TRỘM MỘT NGÔI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trộm một ngôi sao - Chương 21 - Chương 25

Chương 20

“Tớ muốn tâm sự với cậu một chút có được không.” Lục Dư rất muốn nói với Quý Tinh vài câu.

Quý Tinh cũng rõ những lời này của Lục Dư là có ý gì, nhất định không phải chỉ là tâm sự mà còn liên quan đến một số chuyện, cậu ngồi ngay ngắn một chút, “Được, tớ nghe đây, cậu nói đi.”

Lục Dư quay đầu về phía cửa sổ, “Người hôm nay đến tìm tớ, chính là ba tớ, ba ruột, nhưng đã tám năm rồi tớ chưa từng gặp ông ta. Mẹ tớ ấm đầu gả cho ông ta lúc ông ta vẫn còn nghèo kiết xác, kiếm tiền cho ông ta học, đợi ông ta gây dựng xong cơ nghiệp rồi mẹ tớ liền bỏ việc tập trung chăm sóc gia đình. Mấy năm đầu vẫn còn rất tốt, sau này ông ta ngày càng có tiền, liền tìm vợ bé. Ông ta bỏ mẹ tớ, cũng mặc kệ gia đình, khi bé cả ngày tớ chỉ có thể nhìn thấy ông ta một lần.”

Lục Dư lộ ra một nụ cười rất khó coi, “Sau này lại càng ghê tởm. Ông ta sinh một đứa con trai với vợ bé, người ta tìm tới cửa đòi mẹ tớ nhường chỗ, mẹ tớ tức đến bệnh, ông ta liền thừa dịp đó ly hôn, sau đó xây dựng gia đình mới, mẹ tớ dẫn tớ đi, ông ta bận rộn bên gia đình mới, không có thời gian quan tâm tớ, tớ thật sự cảm ơn ông ta, không tranh giành quyền nuôi dưỡng với mẹ tớ. Sau này cứ thế mà trôi qua, mấy năm sau mẹ tớ qua đời khi còn trẻ, không chịu đựng được, tớ không muốn sống chung với người khác, ông nội tớ tới dẫn tớ đi, ba tớ và cả nhà của ông ta tới một thành phố khác, mỗi tháng cho ông tớ một chút tiền sinh hoạt, cứ như vậy đến giờ. Không biết tự nhiên ông ta trúng gió gì lại tới tìm tớ, nhìn thấy ông ta thì tâm trạng tớ không thể nào tốt được.”

Quý Tinh ngậm miệng không biết nên nói gì cho đúng, cậu nhích mông, dựa vào Lục Dư gần thêm một chút.

Lục Dư cảm nhận được động tác mờ ám của cậu liền nở nụ cười, “Quả thật ban đầu tớ không vui chút nào, nhưng bài hát kia của cậu đã khiến tớ thật vui vẻ.”

Quý Tinh thở ra một hơi, trong lòng vòng tới vòng lui, lo lắng dày đặc cũng đã tản đi nhiều.

“Xuống thôi.” Lục Dư chậm rãi đứng lên.

Hắn không quá muốn ở chung với Quý Tinh trong không gian nhỏ chật hẹp thế này mãi.

“Được.” Quý Tinh nói.

Bởi vì khoảng cách gần, người không thể khống chế, tình cảm cũng càng mất kiểm soát, Lục Dư cũng không muốn đặt quan hệ của bọn họ trong hoàn cảnh không thể khống chế như vậy.

Lục Dư nhìn Quý Tinh đạp xe đi xa, hắn nhìn chằm chằm bóng lưng dần mờ khuất vừa đi vừa ngẩn người.

Tuy hắn đã hiểu rõ mình có tình cảm gì với Quý Tinh, nhưng hắn vẫn không biết hắn muốn mối quan hệ này trở nên thế nào.

Đương nhiên hắn sẽ không chờ mong phần tình cảm này được đáp lại, thậm chí hắn căn bản không thể mở miệng bày tỏ, vậy thì chuyện hắn có thể làm có lẽ chỉ là cố gắng kiềm chế. Lục Dư suy nghĩ xong, yêu cầu của hắn không nhiều lắm, ít nhất những chyện này nên để tới tương lai hẵng tính, đén lúc đó có thể bên cạnh cậu sẽ có chỗ cho hắn.

Dù sao thích cũng thích rồi, ngay từ đầu cũng đã không thể nào lường trước được phải nỗ lực như thế nào, làm sao để ý tới có được đáp trả hay không?Dọc đường đi trong đầu Quý Tinh cũng đều là Lục Dư, vẻ mặt của Lục Dư, những lời Lục Dư nói, những chuyện mà Lục Dư gặp phải.

Rất nhiều.

Lục Dư nguyện ý nói với cậu nhiều chuyện như thế, điều này đã thể hiện trong lòng hắn thật sự có một vị trí dành cho cậu, bọn họ tâm sự với nhau, thẳng thắn với nhau, cậu cũng hiểu rõ Lục Dư hơn. Nhưng cũng vì vậy mà những chuyện cậu cần làm cũng nhiều hơn, cậu không thể chịu được nếu nhìn thấy chuyện không may xảy ra với Lục Dư.

Cậu cảm thấy bản thân đang bị lòng đồng tình quấy phá, tựa như đồng cảm khi gặp một người bất hạnh, chẳng qua quan hệ của Lục Dư với cậu tốt hơn, vậy nên cậu càng đồng tình hơn, muốn làm thật nhiều chuyện cho Lục Dư. Có lẽ xuất phát từ nguyên nhân này nên cậu mới vắt hết óc muốn nghĩ cách, lại cam tâm tình nguyện làm một vài chuyện mà bình thường không nguyện ý làm.

Không có chỗ nào không tốt, thật ra cậu chỉ nhạc bất kiến thành* mà thôi. (*vui mừng khi nhìn thấy điều gì đó phát triển theo chiều hướng tốt đẹp)

Lục Dư quyết định ngồi dậy học từ đơn rồi mới ngủ, nhưng đầu óc có chút lộn xộn của hắn lại không vào được cái gì, cuối cùng vẫn lấy điện thoại di động ra, nhìn tin nhắn một chút, không có chuyện gì quan trọng. Hắn dùng ngón tay vô ý trượt trên màn hình, vô thức dừng trên biểu tượng của Quý Tinh, ngón tay nhấn vào một cái.

Điện thoại biểu thị đang online.

Nhưng Lục Dư không nhắn tin, bởi vì hắn biết dựa theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Quý Tinh thì lúc này chắc cậu đang chuẩn bị ngủ, trước khi ngủ có thể lướt weibo một lúc. Hắn lại nhấn vào biểu tượng của Quý Tinh, vào trang cá nhân của cậu.
Lục Dư cảm thấy có thể do hắn quá nhàm chán, hắn bắt đầu lướt trang cá nhân của Quý Tinh. Lần cập nhật mới nhất là vào sinh nhật của ông Lục lần trước, không có status chỉ có một tấm hình, là tấm hình chụp lúc chạng vạng ở công viên: Trời chiều, cây đa lớn, còn có nửa bóng lưng của một người.

Lục Dư nhìn kỹ nhận ra là mình.

Bên dưới có mấy người khen, còn có người hỏi Quý Tinh chụp ở chỗ nào, nhưng cậu vẫn chưa trả lời.

Lục Dư cũng không biết Quý Tinh chụp tấm hình này lúc nào, hơn nữa còn dùng điện thoại của mình chụp. Lục Dư phóng to tấm ảnh, nhìn chằm chằm hồi lâu cũng không biết đang nghĩ gì, sau đó lưu lại.

Hắn tiếp tục lướt xuống, phát hiện trên trang cá nhân của Quý Tinh đa số đăng tải những chuyện thú vị, hoặc là một vài đồ điện tử cậu cảm thấy hứng thú, số ít còn lại mới là nói về những chuyện vặt vãnh hàng ngày của bản thân. Lục Dư không chú ý tới những nội dung đó, chỉ xem Quý Tinh đăng về chính bản thân mình.

“Bạn mới đến ngầu muốn chết luôn, tôi quyết định phải làm bạn với cậu ấy.”

“Ban đầu muốn ngủ một giấc tới chiều, chó dưới lầu không biết bị cái gì mới sáng sớm đã sủa ỏm tỏm, khiến tôi tưởng là động đất bị dọa đến bừng tỉnh. Mẹ nói sẽ tìm người dưới lầu ghi âm tiếng chó sủa làm chuông báo thức cho tôi:)”

“Mặc đồ đụng hàng không đáng sợ, đáng sợ là xấu hơn người nào đó.” Kèm theo một tấm ảnh Quý Tinh chụp quần áo của mình, còn có một bác gái mặc đồ có cùng hoa văn đang khiêu vũ quảng trường. Dưới bình luận một mảnh ha ha ha ha ha ha ha.

“Ba tôi nói thanh niên bây giờ đều chơi máy tính, xài QQ là lạc hậu. Tôi:??? Một người trung niên như ông cuối cùng lấy tự tin ở đâu ra cười nhạo tôi?”



Nhìn kỹ một chút nội dung vẫn còn không ít, Lục Dư vừa xem vừa âm thầm cười.

Hiện tại dường như hắn có vô số ham muốn, vô số năng lượng để đi tìm hiểu chi tiết mỗi phương diện của người này, cho dù mỗi ngày của hắn đều trôi qua lặng lẽ, nhưng mỗi tối chỉ cần có thế là đã thỏa mãn rồi.

Vì vậy hắn lại lấy tấm ảnh hai người chụp chung hôm sinh nhật của ông Lục ra, cố ý lưu vào điện thoại, còn cài mật khẩu.

Nhìn, chỉ nhìn một chút thôi, hắn không đòi hỏi gì hơn nữa.

Chương 21

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 22

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 23

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Dư tìm đến tiệm hoa, hỏi được địa chỉ của Hà Thụy, hắn tìm được Hà Thụy sớm hơn Quý Tinh một bước.

Lúc Hà Thụy nhìn thấy Lục Dư thì rất nghi hoăc, “Anh là?”

Lục Dư đi thẳng vào vấn đề, “Tôi là bạn của Quý Tinh, Lục Dư.”

Hà Thụy vừa nghe xong vẻ mặt lập tức thay đổi, thậm chí bộ dạng có chút mất kiên nhẫn, “… là Quý Tinh bảo anh tới sao?”

Lục Dư lắc đầu, “Không phải, cậu ấy không biết tôi tới tìm cậu. Tôi nói mấy câu rồi đi ngay.”

“Anh nói đi.” Hà Thụy cúi đầu không có biểu cảm gì.

Lục Dư nói, “Tội lần này của cậu sẽ không để lại án, không ảnh hưởng đến tương lai sau này của cậu, nhưng khi ra khỏi phòng tạm giam phải trả một ít tiền, không ít hơn ba nghìn của cậu, hôm Quý Tinh đi gặp cậu đã nộp giúp cậu rồi, tôi không nói, nhất định cậu ấy cũng sẽ không kể với cậu.”

“Anh ấy…” Từ khi Lục Dư nói câu đầu tiên Hà Thụy đã ngây ngẩn cả người, trong đầu không biết đang nghĩ gì, “Là, là vậy à…”

Lục Dư không để ý tới hắn, giọng điệu bất thiện nói, “Đừng có dùng cái bộ dạng xấu hổ về tâm lý này bắt người khác gánh chịu hậu quả thay cậu, trừ phi cậu muốn ngay cả một người bạn cũng mất, đừng để chuyện này tái diễn nữa.” Lục Dư xoay người chuẩn bị đi, nhưng lại đột nhiên quay đầu khinh thường nhìn Hà Thụy, lời nói ra không chút khách khí, “Thật muốn đánh cậu.”

Ý trên mặt chữ, đáng tiếc không làm được.

Hà Thụy đứng tại chỗ nuốt nước miếng một cái.

Hôm sau Quý Tinh gọi điện tới, cậu nói với Lục Dư, “Tớ đã đi tìm Hà Thụy rồi, em ấy xin lỗi tớ, bọn tớ nói chuyện rất lâu, nói rõ ràng mọi chuyện, hơn nữa em ấy cũng trở lại tiệm hoa làm việc.”

Lục Dư nói, “Kết quả này là tốt nhất.”

Quý Tinh nói thêm, “Em ấy còn nhắc với tớ về cậu nữa.”

“Hửm?” Lục Dư hỏi, “Nói cái gì về tớ?”

Quý Tinh liền nở nụ cười, “Khen cậu đó, cảm ơn cậu nữa, nói là cảm thấy cậu là người tốt, cảm ơn cậu nói cho em ấy biết những chuyện kia.”

Lục Dư cũng cười, “Vậy còn cậu?”

Quý Tinh nói: “Tớ? Tớ thì làm sao?”

Lục Dư nói, “Cậu ta cảm thấy tớ rất tốt, vậy cậu cảm thấy tớ thế nào?”

Quý Tinh không hề nghĩ ngợi nói luôn, “Nhảm nhí, cậu thế nào tớ còn không hiểu à, không phải là da mặt cậu rất dày sao ha ha ha ha ha.”

Bên kia đầu điện thoại Lục Dư cũng bật cười theo cậu.

Mặc dù nói thế nhưng kỳ thật Lục Dư làm việc này vì cậu, còn có ý nghĩa của những chuyện này, trong lòng Quý Tinh đều hiểu rõ, rõ như gương soi.Lục Dư tốt với cậu, coi cậu là bạn thân như anh em, đáy lòng của cậu vừa biết ơn lại vừa cảm động, nhưng cậu biết Lục Dư không cần câu cảm ơn của cậu, từng chút từng chút tình cảm này chỉ có thể ghi nhớ trong lòng, nhưng không cần phải đặt ngoài miệng.

Đầu tháng hai chính là năm mới, sáng sớm hôm giao thừa cả nhà Quý Tinh đã về quê ở thành phố N, dựa theo lệ cũ của nhà bọn họ, phải ở đến mùng bốn mới trở về.

Chạng vạng hôm giao thừa, còn chưa đến sáu giờ, trong nhà Quý Tinh đã dọn cơm tất niên, người lớn không tới lui ở nhà bếp thì đang ngồi vây quanh bàn mạt chượt, còn có mấy củ cải đỏ đang nghịch ngợm chạy giỡn quanh bàn ăn.

Thật ra Quý Tinh rất hưởng thụ bầu không khí năm mới thế này, đùa vui ồn ào như vậy khiến người ta cảm thấy rất có dư vị, cũng khiến người ta nhớ mãi không quên. Lúc này điện thoại di động trong túi quần Quý Tinh rung “ông ông” vài cái, cậu móc ra nhìn một chút, rất nhiều nick QQ đang bắt đầu phát bao lì xì, cậu vừa trở về phòng mình, vừa trả lời mấy tin nhắn chúc mừng năm mới, trong đó có một tin do Lục Dư gửi tới, chỉ có vài chữ.

Năm mới may mắn, ăn mau chóng lớn.

Sau khi Quý Tinh xem xong liền bật cười gọi điện thoại cho Lục Dư, đợi trong chốc lát, bên kia nhanh chóng tiếp điện thoại.

“A lô.”

“Chúc mừng năm mới!” Quý Tinh cười hì hì nói, “Cậu đang làm gì thế?”

Lục Dư nghe giọng nói thoải mái của Quý Tinh cũng vô thức nở nụ cười, “Cùng vui cùng vui. Đang chuẩn bị cơm tất niên với ông nội, sắp dọn cơm rồi.”

Quý Tinh nói, “Bên tớ cũng vậy, tớ về nhà ông bà rồi, năm mới phải ở lại đây tới mùng bốn, sau khi trở lại sẽ đến tìm cậu, chúc tết ông Lục.”

Lục Dư nói, “Được, ông tớ nhất định sẽ chuẩn bị một bao lì xì thật to cho cậu.”

Quý Tinh cười ha ha, “Đó là phong tục tớ thích nhất vào năm mới đấy, hôm nay ít nhất đã nhận bảy tám cái.”

Lục Dư đùa giỡn nói, “Thật sự người này so với người kia càng khiến người ta ghen tị hơn mà, tớ rất thê thảm chỉ có một cái thôi, chờ cậu về chắc chắn phải làm thịt cậu một bữa.”
Quý Tinh sửng sốt một chút, sau đó tiếp tục nói cười với hắn. Sau khi Quý Tinh cúp điện thoại liền dùng QQ phát một cái bao lì xì lớn cho Lục Dư rồi gửi một câu: Bây giờ cậu đã có hai bao lì xì rồi. Năm mới vui vẻ, vạn sự như ý.

Qua thật lâu bên kia mới trả lời, sau khi nhận bao lì xì của Quý Tinh thì tặng lại một cái, sau đó cũng gửi một câu: Thấy cậu có thành ý như vậy, liền miễn một trận làm thịt đi.

Quý Tinh nhìn màn hình điện thoại. Tuy cậu không hỏi ra miệng, nhưng nghĩ tới giờ khắc này trong nhà Lục Dư chỉ có hai người là hắn và ông Lục ăn cơm tất niên với nhau, tình huống như vậy không biết đã kéo dài liên tục bao nhiêu năm, Quý Tinh có một chút cảm giác buồn không giải thích được, cậu âm thầm mong đợi muốn trở về sớm một chút.

Chiều mùng bốn nhà Quý Tinh trở về, chẳng qua vì ngại thời gian hơi trễ nên cậu không ra ngoài. Sáng sớm đầu năm Quý Tinh liền rời giường, ăn sáng xong thì nói với mẹ Quý mình đến nhà ông Lục chúc tết sau đó ra khỏi cửa.

Lúc Quý Tinh đang chuẩn bị gõ cửa nhà Lục Dư thì cửa đột nhiên mở ra, ông Lục dậy rất sớm đang chuẩn bị ra ngoài tập thể dục. Quý Tinh lùi về sau một bước nhường ra chút khoảng trống, vẻ mặt cậu tươi cười, tinh thần sáng láng chào hỏi, “Chúc mừng năm mới, ông Lục! Cháu đến chúc tết ông đây!”

Ông Lục cũng cười, nếp nhăn trên trán và khóe mắt đều nhíu lại với nhau, “Tinh Tinh đấy à, chúc cháu năm mới vui vẻ, mau vào đi, ông đã bỏ lì xì cho cháu rồi, đợi lát nữa Lục Dư lấy cho cháu nhé.”

Quý Tinh cũng không từ chối, đi vào trong nhà, “Cảm ơn ông ạ.”

Lục Dư còn đang rửa mặt, nghe tiếng cậu thì vừa lau mặt vừa đi ra, hắn vừa lau một cái đã nhìn thấy Quý Tinh mặc bộ đồ lông thuần trắng, còn choàng một cái khăn lớn, cổ rụt vào trong, nổi bật lên khuôn mặt nhỏ nhắn. Không có lý do, tâm trạng của hắn trở nên tốt hơn, hắn lấy một đôi dép bông đã chuẩn bị từ sớm trong tủ giày ra, “Sao cậu tới sớm vậy? Vào đi.”

Ông Lục nói, “Hai đứa chơi đi, ông ra ngoài một chút, nói thêm nữa sẽ trễ mất.”

Quý Tinh vừa đổi dép vừa nói hẹn gặp lại với ông Lục.

Lục Dư quay lại phòng tắm treo khăn mặt, Quý Tinh đi theo sau lưng hắn, Lục Dư hỏi cậu, “Cậu ăn sáng chưa?”

Quý Tinh nói, “Ăn rồi, bánh bao với cháo. Cậu thì sao?”

Lục Dư từ phòng tắm tới nhà bếp, “Đang nấu bánh trôi, cậu muốn ăn vài viên không?”

Thật ra lúc tới Quý Tinh đã no rồi, nhưng cậu vẫn đi theo liếc mắt vào nồi dò xét, “Nhân gì thế?”

Lục Dư nói, “Đậu phộng, còn có mè nữa.”

Mắt Quý Tinh sáng rực lên, “Cho tớ mấy viên đậu phộng đi.”

Vì vậy hai người ngồi đối diện nhau ăn một chén bánh trôi.


> Chú thích hình ảnh:

Bánh trôi:



Chương 24

Sau khi ăn sáng xong Lục Dư bắt đầu lấy bọc lớn bọc nhỏ từ trong tủ lạnh ra, đều là một ít rau củ và thịt đông lạnh mới mua, vẫn chưa được xử lý.

Quý Tinh đi qua giúp hắn, “Mấy thứ này đều phải ăn à.”

Lục Dư gật đầu, còn ngáp một cái, dáng vẻ chưa tỉnh ngủ, “Đúng vậy, trưa nay ăn lẩu, ninh sườn với ngô làm canh. Mấy thứ này mới mua hôm qua, không biết cậu muốn ăn gì nên cái gì tớ cũng mua một chút, ban đầu định đợi cậu tới thì đã có ăn sẵn rồi, ai ngờ cậu gấp gáp như vậy, mới sáng sớm đã đến. Nếu đã tới thì cùng nhau làm thôi.”

“Được.” Dáng vẻ Quý Tinh tràn đầy phấn khởi lại gần, “Phân việc cho tớ đi.”

Nói là phân việc nhưng thật ra Quý Tinh cũng không quen làm việc trong bếp, cậu chỉ có thể đi theo bên cạnh làm những việc đơn giản như rửa rau, nhặt rau, việc chính vẫn rơi vào tay Lục Dư, chẳng qua hắn cũng không định thật sự để cậu làm nhiều vậy, có ý muốn để cậu ngồi sô pha xem ti vi.

Cái nồi lẩu cho bữa trưa này có thể nói là cực kỳ phong phú, thịt thịt rau rau mấy đĩa lớn, còn có mấy món ăn nóng.

Ông Lục ăn không nhiều lắm, tốc độ cũng chậm, chủ yếu là hai thằng nhóc Quý Tinh và Lục Dư đang trong thời kỳ trưởng thành ăn vô cùng hăng hái, đặc biệt là Quý Tinh, hai chiếc đũa chưa từng ngừng dù chỉ một chút, trong bát gần như không bao giờ trống. Theo đạo lý mà nói thì bữa sáng ăn nhiều như vậy, đến trưa sẽ phải ăn ít một chút, nhưng Quý Tinh phát hiện hứng thú ăn uống của cậu lại không bị ảnh hưởng chút nào.

Đặc biệt là trong lúc ngày đông khí trời rét căm căm này, không cần mở lò sưởi gì cả, chỉ cần một nồi lẩu, một đũa thức ăn nóng, một bát canh ấm thơm nồng, đảm bảo cả người từ đầu đến chân đều thoải mái, dễ chịu, thỏa mãn.

Chỉ một chữ, sướng.

Tuy nói là Quý Tinh đến tìm Lục Dư chơi, nhưng lại không muốn ra ngoài, vì vậy hai người bọn họ thảo luận một chút liền quyết định ở trong nhà cho hết thời gian, hai người đều móc điện thoại di động ra — Quý Tinh dạy Lục Dư chơi game.

Thật ra cũng không tính là dạy, con trai tuổi này dường như có một loại thiên tính với tất cả trò chơi, chỉ cần người khác chỉ dẫn một chút, bản thân lại suy xét một chút thì sẽ thuận tay. Lục Dư cũng thuộc kiểu người này. Ban đầu là Quý Tinh kéo Lục Dư, nhưng chơi một lúc thì tình hình đã thay đổi, có xu thế chẳng phân biệt được cao thấp.

Cứ như vậy, chơi một chút đã biến thành chơi hơn ba giờ, nhưng không ai nhận ra, cho đến khi Quý Tinh mót đến không thể không ngừng lại, cậu đặt điện thoại xuống vội vã đi về phía nhà vệ sinh, “Tớ quay lại ngay!”

Lục Dư buồn cười nhìn dáng vẻ của cậu, thật sự có cảm giác như vị thành niên nghiện internet.

Lúc hắn đang cảm thán thì điện thoại của Quý Tinh trên bàn đột nhiên xuất hiện vài tin nhắn, Lục Dư ngồi gần đó, thoáng liếc mắt đã nhìn thấy.

Uông Diệc Dao: Có ở đây không? Tớ vừa xem xong bộ phim cậu đề cử cho tớ lần trước, hay thật đó, vô cùng cảm động luôn.Uông Diệc Dao: Còn có bộ nào hay lại giới thiệu cho tớ nhé?

Uông Diệc Dao: Không quấy rầy cậu nữa, cũng không biết đầu năm cậu đang làm gì.

Tuy ba tin nhắn nhảy có chút nhanh, nhưng kỳ lạ là mỗi chữ Lục Dư đều nhìn thấy rõ.

Uông Diệc Dao, ủy viên văn nghệ của khối bọn họ, một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, tính tình ôn hòa mặt trái xoan.

Lục Dư thấy mấy tin nhắn này thì tâm trạng hơi không thoải mái, nhưng hắn có lập trường gì để khó chịu chứ. Mười sáu mười bảy tuổi, một cô gái theo đuổi một cậu con trai, còn lặng lẽ thể hiện sự mến mộ với cậu, chuyện này mà kể với người khác thì nhất định sẽ bàn tán hăng say, bọn họ sẽ thảo luận cô gái này có xinh đẹp hay không, cậu con trai này có đẹp trai hay không, cả việc hai người ở bên nhau thì có xứng đôi hay không.

Đây là chuyện bình thường, rất bình thường.

Nhưng quan trọng là Lục Dư không phải một trong số những người này, bản thân hắn không giống người khác, nhưng hắn cũng phải làm ra những chuyện giống với mọi người.

Lúc này hắn mới nhận ra, cái thứ ý thức lãnh thổ này khi treo bên miệng thì không mảy may có chút cảm giác nào, chỉ có khi thật sự có người xâm phạm mới có thể cảm nhận được nguy cơ như ngồi trên bàn chông.
Nhưng hắn lại không có tư cách nói một câu: Cậu ấy là của tôi.

Hắn thu mắt lại.

Mấy phút đồng hồ trôi qua, Quý Tinh cũng đã trở về, cậu không chú ý tới chuyện nhận được tin nhắn.

Lục Dư dò xét mà đùa giỡn hỏi một câu, “Lúc nãy có người gửi tin nhắn, tớ không cẩn thận đọc rồi.”

“Hửm?” Quý Tinh có chút mờ mịt nên nhìn vào màn hình điện thoại, vừa nhìn xong vẻ mặt cậu lập tức có chút thay đổi, dáng vẻ trở nên lúng túng, “… tớ thấy rồi.”

Lục Dư mang theo ý cười hỏi cậu, “Sao thế? Hình như là Uông Diệc Dao tìm cậu đó!?”

Quý Tinh nghe xong càng thêm xấu hổ, cậu gật đầu, cười gượng vài tiếng, “Ha ha, là cậu ấy. Cũng không có chuyện gì, chỉ tùy tiện nói vài câu thôi.”

Trong lòng Quý Tinh ngoại trừ lúng túng còn có xấu hổ, trước kia Uông Diệc Dao cũng đã tìm cậu mấy lần, trò chuyện tới lui mà Quý Tinh không biết ý của cô cũng khó, vì vậy cậu cũng chỉ trả lời tượng trưng. Nhưng chuyện này không tiện nói ra, kêu cậu nói với Lục Dư thế nào đây?

Nói Uông Diệc Dao hay tìm cậu? Nói Uông Diệc Dao muốn… theo đuổi cậu?

Nói thế nào cũng đều có gì đó không đúng.

Quý Tinh nghĩ con gái da mặt mỏng, chuyện này đoán chừng chỉ cần thờ ơ lạnh nhạt sẽ không có kết quả thôi, cũng không cần nói thẳng ra.

Nhưng trong mắt Lục Dư, phản ứng lúc này của Quý Tinh lại giống như đang giấu giếm hơn, hoặc có lẽ là ngại thừa nhận nên theo bản năng mà phủ nhận, cũng có thể là một loại cam chịu.

Thật ra thái độ của Uông Diệc Dao không quan trọng, thái độ của Quý Tinh mới là chuyện trọng yếu nhất.

Lục Dư không truy hỏi nữa, hắn cố gắng làm ra vẻ bình tĩnh, chỉ coi như một khúc nhạc đệm vô ý xảy ra, tiếp tục tập trung tinh thần chơi game với Quý Tinh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau