TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Cô vợ xinh đẹp mang thai bỏ trốn của tổng giám đốc

đốc

Trước khi Đỗ Linh tìm được nhà mới thì bọn họ vẫn sẽ sống ở đây.

Tường phòng của Chúc Chúc đã sơn được một nửa, Bạch Thanh Thanh cầm cọ quét lên bắt đầu sơn, vừa bán đất được một số tiền, trong thời gian ngắn cô cũng không có tâm tư tìm phương thức kiếm tiền, trong lúc rảnh rỗi, phòng ở của Chúc Chúc càng được coi trọng.

Cô ôm Chúc Chúc đi chọn dụng cụ, chỉ vào một loạt giường ngủ hỏi: “Mày thích cái này? Hay cái này? Hay cái kia?”

Dưới ánh mắt quỷ dị của nhân viên tiêu thụ, Chúc Chúc nằm trên đó thử từng cái, cuối cùng chọn một cái vừa rộng vừa mềm mại. “Hai người” đi dạo thêm một vòng, lại dưới ánh mắt quỷ dị của nhân viên tiêu thụ, chọn thêm nguyên một bộ độ dùng.

Chúc Chúc thích nhất đồ chơi phủ kín giường và sàn nhà, tấm đệm mềm mại chiếm hết cả căn phòng, căn bản không có chỗ đặt chân, cún con hưng phấn nhảy cả người vào, nằm giữa những món đồ chơi và miếng đệm, thiếu chút nữa đã mất đi bóng dáng. Nó giãy giụa bò ra từ trong đống đồ, bò lên trên một cái gối ôm, đến khi hồi phục sức lực, mới mạnh bạo nhảy tưng tưng vài cái trên tấm đệm.

Giống như nữ vương tuần tra căn phòng của mình, Chúc Chúc tỏ vẻ thật vừa lòng.

Hoắc tiên sinh cũng thật vừa lòng.

Căn phòng của Chúc Chúc ngoại trừ những món đồ chơi và đệm lót thì chỉ còn tủ quần áo, từ đầu này đến đầu kia, Hoắc tiên sinh hưng phấn mua hết những bộ quần áo mà lúc trước không thể mua nữa do không đủ chỗ, mỗi ngày có thể thay vài bộ.

Đỗ Linh đi qua nhìn thoáng qua, tán thưởng bước vào, vịn tường ra ngoài.

“Thanh Thanh, hai người đang nuôi con gái sao?” Đỗ Linh yếu ớt nói: “Ngay cả nuôi con gái còn không sủng đến mức này đâu? Cậu nhìn tủ quần áo của Chúc Chúc đi, còn nhiều hơn cả tủ quần áo của cậu, nếu có thể lấy hết, mình thấy Hoắc Minh Châu có thể dọn hết toàn bộ cửa hàng.”

Bạch Thanh Thanh sủng nịch cười cười: “Hoắc Minh Châu thích thì để anh ấy làm đi.”

Đỗ Linh cảm giác mình không thể nhìn thẳng được nữa: “Lúc đầu mình thấy váy công chúa của Chúc Chúc, còn tưởng rằng là do cậu thích, không nghĩ rằng là Hoắc Minh Châu, cậu nói xem, dù sao bên ngoài Hoắc Minh Châu cũng là… À… tổng giám đốc bá đạo?”

Bạch Thanh Thanh nghĩ tới quyển sách《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》kia, Hoắc tiên sinh luôn nói mình xuyên ra từ trong đó, còn nhiều lần dặn dò cô ngàn vạn lần đừng nói ra ngoài, tuy không biết vì sao anh lại có ý niệm như này, nhưng nhân vật bên trong cũng tên Hoắc Minh Châu, nếu dựa theo phỏng đoán của Hoắc Minh Châu, anh đúng là một tổng giám đốc bá đạo.

Bạch Thanh Thanh không nhịn được, bật cười một tiếng.

Đỗ Linh tiếp tục nói: “Bên ngoài ai cũng nói Hoắc tổng nhà cậu cao lãnh, cách xa mấy tiểu yêu tinh nhào tới, chưa từng ai làm được, trong đầu chỉ có công việc, mọi người đều nói Hoắc tổng yêu nhất là công việc, bây giờ xem ra, anh ta còn có sở thích không muốn để người khác biết… Cơ mà cũng khó trách người khác không biết, nếu mình là Dương Xảo Mạn, mình cũng sẽ tìm cách giấu đi.”

Sở thích của Hoắc Minh Châu không chỉ có cái này. Bạch Thanh Thanh nghĩ thầm.

Hoắc tiên sinh hoàn toàn không hề hay biết gì về chuyện này, anh ôm Chúc Chúc thị sát một vòng, vừa lòng không chịu được, thừa dịp hai người còn đang nói chuyện bên ngoài, còn trộm lén ôm gối lăn một vòng, quả nhiên cực kì mềm mại, trên sàn nhà cứng rắn cũng lót một lớp thảm, không cần lo lắng Chúc Chúc sẽ bị té đau.

Hoắc tiên sinh lưu luyến bò dậy đi ra.

Lời Đỗ Linh đang nói đột nhiên im bặt, cứng đờ dời đề tài: “Đúng rồi, Thanh Thanh, lần trước cậu nói muốn tìm nhà, mình tìm được vài căn hộ không tệ lắm, cậu nhìn xem rồi chọn đi.” Cô ấy nói, lấy ra vài tấm hình trong túi xách, đưa cho Bạch Thanh Thanh.

Bạch Thanh Thanh cầm lấy đưa qua Hoắc tiên sinh: “Anh chọn đi.”

Hoắc tiên sinh vẻ mặt khó hiểu: “Chọn cái gì?”

Anh cúi đầu lật lật, ảnh chụp trong tay là vài căn phòng, tức khắc nghi hoặc: “Chúng ta muốn chuyển nhà sao?”

Chúc Chúc trong lòng ngực cũng nghiêm túc: “Ngao!” Phòng mới vừa trang trí rất đẹp, còn chưa ở đâu đó!

“Nếu anh vừa lòng thì mua ngay.” Bạch Thanh Thanh nói: “Muốn chuyển nhà hay không, vẫn dựa vào anh.”

Lúc này Hoắc tiên sinh mới yên tâm, anh cẩn thận nhìn mấy tấm ảnh, tìm hiểu từ Đỗ Linh mấy phương tiện xung quanh, cuối cùng do dự lên tiếng: “Cái này gần công ty, bên ngoài cái này có siêu thị, tiện cho em mua đồ ăn, hoàn cảnh ở đây tốt, nhưng vị trí có chút vấn đề…” Hoắc tiên sinh nhíu mày, cảm giác thấy mình mắc chứng khó lựa chọn.

Đỗ Linh: “Tôi đề cử căn có hoàn cảnh tốt, nhưng có hơi xa nội thành, hai người muốn đi đâu cũng không tiện, nhưng không khí ở đây rất tốt, nên diện tích lớn, hoàn cảnh cũng tốt, xung quanh còn có núi lớn, hơn nữa…”

Bạch Thanh Thanh gật đầu tán đồng: “Vậy đều mua hết đi.”

“Được, mình sẽ đi làm…… Hả?!” Đỗ Linh hoang mang: “Mua hết?!”

Hoắc tiên sinh cũng tán thành: “Mua hết đi.”

Đỗ Linh: “…”

Đỗ Linh: Aiz, khó trách Thanh Thanh thích Hoắc Minh Châu như thế, quả nhiên thổ hào sống cùng thổ hào mới có đề tài chung mà!

Vô tình bị khoe giàu, nhưng đã cầm khoản tiền trung gian kết xù, Đỗ Linh đáp ứng.

Tiễn Đỗ Linh xong, Hoắc tiên sinh mới nhớ đến vấn đề quan trọng nhất: “Em mua nhà làm gì?”

“Về sau trong nhà sẽ có thêm người, căn nhà này sẽ không đủ ở được nữa.” “Không đủ ở?” Hoắc tiên sinh sửng sốt, ngược lại ánh mắt sáng lên: “Em muốn nuôi chó?!”

Chúc Chúc: “Ngao ô…”

“Sao phải nuôi thêm, nhà chúng ta có Chúc Chúc là chó là đủ rồi, không cần có thêm đâu.”

Hoắc tiên sinh nghĩ nghĩ: “Đỗ Linh muốn vào sống?”

“Cô ấy không muốn sống cùng người khác.”

Hoắc tiên sinh nghĩ đến gì đó, thật cẩn thận hỏi: “Em… Em tìm được ba mẹ mình rồi?”

“Em không tìm bọn họ.”

Hoắc tiên sinh không nghĩ ra được, đành phải trông mong nhìn cô, chờ cô chủ động nói ra.

Bạch Thanh Thanh cầm tay anh, đặt lên bụng anh.

Hoắc tiên sinh mờ mịt, anh nỗ lực nghĩ nghĩ, trong lòng run sợ nói: “Dưỡng… Dưỡng lão?”

Bạch Thanh Thanh đặt tay anh lên bụng anh, có phải sợ sau này anh già đi, không còn giữ nổi cơ bụng, không chừng sẽ còn có bụng mỡ, nên bây giờ ghét bỏ anh? Trước hết dùng nhà ở để lấy lòng anh?!

Hoắc tiên sinh sợ hãi kinh hoảng!

“Anh nghĩ đi đâu vậy.” Bạch Thanh Thanh đành phải cầm tay anh, đặt lên bụng mình: “Nếu anh không muốn kết hôn, nhưng ít nhất cũng phải có con. Anh thích Chúc Chúc như này, có lẽ cũng muốn có con của chính mình đúng không.”

… Hả?!

Hoắc tiên sinh ngây dại.

Anh chưa suy xét qua vấn đề này. Từ khi hẹn hò với Bạch Thanh Thanh, mỗi giờ mỗi phút anh chỉ hận không thể ở cùng Bạch Thanh Thanh, ngại thời gian quá ít, nếu không phải trên người còn trọng trách nuôi gia đình, thiếu chút nữa anh đã muốn đem công ty cho người khác phó thác.

Nếu có con gái với Bạch Thanh Thanh… Tuy thời gian trôi qua bên cạnh Bạch Thanh Thanh rất ngắn, nhưng hình như cũng không đáng ghét lắm?

Hơn nữa như cô nói, mình có thể trang điểm con gái như trang điểm Chúc Chúc.

Tưởng tượng đến đây, Hoắc tiên sinh phảng phất thấy được một Bạch Thanh Thanh thu nhỏ trước mặt mình, ôm chân mình, nũng nịu gọi mình là ba.

Hoắc tiên sinh bật cười ha ha ha: “Vậy em có cho anh nằm trên không?” Bạch Thanh Thanh nhướng mày: “Hửm?”

“…” Không xong! Không cẩn thận nói ra lời trong lòng rồi!

Bạch Thanh Thanh cười một chút, vỗ vỗ mặt anh: “Chúng ta có con hay không, không có liên quan gì đến tư thế buổi tối, đương nhiên, nếu anh thật sự muốn… Em cũng không phản đối, chỉ cần anh chịu được.”

Hoắc tiên sinh rơi lệ đầy mặt: Nhưng anh không chịu nổi… Từ lần thành công đó, đến khi trang hoàng căn phòng cho Chúc Chúc xong cũng đã gần một tháng, anh chưa từng một lần đè Bạch Thanh Thanh nổi.

Anh xém hoài nghi liệu có phải là Bạch Thanh Thanh cố ý không.

Hoắc tiên sinh mong đợi hỏi: “Vậy… Khi nào chúng ta sinh bảo bảo?”

“Hiện tại còn sớm.”

Hoắc tiên sinh đột nhiên thất vọng.

Bạch Thanh Thanh bật cười, hôn hôn anh: “Ít nhất cũng phải kiếm tiền mua sữa trước mới có thể sinh chứ?”

Hoắc tiên sinh nghĩ ngợi, nhớ đến quần áo của Chúc Chúc, nghĩ về tương lai muốn trang điểm cho con gái thật xinh đẹp, lòng tràn đầy đồng cảm gật đầu.

Không sai, nếu sau này ngay cả quần áo của con gái còn không mua nổi thì làm sao được?

Hoắc tiên sinh bỗng nhiên tràn ngập ý chí làm việc chiến đấu.



Trang hoàng phòng cho Chúc Chúc xong, cả người Bạch Thanh Thanh bỗng trở nên kì quái.

Đầu tiên là trở nên mệt mỏi, vừa lơ đãng là ngủ, làm Hoắc tiên sinh lo lắng rất lâu, không chỉ thế, khẩu vị của cô cũng thay đổi, đồ ăn không chua thì cũng cực kì cay.

Hoắc tiên sinh rất lo lắng, nhưng Bạch Thanh Thanh đã kiểm tra một lần, không có vấn đề gì, không có cách nào, anh đành phải nói cho Đỗ Linh.

Đỗ Linh đến rất nhanh.

“Sao vậy? Thanh Thanh? Mình nghe ngữ khí của Hoắc Minh Châu còn cho rằng cậu mắc bệnh nặng sắp không chịu nổi đấy.”

“Không sao.” Bạch Thanh Thanh nhẹ nhàng nói: “Có thể là do rảnh rỗi quá mức, tìm chút chuyện làm là được rồi.”

Đỗ Linh gật đầu, nhớ đến một việc, vội vàng móc một quyển sách trong túi ra đưa đến trước mặt cô.

“Đây là?”

“Lần trước mình cho cậu đọc một cuốn, cậu đọc rất vui, thường xuyên nhìn thấy nó trong nhà cậu.” Đỗ Linh nói: “Vị tác giả đó lại ra sách mới, là tập tiếp theo của cuốn này, hôm nay vừa bán ra, đúng lúc đem qua cho cậu.”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Bạch Thanh Thanh dừng một chút, cầm sách nhìn thoáng qua, quả nhiên thấy được năm chữ quen thuộc ngay phần tác giả: Phấn Hồng Đáng Yêu Miêu.

Cô nhìn sơ qua bìa sách, nhận vật trên đó quả thật giống với quyển kia.

Bạch Thanh Thanh thấy tựa sách, thấy dòng chữ cùng phong cách cũ, ấn bảy chữ ——

《 Cô vợ xinh đẹp mang thai bỏ trốn của tổng giám đốc 》

Bạch Thanh Thanh: “…”

Bạch Thanh Thanh: “Chờ đã, Đỗ Linh, chúng ta đến bệnh viện.”

Hết chương 51

#xanh

Chương 52: Quên

Cơ thể của Bạch Thanh Thanh có vấn đề, Đỗ Linh hẹn cô đến bệnh viện kiểm tra một lần, hai người lập tức hành động, hẹn trước chuyên gia tốt nhất, kiểm tra toàn thân trên dưới trong ngoài một lần.

Báo cáo có rất nhanh, khi Bạch Thanh Thanh nhận được, nhìn kết quả trên đó, cả người ngây ra.

"Đã... Mang thai?!"

Đỗ Linh cũng rất rất khiếp sợ: "Lần trước vừa nói có con, bây giờ liền mang thai, Thanh Thanh có phải cậu quá nhanh rồi không?! Hơn nữa không phải cậu không tính có con sớm vậy sao?"

"Mình cũng không biết." Bạch Thanh Thanh có hơi mê mang.

Cô và Hoắc Minh Châu mỗi lần đều làm biện pháp an toàn, hơn nữa mỗi lần đều do cô chủ đạo, cô không muốn có con nhanh như vậy, đương nhiên cũng không chuẩn bị mang thai, kết quả lúc này thật sự nằm ngoài dự kiến, nếu không phải thấy được quyển sách của Đỗ Linh, cô thậm chí không nghĩ rằng dạo này cơ thể khác là là do mang thai?!

Tính tính thời gian, đứa nhỏ này có vào khoảng một tháng trước.

Một tháng trước...

Bạch Thanh Thanh nheo mắt, bỗng nhiên nghĩ đến lần duy nhất Hoắc tiên sinh phản áp.

Tối đó Hoắc tiên sinh hứng khởi khác thường, không biết có phải do phản áp thành công hay không, khó có khi anh chủ động như thế, Bạch Thanh Thanh cũng dung túng để anh làm điều mình muốn, sau đó, tình ý trầm luân, cô cũng không nhớ rốt cuộc có mang phòng hộ hay không...

Chẳng lẽ là tối đó?

Bạch Thanh Thanh sắc mặt quái dị.

Cô để mặc Hoắc tiên sinh một buối tối, kết quả anh làm ra loại việc lớn này.

Bạch Thanh Thanh đau đầu xoa thái dương: "Không có cách nào, thủ tục mua nhà cậu đã làm xong chưa?"

Đỗ Linh vội vàng gật đầu: "Xong rồi, bây giờ chỉ cần trang hoàng thôi."

"Vừa kịp lúc, bắt đầu làm luôn đi, đến khi sinh bảo bảo ra, vừa vặn có thể vào ở." Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ: "Nhà ở đây quá nhỏ, Chúc Chúc chiếm một phòng, không còn phòng dư cho trẻ con."

"Được, phương án thiết kế thì thế nào?"

"Tìm người thiết kế lần trước đi..." Bạch Thanh Thanh tạm dừng, nói: "Đi tìm Hoắc Minh Châu đi, dựa theo sở thích của anh ấy, nếu người ta thiết kế mà anh ấy không thích thì không tốt."

Đỗ Linh vội vàng gật đầu, nhớ hết mọi thứ.

Thấy Bạch Thanh Thanh lấy máy tính ra, cô ấy đang muốn ngăn cản, để đối phương an tâm dưỡng thai, bỗng nhiên nghĩ tới một việc, tức khắc sửng sốt, kéo Bạch Thanh Thanh vội vàng nói: "Hôn lễ thì sao?"

Bạch Thanh Thanh sửng sốt: "Hôn lễ?"

"Đúng vậy, Thanh Thanh, trước kia cậu nói không vội, nhưng bây giờ đã có con, cũng không thể không kết hôn? Sau này bé con được sinh ra, chẳng lẽ đến ba cũng không có sao?" Đỗ Linh nhịn không được nói: "Mình không biết Hoắc Minh Châu có ý gì, nhưng nếu anh ta cự tuyệt, mình bảo đảm sẽ thay cậu đánh anh ta."

Chuyện kết hôn là vấn đề lớn.

Bạch Thanh Thanh vốn muốn kết hôn rồi mới sinh con, huống chi lần trước cô nói ra, Hoắc tiên sinh ấp úng từ chối cô, nói còn chưa tới thời điểm, tuy không biết thời điểm của anh là khi nào, nhưng lúc ấy không có việc gì, cô đương nhiên nguyện ý làm theo ý Hoắc tiên sinh, chẳng qua bây giờ cô lại nhận được danh hiệu chưa kết hôn đã mang thai.

Bạch Thanh Thanh không để ý mấy thứ đó, nhưng nếu Hoắc tiên sinh đã biết, chỉ sợ anh sẽ áy náy đến mức mất ngủ.

"Chờ Hoắc Minh Châu về, mình sẽ xác nhận với anh ấy."

Lúc này Đỗ Linh mới yên lòng, luân phiên bảo đảm: "Mình nhất định sẽ chọn ngày lành cho hai người, làm hôn lễ thật vẻ vang, cậu cứ giao hết toàn bộ cho mình đi."

Bạn tốt của mình đột nhiên trở thành phụ nữ có thai, Đỗ Linh tìm vô số tư liệu, đóng dấu một chồng thực đơn thật dày, mua một đống sách, đồ dùng cho thai phụ cũng không ít, bận lên bận xuống chuẩn bị thật nhiều, mới không yên tâm về nhà.

Đến khi Hoắc tiên sinh trở về, nhìn thấy trên bàn trà đặt sách dưỡng thai, trong phòng bếp dán thực đơn, trên sàn nhà cũng lót một tấm thảm mềm mại, tức khắc hoảng sợ: "Xảy ra chuyện gì?"

Bạch Thanh Thanh cúi đầu lật sách: "Chuẩn bị trước một chút."

Chuẩn bị? Chuẩn bị làm gì?

Hoắc tiên sinh khó hiểu nhìn xung quanh, ánh mắt đụng đến mấy bìa sách đó, trước mắt tức khắc sáng ngời: Chẳng lẽ Thanh Thanh chuẩn bị có con với anh?!

Đây chính là con đầu lòng của Thanh Thanh đó ha ha ha!

Hoắc tiên sinh thật cẩn thận ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt tự cho là được che dấu rất kĩ lắc lư một vòng quanh bụng cô, sau đó lại hơi thất vọng thu về.

Không biết khi nào Thanh Thanh mới có thể hoài thai bảo bảo nhỏ của anh nhỉ?"Đúng rồi, hôm nay em đến bệnh viện kiểm tra có gì không?" So với việc không có bảo bảo, chuyện này càng làm Hoắc tiên sinh khẩn trương lên. "Gần đây cơ thể của em trở nên kì quái, chắc là không có vấn đề gì đúng không?"

Nói đến đây, Bạch Thanh Thanh có điểm mất mát.

Cô dung túng Hoắc tiên sinh, một lần duy nhất bị anh đè, vậy mà vừa lúc trúng đạn mang thai, vận khí không thể quá kém, kế hoạch ngoài ý muốn như này làm Bạch Thanh Thanh có chút không chống đỡ được.

Cô lắc lắc đầu, không muốn nhiều lời: "Không có vấn đề gì, là hiện tượng bình thường." Chẳng qua trong bụng có thêm một bảo bảo mà thôi.

Hoắc tiên sinh thở phào, cuối cùng mới yên tâm tới.

"Đúng rồi." Bạch Thanh Thanh quay đầu hỏi anh: "Anh định khi nào kết hôn?"

"Hả? Kết hôn?"

"Đúng vậy." Bạch Thanh Thanh nhàn nhạt nói: "Hiện tại cũng là thời điểm nên kết hôn rồi." Nếu không chờ bụng cô lớn thì không mặc áo cưới được, nếu không kết hôn, sợ rằngđứa trẻ được sinh ra trong gia đình đơn thân, đến lúc đó Hoắc Minh Châu càng muốn khóc.

Hoắc tiên sinh suy tư, lúc trước anh từ chối lời kết hôn của Bạch Thanh Thanh là vì chưa phát gục được cô, trước khi đè được Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh nghĩ đến việc kết hôn có hơi không thích hợp, nhưng bây giờ người cũng đã đè rồi, kế hoạch cũng thành công, Hoắc tiên sinh nghĩ ngợi, đã không còn lý do cự tuyệt nửa.

"Lúc nào cũng được." Hoắc tiên sinh thành khẩn nói: "Em muốn tổ chức hôn lễ kiểu gì? Kiểu Trung Quốc hay là kiểu Tây? Hoặc là làm hai lần? Địa điểm ở đâu mới tốt? Giáo đường? Hay là khách sạn? Hay là bờ biển? Thảo nguyên?"

Nói chi tiết hôn lễ, Hoắc tiên sinh liền bắt đầu thao thao bất tuyệt, anh đã sớm tra qua hết một lần, hiện tại chính là ngựa quen đường cũ, cái gì cũng hiểu biết một ít.

Bạch Thanh Thanh an tĩnh nghe anh nói xong mới gật đầu, nói: "Dựa theo suy nghĩ của anh đi, anh để Dương Xảo Mạn và Đỗ Linh chuẩn bị là được."

"Không thể được." Hoắc tiên sinh xoa tay hầm hè: "Đời này chỉ có một lần kết hôn, nhất định phải tự mình làm, như vậy mới không tiếc nuối."

"Tùy anh hết."

"Vậy còn em? Em có muốn chi tiết gì nữa không?"

Bạch Thanh Thanh nghiêm túc suy nghĩ: "Chúc Chúc có thể làm phù dâu cho em được không?"

"..."

"Vậy quên đi."

Hoắc tiên sinh hổ thẹn, Bạch Thanh Thanh khó có khi đưa ra yêu cầu, thế nhưng anh lại không có biện pháp thảo mãn cô, thật là xin lỗi khí thế tổng giám đốc lãnh khốc đẹp trai bá đạo vung tay là thay đổi!

Anh suy xét một chút, đang định đáp ứng, thì nghe thấy nhạc chuông vang lên, là của Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh im lặng.Bạch Thanh Thanh nhìn thoáng qua, là số điện thoại từ nước ngoài, cô ra hiệu với Hoắc tiên sinh rồi đứng dậy nhận điện thoại.

"Xin chào, Bạch Thanh Thanh tiểu thư đúng không?"

"Đúng vậy."

"Là chuyện này, hạng mục đầu tư vào viện nghiên cứu năm trước của ngài đã có tiến triển, yêu cầu ngài đến đây thị sát tiến độ."

"Yêu cầu bao lâu?"

"Hai tháng."

Bạch Thanh Thanh suy nghĩ một chút, đáp ứng nói: "Không thành vấn đề, tôi sẽ qua đó nhanh thôi."

Cô cúp máy.

Hoắc tiên sinh không biết gì về thông tin này, hưng phấn nhắn tin cho Dương Xảo Mạn, thương lượng với cô ấy các chi tiết của hôn lễ, nghe được Dương Xảo Mạn nói anh đang ngược cẩu.

Đến tối trước khi đi ngủ, Bạch Thanh Thanh loáng thoáng nghĩ hình như mình đã quên mất gì đó, cẩn thận suy nghĩ lại nhưng vẫn không ra, từ lúc mang thai, Bạch Thanh Thanh rất thích ngủ nên cô đã ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, Hoắc tiên sinh rời nhà như thường, đến công ty, lôi kéo Dương Xảo Mạn tiếp tục thảo luận về chi tiết hôm qua đang bàn dở dang, đang đến chỗ hưng phấn, Dương Xảo Mạn đưa ra một vấn đề.

"Ngài chuẩn bị kết hôn vào ngày nào?"

Hoắc tiên sinh sửng sốt một chút, rất nhanh nghĩ ra mình đã chuẩn bị nhiều chi tiết như này, nhưng ngày kết hôn vẫn chưa định ra đó!!!

Hoắc tiên sinh lãnh khốc im miệng, để biểu hiện ra đặc điểm của tổng giám đốc bá đạo, anh chậm rãi nói: "Cô cứ quyết định với Đỗ Linh đi, đến lúc đó nói với chúng tôi là được."

Dương Xảo Mạn đáp ứng.

Mà bên kia, Bạch Thanh Thanh cũng bắt đầu soạn đồ.

Hạng mục ở nước ngoài của cô có tiến triển mới, nhất định không đi không được, vừa đi là hai tháng, ít nhất cũng là một tháng, cô sẽ phải không gặp Hoắc Minh Châu một thời gian dài.

Bạch Thanh Thanh sờ sờ bụng, đến khi cô trở về, cũng đã đến thời điểm lộ bụng, đến lúc đó trở về trực tiếp tham gia hôn lễ là vừa kịp.

Mỗi năm cô phải ra nước ngoài vài lần, vì hạng mục ở bên đó, mỗi một lần về đều phải nghỉ ngơi thật lâu, trước đó quan hệ của cô và bạn trai cũ vẫn chưa ổn định, mỗi lần trở về là chia tay một người, bây giờ đã đi đến con đường kết hôn với Hoắc Minh Châu, không cần lo lắng vấn đề không còn tình cảm, Bạch Thanh Thanh rất yên tâm.

Trước khi đi, cô cho Chúc Chúc ăn no, để lại một tờ giấy, mới yên tâm ra cửa.

Chờ đến khi Hoắc tiên sinh về nhà, nhìn thấy căn nhà trống rỗng, tâm trạng hạ xuống đặt Chúc Chúc dưới đất.

Anh kêu một tiếng: "Thanh Thanh?"

Không ai trả lời.

Tác giả có lời muốn nói: Thanh Thanh đã quên chuyện gì...

Quên nói với Hoắc tiên sinh chuyện cô mang thai......

Hoắc tiên sinh hoang mang lo liệu không nổi _(:_" ∠)_

Và, không ngược, không ngược, không ngược.

Hết chương 52

___

Xin lỗi mọi người, lâu rồi mình không đăng chương mới, hiện tại cũng sắp đi học lại và mình sẽ bắt đầu edit bộ mới nên lịch đăng chương cũng sẽ thay đổi, 2 chương/tuần, thời gian không cố định, mình sẽ cố gắng duy trì lịch đăng này, rất xin lỗi mọi người.

#xanh

Chương 53: Đào hôn

Hoắc tiên sinh ngồi trên sô pha chờ đến tối, nhưng Bạch Thanh Thanh vẫn chưa về, tin nhắn anh gửi cho Bạch Thanh Thanh như đá chìm dưới đáy biển, không nhận được hồi âm. Đến khi anh đói bụng, đi vào phòng bếp kiếm đồ ăn linh tinh để lấp bụng rồi tìm Bạch Thanh Thanh ở các căn phòng khác.

Hoắc tiên sinh ôm Chúc Chúc tìm khắp nơi, cuối cùng nhìn thấy một tờ giấy trên bàn trà. Nó bị đè bên dưới đĩa đựng trái cây, nếu không nhờ Chúc Chúc nhắc nhở thì anh đã bỏ qua luôn.

“Em có việc phải ra ngoài, anh cứ tiếp tục chuẩn bị hôn lễ, em quay về sẽ trực tiếp tham gia.”

Hoắc tiên sinh lặp lại từng chữ mấy lần, đã xác nhận cả mặt sau tờ giấy, mới không thể tin được chỉ có nhiêu đó.

Bạch Thanh Thanh đi rồi? Đi đâu? Khi nào trở về? Kêu anh chuẩn bị hôn lễ, nhưng ngày nào mới tổ chức? Nếu đã làm xong mà Bạch Thanh Thanh chưa về thì làm sao bây giờ?? Không có nữ chính thì hôn lễ còn gọi là hôn lễ sao???

Hoắc tiên sinh hoang mang.

Anh lấy điện thoại gọi cho Bạch Thanh Thanh không ngừng, chỉ nghe được tiếng nhắc nhở không gọi được.

Hôn lễ cũng đã bàn đến, chỉ cần kết hôn xong là có thể trói Bạch Thanh Thanh, kết quả vậy mà Bạch Thanh Thanh bỏ trốn?!

Hoắc tiên sinh đau lòng muốn chết, ôm Chúc Chúc nằm trên cái giường lạnh lẽo, trợn to mắt nằm cả đêm, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ đã sáng lên, mới run rẩy ngồi dậy.

Tìm về được lý trí, anh bấm số của Đỗ Linh gọi qua.

“Alô.”

“Là tôi, Hoắc Minh Châu.”

“Sao vậy?” Đỗ Linh buồn bực nhìn đồng hồ, lúc này phần lớn mọi người còn đang ngủ mơ đấy.

“Cô có biết Thanh Thanh đi đâu không?”

“Thanh Thanh? Không phải Thanh Thanh đang ở cùng anh sao?” Đỗ Linh ngáp một cái: “Nếu bây giờ cậu ấy không ở đó, có thể là đã đi tập thể dục buổi sáng, nhưng mà gần đây cậu ấy thích ngủ, chắc là không thức sớm đâu nhỉ?”

“Thanh Thanh đi ra ngoài.”

“Hả?”

Hoắc tiên sinh nhìn nội dung tờ giấy, nói: “Cô ấy để lại một tờ giấy cho tôi, nói muốn đi ra ngoài, để tôi tiếp tục chuẩn bị hôn lễ, chờ cô ấy trở sẽ trực tiếp tham gia.” Anh gằn từng chữ một: “Nhưng cô ấy không nói với tôi rốt cuộc khi nào mới về, cũng không nói đi đâu, tôi gọi cho cô ấy nhưng không ai bắt mấy.”

Đỗ Linh sửng sốt một chút: “Đi xa nhà?”

“Đúng vậy.”

Trong điện thoại quỷ dị tạm dừng suốt mười giây.

Hoắc tiên sinh nắm chặt tờ giấy trong tay, hỏi cô ấy: “Bình thường cô ấy gần gũi với cô nhất, cô cũng biết rõ hành trình của cô ấy, cô biết cô ấy đi đâu không?”

“Tôi biết, có điều… Tôi nghĩ, anh không tìm thấy cậu ấy được đâu.” Đỗ Linh nói chậm rãi. Trong lòng rơi lệ đầy mặt, dùng sức lắc lắc người bạn thân ngay thời khắc mấu chốt mà rớt mất sợi dây xích, hận không thể kéo cô từ thế giới nội tâm ra ngoài thực tại.

Hoắc tiên sinh khó hiểu: “Vì sao?”

“Thanh Thanh có một ít hạng mục ở nước ngoài, tôi chỉ phụ trách công việc trong nước, còn ở nước ngoài thì tôi không có cách nào, là một người khác đảm nhận việc đó.” Đỗ Linh nói: “Trước kia cô ấy cũng thế, chỉ cần ra nước ngoài là giống như bốc hơi khỏi nhân gian, hình như hạng mục ở nước ngoài có hiệp nghị bảo mật, không thể nói ra, nên cũng không liên hệ được với cậu ấy, nếu cô ấy không nói khi nào quay về, tôi thấy anh chỉ có thể chờ.”

“Trước kia cô ấy cũng thế này?”

“Đúng vậy, khi đó đang ở cùng với… Khụ, những người bạn trai trước anh, mỗi lần cô ấy nhận được tin tức nào, cũng sẽ vội vã rời đi, không kịp nói tiếng nào, mấy người bạn trai đó không thấy cô ấy, cuối cùng… Anh hiểu mà.” Đỗ Linh dừng một chút, vội vàng nói: “Nhưng mà anh yên tâm đi, Thanh Thanh xử lý chuyện bên kia xong sẽ trở về ngay thôi.”

“Mất bao lâu?”

“Dựa theo quá khứ thì ít nhất là một tháng, nhiều nhất là hai tháng, không hơn đâu.”

Hoắc tiên sinh sắc mặt âm trầm cúp điện thoại.

Anh vuốt ve bộ lông mềm mại của Chúc Chúc, lặng im đứng ở mép giường thật lâu, mới vào phòng vệ sinh sửa soạn, không gọi trợ lý Trương đến chở, tự mình lái siêu xe bản giới hạn đến công ty.

Dương Xảo Mạn đi làm đúng giờ, cô ấy vừa vào văn phòng chưa bao lâu thì thấy Hoắc tiên sinh hấp tấp đi vào.

“Hoắc tổng?” Dương Xảo Mạn nhìn sau lưng anh, không thấy bóng dáng Bạch Thanh Thanh.

Anh nhét Chúc Chúc trong lòng vào mình Dương Xảo Mạn, sấm rền gió cuốn mà phân phó: “Tra hướng đi của Thanh Thanh.”

“Bạch tiểu thư?” Dương Xảo Mạn sửng sốt: “Không phải Bạch tiểu thư đang ở nhà sao?”
“Cô ấy có việc đi xa nhà, không nói đi đâu, cũng không nói chừng nào về.” Hoắc tiên sinh đau đầu xoa xoa thái dương: “Tra ở sân bay, xem cô ấy đến nước nào, sau đó phái người đi theo.”

Cái cái cái cái gì?! Bạch Thanh Thanh chạy?!

Dương Xảo Mạn lắp bắp vâng dạ, xoay người ôm Chúc Chúc, gọi cho trợ lý Trương.

Hôm qua cô ấy còn thương lượng chuyện hôn lễ với Hoắc tổng và Đỗ Linh, bây giờ ngay cả hoàng lịch còn chưa xem, ngày kết hôn cũng chưa định, vậy mà Bạch Thanh Thanh chạy rồi, cho dù là đào hôn thì có phải hơi sớm không?

Huống chi với thái độ hàng ngày của cô, căn bản không có vẻ muốn đào hôn, đừng nói Hoắc tiên sinh, Dương Xảo Mạn đã bị hành động của Bạch Thanh Thanh khiến cho chấn kinh rồi.

Cô ấy thông báo cho trợ lý Trương xong, trộm gọi cho Đỗ Linh.

“Cô biết Bạch Thanh Thanh đi đâu không?”

Đỗ Linh bên kia trợn trắng mắt: “Vấn đề này sáng nay ông chủ của cô đã hỏi tôi, tôi không biết. Thanh Thanh ra nước ngoài, hành trình ở nước ngoài của cậu ấy do người khác xử lý, tôi không rõ.”

“Cô không có phương thức liên hệ với người đó?”

“Do không liên quan đến chuyện trong nước, nên tôi chỉ biết có sự tồn tại của người đó.”

Dương Xảo Mạn hỏi tiếp: “Vậy cô ấy có để lộ ra đích đến không?”

“Đây là quyết định lâm thời, tôi không rõ nữa.” Đỗ Linh nói: “Hơn nữa với trạng thái cơ thể hiện tại của Thanh Thanh, tôi không nghĩ cậu ấy sẽ bỏ chạy đâu.”

“Trạng thái cơ thể của cô ấy?” Dương Xảo Mạn nhớ đến khoảng thời gian trước Bạch Thanh Thanh không ổn lắm, vội vàng truy vấn: “Cô ấy bị gì vậy?”

“Hả? Cô ấy không nói cho các người sao?”

Dương Xảo Mạn khó hiểu: “Nói cho cái gì?”

Đỗ Linh đương nhiên nói: “Thanh Thanh mang thai đó.”

Dương Xảo Mạn: “…”

“…”

“…”

Dương Xảo Mạn trầm mặc thật lâu, rít gào ra tiếng: “Cô nói cái gì!!!!!!”

“À… Tôi nói, Thanh Thanh mang thai?” Đỗ Linh mờ mịt: “Các người không biết sao? Hôm qua mới kiểm tra đó, một tháng rồi.”“…”

Dương Xảo Mạn trầm mặc cúp cuộc gọi.

Nhìn thái độ Hoắc tổng của bọn họ, chỉ sợ bây giờ vẫn chưa biết?

Dương Xảo Mạn do dự một lát, cô ấy nhìn thoáng qua Chúc Chúc, cẩn thận nhìn qua Hoắc tiên sinh, Hoắc tiên sinh ngồi trước bàn làm việc, vẻ mặt không kiên nhẫn phê sửa văn kiện, lòng anh đang bị Bạch Thanh Thanh chiếm cứ, căn bản không có tâm tư làm chuyện khác, tùy ý phê sửa mấy bản, nôn nóng lật lật vài tờ rồi đứng dậy bất an đi tới đi lui trong văn phòng.

Có lẽ chú ý đến tầm mắt của cô ấy, Hoắc tiên sinh quay đầu nhìn, ánh mắt giống như nhìn người chết, khí thế như dời núi lấp biển phóng tới, Dương Xảo Mạn gần như lập tức rụt đầu về.

Nhìn bộ dạng bây giờ của Hoắc tổng, cô… cô vẫn nên để muộn một chút rồi nói sau…

Dương Xảo Mạn ôm Chúc Chúc, chật vật đào tẩu.

Trợ lý Trương đến rất mau, Dương Xảo Mạn vừa đi ra ngoài một lát, đã gặp anh ta, nói hết chuyện của Bạch Thanh Thanh cho anh ta, sau khi biết được, trợ lý Trương nhận lệnh đi rồi.

Dương Xảo Mạn an ủi: “Tôi nghĩ Bạch tiểu thư quá gấp, nên mới không cẩn thận quên mất, chờ trợ lý tra xong các chuyến bay, biết được Bạch tiểu thư đi nước nào, phạm vi mục tiêu được thu nhỏ lại, đến lúc tìm Bạch tiểu thư sẽ dễ hơn nhiều.”

Hoắc tiên sinh gật đầu.

Anh cũng biết sự thật này, nhưng một ngày chưa nhìn thấy Bạch Thanh Thanh là một ngày anh chưa yên tâm.

Trong lúc trợ lý Trương đang điều tra, Hoắc tiên sinh trong lòng càng ngày càng nôn nóng, anh đi tới đi lui trong văn phòng, hàng vỉa hè còn bị anh mài đến tróc da, mới ngồi xuống ôm Chúc Chúc bắt đầu vuốt lông, đến khi bộ lông nhu thuận của cún con bị anh xoa thành tổ chim mới chột dạ thả tay ra.

“Ngao ô…”

Hoắc tiên sinh ho một tiếng, hỏi: “Trước khi Thanh Thanh đi có nói gì với cô không?”

Dương Xảo Mạn: “Hả?”

“Cô nói, Thanh Thanh đột nhiên rời đi, có phải cô ấy không muốn lấy tôi hay không?”

“Sẽ không, Hoắc tổng.” Dương Xảo Mạn bình tĩnh nói. Ngay cả con cũng chuẩn bị sinh cho anh, có giống người không muốn kết hôn hay không.

Hơn nữa với bộ dáng bình thường của Bạch Thanh Thanh, xin lỗi Hoắc tổng chứ, cô ấy đem Hoắc tổng sủng lên tận trời, cái gì cũng theo ý Hoắc tổng, ngay cả nằm trên cũng cho Hoắc tổng, hơn nữa dục vọng chiếm hữu của Bạch Thanh Thanh với Hoắc tổng lớn như này, sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội này?

Nghĩ tới nghĩ lui, Dương Xảo Mạn cũng chỉ có thể nghĩ rằng Bạch Thanh Thanh luôn luôn suy xét toàn diện đã không cẩn thận nên mới quên nói cho Hoắc tổng.

Hoắc tiên sinh cũng hiểu đạo lý này, anh gật đầu, đang định đổi đề tài dời đi lực chú ý, bỗng nhiên ánh mắt bị thứ trên bàn cô ấy hấp dẫn.

Là một quyển sách.

Phong cách bìa sách quen thuộc, tựa sách cay mắt, ngay cả tên tác giả cũng giống y chang.

Mí mắt Hoắc tiên sinh giựt giựt, chỉ vào nó hỏi: “Đây là gì?”

Nhìn theo hướng tay anh, Dương Xảo Mạn cũng thấy được quyển sách đó, vội vàng cầm lấy, cung kính đưa qua: “Đây là Đỗ Linh cho tôi, cô ấy nói nó rất hay, còn có cuốn sau nữa.”

Thứ đang bị Hoắc tiên sinh cầm, đúng là cuốn《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》.

Dương Xảo Mạn lấy cuốn còn lại đưa cho anh.

Hoắc tiên sinh vừa cúi đầu là thấy cái tên——《 Cô vợ xinh đẹp mang thai bỏ trốn của tổng giám đốc 》.

Mí mắt anh giựt giựt, nhớ đến sự thật mình đã xuyên qua.

Tác giả có lời muốn nói: Hoắc tiên sinh vẫn chưa biết gì.

Có lẽ Thanh Thanh sẽ không lên sàn một thời gian _(:_” ∠)_

Hết chương 53

#xanh

Chương 54: Nhẫn

Hoắc tiên sinh đến từ một quyển tiểu thuyết, có điều thế giới hiện thực không khác gì mấy với thế giới trong sách khiến anh suýt chút nữa đã quên mất chuyện này.

Anh sinh ra tại thế giới kia, thậm chí cái thế giới đó còn có cái tên rất đáng xấu hổ,《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》, tác giả là Phấn Hồng Đáng Yêu Miêu, hiện tại lại ra một quyển tiếp theo, tên là 《 Cô vợ xinh đẹp mang thai bỏ trốn của tổng giám đốc 》.

Tuy rằng xuyên đến, nhưng những chuyện anh trải qua, cũng bị cốt truyện của tiểu thuyết ảnh hưởng, thường xuyên xảy ra những chuyện không khác lắm với tiểu thuyết, lúc này nhìn thấy cuốn tiếp theo này, Hoắc tiên sinh trầm mặc một chút, tùy tiện lật lật vài trang.

Tên của mình quả nhiên xuất hiện trong đó, đồng thời còn có tên nữ chính trong sách. Nếu đã ra tập tiếp theo, tức là cuộc sống của mình sẽ tiếp tục bị thứ này ảnh hưởng?

Hoắc tiên sinh nghĩ ngợi, dưới ánh mắt quỷ dị của Dương Xảo Mạn, tịch thu tiểu thuyết của cô ấy rồi ngồi vào bàn làm việc nghiêm túc đọc.

Tập tiếp theo kể về giai đoạn sau của nam nữ chính. Quyển một 《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》, nam nữ chính tan tan hợp hợp vô số lần, cãi nhau, chia tay, hòa hợp, cãi nhau, chia tay, sau khi hòa hợp lại, rốt cuộc hai người đã nắm tay nhau, cuối cùng, nam chính và nữ chính sống hạnh phúc bên nhau, một người tiếp tục làm tổng giám đốc bá đạo, một người tiếp tục làm thư ký nho nhỏ, nam phụ chặn ngang ảm đạm xuống sàn. Mở đầu quyển hai, hai người đã đến lúc bàn chuyện cưới hỏi!

Hoắc tiên sinh cầm lòng không đậu ngồi ngay lại, bị tình tiết tương tự trong sách hấp dẫn.

Sống cùng nữ chính không lâu, nam chính quyết định làm một hôn lễ long trọng, để cả thế giới đều biết nữ chính là của anh ta! Từ khi nữ chính chấp nhận lời cầu hôn, đương nhiên sẽ ngọt ngào không ngừng, thậm chí còn từ chức, an tâm ở nhà đợi kết hôn. Trong lúc nam chính đang bận rộn chuẩn bị hôn lễ, nữ chính bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại đến từ nữ phụ độc ác trong truyện.

Vì cuộc gọi này, nữ chính sinh ra hiểu lầm với nam chính, cô lén nặc danh hỏi*, vậy mà nam chính không phản đối, còn phát hiện nam chính và nữ phụ đã từng có quan hệ vụng trộm với nhau, nữ chính đau lòng muốn chết, mua vé máy bay đi nước ngoài, thừa dịp nam chính đi làm, tự mình bỏ trốn, không nói cho ai biết, chuẩn bị ra nước ngoài an ủi tâm hồn bị tổn thương.

*(Đoạn này mình không hiểu lắm, convert ghi là “ở nàng bên sườn đánh dưới, thế nhưng phát hiện nam chủ không có phản đối, càng là một vị nam chủ cùng nữ nhị đã có quan hệ vụng trộm”, bạn nào hiểu thì giải thích giúp mình, cám ơn)

Đang ở nước ngoài, nữ chính đột ngột té xỉu ven đường, được người hảo tâm đưa đến bệnh viện, kiểm tra xong mới biết, vậy mà đã mang thang!

Mang mang mang mang mang thai?!

Hoắc tiên sinh bị tình tiết hấp dẫn mở to hai mắt nhìn.

Anh quả thật không thể tin được, nữ chính ngay lúc này lại mang thai, hiểu lầm của nam nữ chính còn chưa được hóa giải, một người ở nước ngoài tha hương, không có người quen bên cạnh, trong nước còn có vô số tiểu yêu tinh muốn trèo lên người nam chính.

Hoắc tiên sinh thật sự phải vì cảnh ngộ bi thảm của nữ chính mà rơi nước mắt.

Anh nghĩ đến mình và Bạch Thanh Thanh. Có thể do cốt truyện ảnh hưởng, sau khi anh ở cùng Bạch Thanh Thanh, cũng bắt đầu bàn chuyện cưới hỏi rất mau, cũng cùng khi Dương Xảo Mạn thương lượng xong bắt đầu làm, khi Bạch Thanh Thanh nhận được cuộc gọi từ nước ngoài, không để lại tin tức nào, lén bỏ trốn giống như nữ chính.

Điểm khác biệt duy nhất chính là, trong bụng Bạch Thanh Thanh không có bảo bảo.

Nghĩ đến đây, Hoắc tiên sinh nhịn không được thở dài.

Với trí thông minh của Bạch Thanh Thanh, tuyệt đối có thể phát hiện mình mang thai ngay lập tức, sẽ không mơ mơ màng màng giống nữ chính, đến khi ra nước ngoài mới đánh bậy đánh bạ rồi biết.

Hoắc tiên sinh ngược lại càng hy vọng trong bụng Bạch Thanh Thanh có bảo bảo.

Cô đột ngột rời đi vì hạng mục ở nước ngoài, đến giờ anh vẫn chưa tìm thấy tung tích, nếu phát hiện mang thai, nói không chừng trước khi anh tìm được Bạch Thanh Thanh, cô đã trở lại.

Hoắc tiên sinh lại thở dài, không thể đọc được tiểu thuyết trong tay nữa, anh tùy tiện lật lật, đặt qua một bên.

“Dương Xảo Mạn.”

“Dạ, Hoắc tổng.”

“Trợ lý Trương về chưa?”

“Để tôi xác nhận lại.”

Dương Xảo Mạn cầm điện thoại ra ngoài, điện thoại còn chưa thông, trợ lý Trương đã thở hồng hộc chạy vào: “Hoắc tổng, đã tra ra, Bạch tiểu thư đến nước X!”

Trước mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời, đứng thẳng dậy: “Nơi nào ở nước X?”

“Vì hạng mục nghiên cứu đó được bảo mật, nên hành tung của Bạch tiểu thư cũng nằm trong hiệp nghị bảo mật, tạm thời chưa tra được.”

Hoắc tiên sinh nhíu mày, phân phó nói: “Không cần biết cô ấy đi đâu, trước tiên phái người đến nước X tìm, quan trọng là phải kiểm tra giao thông, chỉ cần vừa thấy tin tức về Bạch Thanh Thanh thì lập tức tìm.”

“Vâng, Hoắc tổng.”

Trợ lý Trương vội vã chạy đi.

Tạm thời đã có tin tức, Hoắc tiên sinh nhẹ nhõm hẳn đi, chỉ chờ trợ lý Trương quay về gửi tin tức cho anh. Hoắc tiên sinh tĩnh tâm ngồi đó suy nghĩ, gọi cho Đỗ Linh: “Cô có cách nào liên hệ với người có thệ liên hệ được với Thanh Thanh ở nước ngoài không?”

“Hả?”

“Tuy rằng hạng mục nước ngoài và trong nước không liên quan với nhau, nhưng đều là sản nghiệp của Thanh Thanh, nếu tìm hiểu nguồn gốc thì có khả năng sẽ ra.” Hoắc tiên sinh thong thả ung dung nói: “Bình thường Thanh Thanh giấu rất nhiều tin tức, ngay cả tôi cũng không biết nhiều, cô là người thân cận nhất với Thanh Thanh, hẳn phải biết nhiều hơn tôi đúng không?”

Nói vậy thôi, nhưng cô ấy thật sự không biết mà…

Đỗ Linh đang muốn mở miệng giải thích, Hoắc tiên sinh tiếp tục nói trước: “Cô thay Thanh Thanh làm việc, Thanh Thanh sẽ lấy một phần lợi nhuận cho cô, đúng không?”

“À… Đúng.”

“Nếu vậy, nếu cô kiếm được thông tin của người liên hệ, tôi cũng sẽ cho cô một số tiền.” Hoắc tiên sinh nói một dãy số: “Chỉ cần là tin tức liên quan đến Thanh Thanh, tôi sẽ cho cô bao nhiêu đó, nếu Thanh Thanh trở về, tôi sẽ cho cô thêm một bao lì xì.”

Đỗ Linh trầm mặc.

Thật lâu sau, cô ấy mới chậm rãi mở miệng: “Hoắc tổng, tình cảm của tôi và Thanh Thanh đã nhiều năm, tôi cũng biết tình cảm của cô ấy với anh, hiện tại bỗng nhiên phát sinh chuyện như này, anh cho rằng tôi sẽ khoanh tay đứng nhìn sao?”“Hả?”

“Nhưng thù lao đã nói thì nhất định phải có đó!” Đỗ Linh hoả tốc cúp máy, trong lòng nghĩ đến con số Hoắc tiên sinh nói, dường như trước mắt là một đống nhân dân tệ được quy đổi, cô ấy mở danh bạ, gọi qua một loạt số điện thoại.

Hoắc tiên sinh an tâm, ôm lấy Chúc Chúc từ Dương Xảo Mạn và cầm lấy quyển sách kia rời khỏi văn phòng.

Hoắc tiên sinh về nhà.

Bạch Thanh Thanh mới đi một ngày, đồ đạc trong nhà không thay đổi mấy, anh không động vào thứ gì, tất cả đều duy trì như trước khi Bạch Thanh Thanh rời đi, đĩa lê trên bàn trà không mất đi trái nào.

Ngay cả tờ giấy đó, đều được đặt ở vị trí vốn có của nó, được đĩa trái cây đè lên, xem nhẹ nếp nhăn hằn trên tờ giấy, trong nháy mắt Hoắc tiên sinh còn cho rằng mình đã quay lại hôm qua.

Anh nhịn không được hô một tiếng: “Thanh Thanh?”

Trong phòng trống rỗng, không có hồi âm.

Chỉ có Chúc Chúc trong lòng anh kêu theo một tiếng: “Ngao!”

Hoắc tiên sinh cười khổ một tiếng, cúi đầu sờ đầu nó: “Mẹ mày bỏ chúng ta chạy rồi, nếu không tìm thấy được cô ấy, chúng ta chỉ có thể chờ cô ấy quay về.”

“Ngao!”

Hoắc tiên sinh ngồi lên sô pha, anh ngồi ở vị trí bên trái như ngày thường, sô pha bên phải vẫn trống như cũ, giống như Bạch Thanh Thanh còn ở nơi này.

“Mẹ mày đã nói, chờ đến hôn lễ, cô ấy muốn mày làm phù dâu.” Hoắc tiên sinh chậm rãi vuốt lông Chúc Chúc, anh cúi đầu, ánh mắt ôn nhu: “Lúc ấy tao đã từ chối, cho mày đi tung bông còn đỡ, nếu mày làm phù dâu, chẳng lẽ để Thanh Thanh ôm mày sao?”

“Ngao!”

“Bây giờ ngẫm lại, nếu lần đó đáp ứng cô ấy là tốt rồi.” Hoắc tiên sinh vuốt chậm dần: “Thanh Thanh luôn làm theo ý tao, chỉ cần tao nói ra, cô ấy sẽ không phản đối, không cần biết gì hết, hôn lễ cho tao quyết định, nhà ở cũng do tao quyết định, ngay cả lần trước cô ấy đưa ra lời kết hôn, cũng theo ý tao mà bỏ đi.”

“Rõ ràng trong tư liệu Dương Xảo Mạn đưa cho tao, nam nữ hẹn hò với nhau là nhà trai sủng nhà gái, tao phải sủng Thanh Thanh mới đúng, hiện tại toàn bộ đều trái ngược.” Hoắc tiên sinh cười khổ.

Bây giờ nhớ đến, hình như lần thành công duy nhất trong kế hoạch đó, cũng là Thanh Thanh bao dung anh.

“Ngao!”

Hoắc tiên sinh xoa phần lông trên đầu Chúc Chúc: “Mày cũng thấy vậy đúng không nào?”

Chúc Chúc cầm móng vuốt vò đám lông trên mặt, dường như thật sự hiểu anh nói gì, khi Hoắc tiên sinh dừng lại, phối hợp “Ngao!” Một tiếng.

Hoắc tiên sinh suy tư nói: “Vì thế, nói không chừng Thanh Thanh thấy ghét? Vì phương thức chúng ta ở chung khác với người khác? Nên có khả năng cô ấy thích ngược lại?”

Chúc Chúc rung rung lỗ tai: “Ngao ô…” Hôm nay ba nói nhiều quá, thật phiền quá à…

Nghe nó đáp lời, trong nháy mắt trước mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời: “Mày cũng thấy vậy?”
“Ngao ô…”

Hoắc tiên sinh do dự một chút, một tay ôm nó vào phòng, đặt thật nhiều đồ ăn vào chén cho nó mới cẩn thận dặn dò nói: “Ba muốn đi ra ngoài một chút, sẽ về nhanh thôi, buổi tối nhất định sẽ ăn cơm cùng mày, mày phải ở nhà canh nhà đó, đừng mở cửa cho người lạ vào.”

“Ngao ô ~”

Hoắc tiên sinh gấp gáp đi ra.

Anh mở cửa siêu xe trăm bản toàn cầu ra, phóng xe nhanh như chớp, lái đến cửa hàng trang sức lần trước.

Anh vội vã đi vào, tây trang trên người không chút cẩu thả, bước chân nhanh nhẹn nhưng nhìn không vội vàng, Hoắc tiên sinh vừa vào cửa, khí thế trời sinh làm mọi người bên trong đều dời mắt đến, ngay cả kim cương trong tủ kính cũng không lóa mắt bằng anh.

Hoắc tiên sinh lấy một tấm thẻ ra để lên bàn, phạn phó nhân viên công tác: “Đem hết nhẫn của các người ra đây cho tôi xem.”

Aiz… Tổng giám đốc bá đạo đẹp trai, thì ra là hoa đã có chủ… Giới tính nữ trong tiệm lưu luyến thu hồi tầm mắt.

Nhân viên làm việc rất mau, toàn bộ kiểu dáng bán chạy trong tiệm đều được để trước mặt Hoắc tiên sinh, Hoắc tiên sinh liếc mắt một cái, nói: “Đổi.”



“Đổi.”



“Đổi.”



Đến khi sắc trời dần dần thay đổi, người vào cửa hàng từng nhóm rồi lại từng nhóm, nhân viện đã gần như đem hết hàng trong kho ra, cuối cùng Hoắc tiên sinh cũng chọn được nhẫn mình ưng ý.

Chiếc nhẫn rất đơn giản, xung quanh cái vòng bạch kim được nạm kim cương vụn, liếc mắt sơ qua thì không thể thấy được, nhưng nếu đặt dưới ánh đèn, sẽ phát ra ánh sáng chói mắt, không có chiếc nhẫn nào tốt hơn cái này.

Lần đầu tiên Hoắc tiên sinh nhìn thấy Bạch Thanh Thanh, chỉ cho rằng đối phương là một người qua đường bình thường, nếu không phải Bạch Thanh Thanh đúng lúc dọn đến đối diện anh, sợ rằng anh đã không có cơ hội tiếp xúc phát triển với cô. Càng hiểu biết, anh càng bị ánh sáng tỏa ra từ người cô hấp dẫn, cuối cùng đã không thể rời khỏi cô.

Hoắc tiên sinh lập tức quẹt thẻ mua ngay.

Anh tiện đường ghé qua cửa hàng mua đồ ăn cho chó vị mới ra rồi về nhà.

Chén cơm của Chúc Chúc quả nhiên đã trống trơn, Hoắc tiên sinh mở gói đồ ăn mới, đổ vào chén cơm của nó, xoa nhẹ đầu nó, mới ngồi vào sô pha.

Vẫn là vị trí bên trái, bên dưới đĩa đựng trái cây vẫn là tờ giấy đó.

Hoắc tiên sinh tốn rất nhiều sức lực để làm mình rời tầm mắt khỏi tờ giấy ấy, anh tùy ý liếc mắt nhìn, dừng trên quyển tiểu thuyết tùy tiện lấy về.

Anh mới đọc đến đoạn nữ chính trong truyện phát hiện mình mang thai, phần còn lại còn chưa đọc đến.

Hoắc tiên sinh nghĩ nghĩ, cầm nó lên, lật đến chỗ dừng.

Sau đó, ánh mắt của anh bỗng nhiên dừng trên mấy chữ — thành phố Y của nước X.

Cùng một quốc gia với Bạch Thanh Thanh.

Trong đầu Hoắc tiên sinh có tia sáng lóe qua, anh nghĩ đến một thứ, sờ vào hộp nhỏ trong túi, ngón tay run rẩy duỗi đến điện thoại. Trước khi anh cầm lấy được, điện thoại đã sáng lên trước.

Là trợ lý Trương.

Hoắc tiên sinh ngừng thở, run rẩy bắt máy.

“Hoắc tổng, tạm thời đã điều tra ra, Bạch tiểu thư có khả năng ở một trong những thành phố này.” Trợ lý Trương nói vài cái tên, thành phố y nước X thình lình xuất hiện.

Trong nháy mắt, phảng phất như tất cả âm thanh trên thế giới đều biến mất.

“…”

“Hoắc tổng?”

“Giúp tôi đặt vé máy bay đến thành phố X nước Y.” Hoắc tiên sinh nghe thấy mình nói thế: “Ngay bây giờ, lập tức, lập tức.”

Anh lấy lại bình tĩnh, cẩn thận dặn dò nói: “Còn nữa, kêu Dương Xảo Mạn qua đây, giữ Chúc Chúc đi.”

“Vâng, Hoắc tổng.”

Hết chương 54

Chương 55: Nam phụ

Chúc Chúc tạm thời được Dương Xảo Mạn nuôi, Hoắc tiên sinh được trợ lý Trương đưa đến sân bay, anh ngồi chuyến bay sớm nhất, vội vã xuất phát đến nước X. Lúc này trời đã tối, anh nhìn ra ngoài cửa sổ máy bay, phía dưới tầng mây là ánh đèn sáng trưng của thành phố, trong nháy mắt, Hoắc tiên sinh nghĩ rằng mình đang đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn cảnh đêm thành phố.

Anh dần dần bay khỏi đây, hướng đến nơi có Bạch Thanh Thanh.

Dọc theo đường đi, Hoắc tiên sinh luôn nghĩ, nếu anh tìm thấy Bạch Thanh Thanh ở đâu đó, đến lúc phải nói câu gì đầu tiên? Một tay ôm Bạch Thanh Thanh vào ngực, dịu dàng nói một câu “Rốt cuộc cũng tìm được anh”. Hay vẻ mặt lãnh khốc đến trước mặt cô, nói cho cô “Em mà bỏ trốn lần nữa sẽ nhốt em lại”?

Hoắc tiên sinh rối rắm cả đường, đến khi xuống máy bay, bước vào thành phố này, anh mới phản ứng lại, mình còn chưa biết Bạch Thanh Thanh đang ở đâu.

Vội vàng kiếm một khách sạn, người phái đến vẫn đang tìm tung tích Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh một lần nửa mở cuốn sách đó ra.

Sau khi phát hiện mình mang thai, nữ chính bắt đầu do dự. Nếu không có con, cô không thấy hối hận khi rời khỏi nam chính, nhưng hiện tại đã có rồi, cô không thể để con mình không có ba, nữ phụ đã gọi điện đến để thị uy, nghĩ đến việc nam chính đã thay lòng đổi dạ, nữ chính càng không thể chịu đựng sống bên người anh, nhưng tình cảm đối với nam chính trong lòng đang không ngừng kêu gào, kêu cô quay về, về lại cạnh nam chính đi!… Cứ rối rắm như thế, nữ chính xuất viện.

Cô dựa vào số tiền trên người thuê một căn nhà, sống cuộc sống dị quốc tha hương, nói đến cũng khéo, hàng xóm của cô vậy mà chính là người hảo tâm đưa cô đến bệnh viện.

Khi nam phụ tốt bụng biết tin cô có thai, đã chủ động nói muốn chăm sóc cô, nữ chính từ chối nhiều lần, nhưng không thể đánh bại lòng nhiệt tình của nam phụ, đành phải đồng ý, được nam phụ tri kỷ chăm sóc, cô ngày càng nhớ nam chính đang ở nước nhà, nhớ sự bá đạo của anh, nhớ sự dịu dàng của anh… Nam chính bên kia! Cũng đã tìm được tung tích của nữ chính đào hôn! Hùng hổ đuổi đến tận đây!

Hoắc tiên sinh đọc đến đây, vội vàng lật lại mấy trang trước, muốn tìm vị trí của nữ chính, anh nghĩ, nói không chừng Thanh Thanh cũng đang ở đây.

Nhưng lúc này tác giả của quyển tiểu thuyết lại lười biếng, anh ta viết nữ chính đến thành phố Y nước X, nhưng không viết địa điểm chính xác, Hoắc tiên sinh kiếm vài lần, nhưng không thấy được bất kì dấu vết nào, đành thất vọng lật lại chỗ cũ.

Nam chính biết được chân tướng, hùng hổ đuổi qua đây, phát hiện bên cạnh nữ chính có một người đàn ông xa lạ, quan hệ hai người thoạt nhìn rất tốt, cử chỉ cũng rất thân mật, tức khắc đau lòng không kiềm được, anh nghĩ ‘Người phụ nữ của tôi mà cũng dám động?’, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang tra xét bối cảnh nam phụ, phát hiện anh ta vậy mà là Thái Tử của một tổ chức hắc đạo ở đây! Mà lúc này, hai người đụng mặt nam chính, nữ chính không chạy trốn được, không chỉ vậy, nam phụ còn chủ động nói mình đã thích nữ chính!Hoắc tiên sinh lập tức nghiêm nghị hẳn lên.

Anh đọc lại sinh hoạt của hai người, vậy mà không nhìn ra được nam phụ động tâm với nữ chính khi nào.

Nhưng mà, anh rất nhanh nghĩ đến hiện tại không biết Bạch Thanh Thanh đang ở đâu.

Bạch Thanh Thanh là người ưu tú, mặc kệ là ở đâu, chắc chắn sẽ có rất nhiều người thích cô, có lẽ khi anh không có mặt, sẽ có nam phụ như này sinh ra tình cảm mờ ám với cô, chuẩn bị bất động thanh sắc không để lộ ra chi tiết cảm hóa cô, thừa dịp không có anh ở đó cướp Bạch Thanh Thanh đi.

Nghĩ đến đây, Hoắc tiên sinh càng thêm buồn bực.

Tiểu thuyết trong tay không thể đọc tiếp được, hắn lật lật vài tờ rồi ném qua một bên. Hoắc tiên sinh đi tới đi lui trong phòng, kìm nén không được nên đi ra ngoài.
Anh định đi dạo khắp nơi, bây giờ còn chưa có tin tức mới, nói không chừng khi anh đang đi dạo trên đường gặp được Bạch Thanh Thanh thì sao?

Anh còn chưa ra khỏi khách sạn, ngoài cửa có một người nghênh diện đi đến, khi sắp đi lướt qua, đối phương bỗng nhiên gọi anh.

“Hoắc tổng?”

Hoắc tiên sinh nghe tiếng quay đầu lại, người phía trước nhìn khá quen mắt, anh nhìn hồi lâu, cuối cùng mới từ trong sâu thẳm nơi ký ức tìm ra: “Quách Tử Minh?”

“Là tôi, không nghĩ rằng Hoắc tổng lại nhớ tôi.” Quách Tử Minh bước đến, nói: “Vừa nãy tôi còn tưởng mình nhìn nhầm, không nghĩ thật là Hoắc tổng, sao Hoắc tổng lại ở đây?”

Không để Hoắc tiên sinh trả lời, anh ta nói tiếp: “Tôi biết rồi, Hoắc tổng đến đây tìm Thanh Thanh đúng không?”

Hoắc tiên sinh sửng sốt.

“Tôi cho rằng Thanh Thanh đối xử khác với Hoắc tổng, không nghĩ rằng, đường đường là tổng giám đốc Hoắc thị, cuối cùng cũng không khác lắm so với chúng tôi.” Quách Tử Minh trào phúng cười: “Tôi đoán, Thanh Thanh cũng như trước kia, không nói một lời đã chạy ra nước ngoài, đúng không?”

Hết chương 55

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau