TRỘM MỘT NGÔI SAO

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trộm một ngôi sao - Chương 16 - Chương 20

Chương 15

Chủ nhiệm lớp mười ngạc nhiên phát hiện Lục Dư vốn lười biếng dường như bắt đầu cố gắng học tập, tuy khẳng định không phải từng giây từng phút đều vô cùng chăm chú nhưng lại nghiêm túc nghe giảng, thỉnhthoảng còn ghi chép lại. Đồng thời cũng có mấy giáo viên tiết khác báo lạitình huống này với bà, chủ nhiệm lớp vui mừng cảm thấy cuối cùng Lục Dư cũng muốn tiến bộ rồi, đương nhiên nhạc kiến kỳ thành* với chuyện này. (*vui mừng khi nhìn thấy chuyện gì đó phát triển)

Mã Hạo Khôn không biết cuối cùng Lục Dư tiến lên thế nào, Lục Dư học từ đơn tiếng Anh lười giải thích với hắn.

Lục Dư thấy cảm giác này rất khó nói rõ, cái cảm giác đã lạc đường thật lâu độtnhiên có lại phương hướng này.

Bởi vì cơ bản cuối tuần Lục Dư đều làm thêm ở tiệm net nên Quý Tinh dứt khoát quyết định địa điểm học thêm cuối tuần tại đó. Tiệm net không phải lúc nào cũng chật kín, thời gian buổi sáng khá rảnh rỗi, hai người tìm một cái bàn không người bắt đầu học tập, đến trưa sẽ cùng nhau ra ngoài ăn một bữa, sau khi ăn xong Lục Dư sẽ về tiệm net để tiếp tục làm việc,Quý Tinh thì chạy tới trường luyện thi của mình.

Cuối tuần Lục Dư không phải làm việc ban đêm, đến sáu giờ đã tan làm.

Từ khi vào đông trời tối cực kỳ sớm, mới sáu giờ mà ngoài trời đã một mảnh tối đen, đèn đường cũng lác đác bật lên. Lục Dư đeo túi đi ra khỏi tiệm net, ngẩng đầu một cái đã nhìn thấy ở cửa hàng tiện lợi phía đối diện có bóng người đang vẫy tay với hắn, người nọ đứng ngược hướng sáng, căn bản không thấy rõ mặt, nhưng Lục Dư lại có thể trong nháy mắt xác định đó là Quý Tinh một cách thần kỳ.

Hắn lập tức băng qua đường, nhìn thấy Quý Tinh vẫn còn mặc bộ quần áo lúc sáng, tay phải đang vịn một bên của xe đạp, cười hì hì với hắn.

Lục Dư nói, “Muốn gặp tớ đến thế à, mới có mấy tiếng đã chạy tới nữa.”

Quý Tinh liếc hắn một cái, “Cậu được rồi đấy, tớ đột nhiên nhớ lúc sáng có bài cậu hỏi tớ đã trả lời sai rồi, vậy nên bây giờ mới tới nói lại lần nữa.”

Lục Dư đưa tay chạm tay Quý Tinh một cái, có chút lạnh lẽo, vì vậy hắn nói, “Giảng bài thì lúc nào chẳng được, còn đứng ở đầu đường hóng gió, cậu chorằng đang là mùa hè mở máy điều hòa nhiệt độ hay sao, cho dù muốn nói thìcậu vào tìm tớ cũng được mà.”

Quý Tinh chà chà tay mình, “Nếu cậu hiểu sai bài đó, nhất định bài sau cũng sẽ bị kẹt lại. Ôi trời, tớ không lạnh, hơn nữa sau khi hết giờ học tớ mới tiện đường tới đây, trước đó còn đi loanh quanh bên trong cửa hàng tiện lợi mà, thấy sắp đến giờ tớ mới ra ngoài chờ, hơn nữa vào lúc này nhất định trong quán rất đông khách, chẳng lẽ tớ lại đi vào cản trở cậu làm việc hay sao?”

Lục Dư dẫn xe đạp thay cậu, “Chậc, cậu ngốc quá. Đi, đến chỗ nào ấm áp mộtchút.”

Vì vậy hai người vào KFC ngồi một góc, nói xong đề bài. Trước khi đi Quý Tinh hỏi Lục Dư, “Cậu đã đọc mấy quyển sách nhiếp ảnh chưa?”

Lục Dư nói, “Đọc rồi, còn càng đọc càng thấy thú vị, hiện tại tớ thuận tay chụpmột tấm cũng có hiệu quả không tệ.”

Quý Tinh cho hắn một ánh mắt “lợi hại lợi hại“, “Chỗ nào đọc không hiểu cậu có thể tới tìm tớ, tớ sẽ đi hỏi chú của tớ. Mai gặp nhé?”Lục Dư lười biếng duỗi eo, “Tuân lệnh. Sáng sớm mai cậu có thể ngủ thêm mộtchút, tớ sẽ mang buổi sáng cho cậu.”

“Cảm ơn nha.”

Lục Dư đưa Quý Tinh đến giao lộ. Sắc trời mờ tối, đèn hai bên đường đều đã sáng. Quý Tinh ngồi trên xe đạp đưa lưng về phía Lục Dư phất phất tay, trênchân đạp một cái đã chạy đi xa.

Trong tay Lục Dư còn cầm một quyển sách bài tập, hắn nhìn đến khi bóng dáng Quý Tinh dần khuất hẳn phía cuối con đường mới quay đầu về nhà.

Một ngày học tập cứ như vậy trôi qua.

Quả thật cảm thấy vô cùng không thể tin được.

Quan hệ của Lục Dư và Quý Tinh càng ngày càng tốt, bạn học lớp mười đều rõ như ban ngày. Sau khi giáo viên chủ nhiệm biết còn cố ý gọi Quý Tinh đến phòng làm việc khen ngợi vài câu, biểu dương cậu giúp đỡ Lục Dư học tập, nhưng cũng nhắc nhở cậu đừng bị Lục Dư làm ảnh hưởng lo chơi không lo học.

Nhưng tất nhiên Quý Tinh cũng biết không phải như thế, qua lại lâu ngày nên cậu cũng hiểu, Lục Dư rất ít khi chơi game, căn bản không phải là người nghiện trò chơi, dường như đa số thời gian hắn đều làm part time, thậm chí nếu nói đến chơi game này nọ thì cậu còn rành rọt hơn Lục Dư. Đương nhiên cậu không giải thích mấy chuyện này với giáo viên chủ nhiệm, cậu cũng không cố tình nói này nọ về Lục Dư với những bạn học khác, ngay cả Trình Thiếu Đồng cũng không.
Thỉnh thoảng Quý Tinh sẽ vì vậy mà nảy sinh một chút cảm giác thỏa mãn khi độc chiếm được một người bạn.

Cuối tuần, khoảng tám giờ tối Lục Dư về đến nhà như thường lệ, hắn mở cửa bước vào, đèn phát ra ánh sáng màu quýt khiến ngôi nhà nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách trở nên ấm áp, trong phòng khách truyền ratiếng phim truyền hình từ ti vi, đứng ở cửa đã có thể nhìn thấy khói mỏngbốc lên tại nhà bếp.

“Về rồi à.” Ông Lục đang cầm thìa canh, nghe thanh âm thì bước ra từ nhàbếp.

“Vâng.” Đầu tiên Lục Dư đặt túi xuống đổi dép, tiện thể liếc mắt nhìn TV rồi đi tới nhận lấy thìa canh trong tay ông Lục, “Cụ Lục, lại xem <Tân dòng sông ly biệt> đấy à, đã xem một trăm tám mươi lần rồi, cháu có thể đổi phim khác không?”

Ông Lục không đồng ý “chậc” một tiếng, “Ông mời anh xem đấy hả. Ông thấy thực ra anh đang ghen tỵ Hà Thư Hoàn đẹp trai hơn anh mà thôi, sao lúc ông xem  không thấy có ý kiến gì?”

Lục Dư thêm muối và mì chính vào canh, nếm thử, tắt lửa, bất đắc dĩ nhìn ông Lục, “Vậy lúc ông xem <Vườn sao băng> cháu cũng không nói gì mà.”

“Thôi đi.” Ông Lục về ngồi trước TV, “Anh thì hiểu cái gì… Lỗi mốt, sát mã đặc*.”

(*chỉ một nhóm người có phong cách ăn mặc kết hợp thị hiếu Nhật Bản và rock của Âu Mỹ, thích mù quáng bắt chước quần áo và đầu tóc ban nhạc rock của Nhật Bản. Mọi người cứ: tưởng tượng đơn giản là đồ một nhóm người mặc trang phục cá tính với đầu tóc kiểu HKT sặc sỡ là ra.  Hoặc có. thể search cụm “杀马特”  trên google để xem hình cụ thể.)

Lục Dư đem canh nấu xong ra ngoài, “Cụ Lục, ngài đã hơn bảy mươi tuổi rồi, mỗi ngày đều nhìn mấy người trẻ tuổi hôn hít nói chuyện yêu đương mà còn không thấy xấu hổ.”

Mắt ông Lục vẫn dán lên TV, “Nếu ông không xem mấy thứ này thì làm sao biết được đám thanh niên bây giờ thường theo đuổi nhau, nếu ông không giúp anh học hỏi nhỡ sao này anh bị mấy con bé khác lừa gạt thì sao?”

Lục Dư dọn xong thức ăn, thấy dáng vẻ ông hắn vẫn trầm mê trong phimtruyền hình không dứt ra được, quả thật sắp bị chọc cười, “Sau này cháu tìmcon gái còn phải nhờ cụ Lục, ngài có thể mau tới đây ăn cơm không?”

Ông Lục đi tới hỏi hắn, “Sáu giờ tan làm tám giờ mới về tới, cháu đi đâu thế?”

Lục Dư cũng người xuống ăn, “Học, được danh sư giảng bài cho.”

Ông Lục liếc nhìn hắn một cái, không hỏi tiếp.

Chương 16

Câu thiên đạo thù cần* không phải không có đạo lý, liều sống liều chết cố gắng gần hai tháng, tối thiểu thành tích của Lục Dư cũng tăng lên, có mấy lần kết quả kiểm tra của Lục Dư đã lọt vào top mười người đứng đầu của lớp, đại diện hóa học không thể không cảm thán Quý Tinh quả đúng là một thầy giáo tài năng. (*Người cần cù chịu khó sẽ nhận được phần thưởng xứng đáng)

Lục Dư cũng hiểu, Quý Tinh đã rất dụng tâm, lúc giảng bài cho hắn đều cố gắng nói vô cùng cặn kẽ, cho dù cứ lặp đi lặp lại một chỗ nhiều lần cũng không mất kiên nhẫn, còn sợ hắn nghe đến phát chán nên đổi cách khác giải thích cho hắn, vừa là phương pháp này, vừa là kỹ xảo kia, dốc hết cả vốn liếng, không giữ lại một chút nào.

Mắt Lục Dư không rời khỏi cậu một giây một phút, lỗ tai hắn cũng không thể dời khỏi cậu dù chỉ một chút, có đôi khi rảnh rỗi liền vô thức nhớ lại cách giải đề mà cậu từng nói, nhớ xem cậu làm thế nào, dạy thế nào, tuy không thể nói là giải quyết tất cả câu hỏi một cách dễ dàng nhưng cũng đã thông hiểu vài phần.

Quý Tinh thực sự là một bài thuốc hay, trị dứt cả những chứng bệnh khó chữa.

Lục Dư muốn làm chút gì đó để báo đáp lại, nhưng dường như không có cớ; muốn tặng thứ gì cũng không có lý do phù hợp, quan trọng nhất là hắn không muốn làm chuyện này quá khách sáo. Cho đến khi tuần trước QQ Lục Dư đăng ký trên điện thoại đột nhiên xuất hiện một lời nhắc nhở:

Chào bạn, năm ngày nữa chính là sinh nhật của Ngày Và Đêm…

Năm ngày sau, ngày hai mươi lăm tháng mười hai, lễ giáng sinh, sinh nhật Quý Tinh. Được rồi, đã có lý do.

Đêm giáng sinh đó có rất nhiều người tặng táo*, Lục Dư nhận được táo do hai cô bạn cùng lớp tặng, đương nhiên hắn sẽ không từ chối khiến đối phương xấu hổ. Lúc tan học Quý Tinh nhìn thấy cặp Lục Dư căng lên liền hỏi một câu, Lục Dư liền kể cho cậu nghe. (*quả táo [píngguǒ] hài âm với bình an [píngān])

Quý Tinh hỏi, “Cậu rất được con gái yêu mến nhỉ!?”

Lục Dư lấy mấy quả táo trong cặp ném cho Quý Tinh, “Không có đâu. Cho cậu một quả.”

Quý Tinh cầm quả táo đỏ vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, “Con gái tặng cậu, cậu lại đưa cho tớ?”

Lục Dư không để ý chút nào, “Chỉ là quà tặng giáng sinh mà thôi, không thì vô duyên vô cớ người khác tặng tớ cái này làm gì.”

Quý Tinh có chút hài lòng gật đầu, “Rất tốt, cậu không phải là kẻ trọng sắc khinh bạn.”

Lục Dư bật cười, “Chỉ là mấy quả táo, vậy mà cậu còn có thể liên tưởng đến chuyện đó, thật là lợi hại.”

“Đúng thế, không thể kết luận quá sớm được,” Quý Tinh suy nghĩ một chút, “Nói không chừng hai cô gái đó không phải kiểu người cậu thích, lỡ như gặp đúng người, không thể đảm bảo là không trọng sắc khinh bạn nữa.”

Lục Dư bất đắc dĩ, “Chưa chắc có chuyện đó, tớ có thể đảm bảo là sẽ không làm, rất cảm ơn cậu, tớ là người thế nào cậu còn không hiểu hay sao?”

Thật ra Quý Tinh đã sớm biết, cũng không thật sự muốn nhất quyết phải thảo luận về kết quả của vấn đề này, cậu cười hì hì một tiếng, “Là cậu tự nói đó, lỡ như sau này cậu có người yêu cũng không được cáu gắt với tớ.”Lục Dư nói, “Sẽ không.”

Hôm giáng sinh Quý Tinh mời mấy thằng bạn trong lớp đến nhà cậu dùng cơm, đương nhiên cũng mời cả Lục Dư, nhưng hắn không đi. Đại khái là hai tuần trước quán net có một quản lý nghỉ việc, còn một người thì trong nhà còn có việc bận nên đã sớm xin nghỉ mấy ngày, ông chủ quán net bình thường đối xử với Lục Dư cũng rất tốt, hắn không đi được.

Hôm trước Lục Dư đã báo với Quý Tinh hắn không thể tới, nhưng nhất định sẽ tặng quà, Quý Tinh bảo sẽ chừa cho hắn một phần bánh gato.

Buổi chiều sau khi tan học, Quý Tinh và bạn cùng lớp ở trong phòng cậu chơi game, mấy thằng nhóc đều cầm điện thoại trên tay lướt qua lại, trong miệng còn lầm bầm, chơi được một chốc, Quý Tinh luôn cảm thấy hơi không có hứng, cậu dứt khoát tìm Lục Dư hàn huyên vài câu.

Ngày Và Đêm: đang làm gì đấy?

Một lát sau Lục Dư trả lời lại.

Mãng Đông: Làm việc, bận muốn chết.

Ngày Và Đêm: Lễ giáng sinh mà quán net cũng đông người sao?

Mãng Đông: Ừ, hơn nữa mấy ngày nay còn thiếu hai quản lý, lại càng bận hơn.

Ngày Và Đêm: Bận thế mà cậu còn có thời gian trả lời tớ à?Mãng Đông: Không phải là do cậu tìm tớ hả? [Nghi hoặc.JPG]

Trong một lúc Quý Tinh không biết trả lời cái gì mới được, chỉ đột nhiên cảm thấy, nếu hôm nay Lục Dư cũng đến thì hay rồi, vậy nhất định cậu sẽ không nhàm chán như hiện tại.

Nói chuyện đùa giỡn với hắn cũng tốt.

“Ai.” Quý Tinh nhỏ giọng thở dài một hơi, cậu lại nhìn màn hình điện thoại.

Lục Dư thấy cậu tạm thời không nói chuyện thì nhắn thêm một câu.

Mãng Đông: Cậu đi chơi đi! Mọi người cứ chơi thật vui, làm xong tớ sẽ qua ngay.

“Quý Tinh,” Trình Thiếu Đồng gọi cậu một tiếng, “Tới đây nhanh lên, năm tay còn thiếu một mình cậu!”

“Tới đây.” Quý Tinh nhanh chóng trả lời Lục Dư một chữ “Được”, liền sang ngồi cạnh Trình Thiếu Đồng.

Trên bàn cơm mẹ Quý còn hỏi Quý Tinh sao Lục Dư không tới, cậu nói với bà Lục Dư có chuyện bận, sẽ đến trễ.

Trình Thiếu Đồng bàn trước có quan hệ với Quý Tinh xem như là tốt nhất trong số mấy bạn nam trong lớp, có mấy lần gặp mặt Lục Dư, cũng nói mấy câu, nghe Quý Tinh nhắc tới Lục Dư một hồi cũng tùy ý chen vào một câu, “Vừa lúc đợi cậu ấy tới cùng nhau chơi game một chút, tớ đoán nhất định là thao tác của cậu ấy xuất sắc khuynh đảo toàn trường.”

Quý Tinh cầm đũa nở nụ cười, “Sai rồi, Lục Dư thực sự không biết chơi game.”

“Hả?” Trình Thiếu Đồng có chút nghi ngờ, “Tớ còn tưởng là người như cậu ấy phải thành thạo tất cả các thể loại a.”

Mẹ Quý nghe đến đó hỏi một câu, “Người như cậu ấy? Tiểu Lục là người thế nào?”

Quý Tinh vốn đang cắn một miếng xương sườn, dừng một chút rồi trả lời chắc chắn, “Đẹp trai, chính là kiểu rất đẹp trai.”

Trình Thiếu Đồng cũng gật đầu phụ họa.

Chương 17

Đến cuối cùng Lục Dư vẫn không thể cùng chơi game với mấy người bọn họ, lúc hắn tới đã là chín giờ tối, mấy người khác đều ai về nhà nấy rồi. Lục Dư nhắn cho Quý Tinh nói hắn đứng dưới lầu nhà cậu, bảo cậu xuống dưới một chuyến, đã trễ rồi, hắn không muốn vào nhà quấy rầy cha mẹ Quý nghỉ ngơi.

Quý Tinh mặc một bộ đồ ngủ đi xuống, nhìn thấy Lục Dư vẫn mặc đồng phục học sinh lúc sáng khoác áo da đen bên ngoài, cầm thứ gì đó trong tay, đứng dựa vào cửa.

Quý Tinh hà ra một hơi đi tới, “Cậu làm việc đến khuya vậy à?”

Lục Dư gật đầu, “Đúng vậy, vốn đang rất mệt, chạy chậm đến cho khỏe người.”

Quý Tinh sờ tay hắn, quả nhiên ấm áp, “Cậu chạy làm gì, tớ cũng không gấp, cậu đi từ từ thôi.”

“Ngốc, đi từ từ càng lạnh, chạy sẽ ấm hơn.” Lục Dư cười cậu, nói xong đưa đồ trong tay ra, một quả táo và một hộp quà, “Táo bù đắp cho lễ giáng sinh, còn cái này là quà sinh nhật của cậu.”

Quý Tinh buồn cười nhận lấy, “Một quả táo mà cậu còn bù đắp. Đây là gì, cậu tặng tớ thứ gì thế?”

Lục Dư không thừa nước đục thả câu, nói thẳng cho cậu, “Một cái kính viễn vọng điện tử cỡ nhỏ, có thể nối với camera của điện thoại, cậu muốn làm thiết kế, bình thường gặp thứ gì nếu có linh cảm muốn vẽ có thể dùng thứ này chụp lại, chụp rất rõ, cũng tiện mang theo.”

Quả nhiên Quý Tinh cảm thấy rất hứng thú, trực tiếp mở quà ra, là một cái kính viễn vọng loại nhỏ, xinh xắn đẹp đẽ, còn kèm theo giá ba chân.  Quý Tinh cầm quà cười, “Cảm ơn, quà cực kỳ tốt.”

Ánh sáng từ đèn huỳnh quang trong tiểu khu chiếu lên mặt Quý Tinh, ánh mắt Lục Dư cũng dừng lại ở mặt cậu, “Quý Tinh, sinh nhật vui vẻ.”

Quý Tinh cũng cười, “Chờ cả nửa ngày chỉ được câu này của cậu, không có lời chúc gì khác sao?”

Lục Dư suy nghĩ một chút, hơi xấu xa cười, chỉ là bên hắn trùng hợp khuất sáng, Quý Tinh không nhìn thấy. Lục Dư thấp giọng nói, “Vậy… chúc Tinh Tinh mười bảy tuổi càng lớn càng sung sướng nhé!”

Quý Tinh trong lòng giật mình, cậu sửng sốt nhìn nụ cười cực kỳ dễ nhìn của Lục Dư, sau khi lấy lại tinh thần lập tức đạp một cước, “Còn nói bậy nữa tớ sẽ đánh cậu đó!”

Lục Dư cất giọng nở nụ cười, “Mặc cho cậu đánh.”

Hai người lại quậy trong chốc lát, Quý Tinh lấy một cặp lồng thủy tinh đưa cho Lục Dư, “Này, bánh gato giữ lại cho cậu.”

Lục Dư nhận lấy, Quý Tinh đắc ý nhỏ giọng nói thêm một câu, “Miếng lớn nhất, hơn nữa bên trên còn có đào vàng cực kỳ ngọt, tớ khoét mấy miếng cho cậu đấy.”

Lục Dư lại không nhịn được bật cười rồi nói, “Xem ra cậu trải qua hôm sinh nhật rất vui vẻ nhỉ.”Quý Tinh khoa trương lắc đầu, sau đó lại gật đầu, “Vốn chỉ bình thường thôi, nhưng bây giờ lại vô cùng vui vẻ.”

“Hửm?” Lục Dư thắc mắc.

Quý Tinh nhìn hắn bĩu môi, “Cậu đã đến đó thôi, chờ tới chờ lui chỉ thiếu mỗi mình cậu.”

“… ừm.” Lục Dư đáp.

Tối mùa đông rét không chịu nổi nhưng hai người vẫn đứng trong gió lải nhải miên man không dứt, tán gẫu thêm vài câu Lục Dư nói phải đi rồi, bảo Quý Tinh chào hỏi chú dì giúp hắn, Quý Tinh nhận lời, bảo Lục Dư mau về nhà đừng để bị đông lạnh.

quý Tinh dùng điện thoại di động gọi taxi cho Lục Dư, thuận tiện thanh toán luôn tiền xe. Ban đầu Lục Dư muốn từ chối, nhưng Quý Tinh lại nói hủy sẽ phải trừ tiền, còn mang danh thọ tinh* ra, Lục Dư không thể làm gì khác hơn là chấp nhận. (*người được chúc mừng sinh nhật)

Quý Tinh tiễn Lục Dư đến cổng tiểu khu, cho đến khi đuôi xe taxi biến mất trong con phố tối đen như mực, cậu mới quay đầu trở về, trong miệng còn ngâm nga bài hát.

Lục Dư ngồi trên xe, trong thành thị nhà cao tầng mọc lên san sát này, trên bầu trời đêm tối đen yên ắng, hắn lại nhìn thấy một ngôi sao, lấp lánh lóe sáng, rất đáng chú ý nhưng cũng rất tầm thường.

Lục Dư nghiêng đầu nhìn chằm chằm ngôi sao kia.Lúc trước không nhìn kỹ nên không phát hiện, cho dù góc độ sáng tối không giống nhau, nhưng bản chất mỗi ngôi sao đều sáng lóng lánh, khiến nó trông óng ánh rạng rỡ, làm nội tâm con người cũng trở nên sáng sủa.

Tài xế taxi thấy hắn luôn nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ, liền hỏi hắn, “Cậu nhóc, nhìn gì đấy?”

Lục Dư nói, “Nhìn một ngôi sao trên bầu trời.”

Tài xế nói, “Có sao cũng không có gì lạ, tuy quang cảnh thành thị không đẹp bằng nông thôn, nhưng nhìn kỹ vẫn có rải rác, đêm khuya cũng thường thấy được.”

Lục Dư lên tiếng đáp lại.

Cho dù không ra ngoài vào ban đêm, cuối cùng hắn cũng có thể nhìn thấy.

Quý Tinh lên tiếng chào hỏi cha mẹ sau đó về phòng mình, cha Quý còn hơi tiếc vì không nhìn thấy bạn học đẹp trai kia của Quý Tinh.

Quý Tinh mở đèn trong phòng, mở cả đèn bàn, đặt kính viễn vọng nhỏ và cái giá ba chân kia lên bàn, lấy điện thoại ra soi đủ góc độ chụp vài tấm hình, sau đó gắn kính viễn vọng với điện thoại, gác trên cửa sổ.

Trên màn hình di động là cao ốc cách rất xa, không gian sâu thẳm yên ắng, đèn nê ông, bảng hiệu quán rượu, tuy ánh sáng cực kỳ mờ, vật nhìn cũng không rõ, nhưng Quý Tinh vẫn cố gắng tìm góc độ đẹp chụp một tấm sau đó gửi cho Lục Dư.

Ngày Và Đêm: Mới dùng cái kính viễn vọng kia chụp, có phải rất đẹp hay không?

Mãng Đông: Tiêu chuẩn bậc thầy, sao lại không đẹp được.

Ngày Và Đêm: ha ha ha, đúng vậy. Cậu về đến chưa?

Mãng Đông: về rồi, nhà cậu cách trường cũng không xa, đúng lúc gác cổng vào kiểm tra.

Ngày Và Đêm: mai gặp lại nhé?

Mãng Đông: mai gặp.

Chương 18

Mùa đông có không ít ngày lễ, qua lễ giáng sinh không bao lâu đã tới Tết Nguyên Đán. Bình thường vào Tết sẽ không phải đi học, đa số các trường đều tổ chức một vài hoạt động văn nghệ cho các lớp tham gia, mỗi lớp đều có lớp phó văn thể mỹ phụ trách tổ chức, bạn học tự nguyện ghi danh đăng ký tiết mục.

Tết Nguyên Đán xem như là một trong những khoảng thời gian thoải mái nhất trong năm của học sinh trung học.

Ban đầu Lục Dư định lộ mặt cho có rồi thôi, nhưng không ngờ Quý Tinh lại có tiết mục.

“Trình Thiếu Đồng hát, tớ đàn ghita đệm nhạc cho cậu ấy.”

Lục Dư giật mình, “Cậu biết đàn ghita à?”

Quý Tinh cười đắc ý, “Đúng vậy. Mặc dù đã không đàn trong một khoảng thời gian ngắn nhưng đệm đàn nhất định không thành vấn đề, cậu nhớ kỹ đến lúc đó ngồi phía dưới cho tớ một tràng vỗ tay reo hò thật to đấy.”

Lục Dư nghe cậu nói thì buồn cười, “Biết rồi.”

Bởi vì tiết mục của Quý Tinh khá muộn nên hôm đó Lục Dư cũng không gấp gáp đến trường, chỉ bảo Mã Hạo Khôn giúp hắn giành chỗ trong góc, dãy phía trước là vị trí cho bạn học có tiết mục chuẩn bị.

Lục Dư đến lúc người thứ hai trong lớp bọn họ sắp kết thúc biểu diễn, hắn khom người bước vào từ cửa sau, Mã Hạo Khôn liếc mắt nhìn thấy hắn, vẫy vẫy tay, Lục Dư liền đi tới.

Sau khi Lục Dư ngồi xuống liền nhìn quanh, không nhìn thấy Quý Tinh trong phòng, cũng không thấy Trình Thiếu Đồng, đoán chừng hai người đã tìm chỗ tập luyện rồi.

Mã Hạo Khôn chen vào bên cạnh Lục Dư nhíu mày cười với hắn, “Tới đúng lúc lắm, trùng hợp là tiết mục tiếp theo.”

Lục Dư hỏi, “Tiết mục gì?”

Mã Hạo Khôn cười hì hì nháy mắt, “Dương Uyển Thi múa, hoa khôi lớp đó! Nghe nói là muốn nhảy tiểu thiên nga hay tiểu khổng tước gì đó, có chờ mong không?”

Lục Dư đeo tai nghe lên, lấy một quyển tập viết đầy phương trình hóa học từ trong cặp ra, buồn cười nói, “Nếu cậu ấy có thể nhảy đủ một vườn bách thú thì tớ sẽ khá chờ mong.”Mã Hạo Khôn “Xì” một tiếng, nói hắn là người không biết thưởng thức.

Lục Dư học thuộc phương trình trong chốc lát, sau đó nhận được tin nhắn Quý Tinh gửi cho hắn, nói mình đang luyện tập, hỏi mấy tiết mục khác có hay hay không. Lục Dư trả lời nói hắn không nghiêm túc xem, chủ yếu là muốn giữ sức xem tiết mục của cậu, còn phải giành thể lực vỗ tay thật vang dội nữa, Quý Tinh nhìn di động xem câu trả lời của hắn cười hơn nửa ngày.

Hai người cứ gửi tin tới lui như vậy, cho đến khi tiết mục nhảy đơn kia kết thúc, Lục Dư vẫn không quan sát rốt cuộc là nhảy thiên nga hay khổng tước.

Tiết mục thứ sáu cuối cùng cũng đến Quý Tinh.

Trình Thiếu Đồng đi trước, Quý Tinh ôm ghita đi phía sau, sau khi cậu lên thì tùy ý quay đầu nhìn một chút, cho đến khi đối mặt với ánh mắt của Lục Dư, nhíu mày.

Nhạc dạo bắt đầu, nghe đoạn đầu thì có vẻ là một bài tiết tấu nhanh. Trình Thiếu Đồng cầm micro đứng phía trước, Quý Tinh ngồi sau hắn một chút, micro được đặt giá đỡ về hướng ghita, cậu thì chống chân, đặt ghita lên đùi.

Trình Thiếu Đồng hát một bài hát tiếng Anh mang theo chút cảm giác rock, Lục Dư chưa từng nghe qua, cũng không hiểu hắn đang hát gì, tất cả ánh mắt của hắn đều đặt trên ngón tay của Quý Tinh. Trắng trẻo, thon dài, khớp ngón tay rõ ràng, năm ngón tay khẩy trên dây đàn, ấn đè, lúc trầm lúc bỗng, khi trong trẻo khi đầy đặn, nhịp điệu rất nhanh nhưng lại không loạn mà rất thong thả, nhịp nhàng theo giai điệu.

Có thể thấy Quý Tinh đàn cũng rất xuất thần, cậu hơi cúi đầu rồi gật một cái, nhưng trong ánh mắt lại không ẩn giấu được ánh sáng rực rỡ, vẻ mặt cậu vừa thoải mái lại khó nén kích động, cậu vừa đàn vừa nhẹ gật gù theo âm điệu, trong miệng cũng nhỏ giọng hát theo, khi hát cũng cười khẽ, thỉnh thoảng cậu liếc mắt nhìn dây đàn, nhưng phần lớn thời gian không cần nhìn, chỉ cần dựa theo bản năng gảy đàn.Lục Dư ngồi tại chỗ im lặng xem, trong chốc lát tâm tư cuồn cuộn, nhưng thoáng cái đã bình lặng trở lại.

Sau khi tiết mục kết thúc Lục Dư vỗ tay thật lớn như lời hắn đã hứa, chẳng qua không la to tuyệt vời. Quý Tinh đứng lên đi tới bên cạnh Trình Thiếu Đồng, cùng nhau cúi người chào, lúc thẳng người dậy vẻ mặt còn tràn đầy hào hứng liếc mắt nhìn Lục Dư bên dưới.

Tất cả hoạt động vào ngày Nguyên Đán đã kết thúc trong buổi sáng, buổi chiều ở trường được nghỉ, Quý Tinh dẫn xe đi bên cạnh Lục Dư.

Quý Tinh hỏi hắn, “Nhảy thiên nga thế nào? Có đẹp không?”

Lục Dư nói, “Thì ra là nhảy thiên nga à.” Giọng điệu là sau khi kết thúc mới biết.

Quý Tinh bật cười, “Cuối cùng cậu có thực sự xem không thế, tiểu thiên nga cậu không nói ra được, vậy cậu cảm thấy tiết mục của tớ thế nào?”

Lục Dư đút tay vào trong túi áo, “Tiết mục của cậu hả, Trình Thiếu Đồng hát bài đó rất hay, âm cao thật cao, âm thấp thật thấp, cậu đàn thì…”

Quý Tinh đang chờ Lục Dư nhận xét, đột nhiên một chiếc xe thương vụ dừng trước mặt bọn họ, cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, lộ ra khuôn mặt một người đàn ông trung niên, người nọ hơi nghiêng đầu ra nói, “Lục Dư.”

Quý Tinh thấy vẻ mặt vốn thả lỏng của Lục Dư nháy mắt trở nên có chút phòng bị, có lẽ hắn quen biết người đàn ông này, hắn dùng thanh âm đều đều nói, “Chuyện gì?”

Người đến là Lục Đinh Văn, ông ta nói: “Hôm nay là Tết Nguyên Đán, ba cố ý tới đón con. Tết nhất không nên ăn bữa cơm chung với người nhà sao?”

Lục Dư cảm thấy buồn cười, không biết bọn họ là người nhà của nhau khi nào, thật sự mệt cho Lục Đinh Văn có thể nói lý do ra một cách tự nhiên như vậy, nhưng đương nhiên hắn sẽ không cứ thế mà tranh luận với Lục Đinh Văn giữa đường, hắn quay đầu nói với Quý Tinh như thường, “Cậu về trước đi, tớ còn chút chuyện, không thể đi tiếp với cậu được.”

Quý Tinh gật đầu phất tay với hắn, “Được, vậy tớ về trước, tối nay tìm cậu.”

Chương 19

Lục Đinh Văn vẫn không từ bỏ ý định đón Lục Dư đi, thuyết phục hắn cùng dùng bữa, ông Lục thi thoảng lại châm chọc khiêu khích Lục Đinh Văn vài câu, còn Lục Dư thì im lặng ăn, thờ ơ với tất cả những gì Lục Đinh Văn nói, chẳng qua khi đối mặt với Lục Đinh Văn hắn thật sự không có khẩu vị.

Bữa cơm này ăn rất nhanh, sau khi ăn xong Lục Dư liền đỡ ông Lục nói với Lục Đinh Văn, “Cơm cũng ăn xong rồi, Nguyên Đán cũng đã qua, chúng tôi đi đây.”

“Đợi đã,” Lục Đinh Văn nhanh chóng đứng dậy, “Ba và mọi người về nhà ngồi một chút.”

“Lần sau đi.” Lục Dư nhìn Lục Đinh Văn, “Xe ông vào ngõ không vừa, trong nhà cũng rất bừa bộn, không có chỗ tiếp khách.”

Lục Đinh Văn còn muốn nói gì đó, Lục Dư ngắt ngang ông ta, “Ngài Lục, nếu hôm nào đó tôi thay đổi ý định, nhất định sẽ gọi điện cho ngài trước, hôm nay ngài về trước đi.”

Lục Đinh Văn thấy thái độ của Lục Dư vẫn kiên quyết như cũ nên không nói thêm gì nữa, lái xe đi.

Sau khi đưa ông lục về nhà nghỉ ngơi xong, Lục Dư không có chuyện gì cần làm nên dù hôm nay không cần phải làm việc nhưng hắn vẫn đến quán net, ông chủ nhìn thấy hắn tới còn rất kỳ lạ hỏi hắn, Lục Dư thuận miệng nói một câu, “Rảnh đến phát hoảng.” Hắn ngồi một góc trong quán net, không nói chuyện cũng không làm chuyện gì khác, chỉ ngồi như thế, có khách tới thì giúp đỡ, sau đó lại trở về ngồi.

Ngồi lỳ đến sáu giờ hắn mới ra khỏi tiệm net chuẩn bị về nhà, trời cũng đã tối đen, đèn đường hết cái này tới cái khác lần lượt sáng lên, đúng lúc này Quý Tinh gọi điện tới, hỏi hắn đang ở đâu, Lục Dư nói mình vừa ra khỏi tiệm net, Quý Tinh liền hẹn hắn chút nữa gặp nhau ở tiệm hoa, tuy Lục Dư có chút khó hiểu nhưng vẫn đến.

Hắn dựa theo địa chỉ tìm được “Cửa hàng hoa Nguyên Dã”, Quý Tinh đang đứng trước cửa vẫy tay với hắn.

Từng trận gió bên ngoài thổi đến lạnh thấu xương, bên trong cửa tiệm mở hệ thống sưởi, quanh quẩn dưới chóp mũi đều là hương hoa. Quý Tinh lên tiếng chào hỏi chủ tiệm hoa, sau đó kéo Lục Dư tới thang gỗ bên phải cửa hàng, lên gác xép được quét dọn rất sạch sẽ, mở cái đèn bàn nhỏ ấm áp, trên tường có cửa sổ nhỏ có thể mở ra, bên ngoài cửa sổ là đầu kia của con phố.

Gác xép hơi thấp, không đủ cao để đứng thẳng người dậy, nhưng sau khi ngồi xuống cũng không cảm thấy khó chịu. Quý Tinh để Lục Dư ngồi bên cửa sổ, sau đó không biết lấy một túi đầy đồ ăn vặt như bánh bao, sữa, bánh quy từ đâu ra, kín đáo đưa cho Lục Dư, còn bản thân thì đến hé cửa sổ cho không khí lùa vào rồi mới ngồi xuống cạnh Lục Dư.

Quý Tinh thấy Lục Dư bất động, liền dứt khoát  mở túi móc một ổ bánh mì cho Lục Dư, “Cậu vừa từ tiệm net đến đây, nhất định chưa ăn cơm tối, ăn cái này dằn bụng trước đi.”

Lục Dư mở bánh mì ra ăn, sau đó đâm hộp sữa, “Gọi tớ tới đây làm gì?”

Quý Tinh cũng cắm ống hút uống một chút, “Tán gẫu chút thôi, ban đầu vốn muốn hẹn cậu tìm chỗ chơi, nhưng sợ cậu bận rộn.”

Lục Dư nói, “Vậy trò chuyện thôi, cậu muốn nói cái gì?”

“Ừm…” Quý Tinh nhìn vẻ mặt Lục Dư, “Cậu có biết vì sao hôm nay tớ chỉ đệm nhạc chứ không hát câu nào không?”

Quý Tinh bắt đầu đề tài có chút đột ngột, nhưng Lục Dư vẫn hỏi tiếp, “Vì sao?”
Quý Tinh sờ sờ mũi, ngượng ngùng cười, “Ôi chao, thật ra tớ ngũ âm không đầy đủ, đàn thì còn tốt, một khi hát liền tan nát, vậy nên tớ là loại có thể không cần hát thì không hát, cậu không được cười tớ.”

Lục Dư nhìn cậu gật đầu một cái, “Ai dám cười tớ giúp cậu đánh nó.”

“Cậu đã nói vậy thì, dù sao ở đây cũng không có người khác, tớ hát cho cậu nghe một bài.” Quý Tinh cười hì hì, trở tay lấy một cây ghita từ sau lưng ra, ngồi xếp bằng bày xong tư thế, “Khó nghe cũng ráng nghe bằng được cho tớ.”

Ngón tay cậu bắt đầu chậm rãi gảy dây đàn, khúc nhạc dạo vui vẻ vang lên trong gác xép, sau khi đàn xong nhạc dạo, Quý Tinh mở miệng bắt đầu hát câu đầu tiên.

Cho dù cuộc đời này đầy những bế tắc

Cho dù số phận này phải chịu cảnh long đong

Cho dù cuộc sống này đối đãi tệ bạc với bạn và bạn không còn hứng thú gì với cuộc đời này nữa

Thì xin bạn đừng khóc, và cũng đừng đau khổ

Lại càng không được từ bỏ

Tôi nguyện cả đời này sẽ ở bên cạnh bạn


Đây là bài <Mặt trời đỏ>, Quý Tinh hát tiếng Quảng Đông, tuy biết mình hát không chuẩn nhưng cậu vẫn rất nhập tâm. Ngón tay cậu di chuyển tới lui trên dây đàn, thỉnh thoảng vỗ vào ghita, ánh mắt luôn mang theo ý cười nhìn Lục Dư, cho dù nhiều chỗ cậu hát lạc nhịp nhưng vẫn thể hiện như mình là một siêu sao.

Cả đời dù bao nhiêu trắc trở tôi cũng phải vượt qua

Đến khi nào có bạn bên cạnh dành tặng tôi cái ôm nồng nhiệt

Tựa như mặt trời đỏ chiếu rọi con người thật của tôi

Có bạn bên cạnh thì ngay cả muôn nghìn sông núi cũng có thể vượt qua



Một bài hát <Mặt trời đỏ> quả thật có chút ly kỳ khúc chiết, Quý Tinh hát mất hai phút rưỡi, lúc hát đến phân nửa cậu còn đùa giỡn nói với Lục Dư, “Bạn biết hát ơi hát chung đi nào!”

Lục Dư không nhịn được toét miệng cười lớn.

Hát xong âm cuối cùng, Quý Tinh dùng ngón tay xẹt qua dây đàn từ trên xuống dưới, kết thúc bài hát này. Cậu cười ha ha vỗ tay cổ vũ cho mình đầu tiên, “Tiếng vỗ tay đâu rồi?”

Lục Dư thật sự bị cậu chọc cười, cũng vỗ tay theo cậu. Quý Tinh chậm rãi tiến tới gần Lục Dư một chút, mắt đảo vài vòng trên mặt hắn, sau đó như đạt được mục đích bắt đầu cười trộm, “Hình như tâm trạng cậu tốt hơn rồi.”

“Ừ.” Lục Dư cũng nhìn cậu, trong lòng nảy sinh rất nhiều cảm xúc tương tự dịu dàng nhưng lại không hoàn toàn giống dịu dàng, hắn biết đó là cảm giác gì.

Tất cả cảm xúc khó hiểu trong lòng trong nháy mắt đã biết được nguyên do, những kỳ lạ khó có thể diễn tả bằng lời cũng có giải thích.

Hắn nảy sinh tình cảm vượt qua tình bạn với cậu.

Là loại tình cảm muốn bảo vệ cậu, muốn ở bên cạnh cậu cả đời; là loại tình cảm vừa chua xót lại vừa vừa sung sướng; là loại tình cảm không phải tới mức khiến thế giới rung chuyển mà là loại chỉ từ những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống biểu lộ ra ngoài.

Hắn thích Quý Tinh, tựa như một người bình thường thích một người bình thường khác vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau