TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tiểu yêu tinh Hoắc tiên sinh

Đỗ Linh đến rất nhanh, dọc đường nhìn như tia chớp xẹt qua, bưng một cái thùng vào nhà Bạch Thanh Thanh.

“Cậu mang gì vậy?”

Thùng mặc dù không có nắp nhưng có bìa cứng che lại nên không thể thấy đồ bên trong.

“Là tài liệu để cứu vớt thế giới quan của cậu.” Đỗ Linh thuận miệng nói, nhanh hỏi tiếp: “Có gì ăn không? Mình đã phải dọn hết kệ sách để lấy sách cho cậu đó, nặng muốn chết, cậu mà không cho mình cái gì ngon là không xong đâu đó.”

“Sách?” Bạch Thanh Thanh nhướng mày. Cô đi vào bếp, lấy cho Đỗ Linh một khối bánh rồi pha thêm một ly cà phê, đến khi ra ngoài thì tiện tay cầm quyển sách có một lần Đỗ Linh để lại.

“Kiểu này à?”

“Đúng đúng, mình tưởng cậu ném nó đi luôn rồi chứ, mình đã mua lại quyển khác đây.” Đỗ Linh vung tay, xa hoa nói: “Quyển đó tặng cậu đó!”

“…”

Nghĩ đến nội dung mình mới đọc được trong hai ba trang, vẻ mặt Bạch Thanh Thanh ghét bỏ ném lại.

“Này này, đừng như vậy mà.” Đỗ Linh đau lòng nhặt lên, phủi bụi trên bìa sách, trịnh trọng nói: “Cậu đừng có xem thường nó, nếu cậu thực hành tốt thì sẽ theo đuổi được Hoắc Minh Châu đó.”

Bạch Thanh Thanh miễn cưỡng nổi lên được ít hứng thú.

Thấy vậy, Đỗ Linh cầm lên một quyển sách, cười tủm tỉm đưa cho cô: “Đây đây đây, đọc trước cuốn này đi, có gì không hiểu nhớ hỏi nha.”

Vừa cúi đầu đã thấy cái tên quen thuộc trên bìa chọc đau hai mắt Bạch Thanh Thanh.

《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》.

Lần đầu tiên trong đời thất tình, Đỗ Linh chưa từng lừa cô, nếu Đỗ Linh nói trong đây có đáp án, Bạch Thanh Thanh đành phải mang biểu tình thống khổ mở ra trang đầu tiên.

Thời gian trôi qua từng giây, trong không khí vẫn tràn ngập mùi hương ngọt ngào của bánh, cả căn phòng đều an tĩnh, chỉ có tiếng lật sách vang lên, thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tiếng đồ sứ va chạm với mặt bàn.

Đỗ Linh ăn hết một khối brownie, sờ sờ eo, cảm thấy hình như có mỡ bụng, trong lòng kinh hãi, ngay lập tức dừng ăn, bước vào phòng bếp, rút một quyển sách từ trong cái thùng mình đem đến, trong lúc thực hiện còn liếc mắt nhìn Bạch Thanh Thanh một cái.

Không nhìn còn đỡ, vừa thấy đã làm Đỗ Linh hoảng hồn. Cô ấy quen biết với Bạch Thanh Thanh nhiều năm như vậy mà chưa từng biết là sắc mặt Bạch Thanh Thanh có thể kém như vậy. Lúc trước thị trường chứng khoán có biến động to lớn, làm người khác không kịp trở tay, tiền bạc của hai người đều dồn vào đó, khi ấy Bạch Thanh Thanh rất bình tĩnh, bây giờ mày lại nhăn đến mức có thể kẹp chết con muỗi.

Trong lòng Đỗ Linh run sợ: “Sao… sao vậy?”

“Mình không hiểu.”

“Hả?”

“Ví dụ chỗ này, nữ chính đến mức đi bộ cũng không biết, đi hai bước đã ngã vào lồng ngực nam chính, sao chép tài liệu cũng làm sai, không biết xử lý tốt quan hệ với đồng nghiệp, giấy tờ làm việc gì đó làm đến rối hết cả lên, vứt lung tung bừa bãi, thân là trợ lý suốt ngày cãi nhau với cấp trên, kêu đi làm việc thì không tình nguyện, mỗi ngày đều tìm cớ đến trễ.” Vẻ mặt Bạch Thanh Thanh không thể tưởng tượng được: “Loại người này còn không chịu đuổi việc, không lẽ muốn giữ lại cùng nhau ăn Tết sao?”

Đỗ Linh:… Không thể phản bác.

“Đây chỉ là tiểu thuyết, không cần quá thực tế.” Đỗ Linh vội vàng khuyên cô: “Trọng điểm là quá trình yêu đương của nam nữ chính, tuy nữ chính có hơi ngốc, nhưng trong một hội nghị quan trọng đã giúp đỡ nam chính, lúc này mới thay đổi ấn tượng của cô ấy với nam chính, phát hiện chỗ đáng yêu của cô ấy.”

Ánh mắt Bạch Thanh Thanh càng thêm không tưởng: “Đáng yêu?”

Bị ánh mắt như vậy chiếu đến, khí thế Đỗ Linh lập tức ỉu xìu: “À… Chắc là vậy?”

“Cái hội nghị đó xảy ra vấn đề là do nữ chính làm mất tư liệu của hội nghị, sau đó còn tiết lộ số tiền đấu thầu của công ty cho công ty đối thủ, liên tục làm tổn hại lợi ích của công ty, còn làm người có năng lực làm việc ưu tú bị đuổi đi.” Trong mắt Bạch Thanh Thanh là khinh thường: “Có thể coi trọng loại phụ nữ này, nhìn lợi ích của công ty lần lượt bị ảnh hưởng mà còn thờ ơ. Nam chính này bị thiểu năng trí tuệ à?”

Đỗ Linh: “…”

Đỗ Linh nỗ lực tìm lý do thoái thác: “Quyển sách này vẫn luôn được hảng nhất trong bảng xếp hạng, chứng minh phần đông mọi người đều rất ủng hộ nữ chính này.”

Bạch Thanh Thanh nhìn cô ấy một cái, cực kì ghét bỏ: “Cậu cảm thấy nữ chính này rất tốt? Cậu thích?”

Đỗ Linh vốn đọc rất vui vẻ, sau khi bị Bạch Thanh Thanh nói vậy, tức khắc cảm thấy trước kia mắt bị mù.

Cô ấy đã quá đắm chìm vào chúng rồi. Đỗ Linh nghĩ: Xém chút quên mất Bạch Thanh Thanh không giống người thường, đây chính là người tìm bạn trai bao dưỡng như tiểu bạch kiểm đấy.Không nói đến nữ chính nữa, Đỗ Linh kiên cường lại: “Mình đâu có kêu cậu để ý nữ chính, cậu phải để ý đến diễn biến, cậu đọc đi, ban đầu nữ chính ghét nam chính đến mức đó, không phải cuối cùng cũng yêu nam chính sao? Trải qua thời gian dài như vậy, tình cảm của bọn họ rất vững chắc, so với những người cậu bao dưỡng… Khụ, bạn trai trước kia là khác nhau.”

Bạch Thanh Thanh lật đến phần sau, đến lúc tổng giám đốc công ty đối thủ của nam chính lên sàn, nam nữ chính có hiểu lầm, nữ chính khóc vì nam chính, người lại đang ôm ấp nam phụ, cô nhanh chóng nhắm hai mắt lại, chỉ cảm thấy đôi mắt vô cùng đau đớn, cặp mắt cay cay.

Cô mặt không biểu cảm đặt sách xuống, không nói được gì hết, nhìn Đỗ Linh với ý tứ: Vững chắc không thể phá vỡ? Mẹ nó cậu đang trêu mình?

Đỗ Linh yếu ớt nói: “Mình nói là quá trình yêu đương bình thường, trước khi đến bước hẹn hò chắc chẳn phải có quá trình bồi dưỡng cảm tình ở giữa, trải qua suy nghĩ thật cặn kẽ, quyết định có thể ở bên nhau, mới được đáp ứng.”

“Không sai mà.” Bạch Thanh Thanh thản nhiên nói: “Mình cảm thấy có thể sống cùng Hoắc Minh Châu, rất phù hợp với tiêu chuẩn của mình.”

“Tiêu chuẩn của cậu là gì?”

“Nam, bề ngoài thuận mắt mình, không thấy chán ghét.”

“…”

Bạch Thanh Thanh suy nghĩ, nói ra tiêu chuẩn mới được thêm vào: “Phải có công việc nữa.”

“…”

Đỗ Linh muốn quỳ trước cô luôn: “Cái này có khác gì với mấy tiểu bạch kiểm lúc trước cậu bao dưỡng đâu! Dù sao cuối cùng cũng sẽ thành đàn ông tiêu tiền của cậu. À, tài sản của Hoắc Minh Châu rất nhiều, không cần cậu nuôi, anh ta không giống với mấy tiểu bạch kiểm kia, sao có thể đồng ý với cậu chứ!”

“Sao lại không?” Bạch Thanh Thanh nhíu mày: “Mình có chỗ nào làm anh ta chán ghét mình à?”

“Là tình cảm đó, tình cảm. Hoắc Minh Châu không thích cậu, trong mắt anh ta, cậu không khác gì với phụ nữ bình thường, anh ta không nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu) với cậu, ngồi trên vị trí đó hẳn đã gặp qua rất nhiều người, ánh mắt đương nhiên rất cao, mới có một ngày, sao có thể đồng ý hẹn hò với cậu?” Đỗ Linh tận tình khuyên bảo: “Yêu cầu của anh ta có thể sẽ nhiều hơn cậu, cậu muốn theo đuổi anh ta sẽ phải tốn rất nhiều công sức đó.”

“Ví dụ?”

Bạch Thanh Thanh tự hỏi: “Tặng nhà? Tặng xe?”

Đỗ Linh vô lực: “Vậy nên bọn mình mới càm thấy trước kia cậu bao dưỡng tiểu bạch kiểm đó.”

“Vậy phải làm như thế nào?” Bạch Thanh Thanh rất nghiêm túc.

Đỗ Linh lôi cái thùng mình đem đến trước mặt cô: “Đây đều là do mình đã chọn lựa rất kĩ, đừng quan tâm đến việc nam nữ chính có thiểu năng trí tuệ hay không, cũng đừng quan tâm đến cốt truyện, quan trọng là phải xem coi nữ chín yêu nam chính ra sao, nam chính yêu nữ chính ra sao.”
Bạch Thanh Thanh nhíu mày.

“Tin mình đi, thế giới quan của cậu có thể sửa được hay không đều dựa vào những thứ này đó.” Vẻ mặt Đỗ Linh nghiêm túc bảo đảm.

Thư phòng sáng đèn cả đêm.

Hôm sau, Đỗ Linh thức dậy thì phát hiện bảo vật của mình được xếp trong thùng, bên trên còn có một xấp ghi chú rất dày, cố ấy cầm lên đọc sơ qua, tức khắc trợn mắt há hốc mồm.

Bạch Thanh Thanh đã ra ngoài, không biết đã đi đâu, trên bàn có đặt bữa sáng được đậy kĩ càng. Đỗ Linh gọi điện thoại cho cô, không ai bắt máy.

Bạch Thanh Thanh mất tích như vậy cũng không phải lần đầu tiên, có vài lúc sau khi xuất ngoại, không liên lạc suốt mấy tháng, Đỗ Linh đã sớm quen thuộc, ăn sáng xong rồi mang theo cái thùng của mình ra về. Chỉ để lại quyển sách ngơ ngẩn 《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》và xấp ghi chú thật dày kia.

Khi Hoắc tiên sinh ra ngoài, ngang qua cánh cửa đối diện cố ý đi chậm lại, vểnh tai cố gắng nghe ngóng tiến động bên trong, đáng tiếc thay, ngay cả mùi bữa sáng còn không ngửi được, nói gì đến âm thanh.

Đến khi ngồi vào siêu xe giới hạn của mình, Hoắc tiên sinh vẫn hơi thấp thỏm.

Không lẽ hôm qua mình từ chối rất quá đáng sao, tổn thương tận tâm can cô ấy?

Haiz, Bạch Thanh Thanh nấu cơm thật sự rất ngon.

Hoắc tiên sinh thất vọng.

Cả ngày, anh đều thất thần, nhìn điện thoại vô số lần nhưng vẫn không có tin nhắn gì, ngón tay Hoắc tiên sinh giật nhẹ, cuối cùng cũng không gửi tin nhắn hỏi thăm.

Sao lại phải lo lắng cho một người mới quen biết, không giống với tổng giám đốc bá đạo tí nào!

Cảm xúc của Hoắc tiên sinh vẫn như vậy đến khi tan làm.

Trợ lý đi lấy xe, anh đứng ở cửa công ty, gần đó có vài cô gái cứ ló đầu nhìn qua đây, thỉnh thoảng quay qua nói chuyện với người đi cùng.

Tiếng thảo luận không nhỏ theo gió truyền vào tai Hoắc tiên sinh, đánh giá cùng kích động quen thuộc phiền chán làm Hoắc tiên sinh mím chặt môi, trên mặt như đang đọng lại một tầng sương lạnh nhạt.

Trước khi trợ lý lái xe đến đây, một chiếc xe đỏ rực tiến vào tầm mắt mọi người, gần đến chỗ Hoắc tiên sinh đang đứng thì giảm tốc độ.

Hoắc tiên sinh nghe được tiếng nghị luận của mấy người lúc nãy trồng hoa si: “Trời ạ, có phải đến đón ai không?”

“Đây là chiếc giới hạn mới ra đúng không, không biết ai may mắn đến vậy, trèo lên được người thổ hào*.”

*(Thổ hào: Địa chủ, cường hào ác bá ở nông thôn).

“Thật hâm mộ, nếu có chiếc xe như vậy đến đón tôi, đời này cũng rất đáng rồi.”

“Hừ, nhất định là tiểu yêu tinh không biết xấu hổ nào đó, đu theo được phú nhị đại rồi khoa khoang, không biết đây là đâu à, Hoắc tổng của chúng ta lợi hại hơn nhiều so với mấy tên phú nhị đại chỉ có tiền kia.”

Gương mặt Hoắc tiên sinh lạnh nhạt, trong lòng không ngừng gật đầu, đúng vậy, siêu xe giới hạn trăm bản của tôi lợi hại hơn chiếc xe đó nhiều.

Trong công ty lại có thể có người trèo theo thổ hào lái xe giới hạn, Hoắc tiên sinh cảm thấy rất thất vọng.

Sau đó chiếc xe thể thao đỏ của tên nhà giàu mới nổi nào đó dừng trước mặt Hoắc tiên sinh.

Tiểu yêu tinh Hoắc tiên sinh vừa leo lên người thổ hào: “…………………………”

wtf?!!!

Hết chương 6

#xanh

Chương 7: Chẳng lẽ do mình không đem hoa hồng?

Màu đỏ rất rực rỡ kiêu ngạo lóa mắt, nhưng thật sự rất không xứng đôi với Hoắc tiên sinh.

Mới vừa thảo luận trong công ty có ai trèo lên thổ hào, kết quả chiếc xe dừng ngay trước mặt thổ hào lớn nhất trong công ty, trong chốc lát, âm thanh nghị luận đều ngừng lại.

Đầu óc Hoắc tiên sinh nháy mắt trống rỗng.

Cửa sổ xe chầm chậm hạ xuống, gương mặt Bạch Thanh Thanh dần hiện ra, kính râm to che hơn nửa khuôn mặt, lộ ra đôi môi và cằm tinh xảo, kim cương trên kính dưới ánh mặt trời lóe lên ánh sáng chói lòa, Hoắc tiên sinh nhìn qua, chỉ thấy đầu váng mắt hoa.

Anh tỉnh táo lại, chăm chú nhìn qua, chỉ thấy Bạch Thanh Thanh tháo kính râm, tùy tiện ném qua bên cạnh, khóe mắt cô hơi cong lên, tầm mắt đời đến Hoắc tiên sinh, nở nụ cười nhẹ, màu môi diễm lệ làm Hoắc tiên sinh không thể rời mắt. Trong lúc hoảng hốt, hình như nghe thấy Bạch Thanh Thanh nói “Lên xe”, cơ thể không tự chủ được đi qua.

Chờ đến khi Hoắc tiên sinh phản ứng kịp thì xe đã bắt đầu chạy, qua kính chiếu hậu, anh có thể thấy được siêu xe của mình đang chậm rãi chạy ra.

Hoắc tiên sinh cúi đầu nhìn thoáng qua dây an toàn, có chút mê mang: “Sao cô lại ở đây?”

“Đón anh tan làm.”

“…”

Thật lâu sau đó, Hoắc tiên sinh mới nghẹn ra một câu: “Tôi có xe.”

Bạch Thanh Thanh cười như không cười nhìn anh một cái.

Nhận được ánh mắt này, Hoắc tiên sinh lập tức trầm mặc, nhớ đến siêu xe bị ném ở công ty, đầu lại nhói lên.

Tựa như hiểu suy nghĩ của anh, Bạch Thanh Thanh mở miệng nói: “Anh yên tâm, ngày mai tôi sẽ tiếp tục đưa anh đi làm.”

“Không cần.” Hoắc tiên sinh cự tuyệt: “Tôi có trợ lý.”

Bạch Thanh Thanh ý bảo anh nhìn kính chiếu hậu, trợ lý Trương lái xe theo sát bọn họ, vẫn luôn duy trì khoảng cách tương đương nhau, luôn luôn nằm trong phạm vi có thể nhìn được qua kính chiếu hậu.

Dường như nhìn thấy trợ lý Trương trong xe vẫy tay với mình, Hoắc tiên sinh hơi xấu hổ.

Anh do dự một chút, hỏi thẳng: “Cô muốn làm gì?”

“Theo đuổi anh.”

“… Hả?”

“Anh không thích kiểu này? Vậy anh thích thứ gì? Bữa tối dưới nến? Suối nước nóng trên núi? Hay là anh muốn tôi mang hoa hồng đến?” Bạch Thanh Thanh dừng một chút: “Tôi cho rằng anh không thích cái này.”

“Tôi nghĩ hôm qua chúng ta đã nói rõ ràng.”

“Nói rõ ràng cái gì?”

Hoắc tiên sinh kiên nhẫn nói: “Tôi sẽ không đồng ý.”

“Không sao cả.” Bạch Thanh Thanh nhìn anh một cái: “Tạm thời tôi sẽ không từ bỏ trước khi hết hứng thú với anh.”

Hoắc tiên sinh vô lực: “Bạch Thanh Thanh, tôi không hiểu được, nếu cô không phải vì tiền của tôi, cũng không có tình cảm với tôi, tại sao cô lại phải tiếp cận tôi.”

“Anh phù hợp với tiêu chuẩn của tôi, không hơn không kém.”

“Tiêu chuẩn của cô là gì?”

Lời nói lần trước Đỗ Linh nghe được, Hoắc tiên sinh cũng được nghe.

Anh trầm mặc thật lâu, phẫn nộ nói: “Tôi muốn xuống xe!”

“Hửm?”

“Dừng xe! Tôi muốn xuống!”

Bạch Thanh Thanh không rõ lý do, dừng xe ven đường, Hoắc tiên sinh mím môi thật chặt, sắc mặt âm trầm rời đi, nhanh chóng ngồi lên chiếc xe đằng sau, siêu xe màu đen nghênh ngang rời đi, biến mất không còn bóng dáng.

Bạch Thanh Thanh sửng sốt một lúc rời khởi động xe lần nữa.

Thời gian tiếp theo cũng không thấy Hoắc Minh Châu đâu hết, cho dù qua nhà đối diện bấm chuông cửa cũng không có ai mở cửa cho cô vào, vẻ mặt Bạch Thanh Thanh rất khó nói, sáng hôm sau, sau khi chạy bộ, trùng hợp ở dưới lầu gặp Hoắc Minh Châu vừa ra khỏi nhà.

Hoắc tiên sinh hít thật sâu, phản xạ có điều kiện cúi đầu nhìn đồng hồ, để tránh mặt Bạch Thanh Thanh, anh đã phải đặt báo thức, rời giường sớm hơn rất nhiều so với bình thường, kết quả vẫn đụng trúng?!

Người đối diện có vẻ muốn nói gì đó, trước khi cô mở miệng, Hoắc tiên sinh đã giành nói: “Trợ lý đến đón tôi.”

Lời vừa nói ra, trợ lý Trương phối hợp lái siêu xe đến cạnh bọn họ.

Hoắc tiên sinh hít sâu, tiếp tục nói: “Buổi chiều cũng không cần đến đón tôi.”

“…”“Sau này cũng đừng tới!” Hoắc tiên sinh nâng mắt khẩn trương nhìn cô, nói nhanh: “Cô nên từ bỏ tất cả những gì muốn làm đi, trước mắt tôi không có ý định hẹn hò với ai, càng không đồng ý với thỉnh cầu của cô.”

Anh nói xong, hành động mau lẹ ngồi vào xe, thúc giục trợ lý Trương.

Bạch Thanh Thanh: “…”

Thật ra cô chỉ muốn nói, hôm nay Hoắc Minh Châu chưa cài hết nút áo.

Bạch Thanh Thanh, người mắc chứng OCD* bóp chặt cổ tay mình, rõ ràng bộ tây trang rất phẳng phiu, tóc chỉnh tề, giày da cũng được bảo dưỡng rất tốt, tại sao nút áo lại cố tình không được hoàn hảo? Cô tát anh cũng đã tát hai bên đồng đều, vì sao anh lại không cài nút áo thật kĩ?

*(OCD – Obsessive–Compulsory Disorder: Rối loạn ám ảnh cưỡng chế,  là một rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, dấu hiệu phổ biến của bệnh đó là ý nghĩ ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng và phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng, đây là một dạng trong nhóm bệnh liên quan trực tiếp đến Stress. Bệnh còn có tên khác là rối loạn ám ảnh cưỡng bức. Nguồn: Wikipedia).

- --

Nhớ đến những câu mới nghe, Bạch Thanh Thanh trầm mặt lấy điện thoại.

“Alô Đỗ Linh.”

“Mình lại thất tình.”

Đỗ Linh ở đầu bên kia xém té xuống giường.

“Thanh Thanh à, mình phải nói với cậu bao nhiêu lần nữa, cách này của cậu cũng chỉ có thể theo đuổi tiểu bạch kiểm.” Đỗ Linh tận tình khuyên bảo.

“Đúng vậy mà, mình đã dựa theo cách làm trong sách của cậu đó.”

“Hả?”

“Nam chính lái xe đón nữ chính, cho cô ấy mặt mũi, mình có làm gì sai sao?” Bạch Thanh Thanh trầm tư: “Chẳng lẽ là do mình không đem hoa hồng?”

Đỗ Linh: “… Mình cho rằng cậu sẽ đặt mình vào vị trí nữ chính.”

Bạch Thanh Thanh ghét bỏ: “Loại người tay chân không chăm chỉ, ngũ cốc cũng không phân biệt được, hàng ngày chỉ biết té ngã, cãi nhau, bán đứng công ty?”

Đỗ Linh đỡ trán: “Là mình sai, cậu quên hết mấy quyển sách đó đi. Thật ra… Chắc là bữa đó đầu óc mình không thanh tỉnh nên mới đem kiểu sách đó cho cậu. Chúng không phù hợp với cậu đâu, thật đó.”

“Ồ.”

Bạch Thanh Thanh có chút thất vọng.

Đỗ Linh khuyên cô bỏ Hoắc Minh Châu, nếu coi Hoắc Minh Châu như nam chính trong truyện, vậy Hoắc Minh Châu sẽ không có khả năng coi trọng loại phụ nữ giống Bạch Thanh Thanh. Mà thực tế là… Bạch Thanh Thanh buồn bực, Hoắc Minh Châu trốn cô còn không kịp, sao có thể đồng ý với cô.

Bạch Thanh Thanh thật thất vọng.So với mắt người bạn trai cũ kia, trừ việc bị thiểu năng trí tuệ, bất kì phương diện còn lại nào của Hoắc Minh Châu cũng đều ưu tú hơn bọn họ, Bạch Thanh Thanh rất vừa lòng với anh.

Ít nhất khi hai người buồn chán sẽ có thể nghĩ cách đánh đổ công ty đối thủ, mỗi người có một phương án, hai người sẽ thao túng hai công ty, lâu lâu sẽ xem coi ai có tiền hơn, thậm chí còn có thể cùng nhau tranh đoạt một hạng mục công việc. Ngẫm lại nhiệt huyết đều sôi trào hết cả lên, những người bạn trai kia không thể làm được việc này.

Nhưng nếu Hoắc Minh Châu không vừa ý cô, tuy Bạch Thanh Thanh thất vọng, cũng không còn cách nào khác.

Thời điểm lên lầu, cô vẫn còn trầm tư suy nghĩ, rốt cuộc loại người hàng ngày chỉ biết té ngã, cãi nhau, thay lòng đổi dạ, bán đứng công ty có chỗ nào tốt?

Hoắc thị.

Thư ký Dươn ôm một chồng văn kiện lặng lẽ đến gần Hoắc tiên sinh, lợi dụng lúc anh đang ký tên, thư ký Dương nhanh miệng hỏi ra nghi vấn trong lòng cả đêm qua: “Hoắc tổng, người đến đón ngài hôm qua…”

“Roẹt ——”

Ngòi bút bất ngờ xẹt qua tờ giấy, để lại một đường thật dài, mực thấm xuống giấy tờ bên dưới, thư ký Dương vội vàng cầm nó lên.

Hoắc tiên sinh nâng bút giữa không khí, ngơ ngẩn một lúc lâu, bỗng nhiên nhíu mày lại, ánh mắt lạnh lẽo, tầm mắt như lưỡi dao sắc bén dời đến thư ký Dương: “Sao cô biết được?”

Thư ký Dương cẩn thận nói: “Chuyện hôm qua đã truyền ra hết công ty.”

Xe của Bạch Thanh Thanh dừng ngay cửa công ty, rất khó không bị ai nhìn thấy, huống chi lúc đó bên cạnh còn có rất nhiều nhân viên công ty, tận mắt nhìn thấy anh lên xe của Bạch Thanh Thanh, bọn họ đã truyền tin đi, hầu như người trong công ty đều biết.

Thư ký Dương quan sát vẻ mặt của anh, dò hỏi tiếp: “Hoắc tổng, người đó là……”

Lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Minh Châu thất thố như vậy, chuông cảnh báo trong lòng thư ký Dương vang vọng cả bầu trời. Chẳng lẽ người đó là tiểu yêu tinh nhà đối diện của Hoắc tiên sinh?!

Hoắc tiên sinh do dự một chút, đặt bút xuống, anh nhìn thoáng qua cửa, thư ký Dương hiểu ý, vội vàng chạy qua khóa cửa lại, kéo cửa chớp* xuống, ngăn lại tầm mắt mọi người, cũng bảo đảm sẽ không có ai đi vào, lúc này mới đứng cạnh Hoắc tiên sinh, vễnh tai nghe bát quái.

*(Cửa chớp)

Hoắc tiên sinh nghĩ tới nghĩ lui, hỏi: “Nếu, tôi nói nếu.”

“Dạ dạ.”

“Nếu cô thấy một người hôm nay vừa chia tay bạn trai cũ, hôm sau đã nói muốn hẹn hò với cô, cô sẽ làm gì?”

Vẻ mặt Hoắc tiên sinh thâm trầm, nhìn thư ký Dương, ánh mắt sáng ngời: Biết thư ký Dương nhiều năm như vậy, vừa nhìn đã biết rất giàu kinh nghiệm!

Thư ký Dương dại ra vài giây: “… Hả?”

Ánh mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời: Vậy nên? Đáp án đâu?

“Phi*! Tra*!”

*(Phi: Thể hiện sự phẫn nộ, khinh bỉ).

*(Tra: Bỉ ổi, không trong sạch).

Hoắc tiên sinh thở phào một hơi: “Lí do chia tay là đối phương phản bội thì sao?”

Thư ký Dương nói như chém đinh chặt sắt: “Hoắc tổng, ngài đừng để bị lừa.”

“Đương nhiên, tôi…… Hả?”

Hoắc tiên sinh nhất thời sợ hãi.

Thư ký Dương vỗ vai anh, lời nói thấm thía: “Mới quen một ngày đã biết hẹn hò với ngài, nhất định đã coi trọng tài sản của ngài.”

Thư ký Dương đã thay tổng giám đốc chặn không ít tiểu yêu tinh, có kinh nghiệm phong phú đấy! Mặc dù lần nay không cẩn thận để một tiểu yêu tinh đến tận cửa Hoắc tiên sinh, nhưng cũng không thể để cô ta đắc thủ!

Thư ký Dương rất vừa lòng.

Môi Hoắc tiên sinh giật giật.

Cuối cùng cũng không nói, thật ra tiền của Bạch Thanh Thanh còn nhiều hơn anh.

Hết chương 7

#xanh

Chương 8: Cô ấy ước gì có thể được người tốt bụng Bạch Thanh Thanh đó câu dẫn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Từ lúc quyết định không theo đuổi Hoắc tiên sinh nữa, quả nhiên Bạch Thanh Thanh không chủ động tiếp cận anh, dựa theo thói quen sinh hoạt của hai người, vài ngày liên tiếp, rõ ràng cả hai sống đối diện nhau nhưng chưa từng nói chuyện, có lần đụng nhau trong thang máy cũng không hề tiếp xúc mắt với nhau.

Mỗi ngày Hoắc tiên sinh đều ngửi được hương thơm ngào ngạt qua khe cửa, hôm nay là đậu tương hầm móng heo*, hôm qua là thịt xắt*, hôm trước là cánh gà chiên Coca, hôm trước nữa là… Hoắc tiên sinh vội vã vào nhà mình, chặn lại hết mùi hương kia ngoài cửa.

*(Đậu tương hầm móng heo: 黄豆炖猪蹄).



*(Thịt xắt: 溜肉段, mình không biết dịch vậy đúng không nữa).



Sau khi thưởng thức tay nghề của Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh vẫn luôn nhớ thương, chỉ tiếc cô không mời anh qua ăn, anh cũng không qua đó gõ cửa viện cớ, mỗi ngày đành nhẩm lại một trăm quy định của tổng giám đốc bá đạo, thôi miên bản thân chướng mắt bữa cơm gia đình đó.

Vừa giải quyết một phiền não xong, Hoắc tiên sinh đã có phiền não mới.

Bạch Thanh Thanh đưa ra yêu cầu hẹn hò với anh vào sau ngày vừa chia tay người cũ, lấy tiêu chuẩn của cô, rất nhanh sẽ tìm được bạn trai tiếp theo, nói không chừng bây giờ đang có luôn rồi. Tưởng tượng những phương thức đã làm với mình được dùng trên người khác, Hoắc tiên sinh nghĩ mãi cũng không thể hình dung được gương mặt của người ngồi trên ghế phụ xe của Bạch Thanh Thanh.

Một lần nữa ngửi được mùi hương từ khe cửa, Hoắc tiên sinh hít một hơi thật sâu rồi vào nhà mình thật mau.

Bữa tối trợ lý chuẩn bị thật không hợp khẩu vị, về nhà lại bị dụ dỗ một trận, Hoắc tiên sinh không vui.

Đêm đó, Hoắc tiên sinh mặc áo tắm trắng dài đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn cảnh đêm ở thành thị, trong tay cầm một ly rượu vang đỏ, tóc đều được vuốt ra sau, giọt nước chưa khô nhỏ xuống cơ thể, biến mất trong áo tắm dài mềm mại, theo độ cong của cơ bắp trên người chảy xuống.

Nhưng mà Hoắc tiên sinh cũng không cảm nhận nó, anh xuất thần nhìn ra cửa sổ, trong mắt không có tiêu cự, hiển nhiên là đang tự ngẫm về cuộc đời.

Về bữa tối, về Bạch Thanh Thanh.

Đến tận khi mái tóc ướt đẫm khô một nửa, Hoắc tiên sinh cuối cùng đã phục hồi tinh thần lại, thu lại tầm mắt từ cảnh đêm phồn hoa, đang xoay người thì đột ngột hắt hơi.

Cùng lúc đó, điện thoại trên bàn có thông báo mới, là thời tiết ngày mai. Hoắc tiên sinh nhìn thoáng qua, thấy biểu tượng tia chớp, lông mày không tự giác run lên, hoàn toàn quên mất chuyện hắt hơi vừa nãy.

Ngày hôm sau.

Tiếng ầm ầm vang lên ngoài cửa sổ, hạt mưa nặng trịch bị gió thổi đánh lên cánh cửa, Hoắc tiên sinh đang chóng mặt nhức đầu gian nan vươn tay, sờ soạng vài lần mới cầm lên điện thoại, anh nheo mắt lại, nỗ lực tìm số của thư ký, nhấn gọi.

“Là tôi…”

Hoắc tiên sinh hoàn thành chuỗi hành động, giống như hoàn thành đoạn đường chính chiến mấy ngàn mét, cả người đều ra mồ hôi, đến sức lực động đầu ngón tay cũng không có.

Nhận được cuộc gọi của của tổng giám đốc, thư ký Dương vô cùng lo lắng chạy đến nhà anh, trợ lý Trương được cô thông báo cũng đến, hai người lấy chìa khóa dự phòng, lao thẳng tới phòng ngủ, tiến lại gần Hoắc tiên sinh đang phát sốt, ý thức hỗn loạn sắp hôn mê.

Thư ký Dương khẩn trương lấy nhiệt kế ra đo, tức khắc càng khẩn trương hơn: “Làm sao bây giờ? Hoắc tổng không thích đến bệnh viện, nhưng ngài ấy nóng đến mức này, có thể xảy ra chuyện gì không?”

“Hoắc tổng không muốn đến bệnh viện, cũng không còn biện pháp khác, bây giờ cứ hạ nhiệt độ trước đi.”

Hai người bận lên bận xuống, vừa lau mồ hôi vừa đút thuốc, cuối cùng mới thoát khỏi tình trạng nguy cấp.

Cặp mày nhíu chặt của Hoắc tiên sinh thả lỏng ra, hai người chưa kịp thở phào đã nghe được tiếng “rột ~” thật dài.

Thư ký Dương phản xạ có điều kiện phản bác: “Không phải tôi.”

Trợ lý Trương nhún vai, cũng không phải anh ta.

Hai người nhìn nhau, đúng lúc này, một tiếng “rột ~” dài vang lên từ Hoắc tiên sinh.

Thư ký Dương vỗ đầu mình một cái: “Tôi xém quên mất, sáng sớm Hoắc tổng đã sốt cao, chưa ăn gì hết, khẳng định bây giờ đã đói bụng. Hoắc tổng không nấu ăn, trong nhà cũng không có nguyên liệu gì, gọi đồ ăn ngoài đi.”

“Gọi gì mới được?”

“Hoắc tổng bị bệnh, đương nhiên muốn ăn đồ thanh đạm.” Thư ký Dương tự hỏi một chút: “Vậy gọi cháo đi.”

“Được.”

Hơn mười phút sau, anh trai giao đồ ăn ấn chuông cửa.

Cháo trắng vừa thơm vừa mềm được đem đến giường Hoắc tiên sinh, không đợi thư ký Dương thổi nguội, có lẽ anh phát giác ra gì đó, quay đầu đi.

Thư ký Dương mờ mịt: “Không phải trước kia Hoắc tổng rất thích ăn cháo chỗ này sao?”

“Vậy đổi chỗ khác đi?”

Hai người liếc nhau, gật đầu.

Thêm một anh trai giao hàng ấn chuông cửa, lần nãy cũng giống ban nãy, cháo trắng còn chưa đưa đến miệng, Hoắc tiên sinh đã xoay đầu qua một bên, tuy không mở to mắt, cũng không nói gì, nhưng biểu tình ghết bỏ thể hiện ra rất rõ.

Thư ký Dương hận không thể bò lại gần anh: “Hoắc tổng, vậy… vậy ngài thích loại nào?”

“Hừ.” Hoắc tiên sinh mơ mơ màng màng nói: “Tôi muốn gạo là loại được nhập khẩu từ Mỹ bằng đường hàng không, nước nhập khẩu từ Na Uy, cháo phải được ninh bảy bảy bốn chín ngày.”

Thư ký Dương và trợ lý Trương: “……”

Hoắc tiên sinh nhíu mày: “Sao hai người không đi làm? Bây giờ đến phòng tài vụ lấy tiền lương đi, không cần qua đây nữa.”“…”

“À, Hoắc thị của tôi là công ty lớn nhất thế giới, không cần nhân viên không biết làm việc như hai người.”

“…”

“Đáng chết, ai cho các người lá gan lớn, dám đối xử với tôi như vậy.”

“…”

Hoắc tiên sinh lẩm bẩm vài câu rồi an tĩnh lại, nặng nề ngủ. Trên mặt anh có vệt đỏ ửng do bệnh, cau mày, lông mi bất an rung rung, dễ nhận thấy anh đang không thoải mái.

Thư ký Dương mặt đầy từ ái đắp chăn cho anh: “Không hổ là Hoắc tổng, bệnh nặng đến thế còn suy nghĩ phát triển công ty lên hạng nhất thế giới.”

Trợ lý Trương tán đồng gật đầu, đau đầu nói: “Bây giờ chúng ta đi kiếm gạo Mỹ không vận ở đâu, còn nước từ Na Uy, ninh cháo suốt bảy bảy bốn chính ngày?”

Thư ký Dương trầm mặc.

Cô ấy hỏi: “Hoắc tổng, trừ cháo nấu bốn mươi chính ngày, ngài còn muốn gì không?”

Hoắc tiên sinh nhắm mắt lại, hầm hừ nói: “Muốn, muốn… Đồ ăn tự nấu.”

“…”

Vẻ mặt thư ký Dương không thể tin được nhìn trợ lý Trương, cô ấy chỉ vào mình “Tôi? Tôi làm?”

Gật đầu.

Thư ký Dương hỏng mất: “Mẹ nó, tôi nấu cơm như thế nào?”

“Không sao, tôi đứng bên cạnh nhìn mà.” Trợ lý Trương an ủi cô ấy.

“… Được rồi, cứ thử một lần. Trong nhà Hoắc tổng không có gì hết, tôi phải đến siêu thị mua đây.”

“Ừm.”

Thư ký Dương đang chuẩn bị đứng dậy thì nghe thấy Hoắc tiên sinh trong lúc hôn mê nói ra một dãy tên, nhiều đến mức cô ấy không thể nhớ hết, cô ấy nhìn trợ lý Trương xin giúp đỡ, thấy người đối diện chậm rãi xoay đầu.

“Tôi muốn ở đây chăm sóc Hoắc tổng.” Trợ lý Trương đồng tình nói: “Giao cho cô đó.”

Bên ngoài đúng lúc vang lên một tiếng sấm, Hoắc tiên sinh cau mày lùi vào trong chăn, thư ký Dương lau mặt, thê lương bước ra cửa.

Ngoài cửa là gió lớn đang gào thét, dông tố đan xen, cho dù có che dù, đi hai bước cũng đã ướt mình, đến khi cô ấy ngồi vào xe Hoắc tiên sinh, trong lòng không có chút áy náy khi làm siêu xe của Hoắc tổng ướt nhẹp.

Mặc dù thời tiết không đẹp, siêu thị vẫn có không ít người, thư ký Dương đẩy xe, nhanh chóng ném đồ vào xe đẩy, đến khu vực đồ tươi sống, cô ấy rối rắm, cảm thấy chắc phải mua thật nhiều, phòng ngừa tổng giám đốc lại đưa ra yêu cầu gì thêm.

Cô ấy do dự một lúc thì nghe được giọng nói truyền từ bên cạnh: “Hôm nay thịt dê không tươi, đừng mua.”

Thư ký Dương quay đầu nhìn, thấy một người phụ nữ cao gầy đứng đó. Mái tóc đen dài tùy ý buộc lên, mặt mày tinh xảo, sắc mặt hồng nhuận, hơi rũ mắt quan sát các loại thịt trước mặt, có vẻ chú ý đến ánh mắt của thư ký Dương, cô hơi nghiêng đầu, lơ đãng liếc qua.
Làm thư ký của tổng giám đốc Hoắc thị, Dương Xảo Mạn đã gặp qua không ít sóng gió, hiếm thấy có người chỉ dùng một ánh mắt đã làm cô ấy nhút nhát. Dương Xảo Mạn không tự giác lui lại một bước, lúc nói cũng thận trọng hơn: “Vậy thịt nào mới được?”

Người phụ nữ xa lạ nhìn qua: “Có người bệnh?”

“Hả?… Đúng, sốt cao.”

“Người bệnh không nên ăn quá nhiều dầu mỡ.” Cô hơi nâng cằm, hướng về vị trí rau củ.

Dương Xảo Mạn ngơ ngác gật đầu, quay đầu lại, người kia đã đi xa.

Thấy còn nhiều thời gian, Dương Xảo Mạn cũng không để trong lòng, mua thêm vài thứ nữa, vội vàng đẩy đến quầy thu ngân tính tiền.

Vất vả xếp hàng, quét hết mã vạch xong, Dương Xảo Mạn lục lọi túi xách, sửng sốt.

Em gái thu ngân ánh mắt nghi ngờ: “Tổng cộng 569 đồng.”

Ví tiền… Lúc nãy gọi đồ ăn, cô ấy đã trả tiền, sau đó hình như quên mất bỏ ví vào túi xách. Dương Xảo Mạn xấu hổ, cô ấy đang muốn mở miệng, người đằng sau duỗi tay đưa thẻ của mình qua: “Quẹt của tôi đi.”

“Cảm ơn cảm ơn, tôi nhất định…… Là cô?”

Người đứng trước mặt mình, không phải là người đã nhắc thịt dê không tươi hay sao?

Bạch Thanh Thanh gật đầu với cô ấy, không nói gì thêm, chờ đồ đạc được bỏ vào túi rồi nhấc toàn bộ lên.

Dương Xảo Mạn vội vàng qua giúp đỡ: “Để tôi làm cho.”

“Không cần.” Bạch Thanh Thanh tránh tay cô ấy, hỏi: “Lái xe đến à?”

“Đúng vậy.”

“Đi thôi.”

Dương Xảo Mạn nghe lời chạy ra ngoài.

Ngồi vào xe, cô ấy mới thở phào, cảm ơn Bạch Thanh Thanh: “Cảm ơn, tôi bất cẩn quên đem ví tiền, để tôi về rồi chuyển tiền qua cho cô.”

“Ừm.”

Trải qua chuyện vừa rồi, hảo cảm của cô ấy với người chưa biết tên này cũng tăng lên, mặc kệ sự lãnh đạm của đối pương, Dương Xảo Mạn vẫn nhiệt tình: “Cô tên gì vậy?”

“Bạch Thanh Thanh.”

Cái tên này có hơi quen tai, nhưng Dương Xảo Mạn cũng không để ý: “Tôi là Dương Xảo Mạn, cô sống ở tiểu khu này sao? Ông chủ của tôi cũng ở đây.”

Bạch Thanh Thanh nhìn thoáng qua cô ấy, lặp lại nói: “Ông chủ của cô?”

“Đúng vậy. Cô biết Hoắc thị không? Ông chỉ của tôi là tổng giám đốc Hoắc thị, rất đẹp trai đó.”

Thì ra không phải bạn gái. Tâm trạng Bạch Thanh Thanh tốt hơn một chút.

Dương Xảo Mạn oán giận: “Cô không biết đâu, hôm nay tổng giám đốc của chúng tôi sốt cao, không chịu ăn đồ của chỗ thường ăn, một hai đòi đồ ăn tự nấu. Tôi có biết nấu ăn đâu, nhưng không còn cách nào khác, đành phải căng da đầu làm, cô đừng nhìn tôi mua đồ nhiều vậy, thật ra đều là đồ tổng giám đốc muốn ăn.”

Trong túi mua hàng có không ít đồ ăn vặt, kẹo cũng có, tưởng tượng những thứ này đều là đồ Hoắc Minh Châu muốn, khóe miệng Bạch Thanh Thanh không nhịn được cong lên.

Siêu thị nằm ngay bên ngoài tiểu khu, không lâu lắm đã đến chung cư.

“À, cô sống ở đâu? Tôi đưa cô về?”

“Không cần.” Bạch Thanh Thanh lắc đầu: “Tôi cũng ở đây.”

“Thật trùng hợp.”

Dương Xảo Mạn đỗ xe, định lấy hai túi hàng trong tay Bạch Thanh Thanh, bị Bạch Thanh Thanh tránh đi, cô ấy muốn tranh, Bạch Thanh Thanh chỉ thúc giục cố ấy. Lúc ấn nút thang máy, Dương bí thư hít hít mũi, trong lòng vô cùng cảm động, không nghĩ rằng người ta cho cô mượn tiền, tránh bị xấu hổ, còn tự nguyện xách túi cả đoạn đường, mấy thứ này đều là do cô ấy chọn, cô ấy biết nó nặng đến mức nào, trong khi đồ đạc của Bạch Thanh Thanh chỉ có một ít.

Đến cửa nhà Hoắc Minh Châu, Dương bí thư với vẻ mặt cảm động nhận đồ.

“Đúng rồi, nhà cô ở tầng mấy? Chờ tôi làm xong việc, nhất định phải qua nhà cô cảm ơn!”

Bạch Thanh Thanh cười một chút: “Nhà tôi cũng ở tầng này.”

Thư ký Dương ngây người.

Ở cùng tầng với Hoắc tổng… Không phải chính là tiểu yêu tinh có ý đồ câu dẫn tổng giám đốc sao?!

Thư ký Dương hoảng hốt vào nhà, nhìn Hoắc tiên sinh đang nằm trên giường, trong lòng còn đang suy nghĩ, đổi lại là cô ấy, cô ấy ước gì có thể được người phụ nữ tốt bụng tên Bạch Thanh Thanh đó câu dẫn!

Hết chương 8

#xanh

Chương 9: "Đừng đi..."

Bạch Thanh Thanh vào nhà, tùy tiện quăng túi lên bàn trà, lấy một bình nước trong bếp ra, mở nắp uống một hơi, ngồi lên sô pha phát ngốc.

Sáng nay, đồng hồ sinh học được dưỡng hàng năm giúp cô thức giấc đúng giờ, chẳng qua hôm nay có mưa dông, việc chạy bộ hàng ngày không thể không bỏ. Thời gian bất ngờ dư ra làm cô không quen, nhàm chán đi vòng vòng trong phòng, đang chuẩn bị ra ngoài tìm việc làm, vừa bấm chốt cửa, đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang.

Cùng lúc đó xuất hiện một giọng nữ, nói gì đó không rõ, cô mở cửa, thấy một người phụ nữ đi vào căn nhà đối diện, chỉ nhìn dáng người, cũng biết đó là người có lực hấp dẫn.

Nhìn bộ váy công sở bó người phác họa ra đường cong của người đó, cúi đầu nhìn dép lê vải bông trên chân mình, lông mày Bạch Thanh Thanh nhíu lại, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu cô.

Người đó… là bạn gái của Hoắc Minh Châu đúng không?

Mấy ngày trước vừa từ chối cô, bây giờ quay đầu lại đã có bạn gái?

Chẳng lẽ mị lực của cô thấp đến vậy sao?

Bạch Thanh Thanh đóng cửa lại, nhàm chán đi vài vòng trong nhà, vô tình nhìn thoáng qua cuốn tiểu thuyết lần trước Đỗ Linh để lại, nhớ đến nam chính trong đó có cùng họ tên với Hoắc Minh Châu, nhất thời hứng khởi, thuận tay cầm lên.

Trong truyện, từ lúc nữ chính trở thành trợ lý của nam chính, vẫn luôn không hợp với nam chính, hai người không thèm nhìn mặt nhau, vào một ngày trời đầy dông tố, nam chính ngoài ý muốn sốt cao, lỡ tay gọi vào số nữ chính, qua một ngày chăm sóc, tình cảm của hai người mới thay đổi, lần đầu tiên nam chính có cảm xúc khác lạ với nữ chính.

Bạch Thanh Thanh trầm mặc một chút, nhìn thấy nam chính bị một chén cháo trắng tác động, không biết vì sao, cô cảm thấy Hoắc Minh Châu có thể làm ra chuyện này.

Nên nhớ là hai ngày đó, mỗi khi đến giờ ăn, hoặc khi cô nấu gì đó, Hoắc Minh Châu đều chủ động chạy qua, nếu không cũng sẽ đúng lúc gặp ngoài cửa, cũng do lần hấp sủi cảo ngoài ý muốn đó, cô mới coi trọng Hoắc Minh Châu.

Tại sao sáng sớm bạn gái Hoắc Minh Châu đến đây? Bọn họ ở chung? Hình như hôm nay Hoắc Minh Châu không đi làm? Không lẽ cũng bị bệnh giống nam chính?

Bạch Thanh Thanh tâm phiền ý loạn, không đọc được nữa, tủ lạnh trong nhà cũng đã trống, cô trực tiếp cầm ví ra ngoài.

Sau đó mới có chuyện trùng hợp như vậy, sáng nay cô nhìn thấy người phụ nữ vào nhà Hoắc Minh Châu, cô thanh toán giúp người đó xong, biết được cô ấy là thư ký của Hoắc Minh Châu. Có lẽ người ta cũng biết cô, khi nghe thấy cô sống ở đối diện, biểu cảm đó giống như sét mới đánh xong.

Đang nhớ lại, chuông cửa bất ngờ vang lên, làm Bạch Thanh Thanh hồi thần lại.

Cô mở cửa, nhìn thấy Dương Xảo Mạn bên ngoài, bộ dáng đáng thương.

“À… Cô có thể giúp tôi không?” Dương Xảo Mạn do dự hỏi.

“Sao vậy?”

“Cô biết rồi đó, Hoắc tổng của chúng tôi đòi ăn cháo tự làm, tôi và trợ lý Trương đã thử qua, nhưng Hoắc tổng không hài lòng tí nào.” Dương Xảo Mạn cúi đầu, cẩn thận ngước mắt lên nhìn cô: “Hoắc tổng… ngài ấy nói muốn ăn đồ cô làm.”

Khi Dương Xảo Mạn nghe được còn rất mơ màng.

Cô biết tiểu yêu tinh sống đối diện tổng giám đốc… Phi phi phi, Bạch Thanh Thanh tốt bụng nhất định đã xảy ra gì đó với tổng giám đốc, không nghĩ rằng chỉ mới mấy ngày, đã có thể làm đến mức này!

Dương Xảo Mạn nghĩ thầm, có thể làm Hoắc tổng, người từ nhỏ sống trong cẩm y ngọc thực vừa ý, đồ ăn chắc chắn rất ngon đúng không? Không biết trước kia có chuyện gì, có lẽ Hoắc tổng và Bạch Thanh Thanh xảy ra vấn đề, mình cứ tùy tiện qua đây, Bạch Thanh Thanh có đồng ý không?

Dương Xảo Mạn nghĩ thế, trong mắt lộ ra một chút thấp thỏm.

Nhưng mà cũng may, Bạch Thanh Thanh đáp ứng rất nhanh.

“Thật cám ơn cô, nếu cô không đồng ý, tôi cũng không biết phải làm sao mới được.” Dương Xảo Mạn nhắm mắt theo đuôi cô, thả lỏng, bắt đầu lải nhải không ngừng: “Hoắc tổng của chúng tôi không chịu nói gì hết, bình thường mỗi lần trợ lý Trương gọi đồ ăn cho ngài ấy đều sầu muốn chết, đồ chúng tôi thấy ngon, Hoắc tổng cố tình không hài lòng, hôm nay cũng vậy, Hoắc tổng ghét bỏ cháo chúng tôi gọi, một hai đòi… Một hai đòi đồ cô nấu.”

Dương Xảo Mạn nhìn Bạch Thanh Thanh một cái, thấy cô không lộ ra cảm xúc không tốt nào hết, mới tiếp tục nói: “Nhưng mà có thể làm Hoắc tổng vừa lòng, đồ cô làm chắc chắn rất ngon? Không biết mùi vị ra sao, tôi cũng muốn nếm thử. À, tôi không có ý mang thêm phiền toái cho cô, tôi chỉ nói vậy thôi, không phải thật sự muốn ăn! Cô ăn gì chưa? Dù sao Hoắc tổng của chúng tôi cũng là người bệnh, cô muốn ăn gì trước không…”

“Cô thật ồn.” Bạch Thanh Thanh nghiêng đầu liếc cô ấy, thành công chặn lại lời còn dư của Dương Xảo Mạn.

Thấy Bạch Thanh Thanh bắt đầu vo gạo, Dương Xảo Mạn do dự một chút, nhớ lúc nãy đối phương nói cô ồn, không dám mở miệng nữa, nhìn động tác thuần thục của cô, càng không dám mở lời giúp đỡ, cô ấy nhìn khắp nơi, đến khi trợ lý Trương gọi mới vội vàng chạy ra ngoài.

“Gì vậy?” Dương Xảo Mạn nhỏ giọng hỏi.

Trợ lý Trương hạ giọng trả lời cô ấy: “Hoắc tổng sắp chết đói.”

“Không sao, tôi đã nhờ Bạch Thanh Thanh rồi, chờ cô ấy nấu xong là được.”

Dương Xảo Mạn nhìn xung quanh, kéo trợ lý Trương qua một góc: “Anh có biết Bạch Thanh Thanh với Hoắc tổng đã xảy ra chuyện gì không? Anh nhìn đi, Hoắc tổng đã sinh bệnh, còn muốn Bạch Thanh Thanh nấu cho ăn.” Cô ấy hạ giọng: “Có phải Bạch Thanh Thanh đã từng theo đuổi Hoắc tổng?”

“Hoắc tổng đã kêu tôi điều tra người này.”

Tim Dương Xảo Mạn rung lên, hứng thú hỏi: “Sao rồi? Lai lịch của cô ấy như thế nào? Tôi cảm thấy cô ấy không giống với mấy tiểu yêu tinh trước kia, tuyệt đối là người tốt, nếu cô ấy theo đuổi Hoắc tổng, tôi sẽ ủng hộ.”

Trợ lý Trương lắc đầu: “Cổ đông bí ẩn kia của Hoắc thị chính là cô ấy.”
“… Gì?”

Trợ lý Trương hạ giọng: “Tài sản trên giấy là con số này.” Anh ta khoa tay múa chân diễn tả con số, thanh âm càng thấp: “Cô ấy còn lợi hại hơn Hoắc tổng, nói thật, tôi cảm thấy cô ấy còn chướng mắt Hoắc tổng…”

Dương Xảo Mạn mơ hồ.

Con số trợ lý Trương diễn tả không ngừng xuất hiện trong đầu, đuổi cũng không đi, Dương Xảo Mạn chớp chớp mắt, nhìn Bạch Thanh Thanh đang bận rộn trong phòng bếp, lúc nhìn cô, trong mắt Dương Xảo Mạn còn có sùng bái mà bản thân không nhận ra.

Cô ấy có thể làm thư ký của tổng giám đốc đã rất lợi hại hơn bạn cùng lứa, ít nhất thì thành tựu của bạn học chung có rất ít người vượt qua cô ấy, phần lớn đều chỉ là nhân viên văn phòng bình thường, lương một năm của cô làm rất nhiều người phải hâm mộ. Thân là thư ký của Hoắc Minh Châu, không có ai hiểu rõ tài hoa của Hoắc Minh Châu hơn cô.

Chỉ nhìn vào mấy tiểu yêu tinh muốn đến được với Hoắc tổng là biết ngài ấy có bao nhiêu lợi hại. Dùng kinh nghiệm đánh đuổi bọn họ của cô ấy, phần lớn những người tiếp cận Hoắc tổng đều là vì tài sản sau lưng của anh.

Bây giờ trợ lý Trương nói cho cô ấy, sự thật là Bạch Thanh Thanh còn giỏi hơn Hoắc tổng?

Dương Xảo Mạn mơ hồ trong chốc lát, lập tức sửa miệng: “Tôi thấy Hoắc tổng quan tâm cô ấy như vậy, nhất định rất thích cô ấy, nếu cô ấy có thể coi trọng Hoắc tổng thì càng tốt.”

Trợ lý Trương:…

Trợ lý Trương: “Hoắc tổng cũng không đáng thương như vậy…”

Dương Xảo Mạn kỳ quái nhìn anh ta: “Anh nói gì đó, thần tượng của tôi coi trọng Hoắc tổng, đó là phúc khí của ngài ấy không phải sao?”

“…” Trợ lý Trương nghĩ thầm: Cô ấy trở thành thần tượng của cô lúc nào vậy? Không đúng, cô là thư ký của Hoắc tổng, không phải nên theo phe Hoắc tổng à?

Trợ lý Trương nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng không nói ra.

Trong lúc hai người thảo luận, mùi hương truyền ra trong bếp ngày càng nồng đậm, một nồi cháo đã ra lò, Bạch Thanh Thanh cởi tạp dề, kêu hai người đang trốn trong góc phòng ra đây.

“Hai người đem qua đi.” Cô nói xong rồi đi ra cửa.

“Vâng vâng.” Dương Xảo Mạn nháy mắt, kêu trợ lý Trương đút cháo cho Hoắc tổng, mình thì lôi kéo Bạch Thanh Thanh không cho cô đi: “Tôi vẫn chưa trả lại tiền lúc nãy cô đã thanh toán giúp đó.”

Cô ấy chậm chạp xoay người, đẩy trợ lý Trương đang sững sờ tại chỗ một cái, thấy anh ta bưng cháo vào phòng ngủ, mới lấy tốc độ chậm nhất từ khi sinh ra đến giờ tìm ví.

Bạch Thanh Thanh thật sự nhìn không nổi, nhắc nhở nói: “Ví tiền trên bàn trà là của cô đúng không?”

Dương Xảo Mạn xấu hổ: “Không sai… Haiz, sao lúc nãy tôi không thấy nhỉ.” Cô ấy nói, tiếp tục dùng tốc độ chậm nhất lấy tiền ra, sau đó ra vẻ kinh ngạc á một tiếng, nhanh chóng khép ví, cười tủm tỉm nói: “Tôi không có đủ tiền mặt, tôi chuyển khoản cho cô nha?”

Bạch Thanh Thanh mặc cô ấy.

“Từ từ, để tôi tìm điện thoại xem…”“Ở đâu ấy nhỉ, cô chờ chút.”

“À, số tài khoản của cô là gì vậy?”

“Xin lỗi, cô đọc lại một lần được không?”

“Á, quên mất rồi, cô đọc lại nữa đi.”

“…”

Cho dù thần kinh Bạch Thanh Thanh có thô đến mức nào, cũng phát hiện có chỗ không đúng, cô nghi ngờ liếc nhìn Dương Xảo Mạn một cái, nghĩ thầm không chỉ đầu óc Hoắc Minh Châu có vấn đề, tìm thư ký cũng là người thiểu năng trí tuệ giống mình.

Dương Xảo Mạn không biết suy nghĩ của cô, không ngừng kéo dài thời gian, não chuyển động thật nhanh, nên lấy lí do gì để giữ Bạch Thanh Thanh ở lại, thừa dịp này giúp Hoắc tổng một lần, thúc đẩy tình cảm của ngài ấy với Bạch Thanh Thanh.

Tựa như nghe được tiếng lòng của cô ấy, trợ lý Trương bưng chén đi ra từ phòng ngủ.

“Thư ký Dương, cô vào đây đi…” Trợ lý Trương khó xử nói: “Hoắc tổng không muốn ăn.”

Trước mắt Dương Xảo Mạn sáng ngời: Cơ hội tốt!

Cô ấy cũng khó xử nói: “Vậy làm sao bây giờ, Hoắc tổng nói rõ muốn ăn cháo của Bạch tiểu thư, bây giờ cháo đã nấu, sao lại không muốn ăn?” Cô ấy nói, ánh mắt lén lút nhìn qua Bạch Thanh Thanh.

Bạch Thanh Thanh lơ đãng đối diện với ánh mắt của cô ấy, tức khắc sửng sốt.

Dương Xảo Mạn giữ cô lại: “Bạch tiểu thư, cô là hàng xóm của Hoắc tổng, ngài ấy đã chỉ tên nói muốn cô làm đồ ăn, chắc là hai người rất quen thuộc đúng không? Bây giờ Hoắc tổng không muốn ăn, cô có cách gì không?”

Bạch Thanh Thanh: “…” Ba người này sao có thể phiền phức như vậy?

Sức mạnh đang bắt tay cô rất lớn, lôi kéo cô đi về phòng ngủ. Trợ lý Trương hiểu được, làm mẫu trước mặt Bạch Thanh Thanh, ngay lúc anh ta múc một muỗng đưa đến miệng, lập tức Hoắc tiên sinh quay đầu, chau mày, cực kì ghét bỏ.

Trong lòng Bạch Thanh Thanh ha hả một tiếng.

Hiện tại ghét đồ của tôi, sao lúc trước không thấy anh buông đũa?

Quen rồi đúng không!

Không chờ Dương Xảo Mạn nói, cô đoạt lấy cái chén trong tay trợ lý Trương, hai người họ chưa kịp phản ứng lại, lấy tư thế sét đánh không kịp nắm chặt cằm Hoắc tiên sinh, ép anh mở miệng ra, một tay khác nhanh chóng rót cháo vào miệng.

Dương Xảo Mạn: =口=!!!!

Dương Xảo Mạn: Tổng giám đốc thật xin lỗi mà!!!!!

Hoắc tiên sinh đang sốt cao mơ màng muốn phản kháng, Bạch Thanh Thanh cố tình khép miệng anh lại, buộc anh nuốt hết không còn một giọt.

May là ban nãy dùng dằng một lúc, chén cháo vốn nóng đã nguội bớt, nếu không Hoắc tiên sinh chắc chắn sẽ bị phỏng miệng.

Động tác đút ăn hung tàn ác độc làm hai người trợn mắt há mồm, đến khi chén cháo được đặt xuống trước mặt, Dương Xảo Mạn mới hồi phục, trong mắt đều là hoảng sợ.

Bạch Thanh Thanh rất vừa lòng: “Nếu không còn gì nữa thì tôi đi đây.”

Hai người tự nhiên không dám phản đối nữa, cung kính tránh qua một bên.

Không nghĩ rằng mới đi hai bước, phía sau có người giữ cô lại. Bạch Thanh Thanh quay đầu nhìn, chỉ thấy không biết khi nào Hoắc tiên sinh đã vươn tay ra, mắt anh vẫn nhắm, dường như còn đang hôn mê, tay dùng sức bắt lấy góc áo cô, không chịu buông ra.

“Đừng đi…”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Dương Xảo Mạn yếu ớt nhìn qua: “Cô nhìn đi…?”

Hết chương 9

#xanh

Chương 10: Ướt dầm dề, rất đáng yêu

Hoắc tiên sinh vẫn đang hôn mê, không biết lấy sức từ đâu ra, lôi kéo góc áo Bạch Thanh Thanh đến mức đầu ngón tay trắng bệch, mặc kệ kéo ra như thế nào cũng không buông tay, thấy quần áo đã trở nên nhăn nhúm, Bạch Thanh Thanh do dự một chút, thiếu chút nữa đã sinh ra suy nghĩ lấy kéo cắt bỏ góc áo này.

Dương Xảo Mạn kịp lúc ngăn cô lại.

“Ừm, Bạch tiểu thư, có thể nhờ cô giúp đỡ một chút được không?”

Bạch Thanh Thanh nheo mắt, đang muốn cự tuyệt, Dương Xảo Mạn đã dùng tốc độ nhanh nhất từ khi sinh ra nói: “Cô thấy rồi đó, bây giờ Hoắc tổng đang sốt cao, chẳng những đòi cô nấu cháo, muốn cô… đút ăn, còn không cho cô đi nữa. Hoắc tổng không thích đến bệnh viện, tôi và trợ lý Trương chỉ có thể chăm sóc đến như thế, chỉ có Bạch tiểu thư mới có thể lại gần ngài ấy.”

Dương Xảo Mạn yếu đuối nhìn, thấy cô không có vẻ không vui, mới thở ra nhẹ nhõm: “Bạch tiểu thư, sau này nếu có gì Hoắc tổng có thể giúp được, chúng tôi nhất định không từ chối, phiền cô chăm sóc Hoắc tổng một chút được không? Dĩ nhiên bây giờ nếu cô muốn chúng tôi làm gì cũng được.”

Hoắc tiên sinh nằm trên giường đúng lúc hừ một tiếng, chau mày, chịu đựng bệnh tật tra tấn.

Bạch Thanh Thanh sao cũng được, dù sao hôm nay cô cũng không định làm gì, thuận miệng đồng ý luôn.

“Cảm ơn cảm ơn!”

Dương Xảo Mạn kéo trợ lý Trương, vội vàng ra khỏi phòng, để lại không gian cho hai người.

Mưa to bên ngoài vẫn chưa tạnh, ầm ầm lộp độp, động tĩnh càng lúc càng lớn, rõ ràng là ban ngày nhưng đã âm trầm chẳng khác gì ban đêm. Phòng ngủ của Hoắc tiên sinh chỉ mở một bóng đèn ngay đầu giường, rèm cửa kéo kín, trong phòng tối tăm, vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa đập vào cửa sổ thủy tinh, át đi tiếng hít thở của Hoắc tiên sinh và tiếng nói chuyện của Dương Xảo Mạn bên ngoài.

Bạch Thanh Thanh gỡ bàn tay đang bắt lấy áo mình của Hoắc tiên sinh, ngồi lên ghế.

Nhà của Hoắc tiên sinh chả có gì thú vị, căn căn nhà bao gồm đồ trang trí và vách tường cũng chỉ có hai màu trắng đen. Bạch Thanh Thanh nhớ đến quyển tiểu thuyết vừa đọc, nam chính cũng được miêu tả giống vầy, phong cách trang trí nhà cửa cũng lạnh băng giống anh ta.

Dù vậy, Hoắc Minh Châu không lạnh lẽo.

Bạch Thanh Thanh duỗi tay sờ đầu anh, trán rất nóng, nghe thư ký Dương nói, anh đã uống thuốc, hiện tại chỉ cần chờ nhiệt độ hạ xuống là được.

Một số phương diện của Hoắc Minh Châu rất giống nam chính trong truyện, nói không chừng nam chính được xây dựng dựa theo anh, chẳng qua, Hoắc Minh Châu khác nhân vật nam chính đó, ít nhất anh…… không lạnh lùng giống với nam chính?

Bạch Thanh Thanh nhớ đến phản ứng của Hoắc Minh Châu khi cô đút anh ăn.

Cô đã từng nhặt một chú cún, nuôi nó một thời gian, nhưng lúc đó chính mình còn lo không xong, đành phải cắn răng đặt chú cún đó trước cửa một ngôi nhà, cô đã quan sát gia đình đó vài ngày, đã chọn lựa rất kĩ càng. Lúc cô xoay người rời đi, chú cún đó tựa vào thùng giấy, nức nở rất đáng thương, cô không nhịn được quay đầu lại nhìn, nhìn thẳng vào đôi mắt nó.

Ướt dầm dề, rất đáng yêu.

Có lẽ biết mình đã bị ném, trong mắt có cả hoảng sợ và mờ mịt.

Giống với ánh mắt Hoắc Minh Châu hôm đó.

Bạch Thanh Thanh không còn nuôi chó, không biết vì sao lại sinh hứng thú với Hoắc Minh Châu.Chỉ tiếc, Hoắc Minh Châu không thích cô. Mỗi khi cô về nhà, chú cún đó sẽ lao ra đầu tiên, hưng phấn nhảy nhót dưới chân cô, nhưng Hoắc Minh Châu sẽ không như vậy.

Bạch Thanh Thanh chậm rãi vuốt đầu anh, chỏm tóc của Hoắc tiên sinh bị cô đùa bỡn qua lại, tóc mái dính mồ hôi dựng thẳng lên, cảm giác không quá thoải mái, nhưng Bạch Thanh Thanh lại không thể dừng lại.

Hoắc tiên sinh dường như cảm nhận được hừ một tiếng, chậm rãi mở mắt, trước mắt là một mảnh sương mù, anh chớp chớp mắt, cố gắng nhìn rõ.

“Bạch… Thanh Thanh?”

“Ừm.”

Vẻ mặt Hoắc tiên sinh hoảng sợ: “Sao cô lại ở đây!?”

“Anh quên à?”

“Quên cái gì?” Hoắc tiên sinh hoảng loạn nhìn xung quanh: “Thư ký Dương đâu? Tôi nhớ đã gọi cô ấy đến? Cô vào đây bằng cách nào?”

“Trên đường gặp được thư ký Dương.” Nói tới đây, khóe miệng Bạch Thanh Thanh dần dần cong lên, đầu ngón tay vốn dừng trên đầu Hoắc tiên sinh trượt xuống, ái muội xẹt qua gương mặt anh, dừng lại trên môi anh: “Anh biết không? Thư ký Dương của anh nói, ý thức của anh không rõ, nhưng vẫn nói muốn đồ ăn tôi nấu.”

Hoắc tiên sinh lập tức phản bác: “Sao có thể.”

“Anh không nhớ sao? Thư ký của anh kêu đồ ăn bên ngoài, tự mình xuống bếp, làm gì anh cũng không hài lòng, không thể không gọi tôi qua đây.” Bạch Thanh Thanh nắm cằm anh, ngón cái ấn trên môi anh, thành công chặn lại lời buột miệng của Hoắc tiên sinh.

Bạch Thanh Thanh cười khẽ: “Anh muốn tôi từ bỏ, sẽ không đồng ý với tôi, sự thật là, trong lòng anh vẫn nhớ thương tôi, có phải hay không? Cho dù không tỉnh táo cũng nghĩ đến tôi, tìm tôi qua đây, nấu cháo cho anh, còn muốn tôi tự tay đút anh, anh mới chịu ăn… Những việc này, anh không nhớ à?”Hoắc tiên sinh rất muốn gật đầu nói đúng vậy, nhưng vừa hôn mê, đầu óc không thể tập trung, tia lý trí duy nhất đang đặt trên miệng mình.

Tay của Bạch Thanh Thanh, ấn miệng anh.

Lòng bàn tay mềm mại, anh có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng nhàn nhạt gần trong gang tấc.

Càng đáng sợ hơn đó là, từng chữ Bạch Thanh Thanh nói ra, anh loáng thoáng có một chút ấn tượng, bản thân hình như đã làm thế, cự tuyệt thư ký Dương và trợ lý Trương, đòi Bạch Thanh Thanh phải tự tay đút ăn.

Sắc mặt Hoắc tiên sinh xấu đi, không thể nào thừa nhận con người mơ hồ trong ấn tượng kia là mình.

Mưa to vỗ vào cửa sổ, trong phòng ngược lại rất trầm mặc. Hoắc tiên sinh hơi xấu hổ xoay đầu đi, đột nhiên hỏi: “Thư ký Dương đâu?”

“Ngoài kia.”

“Gọi cô ấy vào.”

Bạch Thanh Thanh cười như không cười nhìn anh, làm Hoắc tiên sinh không nhịn được phải dời tầm mắt, lúc này mới đứng dậy đi ra ngoài.

Cô trở lại rất nhanh, chẳng qua không có Dương Xảo Mạn đằng sau, trong tay Bạch Thanh Thanh có thêm mảnh giấy.

“Cái gì vậy?” Hoắc tiên sinh nghi hoặc.

Bạch Thanh Thanh đưa mảnh giấy cho anh.

Trên đó viết: 【 Bạch tiểu thư, bạn trai tôi có việc gấp, tôi nhờ trợ lý Trương đưa tôi về trước, Hoắc tổng giao cho cô đó! 】

Hoắc tiên sinh phẫn nộ: “Nói bậy, cô ấy không có bạn trai!”

Trên trời cũng tức giận theo Hoắc tiên sinh, một tia chớp sáng lên, chiếu sáng bừng phòng khách trong chớp mắt, tiếng sấm đùng đoàng nối theo rất nhanh, đè hết mọi tiếng động.

Bạch Thanh Thanh đặt giấy xuống, ngẩng đầu nhìn Hoắc tiên sinh, thấy cả người anh đều vùi vào chăn, mái tóc đen thảm thương lộ ra ngoài, tấm chăn mỏng không thể che lại sự run rẩy của anh.

Đây là…

Sợ hãi?

Hết chương 10

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau