TRANG HIỆP KHÁCH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trang hiệp khách - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Trang hiệp khách - Hồi 11

Từ lúc rời phủ Cao Kiều Quang trở về, Sơn Điền Anh Minh luôn đề cao cảnh giác, gia tăng việc canh gác sơn trang cẩn mật tối đa, có thể nói là tới mức “báo động”, thi hành triệt để phương pháp “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Họp cả nhóm “Tam Kiệt” gồm Đức Xuyên Thắng, Mộc Thôn Thanh và Lâm Cát Lang lại, Sơn Điền Anh Minh hỏi :

- Theo ba vị huynh đệ, ai là thủ phạm đã giết chết Thanh Thủy Đô và Cao Kiều Quang, với mục đích gì?

Đức Xuyên Thắng chẳng cần nghĩ ngợi, nói ngay :

- Nếu đúng như lời đồn về Kiều Bản Dũng và Cát Điền Thiên Hương Tử ra thì còn ai có bản lãnh đó. Mục đích dĩ nhiên là muốn cô lập Trang chủ vì hai người Thanh Thủy Đô và Cao Kiều Quang từ xưa đến nay vẫn thân với Trang chủ, luôn ủng hộ sát cánh bên Trang chủ.

Lâm Cát Lang gật đầu :

- Tôi cũng nghĩ như vậy. Vào ra những nơi ấy nếu không phải người có bản lãnh phi phàm thì đã chết mất xác rồi còn gì.

Mộc Thôn Thanh nói :

- Ngoài Kiều Bản Dũng và Cát Điền Hương Tử thì còn Sơn Bản Nhất Lang là người có bản lãnh có thể vào ra hai chỗ kia như chỗ không người để hạ sát hai người kia.

Lâm Cát Lang bàn :

- Mộc Thôn huynh nói đúng về điểm bản lãnh của Sơn Bản Nhất Lang. Nhưng nếu Sơn Bản Nhất Lang giết hai người kia tức là thuộc loại người phản chủ rồi còn gì!

Đức Xuyên Thắng nói :

- Nhưng biết đâu...

Nói tới đây Đức Xuyên Thắng lại ấp úng, không biết mình đang nói gì nữa. Sơn Điền Anh Minh cười :

- Dù là thế nào, trước mắt, cái chết của hai người kia thật bất lợi cho chúng ta vô cùng, vì Điền Trung Tấn đỡ được hai cái gai. Tôi thấy rất có thể Điền Trung Tấn sai hai người Kiều Bản Dũng và Cát Điền Thiên Hương Tử ra tay hại hai người kia. Mặc dù chưa được biết hai cao thủ trên lợi hại thế nào, nhưng tôi tin Sơn Bản Nhất Lang không có nhìn sai người, không đánh giá sai cường địch chút nào. Nếu ba vị huynh đệ gặp phải họ thì chớ khinh xuất mà nghênh chiến.

* * * * *

Sơn Bản Nhất Lang vẫn tiếp tục việc dạy dỗ Hải Đẩu, nhưng cũng không ngoài việc bảo vệ thằng bé. Thuận Tử luôn ở bên cạnh săn sóc con, cũng như lo việc trà nước cho Sơn Bản Nhất Lang theo chỉ thị của trượng phu [1] nàng. Nói về việc bảo vệ vợ con, Sơn Điền Anh Minh tin tưởng Sơn Bản Nhất Lang hơn ai hết cho nên ông ta không muốn chàng nhúng tay vào bất cứ việc nào khác.

Hải Đẩu vốn thông minh nên học nghệ càng ngày càng tiến bộ. Hai vợ chồng Sơn Điền Anh Minh vui mừng hết sức vì con mình thật gặp đúng danh sư. Hàng ngày như thường lệ, Sơn Điền Anh Minh bề bộn công chuyện thành thử Thuận Tử dành nhiều thì cho con trai và sư phụ của nó hơn. Những khi hai thầy trò nghỉ giải lao sau những lần luyện võ hay học văn..., nàng luôn mang trà nước bánh ngọt tới khoản đãi và trò chuyện với Sơn Bản Nhất Lang một hồi lâu. Hai người nói chuyện rất tâm đầu ý hạp về mọi mặt, luôn cả về quan niệm sống. Về cơm nước, nàng sai gia nhân dọn đủ ba bữa thật tươm tất gồm cả rượu thịt cho Sơn Bản Nhất Lang, lại còn thêm bữa “tiểu dạ” [2] trước khi chàng đi nghỉ mỗi đêm. Có nhiều lúc, đích thân Thuận Tử nấu những món ăn thật ngon hiếm có và sai gia nhân đem đến cho chàng.

Hôm ấy, sau khi dùng điểm tâm xong, Sơn Bản Nhất Lang đến phòng luyện võ với mục đích dạy dỗ Hải Đẩu như thường khi. Nhưng lần này Hải Đẩu ở đâu không thấy mà chỉ thấy có Thuận Tử. Sơn Bản Nhất Lang cất tiếng hỏi :

- Hải Đẩu đâu, thưa nghĩa tẩu?

Thuận Tử ngạc nhiên, nói :

- Ta tưởng nó đang tập võ với đệ. Mới đây vài phút con hầu Thành Mỹ (Masami) vào bảo rằng đệ cho gọi Hải Đẩu ra hoa viên [3] tập võ nên nó đi theo Thành Mỹ ra đó rồi.

Sơn Bản Nhất Lang nghe nói hoảng hốt, kêu lên :

- Nguy rồi!

- Chuyện gì mà nguy vậy đệ?

- Đệ phải đi ngay, sẽ thưa lại mọi chuyện cùng nghĩa tẩu sau.

Dứt lời, Sơn Bản Nhất Lang chạy thẳng một mạch, không kịp giải thích với Thuận Tử lời nào, mà chủ tâm cũng không muốn giải thích để Thuận Tử lo lắng. Tới hoa viên, chàng để ý những dấu chân trên mặt đất rồi định hướng phóng đi như bay. Chạy được một khúc, Sơn Bản Nhất Lang nhìn thấy bóng bốn người, hai người đàn ông đang ôm chặt một đứa trẻ kéo đi, bên cạnh là một phụ nữ đi cùng. Nhận ra đứa trẻ là Hải Đẩu và người phụ nữ là Thành Mỹ, và một người đàn ông là võ sĩ đạo Kim Tử Tân, Sơn Bản Nhất Lang mừng quá, nhảy tới quát lớn :

- Các ngươi mau buông Hải Đẩu ra ngay?

Cả Kim Tử Tân cùng người đàn ông giật mình khi nhìn thấy Sơn Bản Nhất Lang. Kim Tử Tân liền đưa tay để vào chuôi đoản kiếm đeo bên mình toan rút ra, nhưng Sơn Bản Nhất Lang đã nhanh tay hơn, xông tới, để nguyên kiếm trong bao phang cho y một đòn ngay tay. Chỉ kịp la lên một tiếng “ối”, tay Kim Tử Tân buông rời Hải Đẩu ra. Không chút chậm trễ, Sơn Bản Nhất Lang cướp ngay lấy người, ôm Hải Đẩu, phi thân nhảy qua một bên.

Nhìn thấy Hải Đẩu cứng đơ người, Sơn Bản Nhất Lang biết ngay nó bị điểm huyệt nên chàng vội vàng tức tốc giải huyệt. Để Hải Đẩu đứng an toàn sau lưng xong xuôi, chàng mới nhìn Thành Mỹ cùng Kim Tử Tân và người đàn ông lớn tiếng :

- Thành Mỹ! Trang chủ đãi ngươi không bạc, cớ sao đem lòng phản bội bắt cóc thiếu chủ nộp cho quân gian? Kim Tử Tân, ngươi đường đường là một võ sĩ đạo cũng có chút tăm tiếng trên giang hồ mà đành dùng thủ đoạn đê hèn bắt cóc con nít là sao? Còn tên kia, ngươi là ai? Ai sai các ngươi đến đây bắt người?

Thành Mỹ run rẩy nói không ra hơi. Kim Tử Tân chưa kịp trả lời thì người đàn ông đi chung với hắn phá lên cười rộ, đáp :- Ta là Hân Yuki [1] là người của Điền Trung tiên sinh. Thành Mỹ là vị hôn thê của ta dĩ nhiên sớm muộn cũng là người nhà của Điền Trung tiên sinh. Việc đã đến đây ta cũng không cần phải giấu diếm làm gì cả.

Sơn Bản Nhất Lang cười ruồi, nói :

- Thì ra các ngươi đã âm mưu với nhau từ lâu để gây xáo trộn tại Sơn Điền gia trang. Hẳn Nguyệt Tử trước đây cũng là đồng bọn với các ngươi do Điền Trung Tấn mua chuộc.

Kim Tử Tân lạnh lùng nói :

- Ta chẳng có gì để nói với ngươi cả.

Sơn Bản Nhất Lang cau mặt, lớn tiếng :

- Nếu các ngươi muốn sống thì khôn hồn khai ra tất cả những kẻ nội gian nằm vùng tại Sơn Điền gia trang.

Kim Tử Tân ngước mặt lên trời cười ha hả, nói :

- Ngươi nghĩ ngươi là ai vậy? Không cần nói nhiều, hãy rút kiếm ra cùng ta sống mái một trận.

Sơn Bản Nhất Lang cười :

- Có giết ngươi thì cũng chỉ như giết một con chó chứ có lợi gì! Mà bản lãnh ngươi được bao nhiêu mà đòi lớn lối như vậy hả?

Kim Tử Tân tuốt trường kiếm ra thủ thế. Sơn Bản Nhất Lang vẫn đứng im mà chưa chịu rút kiếm. Kim Tử Tân đứng gườm một hồi rồi xông tới nhắm bả vai Sơn Bản Nhất Lang chém sả xuống một kiếm. Sơn Bản Nhất Lang cầm thanh kiếm nguyên cả bao khẽ đưa lên đỡ nhẹ một cái. Tiếng kim loại chạm nhau tạo ra một thứ âm thanh nghe đinh tai nhức óc. Kim Tử Tân cảm thấy cổ tay tê rần lại, cơ hồ muốn rớt cả kiếm ra khỏi tay.

Sơn Bản Nhất Lang gằn từng tiếng một :

- Ngươi về nói với Điền Trung Tấn rằng Sơn Bản Nhất Lang sẵn sàng đón tiếp bất cứ tuyệt chiêu nào của hắn. Nhưng đã là một lãnh chúa thì cũng nên xử sự cho ra tư cách một lãnh chúa chứ đừng giở những thói côn đồ của đám Yakuza mạt kiếp!

Kim Tử Tân không đáp, chỉ hét lên một tiếng thật lớn rồi hai tay cầm kiếm thật chặt xông tới nhắm đầu Sơn Bản Nhất Lang bổ một kiếm. Sơn Bản Nhất Lang cả giận, hét :

- Quân vô sỉ khốn nạn, không biết tự lượng sức mình. Ta đã tha mạng cho nhà ngươi một phen rồi mà không biết điều. Lần này ta quyết không khách sáo nữa đâu!

Chẳng cần tránh né, Sơn Bản Nhất Lang cầm ngang kiếm đưa lên đón lấy chiêu của Kim Tử Tân rồi chỉ thấy chàng khẽ rút kiếm ra nửa chừng rồi tra lại vào vỏ, cả thân hình Kim Tử Tân loạng choạng mấy bước rồi ngã đánh sầm xuống đất.

Hạ sát xong Kim Tử Tân, Sơn Bản Nhất Lang nhìn gã đàn ông tên Hân cùng Thành Mỹ, nói :- Các ngươi muốn được cùng nhau sống yên ổn hạnh phúc thì mau khai ra tất cả sự thật chứ đừng cứng đầu cứng cổ hay buộc ta phải ra tay nữa.

- Bộ ngươi tưởng chúng ta là những kẻ tham sống sợ chết hay sao. Chẳng may âm mưu bại lộ, việc không thành bị ngươi phát hiện thì đành chịu. Giả dụ chúng ta có trở về thì cũng phải nhận lãnh hình phạt tự mổ bụng [5] mà thôi.

Dứt lời Hân rút gươm ra chém Thành Mỹ một kiếm chết không kịp ngáp rồi quay kiếm tự đâm vào mình tự sát. Sơn Bản Nhất Lang thầm kinh hãi, không ngờ hắn lại ra tay giải quyết như vậy khiến chàng không khai thác thêm được điều gì. Quay qua Hải Đẩu, chàng nói :

- Chúng ta về thôi!

Hải Đẩu “dạ” một tiếng rồi đi theo Sơn Bản Nhất Lang trở về sơn trang...

* * * * *

Mới về gần Sơn Điền gia trang, Sơn Bản Nhất Lang cùng Hải Đẩu đã nghe tiếng người xôn xao. Hai thầy trò ai nấy đều lo ngại liền chạy thật lẹ về xem có chuyện gì đã xảy ra. Trước cổng sơn trang, hai người nhìn thấy hai nhóm người đối diện với nhau. Phía nhóm người đối diện sơn trang, có một võ sĩ đạo đang cầm gươm dí ngay sau lưng một người phụ nữ. Sơn Bản Nhất Lang giật mình kinh hãi khi nhận ra người phụ nữ bị dí gươm sau lưng không phải ai xa lạ mà chính là Thuận Tử, Đường chủ Sơn Điền gia trang, nghĩa tẩu của chàng. Mọi người lại càng kinh ngạc hơn khi nhìn thấy võ sĩ đạo cầm gươm dí sau lưng nàng cũng chẳng phải ai khác hơn là Mộc Thôn Thanh, một cây cột trụ của Sơn Điền gia trang. Phía bên kia, Sơn Điền Anh Minh đứng chết lặng cả người. Đứng hai bên cạnh ông ta là Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang đang lớn tiếng mắng chửi, thóa mạ Mộc Thôn Thanh. Nhìn thấy Sơn Bản Nhất Lang và Hải Đẩu, Thuận Tử xúc động, giọng nghẹn ngào :

- Đa tạ nghĩa đệ đã cứu được con ta trở về bình an... Hải Đẩu, con...

Nàng còn định nói tiếp nhưng Mộc Thôn Thanh đã quát lên :

- Xin Đường chủ đứng yên và im lặng cho!

Thuận Tử nấc lên từng hồi mà không nói thêm được lời nào nữa. Sơn Điền Anh Minh vừa thấy Sơn Bản Nhất Lang liền chạy ngay tới mừng, hỏi thăm :

- Nghĩa đệ đã về bình an đó hả? Ta mừng quá!

Vừa thấy Sơn Điền Anh Minh, Hải Đẩu chạy tới lăn sả vào lòng ông ta. Hai cha con mừng mừng, tủi tủi. Mừng cha xong, Hải Đẩu nhìn thấy mẹ bị kềm chế bởi Mộc Thôn Thanh thì vừa đau lòng, vừa tức giận, hét lên :

- Mộc Thôn Thanh thúc thúc! Cha mẹ ta xưa nay coi trọng chú, trọng đãi chú mà chú lại phản bội uy hiếp mẹ ta như thế hả? Chú còn chút tín nghĩa hay liêm sỉ hay không? Mau thả mẹ ta ra!

Mộc Thôn Thanh quát lớn :

- Thiếu chủ nếu muốn Đường chủ bình an vô sự thì xin im lặng ngay!

Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang nghe nói càng thêm tức giận, không ngớt buông lời nhục mạ Mộc Thôn Thanh, gươm tuốt sẵn cầm trên tay như sẵn sàng xuất thủ nhưng không dám bước tới gần vì sợ Mộc Thôn Thanh hoảng sợ làm liều thì nguy cho Đường chủ của mình.

Về phần Sơn Bản Nhất Lang, từ lúc mới về thấy cả Trang chủ lẫn Đường chủ đều hỏi thăm mình trước khi hỏi con trai họ, chàng cảm động vô cùng. Chàng vui mừng khi nhìn cảnh hai cha con Sơn Điền Anh Minh đoàn tụ, nhưng vô cùng xót xa khi nhìn thấy Thuận Tử bị Mộc Thôn Thanh uy hiếp. Trước cảnh “liệng chuột sợ bể đồ”, Sơn Bản Nhất Lang cảm thấy lúng túng, chưa biết tìm cách nào để cứu Thuận Tử.

Sơn Bản Nhất Lang bước ra hướng về phía Mộc Thôn Thanh nói :

- Mộc Thôn Thanh! Ta biết kẻ ngươi muốn giết là ta chứ không phải Đường chủ. Mau thả người ra ngay, có gì ta sẽ tính riêng với ngươi!

Mộc Thôn Thanh cười, nói :

- Chính ta cũng đang muốn nói chuyện với Sơn Bản Nhất Lang đây để cho mọi việc rõ ràng phân minh đâu đó.

--------

[1] Trượng phu: chồng.

[2] Tiểu dạ: ăn đêm.

[3] Hoa viên: vườn hoa.

[4] Yuki: Hân, tên Nam, đừng lầm với Yuki (Tuyết) tên Nữ.

[5] Hara-kiri.

Chương 12: Trang hiệp khách - Hồi 12

Sơn Điền Anh Minh uất ức nhìn Mộc Thôn Thanh, giọng như nấc lên :

- Mộc Thôn Thanh huynh đệ, tại sao?

Mộc Thôn Thanh cười mỉm, thản nhiên đáp :

- Xin lỗi Trang chủ. Sống trên đời này có nhiều điều chúng ta không muốn làm nhưng gặp tình thế đưa đẩy không thể cưỡng lại được. Những gì Điền Trung Tấn hứa sẽ dành cho tôi khiến tôi chẳng thể nào từ chối được. Vẫn biết Trang chủ không bạc đãi tôi, nhưng vạn bất đắc dĩ, tôi đành phải đắc tội thôi. Vì miếng mồi, nhiều lúc chim có chết cũng phải liều thôi.

Sơn Bản Nhất Lang cười gằn :

- Cái niềm tự hào của một võ sĩ đạo ngươi để đâu? Những lời tuyên thệ khi trở thành một võ sĩ đạo đối với ngươi chỉ là trò đùa thôi hả? Thật ngươi làm bẩn danh tiếng của võ sĩ đạo không ít. Ngươi còn tệ hơn phường thảo khấu nữa!

Mộc Thôn Thanh quay qua Sơn Bản Nhất Lang, cười nói :

- Vì quyền lợi, vì tương lai, ta có thể quên hết tất cả những lời thề hay những niềm tự hào kia. Ta là võ sĩ đạo cũng được, hay là tên phản bội, phường thảo khấu gì cũng xong.

Ngừng lại vài giây, Mộc Thôn Thanh nói tiếp :

- Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu câu chuyện được rồi. Sơn Bản Nhất Lang, ngươi bắt đầu nghi ngờ ta từ lúc nào?

Chẳng cần suy nghĩ, Sơn Bản Nhất Lang đáp ngay :

- Từ lúc mới đến, khi nghe Đức Xuyên Thắng trách ngươi chuyện không đem quân về bảo vệ Trang chủ, lấy cớ là thi hành nhiệm vụ do Trang chủ giao phó không về kịp để Trang chủ suýt phải đơn thân đối phó với bọn Điền Trung Tấn. Nhưng câu Đức Xuyên Thắng nói đúng vô cùng là: “Còn gì quan trọng hơn sự an nguy của Trang chủ?”. Trang chủ quả thật là nhân từ không trách ngươi, nhưng tâm địa ngươi đã hiện ra quá rõ. Tuy nhiên, lúc đó ta mới tới nên chưa nắm vững được tình hình và cũng không muốn mang tiếng là nhiều chuyện. Nhưng sau biến cố xảy ra tại sơn trang khi Hải Đẩu suýt bị thích khách bắt đi thì ta không còn nghi ngờ điều gì nữa. Nhờ Hải Đẩu lanh trí nên thoát hiểm. Hẳn ngươi còn nhớ việc sau đó ngươi từ ngoài xông vào giết chết thích khách chứ? Nhìn sơ thì trông có vẻ như ngươi ra tay vì sơn trang, nhưng kỳ thật là ‘giết người diệt khẩu’.

Thấy Sơn Bản Nhất Lang vạch trần âm mưu của mình, Mộc Thôn Thanh không chút giận dữ, chỉ cười lên một tràng :

- Khá khen cho ngươi thật tài trí hơn người. Thật không sai chút nào.

Sơn Điền Anh Minh như người mới tỉnh mộng. Ông ta lớn tiếng gặng hỏi :

- Vậy thì ra chính ngươi đã ra tay giết chết Nguyệt Tử để thực hiện kế ‘điệu hổ ly sơn’?

Mộc Thôn Thanh phá lên cười :

- Điều này thì Trang chủ đoán sai rồi. Nguyệt Tử là người của tôi thì tại sao tôi phải giết chứ? Chính tôi ngầm ra lệnh cho Nguyệt Tử đi báo tin cho Điền Trung Tấn. Đồng thời tôi cho người khác bắt cóc Thiếu trang chủ để Điền Trung Tấn dễ bề gây áp lực với Trang chủ. Mọi chuyện đang trôi chảy thì thật không may, Nguyệt Tử bị phát giác và rồi bị hạ sát, còn người bắt có Thiếu trang chủ cũng chẳng may thất bại.

Nghe đến đây, ai nấy trong đầu đền tự đặt câu hỏi: “Vậy thì ai đã giết chết Nguyệt Tử?”. Mọi người lại nghe Mộc Thôn Thanh nói tiếp :

- Ta sẽ trở lại chuyện Nguyệt Tử sau. Giờ ta muốn hỏi Sơn Bản Nhất Lang một câu. Chẳng hay ai đã giết Thanh Thủy Đô tiên sinh và quan phủ Cao Kiều Quang trước ngày phó hội giữa Sơn Điền trang chủ cùng với họ?

Đức Xuyên Thắng chợt xen lời :

- Nếu không phải ngươi thì là Kiều Bản Dũng hoặc Cát Điền Thiên Hương Tử thôi chứ còn ai nữa mà hỏi!

Mộc Thôn Thanh cười, giọng khinh khi :

- Ngươi chỉ là một kẻ thất phu, hữu dũng vô mưu thì biết cái gì mà chõ mồm vào! Bộ óc thông minh của ngươi so với trâu bò thật chẳng hơn kém nhau bao nhiêu.

Đức Xuyên Thắng nghe nói giận đến mặt đỏ tía tai, đang định lên tiếng chửi lại thì Lâm Cát Lang lên tiếng :

- Theo ngươi nói thì không phải Kiều Bản Dũng và Cát Điền Thiên Hương Tử giết hai người kia? Dĩ nhiên ngươi không tài nào có bản lãnh này rồi.

Mộc Thôn Thanh liếc mắt nhìn Sơn Bản Nhất Lang giọng bí hiểm :

- Sơn Bản Nhất Lang! Chắc ngươi biết rõ kẻ giết chết Thanh Thủy Đô và quan phủ Cao Kiều Quang phải không?

Sơn Bản Nhất Lang gật đầu, nói :

- Phải! Vì kẻ giết hai mạng đó chính là ta!

Mọi người nghe nói đều giật mình, trợn tròn há hốc.

Sơn Điền Anh Minh cau mày, hỏi :

- Chính đệ đã hạ sát họ ư?

Sơn Bản Nhất Lang lại gật đầu đáp, phân trần :

- Chính là đệ. Hôm nghĩa huynh hẹn phó hội với Cao Kiều Quang và Thanh Thủy Đô, đệ có chút chuyện riêng phải đi gặp một người. Sau đó chính đệ đã lẻn vào Cao Kiều phủ và Thanh Thủy sơn trang để giết chúng. Nghĩa huynh hãy nghe đệ giải thích. Đệ hoàn toàn vì sự an nguy của nghĩa huynh mà thôi. Chúng ngoài mặt thì mời nghĩa huynh đến nói chuyện đứng đắn nhằm mục đích giải hòa với Điền Trung Tấn. Nhưng bọn chúng âm mưu đen tối, dự tính phục đao phủ khắp nơi để hại nghĩa huynh. Vì vậy chính đệ đã ‘tiên hạ thủ vi cường’ ra tay trước. Hẳn nghĩa huynh còn nhớ đệ dặn huynh đừng rời Đức Xuyên Thắng và Lâm Cát Lang, tức là đệ tin tưởng nghĩa huynh được an toàn vì có hai vị huynh đài này bảo vệ. Sau khi giết chết hai tên vô lại đó, thủ hạ chúng như rắn mất đầu nên mọi dự tính mưu mô phải bỏ hết. Và người giận dữ hơn tất cả chính là kẻ chủ mưu Mộc Thôn Thanh kia, đã bày mưu cho cả bọn!

Sơn Điền Anh Minh cảm động nói :

- Một lần nữa, đệ đã cứu mạng ta. Ơn sâu này không biết bao giờ ta mới có thể trả được!

Mộc Thôn Thanh lạnh lùng, nói :

- Khá khen cho ngươi Sơn Bản Nhất Lang đã năm lần bảy lượt phá vỡ mưu kế của ta. Nhưng còn điều này mong ngươi nói rõ luôn cho thanh minh. Kẻ nào đã giết chết Nguyệt Tử?

Sơn Bản Nhất Lang đáp ngay chẳng chút do dự :

- Là ta! Cô ả định đem mưu kế của ngươi đến báo tin cho Điền Trung Tấn nhưng dĩ nhiên làm sao qua mắt được ta.

Sơn Bản Nhất Lang vừa nói xong thì một tràng cười lanh lảnh từ đâu vọng tới, rồi một giọng nữ lang thốt lên :

- Sơn Bản Nhất Lang quả nhiên là Sơn Bản Nhất Lang. Người thà mang tiếng sát nhân chứ không chịu tiết lộ tên tuổi cũng như thân phận của ta. Thật đáng cảm kích thay!

Lời nói vừa dứt, một bóng người từ đâu phi thân tới nhanh như điện xẹt đứng cách Sơn Bản Nhất Lang chừng mươi thước phía bên trái. Người này trang phục theo lối võ sĩ đạo, sắc diện hết sức ‘tuấn tú’, trên đời khó có nam tử nào theo kịp. Vừa nhìn thấy người này, Sơn Bản Nhất Lang vội chắp tay chào hỏi :

- Đảo Tân cô nương.

Bấy giờ mọi người mới nhìn kỹ. Khuôn mặt đẹp như ngọc kia hiển nhiên không thể nào là một nam nhân được cho dù người ấy trang bị bằng y phục của võ sĩ đạo. Hẳn hòi là một người nữ cải nam trang, không ai khác hơn là Đảo Tân Thanh Tử.
Đảo Tân Thanh Tử ngạo nghễ, mắt chẳng thèm nhìn đến một ai ngoài Sơn Bản Nhất Lang, nói :

- Ta rất mừng là Sơn Bản Nhất Lang cũng còn chút tình nghĩa, không đem tên tuổi, thân phận của ta nói cho ai biết cả. Nhưng ta đâu phải hạng co đầu rụt cổ để cho ai phải đứng ra nhận hộ ta. Kẻ hạ sát Nguyệt Tử chính là ta đây chứ không phải Sơn Bản Nhất Lang, mong mọi người đừng ai ngộ nhận [1].

Ai nấy lại thêm một phen ngỡ ngàng, không hẹn mà cùng cất tiếng hỏi :

- Là cô nương?

Đảo Tân Thanh Tử cười ra vẻ đắc ý, nói :

- Không phải ta thì là ai? Chắc ngoài Sơn Bản Nhất Lang ra, không ai có thể ngờ là bản cô nương phải không? Sơn Điền gia trang tuy canh phòng cẩn mật nhưng bản cô nương muốn đến lúc nào là đến, chẳng khác gì chỗ không người. Bất quá chỉ không che mắt được Sơn Bản Nhất Lang thôi.

Sơn Điền Anh Minh nhìn Sơn Bản Nhất Lang như muốn nói điều gì mà chưa mở lời được. Thấy thế, Sơn Bản Nhất Lang liền giải thích :

- Đệ có biết chuyện này. Đảo Tân cô nương quả có đến sơn trang vài lần, và chính đệ đã đối mặt với tiểu thư một lần ngay tại gia trang. Nhưng vì nàng không có ác ý nên đệ thấy không cần phải nói cho nghĩa huynh biết để nghĩa huynh lo lắng thêm. Nàng trước đó có lần nhờ người đem thư lại cho đệ, báo tin cho đệ biết rõ ràng sự phản bội của Mộc Thôn Thanh cũng như việc Thanh Thủy Đô và Cao Kiều Quang cấu kết với Điền Trung Tấn để loại trừ nghĩa huynh. Chúng định nhờ Đảo Tân Nghĩa Hoằng tướng quân giúp một tay, nhưng Đảo Tân tướng quân từ chối. Trước hôm nghĩa huynh hẹn phó hội với Điền Trung Tấn qua trung gian Thanh Thủy Đô và Cao Kiều Quanh đệ đi gặp Đảo Tân cô nương như lời hẹn, sau đó tìm đến thanh toán hai tên Thanh Thủy Đô và Cao Kiều Quang.

Mọi người nghe nói đều sửng sốt, nhưng ai nấy đều lặng thinh không nói nên lời. Giây lâu, Sơn Điền Anh Minh mới lên tiếng :

- Xin lỗi, cô nương gọi Đảo Tân Nghĩa Hoằng tướng quân là...

Đảo Tân Thanh Tử cười rộ, gật đầu đáp :

- Phải! Đó chính là thân phụ của ta.

Sơn Bản Nhất Lang cũng tiếp lời :

- Nàng chính là ái nữ và cũng là một cánh tay của Đảo Tân tướng quân, chủ cũ của đệ đó nghĩa huynh. Bản lãnh nàng, từ võ nghệ tới mưu trí cũng như hành động xuất quỷ nhập thần, trên đời thật khó ai bì kịp.

Sơn Điền Anh Minh liền chắp tay thi lễ :

- Hân hạnh được biết Đảo Tân cô nương. Sơn Bản Nhất Lang nghĩa đệ đã phục ai thì người đó ắt phải là nhân vật xuất chúng. Tại hạ rất lấy làm hổ thẹn đến bây giờ mới được gặp cô nương. Từ lâu, Sơn Điền Anh Minh này đã nghe danh của lệnh tôn, hận không có dịp bái kiến. Thật cha nào thì con nấy.

Nhìn Sơn Điền Anh Minh, Đảo Tân Thanh Tử cười, nói giọng như đùa cợt trêu ngươi :

- Trang chủ khéo nói lắm! Ta không dám nhận những lời đó đâu. Này, ta là thủ phạm giết người của Sơn Điền gia trang, vậy Trang chủ có định tính gì với ta chăng?

Sơn Điền Anh Minh ôn tồn, đáp :

- Đảo Tân cô nương giết kẻ phản bội, cứu sơn trang của tại hạ tránh được tai kiếp, tại hạ chỉ có cảm kích và đội ơn cô nương mà thôi.

Dứt lời, Sơn Điền Anh Minh chắp tay thi lễ. Đảo Tân Thanh Tử xua tay, nói :

- Tính ta vốn ghét những kẻ phản bội ăn cơm chủ mà lại đi bán rẻ chủ nên mới hạ thủ [2] đó thôi chứ có phải vì Trang chủ đâu. Trang chủ bất tất cám ơn ta làm gì!

Nhìn Mộc Thôn Thanh, Đảo Tân Thanh Tử quay qua Sơn Điền Anh Minh nói :

- Hôm nay tôi lại chứng kiến thêm một màn phản bội đại quy mô, thật là thú vị thay!

Dứt lời, Đảo Tân Thanh Tử tiến bước đến gần Thuận Tử và Mộc Thôn Thanh. Thấy thế, Mộc Thôn Thanh lớn tiếng hét lên :

- Cô nương nếu không dừng bước thì tánh mạng Đường chủ Sơn Điền gia trang ắt không còn!

Đảo Tân Thanh Tử vẫn thản nhiên, dửng dưng nói :
- Cái tên thất phu Mộc Thôn Thanh kia đừng có giở cái trò rung cây nhát khỉ nữa! Việc sống chết của người ở Sơn Điền gia trang có ăn nhằm gì tới ta đâu mà ngươi hòng hăm dọa! Ngươi có giết chết Thuận Tử hay ‘Nghịch Tử’ thì đó là chuyện của ngươi.

Không hiểu vì sao Mộc Thôn Thanh bỗng run lên khi nghe những lời của Đảo Tân Thanh Tử. Hắn chưa biết phải làm gì thì lại nghe nàng nói tiếp :

- Hôm nay ta quyết giết chết tên Mộc Thôn Thanh khốn kiếp kia để trên thế gian này bớt đi một kẻ phản bội, và cũng để cứu mạng cho nhiều người khác khỏi chết oan cho dù có phải hy sinh tánh mạng tất cả người của Sơn Điền gia trang.

Sơn Bản Nhất Lang hoảng hốt, giọng như van lơn :

- Tiểu thư, xin thận trọng! Tánh mạng Đường chủ Sơn Điền gia trang đang nằm trong tay hắn, lỡ hắn làm bậy thì nguy!

Đôi mắt Đảo Tân Thanh Tử bỗng long lên sòng sọc, tức giận nói :

- Ngươi chỉ biết lo cho tánh mạng của Đường chủ Sơn Điền gia trang thôi à?

Liếc nhìn Thuận Tử một chặp, nàng cười gằn, mỉa mai nói :

- Kể ra vị Đường chủ quả là xinh đẹp, một đóa hoa hiếm có trên đời, chả trách Sơn Bản Nhất Lang phải động lòng, lo lắng cho người ta đến thế!

Sơn Bản Nhất Lang đỏ mặt, lên tiếng :

- Tiểu thư sao nỡ buông lời như vậy? Nếu tiểu thư có giận gì thì cứ chửi thẳng mặt Sơn Bản Nhất Lang là được chứ đừng làm nhục Đường chủ.

Đức Xuyên Thắng giận dữ nhìn Đảo Tân Thanh Tử quát lớn :

- Con nha đầu kia! Mi đắc tội với ta thì họa may còn tha thứ được chứ nếu đắc tội với Đường chủ của ta thì ta quyết không để cho mi yên đâu!

Đảo Tân Thanh Tử giọng như thách thức :

- Vậy thì ngươi làm gì ta nào? Cả Sơn Điền gia trang định làm gì ta thì cứ thử ra tay thôi!

Nàng vừa dứt lời thì một giọng nói như chuông đồng vang lên ngay sau đó :

- Có tại hạ đây thì không có ai đụng được một chéo áo của tiểu thư.

Một bóng xẹt qua, mọi người nhìn kỹ thì thấy một võ sĩ đạo khác mặt đằng đằng sát khí đi tới. Sơn Bản Nhất Lang buột miệng lên tiếng :

- Phúc Điền Chiếu Phu! Ngươi cũng đến nữa à?

Người vừa đến quả nhiên là Phúc Điền Chiếu Phu. Thấy Sơn Bản Nhất Lang, y có vẻ hơn xấu hổ, nhưng sau đó trấn tĩnh được ngay. Tay y nắm chặt chuôi kiếm, cố ý nói lớn tiếng cho tất cà mọi người cùng nghe.

- Dĩ nhiên là ta phải đến rồi. Ta đâu thể để tiểu thư mạo hiếm với đám phàm phu tục tử các ngươi được.

Đảo Tân Thanh Tử bỗng reo lên :

- Phúc Điền Chiếu Phu đã đến rồi! Thật hay quá. Ta nhờ ngươi giúp ta một chuyện được không?

Đôi mắt Phúc Điền Chiếu Phu như sáng rực lên :

- Tiểu thư cần gì cứ sai khiến. Đừng nói là một chuyện, cho dù là nghìn chuyện cũng còn được nữa. Dù phải dấn thân vào dầu sôi lửa bỏng, Phúc Điền Chiếu Phu này cũng chẳng từ nan đâu.

Đảo Tân Thanh Tử gật đầu :

- Hay lắm, có nghĩa khí vô cùng.

Đưa tay chỉ về phía Đức Xuyên Thắng, nàng lớn tiếng :

- Cái tên thất phu kia dám buông lời vô lễ thóa mạ bản cô nương. Ngươi hãy vì ta mà dạy cho hắn một bài học nhớ đời đi, để lần sau hắn biết thế nào là lễ độ.

Phúc Điền Chiếu Phu tuốt gươm khỏi vỏ nhìn Đức Xuyên Thắng lớn tiếng :

- Ngươi đắc tội với ai cũng được, thậm chí luôn cả với ta, nhưng không thể đắc tội được với Đảo Tân cô nương đâu. Mau rút kiếm ra để ta khỏi mang tiếng là hiếp đáp kẻ tay không.

‘Soẹt’ một tiếng, Đức Xuyên Thắng tuốt gươm khỏi vỏ, gầm lên :

- Ngươi là cái thá gì mà đòi lớn lối như vậy hả? Đừng nói là Đảo Tân cô nương, cho dù Đảo Tân Nghĩa Hoằng có tới đây ta cũng không sợ nữa.

Đảo Tân Thanh Tử nghe nói lửa giận phừng phừng quát lớn như ra lệnh :

- Ngươi dám buông lời xúc phạm phụ thân ta hả? Vốn dĩ ta chỉ muốn dạy ngươi một bài học vừa phải cho biết thôi, nhưng ngươi đã hỗn láo nói động đến cha ta thì ta không thể để cho ngươi sống được. Phúc Điền Chiếu Phu, hãy cắt lưỡi hắn cho ta để ta thảy cho chó ăn rồi sau đó hãy giết hắn chết!

Sơn Bản Nhất Lang vội bước ra nói :

- Tiểu thư xin dằn cơn thịnh nộ. Tình thế lúc này đang nghiêm ngặt, không phải để chấp nhặt từng lời nói để sinh ra ẩu đả. Sơn Bản Nhất Lang thật tình cúi đầu xin tiểu thư.

Đảo Tân Thanh Tử xua tay, quát :

- Sơn Bản Nhất Lang! Ngươi dám dạy đời ta ư? Hãy mau tránh ra ngay! Phúc Điền Chiếu Phu! Ngươi hứa giúp ta thì mau ra tay thôi!

-------------

[1] Ngộ nhận: hiểu lầm.

[2] Hạ thủ: xuống tay.

Chương 13: Trang hiệp khách - Hồi 13

Phúc Điền Chiếu Phu xông tới tấn công tới tấp, Đức Xuyên Thắng cũng đỡ gạt, phản công dữ dội. Sơn Bản Nhất Lang thầm kêu khổ chưa biết phải làm gì. Sơn Điền Anh Minh mấy lần lên tiếng yêu cầu hai cao thủ ngừng tay nhưng hai người đánh nhau đang hăng nên làm như chẳng nghe thấy. Hai người giao thủ trên hai mươi hiệp vẫn không phân thắng bại.

Đảo Tân Thanh Tử bỗng nhìn Sơn Bản Nhất Lang háy mắt một cái rồi hét lên một tiếng, khẽ xoay người thật lẹ. Một ánh kim loại lóe lên từ tay nàng phóng ra tựa như ám khí nhắm hướng Mộc Thôn Thanh bay tới. Mộc Thôn Thanh hoảng hốt thu nhanh lưỡi kiếm về, khẽ vung lên gạt một cái.

“Keng” một tiếng, một vật nhỏ hình ngôi sao năm cánh bằng thép cắm phập dưới mặt đất. Trong khoảnh khắc đó, thừa lúc Mộc Thôn Thanh bận đỡ gạt ám khí của Đảo Tân Thanh Tử, Sơn Bản Nhất Lang phi thân tới, hét lớn :

- Lâm Cát huynh, mau yểm trợ tôi!

Tay chàng ôm choàng lấy lưng Thuận Tử, dùng cả tấm thân che cho nàng nên toàn bộ lưng để hở. Khi đó, Mộc Thôn Thanh sau khi đỡ được ám khí của Đảo Tân Thanh Tử đã sớm đoán biết Sơn Bản Nhất Lang sẽ thừa cơ hội xông tới cứu người nên sau khi gạt xong ám khí, liền xoay ngược chiều gươm chém thẳng vào lưng Sơn Bản Nhất Lang.

Đang cơn nguy ngập thì Đảo Tân Thanh Tử lại vung tay thêm một lần nữa, và một ám khí hình ngôi sao năm cánh lại nhắm người Mộc Thôn Thanh bay tới. Lần này, Mộc Thôn Thanh không dùng kiếm đỡ ám khí, chỉ lách qua một bên là tránh thoát, đồng thời xoay gươm chém mạnh một chiêu vào lưng Sơn Bản Nhất Lang.

Thời may, Lâm Cát Lang sau khi nghe lời cầu cứu của Sơn Bản Nhất Lang đã lanh trí đoán được sự việc bèn nhảy tới vung kiếm đỡ chiêu của Mộc Thôn Thanh. Nhờ vậy, Sơn Bản Nhất Lang phi thân, cứu được Thuận Tử đem về phía trận bên mình an toàn.

Khi ấy, Đảo Tân Thanh Tử bỗng lớn tiếng :

- Phúc Điền Chiếu Phu, mau đình thủ [1]!

Nghe Đảo Tân Thanh Tử nói, Phúc Điền Chiếu Phu lập tức nhảy qua một bên, dừng tay lui về vị trí đứng cạnh nàng. Phía bên kia, Đức Xuyên Thắng cũng lui về trận, nhưng gươm vẫn thủ thế, cùng với Lâm Cát Lang che chở, bảo vệ cho Thuận Tử, Sơn Điền Anh Minh cũng như Hải Đẩu.

Lúc bấy giờ, mọi người mới hiểu ra trước sau, tất cả chỉ là mưu kế của Đảo Tân Thanh Tử nhằm mục đích cứu Thuận Tử dù là mạo hiểm, bảo Phúc Điền Chiếu Phu đấu với Đức Xuyên Thắng để chia trí, đánh lạc hướng Mộc Thôn Thanh. Cũng may là Sơn Bản Nhất Lang hiểu ý nàng, và Lâm Cát Lang cũng nhanh trí, đề cao cảnh giác, ra tay yểm trợ cho Sơn Bản Nhất Lang cho nên mới cứu được Thuận Tử.

Về phía Thuận Tử, từ lúc Sơn Bản Nhất Lang ôm nàng, dùng thân chàng che chở cho nàng, nàng cảm thấy lòng như ấm áp lạ thường, dường như không muốn chàng buông ra nữa. Đang suy tư mơ màng thì tay Sơn Bản Nhất Lang buông lưng nàng ra, và giọng chàng thốt lên :

- Nghĩa tẩu, đệ cam thất lễ! [2]

Sơn Điền Anh Minh nhảy đến ôm chặt vợ vào lòng an ủi chẳng cùng. Với thái độ thật tình, ông ta nhìn Đảo Tân Thanh Tử cùng Sơn Bản Nhất Lang, cũng như Lâm Cát Lang và Đức Xuyên Thắng, nói :

- Đa tạ Đảo Tân cô nương cùng tất cả các huynh đệ đã ra tay cứu tiện nội. Ơn sâu này, Sơn Điền Anh Minh nguyện mãi mãi khắc cốt ghi tâm.

Đảo Tân Thanh Tử phá lên cười rộ, nói :

- Trang chủ lại khách khí nữa rồi! Ta đâu có cứu ai đâu mà bảo là ơn sâu với lại không sâu! Như ta đã nói, ta chỉ muốn giết những tên phản chủ, hai lòng mà thôi.

Liền khi đó, một người ăn mặc theo lối võ sĩ đạo, mặt mày hung tợn, bước từ phía sau Mộc Thôn Thanh lên, giọng như cái lệnh vỡ :

- Các ngươi tưởng đã thoát nạn ư? Lầm!

Tiếng nói vừa dứt, y móc ngay một cái túi, khẽ phất tay một cái, bụi khói bay mù mịt. Sơn Bản Nhất Lang kinh hãi, la lớn :

- Độc! Tất cả mọi người mau tránh ngay, lập tức lui xuống!

Chẳng ai bảo ai, sau khi nghe Sơn Bản Nhất Lang lên tiếng cảnh giác đều phi thân ra lùi về phía sau càng xa càng tốt để tránh. Sơn Điền Anh Minh đứng xa nhất, ôm vợ nhảy lui trở lại hơn mười bước nên hai người đều bình an vô sự. Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang cũng lẹ chân tránh khỏi nên hai người cũng không bị tổn hại gì. Nhưng Đảo Tân Thanh Tử và Phúc Điền Chiếu Phu né tránh không kịp, trúng phải khói độc, cảm thấy choáng váng mặt mày, ngã lăn xuống đất nằm bất động.

Sơn Bản Nhất Lang quát lên :

- Mi thật là bỉ ổi, dám dùng độc hại người!

Vừa dứt lời, chàng khẽ tuốt gươm vung lên một cái. Cả thân hình kẻ phóng độc ngã xuống như cây bị đốn, máu rỉ ra trên trán. Hạ sát xong gã hạ độc thủ, Sơn Bản Nhất Lang lắc đầu, than :

- Võ nghệ và kiếm thuật tên này cũng tầm thường nhưng tài dùng độc của hắn quả thật lợi hại.

Mộc Thôn Thanh ngước mặt lên trời cười ha hả, nói :

- Kẻ nào đã trúng độc của Phi Đại (Shouta), đại đệ tử của Cát Điền Thiên Hương Tử rồi thì chỉ còn chờ chết mà thôi.

Nhìn Sơn Bản Nhất Lang, Mộc Thôn Thanh nói như diễu cợt :

- Sơn Bản Nhất Lang, không ngờ một đời tung hoành ngang dọc của ngươi nay đành chôn vùi bởi chất độc của Phi Đại. Thật đáng tiếc, đáng tiếc!

Sơn Bản Nhất Lang nhìn Mộc Thôn Thanh cười ruồi, giọng khinh khỉnh :

- Chất độc của tên vô lại đó mà hòng giết nổi ta? Ngươi đừng nằm mơ!

Nhìn Đảo Tân Thanh Tử cùng Phúc Điền Chiếu Phu nằm bất động dưới đất, Sơn Bản Nhất Lang đặt tay lên mũi và ngực hai người khám nghiệm. Thấy hai người còn hơi thở tuy yếu ớt, chàng mừng rỡ, nói :

- Còn cứu được!

Đoạn Sơn Bản Nhất Lang điểm vào huyệt trên mình hai người, lấy trong người ra một lọ thuốc, lấy ra hai viên, nhét vào mồm từng người. Chàng nhìn Sơn Điền Anh Minh như nài nỉ :

- Xin Nghĩa huynh cho gia nhân đem hai người này vào trong điều trị.

Sơn Điền Anh Minh gật đầu hưởng ứng, sai gia nhân khiêng cả Đảo Tân Thanh Tử cùng Phúc Điền Chiếu Phu vào trong điều trị, chăm sóc. Khi đó, Sơn Bản Nhất Lang mới nhìn Mộc Thôn Thanh gằn từng tiếng :

- Bây giờ ta mới tính với ngươi!

Mộc Thôn Thanh lại phá lên cười thêm một hồi nữa, giọng như đắc ý :

- Sơn Bản Nhất Lang! Ngươi đừng đóng kịch nữa. Ngươi bị trúng độc nặng hơn ai hết, chẳng qua nhờ nội công ngươi cao thâm nên còn chịu đựng được thêm ít lâu. Nhưng chẳng bao lâu đâu, chất độc sẽ từ từ thấm, và ngươi sẽ thổ huyết [3] mà chết thôi!

Sơn Bản Nhất Lang thản nhiên nói :- Chất độc bàng môn tả đạo thì hại ta thế nào được, ngươi đừng hăm dọa nữa, mất công. Mà cứ cho là những gì ngươi nói là sự thật đi, bây giờ ta giết ngươi cũng chưa muộn mà.

Sơn Bản Nhất Lang toan tuốt gươm thì Đức Xuyên Thắng cản lại, nói :

- Sơn Bản đại ca hãy nghỉ ngơi, để tôi thanh toán tên phản bội này được rồi.

Nói dứt lời, Đức Xuyên Thắng tuốt gươm khỏi vỏ chỉ vào mặt Mộc Thôn Thanh nói lớn :

- Mộc Thôn Thanh! Hôm nay Đức Xuyên Thắng ta sẽ thay Trang chủ, cũng như vì tất cả mọi người tại Sơn Điền gia trang mà thanh toán một tên phản chủ làm gương cho hậu thế [4].

Mộc Thôn Thanh bắt đầu cảm tấy run sợ. Vừa toan tìm đường tẩu thoát thì Lâm Cát Lang đã nhảy tới cản đường, nói :

- Định tẩu thoát hả? Đừng có nằm mơ!

Mộc Thôn Thanh càng thêm run sợ. Trước mặt hắn giờ toàn là những cao thủ thượng thặng trên giang hồ, bất luận đụng người nào cũng khó lòng mà thủ thắng. Nếu như tất cả đồng tâm đối phó với mình thì chỉ có một con đường duy nhất là “chết” mà thôi. Vốn là người thông minh, mưu mô có thừa nên thoáng một cái hắn đã nghĩ ngay ra được một kế. Hắn ngửa mặt lên trời cười, nói :

- Nếu Mộc Thôn Thanh này phải chết dưới tay Sơn Bản Nhất Lang, Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang thì thật là một cái chết oanh liệt. Hân hạnh! Hân hạnh!

Đức Xuyên Thăng bĩu môi, nói :

- Ngươi khỏi phải buông lời nói khích. Chỉ một mình Đức Xuyên Thắng ta cũng đủ lấy mạng ngươi rồi.

- Trường hợp ngươi thắng không nổi mà gục dưới ta ta thì sao?

- Thì ngươi có thể tùy tiện rời khỏi nơi này.

Lâm Cát Lang hiểu rõ ý định của Mộc Thôn Thanh, đã định lên tiếng, ngặt nỗi Đức Xuyên Thắng đã ‘nhanh nhẩu đoảng’ lên tiếng trước và trúng kế khích tướng của Mộc Thôn Thanh. Lâm Cát Lang bất bình lên tiếng trách :

- Đức Xuyên Thắng! Anh trúng kế của hắn rồi. Rủi anh không may lỡ tay sểnh miếng thì có phải mình làm chuyện quăng cá trong rọ xuống nước hay không? Tới chừng đó muốn bắt lại cũng không phải dễ.

Đức Xuyên Thắng mỉm cười, nói :

- Tôi biết Lâm Cát huynh lo lắng chuyện này. Nhưng đừng lo, Đức Xuyên Thắng này sẽ không cho hắn được toại nguyện đâu.

Xoay qua Sơn Điền Anh Minh, Đức Xuyên Thắng nói bằng giọng cầu khẩn :

- Trang chủ! Nếu chẳng may Đức Xuyên Thắng có gục ngã dưới gươm của Mộc Thôn Thanh thì xin Trang chủ cùng tất cả các huynh đệ ở đây để cho hắn đi khỏi nơi này chứ đừng làm khó dễ gì cả. Xin mọi người hứa toàn thành thỉnh nguyện này của Đức Xuyên Thắng.

Sơn Điền Anh Minh gật đầu, khảng khái nói :

- Được, nếu chẳng may Đức Xuyên huynh thất bại, chúng ta sẽ giữ lời hứa mà để cho Mộc Thôn Thanh rời khỏi chỗ này toàn tánh mạng.

Một lời Trang chủ đã hứa đương nhiên chẳng một ai dám có ý kiến gì thêm. Lúc bấy giờ, Đức Xuyên Thắng mới lớn tiếng hét lên :

- Mộc Thôn Thanh, ngươi nghe chưa? Nếu ngươi thắng thì cứ tự nhiên rời khỏi nơi này mà không bị ai cản trở như Trang chủ đã hứa. Mau ra tay đi thôi!
Đức Xuyên Thắng nói xong liền hét lên một tiếng, xông tới chém loạn xạ. Mộc Thôn Thanh cũng đón đỡ, phản công kịch liệt. Hai người cùng nhau giao đấu trên năm mươi hiệp cũng chưa phân thắng bại.

Mộc Thôn Thanh lồng lộn lên như một con mãnh thú bị dồn vào đường cùng, tung ra toàn những chiêu thức chí mạng như liều chết khiến Đức Xuyên Thắng không dám xem thường, phải lo chống trả, đỡ gạt liên miên không kịp ngừng tay.

Lâm Cát Lang lược trận cảm thấy nóng lòng khó chịu vô cùng, chỉ muốn xách kiếm xông vào trợ lực với Đức Xuyên Thắng giết phứt kẻ phản bội sớm chừng nào hay chừng đó. Nhưng nếu làm thế thì trái với tinh thần võ sĩ đạo, hơn nữa Trang chủ cũng đã hứa cho hắn một cơ hội công bằng chiến đấu tìm đường sống, cho dù đường sống của kẻ phản bội trả bằng giá sinh mạng của thuộc hạ thân tín của mình...

Sơn Bản Nhất Lang như đọc được ý nghĩ của Lâm Cát Lang. Chàng bèn lên tiếng trấn an :

- Lâm Cát huynh đừng lo. Chỉ trong mười chiêu, trận đấu sẽ được phân biệt hơn thua rõ rệt.

Lúc đó, hình như trận đấu giữa Đức Xuyên Thắng và Mộc Thôn Thanh đã đi đến hồi quyết liệt. Đức Xuyên Thắng hét lên một tiếng, từ thế thủ bỗng chuyển qua thế công, tung ra những chiêu cực kỳ dũng mãnh. Chống đỡ được thêm vài chiêu, Mộc Thôn Thanh đã bắt đầu cảm thấy mệt, chân tay bủn rủn. Ưu thế đã nghiêng hẳn về phía Đức Xuyên Thắng.

“Keng” một tiếng, thanh trường kiếm trong tay Mộc Thôn Thanh đã rời khỏi tay hắn rơi loảng xoảng trên mặt đất. Mọi người thấy Đức Xuyên Thắng mặt mày tươi tỉnh, kề lưỡi gươm ngay cổ Mộc Thôn Thanh nói :

- Giờ ngươi tính sao?

Mộc Thôn Thanh thúc thủ, giọng yếu ớt :

- Còn tính sao nữa! Ta đã thua rồi, ngươi cứ ra tay đi.

Đức Xuyên Thắng bỗng thu kiếm về, nói :

- Ta cho ngươi một cơ hội tự xử lấy. Ngươi tự xử rồi, mọi lỗi lầm của ngươi ta sẽ bỏ qua hết và xin Trang chủ chôn cất ngươi đàng hoàng như người của Sơn Điền gia trang. Còn nếu ngươi để ta phải ra tay thì kể như ta giết một kẻ thù, sẽ không có đặc ân như ta vừa nói.

Mộc Thôn Thanh nét mặt buồn rầu, suy nghĩ một hồi. Sau cùng y mới lên tiếng :

- Cám ơn ngươi. Như thế là ta cũng mãn nguyện lắm rồi.

Quay qua Sơn Điền Anh Minh, Mộc Thôn Thanh cúi xuống lạy, giọng nghẹn ngào như đầy vẻ ân hận :

- Mộc Thôn Thanh được Trang chủ mang từ bóng tối ra ánh mặt trời, trọng dụng chẳng cùng, hết lòng tin cậy. Thế mà Mộc Thôn Thanh này lại nỡ phản bội Trang chủ thì thật không bằng giống heo, giống chó. Cho dù là vậy, Trang chủ khoan hồng đại lượng, vẫn chừa cho một con đường sống, cho một cơ hội công bằng chiến đấu với Đức Xuyên Thắng. Chẳng qua là ý trời không dung túng kẻ phản bội đó thôi. Mộc Thôn Thanh đã thua thì chẳng còn lời nào để nói nữa, mà cũng chẳng mong được hưởng đặc ân nào sau khi chết, và cũng không xứng đáng được gọi là người của Sơn Điền gia trang.

Dứt lời, Mộc Thôn Thanh rút thanh đoản kiếm đâm bên mình tự đâm vào bụng một nhát chết ngay tức thì. Mọi người ai nấy đều im lặng, không ai nói được lời nào. Sơn Điền Anh Minh bước tới nhặt thanh trường kiếm của Mộc Thôn Thanh, tháo vỏ kiếm trên người y tra vào, đặt lên thi thể, nói :

- Mộc Thôn Thanh, anh vẫn là người của Sơn Điền gia trang.

Mọi người ai nấy đều cảm động trước nghĩa cử của Sơn Điền Anh Minh, người Trang chủ đầy lòng nhân ái, đức độ. Quay qua đám gia nhân, Sơn Điền Anh Minh ra lệnh :

- Hãy đem thi thể Mộc Thôn tráng sĩ chôn cất đàng hoàng, và phải nhớ cấp dưỡng cho gia đình đều đặn hàng tháng.

Đám gia nhân tuân lệnh, cùng nhau khiêng xác Mộc Thôn Thanh đem đi chôn. Mọi người cùng nhau theo Sơn Điền Anh Minh vào bên trong sơn trang. Ai nấy đồng lòng, nối gót nhau đi thăm Đảo Tân Thanh Tử và Phúc Điền Chiếu Phu. Sơn Bản Nhất Lang nói :

- Thuốc của đệ khi nãy chỉ có thể tạm ngăn ngừa chất độc khỏi lan tràn trong cơ thể hai người. Phải có thần dược Lý Ngư Lệ thì mới có thể cải tử hồi sinh cho Đảo Tân tiểu thư cùng Phúc Điền Chiếu Phu được. Nhưng phải mất cả tuần mới tỉnh lại được, và cả tháng mới phục sức lại nổi.

Thuận Tử reo lên, nói :

- Không sao! Chúng ta vốn sẵn có Lý Ngư Lệ mà. Vậy là Đảo Tân cô nương cùng Phúc Điền tráng sĩ được cứu rồi!

Sơn Điền Anh Minh cũng nói thêm :

- Giả dụ không có thì cho dù phải lặn lội tới chân trời góc biển nào, với bất cứ giá nào thì cũng phải tìm mua cho kỳ được.

Sơn Bản Nhất Lang thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười mãn nguyện. Chàng thụp xuống lạy Sơn Điền Anh Minh cùng Thuận Tử, tạ :

- Đa tạ nghĩa huynh cùng nghĩa tẩu. Đệ...

Chưa nói hết câu, Sơn Bản Nhất Lang chợt cảm thấy hoa mắt, mặt mày xay xẩm choáng váng, ngẵ lăn ra đất. Cả Sơn Điền Anh Minh cùng Thuận Tử kinh hãi, la lên :

- Nghĩa đệ!

Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang cũng hoảng hốt la lên :

- Sơn Bản đại ca!

------------

[1] Đình thủ: ngừng tay

[2] Nam nữ thọ thọ bất thân.

[3] Thổ huyết: hộc máu.

[4] Hậu thế: đời sau.

Chương 14: Trang hiệp khách - Hồi 14

Sơn Điền Anh Minh lắc đầu, nói :

- Mộc Thôn Thanh quả nhiên nói không sai lời chút nào. Nghĩa đệ của ta quả đã trúng kịch độc!

Lâm Cát Lang đưa tay sờ lên mũi Sơn Bản Nhất Lang, sau đó để tay lên lồng ngực chàng khám nghiệm nhịp tim đập. Y thở dài, than :

- Chỉ vì không muốn để ai trúng độc, Sơn Bản đại ca không tiếc tánh mạng, một mình gánh chịu lấy hết...

Dừng lại vài giây, Lâm Cát Lang nói tiếp :

- Tên đồ đệ của Cát Điền Thiên Hương Tử mà đã lợi hại thế rồi thì đủ hiểu y còn lợi hại đến thế nào!

Nghe Lâm Cát Lang than, ai nấy đều lo lắng, vì đã hiểu được thực lực của đối phương, tức phe Điền Trung Tấn. Đức Xuyên Thắng cũng mặt mày nhăn nhó, nghĩ ngợi. Y nhìn Sơn Bản Nhất Lang nằm, tin chắc Sơn Bản Nhất Lang đang bất tỉnh, chắc chắn không nghe được những lời gì, do ai nói.

Đức Xuyên Thắng lẩm bẩm :

- Sơn Bản đại ca! Thật sự thì Đức Xuyên Thắng này đã thua đại ca từ lâu rồi, từ bản lãnh, võ nghệ, kiếm thuật cho đến đảm lược, đức độ và nhân nghĩa. Đệ không có chút nào sánh nổi với đại ca mà trước nay chẳng biết trời cao gì. Từ nay đệ chỉ xin sống chết với đại ca thôi chứ không bao giờ đề cập tới chuyện so tài nữa.

Lúc đó, Thuận Tử đã đem thần dược Lý Ngư Lệ đến, lấy thuốc định nhét vào miệng Sơn Bản Nhất Lang thì chàng bỗng mở mắt ra, nhìn nàng, thều thào nói :

- Xin nghĩa tẩu cứu Đảo Tân tiểu thư cùng Phúc Điền Chiếu Phu trước đi. Tình trạng của họ nguy ngập hơn đệ nhiều...

Chỉ nói được đến đây, đầu Sơn Bản Nhất Lang trẹo qua một bên, máu trong mồm rỉ ra. Thuận Tử xúc động, nói :

- Đến nước này mà nghĩa đệ vẫn không ngừng lo cho người khác ư?

Đức Xuyên Thắng thấy vậy vội lên tiếng :

- Đường chủ hãy cứu hai người kia trước đi, để tôi giúp Sơn Bản đại ca phong tỏa [1] các huyệt đạo đã.

Thuận Tử nghe lời, đem Lý Ngư Lệ đến nhét vào mồm Đảo Tân Thanh Tử cùng Phúc Điền Chiếu Phu. Cùng lúc đó, Đức Xuyên Thắng điểm các trọng huyệt trên người Sơn Bản Nhất Lang, ngăn cản chất độc loang ra khắp nơi trong cơ thể chàng. Móc trong người Sơn Bản Nhất Lang lọ thuốc khi nãy, Đức Xuyên Thắng lấy một viên nhét vào miệng chàng. Sau đó Đức Xuyên Thắng mới bế xốc Sơn Bản Nhất Lang đặt lên giường, nói :

- Bây giờ Đường chủ cho Sơn Bản đại ca uống Lý Ngư Lệ được rồi.

Không chút chậm trễ, Thuận Tử làm theo lời Đức Xuyên Thắng. Nàng hết nhìn trượng phu Sơn Điền Anh Minh tới nhìn Đức Xuyên Thắng cùng Lâm Cát Lang, luôn miệng hỏi :

- Liệu nghĩa đệ có sao không?

Hay :

- Liệu Sơn Bản huynh đệ liệu có tỉnh lại không?

Sơn Điền Anh Minh thấy vậy, ôm vợ vào lòng an ủi :

- Nghĩa đệ bản lãnh phi thường, nội công thâm hậu, chuyện phục hồi chỉ trong nay mai thôi em. Với lại, anh tin trời không nỡ hại người trung nghĩa đâu.

Cả Đức Xuyên Thắng với Lâm Cát Lang đều gật đầu, nói :

- Sơn Bản đại ca không phải hạng người chết yểu đâu.

Vừa lúc đó, có người chạy vào báo tin :

- Thưa Trang chủ, có Kiều Bản Dũng phe Điền Trung Tấn rầm rộ kéo quân đến, chỉ có cách sơn trang chúng ta vài dặm thôi!

Sơn Điền Anh Minh nghe tin bỗng giật mình lo sợ. Thuận Tử cũng run rẩy, ôm chặt lấy chồng. Lâm Cát Lang thấy vậy đứng phắt dậy, nói :

- Để Lâm Cát Lang này đem quân đến quyết một trận sống mái với hắn.

Đức Xuyên Thắng cũng hăng hái đứng dậy, giọng quả quyết :

- Để tôi đi chung với anh.

Lâm Cát Lang vỗ vai Đức Xuyên Thắng, nói :

- Đức Xuyên Thắng! Anh phải ở lại bảo vệ Trang chủ, Đường chủ cùng Thiếu chủ cũng như Sơn Bản đại ca cùng Đảo Tân cô nương và toàn thể sơn trang. Giờ chỉ còn anh với tôi là còn đủ sức đối đầu với quân địch, nếu anh đi luôn thì lấy ai bảo vệ sơn trang?

Đức Xuyên Thắng nói :

- Nếu vậy thì anh ở lại mà bảo vệ sơn trang, để tôi liều chết nghênh địch.

Sơn Điền Anh Minh nghiêm nghị, bảo hai người :

- Hai người bất tất phải tranh giành! Tôi không muốn ai phải liều mạng đi cả. Hãy cùng nhau ở lại sơn trang mà cố thủ. Nếu số mạng Sơn Điền Anh Minh cùng sơn trang này đến lúc tàn thì chẳng thà chúng ta hãy cùng nhau đồng sinh đồng tử chứ tôi không muốn ai phải liều mạng hết. Mà nếu nhị vị huynh đệ chết thì không lẽ tôi lại yên tâm sống một mình sao?Lâm Cát Lang mỉm cười, phân trần :

- Tôi hiểu lòng Trang chủ, người lúc nào cũng nghĩ đến sự an nguy của kẻ dưới. Nhưng đây là lúc cho những kẻ dưới vì Trang chủ và sơn trang mà ra sức chứ không được tiếc rẻ sinh mạng. Với tình thế hiện tại, nếu chúng ta ở lại cố thủ thì chỉ là đợi chết mà thôi. Đem quân ngăn chặn dĩ nhiên chưa phải thượng sách, hy vọng thủ thắng không cao lắm nhưng vẫn còn hơn ngồi yên chịu trận, vì nếu làm vậy thì chỉ có chết chắc. Tóm lại, Kiều Bản Dũng có lợi hại đến đâu thì ta cũng phải quyết chiến thôi. Còn về phần tôi và Đức Xuyên Thắng thì nếu xông trận dàn quân, sắp xếp chiến thuật chiến lược tất nhiên Đức Xuyên Thắng không bằng tôi. Còn như ở lại cố thủ sơn trang thì tôi lại thua xa Đức Xuyên Thắng. Vì vậy, xin Trang chủ chấp thuận lời thỉnh cầu của tôi mà ban lệnh xuất sư. Còn Đức Xuyên Thắng thì hãy ở lại cố thủ sơn trang, trách nhiệm này còn quan trọng hơn việc quyết chiến ngăn địch của tôi nhiều.

Cả Sơn Điền Anh Minh cùng Đức Xuyên Thắng đều im lặng vì biết Lâm Cát Lang nói phải, bàn luận chính xác vô cùng. Giây lâu, Sơn Điền Anh Minh mới lên tiếng :

- Lâm Cát huynh đệ, nghe lời ta dặn. Nếu nhắm không cự nổi thì lập tức rút về cố thủ sơn trang chứ đừng liều mạng một cách vô ích. Ta không cần huynh đệ làm anh hùng võ sĩ đạo mà chỉ cần huynh đệ có mạng trở về. Tóm lại ta không muốn Lâm Cát huynh đệ liều mạng hy sinh, càng không muốn huynh đệ tự mổ bụng vì bất cứ lý do nào.

Lâm Cát Lang cười, nói :

- Xin Trang chủ đừng lo, Lâm Cát Lang sẽ tùy cơ ứng biến. Cái chết nhiều lúc nhẹ tựa lông hồng, nhưng cũng có những lúc nặng tựa thái sơn. Cứ thật thà mà nói, cái chết rất đáng sợ, nhưng đáng sợ hơn là không còn cơ hội phục vụ dưới trướng của Trang chủ. Chết vì Trang chủ là cái chết vinh hạnh, đáng chết. Từ ngày theo Trang chủ tới nay, Lâm Cát Lang nhận thất Trang chủ đối với kẻ dưới chỉ có thưởng mà không bao giờ có phạt. Cái nhân, cái đức của Trang chủ thật không thể tìm ra người thứ hai dưới vòm trời này.

Sơn Điền Anh Minh nghe nói hết sức cảm động nhưng chẳng biết phải nói làm sao. Đức Xuyên Thắng sau đó lại tiếp lời :

- Những gì Đức Xuyên Thắng này muốn nói thì Lâm Cát huynh đã nói hết rồi. Tôi chỉ là một kẻ vũ phu, nhưng cũng hiểu thế nào là nhân nghĩa, là trung. Nếu không gặp Trang chủ thì chắc chúng tôi đã chết từ lâu rồi, không vì gươm đao thì cũng vì sương gió. Trang chủ đem chúng tôi về, ban cho chốn dung thân, nuôi dưỡng chúng tôi, cho hưởng không thiếu một thứ gì. Nếu phải hy sinh vì Trang chủ thì quả là điều vinh dự. Chết vì Trang chủ vẫn còn hơn sống mà phục vụ cho những kẻ khác, bất luận là ai. Trang chủ tuy không phải là chủ nhân đầu tiên của Đức Xuyên Thắng này, nhưng chắc chắn sẽ là người cuối cùng.

Sơn Điền Anh Minh không còn giấu được sự xúc động nữa. Lệ ông ta từ đâu trào ra, nghẹn lời nói :

- Các vị huynh đệ xin đừng nói nữa. Thật không uổng một phen kết giao. Nếu phải làm lại từ đầu thì Sơn Điền Anh Minh này cũng không làm gì khác hơn đâu.

Lâm Cát Lang bỗng xua tay, nghiêm mặt nói :

- Bây giờ tình thế đang nguy ngập, không phải là lúc để chúng ta ngồi kể lể tâm tình với nhau nữa. Tôi phải lên đường xuất trận ngay bây giờ. Đức Xuyên huynh, nếu tôi thất bại, hay vạn bất đắc dĩ có điều gì không may xảy ra, anh đừng liều mạng đi tìm Kiều Bản Dũng quyết đấu hay trả thù. Hãy hộ tống, bảo vệ Trang chủ cùng tất cả mọi người trong sơn trang tìm nơi lánh nạn. Nên nhớ rõ: ‘quân tử phục thù, mười năm chưa muộn’.

Dứt lời, Lâm Cát Lang thụp xuống lạy Sơn Điền Anh Minh cùng Thuận Tử, sau đó khẽ cúi đầu chào Đức Xuyên Thắng rồi nói gọn vài câu :

- Đã đến lúc Lâm Cát Lang phải đi rồi! Xin Trang chủ cùng Đường chủ hãy bảo trọng. Đức Xuyên huynh xin hãy nhớ lời tôi dặn. Vận mệnh của Sơn Điền gia trang nằm cả trong tay anh đấy, đừng quên nhé!

* * * * *

Thuận Tử một tay chăm sóc cho ba người: Đảo Tân Thanh Tử, Phúc Điền Chiếu Phu cùng Sơn Bản Nhất Lang. Chỉ khi nào cần lắm nàng mới gọi gia nhân nhờ vả giúp một tay. Sơn Điền Anh Minh cũng lo lắng vô cùng, ruột rối như tơ vò nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc hổ trợ tinh thần cho vợ. Thấy Thuận Tử lo lắng cho Sơn Bản Nhất Lang đến quên ăn quên ngủ, ông ta phải đích thân đi lấy thức ăn thức uống cho vợ. Cầm tay Thuận Tử, ông ta nói :

- Anh biết em rất lo cho nghĩa đệ. Anh cũng vậy, còn lo cho y hơn cả chính bản thân của anh. Nhưng em phải lo ăn uống nghỉ ngơi mới được. Em có sức khỏe thì mới tiếp tục chăm sóc cho mọi người được. Mình chỉ có thể làm hết sức mình mà thôi. Mọi việc khác chỉ đành phó cho trời định đoạt.

Thuận Tử dựa đầu vào vai chồng, nói không nên lời. Nhìn Sơn Bản Nhất Lang nằm bất động, Sơn Điền Anh Minh cảm khái, nói :

- Ước gì anh có được một phần dũng như nghĩa đệ. Nhiều lúc anh cảm thấy bất lực vô cùng, không quả quyết được như y. Có Sơn Bản Nhất Lang, anh bớt lo vì biết y rất trung nghĩa, rất lo cho em cùng Hải Đẩu...

Thuận Tử bỗng bật khóc nức nở. Sơn Điền Anh Minh ôm vợ vào lòng, nói :

- Chuyện gì khiến cho em buồn vậy?
Thuận Tử nấc lên từng hồi, giây lâu mới thốt được vài tiếng :

- Trượng phu! Em thật có lỗi với anh. Em thật không xứng đáng là vợ hiền...

Sơn Điền Anh Minh bịt miệng Thuận Tử, nhỏ nhẹ, âu yếm nói :

- Khờ dại quá! Em nào có thiếu bổn phận làm vợ hay làm mẹ bao giờ đâu. Anh cấm không cho em nói những lời như thế nữa nghe chưa!

Thuận Tử lại tiếp tục khóc nức nở. Sơn Điền Anh Minh chỉ có biết tìm lời ngọt ngào để vuốt ve vợ chứ chẳng biết làm gì hơn nữa. Sau bao năm chung sống, ông rất hiểu ý cũng như tâm tình của vợ. Những gì nàng vừa nói khi nãy ông đã hiểu rõ mồn một nhưng nhất quyết không để cho nàng thốt ra lời.

Lau khô hai giòng lệ trên má cho Thuận Tử, Sơn Điền Anh Minh dịu dàng, nói :

- Anh thật là người có diễm phúc nhất trên thế gian này. Có được vợ đẹp, hiền ngoan và chung thủy, có con ngoan giỏi, có nghĩa đệ trung can nghĩa đảm cùng các huynh đệ nghĩa khí đầy mình. Nếu có phải chết đi, anh cũng vẫn vui.

Vừa lúc đó, bên ngoài có tiếng vó ngựa. Gia nhân chạy vào báo rằng :

- Thưa Trang chủ, có chừng chục người quân ta đang phi ngựa về phía sơn trang, chắc là để báo tin.

Sơn Điền Anh Minh ngửa mặt lên trời, than :

- Thôi rồi! Tánh mạng Lâm Cát huynh đệ hỏng rồi!

Không đầy bao lâu sau, một số quân Sơn Điền gia trang hớt ha hớt hãi chạy vào ra mắt Sơn Điền Anh Minh báo tin :

- Thưa Trang chủ, quân ta đại bại. Lâm Cát tráng sĩ dẫn chúng tôi quyết chiến với quân Kiều Bản Dũng, nhưng phe chúng đông gấp mấy lần. Giao chiến không bao lâu, quân ta chết gần hết, Lâm Cát tráng sĩ cố mở vòng vây cho chúng tôi, dặn chúng tôi và một số anh em phải lập tức về ngay sơn trang báo tin cho Trang chủ cùng Đức Xuyên tướng quân phải thi hành gấp rút những lời Lâm Cát tráng sĩ đã dặn trước khi đi.

Sơn Điền Anh Minh cất tiếng hỏi :

- Thế Lâm Cát tráng sĩ đâu rồi?

Đám quân ai nấy nhìn nhau tỏ vẻ buồn rầu, chẳng ai thốt được lời.

Sơn Điền Anh Minh cảm thấy lòng mình như bị muôn ngàn mũi chim châm chích vào. Ông đau khổ, hỏi :

- Có phải Lâm Cát tráng sĩ gặp nguy rồi phải không?

Đám người ai nấy đều gật đầu. Hồi lâu mới có người lên tiếng :

- Sau khi mở đường máu cho chúng tôi và một số anh em, Lâm Cát tráng sĩ vào lại trận chiến giúp các anh em khác. Lúc đó Kiều Bản Dũng tới thách đánh. Lâm Cát tráng sĩ ra tay đánh chưa đầy mấy hiệp đã phải uổng mạng dưới tay tên Kiều Bản Dũng kia!

Một người khác lên tiếng :

- Tên Kiều Bản Dũng thật lợi hại. Suốt bao nhiêu năm trời ra trận, chứng kiến bao nhiêu trận quyết đấu giữa các dũng tướng cũng như các võ sĩ đạo lừng danh, nhưng thú thật, tôi chưa từng thấy ai khủng khiếp như hắn!

Một người khác lên tiếng nạt :

- Im đi! Ngươi sao quá sợ hãi, chỉ đề cao cường địch là nghĩ gì?

- Tôi chỉ nói sự thật...

- Câm đi!

Sơn Điền Anh Minh thất vậy bèn lên tiếng :

- Thôi, các huynh đệ đừng tranh cãi nữa làm gì. Hãy mau huy động toàn thể anh em lại để mà cố thủ sơn trang.

Nghe nói ai nấy đều tuân mệnh lui ra. Chờ mọi người đi ra rồi, Thuận Tử ngậm ngùi ôm chầm lấy Sơn Điền Anh Minh, than :

- Không lẽ lòng trời muốn cho Sơn Điền gia trang bị hủy hiệt hay sao đây?

Sơn Điền Anh Minh đang đau đớn vì tin Lâm Cát Lang tử trận, nghe vợ than thế thì càng thêm xót xa. Ông ta chưa biết nói gì thì bỗng Đức Xuyên Thắng đập mạnh tay xuống bàn, hét lên :

- Tôi không thể để Lâm Cát Lang chết oan uổng thế này được. Tôi thề phải giết cho được Kiều Bản Dũng để trả thù!

-----------

[1] Phong tỏa: ngăn chặn.

Chương 15: Trang hiệp khách - Hồi 15

Sơn Điền Anh Minh lộ vẻ không đồng ý, nghiêm trang nói :

- Đức Xuyên Thắng! Tài nghệ huynh tuy vượt bực, trội hơn mọi người, và quả thật có trội hơn Lâm Cát Lang chút đỉnh. Nhưng cứ theo lẽ mà nói, nếu Lâm Cát Lang chỉ đỡ được Kiều Bản Dũng vài hiệp thì huynh giỏi lắm cũng chỉ đỡ thêm được vài hiệp nữa mà thôi. Huynh không phải đối thủ của hắn đâu. Tôi cấm huynh không được liều mạng đi so tài với Kiều Bản Dũng.

Đức Xuyên Thắng tru tréo :

- Trang chủ đừng quá đề cao cường địch mà làm giảm uy danh của chúng ta. Đức Xuyên Thắng này dù bất tài đi chăng nữa cũng chưa hề biết sợ ai bao giờ. Kiều Bản Dũng bất quá cũng chỉ là một cao thủ võ sĩ đạo chứ có phải thần thánh ba đầu sáu tay gì đâu. Để Đức Xuyên Thắng tôi liều mạng với hắn, nếu chẳng may thiệt mạng dưới kiếm hắn thì xin Trang chủ cùng gia quyến tạm thời tìm nơi lánh nạn, sau này tìm cơ hội trả thù cũng chưa muộn. Vả lại, lúc đó chắc chắn Sơn Bản Nhất Lang cũng dư sức bình phục, sẽ giúp Trang chủ gây dựng lại tất cả không mấy khó khăn.

Sơn Điền Anh Minh giọng như cương quyết :

- Đừng nhiều lời nữa! Tóm lại, tôi không muốn huynh đi tìm Kiều Bản Dũng so tài. Chấm hết.

Mặc cho Đức Xuyên Thắng có thuyết phục thế nào, Sơn Điền Anh Minh vẫn một mực không nghe, bác bỏ mọi đề nghị. Chợt khi đó, gia nhân vào báo :

- Thưa Trang chủ, có hai võ sĩ đạo tự xưng là Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy cầu kiến [1].

Sơn Điền Anh Minh nghĩ thầm: “À, ta nhớ rồi. Tây Thôn Hòa Hy trước đây theo phò Thanh Thủy Đô, còn Cốc Khẩu Quang Hy theo Cao Kiều Quang. Không hiểu họ đến đây với mục đích gì? Cứ để xem họ muốn gì đã”.

Nghĩ vậy, Sơn Điền Anh Minh gật đầu :

- Cứ mời họ vào.

Gia nhân vâng lời, lui ra. Không đầy một phút sau, hai người ăn mặc theo lối võ sĩ đạo bước vào, cùng nhau thụp xuống lạy Sơn Điền Anh Minh, nói :

- Tây Thôn Hòa Hy cùng Cốc Khẩu Quang Hy xin ra mắt Trang chủ. Chúc Trang chủ vạn phúc.

Sơn Điền Anh Minh khẽ cúi đầu đáp lễ :

- Không dám, xin chào nhị vị tráng sĩ. Xin nhị vị đừng khách sáo. Nếu có điều gì dạy bảo xin cứ cho biết, miễn khả năng làm được, Sơn Điền Anh Minh này quyết không để nhị vị thất vọng đâu.

Tây Thôn Hòa Hy khẽ liếc mắt nhìn Cốc Khẩu Quang Hy rồi cả hai người cùng lên tiếng một lượt :

- Chúng tôi hiện tại là hai lãng nhân vô chủ, tứ cố vô thân. Mục đích chúng tôi tới đây là xin được Trang chủ thâu nạp, cho phục vụ dưới trướng.

Đức Xuyên Thắng cau mày nghĩ ngợi. Sơn Điền Anh Minh thì lại cười chua chát :

- Nếu là lúc bình thường thì thật là vạn phúc cho Sơn Điền gia trang, một điều cầu mà không được. Nhưng với tình hình hiện tại, Sơn Điền Anh Minh đành phải đắc tội cùng hai vị chứ chẳng thể tuân mệnh được.

Tây Thôn Hòa Hy nhướng mắt hỏi :

- Nghĩa là Trang chủ không dung nạp chúng tôi?

Cốc Khẩu Quang Hy cũng thêm lời :

- Chắc vì chúng tôi là những kẻ bất tài chẳng ra gì cho nên Trang chủ chê có phải không?

Sơn Điền Anh Minh vội vã xua tay, miệng luôn hồi cải chính :

- Không! Không! Xin hai vị chớ có hiểu lầm. Để Sơn Điền Anh Minh nói rõ lý do kẻo chư vị lại hồ nghi. Bây giờ là lúc Sơn Điền gia trang đang nguy ngập, không biết bị hủy diệt lúc nào. Nếu vâng mệnh hai vị thì có khác nào mời hai vị đi chết chung!

Tây Thôn Hòa Hy nói :

- Trang chủ đả quá khinh thường anh em chúng tôi rồi. Nguyện vọng của chúng tôi là đi tìm Minh chủ để thờ chứ không phải tìm vinh hoa phú quý hay theo mạnh hiếp yếu. Nếu chúng tôi có ý như thế thì đã sớm về đầu Điền Trung Tấn rồi. Nhưng chúng tôi nhận thấy Điền Trung Tấn chỉ là một bạo chúa không hơn không kém, là kẻ ‘qua cầu rút ván’, không đáng theo phò. Trong tất cả những người chúng tôi được biết hiện tại, không ai bằng Trang chủ. Do đó chúng tôi mới tới đây để xin được ‘núp bóng từ bi’.

Cả Đức Xuyên Thắng và Sơn Điền Anh Minh nghe nói như vậy mới thật sự an tâm vì hai người Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy chỉ có thiện ý với Sơn Điền gia trang chứ hoàn toàn không có ác ý. Suy nghĩ một lúc, Sơn Điền Anh Minh ôn tồn, nói :

- Đa tạ nhị vị đã quá xem trọng Sơn Điền Anh Minh này. Cả hai vị đều là hào kiệt trên đời, được kết giao với hai vị thật là điều hết sức hân hạnh. Nhưng Sơn Điền Anh Minh này không thể để những hào kiệt phải uổng mạng một cách vô lối được. Tôi tuy chẳng ra gì nhưng không ích kỷ, chỉ nghĩ đến lợi cho mình được.

Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy nghe nói đều tỏ vẻ buồn rầu, mặt mày ủ rũ. Tây Thôn Hòa Hy thở dài, nói :

- Trước đây, tôi theo phò Thanh Thủy Đô tiên sinh, tưởng là chọn được Minh chủ, nhưng không ngờ đã theo lầm một kẻ đê hèn, thấy lợi quên nghĩa, ‘mãi hữu cầu vinh’ [2]!Cốc Khẩu Quang Hy cũng tâm sự :

- Còn tôi theo quan phủ Cao Kiều Quang cũng chỉ là loại cường hào ác bá, theo mạnh hiếp yếu, không đúng với sở nguyện của tôi chút nào.

Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy ngầm ra hiệu, nói nhỏ với nhau vài lời rồi hướng về phía Sơn Điền Anh Minh nói :

- Được! Cứ coi như số phận của chúng tôi vô duyên, kém may mắn, không được phục vụ dưới cờ của Sơn Điền gia trang. Vậy thì chúng tôi có một yêu cầu khác, xin Trang chủ nhận lời cho.

Sơn Điền Anh Minh ngạc nhiên hỏi :

- Là điều gì? Xin nhị vị cứ nói.

Tây Thôn Hòa Hy nói :

- Như chúng tôi đã trình bày, hiện tại là hai lãng nhân vô chủ, sống vất vưởng nay đây mai đó. Những tưởng tìm được Minh chủ nơi Trang chủ để theo, nhưng có lẽ ngặt vì tư chất kém cỏi, bản lãnh quá tầm thường, lại thiếu đức độ nên mới không được dung nạp. Điều này chúng tôi chỉ có thể tự trách mà thôi chứ không thể nào trách Trang chủ được. Vậy xin Trang chủ cho chúng tôi mượn Sơn Điền gia trang này làm chỗ tự mổ bụng chết đi để khỏi phải sống lăn lóc với gió sương cũng như khỏi chịu nhục, để cho đời, cho người khinh rẻ nữa. Sống không được theo Trang chủ, nhưng nếu chết ở bên cạnh Trang chủ thì cũng là điều vinh hạnh.

Nhận thấy Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy quá thật tình và tha thiết, Sơn Điền Anh Minh động lòng. Ông ta nở một nụ cười, chắp tay thi lễ với hai người :

- Thật nhị vị quá thương Sơn Điền Anh Minh này rồi. Nếu tôi còn cố chấp thì chẳng hóa ra phụ lòng quân tử của nhị vị hào kiệt hay sao! Nhưng hãy để cho Sơn Điền Anh Minh kể rõ ràng mọi chuyện để chư vị hiểu rõ tại sao Sơn Điền Anh Minh này lại lưỡng lự.

Cả Tây Thôn Hòa Hy cùng Cốc Khẩu Quang Hy cùng cười, nói :

- Chuyện Sơn Điền gia trang anh em chúng tôi đã sớm biết từ lâu rồi, thưa Trang chủ. Nếu chúng tôi chỉ tìm vinh hoa phú quý, tham danh lợi hay sợ chết thì tới đây lúc này làm gì?

Sơn Điền Anh Minh thở dài, nói :

- Không có hoạn nạn thì khó mà biết rõ lòng người. Bình thường ai cũng có thể nói lời nhân nghĩa trung trực nhưng gặp lúc biến, có mấy ai giữ được lập trường? Ơn của nhị vị tráng sĩ nếu Sơn Điền Anh Minh không trả được trong kiếp này thì xin nguyện làm trâu ngựa để đền đáp lại trong kiếp luân hồi.

Lời nói vừa rồi chứng tỏ Sơn Điền Anh Minh đã chính thức nhìn nhận Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy là người của Sơn Điền gia trang. Hai người mừng rỡ vô cùng, thụp xuống lạy ra mắt vị chủ nhân mới của họ:

- Chúng tôi tuy kém cỏi, tài thường trí mọn, nhưng nguyện cùng Trang chủ đồng sinh đồng tử [3], nếu hai lòng thì xin trời tru đất diệt, bia miệng nguyền rủa ngàn đời.

Sơn Điền Anh Minh đỡ hai người dạy, sai gia nhân đem rượu Saké ra mời mọi người. Đức Xuyên Thắng cũng vui vẻ chúc mừng hai người bạn mới cùng chiến tuyến với mình. Mọi người cùng nhau bàn kế hoạch đối phó với tình trạng gấp rút, hết sức hiểm nghèo của Sơn Điền gia trang.
Đức Xuyên Thắng vừa uống rượu, vừa nói :

- Giờ Trang chủ đã có Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quan Hy bảo vệ, Đức Xuyên Thắng tôi có thể đi tìm Kiều Bản Dũng để quyết đấu trả thù cho Lâm Cát Lang được rồi.

Sơn Điền Anh Minh lắc đầu :

- Không nên! Giờ chúng ta phải cố thủ chứ đừng ham đánh. Hơn nữa, đã biết đi là tìm cái chết thì đi làm gì cho uổng mạng? Tôi không thể đồng ý chuyện này với Đức Xuyên huynh được.

Tây Thôn Hòa Hy bàn :

- Trang chủ nói phải lắm. Cứ theo tôi nghĩ thì cho dù Đức Xuyên huynh, Cốc Khẩu huynh và tôi hợp lực cũng không phải là đối thủ của Kiều Bản Dũng đâu. Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bách thắng [4], khi chúng ta đã biết không thể địch nổi cường địch mà còn quyết đấu thì chẳng phải vô ích lắm sao? Chỉ có Sơn Bản đại ca là có hy vọng cự nổi với Kiều Bản Dũng nhưng hiện tại đang trong tình trạng hôn mê, không biết khi nào tỉnh lại chứ chưa nói đến chuyện phục sức.

Cốc Khẩu Quang Hy cũng gật đầu tán thành :

- Tây Thôn huynh nói phải lắm. Chúng ta nên chờ Sơn Bản đại ca phục sức hẵng nói đến chuyện phản công.

Sơn Điền Anh Minh không ngớt khen đề nghị của hai người, nhưng Đức Xuyên Thắng lắc đầu, phản đối :

- Cứ thật tình mà nói đi, biết chừng nào Sơn Bản đại ca mới tỉnh lại, mới phục sức được. Chuyện trước mắt có thể xảy ra bất cứ lúc nào, nước xa làm sao chữa được lửa gần? Nếu chúng ta cứ tiếp tục ngồi mà đợi địch thì cũng chẳng khác gì ngồi mà đợi chết thôi.

Mọi người đều nhận thấy lời bàn của Đức Xuyên Thắng cũng không phải là vô lý. Ai nấy đều im lặng. Giây lâu, Sơn Điền Anh Minh mới lên tiếng khuyên :

- Đức Xuyên huynh bàn luận thật chính xác. Nhưng nếu muốn ‘tiên hạ thủ vi cường’ thì chúng ta lại thiếu hẳn lực lượng để thi hành. Chúng ta chẳng còn được bao nhiêu người trong sơn trang, không thể khinh xuất mà hy sinh thêm ai được cả. Cứ cố thủ mà chờ Sơn Bản Nhất Lang phục sức rồi tính đường thôi. Tôi sẽ ra lệnh bố trí sơn trang cho thật kiên cố để đủ sức chống lại cường địch. Tóm lại chúng ta tạm thời chỉ nên dùng kế hoãn binh thôi.

Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy tán đồng đề nghị. Đức Xuyên Thắng dù thấy có lý nhưng vẫn hậm hực vì Sơn Điền Anh Minh không chịu theo đề nghị của mình. Y lắc đầu, nói :

- Tôi đồng ý Sơn Bản Nhất Lang sẽ giúp được chúng ta rất nhiều nếu khỏe mạnh. Nhưng nghĩ cho cùng, một Sơn Bản Nhất Lang có khả năng thay đổi được cục diện hay không? Tôi chắc chắn là không rồi. Chúng ta không nên trông chờ, ỷ lại quá nhiều vào một người.

Sơn Điền Anh Minh cười, nói :

- Đức Xuyên huynh lầm rồi. Nhiều lúc chỉ cần một người thôi là cũng có thể xoay ngược cục diện được ngay. Như Sơn Bản huynh đệ chả giết Thanh Thủy Đô và Cao Kiều Quang cứu nguy cho chúng ta là gì. Trường hợp hai người đó không chết thì chắc gì bây giờ chúng ta được ngồi đây đối ẩm bàn luận nữa?

Lý lẽ của Sơn Điền Anh Minh quá rành mạch khiến Đức Xuyên Thắng cứng họng chẳng nói năng thêm được gì. Thấy cũng không nên làm y mất mặt thêm với Tây Thôn Hòa Hy và Cốc Khẩu Quang Hy, Sơn Điền Anh Minh tươi cười, vui vẻ nói :

- Thôi, chuyện đâu sẽ còn đó. Bây giờ chúng ta hãy cùng nhau uống cạn mấy chai Saké này rồi cùng nhau đi nghỉ là hơn. Mọi người chắc hẳn ai cũng mệt rồi.

Tự tay Sơn Điền Anh Minh rót đầy ly cho từng người rồi tất cả cùng nhau nâng ly cạn chén. Uống thêm vài tuần nữa, mọi người mới chịu nghe lời Sơn Điền Anh Minh đi nghỉ để dưỡng sức.

Đức Xuyên Thắng về phòng nhưng nằm trằn trọc mại, không tài nào ngủ được. Có thể nói trong lòng người võ sĩ đạo này rối rấm hơn bao giờ hết. Nhớ đến mới ngày nào đó không xa, Sơn Điền gia trang chẳng khác như chốn địa đàng, mọi người sống vui vẻ hạnh phúc. Đức Xuyên Thắng cùng Mộc Thôn Thanh và Lâm Cát Lang là ba cột trụ của gia trang, được Trang chủ Sơn Điền Anh Minh gọi là ‘Tam Kiệt’. Giờ đây, chỉ còn lại một mình Đức Xuyên Thắng phò Trang chủ trong khi hai người kia không còn nữa. Mộc Thôn Thanh đã phản bội chủ, rốt cuộc chỉ chuốc lấy cái chết bi thảm. Còn Lâm Cát Lang vì chủ ra tay mà phải chết thảm dưới tay cường địch quá lợi hại.

Nghĩ tới nghĩ lui mà không biết phải giải quyết thế nào, Đức Xuyên Thắng ngồi bật dậy, thay đồ, dắt kiếm bên người, một mình đi rón rén ra khỏi phòng. Chợt nghe có tiếng vó ngựa đâu đây, Đức Xuyên Thắng chạy vội ra ngoài thám thính. Dưới ánh trăng lờ mờ, bóng một kỵ sĩ đang phi ngựa tiến dần về phía Sơn Điền gia trang.

Vừa tới cổng sơn trang, kỵ sĩ lập tức nhảy xuống ngựa chạy thẳng một mạch vào. Nhận ra là Thượng Địa Hùng Đại, thám tử của Sơn Điền gia trang, Đức Xuyên Thắng mới yên tâm. Vừa trông thấy Đức Xuyên Thắng, Thượng Địa Hùng Đại chạy hớt ha hớt hãi tới, nói không ra hơi :

- Đức Xuyên tráng sĩ, mau báo cho Trang chủ cùng tất cả rằng Kiều Bản Dũng phe Điền Trung Tấn đang kéo quân tới rầm rộ, chúng hô to rằng thề quét sạch Sơn Điền gia trang.

-------------

[1] Cầu kiến: xin gặp.

[2] Mãi hữu cầu vinh: bán bạn cầu vinh

[3] Đồng sinh đồng tử: cùng nhau sống chết

[4] Tri bỉ tri kỷ bách chiến bách thắng: biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau