TRỘM MỘT NGÔI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trộm một ngôi sao - Chương 31 - Chương 35

Chương 30

“Đại khái yêu cầu của khách hàng là như thế, cậu đi làm phần thiết kế trước đi, tốt nhất là làm xong ba ngày sau cầm tới cho tôi xem thử. Còn nữa, chụp hình quảng cáo ngày thứ hai nhớ đừng để bị muộn.”  Dương Nhất Hách vẫn quyết định đưa phần thiết kế cho Quý Tinh làm.

Quý Tinh cười chân thành, “Vâng, tổng thanh tra, ba ngày sau tôi sẽ đúng giờ đưa thiết kế tới.”

Đến lúc tan làm hầu hết đồng nghiệp đều đã về, giống như những ngày bình thường, chỉ còn lại một mình Quý Tinh chưa đi.

Cậu vẫn còn đang viết phương án thiết kế, thật ra cũng không có linh cảm hay ý tưởng gì đặc biệt cả, chi là cậu muốn tiếp tục công việc, không muốn rảnh rỗi.

Quý Tinh tùy tiện kêu đồ ăn bên ngoài, ăn qua quýt vài miếng, sau đó tiếp tục công việc đến chín giờ, cuối cùng mới đứng dậy rời đi.

Từ công ty về đến nhà mất nửa giờ lái xe, không quá xa, giao thông lúc này cũng không tệ.

Quý Tinh về đến nhà tắm rửa xong, mở tivi, cả người nằm vật xuống sô pha. Cậu chuyển đến một kênh đang chiếu kịch nói thì dừng lại xem, kịch nói trong TV rất thú vị, nhưng cậu xem lại có chút chết lặng, thật ra tầm mắt của cậu không tập trung xem tivi, chỉ có điều tiếng cười sẽ khiến cậu không cảm thấy quá cô đơn lạnh lẽo.

Đây là lần đầu tiên Quý Tinh và Lục Dư gặp lại nhau sau chín năm, cậu hai mươi sáu tuổi, sau khi mất liên lạc chín năm bây giờ hai mươi sáu tuổi vẫn ôm hy vọng có thể gặp lại.

Cho dù cần thêm chín năm nữa, cậu vẫn có thể chờ.

Quý Tinh cầm điện thoại đi vào phòng ngủ, lúc đến cửa phòng thì điện thoại trong tay đột nhiên vang lên, Quý Tinh thấy điện thoại hiển thị Đồng Hoán — bạn thời đại học của cậu, là gay. Cậu nhận điện thoại, bên kia truyền đến giọng nam nam tính hoạt bát.

“Tiểu Tinh, hai ngày sau lão Hạ đi công tác, tớ có thể đến nhà cậu ở vài ngày không?”

“Được.” Quý Tinh cười đồng ý, “Hạ Thành Xuyên không sao, tớ lại càng không có vấn đề gì. Tớ để chìa khóa dự phòng ở chỗ bảo vệ, cậu tự lấy đi.”

Đồng Hoán bên kia điện thoại cười rất vui vẻ, “Lão Hạ có nói gì cũng vô dụng, trời cao hoàng đế xa, ha ha ha!”

Sau khi cúp điện thoại Quý Tinh tiện tay ném di động lên giường, ánh mắt cậu đột nhiên rơi vào khung ảnh trên đầu giường. Là bức ảnh chụp chung duy nhất của cậu và Lục Dư, năm cấp ba chỉ có vẻn vẹn một tấm, được cậu rửa ra lồng vào khung, rảnh rỗi thì liếc nhìn mấy cái, tâm lý coi như được an ủi, cũng giống như một loại gửi gắm không tên. Nhưng nghĩ đến hai ngày nữa Đồng Hoán sẽ tới, Quý Tinh vẫn dẹp khung ảnh này đi.

Chuyên nghành đại học của Quý Tinh là quảng cáo, công việc bây giờ là thiết kế quảng cáo. Mọi thứ giống như kỳ vọng của cậu rất nhiều năm trước, cậu làm việc mình muốn, nhưng người năm ấy nghe cậu kể về những ước mơ này lại không biết ra sao, bọn họ không biết đối phương đang ở đâu, không biết đối phương có hay không đặt lời lúc trước trong lòng.

Không biết có còn nhớ tới có một người như vậy hay không.

Quý Tinh mở máy tính lên, pha cho bản thân một ly cà phê đậm đặc, bật một bài hát, bắt đầu tiếp tục làm việc.Gần như mỗi đêm đều như thế.

Sáng sớm chủ nhật, quả nhiên Đồng Hoán đã tới, còn đeo theo một cái túi lớn, lấy ra vài món quần áo để thay. Quý Tinh không thấy khó chịu gì với việc Đồng Hoán tới đây ở vài ngày, bởi vì bọn họ đã từng là bạn cùng phòng, chẳng qua sau này Đồng Hoán không thể chống lại Hạ Thành Xuyên vừa đấm vừa xoa, mới dọn ra ngoài thôi.

Đồng Hoán là một người đàn ông của gia đình điển hình, hắn thành thạo nấu nướng và nội trợ đến mức khiến Quý Tinh mặc cảm, vậy nên chỉ cần Đồng Hoán ở đây, Quý Tinh có thể thoát khỏi cuộc sống ăn đồ ăn bên ngoài.

Buổi tối sau khi cơm nước xong Quý Tinh ở phòng bếp rửa chén, Đồng Hoán làm ổ trên sô pha vui vẻ nói chuyện điện thoại với Hạ Thành Xuyên.

Quý Tinh lau tay sạch sẽ xong cũng ngồi lên sô pha, vừa bắt đầu xem tiết mục kịch nói tiếp, vừa cười như không cười nghe Đồng Hoán nói chuyện.

Mấy cặp đôi nói điện thoại với nhau có một loại hương vị ngọt ngào trời sinh, cho dù hai cái điện thoại ở xa cũng có thể truyền đạt đúng sự ngọt ngào đó, Đồng Hoán và Hạ Thành Xuyên cũng không ngoại lệ. Mỗi khi đến lúc này, Quý Tinh luôn cảm nhận được ấm áp đã lâu không thấy, cùng với hâm mộ không muốn thừa nhận, nhưng không phải ngưỡng mộ do nóng lòng muốn nói chuyện yêu đương, mà là muốn nhận được một phần tình cảm như thế.

“Em hỏi Tiểu Tinh một chút đã, anh khoan trả lời nha.” Đồng Hoán trò chuyện đến một nửa đột nhiên tạm ngừng, quay đầu hỏi Quý Tinh, “Tiểu Tinh, lão Hạ nói công ty bọn họ tổ chức đi du lịch, có thể dẫn theo hai người, chúng ta đi chung không?” Đồng Hoán biết rõ qua nhiều năm như vậy Quý Tinh luôn sống một mình, hắn cũng biết Quý Tinh đang đợi một người, nhưng hắn lại cảm thấy chờ đợi thậm chí ngay cả thời hạn ước chừng cũng không có như vậy, quá mệt mỏi, không bằng tiếp xúc với nhiều người, phát triển mối quan hệ mới.

Nhưng dựa vào hiểu biết của hắn về Quý Tinh, không khó để đoán được câu trả lời của cậu.

Quý Tinh cười lắc đầu, “Thôi bỏ đi, tớ còn mấy phương án thiết kế chưa làm xong. Hai người đi chơi vui vẻ, tớ không làm kỳ đà cản mũi đâu.”Trong lòng Đồng Hoán nghĩ thầm quả không ngoài dự đoán, cúp điện thoại.

Đồng Hoán tựa như đùa giỡn nói với Quý Tinh, “Tiểu Tinh, cậu còn định làm chó độc thân bao lâu nữa hả?”

Quý Tinh khổ trung tác nhạc* cười, “Không biết nữa, chó độc thân là chức vụ dài hạn, thời gian hết nhiệm kỳ khó nói trước được. Tớ rất hài lòng với công việc này, hơn nữa tớ còn trẻ như ậy, còn có thể làm thêm mấy năm nữa mà.” (*tự tìm niềm vui trong đau khổ)

Đồng Hoán không tiếp tục cười, thở dài một hơi, “Vậy nên cậu định tiếp tục chờ à?”

“Ừ.” Quý Tinh gật gật đầu, “Chờ thử xem sao.”

Bình thường chỉ có những người chờ đợi không có kết quả mới dùng câu này để tự an ủi bản thân.

Đồng Hoán cũng không khuyên cậu điều gì, trêu cậu, “Trước năm mươi tuổi tớ có thể nhìn thấy cảnh cậu tú ân ái* không đây?” (*thể hiện tình cảm)

Quý Tinh cũng cười, “Chắc là có.”

Kỳ thật phần tình cảm đối với Lục Dư đã bắt đầu thay đổi từ lúc nào, chính Quý Tinh cũng không thể nói rõ ràng.

Cấp ba năm đó cả người cậu đều bị vây trong trạng thái rối ren, cậu cố dùng bận rộn lấp đầy bản thân, nhưng đợi sau khi tốt nghiệp không còn chuyện gì có thể giúp cậu nữa, cuối cùng cậu cũng phải dối mặt với tình cảm của chính mình. Quý Tinh bắt đầu tìm hiểu về những người đồng tính, tìm rất nhiều tài liệu liên quan, đọc rất nhiều sách, thậm chí còn nghiên cứu trên phương diện tâm lý học, thời gian dần qua, những chống cự không hiểu vì sao xuất hiện trong lòng cũng hữu tích khả kháng*, dần dần biến mất. (*có thể nhìn ra những phương diện khác, ở đây có ý càng tìm hiểu sâu thì Quý Tinh hiểu rõ tình cảm của bản thân)

Sau này gặp Đồng Hoán và Hạ Thành Xuyên, một cặp đồng tính tình cảm rất tốt. Nhưng kỳ thực chuyện tình của bọn họ cũng không phải là thuận buồm xuôi gió, cuối cùng Hạ Thành Xuyên cho dù đầu rơi máu chảy cũng muốn xông về phía Đồng Hoán, hai người mở lòng với nhau, ở cùng một chỗ.

Bình thường thoạt nhìn Đồng Hoán là một người bình tĩnh, nhưng hắn lại có dũng khí như vậy, trong cơn mưa tầm tã đứng dưới lầu nhà Hạ Thành Xuyên, lớn tiếng gào trong điện thoại: Người với người đều giống nhau mà, dựa vào đâu mà tình cảm em dành cho anh lại không giống hả?!

Sau này bọn họ vẫn ở bên cạnh nhau, tuy bình thường không tránh khỏi cãi vã, nhưng tình cảm cũng qua từng lần bất hòa mà càng trở nên kiên cố, cũng hiểu rõ đối phương hơn, đặt nhiều niềm tin cho tương lai của cả hai hơn.

Khi đó Quý Tinh thật sự thể hồ quán đỉnh*, quay đầu nhìn lại tình cảm của mình đối với Lục Dư, có lẽ từ sớm đã không đơn thuần rồi. Vậy nên đôi khi cậu cũng rất hận, hận mình nhận ra quá muộn, nếu như cậu đã không rõ ràng từ chín năm trước, vậy còn chẳng thà để cậu cả đời cũng không hiểu rõ. (*được soi sáng, tỉnh ngộ)

Nhưng kẻ ngu dốt cũng biết, đời người đã không thể save, thì làm sao có thể load lại được.

Chương 31

Sáng thứ hai bảy giờ Quý Tinh đã lên đường đến phòng chụp hình, hôm nay có một buổi chụp quảng cáo cậu cần phải tham gia.

Người chịu trách nhiệm chính của khách hàng chụp hình lần này là Lý Bình Tùng, Quý Tinh vừa đến nơi liền chào hỏi hắn, nhân viên công tác hầu hết đã vào vị trí, chỉ thiếu người mẫu còn đang trên đường tới.

Lý Bình Tùng giới thiệu nhiếp ảnh gia cho cậu, Quý Tinh rất cân nhắc, nghĩ thầm trong đầu nên làm sao nói rõ trọng điểm của thiết kế lần này với nhiếp ảnh gia, vậy nên khi khuôn mặt của Lục Dư đột ngột đập vào tầm mắt cậu, cậu hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.

Có lẽ Lục Dư cũng thế.

Cùng cùng là Lục Dư nói đã lâu không gặp trước, cậu cũng chỉ có thể nói theo một câu.

Bên ngoài trông cậu không bình tĩnh, trong lòng lại càng dậy sóng.

Hồi cấp ba Quý Tinh luôn nhớ tới Lục Dư đang ở nơi đâu, lúc tốt nghiệp cũng nhớ, lên đại học cũng nhớ, sau khi đi làm lại càng nhớ.

Có đôi khi một ngày nhớ rất nhiều lần, mỗi lần đều chia ra mức độ khác nhau, một lần hai lần ba lần năm lần mười lần, không đều.

Mà bây giờ, người này lại đang đứng trước mặt cậu. Đề bài mà ban đầu cậu cho là mấy chục năm cũng sẽ không giải được, đột nhiên trở nên rõ ràng —— Lục Dư chỉ cách cậu chưa tới hai mét, khi anh đứng đối diện, ở bên cạnh cậu, chứng minh hoàn tất.

Sau khi nói xong hai câu đó thì người mẫu đã đến, Lục Dư hơi gật đầu rồi đi khỏi. Ai không biết còn tưởng rằng bọn họ là hai kẻ xa lạ.

Quý Tinh cúi đầu.

Vốn tưởng lúc gặp lại sẽ vừa mừng rỡ vừa kích động, có thể lấy lại tình bạn thời niên thiếu, trở về khoảng thời gian không có gì giấu giếm lẫn nhau rồi tìm một cơ hội có bầu không khí thích hợp, thổ lộ tình cảm chân thành của bản thân.

Vừa nghĩ đến ý nghĩ này, Quý Tinh liền cảm thấy mặt mình như trúng một cái tát nặng nề, khiến cả hàm răng cậu đều lung lay. Không phải là không có mừng rỡ và kích động, nhưng ngăn cách và xa lạ cũng có, khoảng cách chín năm vẫn luôn cứng rắn cắm ở đó, rất khó vượt qua, không biết phải dùng bao nhiêu sức lực.

Quý Tinh như chợt tỉnh từ trong mộng, tất cả những chiếc bánh mang theo ảo tưởng tốt đẹp, tản ra mùi thơm nức mũi, thật ra chỉ là bức tranh được vẽ nên mà thôi. Cho dù cậu xác định được mình thích Lục Dư thì sao, chưa chắc Lục Dư vẫn còn giữ mãi chút tình cảm của một thời tuổi trẻ.

Ai có thể qua chín năm đều không hề thay đổi chứ?

Quý Tinh lui qua một bên nhìn bọn họ chụp ảnh, Lý Bình Tùng bàn giao công việc xong liền đi tới chỗ cậu tùy tiện trò chuyện, “Thiết kế lần này của cậu rất thú vị, lần đầu tiên mà mới chuẩn bị một lần đã ổn thỏa hết rồi, tổng thanh tra của các cậu cũng đã từng khen ngợi cậu với tôi. Ai, lại nói, cậu vậy mà lại quen biết Lục Dư, cũng coi như cùng ngành, tôi quen cậu ta đã được nhiều năm rồi, thế nhưng chưa từng nghe cậu ta nói về cậu.”

Nghe Lý Bình Tùng nói vậy, Quý Tinh im lặng chừng một giây đồng hồ, nhưng cậu nhanh chóng phản ứng lại, “Lúc học cấp ba chúng tôi rất thân với nhau, chẳng qua sau này cậu ấy chuyển trường, tôi… làm mất phương thức liên lạc của cậu ấy, vậy nên cắt đứt liên lạc.”
“Vậy à,” Lý Bình Tùng vừa nói vừa gật đầu, “Thế thì đây cũng là duyên phận đó, tôi cũng có rất nhiều bạn học sau khi tốt nghiệp không liên lạc với nhau nữa, quay đầu ngẫm lại thấy tình nghĩa của những người bạn này ném đi thật sự rất đáng tiếc.”

“Đúng là có duyên.” Quý Tinh đồng tình nở nụ cười, sau đó cậu do dự một chút lại hỏi, “Anh Lý, anh quen Lục Dư khi nào?”

Lý Bình Tùng nói, “Là ở thành phố C đấy, chúng tôi học cùng một trường đại học, lúc đó tôi ở trong hội nhiếp ảnh, Lục Dư cũng là thành viên, tôi học năm tư còn cậu ta thì vừa năm nhất, sau này đi làm lại trùng hợp vào cùng một công ty, chỉ là sau này vì trong nhà có chuyện nên tôi chuyển đến đây phát triển, Lục Dư thì ở lại, chúng tôi liền liên lạc qua mạng.”

Thành phố C, thì ra Lục Dư học đại học ở thành phố C.

Cậu chưa từng đến thành phố C, không biết chỗ đó ra sao nữa, không biết cuộc sống đại học của Lục Dư đặc sắc thế nào, không biết anh có từng hoài niệm về khát khao với tương lai hay những chuyện ngày xưa một chút hay không.

Tất cả những điều này cậu đều không biết, điều duy nhất cậu biết là, con người Lục Dư đã thay đổi, một thời khi ở bên cạnh anh cậu có thể hiểu được cảm xúc của anh thế nào, nhưng hiện tại ngay cả đoán không biết đoán làm sao.

Gợi ý nhỏ tí tẹo cũng không có.

Giống như thật ra mắt cậu bị mù, lại còn phải nghĩ xem cuối cùng Lục sẽ xử lý cậu thế nào, là giải quyết cậu trong một chiêu hãy vẫn chừa cho cậu một con đường sống. Kỳ thật bất kể là cách nào thì nhất định cũng sẽ gây cho cậu sát thương chí mạng.

Chụp ảnh buổi sáng chuẩn bị kết thúc, chỉ còn thiếu vài cảnh, cũng là mấy cảnh quan trọng nhất, là chỗ sáng tạo nhất trong cả thiết kế, sau khi xong có thể chụp cảnh chiều.

Nhưng cảnh này đã chụp đi chụp lại mấy lần rồi mà vẫn không tạo được hiệu quả trong dự tính. Cả nhiếp ảnh gia trẻ tuổi và đạo diễn cũng dần có chút bực bội, diễn viên cũng có dáng vẻ hơi nôn nóng, ba lần đầu vẫn chưa đạt, chuẩn bị chụp lần thứ tư.
Quý Tinh đứng sau camera nhìn, thật ra cậu cảm thấy ngược lại vấn đề không phải ở người mẫu, mà là trên ảnh của nhiếp ảnh gia thiếu chút gì đó, cậu không phải dân chuyên nên không biết hình dung thế nào, nhưng lại có cảm giác như vậy.

Khi đang chuẩn bị chụp lần thứ tư, Quý Tinh thấy Lục Dư đi qua vỗ vỗ vai nhiếp ảnh gia trẻ tuổi kia, bọn họ nói chuyện với nhau vài câu, người chụp liền đổi thành Lục Dư.

Đạo diễn hô bắt đầu.

Quý Tinh không hiểu cụ thể Lục Dư thao tác thế nào, anh chỉnh chỉnh máy ảnh, sau đó hình như thay đổi góc chụp và độ nét này nọ, vì vậy bức ảnh hiện lên trước mắt cũng thay đổi toàn bộ, vô cùng sống động, màu sắc rất hút mắt, hình ảnh cũng rất trọn vẹn. Buổi chụp ảnh chỉ tiếp tục chừng hai mươi phút nữa là qua luôn.

Quý Tinh đứng dõi theo Lục Dư từ xa, nhìn gương mặt anh càng thêm quả quyết, nhìn động tác dứt khoát nhanh nhẹn của anh, nhìn khóe môi anh cong lên, tự nhiên có cảm giác: Rõ ràng vinh quang không phải của cậu, hơn nữa chuyện này cũng không được gọi là vinh quang, nhưng Quý Tinh là người ngoài ngành vẫn tự cảm thấy ——

Giỏi quá, thật lợi hại.

Giống như chính cậu đang cầm phần thưởng gì vậy.

Thậm chí có cảm giác thôi thúc muốn nói với mọi người: Mọi người nhìn đi, là cậu ấy, cậu ấy tên là Lục Dư, cậu ấy cực kỳ lợi hại! Tôi rất rất thích cậu ấy!

Nhưng tình cảm này chỉ chiếm một phần trong cảm giác của cậu thôi, có lẽ còn rất nhiều phần là chua xót.

Là loại chua còn chua hơn cả giấm ấy.

Dĩ nhiên không phải là ghen tị, có quá nhiều cảm xúc lẫn lộn, không thể phân biệt rõ ràng. Tựa như có người cầm một cái đèn mở hết cỡ chiếu vào giữa cậu và Lục Dư, để cậu thấy rõ chín năm giữa bọn họ đến cùng cách nhau bao xa —— đến cả đèn cũng không chiếu tới điểm cuối.

Thấy không?

Hỏi bạn có sợ không?

Bây giờ Lục Dư đã không còn là người vào đêm mưa nói với cậu chưa nghĩ ra ước mơ của bản thân nữa, hiện tại người nọ đã tìm được lối đi của mình, hơn nữa anh đi vừa xa lại vừa nhanh, đi phía trước rất xa, phát ra ánh sáng lấp lánh. Đương nhiên hãnh diện vì anh, đương nhiên bị anh hấp dẫn, đương nhiên khiến trái tim cậu rung động không thôi, nhưng cũng rất sợ hãi.

Cậu sợ đến mức lạnh run lẩy bẩy, dù còn chưa tới mùa đông đã phát sốt, nhưng vẫn kiên trì đi về phía trước, mặc cho bước tiếp theo phải giẫm lên lưỡi dao cũng không chớp mắt một cái, bởi vì cậu muốn tìm câu trả lời cho khát vọng chín năm của mình, dù được hay không được, cậu vẫn muốn có một đáp án rõ ràng.

Sau khi nhân viên công tác kết thúc công việc, Quý Tinh đi đến bên cạnh Lục Dư, trong lòng lo lắng hỏi, “Tối nay, có thể ăn một bữa với tớ được không?”


Camellia W: vì tui bị cuồng nhân xưng thụ là cậu và công là anh để dễ phân biệt nên nhân cơ hội bạn công đã trưởng thành mình đổi nhân xưng luôn, không biết có bạn nào cùng sở thích với tui không (¬‿¬)

Chương 32

Cuối cùng hai người bọn họ chọn một tiệm cơm Tây giải quyết chuyện cơm nước.

Sau khi gọi món xong được vài phút, không có ai lên tiếng, cũng không ai cúi đầu xem điện thoại, chỉ im lặng.

Vẫn là Lục Dư mở miệng trước, “Quảng cáo hôm nay rất sáng tạo, là cậu thiết kế sao?”

Quý Tinh cười, “Đúng vậy, thế nhưng lúc trước tớ chỉ lo lúc chụp không đạt được hiệu quả như trong dự đoán, vậy mà cậu lại hoàn toàn chụp ra được ý của tớ.”

Lục Dư uống một hớp nước, “Cảm ơn.”

Sau đó lại im lặng.

Trong lòng Quý Tinh lành lạnh. Giữa hai người bọn họ, đã lạ lẫm đến mức nói chuyện giống như tâng bốc đối phương vậy sao, quả thực rất giống… trò hề.

“Mấy năm nay,” Quý Tinh cân nhắc mở miệng, “Cậu sống thế nào?”

Giọng Lục Dư rất nhẹ, “Rất tốt, sau khi tốt nghiệp tớ nhận ra sau này học nhiếp ảnh cũng hay, nên lên đại học tớ học nhiếp ảnh, ra trường rồi nhờ đàn anh giới thiêu —— là Lý Bình Tùng ấy, nên lập tức làm việc, rất thuận lợi. Cậu thì sao?”

“Tớ…” Quý Tinh nhất thời nghẹn lời, dừng lại một chút mới nói tiếp, “Tớ học thiết kế quảng cáo, chuyên ngành sau này cũng là cái đó, giống với kỳ vọng lúc trước của tớ, tớ rất thích công việc hiện tại.” Thật ra điều cậu muốn nói không phải chuyện này.

Lục Dư vẫn giữ nụ cười lễ phép, “Xem ra hai người chúng ta đều rất may mắn.”

“Ừ.” Quý Tinh rũ mắt, cảm thấy khó trả lời.

Xa nhau chín năm, bọn họ mang theo châm chọc ăn ý né tránh vài vấn đề, tựa như kiêng kỵ, ai cũng giữ kín như bưng, không nhắc tới, cũng không dám nhắc tới.

Quý Tinh muốn hỏi, cậu có thể cho tớ thêm một cơ hội ở bên nhau được không?

Lục Dư muốn hỏi, có phải cậu đã tha thứ cho tớ rồi không?

Quý Tinh muốn biết, chín năm nay Lục Dư sống vui chứ?

Lục Dư muốn biết, chín năm nay Quý Tinh có từng nhớ tới mình chăng?

Nhưng bọn họ ai cũng không hỏi, vậy nên chẳng có ai biết. Không biết nên dùng giọng điệu gì dò xét lẫn nhau, dùng thái độ gì để ở chung, cẩn thận lo trước lo sau, rồi lại bởi vì cử chỉ khách sáo tùy tiện của đối phương mà bị đánh cho tơi bời, không ngừng ngụy trang bản thân thật kỹ, nín thở đợi nước cờ tiếp theo.

Kỳ thực đấu nhau cả buổi, suy nghĩ sâu trong nội tâm đều giống nhau. Không có quá nhiều lời thừa thải, chỉ muốn nói một câu: Nhiều năm qua, tớ rất nhớ cậu.

Nhưng hai bên đều im bặt, lời đó không thể thốt ra.Đợi đến lúc lên đồ ăn, nhờ ăn uống mà giảm bớt một chút lúng túng, bầu không khí mới không căng thẳng như vậy nữa.

Quý Tinh hỏi, “Sau này cậu sẽ làm việc dài lâu ở đây, không đi nữa đúng không?”

Lục Dư nói, “Nếu không có gì ngoài ý muốn thì hẳn là thế, môi trường làm việc ở đây cũng rất tốt.”

Quý Tinh gật đầu, “Tớ làm việc ở đây ba năm rồi, tuy rằng không quá rành ngành của cậu, nhưng nếu cậu gặp phiền phức tớ cũng có thể giúp.” Một câu ngắn ngủi này Quý Tinh đã phải suy nghĩ thật lâu phải nói thế nào, cậu sợ từ ngữ không rõ nghĩa, sợ diễn đạt thành ý khác. Nhưng sau khi nói xong cậu mới nhớ tới trong công ty, Lý Bình Tùng còn thân với Lục Dư hơn cậu, có lẽ vậy.

Dáng vẻ Lục Dư rất vui nói, “Vậy thì cảm ơn liều thuốc an thần của cậu.”

“Không cần…” Quý Tinh luôn muốn nói câu này, “Cậu không cần phải cảm ơn tớ.”

Lục Dư đang muốn mở miệng nói gì đó, điện thoại anh đặt trên bàn đột nhiên vang lên, anh nói một câu thật có lỗi chuẩn bị nhận, Quý Tinh cũng không ngại đợi anh nghe.

Lúc Lục Dư nghe điện thoại, Quý Tinh âm thầm thở ra một hơi.

Bên kia điện thoại là một giọng nam sang sảng, nghe có vẻ rất thân thiết với Lục Dư, hai người không trò chuyện quá lâu, nhưng chỉ mấy lời cũng biết hai người ở chung rất tự nhiên thoải mái, cuối cùng khi cúp điện thoại Lục Dư còn cười, thậm chí tâm trạng cũng trở nên tốt hơn.

Quý Tinh cảm thấy dường như bản thân không ngồi nổi nữa.

Ăn xong bữa tối này, hai người tách ra chuẩn bị lái xe về nhà, phương hướng vừa khéo ngược nhau, vì vậy ngay cả lý do thuận đường cũng không có. Quý Tinh nhìn Lục Dư sau khi nói tạm biệt với cậu lập tức xoay người, khi anh sắp mở cửa xe Quý Tinh mới gọi lại.
“Lục Dư!”

Lục Dư quay đầu lại nghi hoặc nhìn cậu.

Quý Tinh cảm thấy giờ phút này nói chuyện trở nên cực kỳ khó khăn, cậu đi về phía trước vài bước, “Chúng ta… vẫn là bạn, đúng không?”

Trong khoảnh khắc đó dường như Lục Dư bị vấn đề này làm khó, nhưng anh trả lời rất nhanh, nhìn vào mắt của Quý Tinh nói, “Chúng ta mãi mãi là bạn.” (friendzone 4ever =))

Suy nghĩ của anh từ trước tới nay đều không quan trọng, trước kia không, hiện tại cũng không, tất cả đều tùy thuộc vào Quý Tinh. Xa cách chín năm, nếu Quý Tinh vẫn muốn làm bạn với anh, anh còn có phần cầu mà không được.

Từ khi về nhà tắm rửa xong chuẩn bị nghỉ ngơi đến giờ, Đồng Hoán phát hiện Quý Tinh vẫn giữ dáng vẻ hốt hoảng, không nói gì, chỉ ngồi yên đấy, ngay cả công việc cậu yêu thích nhất cũng không làm.

Ngay lúc Đồng Hoán muốn hỏi thử cuối cùng Quý Tinh có chuyện gì, Quý Tinh đang cúi đầu ngồi trên ghế sô pha đã mở miệng trước, “Đồng Đồng, hôm nay tớ… đã gặp được người mà tớ vẫn đợi.”

Đồng Hoán thực sự chấn động, hắn lập tức đi tới ngồi cạnh Quý Tinh, “Thật ư? Cậu và anh ta gặp lại rồi hả? Sau đó thì sao?”

Thanh âm của Quý Tinh uể oải, “Sau đó chúng tớ cùng ăn tối, ăn xong, tớ đã về nhà rồi.”

“Có thế thôi à? Hai người có nói gì không?” Đồng Hoán không rõ vì sao cuộc hội ngộ chấn động như vậy lại bị Quý Tinh nói vài câu qua loa, hơn nữa hôm nay cậu ngồi thừ ra, lại còn có dáng vẻ hồn bay phách lạc.

“Cậu ấy khen thiết kế của tớ rất hay, tớ khen kỹ thuật chụp ảnh của cậu ấy tốt; cậu ấy nói công việc của mình rất ổn, tớ nói tớ làm việc cũng rất thuận lợi; tớ hỏi có phải cậu ấy sẽ định cư lâu dài ở thành phố C không, câu ấy nói phải. Có vậy thôi.” Quý Tinh cười gượng, “Trước kia bọn tớ, nói nhiều đến mức không ngừng được, nhưng hôm nay, phải nói là rất nhạt nhẽo. Một hỏi một đáp, giống như phỏng vấn vậy.”

Đồng Hoán hiểu mọi chuyện, nhưng hắn không biết vào tình huống này nên nói gì mới có tác dụng, hắn thử khuyên nhủ, “Tiểu Tinh, cậu và anh ta đã chín năm không gặp, gặp lại lúng túng là chuyện bình thường, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều. Hiện tại liên lạc được thì dễ rồi, thường xuyên tâm sự, quan hệ tốt lên lại rồi theo tuần tự tiến tới.”

Quý Tinh ngây ngẩn cả người, “Tớ không có phương thức liên lạc của câu ấy, cậu ấy cũng không cho tớ. Chín năm trước, cậu ấy cũng không có ý định cho tớ.”

Đồng Hoán cũng giật mình, sau đó lại hỏi Quý Tinh, “Coi như anh ta chưa cho cậu, cậu có thể hỏi được từ người khác không?”

Quý Tinh nhớ đến Lý Bình Tùng, “Có thể.”

Đồng Hoán giữ chặt vai Quý Tinh, trịnh trọng nói, “Vậy thì liên lạc với anh ta đi. Tiểu Tinh, hiện tại anh ta vẫn chưa từ chối cậu, cậu mới nửa đường đã bỏ cuộc rồi hả? Cho dù không thành công thì cũng chẳng khác gì hiện tại, vua cũng thua thằng liều đấy, cậu thì sợ cái gì chứ?”

Cuối cùng Quý Tinh cũng cười, “Tớ sợ mụ nội nó chứ!”

Ai sợ ai còn chưa biết đâu.

Chương 33

Sáng hôm sau đi làm Quý Tinh đã lấy được số điện thoại của Lục Dư từ chỗ Lý Bình Tùng, chẳng qua cậu cũng không làm gì cả.

Dương Nhất Hách từ trong văn phòng bước ra, bảo trợ lý mới tới đến bộ phận hình ảnh tìm nhân viên phụ trách cắt ghép hậu kỳ quảng cáo lúc trước, tất cả nhiếp ảnh gia đều ở bộ phận hình ảnh.

Quý Tinh đột nhiên đứng lên nói, “Tổng thanh tra, để tôi đi cho, tôi đang muốn đến tìm biên tập viên hôm qua để thảo luận đoạn quảng cáo thật kỹ.”

Dương Nhất Hách gật gật đầu, để cậu đi.

Quý Tinh đã đến bộ phận hình ảnh, trong lòng có chút hồi hộp, cậu đi vào liếc nhìn xung quanh, không phát hiện Lục Dư. Ngược lại là nhiếp ảnh gia trẻ tuổi ngày hôm qua nhìn thấy cậu, đi tới chào hỏi, “Anh Quý?

Quý Tinh cười nói, “Xin chào, tôi nhớ cậu là nhiếp ảnh gia ngày hôm qua.”

Nhiếp ảnh gia trẻ tuổi gãi gãi đầu cười, “Đúng vậy, em là Lâm Viễn Phàm, anh Quý gọi em là Tiểu Lâm được rồi. Anh Quý tới đây có chuyện gì sao?”

Quý Tinh nói chuyện biên tập với hắn, Lâm Viễn Phàm lại đến trao đổi với biên tập viên một lúc, nói chiều hôm nay hắn sẽ dành chút thời gian, bảo cậu đến lúc đó lại đến. Trước khi đi Quý Tinh hỏi Lâm Viễn Phàm, “Tiểu Lâm, Lục Dư ở bộ phận của mọi người đúng không? Sao tôi không gặp cậu ấy?”

Lâm Viễn Phàm nói, “Anh Lục hả? Hôm nay anh ấy có buổi chụp ngoại cảnh, sáng sớm đã ra ngoài rồi, đoán chừng đến chiều mới về. Anh tìm anh Lục có chuyện gì? Nếu không đợi anh ấy với tôi nhắn lại một tiếng?”

“Không cần.” Quý Tinh lắc đầu, “Cũng không có chuyện gì quan trọng, sau này tôi tự liên lạc với cậu ấy là được.”

“Vậy anh Quý đi thong thả.”

Quý Tinh rời khỏi bộ phận hình ảnh, lấy điện thoại ra nhìn số điện thoại của Lục Dư đã được cậu lưu lại, cũng không biết đang nghĩ gì.

Mặc dù Quý Tinh bảo Lâm Viễn Phàm không cần nói với Lục Dư, nhưng đến trưa sau khi Lục Dư về công ty Lâm Viễn Phàm vẫn vô ý buột miệng nói, “Anh Lục, hồi sáng nhà thiết kế Quý kia đến tìm anh.”

Lục Dư buông máy chụp ảnh xuống, anh hỏi, “Cậu ấy có nói có chuyện gì không?”

Lâm Viễn Phàm lắc đầu, “Không có, anh ấy nói sẽ tự liên lạc với anh.”
Lục Dư trầm mặc gật đầu, nói một câu cảm ơn.

Buổi tối Quý Tinh ở trong phòng ngủ một mình, cậu nằm trên giường, xóa xóa sửa sửa vài phút đồng hồ, cuối cùng cũng gửi qua dãy số của Lục Dư một tin nhắn.

Chào buổi tối, không quấy rầy cậu chứ, tớ là Quý Tinh đây. Hôm đó ăn cơm đã quên hỏi phương thức liên lạc của cậu, về sau tớ phải hỏi Lý Bình Tùng mới biết.

Có thể bên kia Lục Dư còn đang làm việc, mãi vẫn không hồi âm. Quý Tinh giơ điện thoại tâm trạng thấp thỏm chờ đợi, cậu không ngừng tắt mở màn hình, nhưng nôn nóng trong lòng lại không giảm bớt một xíu xiu nào, cậu đợi thêm vài phút, mắt gần như dán chặt vào màn hình, cuối cùng ngồi không yên đi tắm.

Sau khi tắm xong Quý Tinh không lập tức nhìn điện thoại, có lẽ là vì tránh né kết quả vẫn chưa có trả lời, cậu đi pha một ly cà phê trước, sau đó lại tìm khăn mặt lau tóc, làm thêm vài chuyện, cuối cùng mới cầm điện thoại lên, bên trên thông báo có tin nhắn mới, Quý Tinh không kịp đợi nhấn vào —— là tin nhắn của 10086. Cậu cầm di động cả buổi cũng không có phản ứng, sau đó xác định lại lần nữa thật sự không có cái nào chưa đọc, đang lúc cậu thở dài chuẩn bị ném điện thoại lên giường, nó bỗng rung một cái.

Có tin nhắn mới rồi.

Là Lục Dư.

Chào buổi tối, thật xin lỗi, lúc nãy làm việc không phát hiện có tin nhắn, không biết bây giờ cậu đã ngủ chưa. Nghe Tiểu Lâm nói buổi sáng cậu tới tìm tớ, trùng hợp tớ ra ngoài chụp ngoại cảnh, nếu cậu có chuyện gì tìm tớ có thể trực tiếp gọi điện thoại cho tớ.

Quý Tinh đọc từng câu từng chữ từ đầu tới đuôi của tin nhắn này ba lần, trong lòng cân nhắc rất lâu, sau đó trả lời Lục Dư.
Không sao, tớ không ngủ sớm như vậy, cũng không có chuyện quan trọng gì tìm cậu, chỉ muốn chào hỏi cậu mà thôi. Đây là số tớ thường dùng, cậu có thể lưu số này.

Lục Dư trả lời rất nhanh.

Được, tớ lưu rồi. Cậu hẳn là sẽ chơi điện thoại một chút rồi ngủ, tớ không quấy rầy cậu nữa, nghỉ ngơi sớm một chút.

Quý Tinh chỉ có thể trả lời một câu: Ừ, cậu cũng nghỉ ngơi sớm chút.

Cậu nghĩ, cậu rất hoan nghênh Lục Dư tới quấy rầy, quấy rầy bao lâu cũng được, chỉ cần bọn họ có thể nói với nhau thêm mấy câu, cho dù không ngủ trò chuyện cả tối cũng được, tất cả mọi thứ trong điện thoại đều không bằng mấy câu nói chuyện phiếm của Lục Dư, nhưng lời này cậu không thể nói ra.

Quý Tinh lại lật đi lật lại mấy tin nhắn Lục Dư gửi, như vừa đọc vừa nghiên cứu, muốn từ đó nhìn ra giọng điệu, dụng ý bên trong.

Quả thực như một người thần kinh không bình thường, nhưng cậu lại như không có cách ngừng lại.

Cậu tự an ủi mình, không sao, còn nhiều thời gian.

Mấy ngày sau, mỗi ngày Quý Tinh đều không cố định nhắn tin cho Lục Dư, từ sáng đến tối, không quá nhiều, nhưng luôn luôn có ba bốn tin, không nói đến chuyện công việc thì sẽ kéo tới việc nhà. Mỗi ngày sáng sớm Quý Tinh rời giường chuyện đầu tiên nghĩ là, hôm nay nên nhắn gì.

Tất cả tin nhắn đều được Lục Dư trả lời, hơn nữa còn rất nhanh, suýt chút nữa khiến Quý Tinh cho rằng Lục Dư cũng đang chờ bên kia điện thoại giống cậu. Vì vậy cứ như kẻ ngốc, hai người bọn họ từ nhắn tin nói chuyện phiếm thành gửi wechat nói chuyện phiếm, nội dung cũng phong phú hơn rất nhiều, thậm chí có một lần Lục Dư gửi cho quý tinh mấy cái icon, khiến giữa hai người bọn họ có vẻ rất thân thiết, rất tự nhiên. Cuối tuần thỉnh thoảng rảnh rỗi còn có thể hẹn ra ngoài dùng cơm, tuy rằng bầu không khí không thể nói là thân thiện, nhưng so với nặng nề lúng túng lần đầu gặp lại mà nói thì đỡ hơn nhiều rồi. Chỉ có điều khi chủ đề lơ đãng nhắc tới hồi cấp ba, hai người vẫn ngầm hiểu bỏ qua, ai cũng không tiếp tục nói sâu hơn nữa.

Quý Tinh sợ Lục Dư khó chịu, Lục Dư sợ Quý Tinh lúng túng.

Kỳ thật ai cũng rất muốn nói, ai cũng muốn vạch vết sẹo này ra để nó thoáng mát một chút, nhưng mấu chốt là sau khi vạch ra rồi thì sao, nếu như có người đã kết vảy còn người khác vẫn rỉ máu, phải làm sao đây?

Từ sau khi gặp lại, Lục Dư cảm thấy những hiểu biết về Quý Tinh của mình đã ít đi một nửa, anh không thể hoàn toàn khẳng định mục đích Quý Tinh cố ý muốn thân thiết hơn, có lẽ chỉ là muốn tìm lại người bạn này, có lẽ là trong lòng canh cánh về chuyện cũ muốn giải quyết khúc mắc, có lẽ là đã sớm buông bỏ, cho dù là cái nào, cũng đều không sao cả. Bởi vì anh không còn là người không thể khống chế tình cảm của mình như chín năm trước nữa, vào lúc bản thân từng bước tiến tới tương lai, anh phát hiện trong cái mình gọi là thích năm có trộn lẫn ích kỷ, anh tự cho là đúng rời khỏi nhưng thực chất là một loại trả thù trá hình, song hiện tại anh sẽ không trốn tránh nữa, anh đã có thể bình tĩnh sắm vai bạn tốt này.

Anh tự nói với mình, sao vĩnh viễn treo trên cao thắp sáng trời đêm sâu thẳm, ai cũng không thể tùy ý trộm từ đó một ngôi.

Chương 34

Hôm nay bộ phận sáng tạo mở một cuộc họp nhỏ. Gần đây đang chuẩn bị đàm phán một dự án quảng cáo, khách hàng không có ở tỉnh này, công ty đang chuẩn bị phái một tổ nhỏ qua. Dương Nhất Hách nói người của những bộ phận khác gần như đã xác định xong rồi, chủ yếu vẫn do Lý Bình Tùng dẫn đội, bộ phận sáng tạo phái một người đi là được.

Đi công tác kỳ thật cũng không thoải mái, nhưng khẳng định vẫn có người muốn đi và không muốn đi.

Dương Nhất Hách đặt kế hoạch bố trí sơ bộ và sắp xếp nhân viên lên bàn, nói yêu cầu đại khái của quảng cáo lần này cho người của bộ phận sáng tạo, Quý Tinh ngồi bên cạnh hắn, vừa liếc mắt đã nhìn thấy chỗ bộ phận hình ảnh viết: Lục Dư.

“Tổng thanh tra,” Quý Tinh sợ bản thân biểu hiện quá nóng vội, nhưng cậu lại càng sợ trong đám người đi công tác lần này không có cậu, “Tôi có chút ý tưởng với dự án này, tôi muốn đi.”

Dương Nhất Hách gật gật đầu, hắn luôn tin tưởng năng lực của Quý Tinh, cũng tán thưởng sự tích cực của cậu, “Các vị không có ý kiến gì, vậy thì Quý Tinh đi đi.”

Những nhân viên khác cũng không có phản ứng gì, Dương Nhất Hách nói, “Được, tan họp. Quý Tinh, cậu tới phòng làm việc của tôi, tôi nói rõ công tác cụ thể cho cậu.”

Dương Nhất Hách và Quý Tinh nói chuyện nửa tiếng, lúc gần đi Dương Nhất Hách nói với Quý Tinh, “Thái độ làm việc của cậu rất tốt, tiếp tục duy trì, nhưng cũng không cần ngày nào cũng tăng ca đến tám chín giờ, người không biết còn tưởng là bộ phận sáng tạo của chúng ta rất nghiêm khắc.”

Quý Tinh có chút bất đắc dĩ cười, “Vâng tổng thanh tra, tôi biết rồi.”

Cậu không thích tăng ca mỗi ngày như vậy, cũng không muốn thể hiện quá tích cực.

Tuy rằng cần qua tỉnh khác, nhưng kỳ thật khoảng cách cũng không quá xa, công ty quyết định đi bằng tàu cao tốc.

Trước khi lên đường một ngày Quý Tinh tựa như vô tình hỏi số ghế của Lục Dư, sáng hôm sau cậu dậy thật sớm, mua nhiều bữa sáng, sau đó liền tới nhà ga, trước khi Lục Dư đến thay đổi vị trí ngồi với đồng nghiệp bên cạnh anh. Vị trí của cậu gần cửa sổ, Lục Dư ngồi ngay bên cạnh cậu.

Không bao lâu sau Lục Dư đã tới, anh kéo một va ly màu bạc cỡ vừa, đang cúi đầu nhìn số ghế trên phiếu xe, Lục Dư tìm được chỗ, anh vừa ngẩng đầu đã đối mặt với Quý Tinh ánh mắt cười dịu dàng của Quý Tinh.

“Chào buổi sáng!”

“Chào buổi sáng.” Lục Dư cũng cười với cậu, anh cất kỹ hành lý lên kệ trên đầu rồi ngồi xuống.

Quý Tinh đặt một cái túi thể thao màu đen bên cạnh, cậu hỏi Lục Dư, “Cậu đã ăn sáng chưa?”Lục Dư gật đầu, “Tùy tiện ăn một chút. Cậu ăn chưa?”

Quý Tinh “Rồi” một tiếng nói, “Nhưng tớ còn mang chút thức ăn,nếu cậu có đói thì nói với tớ.”

Lục Dư cảm thấy tâm trạng rất sáng sủa, “Được.”

Xe chạy ba tiếng, hành khách đều lấy điện thoại và đủ loại thiết bị điện tử ra giết thời gian, hoặc là nói chuyện phiếm, hoặc là ngủ. Quý Tinh không biết nên nói gì, vì vậy cũng bắt đầu cúi đầu lướt weibo.

Lục Dư ngồi bên cạnh hỏi cậu, “Mỗi ngày cậu đều thiết kế đến khuya sao?”

“Hửm?” Quý Tinh nhanh chóng quay đầu trả lời anh, “Đôi khi linh cảm đột nhiên xuất hiện sẽ ngủ muộn một chút, có đôi khi cũng muốn ngủ sớm, nhưng tựa như đã thành thói quen chưa đến mười hai giờ sẽ không ngủ được.”

Lục Dư nói, “Đến đó hẳn là chưa nghỉ ngơi đã bắt đầu làm việc, hơn nữa ngồi xe cũng rất mệt, không bằng cậu nhắm mắt ngủ một chút đi.”

“Được thôi.” Quý Tinh lập tức đồng ý, cậu hưởng thụ sự quan tâm của Lục Dư dành cho mình. Cậu lấy tai nghe ra, mình mang một đầu, cầm đầu khác hỏi Lục Dư, “Cậu nghe không?”
Lục Dư nhận lấy đeo lên.

Hai người đều từ từ nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói thêm gì nữa. Âm nhạc trong tai nghe phát ra, có bài tiếng Hoa cũng có bài tiếng Anh, giọng nữ nhu hòa, giọng nam trầm thấp, nghe thấy rất thoải mái dễ chịu. Ngay lúc Quý Tinh đang thiêm thiếp, cơn buồn ngủ mơ màng nổi lên, trong tai nghe lại đột nhiên truyền ra một giai điệu du dương vui sướng —— là “Mặt trời đỏ”

Quý Tinh gần như lập tức tỉnh táo, nhưng cậu không dám mở to mắt nhìn phản ứng của Lục Dư, cậu cũng không dám đổi bài khác. Bài hát này cậu thường xuyên nghe, lúc nhớ Lục Dư nghe, không nhớ anh cũng nghe, nghe hoài không chán. Đã từng khi ở nhà một mình cậu còn lấy ghi ta ra đàn, chẳng qua cậu đã không còn nhớ rõ bài hát này phải đàn thế nào, nhưng cậu vẫn không quên cảnh tượng năm đó cậu ở trên gác nhỏ vừa đàn vừa hát, tuy rằng đó không phải là một buổi biểu diễn hoàn mỹ, nhưng thứ cậu để ý nhất chính là người nghe duy nhất kia.

Sau này Quý Tinh nhớ lại, nếu như lúc đó cậu không có một chút tình cảm gì với Lục Dư, cậu sẽ không tốn công tốn sức hát một bài như vậy cho anh.

Lục Dư thận trọng quay đầu nhìn Quý Tinh, đôi mắt cậu khép hờ, hàng mi run rẩy.

Anh cũng nhớ tới buổi chiều trên gác nhỏ ấy, đấy là thanh âm êm tai nhất mà anh từng được nghe trong đời, vì đấy là bài hát dành cho một mình anh, lúc ấy từ đáy lòng dâng trào một cảm giác hạnh phúc mà từ đó về sau rất nhiều năm, trải qua rất nhiều chuyện, sẽ không thể vượt qua cảm giác đó, cũng không có cách nào sánh bằng. Kể từ ngày thích Quý Tinh, cho đến giờ phút này vào chín năm sau, anh chưa từng có một giây hối hận. Lưỡng tình tương duyệt* vô cùng khó khăn, vậy nên anh không quá tham lam. (*đôi bên có tình cảm với nhau)

Sau khi đến khách sạn Lý Bình Tùng đến quầy lễ tân check-in, phòng tiêu chuẩn hai người một gian. Quý Tinh lén lén lút lút tới gần, dùng lý do quen biết với Lục Dư xin cho hai người ở cùng một phòng, Lục Dư tưởng rằng là sắp xếp ngẫu nhiên, cũng không hỏi gì khác.

Hai người kéo valy một trước một sau vào phòng, Lục Dư hỏi, “Cậu ngủ giường nào?”

Quý Tinh chỉ cái bên phải gần cửa sổ, Lục Dư liền tự động đi tới cái giường bên trái, vừa dọn dẹp đại khái vừa nói với Quý Tinh, “Nghỉ ngơi một chút, có lẽ phải lên đường ngay.”

Quý Tinh gật gật đầu, cậu lấy khăn mặt trong túi thể thao ra, mở khóa kéo tùy tiện đặt túi trên giường liền vào nhà vệ sinh, “Tớ đi rửa mặt.”

Từ phòng tắm truyền ra tiếng nước ào ào, túi thể thao của Quý Tinh đặt ở mép giường nghiêng nghiêng, cuối cùng “bộp” một tiếng rơi xuống đất, mấy thứ trong túi cũng rơi đầy, Lục Dư nghe thấy tiếng nhanh chóng quay đầu qua.

Một đống đồ ăn tán loạn dưới đất, xúc xích, bánh mì, sữa bò, bánh bao nguội lạnh. Lục Dư nhớ đến lời lúc nãy Quý Tinh nói trên xe, không biết nên phản ứng ra sao, anh trầm mặt nhặt mấy thứ rơi lả tả trên đất rồi đặt lên giường.

Quý Tinh rửa mặt xong nhẹ nhàng khoan khoái bước ra, thấy Lục Dư hình như đang ngồi trên giường ngẩn người, liền hỏi anh, “Đang nghĩ gì vậy?”

Lục Dư quay đầu nhìn cậu, ánh mắt có chút phức tạp, nói, “Không có gì.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau