TRỘM MỘT NGÔI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trộm một ngôi sao - Chương 6 - Chương 10

Chương 5

Lúc về đến nhà Quý Tinh đã gần sáu giờ, nhưng trong nhà cậu không một bóng người.

Quý Tinh tìm một đôi dép màu hồng em họ cậu mang lúc tới chơi cho Lục Dư, cười đến nhìn có chút hả hê, “Dép của em họ tớ, cậu chịu khó mang đi.”

Lục Dư nhìn đôi dép màu hồng nhạt này trong lòng thở dài, biết rõ Quý Tinh đang đùa hắn nhưng lại không tức giận, “Còn cái khác không?”

Quý Tinh đổi dép mình xong còn cười, “Có, nhưng cất trong tủ giày tránh bụi, chỉ còn đôi này thôi.”

“Vậy tớ không mang dép được không? Chỉ đi có mấy bước.”

“Không được.” Quý Tinh lại đá đá đôi dép về phía Lục Dư, “Thời tiết này mà đi trên đất thì lạnh lắm.”

Lục Dư không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ mang vào đôi dép màu hồng đầu tiên của cuộc đời hắn, thấy khuôn mặt cười trộm của Quý Tinh, hắn lại hoàn toàn không phát hỏa, lần đầu tiên trong đời bị người ta trêu còn rất tình nguyện.

Hắn không nghĩ vì sao lại thế, nói chung có lẽ vì tên Quý Tinh này cực kỳ thú vị.

Quý Tinh dẫn Lục Dư vào phòng mình, để hắn ngồi trên giường cậu, bản thân thì tìm sách trên kệ.

Phòng Quý Tinh vừa sạch sẽ lại ngăn nắp, hướng về phía nam, sáng sủa. Trên bàn chất đầy sách không biết là sách gì, nhưng nhìn thấy vẫn ngay ngắn, không giống bàn học của Lục Dư, sách bày trên bàn có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Lục Dư nhìn lướt qua giường Quý Tinh, chăn bông gấp lại thành hình lập phương đặt cuối giường, trên vỏ gối còn có hình cậu bé bọt biển.

Quý Tinh vừa quay đầu muốn nói với hắn vài câu đã thấy hắn nhìn chằm chằm giường mình, không khỏi trêu ghẹo, “Gì thế? Thích giường của tớ hả?”

Lục Dư kéo gối đầu của cậu qua, “Thích cậu bé bọt biển của cậu.”

Quý Tinh cũng nhìn thấy cậu bé bọt biển trên gối, đột nhiên thoáng ngượng ngùng, “… là mẹ mua cho tớ.”

Ánh mắt Lục Dư nhìn chằm chằm cậu mỉm cười, “Cậu không thích chút nào sao?”

“Tớ…” Quý Tinh nghẹn lời, cảm thấy mặt hơi nóng lên, “Tớ… cũng thích chút chút.”

Lục Dư nhìn thấy dáng vẻ cậu như thế thì không khỏi cười to, một chút xấu hổ của Quý Tinh đều bị nụ cười này của hắn làm biến mất sạch sẽ, chỉ cảm thấy chuyện lúc nãy rất buồn cười, đi tới mấy bước giật lấy gối đầu trong tay hắn đập lên đầu hắn, “Cậu cười cái quái gì, cậu mà cũng dám cười nhạo thầy Quý hả!”

Lục Dư giơ hai tay lên mặc cho cậu đập, vừa cười vừa nói, “Không dám không dám.”

Thu dọn hết tất cả sách xong, Quý Tinh chợt nhớ ra đã về nhà lâu như vậy nhưng Lục Dư còn chưa được uống một ngụm nước nào, vì vậy bảo hắn ngồi trên giường đọc sách, còn mình thì đi rót nước cho hắn, trước khi vào phòng còn tiện thể lấy thêm chút quà vặt.“Há miệng.”

Lục Dư ôm một quyển sách há to miệng, Quý Tinh nhét một cái xúc xích vào trong miệng hắn, lúc Lục Dư đang khép miệng lại cắn, cậu rút tay lại không cẩn thận cũng kéo theo cái vỏ ra, đợi đến lúc cậu kịp phản ứng thì lập tức nhấn vào miệng Lục Dư một cái.

“Ưm…” Lục Dư ngậm xúc xích chứ không cắn, cứ như vậy nhìn Quý Tinh chằm chằm, trong mắt tràn đầy ý cười.

Quý Tinh thấy Lục Dư cứ ngậm mà không ăn thì rất kỳ quái, “Cậu ngậm trong họng làm gì? Ăn đi.”

Lúc này Lục Dư mới bắt đầu chậm rãi nhai nuốt, sau khi nuốt một ngụm thì cười không đứng đắn, “Tớ nghĩ cậu còn đút thêm hai cái nữa.”

Quý Tinh khó hiểu, “Hai cái nữa?”

Lục Dư đẩy xúc xích vào trong miệng ngậm, rồi lại rút ra.

“Đệt.” Quý Tinh lập tức cười không ngừng, “Ha ha ha tớ nói này, rốt cuộc tư tưởng của cậu bị làm sao vậy hả, ăn xúc xích cũng bắn được là thế nào?”

Lục Dư tiếp tục gặm xúc xích, “Thanh niên trai tráng, trẻ tuổi khí thịnh, cũng là điều dễ hiểu.”

Hai người lại tám chuyện vài câu mới bắt đầu nghiêm túc đọc sách. Quý Tinh giảng đại khái nội dung trong sách cho Lục Dư, giới thiệu hướng dẫn của từng quyển sách một chút, bảo Lục Dư nếu không hiểu chỗ nào thì tới hỏi cậu, hai người đang trò chuyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa truyền tới từ phòng khách.

Quý Tinh từ trên giường ngồi dậy, “Có lẽ là mẹ tớ về.”Lục Dư cũng theo sau cậu ra ngoài phòng khách.

Quý Tinh mở cửa, quả nhiên là mẹ Quý, trong tay còn xách một cái túi lớn, Quý Tinh nhanh chóng nhận lấy rồi giới thiệu với mẹ mình, “Mẹ, đây là bạn học của con, Lục Dư. Cậu ấy tới tìm con mượn mấy quyển sách.”

Lục Dư đứng bên cạnh, “Chào dì, con là Lục Dư.”

Mẹ Quý cười ôn hòa với hắn, lúc cúi đầu phát hiện đôi dép Lục Dư mang trên chân liền vỗ đầu Quý Tinh một cái, “Thằng nhóc thối, sao lại trêu bạn học con, để cho bạn học mang dép của em gái thế?”

Quý Tinh cười ha hả, “Mẹ, con không tìm thấy đôi dép khác.”

Mẹ Quý tặng cậu một cái liếc mắt, “Chỉ biết lý sự.” Nói rồi tìm cho Lục Dư một đôi dép khác để thay.

Lục Dư nghĩ cha Quý Tinh cũng sắp trở về, trò chuyện với mẹ Quý vài câu rồi nói mình cũng phải đi.

Mẹ Quý hỏi Lục Dư về nhà à, Lục Dư đáp là về trường học.

Mẹ Quý nghe xong thì muốn giữ Lục Dư lại ăn tối, “Tiểu Lục à ở lại ăn cơm đi, cha Quý Tinh đi công tác rồi, hai người bọn dì ăn không náo nhiệt bằng ba người. Hơn nữa, đồ ăn ở căn tin trường học sao ngon bằng dì nấu được.”

Quý Tinh liếc mắt nhìn mẹ mình, “Mẹ, mẹ đừng có mèo khen mèo dài đuôi như thế.”

Lục Dư yên lặng nhìn hai mẹ con bọn họ, hơi mỉm cười.

Quý Tinh hỏi Lục Dư, “Nếu như cậu không gấp thì ở lại ăn tối đã được không?”

Mẹ Quý cũng trông đợi nhìn hắn.

Lục Dư lại lễ phép cười xin lỗi, “Tối còn có chút việc nên phải về trường sớm một chút, lần sau cuối tuần rảnh rỗi con nhất định đến ăn ké một bữa.”

Từ nhà Quý Tinh trở về trường học thật ra không xa lắm, nhưng tới tiệm net thì hơi xa.

Lục Dư đi một mình trên đường, không có người để nói chuyện, cũng không cần để lộ cảm xúc. Hắn nghĩ về tên Quý Tinh này, rất tốt bụng, thích hợp để làm bạn, nhưng chỉ vẻn vẹn giống như tất cả bạn bè của hắn mà thôi, trong một cái vòng tròn, có khoảng cách, không cần quá nhiều tình cảm. Hắn lấy điện thoại di động ra nhìn thoáng qua màn hình, ngày mười tháng mười một.

Còn mười lăm ngày.

Chương 6

Giữa tháng mười là đại hội thể dục thể thao, diễn ra trong hai ngày liên tiếp, tuy thời tiết hơi nóng nực nhưng dù sao cũng chiếm trọn hai ngày nghỉ, không thể không nói là một chuyện tốt.

Quý Tinh vốn không báo danh hạng mục nào, nhưng một bạn học nam chạy tiếp sức bốn trăm mét một tiếng trước giờ thi đấu bị tiêu chảy, Quý Tinh liền bị kéo đến trường thi chạy thay, bởi vì dù sao cậu cũng có kinh nghiệm chạy tiếp sức lúc trước.

Quý Tinh chạy gậy thứ ba, Lục Dư chạy gậy cuối cùng.

Khi gậy đầu xuất phát thì có hơi tụt lại phía sau, gậy thứ hai vẫn ở sau như trước, sau đó Quý Tinh đứng ở vị trí nhận gậy thứ ba, học sinh lớp mười cũng đứng trên khán đài cao giọng hô “cố lên”, thật ra khán đài cách đường băng nói gần thì không gần, nói xa thì không xa, nhưng tiếng gió vù vù ồn ào từ bên tai cậu thổi qua, lại thêm mặt trời treo trên đỉnh đầu, tiếng bước chân, tiếng tim đập, rất nhiều rất nhiều thanh âm, duy chỉ không nghe được tiếng cố lên này.

Mắt Quý Tinh nhìn chằm chằm vào phía trước, qua một khúc ngoặc, Lục Dư nghiêng người, vươn một tay chờ cậu. Sau đó cũng chính là chuyện trong chớp mắt, Quý Tinh dùng sức toàn thân chạy tới, Lục Dư cũng bắt đầu động chân, trong vài giây ngắn ngủi ánh mắt hai người chạm vào nhau, bước chạy tương đồng, sau đó nhận gậy.

Lục Dư chạy rất nhanh, chân rất dài, bước chạy cũng rất lớn. Ban đầu Quý Tinh đã cải thiện tình hình rớt lại phía sau không ít, tốc độ lúc này của Lục Dư đã bắt kịp người đứng thứ nhất, đồng thời dùng tốc độ càng lúc càng nhanh đuổi theo bên cạnh người nọ. Năm mươi mét cuối cùng, Lục Dư bắt đầu tăng tốc, Quý Tinh vừa chạy quanh vòng ngoài vừa chăm chú nhìn tình hình thi đấu, cậu nhìn thấy mỗi bước chân Lục Dư đạp lên đường băng nhựa ngày càng mạnh mẽ hơn, hắn ra sức mở rộng tay, áo t-shirt ngắn tay bị gió thổi lất phất.

Rõ ràng không phải mình đang chạy, nhưng Quý Tinh vẫn cảm thấy vừa kích động lại vừa khẩn trương đến run rẩy.

Cuối cùng Lục Dư không phụ sự kỳ vọng của mọi người vượt qua người thứ nhất đi qua vạch đích.

Quý Tinh cũng nhanh chóng tăng tốc chạy về đích, Lục Dư đứng cách chỗ đó không xa lớn tiếng thở dốc, bên cạnh đã có bạn cùng lớp vỗ vỗ lưng hắn, đưa cho hắn một chai nước. Quý Tinh chạy tới ôm Lục Dư một cái, rất hưng phấn ôm chung, Lục Dư cũng trở tay ôm lấy cậu, tay vỗ vỗ vài cái lên vai cậu.

Vào ngày đại hội thể dục thể thao kết thúc, lớp mười quyết định nhân dịp này tổ chức một buổi tụ họp, tất cả mọi người đều đi, Lục Dư thử tính thời gian từ giờ đến lúc hắn đi làm cũng còn khá sớm, không viện lý do đi trước.

Đầu tiên một đám người tìm chỗ ăn, Trình Thiếu Đồng ngồi ở trước Quý Tinh, vậy nên Quý Tinh và hắn thân nhất, cả bữa cơm cậu và hắn đều trò chuyện không ngừng. Lục Dư ngồi ở bàn khác, bên cạnh là mấy thằng nhóc tụm lại, hí ha hí hửng không biết đang nói gì, còn có mấy cô gái cũng cùng nhau cười đùa.

Quý Tinh nhìn về bên Lục Dư, Trình Thiếu Đồng thấy thế liền hỏi cậu, “Cậu nhìn gì vậy?”

Quý Tinh nói, “Lục Dư, hình như quan hệ của cậu ấy rất tốt, rất nhiều bạn.”

Trình Thiếu Đồng gật đầu tán thành, “Ở khối chúng ta, lớp nào cũng có người quen cậu ấy. Cậu ấy thật sự là một người vô cùng tốt, mặc dù giáo viên thấy cậu ấy không nghiêm túc, nhưng nếu cậu tiếp xúc với cậu ấy thì sẽ biết, cậu ấy rất biết nói đùa, còn rất nghĩa khí nữa, cũng không thích khoe khoang, đoán chừng có không ít cô gái thích cậu ấy.”Quý Tinh nghĩ đến những hiểu biết về Lục Dư, cũng biết hắn là người như vậy, sẽ vui tính hài hước, nói năng bậy bạ nhưng chơi rất được. Quý Tinh chuyển trường đến đây, đột nhiên cũng rất muốn kết giao với người bạn này.

Hi hi ha ha ăn gần một tiếng, sau đó một đống người lại tiếp tục chiến đấu ở nhiều nơi đi hát hò, kéo đến một phòng KTV lớn, sau đó cả đám lại bắt đầu quần âm loạn vũ.

Dường như Lục Dư không có hứng thú gì với hát hò, vòng qua mấy người ngồi bên cạnh Quý Tinh nói chuyện với cậu, “Cậu ngồi đây làm gì thế?”

Quý Tinh cho hắn xem điện thoại di động trong tay mình một chút, cười nói, “Tớ là tuyển thủ bấm điện thoại ở KTV.”

Lục Dư liền cười cậu, “Thôi đi, sao không nói thẳng ra là cậu ngũ âm không đầy đủ.”

Quý Tinh nói, “Vậy cậu hát thử một bài cho tớ xem?”

Bên kia hai thằng nhóc đang ôm micro rống họng hát bài <Lão nam hà>, đang hát đến đoạn:

Thanh xuân như dòng nước Trường Giang và Hoàng Hà chảy xiếtMột đi không trở lại không kịp nói lời từ biệt

Chỉ còn lại sự chết lặng, tôi đã không còn nhiệt huyết năm đó nữa

Hát đến hùng hồn, nghe đến điếc lỗ tai. Lục Dư nghe thấy liền cười, “Cái loại khí thế sắp gào đứt cổ họng này, tớ chịu thua.”

Hát xong bài này, một bạn nữ chọn một bài song ca nam nữ muốn Lục Dư hát với cô, mấy bạn học bên cạnh cũng ồn ào kêu tên Lục Dư.

Quý Tinh có chút hả hê dùng khủyu tay đẩy đẩy Lục Dư.

Là một bài hát xưa, <Người có tình trong thiên hạ>. Lục Dư hơi bất đắc dĩ đi tới, nói thẳng mình không biết hát, sau đó không biết có phải do thật sự không biết hát hay không, chỉ có thể ậm ừ lung tung theo lời bài hát hiển thị trên màn hình, nhưng như thế cũng vui vẻ rộn ràng hừ xong nửa bài hát, chẳng qua giọng hát không thể khen nổi, sau đó phía dưới liền có một bạn nam khác cười oán giận hắn, “Lục Dư! Đừng có hát nữa, đổi người khác đi!”

Lục Dư cũng thuận theo đưa micro cho người khác.

Sau đó Lục Dư không ngồi lại bên cạnh Quý Tinh, mà là đi tới vị trí ban đầu của hắn, nói với người bên cạnh gì đó rồi ra khỏi phòng.

Vì vậy Quý Tinh lại bắt đầu câu được câu chăng nói chuyện với Trình Thiếu Đồng, ngồi một lúc lâu cậu cảm thấy không khí trong phòng có chút oi bức, liền nói với Trình Thiếu Đồng, sau đó khi thẳng tới cửa chính cách âm, lại chợt nghe thấy giọng nói mà cậu quen thuộc đang dùng ngữ điệu lạ lẫm nói chuyện.

“… ông không cần về nữa.”

Giọng điệu trầm thấp, thờ ơ, xa cách. Là Lục Dư đang nói chuyện.

Lục Dư đưa lưng về phía Quý Tinh nên cậu không nhìn thấy vẻ mặt của hắn ra sao, nhưng chắc chắn không thoải mái như ngày thường. Theo lễ phép và tôn trọng, Quý Tinh im lặng không lên tiếng xoay người về chỗ không tiếp tục đứng đó nữa, nhưng trong lòng không khỏi có chút lo lắng mơ hồ.

Chương 7

Sau khi Lục Dư cúp điện thoại cũng không có tâm trạng trở về phòng nữa, hắn trực tiếp đến tiệm net.

Người gọi điện thoại tới là Lục Đinh Văn, cha ruột của Lục Dư.

Lục Đinh Văn gọi tới để báo cho Lục Dư biết, tháng này ông đi công tác ở thành phố bên cạnh, tuần cuối của tháng sẽ cố ý đến đây một chuyến, cúng giỗ mẹ Lục Dư.

Lục Dư cảm thấy không cần thiết, vậy nên hắn cũng nói Lục Đinh Văn không cần trở về. Tám năm qua Lục Đinh Văn chưa từng hỏi mẹ Lục Dư an táng ở đâu, vậy thì hôm nay sau tám năm, vào thời điểm bất ngờ, một cuộc gọi không giải thích được, mọi thứ đều lộ vẻ mơ hồ nhưng Lục Dư biết, cho dù hắn nói không cần về thì Lục Đinh Văn cũng sẽ không để ý tới, cú điện thoại này có lẽ cũng không có ý hỏi ý Lục Dư.

Lục Đinh Văn không chỉ có một đứa con trai là hắn, không quan tâm đến hắn cũng rất bình thường.

Lục Dư bỏ điện thoại vào trong túi quần, ngón tay vuốt ve màn hình, vẻ mặt trầm trầm đi trên đường.

Đại hội thể dục thể thao vừa kết thúc lại tiến vào quá trình học tập căng thẳng.

Chủ nhật khi đang làm thêm ở tiệm net, Lục Dư đột nhiên nhận được điện thoại của bệnh viện, nói ông hắn ngã bị thương, bảo hắn nhanh chóng đến bệnh viện. Lục Dư căn bản không kịp đi nhờ người khác, gọi xe chạy đến bệnh viện, sau khi đến đã thấy một cô y tá đứng bên giường ông nội hắn, mà ông Lục thì nằm trên giường, vẻ mặt dường như không khó chịu, còn cười với hắn.

Y tá quay đầu nhìn thấy Lục Dư, “Là người thân của bệnh nhân đúng không?”

Lục Dư gật đầu đi tới.

Y tá nói chân ông Lục bị trật khớp, không phải bệnh gì nghiêm trọng, nhưng người già không giống thanh niên, càng phải chú ý nhiều hơn, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì nửa tháng sau có thể xuất viện. Y tá nói tình huống cụ thể với Lục Dư, hắn liền hỏi cô đi đâu đóng viện phí, kết quả y tá nói một cậu con trai đưa ông Lục tới bệnh viện đã ứng trước một phần viện phí rồi. Song khi y tá vừa nói xong những chuyện này thì cửa phòng khép hờ đã bị đẩy ra, một người từ bên ngoài tiến vào.

Quý Tinh cầm hóa đơn viện phí đứng ở cửa, cùng Lục Dư nhìn nhau vài giây.

Y tá nói, “Là cậu nhóc này ứng trước.” Nói xong liền ra ngoài.

Lục Dư thật không ngờ sẽ gặp Quý Tinh ở đây, Quý Tinh cũng thế. Nhưng vì trong phòng bệnh còn vài bệnh nhân đang nghỉ ngơi, hai người không tiện đứng đây nói chuyện, Lục Dư đưa mắt ra hiệu với Quý Tinh, cả hai cùng ra ngoài.Lục Dư nói với Quý Tinh, “Chuyện hôm nay cảm ơn cậu.”

Quý Tinh xua tay, “Có gì đâu, tớ cũng không làm gì. Đó là… ông cậu hả?”

Lục Dư gật đầu, “Có thể nói với tớ hôm nay xảy ra chuyện gì không?”

Quý Tinh nói, “Cuối tuần tớ đi học bù, lúc đạp xe trên đường thì nhìn thấy một ông cụ bị ngã, có rất nhiều người vây quanh nên tớ gọi 120 giúp.”

Lục Dư tỏ vẻ đã hiểu, sau đó nhận lấy hóa đơn trong tay Quý Tinh nói chuyện thuốc men với cậu, Quý Tinh lại nói một câu, “Lục Dư, cậu đừng quá lo lắng, tớ đã hỏi y tá rồi, cô ấy nói ông Lục không có gì nghiêm trọng, để người nhà chăm sóc là được.”

“Tớ biết rồi,” ánh mắt Lục Dư nhìn Quý Tinh lộ ra một chút ý cười, “Sau khi ông tớ xuất viện có lẽ sẽ bảo tớ tặng cờ thi đua cho cậu đấy.”

Quý Tinh gãi đầu cười, “Oa, lá cờ thi đua đầu tiên trong đời, ngẫm lại cũng rất kích động. Chẳng qua sau khi nói chuyện với cậu xong thì có thể ngay cả tiết thứ hai cũng không đến kịp rồi, thứ hai gặp nói tiếp nha, tớ đi trước đây.”

Lục Dư trả hết tất cả viện phí, trở lại phòng bệnh đã nhìn thấy ông Lục đang nói chuyện rất vui vẻ với một ông cụ giường bên cạnh, hắn đi tới ngồi trên băng ghế nhựa, “Ông Lục à, sao ông lại khiến bản thân thành thế này vậy?”Giọng điệu ông Lục rất bất đắc dĩ, “Sáng sớm đi chợ mua thức ăn, nhiều người quá mà, bị người ta chen lấn đẩy một cái, hơi bất cẩn liền ngã xuống.”

Lục Dư nhìn chằm chằm ông Lục lại nói, “Anh đẹp trai đưa ông đến bệnh viện lúc nãy nói cho cháu biết, chuyện không phải như vậy.”

“Ông cháu lớn tuổi như vậy cũng không cần mặt mũi sao?” Ông Lục liếc mắt trừng Lục Dư, sau đó mới nói tiếp, “Buổi sáng sau khi ra ngoài nhận được điện thoại của cha cháu, nói cái gì mà tháng sau muốn đến gặp cháu, ông trực tiếp quăng điện thoại đi. Trên đường về ông cứ suy nghĩ về chuyện này, hơi không chú ý dưới chân, liền bị ngã một cái.”

Lục Dư chưa nói cho ông hắn biết chuyện Lục Đinh Văn cũng gọi điện cho hắn, chỉ nói là, “Ông đừng để ý đến ông ta, cháu cũng sẽ mặc kệ ổng, ông chỉ cần chăm sóc chân thật tốt là được.”

Ông Lục gật đầu, còn nói, “Không phải là cháu đang làm việc sao? Về nhanh đi, ông ở đây không có chuyện gì lớn.”

Lục Dư đứng lên, “Bên kia đã xin nghỉ rồi, bây giờ cháu về nhà lấy mấy bộ đồ cho ông, trưa nay đưa cơm với đồ đạc tới, có muốn cháu đem thứ gì trong nhà đến không?”

Ông Lục suy nghĩ một chút, “Cháu lấy hai cuốn sách đầu giường ông tới đi.”

Lục Dư đáp lời sau đó ra khỏi phòng bệnh.

Thứ hai Quý Tinh lại không tìm được cơ hội nói chuyện trời đất với Lục Dư, bởi vì cả ngày thứ hai Lục Dư đều vội vội vàng vàng, tuy sáng vẫn bị trễ mấy phút như trước, nhưng hắn lại có chút hổn hển, buổi trưa cũng không đợi chuông tan học liền biến mất không thấy bóng dáng, buổi chiều sau khi tới trường liền nằm gục xuống bàn không động đậy, lúc Quý Tinh phát bài tập đi qua bên cạnh hắn còn loáng thoáng ngửi thấy mùi thuốc sát trùng.

Cái thứ mà trong bệnh viện nào cũng có.

Quý Tinh nghĩ có lẽ mỗi ngày Lục Dư đều phải đến bệnh viện chăm sóc ông hắn, nhưng lại thấy kỳ lạ, lẽ nào nhà Lục Dư không có người nào khác đi thay sao?

Vốn Quý Tinh cảm thấy vấn đề này cậu không tiện hỏi, nhưng liên tiếp ba ngày đều là loại tình huống này, cậu vẫn quyết định đi tìm Lục Dư hỏi một câu, cậu sẽ không hỏi chuyện khác, chỉ muốn dùng hết khả năng giúp đỡ Lục Dư, bởi vì bọn họ là bạn.

Chương 8

Chiều hôm sau tan học, Quý Tinh trở về nhà một chuyến, sau đó liền mang theo canh móng giò đựng nóng trong bình giữ nhiệt đến gặp ông Lục.

Lúc cậu gõ cửa đi vào liền nhìn thấy Lục Dư và ông Lục đang dùng cơm, vẻ mặt Lục Dư kinh ngạc nhìn cậu còn chưa mở miệng, mà ông Lục lại nhận ra Quý Tinh, ôn hòa chào hỏi cậu.

Quý Tinh cười híp mắt mở miệng, “Chào ông Lục, cháu là bạn học của Lục Dư, tên là Quý Tinh.” Vừa nói vừa đưa bình giữ nhiệt trong tay cho Lục Dư, “Cháu mang theo canh móng heo, là do mẹ cháu làm, mùi vị cực kỳ ngon.”

Lục Dư không từ chối, hắn mở nắp ra, mùi thơm lập tức theo hơi nóng mịt mờ tản ra bốn phía. Hắn nhìn Quý Tinh nói, “Cảm ơn, cũng cảm ơn mẹ cậu.”

Quý Tinh cũng cười với hắn, cậu đưa bình giữ nhiệt kèm theo một cái bát, múc một chén canh đưa cho ông Lục, “Ông mau nếm thử xem có ngon không, nếu ông thích cháu có thể thường mang đến cho ông, mẹ cháu cũng thích nấu mấy thứ canh này lắm.”

Lục Dư trầm mặc nhìn Quý Tinh không nói chuyện, ông Lục vui vẻ ăn canh, thấy Quý Tinh liền không nhịn được khen chỗ này chỗ nọ, kéo tay cậu nói chuyện phiếm, dáng vẻ nhìn qua rất vui vẻ.

Quý Tinh lén liếc mắt nhìn Lục Dư, nói thêm, “Nếu ông không chê cháu nói nhiều, ngày nào cháu cũng đến nói chuyện với ông.”

Ông Lục vẫn là dáng vẻ cười ha hả nói chuyện với Quý Tinh, “Chuyện này thì không cần đâu, thanh niên phải ở chung một chỗ với thanh niên, nói chuyện với một ông già như ông nhàm chán lắm.”

Quý Tinh vừa cười vừa tiếp tục tán gẫu với ông Lục, Lục Dư bên cạnh cũng đưa một chén canh tới. Trò chuyện được một lúc thì bình giữ nhiệt cũng đã thấy đấy, Quý Tinh dọn dẹp một chút liền nói mình đi trước, ngày mai trở lại. Lục Quý Tinh sắp ra ngoài thoáng quay đầu liếc mắt nhìn Lục Dư, hắn đứng lên nói một câu, “Cháu đi tiễn cậu ấy.” Hai người cùng ra khỏi phòng bệnh.

Ra khỏi phòng mấy bước Lục Dư liền dừng lại, hắn không cười nói giống như bình thường, “Cảm ơn cậu đến thăm bệnh hôm nay, canh ăn rất ngon, chẳng qua sau này không cần đưa đến nữa, cũng không cần làm phiền cậu.”

Nhưng Quý Tinh lại chăm chú nhìn hắn, “Gánh vác vài chuyện với bạn không phải là phiền phức, huống hồ gì nói chuyện phiếm với ông Lục cũng rất vui. Chỉ cần cậu không thấy phiền, ngày nào tớ cũng có thể tới.”

Lục Dư sững sốt một chút, vẫn tùy ý nói, “Tớ thật sự không khách sáo với cậu, ông tớ không thích người khác tới quan tâm, hơn nữa chưa tới hai ngày sẽ xuất viện rồi.”Quý Tinh tiên lên trước một bước nắm một tay Lục Dư, “Tớ thấy mấy ngày nay cậu vì chắm sóc ông Lục mà bận tối mặt tối mày, sáng, trưa, chiều, có thể còn khuya, cả ngày cậu phải chạy tới bệnh viện mấy lần? Cậu cũng nói, còn mấy ngày nữa là ông Lục xuất viện rồi, vậy thì không thể để tớ giúp cậu một chút sao? Nhà tớ cách bệnh viện không xa, sau khi tan học tớ có thể chạy đến đưa cơm cho ông Lục, đạp xe cũng chỉ mười lăm phút.”

Lục Dư dõi theo cậu không nói chuyện, không đồng ý, nhưng cũng không phản bác.

“Lục Dư,” giọng Quý Tinh rất trịnh trọng, “Không phải là tớ cố ý tỏ ra tốt bụng, mà vì chúng ta là bạn, cậu gặp phải chuyện khó khăn không dễ giải quyết, mà vừa hay tớ có thể giúp một tay, cậu cậu chịu chấp nhận, là vì không coi tớ là bạn sao?’

Lục Dư hít một hơi lại thở ra, tuy nụ cười trên mặt không khác bao nhiêu với thường ngày, nhưng lại có thêm vài phần thật tâm, hắn cười cười nói, “Ôi chao, cậu đang ràng buộc đạo đức với tớ đấy à!?”

Quý Tinh ngầm thở phào nhẹ nhõm, cũng cười, “Ràng buộc cậu đấy, thì sao hả!?”

Cuối cùng Lục Dư cũng đồng ý để Quý Tinh chăm sóc ông Lục với hắn mấy ngày này, hắn cũng nói chuyện mình đến tiệm net để làm thêm chứ không phải lên mạng cho cậu biết, hai người giao hẹn sau này bữa sáng mỗi ngày đều do Quý Tinh đưa,bữa tối cậu cũng kiên trì muốn đưa, miễn cho Lục Dư phải chạy qua chạy lại giữa tiệm net và bệnh viện. Bởi vì chín giờ Lục Dư hết việc ở tiệm net còn phải đến bệnh viện gác đêm, cuối tuần lúc sáu giờ chiều hắn tan việc, Quý tinh đưa cơm cho hắn tiện thể “giao ca” với hắn.
Hai người cứ tôi một chuyến cậu một chuyến cũng rất hài hòa, Quý Tinh cảm thấy rất hài lòng vì có thể giúp Lục Dư, Lục Dư không cần bận rộn như vậy nữa. Buổi trưa Lục Dư không có thời gian ở lại bệnh viện lâu, nhưng mỗi lần tối đến bệnh viện, bệnh nhân nhà hắn ông Lục vốn phải nghỉ ngơi lại luôn tinh thần phấn chấn lải nhải với hắn một lúc lâu, chẳng qua trọng tâm câu chuyện vòng tới vòng lui kiểu gì cũng dính tới Quý Tinh.

Chỉ là Lục Dư ngoài ý muốn không thấy bực mình hoặc chán ghét, thi thoảng hắn còn cảm thấy rất thú vị.

Quý Tinh nói chuyện mình đi giúp ông Lục đang nằm viện với mẹ Quý, cũng vì vậy mà mẹ Quý bắt đầu thay đổi đủ loại canh dinh dưỡng, để lúc Quý Tinh đi đưa cơm mang theo. Vì thế mà Quý Tinh cũng được hưởng ké với ông Lúc, một thời gian sau sắc mặt hồng hào, mỗi ngày đều có vẻ tinh thần phấn chấn.

Người cũng được thơm lây vừa khéo còn có Lục Dư, cuối tuần càng đúng lúc hơn, nhưng Lục Dư nói với Quý Tinh chiều thứ bảy tuần sau hắn bận việc nên đến muộn một chút, Lục Dư không nói là chuyện gì, Quý Tinh cũng không hỏi, nhưng chiều nay cũng đã trễ hai tiếng.

Hôm đó là ngày giỗ của mẹ Lục Dư, sau khi tan việc hắn mua một bó iris vàng óng cách ngĩa trang có chút xa.

Lục Dư chỉnh điện thoại sang chế độ yên lặng, từ từ đi đến trước mộ mẹ. Trên bia khắc rất đơn giản, chỉ có dòng mộ của phu nhân Diệp Thắng Tâm, một dòng lạc khoản người lập bia, còn có một bức ảnh đen trắng.

Lục Dư đặt hoa xuống, quỳ trước mộ nhìn chằm chằm tấm hình kia trầm mặc hồi lâu, không nói một câu một chữ nào. Mỗi năm Lục Dư đều đến đúng giờ, nhưng sau khi tới cũng không nói chuyện, mấy năm trước đều đi cùng ông hắn, ông Lục có thể ngồi trước mộ nói hồi lâu Lục Dư cũng chỉ im lặng đứng một bên không lên tiếng.

Có mấy lời không cần phải nói, có có vài lời lại không thể nói thành câu.

Ngày này mỗi năm đối với Lục Dư không phải để tưởng niệm, mà là dùng để yên tĩnh thả lỏng một chút. Cuộc sống thường ngày không dám nhớ bà quá nhiều, nhưng chỉ có vào ngày này mới thả lỏng một chút, sũy nghĩ về chuyện của hắn nhiều thêm một chút.

Lục Dư ngồi trước mộ hai mươi phút, lúc gần đi hắn cúi người kề sát bia mộ đơn sơ, nhỏ giọng nói, “Con rất nhớ người.”

Hắn xoay người đi về phía con đường có chút chật hẹp, xa xa bên kia đường có một người mặc tây trang chỉnh tề đang đứng.

Chương 9

Lục Dư tới trạm xe buýt bắt xe về bệnh viện, hắn cầm lấy tay vịn nhớ lại lời nói lúc nãy của Lục Đinh Văn.

“Tựu trường năm sau theo ta trở về thành phố C đi, ta tìm cho con một trường tốt chuyển qua học lớp mười hai, sau khi tốt nghiệp có thể trực tiếp sang Úc du học. Trở về sẽ tìm vị trí thích hợp ở chỗ ta cho con. Nếu con không muốn cùng ta… chúng ta ở một chỗ, ta còn một căn nhà ở thành phố C, con và ông con có thể vào ở.”

Nghe vào đúng là không cần lo lắng về cuộc sống.

Lục Dư nói với Lục Đinh Văn, “Không cần, tôi sống ở đây rất tốt.”

“Có gì tốt?” Lục Đinh Văn tiếp tục khuyên bảo, “Tốt nghiệp cái trường bậc trung này, sau đó thì sao? Con chuẩn bị trực tiếp tìm việc hay là tùy tiện đăng ký vào một trường lấy đại cái bằng đại học?” Trong mắt của Lục Đinh Văn, suy nghĩ của Lục Dư cũng giống như tất cả thanh niên trạc tuổi, đều mang theo ảo tưởng ngây thơ, hoàn toàn không hiểu chút gì về xã hội thực tế, chỉ dựa vào dũng khí không biết từ đâu ra mà nói xằng nói bậy.

Kết cục sẽ chỉ là bị hiện thực hung hăng nghiền vào trong bùn đất.

Lục Dư biết Lục Đinh Văn nói có đạo lý, nhưng tám năm qua ông ta đã không quan tâm đến hắn, vậy thì tám năm sau sao có thể vô duyên vô cớ nhảy ra chi phối cuộc đời hắn, cho dù là vì tốt cho hắn thì sao?

Lục Dư nói, “Ông chỉ cần trả tiền nuôi dưỡng trước năm mười tám tuổi, chuyện sau này không có liên quan gì tới ông. Tám năm nay ông không thu xếp cho tôi cái gì, không phải tôi vẫn sống rất tốt sao? Vậy nên bây giờ, sau này cũng thế, tôi không quan tâm là làm việc gì, chỉ cần tôi có thể tự nuôi sống mình, nuôi sống ông nội là đủ rồi.”

Vẻ mặt của Lục Đinh Văn càng thêm nghiêm túc, ông ta nặng giọng nói, “Con là con của ta.”

Lục Dư cảm thấy buồn cười, “Chỉ là đứa con trai mỗi tháng cho chút tiền nuôi dưỡng mà thôi. Ngài Lục có cảm thấy ngài giống như mua thẻ hội viên không, chẳng qua ngài chỉ gia hạn hàng tháng mỗi năm thôi mà còn đòi thêm một đứa con trai?”

Lục Đinh Văn giận đến không nói nên lời.

Lục Dư còn nói, “Tháng này ngài Lục hình như chưa đóng phí đúng không? Nếu không thì thẻ hội viên này sẽ hết hạn đó nha.” Hắn nói xong không để ý vẻ mặt của Lục Đinh Văn ra sao, quay đầu rời khỏi.

Hắn luôn luôn từ chối người này, nhưng cũng không cự tuyệt tiền của ông ta. Bởi vì tiền là tất cả những gì hắn cần từ Lục Đinh Văn, không thể thiếu, hổ thẹn hay là bồi thường, quan tâm hay là thất vọng, tất cả những thứ tình cảm đó đều là dư thừa.

Bởi vì đụng phải Lục Đinh Văn nên đến bệnh viện trễ hơn, nhưng nghĩ tới Quý Tinh cũng đã đưa cơm tối cho ông hắn, đương nhiên hắn cũng không cần gấp gáp. Lúc đi tới cửa phòng bệnh, Lục Dư nhìn thấy Quý Tinh hẳn đã nên rời đi dựa lưng vào tường cúi đầu bấm điện thoại, hắn sải bước đi tới, “Quý Tinh?”

Quý Tinh ngẩng đầu nhìn thấy là hắn liền nở nụ cười, “Cậu đến rồi, ông Lục chờ cậu đã lâu.”

Lục Dư hỏi cậu, “Sao cậu còn chưa đi?”
Quý Tinh giải thích nói, “Tớ nói cho ông Lục biết hôm nay cậu tới trễ, ông Lục cũng không hỏi điều gì khác, nhưng đợi nửa ngày vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu, tớ gọi cậu cũng không bắt máy, tớ sợ lỡ như cậu có chuyện gì, nhưng ông Lục lại cảm thấy làm trễ nãi thời gian của tớ, luôn giục tớ về, tớ không thể làm gì khác hơn là chờ ngoài cửa.”

Lục Dư móc điện thoại di động ra nhìn có ba cuộc gọi tới, đều là của Quý Tinh, hắn lúng túng giải thích, “Lúc nãy tớ bật chế độ im lặng, không nghe thấy.”

Quý Tinh xua tay tỏ ý không sao, chỉ nói là, “Tớ để lại cơm tối cho cậu, nhanh đi ăn đi.”

“Ừm.” Lục Dư cười đáp, “Cậu cũng về sớm một chút đi, trời sắp tối rồi.”

Quý Tinh chậm rãi đạp xe về nhà, cậu nhớ tới chuyện ông Lục nói với cậu lúc nãy, ông ấy nói hôm nay là ngày giỗ của mẹ Lục Dư, hắn đi tế bái mẹ mình rồi.

Vậy cha Lục Dư đâu?

Quý Tinh không hỏi. Trong thời gian chờ ngoài phòng bệnh Quý Tinh đều vô thức suy nghĩ về chuyện này, nghĩ về chuyện liên quan đến Lục Dư, cậu ảo não trong chốc lát, tuy tự xưng là bạn của hắn nhưng những việc có thể làm vì hắn cũng rất ít.

Cậu chạy xe đạp nhìn sắc trời trước mắt dần dần sẫm tối, mây và trời dần nhuốm màu u ám, không khí buồn bã, nhìn qua có vẻ sắp mưa. Cậu mang theo tâm tình rầu rĩ tăng nhanh tốc độ.

Hôm ông Lục xuất viện là ngày cuối tuần, cũng là một ngày nhiều mây, thích hợp tản bộ bên ngoài.
Quý Tinh từ nhà xuất phát, thuận tiện vòng đến một cửa hàng bán hoa, muốn mua một bó. Lúc cậu đi tới một nhân viên trẻ tuổi mặc đồng phục đã nhìn thấy cậu, đi tới chào hỏi, “Quý Tinh!”

Quý Tinh cũng nhìn thấy hắn, cười bước vào, “Hà Thụy.”

Hà Thụy vừa cầm kéo cắt tỉa hoa vừa hỏi cậu, “Tới mua hoa hả?”

Quý Tinh gật đầu, “Tặng bệnh nhân xuất viện, em xem anh mua cái gì thì phù hợp?”

Hà Thụy tỏ ý bảo cậu ngồi xuống, “Em đi phối hoa cho anh, anh chờ chút.”

Vì vậy Quý Tinh liền ngồi cạnh cửa sổ chờ đợi.

Hà Thụy nhỏ hơn Quý Tinh hai tuổi, cha mẹ bất hạnh gặp nạn, hắn trở thành cô nhi. Vốn hai người bọn họ hẳn không có khả năng quen biết nhau, nhưng ngẫu nhiên một ngày Quý Tinh bắt gặp Hà Thụy đi ăn trộm. Cậu thấy tuổi tác hắn nhỏ nên chỉ ngăn cản, không vạch trần hắn, sau đó tìm một chỗ trò chuyện với Hà Thụy. Thực ra hôm đó cũng là lần đầu tiên Hà Thụy đi ăn cắp, bởi vì hắn thật sự không nghĩ ra cách nào khác, Quý Tinh liền dùng một chút tiền trên người cho hắn đi ăn cơm, còn để lại số điện thoại cho hắn, sau đó Quý Tinh cũng lục tục giúp hắn mấy lần, cho đến khi Hà Thụy tìm được công việc ở một cửa hàng hoa, cuối cùng cũng có chỗ lo no ấm.

Tuy tình huống lần đầu gặp gỡ Hà Thụy không phải tốt đẹp gì, nhưng tính cách hắn cởi mở, thường tìm Quý Tinh nói chuyện phiếm, ra ngoài chơi, thường xuyên qua lại hai người cũng dần dần trở nên thân thiết.

Thời gian Quý Tinh đến bệnh viện cũng vừa khéo, Lục Dư vừa thu dọn đồ đạc xong chuẩn bị xuống lầu, cậu tặng một bó hoa màu sắc tươi đẹp cho ông Lục, sau đó nhận lấy một nửa đồ đạc trong tay Lục Dư, bọn họ chờ taxi ở cửa chính của bệnh viện.

Đứng dưới lầu bệnh viện, Quý Tinh hỏi Lục Dư còn muốn cậu giúp chỗ nào nữa không.

Lục Dư nói không có, sau đó nghiêm túc nói một tiếng cảm ơn với cậu, dáng vẻ không giống với ngày thường.

Sau khi taxi đến Lục Dư đỡ ông Lục lên xe trước, chỉ là trước khi đi đột nhiên hắn dựa vào cửa xe xoay người nhìn Quý Tinh, khóe môi gợn lên nụ cười, “Hôm sinh nhật ông tớ, cậu có thời gian tới ăn miếng bánh không?”

Quý Tinh sửng sốt một giây, sau đó gật đầu như giã tỏi, đôi mắt lóe sáng lấp lánh, “Có!”

Xe taxi nổ máy một tiếng liền đi xa, mà Quý Tinh cũng trong tiếng nổ máy đó đột nhiên hiểu rõ.

Kỳ thật những việc cậu có thể làm cho Lục Dư không phải là giúp hắn giải quyết khó khăn, mà là có thể trong lúc hắn gặp trắc trở cùng hắn vượt qua.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau