TRÙNG SINH CHI DỮ LANG CỘNG CHẨM

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trùng sinh chi dữ lang cộng chẩm - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Tranh phong tương đối

sắc mặt Tống Gia Bảo có thể  so sánh cùng với bụi đáy nồi, mặc cho ai khi đi học, nhìn đến một cái người hung thần ác sát, vọt vào phòng học của chính mình, sau đó lôi kéo chính mình đi đều sợ hãi.

“Tiểu sói con… Đã xảy ra chuyện.” Kỳ thật Thọ Ti phi thường chán ghét trung học 28, cùng với giờ phụ đạo, nhìn xem động vật hi hữu này, liền hiểu được là chuyện gì xảy ra.

Tống Gia Bảo vốn là tính toán cho người trước mắt một chút trái cây, sau đó nghe được vài lời về  tiểu sói con, cũng không có giãy dụa, thậm chí  chạy còn nhanh thêm  về phía 27.

27 và 28 cách vách, một cái là tam lưu, một cái lại là trung học trọng điểm, về phần thọ ti là như thế nào đi vào, mà còn chuẩn xác không có lầm mà tìm được Tống Gia Bảo, chuyện này đã không trọng yếu.

Phương Triệu Nhất lúc này đang bên cạnh rừng cây nhỏ, ôm tiểu sói con lạnh run, ánh mắt phức tạp dị thường.

Phương Thần cho dù rất thống khổ, nhưng ánh mắt quật cường, vẫn là hung ác mà nhìn Phương Triệu Nhất.

Y biết mình như vậy không sáng suốt, nhưng khuất nhục trong lòng, không ngừng mà hướng y  đánh úp lại, ngay cả cuối cùng cũng không sự tình gì, nhưng là tâm linh của y  bị thương tổn.

Vài lời nói đơn giản, không có thể bù lại một lần bị thương. Phương Thần tự nhận là người không thích  già mồm cãi láo, nhưng giờ phút này y  chính là muốn phát tiết một chút lửa giận trong lòng mình.

“Ngao ô… ( nếu chán ghét ta, vì sao không đem ta đưa đến bể biến hóa?!)” đáng tiếc đại khái là đã bị kinh hách lúc này thanh âm tiểu sói con phi thường nhỏ, như là anh nhi không có khí lực.

thịt đệm dưới móng y  rất đau, còn nói là cha của mình, nhượng móng vuốt y  đều cọ đến đại  trên đùi hắn.

Tống Gia Bảo đuổi tới, liền nhìn đến tiểu sói con hấp hối mà dựa vào trong ngực Phương Triệu Nhất, mà vài người khác, trên mặt xuất hiện vẻ mặt luống cuống, nam nhân tản ra lãnh khí khủng bố này.“Ngươi…” Tống Gia Bảo nhìn đến hình dạng tiểu sói con, “Ngươi rốt cuộc là chiếu cố y như thế nào?!” Sau đó nhẹ nhàng mà tiếp nhận Phương Thần, thật cẩn thận mà kiểm tra thân thể y.

“Như thế nào?” Phương Triệu Nhất sắc mặt tự trách, hắn thật không có nghĩ đến sẽ phát sinh sự tình như vậy  , về phần Ngụy Tỏa Nghĩa, hắn sẽ cho tên đó biết cái gì là sống không bằng chết.

“Trên chân bị thương, mà lông  cũng bị thiêu hủy, đại khái là kinh hách quá độ, cũng không có vấn đề khác.” Tống Gia Bảo tại kiểm tra song, trong lòng thở dài  một hơi.

Hắn biết Phương Triệu Nhất sẽ không chiếu cố con trai của mình, nhưng là căn bản cũng không có nghỉ tới, hắn thế nhưng khiến  tiểu sói con rơi vào  nguy hiểm.

Tống Gia Bảo thấp đầu nhìn tiểu sói con, tiếp xúc ánh mắt phòng bị của y, trong lòng run lên. Tiểu bạch sinh ra không có một tháng, trước cũng sẽ khôngcó  dạng này, có thể thấy được phương diện này nhất định là đã xảy ra chuyện tình phi thường trọng đại.

“Về sau tiểu bạch ta chiếu cố, ngươi không xứng làm phụ thân của nó!” Tống Gia Bảo nghiêm túc mà lớp học đối với họ, cũng chỉ là tiêu khiển nhàm chán mà thôi, không có trọng yếu trong lòng ngực của mình.
Phương Triệu Nhất mân môi, cứng ngắc mà phun ra hai chữ, “Không được!” nó là con trai của mình, làm sao có thể nhượng những người khác chiếu cố?!

“Không được! Phương Triệu Nhất, ngươi không có tư cách nói như vậy,  y mới sinh ra một tháng, ngươi thế nhưng đem y biến thành cái dạng này?!” Tống Gia Bảo tức giận đến run rẩy, cũng không quản trước mắt có phải thiếu chủ hay không.

Phương Triệu Nhất lúc này khôi phục lai bộ dáng, “Cho dù là như thế, nó  cũng là con ta,  ta chiếu cố! Ngươi một ngoại nhân, không có tư cách nói này đó!”

Kính mắt cùng những người khác mắt mà nhìn hai người kia, bọn họ như thế nào cũng muốn không thông,  một con lang mà thôi, là có thể làm cho lão Đại bọn họ biến dạng, thậm chí còn nói là  nó là nhi tử?! Một sủng vật lại  nói nhi tử?! Thật sự là…

Tặng kèm tiểu kịch trường:

Phụ thân: đến, vi phụ liếm liếm cúc hoa cho ngươi.

Tiểu sói con: cúc hoa  của ta hảo hảo  a;

Phụ thân: phải không? Chính là vết thương cũ còn tại đi?

Tiểu sói con: sớm khép lại.

Phụ thân: nước miếng có  ba tác dụng, sau đó nhào qua…

Chương 27: Tính tình

Phương Thần cảm thấy phi thường thống khổ, dù sao mặc cho ai bị băng vải buộc như là xác ướp, lưng y chính là bỏng mà thôi, dùng đến trận ỷ lớn như thế  làm gì?!

“Ngao ô… ( lăn!)” Phương Thần nhìn đầu sỏ gây tội, vươn móng vuốt ra, cho hắn một cái.

Tống Gia Bảo nháy mắt liền né tránh, vẻ mặt ủy khuất mà nhìn tiểu sói con, “Tiểu bạch, này nhưng không phải lỗi của ta, là phụ thân của ngươi.” Rốt cục có chút nhân tính, quả nhiên phép khích tướng vẫn là phi thường hữu hiệu quả.

“Ngao ô… ( ngươi là đồng lõa!)” Phương Thần chán ghét lang hình của mình, sự tình gì cũng không  làm được, càng chán ghét  chân mình vô lực, mới có thể  để cho giặc xâm lược.

Tống Gia Bảo luôn cảm thấy tiểu sói con trước mắt, có thể nghe hiểu mình sau đó nghiêm túc, phát hiện trừ bỏ ánh mắt hung ác đề phòng, vẫn là cùng trước kia không có khác nhau.

Phương Thần bị bắt dựa vào sàng đan màu đen vì trả thù, y cũng không biết tại đây kéo  bao nhiêu nước tiểu nước tiểu cùng …, chẳng qua phụ thân nói một câu, y tiếp tục như thế, liền không đổi, nhượng  y sinh hoạt cùng chúng.

Nếu như là một cái tiểu sói con cái gì cũng không hiểu, tuyệt đối sẽ không để ý tới, bất quá Phương Thần cũng không hy vọng mình sống bên trong cái ổ như vậy, coi như mình vốn là không có đại thương gì, cũng sẽ bị  mùi huân chết.

“Vốn là không cần như thế, đáng tiếc hắn quá yêu ngươi.” Tống Gia Bảo tiếp tục vô tội mà trát trát của mình hai mắt, kích thích quá lớn, liền biến thành cưng chiều.

Lúc ấy chính mình nhìn đến nụ cười trên mặt hắn, thiếu chút nữa liền rụng trên mặt đất.

Phương Thần rõ ràng chuyển thân thể của chính mình, nhắm mắt làm ngơ.

Ngay cả xoay người  cũng phi thường khó khăn, nhưng thời điểm đối mặt người kia, y cảm thấy hỏa khí, sẽ cọ cọ cọ mà đi lên.
Thời gian chậm rãi đi qua, Phương Thần cảm thấy phi thường kỳ quái, Tống Gia Bảo là một  người huyên náo, chính là lâu như vậy đều không có nói chuyện, điều này làm cho y cảm thấy có chút kỳ quái, chính là ánh mắt phóng tới trên người mình, thật sự là có chút cực nóng, cho dù là người chết, cũng có thể cảm giác đến đi.

“Ngao ô… ( nhìn…)” Phương Thần muốn  mở miệng mắng, lập tức liền ngăn ở trong cổ họng, tiếp xúc đến đôi mắt  thâm thúy kia, tim  không tự giác đập loạn, sau đó nghĩ đến nam nhân đối với mình như vậy, vì thế hung tợn mà căm tức  nhìn qua.

Ta cũng là có tính tình! Phương Thần ở trong lòng âm thầm kiến thiết.

Phương Triệu Nhất  nhìn ánh mắt tiểu sói con hung ác, một chút cảm giác đều không có, đôi mắt như là  sao liếc  một cái, nhìn tiểu sói con nằm ở trên giường phi thường buồn cười.

Bụng thẳng tắp, tiểu điểu nhi bên trong lồi ra, trên mặt còn có điểm đỏ.

nam sinh ngồi ở trên giường, vươn tay ra, nhéo tiểu điểu nhi của Phương Thần một chút.

Phương Thần trợn mắt há hốc mồm, “Ngao ô… ( phi lễ a!)” được rồi,  y biết  lông mình không có dài, chính là… Chính là y cũng là có tôn nghiêm mà, đây   là muốn khiêu khích.Phương Triệu Nhất hình như là không có nhìn đến Phương Thần  đang tru lên, từ lấy thuốc mỡ trong túi quần, ” tiểu điểu nhi này, tiếp tục cất giấu, chính là muốn phế …”

” chứng viêm tiểu điểu nhi, trị liệu trễ nói, chính là sẽ phi thường nghiêm trọng.” thời điểm Phương Triệu Nhất nói những lời này, trong ánh mắt đều là ý cười.

Phương Thần cảm giác lương lương,  tiểu điểu nhi cũng bớt ngứa, u, “Ngao ô… ( hắc hắc.)” y có thể nói thật có lỗi sao?! y tuyệt đối không phải cố ý, ai nhượng cha của mình bôi thuốc xong, liền bắn tiểu điểu nhi của mình.

Tiểu điểu nhi phọt nước, bắn xuyên qua..,. hướng  về phía phụ thân

Tiểu kịch trường:

Tiểu sói con: ngươi liếm tiểu điểu nhi  của ta làm gì?

Phụ thân: vắt sữa…

Tiểu sói con: chính là chỉ có điểu không có sũa.

Phụ thân: ta sẽ  khiến sữa ra tới ( âm trầm mà nở nụ cười một chút)

Tiểu sói con hét lên một tiếng, phát hiện tiểu điểu nhi thế nhưng dựng thẳng lên đến đây, quả nhiên phụ thân công phu thâm hậu, sữa muốn đi ra …

Chương 28: Nhân họa đắc phúc

Phương Thần  nhanh chóng nhắm mắt lại nó rất sợ, sợ phải nhìn thấy hình ảnh thê thảm của mình, thân thể nó  hơi hơi run lên,  nhưng mà nó vẫn không thể khống chế được nước tiểu của mình, trực tiếp tè ra rồi.

Sau khi tiểu xong, Phương Thần nhắm mắt đợi động tĩnh mà vẫn không thấy có gì khác lạ, nó từ từ mở mắt ra, hai mắt híp lại cong thành hình lưỡi liềm 

“Như thế nào? Ngươi cũng biết sai?” thanh âm Phương Triệu Nhất tiếp tục lạnh lùng, nhưng căn bản là hắn  không che dấu ý cười trong ánh mắt.

Phương Thần tự biết mình đuối lý, phẫn nộ mà nhìn thiếu niên cao lớn, trên người của hắn, chẳng có vết nước nào.

“Ngao ô… ( thật có lỗi.)” Phương Thần có chút xấu hổ, nó  tin tưởng không có một người  nào con trym nhỏ của mình lộ ra bên ngoài, mà trên đó còn dính nước nữa chứ.

“Ha hả…”  tiếng cười của Phương Triệu Nhất trầm thấp, vang lên trong lỗ tai Phương Thần,   nó rất muốn che hai mắt của mình, đáng tiếc  với móng vuốt này, căn bản không có cách gì mà che hết cả mặt được.

“Ngao ô… ( không cần!)” Phương Thần vặn vẹo thân thể của  nó, thời điểm muốn di động,  nó lại phát hiện có một bàn tay lớn tiến đến.
Phương Thần cho tới bây giờ đã không còn sợ chết, bất quá có thể sống,   nó đương nhiên không muốn chết, cho dù tính tình của nó  thực quật cường, nhưng phụ thân tùy tiện cấp  cho nó một chút ôn nhu,  nó liền đem kiên trì của mình vứt ra sau đầu. trong tim của nó, phụ thân không giống người khác, hắn cùng những người khác  không giống nhau.

Phương Triệu Nhất nhìn con sói nhỏ rụt cổ, dùng  ánh mắt ngập nước mà nhìn mình, trong lòng tràn ngập ý tứ hàm xúc phức tạp, chẳng lẽ là là do chính mình quá mức nghiêm túc! Hoặc là những việc làm trước kia, khiến sói con đối với mình có phòng bị.

Kỳ thật hắn cũng không làm – rõ được tình cảm của mình, rõ ràng chỉ cần hắn dùng tay niết một cái, tiểu sói con trước mắt sẽ quy thiên, nhưng tính nhẫn nại của  hắn, khi đạt trên người con sói này, có vẻ như nâng lên rất nhiều.

“Ngao ô…” Phương Thần lần thứ hai nhỏ giọng kêu một câu, hy vọng cha của  nó giơ cao đánh khẽ, để cho nó tránh được một kiếp trước mắt.

End of dialog window.

Phương Triệu Nhất nhẹ nhàng mà vuốt đầu tiểu sói con, sau đó liền thật cẩn thận đem tiểu sói con ôm trong ngực của mình, thuận tiện  cầm giấy vệ sinh, chà lau con trym nhỏ của nó cho sạch nước xung quanh, “Như thế nào? Ngươi cho là phụ thân muốn  giáo huấn ngươi sao?”

hai chữ phụ thâm   khiến Phương Thần hơi hơi cau mày, cảm giác không đủ thân thiết, “Về sau ngươi liền kêu  ta là cha thì tốt lắm  rồi.” Đối với hai chữ này, hắn  cảm giác phi thường vừa lòng.

Phương Thần ngây ngốc, phụ thân cười,  tiền thế,  no chưa từng thấy qua, chính là kiếp này, hắn se dùng nụ cười tràn ngập lo lắng này để dành cho nó.

“Ngao ô…” Phương Thần không tự giác mà kêu một tiếng, sau đó  nó cũng không biết là xảy ra chuyện gì, nước mắt ào ào  chảy ra

Tiểu sói con muốn lau nước mắt của mình,  nó tuyệt đối không thừa nhận là mình cảm động, còn có sự sủng nịch thản nhiên của  phụ thân  ,  nó là linh hồn của một nam tử đã thành niên, làm sao có thể sẽ bởi vì hai chữ “Phụ thân” mà  bị dọa được?!

Phương Triệu Nhất cảm giác mình run lên, ánh mắt của hắn lộ ra một tia đau lòng,  hắn đưa ngón tay lau nước mắt đang rơi xuống, bất quá nói đi nói lại,  động tác này lại làm cho  tất cả tình cảm của Phương Thần đều tiêu thất, “Ta biết biểu tình phiến tình như thế,  cả một con sói cũng không chịu nổi, quả nhiên ta có  sức quyến rũ khôn cùng!”

Nam sinh cao lớn bày ra vẻ mặt đắc ý,  khiến cho Phương Thần muốn xé nát mặt của hắn luôn, nhìn một cái, đây là cái thái độ gì?!  coi như mình ngu ngốc thế nhưng biểu hiện vừa rồi còn cảm động

Chương 29: Sủng vật nhi tử

Lần thứ hai quang minh chính đại mà đi vào cái trường này, đầu Phương Thần nâng đến cao cao, đối với ánh mắt một số người, lòe ra vẻ mặt đắc ý.

Lúc trước bọn họ chính là trèo tường vào, được rồi, bây giờ là từ  cửa sau tiến vào, thậm chí còn lén lút.

“Lão Đại…” Chương Bàng nhìn thoáng con sói của lão đại, nhìn nhìn lại ánh mắt của hắn, vẫn có chút mê hoặc bất giải. Dù sao lúc trước lão Đại có  biểu tình như thế, làm cho bọn họ rớt cằm, một thời gian liền không khép lại được.

Phương Triệu Nhất lạnh lùng mà nhìn hắn một cái, người  phía sau lập tức tận lực mà thu nhỏ thân thể, chờ mong lão Đại không thấy mình.

“Ngao ô…” Phương Thần liếm môi của mình,  nằm trong ngực cha mình, thoải mái mà nhìn những người đó  囧 mặt.

Thọ Ti hồ nghi mà nhìn mình tiểu sói con trong ngực lão Đại, “Lão Đại, ngươi muốn  tự mình chiếu cố nó?”

Khi đó không phải bọn họ sai,  ai mà nghĩ đến được, tiểu sói con thiếu chút nữa bị ăn.

Phương Triệu Nhất gật gật đầu, mà nam kính mắt lại  đẩy kính mắt một chút, sau đó hắn  mới chậm rãi nói, “Lão Đại, bên trong phòng học không cho phép mang sủng vật vào.” lão Đại của bọn họ, rốt cuộc  là yêu sủng con vật kia bao nhiêu mà lại om trong ngực như vậy.

“Không có việc gì.” Phương Triệu Nhất nói xong câu đó sau, liền biến mất trước mặt ba người khác.Chương Bàng nhìn những người khác  sau đó liếc mắt một cái, tiếp dò hỏi, “Lão Đại  xem tiểu sói con là nhi tử sao?” Sủng vật như  nhi tử?! Như thế nào mà  thích một sủng vật đến thế, cũng không khả năng như thế đi?! Dù sao nội quy trường học trường học còn đặt tại  chỗ đó mà

“Nhìn tư thế hiện tại, cũng giống.” Trương Huy híp hai mắt của mình, thì thào tự nói.

Thọ Ti không có phát biểu ý kiến gì, nếu lão đại  nói tự mình chiếu cố, vậy nhóm hắn cũng không nên làm chuyện gì.

Phương Triệu Nhất ôm tiểu sói con tiến vào đến phòng học, mà bên trong phòng học, nháy mắt an tĩnh, ai cũng thật không ngờ, Phương Triệu Nhất  người luôn có thành tích học tập tốt nhất, cũng dám mang một sủng vật tiến vào.
Một ít nữ sinh, nhìn đến Phương Thần, ánh mắt lập tức liền chớp động quang mang yêu thích.

Trong đó một nữ sinh lớn mật một chút, trực tiếp đi đến bên người Phương Triệu Nhất, “Có thể cho ta ôm một không?” Lớn lên ngần này, cũng chưa từng thấy qua tiểu cẩu nào khiến  người  yêu thích như thế. tiểu cẩu này  cả người đều là  lông xù, đuôi vẫy lộc  cộc, vừa thấy chỉ biết  nó rất nghe lời.

Phương Triệu Nhất còn chưa  trả lời, lớp trưởng  lớp hai —— Tống Gia Ô liền ngăn cản, “Phương Triệu Nhất đồng học, trường học không cho phép mang sủng vật tới!” Đúng vậy,  cho dù người này được nữ sinh hoan nghênh,  thì với tình trạng này,  thì hắn mới là người nắm tóc.Phương Triệu Nhất ngay cả mi mắt cũng chẳng thèm nâng, trực tiếp trả lời, “Hắn là con ta, không phải là sủng vật.” Ngay cả thanh âm  cũng nhẹ nhàng, nhưng những  người ở chỗ này, cũng có thể cảm giác  được nam sinh cao lớn này đang tức giận,ngay cả hàn ý cũng không tự giác mà phát ra.

Sau khi nghe hắn nói, sắc mặt mỗi người trong lớp học  đều không giống nhau, họ thật không ngờ một đại nam sinh lãnh khốc, thế nhưng lại cung chiều một con cún con.

“Ngay cả là như thế đi nữa,  cũng thỉnh ngươi đem nó thả  ra bên ngoài.” Tống Gia Ô  lắp bắp nói, dù sao hắn cũng là người đầu tiên phát giác tên này nổi giận.

“để cho nó ở chỗ bẩn như vậy sao?” Phương Triệu Nhất vươn tay ra, nhẹ nhàng mà vuốt ve lưng Phương Thần.

Phương Thần lúc này phi thường phức tạp, nó thật không có nghĩ đến cha của mình, thế nhưng có thể vì mình mà làm đến thế, “Ngao ô… ( ta…)” nó giãy dụa nghĩ muốn đi xuống, lại bị thiếu niên giữ lại.

” Nó và  ta cùng ăn cùng ở, học tập cũng là một phần trong đó.” Phương Triệu Nhất chút nào không để ý biểu tình cổ quái của  những người khác,  tự tin mà nói

Chương 30: Quấy rối lớp học

Mọi người nghe hắn nói như vậy có người lộ ra vẻ mặt vui sướng vì có kẻ gặp hoa, Phương Triệu Nhất vốn là hoàng tử mạt lạnh nay nói như thế mà đối tượng lại là một con sói son, khiến cho vài nữ sinh lộ ra vẻ mặt đố kị.

Phương Triệu Nhất  trong mắt bọn họ luôn là thần thánh không thể xâm phạm nay lại vì một con cún màu trắng mà nói thế ai mà không đố kị

“Ngao ô…! ( nhìn cái gì vậy? Ta cũng  biết thẹn thùng mà. Trong  mắt sói con lộ ra ý cười nó còn không thèm dùng móng chân che lại, giống như con người mà chào hỏi

Tống Gia Ô mở lớn miệng, thật sự là không biết muốn như thế  sao hắn có thể nói thế chứ

“Linh linh linh…” tiếng chuông vào học vang lên khiến mọi người nhức óc.

Thầy giáo vào lớp, vẫn còn nhiều người không phục tuy nhiên Phương Triệu Nhất là đại ca của trường trung học 27 đụng vào hắn cũng không xong nên không ai ý kiến.

Thầy giáo thao thao trên bảng, Phương Thần cảm giác buồn ngủ rồi, không ngờ kiến thức cấp ba nó từng học qua nhàm chán đến vậy.Phương Triệu Nhất cũng thất thần, bất quá lợi dụng sách giáo khoa chặn phía trước, đầu tiểu sói con vừa vặn nằm gọn trong đó  .
nam sinh cũng hiểu được lớp học nhàm chán, nhìn nhìn con cưng gật đầu như gà mổ thóc  , nhẹ nhàng mà vươn ra một ngón tay.

“Đông…” hắn dí đầu Phương Thần, rồi sau đó giả bởi vì tác dụng  lực quán tính, đầu con sói đập vào bàn,  Phương Thần lập tức liền tỉnh lại.

Nó nháy mắt hai cái nhìn xuống ngăn kéo bàn, cặp sách, sách trên bàn có nội dung như lời thầy giáo nói,Phương Thần chuyển động đầu một chút, phát hiện không có gì phía sau, lần thứ hai mệt mỏi muốn ngủ, dù sao vừa rồi đập đầu không đau, chính là đánh  nó dậy mà thôi.

Phương Triệu Nhất nhìn sói con đem móng vuốt dụi mắt lợi dụng thời cơ rút tay về  nhưng thấy nó lại ngủ,hắn bắt đầu đua dai.
Phương Triệu Nhất bởi vì  có quan hệ lớn,nên ngồi ở hàng cuối nhìn hắn đùa cún con cũng muốn lên tiếng tuy nhiên bị đấm cũng đau lắm nên hắn im lặng 

đầu Phương Thần, lần thứ hai hướng về mặt bàn đạp xuống, “Đông…!” Thanh âm, này khiến nó bị động, lần thứ hai tỉnh lại.

Phương Thần lần đầu tiên còn cảm giá do  đầu óc để sai lệch, nhưng hiện tại xem ra, tuyệt đối không phải mình tự ngã.

Nó quay đầu nhìn, không có vấn đề, chỉ có người vừa nãy ôm mình là có vấn đề thôi

“Ngao ô…!” nó tru lên một tiếng, trực tiếp đạp chân, lực cánh tay lực lượng của người kia, nháy mắt cắn lên tay  Phương Triệu Nhất.

Phương Triệu Nhất lông mày  cũng không có nhăn, nhưng giữa  lớp học an tĩnh, đột nhiên truyền tiếng sói tru? Khiến cho thầy giáo  đứng ở trên giảng đường, nhất thời  chuyển ánh mắt lên người Phương Triệu Nhất.

Người học sinh này, cho dù không nghe giảng bài, cũng sẽ không phá hư  lớp học, chính là thanh âm vừa rồi, phát ra từ chỗ hắn, sau đó liền nhìn đến một vật  màu trắng, lông xù xuất hiện trước mặt mọi người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau