TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: "...Gói lại hết cho tôi."

Lần đầu tiên gặp mặt Phương Niệm Vân là ở sơn trang nghỉ dưỡng.

Nhìn biểu cảm mừng rỡ trên mặt Phương Niệm Vân, Bạch Thanh Thanh đau đầu.

Mục tiêu ban đầu của Phương Niệm Vân rõ ràng là Hoắc tiên sinh, thậm chí khi biết rõ anh có người đi cùng ở sơn trang mà còn làm ra chuyện gõ cửa buổi tối, Bạch Thanh Thanh trùng hợp nghe được, trùng hợp uống rượu nên mới có thể đập tan ý đồ của cô ấy, nếu không cũng không biết Hoắc tiên sinh sẽ gặp phải chuyện gì.

Nhưng cũng vì cô trùng hợp nghe được, trùng hợp uống rượu mới xảy ra chuyện lúc sau.

Từ khi rời khỏi sơn trang, Bạch Thanh Thanh gần như quên mất Phương Niệm Vân, không nghĩ rằng bây giờ người ta trùng hợp xuất hiện trước mắt mình.

“Từ khi nhìn thấy cô ở sơn trang nghỉ dưỡng, tôi đã tìm cô rất lâu cũng không thấy, không nhờ rằng có thể gặp cô ở đây.” Phương Niệm Vân nhìn cô chăm chú. Sau đó đột nhiên cố ấy nghĩ đến gì đó, nuốt vào lời sắp buột miệng nói ra, vội vàng nói: “Tôi vẫn luôn muốn gặp Hoắc tổng, nhưng vẫn không được, nghĩ rằng nếu có thể gặp cô là có thể nhìn thấy Hoắc tổng.”

Nói đoạn, Phương Niệm Vân nhìn xung quanh: “Hoắc tổng có ở đây không?”

Bạch Thanh Thanh không đổi sắc mặt lùi lại một bước: “Anh ấy không ở đây.”

“Cô đến đây một mình sao?”

“Tôi đi cùng bạn.”

Phương Niệm Vân tiếp tục truy vấn: “Cùng ai?”

“…” Bạch Thanh Thanh dừng một chút: “Bạn.”

Thấy cô không muốn trả lời, lúc này Phương Niệm Vân mới bỏ cuộc.

Phương Niệm Vân vừa mới thử quần áo, trên tay cầm vài món, cô ấy quan sát khắp nơi, tầm mắt dừng trên mấy cái túi trên tay Bạch Thanh Thanh, có không ít logo.

Phương Niệm Vân ngẩng đầu lên, nhìn cô từ trên xuống dưới bắt bẻ: “Cô ăn mặc tùy ý như thế, không sợ có ngày Hoắc tổng phiền chán rồi đá cô đi sao?”

Bạch Thanh Thanh chỉ mặc một bộ quần áo thoải mái bình thường, vì bị Đỗ Linh kéo ra cửa, nên chưa kịp thay quần áo, không phải hàng hiệu gì, chỉ là quần áo thoải mái nhưng đã cũ, cứ như này, đứng giữa cửa hàng nhãn hiệu lớn bày biện trang phục tinh xảo, có cảm giác không phù hợp.

Phương Niệm Vân vẻ mặt ghét bỏ nói: “Cô còn không chịu trang điểm cho mình, thân là bạn gái của Hoắc tổng, đi ra ngoài là đại diện cho mặt mũi Hoắc tổng, cho dù một ngày nào đó Hoắc tổng đá cô thì sao chứ, nói thế nào thì Hoắc thị cũng là một công ty có tiếng tăm, chẳng lẽ có người bạn trai như Hoắc tổng, ngay cả quần áo của cô cũng không mua nổi?”

Nội tâm Bạch Thanh Thanh ha hả một tiếng: Nếu Hoắc Minh Châu thật sự dám đạp tôi, tôi sẽ phá banh Hoắc thị của anh ấy.

Dư quang nhìn thấy cửa phòng thay đồ mở ra, Bạch Thanh Thanh bước đến, nói với hai người: “Bạn của tôi xong rồi, tôi đi trước.”

Yến Thu Dương khẽ cười nói: “Bạch tiểu thư xin cứ tự nhiên.”

“Đi cái gì.” Phương Niệm Vân bắt lấy cánh tay cô: “Vì Hoắc tổng, tôi sẽ giúp cô chỉnh sửa một chút, thay đổi phẩm vị của cô.”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Đỗ Linh đằng kia thấy cảnh bên đây, cũng không rảnh tìm gương nhìn xem mình có hợp với quần áo không, vội vàng đi qua: “Thanh Thanh, bạn của cậu?”

“Đỗ tiểu thư.” Yến Thu Dương khẽ gật đầu.

Khi anh ta kí kết hợp đồng với Bạch Thanh Thanh, Đỗ Linh cũng ở bên cạnh, anh ta chỉ biết Đỗ Linh là người đại diện cho Bạch Thanh Thanh, không ngờ quan hệ của hai người tốt đến thế.

Phương Niệm Vân quay đầu: “Anh họ, người này là ai?”

Bạch Thanh Thanh cau mày rút tay ra: “Không quấy rầy Phương tiểu thư và Yến tổng, chúng tôi đi trước.”

“Hả?… À.” Đỗ Linh ngơ ngác gật đầu với Yến Thu Dương: “Yến tổng, xin lỗi, chúng tôi không tiếp được.”

Không đợi Đỗ Linh thay quần áo trên người ra, Bạch Thanh Thanh trực tiếp quẹt thẻ, gỡ mác xuống, Bạch Thanh Thanh lôi Đỗ Linh chưa kịp hiểu gì ra khỏi cửa hàng.

Phương Niệm Vân cắn môi nhìn bóng dáng hai người, cô ấy do dự một chút, cũng kéo Yến Thu Dương: “Anh họ, chúng ta đi theo.”

“Khoan đã, tính tiền trước.”

Phương Niệm Vân không buông tha nhìn thoáng qua phương hướng Bạch Thanh Thanh, nôn nóng chờ anh ta thanh toán.

Đến khi đi rất xa, Đỗ Linh mới hậu tri hậu giác hỏi: “Người vừa nãy là ai?”

“Tên là Phương Niệm Vân, là tiểu thư của Phương gia.” Đỗ Linh “À” một tiếng, lại hỏi: “Quan hệ với cậu là gì?”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Đỗ Linh vẻ mặt hoài nghi nhìn cô: “Mình chưa từng thấy qua người này, cũng không nghe cậu nhắc đến, chẳng lẽ cậu lén mình quen biết người khác bên ngoài?”

Bạch Thanh Thanh đau đầu: “Khi ở sơn trang nghỉ phép, cô ấy có hảo cảm với Hoắc Minh Châu, nửa đêm đi gõ cửa phòng thì bị mình bắt gặp.”

“…” Đỗ Linh tưởng tượng đến cảnh đó, bỗng nhiên cũng đau đầu thay cô.

“Lúc ấy mình uống hơi nhiều, hành động không thông qua suy nghĩ, sau đó… Không cẩn thận coi cô ấy là Hoắc Minh Châu.” Bạch Thanh Thanh quỷ dị tạm dừng một chút: “Bị Hoắc Minh Châu thấy được, sau đó chính là như cậu thấy đây.”

Đỗ Linh bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách lần đó hai người đột ngột quay về… Chờ chút, bị Hoắc Minh Châu thấy được?!”

Bạch Thanh Thanh vẻ mặt trầm trọng gật đầu.

Ánh mắt Đỗ Linh tức khắc trở nên quái dị: “Rốt cuộc cậu đã làm gì người ta? Mới có thể làm Hoắc Minh Châu tức giận như vậy, còn làm cô ấy bây giờ đối với cậu là nhớ mãi không quên?” Cô ấy quen biết Bạch Thanh Thanh rất nhiều năm, cũng biết tửu lượng của Bạch Thanh Thanh rất tốt, chưa từng làm ra chuyện gì không thể vãn hồi do uống rượu, đột nhiên có một việc như này, làm cô ấy thật sự sinh ra một chút hứng thú.

Bạch Thanh Thanh nghĩ nghĩ, nói: “Mình làm mẫu cho cậu một chút?”

“Hả?”

Đỗ Linh chưa phản ứng kịp, cánh tay bất ngờ bị kéo, cô chỉ thấy một trận choáng váng, sau đó cả người bị đè lên vách tường, trước mặt là gương mặt đột ngột tiến sát lại của Bạch Thanh Thanh, chỉ nghe bên tai vang lên một tiếng “Bộp”, Bạch Thanh Thanh chậm rãi đến gần.

Chóp mũi Đỗ Linh có thể cảm nhận được hô hấp nhợt nhạt của cô, ngũ quan tinh xảo của Bạch Thanh Thanh phóng đại trước mắt, Đỗ Linh bỗng nhiên khẩn trương, không dám chớp mắt một cái. Cô ấy nhìn thấy khoảng cách giữa mình và Bạch Thanh Thanh càng lúc càng rút ngắn, tầm mắt cô ấy quan sát tỉ mỉ ngũ quan của Bạch Thanh Thanh, Đỗ Linh có thể phát hiện tầm mắt Bạch Thanh Thanh nhìn mình chăm chú, phảng phất toàn bộ thế giới chỉ còn lại mình cô, sau đó chậm rãi, chậm rãi, Bạch Thanh Thanh tiến sát bên tai cô ấy.

“Chính là như này.”

Nói xong, Bạch Thanh Thanh lùi một bước, kéo giãn khoảng cách ra.

Đỗ Linh dựa vào tường chưa thể hoàn hồn, nghe thấy nhịp tim bất ngờ tăng lên của mình.

Thật lâu sau, cô ấy mới vỗ vỗ ngực, lẩm bẩm nói: “Cuối cùng mình cũng biết vì sao Phương Niệm Vân nhớ mãi không quên cậu… Thanh Thanh, đồng ý với mình, trừ Hoắc tiên sinh nhà cậu, cái chiêu dồn tường này đừng dùng với ai hết.”

Bạch Thanh Thanh buồn bực quay mặt đi.

Hai người bị trì hoãn, Phương Niệm Vân lôi kéo Yến Thu Dương đuổi theo rất mau.
“Bạch Thanh Thanh, cô trốn cái gì? Tôi vì Hoắc tổng mới nghĩ cho cô, cô cho rằng bình thường tôi tốt bụng vậy sao?” Phương Niệm Vân đứng trước mặt cô, châm chọc mỉa mai nói: “Hoắc tổng có tài sản lớn như thế, cần phải giao thiệp với người ta, nếu để người khác biết bạn gái anh ấy mặc quần áo bình thường, ngườ khác sẽ nhìn Hoắc tổng như thế nào? Ai không biết còn tưởng Hoắc thị đã phá sản đó.”

Bạch Thanh Thanh: “= =…”

Đỗ Linh tiến lên một bước, đứng trước mặt cô ấy: “Không nói đến chuyện khác, diện mạo Thanh Thanh nhà chúng tôi đã bỏ xa cô mấy con phố đấy, cho dù cậu ấy mặc quần áo vỉa hè đi chăng nữa, cũng mặc đẹp hơn cô. Thanh Thanh đang hẹn hò với Hoắc Minh Châu, mấy tâm tư đó của cô với Hoắc Minh Châu nên thu hồi lại đi.”

Với hiểu biết của cô ấy về Bạch Thanh Thanh, phỏng chừng Hoắc Minh Châu sẽ không có cơ hội đào tẩu đâu.

Phương Niệm Vân nói thầm: “Ai nói tôi vì anh ta…”

“Cái gì?”

Phương Niệm Vân hồi thần, trừng mắt trở về: “Tôi vì mặt mũi của Hoắc tổng nên mới hảo tâm giúp đỡ cô ấy, có lòng tốt mà bị coi như lòng lang dạ thú.”

Đỗ Linh hừ một tiếng, không khoan nhượng tí nào.

Hai người giằng co một buổi, cuối cùng Yến Thu Dương cũng lên tiếng: “Hai người đi dạo phố cũng đã mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút hay không?”

Hai người nhất trí nói: “Không cần!” “Hừ!”

Yến Thu Dương: “…”

Bạch Thanh Thanh tiến lên kéo Đỗ Linh: “Không phải cậu nói còn mấy cửa hàng chưa đi sao? Bây giờ chúng ta đi đi.”

Đỗ Linh không đánh lại cô, đành chịu bị cô lôi kéo vào một cửa hàng, Phương Niệm Vân vội vàng lôi kéo Yến Thu Dương đi vào theo.

“Bạch Thanh Thanh, tôi nói một lần cuối cùng, tôi vì Hoắc tổng nên mới hảo tâm giúp cô.” Phương Niệm Vân cầm một bộ quần áo đưa cho cô: “Cô đi thử đi, tôi thấy rất hợp với cô đó.”

Bạch Thanh Thanh còn chưa mở miệng, Đỗ Linh đã nhận lấy nó, thuận tay treo lại, sau đó cầm một bộ lên: “Thanh Thanh, mình biết cậu thích kiểu này, mặc thử xem.”

“Tôi…”

Phương Niệm Vân tức giận trừng: “Rõ ràng là bộ của tôi mới hợp!”

Đỗ Linh đáp lại một cách mỉa mai: “Tôi quen biết Thanh Thanh hai mươi năm, chẳng lẽ không hiểu cậu ấy bằng cô?”

Phương Niệm Vân nghẹn lời.

Bạch Thanh Thanh: “= = Này, tôi…”

“Quen biết hai mươi năm thì sao? Cô rất hiểu biết Hoắc tổng sao?” Phương Niệm Vân khoanh tay trước ngực cười lạnh: “Gia nghiệp của Hoắc thị lớn bao nhiêu, Hoắc tổng tuổi trẻ đầy hứa hẹn, có rất nhiều cô gái muốn trèo lên anh ấy, bây giờ Bạch Thanh Thanh có một khuôn mặt, hiện tại cô ta không chịu nắm chắc, sớm muộn gì Hoắc tổng cũng sẽ xem trọng mấy cô gái trẻ trung xinh đẹp, cô có muốn khóc cũng không được đâu.”

Bạch Thanh Thanh: = =……

Ngoài cửa hàng, Hoắc tiên sinh mang theo Dương Xảo Mạn và trợ lý Trương đi ngang qua đây, nghe thấy cái tên quen thuộc, tức khắc dừng chân, nhìn vào bên trong, lập tức chấn kinh.

Mục tiêu của kế hoạch đang đứng trong cửa hàng này! Không chỉ thế, bên cạnh Bạch Thanh Thanh là Đỗ Linh đang đứng, Phương Niệm Vân đang đứng! Còn có Yến Thu Dương!

Hoắc tiên sinh nghĩ rằng nếu giờ này Quách Tử Minh xuất hiện ở đây, anh sẽ không quá kinh ngạc đâu.

Nhưng nghe thấy Phương Niệm Vân nói thế, thân là nhân vật chính trong đó, Hoắc tiên sinh cảm thấy mình không thể cứ đứng đó nhìn.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của bốn người, anh đi vào cửa hàng, lãnh khốc mạnh mẽ đẹp trai lấy một tấm thẻ ra đặt lên bàn: “Những thứ này ——”

Anh duỗi tay, quét qua hết toàn bộ cửa hàng: “—— những thứ đó, gói lại hết cho tôi.”

Bạch Thanh Thanh: = =…

Hết chương 46

#xanh

Chương 47: Âm hồn không tan

Hoắc tiên sinh đột nhiên xuất hiện khiến bốn người ở đây đều lắp bắp kinh hãi.

Yến Thu Dương hoàn hồn nhanh nhất, gật đầu chào anh: “Hoắc tổng, xin chào, thật trùng hợp.”

“Không trùng hợp.” Hoắc tiên sinh vẻ mặt lãnh khốc: “Tôi đến đây vì Thanh Thanh.” Ngụ ý: Gặp được anh chỉ là thuận tiện thôi.

Yến Thu Dương nghẹn họng, tiếp tục nói: “Không ngờ rằng hôm nay ở đây có thể gặp được Bạch tiểu thư, còn có thể tái ngộ Hoắc tổng, xem ra hôm nay ra cửa quả nhiên rất đúng.”

Hoắc tiên sinh hừ lạnh một tiếng, nghĩ thầm: Nếu sớm biết anh ta đến đây, mình nhất định sẽ mang Chúc Chúc đến cùng, tương tự lần trước, dời đi lực chú ý của anh ta, như vậy ánh mắt của anh ta mới không dừng trên người Thanh Thanh nữa.

Nghĩ đến Chúc Chúc, Hoắc tiên sinh lập tức nhìn xong quanh, không thể tìm thấy nơi nào có chó, anh rất buồn bực, hỏi Bạch Thanh Thanh: “Chúc Chúc đâu?”

“Em để nó trong nhà, chắc là đang ngủ.” Bạch Thanh Thanh trả lời đúng sự thật.

Yến Thu Dương tò mò: “Chúc Chúc là?”

“Là chó chúng tôi nuôi.”

Yến Thu Dương trầm mặc một chút, quyết đoán ngậm miệng lại, lùi lại rời khỏi phạm vi tầm mắt có tính sát thương của Hoắc tiên sinh.

Hoắc tiên sinh dời lực chú ý khỏi anh ta, dừng trên người Phương Niệm Vân.

Nếu nói trong những người này ai là người anh đề phòng nhất, chắc chắn là Phương Niệm Vân chứ còn ai, cảnh tượng khi mở cửa ở sơn trang làm anh không thể quên được, lực sát thương quá lớn, tức giận đến mức Hoắc tiên sinh phải mang theo Bạch Thanh Thanh lập tức trở về, trước khi đi, Phương Niệm Vân còn lôi kéo anh, bộ dạng lưu luyến không rời, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng ngó qua Bạch Thanh Thanh, nói trong đó không có ý tứ mờ ám gì mới lạ.

Hoắc tiên sinh lập tức cảnh giác: “Sao Phương tiểu thư lại ở đây?”

“Tôi… Tôi đi dạo phố cùng anh họ.” Dưới tầm mắt áp bức của anh, Phương Niệm Vân không nhịn được lùi ra phía sau Yến Thu Dương: “Sau đó đụng phải Bạch Thanh Thanh…”

Phương Niệm Vân kinh hoảng, lời vừa nãy của cô có bị Hoắc tiên sinh nghe được không?! Hoắc tổng sẽ nhìn cô như thế nào? Có cho rằng cô thật sự khinh thường Bạch Thanh Thanh không?

Cô ấy chẳng qua là lo lắng cho đối phương, thật sự không nhìn nổi cách ăn mặc của cô thôi mà, là vì cô tính toán từ đáy lòng, phải biết rằng Hoắc tổng gặp qua không ít phụ nữ, Bạch Thanh Thanh không có bối cảnh, mặc dù không biết vì sao cô quen biết với anh họ của mình, nhưng với ánh mắt bắt bẻ Hoắc Minh Châu như này, cô còn ăn mặc tùy tiện như thế thì nhất định sẽ bị ghét bỏ!

Phương Niệm Vân lấy lại bình tĩnh, kiên định nói: “Trùng hợp đụng phải Bạch Thanh Thanh, nên cho cô ấy một ít ý kiến để tham khảo.”

Hoắc tiên sinh hồ nghi nhìn cô ấy một cái mới thu hồi ánh mắt.

Còn Đỗ Linh, không cần phải nói cũng biết, cô ấy đến đây cùng Bạch Thanh Thanh.

Cái thẻ đặt trên bàn lúc này mới được nhớ đến.

Nhân viên trong tiệm đã đi đến, cẩn thận cầm nó lên, cô ấy thận trọng hỏi: “Xin hỏi vừa rồi muốn mua…”

Bạch Thanh Thanh: “Bỏ đi.”

Hoắc tiên sinh: “Gói hết lại.”

Hai người đồng thời mở miệng, đồng thời im miệng.

Hoắc tiên sinh nói trước: “Thanh Thanh, Phương tiểu thư nói rất đúng, em cần phải đối xử tốt với bản thân một chút.”

Phương Niệm Vân đứng một bên dùng sức gật đầu.

Sắc mặt Hoắc tiên sinh khó có khi nhu hòa: “Em không cần tiếc tiền thay anh, chút tiền này, anh vẫn trả nổi.”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Là nhân vật chính của đề tài, cuối cùng Bạch Thanh Thanh cũng tìm được cơ hội nói chuyện, cô rút tấm thẻ từ tay nhân viên, vẻ mặt = = nhìn Hoắc tiên sinh: “Hoắc Minh Châu, có phải anh ngại chuyện này còn chưa đủ loạn?”

Hoắc tiên sinh ấm ức.

Anh đang nghiêm túc làm theo bản kế hoạch, chẳng những phát huy khí thế tổng giám đốc bá đạo vô cùng nhuần nhuyễn mà còn sắp xếp niềm vui bất ngờ của mình rất rất thỏa đáng, hơn nữa, anh còn đứng ra giải vây giúp Bạch Thanh Thanh, củng cố thêm địa vị của bạn trai chính thức, một mũi tên trúng bốn con chim.

Quả thực hoàn mỹ đến mức không tìm ra sai lầm!
Hoắc tiên sinh ấm ức, Hoắc tiên sinh khổ sở trong lòng, vậy mà ở đây còn có người ngoài, anh không có khả năng thể hiện ra ngoài.

Bạch Thanh Thanh kéo Đỗ Linh đang muốn nói tiếp, quay đầu nói với Phương Niệm Vân: “Phương tiểu thư, cảm ơn lòng tốt của cô, nhưng Hoắc Minh Châu sẽ không làm ra chuyện như thế, cô không cần lo lắng.”

Phương Niệm Vân: QAQ

“Yến tổng…”

Yến Thu Dương kéo tay em gái mình lùi một bước: “Tôi và em gái còn có việc, không quấy rầy Bạch tiểu thư và Hoắc tổng.”

Anh ta nói xong, bất chấp Phương Niệm Vân có chuyện muốn nói, kéo tay cô ấy lôi thẳng ra cửa.

Cửa hàng to như vậy chỉ còn ba người bọn họ. Ngay cả nhân viên cũng đã trốn ra phía xa, không dám tới gần. Đỗ Linh nghĩ nghĩ, cơ trí đi ra, đứng cùng Dương Xảo Mạn bên ngoài.

Không còn người ngoài ở đây, rốt cuộc Hoắc tiên sinh cũng không còn giữ bộ dạng tổng giám đốc bá đạo, khí thế của anh lập tức chìm xuống, ánh mắt nhìn Bạch Thanh Thanh trở nên đáng thương: “Anh không muốn nghe người khác nói em như thế, em tốt như vậy, căn bản không cần hàng hiệu gì đó để tăng giá trị.”

Bạch Thanh Thanh buồn cười xoa xoa tóc anh: “Em biết.”

Hoắc tiên sinh sáng mắt, lấy ra tấm thẻ, vỗ lên bàn, vui vẻ và phấn chấn nói: “Chúng ta mua luôn cái cửa hàng này đi!”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Bạch Thanh Thanh mặt không cảm xúc tịch thu thẻ của anh, lướt qua anh đi ra.

Dương Xảo Mạn nơm nớp lo sợ đứng ở cửa tiệm, trong lòng hung hăng giáo huấn bản thân của mấy chục phút trước, cô ấy nghe động tĩnh bên trong, nghe tiếng “Bộp”, một thứ bị ném lên bàn, tim cô ấy cũng run rẩy một chút.

Hoắc tổng làm ra loại chuyện này trước mặt Bạch Thanh Thanh, Bạch Thanh Thanh sẽ nghĩ như thế nào? Có thể nhớ đến lời khuyên của cô ấy hay không?

Trong lòng Dương Xảo Mạn kêu khổ, cô đã đưa cho Hoắc tổng một bản kế hoạch, trên đó viết tặng quà cho bạn gái sẽ làm tâm trạng cô ấy tốt lên, do đó khả năng Hoắc tổng thành công đẩy ngã Bạch Thanh Thanh sẽ cao hơn một chút, nhưng đến bây giờ cô ấy chưa từng nói Hoắc tổng phải mua toàn bộ cửa hàng mà!

Không phải cô ấy nói, về tài sản, Hoắc tổng khó có thể so sánh được với Bạch Thanh Thanh.

Trong khi cô ấy đang suy nghĩ miên man, Bạch Thanh Thanh đã đi đến trước mặt, đưa tấm thẻ đó qua.

Dương Xảo Mạn hiểu ý, cung kính đồng ý: “Ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ để mắt đến Hoắc tổng, tuyệt đối sẽ không để ngài ấy làm ra chuyện này.”

“Không phải.” Bạch Thanh Thanh nói: “Ý tôi là, nếu không đủ thì tới tìm tôi.”Dương Xảo Mạn sửng sốt: “Cái gì?”

“Bằng cái cách tiêu tiền của anh ấy, chỉ sợ có lấy Hoắc thị cũng không đủ.” Bạch Thanh Thanh ánh mắt ôn nhu nói: “Anh ấy thích như vậy, cũng không có cách nào, cô không cần hạn chế, sau này ở những thứ cần phải bỏ tiền ra, nếu không đủ, cô cứ đi tìm Đỗ Linh, cô ấy sẽ chuyển qua. Hoặc là làm một cái thẻ phụ của tôi.”

“…”

Dương Xảo Mạn ngơ ngác đáp ứng.

Cô ấy chán nản nhìn Hoắc tiên sinh đi ra từ cửa, trong lòng đột nhiên nổi lên một trận ghen ghét.

*

Kế hoạch lại thất bại, thậm chí mua mua mua cho Bạch Thanh Thanh cũng không thành công, Hoắc tiên sinh cực kì uể oải, trước mặt thư ký và trợ lý của mình, vẻ mặt chính trực ngầm quyết định về sớm, đi theo Bạch Thanh Thanh về nhà.

Trên đường về nhà, bọn họ dừng vài lần, đến cửa hàng dụng cụ nhà cửa mua đồ dùng cho phòng mới của Chúc Chúc, đến cửa hàng thú cưng mua đồ ăn vị mới và đồ chơi cho nó.

Hoắc tiên sinh cầm thẻ của Bạch Thanh Thanh, mua cho cô cún nhà mình một cái tủ quần áo nho nhỏ nhưng xa hoa, cuối cùng mới thỏa mãn dục vọng mua mua mua của anh trong cửa hàng.

“Chúng ta phải làm gì?” Hoắc tiên sinh tò mò nhìn thùng sơn sau xe: “Em muốn trang trí lại?”

“Nên chuẩn bị cho Chúc Chúc một căn phòng mới, vốn đã đồng ý với nó, vẫn chưa kịp làm.”

Hoắc tiên sinh loáng thoáng có một chút ấn tượng, Bạch Thanh Thanh đã nói chuyện này với Chúc Chúc, chẳng qua hôm đó có vị tiểu thuyết gia đến, bị chuyện mình xuyên qua gián đoạn nên sau đó anh đã quên mất.

Hoắc tiên sinh hứng thú bừng bừng ôm đồ chơi cho Chúc Chúc lên lầu, anh ôm Chúc Chúc ngồi một bên, nhìn Bạch Thanh Thanh đi vào phòng cho khách, trên sàn nhà trải báo, mở thùng sơn ra.

“Em muốn làm gì?”

“Sơn tường.”

“(⊙o⊙) Á.”

Phòng cho khách chỉ đặt một cái giường đơn giản, chưa kịp trang trí, tường vẫn là màu trắng.

Sơn tường cần có thời gian, Hoắc tiên sinh nhìn trong chốc lát, cảm thấy nhàm chán, anh buông Chúc Chúc ra, để mặc cún con hưng phấn phe phẩy cái đuôi ngồi xổm tại chỗ, còn mình thì đi ra ngoài, chuẩn bị tìm chuyện làm.

Anh đi một vòng trong nhà, không chờ anh tìm việc giết thời gian, đã nghe được tiếng chuông cửa.

“Ding dong.”

Hoắc tiên sinh tò mò đi qua mở cửa.

Ngoài cửa là nhân viên chuyển phát nhanh: “Chào ngài, là chuyển phát nhanh của Bạch Thanh Thanh tiểu thư.”

Hoắc tiên sinh thay cô ký nhận, đóng cửa xong, tò mò chạy vào phòng khách: “Thanh Thanh, anh có thể mở không?”

“Ừ.”

Chuyển phát nhanh là một văn kiện, xé giấy bao bên ngoài ra, Hoắc tiên sinh tò mò mở ra, bên trong rớt ra một tấm thiệp.

Anh nhặt lên nhìn thoáng qua, là thư mời, người được mời là Bạch Thanh Thanh, ký tên là Phương Niệm Vân, địa điểm là Phương gia, chủ đề là tiệc sinh nhật của Phương Niệm Vân.

Hoắc tiên sinh dừng một chút, anh lén nhìn qua Bạch Thanh Thanh, thừa dịp cô không chú ý, đi lùi lại ra khỏi nhà, lén quăng thư mời vào thùng rác.

Phương Niệm Vân này thật đúng là âm hồn không tan mà!

Hết chương 47

Chương 48: Nấu ăn

Hoắc tiên sinh không có gì để làm, thấy Bạch Thanh Thanh còn đang sơn tường, anh nhìn trộm qua bản kế hoạch, chủ động nói làm bữa tối.

“Anh nấu?” Bạch Thanh Thanh ngừng lại, nhìn anh đầy hoài nghi: “Anh biết làm?”

Hoắc tiên sinh sờ bản kế hoạch, cách một tầng vải mỏng manh, cảm thụ được sự bóng loáng của tờ giấy, sau đó kiên định gật đầu: “Anh làm.” Anh dừng một chút, giọng nói yếu đi, do dự hỏi: “Ừm, em… em có sách hướng dẫn không?”

“……”

Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ đặt cọ xuống: “Không có cách nào, em đành phải chỉ anh vậy.”

“‘Quá trình ở chung giữa người yêu với nhau, người được chiếu cố sẽ vô thức ỷ vào người chiếu cố, ví dụ như bình thường Bạch tiểu thư sẽ đảm nhận ba bữa xơm cho Hoắc tổng, Hoắc tổng bất tri bất giác bắt đầu sinh ra tâm tính ỷ lại với cô ấy, ngay cả nhà hàng yêu thích nhất từ trước đến giờ cũng chưa đặt chân qua, nếu có một ngày không được Bạch tiểu thư chăm sóc nữa, ngài sẽ thấy không quen…’”

“‘Vì thế, Hoắc tổng nên xuống tay từ việc nấu ăn, nếu ngài học được, chẳng những có thể làm Bạch tiểu thư tin tưởng ngài, còn có thể có thêm một chủ đề chung với Bạch tiểu thư, nếu Bạch tiểu thư có chuyện gì đó không thể nấu cơm, ngài có thể giúp được Bạch tiểu thư… Nếu có một ngày, Bạch tiểu thư bị bệnh, có Hoắc tổng tri kỷ chăm sóc, thái độ của cô ấy sẽ hoàn toàn bất đồng. ’”

Hoắc tiên sinh cảm thấy bản kế hoạch này rất có đạo lý.

Nhớ lần đó, cũng vì anh bị bệnh, vừa tỉnh dậy thấy Bạch Thanh Thanh trên giường, trước đó không lâu còn ăn cháo Bạch Thanh Thanh tự tay nấu nên mới thay đổi thái độ với Bạch Thanh Thanh. Lần trước trước nữa, sau khi bị ăn tát ngoài ý muốn, vì bữa sáng phong phú của Bạch Thanh Thanh nên mới có cơ hội qua lại với nhau.

Cũng là vào buổi sáng đó, lần đầu tiên Bạch Thanh Thanh đưa ra lời mời hẹn hò với anh.

Hoắc tiên sinh nghĩ rằng kĩ năng nấu nướng này đúng là quá hữu dụng!

Lần đầu tiên sẽ đưa ra yêu cầu nấu ăn, lần thứ hai sẽ chủ động hoàn thành, nói không chừng tiếp theo sẽ đẩy ngã được Bạch Thanh Thanh!

Hoắc tiên sinh hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang lấy nguyên liệu nấu ăn ra trong tủ lạnh, chân tay vụng về rửa sạch chúng, dựa theo chỉ dẫn của Bạch Thanh Thanh gọt vỏ khoai tây rồi đặt khoai tây đã gọt vỏ lên thớt.

“Lần đầu tiên anh nấu ăn, cứ làm khoai tây sợi và trứng xào cà chua đi?” Bạch Thanh Thanh trưng cầu ý kiến của anh: “Hiện giờ anh chưa thể làm mấy món phức tạp được.”

Hoắc tiên sinh không có dị nghị.

Anh trầm mặc nhìn thoáng qua mấy củ khoai tây sau khi gọt vỏ còn có một nửa, nhận ra bình thường rõ ràng không phải như vầy, Hoắc tiên sinh nghĩ nghĩ, nói: “Xào trứng trước đi?”

Bạch Thanh Thanh cầm hai quả trứng trong tủ lạnh ra: “Đập nó.”

Hoắc tiên sinh cầm một quả trứng, anh nhớ đến hình ảnh Bạch Thanh Thanh nấu cơm, cầm quả trứng, thận trọng đập thật nhẹ xuống bên cạnh.

Quả trứng không chút sứt mẻ.

“Đập mạnh một chút.”

Hoắc tiên sinh hít sâu một hơi, nín thở ngưng thần, thật cẩn thận đập vào thành chén một chút.

“Mạnh thêm một chút.”

Quả trứng trong tay có vẻ cứng hơn so với tưởng tượng, không dễ đập vỡ như trong suy nghĩ. Hoắc tiên sinh yên tâm, tự tin nâng tay, đập mạnh xuống.

“Cộp”.

Lòng đỏ lòng trắng trứng khóc hu hu chảy ra trên tay anh.

Hoắc tiên sinh: “…”

Bạch Thanh Thanh trầm mặc nhìn chốc lát, xoay người lấy hết trứng gà trong tủ lạnh ra, bỏ vào lòng bàn tay anh một quả, an ủi nói: “Không sao cả, làm vài lần rồi quen.”

Hoắc tiên sinh cầm trứng gà, trong đầu tua đi tua lại hình ảnh đập trứng, đến khi hình ảnh anh thuần thục gõ trứng được mường tượng chi tiết, anh mới hít một hơi sâu, cẩn trọng gõ nhẹ vào thành chén.

Bạch Thanh Thanh: “= = gõ mạnh một chút.”


Đến khi hết sạch hộp trứng, rốt cuộc Hoắc tiên sinh cũng đập được một quả thành công, anh nhìn lòng đỏ đáng yêu đang run rẩy trong chén, nhất thời không đành lòng đâm thủng nó.

Bạch Thanh Thanh dọn dẹp bàn sạch sẽ, làm xong tất cả mới phát hiện anh vẫn còn đang thưởng thức trức gà của mình, tức khắc cạn lời, đẩy anh một cái, Hoắc tiên sinh mới không buông tha mà bắt đầu đánh trứng, cắt cà chua, dưới sự hướng dẫn của Bạch Thanh Thanh, cuối cùng cũng hoàn thành được đĩa trứng xào cà chua đầu tiên trong đời.

Hoắc tiên sinh cầm cái đĩa, nhìn món ăn không được coi là đẹp đó, chỉ thấy trong lòng nổi lên thương tiếc, giống như đây chính là món ăn được đầu bếp ba sao Michelin hoàn thành, vô cùng tinh mỹ, hoàn hảo không thể chê vào đâu được, quả thực có thể cho điểm tuyệt đối, việc dùng đũa chạm vào nó chính là đang khinh nhờn độ hoàn mỹ cao quý của nó.

Hoắc tiên sinh nghĩ rằng bản thân có thể ăn ngay một chén cơm.

Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ hỏi: “Làm tiếp nữa không?”

Hoắc tiên sinh giật mình hoàn hồn, trang kế hoạch đó một lần nữa xuất hiện trong đầu, anh vội vàng đặt cái đĩa trong tay xuống, tiếp tục đứng trước bàn: “Tiếp theo phải làm gì?”

“Thái sợi khoai tây đi.”

Hoắc tiên sinh giơ dao phay khoa tay múa chân một hồi, khẩn trương cầm chuôi dao, “Bộp” một tiếng, dùng sức cắt xuống, khoai tây biến thành hai nửa, sau đó anh lấy một phần đặt lên trước mặt, tay cầm chuôi dao, hít sâu một hơi, “Bộp”, dùng sức cắt xuống.

Khoai tây trên thớt từ khoai tây cắt khối, sau đó biến thành khoai tây cắt hạt lựu, cuối cùng biến thành khoai tây băm nhỏ.

Hoắc tiên sinh thở phào một hơi, đặt dao xuống, vừa lòng gật đầu.

Trong lúc anh xắt khoai tây, Bạch Thanh Thanh đã gọt vỏ xong khoai tây, cô đặt khoai tây băm nhỏ qua một bên, ôm lấy Hoắc tiên sinh từ phía sau, một bàn tay cầm bàn tay nắm dao của anh, thở dài nói: “Nên để em chỉ anh đi.”

Cơ thể cô dán vào lưng Hoắc tiên sinh, không có khoảng cách, hô hấp khi nói chuyện đều phả vào lỗ tai Hoắc tiên sinh khiến tai anh đỏ bừng, choáng váng như bước trên mây. Hoắc tiên sinh chỉ thấy Bạch Thanh Thanh cầm tay anh giơ lên hạ xuống, hạ xuống rồi nâng lên, hình như còn nói gì đó, không biết lặp lại bao nhiêu lần, xong rồi Bạch Thanh Thanh mới lùi một bước tách khỏi anh.

“Bây giờ biết chưa?”

Biết… biết… hả?!

Hoắc tiên sinh còn đang đi trên mây trong nháy mắt hồi thần.

Anh mờ mịt cúi đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy khoai tây trên thớt không biết vì sao đã mất đi một nửa, trong tầm tay có thể một phần khoai tây thái sợi, hình dạng rõ ràng, vừa nhìn là biết khoai tây thái sợi hoàn hảo.
Hoắc tiên sinh hoang mang: Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì vậy?

“Dựa vào cách xắt lúc nãy của em, đừng quá nhanh, xắt chậm thôi là được.” Bạch Thanh Thanh nói: “Bây giờ anh thử xem, nhớ kĩ, đừng mạnh tay quá.”

Hoắc tiên sinh nhớ lại động tác của cô, thử xắt vài lần, mặc dù không hoàn mỹ như của Bạch Thanh Thanh, nhưng ít nhất cũng có dạng sợi, không giống với khoai tây băm nhỏ lúc nãy.

Bạch Thanh Thanh đứng bên cạnh nhìn một lát, hơi yên tâm, cô vừa xoay người định ra ngoài, bỗng nhiên nghe thấy Hoắc tiên sinh truyền đến một âm thanh kinh hãi và tiếng dao phay va chạm với thớt, Bạch Thanh Thanh cả kinh, vội vàng xoay người.

Chỉ thấy đầu ngón tay trắng nõn của Hoắc tiên sinh bị cắt một đường, dòng máu đỏ tươi chảy ra từ miệng vết thương, làm sợi khoai tây có dài có ngắn cũng bị dính máu.

Bạch Thanh Thanh sửng sốt một chút, bất đắc dĩ dắt anh ra khỏi phòng bếp.

Cô tìm hộp cứu thương, cẩn thận vệ sinh sạch sẽ đầu ngón tay của Hoắc tiên sinh, sau đó lấy một miếng băng keo cá nhân hình cún con dán lên.

Hoắc tiên sinh duỗi ngón trỏ, trừng mắt với con cún trên đầu ngón tay, anh sờ sờ bản kế hoạch trong túi, quay đầu nhìn thoáng qua cái đĩa trứng xào cà chua duy nhất trên bàn, cảm thấy cuộc đời thật vô vọng.

Nhìn động tác xắt khoai tây thuần thục lưu loát của Bạch Thanh Thanh, dao phay bay múa trên thớt chỉ thấy được tàn ảnh, bây giờ anh chỉ mới học nấu ăn đã bị đứt tay, đừng nói đẩy ngã Bạch Thanh Thanh, lúc này hình tượng của anh trong lòng Bạch Thanh Thanh là như thế nào rồi? Hoắc tiên sinh nghĩ đến đây, trong nháy mắt đau lòng không chịu được, anh vuốt bản kế hoạch kêu anh đi nấu ăn đó, quyết định phải trừ tiền thưởng!

Dương Xảo Mạn ở xa xa:… Hắt xì!

Bạch Thanh Thanh cầm tay anh, hôn lên vết thương trên tay anh một cái: “Anh ngồi đây đi, để em làm cho.”

Hoắc tiên sinh: QAQ

Hoắc tiên sinh chỉ có thể trong mong nhìn cô vào bếp, ném khoai tây trên thớt vào thùng rác rồi mở tủ lạnh lấy nguyên liệu khác ra, bận rộn nấu bữa tối.

Anh nhìn bàn tay Bạch Thanh Thanh linh hoạt sử dụng con dao, rất nhanh khoai tây trong tay cô đã biến thành sợi mỏng, anh chỉ nghe được một trận “phập phập phập”, chưa kịp phục hồi tinh thần lại, Bạch Thanh Thanh đã bắt đầu xào rau.

Hoắc tiên sinh cúi đầu nhìn thoáng qua đầu ngón tay được băng của mình, rất rất thất vọng, rất rất khổ sở.

Anh cứ đơn giản ngồi đó nhìn Bạch Thanh Thanh nấu ăn.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên, Hoắc tiên sinh lập tức tỉnh táo, anh tìm khắp nhà, cuối cùng mới phát hiện ra điện thoại trên bàn trà, là của Bạch Thanh Thanh, có số lạ gọi đến.

Hoắc tiên sinh quay đầu gọi: “Thanh Thanh, điện thoại của em.”

Bạch Thanh Thanh không quay đầu lại: “Anh nghe giúp em.”

Hoắc tiên sinh cầm điện thoại, ấn nút nghe.

Anh còn chưa kịp nói, người bên kia đã gấp không chờ nổi lên tiếng: “Bạch Thanh Thanh, cô có nhận được thư mời của tôi không?”

Thư mời? Thư mời gì?

Hoắc tiên sinh nhìn thoáng qua phương hướng thùng rác, tấm thiệp mời của Phương Niệm Vân còn đang êm đẹp nằm trong đó, anh trầm mặc một chút, nghe Phương Niệm Vân nói tiếp: “Tôi đã gửi thư mời qua rồi, cô nhất định phải tới, cô nhớ dẫn Hoắc tổng theo đó, tóm lại cô có thân phận là bạn gái Hoắc tổng, nếu không tới đây, ai cũng không quen biết cô, họ sẽ không đến tìm cô trò chuyện đâu.”

“Đúng rồi, cô nhớ ăn mặc đẹp một chút, đừng ăn mặc tùy tiện như hôm nay, bữa tiệc này là chính thức, nếu cô ăn mặc quá tùy tiện, ném mất mặt mũi Hoắc tổng…”

Phương Niệm Vân lải nhải trong điện thoại, Hoắc tiên không có cơ hội chen vào, anh trầm mặc một lát, đặt điện thoại xuống, vẻ mặt lãnh khốc cúp máy.

Hết chương 48

#xanh

Chương 49: Thắng lợi áp đảo

Liên tiếp hai lần ngăn chặn lời mời của Phương Niệm Vân, Hoắc tiên sinh không hề có ý định nói chuyện này cho Bạch Thanh Thanh.

Trừ lúc Bạch Thanh Thanh gặp Phương Niệm Vân ở sơn trang nghỉ dưỡng, từ đó chưa từng gặp lại, nhưng Phương Niệm Vân vì thế mà nhớ mãi không quên, chẳng qua ngẫu nhiên gặp được trong trung tâm mua sắm, đã có thể đi theo Bạch Thanh Thanh một đoạn dài.

Trực giác của tổng giám đốc bá đạo nói cho Hoắc tiên sinh, Phương Niệm Vân bất ngờ mời Bạch Thanh Thanh như này, nhất định có chỗ không thích hợp, thân là bạn trai của Bạch Thanh Thanh, anh cần phải giúp Bạch Thanh Thanh cản trở tiểu yêu tinh này!

Cúp máy xong, Phương Niệm Vân không bỏ cuộc gọi thêm vài lần, bị Hoắc tiên sinh hỏa tốc từ chối cuộc gọi, lúc này mới dừng.

Hoắc tiên sinh xóa lịch sử cuộc gọi, kéo số của Phương Niệm Vân vào danh sách đen, xác nhận không lưu lại dấu vết gì mới vừa lòng đặt điện thoại tại chỗ cũ.

Hoắc tiên sinh cảm thấy chuyện này chưa kết thúc đâu.

Vì vậy, trước sinh nhật Phương Niệm Vân một ngày, anh cực kì chú ý hành trình của Bạch Thanh Thanh, biết cô sẽ ở nhà cả ngày mới yên tâm, đến khi sinh nhật Phương Niệm Vân kết thúc, anh không cho Phương Niệm Vân một cơ hội tiếp xúc với Bạch Thanh Thanh.

Ngăn cản thành công một tiểu yêu tinh, Hoắc tiên sinh tỏ vẻ thật vừa lòng.

Hoắc tiên sinh buông lỏng cảnh giác, kết quả ngày hôm sau, Bạch Thanh Thanh nhận được điện thoại của Đỗ Linh.

“Thanh Thanh, rốt cuộc cậu đã làm gì với Phương Niệm Vân vậy?” Đỗ Linh vẻ mặt đau khổ nói với cô: “Có phải người ta đã gửi thiệp mời sinh nhật gì đó cho cậu, kết quả cậu không đến?”

Bạch Thanh Thanh mờ mịt.

“Cậu còn cho người ta vào danh sách đen, bây giờ người ta tìm được mình. Nói muốn mời cậu ra ngoài ăn tối, cô ấy không để ý chuyện cậu lỡ hẹn lần trước.” Đỗ Linh nói xong, tò mò hỏi: “Hai người có ước hẹn gì à?”

Bạch Thanh Thanh thật khó hiểu: “Mình không biết.”

“Vậy bây giờ cô ấy mời cậu, cậu muốn đi không?”

“Thôi bỏ đi, Hoắc Minh Châu sẽ ghen.”

Đỗ Linh hiểu ý: “Được, mình giúp cậu từ chối.”

Đỗ Linh cúp máy, Bạch Thanh Thanh cầm điện

thoại buồn bực nhớ lại, mình rốt cuộc đã hẹn gì với Phương Niệm Vân? Trừ việc ngoài ý muốn ở sơn trang, cô có gặp Phương Niệm Vân là trốn, sợ Hoắc Minh Châu không vui, cô đồng ý hẹn với cô ấy khi nào?

Nghĩ đến lời vừa nãy của Đỗ Linh, Bạch Thanh Thanh lục lọi, quả nhiên tìm thấy một dãy số lạ trong sổ đen.

Bạch Thanh Thanh trầm mặc.

Cô nghĩ mình biết rồi.

Đỗ Linh cúp máy chưa lâu, điện thoại lại vang lên, vẫn là số lạ, Bạch Thanh Thanh do dự một chút, nhận.

“Bạch tiểu thư, là tôi.” Đối phương mở lời: “Tôi là Yến Thu Dương.”

“Yến tổng?”

Yến Thu Dương nói ra ý đồ bất đắc dĩ của mình: “Chắc Bạch tiểu thư cũng biết chuyện của em gái tôi, sinh nhật hôm qua của nó, đợi rất lâu mà Bạch tiểu thư không đến, hôm nay muốn tôi phải hẹn cô cho bằng được, nói muốn ăn bữa cơm, dù sao con bé cũng là em tôi, tôi cũng chỉ có thể thử hỏi ý của Bạch tiểu thư.”

“Không đi.” Cô nói xong liền chuẩn bị tắt máy.

“Khoan khoan, hay là cô cứ suy xét một chút đi.”

Yến Thu Dương đau đầu nói: “Em họ tôi bị chiều hư, cho dù lần này có từ chối, chỉ sợ sau này vẫn còn dây dưa không rõ, không bằng bây giờ cô cứ nói rõ ràng với nó, dẫn theo Hoắc tổng cũng được. Lúc trước nó có ý ái một Hoắc tổng, tôi nghĩ nó muốn tìm cô chắc là vì Hoắc tổng.”

Ồ?

Bạch Thanh Thanh nhướng mày, thì ra không phải

do cô, là Hoắc Minh Châu?

Bạch Thanh Thanh mới trải qua việc bạn trai phản bội, chưa từng thấy tiểu yêu tinh tìm tới cửa, cô hiếm khi sinh ra tí hứng thú, suy nghĩ rồi đồng ý luôn.

Tối đến, khi Hoắc tiên sinh biết được chuyện này cứ như trời sắp sụp xuống.

Rõ ràng anh đã phòng thủ kính cẩn như này! Sao vẫn có thể liên hệ được với Bạch Thanh Thanh!

Hơn nữa còn thông qua Yến Thu Dương!Đáng giận, biết vậy đã kéo Yến Thu Dương vào sổ đen!

Hoắc tiên sinh trầm mặt mặc váy công chúa nạm kim cương cho Chúc Chúc, vẻ mặt khó chịu thực hiện cuộc hẹn.

Bọn họ hẹn ở một nhà hàng địa phương, tất cả đều là Phương Niệm Vân chuẩn bị, khi hai người đến, Phương Niệm Vân và Yến Thu Dương đã có mặt ở đó.

Thấy có thêm người, Hoắc tiên sinh càng không vui. Anh khó chịu mím chặt môi, không thèm che dấu sắc mặt đen thui, ai nhìn cũng biết anh đang không vui, Chúc Chúc trong lòng anh cũng không dám lộn xộn.

Tầm mắt Yến Thu Dương không nhịn được lướt qua ngực anh vài lần, không biết có phải là ảo giác hay không, anh ta cảm thấy hình như đã nhìn thấy con chó mặc váy công chúa trong lòng Hoắc tiên sinh ở đâu đó, nhưng hình dạng mấy con chó cũng không khác nhau lắm, Yến Thu Dương nghĩ ngợi, cho rằng đó là ảo giác.

Chúc Chúc “gâu gâu” hai tiếng với anh ta, Yến Thu Dương lập tức quay đầu, tia nghi hoặc cuối cùng cũng biến mất.

Bên này, Phương Niệm Vân cắn môi, vẻ mặt ấm ức nhìn Bạch Thanh Thanh: “Sao hôm qua cô không đến?” Cô ấy còn đặc biệt nói cho chị em của mình biết, muốn cho Bạch Thanh Thanh gia nhập vào vòng tròn này, sau này đi đâu với Hoắc tổng cũng sẽ không tự ti, ai biết cô ấy đã chuẩn bị xong xuôi hết thảy, kết quả Bạch Thanh Thanh vốn là vai chính lại không hề xuất hiện.

Bạch Thanh Thanh mặt không đổi sắc liếc Hoắc tiên sinh, nhàn nhạt nói: “Quên rồi.”

“Sao cô kéo tôi vào danh sắc đen?”

“Trượt tay.”

“…”

Phương Niệm Vân tức giận trừng mắt với cô.

Hoắc tiên sinh ngồi bên cạnh đang sửa sang váy cho Chúc Chúc dừng tay, ánh mắt chột dạ nhìn quanh bốn phía.

Từng món ăn tinh xảo được bày lên, bốn người chọn mấy đề tài không mặn không nhạt hàn huyên một chút, ăn được một nửa, Chúc Chúc nhàm chán động động, làm Hoắc tiên sinh nhất thời không kịp chuẩn bị, bỗng nhiên nhảy ra ngoài.

Hoắc tiên sinh trở tay không kịp, nhìn bộ váy công chúa nạm kim cương mới toanh lúc lắc rời đi.

Anh sửng sốt, vội vàng đặt dao nĩa trong tay xuống, lau lau khóe miệng: “Anh đuổi theo Chúc Chúc.” Nói xong liền đuổi theo.

Mí mắt Yến Thu Dương giựt giựt, cảnh tượng này quá quen mắt.

Bạch Thanh Thanh đang chuẩn bị đứng dậy, Phương Niệm Vân đối diện bỗng đứng lên, để lại một câu: “Tôi đi giúp đỡ.” Đuổi theo sát Hoắc tiên sinh.

Bóng lưng hai người rất nhanh đã biến mất ở chỗ rẽ.

Bạch Thanh Thanh: “…” Chà chà, tiểu yêu tinh này xuống tay rất nhanh.
“Bạch tiểu thư, em gái tôi lỗ mãng, làm cô và Hoắc tổng gặp phiền toái.” Yến Thu Dương nói, móc một hộp nhỏ từ trong túi ra, đẩy đến trước mặt cô: “Quà tạ lỗi nho nhỏ, hy vọng Bạch tiểu thư nhận lấy.”

Bạch Thanh Thanh mỉm cười nhìn anh ta: “Lần nào anh cũng thích tặng đồ?”

“Chỉ sợ một câu xin lỗi khó có thể giải quyết hết chuyện của em gái.” Yến Thu Dương xin lỗi nói: “Từ mấy năm trước nó đã có hảo cảm với Hoắc tổng, Hoắc tổng là người lãnh đạm, bọn họ chưa từng nói được vài câu, hiện tại vất vả lắm mới có cơ hội, không quan tâm gì nữa mà bắt đầu lì lợm la liếm, đã tạo nhiều phiền toái cho hai người.”

“Anh đã biết, còn ngăn tôi đuổi theo hai người họ, là để lại không gian riêng tư cho cả hai?” Bạch Thanh Thanh khoanh tay trước ngực, hiểu rõ nói: “Phương Niệm Vân kêu anh làm?”

“Cái gì cũng không thể gạt được cô.”

Yến Thu Dương cười cười: “Tôi tin tưởng cách làm người của Hoắc tổng, mới chịu đáp ứng, tuy em gái tôi có niềm say mê với Hoắc tổng, nhưng nếu ăn ngay nói thật, bất kì phương diện nào của nó cũng kém hơn cô, sẽ không thể làm Hoắc tổng nhìn có bằng con mắt khác.”

Bạch Thanh Thanh cười nhẹ, không nói gì.

Yến Thu Dương đẩy hộp qua: “Lần trước cô đã không nhận, lúc này cũng nên có lý do.”

Bạch Thanh Thanh bất động.

“Cô yên tâm, về nhà tôi sẽ nói rõ ràng với nó, tôi bảo đảm, từ giờ nó sẽ không bao giờ quấy rầy cô và Hoắc tổng nửa.” Yến Thu Dương nói: “Bạch tiểu thư thấy tôi thành tâm như vầy cũng nên nhận lấy đi.”

Bạch Thanh Thanh ngồi một hồi lâu, mới cầm lấy cái hộp đó lên, cô nhìn Yến Thu Dương, khóe môi bỗng nhiên cười nói: “Nếu anh không làm được, tôi sẽ mua một trăm con chó tặng cho anh.”

Cả người Yến Thu Dương cứng đờ.

“Nhìn thành ý của anh, Yến tổng sẽ không lật lọng đâu phải không?”

Toàn bộ đầu óc của Yến Thu Dương đang bị bộ lông xù xù đó chi phối, cả người run rẩy đáp ứng.

Khi Hoắc tiên sinh trở về, nhìn thấy cảnh Bạch Thanh Thanh nhận lấy cái hộp đó.

Sắc mặt của anh trong nháy mắt trầm xuống, không vạch trần, nhưng vẫn luôn khó coi, đến khi bữa tối kết thúc, mới xem nhẹ biểu tình lưu luyến không rời của Phương Niệm Vân, lập tức túm Bạch Thanh Thanh về nhà.

Hoắc tiên sinh rất bất mãn.

Sao Bạch Thanh Thanh lại nhận quà của Yến Thu Dương, chẳng lẽ khi anh không có mặt hai người đã xảy ra chuyện gì? Không không không Thanh Thanh sẽ không làm thế đâu, nhưng tại sao cô lại nhận đồ của Yến Thu Dương? Nhìn cách đóng gói tinh xảo của nó, Hoắc tiên sinh thừa dịp Bạch Thanh Thanh không chú ý lén mở ra, bên trong vậy mà là vòng cổ.

Hoắc tiên sinh lập tức nhớ đến vòng cổ mình đã tỉ mỉ lựa chọn, sau khi đưa ra thì không thấy xuất hiện nữa.

Hoắc tiên sinh ấm ức! Trong lòng Hoắc tiên sinh buồn khổ!

Nhưng vì hình tượng tổng giám đốc bá đạo của mình, để không biến mình thành một bình giấm, Hoắc tiên sinh không có cách nào nói ra.

Hoắc tiên sinh nghẹn đến khó nhịn.

Tối nay, Bạch Thanh Thanh như bình thường áp đảo anh bên dưới, trong lúc mê mang giữa biển tình, tầm mắt Hoắc tiên sinh loáng thoáng xẹt qua cổ cô, bỗng nhiên thanh tỉnh.

Cái hộp Yến Thu Dương đưa lại xuất hiện trước mắt anh.

Hoắc tiên sinh mím môi, không biết lấy dũng khí từ đâu ra, bỗng nhiên dùng lực xoay người đè Bạch Thanh Thanh dưới thân.

“Hửm?” Bạch Thanh Thanh hơi kinh ngạc xoa mặt anh: “Sao vậy?”

Hoắc tiên sinh không nói gì, anh cúi đầu, học theo Bạch Thanh Thanh ngậm lấy cánh môi người bên dưới, liếm cắn tới lui, ngăn chận đối phương, tung ra mọi kỹ xảo đã học được trên từ cô.

Trong mắt Bạch Thanh Thanh hiện lên nghi hoặc, rất mau nhớ đến hành động lén lút tối nay của Hoắc tiên sinh, ý cười chợt lóe qua đáy mắt cô, cô không phản kháng, ngược lại chủ động ôm lấy eo Hoắc tiên sinh, vô cùng chờ mong đón nhận.

Tối nay.

Trải qua vô số đêm bị chi phối sợ hãi, rốt cuộc tiểu Hoắc tiên sinh đã thắng lợi áp đảo!

Hết chương 49

#xanh

Chương 50: Sinh con

con

Khi Hoắc tiên sinh tỉnh ngủ, phần giường bên cạnh đã lạnh.

Bên ngoài truyền đến hương thơm ngào ngạt của bữa sáng, anh trợn tròn mắt mờ mịt nhìn trần nhà, nghe thấy âm thanh nồi chén va chạm, cuối cùng cũng hồi thần.

Đến tận sáng hôm sau, Hoắc tiên sinh vẫn không dám tin nổi.

Anh cứ như vậy dễ dàng đẩy ngã Bạch Thanh Thanh!?

Bản kế hoạch mấy chục trang của Dương Xảo Mạn, cuối cùng cũng có hiệu quả?!

Vọng tưởng lén lút từ khi hẹn hò của anh cuối cùng đạt được?!

Trong lòng Hoắc tiên sinh lớn tiếng hoan hô, ôm chăn kích động lăn mấy vòng trên giường, lăn từ bên đây tới bên kia, tấm chăn mềm mại bị anh nhào thành một cục, đến khi lăn quá nhanh đến thành giường, xém té xuống, Hoắc tiên sinh mới dừng.

Anh chậm chạp ngồi dậy, không mặc áo ngủ, vì vậy dấu vết nửa người trên nhìn thấy rất rõ, lúc này, Hoắc tiên sinh cúi đầu nhìn chốc lát, bật cười hì hì hì.

Thành công áp đảo Bạch Thanh Thanh, dấu vết Bạch Thanh Thanh lưu lại trên người anh đều biến thành huy hiệu trong lòng anh.

Nội tâm Hoắc tiên sinh vung tay hô to mấy lần mới trấn định lại.

Chúc Chúc ở ngoài sủa “gâu gâu” vài tiếng, cơ thể nho nhỏ chui vào kẹt cửa, nó vui sướng bổ nhào vào người Hoắc tiên sinh, gâu gâu muốn kéo anh ra ngoài.

Hoắc tiên sinh vẻ mặt ôn hoà bế nó lên: “Là Thanh Thanh kêu mày đến?”

“Gâu gâu!”

Không hổ là Thanh Thanh của anh, Hoắc tiên sinh nghĩ thầm, cho dù bị anh đè như tối qua mà vẫn ôn nhu làm bữa sáng cho mình, vẫn như bình thường gọi Chúc Chúc vào kêu mình, trong lòng không có chút khúc mắc nào.

Hoắc tiên sinh bật cười hì hì hì.

Chúc Chúc ngoan ngoãn dựa vào lòng anh, kết luận hôm nay ba mình có điểm sai sai.

Hoắc tiên sinh vừa khỏi phòng ngủ, liền bóng

dáng Bạch Thanh Thanh bận rộn trong bếp. Trên bàn đã bày không ít món ăn sáng mỹ vị, đa dạng phong phú, cái gì cũng có, trong nháy mắt, Hoắc tiên sinh có ảo giác hôm nay là ngày đặc biệt nào đó.

Anh nhẹ nhàng đi qua, ôm eo Bạch Thanh Thanh từ phía sau, gác cằm lên vai cô.

Hoắc tiên sinh ngạc nhiên: Á á á á á thì ra là cảm giác này!

“Em vất vả rồi.” Hoắc tiên sinh cọ cọ lỗ tai người trong lòng: “Sao không ngủ thêm nữa?”

“Thói quen của em rồi, hôm nay cũng thế.” Bạch Thanh Thanh quay đầu hôn anh một chút, vuốt mặt anh, cười nói: “Em tưởng anh sẽ dậy trễ nên đã nói với Dương Xảo Mạn.”

Hoắc tiên sinh mờ mịt: “Nói gì?”

Ánh mắt Bạch Thanh Thanh đột nhiên trở nên quỷ dị.

Cô dạo một vòng, thoát khỏi đôi tay của Hoắc tiên sinh, tầm mắt từ dấu vết lộ ra trên cổ anh dời xuống tiểu Hoắc tiên sinh, sau đó mới quay về khuôn mặt Hoắc tiên sinh.

“Gì đó… Anh không hiểu sao?”

Hoắc tiên sinh: “…”

Anh cầm lòng không đậu lui một bước, suýt nữa đạp trúng Chúc Chúc. Hoắc tiên sinh vội vàng khom lưng ôm Chúc Chúc lên, như chạy trốn mà rời khỏi phòng bếp, ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn.

Rõ ràng là đè Bạch Thanh Thanh, dựa vào kế hoạch của Dương Xảo Mạn, khi anh mở mắt ra là có thể nhìn thấy Bạch Thanh Thanh đang nằm trong khuỷu tay mình, lúc này anh sẽ cúi đầu ôn nhu hôn hôn cái trán Bạch Thanh Thanh, trong lúc anh hôn môi, Bạch Thanh Thanh chậm rãi tỉnh dậy, đêm trước làm lụng vất vả quá độ làm cô không thể vực dậy tinh thần, nên mới hiếm khi ngủ nướng. Anh sẽ chủ động, vì cô làm một bữa sáng đơn giản, ngữ khí ôn tồn quan tâm, tự tay đút thức ăn cho Bạch Thanh Thanh, sau đó giữa mảnh nhu tình tươi đẹp, anh sẽ xách cặp đi làm của mình, ngồi vào siêu xe trăm bản do trợ lý Trương lái, bắt đầu một ngày làm việc…

Còn Bạch Thanh Thanh, lần đầu tiên nằm dưới, đương nhiên muốn ở nhà nghỉ ngơi một ngày, chờ cơm hộp tri kỷ của anh, khi về nhà anh sẽ hôn trán đánh thức cô.

Hoắc tiên sinh nhớ lại nội dung kế hoạch, động tác vuốt lông cho Chúc Chúc cũng chậm dần.

Anh trầm tư suy nghĩ.

Rõ ràng đã dựa theo trình tự kế hoạch hoàn thành thuận lợi, cũng đã thành công đè Bạch Thanh Thanh, rốt cuộc là sai chỗ nào?


Đến khi trợ lý Trương mở cửa siêu xe giới hạn toàn căn đón anh, Hoắc tiên sinh vẫn chưa nghĩ ra được đáp án.

Vì đã đạt được mục đích, Hoắc tiên sinh trực tiếp bỏ qua mấy bước, lật đến tờ cuối cùng của bản kế hoạch.

Anh được Bạch Thanh Thanh hôn một cái trước khi ra cửa, để biểu đạt tính thấu hiểu, anh còn ôm Chúc Chúc trong lòng, xách cặp đi làm của mình, được trợ lý Trương chở thẳng đến công ty.

Vào văn phòng, Dương Xảo Mạn đã sớm thu được tin tức chạy đến: “Hoắc tổng, tôi nghe nói kế hoạch đã thành công?”

Hoắc tiên sinh cao quý, lạnh lẽo, đẹp trai gật đầu.

Dương Xảo Mạn hoan hô một tiếng, trong lòng nắm tay, tiền thưởng của mình! Có!

Kiềm chế kích động trong lòng, cô ấy tiếp tục nhiều chuyện: “Vậy Bạch tiểu thư phản ứng như thế nào?” Đây mới là điều cô ấy tò mò nhất, người như Bạch Thanh Thanh, vừa nhìn là biết không thể tùy tiện bị áp đảo. Mặc dù không biết Hoắc tổng dùng cách gì, nhưng áp đảo thành công là sự thật, muốn quỵt nợ cũng không được, cuối cùng cô ấy cũng có mặt mũi diễu võ giương oai trước Đỗ Linh!

Vấn đề của Dương Xảo Mạn cũng là thứ Hoắc tiên sinh muốn biết nhất.

Anh rối rắm một chút, nói: “Không có phản ứng gì.”

“Tất cả đều bình thường……… Hả?!” Lời an ủi sắp buột miệng thốt ra bị nuốt lại, cô ấy sắp xếp lại từ ngữ, xác nhận nói: “Không có phản ứng gì?”

Hoắc tiên sinh rối rắm gật đầu.

Mọi sự hưng phấn Dương Xảo Mạn có được đều biến mất hết, cô ấy bỗng nhiên nhớ đến cuộc gọi hồi sáng đến từ Bạch Thanh Thanh, cô nói sáng nay Hoắc tổng sẽ đến hơi muộn.

Hoắc tổng luôn luôn lãnh khốc bá đạo, trước giờ không phải là người sẽ thông báo trước.

Hơn nữa Bạch Thanh Thanh còn lấy điện thoại của Hoắc tổng.

Cầm điện thoại của Hoắc tổng xin nghỉ cho ngài ấy.

Nếu không phải sau đó Hoắc tổng báo tin vui cho cô ấy, thiếu chút nữa Dương Xảo Mạn đã phải thở dài vì con đường phản công của Hoắc tiên sinh mạnh mẽ, lãnh khốc, bá đạo và đẹp trai rồi.

Hiện tại ngẫm lại, hơi thở đó hình như thu lại có hơi sớm.

Dương Xảo Mạn chán nản cúi thấp đầu, gương mặt uể oải đi về vị trí của mình.

Để lại Hoắc tiên sinh với vẻ mặt:?????



“Alô, Thanh Thanh, cậu thật sự đã để Hoắc Minh Châu thực hiện được à?” Đỗ Linh bên kia đấm ngực dậm chân: “Cậu không biết, Dương Xảo Mạn đáng giận đến mức nào đâu, sáng sớm đã gọi điện thông báo cho mình, nói cái gì mà rốt cuộc Hoắc Minh Châu đã đè lại thành công…… Khụ, anh ta thật sự, chưa từng làm… Cái kia sao?” “Có mà.”

Đỗ Linh kinh ngạc: “Khi nào?”

“Đêm qua.”

Đỗ Linh: “…”

Đỗ Linh: “Không biết vì sao, mình bỗng cảm thấy Hoắc Minh Châu thật đáng thương.”

“Đáng thương gì chứ?” Bạch Thanh Thanh cười nói: “Tư thế không giống nhau thôi, thấy anh ấy muốn như thế cũng thuận theo luôn, huống hồ mình cũng không phải không có cảm giác.”

Đỗ Linh: Aiz ~ cô ấy vẫn là mỹ nữ độc thân thuần khiết vô tội đấy!

Đỗ Linh thay đổi đề tài: “Vậy sao cậu lại kêu mình mua nhà mua xe?”

“Đương nhiên là cho anh ấy.” Bạch Thanh Thanh trả lời vô cùng tự nhiên: “Mình và Hoắc Minh Châu ở bên nhau lâu như thế, mình chưa tặng gì nhiều cho anh ấy, nhìn anh ấy ngày nào cũng hao phí tâm tư lấy lòng mình, mình liền muốn mua quà cho anh ấy. Tuy rằng Hoắc Minh Châu không thiếu mấy thứ đó, nhưng bọn mình cũng đúng lúc nên đổi nhà mới.”

“Nhà mới?” Đỗ Linh kinh ngạc: “Mới nhiêu đó mà cậu đã chia tay Hoắc Minh Châu?!”

Không trách cô ấy kinh ngạc, dựa theo kinh nghiệm quen biết Bạch Thanh Thanh nhiều năm, mỗi lần Bạch Thanh Thanh muốn đổi nhà là mỗi lần cô chia tay bạn trai, lúc này Bạch Thanh Thanh nói đến việc này, cô ấy mới hiểu sai.

“Không phải, mình sẽ không tùy tiện buông tay Hoắc Minh Châu.” Bạch Thanh Thanh bật cười: “Căn hộ này một người sống còn được, hai người sống thì hơi chật, bây giờ Chúc Chúc còn muốn một phòng riêng làm ổ cho nó, nếu hôm nào cậu muốn qua đây, cũng chỉ có thể ngủ cùng Chúc Chúc.”

Nói tới đây, Bạch Thanh Thanh dừng một chút, tiếp tục nói: “Hơn nữa, sau này nhà của mình cũng không thể chỉ có hai người, nếu có thêm người thì sẽ không ở đủ.”

Đỗ Linh nhất thời chưa phản ứng kịp: “Có ai nữa? Sao không ở đủ? Không phải rất vừa sao?”

“Ừm… Sau này, có khả năng có con.”

Đỗ Linh nghe vậy cả kinh, không tin tưởng nói: “Con?!”

“Đúng vậy.”

“Cậu cậu cậu cậu cậu cậu chuẩn bị có con cùng Hoắc Minh Châu?!”

“Nếu bọn mình ở bên nhau, chuyện này cũng chỉ sớm muộn thôi.”

Đỗ Linh trầm mặc một chút rồi đồng ý.

“Vậy để mình tìm giúp cậu trước, dựa theo yêu cầu trước của cậu, được không?”

“Nhờ cậu đó.”

Bạch Thanh Thanh cúp điện thoại.

Cô nhặt áo khoác Hoắc tiên sinh ném dưới đất lên, đang định ném vào máy giặt, bỗng nhiên phát hiện trong túi có một xấp giấy A4 thật dày.

Xấp giấy này làm cô có chút ấn tượng, cô mở ra, trang đầu tiên là một tiêu đề lớn “Kế hoạch đè Bạch Thanh Thanh” đạp vào mắt.

Bạch Thanh Thanh sửng sốt một chút, ném vào thùng rác hủy thi diệt tích, ném áo khoác vào máy giặt.

“Loại kế hoạch này sao cứ quăng lung tung thế này, làm sao có thể lén tiến hành được…” Bạch Thanh Thanh lẩm bẩm, đi xuống lầu ném túi rác: “Nếu Dương Xảo Mạn biết anh tùy tiện như này chỉ sợ người ta sẽ khóc thét mất.”

“Chỉ số thông minh này… Lỡ như sau này thật sự có con, sẽ không di truyền cho đời sau chứ?”

Hết chương 50

___

Xin lỗi mọi người, hôm qua mình quên đăng truyện. Hôm nay bù thêm một chương nhé.

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau