TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Quyết tuyệt

Đoàn người chạy nhanh về phương hướng kinh thành, rất nhanh tiến kinh thành. Gia Luật Cẩn cẩn thận cho người ghé đến y trang của Thủy gia để Gia Luật Hy thay một thân y phục khác.

Gia Luật Hy nhìn Niên Khai Điềm không xuống ngựa, hắn bước đến đầy nho nhã hỏi: “Điềm Điềm không bước vào uống tách trà sao?” Bên ngoài lạnh như vậy, hắn là không biết kiện nào mới vừa với mình, nghĩ chắc sẽ chọn rất lâu.

Niên Khai Điềm lắc đầu không đáp, mắt không nhìn y trang mà đảo sang phía khác. Ở đây để nàng nhớ lại rất nhiều thứ, vẫn là nàng không nên bước vào trong.

Từ hôm đó trở đi, nàng chưa từng mở miệng nói chuyện cùng hắn nữa, đây khiến Gia Luật Hy rất khó tiếp thu. Thấy được người nàng khẽ run, hắn là một lang trung biết rõ là gì, thế nên lấy hộp mứt gừng đưa cho nàng, “Ngậm một chút sẽ không sao?”

Niên Khai Điềm vốn là cổ họng ngứa muốn ho, nhưng hắn ở nên nàng cực lực đè nén. Mứt gừng Lương Lạc đưa cho nàng cũng dùng hết rồi, vì vậy tay khẽ run nâng lên lấy mứt gừng.

Nhìn thấy tay nàng run, Gia Luật Hy nhanh hơn một bước lấy một miếng đưa vào trong miệng nàng. Dù sao nàng cũng là mang găng tay, không tiện lấy mứt gừng.

Niên Khai Điềm mở miệng ngậm lấy mứt gừng kia, hướng hắn chấp tay tạ ơn nhưng cũng vẫn chung thủy không nói lời nào. Dù nàng ở trên ngựa hắn lại đứng dưới đất nhưng hắn vẫn không thể nào nhìn thấy được biểu tình nàng dưới phong mão to rộng, vì vậy nàng rất an tâm.

Gia Luật Hy cũng không lưu lại lâu nữa, hắn vội bước vào y trang tùy tiện chọn một bộ rồi bước ra ngoài. Đương nhiên trước đó Hoa Âm cũng đã thay hắn chải tóc, dùng kim quan mà hoàng hậu đích thân đưa cho nàng mang ra ngoài cài lên cho hắn.

Gia Luật Cẩn theo bọn họ thời gian này cũng có chút dở khóc dở cười, nhưng mà Niên Khai Điềm quả thực lòng dạ sắt đá, nàng cư nhiên một chút động tâm cũng không có. Đổi lại đám nữ nhân ở kinh thành, hắn đối xử với các nàng cũng không bằng được một nửa của Gia Luật Hy đối xử với nàng thế mà các nàng cảm động đến phát khóc rồi.

Niên Khai Điềm chung thủy không nhìn Gia Luật Hy đến nửa mắt, tránh nàng lại mất đi khống chế như hôm đó thì không hay. Mà hiện nay người nàng vừa nóng vừa lạnh rất khó chịu, vì vậy muốn mọi chuyện mau chóng kết thúc mà đến khách điếm nghỉ ngơi.

Khi tới cửa cung. Niên Khai Điềm là tiên phong đương nhiên phải có chút thức thời, xuống ngựa chấp tay tiễn huynh đệ Gia Luật gia tiễn cung. Chỉ là Gia Luật Hy lại xuống xe ngựa nói: “Điềm Điềm vào cùng ta đi, bên trong không an toàn.”

“Hoàng tử điện hạ nói đùa, hoàng cung không an toàn thì nơi nào an toàn, vẫn là không nên làm khó đại tiểu thư.” Hoa Âm thay Niên Khai Điềm đáp một câu.

“Hoa Âm a di nói đúng, đây là cấm cung không phải ai muốn tiến liền tiến, nếu không có triệu kiến toàn bộ đều phải lưu bên ngoài.” Gia Luật Cẩn biết Niên Khai Điềm không muốn tiến nên mới nói như vậy, bằng vào thân phận của hắn đương nhiên đưa được nàng tiến cung. Hắn cũng cảm thấy nàng rất thức thời, biết không thể liền từ bỏ không cố gắng truy cầu.

Niên Khai Điềm ngậm mứt gừng trong miệng, âm thanh khàn khàn nói: “Nếu là đã đến nơi thiết nghĩ nhiệm vụ cũng đã hoàn thành, Niên mỗ còn nhiệm vụ trong người, đi đầu cáo từ.” Gia Luật Hy trước khi rời khỏi Lan Châu cũng đã thanh toán hết bạc rồi vì vậy nàng không cần cùng hắn dây dưa nữa.

Nghe được âm thanh của Niên Khai Điềm, Gia Luật Hy vội bắt lấy tay nàng: “Điềm Điềm nàng bệnh rồi, mau để ta xem qua.” Âm thanh của nàng hoàn toàn không rõ, thế mà mấy hôm nay hắn lại nhận không ra, thật đáng chết.

“Không phiền hoàng tử điện hạ.” Niên Khai Điềm rút tay lại leo lên ngựa lại bị Gia Luật Hy giữ chặt dây cương không buông. “Niên mỗ vẫn còn công sự, hy vọng hoàng tử điện hạ mau chóng buông tay.”

Gia Luật Hy không chìu theo ý nàng, nhưng cũng không dám kéo găng tay của nàng, “Ta đi cùng nàng, xong công vụ ta thay nàng bắt mạch.”“Hoàng đệ không nên để phụ hoàng chờ đợi.” Gia Luật Cẩn nâng mắt nhìn hai người trước mặt, tâm trạng vốn là như mặt nước phẳng lặn nhưng lúc này như bị một viên đá ném xuống khiến cho dậy sóng. Nét mặt Niên Khai Điềm vẫn là nhìn không thấy nhưng biểu tình trong mắt Gia Luật Hy lại rất rõ, có lo lắng có quan tâm có đau lòng.

Gia Luật Hy mạnh kéo cổ tay nàng, thân thể nàng hơi khom xuống, hắn đưa tay đặt lên gò má dưới phong mão của nàng, cảm giác nóng như lửa truyền đến tay để hắn khinh hô: “Nàng sốt rồi.”

Niên Khai Điềm cau mày, một lần nữa ngồi thẳng lưng hất tay hắn ra, tay mạnh giật cương ngựa, đồng thời chân thúc vào bụng ngựa hô to: “Xuất phát.”

Gia Luật Hy muốn ngăn lại bị Gia Luật Cẩn giữ lại, “Nàng còn công sự trên người, thỉnh an xong đi tìm nàng vẫn không muộn.”

Gia Luật Hy khẽ gật đầu, dù sao thì nàng cũng đang bệnh nhất định sẽ không lập tức rời kinh.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Trong ngự thư phòng, hoàng thượng ngồi sau thư án nhìn chằm chằm Gia Luật Hy, hắn vẫn không tin tất cả những thứ trước mắt mình. Thế nhưng đôi mắt kia, không thể nào sai lầm được.

Lúc này hoàng hậu rất không có quy củ, khóc lóc xông vào ngự thư phòng, “Hy nhi trở về rồi sao, mau để mẫu hậu xem.” Nàng không nhìn đến hoàng thượng, mà bước đến nhìn sang hai nhi tử của mình rồi xúc động cầm lấy hai bắp tay của Gia Luật Hy.

Gia Luật Hy cũng nhìn nàng, thấy nàng khóc nhưng lòng hắn lại không có cảm xúc thân nhân gì. Có lẽ xa nhau gần hai hai năm hắn không có cảm giác tình thân với người mẫu hậu này. Cả vị phụ hoàng cao cao tại thượng kia nữa, hắn cũng chỉ nhìn chưa hề mở miệng gọi.Hoàng hậu vừa khóc vừa quan sát hắn một lúc cuối cùng hướng hoàng thượng quỳ xuống nói: “Hoàng thượng, là thần thiếp có lỗi với người, có lỗi với Hy nhi, năm đó bất đắc dĩ lắm mới ra quyết định này.”

“Nàng nói, đến cùng chuyện này là thế nào?” Hoàng thượng lạnh nhạt vỗ án.

Hoàng hậu nấc nỡ kể lại: “Năm đó hoàng thượng thân chinh lĩnh binh ra biên thùy dẹp phản loạn, thần thiếp phát hiện mình hoài thai Hy nhi. Thái hậu lo lắng phụ thân thần thiếp có ý đồ với ngôi vị của người, đã có Cẩn nhi là thái tử, nếu thần thiếp lại sinh nam hài thì nhất định có nguy hiểm.”

“Trong khoảng thời gian hoài thai, thần thiếp luôn rất cẩn thận, không ít lần có xạ hương hay những dược vật phá thai trong thức ăn để thần thiếp không thể nào không lo lắng được. Vì vậy thần thiếp bảo Lương ngự y trực tiếp thay thần thiếp làm việc.”

“Đến ngày lâm bồn hoàng thượng vẫn chưa trở về, đến khi Hy nhi xuất thế, biết là nam hài thần thiếp bảo Lương ngự y cùng Hoa Âm mang Hy nhi âm thầm xuất cung. Sau đó tìm một hài tử đã mất thay vào đó, như vậy thái hậu mới buông tha không truy cứu.”

Nghe đến đây lòng của Gia Luật Hy trấn động mạnh, hoàng cung thật nguy hiểm, trách không được nương thường nhắc nhở hắn thứ gì cũng phải cẩn thận không được buông lơi cảnh giác.

Mắt hắn không tự chủ nhìn sang Gia Luật Cẩn bên cạnh thân, chỉ thấy tuấn dung tràn ngập bình thản của Gia Luật Cẩn ánh vào mi mắt, để hắn biết được Gia Luật Cẩn đối với chuyện này không có chút kinh ngạc, chứng tỏ đã biết được phần nào. Mà trên suốt hành trình hắn không hỏi về chuyện này, Gia Luật Cẩn cũng không hề mở miệng nói cùng hắn.

Lại nghe âm thanh mang theo nức nở của hoàng hậu nói tiếp: “Lúc người khải hoàng trở về, thần thiếp có ý định mang chuyện này nói với người, nhưng lại vì bách tính sau chiến tranh lầm than mà không muốn người thêm lo lắng lại im lặng. Chỉ phái tâm phúc âm thầm tìm kiếm hạ lạc của Hoa Âm.”

“Đến giờ đây thái hậu hoàn toàn buông tha quyền hành, thần thiếp mới mạo muội nói với người. Không ngờ Cẩn nhi truyền thư về bảo tìm được Hy nhi, vì vậy thần thiếp mới giấu người đến hôm nay. Thỉnh hoàng thượng trách tội.”

Hoa Âm vốn là đang quỳ ở trước thư án, thấy hoàng hậu như vậy cũng không đành lòng, lập tức lên tiếng: “Hoàng tử điện hạ chậm trễ hồi kinh nhận tổ quy tông đều là do nô tỳ thất trách, thỉnh hoàng thượng giáng tội.”

Lương Lạc cũng quỳ bên Hoa Âm, hắn chấp tay cung kính nói: “Hồi hoàng thượng, chuyện đây hết thảy do thảo dân không có thân thích ở kinh thành nên mới không biết hoàng hậu nương nương âm thầm tìm kiếm, cũng không cách nào mang được thư truyền vào kinh, thỉnh hoàng thượng suy xét.”

Hắn vẫn là có đồng liêu, nhưng chuyện này không thể để người khác biết, bởi như vậy mới chậm trễ đến ngày hôm nay. Vốn nghe không được tin tức thái hậu băng hà, lại sợ bị truy sát đều cực lực mai danh ẩn tích, nếu không cả đời này có thể thực sự xem Gia Luật Hy như hài tử của mình mà dưỡng, nhưng ngày Gia Luật Cẩn xuất hiện, bọn họ xác định không che giấu được nữa rồi.

Gia Luật Cẩn lại rất nhàn nhạt bày thái độ người ngoài cuộc. Hôm hắn nhìn thấy Hoa Âm bế Gia Luật Hy rời đi hắn có hỏi mẫu hậu rất nhiều lần, nhưng lại không có đáp án. Mới bảy năm trở lại đây mẫu hậu mới nói cùng hắn chuyện này, bảo hắn giúp tìm kiếm.

Trên đường đi hắn đợi Gia Luật Hy hỏi mình, nhưng Gia Luật Hy lại căn bản không hề mở miệng để hắn muốn kể cũng không có cơ hội. Mà vì sao tiểu tử kia một chút thắc mắc cũng không có?

Mắt lại nhàn nhạt liếc sang Gia Luật Hy bên cạnh thân, chỉ thấy sắc mặt bình thản kia như thể tất cả những chuyện này đều không có liên quan gì đến mình vậy, đây để hắn hoàn toàn không hiểu rõ. Sinh ra trong đế vương gia, tình cảm đạm mạc thì không nói, nhưng tiểu tử này rõ ràng không bày tình cảm như đối với Niên Khai Điềm hay Hoa Âm Lương Lạc, rõ ràng là như người xa lạ vậy.

Chương 102: Dụng ý

Hoàng thượng đảo mắt tinh anh nhìn qua hết đám người, lại đứng lên, đích thân đỡ hoàng hậu đứng lên: “Nàng cũng vất vả rồi, đều là lo lắng hoàng duệ của trẫm, không có lỗi, các ngươi cũng đứng lên hết đi.”

Sau lại quay đầu quan sát Gia Luật Hy, bởi chính là đôi mắt kia nên không cần trích máu nghiệm thân làm gì, chỉ không mặn không nhạt nói: “Ngươi còn không gọi trẫm cùng mẫu hậu ngươi?” Hắn đối với đám nhi tử đều là thái độ nhàn nhạt, huồng hố một nhi tử cùng hắn hơn hai mươi năm không có chút gặp gỡ này, vì vậy thái độ của hắn xem như là bình thường.

Gia Luật Hy còn chưa phản ứng đã nghe Hoa Âm tấu, “Hoàng thượng, vẫn là để nô tỳ gọi người chuẩn bị trà, để hoàng tử điện hạ trực tiếp dâng trà cho người cùng hoàng hậu.”

Hoàng thượng hơi gật đầu nói, “Vậy đến chỗ mẫu hậu trước đi.” Lát nữa phải hảo hảo giải thích chuyện này một chút.

Đoàn người lại bước đến chỗ của thái hậu, lòng của Gia Luật Hy sớm không ở rồi, hồn hắn sớm bay đến chỗ Niên Khai Điềm, rất sợ nàng ngã bệnh không người chăm sóc, bên tiêu cục toàn nam, Thước nhi lại không ở, hắn thật không an tâm. Nếu nàng ở bên cạnh hắn còn bớt lo hơn rất nhiều.

Thái hậu nghiêm mặt nhìn mọi người, sau khi nghe kể hết mọi người lại nhìn sang phía Gia Luật Hy. Tuy lòng có giận nhưng vẫn là tôn tử của mình, hiện hoàng gia chỉ có mỗi mình Gia Luật Cẩn là nam hài hiện có thêm Gia Luật Hy đương nhiên là cao hứng nhiều rồi.

Tay nâng lên vẫy vẫy, “Ngươi đến đây cho ai gia xem qua.”

“Vâng.” Gia Luật Hy tuy cúi đầu nhưng vẫn biết người được gọi là bản thân, dù gì cả màn kịch to như vậy, hắn vẫn là nhân vật chủ chốt không thể thiếu được.

Bàn tay già nua đầy nếp nhăn của thái hậu hiện rõ dấu hiệu của năm tháng nắm lấy tay hắn, “Không cần quá căng thẳng như vậy, hài tử a, ngươi lưu lạc nhân gian chịu khổ rồi, có phải rất trách ai gia không?” Nàng làm tất cả đều là bảo trụ hoàng vị cho nhi tử. Năm đó tiên hoàng hoăng thệ, nhi tử đăng cơ còn chưa đứng vững gót chân đã có ngoại xâm phải trực tiếp thân chinh chỉnh đốn sĩ khí. Đám đại thần lại như hổ đói rình mồi, nàng cũng là bất đắc dĩ mà thôi.

Gia Luật Hy ngồi xuống bên cạnh thái hậu, chỉ nhàn nhạt đáp: “Tôn nhi không có.”

Không nhờ vậy hắn làm sao gặp được Điềm Điềm, chỉ là chuyện này vì sao lại đến trước khi hắn thú nàng, đây cũng chính là trách cứ duy nhất của hắn.

Nhãn thần lão lệ của thái hâu đầy bi thương đảo qua hắn, nghẹn ngào nói, “Ngươi cũng trưởng thành rồi a, rất giống phụ hoàng ngươi năm đó. Thiết nghĩ, đã thành thân?”

“Hồi hoàng tổ mẫu, vẫn chưa.” Gia Luật Hy nghe đến đây thập phần có tinh thần, có hứng thú, đề cập đến hôn sự rồi.

Thái hậu nặng lòng trách cứ hoàng thượng hoàng hậu vài câu lại nhìn hắn cười đến khóe mắt cong loan: “Vậy đã có hôn phối?” Hắn cũng hai mươi hai rồi, thế mà cái gì cũng chưa có, đây làm sao được?

“Tôn nhi cũng chưa có, nhưng đã có ngươi trong lòng.” Vì lời của Khúc thị năm đó cũng chỉ là nói bằng miệng, không có tín vật nên không xem như là hôn phối trong mắt người ngoài, nhưng với hắn đó đã là hôn phối rồi.

“Là cô nương nhà nào, gia cảnh lại ra sao?” Thái hậu vẫn không để đám người kia đứng lên, chỉ tiếp tục hỏi Gia Luật Hy. Đây chính là thể hiện sự phẫn nộ của nàng đối với cách làm của bọn họ.

Gia Luật Cẩn chưa từng bị không được kiến đãi như vậy, miễn bàn lúc này trong lòng của hắn có bao nhiêu không vui. Chỉ là từng lúc hắn biết được sự kiện của Gia Luật Hy thì lòng đối với thái hậu hoàn toàn nguội lạnh, mặc cho nàng yêu thương hắn bao nhiêu cũng đều là giả. Đến thái tử phi của hắn hiện tại cũng là thân chất nữ của thái hậu, hắn cũng không cho nàng ta bao nhiêu sắc mặt tốt đẹp.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Chỉ là hắn là nam hài duy nhất trong hoàng tộc, chưa từng bị đối xử như thế bao giờ. Nay thái hậu một mắt cũng không nhìn hắn, hỏi hắn làm sao cam lòng.“Hoàng tổ mẫu...”

Âm thanh còn chưa rơi đã bị cái nâng tay của thái hậu cắt ngang, mắt của thái hậu chỉ nhìn Gia Luật Hy đợi hắn đáp.

Gia Luật Hy mang theo chút nhu cảm lúc nãy đến giờ mới xuất hiện trên mặt đáp: “Nàng họ Niên, là đại tiểu thư của một tiêu cục, năm đó là phụ thân nàng cứu được cha nương rồi mọi người cùng lưu lại nơi đó. Lần này hồi kinh, nàng cũng cùng theo.”

Hoàng thượng vốn là bị quỳ mà không vui, nay nghe được hai từ ‘cha nương’ từ miệng hài tử nhà mình lập tức cau mày hậm hực: “Ngươi cũng nên sửa cách xưng hô rồi.”

“Sách có câu ‘công sinh không bằng công dưỡng’ huống hồ nhi thần từ lâu cũng quen với cách xưng hô này, có thể xem bọn họ như can đa can nương của mình. Nếu là chỉ vì nhận tổ quy tông mà phủi bỏ tất cả, vậy khác nào thừa nhận với người khác tôn nhi là loại người vong ân phụ nghĩa không nhớ cội nguồn, nói hoàng thất qua cầu trút ván, hoàng tổ mẫu thấy có đúng không?” Khẩu khí cực kỳ kiên định, nhưng đến câu cúi lại cực kỳ ôn nhuận mang theo chút siểm nịnh nói cùng thái hậu.

“Hy nhi nói rất có đạo lý, hoàng thượng, ngươi nên tự xem lại mình.” Thái hậu vốn mấy ngày trước không hài lòng với cách xử lý phi tử của hoàng thượng nên đương nhiên đứng bên phe của Gia Luật Hy.

“Vâng.” Hoàng thượng như người câm ăn hoàng liên nhịn khẩu khí này. Hắn cũng là người biết trước thái hậu một chút thôi, cư nhiên bị phân biệt đối xử như vậy.

Thái hậu lại hảo thanh hảo khí vỗ vẫn tay của Gia Luật Hy nói: “Nếu là chưa hôn phối cũng chưa có thê tử, vậy liền để ai gia làm chủ thay người thôi.” Nghe xong lời của tôn nhi nàng vẫn cảm thấy như vậy là may mắn, vừa lúc có thể nhân mối hôn sự này sắp lại bố cục triều đình, củng cố thế lực cho Gia Luật Cẩn.

Gia Luật Hy nghe vậy lập tức hiểu được thái hậu không để hắn thú Niên Khai Điềm, vì vậy liền nói: “Hoàng tổ mẫu, tôn nhi cùng nàng lưỡng tình tương duyệt...” kẻ khác không thể chen chân vào được.

Còn chưa nói hết đã nghe âm thanh thở dài của thái hậu: “Nàng thân phận không cao, lại là nữ nhi của thương gia, so với hoàng gia ta, căn bản là một trời một vực, nhân lúc chưa có gì sớm cắt đứt đi thôi.”
“Tôn nhi từng thề không phải nàng không thú.” Sắc mặt của Gia Luật Hy trở về âm hàn, lại thêm người không tác thành cho hắn.

“Vậy để nàng làm thiếp đi thôi, chính thê vị không thể cho nàng được.” Cảm nhận được hàn khí, thái hậu lui một bước, sợ hắn vẫn không hiểu hết nên giải thích thêm: “Lấy thân phận của nàng ngồi chính thê vị nhất định để triều thần di nghị, ngươi thân là thành viên của hoàng thất, nên vì bộ mặt của hoàng thất mới đúng.”

Hoàng hậu sợ Gia Luật Hy không hiểu quy củ chọc giận thái hậu, vội vàng mở lời: “Hoàng tổ mẫu của ngươi đích thân an bài hôn sự cho ngươi đó là phúc khí, còn không mau tạ ơn hoàng tổ mẫu đi.” Thái hậu cũng đã nhường bước, nếu là còn không biết an phận sợ rằng không biết sẽ gây ra đại họa gì nữa.

Gia Luật Cẩn thầm dè bĩu trong lòng, do đám người này chưa nhìn thấy thái độ của Gia Luật Hy đối với Niên Khai Điềm nên mới dám mở miệng ép uổng như vậy. Tiểu tử kia sợ là sẽ không như hắn im lặng nhận mệnh đâu, hắn từ nhỏ đã được dạy mọi thứ đều vì quốc gia làm trọng, tiểu tử kia sợ từ nhỏ lấy Niên Khai Điềm làm trọng đi.

Hắn chỉ là nhất thời không biết chuyện vô tình vạch trần thân phận của tiểu tử kia sớm một chút mà thôi, vậy liền bị ghi tên vào sổ đen. Hắn nói gì tiểu tử kia cũng chỉ đáp cho có, có khi không vui trong lòng liền cũng không thèm đáp lại nữa. Đúng là...ai...

“Hoàng tổ mẫu, tôn nhi không chỉ muốn thú nàng muốn nàng làm thê còn là thê tử duy nhất nữa.” Không nghĩ tới ngăn cản hôn sự của hắn còn bắt hắn tạ ân, đây lại là cái gì a? Thế nên âm thanh của hắn tự tự câu câu đều mang hàn khí, âm trầm đến cực điểm.

“Ngươi...” Tay của thái hậu nắm lấy tay Gia Luật Hy chặt một phần, lấy mắt thường có thể thấy được độ run đó.

“Hy nhi, mấy câu như thế này lần sau không chuẩn nói nữa.” Hoàng thượng nộ xích một tiếng. Thân là thành viên trong hoàng thất lại dám nói ra muốn thú một thê, làm sao có thể.

Thái hậu nghe được từ này liền biết hắn đến thông phòng cũng không có, trong lòng thầm có tính toán. Nàng quay sang Gia Luật Cẩn vẫn lão lão thật thật quỳ ở đó, “Cẩn nhi cũng qua đây đi thôi, Hy nhi vừa về không nên căng thẳng như vậy.”

Nàng chuyển chủ đề không có nghĩa là bỏ qua. Nếu là chuyện này nàng cũng không làm chủ được vậy thì còn làm thái hậu làm gì. Không thể cùng tôn tử này trở mặt ngay lần đầu gặp mặt được vậy liền tính toán trên người nữ tử họ Niên kia là được.

Gia Luật Cẩn ứng qua một tiếng mới đứng lên, bước tới. Hắn là đoán được ý tứ của thái hậu, chỉ là nếu thái hậu muốn đánh chủ ý lên người Niên Khai Điềm vậy cũng không cần tốn sức rồi, nàng sớm đã buông tay là tiểu tử kia cố chấp thôi.

Thái hậu cười đến hòa, âm thanh ôn nhu không ít, “Vài ngày nữa là tới kỳ tuyển tú, nhân đó chọn thêm vài nữ tử cho ngươi lập thiếp, nhân đó ai gia cũng muốn gặp nữ tử sớm lấy đi lòng của Hy nhi, để xem nàng là có điểm nào để hài tử này mê đến thần hồn điên đảo như vậy.” Tuy là nhìn Gia Luật Cẩn nhưng miệng nói ra là nói cùng Gia Luật Hy. Một hài tử ở nhân gian bao lâu làm sao nghĩ được gì mà tránh.

Quả nhiên Gia Luật Hy lại đoán không ra ý của thái hậu hệt như dự liệu của nàng, hắn có chút vui lại có chút bất đắc dĩ nói: “Thế nhưng nàng đang bệnh, sợ sẽ không khỏi bệnh nhanh như vậy.”

“Dù gì cũng là nữ nhi của ân công ngươi làm sao có thể để nàng ở bên ngoài được, mau truyền tiến cung đi.” Thái hậu thấy được vui vẻ từ đáy mắt của Gia Luật Hy nên đầy cao hứng, nhanh vậy trúng bẫy rồi. Chỉ cần áp được nữ tử kia, vậy mọi chuyện đều dễ nói rồi. Hậu cung của tiên đế giai lệ ba nghìn nàng cũng một tay lo liệu chu toàn, lý nào một nữ tử giang hồ lại có thể thoát.

“Tạ ơn hoàng tổ mẫu, vậy, vậy tôn nhi đi đón nàng.” Nói xong Gia Luật Hy đứng lên, chấp tay khom người nói. Nghe được một tiếng ‘ân’ của thái hậu hắn vui vẻ chạy ra ngoài.

Chỉ là khi hắn xoay lưng nghe được thái hậu nhàn nhạt nói: “Cẩn thận một chút, bên ngoài tuyết trơn. Ai gia khai ân cho ngươi lần này, sau này muốn xuất cung phải báo trước ba ngày còn phải có lý do hợp lý mới được.”

Gia Luật Hy cười đến híp mắt gật đầu đáp ứng rồi phóng đến cửa cung.

Chương 103: Cảnh cáo

Bên ngoài, Niên Khai Điềm hoàn thành nhiệm vụ, nàng đếm đủ bạc liền đến khách điếm nghỉ ngơi. Nàng thực sự là phát sốt nhưng vẫn phải chống chọi đến bây giờ đã là hết sức rồi.

Nàng nói cùng đám tử đệ rằng: “Các ngươi tranh thủ nghỉ ngơi xong mai lập tức khởi hành hồi Lan Châu.”

Tử đệ Ất: “Đại tiểu thư đang phát sốt vẫn là thỉnh lang trung xem qua trước đi.”

Tử đệ Giáp: “Chúng ta trở về báo bình an cho sư phụ sư mẫu bọn họ là được rồi, người vẫn là lưu lại đến khi hết bệnh đi.”

“Nếu là lưu lại sợ rằng không kịp trở về dùng cơm đoàn viên a. Mặc kệ thế nào, ngày mai hồi Lan Châu, các ngươi người nào muốn lưu lại ta cũng không cản.” Niên Khai Điềm nói xong trực tiếp bước lên cầu thang vào phòng.

Nàng mệt mỏi lại lạnh nên chỉ cởi hài liền leo lên giường, đắp kín chăn trên người, lập tức vào giấc.

Không biết nàng ngủ bao lâu bên tai nghe được âm thanh đẩy cửa, lý trí muốn ngồi dậy xem xét là người nào nhưng lại không thể. Mắt muốn mở lại không thể mở, cả người nặng nề không nghe sai sử, nàng sợ mất bạc thôi.

Ai biết bên tai truyền đến âm thanh ôn nhu quen thuốc để nàng an tâm lại lần nữa ngủ thiếp đi.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Gia Luật Hy nhờ có thuộc hạ của Gia Luật Cẩn rất nhanh biết được tung tích của nàng. Hắn trước khi vào cũng không hề có gõ cửa, chỉ nghe đám huynh đệ ở tiêu cục nói nàng sốt cao lắm còn đòi mai lập tức khởi hành nữa để hắn không thể kiềm chế được khẩn trương trong lòng.

“Điềm Điềm.”

Khi bước đến bên giường thấy được nàng đến phong mão cũng không hề mở để tâm hắn thắt chặt lại rồi rất nhanh có chút vui mừng. Dù sao cũng là thái hậu mở miệng để nàng tiến cung vậy liền không còn gì sợ nữa rồi.

Hắn đưa tay vào chăn, mở găng tay của nàng ra chăm chú bắt mạch, sau lại giúp nàng mang lại găng tay vào. Sau đó khom người bế nàng xuống lầu, trả bạc rồi nói cùng đám huynh đệ rằng thái hậu triệu nàng tiến cung nên nếu có trở về không cần chờ nàng. Nàng đương nhiên là cùng hắn Hồi Lan Châu rồi, không chỉ như vậy còn cùng hắn thành thân nữa nên không phiền người khác lo lắng rồi.

Ngồi trên xe ngựa, hắn vén phong mão lên ngắm nhìn thụy dung của nàng, tay không tự chủ vuốt ve lên gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lại nóng bỏng tay kia. Miễn bàn đến lòng hắn hiện tại có bao nhiêu cao hứng, lúc này đây hắn ôm nàng trong lòng, lại có thể công khai bế nàng tiến cung, chăm sóc sức khỏe cho nàng như trước, nào có thân phận hoàng tử gì ở nơi này.

Hoàng hậu bảo hắn tạm thời ở cùng với Gia Luật Cẩn, chính vì vậy hắn bế nàng về thẳng tẩm cung của mình. Cẩn thận thay nàng tháo áo khoác rồi đắp chăn, hắn còn chưa kịp rời đi, đã thấy có thái y đến thay nàng bắt mạch, nhưng hắn không có cho, chỉ đưa dược phương bảo thái y đun dược.

Nếu là lúc trước hắn sẽ vì nàng đun, nhưng hiện tại vẫn là ở bên nàng tốt hơn, hiện không phải như trước nữa, hắn cũng không thể muốn gì thì làm cái nấy được. Hắn ngồi ở bên mép giường vắt khăn thay nàng lau mặt.

Bên ngoài cung nhân hành lễ: “Tham kiến thái tử phi.”

Thoại âm vừa rơi không bao lâu đã thấy một thiếu phụ trang dung trang nhã y phục hoa lệ bước vào. Nàng ta chậm rãi tiến đến chỗ của Gia Luật Hy, vẫn chưa nhìn thấy dung mạo của Niên Khai Điềm nhưng lại thu được động tác ôn nhu chăm sóc của Gia Luật Hy khiến nàng có chút kinh ngạc.“Hoàng đệ, bổn cung gọi ngươi như vậy ngươi không để ý chứ?”

Sớm nghe cung nhân bàn tán về dung mạo của Gia Luật Hy, nhưng hiện xem ra không những dung mạo không thua kém Gia Luật Cẩn lại còn do có ôn nhu kia, sợ rằng không ít nữ tử xiêu lòng a. Nàng thân là chất nữ của thái hậu, vì vậy nên cũng hành sự theo chỉ thị của thái hậu mà thôi.

Gia Luật Hy từ khi nghe cung nhân hành lễ đã biết rồi, nhưng hắn đang dỡ tay không ngưng lại. Đến khi thái tử phi Bạc thị bước đến bên giường hắn mới đặt khăn xuống, đứng lên xoay người, hướng Bạc thị hơi gật đầu: “Thái tử phi.”

Bạc thị đưa lên che miệng ưu nhã cười, “Không cần khách sáo như vậy, gọi hoàng tẩu là được rồi.” Mắt nàng liếc nhìn Niên Khai Điềm vẫn còn đang ngủ trên giường, chỉ là bị sa liêm che khuất nên mơ hồ nhìn không rõ.

Gia Luật Hy khách sáo đáp ứng một tiếng lại cẩn thận che sai liêm lại, sau đó đưa tay hướng bên ngoài làm động tác thỉnh, “Điềm Điềm còn bệnh hoàng tẩu có gì vẫn là ra ngoài nói chuyện, tránh bị nhiễm bệnh không hay.” Đáng lẽ hắn nói là ‘ra ngoài nói chuyện tránh làm phiền Điềm Điềm dưỡng bệnh’, nhưng nghĩ đến nơi này là hoàng cung, người trước mặt lại là hoàng tẩu của hắn, vì vậy đổi thành câu khác.

Bạc thị có chút tiếc nuối nhưng dưới ánh mắt của Gia Luật Hy nàng cũng không thể liếc nhìn bên giường, vì vậy khẽ gật đầu rồi xoay người ra ngoài, đồng thời nói: “Bổn cung trước đến gặp qua hoàng đệ, sau lại tò mò muốn gặp vị đệ muội tương lai kia a.”

Gia Luật Hy nghe được hai từ ‘đệ muội’ tim đập mãnh liệt, khóe miệng hơi kéo lên hiện ra một nụ cười rõ ràng, “Hoàng tẩu có lòng, ta thay nàng đáp tạ hoàng tẩu.”

“Hoàng đệ trái lại khách khí a.” Bạc thị ngồi xuống ghế, mâu tử định trên mặt Gia Luật Hy không rời. Lúc nãy thái hậu có nói cùng nàng chuyện xảy ra nãy đến giờ, mà nàng vừa nhìn thấy ôn nhu lúc nãy cùng thần sắc không biểu tình hiện giờ quả thực là như hai người vậy.

“Nghĩ không ra Niên cô nương thật có phúc khí, được hoàng đệ đích thân chăm sóc.” Lúc nãy nàng thấy thái y vừa vào đã bước ra, chặn lại hỏi mới biết còn chưa nhìn thấy Niên Khai Điềm một mắt đã bị đuổi ra ngoài đun thuốc rồi.

Gia Luật Hy mỉm cười cho người dâng trà, hắn cũng không thắc mắc vì sao Bạc thị biết nàng họ Niên, nương từng nói ở trong cung thứ truyền nhanh nhất là tin tức. Quy củ trong cung hắn biết không nhiều, nhưng vẫn là đủ tiếp đãi Bạc thị. Hắn nhấp qua một ngụm trà mới đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, “Nàng bệnh rồi nếu không đích thân chăm sóc ta không an lòng.”“Hoàng huynh đến.” Câu trên vừa dứt đã thấy Gia Luật Cẩn một thân bào phục bước đến.

Bạc thị nghe vậy lập tức đứng lên quy củ hành lễ, “Thiếp thân gặp qua điện hạ.”

Gia Luật Cẩn đến một mắt cũng không nhìn đến Bạc thị mà chỉ phất mạnh tay áo bào rồi bước chỗ Gia Luật Hy hỏi: “Thái y nói thế nào?”

“Thái y không nói gì, chẳng qua nàng sốt cao không thể khỏi bệnh nhanh được.” Gia Luật Hy đưa tay mời Gia Luật Cẩn ngồi ở ghế bên cạnh mình.

“Vậy thì tốt.” Gia Luật Cẩn vừa ngồi xuống đã nhìn Bạc thị lạnh giọng hỏi: “Nàng đến đây làm gì?”

“Hồi điện hạ, thiếp thân đến gặp qua thất điện hạ, nhân tiện thăm Niên cô nương.”

“Gặp xong rồi, có thể trở về.” Gia Luật Cẩn lại như nhìn Bạc thị cực kỳ không thuận mắt, lập tức mở miệng đuổi người.

Gia Luật Hy thấy vậy đầy lòng không hiểu, không thích nàng thì thú nàng làm gì? Mà không thú cũng đã thú vì sao lại có thái độ này? Vì vậy hắn mở miệng giữ người: “Hoàng huynh, hoàng tẩu chỉ vừa đến trà còn chưa kịp dùng, vẫn là để ta cùng nàng nói thêm vài câu.”

Gia Luật Cẩn cau mày quan sát Gia Luật Hy vài mắt rồi lạnh nhạt nói: “Bổn cung có chuyện muốn nói cùng hoàng đệ, thái tử phi cũng muốn lưu lại nghe?”

“Thiếp thân không dám, nếu là điện hạ có chuyện nói cùng thất điện hạ vậy lần sau thiếp thân lại đến.” Bạc thị cung kính nói xong lại hướng hai người hành lễ cáo từ.

Gia Luật Hy nhìn Bạc thị rời đi một lúc mới mở miệng: “Rõ ràng là ta mở miệng giữ người, hoàng huynh không vui liền tìm ta trút giận, nào cần phát tiết trên người nàng.” Dù sao đó cũng là thê tử kết tóc, hắn thực sự không thể hiểu được.

Gia Luật Cẩn đạm đạm nhất tiếu, nhấp qua trà nhuận hầu, mới hạ thấp gióng đáp phi sở vấn một câu: “Nàng là chất nữ của hoàng tổ mẫu.” Ý hắn muốn ám chỉ với Gia Luật Hy nếu muốn giữ Niên Khai Điềm thì nên tránh xa Bạc thị một chút.

Chỉ là Gia Luật Hy vẫn chưa hiểu rõ câu này, nếu là chất nữ của hoàng tổ mẫu thì đáng lẽ nên tốt với nàng một chút mới phải. Nhưng hắn biết không chuyện gì đột nhiên Gia Luật Cẩn lại hạ giọng nói ra một câu như vậy nhất định là còn ám ý bên trong. Người ta đã nói như vậy nghĩa là không muốn nói tiếp, còn lại hắn phải tự tìm hiểu rồi.

Mà hắn không có rảnh rỗi tìm hiểu những thứ này, hắn nào muốn ở luôn trong cung đâu. Chẳng qua đợi một lễ nhận tổ quy tông, lại một yến tiệc cáo bố thiên hạ nữa mà thôi.

“Nhưng nàng vẫn là thê tử kết tóc của hoàng huynh, ngươi nên đối xử tốt với nàng một chút.”

Gia Luật Cẩn không đáp chỉ nói cùng hắn về yến tiệc tối nay.

Chương 104: Ý xấu

Đến khi hoàng cung khắp nơi lên đèn, Niên Khai Điềm mới chuyển tỉnh, nàng chớp chớp mắt nhìn đỉnh giường, đầu vẫn còn choáng nên nàng chưa biết bản thân bị chuyển chỗ ở. Nàng khó khăn lắm mới chống tay lên giường ngồi lên muốn tìm nước uống.

Ai biết cung nữ hầu ở bên giường nghe được động tĩnh lập tức bước đến vén sa liêm lên, cung kính nói: “Niên tiểu thư đã tỉnh, để nô tỳ thay người rót nước.” Nàng hơi khom người đỡ lấy Niên Khai Điềm, dùng gối đầu để nàng ta tựa vào, sau khi thấy nàng ta ngồi vững mới buông tay xoay người.

Niên Khai Điềm nhìn cung nữ xoay người sa liêm rũ xuống ngăn lại đường nhìn của nàng mà mồm trương khẩu ngốc, lúc này đầu óc không muốn thanh tỉnh cũng không được. Nàng là đang ở đâu, vì sao hoa lệ như vậy? Vì sao mở mắt liền cảnh thay đổi rồi? Nữ nhân trước mặt này lại là ai a?

Rất nhanh cung nữ lại quay trở về giường, vén sa liêm lần nữa, hai tay dâng nước cho nàng. Nàng cầm lấy nâng uống cạn, rồi hỏi: “Đây là đâu? Sao ta lại ở nơi này?”

Cung nữ vén sa liêm buộc gọn, nghe được câu hỏi vội cung kính đáp: “Hồi lời của tiểu thư, nơi này là Quang Minh cung, người là do thất điẹn hạ mang trở về. Nô tỳ là cung nữ được điện hạ phân phó chiếu cố người.”

“Thất điện hạ?” Niên Khai Điềm lẩm bẩm, nàng có quen thất điện hạ nào đâu. Chỉ là Gia Luật Hy là hoảng tử, hắn cũng lớn thế này không lý nào đứng thứ bảy, đúng không?

“Vâng, là thất điện hạ mang người trở về a.” Cung nữ kia nói xong, còn e lệ đỏ mặt nữa.

Ngay lúc Niên Khai Điềm muốn đáp trả thì lại có một cung nữ khác bước vào, tay cầm theo một lồng thức ăn. Nàng ta cung kính hành qua lễ lại nói: “Niên tiểu thư đã tỉnh không biết có muốn dùng ít cháo trước không? Đây là thất điện hạ phân phó nô tỳ mang đến cho người a.”

Lại là thất điện hạ, vậy nhất định là hắn rồi, không thể nào mà sai được. Nàng xua xua tay, từ chối: “Ta muốn xuất cung, đúng rồi đi gặp hoàng thượng hoàng hậu cáo biệt trước.” Đây là lễ phép tối thiểu rồi.

Hai cung nữ đồng loạt quỳ xuống dập đầu: “Thỉnh Niên tiểu thư đừng làm khó chúng nô tỳ, nếu người hiện tại đi gặp hoàng thượng nô tỳ nhất định sẽ khó bảo toàn tính mạng a.”

“Vì sao?” Niên Khai Điềm cực hoảng, lần đầu nàng nhìn thấy có người quỳ xuống hành lễ, nhất là người nhận lễ lại là nàng nữa chứ. Ở Lan Châu không có ai hành lễ như vậy, ở Thủy phủ lần trước bất quá là phúc thân sâu mà thôi.

“Vì người hiện tại đang mang bệnh, nếu nhỡ như lây cho hoàng thượng thì cả người cũng thoát không nỗi tội.” Một cung nữ trong đó giải thích.

Cung nữ còn lại tiếp lời: “Huống hồ thái hậu còn muốn gặp người a.”

Niên Khai Điềm rùng mình, hai tay ôm chặt lấy cổ, lúc này nàng mới cảm thấy hoàng cung thật đáng sợ. Chỉ là muốn ly khai mà thôi, vì sao nhiều thứ phiền phức như vậy?

Một cung nữ thấy được thái độ của Niên Khai Điềm, vội vàng mở lồng thức ăn ra, lấy ra một chung sứ nóng hổi. Cung nữ còn lại mang một cái bàn nhỏ đặt lên giường để cung nữ kia để chung sứ lên bàn. Rồi lại tiếp tục lấy chén cùng muỗng bày trước mặt Niên Khai Điềm.

Chỉ thấy chung sứ mở, khói trắng bốc lên, mùi thơm phưng phức để Niên Khai Điềm không tự chủ thốt lên: “Sinh Cổn Ngư Phiến chúc!”
“Đúng a.” Cung nữ vừa múc ra chén vừa nói: “Hôm nay là sinh thần của thái tử điện hạ vì vậy mọi người đều dùng Sinh Cổn Ngư Phiến chúc.”

“Đây là quy củ của hoàng thất, mọi người trong hoàng gia đến sinh thần đều sẽ dùng món này.” Cung nữ khác lại bổ sung thêm.

“Ý nghĩa của việc này chính là chúc cho mọi người đều khỏe mạnh, hoàng thất hòa thuận, giang sơn vững bền, vạn sự thuận lợi.” Một cung nữ lại kể ra.

Lúc này Niên Khai Điềm đã hiểu vì sao Hoa Âm lại luôn làm món này cho sinh thần của Gia Luật Hy mà bản thân Lương Vân Kha lại không có rồi. Thiết nghĩ cũng sắp đến sinh thần của hắn rồi, chỉ là nàng không còn có cơ hội tham gia nữa. Thôi thì tham gia ngày xuất thế của tiểu đệ đệ cũng được, không cần phải vì việc này mà buồn bã.

Nàng đưa tay cầm muỗng lên bắt đầu ăn. Bọn họ nói thế cũng có nghĩa hắn phải đi tham gia yến tiệc, nên mới không có mặt. Như vậy cũng rất trùng ý với nàng, đỡ phải né tránh.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Lúc này cung nhân bên ngoài có cung nhân hành lễ. Hai cung nữ lập tức quy củ hành lễ: “Nô tỳ tham kiến Phạm phu nhân.”

Phạm thị mang theo mỉm cười bước vào, một thân y phục hoa lệ đạm phấn hồng sắc, trâm hoa lê trên tóc, lưu tô đung đưa theo mỗi bước chân của nàng. Nàng ta dừng bước trước giường, mắt vẫn chưa từng rời khỏi mặt của Niên Khai Điềm, “Đây là Niên cô nương sao?”

Vốn nghĩ sẽ là giai nhân quốc sắc để Gia Luật Hy mê mệt thề thú một mình nàng vi thê, không nghĩ đến nhan sắc cũng quá tầm thường rồi. Ngay cả trung y trên người nhìn qua cũng không có hấp dẫn, nhìn quá dân thường, vẫn là muội muội của nàng tốt hơn.
Chỉ cần lần này Gia Luật Hy nhìn trúng muội muội của nàng vậy chẳng phải sau này đến Bạc thị cũng phải kính nàng ba phần rồi sao? Càng nghĩ càng thấy cao hứng, Bạc thị kia cũng chỉ có thái hậu chống lưng mới làm càng thôi.

Niên Khai Điềm muốn đứng lên hành lễ nhưng thân thể vẫn còn rất yếu, vì vậy chỉ ngồi ở trên đường chấp tay: “Niên mỗ gặp qua Phạm phu nhân. Thân thể Niên mỗ vẫn chưa tốt không thể đứng lên hành lễ, còn thỉnh Phạm phu nhân kiến lương.” Nữ nhân này lại là người nào a? vì sao lại tìm đến nàng?

“Bổn phu nhân cũng biết được, không trách không trách.” Phạm thị ngồi xuống ghế tròn được cung nữ vừa mang đến đặt ở bên giường, nhẹ nhàng nói: “Niên cô nương hẳn là lần đầu dùng Sinh Cổn Ngư Phiến chúc đi?”

“Sinh Cổn Ngư Phiến chúc năm nào thất điện hạ cũng mời Niên mỗ dùng.” Niên Khai Điềm lại ruột thẳng có gì nói cái đó thôi, thuận miệng học theo đám cung tỳ gọi Gia Luật Hy là thất điện hạ. Chỉ là Gia Luật Hy không chỉ mời, mà còn đích thân mang đến cho nàng dùng.

Phạm thị bày ra vẻ mặt hết sức hâm mộ nói: “Niên cô nương thật sự có phúc khí a. Thất điện hạ chăm sóc ngươi như bảo bối vậy.”

Niên Khai Điềm méo mó cười cười. Đúng vậy, chỉ là cả hai đời nàng đều sống trong phúc không biết phúc, giờ không còn nữa tiếc nuối cũng vô dụng thôi. Mắt nàng rũ xuống che đi sự buồn bã trong lòng mình.

Phạm thị tặc tặc lưỡi nói: “Nhìn thấy ngươi sức khỏe yếu đuối như vậy, nếu thất điện hạ ở nhất định là uy tận miệng a.” Nàng cũng nghe đám cung nữ đồn Gia Luật Hy đích thân thay Niên Khai Điềm bắt mạch, uy dược, lau mặt. Nàng không nhận được phúc này thì nhường cho muội muội thôi.

Niên Khai Điềm hút phải một ngụm khí lạnh để cả người có chút run. Khẩu khí của Phạm thị như là muốn ăn tươi nuốt sống này vậy, lại pha thêm chút đố kỵ ganh ghét, tuy là Niên Tuệ Nhàn cũng có nhưng so ra kém rất nhiều.

Nàng ha ha cười ngượng hai tiếng nhanh chóng chuyển chủ đề: “Niên mỗ nghe nói hôm nay là sinh thần của thái tử điện hạ, Phạm phu nhân không tham gia sao?”

Thoại âm của Niên Khai Điềm vừa rời hai cung nữ có mặt trong tẩm cung lúc này cùng đám cung nhân theo sau Phạm thị đều là sắc mặt tái nhợt liên tục nuốt nước bọt. Niên Khai Điềm là hỏi chuyện không nên hỏi rồi, mà cũng không trách được nàng ta không biết Phạm thị là ai.

Nhắc đến chuyện này mặt của Phạm thị đen một phần, nếu không do Bạc thị thì nàng đâu cần bị cấm không cho phép tham gia. Bất quá nàng cũng không có mở miệng nói ra, chỉ che miệng giấu đi nụ cười mang đao của mình: “Hôm nay ta có chút không khỏe nên không tham gia được, vừa lúc biết Niên cô nương ở nên đến đây xem qua một chút.”

Không khỏe mà còn có hăng hái đến thăm nàng, thật cho nàng là ngu không biết nàng ta đang nói dối sao? Niên Khai Điềm là nghĩ như vậy nhưng cũng không có nói ra miệng, chỉ một câu đa tạ ngắn gọn mà thôi. Đột nhiên nhớ phụ mẫu bọn họ ghê, rất muốn lập tức hồi Lan Châu.

Phạm thị nhìn thấy Niên Khai Điềm không có ý tứ muốn tiếp lời của mình liền chậm rãi lái sang chuyện khác, “Niên cô nương xem này, đây là đông cung của hoàng hậu nương nương, bên trong bao gồm cung điện to lớn này của thái tử điện hạ, thất điện hạ lại được phân ở cùng một chỗ với điện hạ. Thế mà ngay cả tẩm cung cũng mang ngươi đến nằm rồi, ngay cả bản thân thất điện hạ còn chưa từng nằm qua a, còn không phải lưu ý ngươi sao.”

Niên Khai Điềm nghe vậy lập tức muốn bò dậy, đây khác nào nói là nơi này là của Gia Luật Hy, nàng là nằm trên cái giường mà hắn cũng chưa từng nằm, đây là ý tứ gì? Là ngưỡng mộ nàng hay chê bai nàng không biết điều?

Chỉ là thân thể của nàng tê rần, cố gắng gượng ngồi đã là tốt lắm rồi, nếu là bước xuống đi lại, e rằng không xong. Đang muốn mở miệng nhờ cung nữ đỡ thì bên ngoài lại truyền vào âm thanh hành lễ. Đám cung nhân có mặt tiếp tục quy củ quỳ xuống: “Nô tỳ gặp qua thất điện hạ.”

Chương 105: Áy náy

Thoại âm vừa rời đã thấy Gia Luật Hy một thân cẩm bào đạm tử sắc, đầu mang kim quan xuất hiện trước mắt mọi người. Quý khí sẵn có trên người hắn, nay lại vì tóc búi cao toàn bộ mà mị người vô cùng, lại thêm đôi phượng mâu hẹp dài màu hổ phách cùng làn mi cong vuốt dưới đôi mày kiếm, quả thực không biết nên dùng từ nào để diễn tả cho được.

Phạm thị lập tức đứng lên, phúc thân hành lễ: “Tiện thiếp gặp qua thất điện hạ.”

Gia Luật Hy nhìn thấy Niên Khai Điềm tỉnh tâm trạng không khỏi cao hứng, nhưng khi thấy được Phạm thị, hắn hơi cau mày lại rất nhanh đôi mày kia lại giãn ra. Nữ nhân này lại là ai, vì sao lại vào nơi này của hắn? Hắn thập phần xác định rõ ràng Điềm Điềm không quen biết nàng. Trong cung này quá nguy hiểm rồi, người không quen không biết nói tiến liền tiến nói đi liền đi, sao không có chút an toàn gì hết.

Hắn chỉ nói một từ ‘miễn’ sau lại bước đến giường ngồi xuống bên mép, đưa tay lên tham dò ôn độ trên trán của Niên Khai Điềm ân cần hỏi: “Nàng cảm thấy thế nào rồi?” Mặt của nàng vẫn hồng vẫn nóng, nhưng nhìn qua rất khả ái, hoàn toàn khác với biểu tình lạnh lùng nàng thường cho hắn xem.

Niên Khai Điềm bị tràng khí này làm cho đầu choáng váng, vốn là đầu vẫn còn rất đau nay lại thêm loạn. Mắt nàng đảo đi tránh nhìn Gia Luật Hy, mặt cũng quay sang một bên: “Không sao nữa rồi.”

“Nóng như vậy, âm thanh còn khàn chứng tỏ cổ họng còn sưng to, sao gọi là không sao được, vẫn mau dùng hết cháo rồi nghỉ ngơi mới tốt.” Hắn đưa tay đặt lên chen cháo vẫn chưa ăn qua bao nhiêu muỗng mà cau mày nói: “Cháo cũng nguội cả rồi.”

Chỉ một câu hai cung nữ lập tức nghe ra được trách cứ, bọn họ lập tức quỳ xuống nói.

“Nô tỳ lập tức cho đun lại lần nữa.”

“Mang xuống đi.” Gia Luật Hy nhàn nhạt nói một câu, lại nâng mắt nhìn Phạm thị đang bị bỏ quên đứng đó nhìn mình không chớp mắt. Ánh mắt của hắn không chút gợn sóng lại chậm rãi nheo lại đánh giá nữ nhân trước mắt.

Phạm thị đọc ra được hắn là hỏi nàng ‘ngươi là ai’ vì vậy lại phúc thân nói: “Tiện thiếp là lương viện của thái tử điện hạ, hôm nay nghe Niên cô nương mang bệnh nên đến đây hỏi thăm.”

“Phu nhân có lòng.” Gia Luật Hy hơi gật đầu, chỉ là hắn không thích ánh mắt kia của Phạm thị vì vậy âm thanh có chút lãnh: “Lúc nãy bổn điện hạ nghe nói phu nhân rất ngưỡng mộ nàng, chẳng hay có phải cũng muốn trèo lên giường của bổn điện hạ?” Hắn là học hỏi Gia Luật Cẩn lúc sáng. Thấy được dáng vẻ cung kính cùng sỡ hãi của Bạc thị lúc sáng, vì vậy hắn mới mang ra áp dụng với Phạm thị.

Phạm thị lạnh cả người phịch một tiếng quỳ trên đất, “Tiện thiếp không dám, điện hạ thỉnh tức nộ.”

Niên Khai Điềm bị hách một trận to, đây là Gia Luật Hy nàng từng biết sao? Không phải, tuyệt đối không phải, xem ra hắn cùng nàng đích xác có khoảng cách rồi, vẫn là cách xa một chút mới tốt.

“Phạm phu nhân không phải có ý đó đâu.” Người ta đến thăm nàng hắn làm cái gì a? Cũng may nàng không phải dọn đến đây sinh sống, nếu không nhất định là chưa gì gây thù kết oán, sau này nhất định địch nhân đầy rẫy.

“Đúng a điện hạ.” Phạm thi cũng vì bản thân kêu oan: “Tiện thiếp chỉ là sợ người làm văn nên mới nhắc nhở Niên cô nương một chút thôi. Nếu chuyện này truyền đến tai của thái hậu cùng hoàng hậu nương nương, sợ rằng...” Nàng cũng không dám nói hết tùy người nghĩ đi, nếu không nàng lại bị ghép thêm cái tội tùy tiện suy đoán ý chủ nhân lục cung.

Gia Luật Hy nghĩ nghĩ cũng cảm thấy có lý, nhưng lúc đó nàng sốt quá cao, hắn cũng không có nghĩ gì nhiều liền trực tiếp mang nàng trở về đây. Thế thì hắn không ở đây nữa, vậy thì làm sao có người thêu dệt được gì.

“Là bổn điện hạ hiểu lầm ý tốt của Phạm phu nhân, ngươi mau đứng lên đi.” Hắn cũng lười hỏi vì sao hôm nay nàng ta không đến tham gia yến tiệc của Gia Luật Cẩn.

“Tạ điện hạ.” Phạm thị nói xong liền được cung nhân đỡ lên. Tuy là Niên Khai Điềm mở lời giúp nàng nhưng nàng cũng sẽ không tạ nàng ta đâu, chỉ là một thương nhân nho nhỏ không đáng nàng cho vào mắt. Nàng đã đạt được mục đích của mình là dò la tình địch thay muội muội nên cũng không có lưu lại nữa nên vội vã cáo từ.Gia Luật Hy nhìn Phạm thị đi rồi, hắn mới ôn nhu giải thích với Niên Khai Điềm, “Nàng cứ ở lại nơi này, ta tùy tiện ngủ ở bên ngoài lại được rồi.”

Nếu là lúc trước Niên Khai Điềm cũng sẽ không cản, thậm chí chia cho hắn cái giường hoa lệ to rộng này nhưng hiện tại bất đồng. Nàng hơi lắc cái đầu hơi cúi của mình, “Ta muốn xuất cung.”

“Nàng vẫn còn sốt.” Thấy Niên Khai Điềm muốn động hắn lại giữ vai nàng lại, thầm thở dài. “Hoàng tổ mẫu muốn gặp nàng, vài ngày nữa nàng khỏi bệnh ta mang nàng đến đó gặp người.”

“Vậy trước rời khỏi đây đi.” Phạm thị nói có lý, nếu là để thái hậu biết được nàng ở nơi này còn hắn tùy tiện ngủ bên ngoài nhất định thi thể đầu người mỗi thứ một nơi của nàng được tiễn về Lan Châu gặp phụ mẫu. Nàng trùng sinh còn chưa báo hiếu, chưa gặp được tiểu đệ đệ lý nào mau như vậy lại đến Diêm La điện báo danh.

Gia Luật Hy nghĩ nghĩ lại đứng lên nói: “Vậy nàng đợi ta một chút, ta tìm hoàng tẩu hỏi xem còn phòng nào trống không?” Hắn nói xong lập tức bước ra ngoài.

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển---

Bên ngoài các cửa tẩm cung của hắn không xa, vừa lúc Bạc thị cùng Phạm thị đang giao phong, nghe được âm thanh hành lễ, cả hai nữ nhân đều quay người lại. Vẻ mặt vốn là ganh ghét lại thay bằng mỉm cười, người phúc thân người hơi gật đầu chào Gia Luật Hy.

Gia Luật Hy mang theo chút ôn hòa bước đến, sau khi khách khí qua đi, hắn lập tức vào chủ đề, “Hoàng tẩu, không biết nơi này còn phòng nào trống không? Ta muốn dời Điềm Điềm sang đó.”

Bạc thị dịu dàng cười, mắt nhìn hắn nhẹ giọng nói: “Chỗ ta vẫn còn một phòng rỗng, chi bằng hoàng đệ mang Niên cô nương đến, nhân tiện ta giúp ngươi chiếu cố nàng, vậy sẽ tiện hơn rất nhiều.” Lúc sáng nàng vốn muốn đến nhắc nhở chuyện này nhưng Gia Luật Cẩn đến đuổi đi nên vẫn chưa nói được gì, không ngờ Phạm thị nhanh như vậy đã đoạt trước rồi. Bất quá cũng không sao, vẫn là ở gần bên nàng, dễ xử sự hơn.

Nhớ lại lời của Gia Luật Cẩn lúc sáng, Gia Luật Hy vốn không muốn đáp ứng, nhưng hắn lại vẫn không cảm giác được Bạc thị có gì nguy hiểm, vì vậy không có cự tuyệt. “Vậy làm phiền hoàng tẩu rồi.”Hắn vào trong tẩm điện lấy áo khoác phi lên vai Niên Khai Điềm, sau đó bế nàng ra ngoài. Thấy nàng cự tuyệt hắn còn nói thêm: “Nàng vẫn còn bệnh không thể đứng lên đâu. Những thứ khác chút nữa ta cho người mang qua.”

“Chăn gối kia...” Nàng nằm qua rồi.

“Ta cùng Điềm Điềm từng cùng giường rồi, có gì phải ngại.” Biết rõ câu này có bao nhiêu ám muội nhưng Gia Luật Hy nói xong rồi mới phát hiện. Hắn cùng nàng đích xác cùng ngủ qua hai đêm, nhưng hắn thề mình chỉ toàn ăn chay.

Lòng của Niên Khai Điềm chấn động mãnh liệt, hai tay như thừa thãi vậy, nếu là như trước dưới tình huống này, nàng sẽ mang hai tai quàng lên cổ hắn, nhưng hiện tại không thể. Cố gắng áp chế khổ sáp dưới lòng, hai tay an tĩnh đặt trước bụng. Bên trên đỉnh đầu còn truyền xuống âm thanh ôn nhu dặn dò của hắn ‘nếu nàng mệt mỏi có thể tựa vào ta, không phải lúc trước Điềm Điềm cũng sẽ như vậy sao’, chỉ là nàng không có đáp cũng không có tựa vào hắn.

Bạc thị cùng Phạm thị nhìn thấy, tuy là sớm biết nhưng vẫn có chút kinh ngạc hiện lên trên mặt. Dưới ánh đèn lồng mờ ảo để người nhìn không ra, lại rất nhanh khi Gia Luật Hy bước đến thì biến thành mỉm cười rồi.

Mặt của Niên Khai Điềm đỏ bừng ở dưới phong mão, nàng tựa đầu vào vai Gia Luật Hy để người nghĩ bản thân đã ngủ cũng tốt. Hiện nàng không tiên gặp người nào cả đâu. Chính vì như vậy Bạc thị vẫn chưa nhìn thấy được dung mạo của nàng.

“Hoàng tẩu có thể đi rồi.” Gia Luật Hy nhẹ giọng nói một câu với Bạc thị.

“Ân.” Bạc thị cười khẽ.

Gia Luật Hy thấy nàng không có cự tuyệt lòng hắn cũng đập rộn, đầu hơi cúi túng sủng nói một câu: “Sau thành thân ta cũng bế Điềm Điềm về tân phòng như vậy được không?” Tuy là câu nghi vẫn nhưng hắn hoàn toàn không hy vọng Niên Khai Điềm đáp lại, mà khẩu khí kia lại mang chút gì đó để người không thể cự tuyệt.

Tuy âm thanh nhỏ nhưng trong đêm vắng, Bạc thị cùng Phạm thị lại nghe nhất thanh nhị sở, nên hách thêm một lần. Bạc thị không muốn để Phạm thị biết quá nhiều, liền quay sang Phạm thị mà thị uy: “Phạm lương viện cũng nên trở về rồi, đừng để điện hạ thấy được ngươi trong thời gian cấm túc lại ở nơi này.”

“Vâng, vậy tiện thiếp cáo lui.” Phạm thị giận không chỗ phát tiết vẫn phải nén lại phúc thân tiễn Bạc thị cùng Gia Luật Hy xong mới xoay người rời đi. Đợi đó, nhục nhã hôm nay nàng nhất định sẽ trả lại.

Bạc thị vừa đi vừa nói: “Niên cô nương thật có phúc khí, hoàng đệ cũng quá sủng nàng rồi.”

“Nàng ngủ rồi, hoàng tẩu khen nàng cũng chẳng nghe được.” Hắn nghe được tiếng tim nàng đập rộn, nghe được hô hấp khẩn trương của nàng, nhưng thấy nàng không đáp liền biết nàng muốn gì, vì vậy mới nói ra câu này.

Chỉ thấy Bạc thị khẽ gật đầu, “Hoàng đệ an tâm để nàng ở lại chỗ bổn cung là được.”

“Ân.”

Đến phòng, Gia Luật Hy cẩn thận đặt Niên Khai Điềm xuống giường, muốn cởi áo khoác giúp nàng lạ phát hiện nàng túm rất chặt. Bất đắc dĩ, hắn đắp chăn cho nàng xong, kéo sa liêm xuống rồi cùng Bạc thị ra ngoài. Vốn muốn cùng nàng nói thêm vài câu, nhưng lúc nãy lỡ nói dối nàng ngủ rồi, vì vậy đành rời đi thôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau