TRỌNG SINH THỊNH SỦNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Trọng sinh thịnh sủng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Trừng phạt

Edit: Sắc

Beta: Sophia

Mặc dù đang nằm yên, nhưng chân nàng vẫn rất đau. Thẩm Thất nằm trên giường, ánh mắt dừng ở trên một cây sơn chi bên ngoài cửa sổ, nhớ lại chuyện ngày hôm qua, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Vào lúc này ở kiếp trước, Huyên Vương không ở trong phủ, mãi đến giữa tháng hắn mới phong trần mệt mỏi gấp gáp trở về, sau đó nàng mới biết được lý do khiến Huyên Vương không ở trong phủ mấy ngày qua là do trèo đèo lội suối đi tìm một món đồ kỳ trân dị bảo làm quà mừng lễ sinh thần cho Tô Liên Tuyết, mong lấy được niềm vui của nàng ta.

Mà hôm qua là ngày Thẩm Trọng Hoa trở về phủ sớm hơn 10 ngày, cũng không khác biệt bao nhiêu so với kiếp trước.

Nhớ tới những chuyện xảy ra ngày hôm qua, Thẩm Thất nhíu hai hàng lông mày càng thêm sâu.

Kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng thế.

Nhưng Tô Liên Tuyết lại không vui mà còn oán trách Thẩm Trọng Hoa: “Tuyết Nhi đã có hộp phấn mặt này rồi, Vương gia lại còn tặng cho ta, rõ ràng là không hề quan tâm đến Tuyết Nhi nên mới chưa từng để ý đến việc đó…”

Tô Liên Tuyết cậy sủng sinh kiều, đúng lúc này, thị vệ bên người Thẩm Trọng Hoa tới bẩm báo, nói có chuyện muốn Thẩm Trọng Hoa định đoạt, thế cho nên Thẩm Trọng Hoa vẫn chưa trấn an Tô Liên Tuyết được bao lâu. Thẩm Trọng Hoa chân trước mới vừa bước ra khỏi Tích Chi viện thì Tô Liên Tuyết liền ném hộp phấn mặt kia ra ngoài cửa sổ.

Khi đó, nàng làm tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, cũng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại nhặt hộp phấn mặt đã đổ một nửa kia lên rồi cẩn thận bỏ vào trong lòng ngực.

Kế tiếp đó là chuyện đã diễn ra giống như ngày hôm qua, mấy nha hoàn ở Tích Chi viện đều mang vẻ mặt hung thần ác sát vọt vào nơi nàng ở rồi lục tung một trận. Chỉ có 1 điều khác chính là, kiếp trước nàng không hề phòng bị nên bị người lục được hộp phấn mặt kia ra.

Sống lại một đời, Thẩm Thất tất nhiên là đã ném hộp phấn mặt phiền toái kia đi. Chỉ là nàng không ngờ rằng, người của Tô Liên Tuyết vẫn tìm ra được hộp phấn mặt kia ở trong phòng nàng.

Nha hoàn thân cận của Tô Liên Tuyết cáo mượn oai hùm, ả ta nện hộp phấn mặt kia lên trên đầu Thẩm Thất: “Nhân chứng vật chứng đều ở, ngươi còn muốn chối cãi?”

Thẩm Thất có thể trốn, nhưng nàng lại không thể trốn, bởi vì nàng là tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, tất cả mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa nàng đều phải dùng cả sinh mệnh để phục tùng. Mà vào cái ngày Thẩm Trọng Hoa dẫn theo Tô Liên Tuyết tiến nhập vương phủ kia, Thẩm Trọng Hoa đã ra mệnh lệnh cho Thẩm Thất rằng: “Về sau thấy Tô tiểu thư như thấy bổn vương.”

Thế cho nên, nàng không thể trốn.
Giống như kiếp trước, hộp phấn mặt xẹt qua trán nàng, máu tươi uốn lượn chảy xuống.

Thẩm Thất bỗng nhiên hiểu rõ, cho dù hộp phấn mặt kia rốt cuộc có ở chỗ nàng hay không thì Tô Liên Tuyết cũng đã thể hiện rõ là muốn khinh nhục nàng, nàng cũng chỉ có thể để người ta sỉ vả.

Thẩm Trọng Hoa không ở trong vương phủ, Tô Liên Tuyết liền cũng không hề giả vờ ôn nhu ngoan hiền, nàng ta cười đến thập phần ác độc: “Chẳng qua cũng chỉ là một hộp phấn mặt mà thôi, bổn tiểu thư cũng không làm khó dễ ngươi, ngươi cứ quỳ ở trong sân đủ 12 canh giờ (24 tiếng đồng hồ) đi.”

Nói xong, Tô Liên Tuyết liền vào nhà trang điểm chải chuốt, sau đó đi ngắm hoa thưởng thức trà ngon cùng với mấy quý nữ khác ở trong thành Trường An.

Mệnh lệnh của Tô Liên Tuyết cũng chính là mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa. Thẩm Thất chỉ cảm thấy quanh thân lạnh băng, nàng thuận theo quỳ xuống, quỳ thẳng sống lưng.

Thẩm Thất nghĩ: “Hóa ra đây là cái gọi là vận mệnh sao? Mặc dù sống lại một đời, những chuyện nên tới thì vẫn sẽ tới, ông trời đã chú định là không trốn thoát được…”

Nàng của kiếp trước, thật sự không ăn không uống quỳ đủ 12 canh giờ, từ ban ngày quỳ đến mặt trời đã mọc lên cao vào hôm sau. Lúc xế chiều hoàng hôn, trời còn mưa tầm tã, nàng một thân y phục ẩm ướt, toàn thân ướt đẫm quỳ gối ở nơi đó, quỳ gối trên mặt đất được lót bằng đá cuội ghập ghềnh ở trước cửa sân của Tô Liên Tuyết.

Cũng bởi vì nguyên nhân này mà căn bệnh nơi chân nàng vẫn mãi không dứt, đầu gối thường thường đau nhức, đặc biệt là càng thêm đau đớn khó nhịn mỗi khi trời đầy mây hoặc mưa to tầm tã.

Kiếp này, vốn cũng nên là như thế.

Nhưng cho dù có như thế nào đi nữa, Thẩm Thất cũng sẽ không ngờ được rằng, chính vào lúc này, nàng cư nhiên lại thấy Huyên vương Thẩm Trọng Hoa phong trần mệt mỏi trở về…

Chương 2: Chê cười

Edit: Su Bà Bà

Lúc đó, đã là chiều tà, Thẩm Thất quỳ đã gần ba canh giờ (6 tiếng đồng hồ), mưa như trút nước, toàn thân nàng ướt đẫm, hai mắt bị nước mưa làm cho mơ hồ, cái lạnh bao trùm khắp người nàng. Nhưng cho dù đầu gối đã đau đến mức không còn cảm giác, nàng vẫn quỳ thẳng sống lưng..

Tiếng mưa xôn xao chảy xuôi ở bên tai nàng, Thẩm Thất mơ hồ nghe được có tiếng bước chân. Thẩm Thất từ nhỏ tiếp thu khóa huấn luyện cực kỳ khắc nghiệt nên thính lực của nàng rất tốt, đến khi nghe được tiếng bước chân quen thuộc của Thẩm Trọng Hoa, nàng nhắm mắt lại, không khỏi tự giễu: “Ngươi nhìn ngươi đi, bắt đầu lại si tâm vọng tưởng rồi a…”

Mang theo ký ức đời trước, Thẩm Thất tự nhiên cho rằng Thẩm Trọng Hoa lúc này đang bôn ba ở bên ngoài để tìm trân bảo đổi lấy nụ cười của Tô Liên Tuyết. Huống chi, kiếp trước, hắn đã đối xử với nàng như vậy, sao nàng lại còn dám hy vọng xa vời Thẩm Trọng Hoa cũng thể có một tia thương tiếc với nàng cơ chứ?

Mưa vẫn cứ rơi, Thẩm Thất nhắm mắt lại, chỉ hy vọng thời gian có thể trôi qua thật nhanh. Chỉ có điều là ngay khi nàng nhắm mắt lại, trong đầu lăn qua lộn lại đều là những ký ức đau thương khó có thể chịu nổi ở kiếp trước.

“Ngươi hạ dược cho bổn vương còn không phải là vì muốn bò lên trên giường của bổn vương sao?” Đó là lời khi Thẩm Trọng Hoa trúng Dạ Xuân tán đè ở trên người nàng, hồng con mắt và nói với nàng trong cơn tức giận: “Còn bảo không cần? Chẳng phải ngươi muốn bổn vương làm như vậy với ngươi hay sao?!”

Nói xong, hắn liền xé nát y phục của nàng, đỡ côn th*t đã sưng to hồi lâu, không có bất kỳ một tiền diễn trấn an nào mà xỏ xuyên qua thân thể của nàng.

Hắn không màng nàng đau đớn mà cứ lao tới chà đạp ở trên người nàng. Mãi cho đến khi chất lỏng nóng bỏng của hắn tiến nhập vào trong cơ thể nàng, Thẩm Thất vẫn cứ cắn răng, không cho phép bản thân khóc thành tiếng.

côn th*t thô to cùng với động tác hung bạo của Thẩm Trọng Hoa khiến cho lúc hắn rút ra ngoài, phía dưới của Thẩm Thất vẫn còn đang chảy máu. Máu đỏ tươi làm ướt một tảng lớn khăn trải giường hỗn độn ở dưới thân nàng. Sắc mặt Thẩm Thất tái nhợt, một thân xanh tím, nhưng mặc dù như vậy lại vẫn không đổi được một tia thương tiếc từ Thẩm Trọng Hoa.Hắn cho rằng loại dược kia là do nàng hạ, còn cho rằng nàng ham phú quý, muốn bò lên lên trên chủ tử để hưởng phúc.

Hắn chán ghét nàng như vậy, đồng thời cũng căm hận nàng làm như vậy.

Khi đó, Thẩm Trọng Hoa hung hăng bóp lấy cổ Thẩm Thất, gần như bẻ gãy cổ nàng: “Ngươi rõ ràng biết, bổn vương đã hứa với Tuyết Nhi rằng, muốn cùng nàng ấy trọn đời trọn kiếp làm một đôi bích nhân, nhưng ngươi… Ngươi đã huỷ hoại tất cả!”

Sau đó hắn còn nói: “Ngươi thiếu nam nhân đến như vậy sao! Không tiếc hạ dược cho bổn vương rồi tự mình dâng hiến bản thân? Ngươi thèm khát nam nhân đến mức đó ư?”

Nói xong câu đó, Thẩm Trọng Hoa liền mệnh lệnh cho hộ vệ thân cận tiến vào. Khi đó, Thẩm Thất còn không kịp che đậy thân mình vừa bị tàn phá mà đã liền nghe được Thẩm Trọng Hoa dùng thanh âm cực kỳ lãnh khốc nói: “Tiện nhân này, ném cho các ngươi hưởng dụng!”Hắn đang trừng phạt nàng.

“Không phải ta… Không phải ta hạ dược…” Nàng giãy giụa suy nghĩ muốn giải thích, nhưng mới vừa bước xuống giường thì liền bởi vì nỗi đau đớn ở giữa hai chân mà ngã xuống trên mặt đất. Mà Thẩm Trọng Hoa ngay cả một ánh mắt chán ghét cũng đều không muốn để lại cho nàng, hắn phất tay áo rồi xoay người rời đi.

Nếu không phải nàng và mấy hộ vệ kia lớn lên cùng nhau, Lãnh Tinh cùng Lưu Nguyệt đều chăm sóc nàng như muội muội ruột thì kết cục của nàng chỉ sợ là đã giống như những kỹ nữ ở trong quân doanh.

Ngày đó, bọn họ không có chạm vào nàng mà là giúp nàng tìm y phục sạch sẽ.

Cũng chính ngày hôm đó, Lãnh Tinh đã nói với nàng: “Thẩm Thất, đừng si tâm vọng tưởng.”

Nàng không có, nàng nào dám a! Nàng thích Thẩm Trọng Hoa nhưng cũng tự biết thân phận thấp kém, càng thêm tự hiểu rõ trong mắt hắn chưa bao giờ có nàng, nàng chưa từng xa cầu điều gì, cũng chưa từng vọng tưởng mà chỉ là cẩn thận cất giấu phần tình yêu say đắm hèn mọn đến đáng thương kia ở tận sâu dưới đáy lòng.

Nghĩ đến những chuyện đã xảy ra ở kiếp trước, Thẩm Thất yên lặng rơi lệ. Cũng may là trời đang mưa, nàng quỳ gối khóc ở nơi này mới sẽ không bị người khác chê cười.

Tuy rằng, nàng đã sớm là trò cười ở trong Huyên vương phủ này.

Chương 3: Sợ hãi

Edit: Su Bà Bà

Mưa vẫn cứ rơi như cũ, nhưng mưa xối ở trên đầu Thẩm Thất lại ngừng. Có người đứng che ô cho nàng, Thẩm Thất quay đầu, còn chưa kịp nhìn đến Lưu Nguyệt bung dù mà điều đầu tiên đâm xuyên qua mi mắt lại là khuôn mặt lạnh lùng của Huyên vương Thẩm Trọng Hoa.

Ánh mắt Thẩm Thất sắc bén lên, nàng vội gục đầu xuống bái chào hắn, vừa nghe tiếng tim mình đập vừa hô một tiếng: "Vương gia."

Thanh âm của Thẩm Trọng Hoa nghe ra có chút khàn khàn: "Vì sao lại quỳ gối ở nơi này?"

Vì sao hắn lại xuất hiện ở đây? Chẳng phải hắn đã đi tìm bảo vật để tặng làm quà mừng sinh thần cho Tô Liên Tuyết, phải đến giữa tháng rồi mới trở về hay sao? Sao tình cảnh bây giờ lại không giống với kiếp trước?

"Tô tiểu thư cho rằng nô tỳ đã ăn trộm phấn mặt của nàng ấy." Thẩm Thất tâm loạn như ma nhưng giọng điẹu lại biểu hiện đến cực kỳ trấn định, nàng nói đúng sự thật, cách dùng từ lại rất khôn khéo, nàng vừa không thừa nhận việc trộm hộp phấn mặt của Tô Liên Tuyết nhưng cũng không nói rõ là Tô Liên Tuyết vu oan cho nàng làm khó dễ.

Kiếp trước trong tối ngoài sáng đều phải chịu thiệt, đến cuối cùng làm Thẩm Thất rút ra được một bài học, cho dù Thẩm Trọng Hoa có biết là Tô Liên Tuyết hãm hại nàng thì sao chứ? Người hắn sủng ái là Tô Liên Tuyết chứ không phải Thẩm Thất nàng, kết quả là người chịu khổ hay bị phạt vẫn chính là nàng, kẻ ác khiến người khác chán ghét vẫn lại chính là nàng.

Bên kia đầu tiên là một trận trầm mặc, Thẩm Thất rũ mắt, nước mưa nhỏ giọt xuống dưới dọc theo hai hàng lông mi của nàng, thật giống như là nàng đang rơi lệ.

"Đứng lên đi." Thanh âm của Thẩm Trọng Hoa có hơi chút sáp."Dạ vâng." Thẩm Trọng Hoa là chủ nhân của nàng, bất kỳ một lời nói nào của Thẩm Trọng Hoa cũng đều là mệnh lệnh, hắn bảo nàng đứng lên thì nàng liền đứng lên. Tuy rằng trong lòng có nghi hoặc cùng sợ hãi, nhưng Thẩm Thất vẫn bái lễ với Thẩm Trọng Hoa rồi mới đứng dậy.

Chỉ là nàng đã quỳ ở trên đá cuội cũng lâu rồi, thế cho nên đầu gối mới cứng đau, căn bản là khó có thể vực dậy chứ đừng nói là đứng lên. Nhưng Thẩm Trọng Hoa bảo nàng đứng lên, đây là mệnh lệnh, Thẩm Thất cắn răng, đôi tay dùng sức chống đùi, cố nén đau đớn muốn bẻ thẳng đầu gối, Thẩm Thất cho rằng bản thân có thể làm được, nhưng rồi...

Bên hông bỗng nhiên căng thẳng, Thẩm Thất còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị Thẩm Trọng Hoa chặn ngang ôm vào trong ngực.

"Vương gia...?" Người nói chuyện là Lưu Nguyệt đang cầm ô. Thẩm Thất bị Thẩm Trọng Hoa ôm vào trong ngực mở to hai mắt nhìn, không thể tin tưởng lại mờ mịt nhìn hắn, đồng dạng cũng biểu hiện vẻ mặt khiếp sợ.

"Tới Phương Hoa uyển." Nói xong, Thẩm Trọng Hoa liền nhấc chân ôm Thẩm Thất đi hướng Phương Hoa uyển.Phương Hoa uyển, là chỗ ở hoa mỹ tinh xảo nhất trong toàn bộ Huyên vương phủ chỉ sau mỗi Túc Uyên các mà Huyên vương đang trú. Trong đó có đình đài lầu các, hồ sen nhà thuỷ tạ, đan xen có hứng thú. Hành lang dài vờn quanh, khúc kính thông u, mỗi cành cây ngọn cỏ đều có phong vận khác nhau, hành lang dài bên trong vườn tứ phía nối liền nhau, vừa có núi giả vừa có hồ nước làm tăng thêm phần phong phú.

Nhưng Thẩm Thất căn bản lại không có tâm tình để thưởng thức khung cảnh độc đáo cùng phong nhã này. Nàng không hiểu tại sao Thẩm Trọng Hoa lại phải ôm nàng tới Phương Hoa uyển, đây chẳng lẽ không phải là chỗ ở được chuẩn bị sẵn cho Huyên vương phi hay sao? Mỗi một nhành hoa mỗi một cành cây ngọn cỏ, mỗi một bước đi mỗi một cảnh vật ở bên trong đều là do Thẩm Trọng Hoa tự mình thiết kế.

Thẩm Thất bị Thẩm Trọng Hoa ôm vào trong ngực, không dám động đậy, cũng không dám giương mắt, nàng là hạ nhân nên tất nhiên không dám duỗi tay ôm lấy cổ hắn, một đôi tay trí năng vô thố túm chặt đai lưng của mình.

Nàng nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực của hắn, cũng nghe được tiếng tim đập hỗn loạn của chính bản thân mình.

Lưu Nguyệt đã giành mở cửa trước cả Thẩm Trọng Hoa, Thẩm Thất bị Thẩm Trọng Hoa ôm vào phòng trong, hắn đặt nàng ở trên một tấm dựa mỹ nhân được làm từ gỗ đỏ khắc hoa. Tiếp theo đó, Thẩm Trọng Hoa vươn tay tới, chạm vào nút thắt đai lưng ở bên hông Thẩm Thất, chuẩn bị cởi y phục của nàng ra.

Nỗi khuất nhục bị xé rách không lưu tình ở kiếp trước bỗng nhiên tràn vào trong óc, Thẩm Thất hiện sắc mặt trắng bệch cuống quít quỳ xuống trên mặt đất. Nàng không biết Thẩm Trọng Hoa muốn làm cái gì, càng không biết bản thân đã làm gì chọc giận đến hắn, chỉ là thói quen tính xin tha: "Vương gia thứ tội..."

Nàng sợ hãi hắn.

Thẩm Thất nằm ở trên mặt đất, hai vai ẩn ẩn run rẩy nên tất nhiên cũng không biết Thẩm Trọng Hoa đang đứng ở trước mặt nàng cũng túm chặt nắm tay, thân mình liên tục run rẩy.

Chương 4: Như mơ

Edit & Beta: Thỏ Cô Cô

Cuối cùng, Thẩm Trọng Hoa còn ban cho Thẩm Thất hai nha hoàn hầu hạ là Lăng Giác và Liên Hương. Tại sao mọi chuyện lại biến thành như thế này? Thẩm Thất không rõ. Trước kia nàng cứ nghĩ đây là mộng, thẳng đến khi mỗi một chuyện xảy ra sau đó đều đan xen với cái gọi là cảnh trong mơ kia, phát triển từng bước một dựa theo phương hướng vô cùng rõ ràng, nàng mới rõ ràng ý thức được, đây không phải một giấc mộng, mà là nàng được trọng sinh để làm lại từ đầu.

Nhưng tại sao chuyện này xảy ra lại không giống như kiếp trước? Chẳng lẽ là bởi vì nàng đã ném hộp phấn mặt kia đi? Đưa ra lựa chọn khác với kiếp trước? Nhưng cho dù nàng đã ném hộp phấn mặt kia đi thì kết quả vẫn không có gì thay đổi, Tô Liên Tuyết vẫn lục soát ra được hộp phấn mặt đã bị "trộm đi" ở trong phòng nàng, nàng ta vẫn bắt nàng quỳ gối ở trên nền đất lót đầy đá cuội trong viện.

Vì cái gì mà Thẩm Trọng Hoa lại đột nhiên trở về? Vì cái gì Thẩm Trọng Hoa không hề trách phạt nàng? Vì cái gì Thẩm Trọng Hoa sẽ ôm nàng vào Phương Hoa uyển? Phải biết rằng, kiếp trước hoan hảo, hắn ở trên người nàng gần như chỉ là phát tiết dục vọng. Ngoại trừ khuất nhục cùng đau đớn, Thẩm Thất vẫn chưa cảm nhận được một tia vui thích hoặc là thâm tình. Mặt khác, bất kể Thẩm Trọng Hoa có chà đạp thể xác và tinh thần nàng như thế nào đi nữa thì hắn cũng chưa bao giờ ôm hoặc là hôn môi nàng. Cho dù là hắn cắm côn th*t vào thân thể của nàng làm vận động pít tông kịch liệt thì đôi tay Thẩm Trọng Hoa chưa bao giờ nắm chặt hai vú nàng mà chỉ là bẻ hai chân nàng ra hoặc là bóp lấy eo nàng...

Nha hoàn giúp Thẩm Thất thay y phục mới, hành động mang tính cưỡng chế đỡ nàng lên giường nghỉ ngơi, còn nói là mệnh lệnh của Vương gia. Không nói chiếc giường gỗ đỏ khắc hoa kia có bao nhiêu tinh quý, chỉ tính riêng gối phô trên giường thôi thì cũng đều đã được dệt từ gấm lụa cực tốt. Thẩm Thất cảm thấy, nhất định là bản thân lại si tâm vọng tưởng nên mới bắt đầu mơ một giấc mộng đẹp không thực tế.

Tiếp theo, liền có đại phu tới bắt mạch cho nàng, bốc chút dược xua tan khí lạnh cùng với dược giúp máu chảy lưu thông, ứ dưỡng gân cốt.
Không cần Thẩm Thất xuống giường, Liên Hương đã tìm quản gia hốt thuốc đi nấu.

Lăng Giác cùng Liên Hương, Thẩm Thất đều có chút ấn tượng, làm việc tinh tế thoả đáng, ở kiếp trước, các nàng bị Thẩm Trọng Hoa ban cho Tô Liên Tuyết. Có mấy lần Tô Liên Tuyết cố tình gây khó dễ cho Thẩm Thất cũng đều là nhờ hai nha hoàn này khéo léo thay nàng giải vây. Bao gồm... Bao gồm cả chuyện tiếp đó nàng không ngừng đổ máu, cũng may Liên Hương nhận biết một ít dược liệu, thế cho nên nàng ấy đã thay Thẩm Thất bốc chút ít dược.

Thẩm Thất quỳ một hồi lâu ở trong mưa nên thể lực sớm đã cạn kiệt, nàng nhắm mắt lại rồi nghĩ thầm, mấy khi mới có được một giấc mộng đẹp, thôi thì cứ thả lỏng tâm tình trong chốc lát đi, đợi khi tỉnh lại, muốn như thế nào thì cứ như thế ấy đi...
Chỉ có điều là, đến khi Thẩm Thất tỉnh lại, nàng vẫn nằm trong đệm chăn thơm mềm ở Phương Hoa uyển như cũ. Lăng Giác thấy nàng tỉnh lại thì liền mỉm cười hỏi thăm nàng: "Cô nương có cảm thấy tốt hơn một chút hay không? Có cần Lăng Giác rửa mặt chải đầu cho người không? Vương gia có nói, tối nay ngài ấy sẽ tới đây."

"Hóa ra là... Vẫn còn chưa tỉnh hay sao..." Thẩm Thất bật cười, chỉ cảm thấy tình cảm nàng dành cho Thẩm Trọng Hoa rất là khó nói.

Kế tiếp đó, Thẩm Thất nơm nớp lo sợ ngồi ở bên cạnh Thẩm Trọng Hoa, cùng hắn dùng chung bữa tối có người hầu kẻ hạ, mấy món ăn đều được làm từ Bích Loa Xuân, nàng vẫn cho rằng bản thân đang còn ở bên trong giấc mơ. Thẩm Thất nghĩ thầm: "Hóa ra những món chưa từng được nếm thử lại còn có thể mơ thấy mỹ vị của nó, nhất định là ngày thường hay được ngửi mùi, thế cho nên mới thèm ăn..."

Trên bàn cơm không một tiếng động, hai người trầm mặc không nói chuyện đang ăn cơm, chỉ đến khi Thẩm Trọng Hoa kẹp một miếng thịt bò kho bỏ vào trong bát nàng, tay Thẩm Thất không thể ức chế được mà run rẩy. Bởi vì giấc mộng này đối với nàng mà nói thật sự quỷ dị đến đáng sợ, tới cuối cùng, những chuyện càng thêm quỷ dị vẫn xảy ra...

Thẩm Trọng Hoa móc từ trong ngực ra một cái hộp gấm, hộp gấm kia Thẩm Thất trông rất quen mắt, trong phòng Tô Liên Tuyết có rất nhiều hộp gấm to to nhỏ nhỏ như vậy, đây là hộp son phấn được sản xuất từ Nhan Hoa lâu - từng được đem ra so sánh với Yên Chi lâu đệ nhất thiên hạ.

Ở trong ánh mắt kinh ngạc và tức giận của Thẩm Thất, Thẩm Trọng Hoa mở hộp gấm kia ra, chỉ thấy bên trong hộp gấm có chứa phấn mặt, ốc to, hoa quế du, phấn trân châu, còn có thêm phấn hương ngọc lan. Thẩm Trọng Hoa dùng ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng, lời ít mà ý nhiều hỏi: "Có thích không?"

Chương 5: Không phải mộng

Edit: Sắc + Thỏ

Beta: Thỏ

Thẩm Thất không biết nên trả lời thế nào, nhìn hộp son phấn nhỏ xinh tinh xảo kia, trong lòng nàng rất rối bời, cảm xúc đan xen.

Nàng không biết trang điểm, làm tử sĩ thì tất nhiên cũng không cần phải trang điểm, thêm vào đó nữa, cho dù nàng có tiền cũng chưa chắc có thể mua được phấn mặt của Nhan Hoa lâu. Hơn nữa, Thẩm Thất cũng không thích mấy thứ này lắm!

Nhớ rõ kiếp trước, khi nàng bị ma quỷ ám ảnh nhặt hộp phấn mặt do chính Tô Liên Tuyết vứt bỏ kia lên thì nàng đã nâng niu và nhìn chăm chú vào nó thật lâu. Sau đó, nàng ngồi ở trước gương đồng, dùng ngón tay quẹt chút phấn mặt bôi lên trên môi. Thẩm Thất không biết bôi, thế cho nên khi làm thì bàn tay có hơi chút run rẩy, biến cái miệng nhỏ vốn hồng nhạt thành một bồn máu to xiêu xiêu vẹo vẹo. Nàng cũng chưa bao giờ bôi phấn lên mặt, thế cho nên trên tay quẹt hơi có chút nhiều, nàng đau lòng, sợ lãng phí. Từng nghe Tô Liên Tuyết khen qua rằng, hộp phấn mặt này có thể bôi lên cả môi và má, lại nghĩ gương mặt mượt mà, dễ bôi hơn nhiều so với đôi môi cong lên cong xuống, vì thế nên nàng liền bôi số phấn mặt còn dư lại lên trên mặt rồi dùng tay xoa xoa.

Sau đó, nhìn nàng trong gương nàng chẳng khác gì một kẻ đóng vai hề trên sân khấu kịch, rõ ràng sắc mặt tái nhợt nhưng lại bôi trát giống như đít khỉ.

Bản thân nàng khi đó đúng thật là buồn cười, chẳng khác gì vai hề trong phim tình yêu giữa Thẩm Trọng Hoa cùng Tô Liên Tuyết.

Thẩm Thất gục đầu xuống, nhu thuận nói với Thẩm Trọng Hoa: "Tâm ý của Vương gia, Tô cô nương nhất định sẽ vui mừng đón nhận."

Ánh mắt Thẩm Trọng Hoa hơi ám ám, vừa định mở miệng nói cái gì đó thì nha hoàn Tú Nhi bên người Tô Liên Tuyết lại vọt vào, vẻ mặt nôn nóng bẩm báo: "Vương gia! Không biết vì sao tiểu thư lại lên cơn đau đầu lợi hại, ngài mau đi xem một chút đi!"

Thẩm Trọng Hoa trầm mặc không nói, Thẩm Thất có thể cảm giác được ánh mắt hắn dừng ở trên người nàng. Nàng như đứng trên đống lửa, như ngồi trong đống than.
Cho đến cuối cùng, Thẩm Trọng Hoa vẫn rời đi nhưng lại để hộp son phấn kia ở chỗ Thẩm Thất.

Lăng Giác vui mừng nói với Thẩm Thất: "Cô nương, đây là quà Vương gia tặng cho người a!"

Thẩm Thất lại không thể cười nổi. Chuyện xảy ra ở kiếp trước lại không phát sinh trong kiếp này, nếu không phải nàng chưa thoát khỏi giấc mộng thì... Nhất định là có điểm khác thường. Nàng vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn, chẳng có lý gì mà Thẩm Trọng Hoa lại đối xử tốt với nàng cả?

Ngày thứ hai tỉnh lại, vẫn là ở Phương Hoa uyển, Thẩm Thất liền biết, đây không phải đang nằm mơ.

Bởi vì không phải mộng thế cho nên ngược lại càng thêm khiến cho nàng sầu lo, bắt đầu lo lắng về ý đồ của Thẩm Trọng Hoa.

Thẩm Thất không quên thân phận của bản thân chỉ bởi vì được ngủ lại 1 đêm ở Phương Hoa uyển, nàng là tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, là hạ nhân của hắn, nàng đã lập lời thề với trời vì hắn mà vào sinh ra tử, che đao chắn bóng, đi làm tất cả những chuyện không thể bị phơi bày ra ánh sáng chứ không phải được người hầu kẻ hạ ở trong Phương Hoa uyển tinh xảo này.Mặc dù chân còn đau nhưng Thẩm Thất vẫn dậy thật sớm và đi tìm Thẩm Trọng Hoa để đi theo bên người hắn. Làm tử sĩ của Thẩm Trọng Hoa, bởi vì là nữ tử nên thân phận bên ngoài của Thẩm Thất chính là thị nữ thân cận của Thẩm Trọng Hoa. Ở trong tình huống nếu không có mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa thì nàng vẫn nên ở bên cạnh hắn.

Nhưng kỳ quái chính là, đừng nói kiếp trước, Thẩm Trọng Hoa bình thường vẫn đều coi nàng như không tồn tại. Đương nhiên, là một tử sĩ, cho dù có đi theo bên người chủ nhân thì vẫn giống như là không tồn tại. Nhưng hôm nay, khi Thẩm Trọng Hoa biết nàng canh giữ ở ngoài cửa thì liền cho người mời nàng vào trong. Lúc Thẩm Thất bước vào, Thẩm Trọng Hoa đang dùng bữa ăn sáng, cũng ý bảo Thẩm Thất ngồi xuống rồi ăn cùng nhau.

Thẩm Thất không dám mà chỉ nói: "Nô tỳ đã ăn rồi."

Thẩm Trọng Hoa cũng không nói gì cả, chỉ là sau đó, khi Thẩm Trọng Hoa xử lý công vụ trong thư phòng thì có bảo Thẩm Thất ở bên cạnh mài mực giúp hắn.

Mài mực thì mài mực, nhưng kỳ quái hơn chính là, Thẩm Trọng Hoa cư nhiên còn sai người chuẩn bị một cái ghế cho Thẩm Thất. Bảo nàng ngồi ở bên người hắn mài mực!

Thẩm Thất kinh sợ ở trong lòng, nhưng không dám cãi lại mệnh lệnh của Thẩm Trọng Hoa nên chỉ có thể ngồi một chân ở bên án thư, nín thở mài mực, tận lực làm cho bản thân không phát ra bất kỳ một tiếng động nào.

Tiếp theo, chuyện càng quỷ dị hơn đã xảy ra, Tô Liên Tuyết bình thường ngay cả mười ngón tay cũng không dính nước lại làm canh gà hầm đưa tới cho Thẩm Trọng Hoa, nhưng Thẩm Trọng Hoa đều cũng chỉ gặp nàng ta ở một sườn khác trong thư phòng. Trên án thư chưa bao giờ xuất hiện bất kỳ một món ăn nào nhưng Thẩm Trọng Hoa lại sai người chuẩn bị trà mới cùng điểm tâm đặt ở trên bàn sách.

Trong lòng Thẩm Thất đang còn nghi hoặc thì người vẫn đang cúi đầu xử lý công vụ kia lại dùng thanh âm nhàn nhạt nói: "Hương vị không tồi, ngươi cũng nếm thử xem."

Thẩm Thất không dám động, nhưng bụng nhỏ chưa ăn qua cơm sáng lại phát ra tiếng động "ọt ọt" vào đúng lúc này bán đứng nàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau