TRÂN QUÝ EM NHƯ MẠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Trân quý em như mạng - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Nắng chiều theo khe hở xuyên qua tầng mây dày đặc nhuộm đỏ nửa vùng trời. Tấm bảng “Tiểu Khu Bình An” mạ bạc như được nước gội rửa, khúc xạ vầng sáng màu cam nhạt.

“Cô Hàn.”

Hàn Tích giẫm trên ánh nắng chiếu trở về nhà, đang chuẩn bị lên lầu chợt nghe có người gọi mình.

Một cô gái cầm theo một chiếc hộp trang trí rất đẹp, “Em có làm một ít bánh bích quy, tặng chị một ít nếm thử.”

Đây là hàng xóm ở trong tiểu khu của cô. Có một dạo cô ấy bị chó hoang cắn bị thương nhờ Hàn Tích giúp sơ cấp cứu kịp thời, Tiếu Du vẫn nhớ kỹ ân tình này nên thường mang tặng cô một ít điểm tâm.

Hàn Tích lễ phép cám ơn, khóe miệng khẽ cong nhưng lại khiến nụ cười của cô có phần không chân thực.

Tiếu Du cười cười. Cô Hàn đã chuyển đến đây sống hơn nửa năm, đi đi về về chỉ có một mình, chưa từng thấy cô thân mật với ai, chẳng màng đến chuyện thế gian, tựa như không muốn hòa nhập với con người.

Thế nhưng đôi mắt đen láy kia lại như một hồ nước trong xanh khi xuân đến, nồng đậm tình cảm.

Hàn Tích về đến nhà đặt hộp bánh bích quy lên bàn, dùng nước rửa tay vị chanh rửa sạch tay, mở hết đèn trong nhà, rót một tách trà.

Trong nhà không có ai, bố mẹ nuôi đã qua đời năm cô học trung học, sau đó cô sống một mình. Có lẽ đã quen nên không cảm thấy lạnh lẽo, khi không phải làm gì chuyện cô thích nhất đó chính là ở nhà.

Hàn Tích liếc mắt nhìn di động, thầy dạy đại học nhắn một tin.

“Hàn Tích! Lục Viện, viện trưởng cũ, đến giờ vẫn còn nhắc về con với thầy, bên bệnh viện của họ thiếu người, hỏi con có đồng ý qua đó không?”

Hàn Tích trả lời không chút do dự: “Cám ơn thầy ạ, nhưng con thích làm pháp y.”

Thầy giáo vẫn có chút tiếc nuối, sinh viên ưu tú này vốn dĩ có thể phát triển tài năng trong giới y học.

Làm bác sĩ nghề nghiệp ổn định, pháp y suốt ngày giao tiếp với thi thể, lại còn phải đến hiện trường án mạng, xách theo thùng dụng cụ tầm mười ký, chạy xốc hết ruột gan với nhóm hình sự, bất kể là nửa đêm hay giữa trưa nắng.

Hàn Tích cho rằng, giao tiếp cùng thi thể thoải mái hơn so với người sống. Người sống biết nói dối còn có tính công kích, nguy hiểm; thi thể mãi mãi thành thật.

Từ khi tốt nghiệp đại học đến nay, cô đã làm pháp y được hai năm, vì biểu hiện xuất sắc nên được điều đến Cục Cảnh Sát thành phố.

Sáng thứ hai, 8 giờ 30, sảnh lớn Cục Cảnh Sát thành phố.

Kỷ Nghiêu đến đúng giờ, một tay cầm hộp sữa vị chuối, một tay đút túi quần nhàn nhã đi vào văn phòng trinh sát hình sự.

“Chào lão đại buổi sáng.” Nữ cảnh viên Chu Lỵ cắn miếng bánh mì, ngẩng đầu nhìn, “Sao hôm nay đỏm dáng vậy?À nhầm, đẹp trai vậy, lại xem mắt?”

Đội trưởng đội trinh sát hình sự xuất sắc nhất Cục Cảnh Sát thành phố, Kỷ Nghiêu, hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu tím nhạt, thêu hoa văn xám, thắt cà vạt cẩn thận, bên ngoài khoác áo gió màu đen, dưới chân là đôi giày thủ công của Ý sáng bóng đến mức có thể phản chiếu được trần nhà.

Kỷ Nghiêu tựa cạnh bàn, đôi chân dài bắt chéo, hút một ngụm sữa, giọng bất lực: “Còn gì nữa, hai “anh chị” ở nhà thúc quá.”

Ba mẹ của Kỷ Nghiêu chỉ lo ngày nào đó khi anh chấp hành nhiệm vụ xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không có ai kế thừa gia sản ngàn tỉ, cho nên ông bà sống chết đòi anh phải có con nối dõi. Còn nếu không đồng ý ra mắt buộc phải từ chức về nhà thừa kế gia sản.

Anh thích làm cảnh sát, cũng nguyện vì công việc này phấn đấu cả đời.

Chu Lỵ hứng thú, ngữ điệu tò mò: “Lão đại, ngày hôm nay xem mắt là thiên kim tiểu thư, minh tinh, hay vẫn là sư muội của cảnh đội?” Nói xong cô ấy che miệng cười khúc khích.

Trên thực tế, tất cả những cô nàng độc thân trong Cục Cảnh Sát, bao gồm luôn cả Chu Lỵ đều muốn kết thân với vị đội trưởng đội trinh sát hình sự này, tranh thủ chút cơ hội cho mình.

Chu Lỵ cười cười mở túi khoai tây chiên: “Em nghe nói hôm nay sẽ có một vị pháp y mới đến cảnh cục. Nói chung, lão đại nên chuẩn bị tinh thần đi, khả năng tháng sau Cục trưởng Thái sẽ có kế hoạch đặc biệt cho anh.”

Đúng lúc này thư ký của Cục trưởng ló đầu vào, gõ gõ cửa, mỉm cười: “Đội trưởng Kỷ, Cục trưởng Thái tìm anh.”

Kỷ Nghiêu bắt gặp nụ cười trên môi của thư ký, là nụ cười đồng tình nhưng đằng sau lại ẩn chứa sự hả hê khó che dấu, chẳng có chuyện gì tốt.

Anh uốn người điệu nghệ ném hộp sữa vị chuối trong tay vào thùng rác ở góc tường, cầm theo chiếc gương nhỏ trên bàn đi lên lầu của Cục trưởng ở tầng bốn.

Cục trưởng Thái liếc mắt nhìn anh qua cặp kính, ném tập văn kiện về phía Kỷ Nghiêu, mắng: “Cậu xem mình đã làm ra chuyện tốt đẹp gì, bị người ta tố cáo lên thị ủy.”Giọng tức giận vang vọng khắp cả tòa nhà, đồng nghiệp đi ngang nghe thấy không cảm thấy kỳ lạ, nếu ngày nào đó đội trưởng Kỷ không bị mắng mới gọi là lạ.

Kỷ Nghiêu nhặt tập văn kiện trên đất, liếc nhìn một chút, giọng không phục: “Người này trách thái độ phục vụ của cảnh cục chúng ta, dùng bạo lực. Trời, thằng nhãi đó nhìn qua chẳng phải kẻ tốt lành gì.”

Cục trưởng Thái nhấp ngụm trà, đặt tách trà xuống bàn, chỉ chỉ Kỷ Nghiêu: “Chú ý cách dùng từ, nói chuyện cẩn thận một chút.”

Xế chiều ba tuần trước có một người phụ nữ nhảy từ sân thượng tiểu khu của mình tự tử, tử vong tại chỗ. Chồng của nạn nhân được mời đến lấy lời khai, do Kỷ Nghiêu phụ trách.

Kỷ Nghiêu ngồi chồm hổm, xếp gọn lại văn kiện rồi đặt lên bàn Cục trưởng Thái: “Trên người nạn nhân có nhiều vết bầm khác nhau, độ đậm nhạt không đồng đều. Hàng xóm của nạn nhân cũng cho biết gần nửa năm nay cô ta thường bị bạo hành. Người vừa chết, thi thể còn chưa kịp lạnh, người đàn ông gọi là chồng này đã quay sang công ty bảo hiểm đòi tiền bồi thường, đúng là đồ cặn bã.”

Anh dừng lại một chút: “Trong quá trình thẩm vấn có đôi lúc giọng cháu hơi lớn nhưng không hề đụng đến hắn, không tin Cục trưởng có thể coi lại camera.”

Tuy rằng bình thường tính anh cà lơ phất phơ, nhưng một khi đã vào việc, xưa nay anh đều rất nghiêm túc và cẩn trọng. Hơn nữa bản chất anh hào hiệp, biết cách cân bằng giữa kỷ luật công việc và tranh thủ đòi lại công bằng cho người khác.

Cục trưởng Thái bỏ hai quả táo đỏ vào tách trà. Vụ án này đã có kết luận chính thức, nạn nhân thực sự đã tự sát.

Kỷ Nghiêu ngồi xuống chiếc ghế xoay, đạp lên chân ghế, xoay mấy vòng: “Trà xanh ngâm táo đỏ, Cục trưởng Thái, bác thật tinh tế.”

Cục trưởng Thái nhướn mày, ngữ điệu cao hơn mấy phần: “Hôm qua ba cậu gọi cho tôi, nói tôi phải nghiêm khắc hơn với cậu, nếu cậu sai phạm phải nghiêm túc xử lý, tốt nhất khai trừ. Vì vậy đừng nên gây chuyện.”

Nói xong ông cảm thấy yết hầu khô khốc, cúi đầu uống một ngụm nước lớn.

Nói xong chuyện công việc, mắng cũng xong, Cục trưởng Thái tiếp lời: “Thứ sáu tuần trước Lão Hình chính thức về hưu, ngày hôm nay có pháp y mới đến. Là nữ, tuổi tác cũng phù hợp, để tháng sau sắp xếp cho cậu.”

Cục trưởng Thái chứng kiến Kỷ Nghiêu trưởng thành, là lãnh đạo, cũng là trưởng bối nên dĩ nhiên cũng quan tâm đến chuyện đại sự.

Kỷ Nghiêu xoa xoa cằm, rơi vào trầm tư, rồi nói ra suy nghĩ đáng ăn đòn: “Pháp y, đồng phục, cháu thấy ổn.”

*制服: Chế phục. Có nghĩa là đồng phục, cũng có nghĩa dùng sức mạnh ép/bắt người nào đó.

Cục trưởng Thái mới đầu nghe không hiểu, đợi đến khi ông hiểu ra, cầm tách trà muốn ném về phía Kỷ Nghiêu: “Đứng đắn một chút!” Rồi giọng bất lực: “Thôi quên đi, coi như tôi chưa nói.”

Tốt nhất không nên hại con gái người ta.
Kỷ Nghiêu đứng dậy, “Vậy là tốt nhất!”

Xem mắt chính là quá trình tẻ nhạt lặp đi lặp lại.

Cục trưởng Thái vung tay ra hiệu anh mau biến đi.

Hàn Tích đứng trước cánh cửa khép hờ của phòng Cục trưởng, nghe mẩu đối thoại ở bên trong nhưng từ nét mặt cho đến trong nội tâm cô không một chút gợn sóng, tựa như người đang được đề cập đến không phải là cô.

Kỷ Nghiêu vừa ngẩng đầu bắt gặp một bóng dáng yểu điệu.

Một cô gái mặc chiếc áo blouse trắng, toàn thân không một trang sức dư thừa nào, mái tóc cột đuôi ngựa quét trên đầu vai, làn da trắng mịn như tuyết. Đôi môi hồng hào đầy đặn, có lẽ có thoa son dưỡng nên trông óng ánh, như chiếc kẹo ô mai tan chảy làm người ta chỉ muốn liếm một cái.

Kỷ Nghiêu giơ tay, nở nụ cười sán lạn: “Chào đồng chí, hoan nghênh gia nhập Cục Cảnh Sát Nam Tuyền.”

Nếu không phải vừa rồi nghe được đoạn đối thoại có từ “đồng phục” thì chắc chắn sẽ bị nụ cười sáng lạn này lừa gạt.

Hàn Tích cụp mắt nhìn bàn tay ở trước mắt, do bệnh nghề nghiệp nên cô khá mẫn cảm, cô có thể nhìn ra được một giọt nước màu trắng đọng giữa ngón trỏ và ngón cái, có lẽ là sữa nhưng cũng có thể là một chất lỏng nào đó. Người mắc chứng bệnh hơi thích sạch sẽ như cô chỉ gật đầu một cái xem như lời chào hỏi.

Kỷ Nghiêu quơ quơ tay của mình giữa không trung, cười cười: “Sao? Không nể mặt?” Đôi mắt đào hoa* hơi nheo lại, khóe mắt cong vút như muốn bay lên xé tan lớp vỏ đạo mạo.

*Mắt đào hoa là khuôn mắt dài, lòng đen lòng trắng thường được phân định rõ ràng, đuôi mắt hơi cong. Đáy mắt long lanh như có nước, sâu thẳm trong suốt, không cười mà ánh mắt vẫn như cười.

Hàn Tích không lên tiếng, những lời nói của anh luôn vượt xa nhận thức của cô về con người bình thường. Khí chất chính trực và vô lại trộn lẫn hoàn hảo trên cùng một người, không hề có bất kỳ sự đối lập nào.

Kỷ Nghiêu thu tay về, nửa cười nửa không: “Được! Mối thù của hai ta bắt đầu từ đây, tôi sẽ về kéo thêm 500 anh em…”

Cục trưởng Thái rốt cục không thể nhịn được nữa, ông quát lớn: “Muốn tạo phản à!”

Kỷ Nghiêu cười cười: “Mở tiệc tẩy trần cho cô!”

Dáng người anh cao lớn đứng trước mặt cô như bức tường chắn gió, Hàn Tích ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mắt mình, không kịp đề phòng suýt chút nữa bị đôi mắt thâm sâu ấy hút vào.

Anh cong môi, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được: “Có rất nhiều sao trong mắt tôi, có muốn lấy không?”

Câu này của anh như ma chú, thật sự trong đôi mắt ấy cô thực sự có thể nhìn thấy sao trời.

Anh rất biết dẫn dụ người khác, cũng là một cao thủ trong đàm phán và thẩm vấn.

Hàn Tích chấn chỉnh tinh thần, duy trì nét bất biến trên gương mặt, hơi tách anh ra, lách vào phòng làm việc Cục trưởng, xoay người đóng cửa, thế giới trở nên yên tĩnh trở lại.

Hàn Tích sau khi báo cáo với Cục trưởng Thái, khi gần ra ngoài cô thoáng nhìn thấy một tấm ảnh trong bìa plastic.

Bức ảnh là một cô gái nằm lạnh lẽo trên nền xi măng, màu máu đỏ thẫm chảy đầy trên nền đất, sắc mặt cô ta trắng bệch, đường viền môi đỏ đậm càng khiến cô ta mang một nét đẹp thê lương đến quỷ dị.

Đột nhiên Hàn Tích nhớ đến cô gái hay tặng bánh bích quy cho cô, nụ cười còn sáng hơn ánh trời chiều.

Một người như vậy làm sao có thể tự sát?

-

Tác giả có lời muốn nói:

Kỷ Nghiêu: Có rất nhiều sao trong mắt tôi, có muốn lấy không?

Hàn Tích: Được, vậy thì móc ra ngâm trong dung dịch formalin làm tiêu bản.

Chương 2

Đám nam thanh niên trong đội hình sự như hít phải lá đu đủ, một tốp chuồn ra ngoài, được một lúc trở lại; đến tốp khác biến mất, rồi quay về, cứ như vậy tuần tự từng nhóm từng nhóm đi đi về về.

Đội trưởng Kỷ Nghiêu nhận ra được sự bất thường, ngẩng đầu khỏi xấp tài liệu đang xem, cầm viên phấn ném ra cửa, mở miệng: “Người đẹp Chu, đi đâu?”

Chu Lỵ sờ sờ đầu, quay đầu cười gượng: “Báo cáo lão đại, em qua phòng pháp y lấy tư liệu.”

Nói xong cô ấy chạy nhanh như một làn khói, lòng bàn chân như lướt gió, không thể bắt được.

Một tập tư liệu đi năm lần bảy lượt vẫn chưa cầm về.

Môt nhóm khác lại đứng lên, chạy theo ra ngoài: “Lão đại, em chạy đi giúp em ấy.” Dứt lời, cũng chạy mất. Tiếp theo thêm mấy người nữa, cả văn phòng vắng đi một nửa.

Náo loạn gần cả buổi rốt cục cũng dừng lại. Phần kết của buổi sáng ấy, Chu Lỵ đại diện nhóm nhiều chuyện trong đội hình sự mở một cuộc họp nhỏ.

“Lâu lắm rồi mới xuất hiện một người đẹp như vậy, nhìn lạnh lùng, có vẻ không nhiệt tình lắm đâu.”

“Hình như là nữ pháp y duy nhất của Cục Cảnh Sát Nam Tuyền, không biết trình độ thế nào, hay chỉ là bình hoa.”

...

Hàn Tích đến trước cửa phòng trinh sát hình sự, gõ cữa, thanh âm trầm ấm: “Xin hỏi đội trưởng Kỷ có ở đây không?”

Toàn bộ văn phòng nhất thời im lặng, không một ai nói chuyện, chỉ sợ âm thanh của mình sẽ phá nát bầu khí trước mắt.

Vị pháp y mới đến này không giống như những người phụ nữ bình thường khác, cô yên lặng đứng ở cửa, không giống người phàm, da dẻ trắng mịn quá mức, như một tiên nữ ngồi trong chiếc bình pha lê trong suốt, đâm một nhát sẽ nát tan.

Kỷ Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn cô: “Mời ngồi tự nhiên, đừng khách sáo, đều là người một nhà.”

Ba chữ “người một nhà” vang lên lập tức kéo tiên nữ trong chiếc bình pha lê từ chín tầng mây xuống nhân gian hồng trần.

Hàn Tích liếc anh một cái, sau đó tầm mắt nhìn sang hướng khác, dừng ở một cảnh viên mặc cảnh phục.

Đội phó Triệu Tĩnh Tĩnh đứng lên giải thích: “Không phải tôi!”

Cảnh phục trên người Triệu Tĩnh Tĩnh luôn thẳng nếp, chỉnh tề, khí chất trầm ổn, đáng tin. Không biết anh ấy bị nhận lầm bao nhiêu lần, vì ít ra trông anh giống đội trưởng hơn hơn vị đội trưởng hồ ly chính gốc kia.

Kỷ Nghiêu nhướn mày: “Là tôi!”

Hàn Tích đi tới: “Đội trưởng Kỷ, chào anh! Tôi là Hàn Tích, pháp y mới tới. Tôi muốn đến lấy tài liệu liên quan đến vụ án nhảy lầu ở tiểu khu Lệ Trúc Uyển vào thứ tư tuần trước.” Bộ dạng của cô đến là để làm việc công, không phải việc cá nhân, tựa như tình huống xuất hiện trước cửa phòng Cục trưởng chưa từng xảy ra.

Kỷ Nghiêu nhìn cô đầy hứng thú, hoài nghi nếu không phải người này mắc chứng bệnh hay quên thì chính là quá lạnh lùng, lạnh lùng đến mức không thể khiến người đối diện tức giận.

Anh đút tay vào túi quần, nghiêng người dựa vào cạnh bàn, đôi mắt hoa đào nhìn cô: “Không cho!”

Hàn Tích không ngờ lại đụng phải một người ngang ngược như vậy nhưng do không quen cãi cọ với người khác nên gương mặt cô bỗng chốc đỏ au. Cảm nhận được nét biến chuyển rất nhỏ trên gương mặt cô, toàn thân Kỷ Nghiêu đột nhiên dâng lên một cảm giác khoan khoái khó tả.

Triệu Tĩnh Tĩnh nhìn Kỷ Nghiêu, rút một tập văn kiện đưa cho Hàn Tích: “Lão Hình cựu pháp y đã nghiệm thi, kết luận tự sát. Lan can ở tầng thượng cũng không có dấu vết bị tháo lỏng.”

Hàn Tích tiếp nhận tư liệu, gật đầu nói cám ơn, tiện tay lật xem vài tấm ảnh chụp hiện trường, khẽ nhíu mày: “Tôi có thể đem về xem không?”

Triệu Tĩnh Tĩnh: “Dĩ nhiên là được, sao vậy, có điểm nghi ngờ à?”

Hàn Tích trầm tư: “Cũng không hẳn nhưng chờ tôi coi qua một chút.” Sau đó cô ngừng một chút giọng vô cùng nghiêm túc: “Cám ơn anh!” Nói xong cô cầm tài liệu rời đi.

Toàn bộ quá trình không hề để ý đến đội trưởng Kỷ Nghiêu. Anh bày ra nét mặt quân tử báo thù mười năm chưa muộn, lấy đức báo oán, rút điện thoại đặt chín mươi chín đóa hoa hồng, ngày mai giao đến phòng pháp y.

Tan việc, Kỷ Nghiêu khẽ ngâm nga, lắc chìa khóa trong tay ra khỏi cổng lớn Cục Cảnh Sát, vừa tính mở cửa xe liền nghe thấy giọng của Cục trưởng Thái: “Lần sau không cho lái xe sang đến sở làm, đã nói bao nhiêu lần rồi.”

Kỷ Nghiêu quay đầu lại: “Ngày hôm nay tình huống đặc biệt, ra mắt!”

Cục trưởng Thái thiết diện vô tư: “Chiếc xe này của cậu ảnh hưởng đến hình tượng của Cục Cảnh Sát, tính vào đánh giá cuối năm.”

Kỷ Nghiêu: “…” Đây là chiếc xe rẻ nhất trong dàn xe nhà anh rồi, chưa đầy hai trăm ngàn tệ.

Bên cạnh có mấy đồng nghiệp tan ca không lấy làm lạ, họ lên tiếng chào hỏi: “Đội trưởng Kỷ lại bận bịu ra mắt rồi!”

“Đội trưởng Kỷ, mã đáo thành công.”

“Cố lên đội trưởng Kỷ, chờ ăn kẹo cưới nha!”



Tính từ lúc anh tốt nghiệp trường cảnh sát năm hai mươi tuổi cho đến hiện tại, năm năm, một năm 365 ngày, có năm 366 ngày, nếu không phải đi coi mắt thì chính là làm nhiệm vụ. Chỉ có bận bịu án kiện mới có thể thư thả một chút.

Kỷ Nghiêu dừng xe, mở di động, mẹ anh nhắn tin: Con trai yêu, cố lên, nếu không sẽ phải về nhà kế thừa gia sản. Cố lên, cố lên, mẹ yêu con.

Kỷ Nghiêu không nhắn tin trả lời, cất di động vào áo khoác gió, đi vào nhà hàng do chính mình bỏ tiền đầu tư.

Quản lý vội vàng ra chào đón, hơi khom lưng, nét mặt tươi cười: “Tiểu Kỷ tổng, anh đến rồi.”Kỷ Nghiêu gật đầu.

Ngày hôm nay đối tượng hẹn hò của anh là thiên kim của một công ty nào đó do bà con xa của người mợ họ giới thiệu.

Cô gái mặc chiếc váy dài màu đỏ, cổ chữ V khoét sâu, trông thấy Kỷ Nghiêu cô ta nở nụ cười ngọt ngào, xem ra khá hài lòng với dáng vẻ của Kỷ Nghiêu.

Anh ngồi xuống, tiện tay rút một đóa hồng trong bình trên bàn: “Hoa tươi xứng mỹ nhân.” Nụ cười lễ độ và lịch thiệp, không thể hiện bất kỳ sự tùy tiện nào.

Anh không hề keo kiệt lời khen ngợi dành cho người phụ nữ trước mặt, cho dù là lời khen nhưng phần nhiều đó là thể hiện sự tôn trọng. Anh trưởng thành trong một môi trường giáo dục chính là như vậy.

Nói đơn giản chính là diễn xuất tài ba của giai cấp tư sản. Đương nhiên, đối mặt với tội phạm cực kỳ hung ác, lại phải dùng thủ đoạn khác.

Căn cứ quy trình xem mắt, hai người sẽ hàn huyên vài câu, nói về sở thích của đối phương, sau đó sẽ hỏi đến vấn đề mấu chốt nhất.

Nhà gái: “Tại sao anh muốn làm cảnh sát?”

Kỷ Nghiêu mỗi lần trả lời câu hỏi này đều rất kiên nhẫn: “Lúc nhỏ thường bị bắt cóc, cảm thấy bọn cướp sợ cảnh sát nhất, vì cân nhắc an toàn của bản thân nên ghi danh vào trường cảnh sát.”

Câu trả lời này của Kỷ Nghiêu không phải là thật. Khi một người mặc lên người bộ cảnh phục, đứng tuyên thệ dưới quốc kỳ, sẽ đột nhiên nảy sinh cảm xúc tự hào và tràn đầy sứ mệnh, khi họ dốc toàn lực bắt tội phạm, dành công đạo cho người bị hại, cảm giác thành công và tinh thần trọng nghĩa ấy bao nhiêu tiền cũng không mua được.

Nhà gái: “Tương lai nếu chúng ta ở bên nhau, anh có thể không làm cảnh sát được không?”

Quản lý chịu trách nhiệm rót rượu phục vụ toát mồ hôi, trái tim muốn vỡ nát.

Kỷ Nghiêu cười cười, đôi mắt nồng đậm phong tình nhưng ngữ điệu vô cùng chắc chắn: “Không thể!”

Bình thường đến thời khắc này, vòng ra mắt cơ bản đã kết thúc.

Đúng lúc này, Kỷ Nghiêu nhận được điện thoại: “Đội trưởng Kỷ, tiểu khu Lệ Trúc Uyển phát sinh án mạng, thủ đoạn của hung thủ cực kỳ tàn nhẫn.”

Anh biết nơi này, chính là tiểu khu có một người phụ nữ nhảy lầu tự sát thứ tư tuần trước.

Nửa tiếng sau, Kỷ Nghiêu lái xe vào Lệ Trúc Uyển, anh ngẩng đầu nhìn tấm bảng “Tiểu khu Bình An” gắn trên tường, cùng ánh trăng lạnh lẽo trên cao tựa như muốn tuyên bố một tội ác mà không ai hay biết.

Trong mười năm liên tục nơi đây được bình bầu là tiểu khu an toàn nhất thành phố, đừng nói án mạng mà ngay cả trộm cắp vặt cũng không có, đánh nhau cũng chưa từng xảy ra.

Kỷ Nghiêu dừng xe xong lập tức lên lầu 18, căn hộ 201.

Hiện trường đã được cảnh sát khu vực rào lại, đứng trước cửa có mấy hàng xóm đứng xem, vừa bàn tán vừa ngoái đầu vào nhìn. Đám người nhát gan, muốn xem nhưng lại không dám, nên chỉ dám nhìn qua kẽ tay.

Kỷ Nghiêu đưa thẻ ngành, đeo găng tay, kéo đường cảnh giới lên đi vào hiện trường án mạng.

Anh nhận điện thoại lập tức đến đây, đồng nghiệp trong đội vẫn chưa kịp chạy tới.

Ngoài ý muốn chính là đã có người tới trước.Người ấy tóc buộc đuôi ngựa cao, trên trán không một sợi tóc rối, mặc đồng phục pháp y của Cục Cảnh Sát thành phố, khuôn mặt trầm tĩnh, đang cầm camera chụp ảnh hiện trường.

Việc này vốn dĩ do trợ lý của cô phụ trách, xem ra người trợ lý này vẫn chưa tới.

Cô vừa ngẩng đầu nhìn thấy Kỷ Nghiêu, “Tôi ở tiểu khu này!” Không hề có bất kỳ từ ngữ dư thừa nào.

Kỷ Nghiêu gật đầu bắt đầu xem xét hiện trường.

Nửa sàn phòng khách bị máu tươi nhuộm đỏ thẫm, chỉ cần bước đến cửa một luồng máu tanh nồng nặc, vết máu chưa khô hẳn chứng tỏ thời gian ngộ hại chưa lâu.

Kỷ Nghiêu giẫm lên những khu vực chưa bị thấm máu, vòng sang phía thi thể.

Hàn Tích đặt camera xuống báo cáo: “Nạn nhân là nam giới, độ tuổi từ 60 đến 65, suy đoán thời điểm tử vong từ 7 giờ đến 9 giờ tối ngày 18 tháng 4, nguyên nhân tử vong là nghẹt thở. Dựa vào thi ban cho thấy thi thể chưa từng bị di chuyển, nơi đây chính là hiện trường phát sinh án mạng.”

Trước khi giải phẫu thi thể, pháp y chỉ dựa vào kinh nghiệm và kiến thức y học đưa ra những suy đoán chung, cụ thể hơn cần phải đợi báo cáo nghiệm thi.

Tử thi toàn thân trần truồng nằm trong phòng khách, trong bồn tắm lớn có hơn phân nửa nước, đậu hũ, gừng và hành nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Bụng bị rạch một đường thật dài. Không có phản ứng đông máu sinh lý, do vậy vết thương này được tạo ra sau khi nạn nhân chết, còn nội tạng bị móc hết ném trong thùng rác ở bếp.

Hàn Tích ngồi chồm hổm xuống, bỏ quần áo của nạn nhân ở trong thùng rác vào túi vật chứng, ánh mắt của cô rơi vào sợi tóc màu đen trên cúc áo.

Kỷ Nghiêu cũng ngồi xổm xuống nhìn: “Vật chứng quan trọng, có khả năng là do khi hung thủ giằng co với nạn nhân lưu lại.”

Hàn Tích không lên tiếng, cất cẩn thận vào túi vật chứng. Lúc cô đứng dậy, tóc đuôi ngựa khẽ đong đưa, ánh đèn chiếu xuống phát ra ánh sáng động lòng người. Kỷ Nghiêu nhìn một cái, không lên tiếng.

Đội cảnh sát hình sự và trợ lý pháp y cũng chạy tới.

Coi như cả buổi tối đều ở hiện trường, đội phó Triệu Tĩnh Tĩnh vẫn mặc bộ cảnh phục chỉnh tề, đám đông vây coi dĩ nhiên nhận lầm người: “Đồng chí lãnh đạo, người này là ai giết, quá thảm!”

Triệu Tĩnh Tĩnh cũng lười giải thích, theo lời đội trưởng sắp xếp công việc: “Trương Tường lấy lời khai người báo án, Chu Lỵ điều tra các mối quan hệ của nạn nhân. Ngày hôm nay cũng đã trễ, trước tiên hỏi thăm mấy người hàng xóm. Những người còn lại tiếp tục ở hiện trường kiểm tra.”

Trương Tường rút trong túi hồ sơ một chiếc bút có gắn cục bông màu hồng, trên cán còn in một nhân vật thiếu nữ Nhật Bản, mang theo tâm hồn trạch nam otaku đi về hướng người báo án.

*otaku: Otaku là một thuật ngữ tiếng Nhật dùng để ám chỉ những người quá say mê anime (hoạt hình), manga (truyện tranh), hay game, những thứ 2D tới mức kì quái.

Kỷ Nghiêu liếc Chu Lỵ: “Buổi tối bớt ăn mấy thứ đầy dầu mỡ!” Mùi khoai tây chiên còn nồng hơn mùi máu tanh, rõ ràng là ăn vụng trên xe.

Chu Lỵ đứng thẳng người, báo cáo: “Lão đại, đây chính là snack khoai tây vị cà chua của Oishi, rất tốt, không chiên.”

Kỷ Nghiêu không thèm để ý, quay sang Triệu Tĩnh Tĩnh: “Tĩnh Tĩnh lại đây.”

Triệu Tĩnh Tĩnh theo sau, nhỏ giọng nhắc nhở: “Nói bao nhiêu lần, không được gọi tôi là Tĩnh Tĩnh, quá nữ tính.”

Cũng biết anh không bao giờ nghe lọt tai, lần sau sẽ tái phạm.

Kỷ Nghiêu cầm đèn pin, hướng ra phía tường trên bên ngoài: “Tĩnh Tĩnh, cậu xem ở đây!”

Triệu Tĩnh Tĩnh: “Đã nói không gọi tôi là Tĩnh Tĩnh.”

Đội trinh sát hình sự giỏi nhất Cục Cảnh Sát Nam Tuyền, cá tính đặc biệt khác hẳn với tất cả mọi người.

Gần cuối buổi Cục trưởng Thái gọi điện thoại cho Kỷ Nghiêu hỏi thăm tình hình vụ án.

Cục trưởng Thái nghe xong chỉ đạo công việc, sau đó ông hỏi thêm câu cuối: “Ngày hôm nay xem mắt thế nào?”

Hàn Tích cầm hộp dụng cụ màu xám bạc từ hành lang đi ra, ánh đèn chiếu lên người cô tỏa ra một tầng sáng nhàn nhạt, không giống với vẻ già giặn khi phát hiện án mạng. Hiện tại cô giống như một tiên nữ nhỏ đạp lên ánh trăng bước đi, đuôi mắt mang theo phong tình, mang theo cảm giác quyến rũ tự nhiên.

Kỷ Nghiêu tựa ở cửa xe, cong môi, trả lời qua điện thoại: “Chẳng ra sao, cháu đợi tổ chức sắp xếp!”

-

Tác giả có lời muốn nói:

Cục trưởng Thái: Tôi nhớ không biết ai nói tốt nhất đừng sắp đặt.

Kỷ Nghiêu: Lúc trước cuồng ngôn, bây giờ tự vả mặt.

Cục trưởng Thái: Tổ chức quyết định, không phải sắp xếp.

Kỷ Nghiêu: …

Chương 3

Sáng hôm sau Hàn Tích làm xong công tác nghiệm thi, nhận được một bó hồng đỏ.

Cô ôm bó hoa đi thẳng đến văn phòng trinh sát hình sự.

Kỷ Nghiêu đang chuẩn bị triệu tập mọi người họp phân tích vụ án, lúc ra đến cửa không ngờ chạm phải một khuôn mặt xinh đẹp.

Hàn Tích bình thường chỉ mặc trang phục trắng đem hoặc xám, hoặc là đồng phục pháp y, ít ra mỗi lần Kỷ Nghiêu gặp cô đều là như vậy, rất lạnh lùng.

Lúc này được bó hoa lớn tô điểm, cô không còn là vị tiên nữ ngồi một mình trong bình pha lê mà là tiên nữ không trông rõ được khuôn mặt.

Kỷ Nghiêu nghĩ, cô rất thích hợp với màu đỏ, đặc biệt là màu đỏ tươi, sắc màu dành riêng cho những cô nàng nhiệt tình. Anh nhìn vào mắt cô, tựa như muốn tìm ra đầu mối nào đó từ trong đáy mắt trong sâu không thấy đáy kia.

Hàn Tích đẩy bó hoa vào lồng ngực Kỷ Nghiêu, ngay cả một câu từ chối cũng không có, lập tức xoay người bỏ đi, nhanh chóng và dứt khoát.

Trên thực tế, bầu không khí lúc đó có phần ngượng ngùng, không phải là Kỷ Nghiêu mà thuộc về Hàn Tích.

Từ khi vị đội trưởng đội cảnh sát hình sự này gia nhập Cục cảnh sát bắt đầu có một truyền thống bất thành văn, mỗi một nữ cảnh sát mới đến sẽ nhận được một bó hoa hồng vào ngày hôm sau.

Dựa theo lý luận của quý ông giai cấp tư sản chính là mỗi một phụ nữ khi đồng ý tiến vào hệ thống cảnh sát đều là anh hùng, những người phụ nữ ấy rất đáng giá.

Chu Lỵ đứng gần nhất liếc nhìn tấm thiệp gắn trên bó hồng, phía trên có ghi: Một cành hoa Cục cảnh sát thành phố.

Chuyện này khó trách người ta hiểu lầm, trước đây khi bọn họ nhận được hoa đều được ghi: Cục cảnh sát thành phố Nam Tuyền.

Người đàn ông tự nhận là một cành hoa của cảnh cục này thật sự dễ khiến người ta hiểu lầm.

Kỷ Nghiêu ấn bó hồng vào ngực Chu Lỵ, “Vị đồng nghiệp mới của chúng ta tuy có hơi lạnh lùng nhưng có đôi mắt rất tốt.”

Mọi người: “Vì có đôi mắt tốt nên từ chối lão đại, là thật sao?”

Kỷ Nghiêu đút hai tay vào túi quần, hất cằm: “Cục cảnh sát thành phố rất lớn, tính luôn tòa bên kia có tổng cộng 38 tầng lầu, ít nhất có bảy tám trăm người. Vậy mà người ấy không cần suy nghĩ nhiều liền cho rằng tôi chính là cành hoa trong cảnh cục, không phải tinh mắt thì là gì?”

Triệu Tĩnh Tĩnh thẳng thắn vạch trần: “Đó là vì không ai cợt nhả hơn cậu, đâu cần phải suy nghĩ nhiều, nghe mùi tự tìm đến.”

Tập thể gật đầu, biểu thị tán thành.

Đùa thì đùa nhưng một khi bắt tay vào việc ai nấy đều rất chăm chỉ, thi thể trong phòng pháp y còn đang đợi bọn họ tìm lại công đạo.

Kỷ Nghiêu đi về phía phòng họp nhỏ, vừa đi vừa nói: “Tóc dính trên cúc áo của nạn nhân xét nghiệm xong chưa?”

Triệu Tĩnh Tĩnh báo cáo: “Pháp y đang tiến hành kiểm nghiệm, sẽ nhanh chóng có được kết quả thôi.”

Kỷ Nghiêu gật đầu, hỏi tiếp: “Người đẹp Chu, về phía người nhà nạn nhân như thế nào?”

(Từ gốc là Chu Mỹ Lệ, sau này có đoạn nam chính cũng gọi Chu Lỵ là Mỹ Lệ, gọi Triệu Tĩnh Tĩnh là Tĩnh Tĩnh)

Chu Lỵ: “Con trai của nạn nhân, Chu Lâm, là người cuối cùng gặp ông ta. Theo như anh ta khai báo, tối hôm qua sau khi ăn cơm với bố mình xong, tầm hơn bảy giờ là rời đi.”

Rồi nói tiếp: “Tên hung thủ này bố trí hiện trường án mạng như giết cá nấu canh, rốt cục tâm lý của hắn như thế nào?”

Nạn nhân hoàn toàn trần truồng, giống như cá bị cạo sạch vẩy, bụng bị cắt ra, móc hết nội tạng, giống như người ta làm cá. Nước trong bồn tắm có đậu hũ và gia vị, không phải để nấu canh cá còn là gì.

Đến phòng họp, Kỷ Nghiêu viết tên nạn nhân lên bảng trắng, tập hợp những dữ liệu thông tin cơ bản.

“Nạn nhân tên Chu Thông, 62 tuổi, đã về hưu, li dị, sống một mình. Thời gian tử vong từ 8h30 đến 9 giờ tối hôm qua. Nguyên nhân tử vong là nghẹt thở, hung khí là dây lưng của nạn nhân, đã được tìm thấy ở hiện trường.”

Triệu Tĩnh Tĩnh phát mấy tấm hình chụp tại hiện trường trên màn chiếu, “Khoa pháp chứng căn cứ dấu chân leo tường ngoài sân thượng đã đưa ra phân tích và phán đoán hung thủ cao khoảng 1m60.”

“Bụng nạn nhân bị xẻ ra, nhìn vết cắt cho thấy hung thủ có hiểu biết về giải phẫu, nghề nghiệp có thể là bác sĩ, thú y.” Kỷ Nghiêu dừng lại một chút: “Hoặc là pháp y.”

Trương Tường nhỏ giọng: “Pháp y à, không thể nào!”
Triệu Tĩnh Tĩnh là người cẩn trọng nhất: “Không bài trừ bất kỳ độ khả thi nào, thậm chí chưa chắc hung thủ đã làm ba nghề này, nhưng sự hiểu biết của hung thủ về giải phẫu là thật.” Nếu không sẽ không thể có đường dao một cách chính xác và lưu loát đến vậy.

Kỷ Nghiêu xoay người, viết trên bảng trắng những từ then chốt: Lệ Trúc Uyển, hiểu giải phẫu, tóc dài, cao 1m6.

Trong đầu Triệu Tĩnh Tĩnh đột nhiên hiện ra khuôn mặt xinh đẹp và bình tĩnh như nước, đó chính là pháp y mới đến, Hàn Tích. Anh ấy há miệng, muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Trước khi có những chứng cứ then chốt, có thể xuất hiện những nghi ngờ hợp lý nhưng không được phép kết luận bừa bãi.

Nếu như hung thủ là Hàn Tích, vụ án này do cô phụ trách pháp y chính, muốn tiêu hủy một ít chứng cứ hoặc bóp méo số liệu dễ như ăn cháo. Dễ dàng cho thấy đây là trở ngại chính trong công tác phá án, nhất định phải lập tức hành động.

Thân là một đội phó, anh ấy có thể nhìn ra được điểm này thì tên yêu quái như Kỷ Nghiêu làm sao không biết.

Bọn họ gia nhập Cục cảnh sát cùng thời điểm, từ chức vị thấp nhất đi lên, vào sinh ra tử, cùng nhau phá nhiều vụ án quan trọng. Không giống với tính tình bảo thủ và trầm ổn của Triệu Tĩnh Tĩnh, Kỷ Nghiêu khá linh hoạt trong phá án, có cách thức riêng của mình. Và nhiều lần chứng minh phương thức của anh hầu hết là chính xác.

Đúng lúc này điện thoại của Triệu Tĩnh Tĩnh vang lên, anh ấy nhận điện thoại xong liền nói: “Đội trưởng Kỷ, tóc vướng trên cúc áo của nạn nhân đã có kết quả xét nghiệm, tôi qua đó lấy tư liệu.”

Kỷ Nghiêu bỏ bút xuống: “Để tôi đi lấy!”

Từ lầu ba lên lầu bốn, anh không đi thang máy mà chọn thang bộ, đại não vẫn đang không ngừng hoạt động, nét mặt không giống ngày thường. Vừa đến phòng pháp y, anh điều chỉnh tâm trạng, mỉm cười, gõ cửa một tiếng.

Kỷ Nghiêu vào phòng pháp y: “Tiểu Chu, hôm nay cô mặc rất đẹp, giày mua ở đâu vậy, để mai mốt tôi mua tặng bạn gái tương lai một đôi.”

Vị đội trưởng đội trinh sát hình sự này rất được phái nữ trong Cục cảnh sát yêu thích, dù sao cũng đâu ai từ chối lời khen. Trợ lý pháp y, Chu Hàm, được khen đến nở cả mũi, cô ấy đẩy gọng kính đen hàng hiệu, cười cười: “Đội trưởng Kỷ tự mình đến lấy tư liệu sao, ở chỗ của chị Tích.”

Nói xong cô ấy đi vào phòng xét nghiệm, xem ra rất bận.

Kỷ Nghiêu đi về phía trước, kéo chiếc ghế xoay, ngồi xuống bên cạnh Hàn Tích đang đánh máy, xoay ghế hai vòng, “Lại gặp mặt, thật đúng là hữu duyên.”

Hàn Tích liếc mắt nhìn anh, lấy một tập văn kiện trong ngăn kéo, mở ra kiểm tra một chút rồi đẩy về phía Kỷ Nghiêu.

Kỷ Nghiêu tựa người vào lưng ghế, nhìn tư liệu trên bàn, lại đưa mắt sang cánh tay trắng nõn đang gõ phím kia, giọng lười nhác: “Ăn trưa chưa?”

Hàn Tích không buồn ngẩng đầu, “Chưa!”

Anh không hề cảm thấy xấu hổ, cười cười: “Pháp y Hàn thích ăn cá không. Canh cá ở căn tin cảnh cục cũng không tệ lắm.”

Hàn Tích không trả lời, dùng ngón tay chỉ chỉ túi giấy trên bàn, ra hiệu anh mau mau cầm lấy tư liệu.

Kỷ Nghiêu rất hứng thú: “Không thích ăn cá vậy cô thích ăn cái gì? À… tôi chỉ muốn hiểu cô hơn một chút thôi.”Người này hình như đã quên nửa tiếng trước anh vừa mới bị người ta trả lại bó hoa.

Hàn Tích tắt máy tính, bỏ thẻ làm việc xuống bàn, đứng lên: “Chờ tôi một chút, tôi đi thay quần áo.”

Kỷ Nghiêu há hốc mồm kinh ngạc: “Chỉ một bữa trưa, không cần long trọng như thế.”

Hàn Tích đi vào phòng thay quần áo, cởi áo blouse trắng trên người, thay quần áo rồi bước ra: “Đi thôi.”

Kỷ Nghiêu cầm túi giấy đựng tư liệu, đứng lên, vừa đi vừa nói: “Muốn đi ăn ở đâu?”

Hàn Tích: “Phòng thẩm vấn.” Ngữ điệu nhẹ nhàng, không lắp bắp, cho dù thân phận đang chuyển biến từ một pháp y thành một kẻ tình nghi.

Khi Kỷ Nghiêu tự mình đến đây, mỗi một câu nói anh nói với cô, cô đều hiểu anh đang thăm dò mình.

Đối với chuyện này cô không hề có ý kiến. Cảnh sát phá án chính là như vậy, không buông tha bất kỳ manh mối nào. Huống chi, báo cáo DNA trong tư liệu ghi rõ tóc vướng trên cúc áo của nạn nhân chính là…

Tóc của cô.

Đối với với sự phối hợp bình tĩnh của Hàn Tích, “cành hoa” vừa mặt dày vừa miệng lưỡi của Cục cảnh sát đột nhiên không thể nói nên lời. Sau ba giây thinh lặng hiếm có: “Chờ đến khi thoát khỏi hiềm nghi, tôi chịu thiệt một chút, lấy thân báo đáp cho cô được không?”

Hàn Tích xoay lại, nghiêm túc kiến nghị: “Không cần. Tôi không kết hôn, đừng lãng phí thời gian vì tôi.” Nói xong cô lách người vào cầu thang, đi về hướng phòng thẩm vấn số ba.

Thật ra, cô chưa nói hết ý của mình, từng người đàn ông tiếp cận cô cuối cùng đều không có kết quả tốt, có người mất cánh tay, có người mất chân, cũng có đã chết.

Cô không muốn nhìn thấy người vô tội bị liên lụy nên tình nguyện núp mình trong thân xác lạnh lùng này, cả đời cô độc. Khi già đi, thiêu đốt hết, nghĩa vụ làm người cũng đã tận.

Cả đời Kỷ Nghiêu không bao giờ tin chuyện không hết hôn vì lý do quỷ thần nào đó, tất cả đều chỉ muốn từ chối người ta thôi sao. Kết hôn có gì không tốt, hai người gắn bó bên nhau, cùng nhau san sẻ vui buồn, tâm ý tương thông. Tối đến ngủ chung một giường, cùng nhau làm chuyện “sung sướng”, tốt đẹp đến dường nào.

Anh liếc mắt nhìn người phụ nữ đang bước xuống lầu, cô mặc một chiếc váy màu trắng, lộ ra mắt cá chân trắng mịn, đôi chân ấy nếu đi giày cao gót nhất định sẽ rất đẹp, màu đen hay màu đỏ đều rất hợp với cô.

Hàn Tích xưa nay không đi giày cao gót. Một mặt là do nghề nghiệp, pháp y thường phải đến hiện trường, vượt núi băng đèo là chuyện bình thường, đi giày cao gót chỉ làm vướng bận đến công việc. Mặt khác, mu bàn chân phải của cô có một vết bỏng khi còn bé, cất giấu vết thương này trong giày, tựa như có thể che giấu những bi thương trong ký ức.

Triệu Tĩnh Tĩnh từ phòng họp đi ra, gặp được Kỷ Nghiêu và Hàn Tích, đang muốn lên tiếng lập tức thấy Kỷ Nghiêu vung vung tập văn kiện trong tay: “Đến phòng thẩm vấn.”

Triệu Tĩnh Tĩnh liếc nhìn Hàn Tích một chút, nhanh chóng hiểu ra, anh ấy gọi ngay cho Cục trưởng Thái. Cục trưởng Thái nhanh chóng đến nơi. Nghi phạm là một pháp y, đây không phải là việc nhỏ.

Triệu Tĩnh Tĩnh đứng trước tấm kính phòng quan sát, trông thấy Cục trưởng Thái, anh ấy đứng thẳng: “Chào Cục trưởng Thái!”

Cục trưởng Thái nghe Triệu Tĩnh Tĩnh báo cáo xong, nhìn qua tấm kính vẻ mặt hiền lành đã được thay thế bằng nét nghiêm nghị.

Thế nhưng đến khi ông nhìn được cảnh tượng trong phòng thẩm vấn thì sắc mặt không thể dùng hai từ nghiêm túc để hình dung, mà đó chính là biểu hiện kích động muốn mắng người.

Triệu Tĩnh Tĩnh hiểu, khi Cục trưởng Thái và đội trưởng Kỷ ở chung đều như vậy, cảm xúc mãnh liệt bắn tứ phía.

Triệu Tĩnh Tĩnh nhìn theo ánh mắt của Cục trưởng Thái, ngay cả một người tốt tính như anh ấy cũng muốn lên tiếng mắng người.

Bắt gặp cảnh tượng vị đại đội trưởng ngồi một cách lười biếng, nửa người nhoài qua phía bên kia thăm dò, đôi mắt gian tà, không hề theo quy tắc: “Người đẹp, cười một cái đi.”

Trợ lý ngồi bên cạnh đưa mắt nhìn Kỷ Nghiêu, như muốn hỏi câu này có nên ghi vào không.

Chu Lỵ đứng trước camera, nhét bánh snack khoai tây vào miệng, nhìn màn hình không chớp mắt, kẻ tình nghi xinh đẹp lạnh lùng và đội trưởng đội hình sự với phong cách cợt nhả, quả là một thước phim trinh sát đắt giá.

Triệu Tĩnh Tĩnh không còn cách nào khác đành nhắm mắt giải thích với Cục trưởng Thái: “Cục trưởng Thái, Cục trưởng cũng biết quá trình thẩm vấn cũng giống như màn so tài đấu trí. Có nhiều lúc cảnh sát hình sự cần lợi dụng rất nhiều thủ đoạn và phương thức, đánh tan phòng tuyến trong lòng nghi phạm, ép đối phương phải lộ ra sơ sót. Chiêu này của đội trưởng, chiêu này…”

Nhưng trong nội tâm của đội phó Triệu hiện tại chính là: Xin lỗi, không biết ngụy biện bằng từ nào nữa rồi!

Chương 4

Kính quan sát ở phòng thẩm vấn, từ bên trong không nhìn thấy bên ngoài, Kỷ Nghiêu ngoắc ngoắc ngón tay, dường như sớm đã đoán ra được Triệu Tĩnh Tĩnh đứng ở đó.

Triệu Tĩnh Tĩnh liếc nhìn sắc mặt xanh xám của Cục trưởng Thái.

Cục trưởng Thái gật đầu, ông cảm thấy bây giờ gọi bất cứ người nào đến thẩm vấn đều tốt hơn so với chàng công tử bột Kỷ Nghiêu.

Triệu Tĩnh Tĩnh đẩy cửa phòng thẩm vấn đi vào.

Kỷ Nghiêu ngồi thẳng dậy, nhìn Triệu Tĩnh Tĩnh ngầm trao đổi, sau đó hai người ra cửa bàn bạc. Hai người bọn họ hình như bắt đầu tranh cãi, không biết Kỷ Nghiêu nói gì đó, Triệu Tĩnh Tĩnh đỏ mặt từ chối: “Không được, tôi không biết.”

Kỷ Nghiêu nghiêm nghị: “Đây là mệnh lệnh.”

Triệu Tĩnh Tĩnh xem ra rất giận nhưng không thể phản kháng, giống như một người phụ nữ tốt bị ép làm g.á.i đ.i.ế.m vậy. Nhìn qua màn hình camera, Chu Lỵ huých Trương Tường: “Đội trưởng Kỷ lần này lại nghĩ ra quỷ kế gì đây?”

Trương Tường đưa tay ra, gẩy gẩy mấy miếng snack khoai tây bằng gương mặt ghét bỏ, rồi nói: “Đừng bao giờ đoán tâm tư của đội trưởng Kỷ. Cho dù cô có cố đoán cũng không thể hiểu được.” Nói xong anh ấy rút quyển sổ da mày hồng chuẩn bị ghi chép cuộc thẩm vấn cực kỳ không bình thường này lại để sau này học tập thêm kỹ xảo lấy lời khai của một trinh sát hình sự. Là một trong những fan của Kỷ Nghiêu, Trương Tường rất nghiêm túc.

Bình thường thẩm vấn, Kỷ Nghiêu sẽ đóng vai mặt đỏ, một cảnh sát nóng nảy, cọc cằn; Triệu Tĩnh Tĩnh với gương mặt hiền lành sẽ đóng vai mặt trắng. Hai người một xướng một họa gạ hỏi kẻ tình nghi.

Thế nhưng lần này Kỷ Nghiêu không muốn đóng vai mặt đỏ, anh yêu cầu được đổi vai với Triệu Tĩnh Tĩnh: “Tĩnh Tĩnh, con người đều ẩn chứa mặt dịu dàng, do vậy cậu không cần phải sợ tôi không thể kiểm soát được mặt trắng này.”

Triệu Tĩnh Tĩnh: “Đừng gọi Tĩnh Tĩnh nữa. Hơn nữa, tôi cho rằng đề nghị của cậu không thích hợp.” Tính cách của anh ấy không thể đóng được vai ác, không thể hung hăng với người khác huống chi đây lại là thẩm vấn đồng nghiệp trong Cục cảnh sát thành phố, tuy nói người ấy cũng nằm trong đối tượng tình nghi.

Hai người một lần nữa đi vào phòng thẩm vấn, ngồi đối diện Hàn Tích.

Hàn Tích gặp được Triệu Tĩnh Tĩnh, một người rất nghiêm túc trong công việc nên cô yên tâm hơn một chút. Cô chưa từng giết người nên không sợ bị tra hỏi, người lấy lời khai là người đáng tin cậy lại càng tốt hơn.

Kỷ Nghiêu ngồi ngay ngắn, nói với Hàn Tích một cách chân thành: “Đều làm trong ngành, cô cũng biết mời cô đến đây là quy trình bắt buộc, chỉ cần cô không giết người, chúng tôi sẽ trả lại sự trong sạch cho cô.”

Nghe thì có vẻ anh đang diễn nhưng thật sự trong thâm tâm anh cũng nghĩ như vậy. Anh nhất định lấy lại trong sạch cho cô.

Triệu Tĩnh Tĩnh nhìn Kỷ Nghiêu một chút, đây là câu của anh ấy đã bị Kỷ Nghiêu đoạt mất. Anh ấy đành nghiêm túc, nâng cao âm lượng: “Ngày 18 tháng 4, cũng chính là hôm qua, từ 8 giờ rưỡi đến 9 giờ tối cô ở đâu?”

Hàn Tích: “Tôi ở nhà, số 120 Lệ Trúc Uyển, căn hộ 402.”

Triệu Tĩnh Tĩnh cố gắng gằn giọng: “Có ai chứng minh không?”

Kỷ Nghiêu quay đầu nhìn Triệu Tĩnh Tĩnh: “Nói chuyện nhỏ giọng một chút được không, dọa cô ấy sợ thì sao?” Nói xong, anh dịu dàng nhìn Hàn Tích, vẻ mặt thương hoa tiếc ngọc.

Triệu Tĩnh Tĩnh như đang coi kịch, không thể thốt nên lời, cảm nhận được một luồng khí xấu xa toát ra từ người bạn này của anh.

Hàn Tích cảm nhận được bầu không khí khác lạ giữa hai người bọn họ, nhưng vì cô chưa từng chứng kiến phương thức hai người bọn họ lấy khẩu cung nên không thể đoán ra.

Cô đáp: “8 giờ 40 phút thầy dạy đại học của tôi gọi điện thoại đến, chúng tôi nói chuyện với nhau tầm 15 phút.”

Triệu Tĩnh Tĩnh lấy báo cáo nghiệm thi, đập mạnh lên bàn: “Sợi tóc vướng trên cúc áo nạn nhân hoàn toàn trùng hợp với DNA của cô, điều này giải thích thế nào?”

Nhờ Kỷ Nghiêu dẫn dắt, anh ấy nhanh chóng hòa vào màn kịch này, ra tay đập bàn cũng mạnh hơn. Anh ấy cảm giác rất kích thích và rất đã, ý nghĩ này của anh ấy thật sự quá biến thái.

Nhân vật đóng vai mặt trắng, Kỷ Nghiêu, nhẹ nhàng động viên: “Đừng sợ, chỉ cần giải thích rõ ràng, có chứng cứ là không sao.” Rồi anh nói tiếp: “Khát không, tôi cho người mang nước vào. Muốn uống nước trái cây hay cà phê. Thích uống ngọt không, bỏ mấy phần đường?” Nói xong anh đưa mắt nhìn camera, ra hiệu người bên ngoài phải linh hoạt một chút.

Chu Lỵ và Trương Tường đồng loạt dụi mắt, suýt chút nữa phát điên. Vị đội trưởng này của bọn họ làm cảnh sát được năm năm, trong năm năm đó tổng cộng đập nát bốn cái bàn thẩm vấn, cực kỳ dữ tợn; vậy mà lúc này ánh mắt cực kỳ dịu dàng khiến người ta tan chảy.

Hai người bọn họ nhìn màn ảnh nổi hết da gà.

Hàn Tích nhìn Kỷ Nghiêu: “Không cần, cảm ơn.”

Kỷ Nghiêu: “Đừng khách sáo, đều là người một nhà.”

Triệu Tĩnh Tĩnh cạn lời.

Thân là một cảnh sát hình sự chịu trách nhiệm thẩm vấn không thể nào nói với kẻ tình nghi ba chữ “người một nhà” như vậy được. Một khi đã bước vào phòng thẩm vấn, đừng nói là đồng nghiệp mà ngay cả người nhà cũng phải phân rõ giới hạn.
Không đúng, nếu như người nhà cần phải tránh tham gia vào vụ án, Triệu Tĩnh Tĩnh cảm thấy mình bị Kỷ Nghiêu chọc tức đến mức đầu óc trở nên lơ mơ rồi.

Hàn Tích tiếp tục nói: “Tối hôm qua sau khi tan ca, tôi đi siêu thị gần đó. Tôi có tiếp xúc với nạn nhân ở khu vực bán hải sản của siêu thị. Tôi bị trượt chân suýt ngã, lúc ấy nạn nhân đứng ngay bên cạnh. Tôi nghĩ tóc tôi vướng vào cúc áo của nạn nhân vào thời điểm đó. Siêu thị có camera, các anh có thể kiểm tra.” Rồi chủ động báo địa chỉ: “Siêu thị Đại Nhuận Phát, lầu 2, số 342 đường Chân Dương.”

Ngay từ đầu Kỷ Nghiêu đã biết Hàn Tích không thể nào là hung thủ. Cô là pháp y, rất hiểu rõ quy trình phá án của cảnh sát, sẽ không lưu lại chứng cứ lớn như vậy để bị bắt.

Suy luận xa hơn nữa, thực sự nếu cô là hung thủ, sợi tóc đó tuyệt đối sẽ không thể xuất hiện ở phòng xét nghiệm pháp y. Cô có vô số cơ hội để tiêu hủy chứng cứ nhưng cô không làm vậy.

Kỷ Nghiêu nhớ lại khi ở hiện trường, có thể cô đã phát hiện ra tóc đó là của mình nhưng không hề đôi co, dựa theo quy trình thu thập lại, rồi đưa đi xét nghiệm. Cô là một pháp y có độ chuyên nghiệp cao, không bỏ qua bất kỳ manh mối nào, cũng không hề tùy ý phỏng đoán chứng cứ, luôn tôn trọng sự thật.

Những ưu điểm này rất thu hút người khác, đặc biệt còn là một phụ nữ đẹp như vậy.

Kỷ Nghiêu ngẩng đầu nhìn Hàn Tích, nét mặt không biểu hiện quá nhiều cảm xúc nhưng anh có thể nhìn ra được một chút tâm tình từ trong đáy mắt cô. Đôi mắt lạnh lùng nhưng rất có thần, trong vắt như nước hồ, có ai đó ném một viên sỏi vào hồ nước ấy khiến nó chập chùng gợn sóng, tựa gió xuân thổi qua khiến lòng tràn đầy sự khoan khoái.

Anh đã sớm nhìn ra được, người phụ nữ trước mắt có thể nhẹ nhàng như nước nhưng cũng có thể nhiệt tình như lửa. Tuy nhiên cô muốn cất giấu tất cả những thứ thuộc về mình đó, chỉ chừa lại bóng dáng lạnh lùng cho những người xung quanh.

Anh đột nhiên cảm thấy hiều kỳ với thân thế của cô, hoàn cảnh trưởng thành của cô như thế nào mới tạo nên một người như vậy.

Đúng lúc này ánh đèn vụt tắt, toàn bộ phòng thẩm vấn đen kịt một màu.

Phòng thẩm vấn không có cửa sổ, cửa chính cũng không có khe hở. Điện tắt, giơ tay ra trước mắt cũng không nhìn được năm ngón.

Rất tối, không gian nhỏ hẹp không một âm thanh. Hàn Tích ngồi trên chiếc ghế lạnh lẽo, cả người cứng lại, cái lạnh vô biên từ đáy lòng tràn ra ngoài, khiến toàn thân cô như đóng băng.

Cô nhớ đến căn phòng nhỏ ở cô nhi viện khi bé. Trong đó không có đồ ăn, không có chăn, bé gái gầy yếu vừa đói bụng, vừa lạnh lại hoảng sợ, cô bé sợ chỉ một giây nữa thôi sẽ chết, chết trong bóng tối cô độc.

Kỷ Nghiêu đang tính mở miệng nói chuyện, đột nhiên anh cảm nhận được chiếc bàn khẽ rung, rất nhẹ, nếu không chú ý sẽ không nhận ra được. Anh khẽ cau mày, dò từng bước sang phía đối diện.

Hàn Tích cảm giác mình được một đôi tay ấm áp phủ lên, đôi tay đó đặt trên bả vai cô, giúp cô giảm bớt run rẩy. Nhiệt độ từ lòng bàn tay anh truyền tới khiến cả người cô như quấn trong chăn ở trong gian phòng có ánh sáng dìu dịu, trên bàn là dĩa sủi cảo nóng hổi, và dĩ nhiên cô không còn cảm thấy lạnh. Bên tai truyền đến âm thanh mạnh mẽ, rất nhỏ nhưng trầm ấm, người ấy nói: “Đừng sợ!”

Có người đẩy cửa vào: “Đội trưởng Kỷ, bị sập cầu chì, bên kỹ thuật sẽ sửa ngay.” Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài tràn vào, Kỷ Nghiêu buông tay ra trở về chỗ ngồi của mình.

Triệu Tĩnh Tĩnh trừng mắt, ngây ngốc nhìn Kỷ Nghiêu. Người đàn ông này tuy ngoài miệng nói toàn những lời không đứng đắn nhưng chưa bao giờ làm điều xằng bậy, rất tôn trọng và bảo vệ phụ nữ, chắc chắn anh sẽ không lợi dụng người ta gặp khó khăn.

Anh ấy nhìn sang Hàn Tích mới phát hiện sắc mặt cô trắng bệch, không còn chút máu, đôi môi tái nhợt, cặp mắt vẫn còn vương lại sự hoảng sợ chưa tan mất.

Đèn sáng lên.Kỷ Nghiêu: “Phiền cô ở phòng tạm giam thêm một chút, chúng tôi cần đến siêu thị, coi lại đoạn bang ghi hình, trả lại sự trong sạch cho cô.”

Hàn Tích gật đầu một cái: “Cám ơn!” Giọng nói vẫn bình tĩnh, tựa như chuyện ở trong bóng tối ấy chưa từng xảy ra, cô không hoảng sợ và cũng không có người nào mang đến sự ấm áp cho cô.

Nội tâm Kỷ Nghiêu: Ái chà, cô gái, em đã thành công tạo nên sự hứng thú của tôi. Mẹ nó, chết tiệt mình lại thấy hứng thú với người phụ nữ này.

Ra khỏi phòng thẩm vấn, Kỷ Nghiêu liếc mắt nhìn: “Cục trưởng Thái không đến sao?”

Trương Tường cất quyển sổ tay: “Đến rồi!”

Kỷ Nghiêu: “Đâu?”

Trương Tường ấp úng, mặt ửng đỏ, không biết nên nói thế nào để cứu vãn hình tượng của thần tượng. Chu Lỵ lại lưu loát trả lời: “Bị lão đại chọc tức đến mức bỏ đi rồi.”

Kỷ Nghiêu: “…”

Mặc kệ thôi, điều quan trọng nhất lúc này là nhanh chóng phá án, Kỷ Nghiêu: “Trương Tường liên hệ với siêu thị Đại Nhuận Phát, trích xuất đoạn camera về đây. Chu Lỵ tiếp tục điều tra các mối quan hệ của nạn nhân, đặc biệt là người cuối cùng tiếp xúc với ông ta.”

Một cảnh viên khác chịu trách nhiệm điều tra ghi chép trò chuyện của Hàn Tích, liên lạc với thầy dạy đại học của cô chứng thực cô không nói dối. Chứng cứ không có mặt tại hiện trường thành lập.

Nửa tiếng sau, đoạn băng ghi hình đã được mang đến Cục cảnh sát.

Trương Tường ngồi trước máy vi tính, nắm con chuột màu hồng phấn, mở đoạn thời gian vị nữ pháp y đã đề cập/

Hàn Tích xác thực có tiếp xúc với nạn nhân. Camera tại siêu thị có độ phân giải cao, từng sợi tóc đều được ghi lại hình ảnh rất rõ ràng. Trong clip Hàn Tích suýt chút nữa té nhào, tóc đuôi ngựa vung một cái vướng trên cúc áo của nạn nhân, sợi tóc của cô lưu lại từ khi đó.

Kỷ Nghiêu đứng phía sau lưng Trương Tường, miệng ngậm ống hút hộp sữa vị chuối: “Phóng to hình ảnh lên tám lần.” Hai giây tiếp theo, anh nói tiếp: “Giỏ hàng.”

Trương Tường lập tức phóng to giỏ hàng của nạn nhân, trong thâm tâm cậu ấy thầm khen ngợi: Quả nhiên không hổ danh là đội trưởng Kỷ, am hiểu cách thức tìm dấu vết, khám phá chân tướng.

Sau đó anh ấy nghe được vị đại đội trưởng này nói tiếp: “Ai bảo cậu phóng to nạn nhân.”

Mặt Trương Tường ngây ra, tiếp tục phóng to giỏ hàng của Hàn Tích.

Kỷ Nghiêu ném hộp sữa vị chuối vào thùng rác, dùng ánh mắt của một tên trộm ghi nhớ từng đồ vật trong giỏ hàng, giống như muốn ghi nhớ hết tất cả những gì cô thích vào đầu: “Sủi cảo nhân cần tây, sủi cảo nhân bắp thịt heo của Long Fong, sủi cảo nhân thịt heo dưa cải của Wanchai Ferry…”

Cả giỏ hàng chỉ toàn sủi cảo, không có món nào khác, cũng không có đồ ăn vặt. Cô quả là người nghiện sủi cảo.

Loại món ăn này, ăn ba bốn ngày thì được, nhưng ngày nào cũng ăn thì chỉ cần nhắc đến thôi cũng muốn ói.

Vậy thì không phải là cực thích mà là do nó có ý nghĩa đặc biệt. Còn có khả năng khác chính là quá lười, lười đến mức không thể cứu chữa, lười đến mức không buồn đặt cả thức ăn ngoài.

Tuy nhiên nhìn dáng vẻ của cô không giống như dạng người lười biếng, vì vậy bánh sủi cảo với cô mà nói nó có ý nghĩa cực kỳ quan trọng, có lẽ liên quan đến tuổi thơ của cô.

Thế nhưng Hàn Tích quá phức tạp, cô như một núi băng, cái người ta nhìn thấy chỉ là một góc phủ đầy tuyết trắng, Kỷ Nghiêu không dám tự tiện phỏng đoán.

Trên thế giới này đâu chỉ có bánh sủi cảo, anh quyết định một khi có cơ hội sẽ đưa cô đi ăn thêm vài món ngon. Tuy nhiên hiện tại anh còn cách cơ hội này rất xa.

Đúng lúc này Chu Lỵ chạy vào: “Đội hai vừa phá được một vụ án trộm xe. Chiếc xe bị mất tội hôm qua, các anh đoán xem tên trộm xe là ai?”

Cô ấy cầm ly nước uống một ngụm rồi tiếp lời: “Đó chính là con trai của nạn nhân.”

Chu Lâm là con trai của nạn nhân Chu Thông, cũng là người tiếp xúc cuối cùng với ông ta. Theo như hắn khai nhận, tối qua hắn qua nhà ba mình ăn cơm, 7 giờ rưỡi rời khỏi đó, sau đó ở đến nhà một người bạn uống rượu, nhưng thật sự người bạn này không có ở nhà.

Nói cách khác, chứng cứ chứng minh Chu Lâm không có mặt ở hiện trường là giả.

Chương 5

Hàn Tích ngồi ở phòng tạm giam, không lâu sau, Kỷ Nghiêu tự mình đến mở cửa cho cô, cách từ xa đã có thể nghe được giọng của anh: “Người đẹp, chúc mừng cô, cô đã được rửa oan.”

Hàn Tích liếc mắt nhìn anh: “Ồ!” Nói xong, cô đi khỏi phòng tạm giam.

Khi đi ngang qua, Kỷ Nghiêu có thể ngửi được một mùi hương, không phải hương nước hoa của phụ nữ, cũng không phải mùi thuốc khử trùng đặc trưng của giới pháp y, chỉ cảm nhận được hương chanh nhàn nhạt, nhưng đến khi ráng thử lại thì không thể ngửi ra được mùi hương gì.

Hàn Tích trở lại văn phòng pháp y, cẩn thận rửa sạch tay, thay đồng phục pháp y.

Trên bàn cô đặt án kiện của Tiếu Du. Không hiểu sao cô luôn có cảm giác nạn nhân bị giết như một con cá – Chu Thông có liên quan với chuyện Tiếu Du nhảy lầu.

Mối liên hệ này rất nhỏ, nếu không để ý sẽ đứt mất. Tuy nhiên cụ thể đó là gì, Hàn Tích đã đặt hai vụ án cạnh nhau, so sánh rất nhiều lần nhưng vẫn không nhìn ra đầu mối. Thậm chí hai nạn nhân này còn không quen biết nhau. Sự tương quan duy nhất có lẽ chính là cùng sống tại Lệ Trúc Uyển.

Hàn Tích luôn tin rằng một người nhiệt tình và hiền lành như Tiếu Du sẽ không tự sát. Thế nhưng báo cáo nghiệm thi đã nói rất rõ với cô rằng Tiếu Du đúng thật đã nhảy lầu tự sát, không hề hoài nghi.

Hay do cô đã nghĩ ngợi quá nhiều. Mỗi một người sống trên thế gian này đều rất phức tạp, gồm luôn cả cô, biểu hiện ra trước mặt người khác và tính cách thực hoàn toàn đối lập.

Có thể Tiếu Du có một mặt mà không muốn người khác biết.

Hàn Tích bỗng nhiên cảm thấy uể oải, cô nằm nhoài trên bàn ngủ thiếp đi. Lát sau cô mới nhớ ra mình còn chưa ăn trưa, lấy một thanh chocolate từ trong ngăn kéo đang chuẩn bị mở giấy gói thì nhận được điện thoại của bảo vệ cổng của cảnh cục thông báo thức ăn đặt bên ngoài đã đến, nhắn cô xuống lấy.

Hàn Tích rất ngạc nhiên, xưa nay cô không hề đặt thức ăn ngoài.

Lão Lưu, bảo vệ cổng, vừa nhìn thấy Hàn Tích lập tức cầm túi thức ăn lớn đưa ra, cười cười: “Đội trưởng Kỷ của chúng ta bề ngoài nhìn có vẻ không đứng đắn nhưng cậu ấy là người rất tốt, biết săn sóc người khác.”

Hàn Tích nhận túi thức ăn, rất nặng, đóng gói cẩn thận, trên hộp có in tên một nhà hàng năm sao trong thành phố.

Cô liếc nhìn biên nhận giao hàng, phía trên không có để tên người đặt, lên tiếng hỏi: “Làm sao bác biết là do đội trưởng Kỷ đặt?”

Lão Lưu: “Cục cảnh sát của chúng ta, ngoại trừ tên nhóc đó còn ai dám tiêu pha như thế.” Rồi nhắc thêm: “Đúng rồi, đừng để Cục trưởng Thái bắt gặp nếu không có người lại bị mắng phá hoại hình tượng cảnh đội, lại đưa vào xét duyệt cuối năm.”

Hàn Tích mỉm cười: “Vâng, cám ơn bác Lưu.”

Lão Lưu khoát tay: “Đã hai giờ rồi sao còn chưa chịu ăn cơm. Còn trẻ, tuy công việc quan trọng nhưng cũng nên chú ý sức khỏe.”

Hàn Tích: “Vâng, lần sau cháu sẽ nhớ.” Nói xong cô xoay người đi về hướng sảnh lớn.

Đối mặt với sự quan tâm của người không quen thân này khiến cô cảm thấy lúng túng.

Thế giới này có lẽ rất ấm áp, nhưng cô đã từng trải qua những ngày tăm tối, lạnh thấu xương. Mỗi ngày cô đều lang thang khao khát một cuộc sống tốt đẹp nhưng lại không thể quên đi quá khứ bi thảm, tựa như tháng tư nắng gắt chỉ mong một cơn mưa thật lớn, phía trước là háo hức nhưng phía sau lại không có chỗ trốn.

Hàn Tích gọi trợ lý Chu Hàm đến ăn chung, ăn xong cô hỏi trợ lý wechat của Kỷ Nghiêu.

Kỷ Nghiêu lúc này đang ngồi trước màn hình quan sát bên ngoài phòng thẩm vấn, trên bàn đặt một hộp sữa vị chuối. Tĩnh Tĩnh và Mỹ Lệ* đang lấy khẩu cung Chu Lâm, con trai nạn nhân Chu Thông.

(biệt danh anh gọi Chu Lỵ)

Giờ nghỉ giữa buổi thẩm vấn, anh liếc điện thoại, có bạn mới muốn kết bạn wechat, đối phương ghi chú: Hàn Tích.

Anh còn đang lo lắng không biết làm sao có thể xin được wechat của cô, vậy mà bây giờ wechat dâng đến cửa.

Triệu Tĩnh Tĩnh nhìn Kỷ Nghiêu, bình luận: “Nụ cười quá sức đê tiện, nhức hết mắt.”

Kỷ Nghiêu quơ quơ điện thoại, giọng ra vẻ bất lực: “Nhìn người phụ nữ này đi, truy đuổi người ta đến tận wechat rồi, trẫm thật sự đang gánh chịu quấy rối.”

“Phụ nữ thật phiền phức!” Dứt lời, anh đưa màn hình điện thoại đến trước mắt Triệu Tĩnh Tĩnh, chỉ sợ người ta không đọc được chữ. Nhưng mà trong mắt anh lại không giấu được vẻ khoe khoang, nói một đằng làm một nẻo, diễn sâu đến mức nhuần nhuyễn.

Kỷ Nghiêu: “Đây nhất định muốn hẹn tôi một bữa. Tôi phải xem lại lịch trình cái đã.”

Sắc mặt Triệu Tĩnh Tĩnh vẫn bình tĩnh: “Đọc tin đi!”

Kỷ Nghiêu cúi đầu nhìn, đầu tiên đối phương chuyển tiền, phía dưới là hàng chữ: “Cám ơn anh đã đặt thức ăn cho tôi, lần tới đừng nên làm vậy!”

Kỷ Nghiêu vừa tính trả lời liền phát hiện đối phương đã kéo anh vào danh sách “đen”.

Triệu Tĩnh Tĩnh vỗ vai Kỷ Nghiêu, không nhịn được cười: “Hoàng thượng cũng thật là, không thể chịu được quấy rối mà!” Nói xong cả anh ấy và Chu Lỵ đều phá lên cười.

Kỷ Nghiêu không tài nào gửi được tin nhắn, mất mặt đến quá nhanh, như lốc xoáy.

Nửa tiếng sau.Nghi phạm Chu Lâm ngồi trên ghế, nét mặt mệt mỏi và tức tối, đôi khi giả vờ lau nước mắt biểu lộ sự thương xót người cha đã mất của mình.

“Đã nói rồi không phải tôi giết, các người không lo đi bắt hung thủ lấy lại công bằng cho bố tôi, ở đây lãng phí thời gian gì chứ?!”

Tổng cộng đã thẩm vấn hai tiếng, anh ta nói mãi hai câu này, một câu giá trị hơn cũng không có.

Kỷ Nghiêu đẩy cửa đi vào, ném cho Chu Lâm một điếu thuốc, còn giúp anh ta mồi thuốc.

Chu Lâm rít một hơi, quay sang vị cảnh viên lấy khẩu cung: “Các cậu học tập người ta đi!”

Vị cảnh viên đứng dậy: “Đội trưởng Kỷ!”

Kỷ Nghiêu gật đầu: “Cậu ra ngoài trước đi.” Sau đó anh nhìn bản lời khai.

Chờ đến khi nghi phạm hút xong điếu thuốc, Kỷ Nghiêu mới lên tiếng: “Thêm một điếu?” Thái độ anh hững hờ, nhưng ánh mắt sắc như kiếm, không buông tha từng cử chỉ nhỏ nhất của hắn.

Chu Lâm uể oải: “Không cần!”

Kỷ Nghiêu ngồi xuống, đẩy bao thuốc lá và bật lửa về phía Chu Lâm: “Được, vậy anh cứ tự nhiên!” Nói rồi anh đi ra ngoài.

Kỷ Nghiêu ra lệnh cảnh viên gác cửa: “Để hắn ở một mình hai tiếng, không cho nước uống.”

Hai tiếng sau, Kỷ Nghiêu bước vào phòng thẩm vấn một lần nữa, trạng thái tinh thần của hắn rõ ràng tệ hơn lúc nãy, bao thuốc lá trên bàn đã hút hết, tàn thuốc rơi vãi, yết hầu khô khốc.

Kỷ Nghiêu: “Ngại quá, vừa rồi có việc. Bọn họ không làm khó anh chứ?”

Nói xong anh đưa ly nước qua, khác nào Đấng cứu thế.

Chu Lâm uống hai ba ngụm lớn.

Kỷ Nghiêu: “Ông già chết rồi. Trong nhà chỉ có mình anh, ngôi nhà sau này anh tính bán hay cho thuê?”

Nghi phạm buông lỏng cảnh giác, không hề nghĩ ngợi trả lời ngay: “Bán!”

Dứt lời hắn mới nhớ ra đây là phòng thẩm vấn, hối hận mình đã lỡ lời.

Kỷ Nghiêu làm như không quan tâm: “À! Nhà tôi cũng làm bên mảng bất động sản, có thể giúp anh. Nhà đó bán ít nhất cũng được hai triệu.”

Chu Lâm không lên tiếng, ánh mắt có chút tham lam nhưng xen lẫn trong đó là nét bi thương khó giấu.Kỷ Nghiêu tiếc nuối: “Thật đáng tiếc, khổ sở giết người, bây giờ cắn rứt lương tâm vì đã giết cha ruột của mình, tiền này có mạng cũng không xài được.”

Chu Lâm như dã thú bị đâm, khi nghe thấy hai từ giết cha hắn đột nhiên nổi giận, giơ tay đập mạnh lên mặt bàn, gầm rú: “Tôi không giết ông ấy!”

Rồi hắn bình tĩnh hơn một chút, cúi đầu: “Tối hôm qua chúng tôi có cãi nhau. Tôi làm ăn thất bại, thiếu bọn cho vay lãi cao hơn một triệu, nếu không trả tiền chúng nó sẽ giết. Ông ấy thấy chết không cứu, sống chết không chịu bán nhà. Rõ ràng là muốn tôi chết mà!”

Kỷ Nghiêu nhìn hắn: “Tối hôm qua từ 8 giờ rưỡi đến 9 giờ anh ở đâu? À, đúng rồi người làm chứng vắng mặt của anh đang ở phòng thẩm vấn sát bên cạnh, trộm xe.”

Chu Lâm không tin: “Nhanh như vậy đã bị tóm.”

Kỷ Nghiêu nửa cười nửa không nhìn hắn: “Làm sao anh biết được người đó ăn cắp xe lúc nào?”

Chu Lâm há miệng, rốt cục không trả lời.

Kỷ Nghiêu cười cười: “Tôi đến là nói cho anh biết. Tên trộm đó làm rớt thẻ căn cước ở chỗ đậu xe của người ta.”

Chu Lâm kinh hãi, dĩ nhiên không tin trên đời này có tên trộm nào ngốc đến như thế.

Kỷ Nghiêu: “Sự thật là như vậy.” Anh chuyển đề tài: “Bạn của anh đã khai nhận anh là đồng bọn. Giữa tội giết người và tội ăn cắp anh chọn cái nào?”

Chu Lâm mạnh miệng: “Tôi không giết người, cũng không ăn cắp xe. Việc tôi không làm tại sao phải thừa nhận, các người là cảnh sát không thể dối trá được.”

Kỷ Nghiêu đã quá quen với loại người chết đến nơi vẫn còn mạnh miệng rồi. Đúng lúc này Triệu Tĩnh Tĩnh đi vào nói nhỏ vào tai Kỷ Nghiêu một câu.

Kỷ Nghiêu nhìn Chu Lâm cười cười, lời anh gạt hắn là sự thật, tên trộm ngốc nghếch kia đã nhận tội, Chu Lâm chính là đồng bọn trộm xe.

Anh liếc nhìn Chu Lâm, rồi quay đầu nói với cảnh viên đứng đằng sau mình: “Tạm thời đưa anh ta đi, báo với đội hai.”

Ra đến cửa phòng thẩm vấn, Kỷ Nghiêu dừng bước, quay đầu nói với Chu Lâm câu cuối cùng: “Khoảng 7 giờ 40 phút, khi anh vừa bỏ đi, ba của anh đã gọi một cuộc điện thoại cuối cùng trong đời mình. Ông ấy gọi cho một đại lý môi giới bất động sản nói muốn bán nhà để cứu con trai.”

Chu Lâm ngơ ngác ngồi trên ghế, không biết hắn nhớ đến điều gì đó đột nhiên khóc rống lên.

Mặc kệ khi còn sống quan hệ hai cha con họ như thế nào, nhưng đến cuối cùng anh ta cũng đã mãi mãi mất đi người cha của mình.

Kỷ Nghiêu trở lại văn phòng, mệt mỏi nằm dài trên ghế dựa, miệng ngậm một hộp sữa vị chuối kéo dài tính mạng.

Tất cả các manh mối đều đứt đoạn, Kỷ Nghiêu ngẫm nghĩ có khi nào phương hướng điều tra của bọn họ đã sai ngày từ đầu.

Lệ Trúc Uyển, Chu Thông, canh cá, giải phẫu… rốt cục chúng có mối liên hệ thế nào?

Bọn họ đã từng chạm mặt, đã từng lấy lời khai tên hung thủ giảo hoạt này? Hay vốn dĩ hắn chưa từng xuất hiện?

Thế nhưng bất kể là ai, chỉ cần phạm tội nhất định sẽ lưu lại manh mối. Trên thế giới này không bao giờ tồn tại tội phạm hoàn mỹ.

Chớp mắt đã gần tan ca, Kỷ Nghiêu quyết định sẽ đến hiện trường án mạng một lần nữa.

Thuận tiện còn có thể đưa người đẹp về nhà.

Kỷ Nghiêu đến phòng pháp y, gõ cửa, tựa người vào khung cửa, ló đầu vào, nở nụ cười hiền lành: “Đồng chí, tôi thấy hôm nay trời rất đẹp, tôi đưa cô về nhà được không?”

Hàn Tích quay đầu nhìn, Chu Hàm đã về rồi, phòng pháp y chỉ còn một mình cô, người kia ắt hẳn đang nói chuyện với cô.

“Không cần, cám ơn!” Hàn Tích nói xong, ngẩng đầu nhìn anh, “Ngày hôm nay không cần đi xem mắt sao?”

Hôm nay mới chỉ là ngày làm việc thứ hai của cô nhưng cũng đã được ép nghe lịch sử xem mắt đầy máu và nước mắt của vị đội trưởng đội hình sự này. Từ phòng của cô đến các phòng ban lân cận, bất cứ nơi nào có người nơi đó đều sẽ lan truyền huyền thoại về nhân vật này.

Kỷ Nghiêu mặt ngây ra, xem mắt gì chứ? Là ai xem mắt? Cô nói gì tôi nghe không hiểu?

Biểu hiện của anh đúng với dáng vẻ của một người đàn ông thiện lương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau