TRÙNG SINH CHI PHÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi phúc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lần nữa bắt đầu

Buổi sáng sớm, sương vẫn còn chưa tản trong không khí, ánh dương quang vẫn là mờ nhạt đã thấy có một nam tử đứng ở nguyệt môn Điềm viên. Chỉ thấy nam tử một thân y phục phổ thông hạt sắc, vải cũng là loại bình thường, nhìn qua không có gì bắt mắt, nhưng khí chất từ trên người hắn toát ra lại khiến người có thiện cảm nhưng e ngại đến gần vài phần.

Đỉnh đầu có một búi tóc gọn gàng được cố định bằng băng dải cùng màu. Tóc còn lại được xõa ra đen mượt như thác bay loạn trong gió sớm. Dược sương gỗ trên vai phải rộng của hắn cũng bị một phần tóc cuốn vào.

Trên mặt hắn có một băng dải trắng quấn quanh mắt, da thịt xung quanh băng dải còn lộ ra vết tích lòi lõm nhăn nhúm như là bị lửa thiêu qua vậy. Sóng mũi cao cao, đôi môi mỏng nhuận hồng khép hờ trông rất câu hồn, chỉ là hiện tại có chút tái nhợt có lẽ vì đứng ở bên ngoài khá lâu. Trên gương mặt hắn tràn đầy lo lắng hướng vào gian chính bên trong Điềm viên.

Một tay xuôi bên người nắm dây dược sương, một tay đặt trước bụng, nhưng mười ngón tay lại chăm chú nắm chặt không thả, thể hiện được khẩn trương của hắn. Đôi tai cũng là tập trung thính lực nghe tiếng động xung quanh.

Trong căn phòng lộng lẫy của gian chính Điềm viên, huân hương thơm ngát lưu chuyển trong bầu không khí khiến người thoải mái. Nhưng một nữ tử mười lăm vận y phục nha hoàn lại là sắc mặt khẩn trương. Nàng không ngừng nhúng khăn lụa vào nước, vắt khô, thay chiếc khăn lụa trên trán của nữ tử nằm trên giường.

Nữ tử đang nằm trên giường chừng mười lăm tuổi, sống mũi cao cao, hai gò má tái nhợt cao gầy, nghe được tiếng nước động truyền vào trong tai, các ngón tay của nàng khẽ động. Hàng mi vong vuốt khẽ mấp máy, đôi môi mỏng khô khốc cũng nhẹ nhàng nhấp, chiếc cằm nhọn cũng vì vậy mà khẽ động.

“Nước...nước.” Âm thanh hư nhược lại có chút khàn khàn do cổ họng khô.

Tiểu nha hoàn nghe được lập vui mừng chảy nước mắt lập tức chạy đến bên bàn tròn bên ngoài thính tử, châm một tách trà lại chạy trở về bên giường. Nàng cẩn thận nâng tiểu thư của mình lên đưa nước đến môi của nàng.

“Tiểu thư, nước đây nước đây, người từ từ uống nhuận hầu.”

Nữ tử bên giường mở to đôi mắt sáng ngời như sao nhìn tiểu nha hoàn không chớp mắt. Đôi môi khô khốc lại động: “Ta đang ở đâu?” Mặc kệ ly nước bên môi mình, nàng vẫn là mang suy nghĩ trong lòng ra để hỏi trước.

Tiểu nha hoàn lau nước mắt, sụt sịt mũi nói: “Tiểu thư đang ở trong phòng a, người thật làm nô tỳ lo lắng chết.” Nói xong nàng lại khuyên nhủ: “Tiểu thư dùng chút nước trước đi.”

Nữ tử mở môi nhấp một ngụm, lại tiếp một ngụm, cuối cùng vì khát mà uống cạn sạch ly trà ấm. Nàng đảo tròng mắt nhìn xung quanh phòng lại một lần nữa nhìn tiểu nha hoàn của mình.

Dung mạo này, dáng vẻ này của tiểu nha hoàn nhắc nhở nàng một chuyện, chính là bản thân trùng sinh. Chỉ là nàng vẫn không tin tưởng hỏi: “Thước nhi, có phải Thước nhi không?” Tay nàng không tự chủ giơ lên, áp hai lòng bàn tay lên đôi gò má ửng hồng thấm đẫm nước mắt của Thước nhi.

“Là nô tỳ a, tiểu thư người làm sao?” Thước nhi có chút không hiểu đáp, nhưng nàng lại rất nhanh thì sợ hãi. Sẽ không phải tiểu thư hôn mê một ngày liền cái gì cũng quên chứ.

Nhịn không được nữ tử lại ôm lấy Thước nhi khóc rống một trận thật to.

Đời trước, Thước nhi trước đại hôn của nàng năm ngày liền mất tích, khi tìm được liền đã đoạn khí rất lâu rồi. Thi thể lạnh ngắt có thể do nơi đó lạnh nên vẫn chưa phân hủy, được tìm thấy ở trong hang cụt của một vách núi hoang vu, mà trên thân thể một sợi chỉ cũng không có chứ đừng nói đến y phục. Thứ nàng thấy trên người nàng(TN) chỉ có vết xanh tím đáng sợ thôi, mà lúc đó nàng(TN) vẫn còn mở to mắt.

Sau đó vụ án này mang lên quan phủ truy tra rất lâu cũng không có biện pháp tra ra được, hai năm sau liền khép lại (Luna: cái này nữ chủ không biết). Thước nhi chết không minh bạch khiến nàng cảm thấy rất có lỗi khi đêm đó bảo nàng ta xuất phủ giúp mình mua trà sơn tra.

Hiện nàng lại lần nữa được nhìn thấy Thước nhi rồi. Nếu như Niên Khai Điềm nàng đã trùng sinh liền sẽ không được những chuyện kia phát sinh nữa.
Thước nhi thấy tiểu thư như vậy bản thân rất là khó hiểu, lại sợ hãi đến tim sắp rơi ra ngoài. Nàng luôn miệng hỏi nhưng tiểu thư không đáp mà chỉ có khóc lóc không ngừng.

“Tiểu thư, người đừng dọa nô tỳ sợ a.”

Rất lâu sau, Niên Khai Điềm mới sụt sịt mũi buông Thước nhi ra, nàng đưa tay lên lau nước mắt, hỏi: “Người nào mang ta trở về?”

Nàng nhớ được đây là sự kiện nào. Năm nàng mười bốn tuổi, nàng vì muốn theo phụ thân đi áp tiêu nhưng phụ thân không cho nên nàng vừa tuyệt thực vừa đứng dưới mưa để phụ thân động tâm. Đáng tiếc dù cho nàng làm thế nào phụ thân cũng không có đáp ứng.

Mà thực ra, nàng muốn đi áp tiêu cũng không phải vì có hứng thú với nó, nàng chỉ là muốn cùng đại sư huynh Hứa Bộ Nam có thêm thời gian tiếp xúc mà thôi. Đời trước hắn chính là nam nhân nàng yêu thương nhất, cũng là trượng phu của nàng.

Phụ thân nàng Niên Sở Hoằng cùng mẫu thân nàng Khúc thị chỉ có mỗi một nữ nhi là nàng. Nàng chính là thiên kim của Niên gia tiêu cục, là nữ nhân có phúc nhất trong miệng của toàn bộ bách tính ở Lan châu này.

Năm nàng mười lăm tuổi, phụ thân nhận một chuyến áp tiêu lần đó liền không bao giờ trở về nữa. Không chỉ là phụ thân, mà tất cả huynh đệ cũng không một người trở về trừ Hứa Bộ Nam cùng nhị sư huynh Lý Sử Thành một thân thương đến sắp tàn phế, bọn họ là được người qua đường giúp chữa thương rồi đưa về tiêu cục. Đương nhiên tiêu cũng bị sơn tặc cướp trọn, tiêu cục còn bồi thường không ít bạc cho tiêu chủ còn mắc không ít nợ.

Chính vì chuyện này mẫu thân chưởng quản không nổi, kèm theo đang hoài thai cùng tin tức phụ thân mất nữa sức khỏe ngày một không tốt. Chiếu theo lý phải nhanh chóng chọn ra người để chưởng quản tiêu cục, nhưng Niên gia không có nam nhi, mà nàng lại không biết những thứ này.

Điều này cũng có nghĩa là người được chọn phải là nữ tế của Niên gia, phải thú nàng. Mà nàng sớm thầm thương trộm nhớ Hứa Bộ Nam đương nhiên người chọn không ai khác ngoài hắn rồi.

Sau ba năm thủ tang, nàng gả cho hắn. Nói là gả thực chất hắn là phải ở rể Niên gia. Hắn vốn là một tiểu hài tử nhà rất nghèo, trong nhà chỉ có hắn cùng nãi nãi. Phụ mẫu nàng thấy vậy liền thu nhận làm đồ đệ đến hiện tại. Sau khi nãi nãi hắn qua đời hắn liền đến Niên gia ở đến hiện tại.

Chỉ là Niên phủ tao ương không ngừng, ba năm thủ tang qua đi, cứ nghĩ mẫu thân sinh được đệ đệ Niên Tiêu Kiên cùng nàng gả được cho Hứa Bộ Nam là xong. Không nghĩ tới đệ đệ trong một lần chơi đùa ngã xuống hồ chết đuối.Và cái chết của đệ đệ là xảy ra bốn ngày sau đại hôn của nàng, sau ngày tìm được xác của Thước nhi một ngày. Mẫu thân chịu không nỗi cũng ôm bệnh qua đời. Nàng ở Niên phủ như một cái xác không hồn cho đến mười ngày sau bản thân cũng bị hạ độc chết.

Khi mở mắt chính là lúc này rồi. Nàng cũng giống Thước nhi, chết không minh bạch, không biết người hại bản thân là ai. Nếu lão thiên gia đã để nàng trùng sinh, nàng liền truy tra đến cùng quyết không để tiêu cục cùng thân nhân tao ương.

Nghĩ đến đây, đôi mắt ngập hàn khí mở to nhìn về một phương, mười ngón tay của nàng chậm rãi xiếc chặt, túm lấy nệm dày. Nếu nhìn kỹ còn có thể thấy được hai tay nàng đang run.

Thước nhi nghe tiểu thư nhà mình hỏi như vậy lại phô thái độ chanh chua ngày thường, âm thanh cũng nâng cao không ít: “Còn không phải tên hạt tử Lương Tuấn Hy kia sao?”

Hễ nhắc đến tên ngốc Lương Tuấn Hy thì hỏa nộ của nàng lại sôi sùng sục bên trong máu. Tên hạt tử đó suốt ngày bám lấy tiểu thư không dứt. Đã sớm nói là tiểu thư chỉ thích mỗi Hứa sư huynh thôi thế mà hắn lại cứ cố chấp không từ bỏ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu lần này không nhờ hắn nàng sẽ không thể kịp thời nâng tiểu thư trở về a. Lại nói, do có hắn ở nên mới kịp thời mang tiểu thư từ quỷ môn quan trở về.

Chỉ là tiểu thư không thích hắn thì nàng cũng không thích hắn.

“Lương Tuấn Hy...” Niên Khai Điềm lẩm bẩm niệm cái tên này, tay nàng giơ lên, đặt lưng ngón tay lên trên trên hai phiến môi khép hờ. Mày liễu khẽ chau suy nghĩ suy nghĩ…

Thước nhi mạnh đứng dậy, nộ khí bừng bừng chống hông quát: “Đúng a, cái tên đó thật khiến người chướng mắt a. Hắn đứng ở cửa viện chúng ta không chịu rời đi. Nếu không phải Hoa nhũ nương cùng phu nhân đến khuyên sợ là đêm qua hắn cũng không chịu về a.”

Nói đến đây nàng như nhớ lại gì đó lập tức nâng cao váy dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi phòng. Đứng cách cửa một đoạn nàng chống hông, một tay chỉ ra hướng nam tử đứng ở ngoài nguyệt môn mắng.

“Ngươi lại đến? Tiểu thư sẽ không gặp ngươi đâu, ngươi mau trở về đi.”

Nói xong nàng cũng không quên xua xua đuổi đuổi, vẻ mặt còn là gặp thứ gì chướng mắt lắm vậy. Nghĩ không ra sáng như vậy hắn đã xuất hiện ở nơi này rồi, thật là...dù biết hắn si tình nhưng tiểu thư không thích nha, nàng cũng không có cách khác a.

Nam tử này tất nhiên là Lương Tuấn Hy rồi. Hắn không được Niên Khai Điềm chuẩn cho bước vào viện nên chỉ còn cách đứng ở ngoài nguyệt môn đợi tin tức của nàng thôi.

Niên Khai Điềm biết được Lương Tuấn Hy ở bên ngoài liền hơi nâng giọng nói, trong âm thanh mang theo chút mệt mỏi cùng bất đắc dĩ: “Thước nhi, để hắn tiến đến.”

- --Phân Cách Tuyến Luna Huang---

Lưu ý lưu ý, truyện không có yếu tố báo thù, nàng nào thích thì nhảy hố nha

Chương 2: Tính tình đại biến

Một câu “để hắn tiến đến” của tiểu thư khiến Thước nhi há hốc miệng không ngậm lại được. Rất nhanh lại hồi qua thần chạy vào bên giường nói: “Tiểu thư, người sao lại để hắn tiến đến a?” Chẳng phải tiểu thư rất không thích hắn sao? Vì sao đột nhiên sẽ để hắn tiến viện còn tiến thất a?

Lương Tuấn Hy vốn là khẩn trương Niên Khai Điềm, hắn sớm sớm đã đến đây đợi rồi. Do hắn không có thị giác nên những giác quan khác rất nhạy. Lúc Niên Khai Điềm tỉnh lại hắn liền đã biết, hắn còn nghe được nàng khóc nữa. Điều này làm hắn càng khẩn trương hơn không ít.

Đến khi nghe được nàng để hắn tiến thất, hắn đây chính là thụ sủng nhược khinh. Bình thường nàng chỉ cho hắn sắc mặt tốt một chút khi ở trước mặt lão gia phu nhân thôi. Mặc kệ là gì, được tiến thất là tốt lắm rồi.

Không nghĩ gì nhiều hơn nữa, hắn lập tức nhấc chân đạp cước bộ tiến viện. Tuy nhìn không thấy nhưng viện này đối với hắn chính là thuộc nằm lòng. Từ nhỏ hắn sống ở Niên phủ, từng nhánh hoa ngọn cỏ trong Niên phủ hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay, nên không cần bàn đến Điềm viên là nơi ở của người trong lòng hắn.

Niên Khai Điềm đích xác đời trước rất chán ghét Lương Tuấn Hy, thậm chí là hận hắn. Nhìn thấy hắn nàng chính là nhìn thấy hàng vạn chữ phiền. Chỉ là khi nàng mở mắt trùng sinh, nghe được tên của hắn, nàng biết được bản thân nợ hắn rất nhiều.

Lương Tuấn Hy vốn là nhi tử của Lương quản gia cùng Hoa nhũ mẫu, hắn lớn hơn nàng năm tuổi. Hắn rất thông minh nên được phụ mẫu nàng yêu thích. Phụ thân mỗi lần đi áp tiêu đều là tìm y sư tốt để chữa mắt cho hắn, tiếc thay không ai chữa được bởi đó là do ngọn lửa trong hỏa hoạn làm mù.

Lương quản gia là người biết chữ nghĩa, lại tinh thông y dược, đáng tiếc ngón tay bị mất nên không thể bắt mạch. Chỉ là Lương Tuấn Hy cùng đệ đệ hắn Lương Vân Kha lại thừa hưởng được phần y thuật kia. Phụ thân để hai huynh đệ hắn làm lang trung trong phủ, mà Lương Vân Kha sẽ luôn là xuất hành theo đoàn áp tiêu. Điều này cũng có nghĩa đời trước Lương Vân Kha cũng mất cùng phụ thân nàng.

Nghe mọi người trong phủ nói, lúc mẫu hoài thai nàng, mỗi ngày hắn(LTH) đều đến hôn lên bụng của mẫu thân. Mẫu thân muốn sinh nam hài đương nhiên sẽ càng thương yêu hắn, chỉ là nàng chính là nữ hài nha. Khi nàng chào đời, hắn vẫn mỗi ngày đến đều là hôn lên mặt nàng.

Lúc đó mẫu thân đã từng nói đùa qua một câu ‘sau này Điềm Điềm lớn lên ta gả cho Tuấn Hy có được không’, hắn không chút do dự gật đầu vui vẻ đáp ứng. Kể từ đó, hắn luôn ôm mộng nàng chính là vị hôn thê của hắn, nên mặc nàng khi dễ ra sao cũng không hề có chút phản kháng nào.

Nàng còn nhớ đời trước hắn từng quỳ xuống thỉnh phụ mẫu gả nàng cho hắn, nhưng phụ mẫu thấy nàng không thích hắn nên đã do dự. Mẫu thân bảo lúc đó chỉ là thuận miệng nói đùa bảo hắn không nên lưu tâm. Phụ thân lại dùng lý do hắn là trưởng tử Lương gia không thể ở rể mà Niên gia toàn nữ hài nên không thể gả được.

Lúc phụ thân mất, mẫu thân vì muốn bảo trụ tiêu cục đã gả nàng cho Hứa Bộ Nam mà nàng cũng chính là tình nguyện gả. Đó cũng là lúc hắn rời khỏi Niên phủ, không ai biết hắn đi đâu, mà nàng cũng không bận tâm đến điều đó.

Chỉ là đêm tân hôn của nàng, Hứa Bộ Nam vẫn còn ở bên ngoài tiếp khách nhân đã thấy hắn không biết từ đâu xông vào tân phòng kéo tay nhất quyết bắt nàng theo hắn rời đi. Nàng cố chấp không chịu, thế là hai bên dằn co rất lâu.

Đúng lúc Hứa Bộ Nam trở về thấy được, cho rằng nàng cùng hắn có gian tình phất tay áo bỏ đi. Từ đó, Hứa Bộ Nam không có đến phòng nàng nữa khiến nàng càng hận Lương Tuấn Hy thấu xương.

Sau đó sáu ngày Hứa Bộ Nam liền muốn thú đường muội của nàng Niên Tuệ Nhàn vào cửa. Qua sự kiện trên cũng không ai dám phản đối kể cả mẫu thân nàng, là do tại đêm tân hôn nàng cùng nam nhân dây dưa không rõ trong tân phòng trước.

Đến ngày nàng bị hạ độc, chỉ thấy Lương Tuấn Hy một lần nữa xông vào phòng của nàng. Một miệng hắc huyết nàng phun hết lên bộ y phục bạch sắc viền thâm tử sắc của hắn, trước khi nàng đoạn khí nàng nghe được hắn gọi nàng ‘Điềm Điềm’. Đó cũng là lần đầu tiên nàng nghe được hắn gọi tên mình.

Mà điều buồn cười nhất đó là, khi đoạn khí nàng là nằm trong lòng Lương Tuấn Hy, kẻ nàng ghán ghét câm hận nhất, mà không phải vị trượng phu nàng một lòng mong đợi yêu thương. Nghĩ đến đây nàng khẽ lắc đầu loại bỏ suy nghĩ kia, đời này nàng sẽ tuyệt không để những bất hạnh kia xảy ra với mình nữa.

Lúc này Lương Tuấn Hy cũng đã tiến thất, hắn chậm rãi bước đến cách giường bốn bước chân, cung kính chấp tay cúi người: “Đại tiểu thư hảo.”Niên Khai Điềm đưa mắt nhìn hắn, gương mặt đầy thân thuộc kia khiến nàng hổ thẹn. Nàng muốn mở miệng nói nhưng lại chừng chờ không thể phun được chữ nào ra miệng. Ngày thường nàng hay gọi hắn là hạt tử, nhưng giờ nàng lại không thể gọi như vậy nữa, nàng cũng không biết nên gọi hắn là gì cho tốt.

Nghĩ đến những chuyện hắn vì nàng hy sinh không ít mà nàng lại đối xử với hắn như vậy, bỗng chốc mặt nàng đỏ bừng vì thẹn. Đầu chôn thấp nhìn tấm chăn bông dày đang đắp ở chân mình, đôi tay đan vào nhau, cắn cắn môi đầy lúng túng.

Thước nhi nhìn thấy một màn như vậy vội đứng bên giường, hơi khom thắt lưng xuống nhắc nhở tiểu thư: “Tiểu thư...” Đây là thái độ gì nha, chẳng phải tiểu thư sẽ chỉ có thái độ này khi đứng ở bên Hứa sư huynh thôi sao.

Lương Tuấn Hy không nghe được nàng mắng hắn, ngược lại phòng yên tĩnh, sáng sớm cũng yên tĩnh nên nghe được tiếng tim nhảy của nàng hắn cũng rất ngạc nhiên. Chỉ có khi bá phụ bá mẫu vì hắn mà mắng nàng thì nàng mới tức giận đến tim đập mạnh như vậy a. Hiện là nàng bảo hắn tiến thất, hắn không có tự tiện, làm sao nàng sẽ giận thành bộ dạng này. Đương nhiên hắn vẫn giữ tư thế khom lưng không hề thay đổi đợi nàng nói.

(Luna: Chỗ này ta phóng đại sự thật một chút, hy vọng các nàng đừng ném đá)

Niên Khai Điềm lúng túng nói: “Được rồi, nói, ngươi đến đây làm gì?” Vẫn là không nên xưng hô tránh bản thân lại bối rối!

Lương Tuấn Hy thẳng thắt lưng, hạ hai tay xuống, mặt hắn hướng về phía nàng nói: “Đại tiểu thư hôn mê nên ta cố ý đến thay tiểu thư bắt mạch.” Trong lòng hắn lại thêm một kinh hỉ, nàng cư nhiên không mắng hắn nha, hôm nay cho dù là để hắn chết hắn cũng là cam tâm tình nguyện.

“Được rồi, bắt mạch đi.” Niên Khai Điềm nằm lại xuống giường đưa tay ra để hắn bắt mạch.

Tại chỗ, Lương Tuấn Hy quỳ một chân xuống đất, đặt dược sương trên đất. Đưa đôi tay to chai sạn vào trong dược sương lấy mạch chẩm cùng chỉ. Do nàng không cho hắn đến gần, bảo hắn phải giữ cự ly cách nàng ba bước chân.

Thước nhi lại nhanh chóng tiếp nhận mạch chẩm đặt dưới tay của Niên Khai Điềm rồi lại muốn cầm chỉ buộc vào cổ tay nàng. Chỉ là nghe nàng nói:“Không cần phiền phức như vậy đâu.” Là do đời trước nàng không thích hắn nên đương nhiên cũng sẽ không để hắn chạm vào bản thân. Thế lúc nàng bệnh liền để Lương Tuấn Hy thông qua chỉ mà chẩn mạch cho nàng. Mà hắn cũng rất cố chấp, Lương Vân Kha thì không nói đến cả Lương quản gia chẩn cho nàng hắn cũng không an tâm, muốn tự bản thân chẩn bằng được. Cũng may nàng rất ít bị bệnh.

Động tác của Thước nhi ngừng lại, đôi mắt mở to đến cực điểm nhìn lên gương mặt có chút tái nhợt của tiểu thư nhà mình. Tiểu thư vì sao xảy ra biến hóa lớn như vậy a, chỉ là hôn mê một đêm liền thành như vậy sao?

Không chỉ có Thước nhi mà đến Lương Tuấn Hy cũng là bất khả tư nghị. Hắn lúng túng đến nổi không biết nên làm thế nào cho phải a. Tay không tự chủ đưa lên sờ sờ chóp mũi.

“Còn không nhanh chẩn mạch đi, ta còn đến thỉnh an mẫu thân a.” Niên Khai Điềm hiểu được lý do bọn họ kinh hách, nếu nàng không trùng sinh nàng cũng sẽ không thay đổi lớn như vậy đâu, chỉ là không tiện giải thích với họ.

“A.” Ứng một tiếng, Lương Tuấn Hy cầm dược sương đứng lên, tiến lên vài bước đến bên giường. Lại lần nữa quỳ một chân bên giường, đặt dược sương lên đất. Tim cũng theo đó dần dần đập mạnh, cận nàng như vậy a, hắn có thể nghe được tiếng hô hấp của nàng.

Bàn tay to của Lương Tuấn Hy tiến gần đến cổ tay của Niên Khai Điềm lại có chút do dự không dám chạm. Bàn tay run run cách cổ tay chỉ chừng hai tấc mà thôi. Tâm hắn nhảy đến vô pháp khống chế tiết tấu, hô hấp cũng theo đó mà tăng lên, đôi gò má cũng nhiễm hồng một mảnh.

Chạm vào nàng, đây là đến nằm mơ hắn cũng không có khả năng. Đương nhiên hắn cũng từng có ý nghĩ như vậy, không nghĩ đến sẽ thực sự có một ngày như vậy. Hôm qua nâng nàng trở về hắn cũng phải dùng chăn to bọc kín người nàng, tuy là được cận nàng hơn thường ngày nhưng lúc đó lo lắng an nguy của nàng nào có cảm giác như hôm nay. Nghĩ lại cũng có chút khẩn trương.

Thước nhi đứng thẳng thắt lưng quát dẹp đường: “Không nghe tiểu thư nói gì sao, nhanh tay một chút.”

“Được được.” Lương Tuấn Hy hồi qua thần, hít một hơi sâu hắn liền dũng cảm chạm tay vào cổ tay của người trong lòng.

Chỉ là khi đầu ngón tay chạm đến cỗ da thịt mềm mại ấm áp, ngón tay rút một cái lại an tĩnh đặt lên. Hắn cố để bản thân bình tâm để có thể chẩn mạch chính xác nhất nhưng vô pháp, trái tim kia không nghe theo hắn đã đành, hiện lý trí cũng không thể tập trung được a.

Mạnh rút tay về, hắn lại mở thanh đầy tiếc nuối: “Vẫn là nên cột dây thôi.”

Thước nhi trừng mắt hắn hừ hừ vài cái rồi lại quay sang Niên Khai Điềm: “Tiểu thư, nô tỳ giúp người cột dây.”

“Ân.” Niên Khai Điềm nhìn thấy vẻ mặt kia của Lương Tuấn Hy có chút buồn cười, nàng phì ra một tiếng thật nhỏ. Thước nhi cậm cụi giúp nàng cột dây nên không để ý nhưng Lương Tuấn Hy lại nghe được thanh thanh sở sở a, chỉ là hắn không dám tin.

Chẩn qua mạch, Lương Tuấn Hy chậm rãi nói: “Đại tiểu thư chỉ cần nghỉ ngơi bồi bổ vài ngày liền không có việc gì nữa. Ta trước lui xuống chuẩn bị ít dược cho đại tiểu thư.”

“Được.” Niên Khai Điềm ứng một tiếng để hắn lui ra ngoài.

Chương 3: Tự hứa thay đổi

Sau khi Lương Tuấn Hy cầm dược sương rời đi, Niên Khai Điềm thở một hơi thật dài rồi phân phó Thước nhi còn đang đứng ngẩng ngơ không hiểu chuyện ở một bên: “Thay ta mặc y phục, ta muốn đi thỉnh an mẫu thân.”

“Vâng.” Thước nhi rất nhanh khôi phục lại tinh thần lập tức chạy đến tủ quần áo vì tiểu thư lấy y phục. Trong lòng nàng vẫn là chứa đầy dấu chấm hỏi, tiểu thư sẽ đối tốt với tên hạt tử kia sao?

Một lát sau đôi chủ tớ đồng loạt ra khỏi viện tiến đến viện của Khúc thị.

Do Niên Khai Điềm là đại tiểu thư của tiêu cục nên y phục của nàng không như tiểu thư khuê các thông thường mà có phần thiên về dễ hoạt động một chút. Tay áo hẹp được cột lại bằng chỉ ở cổ tay, bên thắt lưng cũng không có dây vải rườm rà, càng sẽ không có túi hương hay ngọc bội gì cả, váy dài trên mắt cá một chút.

Nàng cũng không sử dụng hài thêu như nữ tử mà vận ngoa tử như nam nhân, chỉ là ngoa tử của nàng bạch sắc được thêu hoa rất đẹp khác với những đôi ngoa tử hắc sắc của nam nhân.

Tóc cũng không oản kiểu tiểu oa nữ chưa làm lễ cập kê mà lại tất cả cột cao thành một bó, hai bên tai có hai lọn tóc thả tự do. Gió thổi, vài sợi tóc bay lên mặt khiến cho gương mặt vốn thanh tú của nàng trở về xinh xắn động nhân. Cước bộ nhanh chóng dứt khoác lại hữu lực hoàn toàn không giống như người mới hôn mê tỉnh lại.

Thước nhi đi ở phía sau, tuy luôn theo sát cước bộ của tiểu thư nhưng trong đầu nàng lúc này thập phần trống rỗng. Bình thường tiểu thư vì lấy lòng Hứa sư huynh nên cố ý ăn vẫn như các tiểu thư khuê các, phu nhân cùng lão gia chuẩn bị những y phục này, tiểu thư đến nhìn cũng không nhìn, chứ đừng nói đến là như hiện nay mặc cả lên người.

Đến cùng là vì sao a, vì lý do gì vừa tỉnh lại sẽ có sự thay đổi lớn như vậy a?

Do mất tập trung nên khi Niên Khai Điềm dừng cước bộ mà Thước nhi vẫn bước. Rất nhanh liền cả người chạm vào lưng của Niên Khai Điềm khiến Thước nhi hoảng hồn lùi lại một bước cấp cấp nói: “Tiểu thư người không sao chứ, đều là do nô tỳ không tập trung mà ra.”

Niên Khai Điềm bị đụng nào có chút chao đảo, lại rất nhanh đứng thẳng người nhìn người trước mặt mình. Tròng mắt của nàng như nước trên mặt hồ vậy, tĩnh lặng không chút gợn sóng chỉ là an tĩnh quan sát mà thôi.

Nữ tử trước mặt nàng ăn vận như tiểu thư khuê các, một thân y phục quất sắc, tay áo rộng dài bay trong gió. Ngũ quan tú lệ, với nàng mà nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Đây chính là đường tỷ của nàng Niên Thanh Nhạn, lớn hơn nàng hai tuổi là đại nữ nhi của nhị thúc nàng, cũng là nhị tiểu thư của Niên phủ. Nhị thúc nàng vốn là thương gia, nhưng trong một lần buôn bán thất bại nên chuyển đến Lan châu cùng phụ thân áp tiêu. Mọi người trong phủ gọi nàng là đại tiểu thư đã quen thế nên cũng không có thay đổi cách xưng hô mà gọi nàng ta là nhị tiểu thư.

Đời trước quan hệ của nàng cùng vị đường tỷ này chính là dừng lại ở mức nhìn mặt rồi bước qua. Hai người rất ít khi nói chuyện cùng nhau bởi nàng ta không thích nàng. Mà tính cách của nàng ta lại trầm lặng nên không ai đoán được cách nghĩ trong lòng của nàng ta.

Mà bản thân nàng cũng không thể hiểu được vì sao nàng ta lại không thích mình. Đời này trùng sinh, nàng đoán có lẽ vì tính cách của nàng quá bát nháo lại ương bướng nên nàng ta không thích chăng?

Điều này không quan trọng, quan trọng chính là nàng ta được tin nhị thúc nàng quan đời liền đóng cửa trong viện tịnh tu không màn thế sự. Chỉ là trước ngày nàng trúng độc liền nghe nói nàng ta ngã giếng mà chết. Còn nguyên nhân thực sự thế nào nàng cũng không biết, sợ là cũng chết không minh bạch như nàng đi. Một người hảo đoan đoan lại trầm lặng không gây thù kết oán làm sao đột nhiên sẽ chết a.
Mà nàng ta lại còn là người hành sự cẩn thận thế nên càng không có chuyện đi đứng không tốt ngã giếng chết. Vì thế nàng tuyệt đối không tin tưởng, chỉ là lúc đó nàng cũng không lưu tâm mấy chuyện này cho lắm, đời này đột nhiên lại có chút hiếu kỳ.

Bên kia Niên Nhạn Thanh cũng chính quan sát Niên Khai Điềm, trong mắt trái lại mất đi sự bình tĩnh vốn có, tròng mắt gợn sóng lăn tăn nổi lên. Chỉ qua một đêm nàng ta sẽ thay đổi thành như vậy sao? Chỉ là lúc nãy nhìn cước bộ cũng như thường ngày, nếu không có bộ y phục này nàng cũng sẽ không dám tin tưởng a.

Hai người nhìn nhau qua đi nửa buổi, ngay lúc Niên Nhạn Thanh khôi phục lại tinh thần chuẩn bị rời đi thì đã nghe Niên Khai Điềm mở miệng chủ động chào hỏi: “Đường tỷ hảo.”

Đè nén cổ kinh hách trong lòng xuống, Niên Nhạn Thanh cũng gật đầu nhỏ nhẹ hồi âm: “Đường muội hảo.” Từ lúc đến đây chưa bao giờ nàng cùng nàng ta nói câu nào, vì sao lại chủ động mở miệng nha. Chỉ có ba chữ nhưng lại khiến nàng hiếu kỳ vô pháp đè nén kinh hách.

Niên Khai Điềm nhoẻn miệng tinh nghịch cười: “Đường tỷ đang muốn đi đâu a? Muội đang muốn đến thỉnh an mẫu thân, nếu là tiện đường liền cùng đi.”

Nghĩ nghĩ, nàng cũng chính là muốn đến thỉnh an bá mẫu, thế nên không do dự liền đáp ứng: “Ân, vậy liền cùng đi.” Trong mắt nàng hiện lên một tia khinh thường nhợt nhạt. Miệng thì bảo thỉnh an mẫu thân, sợ là đến quấy rối đi.

Đoạn đối thoại của hai người chỉ có bấy nhiêu những cũng đã là rất nhiều rồi. Cả hai sóng vai mà đi, không ai nói với ai thêm câu nào nữa.

Thước nhi lại tiếp tục thụ thêm một kinh hỉ, tiểu thư đúng thực biến đổi sau một đêm nha. Cũng may tiểu thư không có đổi thành chán ghét nàng, chính như vậy là được rồi.

Khi đến viện Khúc thị chính đang muốn đến thăm nữ nhi đang còn hôn mê. Chỉ khi nghe Hoa nhũ mẫu vào báo Niên Khai Điềm cùng Niên Nhạn Thanh đến thỉnh an thì nàng vui mừng không ngớt chạy ra ngoài.
“Điềm Điềm đã tỉnh.”

“Mẫu thân...” Niên Khai Điềm nhìn thấy Khúc thị cả người xúc động lao vào ôm chặt lấy nàng ta, kiềm nén không nỗi mà bật khóc tu tu.

Khúc thị rất là không giải thích được, nhưng cũng vì lo lắng cho nữ nhi mà không ngừng ôm lấy nàng an ủi: “Điềm Điềm ngoan đừng khóc, phụ thân của ngươi đi áp tiêu nguy hiểm, võ công của ngươi lại không cao lo lắng an nguy của ngươi mới không cho ngươi đi a.”

Nhưng Niên Khai Điềm vẫn là dùng tiếng khóc kia để đáp lời. Đời trước chính vì sự ương bướng của nàng khiến cho mẫu thân phiền phức thật nhiều, đời này nàng không muốn tái diễn nữa. Nàng phải ngoan, phải giúp phụ mẫu thân suy nghĩ cho tiêu cục, cho Niên gia.

Hoa nhũ nương nhìn Thước nhi như muốn hỏi, sáng giờ đã xảy ra chuyện gì. Thước nhi chỉ là nhún vai tỏ vẻ bản thân cũng không biết.

Lát sau Niên Khai Điềm ngừng khóc, mới sụt sịt mũi nói: “Mẫu thân đã dùng qua tảo thiện?” Một câu nói thốt ra chính là không liên quan đến chủ đề Khúc thị nói, càng không liên quan đến chuyện khóc lóc làm nũng nãy giờ khiến mọi người như rơi vào vực sâu không đáy.

Khúc thị mỉm cười dịu dàng nói: “Vẫn chưa, đang muốn đến cùng ngươi dùng a. Nếu là vừa khớp ngươi cùng Nhạn nhi cũng tới liền cùng dùng thôi.” Nàng nghĩ do nữ nhi tuyệt thực nên tỉnh lại mới muốn ăn như vậy, thôi thì xem nhưng những chuyện khác đều chưa từng xảy ra đi.

Lúc này Niên Nhạn Thanh ở một bên mới bước đến khom người thỉnh an: “Bá mẫu an hảo.”

“Nha đầu này, mỗi sáng đều đúng giờ như vậy.” Khúc thị cười ngọt ngào, vươn tay nắm lấy tay của Niên Nhạn Thanh kéo đến bên cạnh mình: “Nào, cùng dùng tảo thiện thôi.”

“Bá mẫu, ta...” Niên Nhạn Thanh vốn là muốn từ chối. Mẫu nữ người ta dùng cơm nàng ở lại làm gì a.

Niên Khai Điềm cũng mở miệng giữ người: “Đều là người một nhà đường tỷ không cần khách sáo như vậy.” Nhị bá mẫu vì sinh Niên Tuệ Nhàn mà qua đời, thế nên Niên Nhạn Thanh đối với mẫu thân nàng như sinh mẫu vậy. Mà mẫu thân cũng vì vậy nên yêu thương tỷ muội nàng ta không khác gì nàng cả.

“Điềm Điềm nói đúng a, cũng đã lâu như vậy rồi người vẫn khách sáo như vậy.” Khúc thị mỗi tay kéo một người, lôi đến bên bàn tròn trong thính tử.

Niên Nhạn Thanh cũng hết cách, chỉ có thể ‘vâng’ một tiếng thuận thế ngồi theo thôi. Mẫu thân qua đời lúc nàng còn nhỏ, đến dung mạo của mẫu thân nàng cũng là không nhớ rõ nữa rồi. Thế nên đối với Khúc thị nàng vẫn luôn rất hiếu kính tựa như xem nàng ta là thân mẫu của mình vậy.

Hoa nhũ nương nghe được như vậy liền lập tức cung kính lui xuống trù phù phân phó người dọn tảo thiện.

Chương 4: Cảm tạ khó nói

Khi Hoa nhũ nương bước đến trù phòng chính thấy Lương Tuấn Hy đang ngồi trước một lò nhỏ, tay cầm một cây bồ phiến dơ bẩn đun dược. Gương mặt tuấn tú kia hiện lên một sự nghiêm túc cẩn thận, mọi âm thanh ồn ào dưới trù phòng phản phức cũng không thể làm ảnh hưởng đến hắn vậy.

Không kiềm được lòng, nàng cầm khăn tay bước đến giúp hắn thấm mồ hôi trên trán, cũng không quên mở miệng trách móc vài câu: “Ngươi a, một đại nam nhân có người nào lại xuống trù phòng, chuyện này để hạ nhân làm là được rồi.” Nàng đương nhiên biết hắn vì ai mà làm rồi, chỉ nàng không nhẫn tâm nhìn thấy hắn như vậy thôi.

“Nương!” Lương Tuấn Hy đổi lại mỉm cười quay sang Hoa nhũ nương. Hắn đứng lên kéo nàng ngồi xuống ghế ban nãy mình ngồi: “Chúng ta không phải cũng là hạ nhân sao, lại nói cha cùng nhị đệ chẳng phải cũng tự xuống trù phòng đun dược sao?”

Hoa nhũ nương triệt để á khẩu, mắt nàng chớp chớp nhìn hắn một lúc lại muốn đứng lên, nhưng lại bị đôi tay to của hắn đặt ở hai vai dùng đạo lực không lớn ấn xuống ghế, thế nên liền mở miệng đuổi người: “Ngươi xem ngươi, cả người đều là mồ hôi, để ta giúp ngươi, ngươi ra ngoài đi.”

Khóe môi của Lương Tuấn Hy cong loan, bật ra tiếng cười khẽ: “Dược cũng sắp xong rồi, trái lại nương xuống trù phòng vì việc gì nha?” Tay hắn cũng không rảnh rỗi mà là vì Hoa nhũ nương bóp vai.

Hoa nhũ nương như bừng tỉnh đại ngộ một dạng, khẽ trách hắn: “Đều do ngươi cả, nương bảo người dọn tảo thiện a, suýt chút nữa là quên mất chuyện này.” Nàng lại giúp hắn cho thêm một cây củi vào trong lò lửa nhỏ.

Lương Tuấn Hy nghe vậy liền quay sang đám người có mặt trong trù phòng: “Tảo thiện mọi người chuẩn bị xong liền dọn đến viện của bá mẫu a.” Âm thanh nghe như chỉ là nhắc nhở, không hề có chút ra lệnh nào.

Mọi người cũng vui vẻ ứng tiếng. Trong phủ này, ngoài đám chủ tử ra, người đắc nhân tâm nhất chính là Lương Tuấn Hy. Hắn vừa hiếu thảo lại đối xử tốt với mỗi một hạ nhân trong phủ. Tuy hắn cũng là hạ nhân nhưng thân phận của hắn cao quý hơn vì Lương quản gia cùng Hoa nhũ nương chỉ là làm thuê lại không có bán thân, lại nói hắn được Niên Sở Hoằng cùng Khúc thị yêu thích nữa.

“Không cần bóp vai đâu.” Hoa nhũ nương có chút ngượng ngùng cầm cổ tay hắn Lương Tuấn Hy kéo ra, nhưng hắn lại cố chấp không chịu.

Lúc này dược cũng đun xong, Hoa nhũ nương muốn giúp hắn nhưng hắn lại không cho. Sau khi đổ vào chén nhỏ, rồi đặt vào lồng thức ăn, Hoa nhũ nương lại mở lời: “Ta cũng đến đó, để ta giúp ngươi mang đi.” Nàng đương nhiên là sợ hắn lại bị Niên Khai Điềm khi dễ a.

“Không cần a, nhi tử tự mang cho nàng.” Lương Tuấn Hy vui vẻ lắc đầu, nhớ lại chuyện lúc sáng hắn càng vui vẻ hơn vài phần.

Nhìn thấy dáng tươi cười cui vẻ trên mặt Lương Tuấn Hy, lòng của Hoa nhũ nương lại dâng lên một trận chua xót. Cũng bởi vì một câu nói đùa mà hắn bám theo Niên Khai Điềm không dứt, mặc cho bị khi dễ vẫn là kiên trì đến cùng.

Nàng đưa tay giữ lại quai của lồng thức ăn: “Đại tiểu thư đang ở chỗ phu nhân, để ta mang đến đó là được rồi. Cả người của ngươi đều đầy mồ hôi đến đó không tốt a.” Mỗi lần hắn đến đúng lúc dùng bữa đều được Khúc thị gọi là dùng, nhưng mỗi lần như vậy hắn đều là bị Niên Khai Điềm khi dễ. Nàng làm sao có thể trơ mắt ra nhìn a.

“Nương, nhi tử cùng ngươi đến đó.” Lương Tuấn Hy vẫn kiên định với ý của mình. Hắn đương nhiên biết Hoa nhũ nương lo lắng thứ gì, chỉ là thái độ của Niên Khai Điềm đối với hắn đã có chút thay đổi rồi, biết đâu sau này nàng sẽ nguyện ý gả cho hắn.

Hoa nhũ nương biết có khuyên nữa cũng là vô ích thế nên cùng hắn bước đến viện của Khúc thị. Theo sau còn có đám hạ nhân mang theo không ít lồng thức ăn theo sát.
- ---Phân Cách Tuyến Luna Huang----

Niên Khai Điềm ngồi ở bên bàn tròn nói chuyện với Khúc thị. Nàng cũng không hề mở miệng đòi đi áp tiêu hay là làm lễ cập kê nữa. Nàng nhớ đời trước, vừa tỉnh lại nàng liền không đợi phụ thân trở về mà gấp gáp làm lễ cập kê, chỉ vì muốn mau chóng gả cho Hứa Bộ Nam.

Khúc thị thấy nữ nhi không nhắc đến bản thân thầm thở phào mà cũng càng không dám nhắc. Nàng biết tâm ý của nữ nhi nhưng là Lương Tuấn Hy vì một lời của nàng mà ôm hy vọng đến nay vẫn không chịu từ bỏ. Nếu là một ngày nữ nhi nàng thực sự gả cho Hứa Bộ Nam vậy chẳng phải là ủy khuất Lương Tuấn Hy sao. Đều là do nàng lúc đầu không tốt ăn nói linh tinh a, ai mà ngờ được hắn sẽ luôn nhớ như vậy cơ chứ.

Lúc đầu Lương Tuấn Hy cùng nữ nhi của nàng vốn là rất thân cận, nàng cũng xem hắn như nữ tế. Nhưng từ lúc Hứa Bộ Nam đến không lâu thì mọi chuyện đều thay đổi a. Nàng cũng không biết nên làm thế nào cho tốt nữa.

Hoa nhũ nương cùng Lương Tuấn Hy lúc này cũng tiến đến. Nhìn hai người bọn họ hành lễ Khúc thị vui vẻ nói: “Tuấn Hy cũng đến rồi, chi bằng cũng ngồi xuống cùng dùng bữa thôi.”

Lương Tuấn Hy không chút do dự đáp ứng, cao hứng trên gương mặt kia là không thể nào che giấu được. Hắn được Hoa nhũ nương đưa đến một chiếc ghế trống ngồi xuống còn nàng thì đứng.

Kỳ thực, phu nhân cũng từng cho nàng ngồi, nhưng nàng nào dám a. Còn Lương Tuấn Hy lại khác nha, hắn từ nhỏ đã được lão gia phu nhân thương yêu rồi. Thế nên mỗi lần hắn được mời cùng dùng bữa nàng lại đứng ở một bên giúp hắn gắp thức ăn.

Khúc thị thấy vậy liền len lén nhìn sang nữ nhi. Thấy Niên Khai Điềm không có phản ứng nàng cũng an lòng thở phào. Đổi lại là bình thường nhất định Lương Tuấn Hy bị làm khó dễ vài trận rồi nha.

Trong lúc hạ nhân dọn thức ăn, Lương Tuấn Hy đặt lồng thức ăn trong tay lên bàn nói: “Đây là dược của đại tiểu thư a.”
“Tuấn Hy vất vả rồi.” Khúc thị cười rồi để Hoa nhũ nương nhận lấy, đặt chén dược đến trước mặt Niên Khai Điềm. Nhìn cả người ướt đẫm mồ hôi kia của Lương Tuấn Hy nàng liền hiểu chuyện.

Niên Khai Điềm nhìn thấy chén dược đặt ở trước mặt mình liền bĩu môi nhăn mặt. Nàng xoay người ôm lấy Khúc thị làm nũng: “Mẫu thân, thân thể ta rất tốt, không cần uống có được không?” Mùi nồng nặc thế kia nhất định là rất đắng a.

Khúc thị lại mỉm cười vuốt vuốt lưng của nữ nhi: “Điềm Điềm ngoan uống hết đi, đây là Tuấn Hy tự tay đun cho ngươi a.” Cái này thì không cần hỏi cũng biết rồi, y phục trên người của người ta đều bị mồ hôi làm ướt một mảnh, lại nói cho dù hắn có về thay y phục thì cũng giấu không được chuyện cả phủ ai cũng biết này.

Nàng lén quay đầu nhìn Lương Tuấn Hy ở phía đối diện một mắt. Nhìn thấy hắn cả người đẫm mồ hôi trong lòng cũng dâng lên trận áy náy. Nhưng bảo nàng mở miệng cảm tạ hắn, sợ là nàng không làm được mặc dù hiện lương tâm rất muốn nói a.

Lương Tuấn Hy ngồi thẳng thắt lưng cũng hướng mặt về phía nàng: “Dược này không đắng, đây chỉ là bồi bổ sức khỏe nên có thêm rất nhiều kỷ tử cam thảo. Đại tiểu thư uống thử sẽ biết thôi.”

Niên Khai Điềm lại dời mắt xuống chén thuốc. Đen thui như vậy thực sự không đắng sao? Nhưng Lương Tuấn Hy tuyệt đối sẽ không gạt nàng nha.

Khúc thị cầm lấy chén thuốc đưa cho nữ nhi, một bên ngồi dụ dỗ. Niên Khai Điềm bĩu môi rồi nhận lấy chén thuốc. Nàng nhấp một ngụm nhỏ thử, quả nhiên không có đắng a, dược xuống cổ họng lại có chút ngọt nữa.

Nàng một hơi uống cạn đáy, đặt chén dược xuống bàn xong, lại nhìn Lương Tuấn Hy, cắn môi một hồi mới lắp bắp nói: “Đa...tạ.”

Thoại âm vừa rời, mọi người trong phòng đều là kinh hách đến cằm suýt rơi. Đại tiểu thư kiêu ngạo luôn khi dễ Lương Tuấn Hy, hiện lại nói lời cảm tạ hắn nha. Có phải chút nữa sẽ có chuyện gì kinh thiên động địa xảy ra không?

Lương Tuấn Hy sớm có chuẩn vẫn là bị hách đến không ít, chỉ là rất nhanh khôi phục tinh thần cười hồi nàng: “Là nên làm mà, đại tiểu thư không cần cảm tạ.” Nếu ngày nào nàng cũng đối xử với hắn tốt như vậy thì hay biết mấy.

Niên Nhạn Thanh len lén đảo tròng mắt giữa hai người, đây là chuyện gì xảy ra a? Vì sao hôm nay nàng có nhiều kinh ngạc như vậy. Niên Khai Điềm không những gọi nàng mà còn đối xử tốt với Lương Tuấn Hy, đến cùng hôm nay mặt trời mọc hướng nào a?

Khúc thị hài lòng cười đến híp mắt, nên như vậy từ lâu rồi kìa. Chỉ là lúc này đây nàng mới có thời gian nhìn lại y phục cùng tóc tai của nữ nhi. Xem như sau lần này nữ nhi nàng thay đổi rồi, lão gia trở về nhất định sẽ rất vui nha.

“Nào, dùng bữa thôi.”

Hoa nhũ nương ở một bên vì Lương Tuấn Hy gắp thức ăn. Trong lòng không biết nên vui hay buồn đây.

Chương 5: Hạ định quyết tâm

Dùng qua bữa ăn, mọi người đều trở về với công việc thường ngày của mình. Khúc thị chưởng quả tiêu cục, Niên Nhạn Thanh ở bên giúp đỡ tính toán sổ sách.

Lương Tuấn Hy trở về lo đám dược liệu của mình. Do ở tiêu cục nên bị thương là chuyện rất bình thường, do đó số lượng dược cần chuẩn bị cũng không có ít.

Niên Khai Điềm mỗi ngày trong phủ chính là nhân vật rảnh rỗi nhất. Phụ thân đi lần này ít nhất cũng là một tháng, nàng nên hảo hảo về viện luyện kiếm pháp thôi. Chỉ cần thông qua được khảo hạch của phụ thân nàng liền có thể tham gia chuyến áp tiêu năm đó rồi. Như vậy thì mọi người có thể cũng không cần mất mạng chăng?

Nghĩ vậy nàng cũng trở về viện. Vừa về đến viện liền thấy được Niên Tuệ Nhàn cũng đứng ở nguyệt môn đang định bước vào. Nàng ta cũng như Niên Nhạn Thanh vậy, ăn vận như khuê tú, bộ dáng điềm đạm đáng yêu lại biết ăn nói, tóm lại nếu là nam nhân nàng cũng sẽ chọn nàng ta.

Niên Tuệ Nhàn cùng tuổi với nàng nhưng lại nhỏ hơn nàng vài ngày. Năm đó nàng ta gả cho Hứa Bộ Nam nhưng mỗi ngày đều đến cùng nàng trò chuyện như trước. Nàng ta còn từng khuyên Hứa Bộ Nam nên quan tâm đến nàng nhưng Hứa Bộ Nam lại không đồng ý vì cho rằng nàng chụp cho hắn cái mũ xanh, chuyện mất mặt như vậy đổi lại là nam nhân nào cũng sẽ không chấp nhận được.

Vừa nghe tiếng bước, chân Niên Tuệ Nhàn quay lại, thấy được Niên Khai Điềm liền lập tức bỏ luôn bộ dáng khuê tú nâng váy chạy đến: “Đường tỷ đã tỉnh rồi, tốt quá a, hại ta lo lắng cả một đêm. Sáng sớm không thỉnh an bá mẫu liền chạy đến đây tìm ngươi trước a.”

“Vào viện mới nói đi.” Niên Khai Điềm vui vẻ cười, nắm tay Niên Tuệ Nhàn vào trong viện. Các nàng đời trước vốn là rất thân thiết, có chuyện gì cũng kể với nhau.

Cả hai ngồi ở bàn đá trong viện, xung quanh hoa nở rộ, trận trận mùi hương thơm ngát khiến tâm hồn người thanh tĩnh không ít. Thước nhi ở bên hầu hạ châm trà.

Niên Tuệ Nhàn mở lời trước: “Ngươi việc phải đi áp tiêu vất vả như vậy a, chẳng phải chừng một tháng nữa Hứa sư huynh sẽ trở về sao.”

“Ân, nghĩ kỹ rồi không đi nữa.” Niên Khai Điềm cười đến híp mắt. Nghĩ đến có thể một lần nữa gặp lại Hứa Bộ Nam nàng đã cảm thấy rất hạnh phúc.

“Ngươi vừa đi đâu về a, gặp bá mẫu nói chuyện làm lễ cập kê sao?” Niên Tuệ Nhàn lại hiếu kỳ hỏi.

“Không, chỉ là thỉnh an mẫu thân để nàng yên tâm thôi.” Niên Khai Điềm chậm rãi nhấp ngụm trà. Lễ cập kê hiện tại đối với nàng không quan trọng bằng Niên gia nữa, vẫn là trước hết luyện thân thủ cho tốt a.

Niên Tuệ Nhàn cũng thụ kinh hách, đây là thay đổi chỉ một đêm trong truyền thuyết thường đề cập sao? Nàng không tự chủ vươn tay sờ lên trán của Niên Khai Điềm.

“Sẽ không phải bệnh chưa khỏi chứ? Ngươi không cần lễ cập kê nữa sao?”

Niên Khai Điềm hào sảng cười ha hả, nắm lấy tay Niên Tuệ Nhàn kéo ra khỏi trán của mình: “Ta suy nghĩ kỹ rồi, những chuyện đó vẫn là đợi phụ thân về mới nói tiếp.”

Niên Tuệ Nhàn nắm hồi tay Niên Khai Điềm, vui vẻ lắc lắc đề nghị: “Ân, vẫn để phụ thân cùng bá phụ trở về chúng ta cùng lúc tổ chức lễ cập kê.”

“Ân.”

“Đêm qua hạt tử kia suýt chút nữa vì ngươi mà đứng ở ngoài viện một đêm a.” Niên Tuệ Nhàn không chút do dự kể ra chuyện hôm qua, nàng lại thở dài một hơi tiếp tục nói “Ta đã khuyên ngươi không nên cố chấp rồi, cuối cùng thì sao, bá phụ vẫn là không cải biến chủ ý, còn ngươi suýt nữa cũng đi đời nhà ma rồi.”

“Ân, sáng nay ta thấy hắn rồi.” Niên Khai Điềm chậm chậm dùng trà, mắt nhìn đám hoa nở rộ xung quanh mình.Niên Tuệ Nhàn lại rất khó hiểu, rõ ràng thường ngày mỗi lần nhắc đến Lương Tuấn Hy thì vị đường tỷ này luôn là đập bàn mắng mắng người. Hôm nay trái lại bình tĩnh như vậy a.

“Hắn nói gì?” Nàng đưa mặt áp sát mặt đối phương truy vấn.

Niên Khai Điềm đẩy nàng ta ra, nhún vai đáp: “Thân thể ta cần bồi bổ.” Rõ ràng Lương Tuấn Hy nói như vậy a, nàng không có thêm bớt nha.

Hai người cười nói một hồi Niên Tuệ Nhàn cùng rời khỏi. Niên Khai Điềm chớp chớp mắt nhìn bầu trời cao, nửa ngày trời mới nói với Thước nhi: “Mang nhuyễn tiên đến đây.”

Thước nhi ngẩng ngơ một hồi cũng chạy vào trong phòng lấy nhuyễn tiên. Đã rất lâu rồi tiểu thư không có đụng đến nhuyễn tiên. Bình thường phu nhân lão gia nói thế nào cũng không chịu, hôm nay trái lại muốn tìm nó rồi.

Phụ thân muốn nàng tiếp quản tiêu cục thế nên từ nhỏ nàng đã được học qua võ thuật không như hai đường tỷ muội của mình chỉ là thiên kim khuê phòng, quanh qua quẩn lại chỉ có cầm kỳ thi họa nữ hồng. Mà tay nàng xinh đẹp lại thon nhỏ phụ thân không nỡ để nàng cầm đao kiếm quá nặng nên cố ý để nàng luyện nhuyễn tiên.

Nàng vì Hứa Bộ Nam thích nữ tử đoan trang nên đã từ bỏ lời khuyên của mẫu thân, ném luôn hy vọng của phụ thân một mực theo đuổi thứ không thuộc về mình. Đời trước lúc phụ thân mất nàng vẫn đinh ninh rằng sau này gả cho Hứa Bộ Nam để hắn quản lý tiêu cục liền được không cần đến mình phiên nhúng tay.

Xem ra nàng hoàn toàn sai lầm rồi.

Thước nhi từ trong phòng mang ra một nhuyễn tiên chín đốt được làm bằng bạc, hai đầu nhuyễn tiên bén nhọn lóe hàn quang sắc bén. Phụ thân bảo áp tiêu phải đối mặt rất nhiều thứ nguy hiểm, cần trong thời gian ngắn ngủi có thể lấy được mạng địch, nên mới cố ý cho người vuốt nhọn hai đốt đầu tiên.

Mỗi một tiên đốt dài chừng một ngón tay có chút uốn lượn, đều là có một khuyên tròn nhỏ cũng bằng bạc để nàng quấn tiên lên thắt lưng có chỗ cài. Giữa mỗi đốt là dây xích mỏng nhưng chắc chắn. Trên thân mỗi tiên đốt, có chạm trỗ ba chữ “Niên Khai Điềm” do chính tay phụ thân khắc lên.

“Tiểu thư, tiên tới.” Hai tay cung kính dâng tiên.Gió trong viện nhẹ thổi mỗi tiên đốt cùng khuyên tròn nhỏ lay động chạm vào nhau tạo nên âm hưởng leng keng như một bản nhạc du dương không dứt.

Niên Khai Điềm vươn tay nhận lấy nhuyễn tiên, bàn tay siết chặt đến không kẽ hở. Đời trước vì Hứa Bộ Nam mà nàng không có cầm lại nhuyễn tiên này nữa. Đến lúc đoạn khí nhuyễn tiên vẫn bị nàng vứt ở một góc phòng phủ đầy bụi bẩn. Đời này liền khác rồi, nó sẽ theo nàng tấc tấc không rời.

“Chúng ta ra tiêu cục thôi.”

Thước nhi chạy theo phía sau tiểu thư không hiểu hỏi: “Tiểu thư, người không phải nói rằng sẽ không động võ nữa sao?”

Rõ rằng Hứa sư huynh bảo thích nữ nhân ôn nhu đoan trang nên tiểu thư đã từng thề không động võ nữa a. Mà bản thân nàng tuy là chưa tìm được ý trung nhân nhưng vẫn có ý nghĩ như tiểu thư, là nữ nhi phải như hai vị đường tiểu thư mới đúng.

Niên Khai Điềm bật cười ha hả kéo cánh tay của Thước nhi: “Ta là người tiếp nhận tiêu cục lý nào thân thủ không tốt nha, như vậy làm sao phục chúng được? Ta không thể để phụ mẫu thất vọng được.”

“Nhưng sau này người sẽ gả cho Hứa sư huynh a. Như vậy chẳng phải là nói...” Thước nhi vẫn không hiểu mà dẩu môi hỏi.

Không để lời của Thước nhi kết thúc, Niên Khai Điềm lắc đầu: “Tiêu cục là tâm huyết của phụ thân, phải do ta tới quản. Có gả cho đại sư huynh thì sao, ta vẫn phải chưởng quản tiêu cục. Cả ngươi cũng vậy nữa, luyện tốt thân thủ một chút, tự bảo vệ mình.”

Nhớ đến kết cục bi thảm đời trước của Thước nhi, hốc mắt nàng lại xuất hiện lệ quang. Nếu không phải lúc đầu do nàng có suy nghĩ lệch lạc thì Thước nhi cũng sẽ không có hạ tràng kia.

“Nô tỳ hiểu rõ.” Thước nhi cũng nhoẻn miệng cười. Nàng cùng tiểu thư còn thân hơn cả đường tam tiểu thư thế nên không cần cố kỵ bất cứ thứ gì. Bản thân nàng cũng là được lão gia dạy thân thủ, bất quá cùng tiểu thư động dạng, tiểu thư không thích nàng cũng không thích.

Trên đường từ hậu viện ra ngoài tiêu cục, đám hạ nhân nhìn thấy Niên Khai Điềm đều cung kính cúi chào trong lòng ngập tràn vô số câu hỏi. Đại tiểu thư không phải là muốn giống hai vị đường tiểu thư sao, vì sao hôm nay lại ăn vận như thế này a.

Niên Khai Điềm cùng Thước nhi là hiểu được ý nghĩ trong lòng bọn họ nhưng xem như không thấy. Vẫn là cao ngạo mà đến tiêu cục.

Nói là tiêu cục, thực chất cũng là trong Niên phủ thôi. Niên phủ rộng lớn, có dư chỗ cho đám huynh đệ trong tiêu cục dung thân. Chỉ cần người nào từ nơi khác đến hoặc gia cảnh không tốt đều có thể ở lại trong tiêu cục.

Bước chân của Niên Khai Điềm như trước, hữu lực sinh phong như nam nhân vậy nhưng cũng vẫn là có chút mềm mại của nữ tử. Càng tiến gần tiêu cục càng nghe rõ được âm thanh nam tử tập quyền cùng tiếng binh khí tương qua.

Đôi mắt của Niên Khai Điềm chậm rãi nhắm lại liền lập tức mở ra, nhãn thần trong trẻo lại mang theo quyết tâm bước ra ngoài. Sau này, mỗi ngày nàng đều phải đến đây, thế nên nàng phải để cho mọi người có một ấn tượng tốt về mình.

Tuy rằng mỗi một người trong Niên phủ đối với nàng đều là yêu thương có thừa ngay cả Hoa nhũ nương cùng Lương quản gia có nhi tử bị nàng khi dễ, bọn họ cũng là rất yêu thương nàng. Nhưng nàng phải có phong phạm của một người thừa kế, đây là đều quan trọng nhất.

Thước nhi nhìn thấy tiểu thư như vậy cũng là vui vẻ bước phía sau. Mặc kệ là tiểu thư thay đổi thế nào nàng đều sẽ bồi bên tiểu thư.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau