TRỘM MỘT NGÔI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trộm một ngôi sao - Chương 36 - Chương 40

Chương 35

Mười giờ đúng đến công ty của đối phương để trao đổi chuyện sản xuất.

Nửa giờ đầu tiên là nhân viên của công ty đối phương trình bày yêu cầu quảng cáo, Lý Bình Tùng bàn bạc với người phụ trách của bọn họ, sau đó nhân viên của bộ phận sáng tạo nói ra ý tưởng sơ bộ, làm việc nhóm để tìm hiểu chi tiết và một loạt vấn đề như ngân sách dự toán.

Quý Tinh trình bày hai phương án buổi tối vừa nghĩ ra, thuyết trình trước máy chiếu trong lúc họp cậu đã làm vô số lần, nhưng lần này, khi ánh mắt cậu lướt qua Lục Dư đang ngồi phía xa quan sát, kinh nghiệm phong phú của cậu thoáng cái nghẽn lại, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, phân tích ý tưởng sáng tạo của mình là giây phút cậu thoải mái nhất, cậu vui vẻ thể hiện sự độc đáo trong thiết kế đặc biệt của mình, nhưng hôm nay cậu lại căng thẳng hơn thường ngày, cũng càng muốn biểu hiện hoàn mỹ hơn.

Bởi vì Lục Dư đang nhìn cậu.

Ý nghĩ muốn bày ra mặt tốt đẹp nhất của mình trước người mình thích, hẳn là không mưu mà hợp với nghìn nghìn vạn vạn người khác.

Cuộc họp này kéo dài hai tiếng mới kết thúc, quyết định phương án hợp tác ban đầu, phía bọn họ cần phải hoàn thiện phương án quảng cáo và sắp xếp kế hoạch, ngày mai mở cuộc họp thứ hai.

Người phụ trách của công ty đối phương mời nhân viên cả đoàn cùng xuống nhà hàng dưới lầu ăn cơm, Lý Bình Tùng đi đầu cười nói với người phụ trách của đối phương.

Mấy bữa tiệc như vậy rất nhiều, lần trước chụp ảnh quảng cáo cũng phải ăn bữa cơm, sau khi chụp quảng cáo xong nếu hiệu quả tốt lại ăn thêm một bữa, cũng có thể là hai bữa.

Người phụ trách của đối phương trực tiếp bao phòng riêng lớn nhất, gọi một bàn rượu và đồ ăn. Quý Tinh không biết ứng phó những trường hợp như thế này, cậu đi tuốt phía sau, nhưng ánh mắt của cậu luôn đuổi theo Lục Dư, vừa thấy Lục Dư vào phòng cậu lập tức bước nhanh về phía trước, ra vẻ tự nhiên ngồi bên cạnh Lục Dư.

Quý Tinh không am hiểu chủ động nói chuyện với người khác, cậu biết rõ Lục Dư cũng không phải. Sau khi ngồi xuống Quý Tinh tùy ý nói chuyện với Lục Dư vài câu, sau đó một cô gái bộ phận nhân sự bên cạnh Lục Dư bắt lời với anh, Quý Tinh thấy thế cũng ngậm miệng chơi điện thoại.

Ánh mắt của cậu mất tập trung lướt weibo, không muốn nói chuyện với người xa lạ bên cạnh mình, sự chú ý của cậu vẫn đặt trên người Lục Dư, cố gắng nghe xem hai người bên cạnh đang nói gì, nhưng bữa tiệc âm thanh âm ĩ, khó nghe rõ được nội dung cuộc trò chuyện, lúc này Quý Tinh hận không thể kéo lỗ tai mình xuống, sau đó dán một đôi tai dơi lên, như vậy thì ngay cả sóng siêu âm sóng hạ âm cũng có thể nghe rõ ràng.

Nghe thấy cô gái bộ phận nhân sự kia thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười, Quý Tinh cảm thấy cậu càng không muốn ăn.

“Ăn cơm trước đi, đừng chơi điện thoại nữa.” Lục Dư đột nhiên nói một câu với cậu, còn gắp cho cậu một miếng sườn.

Lần đầu tiên Quý Tinh thực sự cảm nhận sâu sắc “vui vẻ” là cảm giác gì, cậu im lặng nở nụ cười, gắp sườn đến bên miệng, “Ừ, cậu cũng mau ăn đi… đừng nói chuyện.”

Lục Dư không nói nữa.

Cả buổi chiều sau đó Quý Tinh vùi mình ở khách sạn sửa đổi ý tưởng quảng cáo, hi vọng vào cuộc họp ngày mai có thể trình bày một phương án khiến người ta hai mắt tỏa sáng. Lục Dư muốn cho cậu yên tĩnh, ra ngoài tìm Lý Bình Tùng thảo luận kỹ thuật và sân bãi quay chụp lần này.

Đến khi Lục Dư trở về phòng đã là bảy tám giờ tối, lúc anh đẩy cửa ra phát hiện Quý Tinh vẫn ngồi trước laptop ghi ý tưởng, tư thế gần như không thay đổi với trước khi anh ra ngoài. Quý Tinh viết rất nhập tâm, tiếng đánh bàn phím tách tách tràn đầy cả phòng, cậu thậm chí không phát hiện Lục Dư đã về.

Lục Dư mua cơm tối cho cậu, bảo cậu ăn còn mình thì đi tắm.

Quý Tinh còn đang dùng cơm, Lục Dư đã tắm xong, cả người anh chỉ mặc một cái quần lót tam giác, trên cổ treo một cái khăn lông, tóc ướt nhẹp, trên lồng bắp thịt rõ ràng dường như còn đọng mấy giọt nước, bên dưới… phồng phồng.

Quý Tinh vô thức ngừng động tác ăn cơm, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa khao khát lén lút dán lên cơ thể trần trụi của Lục Dư, mặt cậu như đỏ lên, hơi thở cũng không ổn định.

Ực.Cậu nuốt nước miếng.

Đây không phải lần đầu tiên cậu nhìn thấy dáng vẻ không mặc quần áo của Lục Dư, nhưng đây là lần đầu tiên thấy rõ khát vọng của bản thân đối với cơ thể này. Lúc trước cậu căn bản không có loại suy nghĩ như vậy, đặc biệt là với một cơ thể nam tính.

Ánh mắt của Quý Tinh đảo quanh Lục Dư, Lục Dư mặc đồ xong xoay người lại, vô tình đối mặt với ánh mắt của Quý Tinh, thấy khuôn mặt đỏ lên của cậu, ánh mắt thoáng chốc trốn tránh.

Lục Dư hỏi, “Sao thế?”

“Không, không sao cả.” Quý Tinh vẻ mặt mất tự nhiên đứng lên, nóng nảy lấy quần áo trong valy đi vào phòng tắm, “Tớ tắm đây.”

Sau khi vào phòng tắm Quý Tinh cũng không tắm liền, cậu ngồi trên bồn cầu không nhúc nhích, trong đầu toàn là cơ thể của Lục Dư, cùng với đôi mắt ẩm ướt lúc anh nhìn về phía cậu khi nãy.

Cơ thể tươi trẻ khỏe khoắn, hai mắt ngời sáng, và cả… cái chỗ lớn phồng lên kia.

Mẹ kiếp, cậu có phản ứng.

Quý Tinh cắn răng một cái đứng lên mở vòi sen đến hết mức, cả người cậu đứng dưới nước nhắm mắt lại, một tay chống lên tường, một tay mò xuống người dưới, động tác chậm rãi. Tiếng nước rào rào không ngớt át đi tiếng thở dốc nặng nề của cậu, cố nén rên rỉ, động tác trong tay cậu ngày càng nhanh, cho đến khi bắn ra, trong tâm trí vẫn là mái tóc còn hơi ươn ướt, con ngươi sâu thẳm đâm vào lục phủ ngũ tạng của cậu đến lệch vị trí.

Quý Tinh tắm rất lâu, lâu đến mức hơi kỳ lạ. Cậu cúi thấp đầu mặc đồ ngủ bước ra, trên mặt phớt hồng, Lục Dư đang ngồi dựa trên giường tùy tiện hỏi một câu, “Sao tắm lâu thế?”

Động tác của Quý Tinh thoáng ngừng trong giây lát, cậu nói, “Lúc tắm chợt nảy ra ý tưởng nên không để ý.”
Lục Dư không nghi ngờ lời giải thích này, chỉ vứt qua cho cậu một cái khăn lông khô, “Mau lau tóc đi.”

Buổi tối lúc ngủ, Quý Tinh luôn cảm thấy tâm trạng kích động khó có thể kiềm chế, nhưng thật ra hai người bọn họ ngủ giường riêng, cách rất xa, tắt đèn thì ngay cả mặt của đối phương cũng không nhìn thấy.

Thế nhưng cậu vẫn rất vui vẻ, phấn khởi, cậu và Lục Dư ngủ chung một phòng, ở giữa chỉ cách một cái tủ đầu giường.

Cảm thấy làm một lần trong phòng tắm, yêu thích trong lòng sắp không nhịn được nổ tung, rất muốn hai người có thể ôm nhau, cả người đều dùng sức cọ cùng một chỗ.

Quý Tinh xoay người đối mặt với Lục Dư bên kia, mắt dõi theo anh, “Lục Dư, cậu ngủ chưa?”

Lục Dư cũng xoay người qua, “Vẫn chưa.”

Quý Tinh nhoẻn miệng cười không tiếng động trong bóng tối, cậu rất muốn nói chuyện phiếm, “Tớ luôn muốn hỏi, cậu học trường đại học nào?”

Lục Dư cũng thừa nhịp không gian tối đen mơ hồ nhìn người đối diện chăm chú, “Đại học Z, tớ học chuyên ngành nghệ thuật.”

Quý Tinh lại hỏi, “Đại học Z có tốt không? Từ trước tới nay tớ chưa từng tới đó.”

Lục Dư bảo, “Trường đẹp lắm, lúc tớ học ở đó luôn lấy cảnh trường ra chụp, đi hết ngóc ngách mấy lần, vậy nên hiểu rất rõ. Nếu cậu muốn vào đó chơi… tớ dẫn cậu đi được không?”

Quý Tinh vô thức nhích người về phía Lục Dư, lập tức nói, “Được.”

Lục Dư nghe tiếng ma sát do cậu di chuyển cơ thể, ánh mắt dán vào bóng dáng màu đen đó, “Chẳng qua cậu phải chờ tớ một thời gian, tớ vừa nhậm chức ở đây, đợi khi nào quen thuộc với công việc ở đây sẽ có thời gian rảnh, nhanh thôi.”

Quý Tinh kìm hãm chờ mong tràn đầy trong lòng, “Được, vậy tớ sẽ tìm hiểu thành phố C trước nhé?”

Lục Dư nở nụ cười, hai người bọn họ ở đây nói chuyện, bàn kế hoạch sau này, cảm thấy cả người anh đều là động lực. Anh nói, “Cậu không cần tìm hiểu gì cả, chờ tớ là được rồi, cậu chỉ phụ trách ăn uống chơi đùa, những chuyện khác cứ giao cho tớ.”

“Vậy coi như tớ làm ông chủ nhàn rỗi rồi!” Quý Tinh cảm thấy rấy thoải mái, cả người đều khoan khoái. Cậu rất mong chờ chuyện này.

Cậu và Lục Dư giống như trở về trước kia, bầu không khí nói chuyện tự nhiên, khoảng cách cũng không xa vậy nữa, tiến xa hơn một bước so với bạn bè bình thường.

Nương theo ánh trăng, Lục Dư nghiêng đầu nhìn bóng hình mơ hồ của Quý Tinh, trong lòng như có một dòng sông đang lặng lẽ chảy xuôi, uốn lượn lách qua xương cốt.

Tiếp tục như vậy cũng rất tốt.

Dùng thân phận bạn bè ở bên cạnh cậu, cho dù cậu là gió đông nam tây bắc gì, cũng đừng hòng thổi anh đi.

Chương 36

Cuộc hộ sáng hôm sau tiến hành rất thuận lợi, khách hàng hết sức hài lòng với phương án quảng cáo, sau buổi họp hợp đồng quảng cáo đã định xong, chỉ còn một vài chi tiết cần thương thảo lại.

Theo kế hoạch sáng ngày mai sẽ lên đường về công ty nên còn nửa ngày nghỉ ngơi, Quý Tinh muốn ra ngoài với Lục Dư một chút, hai người thảo luận xong, quyết định đi leo núi.

Thời tiết buổi chiều cũng khá tốt, không nóng quá, mây cũng mỏng, rất thích hợp để leo.

Lưng Lục Dư đeo cái túi thể thao của Quý Tinh, bên trong đựng hai bình nước và một chút đồ ăn vặt. Quý Tinh nói với Lục Dư bọn họ thay phiên nhau đeo, Lục Dư ngoài mặt gật đầu nhưng căn bản không muốn nhường cậu.

Leo núi là một chuyện rất mất sức, nhưng không làm khó được hai người trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng là Lục Dư và Quý Tinh, càng đi càng khỏe, tuy rằng bước chân trở nên nặng hơn, nhưng động lực leo lên đỉnh núi cũng tăng theo.

Hai tiếng sau bọn họ lên tới đỉnh.

Hiện tại đang giờ làm việc nên trên đỉnh núi gần như không có người, Quý Tinh đứng bên cạnh rào chắn thở hổn hển, trên mặt nóng đỏ bừng, Lục Dư lập tức lấy khăn tay lau mồ hôi cho cậu.

Quý Tinh dùng khuỷu tay đẩy đẩy Lục Dư ý bảo anh nhìn cảnh sắc trên đỉnh núi.

Đó là một cảnh đẹp có thể khiến người ta cảm nhận được thiên nhiên kỳ diệu một cách rõ ràng. Bầu trời màu xanh lam che ngay trên đỉnh đầu, người đang ở một chỗ cực kỳ cao, ngay cả mây cũng bị giẫm dưới chân, tầng tầng lớp lớp trắng xóa trước mắt, ánh nắng từ trong mảnh trắng xóa này xuyên ra, khiến người ta không thể không híp mắt. Từ đỉnh núi nhìn xuống dưới một chút, ngoại trừ những dãy núi ngang dọc là cao ốc thành thị rậm rạp chằng chịt, nhưng những mái hiên vốn cao chót vót giờ phút này lại không đáng nhắc tới, so với bức màn sân khấu là cả trời đất thì nó chỉ là một góc bé nhỏ.

Sinh mệnh lại càng mong manh như một chiếc thuyền con tầm thường trôi nổi trong biển mây, chỉ cần một cơn sóng cũng có thể khiến nó lật úp trong từng đợt sóng triều.

Một lúc lâu Lục Dư và Quý Tinh đều không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn như vậy.

Cảnh tượng thiên nhiên hùng vĩ thường có thể khiến con người nhận ra rất nhiều điều sâu sắc, đối diện với những thứ không thể từ bỏ được, không dám lãng phí một chút sinh mệnh.

Quý Tinh cũng nghĩ như vậy.

Đây nhất định là thời khắc tâm ý của cậu kiên định nhất, tình cảm trong lòng gấp gáp đẩy cửa ra, một luồng xúc động không biết từ đâu kéo tới khiến cậu không thể tiếp tục nhẫn nhịn tiến hành từng bước, không kiềm chế nổi nữa.

“Lục Dư.” Quý Tinh quay đầu, ánh mắt thẳng thắn nhìn anh, “Bây giờ, cậu có người yêu không?”

Quý Tinh suy nghĩ sẵn trong đầu, một khi Lục Dư nói không có, cậu sẽ bảo: Vậy có thể để tớ làm người yêu của cậu không?
Quý Tinh không biết Lục Dư cũng vì trả lời vấn đề này mà chuẩn bị một thời gian dài, cũng từng luyện tập vô số lần, mới có thể bình thản tự nhiên trả lời cậu giống như hiện tại, “Có chứ, một người bạn gái quen đã nửa năm.”

Nếu như anh có bạn gái, nếu như anh thích người khác, có lẽ Quý Tinh sẽ không để ý đến những chuyện lúc trước, có lẽ cũng sẽ không tránh né anh nữa.

Đối với quan hệ của hai người bọn họ mà nói thì đây là cách tốt nhất, Quý Tinh không cần tiếp tục canh cánh trong lòng về chuyện lúc trước, cũng không cần cảm thấy áy náy với anh. Về phần anh người gọi là bạn gái căn bản không tồn tại, chỉ cần chờ thêm một năm rưỡi nữa, có lẽ Quý Tinh cũng đã có người mình thích, chẳng để tâm tới chuyện của anh nữa, dùng một câu tính cách không hợp chia tay lấp liếm cho qua là được.

Anh cứ tiếp tục một mình như thế.

Ánh sao sáng của anh không nên vì bất kỳ nguyên nhân nào mà mờ tối, phải vĩnh viễn tỏa sáng, phát ra ánh sáng mà mọi người yêu thích, còn anh chỉ cần là một trong số đó là được.

“Vậy, vậy…” Quý Tinh cười mà còn khó coi hơn cả khóc, cậu dùng sức nắm chặt rào bảo vệ, từ đầu đến chân đều lung lay sắp ngã, “Lúc trước cậu không nói với tớ.”

Lục Dư sợ vẻ mặt để lộ cảm xúc, không quay đầu nhìn cậu, “Bởi vì cậu cũng không có hỏi, nên tớ không chủ động nói.”

Quý Tinh như để bản thân hoàn toàn tuyệt vọng hỏi anh, “Tớ có thể nhìn thử, dáng vẻ bạn gái cậu ra sao không?”

Trong điện thoại của Lục Dư có một tấm ảnh chụp người em gái cùng cha khác mẹ —— con gái sau của Lục Đinh Văn, anh đưa tấm hình kia cho Quý Tinh xem.
Một cô bé đáng yêu xinh xắn trong chiếc váy đỏ, lộ rõ nét đẹp của tuổi thanh xuân, trên đầu đội mũ màu vàng sáng, tình sâu tựa nước ngoái đầu lại mỉm cười.

Quý Tinh nhìn thật lâu mới nói, “Rất đẹp, hai người… rất xứng đôi.”

Vừa nhìn, cậu đã biết mình một chút phần thắng cũng không có.

Lục Dư nhân cơ hội này rốt cuộc cũng nhắc tới tình cảm lúc trước, nói những lời này như đang cắt thịt của anh, nhưng nếu không nói hai người bọn họ sẽ không có cơ hội làm lành nữa. Lục Dư bảo, “Quý Tinh, chín năm trước tớ nói thích cậu… Lúc đó, quá trẻ con, khiến cho cậu lúng túng, tớ luôn muốn giải thích rõ ràng với cậu, có thích hay không, hẳn là do tớ hiểu lầm, cậu không cần để trong lòng. Sau này tớ không nói câu nào đã bỏ đi, cũng là nhất thời đầu óc choáng váng, thật xin lỗi, lâu vậy mới nói xin lỗi với cậu, nhưng tớ vẫn muốn làm bạn của cậu.”

“Tớ biết rồi, tớ biết rồi… tớ vốn không trách cậu…” Quý Tinh không dám nhìn vào mắt của Lục Dư, cậu cũng không dám nói lớn, bước qua vài bước dùng sức thật lớn ôm lấy Lục Dư, hai tay siết chặt hông anh, đầu chôn trên bả vai anh, trong giọng cố ý che giấu nghẹn ngào, “Đừng nói nữa, cậu cũng không cần xin lỗi. Cậu… cậu vui là được, chuyện trước kia tớ đã sớm, đã sớm quên mất rồi, tớ biết rõ cậu là người thế nào”.

Lục Dư càn rõ ôm lại cái người mà anh đã mong nhớ chín năm, tình cảm trong lòng không thể an ổn, nhưng anh lại vĩnh viễn không thể nói ra, “Tớ… chúc cậu tìm được người mình thích.”

Trước kia anh nghĩ, có lẽ mười năm hai mươi năm sau anh có thể nói ra một câu trăm năm hạnh phúc, hiện tại tới giờ phút này, thật sự anh đã làm được, nhưng không phải là vì phần tình cảm này đã biến mất, mà là vì đã xem nó nặng ngang với sinh mệnh của mình.

Vì tính mạng mà nói một câu trái lương tâm, cũng không có gì khó.

Quý Tinh không đáp lại câu chúc phúc của Lục Dư, cậu vờ như không nghe thấy đẩy anh ra, tự nhiên cười với anh, “Được rồi, cười một cái xóa nợ! Xuống núi thôi.”

Nói xong cậu liền xoay người xuống núi trước, cố gắng mở to hai mắt, dùng sức nén mấy giọt nước tiểu mèo trở về.

Sau này cậu không cần người khác chúc mình tìm được người mình thích nữa, bởi vì đã sớm tìm được rồi.

Chỉ có điều không giành được giải lớn lưỡng tình tương duyệt.

Có thể do trong những kết quả nghĩ tới đều không có kết cục như vầy, vô cùng khó chịu và vô cùng đau đớn bây giờ là tạm thời, sau này thời gian dần trôi sẽ từng chút giảm bớt.

Làm bạn thì làm bạn vậy, ít nhất có thể dùng danh nghĩa bạn bè lén lút gửi gắm những tình cảm không thể nói ra kia.

Chỉ cần lúc yêu không hối hận là đủ rồi.

Chương 37

“Cậu nói là, anh ta có đối tượng rồi?” Đồng Hoán khó tin được.

“Ừ.” Quý Tinh vẫn vẻ mặt điềm tĩnh ngồi đối diện Đồng Hoán ăn cơm.

“Vậy cậu…?”

Quý Tinh cúi đầu, “Cứ thế tôi, tớ làm bạn với cậu ấy.”

Tâm trạng Đồng Hoán cũng rất phức tạp, hắn hiểu Quý Tinh, biết rõ trong lòng cậu tuyệt đối không bình thường như lời cậu nói, nhưng quả thực không còn lựa chọn nào khác, “Tiểu Tinh, có thể đừng thích anh ta nữa không? Cậu thử từ bỏ anh ta nhé?” Tuy rằng nói thì nói thế, nhưng nếu tình cảm chín năm có thể nói bỏ liền bỏ, như vậy chỉ sợ chín năm này ngay cả cái rắm cũng không bằng.

Quý Tinh trầm mặc rất lâu, cậu đặt thìa trong tay xuống, cái thìa va vào bát sứ phát ra tiếng giòn vang, “Tớ sẽ thử. Tớ không thể nào hạ lưu đến mức tranh đàn ông với một người phụ nữ. Lần trước cậu nói công ty của Hạ Thành Xuyên tổ chức hoạt động đúng không, thêm tớ đi.”

Có lẽ, cậu thực sự cần phải quen biết người mới.

Cho dù nhận được câu đó của Quý Tinh, Đồng Hoán cũng rất khó mừng thay cậu, bởi vì hắn biết rõ, muốn từ bỏ một người nói dễ hơn là làm gấp vạn lần, lần này không biết phải kéo dài bao lâu. Nếu tình huống của người Quý Tinh thích giống Hạ Thành Xuyên, hoặc là nói chỉ cần độc thân, Đồng Hoán sẽ dốc hết sức ủng hộ Quý Tinh.

Nhưng hiện tại cố tình là tình huống không thể xoay chuyển được kia.

Đồng Hoán lo cho Quý Tinh, “Tiểu Tinh, tớ chuyển đến ở cùng cậu được không?”

Quý Tinh cảm động nở nụ cười, “Hạ Thành Xuyên sẽ xé xác tớ mất.”

Đồng Hoán nói, “Cậu thử xem anh ấy có dám không!”

“Đồng Đồng, mặc kệ Hạ Thành Xuyên có dám không, cậu cũng biết tớ không yếu đuối đến vậy.” Quý Tinh nhìn Đồng Hoán, “Thất tình không phải là cái hố không thể vượt qua, tớ cũng sẽ không tuyệt thực, đánh mất hy vọng, phí hoài bản thân tìm đến cái chết, có thể sẽ có một khoảng thời gian tớ không ổn lắm, nhưng sẽ không cả đời đều như vậy. Chuyện này sẽ không khiến tớ đánh mất lý trí, có thể làm hay không thể làm tớ đều biết, nói thật, trên mặt tình cảm tớ vẫn không thể đối diện với sự thật này, nhưng rồi sẽ có một ngày, tớ phải chấp nhận.”
“Cậu lợi hại hơn tớ nhiều.” Đồng Hoán cuối cùng cũng cười.

Chuyện này cũng không lợi hại hơn bao nhiêu, có lẽ chỉ cỡ nửa đầu móng tay.

Quý Tinh nhớ tới buổi tối hôm Lục Dư nói anh đã có người yêu, cậu mất ngủ cả đêm, tâm trạng rối loạn bần thần, căn bản không hề tỉnh táo như bây giờ.

Đêm đó Lục Dư nằm ngủ trên cái giường sau lưng cậu, cậu cố gắng nói chuyện giống như bình thường, nhưng sau mấy câu cậu vẫn không nhịn được trở mình đối diện với cửa sổ, vờ ngáp một cái nói ngủ trước. Tiết mục tình anh em phải diễn thế nào, kịch bản của cậu một chữ không ghi, cậu cần có thời gian.

Nằm trên giường cả người cậu cứng ngắc không thể động cũng chẳng dám động, như bị sấy khô rồi cho vào lò nung làm tượng. Cậu lâm vào một loại tình cảm mâu thuẫn đến cực điểm, vừa muốn ở lại bên cạnh Lục Dư, lại muốn cách anh càng xa càng tốt, cậu muốn gặp anh nhớ anh vô cùng, nhưng lại sợ gặp anh khủng khiếp. Cậu sợ trong cuộc sống trước đây và sau này của Lục Dư đều không có hình bóng của mình.

Vừa mới hôm trước, vừa mới tối hôm trước, cậu còn lên kế hoạch cùng nhau tới thành phố C với Lục Dư, niềm mong ngóng và vui vẻ vẫn rõ mồn một trước mắt, thế nhưng lại nhanh chóng bị kinh sợ thay thế. Cậu hoàn toàn không muốn đến thành phố C nữa, có thể nói là sợ hãi đến cực hạn, cậu không thể đảm bảo có gặp phải cô gái trên tấm ảnh ở trong điện thoại của Lục Dư ở thành phố C hay không, Lục Dư có thể sẽ nắm tay cô thản nhiên giới thiệu với cậu: Đây là bạn gái của tớ.

Quá khó để tiếp nhận, cũng quá khó coi, còn không bằng trực tiếp chạy trối chết từ sớm, còn tốt hơn là để trái tim chưa kịp đề phòng bị đâm từng nhát.

Cho đến khi sắc trời lờ mờ sáng, cuối cùng Quý Tinh cũng nhắm mắt lại. Cậu tựa như thôi miên bản thân tự nói với mình: Chỉ cần Lục Dư sống tốt là được, cậu vẫn nên từ bỏ thôi.Cuối tuần Quý Tinh từ chối cuộc hẹn với Lục Dư, mời Đồng Hoán và Hạ Thành Xuyên cùng tới một nông trường điền viên ở ngoại ô thành phố.

Sau khi đến liền tổ chức hái dâu trong nhà kính, ngắt một cái đã mất cả buổi sáng, Quý Tinh cảm thấy nhàm chán, bởi vì sở dĩ cậu đồng ý lời đề nghị này là vì cách xa Lục Dư một chút, nhưng khi cậu hái dâu tây đã vô thức nghĩ: Dâu này rất ngọt, mang về cho Lục Dư nếm thử.

Cũng không phải là không có người tiếp cận, không tính âm thầm liếc trộm, chủ động tới nói chuyện cũng có hai cô bé cùng nhau đi tới, Quý Tinh rất cố gắng gia nhập cuộc đối thoại, nhưng khi ánh mắt của cậu vừa rơi xuống gương mặt của cô gái đối diện lại luôn thất thần một cách khó hiểu, bắt đầu so sánh người ta với bạn gái của Lục Dư: Cũng là mặt trái xoan, cũng là tóc dài, cũng là mắt hai mí. Người ta bị cậu nhìn đến sững sờ, hỏi cậu đang nhìn gì, Quý Tinh đành phải lúng túng cười, “Mí mắt của cô rất đẹp.”

Buổi trưa ăn ở một trang trại địa phương, chiều thì dạo chơi trong thôn cổ, lần này Quý Tinh không có kết bạn, một mình buồn bực im lặng đi lững thững ở cuối đoàn. Thôn cổ đã có lịch sử bao nhiêu năm, cái giếng cổ này đào lên khi nào, cây dong lớn này bao nhiêu tuổi, hướng dẫn viên du lịch đằng trước đeo một cái loa phóng thanh bên hông giới thiệu, Quý Tinh cơ bản không nghe lọt, câu chỉ máy móc bước theo.

Cuối cùng một đoàn người dừng lại trước một cây dong trăm năm, hướng dẫn viên du lịch vẫn đang thao thao bất tuyệt, một đám người vây quanh tạo dáng chụp ảnh, Quý Tinh đứng cạnh cọc gỗ bên ngoài đám người, nhìn cây dong tang thương trước mắt, nghĩ tới cây dong trong công viên bên cạnh nhà Lục Dư, đã rất lâu không gặp, hình như cũng lớn thế này —— không biết cây nào có tuổi đời lâu hơn.

Cậu nhìn chằm chằm cái cây thật lâu, cảm thấy bản thân cũng sắp mọc rễ biến thành một cái cây rồi, cho đến khi Đồng Hoán đi tới hỏi thăm, Quý Tinh nói với hắn, “Tớ muốn về trước.”

Đồng Hoán ngây ngẩn cả người.

Nông trường này cách nội thành rất xa, nếu không theo xe buýt du lịch thì chỉ có thể thuê một cái xe minivan trở về, quãng đường cũng không ngắn, Quý Tinh đồng ý.

Xe hơi xóc nảy, Quý Tinh dựa đầu vào cửa sổ nhắm mắt lại.

Vội vã đi không phải do trốn tránh điều gì, ngược lại là vì không có gì để trốn tránh nữa. Cái gì mà tiếp xúc với người mới, bắt đầu tình cảm mới, đều là chó má, cậu không làm được, cậu không thể nào làm được.

Không thèm vùng vẫy, giơ cờ trắng, đầu hàng thôi. Yêu thì yêu chứ, khổ thì khổ chứ, ngừng suy nghĩ về những chuyện không thể buông bỏ, tất cả những lý do thoái thác tự cho là đúng lúc trước giờ nhìn lại đều thật buồn cười, chẳng khác gì tự ám thị tâm lý.

Chuyện thích Lục Dư này, không bỏ được, cũng không cần bỏ.

Chương 38

Có lẽ một người không may sẽ liên tục gặp vận rủi. Lúc Quý Tinh ngồi xe đến nội thành thì sắc trời đã hơi tối, cậu đi một con đường nhỏ mà bình thường không hay đi để trở về nhà, sau đó gặp phải cướp.

Nếu là thời điểm bình thường nhất định cậu sẽ ngoan ngoãn móc bóp ra, nhưng cố tình hiện tại trong lòng cậu đang vô cùng nặng nề, muốn tìm người đánh một trận, hơn nữa trên xe lắc lư cả buổi nên đầu óc không tỉnh táo lắm, vì vậy cậu liền anh dũng đánh nhau với kẻ cướp, một đánh hai, cánh tay chảy máu.

Nghe thấy tiếng, người qua đường liền báo cảnh sát, cuối cùng chẳng qua chỉ bị cướp tiền mặt, thẻ vẫn còn, bây giờ cậu phải vào đồn cảnh sát ghi khẩu cung.

Cảnh sát mặc đồng phục màu lam ngồi đối diện cậu hỏi một loạt vấn đề liên quan đến những việc đã xảy ra, lúc này điện thoại của cậu vang lên, Quý Tinh nhìn cuộc gọi hiện tên Lục Dư, do dự một lúc rồi cười xin lỗi với cảnh sát, vẫn nhận điện thoại, “Alo.”

“Quý Tinh, buổi tối có rảnh đi ăn với tớ không? Lý Bình Tùng vừa chuyển nhà mời ăn một bữa.”

“… Có thể tớ không đến được, cậu thay tớ nói với anh Lý một tiếng, giúp tớ tặng quà được không?” Quý Tinh nói.

“Được.” Lục Dư lại hỏi, “Bây giờ cậu đang ở đâu? Vẫn chưa quay về nội thành sao?” Quý Tinh đã từng nói chuyện Đồng Hoán với Lục Dư, anh cũng biết hôm nay Quý Tinh ra ngoài chơi với hắn.

Quý Tinh mặt không đổi sắc nói, “Ừ, tớ còn đang ở nông trường, có lẽ không thể về sớm.”

Bên kia điện thoại Lục Dư muốn nói thêm gì nữa, vừa đúng lúc một người cảnh sát đẩy cửa vào hỏi, “Lấy khẩu cung xong chưa?”

Phòng thẩm vấn yên lặng tĩnh mịch, vị cảnh sát kia phát âm đọc nhấn từng chữ cũng rất rõ ràng.

...

Quý Tinh thầm trợn trắng mắt

Chỉ cần đầu bên kia không phải kẻ điếc thì có lẽ đều nghe được câu này, Lục Dư nghe vô cùng rõ ràng, thanh âm của anh lập tức thay đổi, gấp gáp truy hỏi, “Cuối cùng cậu đang ở đâu?!”

Quý Tinh bất đắc dĩ, đành phải nói rõ, “Tớ ở đồn công an, cậu đừng lo, chỉ là một chút chuyện nhỏ thôi.”

Lục Dư căn bản không để ý lời giải thích của cậu, “Gửi địa chỉ của cậu qua đây, tớ tới ngay.”

Thái độ của Lục Dư rất cương quyết, Quý Tinh đành phải gửi. Cậu hơi buồn cười nghĩ, rất nhiều năm trước cậu cũng từng tới đồn công an, lần đó là đi thăm người khác, lần này là bị người khác tới thăm, nhưng đều rất chật vật, đều nói quá tam ba bận, không biết cậu còn có cơ hội đến đồn lần thứ ba hay không.

Lục Dư tới rất nhanh, có thể là cả đường đi vượt đèn đỏ, lúc chạy vào đầu toát cả mồ hôi. Khi anh tới Quý Tinh đã ghi xong khẩu cung rồi, cánh tay được băng bó đơn giản, ngồi trên ghế ở đại sảnh chờ.

Thấy Lục Dư tới Quý Tinh còn nở nụ cười, “Đến nhanh thật đấy.”

Lục Dư mím môi, dáng vẻ vừa nghiêm túc lại vừa lo lắng, mắt nhìn thẳng vào chỗ bị bó trắng trên cánh tay cậu, “Cậu bị thương à?! Đã xảy ra chuyện gì?”Quý Tinh ngược lại không để ý đứng dậy ý bảo anh ra ngoài, “Việc nhỏ thôi, lúc quay về đụng phải cướp, không cẩn thận bị rạch một nhát.”

Trong giọng nói của Lục Dư tràn đầy tức giận bị đè nén, anh cứng rắn nói, “Cậu đánh nhau với mấy người kia?! Chút tiền đó còn quan trọng hơn mạng cậu hay sao?!”

Quý Tinh cảm nhận được cơn giận của Lục Dư, cũng hiểu Lục Dư lo lắng, nhưng cậu không biết nên giải thích thế nào, hơn nữa giờ khắc này người cậu muốn cãi nhau nhất đang ở trước mắt, cậu cũng hơi không nhịn được nói lớn, “Cậu đang chuẩn bị dạy dỗ tớ đấy à?!”

“Ngay cả chút ý thức bảo vệ bản thân cũng không có, tớ không nên nói cậu sao?” Thay vì nói là anh tức giận, chẳng bằng nói là cuồn cuộn lo lắng và sợ hãi.

Quý Tinh dừng lại hơi hất cằm nhìn thẳng Lục Dư, “Cậu có quan hệ gì với tớ chứ? Cậu có tư cách gì đứng đây thuyết giáo tớ?”

Lời này vừa ra khỏi miệng Quý Tinh đã hối hận, dường như cậu đã không khống chế được cảm xúc của bản thân, rõ ràng thừa biết loại lời này vừa nói ra sẽ chỉ càng làm bầu không khí thêm giương cung bạt kiếm không thể vãn hồi, nhưng cậu đang tức giận, cần một người để trút.

“… Tớ không phải là bạn của cậu ư.” Lục Dư đột nhiên mất đi khí thế lúc nãy, vẻ mặt trở nên suy sụp, “Đừng giận, đừng giận, là tớ không phải, tớ không nên nạt cậu, đừng trách tớ, chỉ là tớ… quá lo lắng.”

Quý Tinh sững sờ, tình cảm mãnh liệt trong lòng trong giây phút này không kiềm nén được cuộn trào, cậu lập tức xoay đầu đi, “Thật xin lỗi… tớ…”

Tớ cái gì?

Tớ ăn nói bậy bạ?
Lục Dư lấy tay sờ vào chỗ quấn băng của cậu một cái, nói, “Tớ đến nhà thuốc đối diện mua cho cậu chút thuốc, cậu chờ tớ một lát.”

Quý Tinh gật đầu không nói chuyện, ngơ ngác nhìn chằm chằm bóng lưng băng qua đường của Lục Dư.

Quý Tinh biết suy nghĩ hiện giờ của cậu không đúng cũng không nên, lúc đối mặt với Lục Dư cậu sẽ vô thức dựng đứng lớp gai trên người, gai này có lẽ là oán hận từ tình cảm không được đáp lại, thậm chí là trả thù. Thế nhưng Lục Dư chẳng làm sai gì cả, anh dựa vào đâu phải thừa nhận lòng thù địch khó hiểu này, căn bản không thể nào giải thích được.

Cậu đúng là một kẻ xấu xa.

Đáng đời không được người ta thích.

Hai người cùng trở về nhà của Quý Tinh, Lục Dư kiên quyết muốn bôi thuốc cho cậu, Quý Tinh cũng không từ chối.

Vì mấy ngày trước Đồng Hoán đã chuyển về nên Quý Tinh lại đem tấm hình trong phòng ngủ ra, sau khi vào nhà Quý Tinh bảo Lục Dư ngồi trên sô pha một chút rồi tiến vào phòng ngủ, cất tấm hình đó vào.

Động tác bôi thuốc của Lục Dư cẩn thận từng li từng tí, nhẹ nhàng như thể sợ cánh tay của Quý Tinh sẽ đứt lìa, “Tớ chỉ xử lý chỗ này đơn giản một chút, ngày mai hết giờ làm cậu phải đến bệnh viện.” Sau khi xong Lục Dư theo bản năng dặn dò một câu, nhưng nhớ đến chuyện lúc nãy anh lại nói thêm, “Tớ chỉ nhắc cậu một câu, thân thể của mình phải bảo vệ thật cẩn thận.”

“Tớ biết rồi, mai tan ca tớ sẽ đi.” Quý Tinh cảm thấy trong lòng có cảm giác không giải thích được, rõ ràng Lục Dư có ý tốt, lại bị cậu nói đến biến thành bộ dạng lo trước lo sau, “Tớ biết cậu lo cho tớ, thấy tớ bị thương còn vào đồn cảnh sát lại càng lo hơn, là lỗi của tớ, tớ còn quát cậu, hồi nãy tớ quá xúc động, tớ ——” không biết điều.

“Không,” Lục Dư dùng bàn tay không dính thuốc xoa đầu cậu một cái, “Lúc đấy nhất định là tâm trạng cậu không tốt, tớ đã quá nặng lời rồi, tớ có chút hồ đồ, tớ sợ cậu không coi trọng chuyện này, lo lắng, nên cũng hơi không lựa lời mà nói, cậu đừng trách tớ mới đúng.”

Quý Tinh cảm thấy da đầu tê dại một trận, cả người không cách nào nhúc nhích, “Đương nhiên tớ sẽ không trách cậu, tớ… cậu là người quan trọng nhất của tớ, cậu hoàn toàn không có gì sai cả.”

Lục Dư dựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của Quý Tinh, khóe môi cong lên, “Tớ biết rồi, với tớ mà nói thì cậu cũng thế, vậy nên không cần xin lỗi.”

Thình thịch thình thịch.

Binh binh binh.

Bang bang bang.

Nhịp tim của Quý Tinh có thể mở được buổi hòa nhạc rồi, trống ghita các thứ đều đủ cả.

Luôn luôn có những khoảnh khắc khó nói thế này, lại khiến cậu trăm phương nghìn kế không khỏi nghĩ: Nếu như từ đầu đến chân của Lục Dư đều thuộc về một mình cậu, nhất định trong mơ cậu cũng sẽ cười đến ngất.

Chương 39

Sau khi Lục Dư về đến nhà liền nhận được điện thoại của Lý Bình Tùng, lúc nãy anh vừa đang ăn tân gia của hắn, sau khi nghe điện thoại liền vội vàng chạy ra ngoài, một câu cũng chưa kịp nói, Lý Bình Tùng cố ý gọi điện đến hỏi.

Lục Dư nói sơ qua với hắn, xin lỗi hắn một câu, đương nhiên Lý Bình Tùng sẽ không bận tâm, chẳng qua là cảm thấy thái độ của Lục Dư rất kỳ lạ, liền hỏi, “Quan hệ của cậu và Quý Tinh tốt vậy sao? Sao hôm đó hai người các cậu gặp nhau anh lại thấy không phải thế, hơn nữa chúng ta đã quen biết lâu vậy rồi, từ trước tới nay cậu chưa từng nhắc đến người bạn học thời cấp ba này.”

Lục Dư có chút không biết nên trả lời thế nào, “Hồi cấp ba rất thân nhau, sau này… xảy ra vài chuyện, tôi rất có lỗi với cậu ấy.”

Lý Bình Tùng càng hiếu kỳ hỏi, “Ai, có thể nói thử không? Chẳng lẽ liên quan đến mối tình đầu của cậu, lúc đó không phải cậu đang học cấp ba sao?”

Trong lòng Lục Dư run rẩy một cái, “… Anh đừng đoán mò, anh cho rằng đang đóng phim hả? Hai chuyện khác nhau.”

Lý Bình Tùng còn muốn truy hỏi, Lục Dư tùy tiện đối phó qua loa cho xong, sau khi hàn huyên chút chuyện khác liền cúp điện thoại.

Rất hiếm khi Lục Dư nhắc tới Quý Tinh với người khác, cho dù nhắc tới cũng sẽ không đề cập tới cái tên này, chỉ dùng “Một người bạn của tôi” để thay thế. Anh không muốn nói quá nhiều, anh sẵn lòng cứ ngồi thừ ra cả buổi chiều để hồi tưởng, từ đầu đến đuôi, từ hành động đến lời nói, nếu nhanh thì có thể nhớ lại bốn năm lần, chậm thì một lần cũng không đủ. Vào lúc ấy anh luôn ảo tưởng bản thân đang trong thời kỳ yêu đương, ngọt bùi cay đắng cái gì cũng trải qua, tưởng tượng mình và cậu yêu nhau say đắm, vẻ mặt khi tức giận, vẻ mặt khi hôn môi, vẻ mặt khi động tình, cứ dựa vào ảo tưởng cũng có thể khiến anh máu nóng trào dâng.

Ngay cả đối thoại giữa tình nhân cũng sắp được mười nghìn phiên bản rồi.

Vậy nên những tư tưởng xấu xa bẩn thỉu như vậy, giấu còn không kịp, làm sao có thể gióng trống khua chiêng lan truyền rộng rãi cho mọi người biết.

Một tuần sau Quý Tinh đột nhiên nhận được thiệp mời của Trình Thiếu Đồng —— hắn sắp kết hôn, mời Quý Tinh đến làm phù rể.

Nhiều năm qua hai người vẫn giữ liên lạc với nhau, Quý Tinh biết Trình Thiếu Đồng và bạn gái hắn đã quen nhau hai ba năm, cuối cùng năm nay cũng định ngày rồi.

Trước hôn lễ Trình Thiếu Đồng cố ý hẹn một đám phù rể cùng họp mặt, nhắc đi nhắc lại ngày giờ và trình tự nhiều lần, sợ xuất hiện sai sót, Quý Tinh rất để tâm chuyện này, phát biểu là phần của Trình Thiếu Động, nhiệm vụ chính của Quý Tinh là rước dâu vào ngày đám cưới.

Hôn lễ chọn vào cuối tuần, ngay sinh nhật cô dâu. Quý Tinh chọn một bộ tây trang đen thẳng thớm, lái xe đến nhà Trình Thiếu Đồng tập hợp trước, đợi đến giờ lại cùng đoàn xe đi rước dâu.Quý Tinh đi theo một đám phù rể đứng trước khuê phòng của cô dâu, Trình Thiếu Đồng lấy một cây pháo hoa trước ngực ra, phù dâu ở bên trong bắt phải hát liên tiếp mấy bài tình ca bằng giọng nữ, hát đứt hơi lạc giọng, tốt xấu gì cửa cũng mở ra.

Quý Tinh theo đám người như thủy triều đi hết bên này lại sang bên kia, trong lòng cảm thấy rất hạnh phúc. Thật ra đa phần mọi người kết hôn quá trình cũng không khác bao nhiêu, nhưng cho dù đây là một hình thức kết hôn kiểu mẫu thì trong đó vẫn có rất nhiều cảm xúc vi diệu không thể so sánh được, bởi vì mỗi tình yêu đều không giống nhau, vậy nên Quý Tinh luôn ôm một loại cảm giác tôn trọng thần thành đối với hôn lễ.

Trong hội trường mờ tối, theo ánh sáng, cô dâu khoác lụa trắng từ nơi khác bước tới, Quý Tinh đứng bên cạnh đèn dài đặt dưới đất. Cho dù cảnh tượng này hôm qua đã diễn tập một lần, nhưng Quý Tinh vẫn nhìn thấy Trình Thiếu đòng đứng đầu thảm đỏ đỏ mắt, ánh mắt hắn một mực dừng lại trên mảnh lụa trắng kia, thậm chí hơi kích động run rẩy.

Ít nhất trong thời khắc này, kết hôn và hôn nhân là khác nhau.

Sau khi đọc tuyên thệ cô dâu sẽ tung hoa cưới, bởi vì người dẫn chương trình nói tất cả phù rể phù dâu đều được lên đài, Quý Tinh cũng theo đám người xô xô đẩy đẩy đứng phía sau cô dâu.

Bó hoa bay theo hình vòng cung xuyên qua đám người trong tích tắc, Quý Tinh từng nghĩ thế này: Nếu như mình bắt được, vậy liền lấy nó đi tỏ tình Lục Dư.

Nhưng cậu đương nhiên không bắt được, người cướp được là một phù dâu khác.
Quý Tinh ngồi ở bàn của bạn bè thân thiết, gặp lại rất nhiều bạn học ngày xưa, người xung quanh mời rượu cậu đều không từ chối. Sáng nay có rượu sáng nay say. Cậu muốn buông thả bản thân một lần, tốt nhất là uống đến say mèm không phân biệt được ngày đêm, mọi thứ tốt xấu ném hết ra sau đầu, coi như là an ủi bản thân mình cô đơn đáng thương giữa hạnh phúc của người khác đi.

Thật ghen tị mà.

Cậu cũng muốn có một người đồng hành.

Cuối cùng Quý Tinh không nhớ được rốt cuộc mình đã uống bao nhiêu, ý thức lượn lờ giỡ tỉnh và mê, cậu thả lỏng thở ra một hơi, tê liệt ngã xuống bàn rượu. Sau đó có lẽ là người ngồi bên cạnh hỏi cậu có muốn tìm người tới đón không, Quý  Tinh nghe rõ câu hỏi này, mất cỡ ba phút mới hiểu được ý của đối phương, cậu tự động đọc ra một số điện thoại.

Lúc nhận được điện thoại Lục Dư đang sửa mẫu danh thiếp, người gọi cho anh dường như cũng rất kinh ngạc, sau đó đối phương liền nhanh chóng nói rõ tình huống, Lục Dư lập tức quơ lấy chìa khóa xe chạy ra ngoài.

Khi Lục Dư đến nơi Quý Tinh vẫn đang duy trì tư thế cũ gục xuống bàn, làn da lộ ra bên ngoài đều đỏ bừng. Trình Thiếu Đồng và cô dâu của hắn đứng bên cạnh nói chuyện với người khác, quay đầu nhìn thấy Lục Dư phía sau cũng rất kinh ngạc, “Lục Dư? Thật sự là cậu à? Lúc nãy Trần Chiêu nói với tớ người nghe là cậu tớ còn không tin.”

Lục Dư không giải thích thêm, chỉ cười cười, “Tân hôn vui vẻ, tới hơi gấp nên chẳng mang gì cả, thật có lỗi. Tớ tới đón Quý Tinh.”

Tuy rằng Trình Thiếu Đồng cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không hỏi ngay lúc này, “Được, cảm ơn cậu đưa Quý Tinh về, tớ không rời khỏi chỗ này được.”

Lục Dư gật gật đầu, cúi người đỡ mặt Quý Tinh để cậu ngẩng đầu lên, “Quý Tinh, Quý Tinh, tớ đưa cậu về nhà.”

Quý Tinh mơ mơ màng màng mở to mắt, cảm thấy bên tai ù ù, cậu nhìn người trước mắt hơn mười giây mới chậm rì rì nói, “Cậu… Lục Dư?”

“Ừ, là tớ.” Lục Dư trực tiếp đưa tay, xuyên qua nách cậu đỡ cả người cậu lên, để hơn nửa người cậu dựa vào người mình, “Về nhà với tớ nhé?”

“Được…” Quý Tinh vẫn chậm chạp trả lời, chẳng qua cả người ngược lại không một chút kháng cự, cứ để Lục Dư như thế đưa ra ngoài khách sạn, lên xe.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau