TRỌNG SINH THỊNH SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trọng sinh thịnh sủng - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Dị thường

Edit & Beta: Thỏ Cô Cô

Thẩm Thất cảm thấy, Thẩm Trọng Hoa thực không bình thường, mệnh lệnh mà hắn chỉ thị cho nàng cũng càng thêm không bình thường.

Tỷ như, hắn mệnh lệnh cho nàng chưa đến giờ Tỵ thì không được phép rời giường, bữa sáng cần thiết phải ăn thịt và húp canh, quần áo không được tiếp tục mặc loại quần Tống cùng áo tay bó để dễ cho việc thi hành nhiệm vụ như lúc trước mà bảo nàng mặc vào vân sa hương mềm trước đây nàng chưa bao giờ xuyên qua, ngay cả tóc cũng không thể cột cao lên giống như lúc trước mà phải sơ thành búi tóc, trên trâm cài còn phải đính thêm những trang sức châu báu hắn đưa tới.

Đúng vậy, đã nhiều ngày qua vẫn luôn có ban thưởng cuồn cuộn không ngừng được đưa tới Phương Hoa uyển, châu báu trang sức, lăng la tơ lụa, son phấn, tất cả những thứ mà trước đây Thẩm Thất chưa từng thấy qua hoặc là vật nàng đã từng thấy chỉ có ở chỗ Tô Liên Tuyết, Thẩm Trọng Hoa đều ban thưởng cho nàng. Hơn nữa, cho nàng ở trong Phương Hoa uyển cũng là mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Thất không rõ Thẩm Trọng Hoa rốt cuộc đang muốn làm cái gì, nàng thậm chí còn mơ thấy ác mộng, Thẩm Trọng Hoa bỗng nhiên đối đãi tốt với nàng như vậy là bởi vì trước khi hòa thân, hắn muốn thay đổi thân phận của nàng để nàng thay thế Tô Liên Tuyết gả cho nam nhân ác danh lan xa ở Bắc Quốc kia.

Tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, toàn thân Thẩm Thất đều là mồ hôi lạnh, mấy ngày kế tiếp, nàng càng thêm thấp thỏm. Mỗi lần nàng đi tìm Thẩm Trọng Hoa, Thẩm Trọng Hoa đều chỉ dùng đồng tử sâu thẳm nói cho nàng biết: "Đây là mệnh lệnh."

Buổi tối, Thẩm Thất vẫn cứ cực kỳ không thói quen để Lăng Giác cùng Liên Hương hầu hạ mình tắm. Đến khi nàng lo lắng sốt ruột chuẩn bị nằm lên giường thì Lãnh Tinh lại tới gõ cửa, sắc mặt hắn không tốt, có vẻ đã do dự thật lâu rồi mới nói: "Thẩm Thất, ngươi đi xem Vương gia đi."

Thẩm Thất vừa nghe xong thì trong lòng "Lộp bộp" một chút, tổng cảm thấy những chuyện nên tới đến cuối cùng vẫn sẽ tới, chỉ sợ không biết đại họa trước mắt rốt cuộc là cái gì.

"Nô tỳ trang điểm cho cô nương nhé?" Lăng Giác cùng Liên Hương phá lệ hào hứng."Không cần." Thẩm Thất căn bản không có tâm trạng để trang điểm, nàng lo lắng sốt ruột mặc y phục vào, ngay cả thắt lưng cũng cài sai, vẫn là nhờ Lăng Giác giúp nàng buộc lại một lần nữa.

Thẩm Thất theo Lãnh Tinh tới Túc Uyên các, đèn vẫn còn sáng, cửa không có khóa. Lãnh Tinh ngừng ở cửa, ý bảo Thẩm Thất đi vào trong.

Thẩm Thất lòng mang thấp thỏm đẩy cửa ra rồi thử hô một tiếng: "Vương gia."

Không một ai trả lời nàng. Nhưng Thẩm Thất có võ nên tất nhiên là thính lực rất nhạy bén, nàng nghe được có tiếng nước mơ hồ nên liền đi theo hướng có thanh âm phát ra kia.

"Vương gia?" Thẩm Thất vén rèm châu lên, Thẩm Trọng Hoa cũng không có ở trong bồn tắm. Thẩm Thất có cảm giác không đúng, nàng ngồi xổm xuống, dùng tay thử nhiệt độ nước thì phát hiện nước đã lạnh.Tính cảnh giác cao của tử sĩ làm Thẩm Thất trong nháy mắt rút đao nhỏ giấu ở trong tay áo ra, nàng phóng nhẹ bước chân, mày hơi nhíu, ánh mắt giống một con mèo săn thú trong đêm tối, từng bước một đi theo dấu chân ướt nước trên mặt đất.

"Thất Thất..." Bỗng nhiên có người hô một tiếng, Thẩm Thất nhanh chóng xoay người, tốc độ cực nhanh, đao nhỏ hết sức nắm chặt trong tay cũng đã để ở kế bên yết hầu của người nọ.

Chỉ có điều là, người bỗng nhiên xuất hiện kia không phải ai khác mà chính là Huyên vương Thẩm Trọng Hoa.

"Vương gia..." Thẩm Thất kinh sợ, nhưng cũng may là nàng phản ứng nhanh, ra tay mau, thu tay lại cũng mau, kịp thời dừng thế đao vừa rồi lại nên mới không tạo ra vết rạch ở trên cổ Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Trọng Hoa chưa vấn tóc, một đầu tóc đen rũ xuống, mái tóc đen dài đẫm nước làm ướt áo lót che đậy thân thể hắn và còn như ẩn như hiện phác hoạ ra dáng người hắn. Vạt áo rời rạc càng để lộ xương quai xanh hẹp dài của Thẩm Trọng Hoa, còn có thêm bọt nước chảy xuống ngực hắn.

Thẩm Thất không dám nhìn nhiều, nàng thu đao, cúi đầu, thân mình khuỵu xuống, chuẩn bị quỳ ở trước mặt Thẩm Trọng Hoa và nói: "Vương gia thứ tội!"

Thế nhưng, Thẩm Trọng Hoa đã kịp nâng hai tay nàng, không cho nàng quỳ xuống dưới đất, hắn còn dùng danh xưng Thẩm Thất chưa bao giờ nghe qua để gọi nàng: "Thất Thất..."

Hắn còn hỏi nàng: "Thất Thất... Tại sao... Nàng lại tới đây..."

Chương 7: Hôn môi

Edit & Beta: Thỏ Cô Cô

"Vương gia..." Thẩm Trọng Hoa bỗng nhiên ôm lấy nàng, hơi nước trên người hắn làm quần áo nàng dính ướt. Hơi thở nam tính cực nóng phun ở cần cổ của Thẩm Thất, nàng không khỏi run rẩy. Mà Thẩm Trọng Hoa giống như là đã uống say, phần lớn trọng lượng cơ thể hắn đều đè ở trên người Thẩm Thất khiến cho nàng không thể không duỗi tay ôm lấy hắn.

"Thất Thất... Thất Thất... "Thẩm Trọng Hoa bài trừ hô hấp, thanh âm cũng đứt quãng, bởi vì chống đỡ trọng lượng cơ thể Thẩm Trọng Hoa nên Thẩm Thất dùng đôi tay ôm lấy hắn, cằm thon mảnh khảnh tựa lên trên hõm vai Thẩm Trọng Hoa, nửa kéo nửa túm lôi Thẩm Trọng Hoa đến gần giường.

Thở nhẹ một tiếng, khi Thẩm Thất đặt Thẩm Trọng Hoa lên trên giường gỗ thì lại bị Thẩm Trọng Hoa vùng vẫy, chân không đứng vững nên nàng cũng ngã xuống ở trên giường, hơn nữa còn trùng hợp nằm úp sấp ở trên người Thẩm Trọng Hoa.

"Thất Thất..." Hắn còn đang kêu nàng bằng danh xưng như vậy làm nàng thực không thói quen, tiếng kêu gọi ôn nhu như thế là điều đời trước chưa từng có, nàng suýt chút nữa bởi vì vậy mà hãm sâu vào vũng lầy như trước."Đời trước vì hắn mà chảy máu, chảy nước mắt còn chưa đủ nhiều sao?" Tức giận bởi vì bản thân trong nháy mắt đã động dung, Thẩm Thất cười khổ lắc đầu, nàng tự nhủ với chính mình: "Vọng tưởng suốt cả đời trước mà vẫn chưa chịu tỉnh táo lại hay sao?"

"Thất Thất, đừng đi..." Nhận thấy được động tác đứng dậy rời đi của Thẩm Thất, Thẩm Trọng Hoa giơ tay ôm cổ nàng, sau đó nhấc chân quấn ở bên hông Thẩm Thất rồi nghiêng người đè nàng ở dưới thân.Trên khuôn mặt lạnh nhạt hắn giờ phút này nhiễm vẻ đỏ ửng không bình thường, giọng nói trầm thấp nam tính phập phồng theo tiếng hít thở dồn dập của Thẩm Trọng hoa. Thẩm Thất nhất thời có chút ngơ ngốc, trực giác không tốt, nàng nâng mắt lên nhìn vào hai tròng mắt mê ly của Thẩm Trọng Hoa và nói với hắn: "Vương gia, nô tỳ là Thẩm Thất."

Không phải Thất Thất ở trong miệng hắn, cũng không phải là Thất Thất của hắn.

Thân mình run rẩy, Thẩm Trọng Hoa giơ tay vuốt ve khuôn mặt của Thẩm Thất. Nàng thờ ơ với hành động của Thẩm Trọng Hoa, sắc mặt hắn tái nhợt, ngón tay mang theo vết chai mỏng xoa môi Thẩm Thất, hắn biết nàng đang sợ hãi, đôi mắt nàng cảnh giác giống như mèo con, nhưng sâu trong đồng tử lại tiềm tàng sát ý kinh người.

Chương 7-2: Hôn môi 2

Hắn nhẹ nhàng thở dài rồi nói: "Nàng không nên tới đây."

Nói xong, môi mỏng lạnh ướt của hắn liền đè ép xuống dưới, bá đạo xâm lược môi lưỡi Thẩm Thất.

"Ô...!" Thẩm Thất mở to hai mắt, nhất thời thế nhưng quên đi chống đẩy, cũng bởi vì nàng kinh ngạc mà bị Thẩm Trọng Hoa tìm được khe hở. Lưỡi hắn giống như một con rắn linh hoạt, bá đạo xâm nhập vào trong cái miệng nhỏ của nàng rồi công thành đoạt đất ở bên trong.

Đây là nụ hôn đầu của Thẩm Thất. Kiếp trước, mặc dù hắn nhiều lần phát tiết dục vọng ở trên người Thẩm Thất, xoa bẹp nhũ thịt của nàng, lăn lộn nàng đến ngất xỉu rồi lại tỉnh lại, nhưng hắn chưa một lần chịu hôn môi nàng,

Thẩm Thất trong phút chốc ướt hốc mắt, có lẽ là nhớ tới nỗi khuất nhục ở kiếp trước, có lẽ là bởi vì tình cảnh của mình mà chua xót, nàng cảm nhận được hô hấp càng lúc càng dồn dập của Thẩm Trọng Hoa, thế nhưng thân thể lại không có một chút sức lực nào, nàng chỉ có thể để mặc hắn hút hết mật nước bên trong miệng thơm của mình.Trong miệng Thẩm Trọng Hoa không có mùi rượu? Bởi vì đây là nụ hôn đầu tiên nên Thẩm Thất bị hôn đến mơ mơ màng màng rồi lại đột nhiên tỉnh táo lại. Thẩm Trọng Hoa làm ra hành động như vậy mà không phải là bởi vì say rượu thì chẳng lẽ là... Bởi vì Dạ Xuân tán?! Cái loại xuân dược cực mạnh, nếu không giao hợp với nữ nhân thì liền sẽ kinh mạch đứt đoạn mà chết?!

Kiếp trước, thứ Thẩm Trọng Hoa trúng cũng là Dạ Xuân tán này nên mới cùng nàng...Nhưng mà, khoảng thời gian Thẩm Trọng Hoa trúng Dạ Xuân tán này rõ ràng là vào sau khi sinh thần của Tô Liên Tuyết diễn ra. Vậy bây giờ, tại sao chuyện này lại xảy ra trước? Hơn nữa, Thẩm Trọng Hoa lại trở về Huyên vương phủ sớm hơn so với dự kiến, cũng là điểm lạ không trùng khớp với kiếp trước.

Ai hạ Dạ Xuân tán lên người Thẩm Trọng Hoa?

"Ân..." Trong lúc Thẩm Thất đang suy nghĩ thì Thẩm Trọng Hoa đè ở trên người đã buông tha cho môi đỏ của nàng, đôi môi ướt nóng di chuyển xuống cần cổ Thẩm Thất, hắn dùng phương thức hôn môi cắn nhẹ rồi liếm mút cổ nàng.

Kiếp trước, Thẩm Trọng Hoa cũng chưa từng làm như vậy với nàng. Hắn chỉ biết thọc vào rút ra trên người Thẩm Thất, mỗi một lần đều dùng hết sức giống như đang xả giận. Nhiều nhất là hắn cũng chỉ sẽ gặm cắn ở đầu vai, bộ ngực và cả cần cổ của nàng mà thôi. Là thật sự gặm cắn, gặm cắn đến mức chảy máu hoặc hiện vệt xanh tím. 

Chương 8: Tiền diễn (Thượng, Vi H)

Edit & Beta: Su Bà Bà

Kiếp trước trải qua đau đớn, chả nhẽ đời này trọng sinh vẫn phải chịu cảnh lặp lại hay sao?

Nghĩ như vậy, nỗi sợ hãi thật sâu đánh úp lại, tựa như khiến Thẩm Thất ngã vào trong hồ băng mùa đông, nàng run bần bật, khắp cả người tràn đầy lạnh lẽo.

Chắc là do có da thịt kề sát, thế cho nên Thẩm Trọng Hoa cảm nhận được Thẩm Thất đang phát run, hắn ôn nhu nâng mặt nàng lên, giống con chó săn nhỏ Thẩm Thất nuôi khi còn bé, thân mật mà cọ qua mặt cùng với cần cổ Thẩm Thất, sau đó hắn còn nói: "Chớ sợ..."

Thẩm Thất không thể ức chế mà run càng mạnh hơn. Sao nàng có thể không sợ cơ chứ? Nàng vô cùng nhớ rõ ràng, kiếp trước, hắn dùng cây côn th*t giống như chủy thủ ở dưới háng xỏ xuyên qua nàng, nàng đau đến mức cả người như là bị xé rách thành hai nửa, Thẩm Thất mở miệng xin tha, cầu Thẩm Trọng Hoa buông tha cho nàng, nhưng hắn không nghe, thậm chí không có một tia do dự mà tiếp tục động tác của mình. Thứ hung khí thô to kia nhanh chóng đâm xuyên trong dũng đạo khô khốc của nàng, sau đó mãnh liệt thọc vào rút ra, đau tới mức nàng ngất xỉu rồi lại tỉnh lại.

Nhưng cho dù có đau đến mấy, nàng cũng đều nỗ lực không cho bản thân khóc ra tiếng.

Thẩm Thất từ nhỏ chính là vì Thẩm Trọng Hoa mà sống, đồng dạng, sự tồn tại của nàng cũng chính là vì chết thay Thẩm Trọng Hoa. Nàng là tử sĩ của hắn, đây là số mệnh cùng tín ngưỡng của nàng.

Ngày này tới quá mức đột nhiên, Thẩm Thất bỗng cảm thấy có chút tiếc nuối, nàng nghĩ, vì cái gì mà nàng liền không thể trọng sinh ở sớm hơn trước kia a? Sớm tới trước khi nàng chưa trở thành tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, sớm tới trước khi nàng và cha mẹ chưa bị chia cách...
Thứ Thẩm Thất mặc ở trên người chính là áo váy bó eo tuyết trắng, mặt trên dùng thủ pháp thêu hồng mai tinh xảo, là bộ đồ Thẩm Trọng Hoa cho nàng, cũng là hắn mệnh lệnh nàng mặc nó vào.

Trong khi Thẩm Thất đang tự hỏi, Thẩm Trọng Hoa bởi vì Dạ Xuân tán mà mất đi lý trí đã kéo vải che ở trước ngực nàng ra, một tay dao động ở trên người nàng, một tay vói vào bên trong nịt ngực của nàng rồi bắt đầu vuốt ve ở trước ngực nàng.

Thẩm Thất vẫn đang phát run, nàng theo bản năng muốn tránh né, nhưng thân thể của nàng lại không chịu khống chế. Thân thể của tử sĩ bị tín ngưỡng của chính bọn họ giam cầm, mặc dù tinh thần của bọn họ có chút lơi lỏng nhưng thân thể cũng sẽ không lùi bước. Cho dù sống lại, nàng không hề rối rắm cùng hèn mọn giống như kiếp trước, từ hy vọng xa vời cho tới vô vọng rồi lại đến tuyệt vọng với tình yêu, nhưng nàng làm tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa thì cho dù có như thế nào cũng  đềukhông thể cãi lại mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa.

Phảng phất giống như bị nguyền rủa.

Thẩm Thất cảm thấy buồn cười, cười bản thân ngây thơ, cho rằng được làm lại cuộc đời thì sẽ thay đổi được chút gì đó nhưng hiện tại xem ra, nàng đã sai thái quá, những chuyện nên tới cũng sẽ vẫn xảy ra.Cùng lắm thì lại đau thêm một lần nữa...

Thẩm Thất nghĩ như vậy.

Nhưng mà kiếp này, Thẩm Trọng Hoa đồng dạng cũng trúng Dạ Xuân tán, ở dưới dược hiệu mà dần dần mất đi lý trí, Thẩm Thất cũng tình cờ bước vào trong phòng hắn, nhưng cách Thẩm Trọng Hoa đối xử với Thẩm Thất lại không giống như kiếp trước.

Thẩm Trọng Hoa là người nam nhân đầu tiên của Thẩm Thất và cũng là người nam nhân duy nhất, Thẩm Thất không hiểu chuyện nam nữ, bởi vì Thẩm Trọng Hoa đối xử với nàng như vậy nên nàng liền vẫn luôn cho rằng chuyện nam nữ đều là tra tấn người. Trong trí nhớ ở kiếp trước, Thẩm Trọng Hoa vẫn luôn một đường đâm thẳng vào bên trong nàng, hắn không chỉ phát tiết dục vọng ở trên người nàng mà còn hành nàng cho hả giận.

Nhưng hiện tại lại không giống, khác với kiếp trước, đôi tay tàn nhẫn nặn tròn bóp dẹp của Thẩm Trọng Hoa giờ đây lại ôn nhu ngoài ý muốn. Lòng bàn tay nóng bỏng dày rộng gắt gao bao vây lấy nhũ thịt của nàng rồi vừa xoa nắn vừa dùng hai ngón tay vuốt ve đầu v* nàng. Không bao lâu sau, một cái tay khác của hắn cũng gia nhập thêm, đồng dạng cũng... ôn nhu.

Thẩm Thất không dám động, càng không dám phát ra bất kỳ một âm thanh nào, nàng cứng đờ nằm ở dưới thân Thẩm Trọng Hoa, chỉ cảm thấy bánh bao nhỏ bị hắn xoa nắn hơi có chút ngứa, còn có một chút cảm giác nàng không thể miêu tả bằng lời được.

Mà ngay khi Thẩm Trọng Hoa đẩy nịt ngực của nàng hướng lên trên làm bại lộ hai vú ra ngoài thì hắn liền cúi đầu ngậm lấy nụ hoa đứng thẳng, Thẩm Thất không nhịn xuống được mà thở nhẹ một tiếng.

Chương 9: Tiền diễn (Hạ, Vi H)

Edit & Beta: Thỏ Cô Cô 

Đầu lưỡi của Thẩm Trọng Hoa khi thì liếm mút ở trên núm vú Thẩm Thất, khi thì xoay quanh. Thẩm Thất co chặt, nhịn không được mà run rẩy.

Nàng không chịu khống chế muốn kẹp chặt hai chân, nhưng Thẩm Trọng Hoa đã chen một chân ở giữa hai đùi của nàng, làm nàng căn bản khó có thể khép lại, nàng thậm chí có thể cảm giác được côn th*t thô tráng lửa nóng của Thẩm Trọng Hoa đang để ở trước miệng huyệt.

Mắt phượng hẹp dài, là gợn sóng dưới biển sâu. côn th*t thô to cách áo váy khinh bạc hạ thân nàng, như có như không cọ xát tiểu huyệt, Thẩm Thất không biết cố gắng, thân thể của nàng đã phản bội nàng, nàng chỉ cảm thấy nơi đó nóng lên, tiết ra mật hoa mắc cỡ.

"Ngô..." Bàn tay to nóng bỏng của Thẩm Trọng Hoa xoa tròn bóp dẹp ngực phải của Thẩm Thất, mà nhũ thịt bên trái của Thẩm Thất vẫn luôn bị hắn ngậm ở trong miệng, hắn liên tục mút vào, động tác cho dù có mềm nhẹ nhưng đến cùng vẫn hút vú sưng lên, làm cho Thẩm Thất hơi có chút đau.

"Thất Thất..." Không biết qua bao lâu, Thẩm Trọng Hoa rốt cuộc cũng buông bộ ngực sữa phập phồng lên xuống của Thẩm Thất ra nhưng lại vẫn không buông tha cho nàng mà là cầm lấy một đôi cổ chân của nàng, sau đó dùng một tay cởi giày nàng ra rồi vuốt ve một đường từ cổ chân nàng lên phía trên...

Thẩm Trọng Hoa nhìn bộ ngực lỏa lồ của Thẩm Thất bởi vì động tác của hắn mà chấn động một trận, bên trên nụ hoa đứng thẳng còn lưu nước bọt có ở trong miệng hắn, có vẻ sáng lấp lánh ở dưới ánh nến, phá lệ mê người. Hắn nhịn không được, lại lần nữa vùi đầu liếm mút, làm cho tuyết nhũ của nàng một mảnh say hồng, mà động tác trong tay hắn lại không hề ngừng nghỉ, vội vàng luồn vào váy Thẩm Thất, lưu luyến không rời ở trên đùi cùng mông nhỏ của nàng.

Thẩm Thất cắn răng cố nén, cho dù nàng biết rõ sắp sửa phát sinh chuyện gì, cho dù nàng có một thân võ nghệ, nhưng lại không có cách nào xuống tay đối với Thẩm Trọng Hoa, cũng khó có thể phản kháng ý nguyện của Thẩm Trọng Hoa.Tay Thẩm Trọng Hoa nhẹ vuốt ve phần bên trong đùi trắng nõn của Thẩm Thất, hơi có chút ngứa, một tia ma ngứa lan tràn từ chỗ được Thẩm Trọng Hoa vuốt ve qua ra đến toàn thân Thẩm Thất.

"Ân..." Hô hấp của Thẩm Trọng Hoa càng lúc càng nặng trĩu, quần lót của nàng cũng bị hắn rút đi, cái tay đang làm càn ở bên trong váy nàng của Thẩm Trọng Hoa kia rốt cuộc cũng xâm nhập vào hoa viên bí mật mà hắn mong muốn đã lâu. Ngón tay Thẩm Trọng Hoa, xâm nhập vào trong hai mảnh cánh hoa, vuốt ve vách tường thịt màu hồng nhạt ở bên trong.

Thẳng đến khi cảm giác được bên trong ướt át càng lúc càng cường liệt, Thẩm Trọng Hoa mới ôm lấy eo thon không tự giác vặn vẹo của Thẩm Thất rồi xốc váy nàng lên, sau đó cởi bỏ quần lót của chính mình, quần lót tuột xuống để lộ côn th*t vừa thô vừa to đang dựng đứng.

Thẩm Thất cắn môi, quay mặt sang chỗ khác, đôi tay nắm chặt khăn trải giường mềm mại ở dưới thân, chỉ hy vọng tất cả những chuyện này mau chóng kết thúc.Nàng nghĩ, đau thì liền đau đi, kiếp trước nàng đã đau nhiều đến mức hình thành thói quen.

Động tác của Thẩm Trọng Hoa, cũng không phải kéo váy nàng xuống giống như kiếp trước, tách hai đùi nàng ra, sau đó tìm đúng lỗ nhỏ bí ẩn kia rồi đâm thẳng vào mà là tách hai mảnh cánh hoa ướt át của nàng ra rồi để cự vật thô tráng của hắn ở chính giữa khe thịt, qua lại ma xát.

"A... Ân... Ngô..." Thẩm Trọng Hoa ma xát càng lúc càng dùng sức, phía dưới truyền đến tiếng nước mơ hồ. côn th*t của hắn đè nặng hạt đậu nhỏ của nàng, khoái cảm tê dại ngập đầu tập kích tất cả cảm quan của Thẩm Thất, hai đùi nàng bị banh thẳng, bụng nhỏ co rút lại, tiểu huyệt không ngừng tiết mật hoa dễ chịu ra bên ngoài.

Dùng côn th*t ma xát còn chưa đủ, Thẩm Trọng Hoa dừng lại xong vuốt ve côn th*t bị mật hoa của Thẩm Thất làm cho ướt nhẹp một phen. Trong khi vuốt ve, đồng thời, ngón tay hắn cũng tìm được viên hoa châu có hơi chút sưng to của Thẩm Thất, sau đó đè lại giày vò một trận.

"A! A... A ~... A ~..." Thẩm Thất không chịu được được sự kích thích như vậy, thân thể mềm mại bỗng nhiên rung động, miệng nhỏ kêu ra tiếng.

Mà tiếng rên rỉ yêu kiều này của nàng lại giống như cắt đứt cọng rơm lý trí cuối cùng của Thẩm Trọng Hoa.

"Thất Thất... Ta không nhịn được nữa..." Hắn càng lúc càng mãnh liệt kích thích viên hạt châu nhỏ của nàng, người lại lần nữa đè ở trên thân Thẩm Thất, đầu óc Thẩm Thất mê mang, tùy ý Thẩm Trọng Hoa nâng một chân nàng lên rồi để côn th*t cứng rắn ở trước miệng huyệt...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau