hậu lại bị hách rồi.

Lúc này Gia Luật Cẩn cùng Gia Luật Hy hạ triều. Gia Luật Hy chị bị mang vào đại điện đứng nghe, không được tham chính. Dù gì hắn cũng là vương tử vì vậy mọi người cũng có chút kính nể, lại nói thái độ củ chỉ của hắn cũng không bị thô tục của nhân gian váy bẩn nên lại được điểm tốt trong mắt mọi người.

Hành qua lễ, Gia Luật Hy vui vẻ bước đến chỗ Niên Khai Điềm, đặt tay lên trán nàng kiểm tra ôn độ, “Điềm Điềm khỏi bệnh rồi a, ta mang nàng đi dạo trong cung.”

“Tạ điện hạ quan tâm, Niên mỗ chỉ muốn mau chóng gặp thái hậu rồi hồi Lan Châu, thỉnh điện hạ thành toàn.” Niên Khai Điềm lại biến mình thành một người tuyết vô biểu tình.

Phượng mâu của Gia Luật Hy từ màu hổ phách biến thành màu sắc ảm đạm chưa từng có. Dung mạo của nàng rất hợp với cái tên Khai Điềm kia, nhìn vẫn luôn là ngọt ngào. Cả giọng nói, tiếng cười đều là một dạng ngọt, nhưng vì sao từ lúc phát hiện thân phận của hắn, giọng nói cùng tiếng cười ngọt ngào kia hắn đều không cảm nhận được nữa?

“Vậy chúng ta đi gặp hoàng tổ mẫu rồi cùng hồi Lan Châu thôi.”

Chúng ta? Cùng hồi Lan Châu?

Gia Luật Cẩn lập tức cau mày, âm thanh mang theo chút nộ vang lên: “Hoàng đệ, hôm nay ngươi còn phải học lễ nghi cùng đạo trị quốc với thái phó. Niên cô nương vừa khỏi bệnh mai đến gặp hoàng tổ mẫu cũng không muộn.” Vừa về đến lại muốn đi? Câu cuối cùng của hoàng tổ mẫu hôm đó sợ là tiểu tử này vẫn là nghe không hiểu đi. Đó nghĩa là nhốt hắn trong cung rồi, còn mơ mộng Lan Châu gì đó.

Gia Luật Hy nghe vậy hơi mím môi, ánh mắt lưu luyến nhìn Niên Khai Điềm, “Trễ chút nữa ta lại đến tìm nàng.” Thở dài một tiếng hắn xoay người ly khai. Hắn tuy không lưu lại lâu nhưng vẫn phải làm chút bên ngoài cho người nhìn, tránh có ngươi lại làm văn. Hắn không thể làm người nào phật lòng được, vì hôn sự phải cố.

Gia Luật Cẩn cũng bận rộn không có lưu lại nữa.

Bạc thị cùng Niên Khai Điềm nói qua chút quy củ tránh nàng gặp thái hậu lại mất điểm. Nói là Niên Khai Điêm có chút thô lỗ nhưng so với đám nữ nhân trong kinh thành này thì đáng tin tưởng hơn rất nhiều. Chỉ là nàng là chất nữ của thái hậu không thể tự làm theo ý mình, càng không thể tùy tiện suy đoán tâm ý của thái hậu được.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lại rất nhanh sắp hết một ngày, ở trong hoa viên đầy tuyết của đông cung nàng nhìn mặt trời lặn. Lúc này đây nàng càng nhớ Lan Châu, nhớ nhà, nhớ phụ mẫu da diết, nơi đây thứ gì cũng không được, ở Lan Châu nàng là tất cả mà nơi này nàng lại không có gì.

Ngay lúc nàng suy nghĩ đến nhập thần, Gia Luật Hy không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng nàng. Hắn im lặng không nói, chỉ đứng đó, đứng rất sát nàng, mắt nhắm lại cảm nhận hương khí trên người nàng từ mũi xâm nhập vào phổi.

Qua một lúc, thấy nàng vẫn chưa phát hiện ra mình, hắn mới chậm rãi mở thanh: “Điềm Điềm, chúng ta nói chuyện được không?”

Niên Khai Điềm hồi thần, có chút giật mình, nhưng không có cự tuyệt hắn, “Được, ngươi nói đi.” Nàng cảm thấy giữa hai người vẫn là nên thẳng thắng một chút mới tốt, nàng tổn thương hắn một đời rồi không muốn lịch sử lặp lại nữa. Đời trước nàng phụ hắn, đời này nàng cho hắn cơ hội phụ nàng.
Gia Luật Hy nghe cũng không có dừng lại bao lâu, hắn nắm tay nàng nói: “Ngày mai gặp hoàng tổ mẫu xong chúng ta cùng hồi Lan Châu, cùng đợi tiểu cửu tử chào đời rồi thành thân.” Hắn muốn tỏ rõ cho nàng biết, hắn không muốn làm vương tử gì đó, chỉ muốn cùng nàng đi áp tiêu thôi.

Niên Khai Điềm đỡ trán cười, đây là nên nói hắn cố chấp hay là quá ngu ngốc chưa nhận ra vấn đề nằm ở đây đây. Rõ ràng đây là chuyện không thể nào. Sáng nay, nhìn đám phu nhân của Gia Luật Cẩn, có người còn lớn tuổi hơn cả hắn(GLC), đây chứng tỏ mọi người trong hoàng thất nhìn thấy hắn đến giờ còn chưa biết mùi vị nữ nhân đã là không vui, hắn còn muốn rời cung cùng nàng trở về Lan Châu? Đây là căn bản là mộng tưởng.

Gia Luật Hy nhìn nàng như vậy đột nhiên hắn rất bất an, tay nắm chặt bàn tay lạnh của nàng thêm một phần. Thái độ của phụ hoàng mẫu hậu lại không tỏ rõ, nhưng hoàng tổ mẫu là rất rõ, chẳng phải nói muốn gặp nàng sao? Như vậy chẳng phải là có cơ hội rồi sao?

“Hy.” Qua một lúc lâu Niên Khai Điềm mới ngưng cười, nàng gọi hắn.

“Ân?”

“Chúng ta...” Lại phải mất một lúc lâu để áp chế đau lòng, áp chế nước mắt, lấy hết dũng khí nói cùng hắn, “Không thể nào đâu.” Đừng cố chấp nữa!

Chỉ là những từ sau nàng nói không nên lời. Đôi môi có chút tái nhợt vì lạnh kia lại thêm nức nở mà run run, đến cuối cùng phải dùng biện pháp mím chặt mới có thể kiềm hãm độ run đó.

“Làm sao có thể. Điềm Điềm nàng nghe ta nói.” Gia Luật Hy bất chấp cung nhân còn ở, vẫn như trước ôm chặt nàng trong lòng, phải ôm đầy cõi lòng hắn như vậy mới có thể để hắn an tâm được. Vốn nghĩ không thể tùy tiện chiếm tiện nghi của nàng, nhưng trong cung này bất an như vậy, hắn không thể làm gì khác.

“Thê tử của ta sẽ chỉ có một mình Điềm Điềm, sẽ không bao giờ thay đổi.”

Có được câu này của hắn là được rồi, nàng không đòi hỏi gì hơn nữa. Giờ đây nàng chỉ muốn xuất cung, rời kinh, hồi Lan châu thôi. Nơi này phồn hoa nhưng không dành cho nàng, cả hắn cũng vậy, hoa lệ đến lóa mắt, nàng với không tới.
“Có phải hoàng tẩu nói gì với nàng không?” Quả nhiên là Gia Luật Cẩn cảnh báo hắn rồi. Vậy xem ra hoàng tổ mẫu kia cũng không phải muốn để hắn thú nàng.

“Chỉ nói một chút cung quy, tránh ngày mai ta làm thái hậu mất hứng thôi.” Niên Khai Điềm hít hít mũi, mặt vẫn không hề quay lại nhìn hắn, nàng không muốn đối diện với hắn lúc này. Nàng lưu luyến, lưu luyến sự quan tâm của hắn, lưu luyến cái ôm ấm áp của hắn, lưu luyến một phu quân tốt như hắn, chỉ là tất cả đã quá muộn để thay đổi rồi.

Đương nhiên Gia Luật Hy sẽ không tin tưởng, nhưng cũng không thể nói được gì, phải đợi ngày mai mới có thể biết được. Chỉ là mai nàng cùng Bạc thị đến gặp thái hậu, hắn làm sao có mặt ở đó để phòng được?

“Điềm Điềm tin ta, ngay mai chúng ta cùng hồi Lan Châu.”

“Đừng cố chấp nữa.” Cảm nhận được cằm hắn đặt ở trên vai mình, Niên Khai Điềm cũng không bài xích mà đẩy ra. Chỉ nhắm mắt lại hy vọng ngày mai mau đến.

Gia Luật Hy không cam tâm, “Lúc trước nàng không phải như vậy.”

“Đúng, lúc trước ta không dễ nói chuyện như vậy đâu.” Đời trước nàng từng khi dễ hắn rất nhiều. Những chuyện nàng khi dễ hắn nhiều đến nỗi đếm không hết, mà lần này so với lần kia mỗi lần mỗi quá đáng, tất cả nàng đều nhớ như in.

Gia Luật Hy hiểu rõ nàng đang nói đến thứ gì, chỉ là hắn không để nàng nhớ đến đâu, “Chúng ta cùng nhau rơi xuống vực, cùng trải qua sinh tử, cùng vui vẻ.”

“Trước đó.” Niên Khai Điềm tựa như nhớ lại những chuyện cùng hắn trải qua, khóe miệng nhẹ nhàng kéo lên.

“Trước đó còn có hứa sẽ gả cho ta, chỉ cần tiểu cửu tử xuất thế nàng sẽ là tân nương tử của ta.” Gia Luật Hy thâm tình lặp lại lời hứa của nàng, trên môi còn treo nụ cười hạnh phúc.

“Trước đó nữa.” Đúng là nàng có hứa, chỉ là nàng không thể thực hiện được, càng sẽ không cho hắn biết hiện tại tiểu đệ đệ đã xuất hiện rồi.

“Trước đó nàng nói không có gì giấu ta, cũng hy vọng ta không có gì giấu nàng. Hiện tại bí mật của ta nàng cũng biết rồi, vốn nghĩ nàng sợ màu mắt khác người của ta nên mới kéo dài như vậy.” Gia Luật Hy vẫn không mặn không nhạt đáp trả từng câu của nàng.

Niên Khai Điềm không mở mắt, chỉ lặng lẽ lắc đầu: “Ngươi biết rõ ta nói đến chuyện gì.” Nàng không tin hắn không biết nàng đang nói đến chuyện nàng khi dễ hắn.

“Chẳng phải ta đang nói đó sao. Trước đó ta cùng nàng có bao nhiêu kỷ niệm tốt đẹp. Sau này còn phải kể lại cho hài tử nghe nữa.” Gia Luật Hy vẫn ôm lấy Niên Khai Điềm vẽ ra một tương lai tươi đẹp của bọn họ. Hắn không tin đám người kia có thể làm gì để bức được hắn bỏ nàng nạp thiếp.

Niên Khai Điềm nghe vậy cũng không nói tiếp gì nữa. Hắn muốn mộng liền để hắn mộng đi, qua ngày mai hắn cũng sẽ phải tỉnh giấc thôi. Vậy thì để hắn có một giấc mộng thật đẹp, không nên làm hắn mất hứng.

Đám cung nhân nhìn thấy cảnh này có ngưỡng mộ, có ngượng, tất cả đều mang mặt chôn sâu xuống đất. Không ngờ thất diện hạ lại là người thâm tình như vậy a. Chỉ là tú nữ của ngày mai, toàn bộ quốc sắc thiên hương, người này so với người đẹp, người này so với người kia tài, thất điện hạ sẽ còn giữ được phần tình cảm này của mình hay không, đó lại là một vấn đề khác.

Chương 108: Tranh cãi

Sáng hôm sau, Niên Khai Điềm chỉnh tề y phục cùng Bạc thị một đường đi thỉnh an thái hậu. Mắt nàng nhìn thẳng, cũng sẽ không liếc ngang liếc dọc, phản chính cũng không lưu lại đây nhìn làm gì để người khác đánh giá.

Sau khi hành qua lễ thái hậu cùng hoàng hậu đều lom lom mắt nhìn Niên Khai Điềm không rời. Trừ dung mạo là có chút điểm ra thì y phục trang dung, lời nói, cử chỉ đều không đáng chút phân lượng nào. Sau một màn thỉnh an của đám phi tử nhiều đến đếm không hết của hoàng thượng, thái hậu cùng hoàng hậu mới có cơ hội lại nhìn đến nàng.

Chỉ là còn chưa kịp mở miệng hỏi đã nghe Gia Luật Hy đến. Hắn hành qua lễ rồi ngồi xuống ở đối diện nàng.

Thái hậu có chút khó chịu trong lòng, nhưng lại không tiện bày sắc mặt ra cho hắn nhìn, chỉ mỉm cười hỏi: “Hy nhi hôm nay không cần thượng triều sao?”

“Hôm nay là lần đầu Điềm Điềm thỉnh an hoàng tổ mẫu cùng mẫu hậu, tôn nhi làm sao có thể vắng mặt được.” Trên triều còn chưa có kết thúc hắn đã sớm chạy đến đây rồi. Hôm qua hắn đã sớm nói cùng phụ hoàng, mà phụ hoàng cũng không có phản ứng gì đặc biệt nên thấy thời thần không sai biết lắm, hắn lập tức bay đến đây.

“Xem ngươi a, còn chưa thành thân đã lo lắng cho nàng như vậy rồi.” Hoàng hậu yêu thương nhìn hắn cười một cái. Kỳ thực đáy mắt lại không hề có tiếu ý gì cả. Một nữ nhân thô lỗ như vậy làm sao có thể làm nhi tức của nàng được, chỉ là còn phải xem sắc mặt của thái hậu trước.

“Đây là chuyện nên làm, là nhi thần mang nàng tiến cung phải có trách nhiệm với nàng.” Gia Luật Hy như nhìn thấu được không hài lòng trong đáy mắt của hoàng hậu, vì vậy lòng hắn lại lạnh đi một phần. Vì sao lại không thích nàng? Nếu nói cha nương không chấp nhận hắn thú nàng là vì có nỗi khổ, còn mẫu hậu lại có nỗi khổ gì? Hắn nhìn không ra nỗi khổ của mẫu hậu.

Thái hậu quan sát Niên Khai Điềm một lúc mới nhẹ nhàng cười cảm thán: “Xem ra lúc trước ở Lan Châu Niên cô nương đối xử với Hy nhi rất tốt, thế nên mới để hắn quan tâm ngươi như vậy.”

Gia Luật Hy cười cười đáp trả: “Đúng vậy, Điềm Điềm rất tốt với tôn nhi.” Với hắn mà nói, nàng là tốt nhất. Đương nhiên đây là hắn không so với cha nương cùng nhị đệ.

“Phải không?” Hoàng hậu trầm âm hỏi lại một lần như muốn nghe chính miệng Niên Khai Điềm xác nhận.

Niên Khai Điềm hít một hơi, dùng âm thanh thô lỗ nhất có thể đáp: “Chuyện này dân nữ nói thế nào cũng không nói hết được nhưng hoàng hậu nương nương cho người đến Lan Châu hỏi là sẽ rõ ngọn ngành thôi.” Nàng không cho một đáp án chính xác, phản chính tra ra được, cho dù là chết cũng phải chết ở Lan Châu, không thể bỏ mạng ở đất khách quê người được.

“Lời của Hy nhi nói đương nhiên là đáng tin rồi, còn cần gì phải điều tra a!” Hoàng hậu cười khẽ nhưng lòng lại hiểu rõ ràng câu nói của Niên Khai Điềm. Đây là nhi tử của nàng công khai bao che, không tiếc dối trên lừa dưới.

Thái hậu đương nhiên nghe cũng hiểu được, nhưng nàng nghĩ mãi không ra một dân nữ như vậy, khi biết được thân phận cao quý của Gia Luật Hy đáng lý phải nên cắn chặt không buông mới đúng. Đằng này, một chút lấy lòng nàng cũng không có, thái độ chỉ có thô lỗ, cung kính này để nàng có chút nắm không được Niên Khai Điềm đang nghĩ thứ gì.

Hôm qua cũng được nghe Bạc thị thông báo, nhưng vì sao mau như vậy lại muốn buông bỏ? Nàng muốn biết nguyên nhân.

“Hy nhi, hôm qua mẫu hậu ngươi cùng ai gia chọn được một số cung nữ rất giỏi cho ngươi, ngươi xem có thích không?”Lời của thái hậu vừa dứt lập tức có người để hơn hai mươi cung nữ xinh đẹp bước vào. Bọn họ hành lễ xong, chỉnh tề ngay ngắn, quy củ cúi đầu chọn ý kiến của Gia Luật Hy.

Hoàng hậu từ ái nhìn Gia Luật Hy nói: “Hy nhi sau này các nàng là người của ngươi rồi, sẽ tận tâm hầu hạ ngươi.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Đầu Niên Khai Điềm trống rỗng, cung nữ cũng là như hạ nhân rồi còn gì. Khác nào Thước nhi đâu, đưa cho mình đương nhiên là người của mình rồi, còn cần dặn như thứ này nữa sao? Bất quá thấy được đám cung nữ kia e e lệ lệ nàng càng không hiểu hơn. Làm hạ nhân thôi mà, e lệ làm cái gì?

Gia Luật Hy như Niên Khai Điềm một dạng ngây ngốc, chỉ là hắn muốn cùng nàng trở về Lan Châu, cho dù có cần người hầu hạ cũng không cần nhiều như vậy, huống hồ hắn căn bản không cần, đi theo sau chỉ có phiền phức mà thôi. Vì vậy lập tức đứng lên từ chối: “Hoàng tổ mẫu, mẫu hậu, tôn nhi không cần các nàng hầu hạ, cung nhân ở chỗ hoàng huynh cũng rất nhiều không cần thêm.”

Thái hậu lại một chút cũng không để ý đến hắn, chỉ quan sát sắc ngơ ngác không biết gì của Niên Khai Điềm. Vốn nghĩ sẽ bắt được biểu tình đố phụ gì, ai ngờ lại là cái dạng không biết gì này. Nữ tử thiên chân là tốt, vậy liền để nàng tiếp nhận vị trí bình thê cũng không có gì là không thể.

“Hôm qua đã chọn một số tú nữ, chúng ta cũng ra ngoài xem một chút đi.” Dứt lời, thái hậu đưa tay để một cung nữ đỡ mình rồi chậm rãi tiến ra ngoài.

Hoàng hậu cũng đứng lên bước theo, chỉ là khi lướt ngang qua Gia Luật Hy, vờ như giúp hắn chỉnh ý phục kỳ thực là cố ý nhắc nhở hắn: “Đồ của hoàng tổ mẫu ngươi ban tuyệt không được cự tuyệt.” Nói xong lập tức bước theo thái hậu.Niên Khai Điềm đầy đầu không hiểu, gặp cũng gặp rồi vì sao không thả nàng trở về Lan Châu? Bất đắc dĩ đứng lên theo sau thái hậu với hoàng hậu.

Gia Luật Hy bước đến, đi sóng vai với nàng. Tay hắn nắm lấy tay nàng, mặc nàng rút thế nào cũng nhất quyết không buông. Có lẽ hắn đoán được ý của thái hậu rồi, xem ra từ hôm đó đến này chỉ là diễn cho hắn xem, mà Gia Luật Cẩn sớm đoán được nên mới dặn hắn một câu thâm ý như vậy.

Chỉ một câu nói cùng hắn Bạc thị là chất nữ của thái hậu liền để hắn biết Bạc thị không tốt lành gì, mà thái hậu cũng là muốn đánh chủ ý lên người Niên Khai Điềm. Đáng tiếc hắn phát hiện quá muộn rồi.

Bên ngoài một đám nữ nhân oanh oanh yến yến, váy vóc xinh đẹp đứng trong cung điện hoa lệ. Niên Khai Điềm rất nhanh nhận ra đám thiên kim của Thủy gia, các nàng yêu quý hắn như vậy hẳn là nhận ra hắn đi.

Quả nhiên mặt của Thủy Ảnh Diêu đỏ lên khi nhìn thấy Gia Luật Hy bước ở bên cạnh Niên Khai Điềm. Mà cũng không chỉ có Thủy Ảnh Diêu, đám nữ nhân còn lại cũng xấu hổ không kém, người nào cũng bày bộ dáng muốn nhìn lại không dám nhìn khiến Niên Khai Điềm mệt tim.

Sau khi qua một hồi lễ nghi mọi người đều ngồi ở vị trí của mình. Thái hậu bắt đầu cho bọn họ biểu diễn tài nghệ. Gia Luật Hy bày dáng vẻ không biết chuyện mở miệng ngăn: “Hoàng tổ mẫu, không phải chọn thiếp thất cho hoàng huynh sao, vẫn là đợi hắn đến mới để các nàng trổ tài cũng chưa muộn.” Hắn đây là ám chỉ cho đám nữ nhân kia biết người các nàng phải theo không phải hắn mà là Gia Luật Cẩn, càng là nói cùng Niên Khai Điềm hắn không biết chuyện này.

Hoàng hậu hơi nhíu mày không vui, “Mẫu hậu cùng hoàng tổ mẫu của ngươi muốn xem còn phải chờ hoàng huynh ngươi đến mới được xem?”

“Nhi thần không có ý đó.” Gia Luật Hy lập tức đứng lên chấp tay nhận lỗi, tuy hắn cho rằng bản thân làm đúng, cũng là thiếp thất của Gia Luật Cẩn vậy chờ một chút chẳng phải sẽ không có gì sao, nhưng vẫn phải nhận lỗi. Lòng hắn cũng biết rõ một chuyện, trong đám tú nữ dưới này, có tính luôn cả phần của hắn, nhưng hắn sẽ không chấp nhận đâu.

Hắn cùng vị mẫu hậu này một chút tình mẫu tử cũng không có, khoảng cách lại quá xa, căn bản không thể hiểu được đối phương. Đúng là như bên ngoài đồn đãi, hoàng thất rất vô cảm.

Gia Luật Cẩn vừa lúc bước đến chép miệng đầy bất đắc dĩ nói: “Bổn cung thật có lỗi a, chỉ vì đến trễ mà để hoàng đệ cùng mẫu hậu bất hòa, đáng trách đáng trách.” Nói xong hắn mới dừng bước hành lễ.

Thái hậu nhìn thấy Gia Luật Cẩn thì mặt mày cong loan, cười đến nếp nhăn trên mặt hiện ra nhiều hơn: “Còn biết bản thân đến trễ sao? Mau qua đây ngồi đi.” Nàng là muốn để Gia Luật Cẩn biểu hiện một chút để làm gương cho Gia Luật Hy. Miễn cho Gia Luật Hy ôm cái mộng vẫn thú một nữ nhân kia.

Gia Luật Cẩn ngoan ngoãn bước đến vị trí ngồi xuống. Hắn nhìn Gia Luật Hy một mắt rồi chậm rãi nhấp trà, hắn muốn xem tiểu tử này sẽ còn cố chấp được đến khi nào. Niên Khai Điềm bên kia sớm đầu hàng rồi, bên mẫu hậu cùng hoàng tổ mẫu lại vẫn còn dùng biện pháp áp bức, sợ là đánh không trúng nàng đâu.

Gia Luật Hy mím môi lại ngồi xuống ghế. Hắn nhìn hồi Gia Luật Cẩn, ánh mắt kia để hắn biết chút nữa lại sẽ có người gây khó dễ cho Điềm Điềm nhà mình. Giờ chỉ có thể đi bước nào tình bước đó mà thôi.

Chương 109: Biểu diễn

Thái hậu chủ trì đại cuộc, giờ mọi người đều có mặt đầy đủ nên để đám tú nữ thử sức. Đám tú nữ thi nhau ca múa làm thơ, Gia Luật Cẩn cùng Gia Luật Hy đều phải cho ý kiến, chỉ là mắt của Gia Luật Hy chung thủy không rời khỏi Niên Khai Điềm. Đây để hoàng hậu cùng thái hậu rất bất mãn

Niên Khai Điềm một bộ dáng bị dày vò, nàng xuất thân từ nhà võ, mấy thứ nho nhã này hoàn toàn không có hứng thú nhưng vẫn phải ngồi đó chịu tra tấn chỉ vì cầu mong toàn mạng hồi Lan Châu. Chỉ là nhìn các nàng liễu yếu đào tơ, phất phơ ống tay áo dài đột nhiên nàng choáng váng quá.

Ai biết lúc này Thủy Ảnh Diêu đột nhiên đứng giữa cung điện to phúc thân bẩm: “Năm ngoái đã có dịp gặp qua Niên cô nương cùng thất điện hạ một mặt, thần nữ mạo muội muốn cùng Niên cô nương đọ sức một lần, không biết thái hậu, hoàng hậu nương nương, thái tử điện hạ, thất điện hạ có chuẩn?”

Thái hậu ngạc nhiên hỏi: “Nguyên lai Thủy cô nương đã từng gặp qua Hy nhi sao?” Sao nàng chưa từng nghe có người đề cập đến chuyện này? Mắt lại không tự chủ nhìn Gia Luật Hy.

Gia Luật Hy sớm đã không còn nhớ rồi, huống hồ lúc đó hắn bịt mắt căn bản nhận không ra Thủy Ảnh Diêu. Chỉ là Thủy gia thì hắn nhớ, vì vậy hắn khách khí hỏi: “Cho hỏi Thủy tiểu thư cao danh, năm đó đến Thủy phủ bổn điện hạ không còn nhớ nữa.” Câu này là khẳng định lòng hắn không có Thủy Ảnh Diêu.

“Thần nữ khuê danh Ảnh Diêu, năm đó cùng thất điện hạ tỷ thí cầm nghệ, điện hạ đã nhớ được?” Thủy Ảnh Diêu dịu dàng lại lần nữa hướng Gia Luật Hy phúc thân, đôi mắt mị người hướng hắn nháy một cái lại tặng hắn một nụ cười câu hồn. Năm đó hắn vừa về đến Lan Châu không lâu thì nàng nhận được một lá thư không đáp ứng sự kiến nàng tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Chính vì vậy phụ thân mới không tiếp tục cùng tiêu cục của Niên gia giao thiệp nữa. Chỉ là hôm nay khác rồi, hắn là vương tử còn nàng lại nằm trong danh sách tú nữ kỳ này mặc hắn lựa chọn. Mà nàng từng gặp qua hắn, đương nhiên sẽ nổi bật hơn những người còn lại rồi.

“A, đã nhớ.” Gia Luật Hy khẽ gật đầu.

Thái hậu nghe vậy lập tức bị Thủy Ảnh Diêu hấp dẫn, lại hiếu kỳ hỏi: “Các ngươi làm thế nào gặp nhau a? Vì sao chuyện quan trọng thế này cũng không người kể cho ai gia biết?” Nếu là đã từng gặp mặt thì dễ dàng hơn rồi.

Thấy Thủy Ảnh Diêu muốn nói, Gia Luật Hy nhanh chóng đứng lên chấp tay đáp trước: “Hồi lời của hoàng tổ mẫu, năm đó tôn nhi cùng Điềm Điềm áp tiêu đến Đại Lý tự do Thủy thượng thư đứng ra tiếp nhận được Thủy thượng thư mời lại dự sinh thần yến của Thủy công tử, mọi chuyện chỉ có như thế.”

“Thế như Thủy cô nương lại nói có giữa các ngươi có tỷ thí a.” Hoàng hậu cười xuất phát từ nội tâm, xem như nhi tử của nàng cùng vị tiểu thư của Thủy gia đây là có duyên, còn phận chính là đợi nàng cùng thái hậu tác thành.

“Vâng, thần nữ vốn muốn tỷ thí cùng Niên cô nương nhưng điện hạ lại trước một bước chấp nhận tỷ thí của thần nữ.” Nàng là nói như thế ám chỉ Gia Luật Hy nhìn trúng nàng nên mới như vậy, đây cũng ám ý khẳng định quan hệ của nàng cùng hắn để không người dám có ý định với hắn nữa.

Thái hậu cười hài lòng gật đầu, thế nhưng còn chưa kịp nói gì đã nghe Gia Luật Hy lại nói: “Bổn điện hạ cũng nhớ rõ năm đó không chỉ có tỷ thí với mỗi mình Thủy cô nương.” Còn dám bức hắn vào thế khó nữa, nếu hôm đó không phải vì Điềm Điềm hắn mới không thèm động. Để Hứa Bộ Nam ‘gả’ đến đây đỡ phải xảy ra nhiều chuyện như vậy.

Thúy Ảnh Diêu vì một câu nói này lập tức biến thành trò cười của không ít người. Mặt nàng đỏ bừng cúi thấp, hai tay dưới ống tay áo gắt gao túm chặt váy, hận không thôi.

Thái hậu lập tức nắm rõ cuộc diện hiện tại, lực chú ý xoay vòng một cái đặt toàn bộ trên người Niên Khai Điềm vẫn đang tự biến mình thành không khí kia, “Niên cô nương, nếu Thủy cô nương đã hai lần mở miệng, ai gia nghĩ ngươi cũng sẽ không tiếp tục từ chối nữa chứ?” Một nữ tử như vậy, nhìn ăn mặc lẫn tướng đi đều nồng nặc võ khí, nàng không tin Niên Khai Điềm sẽ biết cầm kỳ thi họa.

“Hoàng tổ mẫu!” Gia Luật Hy lại lần nữa khom lưng chấp tay thay Niên Khai Điềm đỡ lời: “Cầm nghệ của tôn nhi là do Điềm Điềm chỉ dạy nên mới thắng được Thủy cô nương. Nếu là Thủy cô nương cảm thấy không cam lòng thì nên tiếp tục tỷ thí với tôn nhi mới đúng, thắng được tôn nhi mới nghĩ đụng đến nàng.” Khẩu khí của hắn hiện đã bắt đầu có chút lãnh rồi.

Gia Luật Cẩn nhếch môi, thú vị a, không ngờ còn có chuyện này. Xem ra tiểu tử này đến trước mặt hoàng tổ mẫu còn dám mắt không nháy mặt không đổi sắc nói dối bao che a! Bất quá chuyện này hắn cũng có phần lỗi, vậy nên... “Hoàng tổ mẫu, tôn nhi cảm thấy hoàng đệ nói có lý, vẫn là để Thủy cô nương tỷ thí cùng hoàng đệ đi.”

Hoàng hậu cùng thái hậu đồng loạt quay sang trừng mắt Gia Luật Cẩn, thiếu chút nữa là lột da rút xương hắn luôn. Chỉ là hắn vẫn bày ra thái độ đây là đạo lý không người có thể thay đổi được, không hề quan tâm đến.

“Thủy cô nương, mời.” Gia Luật Hy đợi qua một lúc thấy không ai nói gì, hắn đưa tay thỉnh Thủy Ảnh Diêu khảy cầm, hắn cũng ngồi xuống để người mang cầm đến.

Thủy Ảnh Diêu hơi ngẩng đầu đổi lại một bộ mặt mỉm cười: “Vậy thần nữ bêu xấu một lần, còn thỉnh thái hậu, hoàng hậu nương nương, thái tử điện hạ, thất điện hạ cùng mọi người ở đây chớ chê cười.” Dứt lời nàng cũng ngồi xuống nhìn Gia Luật Hy.

Thấy hắn gật đầu, nàng bắt đầu cùng hắn khảy cầm. Cũng như lúc ở Thủy phủ vậy, cầm âm cực kỳ mị nhân tâm. Ngày thua dưới tay Gia Luật Hy thì Thủy Ảnh Diêu cũng không ngừng tôi luyện, nên lúc này cũng xem như sánh được với cầm âm của Gia Luật Hy.

Thái hậu cùng hoàng hậu đầy hai lòng luôn miệng cười khen ngợi hai người xứng đôi, ở cùng sẽ rất hòa hợp. Gia Luật Cẩn lại đầy hứng thú nhìn đôi mày kiếm đang cau lại của Gia Luật Hy. Đây có nghĩa là Gia Luật Hy cũng nghe được và cực kỳ không hài lòng. Mắt hắn đưa đến chỗ Niên Khai Điềm chỉ thấy nàng cầm đũa mãi mê ăn không thể chú ý gì, quả nhiên là tư thái của người sớm buông bỏ.

Khi cầm âm kết thúc, vẫn là như lần đó Thủy Ảnh Diêu thua cho cái điệu kết thúc của Gia Luật Hy. Nàng không thể nhanh lại liên khúc như hắn được, vì vậy đứng lên khẽ nói: “Thần nữ lại thua rồi, cầm nghệ của điện hạ quả là xuất chúng, được cùng điện hạ hòa tấu tận hai lần, cho dù là thua vẫn cảm thấy vinh hạnh.”

“Thủy cô nương quá lời.” Gia Luật Hy không mặn không nhạt khách sáo cho có lệ, mắt hắn thậm chí không buồn nâng lên.

Sau khi Thủy Ảnh Diêu về chỗ, thái hậu lại nhìn sang Niên Khai Điềm: “Mọi người đều là biểu diễn tài nghệ, Niên cô nương hẳn cũng nên phô chút tài nghệ để ai gia cùng mọi người thưởng thức chứ.” Đây là không thèm hỏi mà trực tiếp bức Niên Khai Điềm biểu diễn.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Niên Khai Điềm đang ăn bị điểm danh lập tức thả đũa xuống, đến thắt lưng cũng ngồi thẳng hơn, nhìn thái hậu chằm chằm. Bảo nàng biểu diễn, cầm kỳ thi họa đều không biết, nàng biết biểu diễn cái gì đây.

“Hồi lời của thái hậu, dân nữ...”

“Điềm Điềm múa tiên đi, ta tấu nhạc cho nàng.” Tuy biết hoàng tổ mẫu làm khó nàng nhưng Gia Luật Hy vẫn đưa ra đề nghị này. Bởi hắn biết được nhuyễn tiên của nàng là không người có, lại nói một nơi như kinh thành như hoàng cung làm sao có nữ tử biết múa tiên. Đây là để nàng xuất chúng nhất trong đoàn người.

Gia Luật Cẩn vỗ tay cười, “Trên đường hồi kinh từng thấy được tiên pháp của Niên cô nương bổn cung cũng chưa từng lĩnh giáo, nay có cơ hội phiền hoàng đệ thay bổn cung cùng Niên cô nương tấu khúc rồi.” Chỉ cần có hắn xuất hiện, cho dù hoàng tổ mẫu muốn làm khó thì cũng không có cơ hội.
Niên Khai Điềm đành chấp nhận, nàng đứng lên bước ra đại điện. Hoàng hậu như là tốt bụng hỏi: “Niên cô nương cần tiên thế nào, để cung nhân đi lấy.”

“Hồi lời của hoàng hậu nương nương, dân nữ có tiên không cần cho người đi lấy.” Nàng chấp tay nói xong, từ thắt lưng kéo ra nhuyễn tiên chín đốt mà phụ thân đặt chế cho nàng khiến mọi người trầm trồ một phen.

Gia Luật Cẩn cầm lấy một thanh trường kiếm, chuôi bằng vàng điêu khắt tinh xảo, lưỡi kiếm sắc bén từ trên bước xuống. Hai người đứng đối diện khách sáo ôm quyền chào nhau xong, đợi nốt nhạc đầu tiên của Gia Luật Hy khảy lên liền bắt đầu động thủ.

Tiếng nhạc cùng ca từ ấm áp lại có chút ngọt ngào xem lẫn bi thương của Gia Luật Hy vang lên cùng mới lúc với hai loại binh khí khiến người không thể nào rời mắt được.

Không chỉ nhuyễn tiên đặc biệt của Niên Khai Điềm, mà hàn quang vì nhuyễn tiên trong tay nàng xoay vòng trong vô cùng ma mị lại rất đẹp mắt, không người nhìn thấy bao giờ.

Ngày hôm đó, ta xoay chuyển hết thảy kinh đồng

Chẳng vì siêu độ, chẳng vì kiếp sau, chỉ vì hơi ấm của nàng

Một đời đó, ta chuyển sơn chuyển thủy, chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường

~o~

Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp

Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp

Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

~o~

Hạc trắng trên trời cho ta mượn đôi cánh tinh khiết

Ta sẽ không cao bay xa chạy

Bay đến con đường lý tưởng liền sẽ trở về

Bầu trời chiếu rọi ánh trăng sángĐể gương mặt nàng trôi nổi trong tim ta

~o~

Gương mặt xinh đẹp của nàng

Lặng lẽ trôi nổi trong tim ta

Gương mặt xinh đẹp của nàng

Lặng lẽ trôi nổi trong tim ta

~o~

Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp

Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

Chuyển sơn chuyển thủy chuyển phật pháp

Chỉ vì muốn gặp lại nàng trên đường.

Các ngón tay thon dài trắng noãn của Gia Luật Hy lưu loát chạy trên cầm huyền, như thể hắn chỉ là đang nghịch nước mà thôi. Chỉ thấy hắn đảo hai vòng trên cầm huyền để kết thúc, khi âm cuối của bản nhạc của chưa rơi, đã thấy hắn phi thân đến ôm lấy thân thể đang xoay vòng của Niên Khai Điềm. Tay hắn nắm lại cái tay đang cầm nhuyễn tiên tạo thành lốc xoáy nhỏ trên không trung chậm rãi hạ xuống, quấy vào kiếm vừa chém tới của Gia Luật Cẩn.

Niên Khai Điềm bỗng chốc rơi vào lồng ngực ấm áp kia để nàng không tự chủ phải nâng mặt lên nhìn. Lần trước hắn ôm nàng, cách y phục mùa đông dày cùng với áo khoác của cả hai, nhưng hiện ở trong đại điện có lò sưởi ấm căn bản không có áo khoác. Mà ánh vào mi mắt nàng, chính là nụ cười ấm như xuân phong của hắn, lại thêm đôi mắt hổ phách mị hoặc mang theo túng sủng nhớ thương kia để nàng triệt để hóa thạch.

Gia Luật Cẩn cũng không nghĩ đến Gia Luật Hy sẽ lao đến như vậy. Vì là múa nên động tác của hắn cùng Niên Khai Điềm chủ yếu thiên về nhẹ, mà tiểu tử này xuất hiện tạo thành âm thanh lớn như vậy a. Hắn là muốn giúp đỡ, muốn chuộc tội có được hay không, cũng không cần ăn dấm chua như vậy.

Quả thực Gia Luật Hy là ăn dấm chua, hắn nào muốn để nàng cùng nam nhân khác xuất hiện cùng một chỗ chứ, vì vậy nên cuối cùng hắn mới lao ra ngoài. Kết thúc, người cùng nàng đứng chung một chỗ phải là hắn.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Tiểu kịch trường:

Sất Vưu Thần cùng Sẫm Hảo Nguyệt đang duỗi người ở ngoài sân đột nhiên bị mấy tiếng "loa loa loa" làm giật mình quay lại. Chỉ thấy Luna nương leo lên tận nóc nhà, một tay chống eo một tay cầm loa cố gắng lấy sức la to.

Sẫm Hảo Nguyệt nhịn không được hô to hỏi: “Luna nương đây là muốn làm gì nga?”

“Phát loa thông báo cho chúng nó về nhà gặp mặt bằng hữu mới.” Luna nương cầm loa phát xuống một đoạn.

Hắc tuyến chảy dài trên gương mặt tuấn tú của Sất Vưu Thần, “Thời đại nào rồi a, chẳng phải gửi cái mail là xong rồi sao?”

Luna nương tự vỗ trán: cũng phải ha, tự nhiên leo lên cao nguy hiểm như vậy làm gì. Thôi vẫn là bò xuống vậy.

Cung Vô Khuyết cùng Mã Phi Yến vừa mua đồ ăn sáng về, vừa lúc thấy Luna nương bò xuống liền thắc mắc hỏi. “Chuyện gì đó?”

“Về check mail đi.” Sẫm Hảo Nguyệt bĩu môi nói một câu rồi chạy nhanh vào check mail.

Lát sau:

Bốn cái đầu chụm lại đọc thông báo trên.

“Hố mới đã đào, Khí Nữ Mãn Thích’ tại Vọng Thư Uyển, mọi người đọc kỹ giới thiệu hẳn nhảy hố nha.”

Chương 110: Buông tay

Âm thanh kim loại của hai loại binh khí chạm vài nhau để mọi người thoát khỏi hình ảnh mị hoặc của nhuyễn tiên. Nhưng trên đại điện vẫn không có người nào vỗ tay, lại rất nhanh nghe được âm thanh vỗ tay từ bên ngoài điện truyền vào.

Hoàng thượng một thân minh hoàng sắc bước vào để mọi người đồng loạt hành lễ. Gia Luật Hy cũng phải buông Niên Khai Điềm ra mà chấp tay hành lễ. Hoàng thượng ngồi xuống ghế trống giữa thái hậu cùng hoàng hậu mới nâng mắt nhìn đỉnh đầu Niên Khai Điềm, hơi phất tay: “Đều miễn đi.”

Sau khi mọi người được miễn lễ, hắn lại hỏi: “Thiết nghĩ đây là Niên cô nương.” Miệng hỏi nhưng sớm đã có đáp án, bởi hắn là đến từ lúc Thủy Ảnh Diêu mở miệng đòi tỷ thí, chẳng qua muốn xem Niên Khai Điềm có bản lĩnh gì nên mới không bước vào mà thôi. Ai biết Gia Luật Hy liên tục đứng ra công khai bao che, thiết nghĩ nàng cũng là không biết thứ gì mới có thể để nhi tử của hắn bao che như vậy đi.

“Hồi lời của hoàng thượng, chính là dân nữ.” Niên Khai Điềm hơi cong thắt lưng cung kính chấp tay. Lại đến một hoàng thượng a, lúc nãy hắn ôm nàng ở trước mặt nhiều người như vậy, sẽ không có mang lại phiền phức gì cho nàng chứ? Sau nàng cảm thấy rất nhiều ánh mắt mang sát khí phóng đến chỗ mình vậy?

“Múa tiên rất đặc sắc, lại còn tận hai nhi tử của trẫm cùng ngươi biểu diễn a.” Một câu này của hoàng thượng tựa như cảm thán lại tựa như chất vấn Niên Khai Điềm. Vì sao tận hai nhi tử của hắn đều xem trọng nàng, trong khi hắn nhìn thấy nàng bất quá cũng tầm thường đến không thể tầm thường hơn được. Đã vậy Gia Luật Hy còn mở miệng đóng miệng đều là muốn thú nàng vi thê, còn là thê tử duy nhất nữa.

Gia Luật Hy nhân lúc này nhấc áo bào lên, quỳ một chân xuống, hướng hoàng thượng nói: “Phụ hoàng, nàng chính là người trong lòng của nhi thần, thỉnh cầu phụ hoàng vì nhi thần làm chủ, tứ hôn.” Hắn làm vậy một là tránh phụ hoàng cũng nhắm vào nàng, hai là chuyện lực tập trung của mọi người sang vấn đề khác, ba là tránh đêm dài lắm mộng.

Một cái nâng tay nhấc chân của hắn đều ưu nhã đến mức để nữ tử ganh tị, lại còn tài khảy cầm kia nữa, để biết bao nhiêu trái tim thổn thức. Ấy thế mà chỉ một câu nói để những trái tim đó oanh một tiếng to nổ tung oa. Hắn muốn thú thê, lại chọn nữ nhi của một thương nhân.

Thoại âm vừa rơi, thái hậu mạnh vỗ án tức giận nói: “Hoang đường, ngươi đây là thế nào? Ai gia vì người nào bày yến này, thế mà một chút tâm tư của ngươi cũng không đặt nơi đây.”

Hoàng hậu vội vàng bước qua bên thái hậu, nhẹ giọng nói: “Mẫu hậu không nên động nộ hại thân, để nhi tức khuyên nhủ hắn.” Mắt không quên trừng gia Luật Cẩn, ý bảo hắn nên nhắc nhở Gia Luật Hy một chút.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Gia Luật Cẩn lại bày thái độ của người ngoài cuộc ngồi xem hí không thèm lưu ý đến. Trước nay hắn đều là bị sắp đặt như vậy, hắn không phản kháng là bởi hắn cảm thấy không có gì là không có lợi với mình, thế nên giờ đây để Gia Luật Hy phản kháng thay hắn đi.

Hoàng thượng cũng lo lắng thân thể của thái hậu mà quay qua an ủi vài câu, sau đó nhìn Gia Luật Hy nộ xích: “Còn không mau hướng hoàng tổ mẫu thỉnh tội.”

“Nhi thần tự cảm thấy bản thân không có tội.” Gia Luật Hy vẫn quỳ vẫn chấp tay vẫn cung kính, nhưng giọng điệu hoàn toàn có kiên quyết không chịu thuần phục.

Chuyện xấu không đồn ca, vì vậy hoàng hậu cho đám nữ nhân không liên quan lui hết xuống, chỉ giữ lại mỗi mình Niên Khai Điềm. Sau đó lại nói: “Niên cô nương, chuyện này cũng liên quan ngươi, không phải cũng nên nói chút gì đó?” Chỉ cần Niên Khai Điềm mở miệng vậy nhất định Gia Luật Hy sẽ không thể nói được nữa.

Từ lúc vào cung đến nay không biết Niên Khai Điềm đã hóa đá bao nhiêu lần rồi, nay bị điểm danh người nàng mới hơi giật. Tay vẫn cầm nhuyễn tiên không rời, mắt không tự chủ nâng lên nhìn đám người hoàng thất ngồi cao cao tại thượng bên trên.

Chỉ là nàng còn không biết nói gì, Gia Luật Hy đã mạnh đứng lên che trước người nàng: “Chuyện này không liên quan đến nàng, tất cả chủ ý đều là của nhi thần.”

Niên Khai Điềm nâng mắt nhìn bóng lưng to lớn của Gia Luật Hy chắn trước mắt mình, viền mắt có chút đỏ. Vì sao hắn đến hiện tại vẫn còn cố chấp? Hôm qua nàng đã nói rất rõ rồi, nàng cho hắn cơ hội phụ mình, vì sao hắn không làm?

Thái hậu rất nhanh thấy được gương mặt lãnh hàn của Gia Luật Hy mới thanh tỉnh trở lại. Lúc nãy là nàng nhất thời kích động nên mới quên mất mà nộ, hiện nay không thể thua thiệt hài tử này được. Hoàng thất ngoại trừ Gia Luật Cẩn thì chỉ còn mỗi mình hắn là nam tôn, mà Gia Luật Cẩn đến nay vẫn chưa có con nối dòng vì vậy không nên làm quá căng thẳng như vậy.

“Được rồi được rồi, các ngươi đừng nháo nữa.”

Lão nhãn đục ngầu dừng ở trên mặt Niên Khai Điềm phía sau Gia Luật Hy: “Niên cô nương, ai gia cùng ngươi thẳng thắng một chút, lấy thân phận của ngươi chỉ có thể làm bình thê của Hy nhi, ý của ngươi thế nào?”

Niên Khai Điềm bước ra một bước, để bóng dáng của mình thoát khỏi sự bảo hộ của Gia Luật Hy, nàng cung kính chấp tay nói: “Tạ thái hậu hậu ái, dân nữ chỉ muốn trở về Lan Châu cùng phụ mẫu đoàn tụ.”

“Thái hậu làm như vậy đã là đối với ngươi rất khai ân rồi, ngươi đừng không biết tốt xấu như vậy.” Hoàng hậu đầy mặt không vui, thực sự muốn leo lên chính thê vì sao? Chính phi quá dễ làm rồi a, người nào cũng muốn cũng có thể làm sao?

Gia Luật Hy đau lòng quay sang nhìn Niên Khai Điềm, hắn biết nàng muốn hồi Lan Châu, hắn cũng như vậy. Hắn không muốn lưu lại nơi này nữa, không có tự do, ngay cả hôn sự cũng là sắp đặt. Chỉ cần nhìn đám thiếp thất của Gia Luật Cẩn liền có thể thấy được không ít chuyện.“Hoàng tổ mẫu, ở Lan Châu không có tam thê tứ thiếp, tôn nhi trưởng thành ở nơi đó, đương nhiên cũng sẽ như vậy.”

“Đây không phải Lan Châu, ngươi cũng không phải bá tánh bình thường, ngay cả chuyện này ngươi còn chưa có hiểu được sao?” Hoàng thượng trầm giọng hỏi một câu.

“Dân nữ không có ý này, chẳng qua phụ mẫu chỉ có mỗi dân nữ thôi. Cả đường tỷ cũng gả ra ngoài, Niên gia không có nam hài.” Niên Khai Điềm chỉ vọn vẹn nói những lời như vậy, nàng tin chắc chắn bọn họ người nào cũng hiểu, cũng tin Gia Luật Hy có thể hiểu. Tuy rằng mẫu thân đã hoài thai, nhưng nói thật, nàng cũng không chắc đó là Niên Tiêu Kiên, nếu là một nữ hài, vậy...

Quả nhiên thái hậu nghe được câu này mặt mày lập tức giãn ra không ít. Nguyên lai Niên Khai Điềm quả thực từ đầu đã buông bỏ rồi, chỉ là các nàng nghĩ nhiều mà thôi. Vì vậy khẽ gật đầu nhìn Gia Luật Hy, “Ngươi hẳn cũng biết, vì sao lúc đầu không nói cùng ai gia?”

Ngay lúc Gia Luật Hy không biết nên mở miệng thế nào cho phải thì bên ngoài thái giám thông báo Thủy Ảnh Tư đến. Thủy Ảnh Tư là chất nhi của sủng phi của hoàng thượng, mà hắn luôn được thái hậu rất thích. Hôm nay tiến cung xem muội muội nhân tiện đến thỉnh an.

Thái hậu cho vào, Niên Khai Điềm vừa nhìn thấy hắn liền mở nụ cười đã lâu không có được, “Thủy công tử.”

Nụ cười kia xuất phát từ nội tâm, cực kỳ ngọt ngào nhưng lại biến thành lưỡi dao sắt bén cắm vào trong lòng của Gia Luật Hy. Nàng tuy cười, nhưng nụ cười kia lại không dành cho hắn, mà dành cho người khác, bảo hắn không đau lòng thế nào được.

“Niên cô nương, chúng ta lại gặp nhau.” Thủy Ảnh Tử hành qua lễ xong khách khí nói, rồi quay sang Gia Luật Hy cười, “Lương huynh, không phải nên gọi là thất điện hạ rồi, đã lâu không gặp.”

“Thủy công tử.” Thu hồi tâm tình của mình, Gia Luật Hy hướng Thủy Ảnh Tư hơi gật đầu.

Cũng không người hỏi đến chuyện bọn họ vì sao mà nhận thức nhau. Chỉ là mọi chuyện dừng lại ở đây, Thủy Ảnh Tư thỉnh an xong trước khi rời đi hỏi Niên Khai Điềm, “Niên cô nương lưu ở trong cung lâu như vậy có muốn xuất cung cùng tại hạ dạo một chút?”

“Được.” Niên Khai Điềm sớm ngột ngạc nên lập tức đáp ứng. Khi nàng hành qua lễ chuẩn bị xoay người rời đi thì tay bị Gia Luật Hy nắm lại.

Gia Luật Hy muốn đi cùng nhưng nhớ lại lời lúc trước của thái hậu hắn đành nói sang câu khác: “Điềm Điềm, về sớm.” Lòng hắn như đeo đá nặng bị vứt xuống đáy hồ, không thể nổi lên được. Hắn phải sớm nghĩ cách thoát khỏi nơi này thôi.

“Ân.” Niên Khai Điềm đáp hắn một tiếng lập tức rút tay mình về cùng Thủy Ảnh Tư ly khai, đến đầu cũng không quay lại nhìn Gia Luật Hy một mắt.
- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Tiểu kịch trường:

Gia Luật Hy cùng Niên Khai Điềm nắm tay nhau dạo bước trên đường cái, vô tình gặp được Nhữ Hinh cùng Trưởng Tôn Tề Duyệt bế hai gia hỏa đi đằng trước liền vui vẻ gọi: “Một nhà các ngươi đi đâu nha?”

Trưởng Tôn Mạn Khiết cùng Trưởng Tôn Dĩ Hiên cười tít mắt chào hỏi xong lại tiếp tục gặm xiên kẹo hồ lô đỏ hấp dẫn trên tay.

Nhữ Hinh nghiên đầu nhoẻn miệng cười hỏi: “Các ngươi còn chưa biết gì sao? Luna nương bảo sắp có thêm hai bằng hữu mới gia nhập vào nhà chúng ta.”

“Sẽ không phải thông tin chậm như thế chứ?” Trưởng Tôn Tề Duyệt nheo mắt lại nghi ngờ nhìn Gia Luật Hy.

“Hôm qua đã cho hết ám vệ về thăm nhà rồi, nên...” Gia Luật Hy đỏ mặt cười cười.

Vân Du nhảy từ trên xe ngựa xuống vén váy chạy đến, nhếch môi: “Ta nói với Lãnh Thiên Hạo rồi, để các ngươi lên xe ngựa cùng ta đến đó. Chớ để Mã Phi Yến, Cung Vô Khuyết bọn họ chờ lâu.”

Gia Luật Hy cùng Niên Khai Điềm hai mắt nhìn nhau xong liền thấy phu thê Trưởng Tôn thị không nói hai lời bế hai tiểu gia hỏa lên xe trước rồi. Vân Du ôm bụng cười ngặt nghẽo: “Đó là trách hai người các ngươi chậm chân nha.”

Sau đó xe ngựa liền tuyệt trần mà chạy, còn thấy Lãnh Thiên Hạo lộ đầu ra khỏi cửa sổ xe nói: “Nhanh chân chút nga, Luna nương ghét nhất là đến muộn đó.”

Ngoài ra trong không khí còn đan xen tiếng đòi bạc của Vân Du để Niên Khai Điềm cùng Gia Luật Hy hả dạ vô cùng. Còn đôi phu thê Trưởng Tôn Thị lại méo mặt không cam lòng đưa bạc.

“Hy, hay là chúng ta trở về tiêu cục lấy ngựa đi.” Niên Khai Điềm nghe một câu nhắc nhở như thế như là nghe được uy hiếp cực nặng một dạng. Nên biết, Luna nương hiện tại rất nghèo, hỡ chút là thích trừ lương của bọn họ.

“Không kịp đâu, lên đây, chúng ta cho đi nhờ này.” Diệp Cẩn Huyên cười hiền hậu từ trên một chiếc xe ngựa khác vừa dừng ở trước mặt hai người ló đầu ra đề nghị.

Gia Luật Hy cùng Niên Khai Điềm lập tức leo lên xe, tránh bị người đoạt mất. Vẫn là Cẩn Huyên dễ gần, tương đối dễ nói chuyện nhất.

Đoan Mộc Chiến Phàm ôm lấy Diệp Cẩn Huyên cười hắc hắc nhìn khuôn mặt ngơ ngác của hai người vừa lên xe nói: “Khí Nữ Mãn Thích, đã từng nghe Luna nương nhắc đến chưa?”

Cả hai người đồng loạt lắc đầu, chứng tỏ chưa check mail.

Ngoài xe truyền đến tiếng vó ngựa, mành xe bị gió thổi bay lên thấy được Nhạc Xích Vũ cùng Dương Thiên Phong ngồi cùng một con ngựa chạy song song với xe. Hai người bọn họ vui vẻ cười nói: “Vậy thì đến xem thử đi, chúng ta thật mong chờ nhìn thấy nam nữ chủ của bộ này nha.”

Mã Phi Yến cùng Cung Vô Khuyết ở tại nhà của Luna nương, Vọng Thư Uyển, đi tới đi lui. Hừ hôm nay ra mắt bằng hữu mới thế mà còn đến trễ, đám người này giàu quá rồi không cần lương nữa.

Luna nương được Sất Vưu Thần cùng Sẫm Hảo Nguyệt bóp vai đấm chân rất hưởng thụ, còn không quên nháy mắt cầm loa phát: Các độc giả thân mến, không cần biết các nàng biết đến ta qua trang nào, nhớ ghé Vọng Thư Uyển nhà ta nhảy hố mới và cho ý kiến các bộ cũ nhé.

Mọi người đều đang chờ các nàng nhảy hố đó.

Chân thành các nàng đã ủng hộ ta trong thời gian qua, và hy vọng các nàng sẽ tiếp tục ủng hộ tạo động lực cho ta nhé. Cảm ơn rất nhiều, moa moa ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau