TRÂN QUÝ EM NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Trân quý em như mạng - Chương 51 - Chương 54

Chương 51

Về đến nhà, đầu óc Hàn Tích vẫn mông lung như đang nằm mơ.

Cô có lòng tốt làm bánh trôi cho anh, kết quả suýt chút nữa bị anh hôn chết.

Cô sờ môi mình, môi bị anh cắn gần sứt da, hơi đau cũng hơi tê.

Mấy chuyện hôn môi kiểu này quả nhiên hấp dẫn, dễ khiến người ta cảm thấy nghiện. Kỷ Nghiêu đứng trước gương, sờ lỗ tai của mình, trên đó vẫn còn dấu răng nhỏ.

Hàn Tích cắn anh vì tay anh dám sờ loạn trên người cô.

Tuy anh bị đau nhưng lại đau trong sung sướng. Anh sợ dọa đến cô, cũng biết nương theo cảm xúc của cô, nên anh cũng không dám xuống “tay”… Chuyện ‘ăn thịt’ cứ từ từ rồi tính.

Kỷ Nghiêu thở dài vì vẫn còn thòm thèm. Quả thật anh quá tham lam, chỉ muốn chiếm lấy cô.

Trên giường, điện thoại rung lên báo tin nhắn yêu cầu muốn chat video. Hàn Tích ấn từ chối.

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố]: Anh muốn nhìn thấy em.

Hàn Tích bỏ quyển sách y xuống, trả lời anh.

[Hàn Tích]: Em không muốn nhìn thấy anh.

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố]: Thật xin lỗi, vừa rồi do anh quá kích động! Không nên hôn em, lại còn khiến em động tình.

[Hàn Tích]: Em không có.

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố]: Không có sao em lại “kêu”… Hửm?

Cô cố gắng nhớ lại, cô đã kêu lên cái gì sao? Cô rõ ràng không phát ra tiếng. Hơn nữa, cứ nụ hôn này nối tiếp nụ hôn kia làm sao cô có thể nói được cái gì?

Nhưng mà… hình như cô có phát ra âm thanh nhỏ. Nụ hôn của anh quá mãnh liệt, cô không thể thở được, chỉ có thể phát ra những tiếng thở dốc.

[Hàn Tích]: Anh đang “cợt nhả” với em sao?

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố]: Em còn biết từ này? Anh cũng không hiểu lắm, có thể giải thích cho anh không? Như thế nào gọi là cợt nhả chứ?

[Hàn Tích]: Em không biết, đừng hỏi em! Đừng nói chuyện với em nữa, em không thèm để ý đến anh đâu.

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố]: Em thật sự không để ý đến anh sao?

Sau đó, Kỷ Nghiêu vẫn thu hồi tin nhắn vừa rồi. Lần đầu tiên anh ‘cợt nhả’ người khác lại còn thất bại nữa.

Ngày hôm sau đến văn phòng, Hàn Tích thấy Chu Hàm đang úp mặt khóc.

Hàn Tích để túi xuống, thân thiết hỏi: "Tiểu Hàm, sao em lại khóc?"

Chu Hàm ngẩng đầu, đôi mắt đã sưng đỏ: "Em cãi nhau với mẹ!"

Hàn Tích kéo ghế dựa ngồi xuống, rút giấy ăn đưa cho Chu Hàm: "Rốt cuộc có việc gì thế?"

Chu Hàm lau nước mắt: "Hôm qua em đi ngủ muộn xíu, mẹ đã cằn nhằn. Em thấy khó chịu nên nói vài câu, sau đó thành cãi nhau. Từ nhỏ đến lớn, mẹ luôn quản thúc em, chẳng cho em có chút tự do nào cả!"

Hàn Tích hỏi: "Lúc đó là mấy giờ?"

Chu Hàm suy nghĩ một chút: "Hai giờ! Lúc đó cũng đâu muộn lắm đâu mà mẹ em cứ cằn nhằn!"

Hàn Tích lại lấy giấy ăn đưa cho cô ấy: "Mẹ cũng vì thương em thôi! Thật sự thì.. hai giờ đã muộn lắm rồi!"

Hàn Tích rất hâm mộ Chu Hàm, cô ấy còn được nghe mẹ cằn nhằn vẫn tốt hơn là không có mẹ. Lúc ở cô nhi viện, dì chăm sóc bọn cô rất hung dữ, động một chút là mắng là chửi. Những lời mắng chửi đó không phải xuất phát từ sự quan tâm hay yêu thương mà bản thân dì ấy thấy đám trẻ bọn cô rất phiền phức.

Sau đó cô được nhận nuôi, ba mẹ nuôi bận rộn nhiều việc không có thời gian quan tâm đến cô. Vì không muốn bị trả về cô nhi viện nên cô phải học cách ngoan ngoãn, có gì vui hay buồn đều cất giấu trong lòng, cũng không tranh cãi ầm ĩ chỉ biết im lặng ngoan ngoãn, không giống như những đứa trẻ khác.

Ở một gia đình nếu có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc của mình đó cũng là một loại hạnh phúc.

An ủi Chu Hàm xong xuôi, Hàn Tích trở lại bàn làm việc của mình, cô mở ngăn kéo, túi sưởi được để gọn gàng bên trong.

Kỳ kinh đợt trước cô bị đau bụng dữ dội, là chủ nhiệm Diệp đã mua cho cô.

Chu Hàm đang nói chuyện điện thoại, nghe xong cô ấy cười nói: "Mẹ em gọi điện nói chủ nhật này sẽ dẫn em đi ăn một bữa ngon. Em quyết định tha thứ cho mẹ!"

Hàn Tích ngắm nhìn khuôn mặt tươi cười của Chu Hàm! Thật tốt, có thể thoải mái khóc, thoải mái cười.

Kỷ Nghiêu đi đến phòng pháp y, anh đặt tập tài liệu về Khâu Diễm và Tạ Tiểu Thanh ở trước bàn Hàn Tích.

"Hai người này cũng giống em, bọn họ có thể là Trần Tĩnh Ny, con gái của cảnh sát Trần và chủ nhiệm Diệp."

Hàn Tích cầm tài liệu trên bàn lên, nhìn sơ qua: "Trần Tĩnh Ny?"

Kỷ Nghiêu gật đầu một cái: "Tên gọi ở nhà là Ny Ny. Chủ nhiệm Diệp giải thích, chữ ‘Tĩnh’ là hi vọng đứa bé có một cuộc sống bình an, không mong giàu có chỉ mong có cuộc sống an ổn, ‘Ny’ chính là bé gái, áo bông nhỏ của ba mẹ!"Kỷ Nghiêu lấy một tấm ảnh ra.

Một bé gái mặc váy hồng, đầu cài bờm, trên cổ đeo một chiếc vòng hình tượng phật Di Lặc.

Cô bé chưa có răng, lúc cười lên để lộ lợi hồng hồng.

Kỷ Nghiêu: "Đây là bức ảnh anh chụp lại ở phòng của chủ nhiệm Diệp. Lúc đó Trần Tĩnh Ny được một tuổi!"

Trời sinh nụ cười của trẻ sơ sinh đều mang sức cảm hóa, Hàn Tích mỉm cười: "Cô bé trông thật đáng yêu!"

Kỷ Nghiêu chỉ vào mặt dây chuyền tượng phật trên cổ đứa bé: "Em có ấn tượng với cái này không? Mặt dây chuyền này do cảnh sát Trần tự mình khắc, không đáng tiền như vàng hay ngọc – dễ bị bọn bắt cóc lấy mất.”

Hàn Tích nhìn kỹ, lắc đầu: "Em không có ấn tượng!"

Kỷ Nghiêu cất tài liệu vào trong túi hồ sơ, ngẩng đầu nói với Hàn Tích: "Đồng ý với anh một chuyện!"

Hàn Tích đón nhận ánh mắt của Kỷ Nghiêu: "Anh nói đi!"

Kỷ Nghiêu nhìn vào mắt Hàn Tích: "Trước hết, anh sẽ tìm tung tích của Khâu Diễm và Tạ Tiểu Thanh để hai người đó xét nghiệm xem có phải là Trần Tĩnh Ny hay không!"

Kỷ Nghiêu còn chưa nói xong đã nghe thấy Hàn Tích nhỏ giọng nói: "Vâng!"

"Nếu hai người đó đều không phải, em sẽ làm xét nghiệm so sánh với chủ nhiệm Diệp."

Kỷ Nghiêu đến gần, ôm Hàn Tích vào lòng, xoa đầu cô: "Đừng sợ, cho dù kết quả như thế nào, anh vẫn luôn ở bên em, hiểu không?"

Chu Hàm vừa từ trong phòng đi ra lại vội vàng che mắt lui về.

Hiệu suất làm việc của Kỷ Nghiêu rất cao, Khâu Diễm và Tạ Tiểu Thanh nhanh chóng được mời đến cảnh cục.

Người được hỏi đầu tiên là Khâu Diễm, cô ấy là một giáo viên dạy môn toán ở tiểu học, đã kết hôn, con của cô ấy vừa chập chững biết đi.

Khi nghe nói có thể tìm được ba mẹ ruột, phản ứng của Khâu Diễm giống hệt như Hàn Tích lúc trước. Cô ấy từ chối, thật lòng từ chối: "Lúc trước bọn họ từ bỏ tôi, bây giờ lại muốn nhận lại, nào có chuyện tốt như vậy chứ?"

Trong đáy mắt cô ấy đầy sự cô độc và tuyệt vọng, còn có chút sợ hãi.

Kỷ Nghiêu cũng bắt gặp được biểu hiện như vậy trên nét mặt của Hàn Tích.

Đều là những đứa bé xuất thân từ trong cô nhi viện Trịnh Tiêu, đều trải qua ký ức u ám và chịu ngược đãi. Bọn họ có thể hòa nhập vào cuộc sống bình thường đã là điều không hề dễ dàng.

Kỷ Nghiêu cười lạnh một tiếng, Trịnh Tiêu này quả thật quá cao tay, tẩy não hết đám trẻ, vứt bỏ gì chứ, tất cả đều bị bắt cóc.

Triệu Tĩnh Tĩnh ngồi bên cạnh kiên nhẫn giải thích với Khâu Diễm, vạch trần bộ mặt thật của Trịnh Tiêu, "Các cô đều bị bắt cóc không phải bị cha mẹ vứt bỏ!"

Khâu Diễm nửa tin nửa ngờ, Triệu Tĩnh Tĩnh tiếp lời: "Mọi người đều là bảo bối trong lòng ba mẹ!"Một lúc lâu Khâu Diễm vẫn không lên tiếng, sau đó mới thấp giọng đáp: "Vậy thì sao? Tôi cũng đã oán hận nhiều năm trời. Hiện tại cuộc sống của tôi rất tốt, có chồng và con yêu thương, chỉ vậy thôi là đủ lắm rồi!”

Kỷ Nghiêu nhìn ra ngoài cửa, ra hiệu cho nhân viên khoa pháp chứng tiến vào: "Lấy mẫu đưa đi xét nghiệm!"

Triệu Tĩnh Tĩnh kéo anh, nhỏ giọng: "Đương sự không đồng ý, chuyên này không hợp quy tắc!"

Kỷ Nghiêu nhìn người phụ nữ đối diện: "Nếu là cô, ba cô vì tìm kiếm cô 19 năm trước bị người ta giết chết, mẹ cô ngày ngày nhớ thương cô, buổi tối ngủ cũng chẳng ngon giấc! Đúng rồi, còn có tôi, tôi là anh cô!"

Khâu Diễm nhìn chằm chằm Kỷ Nghiêu: "Vậy chắc chắn mấy người nhận lầm người rồi. Hai chúng ta không giống nhau!"

Kỷ Nghiêu: "..."

Triệu Tĩnh Tĩnh tiếp tục kiên nhẫn: "Không phải là anh em ruột, cậu ta có thể gọi là một nửa con trai ba mẹ cô cả, hiểu không?"

Khâu Diễm lại gật đầu, suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi đã kết hôn rồi!" Cái gì mà một nửa con trai? Thế không phải là con rể sao?

Kỷ Nghiêu: "..."

Triệu Tĩnh Tĩnh đành tiếp tục giải thích: "Vậy…"

Thế nhưng anh ấy cũng không biết nên giải thích như thế nào.

Kỷ Nghiêu mãi mới tìm được cách nói: "Cô cũng có con!"

Khâu Diễm nghĩ tới con mình. Nếu con cô bị bắt cóc, cô cũng không thể nào chịu được đau khổ như vậy. Cho dù có trải qua bao nhiêu năm, hay phải đi đến chân trời góc biển, cô cũng phải tìm con về.

Khâu Diễm im lặng một lúc lâu, cô ấy nhìn nhân viên mặc áo blouse trắng, rốt cuộc cũng đồng ý: “Được, mọi người tiến hành đi!”

Nhân viên lấy một mẫu tóc của Khâu Diễm, Kỷ Nghiêu đưa ra tấm ảnh của Trần Tĩnh Ny: "Trên cổ cô bé có đeo một tượng phật, cô có ấn tượng không?"

Khâu Diễm mờ mịt lắc đầu.

Kỷ Nghiêu đứng lên: "Cần mất một hai ngày mới có kết quả DNA, cô cứ về trước đi. Khi nào có kết quả chúng tôi sẽ thông báo cho cô!"

Kỷ Nghiêu tiễn Khâu Diễm ra ngoài cổng cảnh cục.

Bên ngoài trời mưa, một người đàn ông tay cầm ô đi tới: "Vợ à!"

Khâu Diễm mỉm cười, ôm lấy cánh tay anh ta, quay đầu lại chào, "Chúng tôi đi đây!"

Kỷ Nghiêu gật đầu, nhìn đôi vợ chồng che dù ra khỏi cổng lớn của Cục Cảnh Sát, đứng chờ taxi. Người chồng nghiêng hẳn dù về phía vợ mình, người anh ta ướt hơn nửa.

Kỷ Nghiêu tựa người vào, anh hi vọng những đứa trẻ đáng thương ở cô nhi viện Trịnh Tiêu cũng được như Khâu Diễm, bước khỏi bóng tối, có người yêu thương, có một cuộc sống mới.

Triệu Tĩnh Tĩnh gọi: "Đội trưởng Kỷ, đi thôi! Còn Tạ Tiểu Thanh nữa!"

Tạ Tiểu Thanh mặc một chiếc váy trắng, tóc dài ngang vai, trông có vẻ hiền lành, người gặp người thích.

Tuy nhiên, tính cách không hề giống với vẻ ngoài. Trong tài liệu trung học có ghi rõ: đánh nhau, yêu sớm, hút thuốc, trốn học bị nhà trường phạt, hoàn toàn là một cô gái có nhiều tật xấu. Cô ta không đậu đại học, làm nhiều công việc, hai năm trở lại đây là công nhân ở một nhà máy dệt.

Kỷ Nghiêu đi vào, ngồi xuống quan sát người phụ nữ đối diện. Dáng người cao gầy hơi giống cảnh sát Trần. Không hiểu sao anh luôn cảm giác người đàn bà này có điểm bất thường nhưng không không nói rõ được đó là gì.

Tạ Tiểu Thanh chủ động hỏi: "Nghe nói các anh đã tìm được ba mẹ tôi?"

Triệu Tĩnh Tĩnh gật đầu, kiên nhẫn giải thích từ đầu đến cuối: "Đúng thế! Các cô đều là con cưng của ba mẹ không phải bị vứt bỏ, đều bị bắt cóc!"

Tạ Tiểu Thanh nhỏ giọng: "Cảm ơn các anh! Tôi cũng muốn tìm được ba mẹ mình!"

Triệu Tĩnh Tĩnh hỏi tiếp: "Cô đồng ý làm xét nghiệm DNA không?"

Tạ Tiểu Thanh gật đầu: "Đồng ý!"

Triệu Tĩnh Tĩnh vừa định gọi nhân viên pháp chứng vào, Kỷ Nghiêu cắt ngang.

Cuối cùng, anh cũng biết tại sao luôn cảm thấy Tạ Tiểu Thanh này không bình thường, biểu hiện của cô ta quá hợp tác, quá bình tĩnh.

Trải qua cuộc sống lạnh lẽo, u ám tại cô nhi viện cộng thêm việc Trịnh Tiêu tẩy não rằng bọn họ chính là những đứa trẻ bị vứt bỏ, Khâu Diễm và Hàn Tích đều biểu hiện rất sợ hãi, đây chính là biểu hiện bình thường.

Còn Tạ Tiểu Thanh này có vấn đề.

Đúng lúc này, Tạ Tiểu Thanh lấy một miếng tượng phật ra: "Đây là vật tôi mang theo từ nhỏ, không biết có thể chứng minh thân phận của tôi hay không?"

Chương 52

Kỷ Nghiêu cầm lấy tượng phật được khắc từ cây hạch đào so sánh với bức ảnh chụp.

Bức ảnh đã khá cũ, chủ nhiệm Diệp đã phục chế nhưng mặt tượng Phật vẫn rất mờ, không thấy rõ.

Kỷ Nghiêu nhét tượng Phật vào túi vật chứng, cầm trên tay, đứng lên nói với Triệu Tĩnh Tĩnh: "Tôi cầm qua cho chủ nhiệm Diệp xác nhận!"

Triệu Tĩnh Tĩnh gật đầu, nói với Tạ Tiểu Thanh: "Cô chờ một chút!"

Tạ Tiểu Thanh đồng ý, giọng tò mò: "Chủ nhiệm Diệp này là mẹ tôi sao?"

Đội phó Triệu cẩn trọng: "Bây giờ còn chưa khẳng định, phải chờ kết quả xét nghiệm mới có thể đưa ra kết luận!"

Kỷ Nghiêu ra đến cửa, anh quay đầu nhìn thoáng qua Tạ Tiểu Thanh, vẫn chưa chắc chắn thân nhân, vậy mà đã vội vàng gọi ‘mẹ’ rồi.

Kỷ Nghiêu đến văn phòng chủ nhiệm Diệp.

Cửa không khóa, chủ nhiệm Diệp ngồi yên lặng trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, trên tay bà cầm một phần tài liệu nhưng không hề chú tâm. Vừa nhìn thấy Kỷ Nghiêu, bà vội vàng đứng dậy: "Thế nào rồi?"

Kỷ Nghiêu đưa túi vật chứng cho bà Diệp Yến Thanh: "Dì xem tượng Phật này có phải là dây chuyền năm đó không?”

Bà Diệp Yến Thanh nhìn tượng Phật trong lòng bàn tay, cẩn thận sờ bề mặt, ngân ngấn nước mắt. Bà run rẩy chỉ tay vào vết nứt bên trái: "Chỗ nứt này là do sau khi tượng Phật làm xong Ny Ny cầm chơi ném trên nền đất suốt!"

Bà lẩm bẩm: "Chắc không sai đâu, đây là của Ny Ny!"

Bà ngẩng đầu nhìn Kỷ Nghiêu: "Tìm được rồi đúng không?"

Kỷ Nghiêu cầm lại túi vật chứng: "Dì chờ kết quả xét nghiệm DNA đã ạ!"

Bà Diệp Yến Thanh cầm cánh tay Kỷ Nghiêu: "Đứa bé kia trông như thế nào? Có thể đưa dì sang nhìn một chút không?"

Kỷ Nghiêu ngẫm nghĩ rồi đáp: "Chờ kết quả xét nghiệm đã ạ!"

Bà Diệp Yến Thanh quan sát nét mặt của Kỷ Nghiêu, lo lắng: "Có phải con bé không tốt lắm không?"

Kỷ Nghiêu nở nụ cười: "Không, rất tốt! Trông rất ngoan ngoãn!"

Bà Diệp Yến Thanh vẫn lo lắng, Kỷ Nghiêu cầm tay bà, trấn an: "Dì đừng vội!"

Kỷ Nghiêu rời khỏi văn phòng của chủ nhiệm Diệp, bắt gặp nhân viên phòng pháp chứng đang đứng ở bên ngoài, anh lên tiếng hỏi: "Mai Tử, sao vậy?"

Giang Mai bước ra đáp: "Đang đổi hệ thống! Máy chủ gặp sự cố, toàn bộ hệ thống của cảnh cục phải đổi lại hết!"

Kỷ Nghiêu nhỏ giọng: "Chú ý chăm sóc chủ nhiệm Diệp nhé!"

Giang Mai gật đầu: "Anh yên tâm!"

Kỷ Nghiêu: "Cũng phải chăm sóc tốt cho đội phó Triệu của chúng tôi nữa nhé!"

Giang Mai đỏ mặt, nhưng vẫn cứng miệng, không chút xấu hổ: "Đó là điều nên làm!"

Kỷ Nghiêu quay trở lại phòng thẩm vấn, ra hiệu khoa pháp chứng lấy mẫu. Sau khi tiến hành xong anh đưa ảnh chụp của cảnh sát Trần đến trước mặt Tạ Tiểu Thanh: "Cô có ấn tượng với người này không?"

Tạ Tiểu Thanh cầm ảnh chụp, nhìn kỹ: "Không ấn tượng, đây là...??"

Triệu Tĩnh Tĩnh đang định mở miệng trả lời, Kỷ Nghiêu đã cất lại ảnh chụp, "Không ai cả!"

Triệu Tĩnh Tĩnh liếc mắt nhìn Kỷ Nghiêu, anh ấy cảm nhận được đội trưởng có thành kiến với Tạ Tiểu Thanh, không hề thích cô ta. So với Khâu Diễm, thì Tạ Tiểu Thanh này còn dịu dàng và hiền lành hơn.

Triệu Tĩnh Tĩnh đưa Tạ Tiểu Thanh ra ngoài, Kỷ Nghiêu gọi Trương Tường: "Tra tài liệu của Tạ Tiểu Thanh này, ngày mai đưa cho tôi!"

Trương Tường nghi hoặc: "Không phải đã đưa cho anh rồi sao?"

Kỷ Nghiêu đứng lên, tựa vào bên cạnh bàn, nhìn thoáng qua cửa sổ, mưa đã tạnh nhưng mây đen vẫn chưa tan, anh dừng một chút rồi nói: "Ngoại trừ tài liệu cơ bản, tập trung điều tra tình hình kinh tế của cô ta. Xem có khoản tiền lớn bất thường được chuyển vào hay không? Người tiếp xúc gần nhất là ai? Hoàn cảnh sống…"

Trương Tường nhớ kỹ, hỏi: "Tạ Tiểu Thanh này có vấn đề sao ạ?"

Kỷ Nghiêu xoa bóp gáy, xoay cần cổ: "Khó nói rõ! Cảm giác không tốt lắm!" Con gái của chú Trần, cho dù không phải là Hàn Tích, anh vẫn hi vọng người đó là Khâu Diễm hơn.

Trương Tường gật đầu, nói thật: "Đội trưởng Kỷ nói không thích hợp vậy thì chắc chắn là có chỗ không thích hợp rồi!"

Kỷ Nghiêu vỗ gáy Trương Tường: "Được rồi, tôi không thích kiểu sùng bái mù quáng này đâu!"

Trương Tường sờ đầu: "Em nói thật mà!"

Kỷ Nghiêu cười cười, cánh tay khoác lên vai Trương Tường: "Đi làm việc đi!"

Hàn Tích đi thang máy xuống dưới tầng một có chút việc, lúc đi qua hành lang ra ngoài đột nhiên có người bước nhanh qua, dáng vẻ vội vàng không cẩn thận va vào người cô.

Tài liêu trên tay Hàn Tích bị rơi xuống đất, cô quay đầu nhìn thoáng qua là chủ nhiệm Diệp.

Bà Diệp Yến Thanh: "Thật ngại quá, cháu có bị thương không?" Nói xong bà ngồi xổm xuống nhặt tài liệu giúp cô.Hàn Tích cười cười: "Không có gì ạ. Chủ nhiệm Diệp đang có việc gấp thì cứ đi trước đi ạ, tự con nhặt là được!"

Bà Diệp Yến Thanh đưa tài liệu cho Hàn Tích rồi vội vàng đi ra cửa chính.

Hàn Tích nhặt đủ tài liệu, sửa sang lại một chút rồi đi về phía trước.

Cô thấy chủ nhiệm Diệp đứng ở cửa, nhìn ra ngoài không nhúc nhích, dáng vẻ có chút bất an.

Hàn Tích đi qua: "Chủ nhiệm Diệp, dì không sao chứ?"

Bà Diệp Yến Thanh chỉ vào một bóng dáng cô gái mặc đầm trắng: "Đó là con của dì! Rốt cuộc dì đã tìm được nó rồi, con của dì!" Bà thật sự kích động, lúc nói chuyện giọng nói còn có chút run rẩy.

Hàn Tích nhìn cô gái ở ngoài cổng, khóe mắt bỗng chốc cay cay. Cô không thể giải thích cảm giác như thế nào, vừa mừng thay chủ nhiệm Diệp, trên một khía cạnh khác lại cảm thấy mất mát.

Cô không phải là con gái của cảnh sát Trần và chủ nhiệm Diệp, không cần nếm trải một cảm giác hoàn toàn mới, phải làm quen với mối quan hệ thân thiết.

Cũng tốt, lại có điểm không tốt.

Bà Diệp Yến Thanh quay đầu cầm tay Hàn Tích: "Hàn Tích, rồi con cũng sẽ tìm được ba mẹ ruột của mình. Bọn họ nhất định cũng nhớ con!"

Hàn Tích khẽ mỉm cười, rút tay về: "Quên đi ạ! Không cần tìm, cháu như bây giờ cũng rất tốt!"

Bà cảm thấy đau lòng thay cho đứa nhỏ này, bà nói với Hàn Tích: "Đợi lúc nào rảnh bảo Kỷ Nghiêu đưa con sang nhà cô, cô sẽ nấu món ngon cho hai đứa!"

Hàn Tích cười cười: "Cảm ơn chủ nhiệm Diệp, có cơ hội thì nói sau ạ!"

Bà Diệp Yến Thanh vẫn nhìn về bóng dáng cô gái mặc đầm trắng, ánh mắt Hàn Tích dần tối lại, yên lặng xoay người rời đi.

Cô có thể cảm nhận được tình thương yêu của mẹ từ chủ nhiệm Diệp. Khi đến kỳ sinh lý, cô đau bụng tưởng chừng như sắp chết, chủ nhiệm Diệp lại tự tay nấu nước gừng đường đỏ, còn mang theo túi giữ nhiệt để cô ấm bụng.

Vậy mà… đoạn tình cảm này quá ngắn ngủi, chỉ là tạm bợ không hề thuộc về cô.

Chủ nhiệm Diệp sẽ tìm được con gái ruột của mình. Hàn Tích ngẫm nghĩ, bản thân cô đừng xoắn xuýt nữa, cũng thôi mơ mộng.

Hàn Tích trở lại văn phòng, Chu Hàm vừa từ phòng kiểm nghiệm về, cô ấy phủi bụi vôi trên người: "Đổi mạng thôi mà cũng bẩn thỉu hết cả!"

Chu Hàm kéo ghế lại gần: "Em thấy bọn họ đang kiểm tra đối chiếu kết quả DNA của Tạ Tiểu Thanh, Khâu Diễm với chủ nhiệm Diệp đó! Không biết kết quả thế nào!"

"Còn về chuyện chứng cứ, Tạ Tiểu Thanh đã đưa ra được tượng phật bằng hạch đào. Em nghĩ tám phần là cô ta rồi. Rốt cuộc cảnh sát Trần có thể yên nghỉ và chủ nhiệm Diệp sau này cũng không còn cô đơn nữa!"

Năm rưỡi chiều, chỉ còn nửa tiếng nữa tan làm, cũng sắp có kết quả xét nghiệm DNA.

Kỷ Nghiêu đến tầng bốn, phòng xét nghiệm ngay cạnh phòng pháp y. Anh đi vào phòng pháp y đến trước bàn làm việc của Hàn Tích, kéo ghế ngồi bên cạnh cô.

Hàn Tích ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh: "Vẫn chưa đến giờ tan làm đâu. Cục trưởng Thái trông thấy là lại bị la.”
Kỷ Nghiêu tựa lưng vào ghế, xoay ghế một vòng rồi dừng lại: "Không sao, Cục trưởng Thái đi họp rồi!"

"Lát nữa tan làm, chúng ta đi ăn tối nhé!"

Hàn Tích đặt bút xuống, "Hôm nay em còn có việc, hôm khác đi!"

Kỷ Nghiêu nằm nhoài trên bàn làm việc: "Được, vậy anh ở nhà chờ em!"

Thừa lúc Chu Hàm không để ý, Kỷ Nghiêu đứng dậy hôn trộm một cái lên mặt Hàn Tích.

Đúng lúc này, Trương Tường vội vàng chạy tới, hô: "Đội trưởng Kỷ! Có người báo án!"

Kỷ Nghiêu đứng lên: "Đi thôi!" Anh đi đến cửa phòng pháp y, quay đầu lại tặng thêm cho Hàn Tích một nụ hôn gió: "Buổi tối gặp!"

Đi chưa được hai bước anh đã vòng trở lại: "Tối nay, anh qua nhà chủ nhiệm Diệp tối mới về, nhớ phải chờ anh đấy!"

Kỷ Nghiêu vừa đi, Chu Hàm lại ngồi không yên. Cô ấy ra cửa, nghiêng đầu sang phòng xét nghiệm, thì thầm: "Tạ Tiểu Thanh thật sự là con gái của chủ nhiệm Diệp sao?"

Nói xong, cô ấy nhìn đồng hồ: "Chắc cũng sắp kết quả có rồi! Để em qua nghe ngóng xem như thế nào!"

Khoảng mười phút sau, Chu Hàm đã trở lại: "Quả đúng như vậy!"

Hàn Tích ngẩng đầu: "Cái gì cơ?"

Chu Hàm ngồi xuống: "Vừa có kết quả DNA, Khâu Diễm không phải là con gái của chủ nhiệm Diệp, Tạ Tiểu Thanh thì đúng!"

Thật ra cô ấy và Chu Lỵ cùng mấy người nữa đã bàn luận với nhau, bọn họ đều cho rằng Hàn Tích là con gái của chủ nhiệm Diệp.

Nhưng kết quả xét nghiệm đã đập tan suy đoán của bọn họ.

Hàn Tích không nói gì, đến giờ tan làm, cô dọn dẹp một chút, trước khi đi còn nói với Chu Hàm: "Tài liệu kia em đưa đến đội hình sự nhé!"

Cô đi tới cửa bỗng dừng lại, quay trở về lấy tài liệu trên bàn: "Để chị đi cho!"

Lúc ngang qua cửa phòng xét nghiệm, Hàn Tích thấy bà Diệp Yến Thanh ngồi trên ghế cạnh cửa, ôm kết quả DNA, đồng nghiệp bên cạnh đưa khăn giấy cho bà, "Chủ nhiệm Diệp, cuối cùng chị cũng đã tìm được con gái rồi, sao còn khóc như vậy… Phải vui mới đúng chứ?!"

Diệp Yến Thanh lau nước mắt: "Tôi vừa nghĩ đến con bé chịu bao nhiêu khổ sở, trong lòng tôi đã đau, đau đến mức khó chịu!"

Hàn Tích nhớ lại những ngày tháng ở lại cô nhi viện kia, một nơi tối tăm, ẩm ướt, đói khát cùng rét lạnh.

Cô cũng cảm thấy đau.

Khi cô đi ngang qua phòng họp nhỏ ở tầng ba nghe được tiếng cãi vã ở bên trong vọng ra.

Giọng nói của người đàn ông rất êm tai và thu hút, còn giọng nữ lại đầy hoạt bát, trong veo, đoán chừng là một người rất đẹp.

Đàn ông: "Chung Thư Lôi, cậu cũng thật là! Dám bảo án giả!"

Phụ nữ: "Tôi đâu có báo án giả! Tôi nói thật, trái tim tôi bị người khác trộm mất. Là tên khốn nạn nhà cậu trộm mất đó!"

Đàn ông: "Cậu diễn giỏi lắm!"

Phụ nữ: "Đi ăn tối chung nhé! Không phải cậu thích ăn cá hấp của Chu Ký nhất sao?"

Đàn ông: "Nói chuyện tử tế, động tay động chân làm gì? Mau phắn… Ông đây có bạn gái rồi!"

Phụ nữ: "Vậy trước đây cậu nói sẽ mang kiệu tám người khiêng đến cưới tôi, còn nói phải phong tôi làm hoàng hậu thì sao hả?"

Đàn ông: "Chuyện con nít mà cậu cũng tin sao?!"

Phụ nữ: "Tôi tin, tin chứ!"

Đàn ông: "Cậu đừng kéo quần áo tôi nữa! 28 ngàn tệ đó, rách cậu phải đền đấy!"

...

Hàn Tích đứng ở cửa, mãi vẫn không nhúc nhích.

Giọng nói bên trong cũng dần mơ hồ, cô không còn nghe rõ nữa, cũng không muốn nghe. Cô muốn trốn, muốn thoát khỏi nơi này.

Không dám mơ đến tình thân, ngay cả tình yêu cũng thấy thật chua xót.

Hàn Tích đi ra đến cổng cảnh cục với tâm trạng trống rỗng, một chiếc Cayenne đỗ ở ven đường, La Hải Diêu mặc bộ vest đen bước khỏi xe, mỉm cười với cô: "Tiểu Tích, anh đến đón em về!"

Chương 53

Kỷ Nghiêu đứng trong phòng họp, ném cây bút trong tay về phía đối diện.

Chung Thư Lôi bắt được: "Cảnh sát không được phép tùy tiện đánh người đâu đó!" Khi cười, đuôi mắt cô ấy khẽ cong.

Kỷ Nghiêu chỉ tay vào Chung Thư Lôi, giọng đầy bất lực: “Tôi còn một đống việc, đừng rước thêm phiền phức cho tôi nữa được không đại tiểu thư?"

Chung Thư Lôi cầm túi xách Hermes, tay nghịch nghịch mái tóc: "Trước kia cậu chê tôi mập, không muốn qua lại với tôi, bây giờ tôi gầy rồi đó!" Nói xong, cô ấy còn xoay một vòng.

Cô ấy mặc một chiếc váy đuôi cá, phô diễn toàn bộ vóc người lả lướt, lúc xoay vòng làn váy bay lên giống như cánh hoa rung rinh trong gió.

Kỷ Nghiêu mở cửa phòng họp, "Hồi đó không phải tôi chê cậu mập, đó chỉ là cái cớ mà thôi. Tôi không có cảm giác với cậu, không thích cậu, không nhận ra sao?"

Chân Chung Thư Lôi đi giày cao gót nhưng vẫn phải kiễng chân nhìn chằm chằm vào mắt Kỷ Nghiêu: "Không nhận ra, tôi chỉ cảm thấy cậu rất thích tôi! Cậu nhìn, nhìn tôi đây này!"

Kỷ Nghiêu lui về sau vài bước, thở dài: "Tôi thấy da mặt mình đã dày nhưng không ngờ cậu còn dày hơn cả tôi.” Nói xong anh đi ra cửa.

Chung Thư Lôi theo sau, cười cười: "Chúng ta cùng đi ăn tối đi!"

Kỷ Nghiêu nghiêng mặt nhìn cô ấy: "Tôi chỉ có thể đãi cậu ăn ở Cục Cảnh Sát thành phố.”

Chung Thư Lôi cực kỳ vui vẻ: "Được! Chỉ cần có thể ăn cơm với cậu là được!"

Lúc này, Triệu Tĩnh Tĩnh cầm cặp tài liệu rời khỏi phòng làm việc, chuẩn bị tan làm về nhà.

Kỷ Nghiêu gọi anh: "Tĩnh Tĩnh, qua đây! Người này có liên quan đến vụ báo án giả, đưa đến phòng tạm giam đi!" Anh quay đầu nói với Chung Thư Lôi: "Trong phòng tạm giam bao cơm!"

Chung Thư Lôi chu miệng: "Trong đám người ấy trông cậu phong độ nhất vậy mà đối xử với một người phụ nữ xinh đẹp như vậy sao?!”

Kỷ Nghiêu không thèm để ý đến cô ấy, xoay người đi về phòng làm việc.

Chung Thư Lôi đang định đi theo sau đã bị Triệu Tĩnh Tĩnh cản lại: "Đi thôi!"

Chung Thư Lôi rõ ràng không tin, cô ấy vênh mặt: "Tôi có quen biết với đội trưởng Kỷ của các anh!"

Triệu Tĩnh Tĩnh là ai chứ? Là một người cực kỳ chính trực, cho dù đối phương quen biết ai đi chăng nữa, nếu cần bắt thì vẫn phải bắt.

Cuối cùng, Chung Thư Lôi bị hai nữ cảnh sát lôi đi.

Trong phòng làm việc của đội cảnh sát hình sự, Chu Lỵ quay đầu hỏi: "Đội trưởng Kỷ, nói bắt là bắt là bắt thật nhỉ?"

Kỷ Nghiêu tựa trên ghế dựa, gọi một cú điện thoại: "Mẹ, tại sao Chung Thư Lôi đột nhiên xuất hiện?"

Bà Tô Diêu đang làm móng tay, bà cầm điện thoại di động: "Họ Chung? Mấy năm trước bọn họ đã chuyển hết việc làm ăn ra nước ngoài, gần đây họ dự tính khai thác thêm thị trường quốc nội nên trở lại. Làm sao? Con bé tìm con?"

Kỷ Nghiêu gật đầu: "Tìm tận đến Cục Cảnh Sát, da mặt còn dày hơn hồi trước!"

Bà bật cười: "Mẹ bày cách cho con nhé?"

Kỷ Nghiêu ngồi thẳng người: "Mẹ nói đi!"

Bà Tô Diêu hưng phấn: "Con mau mau chóng chóng kết hôn đi. Một khi con đã kết hôn rồi thì con bé dù muốn hay không vẫn phải từ bỏ ý định thôi."

Kỷ Nghiêu trầm tư một lúc: "Mẹ nói có lý!" Anh dừng một chút: "Thế nhưng con kết hôn với Hàn Tích đâu phải để thoát khỏi một ai đó đâu?!”

Bà Tô Diêu lập tức nói theo: "Mẹ hiểu! Là vì yêu!"

Kỷ Nghiêu cúp điện thoại, Chu Lỵ hỏi ngay: "Đội trưởng Kỷ, anh sắp kết hôn sao?"

Kỷ Nghiêu nằm trên ghế dựa, ném di động lên bàn: "Không có, nói linh tinh với mẹ tôi thôi!"

Hàn Tích vẫn chưa thật sự đồng ý làm bạn gái anh, anh kết hôn với ai chứ?

Hàn Tích ngồi đối diện La Hải Diêu nhưng khá mất tập trung. Cô cầm đũa lên, gắp đại một chút cọng rau.

La Hải Diêu hỏi: "Em có tâm sự sao?"

Hàn Tích buông đũa, nhìn gia đình ba người vui vẻ hòa thuận ngồi gần đó. Bé gái hình như đang học trung học đang nũng nịu với ba, mẹ gắp đồ ăn giúp cô bé.

La Hải Diêu cũng nhìn theo tầm mắt Hàn Tích: "Không có ba mẹ thương cũng không sao. Tiểu Tích, anh chính là gia đình của em!"

Hàn Tích gắp miếng sườn cho La Hải Diêu: "Cảm ơn anh!"

La Hải Diêu đặt đũa xuống, nhìn Hàn Tích: "Khoảng thời gian này em thay đổi rất nhiều!"

Hàn Tích cúi đầu, cô không phủ nhận lời La Hải Diêu vừa nói. Từ sau khi cô gặp Kỷ Nghiêu, chủ nhiệm Diệp và rất nhiều đồng nghiệp nhiệt tình đáng yêu, cô quả thật khác trước rất nhiều.La Hải Diêu tiếp tục: "Nhưng em có vẻ không vui, là bọn họ khiến em đau lòng đúng không?"

Hàn Tích ngẩng đầu, nhìn người đàn ông đối diện: "Không phải, là tự em suy nghĩ linh tinh thôi!"

La Hải Diêu xoa đầu Hàn Tích: "Tiểu Tích, không nên kì vọng quá lớn đối với người khác ngoài anh. Bọn họ có cuộc sống của riêng mình! Còn anh chỉ có em, và em cũng chỉ có anh mà thôi!"

Hàn Tích cho rằng những gì La Hải Diêu nói không hoàn toàn chính xác nhưng ngay lúc này cô không biết phản bác như thế nào. Ngẫm lại thì thấy La Hải Diêu cũng không sai.

Chủ nhiệm Diệp có con gái ruột của mình còn bên cạnh Kỷ Nghiêu có những người phụ nữ khác. Cô cũng không phải là duy nhất của anh. Các đồng nghiệp khác trong cảnh cục thì khỏi phải bàn, ai cũng có gia đình của riêng mình.

Chỉ có cô và La Hải Diêu bơ vơ, bọn họ đơn độc, chính là người nhà của nhau.

Ăn cơm xong, La Hải Diêu đưa Hàn Tích về nhà. Đến trước cửa nhà Hàn Tích, La Hải Diêu hỏi: "Không mời anh vào ngồi một chút à?"

Hàn Tích mở cửa, để anh ta đi vào.

La Hải Diêu mở tủ lạnh nhìn thấy bên trong có mấy hộp sữa tươi vị chuối, cầm một hộp, quay đầu hỏi: "Em thích uống cái này từ khi nào vậy?"

Hàn Tích nhìn hộp sữa màu vàng quen thuộc: "Thỉnh thoảng em uống!"

La Hải Diêu đặt hộp sữa lại vào vị trí cũ, không suy nghĩ nhiều: "Anh sẽ kêu người mang cho em chút sữa tươi nguyên chất. Trước khi ngủ em uống một ly sẽ giúp ngủ ngon hơn!"

Hàn Tích gật đầu, rồi cô sang bếp gọt trái cây.

La Hải Diêu nhận được một cuộc điện thoại, "Công ty có chút việc, anh về trước! Hôm khác ghé thăm em sau.”

La Hải Diêu đổi giày, xoay người nói với Hàn Tích: "Khoảng thời gian này công ty có nhiều việc, chờ xong xuôi, anh sẽ dẫn em đi chơi, đi biển nhé! Em thấy thế nào?"

Hàn Tích mỉm cười: "Đến lúc đó rồi tính ạ!"

La Hải Diêu đứng ở cửa: "Chờ anh hạ bệ con cáo già kia, nhất định có nhiều thời gian bên em!"

Hàn Tích ngẩng đầu nhìn anh: "Hải Diêu, anh có từng thử sống chung hòa bình với chú anh không?"

La Hải Diêu cười lạnh: "Không thể nào! Coi như anh bỏ qua cho ông ta thì ông ta cũng không bỏ qua cho anh!" Anh ta dừng lại một chút rồi nói: "Chuyện của anh em không cần quan tâm. Chỉ cần em luôn vui vẻ là được, biết chưa?"

Cho tới này vẫn luôn là như vậy, La Hải Diêu luôn bảo vệ cô bằng hết khả năng của anh ta. Hàn Tích chua xót: "Anh cũng đừng để bản thân mình quá vất vả!"

La Hải Diêu bật cười: "Yên tâm, anh về trước!"

Cô quay vào nhà lấy một hộp cao xoa bóp: "Đầu gối anh không được để lạnh, lúc nào đau thì dùng cao này xoa bóp!"

Vết thương nơi đầu gối La Hải Diêu do di chứng khi còn bé. Hàn Tích vô tình làm vỡ bình hoa mà viện trưởng thích nhất, cô sợ quá khóc lớn. La Hải Diêu nhặt tất cả mảnh vỡ lên, nói với dì Từ quản lý rằng do cậu làm vỡ.

Dì Từ phạt La Hải Diêu quỳ trong sân, nếu cậu không quỳ sẽ bắt Hàn Tích chịu phạt cùng.

Giữa tháng 12 rét buốt, lại còn có mưa, La Hải Diêu phải quỳ cả một đêm, Hàn Tích bé nhỏ đứng bên cạnh vừa khóc vừa cầm một cái ô đã rách tơi tả cố gắng che cho anh ta.

Cho tới bây giờ, Hàn Tích vẫn nhớ tới vẻ mặt tức giận của dì Từ khi đó. Bà ta rất thích dùng những từ ác độc mà mắng chửi người khác. Trong tay bà ta luôn cầm roi mây, ai phạm lỗi hoặc chậm chạm đều bị đánh.

Không chỉ có một mình Hàn Tích, mà tất cả những đứa bé trong cô nhi viện đều sợ bà ta bao gồm cả tiểu công chúa Quách Oánh.

Kỷ Nghiêu từ nhà bà Diệp Yến Thanh trở về, đứng ở trước cửa nhà Hàn Tích, ấn chuông. Người trong nhà không chạy ra mở cửa cho anh như thường ngày.

Kỷ Nghiêu gọi điện thoại, đối phương cũng không nhận. Anh tựa người vào cánh cửa, gửi một tin nhắn đến: Sao vậy?

Qua một hồi lâu, Kỷ Nghiêu nhận được tin nhắn trả lời của Hàn Tích: Em ngủ rồi!

Cả ngày hôm sau, Kỷ Nghiêu không thấy Hàn Tích ở cảnh cục, Chu Hàm nói cô xin phép nghỉ hôm nay nhưng không rõ nguyên do cụ thể.

Kỷ Nghiêu đứng trước cửa sổ ở phòng nghỉ, gọi một cuộc điện thoại cho Hàn Tích. Đối phương không nhận, cũng không tắt máy mà để đến khi tự động ngắt.

Trương Tường đưa tài liệu chi tiết của Tạ Tiểu Thanh cho Kỷ Nghiêu, báo cáo: "Tài chính của Tạ Tiểu Thanh không có vấn đề, gần đây cũng không thấy có khoản tiền nào chuyển vào. Trước mắt, cô ta vẫn đang ở một căn phòng cho thuê tại thôn Thành Trung, quan hệ xã hội không quá phức tạp cũng không quá đơn giản!"

Kỷ Nghiêu giương mắt: "Có ý gì?"

Trương Tường tiếp tục: "Cô ta thay bạn trai như thay áo, hai người trong số đó còn báo án, nói cô ta lừa gạt tiền của họ. Cuối cùng do số tiền không lớn và chứng cứ không đủ nên không thể kết án!"

Kỷ Nghiêu gật đầu một cái: "Chuyện này giữ bí mật trước đã, đừng cho chủ nhiệm Diệp biết!"

Triệu Tĩnh Tĩnh đi tới: "Đã có kết quả DNA, cô ta đúng là con gái ruột của chủ nhiệm Diệp!" Như vậy, bọn họ nên giúp đỡ cô ta trở về đường ngay nẻo chính.

Kỷ Nghiêu trầm tư một lúc, đứng lên: "Có thể do tôi suy nghĩ nhiều!"

Đúng lúc này, bà Diệp Yến Thanh gõ cửa phòng làm việc, "Kỷ Nghiêu, tối nay tan làm nếu không bận gì thì tới giúp Ny Ny dọn nhà nhé!"

Chu Lỵ quay đầu nhìn Diệp Yến Thanh: "Hôm nay chủ nhiệm Diệp trông rất vui, trẻ ra mấy tuổi!"

Kỷ Nghiêu đi tới: "Dọn nhà? Nhanh như vậy sao?"

Bà Diệp Yến Thanh gật đầu: "Chỗ con bé đang ở nào giống cho người ở. Dọn về ở chung với dì cũng tốt, lão Trần trên trời cũng yên tâm!"

Kỷ Nghiêu mời bà vào, rót cho bà cốc nước: "Hai người đã gặp mặt rồi sao?" Hình như tốc độ khá nhanh, tối qua mới có kết quả mà.

Diệp Yến Thanh uống ngụm nước, mỉm cười: "Trưa nay con bé đã đến tìm dì, nó gọi dì là mẹ rồi!"

Diệp Yến Thanh nắm tay Kỷ Nghiêu, giọng nói có chút kích động: "Con bé đã gọi dì là mẹ rồi!"

Kỷ Nghiêu đưa Diệp Yến Thanh đến cửa phòng làm việc, dừng một chút rồi nói: "Chủ nhiệm Diệp, dì biết tại sao hôm nay Hàn Tích lại xin nghỉ không?"

Diệp Yến Thanh suy nghĩ một chút rồi trả lời” "Hôm nay là ngày giỗ của ba mẹ nuôi con bé, con bé xin nghỉ đi thăm mộ!"

Bà nói xong, kéo Kỷ Nghiêu ra một bên, nhỏ giọng dặn dò: "Nếu con rảnh rỗi thì ở bên cạnh Hàn Tích nhiều một chút!" Mặc dù Hàn Tích không phải là con gái bà nhưng bà rất thích Hàn Tích, còn có lúc từng ngộ nhận cô là con gái ruột.

"Dì đã mua ít len lông dê, để đan cho Hàn Tích một cái áo, năm nay dự báo mùa đông lạnh lắm đó!"

Kỷ Nghiêu cười vang: "Vâng!"

Sau khi tan làm, Kỷ Nghiêu kêu Triệu Tĩnh Tĩnh dẫn người sang giúp Tạ Tiểu Thanh dọn nhà còn anh lái xe ra ngoại ô. Khi đến nghĩa trang thì trời đã chập tối.

Anh không biết vị trí cụ thể phần mộ của ba mẹ nuôi Hàn Tích, đành cầm một bó cúc vàng đứng chờ ở cổng. Anh thậm chí còn không biết có phải cô đã đi về rồi không.

Một lúc lâu sau một bóng dáng mảnh khảnh từ trong khu nghĩa trang đi ra. Anh hếm khi thấy cô mặc váy. Cơn gió khẽ thổi làm làn váy tung bay tựa như mỹ nhân bước ra từ bức tranh thủy mặc.

Chỉ mới một đêm không gặp cô, anh cảm giác như cả nửa thế kỷ.

Hàn Tích cúi đầu đi ra ngoài đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên.

"Sao lại không nhận điện thoại của anh, hửm?"

Chương 54

Hàn Tích ngẩng đầu liền trông thấy Kỷ Nghiêu. Anh tiến đến rất sát, cúi đầu nhìn cô.

"Tại sao không nhận điện thoại của anh?"

Hàn Tích nghiêng mặt sang một bên: "Điện thoại hư rồi!"

Bây giờ Kỷ Nghiêu không muốn vạch trần cô, tính món nợ này với cô sau: "Đi thôi, đưa anh đi gặp ba mẹ nuôi em đi!"

Hàn Tích cúi đầu xuống, nhỏ giọng: "Không cần đâu!"

Kỷ Nghiêu làm như không nghe thấy cô nói, kéo Hàn Tích đi vào trong khu nghĩa trang.

Bàn tay cô rất lạnh, không có độ ấm. Không phải cảm giác lạnh lẽo thấu xương mà chính là không còn chút khí huyết. Bàn tay anh lại ấm áp, siết chặt lấy bàn tay cô, sưởi ấm cho cô.

Trông thấy Hàn Tích bị Kỷ Nghiêu kéo vào trong, bác bảo vệ cảnh giác: "Cô gái, cháu không sao chứ?" Ông nhìn đi nhìn lại đều thấy cô rõ ràng bị ép buộc, “Có cần tôi báo cảnh sát cho cô không?"

Kỷ Nghiêu quay đầu nhìn ông lão: "Tôi là cảnh sát!"

Dĩ nhiên bác bảo vệ không tin, Hàn Tích trả lời: "Không sao đâu ạ! Chúng cháu quen nhau!"

Lúc này ông mới yên tâm tiếp tục nghe radio của mình, thỉnh thoảng còn ngâm nga vài câu.

Kỷ Nghiêu đặt bó hoa trước mộ phần của ba mẹ nuôi Hàn Tích. Ở đó đã có hai bó, trong đó một bó chắc chắn là của Hàn Tích.

Kỷ Nghiêu hỏi: "Còn ai đến nữa sao?"

Hàn Tích đáp: "La Hải Diêu kêu người mang tới."

Kỷ Nghiêu ngồi xổm xuống, nhìn mấy chữ trên tấm bia. Anh biết ba mẹ nuôi Hàn Tích gặp tai nạn khi cô học lớp 12. Anh cũng biết hai vợ chồng họ bận rộn nhiều việc rất ít quan tâm đến cô con gái nuôi này. Phần lớn thời gian, Hàn Tích đều ở nhà một mình, ăn qua loa rồi vùi đầu vào bài tập. Nói chuyện được với ba mẹ chỉ được mười mấy phút vào mỗi buổi sáng.

Có lẽ cô và ba mẹ nuôi cũng chẳng có bao nhiêu cảm tình, nhưng công nuôi dưỡng sâu hơn trời biển, bọn họ chưa từng đối xử hà khắc với cô, cũng không trả cô về lại cô nhi viện… cô cũng đã cảm kích bọn họ lắm rồi.

Phía sau có một hàng ghế, Kỷ Nghiêu ngồi xuống, ngả người ra sau ngắm nhìn bầu trời.

Ánh đèn đường chiếu ánh sáng nhàn nhạt vào gương mặt anh đổ bóng xuống mặt đất.

Hàn Tích đứng ở trước mặt Kỷ Nghiêu: "Em muốn về!"

Kỷ Nghiêu ngồi thẳng người dậy, vỗ vào đùi mình: "Ngồi đi!"

Tất nhiên Hàn Tích sẽ không chịu ngồi, cô xoay người nhìn mấy tấm mộ bia lớn nhỏ trước mắt, ánh mắt nhìn vào bia mộ của ba mẹ nuôi mình: "Có lúc, em cũng rất nhớ bọn họ!"

Kỷ Nghiêu "Ừ" một tiếng, chờ cô nói tiếp.

Hàn Tích ngồi bên cạnh Kỷ Nghiêu, "Công việc của ba mẹ em rất cực. Vậy mà họ vẫn mua cho em đồ ăn, cho em tiền đóng học phí, nhường cho em căn phòng hướng Nam, căn phòng ấy ngập đầy ánh nắng, mùa đông không còn lạnh lẽo.”

"Đến khi trưởng thành, có một quãng thời gian rất dài em hận bọn họ đã không quan tâm đến em. Bây giờ ngẫm lại mới thấy tất cả đều do cuộc sống quá khổ cực, quá tàn nhẫn. Ba mẹ em đã làm rất tốt rồi.”

Hàn Tích cúi gằm đầu, mũi chân nghịch một hòn đá nhỏ, giọng nói cô bé dần: "Bây giờ nhìn lại, trừ La Hải Diêu, chỉ có bọn họ đối xử với em là tốt nhất!"

Kỷ Nghiêu giơ tay ôm lấy bả vai Hàn Tích, ngón tay dùng sức bóp đầu vai cô: "Em đang nói linh tinh gì đấy hả?"

Anh nhìn gò má của cô: "Em vứt anh đi đâu rồi hả?"

Hàn Tích cảm thấy hơi đau, cô hơi rụt bả vai lại: "Buông tay, đau!"

Kỷ Nghiêu không buông tay, Hàn Tích nhấc chân đạp anh một cái, nhân cơ hội đứng lên chạy nhanh ra cổng khu nghĩa trang. Ngón chân Kỷ Nghiêu bị đạp rất đau, đứng lảo đảo không vững.

Trời đột nhiên nổi gió, thổi tung bụi mịt mờ. Hàn Tích đi đằng trước, Kỷ Nghiêu đi theo sau lưng cô. Trong công viên tưởng niệm vang lên tiếng ếch kêu ‘ồm ộp’.

Hai người đều không mang dù, cũng may trời mưa không lớn.

Hàn Tích rảo bước, đợi đến khi cô đi chậm lại mới nhận ra sau lưng mình đã không còn tiếng động. Cô quay đầu nhìn lại không thấy bóng dáng Kỷ Nghiêu đâu.

Cô nhìn xung quanh, nhìn qua phía mái đình nhỏ cũng không thấy anh. Bỗng nhiên đôi mắt xuất hiện cảm giác ấm áp, một bàn tay che kín hai mắt cô lại. Anh cố gắng gằn giọng, "Đoán xem là ai?"

Hàn Tích đứng im không nhúc nhích, cũng không thèm phản kháng, chỉ nói hai chữ: "Ngây thơ!"

Thật ra anh nhận ra tâm trạng cô không tốt nên chỉ muốn trêu cô một chút. Bác bảo vệ đi kiểm tra, trông thấy bọn họ thì bật cười: "Hai cô cậu ân ái ở đây cho ma xem à? Mau đi, tôi phải đóng cửa rồi!"

Hai người đi tới cổng chính thì mưa đã lớn hơn nhiều, bắt buộc phải che dù.

Kỷ Nghiêu giơ tay che mưa cho Hàn Tích đi tới mái hiên. Kỷ Nghiêu: "Ra xe luôn đi!" Xe anh đậu ngay bãi đậu xe thôi.

Hàn Tích không muốn: "Anh về trước đi! Lát nữa em bắt xe về!"

Bác bảo vệ ló đầu ra: "Tôi nghĩ cô cậu ai cũng không đi được. Con đường phía trước bị sụt rồi, trời lại mưa, không dễ đi đâu!"

Ông tốt bụng chỉ sang bên cạnh: "Bên kia có khách sạn, có thể nghỉ qua đêm!"

Kỷ Nghiêu: "Vâng, cảm ơn chú!"

Hàn Tích: "Cảm ơn, không cần ạ!"

Hai người đồng thời lên tiếng. Ông bắt đầu cảnh giác nhìn Kỷ Nghiêu chằm chằm.

Ánh mắt ông nhìn anh đến mức tê rần đầu, anh buộc phải lấy thẻ cảnh sát ra.

Điện thoại của Hàn Tích vang lên, La Hải Diêu gọi tới: "Tiểu Tích, em về đến nhà chưa?"

Hàn Tích quay lưng về phía Kỷ Nghiêu: "Rồi ạ!"

Chờ Hàn Tích cúp điện thoại, Kỷ Nghiêu hào hứng nhìn cô: "Sao phải nói dối? Sao em không nói với anh ta là qua đêm với anh ở bên ngoài hả?"

Hàn Tích nhìn anh: "Không muốn anh ấy lo lắng, mất công anh ấy kêu người tới đón!"

Hàn Tích xem dự báo thời tiết trên điện thoại, đêm nay sẽ mưa cả đêm, quả thật cô không thể về được.

Bác bảo vệ đưa cho cô một chiếc ô: "Cầm lấy đi, mai đưa trả tôi là được!"

Hàn Tích cầm ô, nói tiếng cảm ơn. Cô bung dù, đi về phía khách sạn.

Kỷ Nghiêu đứng dưới mái hiên: "Có phải em quên mất kẻ hèn này rồi không?"

Hàn Tích cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước. Kỷ Nghiêu lấy tay che đầu, chạy vội theo chui vào dưới ô cùng Hàn Tích: "Đúng là độc ác!"

Khách sạn không xa lắm.

Kỷ Nghiêu rút ví: "Hai phòng tốt nhất!"

Khuôn mặt nhân viên lễ tân đầy tiếc nuối: "Thật xin lỗi anh! Vì trời mưa nên có nhiều khách ở lại. Chỉ còn lại một phòng thôi ạ!"

Hàn Tích liếc Kỷ Nghiêu: "Vậy anh ở lại đi!" Nói xong, cô xoay người rời khỏi khách sạn.

Kỷ Nghiêu giữ tay cô: "Em ở lại, anh ra xe ngủ tạm một đêm!" Nói xong, anh xòe tay ra: "Đưa anh thẻ căn cước!"

Hàn Tích đưa thẻ căn cước cho nhân viên lễ tân, cũng lấy di động chuẩn bị trả tiền.

Kỷ Nghiêu ngăn cô lại: "Để anh!"

Hàn Tích ngẩng đầu: "Không cần!"

Kỷ Nghiêu: "Chê anh nghèo sao?"

Hàn Tích cúi đầu: "Không phải!" Chê ai chứ đâu dám chê Kỷ thiếu.

Kỷ Nghiêu thanh toán tiền phòng và tiền đặt cọc. Hàn Tích nhỏ giọng: "Khi nào về em sẽ chuyển lại trả cho anh!"

Kỷ Nghiêu liếc mắt nhìn cô: "Còn nói một câu nữa anh hôn em đến ngạt thở đấy, có tin không?”

Hàn Tích đành ngoan ngoãn không nói thêm gì nữa.

Khi chuẩn bị lên phòng, một khách trọ đi xuống hỏi nhân viên lễ tân: "Ở khách sạn còn dù không? Cho tôi mượn đi ra ngoài ăn cơm!"

Nhân viên lễ tân kiểm tra, rồi lắc đầu: "Xin lỗi anh, ô đã cho mượn hết rồi ạ! Anh chờ một chút được không ạ?”

Kỷ Nghiêu cầm chiếc ô trên tay Hàn Tích: "Cho anh mượn, lát nữa dùng xong để ở cửa là được!" Nói xong, anh ném chiếc ô qua.

Đối phương nhận ô, liên tục nói cảm ơn. Kỷ Nghiêu tiếp nhận ánh mắt của Hàn Tích: "Phải biết làm việc thiện chứ, không đúng sao?”

Hàn Tích không còn lời nào để nói. Đến phòng, Kỷ Nghiêu đi vào trong, kiểm tra khắp nơi thấy không có vấn đề gì: "Chất lượng hơi tệ một chút nhưng cũng tạm được!"

Nhân viên phục vụ không vui: "Thưa anh, khách sạn chúng tôi đạt tiêu chuẩn 4 sao đó ạ! Giường đệm nhập khẩu từ Pháp, nếu không anh thử ngồi xem?"Kỷ Nghiêu ướt mưa nên không ngồi, chỉ lấy tay ấn ấn.

Nhân viên phục vụ nhiệt tình: "Sao ạ? Thoải mái lắm không ạ? Hơn nữa, không hề phát ra tiếng động!" Có thể chịu được bất kỳ loại vận động kịch liệt nào.

Kỷ Nghiêu: "Cảm ơn, cậu làm việc đi!"

Nhân viên phục vụ ra cửa, quay đầu nói thêm: "Hiệu quả cách âm cũng rất tốt!" Nói xong, gõ trên vách tường một cái rồi đóng cửa lại.

Hàn Tích mở cửa, nhìn Kỷ Nghiêu: "Anh cũng nên đi ra ngoài rồi!"

Kỷ Nghiêu đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài: "Mưa lớn quá, không có ô đâu ra ngoài được!"

Lúc này Hàn Tích mới nhớ ra ở dưới sảnh anh nhiệt tình nhường ô cho người khác đều có mục đích cả.

Kỷ Nghiêu ra nhà tắm: "Vậy, để anh tắm rửa trước nhé?"

Hàn Tích đứng ở cửa, lạnh nhạt nhìn anh: "Anh đi ra ngoài!"

Da mặt Kỷ Nghiêu dù dày như thế nào cũng đoán được hôm nay cô không vui, chẳng thể vài ba câu dỗ dành. Anh ngoan ngoãn ra ngoài, chưa kịp lên tiếng thì rầm một tiếng, cửa đóng sầm lại.

Quần áo ướt hết, Hàn Tích tắm xong, mặc áo choàng tắm.

Cơn mưa nằm ngoài dự tính, cô lại không mang theo quần áo để thay, bây giờ ngay cả đồ lót cũng không có mà mặc. Cô giặt đồ treo trước máy điều hòa, có thể nửa đêm sẽ khô.

Giặt đồ xong, Hàn Tích đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, bóng đêm vô hạn, cô chỉ nhìn thấy lờ mờ bóng dáng của dãy núi phía xa. Mưa vẫn chưa có dấu hiệu tạnh mà càng lúc càng lớn.

Đối diện có mấy quán ăn nhỏ vẫn sáng đèn, nước mưa tạo nên những vũng nước lớn.

Hàn Tích kéo kèm cửa sổ lại, cô vẫn chưa ăn tối nhưng cũng chẳng muốn ăn.

Hàn Tích nằm trên giường, lăn qua lộn lại mãi không ngủ được. Cô ngồi dậy nhìn đồng hồ, đã 9 giờ tối. Cô lại nằm xuống, lấy chăn che kín người, nhưng vẫn không ngủ được.

Cô lấy điện thoại, xem tin nhắn trong nhóm ‘Đồng nghiệp Cục Cảnh Sát’. Mọi người đang tám đủ thể loại trên trời dưới đất nhưng tuyệt nhiên không thấy Kỷ Nghiêu góp vui.

Hàn Tích ngồi dậy, bây giờ anh đang ngồi trong xe, rất nhàm chán, lý ra phải cùng tán gẫu chứ???

Mưa bên ngoài rất lớn, anh có thể đi đâu?

Âm báo tin nhắn đến vẫn liên tục vang lên.

[Người đẹp Chu chính là Chu Lỵ]: Cô nàng báo án giả hôm qua lại tới, đã bị cảnh sát trực ban chặn lại.

[Tiểu Chu]: Đã ghi lại, sẽ báo cáo với chị Tích!

[Mì Dương Xuân không thích ăn mì]: Lầu trên đừng làm vậy! Tốt nhất cứ gọi điện thoại báo cáo luôn đi! Ha ha ha ha!

[Người đẹp Chu chính là Chu Lỵ]: @Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố - Đội trưởng Kỷ, anh đâu rồi?

[Mì Dương Xuân không thích ăn mì]: Sợ quá nên không dám ngoi lên rồi.

...

Kỷ Nghiêu vẫn không trả lời.

Mắt phải Hàn Tích nháy liên tục, cô choàng khăn tắm, rời giường, vén rèm nhìn ra ngoài. Mưa rào rào đập vào ô kính cửa sổ, nước mưa ào ào như dòng sông cuồn cuộn chảy.

Hàn Tích thả rèm xuống, mở di động, cô đang định tìm số của Kỷ Nghiêu gọi cho anh đột nhiên nghe thấy tiếng xe phanh gấp, rồi tiếng ồn ào vang lên. Hàn Tích nhìn qua cửa kính. Một người đang nằm giữa đường, trời quá tối nên không thể thấy rõ mặt mũi. Chiếc xe hơi dừng ở ven đường. Người trong xe vội vàng đi xuống, mấy người đi đường cũng cầm ô đi tới, có người lấy điện thoại gọi cứu thương. Là tai nạn giao thông.

Người bị tai nạn mặc chiếc áo sơ mi trắng, cả người ướt đẫm, nằm trên mặt đất lạnh như băng, nước mưa không chút thương tiếc rơi trên người anh.

Áo sơ mi trắng, đầu Hàn Tích muốn nổ tung. Cô vội vàng mặc quần áo, quên cả đi giày, vẫn mang đôi dép khách sạn chạy xuống.

Hành lang của khách sạn không dài nhưng Hàn Tích cảm thấy sao mãi cô vẫn chưa đến. Ánh đèn nhập nhoạng không đủ sáng thật khiến người ta phát khóc. Cô không kịp bấm thang máy mà chạy xuống bằng thang bộ. Giữa đường cô rớt mất chiếc dép, cũng không quay đầu lại kiếm, tiếp tục chạy xuống bằng chân trần.

Sàn nhà lạnh như băng.

Là cô đuổi anh ra ngoài, rõ ràng biết bên ngoài trời mưa to như vậy, anh không có chỗ để đi mà cô vẫn đuổi anh ra ngoài.

Hàn Tích chạy xuyên qua sảnh khách sạn. Nếu anh có mệnh hệ gì, cô không dám tưởng tượng nữa.

Cô mở vội cửa, chạy vọt vào màn mưa. Nước mưa chảy dọc theo tóc cô, đôi môi bị nước mưa thấm ướt, vừa ướt vừa lạnh. Đột nhiên cô nhớ tới nụ hôn của anh, vừa dịu dàng lại âm áp, mang theo tình yêu vô hạn. Cô giơ tay lau mặt để tầm mắt được rõ ràng hơn.

Dưới chân, ngoại trừ nước mưa, còn cả vết máu đỏ sậm, bên tai là giọng nói của những người xung quanh.

"Sợ là chấn thương sọ não! Không biết khi nào xe cứu thương mới tới, ở đây hẻo lánh quá!"

"Tuổi còn trẻ mà. Quá đáng thương, hi vọng đừng xảy ra chuyện gì!"

"Tôi đã nói mà, trời mưa đừng đi ra ngoài!"

...

Hàn Tích cảm thấy hai chân mình mền nhũn, đứng không vững. Trong lòng như có tảng đá nện thẳng tới khiến cô không thể thở được."Sao em lại đứng đây!" Một giọng nói ấm áp vang lên sau lưng cô.

Hàn Tích chậm rãi xoay người. Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, cầm chiếc ô màu đen, tay anh cầm một túi đồ mua từ siêu thị, khẽ nhíu mày nhìn cô.

Đôi mắt hoa đào quen thuộc kia đang nhìn cô chằm chằm.

Hàn Tích ngẩng đầu nhìn Kỷ Nghiêu, rồi đẩy anh ra, gạt đám đông sang một bên, lớn tiếng: "Tôi là bác sĩ, mọi người đưa anh ta vào trong sảnh khách sạn trước. Một người khênh bả vai, một người nhấc chân, cẩn thận đừng đụng đến khung xương!"

Một bà thím nhìn Hàn Tích: "Cô gái, sao cô khóc?"

"Cô quen người này sao?"

Hàn Tích lắc đầu: "Không quen! Không phải tôi khóc, là nước mưa thôi!"

Kỷ Nghiêu đứng sau lưng Hàn Tích, che ô giúp cô, nhìn cô cứu người, nhìn cô lau sạch nước mắt, nghe được giọng nói của cô có chút nghẹn ngào.

Đến khi xe cứu thương chở người đi, Hàn Tích quay lại phòng mình.

Kỷ Nghiêu vẫn theo sau lưng cô, cũng không nói gì, đi theo cô đến tận cửa phòng.

Hàn Tích mở cửa, xoay người nhìn người người đàn ông đang đứng bên ngoài, nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Cút, sau này đừng trêu chọc tôi nữa!"

Cô cắn môi, cố gắng khống chế không để nước mắt rơi.

Kỷ Nghiêu kéo Hàn Tích vào trong ngực, ôm cô thật chặt. Anh ôm cô đi vào phòng, đóng cửa lại, cúi đầu hôn xuống.

Hàn Tích dùng sức đẩy anh ra, đạp cũng không được nên cô cắn mạnh vào môi anh. Cô cảm nhận được vị tanh của máu trên môi anh nhưng dường như anh lại không cảm thấy đau, chỉ dịu dàng hôn lấy cô. Môi anh nhẹ nhàng hôn lên mắt cô, má cô, đôi môi của cô.

Khi cô chứng kiến cảnh tượng người đàn ông mặc áo sơ mi trắng nằm bất động trên mặt đường, cô nghĩ đó là anh.

Cô không còn nghi ngờ tình cảm của mình đối với anh. Ngay vừa mới đây thôi cô đã trải qua được nỗi hoảng sợ và tuyệt vọng khi tưởng chừng có được lại mất.

Tuy nói chỉ là hiểu lầm nhưng cảm xúc là thật. Nỗi hoảng sợ ấy cô không muốn trải qua thêm một lần nào nữa. Cô thà không chiếm được thứ gì, sẽ không có cảm giác mất mát.

Hàn Tích mở lớn hai mắt nhìn người đàn ông đang hôn cô. Hàng mi dài của anh khẽ run, chân mày, khóe mắt đều tràn đầy tình cảm.

Tại sao anh luôn thích trêu chọc cô đến vậy?

Cô nhắm mắt lại, cắn mạnh vào đầu lưỡi anh. Lần này cô ra đòn quyết định, anh rít đau một tiếng nhưng vẫn kiên quyết không buông cô ra.

Cô nghiêng đầu sang một bên: "Phải làm sao anh mới bỏ qua cho tôi?" Giọng cô không lớn, mang theo chút nghẹn ngào, sau đó nước mắt cũng tuôn rơi.

Anh nâng mặt cô, ép cô nhìn vào mắt anh, nhấn mạnh từng chữ: "Cả đời này anh sẽ không rời xa em!"

Anh nói xong, rồi buông cô ra: "Đi tắm đi!"

Anh nhặt túi đồ trên đất, lấy túi quần lót dùng một lần đưa cho cô: "Siêu thị ở gần đây không bán cái này nên anh phải đi sang con phố bên cạnh nên về muộn một chút!" Giọng của anh cũng nhỏ dần: "Anh xin lỗi đã để em lo.”

Hàn Tích lấy túi quần lót dùng một lần trên tay Kỷ Nghiêu, xoay người chạy vào nhà vệ sinh.

Vừa đóng cửa, cô ngồi xổm xuống đất khóc lớn. Kỷ Nghiêu đứng ở ngoài cửa giơ tay định gõ cửa nhưng do dự một hồi lại bỏ tay xuống.

Hàn Tích tắm xong, mặc áo choàng tắm đi ra ngoài. Quần áo của cô đã ướt sũng, phải đưa qua cho khách giặt sấy.

Kỷ Nghiêu đặt đồ ăn đã mua trên bàn, đưa đôi đũa dùng một lần cho cô.

Anh đứng lên: "Nhân lúc còn nóng, em ăn đi. Anh đi trước, buổi tối nhớ đóng kỹ cửa!" Nói xong anh ra cửa.

Hàn Tích nhớ tới vụ tai nạn vừa rồi, hơi tức giận: "Bên ngoài trời mưa, anh tính đi đâu?”

Kỷ Nghiêu dừng bước, xoay người lại: "Em không thích anh ở đây mà!" Ánh mắt đượm buồn, giọng lí nhí, cúi gằm đầu, không khác gì đứa bé mắc lỗi bị ba mẹ đuổi ra khỏi nhà.

Hàn Tích nhìn dáng vẻ này của anh, hơi mềm lòng: "Đợi tạnh mưa rồi tính!"

Kỷ Nghiêu đi tới: "Vậy anh có thể đi tắm không? Trên người ướt hết rồi!" Nói xong anh còn hắt xì một cái.

Hàn Tích nhìn anh, không nói gì, coi như ngầm chấp nhận.

Kỷ Nghiêu tắm xong, ra ngoài nhìn thức ăn trên bàn cô chưa hề đụng đũa. Hàn Tích nằm trên giường, bọc kín chăn đưa lưng về phía anh.

Kỷ Nghiêu đi tới ngồi xuống mép giường, vỗ lên chăn: "Không đói bụng sao?"

Hàn Tích nhắm mắt không để ý tới người nào đó. Kỷ Nghiêu khom người, ngón tay gãi gãi trên mặt cô: "Em chia cho anh ít chăn đi! Hắt xì!"

Người bọc kín như kén thò một chân trắng nõn ra đạp anh xuống giường. Kỷ Nghiêu vốn dĩ cũng không hi vọng xa vời có thể nằm chung giường với cô, cô cho anh ở chung phòng là may mắn lắm rồi.

Sau lưng không thấy có tiếng động gì, Hàn Tích quay đầu nhìn, Kỷ Nghiêu nằm trên ghế salon, ôm gối dựa đang nhìn cô.

Di động Kỷ Nghiêu vang lên, anh nhìn là một số lạ gọi tới. Hơn nửa đêm rồi, anh sợ mình nói không rõ sẽ khiến cô hiểu lầm vì vậy nhấn nút loa ngoài.

Giọng nói quyến rũ, trẻ trung của một cô gái vang lên trong điện thoại: "Đoán xem tôi là ai nào?"

Kỷ Nghiêu ấn tắt máy, ném di động sang một bên. Giọng nói này Hàn Tích đã nghe qua, chính là cô gái ở trong phòng họp trên tầng ba mà cô vô tình nghe được hôm qua.

Điện thoại của Kỷ Nghiêu lại vang lên. Anh thật sự mệt mỏi, cầm di động lên: "Chung Thư Lôi! Cậu giỡn đủ chưa?”

Nói xong anh tắt máy, cho số điện thoại này vào blacklist.

Hàn Tích ngồi dậy, chăn kéo đến tận cổ, cô nhìn anh: "Mấy hôm nữa rảnh rỗi tôi sẽ đi tìm nhà!" Không muốn làm hàng xóm của anh nữa.

Sau đó, quan hệ của họ cũng chỉ là đồng nghiệp, gặp nhau chỉ cần chào nhau vài câu. Không còn tình cảm thì sẽ không phải đối mặt với nỗi đau và sự tuyệt vọng.

Kỷ Nghiêu bật dậy khỏi ghế salon, nhìn cô gái đang ngồi trên giường: "Em lặp lại lần nữa!"

Hàn Tích mím môi, không nói… nhưng cô không nói lời nào không có nghĩa là cô thỏa hiệp.

Kỷ Nghiêu đi tới, đứng ở thành giường, từ trên cao nhìn xuống: "Hàn Tích, em nhắc lại lần nữa cho anh!"

Hàn Tích cúi đầu: "Khi nào rảnh…"

Cô còn chưa nói hết câu, anh đột nhiên khom người xuống, lật cô nằm sấp trên giường rồi đánh mạnh vào mông cô.

Hàn Tích quay đầu, thấy người đàn ông cao lớn đang quỳ trên giường, tay phải giơ lên rất cao, sắp đánh mạnh vào mông cô. Cô nhắm mắt, cả người rụt lại.

Cuối cùng, anh vẫn không đành lòng đánh cô cái thứ hai, bàn tay giơ cao đánh khẽ một cái.

"Đừng có chọc giận anh! Em dám dọn nhà, anh sẽ còng em lại, không cho em ra khỏi cửa!"

Hàn Tích xoay người, nằm trên giường, im lặng nhìn trần nhà, rồi lên tiếng: "Gia thế em không tốt, ngay cả ba mẹ ruột ở đâu, là ai cũng không biết, cũng chẳng đẹp đẽ gì… Không hề có một ưu điểm nào…”

Ánh mắt Kỷ Nghiêu nhìn người phụ nữ xinh đẹp động lòng người.. Cô không mặc đồ ngủ, chỉ khoác áo choàng tắm ngắn đến đầu gối, lại càng nổi bật đôi chân thon dài của cô.

Mái tóc cô đen nhánh tán loạn trên chiếc giường trắng phau, eo thon nhỏ, ngực tròn đầy, trông cô lúc này chẳng khắc nào nàng tiên cá đang ngủ say dưới biển sâu.

Xương quai xanh lấp ló, bả vai trắng mịn như tuyết. Cả người cô trắng nõn, duy chỉ có đôi môi mọng đỏ như trái anh đào thấm đẫm sương mai.

Đôi môi cô hơi hé mở, nói được một nửa phát hiện ánh mắt anh càng lúc càng nóng bỏng. Cô ngồi bật dậy, tròn mắt nhìn anh. Theo khả năng phân tích và sự hiểu biết của cô về anh, cô biết hiện tại anh đang nghĩ gì.

Kỷ Nghiêu: "Em nói em không có ưu điểm gì vậy tại sao anh không thể rời mắt khỏi em được?" Anh nhắm mắt, hít thở sâu, giọng nói khàn đi: "Em không biết mình đẹp như thế nào đâu."

Hàn Tích cong môi, quay mặt đi không lên tiếng.

Kỷ Nghiêu tiếp tục: "Anh cũng không biết ba mẹ ruột em ở đâu. Nhưng nếu em đồng ý thì cho dù chân trời góc bể anh cũng nhất quyết tìm cho ra. muốn thì anh sẽ tìm. Cho dù ở chân trời góc biển, anh sẽ tìm cho em. Em nói em không có ưu điểm gì sao?! Bóng tối quá khứ còn không thể nhấn chìm được em, vậy thì tương lai của em sẽ chỉ có ánh sáng mà thôi.”

Anh dừng một chút: "Em có biết… em hiền lành và lương thiện hơn bất cứ ai trên thế gian này không…"

Hàn Tích xoay người, xấu hổ không dám nghe thêm những lời nói “thổi phồng” quá mức ấy nữa.

Kỷ Nghiêu khom người xuống, đến gần cô hơn một chút: "Em là người thiện lương, vậy có thể chia nửa chiếc giường cho anh không?!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước