TRÂN QUÝ EM NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Trân quý em như mạng - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

Kiều Chấn đã chết rồi, không ai biết được trong sáu năm mất tích kia ông ta đã trải qua những việc gì khiến ông ta trở nên hung hăng bạo tàn như vậy, không ngừng gặp ác mộng, thậm chí còn dám giết người.

Theo bà Kiều khai Trương Chí Tân và Kiều Chấn cùng đến huyện Tân Kiều làm công và Kiều Chấn mất tích ở đó.

Huyện Tân Kiều là một huyện nằm cách xa thành phố Nam Tuyền nhất, nhưng mười mấy năm trước là huyện có tốc độ phát triển kinh tế vượt bậc so với các huyện khác, chỉ đứng sau thành phố Nam Tuyền. Đây cũng là huyện có cơ cấu phúc lợi xã hội như cô nhi viện, viện dưỡng lão hoàn thiện nhất vùng.

Huyện Tân Kiều từ lâu đã tập trung nhiều nhà máy xưởng sản xuất, nhóm Kiều Chấn chọn đến đó làm việc thì cũng không lạ.

Sau này chính phủ bắt đầu coi trọng phát triển môi trường tự nhiên, giải tỏa lượng lớn những nhà máy hóa chất, xưởng sản xuất gây ô nhiễm, huyện Tân Kiều cũng bắt đầu xuống dốc kể từ lúc đó.

Kỷ Nghiêu trở lại văn phòng, tựa vào lưng ghế, hai chân gác lên bàn nhìn lên trần nhà.

Vụ án một lần nữa rơi vào bí ẩn.

Tuy nhiên, Kiều Giang không thể nào bị giết chết mà không rõ lý do. Rốt cục sự mất tích của Kiều Chấn trong sáu năm kia và cái chết của Kiều Giang có quan hệ với nhau hay không?

Kỷ Nghiêu xoa xoa huyệt thái dương, thông tin Kiều Chấn để lại quá ít.

Triệu Tĩnh Tĩnh đi tới, kéo ghế ngồi xuống: “Vừa rồi thẩm vấn bà Kiều tôi thấy cậu rất lưu ý đến việc Kiều Chấn mất tích. Vì sự việc 19 năm trước à, có liên quan đến chuyện cảnh sát Trần mất tích?”

Kỷ Nghiêu ném hộp sữa đã uống hết vào thùng rác cạnh cửa chính: “Khó nói, chắc do tôi mẫn cảm quá.”

Chu Lỵ xoay đầu lại: “Đội trưởng Kỷ, vừa rồi chủ nhiệm Diệp có gọi điện thoại đến, nhắn khi nào anh xong việc qua gặp chủ nhiệm.”

Kỷ Nghiêu đứng lên: “Có nói chuyện gì không?”

Chu Lỵ lắc đầu: “Không có!”

Văn phòng chủ nhiệm Diệp nằm ở lầu năm, Kỷ Nghiêu cũng không đi thang máy mà vẫn đi thang bộ bởi vì có thể đi ngang qua phòng pháp y ở lầu bốn.

Hàn Tích đứng trước cửa tủ hồ sơ đang chỉ Chu Hàm làm gì đó. Anh chỉ cần lẳng lặng ngắm cô, dù không nói lời nào cũng cảm thấy mãn nhãn, mọi mệt nhọc đều tiêu tan.

Hàn Tích nghiêng đầu sang chợt trông thấy Kỷ Nghiêu. Hai người không lên tiếng, ngay cả tầm mắt cũng chẳng giao nhau nhưng không hiểu sao từ sâu trong đáy lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả.

Cô chưa từng trải nghiệm qua cảm giác tương tự, suy nghĩ không ra cũng không dám đào sâu tìm hiểu.

Kỷ Nghiêu đi tới: “Phòng bên tôi không có nước nên sang đây xin nước uống.”

Chu Hàm: “Đội trưởng Kỷ y chang đội trưởng Dương.”

Kỷ Nghiêu: “Tên Mì Dương Xuân lại qua xin nước?”

Chu Hàm: “Vâng, vừa mới đi không lâu.” Nói xong cô ấy chạy đi làm việc khác.

Hàn Tích đưa một ly nước, không nhìn anh mà nhét luôn vào người: “Cho anh!” Rồi lại tiếp tục làm việc của mình.

Không còn ai để ý đến anh, anh cầm ly nước đi lên lầu năm.

Anh gõ cửa phòng làm việc của chủ nhiệm: “Chủ nhiệm Diệp tìm cháu?”

Diệp Yến Thanh đã gần năm mươi tuổi. Khi còn trẻ bà đã từng làm một cảnh sát hình sự, cũng đọ sức với những tên hung thủ tàn ác nhất nhưng tướng mạo của bà khá hiền lành, đặc biệt là cặp mắt kia khi cười lên vô cùng ấm áp.

Kỷ Nghiêu ngồi lên ghế xoay hai vòng: “Chuyện gì ạ?”

Bà Diệp Yến Thanh liếc mắt nhìn anh: “Vẫn như con nít, còn chơi với cái ghế, nghịch ngợm y như hồi còn nhỏ. Chẳng trách không lấy được vợ.”

Kỷ Nghiêu dừng xoay ghế, cong môi: “Sẽ lấy được!” Nghĩ đến Hàn Tích, ánh mắt của anh cũng dịu dàng hơn.

Diệp Yến Thanh nhìn Kỷ Nghiêu một chút, bà chỉ nhiều lời với một mình anh: “Cục Cảnh Sát thành phố sẽ làm hình ảnh tuyên truyền như mọi năm, lần này chỉ cần chụp vài tấm hình là được, tiện thể dùng đó làm ảnh bìa đặc san của cảnh cục luôn. Cháu tìm người hợp tác đi, chọn thêm một nữ cảnh sát. Không được đẹp quá, cần có nét bình tĩnh và nghiêm túc mang đậm hình tượng của một người cảnh sát nhân dân.”

Kỷ Nghiêu nói khoác không biết ngượng: “Quả nhiên, quay clip, chụp hình đại diện Cục Cảnh Sát thành phố vẫn cần đến cành hoa này diễn chính.”

Bà Diệp Yến Thanh cầm thước trên bàn đánh vào mu bàn tay anh: “Lại vô sỉ.”

Kỷ Nghiêu kêu ai cha một tiếng: “Cục trưởng Thái động một tí là mắng người, còn bác cứ hở ra là đánh người, đánh cháu hỏng mất thì người đau lòng lại là bác thôi.”

Bà nhìn mu bàn tay anh, nhẹ giọng hỏi: “Đau thật?”

Anh biết chủ nhiệm Diệp chỉ mạnh miệng nhưng nhẹ dạ tin người, giống như pháp y Hàn Tích ở lầu bốn.

Trước khi Kỷ Nghiêu rời đi, bà Diệp Yến Thanh cầm lên chiếc áo lông vừa nhìn vừa ước lượng: “Sao cháu lại gầy hơn năm ngoái.”

Kỷ Nghiêu xoay người, “Đây không phải là gầy, đây gọi là chuyển hóa mỡ thành cơ bắp, bụng tám múi.”

Mùa đông hàng năm Kỷ Nghiêu đều nhận được áo lông từ chủ nhiệm Diệp, từ bé cho đến tận bây giờ.

Bà Diệp Yến Thanh không chỉ mua riêng cho Kỷ Nghiêu mà sẽ mua thêm một kiểu nữ, bà muốn dành cho đứa con gái mình đã lạc mất, bà thường tham khảo số đo của những cô bé khác cùng lứa tuổi.

Một đứa trẻ hai tuổi nên mặc đồ gì cho dễ bò và tập đi, bé gái năm tuổi đã bắt đầu lộ ra những đường nét xinh đẹp, bà sẽ thêu thêm một con bướm xinh xắn ngay cổ áo. Cho đến hiện tại, một thiếu nữ đã hai mươi sáu tuổi sẽ thích những màu đơn sắc, đủ chín chắn mà không mất đi nét kiều diễm.

Thậm chí bà còn dành riêng một tủ quần áo bên trong đặt ngăn nắp những bộ quần áo cho con gái từ nhỏ đến lớn.

Kỷ Nghiêu đột nhiên cảm thấy đáy mắt cay xè, anh không muốn nói mấy câu an ủi, một người mẹ lạc mất đứa con của mình phải trải qua nỗi thống khổ và tuyệt vọng như thế nào anh không thể nào hiểu thấu… nhưng anh hứa chỉ cần đứa bé ấy còn sống anh nhất định tìm ra được.
Ra khỏi văn phòng chủ nhiệm Diệp, anh đi qua phòng pháp y một chuyến.

Hàn Tích ngẩng đầu khỏi màn hình vi tính: “Tại sao anh lại đến nữa?” Bên đội trinh sát hình sự không có thi thể cần nghiệm thi, anh không có việc gì chạy sang bên này sẽ có ảnh hưởng không tốt.

Kỷ Nghiêu: “Tôi đến bàn công việc.” Rồi thuật lại việc chụp hình tuyên truyền của Cục Cảnh Sát thành phố, tổng kết lại: “Là chủ nhiệm Diệp chỉ đích danh em.”

Hàn Tích ngẫm nghĩ một chút: “Tôi không có kinh nghiệm, anh tìm Chu Lỵ đi.”

Kỷ Nghiêu: “Chu Mỹ Lệ gần đây ăn quá nhiều thứ dầu mỡ, mặt nổi mụn, ảnh hưởng hình tượng cảnh cục.”

Hàn Tích xoay người chỉ Chu Hàm: “Còn tiểu Chu?”

Chu Hàm bị điểm tên: “Không được, em không đủ chín chắn, ảnh hưởng hình tượng Cục Cảnh Sát.”

Hàn Tích không còn cách nào khác đành phải gật đầu: “Cần chuẩn bị gì không?”

Kỷ Nghiêu vô cùng nghiêm túc: “Trang phục… tốt nhất là áo cưới, không có áo cưới thì đồ dạ hội cũng được, màu đỏ là điều kiện tiên quyết. Chụp xong chúng ta về thẳng nhà em.”

Nhà của cô là nhà tân hôn mà.

Hàn Tích chợt hiểu ra, giơ chân đá anh một cái: “Anh mau ra ngoài.”

Chu Hàm che miệng không dám cười thành tiếng.

Ngày hôm sau, Hàn Tích mặc cảnh phục đến phòng họp lớn ở lầu hai. Kỷ Nghiêu đã đến, nhiếp ảnh gia vẫn còn chưa tới.

Đây là lần đầu tiên cô thấy anh mặc lễ phục, không mang theo vẻ cợt nhả ngày thường. Bộ lễ phục thẳng nếp trông anh nghiêm túc, tràn đầy tinh thần trượng nghĩa.

Chỉ có điều, khi mở miệng ra là lộ nguyên hình: “Úi… Người đẹp đến rồi!” Khuôn mặt anh tươi cười, khóe môi cong lên, chính tà xuất hiện hòa hợp trên con người anh.

Hàn Tích đi tới liếc mắt nhìn anh: “Khi nói chuyện anh không thể chú ý hình tượng một chút được sao?”

Kỷ Nghiêu cười cười: “Đâu có người ngoài, chỉ có hai ta.”

Hàn Tích không thèm để ý đến anh nhìn lướt lên sân khấu: “Nhiếp ảnh gia chưa đến ư?”

Kỷ Nghiêu gật đầu: “Nhiếp ảnh gia và hai phóng viên đang ở phòng Cục trưởng phỏng vấn Cục trưởng Thái.”

Đúng lúc này điện thoại của Kỷ Nghiêu vang lên.

“Thật ngại quá đội trưởng Kỷ, phía Cục trưởng Thái cần ra ngoài chụp ngoại cảnh, trưa nay có lẽ không xong được. Vậy anh tìm đại ai đó chụp vài ba tấm ảnh rồi gửi cho tôi là được, yêu cầu không cao, rõ nét là ok.”

Đây là lần đầu tiên cô và anh cùng chụp ảnh, ý nghĩa gần như chụp ảnh giấy đăng ký kết hôn làm đại, làm bừa sao được.

Kỷ Nghiêu lập tức gọi cho trợ lý Lý.

Nửa tiếng sau hai chiếc xe lớn đứng đậu trước cổng cảnh cục, một nhóm người bước ra, người cầm đèn, camera, hắt sáng, có người cầm theo thùng trang điểm, có người cầm một túi rất lớn không biết đựng đồ gì.

Lão Lưu gác cổng giật mình, muốn làm loạn cảnh cục???Ông tăng cường cảnh giác, sẵn sàng chiến đấu.

Người dẫn đầu đưa danh thiếp: “Chúng tôi là đội nhiếp ảnh thuộc tập đoàn Kỷ thị đến trợ giúp Cục Cảnh Sát thành phố hoàn tất việc chụp hình tuyên truyền.”

Lão Lưu gọi điện thoại cho Kỷ Nghiêu xác nhận, gọi thêm người đến kiểm tra đồ cá nhân một lần mới cho vào, ông còn dặn dò: “Các người nhanh lên một chút, chụp xong đi ngay nếu không Cục trưởng Thái quay về có người lại bị mắng.”

Đoàn chụp ảnh của Kỷ thị xuất hiện, phòng họp nhanh chóng được bố trí như một studio chuyên nghiệp. Chuyên gia trang điểm giúp Hàn Tích trang điểm thật nhẹ, trông cô có khí sắc hơn hẳn. Kỷ Nghiêu đứng ở một bên quan sát thỉnh thoảng phát biểu ý kiến: “Lông mày người ta đang rất đẹp cô vẽ vớ vẩn trông như dọa ma.”

“Màu môi nhợt nhạt quá, giống như không tô son vậy, tôi thấy trong hộp trang điểm có màu cam đỏ cũng khá đẹp.”

Chuyên gia trang điểm mỉm cười: “Đội trưởng Kỷ, tiểu Kỷ tổng, đây là chụp hình cho Cục Cảnh Sát, không phải trang điểm cô dâu.”

Hàn Tích nhìn anh đầy bất lực: “Anh có thể sang một góc được không?”

Bị đá qua một bên, Kỷ Nghiêu đành qua ngồi chơi với anh nhiếp ảnh gia: “Tôi nói cho cậu nghe, người phụ nữ đang ngồi ở bên kia trang điểm chính là phu nhân tương lai của tập đoàn Kỷ thị.”

Nhiếp ảnh gia nở nụ cười mang nhiều hàm ý: “Được rồi, đã hiểu.”

Đèn đã được thiết lập xong xuôi, bối cảnh cũng đã hoàn tất, nhiếp ảnh gia nói lớn: “Nào bắt đầu chụp.”

Hàn Tích đi tới đứng bên cạnh Kỷ Nghiêu nhìn máy ảnh nở nụ cười máy móc.

Nhiếp ảnh gia: “Chị cười tự nhiên hơn một chút, ngọt ngào hơn một chút, xích vào một tí nhé!”

Kỷ Nghiêu dịch người về phía Hàn Tích.

Nhiếp ảnh gia: “Đầu gần vào một chút!”

Hàn Tích không nhúc nhích, Kỷ Nghiêu giơ tay ấn đầu cô lên bả vai mình.

Nhiếp ảnh gia chụp liên tục mười mấy tấm: “Thay đổi tư thế, mặt đối mặt, cô dâu… À không, cảnh sát Hàn ngẩng đầu nhìn chú… đội trưởng Kỷ.”

Nhiếp ảnh gia: “Lại gần một chút.”

Chuyên gia trang điểm, nhân viên ánh sáng nín cười đến nội thương, bầu không khí vô cùng vui vẻ.

Hàn Tích rốt cục ý thức điểm không đúng, cô ngẩng đầu trừng mắt nhìn Kỷ Nghiêu.

Kỷ Nghiêu cúi đầu: “Đừng như vậy, tôi thật sự vô tội…” Anh còn chưa nói hết câu lập tức cảm giác vai mình tê rần, Hàn Tích trở tay nhấn thật mạnh, không nương tay một chút nào, đối xử với anh không khác gì phạm nhân, chỉ còn thiếu thêm còng tay là nhanh chóng tống vào tù.

Hàn Tích ra tay không nặng nhưng mỗi lần ấn xuống đều đúng huyệt đạo, đủ tàn nhẫn.

Kỷ Nghiêu rên là: “Á, nhẹ tay một chút!” Pháp y, không thể trêu chọc, thật sự không thể chọc.

Đây cũng là lần đầu tiên anh nhìn được bộ dạng hung dữ của cô, vẫn thật đáng yêu. Người phụ nữ trong nóng ngoài lạnh này hệt như phong cách ăn mặc. Đồ bên ngoài chỉ trắng, đen và xám nhưng nội y bên trong màu sắc rực rỡ. Nhiệt tình như lửa.

Nhiếp ảnh gia chụp liên tục, trong đầu thầm khen ngợi không hổ là vợ chồng cảnh sát, ngay cả yêu đương cũng không giống người bình thường.

Kỷ Nghiêu rốt cục cũng nghiêm túc chụp ảnh cùng Hàn Tích, có thể chọn ra vài tấm làm trang bìa nguyệt san Cục Cảnh Sát thành phố.

Chụp xong nhân viên bắt đầu thu dọn.

Kỷ Nghiêu đứng bên cạnh xem những tấm ảnh đã chụp: “Lấy mấy tấm ảnh chụp lúc đầu chỉnh sửa hoàn chỉnh rồi gửi cho một mình tôi thôi.”

Anh càng xem càng thấy thích, nhất là tấm Hàn Tích tựa đầu lên bả vai anh, tấm hai người đối diện, thậm chí ngay cả tấm cô đánh anh, tất cả đều ngọt ngào tận tâm can.

“Tối nay chỉnh xong không?” Anh muốn chọn lấy một tấm làm ảnh nền điện thoại.

Nhiếp ảnh gia thu dọn máy ảnh cho vào túi: “Chiều nay còn phải chụp cho Tưởng Vi bên thành Tây để kịp tiến độ lễ mở bán khu cao ốc mới, nhân viên chỉnh sửa ảnh cũng đang xin nghỉ bệnh, ngày mai gửi cho anh được không?”

Kỷ Nghiêu gật đầu: “Được! Ngày hôm nay mọi người vất vả rồi!” Nói xong anh liếc mắt nhìn một lượt rồi nói tiếp: “Trưa nay cậu dẫn mọi người đi ăn một bữa thật ngon, về nhắn trợ lý Lý thanh toán.”

Nhiếp ảnh gia cười nói: “Cám ơn đội trưởng Kỷ.”

Rồi anh ta quay một vòng trước mặt Kỷ Nghiêu: “Anh xem hôm nay ngoại hình tôi có ổn không?”

Kỷ Nghiêu liếc mắt: “Đi coi mắt?”

Nhiếp ảnh gia mỉm cười khà khà: “Không phải, chiều nay chụp Tưởng Vi, phải lưu lại ấn tượng tốt.”

“Anh biết Tưởng Vi không?”

Kỷ Nghiêu: “Không biết!” Tên nghe cũng quen, hình như đã từng nghe qua.”

Nhiếp ảnh gia: “Chính là người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp đến mức không người đàn ông nào có thể cự tuyệt, Tưởng Vi.”

Chương 22

Thành phố Nam Tuyền đổ một cơn mưa lớn, sau cơn mưa không khí vô cùng dịu mát xen lẫn mùi lá cây và bùn đất.

Dưới chân núi Liên Sơn, một bác nông dân vác cây cuốc đi trên con đường mòn nhỏ. Đằng xa có một người treo một chiếc nồi sắt thật lớn, phía dưới đốt than củi. Nồi sắt sôi sùng sục tỏa mùi thơm, hương vị cay nồng kích thích vị giác.

Giữa trưa, bác nông dân đang chuẩn bị về nhà ăn cơm, bụng đói reo ùng ục, ngửi được mùi hương liền đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Bác đến gần thấy có một người đang nấu lẩu, dưới đất bỏ lung tung mấy túi gia vị lẩu Thập Tam Hương.

Người nấu lẩu cầm trên tay một chén có giấm, tỏi, nước sốt thịt bò… Tay bên kia gã cầm một cái muôi vớt từng miếng huyết từ trong nồi cho vào tô, chấm một cái, vừa ăn vừa thổi.

Bác nông dân: “Ăn lẩu phải bỏ thịt mới ngon, thêm khoai tây, nấm kim châm, có được thịt bò càng tuyệt. Anh ăn với huyết à, có ngon không?”

Gã vớt thêm mấy miếng huyết cho vào chén: “Ngon.”

Bác nông dân thấy thơm, nghĩ trong bụng món này sẽ rất ngon nên mở lời: “Cho tôi xin một chén.”

Gã lấy trong túi một cái chén và đôi đũa, đưa ra: “Tương ở trong cái tô kia.”

Bác thả chiếc cuốc xuống, vui vẻ nhận chén đũa, ngồi chồm hổm xuống múc ít tương vào chén, học theo gã lấy muôi vớt ít huyết cho vào chén.

“Huyết của anh khá mềm, vị hơi lạ, không giống mùi máu vịt hay máu heo. Đây là máu của động vật nào?”

Gã ngồi dựa vào tảng đá lớn, không ngẩng đầu: “Máu người!”

Bác nông cười ha hả: “Máu người, được, tôi cũng chưa từng ăn máu người bao giờ, lần này coi như mở mang hiểu biết.” Nhưng trong thâm tâm bác thầm ca ngợi đối phương thật biết nói đùa.

Bác vừa ăn vừa hỏi: “Anh có người thân bên này sao, trước nay tôi chưa từng gặp anh.”

Người kia không lên tiếng, xem ra tính cách quái gở, không thích giao lưu.

Bác nông dân ăn xong chén huyết, đặt chén đũa ở dưới đất: “Cám ơn, tôi đi trước.” Nói thêm: “Anh đi về nhớ thu dọn sạch sẽ nếu không trưởng thôn bắt gặp sẽ phạt tiền.”

Bác về nhà ăn cơm trưa xong liền đi ngủ.

Trên tivi đang chiếu một bộ phim kinh dị, một bà lão mở một phòng trọ chuyên làm bánh bao nhân thịt người, máu người làm đậu hũ bán cho người qua đường.

Đậu hũ máu, đậu hũ máu, bác nông dân càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, lập tức chạy đến chân núi Liên Sơn.

Kỷ Nghiêu đang ngồi trong văn phòng thưởng thức ảnh nền di động mới của mình, càng nhìn càng sung sướng.

Trương Tường cúp điện thoại: “Đội trưởng Kỷ, bên đồn công an nhận báo án dưới chân núi Liên Sơn có người nấu máu người, chính người dân trong thôn đã chứng kiến tận mắt.”

Vụ án bình thường bên đồn công an sẽ chịu trách nhiệm điều tra, báo cáo kết quả đến Cục Cảnh Sát thành phố. Với những vụ án mang tính chất nguy hiểm mới chuyển giao cho Cục Cảnh Sát thành phố xử lý.

Kỷ Nghiêu tắt màn hình điện thoại: “Cục trưởng Thái phê duyệt chưa?”

Trương Tường gật đầu: “Duyệt rồi ạ!”

Trước khi tan sở Kỷ Nghiêu đã nắm được báo cáo vụ việc.

Pháp y đã kiểm tra dấu máu để lại tại hiện trường, cũng đã làm xét nghiệm DNA, kết quả cho thấy không thuộc về bất kỳ nạn nhân mất tích nào mà là thuộc về người mới bị giết mấy ngày trước, Kiều Giang.

Kỷ Nghiêu lập tức triệu tập người đã chứng kiến hiện trường đến Cục Cảnh Sát thành phố lấy lời khai một lần nữa.

Bác nông dân đi vào, nét mặt đau khổ: “Nếu tôi biết đó là máu người, có đánh chết tôi cũng không ăn.” Nói xong ông ta cảm giác dạ dày cuộn lên, tràn lên cổ họng, chỉ muốn nôn.

Đội phó Triệu kéo thùng rác bên cạnh ra chỗ ông ta, rót cho ông ta ly nước: “Cứ bình tĩnh, từ từ nói.”

Bác nông dân uống một hớp nước mặt thống khổ: “Cả đời tôi sẽ không dám ăn huyết, huyết gà huyết vịt, ngay cả huyết heo, đến đậu hũ tôi cũng thấy sợ, thật sự sợ hãi.”

“Bây giờ đám nhỏ ở trong thôn thấy tôi là bỏ chạy, chúng nó kêu tôi là quỷ.”

Triệu Tĩnh Tĩnh ngồi ngay ngắn mở sổ ghi chép: “Bác cũng đâu cố ý, cần gì phải có gánh nặng trong lòng.”

Kỷ Nghiêu ngồi tựa lưng vào ghế, xoay xoay cây bút trên tay: “Coi như bác ra ngoài ăn một bữa lẩu là được rồi.”

Mặt bác nông dân càng bi thương: “Tôi van đồng chí, xin đồng chí đừng nhắc đến hai từ nồi lẩu!”

Kỷ Nghiêu: “Bác thuật lại những gì bác đã tận mắt trông thấy ở dưới chân núi Liên Sơn, càng tỉ mỉ càng tốt.”Bác nông dân kể hết mọi chuyện một lần nữa, cơ bản giống với khẩu cung ông ta đã khai dưới đồn công an địa phương khi báo án.

Kỷ Nghiêu: “Bác có thể miêu tả đặc điểm hình dáng của người luộc máu kia không?”

Bác nông dân: “Dáng người cao, cao hơn người bình thường, chắc tầm 1m9, da ngăm đen, trên mặt… À, không đúng dưới lỗ tai có một vết sẹo. Để tôi nghĩ thêm…”

Bác ta suy nghĩ thêm một lúc: “Tóc, tóc màu đen, rất dài. Mặc áo sơ mi đen, không thích nói chuyện.”

Kỷ Nghiêu và Triệu Tĩnh Tĩnh nhìn nhau, cơ bản đã có thể xác định người sát hại Kiều Giang chính là sát thủ Myanmar Lưu Cường Sơn.

Lưu Cường Sơn xuất quỷ nhập thần, thân thủ rất tốt, thêm vào đó các ông chủ thuê hắn đều là kẻ có tiền, có quyền thế nên rất khó bắt được hắn. Toàn bộ đội cảnh sát hình sự Nam Tuyền chỉ có một mình Kỷ Nghiêu đã từng giao đấu với hắn.

Vết sẹo dưới lỗ tai của hắn là do chính tay Kỷ Nghiêu tặng cho hắn.

Kỷ Nghiêu đưa ra một tấm ảnh của Lưu Cường Sơn: “Là người này sao?”

Bác ta gật đầu lia lịa: “Đúng, chính là hắn, tên biến thái ăn thịt uống máu người.”

Mắng xong bác ta quay qua Triệu Tĩnh Tĩnh: “Tuần trước tôi nghe kể nhà họ Kiều nuôi heo ở trấn kế bên bị quỷ hút cạn máu đến chết, tôi… không phải chính tôi đã ăn máu của người đó chứ?”

Kỷ Nghiêu gật đầu xác nhận: “Trả lời chính xác.”

Bác nông dân quay sang Triệu Tĩnh Tĩnh: “Lãnh đạo, anh nhất định phải bắt cho bằng được người này nếu không tôi sẽ không qua khỏi kiếp này.”

Người bị ngộ nhận lần thứ n là lãnh đạo, Triệu Tĩnh Tĩnh: “Yên tâm, lưới trời tuy thưa khó lọt.”

Kỷ Nghiêu để Triệu Tĩnh Tĩnh cùng năm cảnh viên đưa bác nông dân về nhà và đến hiện trường kiểm tra lại một lần. Sáu người chia làm ba tổ cầm tấm ảnh của Lưu Cường Sơn hỏi thăm thôn dân, lần theo dấu vết của hắn.

Mãi cho đến tận mặt trời xuống núi nhưng vẫn không tra được manh mối nào hữu hiệu, thêm vào đó nơi đây xa xôi hẻo lánh, chỉ có duy nhất hai camera ở gần đường cao tốc ngoài cổng thôn nhưng hình ảnh thu được rất tệ.

Kỷ Nghiêu cũng chẳng nuôi hi vọng bắt được tên Lưu Cường Sơn này về quy án. Có người nói năm đó ở biên giới hơn hai mươi cảnh sát hình sự quốc tế đều không thể bắt được hắn.

Đã đến giờ tan ca, Kỷ Nghiêu là người đầu tiên rời khỏi văn phòng. Anh đứng tựa người vào cây cột dưới sảnh lớn chờ Hàn Tích cùng về nhà. Khá nhiều đồng nghiệp đi ngang qua anh nhưng anh không gặp được bóng dáng người trong lòng mình đâu.

Nửa tiếng sau Kỷ Nghiêu bấm thang máy lên phòng pháp y.

Trong phòng pháp y không có ai, Kỷ Nghiêu đi vào thấy túi xách của Hàn Tích vẫn còn, bên trong phòng giải phẫu đèn vẫn sáng, cô còn đang làm việc. Kỷ Nghiêu ngồi trên ghế chờ cô.

Mặt bàn cũng giống như người vậy, sạch sẽ, rất sạch sẽ, không nhiều đồ trang trí. Ngoài chiếc máy tính và vài tập văn kiện thì chỉ chưng duy nhất một chậu xương rồng nhỏ. Anh vươn tay ra nghịch gai xương rồng.
“Anh bị tăng động hay thuộc dạng người thích tra tấn?”

Kỷ Nghiêu quay đầu lại thấy Hàn Tích đứng ngay phía sau mình, anh mỉm cười: “Tôi chỉ cảm thấy chơi rất vui nên thử xem gai có thể đâm xuyên qua da tay mình không.”

Kỷ Nghiêu đưa tay ra: “Ai ngờ là có thể đâm vào thật.”

Hàn Tích: “Vậy thì chịu đau thôi.”

Kỷ Nghiêu thổi thổi ngón tay: “Tôi có đau hay không không quan trọng lắm, chỉ sợ có người đau lòng.”

Hàn Tích: “Anh nghĩ nhiều quá rồi.”

Nửa phút sau, Hàn Tích: “Đứng lên, tôi cần dùng máy tính.”

Kỷ Nghiêu đứng lên, tựa ở cạnh bàn rút gai đâm ở tay. Gai quá nhỏ, anh đụng vào là đứt, anh làm đi làm lại vẫn chưa thể rút gai ra được, luôn miệng kêu đau í á, lúc kêu la còn lén nhìn về phía Hàn Tích.

Hàn Tích tắt máy tính, ra thùng dụng cụ lấy một cây nhíp: “Đưa tay!”

Kỷ Nghiêu cong môi: “Còn nói không đau lòng, mạnh miệng nhẹ dạ!”

Hàn Tích: “Là tôi chê anh quá ầm ĩ.”

Cô cúi đầu rút gai trong tay anh, rồi ngẩng đầu lên.

Anh còn đang nhìn chằm chằm động tác của cô, ánh mắt chăm chú tựa như bị thu hút vào một phong cảnh mỹ lệ.

Tầm mắt hai người đột ngột giao nhau tạo nên một phản ứng hóa học, sau khi trộn lẫn phát sinh tiếng nổ lớn. Vụ nổ ấy tạo ra vô số khói hoa, bị sóng cuốn đi, rồi nhanh như tốc độ ánh sáng len lỏi vào nơi mềm mại nhất ở đáy lòng.

Toàn bộ thế giới đều yên tĩnh trở lại.

Cuối cùng chính tiếng tim đập thình thịch đánh thức anh, nhắc nhở anh. Anh rất muốn người phụ nữ này, muốn vò nát cô vào trong lòng bảo vệ cả đời.

Anh mấp máy môi, vẫn chưa kịp mở lời… Chuông điện thoại reo lên, Hàn Tích cũng bừng tỉnh khỏi cơn mơ tuyệt vời ấy, cô né tránh tầm mắt của Kỷ Nghiêu, cầm di động sang một bên nhận điện.

Tiếp điện thoại xong, Hàn Tích quay trở lại cầm lấy túi xách ra cửa.

Kỷ Nghiêu đi theo cô, duy trì một khoảng cách nhất định, không xa không gần, mang theo mười phần ám muội.

Cả hai người không ai lên tiếng, họ cảm nhận được tiếng bước chân và nhịp thở của nhau, trong không khí tựa hồ như muốn bừng cháy.

Không đốt thì thôi, một khi đã nhen lên thì chính là lửa cháy bừng bừng.

Mãi cho đến khi ra tới cổng lớn Hàn Tích ngẩng đầu: “Tạm biệt.”

Kỷ Nghiêu: “Tạm biệt gì chứ, hai ta chung đường.” Anh vừa lên tiếng phát hiện yết hầu mình khô khốc: “Tôi trông nhà giúp dì họ.”

Hàn Tích ừm một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.

Trên đường về Hương Tuyết Đình phải đi qua một con hẻm nhỏ. Xuyên qua con hẻm Hàn Tích chợt phát hiện giữa hai người phát sinh sự chuyển biến rõ rệt, ánh mắt của anh không còn tập trung nhìn vào cô.

Anh phân tâm.

Tuy cô không hiểu vì sao anh đột ngột thay đổi nhưng cô chân thực cảm nhận được nội tâm mình cũng chùng xuống.

Đến cửa nhà Kỷ Nghiêu cười cười: “Đại mỹ nhân ngủ nhất định phải đóng kỹ tất cả cửa sổ.”

Gương mặt anh mang theo một cảm giác xảo trá: “Nếu không làm vậy tôi sợ mình không khống chế được xuân tình tràn lan.” Anh liếc mắt đưa tình, “Phải đóng kỹ các cửa nhé, ai tới cũng không được mở.”

Câu nói này quả nhiên thành công chọc giận Hàn Tích, cô đóng sầm cửa lại, khóa trái cửa ngay cả cửa sổ cũng đóng chặt.

Sau khi xác nhận cô đã an toàn, Kỷ Nghiêu tháo bỏ vẻ ngoài không đứng đắn, sắc mặt lập tức nghiêm túc, anh xoay người đi về con hẻm nhỏ vừa rồi, trên đường đi anh nhắn một tin cho Triệu Tĩnh Tĩnh.

Đến trước đầu hẻm, anh quay đầu đối diện với mảnh tối đen: “Ra hết đi!”

Chương 23

Năm người đàn ông cao to lực lưỡng từ trong bóng tối bước ra, tên cầm đầu cầm trong tay cây côn to, phía đầu côn có đinh nhọn. Những chiếc đinh lóe sáng dưới ánh đèn đường mờ tối không khác những lưỡi dao nhọn phủ một lớp độc.

Kỷ Nghiêu cũng luôn giấu một con dao găm Thụy Sĩ bên mình để phòng thân. Bao năm làm cảnh sát, anh đã đắc tội không ít người, gặp tình cảnh bị bọn chúng trả thù như cơm bữa.

Kỷ Nghiêu tiến về phía trước hai bước, đánh giá năm người này. Khuôn mặt khá lạ, không giống mấy tên côn đồ cắc ké, sắc mặt trầm ổn, có lẽ đã từng trải qua huấn luyện đặc biệt.

Sau khi quan sát xong anh nhếch miệng: “Nghĩ xong chưa, tập kích cảnh sát là phạm tội.”

Tên cầm đầu quơ cây gậy trên tay không nói lời nào, dùng ánh mắt ra hiệu với đồng bọn phía sau, nhanh chóng lao tới.

Kỷ Nghiêu lắc mình, cấp tốc đỡ lấy cánh tay của hắn.

Đối phương quả nhiên đã từng qua huấn luyện, đòn của anh không hề làm tổn thương đến hắn. Bốn phía vây lấy Kỷ Nghiêu dồn anh đến chân tường.

Anh đột nhiên nở nụ cười: “Cho dù chết cũng phải chết rõ ràng đúng không? Mấy người là ai?”

Tên cầm đầu cười lạnh, “Nhận tiền làm việc, lấy mạng chó của mày.”

Kỷ Nghiêu liếc mắt nhìn hắn, theo kinh nghiệm của anh đám người này không có ý định giết người. Lần xuống tay này phải chăng chỉ muốn dạy dỗ anh một trận… Không lẽ có liên quan đến vụ án của Kiều Giang?

“Nhận tiền làm việc? Các người có biết tôi là ai không?”

Tên cầm đầu quơ quơ cây côn, rõ ràng không muốn nói nhiều chỉ muốn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ: “Mày bớt nói nhảm cho tao.”

Câu nói tinh tướng – Tôi họ Kỷ, Kỷ của tập đoàn Kỷ thị - còn chưa kịp thốt lên đã bị đánh một cú.

Quả nhiên, chết vì tội vênh váo.

Một mình Kỷ Nghiêu đấu với năm tên có nghề, miễn cưỡng vẫn ứng phó được, vướng tay vướng chân chính là cây côn của tên cầm đầu có khá nhiều đinh nhọn. Anh cũng không thể chạy khỏi con hẻm này, đám côn đồ không phân biệt tốt xấu, dân chúng ở ngoài sẽ bị liên lụy.

Triệu Tĩnh Tĩnh cách đây không xa, anh có thể ứng phó với đám này trong vòng hai mươi phút, có lẽ đủ thời gian cho Triệu Tĩnh Tĩnh dẫn người đến đây.

Ngoại trừ các thế võ sẵn có, Kỷ Nghiêu còn dùng tất cả những thứ xung quanh mình làm vũ khí như gạch đá, thùng rác, chai bia, áo cũ.

Năm người đã bị anh hạ hết ba, chỉ còn hai tên.

Rốt cục anh cũng có thể lấy được hơi sức, nó được câu “giới thiệu gia thế”: “Họ cho các anh bao nhiêu tôi trả gấp ba.”

Chung quy một đấu năm, anh đã hao tổn rất nhiều sức lực, dùng tiền để giải quyết sẽ giảm bớt gánh nặng.

Tên cầm đầu tiến về phía trước hai bước: “Bọn tao tuy là côn đồ, làm loạn xã hội nhưng bọn tao cũng có đạo đức nghề nghiệp, từ trước đến giờ không bán đứng chủ nhân.” Nói rồi hắn ra hiệu: “Đánh cho tao.”

Kỷ Nghiêu: “Gấp mười lần.”

Đối phương chần chừ, tay cầm côn đinh cũng khựng lại.

Đồng bọn đứng bên cạnh nhắc nhở: “Lão đại, nó làm cảnh sát chắc chắn không bỏ qua cho chúng ta.”

Tên cầm đầu nhanh chóng tỉnh táo, ánh mắt tàn nhẫn hơn: “Đánh cho tao, đánh cho tới khi nó không cầm súng được nữa.”

Kỷ Nghiêu giơ dao trước ngực, cười lạnh: “Vậy đừng trách ông đây không khách khí.” Vừa rồi anh chỉ dùng bảy phần công lực, chưa dùng dao. Nếu anh dốc hết sức đám người này không phải đối thủ của anh.

Đúng lúc này bên ngoài truyền đến tiếng xe gắn máy, hình như có khoảng bốn năm chiếc. Kỷ Nghiêu thầm khen Tĩnh Tĩnh của anh đến thật nhanh còn biết lái moto cảnh sát đến.

Anh quay đầu nhìn, năm chiếc mô tô chặn ngoài đầu hẻm, ánh đèn chói mắt chiếu vào khiến con hẻm tối tăm sáng như ban ngày.

Năm người trên xe bước xuống, đầu đội mũ bảo hiểm tay cầm côn như tên cầm đầu.

Mẹ kiếp, đồng bọn chúng nó đến nhanh như vậy.

*

Hàn Tích đóng cửa, hấp sủi cảo cho vào chiếc dĩa bằng sứ trắng đặt trên bàn ăn, rồi cô làm thêm một chén tương chấm.

Cô ngồi trên ghế cầm đũa, không hiểu sao mí mắt phải giựt liên hồi.

Trên đường về nhà, từ khi quẹo vào con hẻm Kỷ Nghiêu bắt đầu mất tập trung, không biết anh phân tâm điều gì, cộng thêm những lời anh đã nói với cô trước cửa.

Anh nói cô phải đóng kín cửa, ai gõ cửa cũng không được mở.

Hàn Tích ra ngoài gõ cửa nhà đối diện, rất lâu nhưng không ai đáp. Cô vội lấy di động gọi điện thoại cho Kỷ Nghiêu.

Hàn Tích vẫn đứng trước cửa nhà anh, đầu dây bên kia không ai nhận máy, bỗng nhiên lòng cô trùng xuống tựa như có một tảng đá lớn chặn lại không thở được.

Có lẽ… anh chỉ đi ăn cơm, trùng hợp không mang theo di động.

Thế nhưng cô không dám tin vào ý nghĩ đó.

Trên người cô tựa như được phủ một lớp lưới điện, phàm bất kỳ người đàn ông nào tiếp cận cô, theo đuổi cô, tất cả bọn họ đều gặp bất trắc, kết cục không tốt.

Cô từng lén lút điều tra nhưng không phát hiện được bất kỳ dấu vết nào. Những năm gần đây từ trong tiềm thức của cô đã vạch sẵn sẽ không yêu và không thân mật với bất cứ ai.Sự xuất hiện của Kỷ Nghiêu mà nói với cô là một định mệnh, không cách nào chống cự.

Hàn Tích chạy về phía con hẻm kia, nếu anh thật sự xảy ra chuyện, cô không tài nào tha thứ cho mình.

Một chiếc xe cứu thương băng ngang qua người cô, đèn xe trắng lóa một mảng. Đầu hạ nhưng cô lại cảm giác buốt lạnh khiến hai chân của cô tê cứng, không thể đi thêm bước nào nữa.

Xe cứu thương dừng ở đầu hẻm, bên cạnh là hai chiếc xe cảnh sát.

Nhân viên mặc đồng phục trắng toát chuyển một nạn nhân đầy máu lên xe, đôi mắt đào hoa kia phủ đầy máu đỏ.

Hoa đào vốn rất ấm áp sao trở nên thê lương như vậy, Hàn Tích đứng chôn chân một chỗ, muốn nhấc chân qua nhưng không thể.

“Mọi người nhanh lên một chút!”

Cuối cùng chính giọng nói của Triệu Tĩnh Tĩnh đánh thức cô.

Xe cứu thương đã đi xa, chỉ còn dư lại những tiếng hú sắc nhọn xé toang bầu trời đêm thành nhiều mảnh.

Hàn Tích bắt taxi đến bệnh viện.

Triệu Tĩnh Tĩnh ngồi trước cửa phòng cấp cứu, Chu Lỵ đi tới đi lui.

Bác sĩ từ phòng cấp cứu bước ra, cô đứng ở ngã rẽ khúc cuối hành lang, nơi mà không ai có thể trông thấy. Cô nghe được bác sĩ nói vết thương không trúng chỗ hiểm, cô thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cô yên lặng rời đi.

Sáng hôm sau, Kỷ Nghiêu tỉnh lại, anh cúi đầu nhìn bản thân, trên người mặc áo bệnh nhân màu lam, đùi quấn băng vải, cánh tay bó bột.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, Kỷ Nghiêu giật nhẹ cánh tay, đau muốn chết đi sống lại.

Triệu Tĩnh Tĩnh vội đứng dậy, giúp Kỷ Nghiêu ngồi dậy, “Đừng lộn xộn.”

Kỷ Nghiêu mỉm cười: “Cầm cho tôi cái gương, khuôn mặt soái khắp trời này không được phép bị phá hủy.”

Triệu Tĩnh Tĩnh: “…” Một người từ cõi chết trở về, điều đầu tiên tỉnh dậy vẫn là… bận tâm khuôn mặt tuấn tú.

Kỷ Nghiêu toại nguyện, anh cầm gương soi tới soi lui: “Tốt, không bị hủy dung, vẫn xứng với cô ấy.” Rồi anh đặt gương ở tủ đầu giường, “Hàn Tích, cô ấy chưa đến đúng không?”

Triệu Tĩnh Tĩnh gật đầu: “Chưa, chưa thông báo.”

Kỷ Nghiêu gật đầu: “Cậu chưa nói cho ba mẹ tôi, còn Cục trưởng Thái.”

Triệu Tĩnh Tĩnh rửa sơ con dao gọt trái cây, vừa gọt táo vừa nói: “Chú và dì thì không nói nhưng bên Cục trưởng Thái, cậu biết mà không báo cáo không được.”

Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng gõ cữa, Cục trưởng Thái đẩy cửa đi vào, thư ký cầm theo một giỏ trái cây đặt lên bàn.
Triệu Tĩnh Tĩnh phản xạ có điều kiện, đứng nghiêm chào: “Cục trưởng Thái.”

Cục trưởng Thái vung tay, đứng trước giường bệnh thấy Kỷ Nghiêu không có gì đáng ngại, lần đầu tiên ông mở miệng mà không mắng anh: “Biết người nào ra tay không?”

Kỷ Nghiêu ngẫm nghĩ một lúc: “Cháu cũng không biết, bọn chúng là được thuê, cũng có nghề. Cháu vẫn chưa đoán ra được xuất thân của đối phương.”

Cục trưởng Thái: “Gần đây cậu đắc tội với ai?”

Kỷ Nghiêu: “Đắc tội...”

Cục trưởng Thái và Triệu Tĩnh Tĩnh dỏng tai lên nghe, nâng cao cảnh giác.

Kỷ Nghiêu nở nụ cười: “Vừa rồi y tá lại đây xin cháu số điện thoại, cháu không cho. Hết cách rồi, đẹp trai cũng là một cái tội. Có người cho dù nằm ở trên giường bệnh vẫn không thể che nổi gương mặt đẹp trai.”

Cục trưởng Thái mặt tối sầm, chỉ chỉ: “Tôi thấy rõ ràng cậu nghe mắng đến nghiện.”

Triệu Tĩnh Tĩnh bó tay, anh ấy đành phải nhét quả táo vừa gọt xong vào miệng Kỷ Nghiêu, hi vọng có thể chặn được miệng anh.

Kỷ Nghiêu: “Tôi không ăn cả quả, cắt thành từng miếng nhỏ giúp tôi, cám ơn.”

Triệu Tĩnh Tĩnh muốn đánh người.

Chơi thì chơi, báo cáo công tác là phải nghiêm túc, Kỷ Nghiêu suy nghĩ một chút: “Những người này đã được trải qua huấn luyện đặc biệt, nhận tiền làm việc. Nhóm đầu là năm người, sau đó thêm năm người, tổng cộng là mười người, dùng côn có mũi đinh làm vũ khí.”

“Người ở phía sau hoặc là phần tử tội phạm do chính cháu bắt nên trả thù, hoặc có thể có liên quan đến vụ án của Kiều Giang.”

Cục trưởng Thái xoa cằm trầm tư một chút: “Cậu nghiêng về khả năng nào?”

Kỷ Nghiêu tựa trên gối nhìn trần nhà: “Cháu nghi là có liên quan đến vụ án của Kiều Giang. Giết chết Kiều Giang là sát thủ Lưu Cường Sơn, tên sát thủ và đám tay chân của hắn đều có lai lịch không bình thường. Người đứng đằng sau không muốn chúng ta tra ra đầu mối.”

Cục trưởng Thái trước khi rời đi: “Trước tiên tôi cho cậu nghỉ mấy ngày dưỡng thương, cố gắng nghỉ ngơi rồi tiếp tục quay về làm việc. Ngay cả đội trưởng đội hình sự cũng dám ra tay đúng là quá lộng hành mà.”

Nghe được nghỉ phép Kỷ Nghiêu tặng cho Cục trưởng Thái một nụ hôn gió, thành công làm Cục trưởng Thái buồn nôn bỏ chạy.

Cục trưởng Thái vừa rời đi nụ cười trên khuôn mặt Kỷ Nghiêu cũng tắt.

Đám tay chân kia rốt cục có liên quan đến vụ án của Kiều Giang hay không anh không dám kết luận; nhưng có một điều anh không nghĩ ra.

Tối hôm qua anh cùng Hàn Tích từ trong con hẻm đi về nhà, những người kia lặng lẽ đi theo sau không có ý định động thủ. Bọn họ hình như kiêng dè khi có Hàn Tích ở đó, giống như sợ tổn thương đến cô, là vì không được phép ra tay với người phụ nữ của người đã ký thác; vậy những người này rốt cục có liên quan đến Hàn Tích hay không?

Nhìn dáng vẻ cô thì rõ ràng cô không biết chuyện này.

Nếu như suy đoán của anh là đúng, kẻ đứng đằng sau này có quen với Hàn Tích, đồng thời rất yêu và coi trọng cô.

Kỷ Nghiêu sờ sờ đầu giường, ngẩng đầu hỏi Triệu Tĩnh Tĩnh: “Điện thoại của tôi đâu?”

Triệu Tĩnh Tĩnh lấy một túi nilon từ trong ngăn kéo ra: “Đây, hư rồi, nát hết màn hình.”

Kỷ Nghiêu đưa tay ra: “Cho tôi mượn di động của cậu, tôi muốn gọi điện thoại.”

Triệu Tĩnh Tĩnh mở danh bạ của Hàn Tích, bấm cuộc gọi.

Kỷ Nghiêu cười cười cầm lấy: “Chỉ có Tĩnh Tĩnh là hiểu tôi nhất.”

Triệu Tĩnh Tĩnh: “Đã nói đừng gọi là Tĩnh Tĩnh; hơn nữa, tôi không hiểu cậu.”

Hàn Tích đang trên đường đi làm, bên tai truyền đến vô số tiếng ồn, ven đường là các sạp hàng nhỏ bán thức ăn sáng, nhưng cô không muốn ăn, hồn phách cũng trôi dạt nơi nào, thần trí lơ ngơ nhiều lần suýt chút nữa đụng vào người đi xe đạp.

Di động vang lên, Hàn Tích lấy ra nhìn, là Triệu Tĩnh Tĩnh gọi đến, cô nhận máy.

“Tôi đi đường bị té đau quá, em có thể đến bệnh viện thăm tôi được không?”

Thanh âm của anh rất gần, rồi lại như cách xa ngàn dặm, ngữ điệu cười hề hề trêu chọc người khác ấy đã khiến cô suýt chút nữa đánh bay quyết tâm của mình suốt từ đêm qua đến giờ.

Kỷ Nghiêu: “Ai cha, đau tay quá, pháp y Hàn có thể đến xoa một chút không?”

Hàn Tích nuốt chua xót vào trong lòng, đáy mắt phủ một tầng sương lạnh: “Không thể!”

Cô cúp điện thoại trở về người phụ nữ khi chưa gặp được anh, người phụ nữ lạnh lùng như sương.

Triệu Tĩnh Tĩnh thấy điện thoại bị cắt ngang, anh ấy mở miệng đồng tình: “Nói chuyện như cậu, tôi mà là con gái cũng thấy cậu quá phiền, theo đuổi người ta đừng quá nóng ruột, cứ từ từ đi.”

Kỷ Nghiêu liếc mắt nhìn Triệu Tĩnh Tĩnh: “Tôi đâu giống người bình thường, tôi đẹp trai.”

Chương 24

Hàn Tích gọi điện thoại cho La Hải Diêu, hẹn anh ta ra ngoài ăn tối.

La Hải Diêu đang có một cuộc họp, thấy người gọi đến là Hàn Tích anh ta tạm dừng một chút, nhận điện thoại xong mới họp tiếp.

Hàn Tích rất ít khi gọi điện thoại cho anh ta, bình thường đều do anh ta chủ động tìm cô.

Tâm trạng của anh ta tốt hơn nhiều, tan làm còn đặc biệt thay quần áo mới đến chỗ hẹn. Khi Hàn Tích tới nơi thì La Hải Diêu đã có mặt rồi.

Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lam, quần tây thẳng nếp, thấy Hàn Tích đi vào anh ta vẫy tay gọi: “Tiểu Tích.”

Hàn Tích ngồi xuống, anh ta đã đặt những món cô thích. La Hải Diêu nhìn Hàn Tích: “Sắc mặt em không tốt lắm, không ngủ được sao?”

Hàn Tích lắc đầu: “Không phải.”

La Hải Diêu gọi phục vụ cho thêm ly nước chanh ấm, anh biết cô rất thích ăn những món ấm nóng cũng giống anh ta, sợ bị chết cóng.

La Hải Diêu giúp Hàn Tích lọc xương cá, rưới lên cá một chút nước sốt rồi đưa cho cô.

Bữa cơm này Hàn Tích rất yên lặng, xem ra rất nhiều tâm sự, mãi cho đến khi gần xong bữa cô mới ngẩng đầu lên, đột nhiên hỏi: “Là anh làm sao?”

La Hải Diêu ngẩn người, nhìn cô: “Em đang nói cái gì?”

Hàn Tích cúi đầu, giọng nhỏ dần: “Là anh cho người đánh anh ấy sao?”

Trong tất cả những người đàn ông tiếp cận cô chỉ có một mình La Hải Diêu là không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

La Hải Diêu: “Ai?”

Hàn Tích: “Kỷ Nghiêu.”

Nói xong cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Là anh sao?”

La Hải Diêu chưa từng bắt gặp nét mặt này của cô, bên trong sự xa cách ẩn chứa sự lạnh lùng. Bọn họ xưa nay đều sống nương tựa lẫn nhau, cô chưa từng đối xử với anh ta như thế bao giờ.

La Hải Diêu rót cho Hàn Tích một tách trà, sau khi ăn xong cô có thói quen phải uống trà.

Giọng anh ta trầm buồn: “Tiểu Tích, trên thế giới này chỉ có anh là thật tâm đợi em, chỉ có một mình anh sẽ không tổn thương em. Em không nên vì người ngoài mà nghi ngờ anh.”

Cô khẽ cong môi, cũng không giải thích. Cô chỉ nhìn vào mắt anh ta, “Là anh sao?”

La Hải Diêu nâng gọng kính: “Anh ta là một cảnh sát, gặp trả thù là điều bình thường.”

Hàn Tích nhíu mày, chắc do cô nghĩ nhiều quá, đột nhiên cô cảm giác mình không biết nên tin ai.

La Hải Diêu đứng lên: “Đi thôi, anh đưa em về.”

Trên đường về nhà, Hàn Tích ngồi ở bên trong nhìn ra ngoài cửa xe: “Hải Diêu, anh biết em tín nhiệm nhất chỉ có mình anh, anh sẽ không gạt em đúng không?”

La Hải Diêu nghiêng đầu nhìn cô, ánh mắt dịu dàng: “Anh mãi mãi tốt với em.”

Thế giới đầy tội ác và dơ bẩn này, cô chính là lý do duy nhất giúp anh ta tiếp tục sống. Bất luận ai cũng không thể cướp cô khỏi tay anh ta, cho dù đó là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Kỷ thị, cho dù người đó là một cảnh sát.

Trước đây là do anh ta đánh đuổi tất cả những người đàn ông tiếp cận Hàn Tích nhưng lần này không phải anh ta ra tay.

Mẹ của Kỷ Nghiêu, bà Tô Diêu cùng hai người giúp việc mang theo hộp cơm giữ ấm, trái cây và thuốc dinh dưỡng tất tả chạy đến bệnh viện.

Kỷ Nghiêu nằm trên giường, buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bà Tô Diêu đưa mắt quan sát trước, thấy không có bóng dáng cô gái nào mới đẩy cửa đi vào, vừa bước vào là mắng: “Đã nói không được làm cảnh sát. Lần này ngon rồi, sao không bị người đánh chết luôn đi.”

Kỷ Nghiêu lập tức nở nụ cười ngoan ngoãn: “Chị Tô xinh đẹp, chị tới rồi.”

Bà Tô Diêu chạy tới kiểm tra con trai một lượt, đưa tay đụng vào cánh tay bị bó bột, đáy mắt đau lòng: “Đau không?”

Kỷ Nghiêu cười cười: “Vốn là đau lắm, nhưng gặp được chị đẹp lập tức không còn thấy đau.”

Bà Tô Diêu muốn giận mà không được, bà phát mạnh vào mu bàn tay anh: “Chỉ biết nói nhảm nhí.”

Bà nhìn một lượt, quay đầu hỏi: “Cây vạn tuế nở hoa, khả năng đã có người trong mộng… Sao người trong mộng còn chưa tới thăm?”

Kỷ Nghiêu bước từ trên giường xuống, lò cò đến ghế sofa. Bà Tô nhìn bộ dáng thảm hại của con trai đau lòng ứa nước mắt.

Bà đổ canh trong bình giữ ấm ra chén nhỏ, thổi thổi vài cái rồi đưa tới: “Thằng bé Đường Diệu Bân nhà họ Đường mấy ngày nữa sẽ về nước, lúc đó nó tìm con đi chơi, con đừng đi.”

Kỷ Nghiêu ăn canh, nịnh mẹ trước: “Được thưởng thức món ăn do chính chị đẹp nấu là ngon nhất trên trần đời này.”

Rồi mới trả lời mẹ mình chuyện kia: “Đường Diệu Bân làm sao, không phải ngày xưa nó học giỏi lắm sao?”Bà Tô Diêu: “Nghe nói ở nước ngoài nó không chịu học hành, cụ thể thế nào mẹ không rõ nhưng tình hình rất hỗn loạn.”

Kỷ Nghiêu không để trong lòng. Người lớn là vậy, chỉ thích con mình chơi với đứa trẻ ngoan, đứa nào hư là không được phép chơi cùng.

Anh là một cảnh sát, còn có thể bị dụ được sao?

Kỷ Nghiêu nằm viện một tuần, bị ép ăn tất cả mọi thứ đến khi xuất viện mập thêm hai ký.

Ròng rã một tuần người phụ nữ nhẫn tâm kia chưa đến lần nào, gọi điện thoại không nhận máy, nhắn tin cũng không trả lời.

Kỷ Nghiêu từ chối về biệt thự dưỡng thương, anh phải về ổ chó của mình.

Một tuần này Ashe được chị giúp việc trông nom rất tốt, giống Kỷ Nghiêu cũng mập lên hai ký.

Một người một chó ngồi trên ghế sofa, chờ chờ, rốt cục cũng chờ đến giờ tan sở.

Kỷ Nghiêu gõ cửa nhà cô hàng xóm xinh đẹp.

Hàn Tích mở cửa: “Có chuyện gì sao?”

Kỷ Nghiêu nhoẻn miệng cười: “Lâu lắm rồi không gặp, tôi không còn là “bảo bảo” của em sao?”

Hàn Tích nhớ vào một buổi tối tuần trước, cô tăng ca, anh ngồi ở phòng pháp y chờ cô. Tầm mắt hai người giao nhau, chính khoảnh khắc ấy cô cảm nhận được cảm giác của cô đối với anh không giống với những người khác.

Rốt cục cô cũng đóng cửa lại.

Kỷ Nghiêu duỗi chân ra chặn cửa: “Được thôi vậy em nói đi tại sao muốn ly hôn với tôi, rốt cục tôi có điểm nào không sánh bằng tên hồ ly tinh kia.”

Hàn Tích: “…”

Hàn Tích bị anh chọc muốn bật cười nhưng lại cảm thấy đau lòng vì vậy cô cứ loay hoay không biết nên xử sự thế nào cho phải.

Bản lĩnh của người đàn ông này chính là như vậy có thể làm cho cô vừa muốn khóc, vừa muốn cười.

Làm sao có thể gây khó dễ cho anh bây giờ.

Kỷ Nghiêu tựa người lên khung cửa: “Chuyện tôi bị thương không liên quan đến em, em không cần ôm tất cả mọi thứ về mình. Tĩnh Tĩnh đã điều tra rồi là tên vô lại năm trước bị tôi bắt, hiện tại được ra tù nên trả thù.”

Hàn Tích ngẩng đầu nhìn anh: “Là thật không?”

Kỷ Nghiêu rõ ràng trong lòng: Là giả.

Anh cong môi: “Ừm.”Cô nhìn anh nửa tin nửa ngờ, cô lấy điện thoại gọi cho Triệu Tĩnh Tĩnh.

Quả nhiên đúng như anh nói.

Kỷ Nghiêu nhấc cánh tay: “Có thể xoa cho tôi một chút được không, ngứa ngáy quá.”

Hàn Tích: “Ngứa vì vết thương đang lành da.” Nói xong cô xoay người vào nhà lấy một bình nước thuốc. “Sau khi tháo băng thì thoa vào.”

Kỷ Nghiêu nhận lấy, đá lông nheo: “Biết là em thương tôi nhất.”

Hàn Tích đóng sầm cửa.

Kỷ Nghiêu cúi đầu nhìn tin nhắn của đội phó “Triệu chính trực” gửi đến: Lần sau không được tìm tôi ngụy tạo chứng cứ.

Triệu Tĩnh Tĩnh không biết nói dối, nghĩ đến bản thân vừa lừa gạt người khác, trong lòng anh ấy như mọc thêm một cái gai, rất khó chịu. Ngày hôm sau đi làm anh ấy phải chuyển hai túi đào mật đến phòng pháp y mới cảm giác dễ chịu hơn một chút.

Chu Lỵ đi theo phía sau, đến phòng pháp y, vừa ăn đào của đội phó Triệu vừa tám chuyện với Chu Hàm.

Hai người đang bàn luận về cô người mẫu hot nhất gần đây.

Chu Lỵ mở một tấm ảnh chân dung trên di động: “Nhìn vóc dáng này đi, tôi là con gái mà còn muốn gục ngã chứ đừng nói đến đàn ông có thể cự tuyệt khuôn mặt xinh đẹp này.”

Chu Hàm thở dài một tiếng, vuốt vuốt mái tóc của mình: “Tôi cực kỳ ước ao mái tóc của cô ta, vừa óng mượt, vừa dày dặn.”

Chu Lỵ phủi điện thoại, mang đến bên cạnh Hàn Tích, mở ra một tấm ảnh khác: “Nghe nói cô ta phẫu thuật thẩm mỹ, pháp y Hàn chị coi giúp em xem gương mặt này đã động dao kéo chưa?”

Hàn Tích không quan tâm đến mấy ngôi sao trong giới showbiz, nghe Chu Lỵ nói cô cũng liếc mắt nhìn: “Nhìn từ bên ngoài không giống như đã từng phẫu thuật thẩm mỹ, kết luận cuối cùng cần phải giải phẫu mới có thể biết được.”

(*Cần phân biệt giữa giải phẫu và phẫu thuật: Phẫu thuật là thủ thuật trong điều trị ngoại khoa; giải phẫu là thủ thuật trên xác chết để điều tra hoặc nghiên cứu.)

Chu Lỵ vui vẻ: “Pháp y bọn chị nói chuyện thật thú vị.”

Hàn Tích vừa nhìn cô người mẫu Tưởng Vi này thấy rất quen, dường như đã từng gặp ở đâu đó. Tưởng Vi đem đến cho cô một cảm giác rất khó chịu, còn cụ thể vì sao cô không thể lý giải được.

Trương Tường mật báo cho Chu Lỵ báo cô ấy mau chuồn về văn phòng, đội trưởng Kỷ đã đi làm.

Chu Lỵ quay lại phòng làm việc: “Đội trưởng Kỷ, không phải anh đang ở nhà dưỡng thương sao, nhanh như vậy đã trở lại làm việc?”

Kỷ Nghiêu ngẩng đầu nhìn Chu Lỵ: “Làm sao, không hoan nghênh?”

Chu Lỵ tiến tới, cầm hai quả đào từ phòng pháp y dâng hai tay cho anh: “Sao có thể!!!”

Kỷ Nghiêu nhận lấy, nặn nặn: “Mềm vậy, tôi thích ăn cứng một chút, cắn một miếng giòn tan.”

Chu Lỵ: “Đây là pháp y Hàn cho.”

Kỷ Nghiêu: “Hừm, thật mềm, thật ngọt, vừa thấm họng vừa đã khát.”

Mọi người vô cùng khâm phục đội trưởng Kỷ vì tình yêu mà có thể thay đổi cả sở thích của bản thân.

Triệu Tĩnh Tĩnh đi tới trước bàn làm việc của Kỷ Nghiêu bắt đầu báo cáo tiến độ công việc trong một tuần vừa qua: “Hiện tại vẫn chưa tra ra được dấu vết của sát thủ Lưu Cường Sơn, nghi phạm sát hại Kiều Giang. Bên đồn công an huyện Tân Kiều báo cáo có người đã gặp hắn một lần ở ngoại ô, sau đó lại không có tin tức.”

“Đã phái người điều tra mẹ của Kiều Giang, bà ta khai Kiều Chấn bị Trương Chí Tân đẩy xuống núi, phía dưới là vách đá, té xuống không chết cũng bị thương.”

“Cục trưởng Thái và chủ nhiệm Diệp rất hài lòng với bộ ảnh tuyên truyền của Cục Cảnh Sát thành phố của cậu và pháp y Hàn, chủ nhiệm còn nhắn cuối năm sẽ cho hai người tiếp tục hợp tác quay hình.”

Chu Lỵ cười cười: “Ái chà, hai người cầm một tấm trướng màu đỏ, phía trên là dòng chữ Năm Mới Vui Vẻ, cùng nhau quay nhìn về màn hình cười lộ hàng răng trắng phau nói theo lời thoại của chủ nhiệm Diệp “Cục Cảnh Sát thành phố nhắc nhở toàn dân phải chú ý an toàn, phòng cháy và chống trộm. Chúc mọi người Năm mới vui vẻ, Vạn sự như ý”.”

Hình ảnh đó quá buồn nôn, Kỷ Nghiêu không muốn nghĩ tiếp.

Tuy nhiên… đến lúc đó anh sẽ triệu tập toàn đội quay phim chụp hình của Kỷ thị chụp bộ ảnh tình nhân “bom tấn”.

Đúng lúc này điện thoại của Kỷ Nghiêu vang lên, là một số điện thoại lạ: “Anh Nghiêu, em Diệu Bân.”

Kỷ Nghiêu cười cười: “Về khi nào?”

Đường Diệu Bân: “Tối hôm qua mới về tới, ngày mai đi chơi nhé, mấy năm rồi không gặp, có nhóm Đông Tử nữa.”

Đều là nhóm chơi cùng nhau khi còn bé nhưng sau này Kỷ Nghiêu thường đi cùng cảnh sát Trần nên mới không tham gia cùng bọn họ.

Chương 25

Kỷ Nghiêu trước khi tan sở nhắn tin cho Hàn Tích.

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố: Đêm nay tôi có một bữa tiệc, tan làm không cần chờ tôi.]

[Hàn Tích: Tôi vốn không có ý định chờ anh.]

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố: Nói một đằng làm một nẻo.]

[Hàn Tích: Vết thương anh mới lành, uống ít thôi.]

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố: Đây là lời dặn của bác sĩ hay là…]

Kỷ Nghiêu cong môi, cảm giác “bị” quản thúc thật tốt.

Trước đây khi bà Tô Diêu hay chủ nhiệm Diệp cằn nhằn anh, anh thấy phiền phức chết đi được; vậy mà đến Hàn Tích, đáy lòng anh bỗng nhiên rất ngọt ngào.

Đội trưởng đội phòng chống ma túy Dương Xuân Miễn vừa vặn đi ngang qua chứng kiến cảnh tượng Kỷ Nghiêu tựa cửa ôm điện thoại cười cười.

“Đến kỳ đ.ộ.n.g d.ụ.c của đội trưởng Kỷ rồi à… cười đến mức đó, đê tiện chết đi được!”

Kỷ Nghiêu cất điện thoại: “Tán gẫu với phụ nữ dĩ nhiên phải cười sung sướng như vậy. Dù sao cũng hơn người nào đó ngay cả đối tượng thầm mến cũng không có.”

Dương Xuân Miễn: “Ờ… vậy mà cậu cũng có đuổi kịp đâu?”

“Ơ… Người đẹp Chu còn snack khoai tây vị cà chua không, cho anh đây một túi.”

Chu Lỵ xoay đầu: “Đội trưởng Kỷ đã có lệnh không được phép tuồn đồ ăn vặt ra ngoài, đặc biệt là không được cho đội trưởng Dương đội phòng chống ma túy.” Nói xong cô ấy xé một túi khoai tây nắm một lát bỏ vào miệng.

Kỷ Nghiêu ôm Dương Xuân Miễn đi về phía thang máy: “Một đại đội trưởng như cậu lại đi cướp đồ ăn vặt của con gái, có thấy mất mặt không. Để anh đây đưa cậu đi ăn một bữa, đám công tử bột mời, ăn thoải mái.”

Dương Xuân Miễn tiếc nuối: “Không được, đêm nay có hành động.”

Kỷ Nghiêu nhấn thang máy: “Bắt bọn buôn hay chơi ma túy?”

Dương Xuân Miễn: “Chơi ma túy. Dạo này thành phố Nam Tuyền xuất hiện một loại ma túy mới chưa gặp bao giờ, giang hồ gọi món này là “Tiểu thần tiên”. Bên cậu có đầu mối gì nhớ cho tôi biết nhé.”

Kỷ Nghiêu: “Tại sao lại là tôi?”

Dương Xuân Miễn: “Vì cậu quen nhiều thiếu gia nhất. Tiểu thần tiên này chỉ xuất hiện trong giới thượng lưu, người bình thường có tiền cũng không biết mua ở đâu.”

Thang máy đến, Kỷ Nghiêu bước vào, quay đầu lại: “Cô gái của tôi đã dặn vết thương vừa lành uống ít rượu. Phiền quá ha… Mấy chuyện này cẩu độc thân không thể lĩnh hội được.”

Dương Xuân Miễn: “Còn hai phút nữa mới đến giờ tan ca, cậu về sớm tôi đi báo cho Cục trưởng Thái.”

Kỷ Nghiêu nhếch miệng: “Cục trưởng Thái đi họp trên thị ủy.”

Dương Xuân Miễn: “…”

Kỷ Nghiêu đậu xe đến nơi đã hẹn.

Đây là một quán bar tư nhân, phải có thẻ hội viên và hội viên ở đây không phải là người có tiền thì có quyền.

Đường Diệu Bân mặc một áo sơ mi vàng in hoa văn, trước ngực không biết in hổ hay sư tử, tóc anh ta nhuộm xanh lá, trông thấy Kỷ Nghiêu, anh ta vẫy tay gọi lớn: “Kỷ thiếu gia.”

Kỷ Nghiêu suýt chút nữa không nhận ra anh ta: “Tên nhóc này thay đổi nhiều quá… Phong cách thế này mẹ cậu không đánh chết cậu à.”

Đường Diệu Bân gọi một ly cocktail: “Thế nào, trông em có đẹp trai không?”

Kỷ Nghiêu vỗ vỗ mái tóc của anh ta: “Cũng soái.”

Đường Diệu Bân đưa ly cocktail vào tay Kỷ Nghiêu: “Kỷ thiếu vẫn còn thích làm cảnh sát sao, chơi đủ rồi thì về nhà thừa kế gia sản đi thôi.”

Kỷ Nghiêu khua tay: “Cô ấy đã dặn không được uống rượu.”

Đường Diệu Bân há hốc miệng: “Cây vạn tuế nở hoa… Sao không đưa chị dâu đến đây.”

Hai từ “chị dâu” rõ ràng lấy lòng được Kỷ Nghiêu, anh mím môi cười: “Chị dâu cậu là tiên nữ, không thể bước vào nơi bẩn thỉu xấu xa này.”

Đường Diệu Bân: “Đây là thiên đường hạ giới, bẩn thỉu xấu xa gì chứ. Em thấy rõ ràng anh bị giai cấp vô sản tẩy não rồi. Mau… đừng làm cảnh sát nữa, vừa mệt còn phải liều mạng, một tháng lương cũng không đủ ăn một bữa cơm.”

Đường Diệu Bân uống hết ly cocktail, nhìn ra hướng cửa, giơ cao tay: “Đông Tử.”

Đông Tử đi tới: “Ái chà, Kỷ thiếu, đến thật sao. Bình thường hẹn cỡ nào anh cũng không ra, vẫn là Diệu Bân có mặt mũi.”

Kỷ Nghiêu cười cười. Nếu không phải vì Đường Diệu Bân mới vừa về nước, cộng thêm mấy năm không gặp thì anh cũng chẳng muốn tới đây.

Đường Diệu Bân nhìn sau lưng Đông Tử: “Không phải kêu đem cô người mẫu hot nhất hiện nay tên Vi Vi gì đó ư. Người đâu?”

Đông Tử nhìn đồng hồ: “Kẹt xe, đến ngay thôi.”
Đường Diệu Bân: “Tôi muốn xem xem mấy người thổi phồng đến mức nào. Nào là không có người đàn ông nào cự tuyệt được khuôn mặt xinh đẹp của cô ta. Nổ quá đấy, anh nói đúng không, Kỷ thiếu.”

Không có người đàn ông nào cự tuyệt được khuôn mặt xinh đẹp của cô ta, câu này Kỷ Nghiêu đã nghe trên dưới ba lần.

Kỷ Nghiêu tựa người vào quầy bar: “Các cậu muốn chơi gì thì chơi đừng lôi kéo người đã có vợ như tôi.” Anh bổ sung thêm, “Còn nữa, không được làm trái pháp luật.”

Đường Diệu Bân liếc mắt nhìn anh: “Em thấy anh đúng là bị bọn cảnh sát tẩy não.”

Kỷ Nghiêu cười cười không lên tiếng. Anh và đám người này không cùng một đường, chỉ vì nhớ đến tình cảm thời thơ ấu nên mới lộ diện.

Đặc biệt là Đường Diệu Bân, khi còn bé anh ta đã cứu anh một mạng.

Nhớ hồi đó đám con nhà giàu cùng nhau chơi ở công viên, Kỷ Nghiêu bị đám buôn người bắt đi, may có Đường Diệu Bân lén lút bám theo sau, rồi về báo cảnh sát Trần đến cứu người.

Đông Tử vẫy tay ra hiệu: “Vi Vi, bên này.”

Tưởng Vi mặc một chiếc váy yếm dài màu xanh lá đậm, bên ngoài khoác một chiếc áo vest lửng, mái tóc xoăn dài buông xõa tự nhiên, môi son đỏ tươi, hàng lông mày được tỉa tót rất kỹ, đuôi mắt uốn cong mang theo mười phần mị hoặc.

Ánh đèn đủ màu chiếu vào khiến cô ta trông càng có nét hoang dã cuốn hút.

Giai nhân tuyệt sắc vừa xuất hiện, toàn bộ quán bar yên tĩnh mất hai giây, rồi không biết ai huýt sao đoàn người khôi phục lại sự ồn ã.

Dưới ánh nhìn của đám đông, cô ta uyển chuyển đi về hướng Đông Tử.

Đông Tử đưa cho cô ta một ly Margarita: “Nào lại đây anh giới thiệu cho em một chút, vị này là Đường thiếu, vị này là Kỷ thiếu.”

Tưởng Vi nhận ly cocktail, không uống mà cầm trên tay thưởng thức, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Nghiêu, giọng lười biếng: “Chào mọi người.” Đem nét hờ hững này kéo dài đến vô cực.

Đường Diệu Bân vốn dĩ không tin câu “Không một người đàn ông nào có thể từ chối khuôn mặt xinh đẹp ấy”, giờ thì anh ta đã tin.

Toàn bộ hội trường đều bị hút vào ánh mắt của cô ta, những người như bọn họ người đẹp nào chưa từng gặp nhưng lần đầu tiên gặp được người phụ nữ như Tưởng Vi – vừa ra trận lập tức thuần sát chúng sinh.

Tưởng Vi nâng ly rượu, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Kỷ Nghiêu cười cười: “Gần đây tôi đang chụp hình quảng cáo cho tập đoàn Kỷ thị, lần đầu tiên mới được gặp Kỷ thiếu, tôi xin kính anh một ly.”

Ở đây đều là dân chơi, nhìn cảnh này sẽ hiểu, thiếu gia nhà giàu và nữ minh tinh, một háo sắc một hám tài, nhân gian thường thấy.

Đường Diệu Bân nhanh tay chuyển một ly rượu cho Kỷ Nghiêu.

Kỷ Nghiêu cầm lấy: “Người phụ nữ của tôi quản rất nghiêm, thật ngại quá.”

Nói xong anh đưa ly rượu cho Đông Tử.

Tưởng Vi và Đông Tử cụng ly, cô ta uống xong lại đưa mắt nhìn Kỷ Nghiêu, nở nụ cười đầy quyến rũ.

Kỷ Nghiêu vẫn tựa người ở quầy bar, đôi chân dài đan chéo tùy ý, ánh đèn sân khấu chiếu lên khuôn mặt anh phác họa những đường nét tuấn tú. Anh làm cảnh sát năm năm, tôi luyện bản thân đậm nét chính khí, trong xương tủy lại ẩn chứa nét cố hữu của một công tử con nhà giàu. Khí chất chính tà kết hợp vô cùng nhuần nhuyễn trên con người anh.

Rất nam tính.Ở đây không chỉ riêng Tưởng Vi mà không ít phụ nữ đều lén nhìn Kỷ Nghiêu.

Đúng lúc này, Kỷ Nghiêu giơ điện thoại, selfie một tấm gửi cho Hàn Tích.

[Cành hoa của Cục Cảnh Sát thành phố: Không uống rượu nha, tôi thật biết điều. Cầu được tuyên dương.]

Đối phương không trả lời, chắc đang bận.

Kỷ Nghiêu cất điện thoại, ngồi trên sofa nghe đám công tử Đường Diệu Bân nói những câu chuyện nhạt nhẽo. Anh cúi đầu nhìn đồng hồ dự định tầm hai mươi phút nữa sẽ đi.

Tưởng Vi ngồi bên Đông Tử đứng dậy, cầm ly rượu đi về phía quầy bar, đi ngang qua Kỷ Nghiêu, cô ta “không cẩn thận” trượt gót.

Toàn bộ rượu trong ly đổ hết lên áo sơ mi của Kỷ Nghiêu.

Cô ta đi giày gót nhọn nên diễn thành thật, lập tức ngã chổng vó. Và sự thật Kỷ Nghiêu không hề đưa tay ra đỡ cô ta.

Đám Đông Tử đau lòng: “Kỷ thiếu trước nay luôn là người lịch sự nhật, sao không đỡ mỹ nhân.”

Tưởng Vi đứng dậy, chỉnh lại váy áo, vẻ mặt áy náyi: “Thật ngại quá tôi làm bẩn áo sơ mi của anh, để tôi giặt sạch rồi trả lại anh.”

Kỷ Nghiêu đứng dậy: “Không cần, về nhà sẽ có người giặt giúp.”

Đường Diệu Bân nhìn di động rồi đứng dậy: “Xin lỗi mọi người, nhà tôi có chút việc phải về trước, hóa đơn cứ tính phần tôi, mọi người tiếp tục chơi vui vẻ.”

Nói xong anh ta rời đi.

Kỷ Nghiêu cũng cảm thấy vô vị, anh đứng dậy đi toilet rửa tay, chỉnh lại quần áo rồi sẽ về nhà.

Không ngờ khi từ toilet bước ra, quán bar biến thành một mảnh hỗn loạn.

“Cảnh sát đến rồi!”

“Trời ạ, một năm đóng biết bao nhiêu tiền phí hội viên mà cũng không sắp xếp được với bên cảnh sát.”

“Đi đầu là ai vậy, không muốn làm nữa à?”

“Nghe nói là bên phòng chống ma túy.”

Kỷ Nghiêu nhìn xuyên qua sân khấu bắt gặp Dương Xuân Miễn mặc cảnh phục cùng mười anh em vây kín các lối vào.

Thì ra là đến đây chấp hành nhiệm vụ.

Kỷ Nghiêu đi tới, cười cười: “Ui cha, đội trưởng Dương.”

Dương Xuân Miễn mặt tối xầm: “Giơ tay lên không được nhúc nhích.”

Kỷ Nghiêu: “…”

Công tư phân minh. Ai bảo đứng trước mặt anh ấy diễn màn ân ái, ân ái cho chết.

Dương Xuân Miễn chỉ huy đám anh em lục soát phân nam nữ thành hai bên, cảnh viên nữ phụ trách soát phụ nữ, cảnh viên nam soát đàn ông. Còn anh tự tay kiểm tra Kỷ thiếu.

Kỷ Nghiêu giơ hai tay ngồi chồm hỗm xuống. Trước đây chỉ có anh đối đãi với tội phạm thế này, hiện tại… anh cảm thấy anh chưa bao giờ rơi vào tình thế uất ức như thế này.

Dương Xuân Miễn quét mắt nhìn hiện trường, điều tra tất cả mọi đối tượng khả nghi sau đó mới thu đội.

Kỷ Nghiêu cũng đi ra ngoài, bá vai Dương Xuân Miễn: “Xảy ra chuyện gì, không tìm được à. Tình báo sai?”

Dương Xuân Miễn nghiêng đầu nhìn anh: “Không thể trả lời.”

Kỷ Nghiêu: “Đội trưởng Dương, không phải đồng chí cũng hoài nghi tôi đó chứ?” Ngoài miệng trêu chọc như vậy nhưng anh hiểu rõ đây là vấn đề kỷ luật, đổi lại là anh, anh còn nghiêm khắc hơn Dương Xuân Miễn nhiều.

Dương Xuân Miễn ngửi được mùi rượu trên người Kỷ Nghiêu: “Ăn chơi chè chén, Hàn Tích nhà cậu biết không?”

Kỷ Nghiêu cười cười: “Biết chứ, còn dặn tôi uống ít thôi, uống nhiều cô ấy đau lòng.” Sợ chưa đủ kích thích Kỷ Nghiêu còn thêm một dao: “Đồng chí chấp hành nhiệm vụ của đồng chí, tôi về với nệm ấm nhà tôi.”

Dương Xuân Miễn liếc mắt nhìn anh: “Tôi hoài nghi anh cùng người khác chơi ma túy, mời anh đến Cục Cảnh Sát phối hợp điều tra, Kỷ thiếu.”

Kỷ Nghiêu: “…”

Đây chính là “Show ân ái thường chết rất nhanh”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau