TRANG HIỆP KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trang hiệp khách - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Trang hiệp khách - Hồi 06

Thật là một trận chiến tàn khốc! Long Thành chỉ trong giây phút đã biến thành “Huyết Hải” [1]. Mặc dù ít quân hơn, phe Sơn Điền gia trang dưới sự lãnh đạo của Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang chiến đấu rất hăng hái, chống trả mãnh liệt với một lực lượng đông gấp đôi dưới sự lãnh đạo của Kim Tử Tân (Kaneko Arata), một cánh tay, cộng sự viên đắc lực của Điền Trung Tấn. Cả hai bên đánh “xáp lá cà”, chém giết nhau tưng bừng.

Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang tung hoành như hai con mãnh hổ giữa đàn sói. Kiếm hai người vung tới đâu, thây người đổ xuống tới đó. Và cũng nhờ bản lãnh cao cường và lòng dũng cảm của Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang, đám thủ hạ vốn đã thiện chiến càng thêm phấn khởi tinh thần, chiến đấu hăng hái lên gấp bội, tha hồ mặc sức chém giết phe Điền Trung Tấn như rạ.

Đánh nhau được một hồi khá lâu, phần thắng bại đã có phần trông thấy rõ rệt. Ưu thế dần dần nghiêng hẳn về phe Sơn Điền gia trang. Lực lượng bên Điền Trung Tấn đã vơi đi quá nửa, trong khi tổn thất thương vong bên Sơn Điền gia trang chẳng có bao nhiêu...

Đột nhiên, tiếng chiêng trống loa kèn từ đâu bỗng nổi lên tưng bừng. Cả Đức Xuyên Thắng lẫn Lâm Cát Lang lo ngại, nghĩ thầm: “Nguy tai! Chúng ta phải cố gắng lắm mới chiếm được thế thượng phong. Giờ nếu bọn chúng có viện binh, đem thế ‘khỏe đánh mệt’ thì chúng ta nguy to”.

Không đầy bao lâu, hai người trông thấy người ngựa đông đảo cùng cờ xí rợp trời từ mé tả. Nhìn thấy một lá cờ lớn thêu mấy chữ “Thanh Thủy Đô” (Shimizu Kyou), Lâm Cát Lang mừng rỡ kêu lớn :

- Thanh Thủy tiên sinh gửi viện binh đến giúp chúng ta kìa!

Đức Xuyên Thắng nghe nói chẳng chút vui mừng, trái lại còn thốt lên lời bực bội, bất mãn :

- Hứ! Ban đầu lúc chúng ta cô thế cần viện binh thì chẳng thấy lão Thanh Thủy kia đâu cả. Giờ chúng ta thắng thế thì mới chịu cho quân đến! Không chừng rồi đây lão lại huênh hoang đi rao rằng nhờ có lão đến cứu nên chúng ta mới còn sinh mạng trở về, và rồi nhận vơ chiến thắng về phần mình khiến Trang chủ chúng ta lại phải thêm một phen mang nợ với lão!

Lâm Cát Lang không bằng lòng, nói :

- Đức Xuyên huynh không nên nói thế! Thanh Thủy tiên sinh đến trợ thủ vẫn tốt hơn, trận đánh này vì thế sẽ kết thúc sớm hơn, đỡ cho chúng ta phải tốn thêm nhiều hơi sức cũng như phải hy sinh thêm nhiều nhân mạng.

Đoàn quân vẫn án binh bất động trong khi cả hai bên Sơn Điền gia trang và Điền Trung Tấn tạm ngừng giao chiến, vui về thế trận bên mình. Một kỵ sĩ trong đoàn quân của Thanh Thủy phi ngựa tới, cúi đầu chào Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang, nói :

- Phải chăng hai vị đây là Đức Xuyên Thắng tiên sinh và Lâm Cát Lang tiên sinh? Nghe đại danh các vị đã lâu nay mới được tiếp kiến, thật là điều hân hạnh. Tôi là Tây Thôn Hòa Hy (Nishimura Kazuki), phục mệnh chủ công Thanh Thủy Đô đến trợ thủ cùng các vị chống lại phe Điền Trung Tấn.

Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang cũng lịch sự đáp lễ. Lâm Cát Lang từ tốn, nói :

- Thật là quý hóa. Thanh Thủy tiên sinh thật là người chu đáo.

Đức Xuyên Thắng thì cười khẩy, mà rằng :

- Chúng tôi đang thắng thế, cho dù có quân tiếp viện hay không cũng thế thôi.

Đức Xuyên Thắng vừa dứt lời thì tiếng vó ngựa từ đâu nổi lên, kèm theo tiếng chiêng trống cũng như tiếng quân reo hò vang trời. Một đoàn quân khác từ mé hữu, đối diện đoàn quân Thanh Thủy Đô xem chừng còn đông đảo hơn nhiều đang thẳng đường tiến tới. Nhìn lá cờ lớn thêu mấy chữ “Cao Kiều Quang” (Takahashi Hikari), mọi người mới yên lòng. Tây Thôn Hòa Hy reo lên :

- Thật là hay quá! Quan phủ Cao Kiều Quang cũng gửi quân tới giúp nữa kìa!

Phe Điền Trung Tấn ai nấy đều xanh mặt, từ từ lui về một xó thủ thế mà quyết tử thôi chứ không còn đường nào chạy. Một kỵ sĩ từ phe Cao Kiều Quang giục ngựa bước tới la lớn :

- Tôi là Cốc Khẩu Quang Hy (Taniguchi Kouki) thừa lệnh quan phủ Cao Kiều Quang (Fukuda Akio) đến đây khuyên hai nhà Sơn Điền Anh Minh cùng Điền Trung Tấn nên cùng nhau bãi binh mà giảng hòa! Có Tây Thôn Hòa Hy tiên sinh của bên Thanh Thủy Đô tiên sinh làm nhân chứng thật hay quá!

Đức Xuyên Thắng nghe nói giận dữ lớng tiếng :

- Ngươi là ai mà dám ăn lớn lối vậy hả? Ta tưởng quan phủ Cao Kiều Quang là người biết điều, tới đây giúp chúng ta một tay ai ngờ lại tới để bênh vực cho phe Điền Trung Tấn. Còn phe Thanh Thủy Đô cũng vậy, chẳng phải tới đây vì mục đích tốt lành gì. Các người thấy chúng ta sắp dẹp tan bọn Điền Trung Tấn nên tới đây để tiếp tay chúng chứ gì? Đừng tưởng đem quan phủ ra mà dọa nạt được chúng ta! Chúng ta nào có sợ, cứ xông lên mà giúp chúng đi. Ta chấp hết!

Cốc Khẩu Quang Hy nhìn Đức Xuyên Thắng bình tĩnh nói :

- Vị này chắc chắn là Đức Xuyên tiên sinh rồi. Nghe đại danh đã lâu như sấm nổ bên tai. Xin cho tôi có đôi lời thanh minh để khỏi có điều ngộ nhận [2]. Nếu quả thật chúng tôi đến đây để giúp phe Điền Trung Tấn tiên sinh thì liệu chúng tôi có để yên cho chư vị không? Và phe Đức Xuyên tiên sinh tuy toàn những vị anh hùng võ sĩ đạo có thừa bản lãnh nhưng nhắm có địch nổi ba phe hợp sức cùng đánh một lượt chăng?

Đức Xuyên Thắng biết Cốc Khẩu Quang Hy nói không sai chút nào nên đành im lặng, không biết nói gì thêm nữa. Lâm Cát Lang vừa định lên tiếng thì Cốc Khẩu Quang Hy lớn tiếng gọi :

- Xin mời đại diện của Điền Trung tiên sinh ra đây cùng nói chuyện.

Phe Điền Trung Tấn nãy giờ ai nấy đều run rẩy, thầm nghĩ phen này là chết chắc. Chỉ nội phe Sơn Điền gia trang không thấy cũng không xong rồi huống hồ nếu cả phe Thanh Thủy Đô lẫn phe Cao Kiều Quang cùng hợp lực mà giúp cho phe Sơn Điền gia trang! Giờ nghe Cốc Khẩu Quang Hy nói vậy, những người còn sống sót đang định liều mạng không khỏi “thở phào nhẹ nhõm”.

Người lãnh đạo bên phe Điền Trung Tấn là Kim Tử Tân từ từ bước ra, cúi đầu chào, tự giới thiệu :

- Tôi là Kim Tử Tân, chẳng hay Cốc Khẩu tiên sinh có điều gì dạy bảo?

Cốc Khẩu Quang Hy khẽ vỗ tay mấy cái, một người từ từ bước ra, trong tay mang một tấm lụa kẹp giữa hai khúc tre. Cốc Khẩu Quang Hy đưa tay đón lấy, nói :

- Đây là tâm thư, thiện ý của Cao Kiều quan phủ gửi cho ba vị: Điền Trung tiên sinh, Sơn Điền tiên sinh cùng Thanh Thủy tiên sinh. Ý Cao Kiều quan phủ mong hai nhà Điền Trung và Sơn Điền bãi binh, từ nay sống hòa bình, tôn trọng lãnh thổ của nhau, với Thanh Thủy tiên sinh làm chứng. Xin các vị chuyển lời đến các vị Minh chủ [3], mong tới tư gia của Cao Kiều quan phủ vào ngày ghi trong thư để ký hòa ước, cũng như trà đàm, tìm hiểu nhau, bỏ qua tất cả mọi hiểu lầm.

Đoạn, Cốc Khẩu Quang Hy đưa cho từng bên lần lượt đọc. Sau khi tất cả đọc xong, Kim Tử Tân phe Điền Trung Tấn nói :- Đa tạ Cốc Khẩu tiên sinh. Tiên sinh đã dạy thế, chuyện đã như vậy tôi đâu dám chằng vâng lời. Tôi sẽ về bẩm lại với Điền Trung tiên sinh thiện ý này của Cao Kiều quan phủ.

Đức Xuyên Thắng hậm hực, nói :

- Ngươi vâng lời là phải rồi, vì nếu không có “viện binh” hai bên kia tới thì cái tên Kim Tử Tân ngươi làm gì còn mạng trở về mà gặp lão chủ côn đồ Điền Trung Tấn kia chứ!

Cốc Khẩu Quang Hy vẫn bình tĩnh, nói :

- Đức Xuyên tiên sinh lại nặng lời nữa rồi. Cao Kiều quan phủ với Sơn Điền tiên sinh vốn chỗ thâm tình thì làm gì có chuyện giúp ai, bênh vực ai để đắc tội với Sơn Điền tiên sinh chứ!

Chưa hả giận, Đức Xuyên Thắng “hứ” lên một tiếng, còn định buông lời thóa mạ thêm, nhưng Lâm Cát Lang cản lại, nói :

- Việc này chúng tôi cũng phải về thưa lại cùng Sơn Điền trang chủ trước đã.

Tây Thôn Hòa Hy phe Thanh Thủy Đô cũng nói :

- Tôi cũng sẽ trình lại mọi chuyện cùng Thanh Thủy tiên sinh theo ý Cốc Khẩu tiên sinh.

Sức mạnh và quyền thế bao giờ cũng là lẽ phải. Nhìn thấy lực lượng phe quan phủ đông đảo, hùng hậu như thế, dĩ nhiên bên nào mà chẳng dám không đồng ý, cho dù là miễn cưỡng tới đâu. Cốc Khẩu Quang Hy mỉm cười, tỏ vẻ hài lòng :

- Đa tạ chư vị. Hẳn Cao Kiều quan phủ sẽ rất vui mừng về sự hợp tác của chư vị, và chờ mong được tiếp đón thượng khách, các vị Minh chủ tại tư phủ nay mai.

Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang đứng ra chỉ huy phe Sơn Điền gia trang, ra lệnh thu dọn chiến trường trong khi phía bên kia, phe Điền Trung Tấn, Kim Tử Tân cũng cố góp nhặt tàn quân để chuẩn bị lui binh. Chờ cho hai phe tử thù rút quân khỏi chiến địa, phe Thanh Thủy Đô cùng phe Cao Kiều Quang mới chịu lui đi.

Long Thành sau trận huyết chiến lại trở nên im lặng, vắng vẻ như trước...

* * * * *

Sơn Điền Anh Minh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng với tâm trạng không yên. Ông ta nghĩ ngợi một hồi lâu mới lên tiếng :

- Nếu thực tế mà được như quan phủ Cao Kiều Quang kia tính thì thật là quá hạnh phúc rồi. Chúng ta có bao giờ muốn gây chuyện với Điền Trung Tấn đâu, chỉ có lão muốn gây chuyện với chúng ta thôi. Nhưng tham vọng của Điền Trung Tấn ai cũng thấy rõ cả. Còn lâu lão mới chịu bỏ!

Đức Xuyên Thắng vốn nóng nảy hơn ai hết bèn lớn tiếng, nói ngay :

- Trang chủ nói thật chí lý vô cùng. Theo tôi thấy chúng ta đừng chấp nhận hòa ước này làm gì, chỉ có thiệt chứ không có lợi. Chúng tôi vì Sơn Điền gia trang thề quyết chiến tới cùng, sẵn sàng chết vì Trang chủ. Nghĩ lại mà thấy tức chết đi được, chúng tôi sắp sửa tận diệt được phe Điền Trung Tấn thì gặp Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy phá đám. Tìm một cơ hội tốt như thế nữa thật không phải dễ chút nào!
Sơn Điền Anh Minh lắc đầu :

- Đức Xuyên tráng sĩ đừng nóng giận làm gì. Chuyện đâu rồi còn đó. Ta nào không thấu hiểu tài năng cũng như chân tình của tráng sĩ? Ta cũng đồng ý với quan điểm của Đức Xuyên tráng sĩ vô cùng. Tuy nhiên, lần này nếu ta không đồng ý thì chẳng hóa ra chống lại quan phủ Cao Kiều Quang ư? Chúng ta đang cần sự giúp đỡ của quan phủ, không thể nào gây ra một sự bất hòa, chỉ có hại chứ không có lợi.

Đức Xuyên Thắng nói tiếp :

- Thì chuyện vừa qua, cho dù cố ý hay vô tình thì Cao Kiều Quang đã làm lợi cho phe Điền Trung Tấn!

Mộc Thôn Thanh xen lời :

- Theo tôi thấy, Trang chủ cứ tạm thời nhận lời đi, vừa giữ được hòa khí, vừa tỏ được thiện chí hiếu hòa của chúng ta. Nếu như Điền Trung Tấn có trở mặt, chúng ta lúc đó sẽ yêu cầu Cao Kiều quan phủ đi vấn tội cũng chưa muộn. Đồng thời, Thanh Thủy Đô tiên sinh cũng phải ra tay hổ trợ cho chúng ta theo hòa ước sắp ký kết này.

Sơn Điền Anh Minh gật đầu, tán thành :

- Mộc Thôn tráng sĩ bàn rất đúng. Chúng ta dù muốn dù không cũng phải ký kết hòa ước này thôi. Mai mốt nếu Điền Trung Tấn có nuốt lời, trở chứng thì tính sau. Tới chừng đó, quan phủ Cao Kiều Quang và Thanh Thủy Đô tiên sinh bắt buộc phải bênh vực chúng ta thôi.

Đức Xuyên Thắng thở dài, nói :

- Trang chủ đừng trông chờ ai bênh vực chúng ta cả. Chúng ta phải tự bênh vực lấy chúng ta mà thôi.

Thấy lời nói của Đức Xuyên Thắng cũng không phải vô lý, Sơn Điền Anh Minh cùng mọi người gật đầu khen phải. Xoay qua Sơn Bản Nhất Lang, Sơn Điền Anh Minh hỏi :

- Hiền đệ có ý kiến gì không?

Sơn Bản Nhất Lang lắc đầu :

- Ý kiến mọi người ai nói cũng đúng cả. Coi bộ chúng ta không có đường lựa chọn khác rồi.

Sơn Điền Anh Minh sau đó quyết định :

- Chúng ta cứ theo lời Mộc Thôn tráng sĩ đi. Mọi việc khác sẽ tính sau.

Buổi họp bế mạc ngay sau đó, mọi người đều tự động giải tán. Hải Đẩu từ đâu chạy vào, đến bên Sơn Bản Nhất Lang nói :

- Sư phụ! Có Cửu Lang muốn gặp, muốn nói chuyện riêng với sư phụ đó. Con mời vào được không?

Sơn Bản Nhất Lang gật đầu :

- Đồ nhi cứ mời chú Cửu Lang vào đây.

Hải Đẩu “dạ” một tiếng rồi chạy đi. Lát sau, một người đàn ông tuổi chừng sấp xỉ 30 đi vào, gặp Sơn Bản Nhất Lang thì cúi đầu thi lễ. Sơn Bản Nhất Lang cũng lịch sự đáp lễ, rồi hỏi :

- Chẳng hay Cửu Lang huynh muốn gặp ta có chuyện chi?

Người đàn ông tên Cửu Lang đáp :

- Hôm trước tôi đi chợ mua chút vật dụng, vừa ra khỏi nhà không bao lâu thì gặp một võ sĩ đạo tướng mạo uy nghi lạ thường chặn đường. Người này rút ra một cái ống tre trao cho tôi, nói rằng: “Người hãy đưa vật này cho Sơn Bản Nhất Lang hộ ta” rồi đi thẳng một mạch. Tôi vừa về tới ngõ thì nghe tin Nguyệt Tử bị tử nạn và mọi người có ý nghi ngờ tôi nên tôi quay gót đi thẳng một mạch tới nhà người bạn tạm trú. Hôm nay Trang chủ biết chuyện cho người tới trấn an tôi, gọi tôi về lại sơn trang nên tôi mới dám đó. Dĩ nhiên tôi không có quên mang theo ống tre của người võ sĩ đạo kia nhờ chuyển tay đến cho Sơn Bản tiên sinh.

Nói dứt lời, Cửu Lang rút trong hầu bao ra một ống tre dài độ bốn, năm tấc trao cho Sơn Bản Nhất Lang. Nhìn ống tre, Sơn Bản Nhất Lang thấy hai đầu được cắt rất phẳng phiu. Trên ống tre có khắc hình một con rồng, nét được tô đậm bằng mực đen cực kỳ linh động. Để ý thấy trong ống có gì khác thường, Sơn Bản Nhất Lang liền thò ngón tay vào moi ra. Thì ra đó là một bức thơ viết trên một tấm lụa trắng, kích thước tương đương với một chiếc khăn tay...

---------

[1] Huyết hải: biển máu.

[2] Ngộ nhận: hiểu lầm.

[3] Ý nói: “các lãnh chúa”.

Chương 7: Trang hiệp khách - Hồi 07

Sơn Bản Nhất Lang đi đi lại lại trong vườn lê, mắt nhìn tứ phía, tai để ý lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Nghe tiếng lá xào xạc, chàng liền cất tiếng gọi :

- Đã đến đây thì mời ra thôi!

Một tràng cười lanh lảnh nổi lên ngay sau đó, kèm theo một giọng nói thật thanh :

- Sơn Bản Nhất Lang lúc nào cũng vẫn là Sơn Bản Nhất Lang!

Lời nói vừa chấm dứt, một bóng đen từ sau một bụi cây phi thân “vèo” một cái, đáp xuống, đứng trước mặt Sơn Bản Nhất Lang vài thước. Người này mặc đồ dạ hành [1] màu đen, trông chẳng khác gì một Nhẫn Giả [2]. Và căn cứ vào âm thanh giọng nói thì người này là nữ chứ không phải nam.

Nhìn mặt Sơn Bản Nhất Lang thản nhiên, người mặc đồ dạ hành cười thêm một tràng rồi cất tiếng hỏi :

- Các hạ có biết ta là ai không?

Sơn Bản Nhất Lang khẽ nhếch mép, đáp :

- Ai mà không biết Đảo Tân Thanh Tử (Shimayu Kiyoko) xinh đẹp, tài nghệ xuất chúng, thông minh khó ai bì kịp, hành động xuất quỷ nhập thần! Thật chẳng hổ danh là ái nữ của Đảo Tân Nghĩa Hoằng (Shimayu Yoshihiro) tướng quân!

Người mặc đồ dạ hành lại cười tiếp, ra vẻ thích thú, nói :

- Khá khen cho nhãn lực của các hạ!

Tới lượt Sơn Bản Nhất Lang cười :

- Trừ khi tiểu thư đừng lên tiếng hay đừng cười và giấu hẳn được thân pháp, và đừng hạ bút đề tự [3] thì Sơn Bản Nhất Lang này mới không nhận được.

Người mặc đồ dạ hành, tức Đảo Tân Thanh Tử khẽ gật đầu, nói :

- Ta cố tình học theo nét chữ của cha ta, lại dùng ống tre của cha ta đựng thư trong đó mà các hạ vẫn nhận ra được. Thật là bản lãnh! Hôm trước ta nhờ Phúc Điền Chiếu Phu (Fukuda Akio) đưa ống tre đó cho một gia nhân của Sơn Điền Anh Minh nhờ trao tận tay các hạ.

Nghe tới tên “Phúc Điền Chiếu Phu”, Sơn Bản Nhất Lang chợt cảm thấy buồn rầu. Chàng khẽ hỏi :

- Thì ra Phúc Điền Chiếu Phu cũng theo tiểu thư tới đây à?

Đảo Tân Thanh Tử gật đầu :

- Phải! Cha ta phái y đi tháp tùng, thứ nhất bảo vệ ta, thứ hai sẽ ra tay giết người nếu cần.

Nghe lời nói đầy vẻ hăm dọa, Sơn Bản Nhất Lang cười thầm. Chàng cất tiếng hỏi :

- Ý tiểu thư muốn nói nếu cần Phúc Điền Chiếu Phu sẽ giết tại hạ?

Đảo Tân Thanh Tử lạnh lùng đáp :

- Còn phải hỏi? Y sẽ giết bất cứ ai nếu cần! Không ngờ ngươi vẫn còn nhớ hắn hả?

Sơn Bản Nhất Lang đáp :

- Dĩ nhiên phải nhớ y rồi. Tại hạ cứ tưởng người xuất hiện đêm nay là hắn nhưng không ngờ lại là tiểu thư.

Đảo Tân Thanh Tử lại hỏi :

- Ngoài Phúc Điền Chiếu Phu ra, người có còn nhớ ai nữa không?

Sơn Bản Nhất Lang đáp ngay, không lưỡng lự :

- Dĩ nhiên tại hạ nhớ nhất là Đảo Tân tướng quân và tiểu thư.

Đảo Tân Thanh Tử lập lại câu Sơn Bản Nhất Lang nói :

- “Dĩ nhiên tại hạ nhớ nhất là Đảo Tân tướng quân và tiểu thư”.

Nàng bỗng nghiêm giọng, lớn tiếng, cay đắng hỏi :

- Các hạ vẫn còn nhớ đến phụ thân và ta à? Ta tưởng từ ngày các hạ tự ý bỏ đi không lời từ giã thì chẳng còn nhớ gì tới phụ thân ta và ta nữa chứ.

Sơn Bản Nhất Lang thở dài :

- Tiểu thư tha lỗi, và cũng xin tiểu thư giúp tôi xin tội giùm với lệnh tôn tướng quân. Việc tôi phải bỏ đi thật là bất đắc dĩ, nhưng tôi không còn đường nào lựa chọn. Sự ra đi của tôi dù sao cũng giải quyết được nhiều chuyện.

Đảo Tân Thanh Tử “hừ” một tiếng, hỏi :

- Xưa nay ta ghét nhất là sáo ngữ! Một nghìn câu sáo ngữ không bằng một lời chân thật thốt lên từ đáy lòng. Phụ thân ta đãi các hạ không bạc. Ta cũng không xử tệ với các hạ, cớ sao vô tình, đem lòng phản phúc như vậy? Còn bảo là ra đi là giải quyết được nhiều chuyện nữa chứ!

Sơn Bản Nhất Lang yên lặng một hồi mới chậm rãi lên tiếng :

- Tiểu thư bảo tôi phải làm sao? Lên tiếng để lệnh tôn tướng quân khó xử thêm à? Với cương vị của lệnh tôn thì hỏi sẽ bênh ai đây? Còn tôi có phản lệnh tôn tướng quân hay không, hãy chờ thời gian trả lời.

Đảo Tân Thanh Tử bỗng giận dữ lên tiếng :

- Tính độc đoán của các hạ xưa nay đâu vẫn vậy, không chút thay đổi. Chắc chắn các hạ vẫn cho là Phúc Điền Chiếu Phu tung tin, tố cáo các hạ mưu phản với phụ thân ta chứ gì? Các hạ vốn chẳng ưa gì y nên mọi việc đều đổ cho y cả. Nếu là nỗi oan ức thì tại sao lúc đó các hạ không sớm nói với ta? Từ trước tới nay ta vẫn tin các hạ là người ngay thẳng, và chẳng hay có điều gì ta từ chối không giúp các hạ chưa? Vốn ra phụ thân ta vẫn còn bán tín bán nghi. Nhưng chính vì các hạ bỏ đi mà thân phụ ta nổi giận sai ta và Phúc Điền Chiếu Phu đi tìm cho được, và “tiền trảm hậu tấu”!

Sơn Bản Nhất Lang chua xót, hỏi :

- Tại hạ chưa hề nói gì tới Phúc Điền Chiếu Phu cả. Nhưng tại hạ có điều thắc mắc: phải chăng tiểu thư và Phúc Điền Chiếu Phu nhất định phải giết tại hạ cho kỳ được mới chịu về?

Đảo Tân Thanh Tử lạnh lùng đáp :

- Nếu yêu sách của ta không được đáp ứng thì có lẽ chỉ có cách đó là hay nhất mà thôi. Tóm lại, chúng ta sẽ ra tay nếu ngươi không chịu theo chúng ta trở về gặp phụ thân.

Sơn Bản Nhất Lang cười, nói :- Tiểu thư muốn đem cái đầu tại hạ về cho Đảo Tân tướng quân thì dễ chứ không thể nào đem tại hạ về được đâu!

Đảo Tân Thanh Tử hất hàm, nói :

- Thật vậy hả?

Không trực tiếp trả lời, Sơn Bản Nhất Lang hỏi sang chuyện khác :

- Tại hạ có điều này muốn hỏi tiểu thư.

- Các hạ cứ hỏi.

Sơn Bản Nhất Lang ngừng vài giây mới lên tiếng :

- Làm sao tiểu thư biết tại hạ ở chốn này mà đến tìm?

Đảo Tân Thanh Tử cười rộ lên, nói :

- Các hạ chẳng vừa nói khi nãy là ái nữ của Đảo Tân Nghĩa Hoằng tướng quân hành động xuất quỷ nhập thần đó sao? Sao giờ còn hỏi?

Sơn Bản Nhất Lang “à” một tiếng, mỉm cười, đáp :

- Phải! Tại hạ thật là hỏi một câu chẳng đâu vào đâu cả. Giả sử tiểu thư có muốn lấy mạng tại hạ thật cũng dễ như trở bàn tay.

Đảo Tân Thanh Tử cười ngạo nghễ :

- Dễ như trở bàn tay? Ta không dám nghĩ thế. Nhưng ta chắc chắn một điều là một khi ta có ý định giết ai thì kẻ đó có muốn thoát khỏi tay ta thì không phải là chuyện dễ!

Rút trường kiếm ra múa vài đường rồi tra lại vào vỏ, Đảo Tân Thanh Tử nói thêm :

- Tất cả những chuyện của Sơn Điền gia trang này ta đều biết rõ như ban ngày. Ta có ghi lại và một trang lụa, các hạ từ từ đọc. Trên đó có cả tấm bản đồ nơi ta hẹn gặp các hạ. Hãy ghi nhớ lấy.

Không có tiếng đáp lại. Đảo Tân Thanh Tử rút trong mình ra thêm một cái ống tre thảy cho Sơn Bản Nhất Lang, nói :

- Tất cả những thông tin cần thiết có lợi cho các hạ đều nằm cả trong này. Ta cho các hạ đúng ba ngày để quyết định, sau đó tới gặp chúng ta tại quán cơm Dân Tử (Tamiko) cách Long Thành chừng ba dặm. Nếu lúc đó các hạ còn cứng đầu cứng cổ thì đừng trách! Và ta cũng cần nói rõ cho các hạ biết, Phúc Điền Chiếu Phu không phải là người hại các hạ như các hạ nghĩ đâu.

Dứt lời, Đảo Tân Thanh Tử phóng vụt một cái vào vườn lê mất dạng. Sơn Bản Nhất Lang đứng nhìn theo bóng nàng, ngắm vườn lê một hồi rồi mới chịu vào lại bên trong. Chàng lẩm bẩm :

- “Ba ngày nữa cũng là ngày Trang chủ đại ca cùng với Điền Trung Tấn tới họp với Thanh Thủy Đô tại phủ của Cao Kiều Quang”.

* * * * *

Sơn Điền Anh Minh lộ vẻ lo lắng ra mặt nói :

- Ta được tin Điền Trung Tấn vừa mới mời được hai trợ thủ tới giúp là Cát Điền Thiên Hương Tử (Yoshida Chikako) và Kiều Bản Dũng (Hashimoto Isamu) tới giúp. Chẳng hay hiền đệ có nghe danh hai người này chưa?

Sơn Bản Nhất Lang gật đầu, đáp :

- Kiều Bản Dũng là tên võ sĩ đạo giết mướn lừng danh Phù Tang. Lúc trước, đệ vẫn mong có dịp so kiếm với hắn một phen nhưng tiếc thay không có dịp. Từ trước tới giờ, một khi hắn truy sát ai thì người đó không cách nào sống sót nổi. Bản lãnh của hắn có thể nói là “có một không hai”. Đã có nhiều dũng sĩ của Đảo Tân tướng quân, chủ cũ của đệ gục dưới kiếm hắn. Còn Cát Điền Thiên Hương Tử cũng là một tên sát thủ lừng danh, võ nghệ, kiếm thuật cao siêu, nhưng biệt tài của hắn là dùng độc. Đây là hai tên cùng hung cực ác, bản lãnh siêu phàm. Đại ca nói với mọi người phải cẩn thận, đừng khinh xuất mà đụng độ với hai tên này.

Sơn Điền Anh Minh nghe nói lại càng thêm lo ngại, lắc đầu nói :
- Nay Điền Trung Tấn mướn hai tên này về thì dã tâm của y đã lộ liễu quá rồi. Hơn nữa đời nào y chịu bỏ qua trận thất bại vừa rồi. Muốn y sống hòa bình như quan phủ Cao Kiều Quang đã đề nghị ư? Ta không tin như vậy đâu. Còn hai hôm nữa thì đến ngày họp với quan phủ Cao Kiều Quang rồi.

Sơn Bản Nhất Lang nghiêm giọng, nói :

- Chức Quan Phủ của Cao Kiều Quang đại ca cũng biết là y chỉ mua để che mắt thiên hạ thôi. Ai lại không biết thực chất y là một lãnh chúa với tham vọng lớn vô cùng.

Sơn Điền Anh Minh gật đầu, nói :

- Hiền đệ nói rất đúng. Ta cũng sớm hiểu được chuyện này.

Sơn Bản Nhất Lang đề nghị :

- Chuyến đi này của đại ca lành ít dữ nhiều. Theo đệ nghĩ, hai hôm nữa, đại ca nên đem cả Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang mà bảo vệ cho đại ca. Hãy để Mộc Thôn Thanh ở lại giữ nhà hay hơn. Đệ có chuyện cần đi gặp người quen. Gặp xong người quen, đệ sẽ thẳng đường tới phủ Cao Kiều Quang để gặp đại ca cùng Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang, hai người.

Sơn Điền Anh Minh cau mày :

- Mộc Thôn Thanh là cánh tay mặt, cũng như khối óc kiêm cái lưỡi của ta. Nếu để y ở nhà là cả một thiệt thòi lớn, không khéo thua chúng từng lời ăn tiếng nói một.

Sơn Bản Nhất Lang phân tích :

- Theo đệ thì không sao đâu, đại ca bất tất phải lo. Mọi chuyện nếu cần phải tính toán thì đã tính đâu ra đấy cả rồi. Sự có mặt của đôi bên chỉ là làm cho danh chánh ngôn thuận đó thôi. Hơn nữa đại ca cũng cẩn thận, coi chừng trúng kế “diệu hổ ly sơn” của địch. Biết đâu trong khi họp, Điền Trung Tấn cho thủ hạ tới đánh lén âm thầm càn quét sơn trang thì sao? Nếu có Mộc Thôn Thanh trí dũng song toàn giữ nhà mới ổn được!

Sơn Điền Anh Minh như vừa tỉnh mộng hẳn trước lời cảnh giác của Sơn Bản Nhất Lang. Vị Trang chủ suy nghĩ một hồi rồi gật đầu tán thành :

- Hiền đệ bàn rất phải, nghĩ thật chu đáo. Ta sẽ đem hai người Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang đi theo và để Mộc Thôn Thanh ở lại gia trang mà tử thủ. Đệ cần đi đâu cứ đi, sau đó tới gặp ta và hai người kia tại phủ Cao Kiều Quang.

Bỗng nhiên Sơn Điền Anh Minh chợt để ý, trông thấy thanh đoản kiếm đeo trên người và thanh trường kiếm giắt sau lưng Sơn Bản Nhất Lang. Sơn Điền Anh Minh khẽ gật đầu, cười nói :

- Lâu lắm rồi ta mới thấy hiền đệ mang kiếm lại đó. Chắc là có việc không đơn giản chút nào chứ chẳng phải đùa. Nhưng ta biết đệ có thể tự lo liệu nên không dám hỏi, mà cũng chẳng hề thắc mắc.

Sơn Bản Nhất Lang cười chua chát, nói :

- Đệ thật sự chẳng bao giờ muốn phải dùng tới kiếm nữa. Đây là việc bất đắc dĩ thôi. Khi nào xong việc từ từ đệ sẽ giải thích với đại ca.

Sơn Điền Anh Minh đáp :

- Hiền đệ nói thì bất cứ lúc nào ta cũng nghe. Nếu cần phương tiện gì thì cứ cho ta hay thôi.

- Đệ chỉ cần một con tuấn mã chứ chẳng cần gì hơn.

- Điều đó quá dễ, hiền đệ cứ tự nhiên mà chọn ngựa thôi. Nếu cần cứ lấy thiên lý mã của ta mà cỡi.

- Cám ơn đại ca, đệ chỉ cần một con ngựa chạy khá một chút là được.

Nhưng Sơn Điền Anh Minh không nghe, cho gọi tên mã phu vào, bắt gã phải chuẩn bị chu đáo yên cương, đóng móng ngựa cho cẩn thận. Vị Trang chủ còn sai các gia nhân chuẩn bị cả hành trang lương thực, luôn cả tiền nong để chi dụng trên đường cho người nghĩa đệ của mình.

Sau khi mọi việc hoàn tất xong xuôi, Sơn Điền Anh Minh dẫn vợ con ra chào, tiễn Sơn Bản Nhất Lang lên đường. Thuận Tử khẽ dặn dò :

- Lão đệ ráng giữ mình, xong việc về ngay nhé.

Hải Đẩu thì nói :

- Sư phụ nhớ về lẹ để tiếp tục dạy con nhé.

Sơn Bản Nhất Lang đáp lễ mọi người rồi cúi chào bái biệt Sơn Điền Anh Minh lên đường. Sơn Điền Anh Minh khẽ gật đầu, chậm rãi, từ tốn nói:

- Ta biết đệ sẽ trở về bình an nên chẳng cần phải nói tiếng nào, dù chỉ là tiếng tạm biệt. Chúc hiền đệ “mã đáo thành công”! Dù sao thì cũng nhớ phải bảo trọng nhé!

- Đa tạ đại ca quan tâm! Đệ sẽ luôn ghi nhớ lời dạy bảo vàng ngọc kia. Đệ cũng có đôi lời cùng nghĩa huynh và nghĩa tẩu.

- Hiền đệ cứ nói!

Sơn Bản Nhất Lang dặn :

- Nghĩa huynh, nghĩa tẩu và Hải Đẩu luôn luôn để Đức Xuyên Thắng bên cạnh, đừng rời xa y nửa bước, mà cũng đừng để y đi đâu cả!

Dứt lời, Sơn Bản Nhất Lang phóng lên ngựa vọt thẳng lên đường. Cả ba người trong gia đình Sơn Điền Anh Minh đều nhìn theo bóng Sơn Bản Nhất Lang cho đến khi khuất hẳn.

Thuận Tử cất tiếng hỏi :

- Trượng phu, anh đoán thử nghĩa đệ đột ngột ra đi là vì lý do gì vậy?

Sơn Điền Anh Minh cười nhạt, đáp :

- Nghĩa đệ chắc hẳn có việc riêng tư nào cần giải quyết. Chúng ta cũng chẳng nên thắc mắc làm gì!

----------

[1] Đồ dạ hành: đồ đen mặc để đi đêm để dễ trà trộn, lẩn trốn.

[2] Nhẫn giả: Ninja.

[3] Hạ bút đề tự: đặt bút viết chữ.

Chương 8: Trang hiệp khách - Hồi 08

Sơn Bản Nhất Lang vào thị trấn gửi ngựa xong xuôi liền từ từ đi bộ tìm quán ăn Dân Tử theo bản đồ. Đây là kinh nghiệm giang hồ nhiều năm từng trải của chàng, vừa để dò xét địa thế chỗ hẹn mà tính đường tiến thủ, và cũng vừa để ngăn ngừa khỏi bị đánh lén. Khi còn cách quán ăn chừng vài trăm thước, chàng trông thấy một người đàn ông trang sức theo kiểu một võ sĩ đạo đứng chặn ngay giữa đường.

- Ngươi tới sớm nhỉ?

Sơn Bản Nhất Lang lạnh lùng gọi đích danh người đàn ông :

- Phúc Điền Chiếu Phu, ngươi mới là tới sớm. Ta tưởng người phải chờ đi cùng với Đảo Tân Thanh Tử tiểu thư chứ.

Người đàn ông, tức Phúc Điền Chiếu Phu cười nhạt :

- Tất cả những ân oán giữa ta và ngươi nên kết thúc ngay hôm nay tại chốn này. Đó là lý do ta không đợi tiểu thư đi chung để tiểu thư phải chứng kiến cái chết của ngươi.

Sơn Bản Nhất Lang vẫn bình tĩnh :

- Tại sao ngươi nhất định phải dồn ta vào đường cùng? Ta có bao giờ tranh đoạt gì với ngươi đâu! Ta chưa muốn thanh toán ngươi thì thôi, có lý nào ngươi lại giở giọng đòi thanh toán ta hả?

Phúc Điền Chiếu Phu gật đầu, nói :

- Ta biết như vậy. Nhưng ngươi cũng thừa hiểu, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Đã đến nước này ta không còn cách nào hơn.

Sơn Bản Nhất Lang cay đắng hỏi :

- Ngươi hại ta bấy nhiêu đó chưa đủ hay sao?

- Đây là điều bất đắc dĩ.

- Bất đắc dĩ?

Phúc Điền Chiếu Phu nói :

- Ta phải giết ngươi thì Đảo Tân Thanh Tử tiểu thư mới quên được hình ảnh của ngươi trong lòng nàng.

Sơn Bản Nhất Lang nghe nói bỗng cười rộ lên :

- Thì ra cũng chỉ vì ái tình! Ngươi lầm rồi! Nếu ngươi giết ta không chừng Đảo Tân Thanh Tử tiểu thư sẽ hận ngươi suốt đời đó! Ngươi có bản lãnh thì hãy đối xử tốt với nàng, thuyết phục nàng rằng cha nàng không có chọn sai người. Còn giở ba cái trò đê tiện “ngậm máu phun người”, lại còn đòi giết người diệt khẩu để thỏa mãn lòng ganh tị thì thật là hạng tiểu nhân bỉ ổi. Trước đây ta vẫn phục ngươi là bậc trượng phu, là võ sĩ đạo chính tông, ngoài bản lãnh phi phàm diệt trừ trộm cướp, đã từng xả thân vì Phù Tang, theo Đảo Tân tướng quân đánh Trung Quốc dẹp Cao Ly... Nhưng hành vi thủ đoạn của ngươi đã khiến ta thay đổi hoàn toàn những mỹ ý về ngươi. Ôi, ngươi vu oan cho ta không biết bao nhiêu là điều, nào là có ý về đầu lãnh chúa Thạch Xuyên (Ishikawa), nào là nhận hối lộ, bán tin tức của Phù Tang cho Cao Ly và Trung Quốc, để hy vọng Đảo Tân tướng quân ghép ta vào tội phản quốc.

Phúc Điền Chiếu Phu chưa kịp đáp lời, Sơn Bản Nhất Lang gằn từng tiếng, nói tiếp :

- Chỉ vì ta không muốn Đảo Tân tướng quân khó xử, và cũng không muốn gây khói lửa trong nội bộ cũng như dưới trướng của tướng quân cho nên ta mới bỏ đi chứ ngươi tưởng ta sợ ngươi à?

Phúc Điền Chiếu Phu cười sặc sụa, nói bằng giọng đầy kiêu ngạo :

- Ngươi nghĩ ngươi là ai mà lớn lối vậy hả? Giữa ta và ngươi, thử hỏi Đảo Tân tướng quân sẽ tin ai? Ngươi không sợ ta, vậy chứ ta sợ ngươi? Nếu sợ ngươi thì ta đâu có tới đây trước tiểu thư để thanh toán với ngươi.

Sơn Bản Nhất Lang vẫn không tức giận, điềm tĩnh nói :

- Đảo Tân tướng quân dù sao cũng không phải là người không biết phân biệt phải quấy. Cho dù tướng quân có đặc biệt ưu đãi ngươi nhưng cũng không mù quáng tin suông vào lời nói của ngươi. Vốn dĩ ta có thể yêu cầu tướng quân dùng máu để chứng tỏ lòng trong sạch. Chẳng qua ta nghĩ rằng hai hổ đánh nhau, ít nhất một phải tử thương, dù kết quả thế nào cũng không có lợi.

Suy tư vài giây, Sơn Bản Nhất Lang nói tiếp :

- Tóm lại, Đảo Tân tướng quân đã hứa gả ái nữ Thanh Tử tiểu thư cho ngươi. Ta tin tướng quân sẽ không nuốt lời, và ta cũng nghĩ Đảo Tân Thanh Tử tiểu thư sẽ không cãi mệnh thân phụ. Nhưng nếu ngươi đòi được cả linh hồn và thể xác của tiểu thư thì ngươi phải có bản lãnh mới được chứ dùng thủ đoạn thì không xong đâu. Ngươi đừng quên tiểu thư không phải hạng nữ lưu tầm thường, muốn nàng trọng thì khó chứ muốn nàng khinh thì quá dễ.

“Soẹt” một cái, Phúc Điền Chiếu Phu tuốt gươm ra khỏi vỏ, hai tay nắm chuôi cầm thật chặt, thủ thế, miệng thét :

- Đừng nhiều lời vô ích nữa Sơn Bản Nhất Lang. Ra tay thôi!

Sơn Bản Nhất Lang cười, hỏi :

- Người nhất định đòi hơn thua với ta à?

- Đúng thế!

Sơn Bản Nhất Lang đưa tay ra sau lưng rút trường kiếm cầm tay, nói :

- Vậy thì ta sẽ chiều ý ngươi.

Dứt lời, chàng cũng cầm ngang kiếm thủ thế. Phúc Điền Chiếu Phu để ý nhìn chằm chặp vào tay cầm kiếm của chàng. Hai bên gườm nhau tựa như hai con hổ đang rình nhau vì tranh giành con mồi.

Phúc Điền Chiếu Phu nhảy tới bổ một kiếm vào đầu Sơn Bản Nhất Lang, nhưng chàng đã sớm đề phòng nên chỉ cần khẽ vung kiếm lên là đã gạt được thế kiếm của Phúc Điền Chiếu Phu dễ dàng. Phúc Điền Chiếu Phu sau đó tấn công liên tiếp mười mấy chiêu, nhưng Sơn Bản Nhất Lang cũng gạt được như chẳng chút phí sức.

Đột nhiên, Sơn Bản Nhất Lang thét lên một tiếng, chém ngang một kiếm ở bên mặt chàng ngay cổ bên trái Phúc Điền Chiếu Phu khiến y hoảng hốt thu vội kiếm về, dùng hết sức bình sinh, hai tay nắm kiếm đưa lên đón lấy chiêu của Sơn Bản Nhất Lang. Nhưng ngờ đâu đó chỉ là một hư chiêu. Khi thấy Phúc Điền Chiếu Phu đưa kiếm lên đỡ, kiếm của Sơn Bản Nhất Lang xoay nhanh như chớp đảo một vòng tròn, không đầy một giây đã kề ngay cổ bên mặt của Phúc Điền Chiếu Phu.
Phúc Điền Chiếu Phu tưởng phen này chết chắc nhưng phát hiện ra sống kiếm của Sơn Bản Nhất Lang đang kề ngay cổ y chứ không phải lưỡi. Sơn Bản Nhất Lang cười, hỏi :

- Đủ chưa?

Phúc Điền Chiếu Phu biết Sơn Bản Nhất Lang chủ ý tha mạng cho y nên mới còn được sống sót. Nhưng tự ái võ sĩ đạo nổi lên, y thét lớn :

- Sơn Bản Nhất Lang! Ngươi mau giết ta thôi, chứ đừng làm nhục ta thế này nữa!

Sơn Bản Nhất Lang cười lớn :

- Giết ngươi? Chuyện đó có khó không hả? Nhưng ngươi đành bỏ Đảo Tân Thanh Tử tiểu thư mà chết ư?

Câu nói của Sơn Bản Nhất Lang không hiểu vô tình hay cố ý, nhưng đã đánh thức được Phúc Điền Chiếu Phu. Ban đầu, y cảm thấy tài nghệ thua sút Sơn Bản Nhất Lang quá xa, lại phải mang ơn tha mạng của kẻ mình ghét thì thà chết còn hơn. Nhưng sau câu nói của Sơn Bản Nhất Lang, y lại tưởng tượng nhìn thấy hình dung của Đảo Tân Thanh Tử xinh đẹp đang nhìn mình cười, nên ý định chết để khỏi mang ơn kẻ địch không còn mãnh liệt như lúc ban đầu nữa.

Sơn Bản Nhất Lang biết rõ những ý nghĩ của đối phương. Chàng dù thắng vẫn không kiêu ngạo, lại không muốn cho y khó xử nên thu kiếm lại, ôn tồn nói :

- Chuyện này chỉ có ta biết và ngươi biết, không còn người thứ ba nào. Ta chỉ mong ngươi để yên cho ta từ đây là đủ.

Vừa lúc đó, có giọng phụ nữ thét lớn :

- Phúc Điền Chiếu Phu! Ngươi có còn coi bản cô nương ta ra gì không hả? Tại sao lại tự tiện tới đây không chờ ta, mà cũng không nói trước cho ta là sao?

Tiếng nói vừa dứt, Đảo Tân Thanh Tử trong y phục võ sĩ đạo cải nam trang từ đâu tiến tới. Cả Sơn Bản Nhất Lang cùng Phúc Điền Chiếu Phu đều thi lễ ra mắt nàng. Hết nhìn người này tới người nọ, đột nhiên Đảo Tân Thanh Tử quát lên :

- Có phải hai người định ăn thua đủ, sống chết một phen với nhau đó phải không?

Phúc Điền Chiếu Phu im lặng không biết nói sao, Sơn Bản Nhất Lang bèn lên tiếng :

- Đúng vậy! Đáng lý hai người chúng tôi đang định so kiếm so tài thì không ngờ tiểu thư lại xuất hiện.

Đưa mắt lườm Phúc Điền Chiếu Phu, Đảo Tân Thanh Tử trách móc :

- Ta đã dặn ngươi thế nào hả? Tại sao dám cãi lại mệnh cha ta hả? Và tại sao hành động một cách hồ đồ độc đoán như thế? Phải chăng bây giờ quyền hành ngươi còn trên cả cha ta rồi chắc.

Phúc Điền Chiếu Phu sợ đến toát mồ hôi, nói :

- Phúc Điền Chiếu Phu này thật có gan trời cũng không dám.

Quay qua Sơn Bản Nhất Lang, Đảo Tân Thanh Tử hỏi :

- Ta biết các hạ thế nào cũng đến. Quả ta không nhìn lầm người. Vậy các hạ đã quyết định chưa? Chừng nào theo chúng ta về gặp cha ta?
Sơn Bản Nhất Lang lắc đầu :

- Điều này thì Sơn Bản Nhất Lang tôi không thể nào chiều theo tôn ý được. Tiểu thư xin tha lỗi cho.

Đảo Tân Thanh Tử nói :

- Ta bảo đảm với các hạ là thân phụ ta sẽ để các hạ biện bạch mọi chuyện chứ không đem các hạ ra xử vội xử vàng đâu.

Sơn Bản Nhất Lang cười :

- Đa tạ hảo ý của tiểu thư cũng như thịnh tình của lệnh tôn tướng quân. Nhưng chuyện đã qua rồi thì cứ để yên như thế thôi.

- Các hạ cần thêm thời gian để suy nghĩ?

- Không cần. Ý tôi đã quyết, xin tiểu thư thông cảm.

Đảo Tân Thanh Tử bỗng giận dữ quát lớn :

- Sơn Bản Nhất Lang, ta đã quá nhân nhượng, quá tử tế với các hạ rồi! Các hạ vẫn còn bướng bỉnh là sao? Không lẽ dưới mắt các hạ, Đảo Tân Thanh Tử này không ra cái gì hết phải không? Và rượu kính không uống, đòi uống rượu phát chắc? [1]

- Tại hạ không dám.

Sơn Bản Nhất Lang chợt thở dài, nói :

- Hiện tại Sơn Bản Nhất Lang còn ít chuyện quan trọng cần phải làm xong. Tiểu thư đợi xong việc, tôi sẽ gặp tiểu thư nói chuyện sau. Hy vọng tiểu thư thông cảm.

Đảo Tân Thanh Tử trố mắt nhìn Sơn Bản Nhất Lang, nói :

- Các hạ định mặc cả với ta đó à?

- Sơn Bản Nhất Lang không hề có ý đó.

- Vậy thì sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì các hạ chịu theo ta về?

Sơn Bản Nhất Lang lắc đầu :

- Tại hạ chỉ nói là xong chuyện sẽ tìm gặp tiểu thư nói chuyện tiếp chứ không hề nói là chịu về theo tiểu thư.

- Các hạ nói cần ít thời gian, vậy ít thời gian của các hạ là nhắm bao lâu?

- Có thể là một vài tuần, một vài tháng, thậm chí có thể là một vài năm.

Đảo Tân Thanh Tử lại một phen nổi giận, nói :

- Bộ các hạ định bỡn cợt với ta à? Ta làm gì có nhiều thì giờ để chờ các hạ làm xong chuyện.

Sơn Bản Nhất Lang nghiêm giọng :

- Như đã nói qua với tiểu thư rằng, nếu tiểu thư muốn đem đầu tại hạ về nộp cho tướng quân thì dễ hơn là đem thân tại hạ về đó ra mắt.

Đảo Tân Thanh Tử bỗng cười rộ lên, nói :

- Sơn Bản Nhất Lang trước sao sau vậy. Có khí phách lắm. Thôi được, ta gia hạn cho các hạ thêm một tháng để hoàn thành công chuyện. Đúng một tháng sau ta tới đây gặp các hạ. Nhớ cho!

Dứt lời, quay qua Phúc Điền Chiếu Phu, Đảo Tân Thanh Tử ngoắc tay :

- Chúng ta đi thôi!

- Vâng, tiểu thư.

Thoáng một cái, Đảo Tân Thanh Tử cùng Phúc Điền Chiếu Phu đã biến đi một cách mau lẹ. Sơn Bản Nhất Lang cũng nhẹ bước tìm đến chỗ gửi ngựa, trả tiền xong xuôi rồi lên ngựa xuất hành...

------------

[1] Đối xử tốt không chịu, muốn đối xử xấu.

Chương 9: Trang hiệp khách - Hồi 09

Sơn Bản Nhất Lang dừng lại nghỉ chân tại một quán trà dọc đường trước khi đến nơi hẹn. Chàng gọi một ly thanh trà [1] giải khát, ngồi nhâm nhi, nghỉ ngơi. Chàng chợt để ý thấy nhiều cặp mắt đang đổ dồn về mình. Sơn Bản Nhất Lang đề cao cảnh giác nhưng vẫn thản nhiên, vờ như không để ý tới. Chàng để ý phía một góc, có một người râu ria xồm xoàm, ăn mặc theo lối võ sĩ đạo, tướng mạo dữ dằn, nhưng không thiếu phần oai phong lẫm liệt. Cũng như tình trạng của chàng, người kia bị bao nhiêu cặp mắt chú ý. Y liếc nhìn Sơn Bản Nhất Lang, mỉm cười khẽ gật đầu chào xã giao. Chàng cũng theo phép lịch sự, cúi đầu chào lại.

Một tên trong đám người ngồi cạnh đó đưa mắt ra hiệu, tức thì gần một chục mạng đứng dậy, cùng nhau tiến về phía người võ sĩ đạo đang ngồi một mình trong góc. Trước thái độ hùng hổ của đám người, y chẳng tỏ vẻ sợ sệt chút nào, buông tiếng :

- Các người định thu tiền mãi lộ chăng?

- Phải! Ngươi khôn hồn thì bỏ hết tiền bạc lại thì mới mong được toàn tánh mạng rời khỏi nơi đây.

- Còn như ta không bỏ tiền lại?

- Thì bỏ cái mạng ngươi lại.

- Tiền bạc trong hầu bao ta đây. Nếu các ngươi có đủ bản lãnh thì cứ việc lấy.

Hai tên trong bọn rút gươm xông lên. Chỉ nghe “keng keng” hai tiếng, rồi kế tiếp là hai tiếng “á”. Người võ sĩ đạo râu xồm vẫn ngồi yên thản nhiên như chẳng có chuyện gì xảy ra, trong khi hai người vừa bước tới ngã xuống đất như hai cây chuối bị chặt ngọt.

Sơn Bản Nhất Lang gật đầu, nghĩ thầm: “Kiếm pháp của tên này quả đã đến mức xuất quỷ nhập thần. Trong vòng không đầy tích tắc, trong tư thế ngồi mà y vừa gạt hai chiêu kiếm, lại xuất thêm hai chiêu nhanh như chớp kết liễu mạng sống hai địch nhân. Với bản lãnh như thế, thật trên đời này phỏng có được bao nhiêu người!”

Lúc đó, võ sĩ đạo râu xồm vừa cười ngạo nghễ, vừa nhìn đám người, lên tiếng trêu ngươi, thách thức :

- Ta vẫn đợi ở đây. Các ngươi còn tuyệt chiêu nào cứ việc tung hết ra.

Đám người nhìn nhau kinh hãi mà chưa ai dám bước lên. Sơn Bản Nhất Lang thò tay trong hầu bao lấy ra ít tiền quăng lên mặt bàn gần đó, nói:

- Nếu các ngươi cần tiền thì ta có chút đỉnh tặng làm lệ phí. Các người mau rời khỏi nơi đây ngay thôi. Đừng đem tánh mạng ra mà thử thời vận với tử thần làm gì.

Đám người ai nấy đều há hốc, chưa biết phải xử sự thế nào. Sơn Bản Nhất Lang bèn rút kiếm hất một cái, mấy thoi bạc dẹp theo lưỡi kiếm bay tới nằm gọn trong tay một tên trong bọn. Võ sĩ râu xồm trông thấy gật đầu, buột miệng thốt :

- Hảo chiêu!

Đám người không ai bảo ai, liền ba chân bốn cẳng chạy “vắt giò lên cổ” không dám quay đầu lại nữa, không đầy một phút đã mất dạng. Võ sĩ đạo râu xồm cười ha hả, nói :

- Với bản lãnh thần sầu như thế, ngoài Sơn Bản Nhất Lang (Yamamoto Ichiro) ra, trên đời còn có ai nữa đây?

Sơn Bản Nhất Lang tra kiếm vào vỏ, đáp :

- Ít nhất cũng còn Kiều Bản Dũng (Hashimoto Isamu) nữa chứ! Thật là danh bất hư truyền, trăm nghe không bằng một thấy! Còn lợi hại hơn cả tiếng đồn.

Võ sĩ râu xồm, tức Kiều Bản Dũng, lớn tiếng dõng dạc :

- Mời Sơn Bản Nhất Lang qua đây cùng uống với ta vài chén rượu Saké.

Sơn Bản Nhất Lang chẳng chút khách khí, vui vẻ đáp ngay :

- Xin tuân mệnh! Được đối ẩm với Kiều Bản Dũng quả là một dịp hiếm có trên đời, không thể bỏ qua được.

Dứt lời, chàng đứng dậy, bước qua bàn Kiều Bản Dũng ngồi đối diện với y. Kiều Bản Dũng gọi một chai Saké, đồng thời lấy ra vài thỏi vàng trao cho chủ quán, nói :

- Nhờ ông dẹp và chôn hộ xác hai tên thảo khấu đó giùm.

- Vâng, tráng sĩ.

Rượu Saké được hâm nóng, mang ra để trước mặt hai người. Người hầu rượu là một nàng thiếu nữ tuổi chừng 18. Nàng cẩn thận rót ra hai ly, cung kính đặt trước mặt hai vị khách. Kiều Bản Dũng dúi cho nàng một thỏi vàng, nói :

- Vậy là đủ rồi. Nàng có thể lui vào trong để hai người chúng ta nói chuyện riêng với nhau.

Thiếu nữ nhận vàng, tạ ơn, từ từ cung kính lui vào trong. Kiều Bản Dũng và Sơn Bản Nhất Lang cùng nhau nâng ly. Kiều Bản Dũng sau đó mở đầu câu chuyện :

- Ta được nghe mọi chuyện về Sơn Bản huynh. Thật tình, ta tin tưởng huynh bị oan ức, vì ta không tin một người chung thủy như Sơn Bản Nhất Lang lại có bụng nọ bụng kia như thế được. Sự ra đi của huynh cũng đủ cho ta thấy rõ con người của huynh thế nào. Phúc Điền Chiếu Phu mới thực sự là kẻ quấy, chỉ vì sắc, vì tình ái mà hãm hại người hiền. Nhưng cho dù hắn có chiếm được thể xác của Đảo Tân tiểu thư đi chăng nữa cũng chẳng bao giờ chiếm được trái tim cũng như linh hồn của nàng. Kể ra thì không ai muốn đứng vào tình thế của Đảo Tân tướng quân cả. Về lý thì phải gả con gái cho Phúc Điền Chiếu Phu, kẻ thân cận theo mình từ lúc ban đầu, nhưng nói về tình thì phải gả cho Sơn Bản Nhất Lang, người đã chiếm được trọn trái tim ái nữ của mình. Đúng là hoàn cảnh trớ trêu! Nhưng do đó mà ta thấy được, hiểu được con người của huynh cao cả, sẵn sàng hy sinh tất cả cho mọi người. Kiều Bản Dùng này thật lấy làm hổ thẹn không được một phần như huynh.

Sơn Bản Nhất Lang trầm giọng :

- Đa tạ Kiều Bản huynh đã xem trọng ta. Ta không có vĩ đại như những lời khen tặng của huynh vừa dành cho ta đâu. Nhưng cho dù chuyện có tới đâu đi chăng nữa ta cũng chẳng cần.

Kiều Bản Dũng lại hỏi :

- Khảng khái lắm! Ta yêu cầu huynh cứ nói thật điều này. Sơn Bản huynh nghe đồn thế nào về ta?

Chẳng chút giấu diếm, Sơn Bản Nhất Lang nói ngay :
- Kiều Bản Dũng là một sát thủ có máu lạnh, có bản lãnh phi phàm, chỉ cần chung đủ tiền là dám giết bất cứ người nào, cho dù là thân phụ, thân mẫu, sư phụ hay vợ con cũng không ngoại lệ.

Kiều Bản Dũng nghe xong chẳng chút giận dữ, trái lại còn thích thú cười vang lên, giọng đầy vẻ kiêu hãnh :

- Phải! Nếu muốn làm sát thủ thì phải như thế. Một khi kiếm đã rút khỏi vỏ thì không kể gì đến tình cả. Có như thế mới làm sát thủ được.

Sơn Bản Nhất Lang nói :

- Chưa có ai sống sót dưới kiếm của Kiều Bản Dũng. Ngay cả hai võ sĩ đạo lừng danh Tiên Điền (Maeda) và Trung Đảo (Nakashima) của Đảo Tân Nghĩa Hoằng tướng quân.

- Mà cũng chưa có ai sống sót dưới kiếm của Sơn Bản Nhất Lang khi đã định giết chết người nào.

Nhấm thêm một hớp Saké, Kiều Bản Dũng nói :

- Ta lấy làm tiếc phải hạ thủ giết hai vị anh hùng này. Nhưng đời là thế thôi. Họ có việc của họ phải làm, ta có việc của ta phải làm. Họ phò chủ họ, ta phò chủ ta...

Đặt ly rượu xuống bàn cái “cộp” một tiếng, Kiều Bản Dũng nói tiếp :

- Cho dù chỉ là chủ trong lúc đó thôi!

Rót thêm rượu cho Sơn Bản Nhất Lang cũng như cho chính mình, Kiều Bản Dũng giọng như say sưa :

- Thật tình ta rất ngưỡng mộ Đảo Tân Nghĩa Hoằng tướng quân. Đây là một người chính nhân quân tử, một nhà ái quốc đúng nghĩa chứ không phải một lãnh chúa. Ông ta một dạ theo phò Thiên Hoàng chứ không có tham vọng làm lãnh chúa. Giả sử không vướng vào nghiệp sát thủ thì chắc ta theo phò ông ta rồi.

Sơn Bản Nhất Lang ôn tồn, nói :

- Bây giờ Kiều Bản huynh theo phò Đảo Tân Nghĩa Hoằng tướng quân cũng chưa muộn mà. Tại sao không nghĩ tới việc đó?

Kiều Bản Dũng lắc đầu :

- Quá muộn rồi! Ta đã vướng vào thế “một đi không trở lại”! Ta đã quen thói tự do, không muốn nghe lệnh ai cả, chỉ thích làm theo ý mình.

Nhìn thẳng vào mặt Sơn Bản Nhất Lang, Kiều Bản Dũng nghiêm giọng :

- Điều đáng tiếc nhất của ta chẳng hay huynh có hiểu là gì không?

- Là gì?

Kiều Bản Dũng cười khanh khách, nói :

- Sơn Bản huynh thừa hiểu mà không chịu nói ra đó thôi, ta thừa biết. Điều đáng tiếc nhất của ta là chưa có dịp so tài với Sơn Bản Nhất Lang!Đến lượt Sơn Bản Nhất Lang phá lên cười. Chàng cũng nhìn thẳng vào mặt Kiều Bản Dũng nói :

- Chính ta cũng lấy làm tiếc là chưa có dịp so kiếm với Kiều Bản Dũng!

Cả hai người sau đó không hẹn mà cùng nhau cười lên một tràng thật sảng khoái. Kiều Bản Dũng nói :

- Cuộc đụng độ giữa chúng ta không thể tránh được rồi, tuy không được như chúng ta mong muốn. Ta phục vụ dưới cờ của Điền Trung Tấn, còn huynh phục vụ dưới cờ Sơn Điền Anh Minh. Cuộc dàn xếp cho việc đình chiến giữa hai nhà của Cao Kiều Quang chẳng qua chỉ là trò hề mà thôi chứ không có đi đến đâu cả. Sớm muộn gì rồi cũng phải dùng tới gươm đao để giải quyết vấn đề thôi.

Sơn Bản Nhất Lang vẫn im lặng, Kiều Bản Dũng lại nói tiếp :

- Thật đáng tiếc, chúng ta rồi đây không còn dịp ngồi đối ẩm với nhau thế này nữa.

Sơn Bản Nhất Lang hớp một ngụm Saké, nói :

- Nếu có phải chết dưới kiếm của Kiều Bản Dũng thì đó cũng là một điều vinh dự.

Kiều Bản Dũng gật đầu :

- Nếu phải chết dưới kiếm Sơn Bản Nhất Lang thì Kiều Bản Dũng này cũng không có điều gì phải ân hận. Hãy nói cho ta biết, trường hợp chẳng may Sơn Bản huynh chết dưới kiếm ta, nếu có điều gì cần thực hiện cứ cho biết, ta sẽ vì huynh mà ra sức.

Sơn Bản Nhất Lang cúi đầu bái tạ :

- Đa tạ Kiều Bản huynh. Điều ta mong muốn duy nhất là nếu ta chẳng may chết dưới kiếm của huynh thì mong huynh hãy tha mạng ba người là nghĩa huynh Sơn Điền Anh Minh, nghĩa tẩu Thuận Tử và Hải Đẩu, đồ đệ của ta.

Kiều Bản Dũng trầm ngâm giây lâu, đáp :

- Điều này thì không được. Vì cả ba tên huynh vừa đề cập đều nằm trong danh sách phải giết của ta khi nhận hợp đồng. Huynh hãy chọn điều khác thì hơn.

Sơn Bản Nhất Lang lắc đầu :

- Nếu huynh không làm được ta cũng hiểu và thông cảm. Nhưng ngoài điều này ra ta chẳng còn nguyện vọng nào khác. Còn huynh thì sao, hãy nói cho ta biết nguyện vọng nào chưa hoàn thành. Nếu huynh chẳng may chết dưới kiếm ta thì ta cũng sẽ vì huynh mà ra sức. Miễn là điều đó đừng liên quan tới việc giết người hay chuyện phi luân thì ta thề sẽ làm cho bằng được.

Kiều Bản Dũng cười lớn, nói :

- Thật không hổ danh là Sơn Bản Nhất Lang! Nhưng nếu huynh không có điều gì cần nhờ đến ta thì không lẽ ta lại phải nhờ đến huynh sao?

- Kiều Bản Dũng thật đúng là Kiều Bản Dũng!

Kiều Bản Dũng gọi thêm một chai Saké, nói :

- Ngày mai có lẽ là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau trước trận quyết tử. Ta sẽ phò Điền Trung Tấn tới phủ Cao Kiều Quang ký hòa ước. Còn huynh chắc sẽ phò Sơn Điền Anh Minh tới đó. Vẫn biết đó là hòa ước đình chiến, nhưng sau đó, trận chiến đôi bên mới thật sự là bắt đầu thôi.

Sơn Bản Nhất Lang thắc mắc hỏi :

- Chẳng hay Điền Trung Tấn đã quyết định phải loại trừ Sơn Điền Anh Minh sau khi ký hòa ước?

Kiều Bản Dũng đáp :

- Làm sao ta có thể trả lời câu này với huynh được? Như vậy là phản bội người chủ bỏ tiền mướn mình còn gì! Nhưng ta chỉ phỏng đoán như vậy thôi, là hòa ước này không tồn tại lâu đâu! Hai nhà Điền Trung và Sơn Điền dường như là không thể đội trời chung được rồi.

Hai người ngồi nói chuyện một hồi lâu, luận về kiếm cũng như văn võ, cầm, kỳ, thi, họa... Đôi bên trò chuyện rất tương đắc, tâm đầu ý hợp, tựa như một đôi bạn tri kỷ... Hai người đã cùng nhau đối ẩm, uống trên mười mấy chai Saké mà vẫn không thấy say hay thấy chán...

Sau cùng, Kiều Bản Dũng thởi dài, lên tiếng :

- Thôi! Buổi tiệc nào rồi thì cũng phải đến lúc tàn! Ta chỉ tiếc là chúng ta gặp nhau trên bước đường giang hồ trong hoàn cảnh trớ trêu phải đối nghịch với nhau. Giá bình thường mà biết nhau thì chúng ta đã trở thành bạn tri kỷ rồi. Tiếc thay! Tiếc thay! Nhưng đã được cùng tri âm gặp gỡ thế này dù chỉ một lần cũng quá đủ rồi, cũng còn hơn tiếp xúc với đám phàm phu tục tử suốt trăm năm!

Hai người sau đó cùng nhau nâng ly một lần cuối. Sơn Bản Nhất Lang nói bằng một giọng thật tình :

- Huynh đã nói hết tất cả những gì trong lòng huynh cũng như trong ruột gan ta rồi. Ta có lập lại cũng bằng thừa. Chuyện ngày mai ra sao sẽ tính sau. Cứ để cho số mạng đưa chúng ta về đâu thì đưa...

-----------

[1] Thanh trà: trà xanh (Green tea).

Chương 10: Trang hiệp khách - Hồi 10

Sơn Điền Anh Minh, Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang cùng mười mấy võ sĩ đạo vừa tới phủ Cao Kiều Quang thì thấy Sơn Bản Nhất Lang đã chờ sẵn từ lúc nào. Sơn Điền Anh Minh mừng rỡ, nói :

- May quá, đệ đã tới! Sao, mọi chuyện giải quyết xong xuôi chưa đệ?

Sơn Bản Nhất Lang vui vẻ đáp :

- Cũng tạm xong. Khi vừa xong việc, đệ tới liền nơi này gặp đại ca như đã hứa. Bởi con thiên lý mã của đại ca phi lẹ quá thành thử đệ tới trước đại ca, ha ha ha!

Sơn Điền Anh Minh cũng phá lên cười một tràng vui nhộn. Vừa lúc đó, cổng phủ Cao Kiều Quang mở ra, một người võ sĩ đạo bước ra cúi chào mọi người, lễ phép nói :

- Phải chăng đây là Sơn Điền trang chủ cùng các vị anh hùng? Xin mời vào đại sảnh cho chúng tôi được tiếp đón quý khách.

Sơn Điền Anh Minh đáp lễ, nói :

- Tôi đây chính là Sơn Điền Anh Minh cùng Đức Xuyên Thắng, Lâm Cát Lang, Sơn Bản Nhất Lang và các huynh đệ của tệ trang đến đây bái kiến Cao Kiều tiên sinh. Xin huynh đài chỉ lối hộ, xin đa tạ.

Người võ sĩ đạo phủ Cao Kiều dắt mọi người vào bên trong đại sảnh. Tại đó, Điền Trung Tấn cùng Kim Tử Tân và Kiều Bản Dũng cùng mấy mươi võ sĩ đạo đã có mặt từ bao giờ. Hai bên mặt ai nấy hầm hầm như chỉ chực rút kiếm ra tay ăn thua đủ với nhau ngay. Vừa lúc đó, gia nhân vào báo :

- Có sứ giả Tây Thôn Hòa Hy đại diện Thanh Thủy tiên sinh tới!

Gia nhân vừa dứt lời, một người quen thuộc cũng vừa vào tới nơi, cúi đầu thi lễ cùng mọi người. Ai nấy đều nhận ra là Tây Thôn Hòa Hy (Nishimura Kazuki), một cánh tay của Thanh Thủy Đô (Shimizu Kyou).

Thi lễ xong, Tây Thôn Hòa Hy nhắm về phía mọi người lên tiếng :

- Thật không may phải báo tin cùng chư vị là chủ nhân Thanh Thủy Đô tiên sinh của chúng tôi chẳng may hôm qua bị gian tế thích khách lẻn vào gia trang ám hại thành thử không thể nào tham dự được buổi họp hôm nay được, thành thật chịu tội cùng chư vị. Tôi thừa lệnh ấu chủ An (Yasu) đến đại diện thay thế Thanh Thủy tiên sinh.

Cả hai phe Điền Trung Tấn lẫn Sơn Điền Anh Minh không ai bảo ai cùng đứng dậy, lớn tiếng hỏi :

- Hả? Sao? Với bản lãnh của Thanh Thủy Đô tiên sinh cùng với các hạ cùng bao nhiêu võ sĩ đạo lừng danh bên cạnh mà để thích khách vào hạ sát mất chủ nhân các hạ ư? Thật chuyện không thể nào tin được!

Tây Thôn Hòa Hy buồn bã, nói :

- “Thiên ngoại hữu thiên, nhân thượng hữu nhân” [1]. Mình có hay đến đâu cũng có kẻ hơn mình! Cho dù chư vị có tin hay không thì đây vẫn là sự thật. Hơn nữa kẻ núp trong bóng tối bao giờ cũng có lợi thế, thật khó mà ngăn ngừa nổi. Chuyện không may xảy đến không ai lường trước được. Thanh Thủy gia trang hiện giờ đang có đại tang!

Tây Thôn Hòa Hy vừa dứt lời chợt có tiếng người nói tiếp theo :

- Thật là một chuyện trùng hợp lạ lùng!

Mọi người quay qua nhìn, thì ra đó là Cốc Khẩu Quang Hy (Taniguchi Kouki), một cộng sự viên đắc lực của quan phủ Cao Kiều Quang. Mọi người ai nấy trố mắt nhìn không hiểu câu nói có ngụ ý gì.

Sơn Điền Anh Minh lên tiếng hỏi :

- Các hạ bảo chuyện trùng hợp lạ lùng là chuyện gì?

Cốc Khẩu Quang Hy trầm giọng :

- Cũng đêm hôm qua, có kẻ gian tế đột nhập tệ phủ hành thích đại quan Cao Kiều Quang tiên sinh. Chính tệ phủ đang có đại tang nhưng chưa làm lễ phát tang được là vì buổi họp hôm nay với các chư vị anh hùng. Nay tất cả đã có mặt đông đủ rồi thì tại hạ lấy làm tiếc đành phải báo hung tin như vậy.

Mọi người ai nấy đều nhao nhao lên. Sơn Điền Anh Minh nóng lòng, lên tiếng hỏi :

- Xin chia buồn cùng cả hai nhà Thanh Thủy cũng như Cao Kiều. Một làn sóng nổi lên, chưa kịp lặn thì lại thêm một làn sóng khác. Thật toàn là những hung tin đáng sợ, những chuyện thật quái dị, gần như hoang đường. Mà thử hỏi, ai có khả năng làm được những chuyện này hả?

Cốc Khẩu Quang Hy đáp :

- Hành tung cũng như bản lãnh và thủ đoạn của hung thủ thật không thể nào đoán được chứ đừng nói là biết! Tại hạ đang ở bên ngoài thì nghe tiếng Cao Kiều tiên sinh cầu cứu liền tuốt gươm chạy liền vào bên trong, nhưng đã quá muộn, chỉ thấy một bóng người mặc đồ dạ hành màu đen, trang phục như một Nhẫn Giả thoáng qua rồi mất dạng. Có thể nói khinh công kẻ nào đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa, chưa từng thấy qua! Tại hạ tới xem xét thì Cao Kiều tiên sinh đã tắt thở, nơi yếu hầu có một vết kiếm đâm không sâu lắm, nhưng vừa đủ để kết liễu mạng sống con người. Kiếm pháp của hung thủ thật là có một không hai trên đời, chiêu thức vừa tinh vi vừa hiểm độc!

Tây Thôn Hòa Hy nghe nói bèn tiếp lời :

- Nghe Cốc Khẩu tiên sinh nói, tôi như được mở mắt ra rất nhiều. Cái chết của Thanh Thủy tiên sinh cũng thế, cũng bị một mũi kiếm đâm ngay yết hầu không sâu lắm. Theo tôi, không chừng hung thủ của cả hai vụ chỉ là một người.

Mọi người nghe nói ai nấy đều vò đầu vò trán, nhận thấy lời của Tây Thôn Hòa Hy nói không sai chút nào. Giây lâu, Điền Trung Tấn mới lên tiếng :

- Như vậy thì buổi họp hôm nay coi như không có kết quả gì chắc? Và chắc là khỏi cần ai ký hòa ước nữa phải không?

Cốc Khẩu Quang Hy thở dài :

- Chuyện đã đến nước này tại hạ còn biết nói sao? Không có lão nhân gia ở đây, tại hạ còn biết quyết định thế nào? Hơn nữa, tại hạ có uy gì mà dám đề nghị với chư vị phải thế này thế nọ!

Đức Xuyên Thắng nghe nói không chịu được, nói như gầm lên :
- Thật là một trò hề, một vở tuồng có khác! Ngăn cản chúng ta cho đã rồi đưa ra một lý do biện bạch không đâu vào đâu cả. Hết Thanh Thủy Đô tới Cao Kiều Quang chết! Sao mà toàn chuyện quái dị không vậy hả?

Sơn Điền Anh Minh phải ngăn cản, không cho Đức Xuyên Thắng thốt thêm lời nào. Điền Trung Tấn phá lên cười rộ, nói :

- Chuyện đã là như vậy, tại hạ chỉ còn biết chia buồn cho hai nhà Cao Quang và Thanh Thủy mà thôi chứ biết làm gì hơn. Rồi chuyện đâu sẽ còn đó mà.

Nghe câu “rồi chuyện đâu sẽ còn đó”, phe Sơn Điền Anh Minh phải rùng mình gai ốc biết ngay ý định chẳng bao hàm chút thiện ý kia của Điền Trung Tấn. Đức Xuyên Thắng lườm Điền Trung Tấn, nói như hét lên :

- Lão tặc Điền Trung Tấn! Lão đừng ngông cuồng tự đại như thế! Mặc kệ phe lão có mạnh tới đâu, có trời giúp sức đi chăng nữa, chúng ta cũng đâu phải vì thế mà hèn nhát bỏ chạy. Chuyến vừa rồi nếu không có hai phe kia can thiệp thì chúng ta đã làm cỏ phe lão rồi, ở đó mà huênh hoang thấy ghét!

Lâm Cát Lang cũng xen lời :

- Lão cũng chẳng cần phải giả nhân giả nghĩa nữa làm gì. Kẻ anh hùng có gan làm thì có gan nhận, chứ đừng ném đá giấu tay như những phường thích khách nặc danh hèn hạ. Phải chăng cái chết của hai người này đều do bàn tay lông lá của lão nhúng vào!

Sơn Điền Anh Minh lại phải can Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang không cho hai người nổi giận. Trong khi đó, Điền Trung Tấn chỉ phì cười, nói :

- Hai vị tráng sĩ Đức Xuyên và Lâm Cát quả đã quá coi trọng Điền Trung Tấn này rồi.

Với giọng đầy vẻ đắc ý, Điền Trung Tấn nói tiếp :

- Chúng ta đều là những kẻ có địa vị, có tên tuổi trên giang hồ. Mọi chuyện có thể giải quyết được với nhau một cách hợp tình hợp lý mà. Cớ sao Đức Xuyên tráng sĩ cùng Lâm Cát tráng sĩ phải nặng lời như vậy? Dĩ nhiên rồi, Điền Trung Tấn này là người thế nào ai cũng đã biết. Đã có gan làm dĩ nhiên sẽ có gan chịu, cũng như hành động bao giờ cũng đi kèm với lời nói.

Đức Xuyên Thắng gườm, hỏi :

- Như vậy là lão đã thừa nhận đã sát hại hai người kia phải không?

Điền Trung Tấn cười gằn, giọng như thách thức :

- Ta chưa hề nói như vậy bao giờ! Mà giả sử cứ cho là ta làm đi, thử hỏi đã sao nào?

Chưa ai kịp có ý kiến gì hay phản ứng thế nào, Điền Trung Tấn chỉ vào Kiều Bản Dũng nói :

- Quên giới thiệu với chư vị, đây là Kiều Bản Dũng, người anh em mới kết nghĩa với ta cũng có chút tiếng tăm trên giang hồ. Mong chư vị cũng vì Điền Trung Tấn này mà nể mặt cho đôi chút nhé!

Kiều Bản Dũng đứng dậy cúi đầu chào mọi người rồi lui về đứng đàng sau Điền Trung Tấn. Ai cũng hiểu lời nói của Điền Trung Tấn là để thị oai, có ý đem Kiều Bản Dũng ra để hăm dọa mọi người. Câu “anh em mới kết nghĩa” chẳng qua là nhắc cho mọi người biết họ Kiều Bản thuộc về phe mình, sẽ sẵn sàng ra sức cho y bất cứ lúc nào.

Đức Xuyên Thắng chợt buông tiếng hỏi :

- Nghe nói lão mới chiêu mộ thêm được cả tên Cát Điền Thiên Hương Tử (Yoshida Chikako) nữa mà. Vậy hắn đâu sao không thấy đến?

Điền Trung Tấn gật đầu, đáp :- Phải, đó cũng là một người anh em mới kết nghĩa với ta, sở dĩ không đến là vì bận chuyện. Hơn nữa, một mình Kiều Bản Dũng đi với ta cũng quá đủ rồi, cần chi mang theo Cát Điền Thiên Hương Tử.

Đức Xuyên Thắng bĩu môi, giọng khinh khi :

- Ngươi tưởng đem Kiều Bản Dũng và Cát Điền Thiên Hương Tử là dọa được chúng ta hả? Chỉ là nằm mơ thôi.

Điền Trung Tấn cười nhạt, nói :

- Ta cũng hiểu là dê non chẳng bao giờ biết sợ cọp. Nhưng không sao, trước sau gì thì Đức Xuyên Thắng ngươi sẽ được thử qua tài nghệ của hai người anh em kết nghĩa của ta mà. Đến lúc biết sợ thì đã muộn màng quá rồi! Có hối hận thì xuống kêu nài với Diêm Vương thôi.

Thấy Điền Trung Tấn ăn nói có vẻ hợm hình lớn lối, Lâm Cát Lang không sao dằn được, lớn tiếng, xen lời :

- Lâm Cát Lang ta đây cũng muốn thử qua cho biết tài nghệ của hai người anh em kết nghĩa của Điền Trung Tấn ngươi!

Điền Trung Tấn cười như nắc nẻ, lần lượt nhìn từng người, nói :

- Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang! Hai ngươi chưa chi đã bại trận thảm thiết rồi. Các người còn quá nóng tánh nên không thể nào đạt được đến mức tối cao của võ đạo cũng như kiếm đạo [2]. Tốt hơn hết là hãy an phận chứ đừng nên bon chen đòi tranh tài mà chuốc vạ vào thân. Các ngươi chưa phải là đối thủ của hai người anh em kết nghĩa của ta đâu. Hãy kêu thêm Sơn Bản Nhất Lang giúp một tay thì may ra còn cầm cự được thêm ít hiệp.

Sơn Bản Nhất Lang chỉ nhếch mép cười trước những lời lẽ của Điền Trung Tấn trong khi Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang nộ khí xung thiên, chỉ chực tuốt kiếm xông tới quyết một phen sinh tử. Sơn Điền Anh Minh bình tĩnh khuyên mọi người nguôi giận rồi cất tiếng hỏi :

- Điền Trung Tấn! Ý ông muốn sao cứ nói thẳng ra thôi, việc gì mà phải dài dòng văn tự cho mất công.

Điền Trung Tấn cười ha hả một tràng, lạnh lùng nói :

- Hình như ta đã nói lâu rồi, và đã nói nhiều lần rồi. Sơn Điền Anh Minh ông cũng đã nghe qua nhiều lần rồi.

Sơn Điền Anh Minh vẫn không nổi nóng, tiếp tục hỏi :

- Vậy phiền ông cứ nói lại thôi chứ ta chẳng nhớ gì cả.

Điền Trung Tấn cười khẩy, đáp gọn :

- Tiên lễ hậu binh! Một núi không thể có hai cọp sống chung được.

Dứt lời, Điền Trung Tấn quay lại nói với đám thuộc hạ :

- Chúng ta về thôi!

Phe Điền Trung Tấn từng người một, do Kim Tử Tân dẫn đầu, lần lượt đứng dậy đi theo hộ tống chủ nhân ra khỏi cửa. Trước khi đi, Kiều Bản Dũng quay lại nhìn Sơn Bản Nhất Lang một cái như muốn nói một điều gì. Sơn Bản Nhất Lang hiểu rất rõ ý Kiều Bản Dũng muốn nói gì. Dưới mắt mọi người thì ai nấy đều cho rằng cái nhìn của Kiều Bản Dũng là lời nhắn nhủ có tính cách khiêu chiến, là lời cảnh cáo cho Sơn Bản Nhất Lang, và chẳng bao lâu cơn nguy sẽ đến với chàng.

Đức Xuyên Thắng nhìn theo chân đám người phe Điền Trung Tấn mà nghe lòng hậm hực. Y bỗng quay qua Sơn Bản Nhất Lang, nói :

- Ta với Sơn Bản huynh trước sau cũng phải tỉ thí, xin đừng quên nhé.

Sơn Bản Nhất Lang cảm thấy vừa giận vừa buồn cười. Chàng nghiêm mặt nói như một lời giáo huấn :

- Kẻ địch trước mắt không lo đối đầu lại cứ đòi tỉ thí với ta là sao? Đức Xuyên Thắng ngươi thật là tìm đánh không đúng người, tìm sai mặt trận rồi! Thái độ đó chỉ làm lợi cho Điền Trung Tấn chứ lợi gì cho chúng ta!

Sơn Điền Anh Minh gật đầu phụ họa :

- Sơn Bản Nhất Lang nói rất đúng. Lúc này chúng ta không lo sát cánh với nhau chống lại cường địch thì còn đợi lúc nào nữa? Có hiềm khích cá nhân nào với nhau thì cũng phải dẹp qua một bên thôi.

Thấy Đức Xuyên Thắng tuy không cãi lại nhưng lộ vẻ không vui, Sơn Bản Nhất Lang tìm lời khuyên giải, ôn tồn nói :

- Có phải Đức Xuyên huynh tức khí vì lời nói của Điền Trung Tấn, cho là lão xem trọng ta hơn huynh và Lâm Cát huynh chứ gì? Và đó là lý do khiến cho huynh phải ăn thua đủ với ta cho bằng được để bảo toàn danh dự của “Sơn Điền gia trang Đệ Nhất Kiếm Thủ”? Huynh mà nghe lời lão thì chỉ tạo ra sự chia rẽ nội bộ, và Điền Trung Tấn sẽ ngồi không rung đùi vì “bất chiến tự nhiên thành” [3]. Hơn nữa ta đã lên tiếng chịu thua huynh lâu rồì, hà tất phải tranh chấp với nhau làm gì.

----------

[1] Thiên ngoại hữu thiên, nhân thượng hữu nhân: ở đời không có điều gì tuyệt đối cả; người tài ắt luôn có người tài hơn.

[2] Kiếm đạo: Kendo.

[3] Bất chiến tự nhiên thành: không cần đánh cũng thắng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau