TRÂN QUÝ EM NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trân quý em như mạng - Chương 36 - Chương 40

Chương 36

Hàn Tích từ phòng giải phẫu đi ra vừa mới cởi đồng phục giải phẫu liền trông thấy Trương Tường đang tìm cô.

Trương Tường kể sơ câu chuyện và muốn mời cô đi qua phòng trinh sát hình sự làm nhân chứng cho đội trưởng Kỷ. Thuận tiện anh ấy hỏi thăm báo cáo nghiệm thi của Đàm Lâm. Hàn Tích vừa rửa tay vừa đáp: “Tiểu Hàm đang sắp xếp lại, khoảng nửa tiếng sau sẽ mang qua cho mọi người.”

Sau đó Trương Tường đứng ngây ra không biết nên làm gì tiếp theo, anh ấy vốn dĩ rất sợ Hàn Tích, gần đây có khá hơn nhưng vẫn còn hơi e dè. Khí chất lạnh lùng của người đẹp này khiến người bình thường không dám tiếp cận, chỉ có đội trưởng Kỷ là không giống bọn họ. Đội trưởng Kỷ là “con trời”, tính cách lại hòa đồng, chơi với ai cũng được.

Chu Hàm vỗ vào vai Trương Tường trêu anh ấy: “Cảnh sát Trương đứng nghiêm như vậy… Sao? Chuyển qua phòng pháp y chúng tôi canh gác rồi à!”

Trương Tường run bắn, liếc Chu Hàm một cái.

Hàn Tích rửa sạch tay, lau khô rồi cùng Trương Tường đi ra ngoài.

Trong khi chờ trang máy, Hàn Tích nhìn khuôn mặt nghiêng của Trương Tường: “Này, tôi đáng sợ như vậy sao?” Cô hỏi thật lòng, không hề có ý trêu đùa hay vặn vẹo gì Trương Tường.

Trạch nam Trương Tường đứng thẳng, anh ấy chưa từng được người đẹp nào hỏi mình như vậy nên khuôn mặt lập tức ửng đỏ: “Không có, pháp y Hàn rất dễ gần, năng lực công tác cao, cùng đội trưởng Kỷ như một cặp trời sinh.”

Nói xong câu này anh ấy mới phát hiện mình nói sai nhưng muốn rút lại cũng không kịp.

Hàn Tích cười cười không tiếp tục đề tài này, cô chuyển sang chuyện khác: “Nghe nói đã đưa kẻ tình nghi về cảnh cục, kết quả thẩm vấn thế nào?”

Nhắc đến công việc nên Trương Tường cũng tự nhiên hơn: “Đối tượng tình nghi là bạn trai của Đàm Lâm. Anh ta nói có chứng cứ chứng minh không có mặt tại hiện trường. Phía chúng ta đã phái người đi điều tra.”

Đến lầu ba, Kỷ Nghiêu nhìn Hàn Tích: “Lát nữa có sao nói vậy.”

Hàn Tích gật đầu.

Kỷ Nghiêu nhìn khuôn mặt ngây ngô của cô, không nhịn được nói tiếp: “Miêu tả cụ thể quá trình một chút.”

Hàn Tích lại gật đầu, sau đó cô mới nhận ra được phải bàn giao cụ thể nội dung nghĩa là gì. Anh còn muốn cô miêu tả chi tiết ư?!

Triệu Tĩnh Tĩnh phụ trách lấy lời khai, bên cạnh có một cảnh viên ghi chép.

Hàn Tích ngồi xuống nói trước: “Thời gian tử vong của Đàm Lâm đã có, trong khoảng từ 10 đến 10 giờ 30 tối qua, lát nữa Chu Hàm sẽ chuyển báo cáo sang đây. “

Triệu Tĩnh Tĩnh gật đầu: “Đội trưởng Kỷ nói tối hôm qua khoảng 10 giờ anh ấy ở cùng với chị. Cho hỏi có đúng là như vậy không?”

Hàn Tích đáp: “Ừm, tôi có thể chứng minh.”

Triệu Tĩnh Tĩnh ra bộ dáng giải quyết việc công lại hỏi: “Hai người đã làm những gì?”

Hàn Tích nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua, khi Kỷ Nghiêu áp sát cô trên khung cửa, đôi môi lướt nhẹ trên môi cô, gương mặt cô lập tức ửng đỏ.

Đội phó Triệu đơn thuần không thể nhìn ra được điều này nên vẫn vô tư ở một bên cổ vũ: “Pháp y Hàn cứ nói theo sự thật là được.”

Hàn Tích không còn cách nào khác phải nói theo sự thật: “Đội trưởng Kỷ ở đối diện nhà tôi. Buổi tối, khi anh ấy về có đem qua cho tối chút dimsum, lúc đó khoảng hơn 9 giờ tối.”

Triệu Tĩnh Tĩnh: “Sau đó thì sao?”

Hàn Tích: “Tôi ra nhận thôi.”

Triệu Tĩnh Tĩnh tính toán thời gian hai người nói chuyện, hàng xóm qua lại chỉ mất tầm năm bảy phút, không thể là chứng cứ không có mặt tại hiện trường từ 10 giờ, nên anh ấy hỏi thêm: “Sau đó nữa thì sao?”

Hàn Tích: “Chúng tôi nói chuyện với nhau.”

Triệu Tĩnh Tĩnh: “Có làm thêm gì nữa không?”

Nếu người trước mắt không phải là đội phó Triệu đáng tin nhất cảnh cục thì Hàn chắc chắn sẽ hoài nghi là do Kỷ Nghiêu cố ý gài người trêu cô.

“Chỉ tán gẫu thôi, nói chuyện xong thì anh ấy đưa cho tôi một chiếc gối, lúc đó tầm khoảng 10 giờ rưỡi.” Hàn Tích ngẩng đầu nói tiếp, “Tôi có thể chứng minh từ 10 đến 10 giờ 30 tối qua Kỷ Nghiêu ở cùng với tôi.”

Triệu Tĩnh Tĩnh đóng lại bản khẩu cung: “Vậy thì làm phiền chị rồi!”

Hàn Tích rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm.

Kỷ Nghiêu đang tựa người cạnh cửa, trông thấy Hàn Tích đi ra, anh nở nụ cười: “Em không cho lời khai giả đó chứ?”Hàn Tích liếc anh, “Nếu tôi muốn ngụy tạo chứng cớ thì hiện tại anh đã bị câu lưu, trở thành một trong những nghi phạm rồi.”

Triệu Tĩnh Tĩnh đi theo ra ngoài, Kỷ Nghiêu liếc nhìn bản ghi chép bĩu môi, cái này còn không phải gọi là ngụy tạo chứng cứ ư??? Rõ ràng là hai người ghen tuông, rồi nói chuyện yêu đương… tán gẫu gì chứ?!

Triệu Tĩnh Tĩnh: “Đội trưởng Kỷ, bản khẩu cung này có vấn đề sao?”

Kỷ Nghiêu giật mình trước khuôn mặt nghiêm túc của đội phó Triệu: “Không vấn đề!”

Triệu Tĩnh Tĩnh nhìn anh: “Không vấn đề thì tại sao cậu lại cười lưu manh như vậy?”

Kỷ Nghiêu sờ sờ khuôn mặt mình hỏi ngược lại: “Có ư?”

Chu Lỵ đứng bên cạnh bồi thêm một đao: “Có!”

Kỷ Nghiêu đưa lại bản ghi chép cho triệu Tĩnh, hỏi Chu Lỵ: “Bên phía Tưởng Vi thế nào?”

Chu Lỵ báo cáo: “Đã gọi điện thoại Tường Vy xác nhận tối qua cô ta qua đêm với Lâm Trung Dương.”

Chu Lỵ ngậm nghĩ một lát: “Cô ta nói Đàm Lâm là người xấu mới bị đoạt mất bạn trai.”

Đúng như Kỷ Nghiêu dự liệu đây chính là nguyên nhân Tưởng Vi câu dẫn bạn trai của Đàm Lâm. Đàm Lâm uy hiếp vị trí đệ nhất mỹ nhân giới giải trí của Tưởng Vi nên cô ta dùng chính bản thân mình làm mồi nhử, câu dẫn bạn trai của Đàm Lâm để chứng minh mình mới là người đẹp nhất.

Kỷ Nghiêu vừa đi vừa nói: “Tưởng Vi và Lâm Trung Dương làm chứng cho nhau chứng minh cả hai không có mặt tại hiện trường nhưng không thể loại trừ hai người bọn họ liên kết, dù sao cả hai đều có động cơ giết người. Người đẹp Chu đưa Tưởng vi đến Cục Cảnh sát thành phố tái thẩm.”

Chu Lỵ nhận lệnh, Triệu Tĩnh Tĩnh cùng Kỷ Nghiêu cùng nhau về lại văn phòng. Triệu Tĩnh Tĩnh: “Cô Tưởng Vi này cũng thật to gan.”

Kỷ Nghiêu: “Sau lưng Tưởng Vi có người thần bí chống lưng, rất xảo trá. Bọn họ dám phách lối như vậy không phải to gan lớn mật mà có thể trước đây bọn chúng đã từng làm chuyện phạm pháp nhưng may mắn trốn được sự trừng phạt của pháp luật, vì thế cho nên mới dám coi trời bằng vung đến mức này.”

Hiện tại anh sẽ không để bọn họ dễ dàng chạy trốn như vậy, Kỷ Nghiêu: “Trước tiên tìm một lý do hợp lý tạm giam Tưởng Vi, giam được bao lâu thì hay bấy lâu.”

Toàn bộ đội trinh sát hình sự tăng ca, mở chuyên án đặc biệt, đặt trọng điểm lên vụ án Đàm Lâm bị giết.

Tuy Cục trưởng Thái không đồng ý kết hợp điều tra hai vụ án của Đàm Làm và Vương Tiểu Ninh nhưng trong lòng Kỷ Nghiêu đã nhận định cả hai vụ án này là một.

Trực giác cho anh biết hung thủ chính là Tưởng Vi và kẻ đứng sau lưng cô ta, có điều hiện tại bọn họ chưa có chứng cứ xác thực.

Cảnh sát hình sự chính là bạo gan đưa ra giả thiết và nghiêm túc tìm kiếm chứng cứ. Chỉ cần một chứng cứ nổi lên mặt nước thì toàn bộ dây leo còn lại cũng sẽ lên theo.
Phía cảnh sát giao thông nhanh chóng báo cáo lại các chiếc xe khả nghi đi qua khu vực xử lý rác, tổng cộng có ba chiếc nhưng toàn bộ đều là giấy tờ giả.

Kỷ Nghiêu một mình ngồi trước màn hình máy tính xem camera ghi lại cảnh ba chiếc xe khả nghi, cuối cùng khóa chặt một chiếc xe du lịch Jinbei màu trắng.

May mắn cho cảnh sát camera ở khu vực đó là camera có độ phân giải cao, hình ảnh rõ nét. Trên đường tài xế bước xuống xe và hút một điếu thuốc, hành động này đã khiến Kỷ Nghiêu chứng kiến được gã tài xế chính là một gã lưng gù.

Sở giao thông phối hợp cùng trinh sát hình sự dốc toàn lực đuổi bắt chiếc xe kia.

Thành phố Nam Tuyền quá lớn, tìm một chiếc xe bình thường lại không có giấy tờ như chiếc Jinbei ấy giống như mò kim đáy biển, qua mấy ngày vẫn không có tin tức.

Tưởng Vi cũng bị tạm giam đủ 24 tiếng, sau đó được luật sư bảo lãnh.

Trên mạng ồ ạt đưa tin Đàm Lâm bị sát hại, tất cả đều suy đoán là giết người vì tình, tô vẽ nên một câu chuyện cẩu huyết không đâu ra đâu.

Kỷ thị không còn cách nào phải đổi người đại diện mới, người quản lý Tưởng Vi quay lại có nhã ý muốn được tái ký với Kỷ thị nhưng phía Kỷ thị không đồng ý, mặt khác xem xét các ứng cử viên khác.

Không còn đối thủ cạnh tranh, Tưởng Vi ngồi vững trên chiếc ghế đệ nhất mỹ nhân giới showbiz, nhận được khá nhiều lời mời làm đại diện cho các nhãn hàng, danh tiếng nổi như cồn.

Trong lúc này Tưởng Vi cũng hoàn thành phần quay quảng cáo cho hãng dầu gội nổi tiếng, hình ảnh của cô ta có mặt trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Bà nội Vương Tiểu Ninh không dám ra ngoài, đâu đâu cũng là quảng cáo của Tưởng Vi. Mái tóc đen dày kia như lưỡi dao sắc nhọn cắm sâu vào tim bà, rướm máu.

Bà cũng không dám mở tivi, bà sợ xem phim quảng cáo của Tưởng Vi, nó làm bà liên tưởng đến cháu gái mình da đầu trọc lóc nằm trên bàn giải phẫu ở trong phòng pháp y.

Kỷ Nghiêu ngày nào cũng gọi điện thoại cho bà, nhờ một bà giúp việc đến hỗ trợ chăm sóc.

Người nhà Đàm Lâm thuê đám côn đồ xử lý Lâm Trung Dương, anh ta bị đánh đến sưng hết mặt mũi nhưng tự biết bản thân đuối lý không dám khiếu kiện mà âm thầm chịu đựng.

Cục trưởng Thái ở văn phòng lòng như lửa đốt, một ngày gọi Kỷ Nghiêu vào phòng làm việc năm bảy lần, cứ gặp là mắng sao không chịu phá án, vì sao lại không chịu phá án!

Cũng không thể trách ông nóng nảy, Đàm Lâm là nhân vật của công chúng, biết bao cặp mắt đổ dồn vào vụ án này. Đặc biệt là fan của Đàm Lâm, ngày nào cũng nhắn tin vào weibo của Cục Cảnh Sát thành phố, yêu cầu phá án và công bố tiến triển của vụ án.

Suốt mấy ngày cho dù tan ca Kỷ Nghiêu cũng không thể về cùng lúc với Hàn Tích.

Trước Cục Cảnh Sát tụ tập rất nhiều người, đều là fan của Đàm Lâm. Bọn họ chặn trước cổng cảnh cục yêu cầu được gặp Kỷ Nghiêu. Vì vậy, chỉ cần Kỷ Nghiêu vừa đặt chân ra ngoài là bị đám đông vây lấy. Người có lý trí còn đỡ, gặp kẻ cảm tính thì mở miệng là mắng, anh dĩ nhiên không thể mắng lại, lại càng không thể rat ay.

Chiếc tivi trước cửa hàng tiện lợi của tiểu khu đang phát một đoạn phỏng vấn Đàm Lâm khi còn sống.

Trước màn ảnh Đàm Lâm cười tươi như hoa, phóng viên đang hỏi lý tưởng lớn nhất của cô ấy là gì. Cô ấy cầm micro hai mắt sáng lấp lánh: “Lý tưởng lớn nhất của tôi là nhận được vai diễn YYY, tôi sẽ cố gắng tôi luyện bản thân, không phụ lòng yêu thích của khán giả.”



Về đến nhà Kỷ Nghiêu đứng trước cửa hút một điếu thuốc, Ashe không thích mùi thuốc, không cho anh hút thuốc trong nhà.

Kỷ Nghiêu không nghiện thuốc lá, chỉ khi buồn bực hoặc cơ thể cực kỳ mệt mỏi sẽ đốt một hai điếu để giải tỏa bớt áp lực.

Anh chưa từng gặp áp lực lớn đến vậy.

Một bên vai của anh gánh bà lão đau khổ chờ mong giải oan cho đứa cháu gái, một bên vai gánh lấy cái chết oan ức của một nữ diễn viên ưu tú.

Hung thủ vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, tự do tự tại.

Hàn Tích ra ngoài vứt rác thấy anh đang cúi đầu hút thuốc. Hành lang vốn nhỏ hẹp, không có thông gió nên toàn bộ không gian lượn lờ khói thuốc.

Đây là lần thứ hai cô bắt gặp anh hút thuốc, cô cũng chưa từng thấy anh gặp áp lực lớn trong công việc như lúc này đây. Phải biết rằng vị đội trưởng đội trinh sát hình sự này luôn thích ra về sớm hơn hai phút, luôn bắt gặp nét lạc quan, yêu đời, lưu manh và cợt nhả, chuyện dù lớn đến mức nào trong mắt anh chỉ là chuyện nhỏ.

Thế nhưng hiện tại rõ ràng anh đang rất mệt mỏi.

Hàn Tích ném túi rác vào khu vực chứa rác, đi đến bên cạnh Kỷ Nghiêu, còn chưa kịp lên tiếng đã thấy anh dụi tàn thuốc, rồi ngẩng đầu: “Lại đây cho tôi ôm em một cái.”

Chương 37

Hàn Tích tiến về phía trước, Kỷ Nghiêu giang hai tay, ôm lấy cô vào trong lồng ngực. Anh siết cô thật chặt, cúi đầu, cằm đặt trên bả vai của cô, một lúc lâu vẫn không nhúc nhích.

Anh ôm quá chặt, cả người tựa như đổ vào người cô khiến cô không thở nổi, cô khẽ ngọ nguậy: “Anh không sao chứ?”

Kỷ Nghiêu ở nụ cười: “Không sao, có chuyện gì to tát đâu!” Hàn Tích khẽ động đậy, chợt nghe tiếng trầm thấp vang lên bên tai: “Đừng nhúc nhích, cho tôi ôm một chút, chỉ một chút thôi!”

Hàn Tích nghe theo, để mặc cho anh ôm.

Trong không khí xen lẫn nhàn nhạt mùi khói thuốc, hơi thở của anh vấn vít bên tai cô, đôi môi anh ở ngay sau vành tai sượt nhẹ làm cô ngứa ngáy.

Cả không gian chìm vào tĩnh lặng, đèn hành lang tự động tắt, toàn bộ không gian rơi vào bóng tối. Hàn Tích sợ bản thân sẽ run rẩy, sẽ sợ hãi. Cô nhớ lần trước gặp Tưởng Vi ở Cục Cảnh sát thành phố, cô ta dùng thanh âm ma mị gọi tên của cô, Trịnh Thất.

Cái tên này đã kéo cô trở lại ký ức đen tối, ký ức mà cô muốn trốn cũng không thể thoát.

Vậy mà lúc này đây, cô lại không hề mảy may sợ hãi, cơ thể cũng không còn run rẩy.

Được anh ôm chặt trong lồng ngực, ấm áp và nóng bỏng. Trong bóng tối anh khẽ gọi tên cô: “Hàn Tích!”

Hàn Tích chôn đầu trong vòm ngực anh khẽ gật đầu coi như đáp lại.

Anh tiếp tục nói: “Ôm chặt tôi!” Lời của anh rất mềm mại, tựa như có ma lực.

Hàn Tích đưa tay lên, vòng qua eo anh. Kỷ Nghiêu dán môi bên tai cô, “Ôm chặt thêm chút nữa.”

Cô siết hai cánh tay lại, ôm anh rất sát.

Anh ôm cô: “Thật ngoan.”

Thân thể cô mềm mại, tựa như không xương, nằm gọn trong lòng anh như một đứa bé ngủ say, vừa thơm vừa mềm, ngoan ngoãn cực điểm.

Không biết qua bao lâu, Kỷ Nghiêu mới chịu buông Hàn Tích ra, anh giẫm mạnh chân một cái, tiếng động làm đèn hành lang tự động phát sáng.

Anh cúi đầu nhìn cô, nở nụ cười: “Cám ơn em, em về nhà đi.”

Hàn Tích đón nhận ánh mắt của Kỷ Nghiêu, đáy mắt anh đã không còn nét u sầu mà chỉ còn những tia sáng như những ánh sao vô tận, rọi sáng khuôn mặt của nhau.

Cô lên tiếng hỏi: “Không sao chứ?”

Kỷ Nghiêu cười cười, đưa tay ngắt nhẹ đầu mũi của cô: “Có sao thì em sẽ giúp tôi chứ?”

Người phụ nữ đơn thuần này lập tức lo lắng, giọng ân cần: “Chuyện gì?”

Anh nhếch miệng nở nụ cười xấu xa: “Hơi nóng, pháp y Hàn có thể giúp dập lửa không?”

Hàn Tích nhìn anh, rồi đỏ mặt quay lưng đi về phía nhà mình, đến trước cửa cô quay đầu lườm anh thêm một cái rồi mới đóng sầm cửa lại.

Kỷ Nghiêu cười cười, lấy khóa mở cửa vào nhà.

Ngày hôm sau, Kỷ Nghiêu ngồi ở trên ghế, mắt nhìn tất cả những màn hình camera ở trên tường, hơn mười cảnh viên cũng nhìn chằm chằm vào màn ảnh.

Một người bị gù lưng rất khó ẩn giấu tung tích. Kỷ Nghiêu ra lệnh toàn bộ cảnh viên trong khu vực nâng cao cảnh giác, ngoại trừ thanh niên bị gù lưng, thì ngay cả những người lớn tuổi lưng còng cũng là trọng điểm theo dõi.

Đối phương rất giảo hoạt, nói không chừng sẽ ngụy trang thành một lão già còng cưng. Họ không được bỏ qua bất kỳ manh mối khả thi nào.

Chu Lỵ được phái đi theo dõi Tưởng Vi.

Kỷ Nghiêu vẫn hoài nghi tại sao gã lưng gù kia vẫn chưa liên lạc với Tường Vi, hay là… bọn họ có liên hệ với nhau nhưng trong tình huống lơ là cảnh giác bọn họ đã tránh được tầm mắt của cảnh sát cảnh sát.

Trương Tường: “Khẳng định hung thủ đã biết gần đây hắn bị truy lùng ráo riết, nghi ngờ Tưởng Vi cũng bị theo dõi nên không dám lộ diện hay liên lạc với cô ta.”

Kỷ Nghiêu đưa tay, nghiêng người ném hộp sữa vị chuối vào trong thùng rác ở góc tường: “Sai! Từ cách hành sự của hắn cho thấy tên này rất to gan, cảm tình của hắn đối với Tưởng Vi mà nói không hề bình thường.”

Lần trước trong sinh nhật của Tưởng Vi, hắn biết rõ đội trưởng đội trinh sát hình sự cũng có mặt trên du thuyền, nhưng lại dám ngang nhiên xuất hiện ở bữa tiệc, còn tự mình đẩy chiếc bánh sinh nhật ra, lấy cho mình một miếng bánh.

Trong lúc nguy hiểm, hắn cũng lựa chọn bảo vệ Tưởng Vi cho dù biết bản thân sẽ bị bại lộ trước mặt đội trưởng đội trinh sát hình sự.

Đàm Lâm trước khi chết không bị xâm phạm. Đàm Lâm dù gì cũng là một trong những hình tượng nữ thần của một số đàn ông, hung thủ có thể nhịn được sắc dục, không phải hắn vô năng thì có thể vì hắn có cảm tình rất sâu nặng với Tưởng Vi nên không muốn phản bội cô ta.

Đối phương có kỹ năng bơi lội rất tốt, lợi hại hơn Kỷ Nghiêu rất nhiều, nhưng chắc chắn hắn không phải là vận động viên, không ai muốn tuyển một người gù lưng vào đội tuyển.
Không phải là vận động viên, kỹ năng bơi lội lại rất tốt, có khả năng hắn lớn lên ở một làng chài. Giả thiết người này ở thành phố Nam Tuyền, cả thành phố chỉ có một làng chài ở thôn Thủy Liêm, thuộc huyện Tân Kiều.

Tiếp tục giả thiết, người này không phải bị gù, chỉ giả bộ gù để che tai mắt người đời, ẩn giấu thân phận thật sự của mình, đồng thời đánh lạc hướng điều tra của cảnh sát; chính vì lẽ đó, lâu như vậy cảnh sát vẫn chưa thể tra ra được hắn.

Kỷ Nghiêu đứng lên khỏi ghế, “Nhóc Tường, cậu ưu tiên điều tra toàn bộ vận động viên bơi lội từ cấp huyện, sau đó đến các huấn luyện viên, và các giáo viên dạy môn bơi lội các trường đại học.”

“Tiểu Diêu, cậu cùng anh em đến huyện Tân Kiều một chuyến, liên hệ ban quản lý địa phương điều tra tất cả các thanh niên thuộc thôn Thủy Liêm đã ra khỏi thôn làm việc, trọng điểm là những thanh niên bị gù, không gù cũng lấy thông tin cho tôi.”

“Tĩnh Tĩnh, cậu đi đến tiểu khu nhà Tưởng Vi, trích suất toàn bộ camera khu nhà cô ta, cho dù phải lật tung cũng phải tìm cho ra xem chúng ta đã sơ suất ở điểm nào.”

“Vâng, đội trưởng Kỷ.” Đội trưởng đội trinh sát hình sự phân công công việc từng người đi làm.

Kỷ Nghiêu gọi điện thoại cho Chu Lỵ, người đang phụ trách theo dõi Tưởng Vi: “Người đẹp Chu, Tưởng Vi đang chụp quảng cáo đúng không? Lưu ý tất cả những người tiếp xúc với cô ta.”

Tưởng Vi đang chụp quảng cáo tại một trấn cổ của thành phố, Chu Lỵ mở to mắt theo dõi nhất cử nhất động của cô ta, cho dù cô ta đi toilet cũng bố trí người theo sát.

Cô Tưởng Vi này cũng khá hống hách, ngang tàng, người làm tóc vô ý kéo tóc giả của cô ta, cũng bị cô ta mắng cho một trận té tát.

Nếu không phải vì kỷ luật cảnh đội, Chu Lỵ thật lòng muốn chụp lại cảnh tượng này đăng lên mạng để mọi người biết thần tượng của bọn họ ngốc nghếch đến mức nào.

Cảnh viên nam đứng bên cạnh cũng không chịu được: “Em ngu ghê, lúc đầu còn thần tượng cô ta quá trời, quả thực mắt mù rồi mà.”

Tâm hồn một khi đã quá đen tối thì cho dù bên ngoài có đẹp đến mức nào cũng không thể che đậy được mùi hôi thối bốc ra từ một linh hồn xấu xa.

Nam cảnh viên: “Chị Lỵ, chị nói xem hạng người như Tưởng Vi vì sao vẫn nhận được nhiều quảng cáo như vậy, lại toàn nhãn hàng lớn nữa chứ. Mù hết rồi ư?!”

Chu Lỵ bỏ ống nhòm xuống: “Xã hội hiện đại, thế giới tư bản, bọn họ không quan tâm nhân phẩm thế nào, họ chỉ xem đến độ hot, sức ảnh hưởng xem có thể mang đến cho bọn họ bao nhiêu tiền.”

Nam cảnh viên, “Em nói thế giới giải trí phải chỉnh đốn lại, xu hướng này là thế nào chứ??? Muốn nổi cũng phải giống như Đàm Lâm vậy, năng lực cao, chịu được khổ cực và rèn luyện.”

Nhắc đến Đàm Lâm trong xe bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.

Hai giờ chiều, Tưởng Vi quay xong, lên xe quay trở về nội thành.

6 giờ rưỡi tối, Tưởng Vi bước xuống chiếc xe của tổ làm phim, không đi cùng quản lý, một mình đi đến tiệm cà phê ở ven đường.

Chu Lỵ nâng cao cảnh giác đồng thời báo cáo lại với Kỷ Nghiêu.

Tưởng Vi đeo kính râm bản lớn, khẩu trang màu đen, ẩn giấu mình đang là một siêu sao nổi tiếng.

Cô ta đến một quán cà phê, mở cửa bước vào.Chu Lỵ gọi hai cảnh viên cải trang thành một đôi tình nhân cùng theo vào và ngồi sau lưng Tưởng Vi.

Tưởng Vi gọi một ly cà phê, ngồi xuống, điệu bộ hậm hực, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ, xem ra cô ta đang chờ người.

Mười phút sau, một người mặc áo sơ mi xanh nhạt, chân váy bút chì màu đen đi vào trong, ngồi xuống đối diện.

Chu Lỵ cầm ống nhòm nhìn kỹ xem người này là ai.

Khuôn mặt thanh thoát, tóc cột đuôi ngựa, khí chất lạnh lùng, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.

Chu Lỵ nhanh chóng nhắn tin báo cáo cho Kỷ Nghiêu: Người Tưởng Vi hẹn gặp là Hàn Tích.

Người khác không biết nhưng Hàn Tích vừa vào là phát hiện người ngồi sau lưng Tưởng Vi là hai cảnh sát, một trong hai người cô thường hay gặp ở cảnh cục.

“Lên lầu đi, phong cảnh đẹp.”

Hàn Tích nói xong đứng lên, đi lên lầu hai, Tưởng Vi theo sau.

Cảnh sát giả trang thành cặp tình nhân không tiện theo lên nên phải bỏ qua. Chu Lỵ cũng không thể phái người tiếp theo vì cho dù cô ấy có cắt cử người nào chăng nữa sẽ đều bị Hàn Tích phát hiện.

Hành động của Hàn Tích cũng đã nói rõ không muốn bị cảnh sát nghe lén.

Chu Lỵ không tiện tiến hành bước kế tiếp, đành phải chờ Kỷ Nghiêu.

Hàn Tích gọi một ly nước chanh, đóng quyển thực đơn lại: “Cô hẹn tôi đến là vì chuyện gì?” Cô ngừng một chút, gọi tên của cô ta: “Quách Oánh.”

Đã lâu rồi không ai kêu tên này, hai chữ Quách Oánh đã bị vứt bỏ từ mười chín năm trước.

Một bên là cô bé gầy gò bẩn thỉu ăn không đủ no, một bên là công chúa vênh vênh tự đắc bắt nạt tất cả đám trẻ trong cô nhi viện.

Trước mắt, cô bé gầy yếu đã biến thành một pháp y đầy chính nghĩa, lương thiện hiền lành không lùi bước trước bất kỳ ai.

Công chúa kiêu ngạo trở thành một siêu sao, đầy ma mị, khát máu, bóng tối dơ bẩn không thể biến mất hoàn toàn trong đáy mắt cô ta.

Tưởng Vi nhấp một ngụm cà phê: “Trịnh Thất.”

Lần thứ hai nghe được cái tên này, Hàn Tích không còn luống cuống như lần đầu tiên bị gọi ở dưới sảnh của cảnh cục.

Cô đã hiểu, cho dù toàn thân cô chìm trong quá khứ đen tối, người đàn ông kia sẽ đưa tay về phía cô kéo cô từ dưới đáy vực lên ánh mặt trời.

Tưởng Vi nở nụ cười: “Nghe nói bây giờ tên cô là Hàn Tích, cái tên này rất hay, êm tai hơn cái tên Trịnh Thất.”

Đám trẻ con ở cô nhi viện, ngoại trừ Quách Oánh, tất cả đều mang họ Trịnh, tên được gọi theo số thứ tự: Trịnh Nhất, Trịnh Nhị, Trịnh Tam… Nếu trong nhóm có người được nhận nuôi, người mới tới sẽ được lấy cái tên đó. Tên Trịnh Thất của Hàn Tích là thế cho đứa trẻ đã được nhận nuôi trước đó.

Đứa bé tên Trịnh Thất trước là do bọn buôn người bán đi, rồi bán cho một gia đình không có con cái. Khi cha mẹ ruột của đứa bé tìm đến cô nhi viện, tìm đến được ngôi nhà của ba mẹ nuôi thì phát hiện đứa trẻ đã chết rồi. Có người nói là ốm chết, ngay cả phần mộ cũng không có.

Có ai coi mấy đứa trẻ như bọn họ là người đâu, chỉ là đám nhóc có cái họ buồn nôn và con số lạnh lẽo ngay đằng sau.

Sau khi Hàn Tích được ba mẹ nhận nuôi, điều đầu tiên là họ đổi tên: Hàn là họ của cha nuôi, Tích là do chính cô chọn.

“Rốt cục cô hẹn tôi ra đây là có chuyện gì?”

Tưởng Vi đặt ly cà phê xuống, lười biếng dựa trên ghế sofa, nghịch nghịch móng tay, “Không phải hiện tại cô đang công tác ở Cục Cảnh Sát thành phố à, giúp tôi tra một người.”

Hàn Tích khẽ nhíu mày: “Ai?”

Tưởng Vi trừng mắt, ánh mắt chất chứa căm ghét và sự hận thù vô tận: “Trịnh Tiêu!”

Viện trưởng cô nhi viện - Trịnh Tiêu.

Thân là nhân viên tư pháp, Hàn Tích không hề do dự từ chối thẳng thừng: “Không được, điều này trái với quy định.”

Tưởng Vi dường như đã doán ra được cô sẽ trả lời như vậy, cô ta cười khẩy: “Năm đó là tôi đã cứu cô, giờ đã đến lúc cô phải trả ơn rồi. Trịnh Thất, làm người có ơn phải báo.”

Chương 38

Hàn Tích không thể nhớ ra được Tưởng Vi đã cứu cô lúc nào.

Tưởng Vi: “Cô cho rằng tên rác rưởi Trịnh Tiêu chưa bao giờ để ý đến cô sao. Có một lần gã bắt cô đem than đá vào phòng. Nếu không phải tôi dùng than làm phỏng mặt cô thì cô cho rằng bản thân mình sẽ thoát được ư?”

Nói xong cô ta nhìn chằm chằm vào mặt Hàn Tích: “Cũng may không để lại sẹo, nếu không thì thật tiếc dung mạo này.”

Hàn Tích nhớ ra là có chuyện này, khi ấy cô còn tưởng rằng là do Quách Oánh lỡ tay, nhưng cô không ngốc đến mức cho rằng Quách Oánh làm điều đó để cứu cô.

Hàn Tích nhìn Tưởng Vi: “Chuyện đó không phải là vì cô muốn cứu tôi, mà cô muốn đảm bảo địa vị của bản thân mình. Dù sao được ăn ngon, mặc ấm, không bị đánh chửi, không bị nhốt trong phòng tối… không phải ai cũng có được tư cách này.”

Lời Hàn Tích nói quả nhiên trúng tim đen của cô ta, cô ta cười cười: “Tóm lại tôi đã cứu cô, mới giúp cô không biến thành một người như tôi; vì vậy, cô nhất định phải giúp tôi tìm cho ra tên khốn kia.”

Hàn Tích nhìn Tưởng Vi, khuôn mặt cô ta trang điểm sắc sảo, túi da hàng hiệu nhưng vẫn không che giấu được nỗi hận thấu xương.

“Quách Oánh, cô biến thành con người như thế nào đều do chính bản thân cô lựa chọn. Cô chọn một cuộc sống ăn đủ no, sung sướng thì phải chịu đựng bị hắn …”

Hàn Tích không thể nào buông lời sỉ nhục và thốt lên hai từ “xâm hại” ra khỏi miệng.

Tưởng Vi cười lạnh một tiếng, lớn giọng: “Cô thì biết cái gì?!!”

Cô ta hất tung ly cà phê xuống đất, nhìn Hàn Tích trừng trừng, tựa như muốn chất vấn cả thế giới này: “Nếu cô phải trải qua những chuyện tôi đã từng nếm chịu thì sẽ không nói những câu như thế rồi!”

Âm thanh của Tưởng Vi sắc bén, chói tai, thu hút tất cả mọi ánh nhìn của những khách trong quán cà phê, người phục vụ đứng bên cạnh cũng không dám đến gần khuyên nhủ, chờ quản lý lên giải quyết.

Hàn Tích im lặng một chút, nhìn người phụ nữ như phát điên trước mắt mình. Cô nhớ Kỷ Nghiêu đã từng nói, trên thế giới này chẳng có chuyện cảm thông, cảm xúc chỉ những ai trải qua mới hiểu, người ngoài đều là phỏng đoán không tài nào thấu được.

Hàn Tích không hề đồng tình với Tưởng Vi một chút nào. Dù cho cô ta đã trải qua việc gì đi chăng nữa đều không phải là lý do đổ tội lên cuộc sống của người khác.

Hàn Tích ngẩng đầu: “Tưởng Vi, tự thú đi.”

Tưởng Vi nhìn mảnh vỡ ly cà phê trên nền đất, nhân viên phục vụ bước tới thu dọn, và đưa một ly khác đến.

Tưởng Vi nâng tách cà phê: “Đám cảnh sát đều là thứ rác rưởi, 19 năm trước đã vậy, hiện tại cũng vậy.”

Hàn Tích biết Kỷ Nghiêu rất lưu tâm những chuyện xảy ra vào 19 năm về trước, lại thêm hai chữ cảnh sát khiến cô càng mẫn cảm, liệu chuyện này có liên quan đến vị cảnh sát Trần mất tích 19 năm trước không?

Cô bình tĩnh hỏi: “Có ý gì, 19 năm trước là sao?”

Tưởng Vi hình như chưa chuẩn bị tâm lý trả lời vấn đề này. Cô ta nhìn Hàn Tích, giọng giễu cợt: “Không phải đám cảnh sát rất lợi hại à, sao không đi bắt tên Trịnh Tiêu rồi tra hỏi. Nó hủy hoại nhiều con người như vậy, cấu kết buôn người. Đám cảnh sát không phải luôn miệng nêu cao tinh thần diệt gian trừ ác ư… Sao không đi bắt tên khốn đó?!”

Hàn Tích: “Sau trận hỏa hoạn ở cô nhi viện năm đó, cảnh sát địa phương đã mở cuộc truy quét nhưng không bắt được. Trịnh Tiêu đã mất tích 17 năm, đến tận bây giờ cũng chưa từng xuất hiện. Cảnh sát muốn điều tra cũng không được.”

Hàn Tích được nhận nuôi vào 19 năm trước, vụ hỏa hoạn của cô nhi viện xảy ra vào hai năm sau đó.

Tưởng Vi nhìn Hàn Tích: “Nói vậy là cô không chịu giúp tôi?”

Hàn Tích: “Cô nói cho tôi biết rốt cục 19 năm trước đã xảy ra chuyện gì!”

Tưởng Vi bật cười, vẫy tay gọi phục vụ.

Cô lấy tờ một trăm tệ trong túi xách: “Cậu sang cửa hàng đối diện mua hai cái bánh bao, tiền thừa cứ giữ lấy.”

Nhân viên phục vụ không nhận: “Dạ quán em không cho mang thức ăn ngoài vào.”

Tưởng Vi rút thêm một tờ một trăm: “Như vậy đã đủ chưa?”

Cậu ấy hơi lúng túng, đi ra gọi quản lý đến. Tưởng Vi không phải nhân vật tầm thường, không còn cách nào khác quản lý phải nhận tờ một trăm tệ đưa cho cậu phục vụ đi mua bánh bao.

Hàn Tích không biết Tưởng Vi muốn giở trò gì, nhưng vừa nghe hai từ bánh bao lập tức cảm thấy khó chịu, trong đáy lòng dâng lên một cảm giác không thoải mái, tựa như có ai đó đang bóp chặt lấy cổ cô.

Kỷ Nghiêu đã chạy đến phía dưới quán, gặp Chu Lỵ.

Chu Lỵ báo cáo sự việc, Kỷ Nghiêu ngẩng đầu nhìn lên lầu quán cà phê.

Khá xa nên anh không thấy rõ khuôn mặt chỉ mơ hồ nhận ra được dáng người của Hàn Tích.

Chu Lỵ chần chừ lên tiếng: “Đội trưởng Kỷ, hành động này cuả pháp y Hàn là theo chỉ thị của đội trưởng à?”

Kỷ Nghiêu gật đầu: “Ừm, cô ấy có báo cáo với tôi rồi!”

Chu Lỵ nhìn ngang nhìn dọc cũng thấy có điều bất thường nhưng không dám hỏi kỹ.

Kỷ Nghiêu bước xuống xe theo dõi, đi vào quán cà phê, lên thẳng phía trên lầu. Đến trước thang anh đụng vào cậu phục vụ cũng đang cầm bánh báo đi lên, túi bánh rơi xuống đất.

Cậu ấy giật mình, vừa nhặt vừa lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, bà cô trên lầu thể nào cũng lại phát hỏa.”

Kỷ Nghiêu quay đầu lại, lấy túi bánh trên tay cậu phục vụ: “Tôi đem lên giúp cậu.”

Rồi anh đi thẳng lên trên.

Đến lầu hai anh trông thấy bóng lưng thẳng tắp của Hàn Tích, và Tưởng Vi thì đang ngả nửa người trên chiếc sofa.

Kỷ Nghiêu tiến tới ném túi bánh bao lên người Tưởng Vi, rồi nắm lấy cổ tay của Hàn Tích.
Tưởng Vi nở nụ cười, sự yêu mị tựa như phản xạ có điều kiện nhanh chóng bày ra trên khuôn mặt cô ta, giọng ẻo lả: “Đội trưởng Kỷ, ngồi xuống uống ly cà phê rồi đi.”

Kỷ Nghiêu quay đầu liếc cô ta một cái: “Tôi cảnh cáo cô không được phép gần Hàn Tích một bước.”

Tưởng Vi cười cười: “Tôi không quen Hàn Tích gì đó, tôi chỉ biết Trịnh Thất.”

Kỷ Nghiêu chưa từng nghe đến cái tên Trịnh Thất này nhưng anh có thể đoán được đây có lẽ là tên ngày xưa của của Hàn Tích.

Người phụ nữ tâm địa rắn rết này muốn kéo cuộc sống của Hàn Tích trở về quá khứ u ám. Bản thân cô ta bị hủy hoại còn chưa đủ còn lôi người khác xuống nước.

Kỷ Nghiêu xoay người, “Lấy gương soi lại bản thân đi. Xấu như cô làm sao có tư cách nói chuyện với cô ấy.”

Đánh rắn giập đầu, đánh người đập thẳng vào tim. Bất luận thế nào Tưởng Vi đều là người đẹp nhất, chói mắt nhất. Cô ta chưa từng bị người ta chê xấu trước bàn dân thiên hạ nên lập tức nổi điên, nhanh tay sờ lên đầu của mình phát hiện đầu vẫn còn tóc mới bình tĩnh hơn được một chút.

“Tưởng Vi, cô nhớ cho kỹ tất cả những ai đã phạm tội thì cuối cùng cũng bị báo ứng gấp mười lần.” Kỷ Nghiêu nhìn vào cô ta, “Tôi sẽ đích thân bắt cô.”

Kỷ Nghiêu đưa Hàn Tích ra khỏi quán café nhưng lại không đi về chiếc xe theo dõi của Chu Lỵ mà đưa cô ra phía sau một con hẻm nhỏ vắng người, tắt thiết bị nghe lén.

“Nói đi, Tưởng Vi muốn em làm gì?”

Hàn Tích cúi đầu nhìn mũi giày, Kỷ Nghiêu đưa tay nâng cằm cô lên, nhìn vào cặp mắt trong vắt của cô: “Căn bản em không phải là đối thủ của cô ta.”

Hàn Tích đành phải trả lời: “Cô ta yêu cầu tôi tra ra tung tích của Trịnh Tiêu.”

Kỷ Nghiêu thả Hàn Tích ra. Anh biết Tưởng Vi muốn lôi cả Hàn Tích xuống nước. Chỉ cần Hàn Tích sử dụng hệ thống tìm kiếm nội bộ của cảnh cục, dẫn đến cái chết của Trịnh Tiêu thì suốt đời cô không thể quay trở lại.

Kỷ Nghiêu nhìn vào mắt của Hàn Tích, giọng điệu trầm hơn: “Tại sao không nói tôi nghe từ trước?”

Hàn Tích mấp máy môi: “Vì tôi thấy anh quá bận.”

Kỷ Nghiêu im lặng một lát rồi khẽ thở dài: “Em phải tin tôi.”

Hàn Tích đưa tay kéo nhẹ cánh tay của Kỷ Nghiêu, nhẹ nhàng lên tiếng: “Lần sau nhất định tôi sẽ không làm như vậy.”

Cô tròn mắt nhìn anh, lắc lắc ống tay áo anh, tựa như một bé con xin kẹo. Trong lòng anh bây giờ dù có tức giận nhưng nhìn bộ dạng này cũng phải nguôi ngoai.

Kỷ Nghiêu vuốt nhẹ mái tóc cô, “Chờ khi kết thúc vụ án này hãy kể cho tôi nghe chuyện về Trịnh Thất.”

Hàn Tích gật đầu, ngẩng đầu nhìn Kỷ Nghiêu mỉm cười: “Được!”

Người trước mắt cô chính là ánh mặt trời, sẽ xua tan được quá khứ u ám của cái tên Trịnh Thất kia.

Chu Lỵ tiếp tục phái người theo dõi Tưởng Vi, Kỷ Nghiêu sau khi đưa Hàn Tích về nhà thì quay trở lại cảnh cục tăng ca.

Trương Tường điều tra hết tất cả các vận động viên bơi lội, huấn luyện viên bơi lội, ngay cả giáo viên sinh viên của các khoa thể dục thể chất tại các trường đại học vẫn không cách nào tìm ra được kẻ đã sát hạt Đàm Lâm rồi vứt xác trong bãi rác.

Kỷ Nghiêu gọi điện cho Triệu Tĩnh Tĩnh, hỏi tình hình khu vực xung quanh nhà ở của Tưởng Vi.

Triệu Tĩnh Tĩnh báo cáo: “Không phát hiện được đối tượng khả nghi nhưng lại phát hiện một nhân viên bảo vệ khá lén lút.”Triệu Tĩnh Tĩnh gửi hình ảnh nhân viên bảo vệ kia cho Kỷ Nghiêu.

Kỷ Nghiêu nhìn sơ, không phải tên đã xuất hiện trên du thuyền hôm sinh nhật Tưởng Vi.

Triệu Tĩnh Tĩnh tiếp tục: “Người này vừa trông thấy cảnh sát lập tức căng thẳng lo lắng. Đội trưởng đội bảo vệ nói gần đây anh ta đổi chiếc điện thoại di động mới, là IPhone mới ra. Có cần đưa hắn về cục thẩm vấn không?”

Kỷ Nghiêu: “Cứ đưa về đây!”

Tên bảo vệ là Lý Toàn, năm nay 28 tuổi, đã làm bảo vệ được mười năm.

Triệu Tĩnh Tĩnh thẩm vấn Lý Toàn ngay trong đêm: “Tại sao thấy cảnh sát lại chột dạ, làm chuyện gì trái lương tâm?”

Thấy Lý Toàn không nói lời nào, Trương Tường học tập cách thẩm vấn của đội trưởng Kỷ thường dùng – trước tiên gán cho đối phương một tội danh cực kỳ nặng: “Cậu giết Đàm Lâm đúng không? Là đồng bọn của Tưởng Vi?”

Quả nhiên Lý Toàn sợ hãi, vội vàng xua tay: “Tôi không giết người, tôi làm gì lớn gan như thế!”

Triệu Tĩnh Tĩnh đập bàn: “Không giết người, vậy tại sao thấy cảnh sát lại chạy?”

Lý Toàn cúi đầu, không chịu mở miệng.

Kỷ Nghiêu đẩy cửa đi vào liếc nhìn Lý Toàn một cái, quay sang Triệu Tĩnh Tĩnh và Trương Tường: “Không cần thẩm tra, kệ cậu ta. Không bắt được tội phạm không phải có sẵn một kẻ thế mạng hay sao?!”

Trương Tường biết đội trưởng Kỷ đang dọa đối phương, nhưng nếu Cục trưởng Thái nghe được mấy câu này thì chắc chắn sẽ bị mắng cho một trận.

Đội phó Triệu chính trực chưa từng áp dụng chiêu thức lưu manh này nên nhất thời cũng không biết đối đáp với Kỷ Nghiêu ra sao.

Thế nhưng quả nhiên Lý Toàn rất hoảng sợ: “Tôi khai, khai hết… nhưng sự thật là tôi không giết người!”

Theo hắn khai nhận, sở dĩ hắn sợ cảnh sát là vị hai ngày trước hắn có đột nhập vào một khu căn hộ trộm dây chuyền vàng.

“Tiền mua điện thoại là do bán chiếc dây chuyền vàng mà có được. Chiều nay khi thấy cảnh sát đến tôi tưởng là điều tra vụ dây chuyền nên sợ.”

Dựa theo đúng quy trình thì Lý Toàn sẽ bị xử lý theo tội ăn cắp.

Người bị trộm ở căn hộ 101 tòa nhà 09.

Điều kỳ lạ là người sống trong căn hộ này không hề báo cảnh sát. Hoặc là Lý Toàn nói dối, hoặc là họ cho rằng xui xẻo nên bỏ qua.

Kỷ Nghiêu đứng dậy khỏi ghế, xoa huyệt thái dương: “Ngày hôm nay như vậy thôi, mọi người đã vất vả rồi, tan ca về nhà nghỉ ngơi cho thật khỏe.”

Anh đi đến cửa rồi lại quay đầu lại: “Tĩnh Tĩnh, ngày mai gọi người bị trộm đến lấy lời khai coi xem lời Lý Toàn nói có phải sự thật hay không?”

Ngày hôm sau khi trời vừa sáng Triệu Tĩnh Tĩnh cùng anh em đi đến căn hộ 101 tòa 09.

Anh ấy gõ cửa, người mở cửa chính là một thím đã về hưu, Triệu Tĩnh Tĩnh đưa thẻ cảnh sát và nêu lý do anh ấy đến.

Thím gật đầu: “Đúng, hai ngày trước tôi đi mua thức ăn, vừa về nhà liền trông thấy tủ đầu giường bị bới tung, dây chuyền không thấy đâu. May là không bỏ tiền trong ngăn tủ, nếu không nhất định sẽ bị trộm mất.”

Cảnh viên ghi chép lại rõ ràng.

Triệu Tĩnh Tĩnh hỏi: “Vậy tại sao thím lại không báo cảnh sát?”

Thím ấy đáp: “Sau đó tôi tìm được nó rớt ở dưới gầm tủ. Tôi thầm nghĩ nếu tìm được rồi, không có tổn thất nên không báo cảnh sát.”

Triệu Tĩnh Tĩnh cảm thấy nghi ngờ nên hỏi kỹ lại: “Thím xác nhận chiếc dây chuyền đó chính là cái thím bị mất trộm sao?”

Thím quay vào phòng ngủ, lấy dây chuyền ra, đưa đến trước mặt Triệu Tĩnh Tĩnh: “Trên đây có khắc tên viết tắt của tôi, là món quà ông chồng tôi tặng, là cái duy nhất nên không thể sai được.”

Triệu Tĩnh Tĩnh lập tức báo cáo cho Kỷ Nghiêu: “E rằng tiền tên Lý Toàn mua điện thoại không phải do hắn bán dây chuyền vàng.”

Sau khi nghe Triệu Tĩnh Tĩnh báo cáo, Kỷ Nghiêu lập tức tới thẩm vấn Lý Toàn thêm một lần nữa, lần này chỉ một mình anh lấy lời khai.

Thấy Kỷ Nghiêu Lý Toàn lập tức kinh sợ, giọng không còn chút khí lực: “Đồng chí à, mọi chuyện tôi đã bàn giao hết rồi.”

Kỷ Nghiêu lấy di động, đưa hình chiếc dây chuyền vàng Triệu Tĩnh Tĩnh vừa chụp cho Lý Toàn xem. Hắn liếc mắt nhìn: “Cậu xem có phải cái này không?”

Lý Toàn chỉ lo sẽ bị cảnh sát tống giam nên tìm đại một lời giải thích: “Lúc đó vội vội vàng vàng tôi nhìn không rõ.”

Kỷ Nghiêu cất điện thoại: “Không muốn nói đúng không, để tôi nói thay cậu.”

“Ngày hôm đó sau khi trộm xong dây chuyền, cậu vội leo ra ngoài. Sau khi về nhà phát hiện ra không trông thấy nó đâu nữa. Cậu cho rằng bị người ta lấy mất ở ngoài đường nên mới nói bán rồi. Cậu nghĩ khai như vậy cảnh sát sẽ không gặng hỏi? Rất thông minh.”

“Đáng tiếc lưới trời tuy thưa khó lọt, sợi dây chuyền đã được chủ nhân tìm thấy.”

Kỷ Nghiêu đập mạnh xuống bàn, nhìn chằm chằm vào kẻ tình nghi phía đối diện, nhìn thật sâu vào đáy mắt hắn: “Nói! Tiền mua điện thoại ở đâu mà có?”

Chương 39

Biết chạy không thoát nên Lý Toàn buộc phải khai nhận tất cả mọi chuyện, dù sao cũng đỡ hơn phải mang tội giết người.

Tiền mua di động là do một người đàn ông lưng gù cho hắn với điều kiện phải lén đưa gã lẻn vào trong tiểu khu, lách khỏi mọi camera ghi hình.

Không thể ra vào tiểu khu xa hoa này nếu không có thẻ ra vào, mà thẻ ra vào lại gắn liền với thông tin của chủ hộ; gã không hề muốn làm lộ thông tin của Tưởng Vi.

Sở dĩ nhóm của Kỷ Nghiêu không thể tìm được manh mối từ camera hoàn toàn nhờ tên bảo vệ này ban tặng.

Lần cuối cùng Lý Toàn giúp gã lưng còng lẻn vào tiểu khu của Tưởng Vi là buổi tối trước khi Đàm Lâm chết.

Kỷ Nghiêu chỉ vào một ngày trên quyển lịch, là thời điểm Vương Tiểu Ninh bị sát hại và Tưởng Vi vừa từ thành phố gần đó trở về: “Ngày này người đàn ông lưng gù có qua đó không?”

Lý Toàn gật đầu: “Ngày này là sinh nhật tôi, tôi có hẹn bạn ra ngoài hát karaoke, tiền đi hát cũng chính gã ấy cho tôi.”

Kỷ Nghiêu: “Có cách thức liên lạc với hắn không?”

Lý Toàn lắc đầu: “Không có!”

Kỷ Nghiêu cũng đoán trước được việc này, đối phương là một người cực kỳ cẩn thận.

Kỷ Nghiêu ngồi lên một góc bàn, nhìn Lý Toàn: “Cậu còn biết thêm điều gì không?”

Lý Toàn lắc đầu: “Không biết!”

Kỷ Nghiêu lật xem tư liệu về Lý Toàn, hắn đã kết hôn, sống với vợ ở thành phố Nam Tuyền.

“Nói lại địa chỉ.”

Lý Toàn báo lại, giống như trong tờ thông tin.

Kỷ Nghiêu liếc nhìn hắn: “Tôi hỏi nguyên quán.”

Ánh mắt Lý Toàn bắt đầu đảo nhẹ: “Là địa chỉ tôi vừa nói.”

Kỷ Nghiêu vung tập tư liệu trước mặt hắn: “Từ nhỏ cậu đã sống cùng vợ??? Gạt ai chứ… Mau khai thật!”

Lý Toàn biết không thể giấu diếm, đành ấp úng báo cáo nguyên quán, sau khi hắn kết hôn đã chuyển hộ khẩu đến nhà của gia đình vợ.

Và nguyên quán của Lý Toàn cũng chính là địa điểm lúc trước Kỷ Nghiêu đã từng suy đoán là nơi ở của hung thủ: Thôn Thủy Liêm, Huyện Tân Kiều.

Kỷ Nghiêu thản nhiên hỏi: "Thôn bên đó là làng chài, các cậu lớn lên cùng sông nước chắc kỹ năng bơi lội không tệ nhỉ?!”

Lý Toàn gật đầu một cái: "Tạm được!"

Kỷ Nghiêu cười cười, nhìn Lý Toàn: "Hung thủ sát hại Đàm Lâm bơi rất giỏi, chúng tôi đã điều tra được, hung thủ là người của thôn Thủy Liêm!" Anh vừa nói vừa chỉ vào Lý Toàn: “Cậu, một là hung thủ không thì cũng là kẻ đồng lõa, mau khai thật!”

Trong tình huống nguy hiểm, Lý Toàn lựa chọn bảo vệ bản thân.

Hắn khai nhận, do hắn và gã lưng gù kia là đồng hương nên gã mới tìm đến hắn.

Gã đó tên Tần Chân, gù lưng bẩm sinh, chưa lấy vợ. Sau đó, người nhà mới mua cho gã một cô vợ. Cô vợ này cũng có bản lĩnh, dám đưa gã trốn khỏi thôn, không hề quay về đó nữa.

Sau này khi gặp lại chính Lý Toàn đã nhận ra Tần Chân trước.

Kỷ Nghiêu hỏi: "Cậu đã từng gặp cô vợ mà người nhà mua cho Tần Chân chưa?"

Lý Toàn lắc đầu: "Chưa từng thấy! Mấy người vợ được mua về vì sợ họ chạy trốn nên ngày nào cũng giam trong phòng. Nghe nói mặt mũi cũng xinh đẹp nhưng tóc và da đầu đều bị cháy xém do một trận hỏa hoạn lớn. Có lần, một đứa bé đến nhà Tần Chân chơi, vô tình trông thấy còn tưởng gặp ma, suýt bị dọa chết.”

Kỷ Nghiêu: "Hỏa hoạn gì? Ở nhà Tần Chân hay từ trước?"

Lý Toàn suy nghĩ một chút rồi đáp: "Hình như là trước khi bị đưa đến nhà Tần Chân. Nếu không với điều kiện gia đình Tần Chân, thật sự không thể mua được một cô vợ xinh đẹp lại hoàn hảo cho anh ta đâu!"

Ra khỏi phòng thẩm vấn, Kỷ Nghiêu cũng nhận được điện thoại báo cáo của Tiểu Diêu. Dưới sự phối hợp của cảnh sát huyện Tân Kiều, bọn họ đã tra được một đối tượng khả nghi, chính là Tần Chân – người đã mất tích hơn 10 năm trước.

Kỷ Nghiêu giao nhiệm vụ qua điện thoại: "Tiểu Diêu, lập tức mời ba mẹ của Tần Chân đến Cục Cảnh Sát!" Anh muốn tự thẩm vấn.

Đúng ba giờ chiều, Tiểu Diêu đưa ba mẹ Tần Chân đến cảnh cục.
Hai người đều đã lớn tuổi, mặc quần áo giản dị, trên ống quần của ba Tần Chân còn lấm bùn và ướt sũng, chân đi một đôi bốt bằng cao su, giống như vừa đánh cá về.

Vốn dĩ, hai người họ không định tới nhưng khi nghe thấy có tin tức về đứa con trai đã mất tích hơn mười năm, họ không kịp thay quần áo, vội vàng chạy tới.

Bọn họ vẫn chưa biết chuyện Tần Chân giết người. Hai người họ được tách ra thẩm vấn. Kỷ Nghiêu thẩm vấn ba Tần Chân trước.

Da ông ta ngăm đen, là vết tích của những tháng ngày đánh cá dưới ánh mặt trời gay gắt. Quanh năm suốt tháng đều ngâm tay trong nước biển nên da tay ông ta thô ráp, xù xì.

Chưa từng bao giờ lâm vào tình cảnh thế này nên ông ta cảm thấy rất lo lắng, tay vân vê vạt áo, ánh mắt nhìn xung quanh: “Con trai của tôi ở đâu?”

Kỷ Nghiêu: “Bác đừng vội, tôi hỏi bác vài chuyện.” Sau đó anh đưa một tấm ảnh Tưởng Vi lúc nhỏ ra: “Bác còn ấn tượng với người này không?"

Ông ta vừa nhìn một cái rồi vội vàng xua tay: "Không, không có! Chúng tôi không mua bán người, chúng tôi không phạm pháp. Là nó tự mò đến nhà tôi!”

Xem ra, cô bé nhân lúc trận hỏa hoạn trốn khỏi cô nhi viện năm xưa là Quách Oánh, cũng chính là Tưởng Vi sau này.

Ông lão hơi kích động: "Chính cô ta! Cô ta dụ dỗ con trai tôi bỏ đi, các anh hãy mau bắt cô ta lại!”

Kỷ Nghiêu kêu người mang nước vào, đưa cho ông cụ, vừa nói: "Bác đừng nóng vội! Trước tiên hãy suy nghĩ thật kỹ lại chuyện năm đó, càng cụ thể và tỉ mỉ càng tốt; như vậy bọn cháu mới nhanh chóng bắt được người đã bắt con trai bác đi!”

Anh rất biết lấy lòng người khác nên ôngta tin thật, cố gắng nhớ lại chuyện đã qua.

"Phía sau làng chài của chúng tôi có một ngọn núi. Vào mùa đông của mười sáu mười bảy năm về trước, trời rất lạnh, tôi lên núi đốn củi. Đi sâu vào trong rừng núi tôi liền nghe được một tiếng động, tôi gỡ mấy cành tùng khô ra nhìn, thì ra có một người nằm trong đó. Da đầu của nó bị tróc hết, mắt trừng to nhìn tôi, cầu xin tôi cứu nó.”

"Tôi hỏi nó từ đâu tới, nó bảo nó sống ở cô nhi viện, không có nhà để về. Chỉ cần tôi cứu nó, nó sẽ làm dâu nhà chúng tôi.”

"Tôi thấy dù sao nó cũng là con gái, lại không nhà không cửa nên muốn đưa về làm vợ cho con trai. Thật ra con trai tôi không phải bị gù, trên lưng nó bẩm sinh có cục bướu nên trông giống như bị gù. Ở vùng quê hẻo lánh, bệnh viên không đủ trang thiết bị nên không thể trị hết được cho nó, phải lên bệnh viện lớn ở thủ đô. Nhà không tiền nên đành để nó như vậy. Cũng chính vì lẽ đó nó không lấy được vợ.”

"Con trai tôi vừa gặp nó đã thích. Lúc đầu con bé còn ngoan ngoãn, nhưng về sau lại tìm cách chạy trốn, bọn tôi đành nhốt nó lại. Không ngờ rằng sau đó nó còn dụ được cả con trai tôi bỏ đi cùng nó.”

"Tiểu Chân nhà tôi cũng là vì quá yêu vợ nên mới theo con bé đi mất, cha mẹ thế nào cũng không quan tâm, thoắt cái cũng mười mấy năm trời.”

Ông ta vừa kể vừa rơi nước mắt, cảnh sát ngồi ghi chép bên cạnh rút khăn giấy đưa cho ông ta.

Kỷ Nghiêu hỏi: "Suốt mười mấy năm qua Tần Chân không hề liên lạc với ông bà?"

Ông lão cầm khăn lau nước mắt, gật đầu: "Tôi nghĩ thằng bé bị yêu nữ kia yểm bùa rồi nên mới mù quáng như vậy. Nhà cũng không thèm về, mẹ nó ngày nào cũng khóc, khóc đến mức muốn mù cả hai mắt.”

Kỷ Nghiêu cầm bức ảnh Tưởng Vi đưa qua: "Ông có nhận ra người này không?"Ông cụ nhìn một cái: "Có nhận ra! Đây không phải là đại minh tinh sao?" Ông ta không hề nhận ra người này chính là cô gái năm đó ông đã từng cứu.

Kỷ Nghiêu thì biết rất rõ. Năm đó Tưởng Vi thoi thóp, da đầu bị bỏng nặng; còn Tưởng Vi hiện tại thì hiên ngang ngẩng cao đầu xuất hiện trước ống kính, đôi bộ tóc giả xinh đẹp, trang điểm kĩ lưỡng khiến cô ta mang một bộ mặt hoàn toàn khác.

Kỷ Nghiêu: "Cô ta tên là gì?"

Ông lão đáp: "Nó nói tên cô ta là Công Chúa nên chúng tôi đều gọi nó như vậy!"

Kỷ Nghiêu: "Cô bé kia nói nhân lúc cô nhi viện gặp hỏa hoạn trốn ra ngoài được. Chuyện liên quan đến cô nhi viện kia, ông biết được điều gì không?"

Ông lão lắc đầu: "Không biết!"

Kỷ Nghiêu nhìn chăm chú vào mắt ông cụ: "Có thật không biết chút nào không?"

Lúc này, ông lão mới lên tiếng: "Nghe nói ở đó có thể nhận nuôi trẻ con nhưng phải gửi tiền nuôi dưỡng!"

Kỷ Nghiêu vừa nghe là đó chính là ngụy trang cho việc mua bán trẻ con.

Ông ta vội vàng giải thích: "Nhà tôi không mua, thật sự không hề mua!"

Kỷ Nghiêu: "Vậy ông có biết nhà ai từng mua không? Nhất là bé gái!"

Trong lòng anh vẫn nhớ đến chuyện con gái của cảnh sát Trần và chủ nhiệm Diệp đã mất tích nhiều năm. Mỗi khi gặp vụ án liên quan đến việc mua bán trẻ em, anh vẫn lưu tâm hỏi thêm vài câu, biết đâu có thể tìm được manh mối liên quan.

Ông lão vội vàng xua tay: "Không có! Nếu muốn mua thì cũng sẽ mua bé trai để có thể nối dõi tông đường. Mua con gái thì được ích lợi gì chứ?"

Chờ xử lý xong vụ án của Tưởng Vi, Kỷ Nghiêu muốn đích thân đến huyện Tân Kiều một lần, xem xét cô nhi viện đã bị ngọn lửa thiêu rụi 17 năm về trước.

Kỷ Nghiêu thẩm vấn xong cha Tần Chân lại tự mình thẩm vấn mẹ Tần Chân, về cơ bản lời khai của hai người giống nhau.

Trương Tường hỏi: "Như vậy đã có thể bắt tạm giam Tưởng Vi chưa?"

Kỷ Nghiêu đáp: "Vì tội gì? Nói cô ta lừa gạt con trai họ? Thật ra trong chuyện này Tưởng Vi vẫn là người bị hại, cô ta bị giam giữ bất hợp pháp. Muốn bắt cô ta phải tìm được Tần Chân trước!"

Đã khóa chặt được nghi phạm giết hại Đàm Lâm cũng có thể là người đã giết Vương Tiểu Ninh, bây giờ chỉ còn việc truy bắt mà thôi.

Cảnh sát mãi vẫn chưa tìm được chiếc Jinbei màu trắng Tần Chân sử dụng vứt xác Đàm Lâm. Gã không thể nào lái chiếc xe kia đi khắp nơi được, cũng không tìm thấy xe bị bỏ lại. Rốt cục... gã đã giấu chiếc xe ở đâu?

Kỷ Nghiêu thẩm vấn cha mẹ Tần Chân xong lại đến phòng làm việc của Cục trưởng Thái nghe mắng.

Bà nội Vương Tiểu Ninh vì quá đau lòng cho nên lâm bệnh nặng, hiện tại đang nằm ở bệnh viện. Kỷ Nghiêu tìm một nhân viên điều dưỡng chăm sóc 24 giờ, anh cũng tự bỏ tiền túi chi trả thuốc men cho bà cụ.

Phía Đàm Lâm càng không có gì để nói. Fan hâm mộ của cô ấy ngày nào cũng gây áp lực cho cảnh sát.

Kỷ Nghiêu vừa ra khỏi phòng làm việc của Cục trưởng Thái đã nhận được điện thoại của chú Lưu cảnh vệ. Chú ấy báo xe anh bị fan của Đàm Lâm phá, bọn họ đứng ở cổng cảnh cục ném đá vào.

Cảnh vệ cũng bắt được mấy người cầm đầu.

Cả Cục Cảnh Sát đều biết xe của Kỷ Nghiêu không dưới hai triệu tệ. Tuy lần này không bị hư hại nghiêm trọng nhưng đem đi sửa cũng rất phiền toái, nhiều bộ phận xe phải chờ nhập khẩu.

Kỷ Nghiêu cũng lười kiểm tra, sau khi tan làm anh lái xe thẳng đến trạm sửa chữa.

Lúc anh chuẩn bị xuống xe, trông thấy chiếc minivan Wuling Sunshine màu đen.

Trung tâm sửa chữa ô-tô này chỉ chuyên sửa những dòng xe sang, khách hàng đều là những người có tiền.

Chiếc minivan giá rẻ này hòa lẫn trong những dòng xe sang trọng khiến người ta cảm thấy gai mắt.

Không hề bình thường chút nào!

Kỷ Nghiêu đi tới hỏi: "Xe này của ai vậy?"

Chương 40

Giám đốc trung tâm tiến tới, nhìn chiếc Minivan Wuling Sunshine màu đen: "Của một người khách hàng!"

Ông ta biết Kỷ Nghiêu, biết anh là người thừa kế của Kỷ thị, cũng biết anh là đội trưởng đội cảnh sát hình sự của Cục Cảnh Sát nên không dám giấu diếm, nói đúng sự thật: "Chúng tôi sẽ không tiết lộ thông tin khách hàng, nhưng với đội trưởng Kỷ chúng tôi tuyệt đối trả lời sự thật, không quanh co. Hôm đó tôi đã thấy kỳ lạ, khách hàng chính là một ông già.”

Kỷ Nghiêu tựa vào cạnh xe: "Ông nói kĩ hơn một chút, kỳ lạ ở điểm nào?"

Ông giám đốc cẩn thận nhớ lại: "Vào một ngày tuần trước, mới sáng ra đã có một ông cụ lái xe tới yêu cầu sơn lại chiếc xe này. Con xe rẻ mạt này vứt đi luôn chứ sơn lại làm chi. Hơn nữa, ở đây chỉ chuyên sửa xe cao cấp, nguyên vật liệu đều là hàng tốt nhất. Ông ta nói vì muốn đồ tốt nên mới qua chỗ tôi.”

Kỷ Nghiêu trầm tư: "Nghĩa là chiếc xe này đã sơn xong rồi? Màu gốc của nó là màu trắng?”

Giám đốc gật đầu.

Kỷ Nghiêu tiếp tục: "Ông lão đó lưng gù?”

Ông ta gật đầu lia lịa: “Kỷ tổng liệu việc như thần!"

Kỷ Nghiêu tiến tới chiếc xe, kiểm tra biển số xe.

Chiếc xe Tần Chân dùng để vứt xác là chiếc Jinbei, còn chiếc này là Wuling Sunshine. Kiểu dáng hai chiếc xe này rất giống nhau. Ngày đó, camera giao thông không ghi được biển số xe.

Nếu anh đoán không sai và gặp may thì chiếc Wuling Sunshine màu đen này chính là chiếc Jinbei màu trắng kia.

Cả đội cảnh sát hình sự và đội cảnh sát giao thông luôn đi tìm chiếc Jinbei trắng, ai ngờ nó đang chễm chệ nằm ở trung tâm sửa chữa xe sang trọng. Nếu không phải Kỷ Nghiêu “mèo mù vớ cá rán” thì gã đó đã thoát thân rôi.

Kỷ Nghiêu hỏi tiếp: "Khi nào ông ta đến lấy?"

Giám đốc kiểm tra lại sổ ghi chép, trả lời: "Theo lịch là hôm trước tới lấy xe nhưng ông ta nói có việc bận nên để tạm ở đây. Ông ta sẽ chi trả tiền giữ xe.”

Kỷ Nghiêu: "Ông ta có báo bao giờ sẽ đến lấy xe không?"

Ông giám đốc ngẫm nghĩ một chút: "Cái này thì không! Tuy nhiên chúng tôi không thể để xe ở đây lâu quá được. Dù gì chiếc này cũng chẳng đáng tiền, nếu để lâu thì tiền trông xe còn quá cha tiền chiếc xe rồi. Nếu ông ta không đến lấy thì chẳng phải chúng tôi đã chịu thiệt rồi sao?”

Kỷ Nghiêu nhìn sổ ghi chép trong tay giám đốc, tên đăng kí không phải là Tần Chân. Có thể nói chiếc xe này không phải của Tần Chân, cũng có thể gã dùng tên giả.

Kỷ Nghiêu chỉ vào số điện thoại ghi trên sổ: "Số điện thoại này có gọi được không?"

Giám đốc gọi nhân viên phụ trách hỏi thêm.

Nhân viên lễ tân đáp: "Không gọi được ạ! Đều do ông lão gọi tới. Tôi có điện thử mấy lần, nhưng không kết nối được!"

Kỷ Nghiêu đã nắm được tình hình, nói với hai người bọn họ: "Những điều tôi vừa hỏi đều là vấn đề tuyệt mật, hai người phải giữ kín, cũng không được kinh động đến khách hàng này. Coi như tôi chưa từng tới cũng chưa từng hỏi qua. Cụ thể như thế nào, tôi sẽ cử người đến báo sau!"

Nhân viên lễ tân chắc cũng mê truyện trinh thám, nghe những lời này cảm thấy hưng phấn không thôi: "Chúng tôi đang phối hợp phá án sao?"

Giám đốc trung tâm cũng là người hiểu rõ thế sự: "Không được nói lung tung! Đội trưởng Kỷ nói như thế nào thì chúng ta làm như thế ấy, mau làm việc tiếp đi!"

Nhân viên lễ tân vẫn còn chưa hóng hớt đủ: "Tôi xem tin tức, cảnh sát đang điều tra một chiếc xe Jinbei màu trắng, không phải là chiếc này chứ?"

Giám đốc: "Còn hỏi nữa thì cậu mau cút xéo cho tôi!"

Nhân viên lễ tân vội vàng ngậm miệng lại.

Cậu lễ tân vừa đi, giám đốc nhỏ giọng: "Vậy đội trưởng Kỷ à, người này không phải là hung thủ sát hại nữ minh tinh Đàm Lâm đó chứ?"

Kỷ Nghiêu tựa vào cạnh cửa: "Phải bắt được người trước đã! Mọi chuyện đều có khả năng, có thể đúng mà cũng có khi không phải!"

"Đưa cho tôi một bản trích xuất camera ngày khách hàng này đưa xe tới trung tâm!" Kỷ Nghiêu nói xong, theo thói quen gọi điện tới phòng làm việc cho Hàn Tích: "Alo, người đẹp! Tan làm chưa vậy?"

Kỷ Nghiêu tiếp lời: "Chỗ tôi cần tiếp viện, kiểm tra dấu vết! Em tới được không?"

Hàn Tích đã về đến nhà, nghe giọng điệu của anh như vậy, cũng đoán được có nhiệm vụ, cô trả lời ngay: "Được, địa chỉ ở đâu?!"

Kỷ Nghiêu báo địa chỉ: "Em bắt xe tới! Tiền đó để chủ nhiệm Diệp thanh toán. Sau khi lên xe, em gửi số xe cho tôi, tôi không thể rời đi được!" Anh không thể đón cô.

Hàn Tích là một người có trách nhiệm với công việc, cô cầm thùng y cụ màu trắng bạc, bắt taxi đi ngay.

Hàn Tích gửi thông tin biển số xe cho Kỷ Nghiêu, taxi hướng về địa chỉ trung tâm sửa chữa ô tô.

Chưa đi được bao xa, phía sau đột nhiên có một chiếc xe tải chạy với tốc độ cực nhanh, nó không hề có ý định vượt lên mà tông thẳng vào đuôi xe Hàn Tích.

Cũng may kỹ thuật lái xe của tài xế khá tốt nên chỉ đụng vào dải phân cách ven đường, không xảy ra vấn đề gì.

Trán Hàn Tích chảy máu, còn những chỗ khác không có gì đáng ngại. Cô nhớ Kỷ Nghiêu đang chờ mình ở hiện trường nên không đến bệnh viện kiểm tra mà chỉ dùng cồn sát trùng vết thương, lấy băng gạc trong hòm y cụ dán lên.

Tài xế không bị thương nặng, luôn miệng khuyên cô: "Cô à… hay là cô đến bệnh viện kiểm tra một chút đi! Tôi ở đây chờ cảnh sát giao thông đến!"

Hàn Tích xử lý xong, mỉm cười: "Không sao đâu! Tôi là bác sĩ!" Cô chính là bác sĩ tốt nghiệp đại học y chính quy đó.

Cô bước khỏi xe, vẫy một chiếc taxi khác, chạy tới hiện trường.

Kỷ Nghiêu nhận được thông tin số xe thứ hai của Hàn Tích, anh vội vàng gọi điện cho cô: "Sao phải đổi xe thế?"

Hàn Tích đáp: "Xe kia gặp chút trục trặc, khoảng 15 phút nữa tôi đến nơi!"

Kỷ Nghiêu ừ một tiếng: "Em nhớ chú ý an toàn!"

Triệu Tĩnh Tĩnh và Trương Tường đã tới trước. Kỷ Nghiêu cũng dặn dò mọi người mặc thường phục để tránh đánh rắn động cỏ.

Trừ khi gặp tình huống đặc biệt, Triệu Tĩnh Tĩnh rất ít khi mặc thường phục, anh ấy đi đến đâu cũng đều mặc đồng phục công an chỉnh tề. Hôm nay anh ấy mặc một chiếc áo phông màu xanh da trời, quần đen, giày thể thao cũng màu đen.

Kỷ Nghiêu tựa người vào cửa xe, trêu ghẹo Triệu Tĩnh Tĩnh: "Tĩnh Tĩnh, trông cậu rất đẹp trai. Mấy nhân viên nữ ở đây đều đang nhìn lén cậu đó!"

Triệu Tĩnh Tĩnh chẳng cảm thấy buồn cười, "Nghiêm túc phá án, có gì nói sau có được chứ?"

Kỷ Nghiêu cười đểu: "Không được!"

Triệu Tĩnh Tĩnh: "..." Anh ấy mặc kệ “người đàn ông hâm hấp”này, tập trung đi về phía chiếc xe Wuling Sunshine.

Kỷ Nghiêu bật cười, lấy điện thoại ra nhìn, tầm năm phút nữa Hàn Tích sẽ đến.

Năm phút sau, một chiếc taxi màu đen đỗ lại trước cửa trung tâm, Hàn Tích bước xuống.

Cô xách hòm y cụ đến bên cạnh Kỷ Nghiêu, nhìn chiếc xe đằng sau anh: "Cần kiểm nghiệm chiếc xe này sao?"

Từ khi Hàn Tích vừa xuống xe, Kỷ Nghiêu đã nhìn thấy miếng băng gạc trên trán cô, anh giơ tay, chạm nhẹ vào đó, nhíu mày hỏi: "Sao lại bị thương?"

Hàn Tích đặt hòm y cụ xuống đất, đeo găng tay và bọc giày, lấy dụng cụ, ngẩng đầu nhìn Kỷ Nghiêu đáp: "Không sao cả!"

Kỷ Nghiêu mở cửa xe, Hàn Tích bước lên, cầm theo bình Luminol phun lên. Không bao lâu sau, chỗ phía sau xe có phản ứng huỳnh quang.

Nói rõ hơn, trong xe từng dính máu người.

Hàn Tích đến vị trí ghế lái, lấy dấu vân tay trên vô lăng.

Công việc cuối cùng chính là tìm kiếm những chứng cớ còn sót lại.

Kỷ Nghiêu đứng bên cạnh cửa xe nhìn cô gái bận rộn bên trong, lại khoác lác với cấp dưới: "Nhìn xem, bạn gái tôi rất lợi hại đó!"

Hàn Tích quay đầu, trừng mắt nhìn anh.

Triệu Tĩnh Tĩnh nhìn Kỷ Nghiêu đầy bất lực: "Cậu đừng có ngày nào cũng bắt nạt người khác nữa!" Rồi nói tiếp: "Pháp y Hàn, cô đừng để ý, tính cậu ta là vậy đó!”

Kỷ Nghiêu: "Cái này thì đội phó Triệu cậu lại không hiểu rồi, đây là “tình thú”, là “tình thú” đó hiểu không?”

Triệu Tĩnh Tĩnh biểu lộ nét mặt không hiểu.

Trương Tường cầm máy chụp hình chuyên dụng tới, ở bên cạnh nịnh hót, "Đội trưởng Kỷ, em hiểu!"

Kỷ Nghiêu quay mặt: "Nhóc Tưởng, nói xem nào!"

Trương Tường xoa gáy: "Theo như internet thì cái này của đội trưởng Kỷ chính là đơn phương.”

Kỷ Nghiêu chỉnh lại: "Song phương!"

Hàn Tích kiểm tra xong phía trong xe, bước xuống, bắt đầu kiểm tra đến bùn đất dính trên bánh xe.

Trương Tường cũng ngồi xổm xuống chụp hình: "Pháp y Hàn, liệu có tìm ra được manh mối chiếc xe này đã từng đi qua chỗ nào không?"

Hàn Tích kiểm tra xong xuôi thì đứng lên: "Xe này đã được rửa qua, chỉ có thể tìm được một chút dấu vết chỗ rãnh sâu còn sót lại, không có tác dụng gì lắm!"

Kỷ Nghiêu tiến tới: "Có chứng cứ trực tiếp có thể chứng minh thi thể Đàm Lâm đã từng ở đằng sau xe không?"

Hàn Tích lắc đầu: "Không có! Bên trong xe đã dọn dẹp, dấu vết còn sót lại rất ít."

Kỷ Nghiêu gật đầu, đưa mọi người vào trong phòng làm việc của trung tâm.
"Đây chính là số điện thoại của chủ xe Wuling Sunshine sao?"

Kỷ Nghiêu kêu Tiểu Diêu cài thiết bị nghe lén vào điện thoại, rồi nói với quản lý hành chính của trung tâm: "Tôi sẽ cử hai nhân viên tới theo dõi, chỉ cần đối phương gọi điện thoại tới, mọi người làm theo chỉ thị của cảnh sát là được. Điều quan trọng là dụ hắn ta đến lấy xe!"

Nói xong anh quay đầu: "Tĩnh Tĩnh, cậu quản lý nhóm ở đây!"

Bàn về tỉ mỉ và cận thẩn, không để lại hoài nghi và sơ hở thì chính là sở trường của đội phó Triệu.

Trương Tường thắc mắc: “Lỡ như Tần Chân không cần chiếc xe này nữa, không liên lạc lại thì sao?"

Kỷ Nghiêu tựa vào cạnh bàn, nhìn chằm chằm chiếc điện thoại trên bàn: "Không đâu. Có thể chiếc xe này có ý nghĩa quan trọng nào đó với gã. Mấy chiếc xe thế này chỉ cần bỏ lại là xong. Gã không cần để nó lại đây khiến cho mình dễ bại lộ tung tích như vậy.”

Giám đốc trung tâm gật đầu tán thành: "Lúc ông ta đưa xe tới xưởng đã nhấn mạnh phải dùng đồ tốt nhất. Sau khi tôi tính toán, phủ sơn lần này đã gần bằng giá trị chiếc xe rồi!"

Kỷ Nghiêu nói: "Mấy giờ chỗ ông đóng cửa?"

Giám đốc trung tâm đưa danh thiếp "Trên đây có viết rõ. Chúng tôi mở cửa từ 9 giờ sáng đến 11 giờ tối từ thứ hai đến chủ nhật hàng tuần!"

Kỷ Nghiêu đưa danh thiếp cho Triệu Tĩnh Tĩnh: "Tôi đưa Hàn Tích đến bệnh viện rồi về cảnh cục, Các cậu ở lại đây nhé!”

Triệu Tĩnh Tĩnh cẩn thận gật đầu: "Yên tâm!"

Đây chính là điểm đột phá có thể bắt được Tần Chân.

Trước khi ra về, Kỷ Nghiêu quay đầu đứng sát Triệu Tĩnh Tĩnh, thì thầm: "Cô nhân viên đằng kia lén nhìn cậu mãi đó, không tin cậu nhìn thử xem?"

Mặt Triệu Tĩnh Tĩnh lập tức đỏ lựng: "Cậu mau cuốn xéo đi!"

Trương Tường che miệng không dám cười ra tiếng, khi thấy ánh mắt của Triệu Tĩnh Tĩnh, vội vàng ngậm chặt miệng.

Triệu Tĩnh Tĩnh kéo Kỷ Nghiêu sang một bên, nhỏ giọng: "Cậu đừng nói lung tung! Tôi có người mình thích rồi!"

Kỷ Nghiêu cười khẩy: "Có phải em gái trong phòng làm việc của chủ nhiệm Diệp không?"

Triệu Tĩnh Tĩnh cực kỳ ngạc nhiên, "Cậu…. sao cậu biết?"

Kỷ Nghiêu: "Cậu vừa trông thấy người ta đã đỏ mặt tía tai. Sau đó thì né người ta, đi đường vòng; nói chuyện thì lắp ba lắp bắp. Đây là cái gì chứ? Là yêu đó!"

Triệu Tĩnh Tĩnh: "Cậu đối với Hàn Tích không phải như thế. Cậu thì muốn nhào đến ăn thịt người ta. Mở miệng ngậm miệng đều là lời ngon tiếng ngọt."

Kỷ Nghiêu: "Đây là một cách thể hiện khác của tình yêu thôi. Kiểu của tôi là nóng bỏng, còn của cậu là âm thầm nín nhịn!"

Mọi người đứng xa quan sát đội trưởng và đội phó thì thầm, họ không biết hai người đang nói gì nhưng nhìn sắc mặt nghiêm túc của đội phó Triệu ai cũng nghĩ họ đang bàn về chiến lược. Vì vậy không ai dám làm phiền, cũng chẳng ai dám nghe lén.

Hàn Tích nhìn Kỷ Nghiêu, đôi môi anh khẽ nhếch, ánh mắt như phát ánh sáng. Cô vừa nhìn đã hiểu anh chẳng nói chuyện gì hay ho cả.

Cô cầm thùng y cụ đi tới: "Anh đừng nói linh tinh lừa gạt đội phó Triệu nữa!"

Nói xong, cô đi ra cửa, Kỷ Nghiêu mỉm cười rồi cất bước đuổi theo.

Kỷ Nghiêu đã xong việc nhưng xe anh vẫn chưa được sửa nên anh quyết định bỏ qua, lái xe chở Hàn Tích về luôn.

Hàn Tích ngồi ở ghế phụ lái: "May nhờ Đàm Lâm phù hộ. Nếu không phải fan cô ấy làm hỏng xe anh, anh cũng không mang xe tới đây sửa và phát hiện đầu mối quan trong như vậy!"

Kỷ Nghiêu cầm USB chứa đoạn phim ghi hình mà giám đốc trung tâm vừa đưa cho anh. Anh đã xem qua, người đưa xe tới tám phần là Tần Chân. Gã cải trang thành một ông cụ gù lưng. Chờ đưa về cảnh cục nhờ cảnh viên kỹ thuật phân tích thì có thể đưa ra được kết luận chính xác.

Kỷ Nghiêu gật đầu: "Nhất định phải đưa Tần Chân và Tưởng Vi ra trước vành móng ngựa, lấy lại công bằng cho người đã khuất.”

"Sau khi đưa vật chứng về phòng pháp chứng thì chờ tôi, tôi đưa em đến bệnh viện kiểm tra vết thương. Nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì?"

Hàn Tích kể lại chuyện bị xe tải đụng khi đang trên taxi đến trung tâm sửa chữa ô tô.

Kỷ Nghiêu trầm tư: "Ngày mai tôi nhờ bên đội giao thông kiểm tra. Khoảng thời gian này em đừng ra ngoài một mình, có chuyện gì thì gọi tôi!"

Hàn Tích nhìn Kỷ Nghiêu: "Anh nghi vụ tai nạn đó không phải ngẫu nhiên mà là có người cố ý sắp đặt sao?"

Kỷ Nghiêu đáp: "Cho dù thế nào đi nữa vẫn phải bảo đảm an toàn cho em trước tiên.”

Hàn Tích nhỏ giọng: "Cảm ơn!"

Kỷ Nghiêu nhìn cô: "Em nói gì vậy?"

Lúc này đã chín rưỡi tối, ánh sáng đèn đường chói lòa xen lẫn với đèn hậu xe ô tô hòa cùng đủ sắc màu neon tạo nên cảnh đêm đặc trưng của thành phố Nam Tuyền.

Kỷ Nghiêu nhận một cuộc điện thoại là của mẹ anh – bà Tô Diêu gọi tới.

Điện thoại vừa kết nối đã hỏi ngay: "Tuần trước không về, vậy cuối tuần này có về không?"

Kỷ Nghiêu: "Con xem tình hình như thế nào đã ạ! Gần đây con còn bận tra án!"

Tô Diêu cố ý khích anh: "Đồng nghiệp của con gái thứ hai nhà mợ ba bên ngoại con..."

Kỷ Nghiêu: "Được rồi! Dừng lại, mẹ đừng dùng chiêu này nữa! Còn mợ ba bên ngoại nữa, con từ khi nào có mợ ba bên ngoại vậy? Mẹ muốn con dâu có phải hay không? Chờ con xong vụ án này sẽ đưa con dâu về ra mắt mẹ!"

Nói xong anh liếc nhìn Hàn Tích ngồi bên cạnh ghế lái, khóe môi khẽ cong.
Vì anh đang lái xe nên Hàn Tích chỉ có thể nhẫn nhịn chuyện muốn nhéo đùi anh.

Tô Diêu: "Vậy được. Hôm nào đi nhớ báo trước để ba mẹ chuẩn bị.”

Kỷ Nghiêu: "Vâng. Không còn chuyện gì con cúp máy đây! Yêu mẹ!"

Cúp điện thoại, Kỷ Nghiêu giải thích với Hàn Tích: "Tôi không cố ý lợi dụng em đâu. Nếu tôi không nói như vậy mẹ tôi sẽ lôi tôi đi xem mắt. Vậy thì em sẽ khó chịu chết mất, không phải ư?!”

Hàn Tích mấp máy môi: "Anh xem mắt ai, gặp ai có liên quan gì đến tôi.”

Đèn đỏ, Kỷ Nghiêu dừng xe, anh giơ tay ngắt nhẹ cằm người đẹp bên cạnh, nhìn cô: "Có giỏi em lặp lại ‘không liên quan gì đến em’ xem!"

Hàn Tích cong môi định nói liền nghe Kỷ Nghiêu dọa: "Dám nói một câu, tôi sẽ hôn chết em!”

Vì vậy, cô đành ngậm miệng.

Đến Cục Cảnh Sát, Hàn Tích qua phòng lưu giữ vật chứng, Kỷ Nghiêu trở lại văn phòng đội hình sự báo cáo.

Hàn Tích xong việc trước nên xuống tầng ba chờ Kỷ Nghiêu.

Trong phòng làm việc đội hình sự chỉ còn một mình anh, Hàn Tích đi vào, ngồi xuống ghế, nhìn Kỷ Nghiêu đang đánh máy.

Trước kia, mọi báo cáo đều do đội phó Triệu cẩn thận phụ trách, hôm nay thì hết cách rồi, đội phó đang trực chiến ở trung tâm sửa chữa ô-tô.

Hàn Tích vẫn luôn cho rằng Kỷ Nghiêu giống như một đứa trẻ con tăng động, ngày nào cũng nhảy nhót tưng bừng, chưa bao giờ cô chứng kiến được cảnh tượng anh nghiêm túc như thế này.

Kỷ Nghiêu sợ Hàn Tích chán, anh lấy hai hộp sữa chuối trong ngăn kéo, đưa cho cô một hộp.

Hàn Tích cắm ống hút, hút vài ngụm, lại tiếp tục nhìn Kỷ Nghiêu gõ chữ.

Khoảng chừng 20 phút sau, Kỷ Nghiêu tắt máy tính, vươn vai: "Đi thôi, đưa em đến bệnh viện!"

Hàn Tích đứng lên, đi đến cạnh thùng rác, vứt vỏ hộp, quay đầu nói: "Không cần, tôi đã xử lý ổn rồi!"

Kỷ Nghiêu nhìn băng gạc trên trán cô: "Không được! Em phải đi chụp CT, chẳng may bị đụng hỏng đầu thì sao."

Hàn Tích bật cười: "Trán của tôi, tôi lại còn không biết sao? Không sao đâu!" Nói xong đi ra cửa.

Kỷ Nghiêu đi theo sau, hai người cùng đi thang may xuống.

Trong thang máy, anh nhìn cô: "Đừng động!"

Dứt lời, anh đưa tay giúp cô lau sạch vết sữa chuối còn dính bên khóe miệng.

Ngón tay ấm áp quét qua đường viền môi của cô, lại không nhịn được lau qua lại thêm vài cái.

Vết son dính lên đầu ngón tay anh làm tay anh có vết đỏ, cô nghiêng người qua: "Anh đừng chùi hết vết son của tôi!"

Kỷ Nghiêu nhìn ngón cái của mình, vừa có vết trắng của sữa tươi, một chút màu đỏ hòa quyện với nhau khiến anh có cảm giác không nói nên lời.

Thang máy xuống đến tầng một, Hàn Tích đi ra đầu tiên, Kỷ Nghiêu đi theo phía sau. Không hiểu sao anh bỗng chốc nghiêm túc hơn rất nhiều.

Ra đến ngoài cổng cảnh cục, Kỷ Nghiêu lên tiếng: "Không đến bệnh viện cũng được, sát đây có phòng khám, qua đó nhờ bác sĩ băng lại. Em dán cũng lệch rồi!"

Hàn Tích đồng ý. Hai người cùng nhau đi vào phòng khám ở đối diện Cục Cảnh Sát.

Bác sĩ trực ban mở lớp băng gạc trên trán Hàn Tích: "Không sao, chỉ bị xước chút da, không sâu lắm!"

Đội trưởng Kỷ đứng bên cạnh: "Như thế này còn nói không sao? Thịt cũng lộ ra rồi kìa!"

Lúc bác sĩ sát trùng, băng bó vết thương cho Hàn Tích, đội trưởng Kỷ lại lắm lời: "Ái chà, bác sĩ có thể nhẹ một chút không?"

"Ối… đau rồi, cô ấy cau mày rồi kìa!"

Bác sĩ vừa băng lại vết thương vừa nói: "Cũng có phải sanh con đâu… Đau đến thế sao?”

Hai chữ ‘sanh con’ đã thành công khiến Kỷ Nghiêu ngậm miệng. Đầu óc anh đang mải miết nhiều thứ, trong đầu là hình ảnh sinh con như thế nào và làm sao để sinh con.

Bác sĩ xử lý xong vết thương, Kỷ Nghiêu dẫn Hàn Tích ra ngoài: "Đi thôi, về nhà sinh con đi!"

Hàn Tích đạp anh một cái.

Kỷ Nghiêu quay đầu cười: "Chọc em thôi!"

Lúc lên xe về nhà, Hàn Tích khen: "Hôm nay anh có vẻ rất vui!”

Kỷ Nghiêu nhìn đường, "Thật sao? Có thể do mấy ngày trước quá áp lực. Đến hôm nay vụ án đã có bước đột phá!"

"Tóm lại, cho dù như thế nào! Con người chỉ có mấy chục năm thôi, cố gắng sống vui vẻ một chút!"

Hàn Tích gật đầu, cô đồng tình với anh.

Kỷ Nghiêu: "Cho nên… con người phải sống thật với trái tim mình!"

Hàn Tích lại gật đầu một cái, anh nói cực kỳ hợp lý.

Kỷ Nghiêu: "Phải nghe lời mách bảo của trái tim!"

Hàn Tích: "Ừ!"

Cô nghiêng mặt nhìn anh, anh vẫn nhìn về phía trước nên cô chỉ trông thấy một bên sườn mặt.

Từ lâu cô đã biết anh rất anh tuấn. Cặp mắt đen láy trong vắt, đôi mắt hoa đào ấy đầy cương nghị nhưng cực kỳ dịu dàng. Hai đặc điểm mâu thuẫn nhưng sao lại hòa hợp anh đến vậy. Sóng mũi cao, đôi môi hồng hào, tươi trẻ, tựa như cánh hoa sau mưa mang theo vẻ ướt át rất dịu dàng.

Kỷ Nghiêu: "Muốn hôn tôi thì trực tiếp nhào tới đi! Sống không cần kiềm chế như vậy! Nhịn rất khó chịu!"

Hàn Tích lập tức đỏ mặt, giống như trẻ con trộm kẹo bị phát hiện vậy!

Cô nghiêng mặt đi: "Anh đừng nói linh tinh!"

Kỷ Nghiêu bật cười: "Được, tôi không nói linh tinh nữa. Chờ khi nào em kìm nén không chịu nổi, cầu xin tôi, tôi sẽ thỏa mãn cho em!"

Hàn Tích: "Anh như vậy còn không phải nói linh tinh à?"

Xe đến tiểu khu, Kỷ Nghiêu đỗ xe, đưa Hàn Tích lên lầu. Anh đưa chìa khóa nhà mình cho Hàn Tích: "Tôi phải mang xe đi sửa, rồi xem tình huống bên đó thế nào! Em coi Ashe giúp tôi!"

Hàn Tích cầm chìa khóa nhà Kỷ Nghiêu: "Ừm, anh về sớm một chút!"

Thang máy dừng lại, hai người đi đến trước cửa nhà Hàn Tích, Kỷ Nghiêu nhìn Hàn Tích mở cửa: "Em ngủ sớm một chút, không cần chờ tôi… Không biết mấy giờ về được!"

Hàn Tích khẽ gật đầu.

Kỷ Nghiêu xoa tóc cô: "Ngoan!"

Nói xong, anh xoay người rời đi.

Hàn Tích chạy ra ban công, nhìn chiếc xe Kỷ Nghiêu biến mất ở cuối đường. Lúc này, cô mới nhận ra mình còn chưa mở đèn.

Từ trước đến nay, cô phải mở tất cả các đèn rồi mới bước vào nhà. Chuyện xảy ra ở cô nhi viện khiến cô không thể chịu được việc bản thân phải ở trong bóng tối.

Bởi vì trong lòng có anh nên không thấy sợ nữa sao?

Hay bởi vì trong lòng có anh nên không sợ gì nữa?

Hàn Tích cầm di động ra, soạn tin nhắn gửi cho Kỷ Nghiêu: "Đi đường cẩn thận, nhớ về sớm!"

- - -

Tác giả có lời muốn nói:

Kỷ Nghiêu: Cảm tình tiến triển tốt đẹp quá mà. Bước kế tiếp sinh con luôn!

Hàn Tích: Anh nghĩ hay lắm!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau