TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Thật giả

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuông cảnh báo trong lòng Hoắc tiên sinh kêu vang, ánh mắt cảnh giác quét qua cô gái mấy lần mới hỏi trợ lý Trương: "Đây là ai?"

"Hoắc tổng, hôm qua ngài muốn tôi điều tra tác giả của quyển sách này, tư liệu đều ở đây." Trợ lý Trương trình lên một túi văn kiện cho anh, giới thiệu nói: "Người này chính là vị tác giả đó, cô ấy là hàng xóm của tôi, tôi nghĩ ngài có chuyện muốn hỏi cô ấy, nên đã tự ý mang cô ấy đến đây."

Tuy đã đoán được đáp án, nhưng khi nghe trợ lý Trương nói ra, Hoắc tiên sinh vẫn có cảm giác rất khiếp sợ.

Cái muốn sách cay mắt bình thường đó, vậy mà có cùng nhịp thở với anh, nam chính bên trong gần như giống hệt anh, còn làm anh sinh ra ý niệm kì quái là bản thân xuyên qua đó. Có rất nhiều chuyện phát sinh trong hiện thực mà anh không có ấn tượng, còn tình tiết trong quyển sách hư cấu đó thì có trong ký ức của anh, vừa thấy là biết phía sau màn là một âm mưu to lớn, tất cả những thứ đó, đều xuất phát từ cô gái bình thường này?!

Hoắc tiên sinh không nhịn được nhìn cô ấy thêm vài lần.

Khúc Hoàn Hoàn bị tầm mắt của anh làm nổi từng đợt da gà sau lưng, không nhịn được xê dịch ra phía sau trợ lý Trương, cô nắm góc áo của trợ lý Trương, ý bảo anh ta mở miệng giải vây.

"Hoắc tổng, hay là chúng ta đi vào rồi nói?"

Cuối cùng Hoắc tiên sinh cũng thu hồi tầm mắt, xoay người đi vào nhà.

Trợ lý Trương quay đầu liếc nhìn Khúc Hoàn Hoàn, ý bảo cô ấy đi vào, sau đó mới đóng cửa lại.

Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc đi ra từ phòng ngủ, nhìn thấy hai người xuất hiện trong phòng khách, một người là trợ lý Trương, người còn lại là một cô gái cô chưa từng thấy qua, còn Hoắc tiên sinh thì cả người căng chặt, bộ dáng như gặp phải đại địch, không khỏi tò mò: "Có khách đến?"

Khúc Hoàn Hoàn vừa ngồi xuống, lập tức khẩn trương đứng lên: "Xin chào!"

Bạch Thanh Thanh gật đầu với cô ấy, ngồi xuống cạnh Hoắc tiên sinh, cô đặt Chúc Chúc vào lồng ngực Hoắc tiên sinh, mới hỏi: "Cô là?"

"Tôi... Tôi là Khúc Hoàn Hoàn." Cô dừng một chút, sau đó không nói ra được gì nữa, nhìn qua trợ lý Trương xin giúp đỡ.

Quyển sách 《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》 được đặt trên bàn trà, trợ lý Trương không dám duỗi tay, đành phải chỉ vào nó nói: "Hôm qua Hoắc tổng nói muốn điều tra vị tác giả của quyển sách này, hôm nay tôi mang theo cô ấy qua đây."

Tầm mắt bên cạnh Hoắc tiên sinh trở nên nóng rực, Bạch Thanh Thanh quay đầu nhìn, đối diện với ánh mắt Hoắc tiên sinh, trong mắt ghi rõ: Nhìn đi, thì ra anh thích tác giả của quyển sách này à!

Bạch Thanh Thanh: "..."

Bạch Thanh Thanh nhìn quyển tiểu thuyết trên bàn, tầm mắt đình trệ trên cái bìa trong chốc lát, chần chờ nói: "... Phấn Hồng Đáng Yêu Miêu?"

Khúc Hoàn Hoàn dùng sức gật đầu.

Trợ lý Trương: "Đúng đúng, chính là cô ấy!"

Bạch Thanh Thanh ho một tiếng, một tay đoạt lại Chúc Chúc trong ngực Hoắc tiên sinh, vuốt lông cho nó.

Hoắc tiên sinh xoay đầu nhìn người đối diện, lúc này anh quan sát rất cẩn thận, ngay cả giá tiền quần áo trên người đối phương bao nhiêu cũng nắm rõ, xém chút đã đuổi Khúc Hoàn Hoàn ra khỏi cửa, cuối cùng mới mở ra tệp giấy trợ lý Trương mới đưa lên cho anh.

Trong đó chỉ là tư liệu bình thường, giản lược lại gia cảnh của Khúc Hoàn Hoàn, sau đó nhấn mạnh đến quyển tiểu thuyết, biết Hoắc tiên sinh chủ yếu điều tra quyển sách này, nên quá trình từ khi gửi bản thảo, được biên tập nào nhìn trúng, đến khi xuất bản, tăng ấn bản, tái bản, đến việc doanh số đạt được thứ hạng cao nhất, tất cả đều được giới thiệu rất rành mạch.

Khúc Hoàn Hoàn càng khẩn trương.

Cô ấy nhìn thoáng qua trợ lý Trương, đối phương mắt nhìn phía trước, một chút cũng không nhận lấy ánh mắt của cô, cô nhìn nhìn Hoắc tiên sinh đang trầm tư đọc tư liệu đối diện, chủ động hỏi: "Xin hỏi... Ngài tìm tôi có chuyện gì sao?"

Hoắc tiên sinh hỏi: "Cô biết tôi à?"

Cuối cùng cũng được phản ứng lại, Khúc Hoàn Hoàn mừng rỡ, vội vàng gật đầu: "Biết, ngài là Hoắc Minh Châu, tổng giám đốc Hoắc thị... À, cũng là hình mẫu của tiểu thuyết tôi viết."

"Chỉ là hình mẫu?"

"Đúng vậy."

Hoắc tiên sinh nhíu mày một chút: "Tôi phát hiện trong tiểu thuyết viết rất nhiều chuyện mà người khác không biết, làm sao cô biết được?"

"Trương Mặc Thâm là hàng xóm của tôi, tôi biết anh ấy là trợ lý của Hoắc tổng, lúc tôi coi ngài như hình mẫu của nhân vật trong truyện, nên đã hỏi thăm rất nhiều chuyện của ngài từ anh ấy, anh ấy nói cho tôi rất nhiều chi tiết."

Trợ lý Trương ở bên cạnh gật đầu.

Trương Mặc Thâm là tên của trợ lý Trương, anh ta đã ở cạnh Hoắc tiên sinh rất nhiều năm, biết rất nhiều chuyện người ngoài không biết, ví dụ nỗi sợ sét đánh của Hoắc tiên sinh, sợ động vật có thân hình dài, vị trí nốt ruồi trên lưng cũng biết rõ.

Hoắc tiên sinh nhíu nhẹ mày, lời giải thích này không chê vào đâu được. Anh hỏi tiếp: "Những chuyện đó... Những chuyện chưa từng xảy ra trong quá khứ, làm sao cô biết được?" Hoắc tiên sinh đang nói đến tình tiết trong truyện, trong trí nhớ của anh cũng có những việc đó.

"Hả?" Khúc Hoàn Hoàn mờ mịt.

Cô ấy chần chờ thật lâu, mới do dự nói: "Đương nhiên là... Hư cấu rồi."

Hoắc tiên sinh sửng sốt.

Khúc Hoàn Hoàn chậm rãi nói: "Cho dù lấy Hoắc tổng ngài làm hình mẫu, nhưng tôi cũng không thể xây dựng câu chuyện dựa theo hiện thực được, nữ chính trong truyện là hư cấu, chẳng lẽ tôi có thể làm cô ấy xuất hiện trong hiện thực sao? Chuyện trước kia của nam nữ chính đều là hư cấu, diễn biến câu chuyện đương nhiên cũng không có thật."

Hoắc tiên sinh nhất thời sững sờ tại chỗ.

Khúc Hoàn Hoàn không hiểu được phản ứng của anh, cô thật cẩn thận nhớ lại lời vừa nói, không phát hiện ra sai lầm nào, lập tức càng thấy kì quái.Nếu chuyện trong tiểu thuyết không phải là hư cấu, chẳng lẽ đây là hồi ký à?

Khúc Hoàn Hoàn nhìn Bạch Thanh Thanh bên cạnh Hoắc tiên sinh một cái, trong lòng nói thầm: Rõ ràng có người yêu đẹp như này, chẳng lẽ còn coi trọng nữ chính thiểu năng trí tuệ trong truyện sao? Cái thể loại mỗi ngày chỉ biết nhào vào lòng, té ngã, giả tạo bạch liên hoa*, loại người bán đứng công ty, vậy mà có người nhìn trúng à?

*(Bạch liên hoa: Hoa sen trắng, chỉ mấy cô gái ngây thơ, trong sáng, vô tội)

Hoắc tiên sinh do dự một chút, hỏi: "Vậy bối cảnh gia đình nam chính, ba mẹ của anh ta... Rất khác với hiện thực."

"Đương nhiên cũng là giả." Khúc Hoàn Hoàn nói: "Hoắc tổng, ngài không hiểu, nam chính tiểu thuyết có thân thế bi thảm, tương phản với vẻ ngoài cường thế, như vậy mới có thể khiến cho nữ chính và người đọc đồng tình thương tiếc, giống loại tiểu thuyết não... Khụ, loại tiểu thuyết này đều có kịch bản như thế."

Hoắc tiên sinh với thân thế bi thảm: "......"

Hoắc tiên sinh tiếp tục hỏi: "Nếu có một ngày, cô phát hiện mình và nam chính trong truyện có thân thế như đúc, nhưng lại trái ngược với thực tế thì sao?"

Khúc Hoàn Hoàn nhìn chằm chằm Hoắc tiên sinh thật lâu, thấy biểu cảm trên mặt anh không có vẻ như nói giỡn, mới nghiêm túc trả lời anh: "Vậy nhất định là tôi đã xuyên qua."

Hoắc tiên sinh: "..."

Trong nháy mắt Hoắc tiên sinh cảm thấy đầu óc trống rỗng, ý niệm này cũng đã từn xuất hiện, lúc ấy lưu lại trong đầu, làm cách nào cũng không biến mất, hiện tại nghe thấy người khác nói như vậy, không cảm thấy vớ vẩn, ngược lại có một ảo giác chắc chắn là đúng.

Mặc dù vớ vẩn, nhưng kết hợp với ký ức của anh thì vô cùng hợp lý.

Khúc Hoàn Hoàn hậu tri hậu giác hỏi: "Hoắc tổng, ngài biết xuyên qua là gì à?"

Hoắc tiên sinh gật gật đầu.

Khúc Hoàn Hoàn nói: "Nhưng mà loại chuyện này đều là hư cấu, không có khả ngăn phát sinh trong hiện thực."

Hoắc tiên sinh thật thật giả giả xuyên qua: "..."

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy quyển sách nọ, Hoắc tiên sinh cũng không tin mình cứ như vậy xuyên qua.

Rõ ràng tất cả đều không thay đổi, anh vẫn là tổng giám đốc Hoắc thị, thư ký cũng là Dương Xảo Mạn, ngay cả siêu xe số lượng giới hạn toàn cầu kia cũng thế, kết quả vào ngay lúc anh không biết, bản thân đã trực tiếp xuyên qua thời không.

Hoắc tiên sinh thật hoang mang, anh không biết làm sao mình xuyên qua được.

Bạch Thanh Thanh ngồi bên cạnh nhìn toàn bộ quá trình, vẫn không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng có thể nhận ra cảm xúc của Hoắc tiên sinh độ nhiên trầm xuống, thần sắc uể oải, không vực dậy được tinh thần.

Cô nhét Chúc Chúc vào lại ngực anh, Chúc Chúc rất hiểu ý, gâu gâu vài tiếng, vươn đầu lưỡi nhỏ hồng hồng mềm mại liếm mu bàn tay anh, bộ lông xù nỗ lực cọ vào người Hoắc tiên sinh, cuối cùng đã kéo về thần hồn của Hoắc tiên sinh.

Anh nói với trợ lý Trương: "Không còn gì nữa, cậu đem vị này..." Hoắc tiên sinh dừng một chút, nhìn thoáng qua quyển sách trên bàn: "Đưa vị Phấn Hồng Đáng Yêu Miêu này về đi."

Khúc Hoàn Hoàn:...

Gì? Cứ như vậy kết thúc?Khúc Hoàn Hoàn hơi ngơ ra, từ đêm qua tinh thần của cô đã căng chặt, còn dự tính đối phương sẽ ném cho cô một tờ chi phiếu trước mặt cô, cảm thụ toàn bộ khí thế tổng giám đốc bá đạo là như thế nào, chuẩn bị coi như là tư liệu sống cho lần sáng tác tiếp theo, kết quả chẳng qua chỉ hỏi mấy vấn đề đã kết thúc?

Trợ lý Trương kéo cô một chút cô mới hoàn hồn, vội vàng cầm túi của mình đi theo trợ lý Trương ra ngoài.

Cửa được đóng lại cẩn thận, Bạch Thanh Thanh lo lắng nhìn Hoắc tiên sinh, thấy anh vẫn là bộ dáng không thể nhấc nổi tinh thần lên, cô sờ sờ đầu anh, tiến qua hôn hôn, "Sao vậy?"

"Thanh Thanh, phát hiện lần trước là thật." Hoắc tiên sinh cầm lấy quyển tiểu thuyết kia, nhìn chằm chằm nhân vật trên bìa sách, "Anh thật sự xuyên ra từ trong đây, thậm chí anh còn không biết tại sao lại như vậy."

"..." Bạch Thanh Thanh phối hợp với anh: "Nếu anh không biết, vậy chúng ta đừng nghĩ đến chuyện quay về được không."

Hoắc tiên sinh thở dài: "Rõ ràng hoàn cảnh không có gì thay đổi, nhưng anh cảm giác có chỗ không đúng."

Bạch Thanh Thanh quyết đoán ôm Chúc Chúc đứng dậy: "Em mang Chúc Chúc ra ngoài đi dạo."

Hoắc tiên sinh u oán nhìn bóng dáng biến mất sau cửa của cô.

...

Trợ lý Trương và Khúc Hoàn Hoàn chưa đi xa, Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc ra khỏi thang máy, thì nhìn thấy hai người đứng trước cửa tòa nhà, dường như muốn nói gì đó.

Bạch Thanh Thanh đến gần, đoạn hội thoại liền truyền vào tai.

"Trương Mặc Thâm, anh đã nhờ tôi giúp đỡ gấp, đừng về nhà phải làm Phật nhảy tường* cho tôi đấy."

*(Phật nhảy tường: 佛跳墙, món ăn nổi tiếng của Phúc Kiến, Trung Quốc)



"Ừ."

"Anh nói bề ngoài Hoắc Minh Châu thoạt nhìn cao lãnh như vậy, sao lại thích đọc loại truyện tổng giám đốc này chứ."

"= = Ừm."

"Tôi càng không hiểu, anh là đàn ông, sao lại thích viết thể loại tổng giám đốc này chứ, còn cái tên gì nữa... Phấn Hồng Đáng Yêu Miêu, không chỉ còn không phù hợp với hình tượng của anh, anh còn lấy Hoắc Minh Châu làm hình mẫu, bây giờ bị Hoắc Minh Châu phát hiện, vậy mà còn tìm tôi mạo danh thay thế, anh nói xem nếu Hoắc tổng biết anh là người viết ra nó sẽ cảm giác gì?"

Trợ lý Trương trầm mặc một chút, nói: "Cô đã đáp ứng không nói ra."

Khúc Hoàn Hoàn cười hì hì nói: "Không phải là chưa bại lộ sao, Hoắc Minh Châu đâu có phát hiện."

"= = ừm."

Bạch Thanh Thanh đứng phía sau nghe thấy toàn bộ: "..."

Dáng người trợ lý Trương cao lớn, trong ấn tượng của cô, trợ lý Trương là người trầm mặc ít lời không can thiệp vào chuyện khác. Cô nhớ đến cái tên "Phấn Hồng Đáng Yêu Miêu", nhớ đến tình tiết trong truyện, sau đó nhớ đến Đỗ Linh tôn sùng quyển sách này đến mức nào, Bạch Thanh Thanh cúi đầu nhìn thoáng qua Chúc Chúc, duỗi tay che miệng nó, trầm mặc xoay người trở về.

Cô nghĩ thầm: So với chuyện này, việc Hoắc Minh Châu mê sảng nói còn đáng tin hơn.

Tác giả có lời muốn nói: Hoắc tiên sinh: QAQ trời ạ vậy mà tôi đã xuyên qua...

Bạch Thanh Thanh: Ừ.

Hoắc tiên sinh: TAT cảm thấy cả người đều không ổn...

Bạch Thanh Thanh: Ừ.

Hoắc tiên sinh: Hu hu hu hu thật khổ sở, cần Thanh Thanh hôn hôn mới có thể tốt lên(づ ̄3 ̄)づ

Bạch Thanh Thanh: CHU~

Hết chương 41

___

Tin mới là mình đã thi xong nên có thời gian edit. Lịch đăng truyện sẽ thay đổi, cụ thể là 3 chương/tuần vào thứ 3, 5, 7. Áp dụng từ tuần sau.

Cám ơn.

#xanh

Chương 42: Kế hoạch mới

Hoắc tiên sinh suy sút trong chốc lát nhưng tỉnh táo lại rất nhanh.

Sau khi biết được mình xuyên ra từ trong truyện, anh đã có tinh thần, đọc lại tỉ mỉ quyển sách đó thật kĩ càng, còn ghi chú thật nhiều giống như Bạch Thanh Thanh.

Hoắc tiên sinh rất nhanh phát hiện ra một chuyện.

Bất kể là việc bị bệnh hay đi sơn trang nghỉ dưỡng, quá trình anh trải qua ở hiện thực vậy mà giống như đúc trong truyện, ngay cả tuyến thời gian cũng thế, anh bị bệnh được Bạch Thanh Thanh chăm sóc, trong sách là nữ chính chăm sóc, kế hoạch ở sơn trang của bọn họ bị gián đoạn, trong sách cũng bị một chuyện bất ngờ mà kết thúc. Ngay cả kế hoạch đánh đổ Bạch Thanh Thanh của Dương Xảo Mạn, bọn họ đi cắm trại dã ngoại, trong sách nam nữ có hoạt động của công ty nên đi cắm trại, thời gian trải qua ở đó không hơn kém trong hiện thực một ngày nào.

Trong sách không có nhân vật Bạch Thanh Thanh, nam chính đương nhiên cũng không bị nữ chính đánh ngã, Hoắc tiên sinh thở phào, rất nhanh đã cảm thấy là lạ. Dương Xảo Mạn không đọc qua quyển sách này, làm sao kế hoạch định ra có thể trùng với tuyến thời gian trong truyện?

Hoắc tiên sinh lật lật, nhìn thấy nam nữ chính cãi nhau, chia tay, hòa thuận, cãi nhau, chia tay, hòa thuận, trải qua vô số lần mới có thể trở thành một thể, tu thành chính quả, lăn lên giường đơn.

Hoắc tiên sinh tính toán tuyến thời gian: “Á… Lúc này, phỏng chừng mình đã đẩy ngã Thanh Thanh rồi.”

“Như vầy chắc là khác trong tiểu thuyết rồi.” Hoắc tiên sinh thật vừa lòng.

Trong truyện không có Bạch Thanh Thanh, từ khi Bạch Thanh Thanh phá hư cửa sổ xe của anh, cho dù lúc bắt đầu vẫn còn bị tiểu thuyết ảnh hưởng, nhưng hiện tại cũng đã khác. Giai đoạn sau của cốt truyện là nam chính và nam phụ đấu đá nhau tranh đoạt nữ chính, nhưng trong hiện thực, nam phụ đã sớm cưới vợ sinh con, công ty hai nhà hợp tác rất tốt, sẽ không xảy ra việc vì phụ nữ mà trở mặt thành thù.

Trong truyện, nam chính mất một khoảng thời gian mới xác định quan hệ với nữ chính, nhưng trong hiện thực, anh đã ở chung với Bạch Thanh Thanh!

Nghĩ đến đây, Hoắc tiên sinh vừa lòng khép sách lại.

May mà anh xuyên qua, bây giờ bạn gái là Bạch Thanh Thanh, trừ việc không thể áp đảo cô thì mặt nào cũng ưu tú, khác một trời một vực với nữ chính trong tiểu thuyết. Nếu không phải biết mình đã xuyên ra, Hoắc tiên sinh không thể tin tưởng được, bản thân anh vậy mà có thể coi trọng loại nữ chính trong truyện này!

Loại phụ nữ này sao có thể so với Bạch Thanh Thanh, một trăm cô ta cũng kém hơn cả Dương Xảo Mạn!

Hoắc tiên sinh cảm thấy hiện tại rất rất muốn gặp Bạch Thanh Thanh, anh nhìn xung quanh, không tìm được liền lên tiếng gọi: “Thanh Thanh.”

Chúc Chúc ‘gâu gâu’ chạy ra từ phòng ngủ đến bên chân anh, duỗi móng vuốt muốn bò lên người anh. Hoắc tiên sinh ôm nó lên một tay, lúc này, Bạch Thanh Thanh ôm một cái thang đi vào từ ngoài cửa.

Cô mang nó đến chính giữa phòng khách, cởi giày ra leo lên.

Hoắc tiên sinh tò mò: “Em làm gì thế?”

“Hôm qua đèn hỏng rồi, có thời gian nên sửa nó luôn.”

“…”

Trong lòng Hoắc tiên sinh thầm đắc ý: Xem đi! Thanh Thanh còn biết sửa đèn, bạn gái trong truyện không biết làm việc này!

Bạch Thanh Thanh lấy tua vít từ trong hộp dụng cụ, dư quang khóe mắt nhìn thấy anh đang ngẩng đầu xem không chớp mắt, thuận miệng hỏi: “Anh không đi làm sao?”

“… À?”

“Em kéo cầu dao điện xuống rồi, lúc này trong nhà không có điện, nếu anh muốn đợi cũng được.”

Bạch Thanh Thanh bắt đầu tháo đinh ốc trên đèn, vừa vặn vừa nói: “Nhưng mà em thấy Dương Xảo Mạn đã nhắn tin cho anh, còn vài hội nghị chờ anh quay về tham gia, anh quên rồi à?”

“……” Đúng là quên rồi!

Bạch Thanh Thanh thoáng nhìn biểu tình khiếp sợ của anh, không nhịn được cong khóe miệng, Hoắc tiên sinh ngửa đầu ngơ ngác nhìn cô, không khác gì Chúc Chúc trong lòng anh, nhìn qua giống hệt một chú chó to tướng.

Cô dừng động tác, cười nhìn về phía Hoắc tiên sinh: “Nếu anh đồng ý để em nuôi…”

“Anh đi đây!”

“Mang Chúc Chúc theo đi, chiều nay em có việc bận, không tiện lo cho nó.”

Bước chân đã tới cửa của Hoắc tiên sinh ngừng lại, mang theo Chúc Chúc cùng đồ chơi và thức ăn của nó, còn mang theo một bộ quần áo cho cún rồi mới đi.

Cánh cửa được anh nhẹ nhàng đóng lại, Bạch Thanh Thanh cúi đầu cười cười, tiếp tục vặn đinh ốc.



Khi Hoắc tiên sinh đến công ty, Dương Xảo Mạn đã rất gấp: “Hoắc tổng, ngày đầu tiên ngài và Bạch tiểu thư ở chung như thế nào rồi?”

Tầm mắt cô ấy quét qua phần cổ lộ ra của Hoắc tiên sinh vài lần, thật sự không tìm ra dấu vết ái muội nào mới tiếc nuối dời mắt đến cúc áo sơ mi đầu tiên, thu hồi ánh mắt.

Hoắc tiên sinh vừa thấy cô ấy, lập tức nhớ đến bản kế hoạch đã bị hủy, lông mày tức khắc nhướng lên, ôm Chúc Chúc ngồi vào bàn làm việc, dù bận vẫn ung dung đánh giá cô nàng.

Dương Xảo Mạn bị anh nhìn đến nổi da gà, cầm lòng không đậu lùi lại mấy bước.

“Hoắc tổng…?”Hoắc tiên sinh nhẹ nhàng chậm rãi vuốt ve bộ lông mềm mại của Chúc Chúc, nói bâng quơ: “Lần trước cô đã nói, chỉ cần dựa theo bản kế hoạch đó hành động, cuối cùng tôi có thể… Thành công.”

“Dạ, đúng vậy…”

Dương Xảo Mạn khóc không ra nước mắt.

Cô ấy nói không sai, chỉ cần dựa theo từng bước trong đó là Hoắc tổng tuyệt đối có thể đánh gục Bạch Thanh Thanh, nhưng trên tiền đề, Hoắc tổng phải làm theo từng bước mà!

Không cần đoán cũng biết, với độ cường thế như bình thường của Bạch Thanh Thanh, nói không chừng ở ngay bước đầu tiên trong kế hoạch, Hoắc tổng đã bị Bạch Thanh Thanh chiếm trước tiên cơ, từ đó cũng không hề bẻ lại, cô ấy vốn cho rằng Hoắc tổng có thể chống đỡ đến khi hoàn thành kế hoạch, kết quả mới đi có hai ngày đã về.

Bây giờ kế hoạch thất bại, vậy mà trái lại còn trách cô?!

Dương Xảo Mạn cảm thấy rất ấm ức.

Cô đã chuẩn bị tâm lý bị trừ tiền thưởng thì nghe được Hoắc tiên sinh trước mặt nhẹ nhàng nói một câu: “Lập thêm một bản kế hoạch khác.”

“Dạ, Hoắc tổng……… Á?”

Dương Xảo Mạn ngẩng đầu lên.

Hoắc tiên sinh đối diện nghiêng đầu qua một bên: “Không hoàn thành sẽ trừ tiền thưởng.”

Dương Xảo Mạn: “…… Dạ, Hoắc tổng.”

Dương Xảo Mạn choáng váng quay về vị trí của mình, theo bản năng lập ra một hồ sơ, bắt đầu tạo ra một bản kế hoạch mới. Đến khi viết được một nửa, cô mới hậu tri hậu giác phản ứng lại.

Chẳng lẽ Hoắc tổng còn chưa chết tâm?

Đến bây giờ Hoắc tổng còn muốn phản công lại Bạch Thanh Thanh?

Không hổ là Hoắc tổng! Quả nhiên là Hoắc tổng!

Dương Xảo Mạn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang mở phần đã đánh dấu, tìm ra ‘100 chiêu lãng mạn’ đã cất giữ từ lâu, cẩn trọng đem vào bản kế hoạch.

Vì tiền thưởng! Nói gì cũng phải giúp Hoắc tổng áp đảo Bạch Thanh Thanh!

Mấy chục phút sau, một bản kế hoạch mới ra lò được đặt trước mặt Hoắc tiên sinh.

“‘Cho dù đã bắt đầu ở chung, cũng không thể lơ là được. Sinh hoạt hàng ngày chính là làm bạn gái vui vẻ, đối với Bạch tiểu thư, khi tâm trạng cô ấy tốt, Hoắc tổng muốn làm gì cũng tốt, ngược lại, nếu tâm trạng cô ấy không tốt, là người thân cận nhất với Bạch tiểu thư, rất có khả năng Hoắc tổng sẽ gánh lấy hậu quả.’”

“‘Muốn để Bạch tiểu thư bị Hoắc tổng áp đảo, tiền đề là cô ấy cam tâm tình nguyện. Bạch tiểu thư làm người tương đối cường thế, Hoắc tổng phải làm hai thứ, một là phải cường thế hơn cô ấy, hai là làm thái độ của cô ấy mềm xuống. Bạch tiểu thư tương đối am hiểu việc chăm sóc người khác, vì vậy Hoắc tổng cần phải càng chăm sóc nhiều hơn cô ấy.’”Trước mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời, anh tán thưởng nhìn về Dương Xảo Mạn đang lặng lẽ đứng một bên chờ, tiếp tục đọc.

“‘Sống chung với nhau, Hoắc tổng sẽ càng tiếp xúc với Bạch tiểu thư nhiều hơn, quan tâm từng chi tiết nhỏ sẽ có thể chạm vào lòng người… Sinh nhật bất ngờ, về nhà sẽ được tặng một cái ôm, tặng quà, tri kỷ hiểu ý… Dưới đây là những trường hợp có thể áp dụng: ①…②…③…”

Hoắc tiên sinh đặt bản kế hoạch xuống, nhìn thoáng qua đồng hồ, lập tức nói: “Dương Xảo Mạn!”

“Ngài nói đi Hoắc tổng.”

“Đặt một phần cơm trưa cho Thanh Thanh, lúc tôi ra ngoài cô ấy còn đang sửa bóng đèn, hiện tại chắc hẳn đã không kịp giờ nấu cơm, Hoắc tiên sinh trầm tư một chút: “Đặt phần tôi thường ăn đi.”

Dương Xảo Mạn: =口= Sửa… Sửa đèn?!

“Còn không đi mau!”

“Dạ, Hoắc tổng!”

Dương Xảo Mạn vội vàng đi gọi điện thoại, khi xác nhận địa chỉ, cô nàng ngẩng đầu hỏi Hoắc tiên sinh: “Đưa đến nhà Bạch tiểu thư ạ?”

Hoắc tiên sinh vừa định gật đầu, bỗng nhiên nhớ đến lời nói trước khi đi của Bạch Thanh Thanh, cô nói chiều nay có việc cần xử lý, cũng không nói đi đâu, nếu đã không thể lo cho Chúc Chúc thì chắc là đi ra ngoài, không biết bây giờ cô đã đi chưa.

“Từ từ, để tôi hỏi cô ấy.”

Hoắc tiên sinh cầm điện thoại, anh còn chưa gửi xong tin nhắn, một tiếng ding nhắc nhở vang lên trước, là tin nhắn của Bạch Thanh Thanh.

【 Ngoan ngoãn ăn cơm. 】

… Hả?

Hoắc tiên sinh có điểm không hiểu.

Điện thoại trên bàn Dương Xảo Mạn vang lên, cô ấy sửng sốt một chút, vội vàng bắt máy.

“Thư ký Dương, có cơm hộp của cô.”

“Hả?… À, đưa lên đây đi.”

Dương Xảo Mạn mờ mịt cúp máy, nhớ lại xem hôm nay mình có gọi cơm hộp hay không.

Không chờ cô ấy nghĩ ra, anh trai giao cơm đã đi ra thang máy, trong tay cầm hai phần cơm, còn có một bó hoa hồng tươi mới còn đọng nước.

“Xin chào, xin hỏi cô Dương Xảo Mạn có ở đây không?”

Dương Xảo Mạn vội vàng nói: “Tôi đây.”

Anh trai giao cơm đưa cho cô ấy một phần, hỏi tiếp: “Xin hỏi Hoắc Minh Châu tiên sinh có ở đây không?”

Hoắc tiên sinh đang nghĩ về tin nhắn, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn thấy bó hoa trong lòng anh trai giao hàng, anh nhớ đến tin nhắn vừa nãy, tức khắc nheo mắt.

Anh trai giao cơm nói tiếp: “Đây là cơm trưa do cô Bạch Thanh Thanh đã đặt tôi đem đến, cùng với một bó hoa hồng.”

Hoắc tiên sinh: “…”

Ding!

【 Còn có một cái hôn. 】

【(づ ̄3 ̄)づ╭~】

Tác giả có lời muốn nói: Hoắc tiên sinh: π_π……

Bạch Thanh Thanh: (づ ̄3 ̄)づ╭?~

Hết chương 42

#xanh

Chương 43: Ghen

Hoắc tiên sinh từ chối để Bạch Thanh Thanh đến đón anh tan làm, trợ lý Trương mở cửa chiếc siêu xe trăm bản toàn cầu kia, chở anh đến một cửa hàng hoa, chọn lửa tỉ mỉ 99 cành hoa hồng xinh tươi rồi để nhân viên bó lại thật đẹp. Tiếp theo, anh ngồi vào siêu xe của mình đến cửa hàng trang sức, chọn một cái vòng cổ đơn giản giá trị cao đến mức có thể làm Dương Xảo Mạn sợ nhũn chân, xong hết mới để trợ lý Trương chở về nhà.

“‘Hàng ngày, tặng quà cho bạn gái có thể làm cho sinh hoạt bình đạm trở nên vui vẻ hơn, trước kia Bạch tiểu thư đam mê bao dưỡng tiểu bạch kiểm, nếu cô ấy nhận được quà của Hoắc tổng, nhất định sẽ rất cao hứng, vô cùng mừng rỡ, lúc ấy Hoắc tổng đưa ra yêu cầu, nhất định cô ấy sẽ không cự tuyệt. Có kinh nghiệm lần trước*, chắc hẳn Hoắc tổng nên tự mình tặng quà, tự tay đeo cho cô ấy, có thể nhìn thấy phản ứng trực tiếp của cô ấy…’”

*(Xem rõ hơn ở chương 28)

“‘dưới đây là những món quà thích hợp: ①…②…③…’”

Trợ lý Trương lái xe, chậm rãi dừng dưới chung cư.

Hoắc tiên sinh sờ món quà được đóng gói tinh xảo trong túi, ôm Chúc Chúc, cầm bó hoa, vẻ mặt tự tin bước lên lầu.

Anh không nhấn mật mã mà ấn chuông cửa, chờ Bạch Thanh Thanh ra mở.

“Ding dong!”

Trong lúc chờ đợi, trong lòng Hoắc tiên sinh bắt đầu mơ tưởng đến phản ứng của Bạch Thanh Thanh.

Bạch Thanh Thanh có thể nghĩ người ngoài cửa là khách, nên sẽ ra ngoài mở cửa như thường, không ngờ rằng đập vào mắt là một bó hoa hồng đỏ rực, bị bó hoa che đi, tiếng ‘gâu gâu’ của Chúc Chúc coi như là nhạc đệm, mặt của mình sẽ xuất hiện trước mặt cô.

Nhất định cô sẽ sững sờ tại chỗ, niềm vui bất ngờ làm cô chưa kịp hồi thần, lúc này, mình sẽ nhét bó hoa vào lòng cô, trong lúc cô đang ngơ ngẩn thì lấy ra hộp quà đã được đóng gói tinh tế đẹp đẽ.

Chúc Chúc ‘gâu gâu’ kêu hai tiếng, hộp quà được mở ra chậm rãi, bên trong là vòng cổ anh đã lựa chọn tỉ mỉ. Cuối cùng cái vòng cổ đơn giản nhưng hào phóng này sẽ được an vị trên cổ Bạch Thanh Thanh.

Tất cả đều sẽ tiến hành dựa theo kế hoạch, nhất định Bạch Thanh Thanh sẽ vô cùng cảm động, nói không chừng sẽ lần đầu tiên cảm động rơi nước mắt trước mặt anh, lúc này, anh chỉ cần đặt Chúc Chúc xuống, mở ra lồng ngực bạn trai chỉ thuộc về Bạch Thanh Thanh, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng…

—— Ha ha ha.

Hoắc tiên sinh cố kiềm chế khóe miệng đang cong lên của mình, nỗ lực không phát ra tiếng cười.

Chúc Chúc trong lòng anh sủa ‘gâu gâu’, dường như cũng thấy được bức tranh trong đầu anh.

Hoắc tiên sinh đợi ngoài cửa thật lâu, không có ai ra mở cửa, anh ôm bó hoa, nghĩ thầm có thể Bạch Thanh Thanh đang nấu cơm nên không nghe thấy, một lần nữa gian nan ấn chuông cửa.

“Ding dong!”

Trong lòng Hoắc tiên sinh bấm ngón tay tính giờ, cánh cửa phía trước cũng không được mở ra.

Anh nhớ trước khi ra ngoài, Bạch Thanh Thanh đang ngồi trên cái thang vặn đinh ốc trên bóng đèn thủy tinh, không biết cô có sửa được không, trong nháy mắt, vô số hình ảnh hiện lên trong đầu anh, phỏng đoán đáng sợ làm sắc mắt anh trắng bệch, vội vàng duỗi tay ấn mật mã.

Hoắc tiên sinh kinh hoảng thất thố vọt vào: “Thanh Thanh!”

Phòng khách trống rỗng không có ai. Cái thang ở giữa cũng không còn, trong nhà tối tăm, chỉ có ánh chiều tà chiếu vào từ cửa sổ, phòng bếp cũng không có ánh sáng.

Hoắc tiên sinh đặt Chúc Chúc xuống đất, duỗi tay bật đèn phòng khách.

Đèn thủy tinh sáng trưng, đã được sửa rồi.

Hoắc tiên sinh mờ mịt: “Thanh Thanh? Em có trong nhà không?”

“Gâu gâu!”

Không ai trả lời.

Hoắc tiên sinh nhìn thoáng qua bó hoa trong lòng, sờ hộp quà trong túi, lại sờ sờ bản kế hoạch trong túi, cảm thấy thật thất vọng.

Anh đã đặc biệt chuẩn bị sự bất ngờ vui vẻ, kết quả người nên nhận được không có ở nhà.

Hoắc tiên sinh mất mát đặt bó hoa và món quà lên bàn trà.

“Ngao ô…” Chúc Chúc dùng đầu chạm vào chân anh, ánh mắt ướt át nhu thuận nhìn anh.

“Mẹ mày đi ra ngoài rồi, không biết chừng nào mới về.” Hoắc tiên sinh một tay ôm nó lên: “Mày đói chưa? Hôm nay cho mày ăn đồ ăn vị mới nha?”

“Ngao ô…”

Hoắc tiên sinh mở cho nó túi đồ ăn vị cá biển, bản thân thì ngồi xổm bên cạnh nhìn, gần như cả người Chúc Chúc đều vùi vào chén cơm.

Hoắc tiên sinh nhìn nhìn, hậu tri hậu giác mới phản ứng lại: “Thanh Thanh không ở nhà, còn tao thì sao?”

Anh lấy điện thoại ra, vậy mà phát hiện ra mấy tin nhắn chưa đọc từ Bạch Thanh Thanh, thời gian gửi đến là một giờ trước, lúc ấy anh còn đang ở cửa hàng bán hoa nên không nghe tiếng thông báo.【 Tối nay em có việc, sẽ về trễ một chút. 】

【 Ngoan ngoãn ăn cơm, em về kiểm tra đấy. 】

【(づ ̄3 ̄)づ╭~】

Hoắc tiên sinh nhìn cái biểu tượng moah moah cuối cùng, lỗ tai dần dần đỏ lên.

Anh gần như phản ứng lại, Bạch Thanh Thanh trở về kiểm tra cái gì!

Đến khi Bạch Thanh Thanh về nhà, nhất định cô sẽ đè anh lên sô pha, giam anh lại không cho anh chạy trốn, sau đó nhéo cằm anh, không cho anh cơ hội quay đầu đi, cứ như vậy dùng sức hôn, hút hết từng tấc không khí trong miệng anh, nếu không khí thích hợp, còn sẽ kêu Chúc Chúc về ổ của nó, bọn họ sẽ như vậy thuận lý thành chương xxoo!

Hoắc tiên sinh đứng thẳng dậy, cứng đờ đi ra ngoài vài bước, lại xoay về, một tay ôm Chúc Chúc đã ăn đến no căng bụng.

“Ngao ô?”

“Ba mang mày đi ra ngoài ăn.” Hoắc tiên sinh thay cho nó một cái váy công chúa: “Mẹ mày không về, hai ba con mình chỉ có thể nương tựa vào nhau.”

“Ngao ô…”

Hoắc tiên sinh mở cửa siêu xe giới hạn của mình ra, mang theo Chúc Chúc đến một nhà hàng Pháp.

Anh đặt Chúc Chúc lên ghế đối diện, rất có tình thú trải khăn ăn ra, một người một chó ăn từng miếng từng miếng, còn rót rượu vang đỏ cho ly của Chúc Chúc.

Đây là nhà hàng có tính bảo mật rất cao, giữa hai bàn sẽ có đồ che, còn có cây xanh trang trí chặn lại, rất ít người chú ý đến bàn ăn khác, càng không cần lo lắng sẽ bị phóng viên chụp lén, trở thành đầu đề trên báo của ngày hôm sau.

Làm xong tất cả, Hoắc tiên sinh thật thỏa mãn, trong lúc chờ đồ ăn được đem ra, anh còn cầm ly thủy tinh chạm chạm với ly của Chúc Chúc.

“Mặc dù không biết mẹ mày đang ở đâu, nhưng nếu cô ấy không ở đây, chúng ta chỉ có thể đổi khẩu vị.”

“Ngao!”

“Đúng không? Mày cũng thấy vậy?”

“Ngao!”

Hoắc tiên sinh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, cầm dao nĩa chuẩn bị ăn thì nghe thấy Chúc Chúc ngao ngao vài tiếng, anh nghi hoặc ngẩng đầu, phát hiện tầm mắt Chúc Chúc không dừng trên người anh, ngược lại đang nhìn phía sau anh.

Hoắc tiên sinh mờ mịt xoay người lại, ở vị trí cách anh không xa, có hai người ngồi đối diện nhau, một người trong đó ngoài Bạch Thanh Thanh thì còn ai vào đây?

Hoắc tiên sinh sáng mắt, quay lại khen Chúc Chúc một trận: “Không uổng công tao thương mày như này, nhanh như vậy đã tìm được mẹ mày.”Anh khen xong, bỗng nhiên phục hồi tinh thần lại, cảm thấy có chỗ sai sai.

Bạch Thanh Thanh nói buổi tối có việc nên chưa về, sao cô có mặt ở nhà hàng này?

Anh vốn cho rằng Bạch Thanh Thanh đang ở cạnh Đỗ Linh, dù sao Đỗ Linh cũng coi như là người quản lý công việc của cô, chuyện gì cũng do Đỗ Linh xử lý, bây giờ chẳng những Đỗ Linh không có ở đây, mà người ngồi đối diện Bạch Thanh Thanh còn là đàn ông!

Bạch Thanh Thanh nói mình có việc, bây giờ lại xuất hiện một mình trong nhà hàng với một người đàn ông xa lạ?

Chuông cảnh báo trong lòng Hoắc tiên sinh vang lên, sắc mặt tức khắc trầm xuống, ra hiệu cho Chúc Chúc im lặng, lặng lẽ chuyển người qua.

“Bạch tiểu thư thật sự không hề suy xét một chút?” Yến Thu Dương đặt ly rượu xuống, nhìn người phụ nữ đối diện: “Tôi thật lòng mời Bạch tiểu thư gia nhập công ty của chúng tôi, giá cả cũng rất phong phú, tôi tin phần lớn người đều sẽ bắt lấy cơ hội này, cho dù như thế, Bạch tiểu thư cũng không động tâm à?”

“Anh đã nói, chỉ là phần lớn người.” Bạch Thanh Thanh cười cười, từ chối nói: “Tôi là một người thích tự do, chỉ sợ không thể thích ứng với cuộc sống sáng đi chiều về.” Cô rũ mắt nhìn điện thoại, vẫn không có tin nhắn nào.

Yến Thu Dương nhún vai: “Vậy cũng không còn cách nào, Hoắc tổng còn là bạn trai của Bạch tiểu thư mà.”

Bạch Thanh Thanh đang định nhắn tin thì dừng tay, ngẩng đầu lên: “Anh biết?”

“Hoắc tổng đã từng đi đến sơn trang nghỉ dưỡng cùng Bạch tiểu thư hai ngày, trùng hợp là, em họ tôi cũng ở đó, con bé trở về còn nhớ mãi không quên Hoắc tổng, trong miệng còn từng nhắc qua tên của Bạch tiểu thư.”

“Em gái họ của anh?”

“À, nó là tiểu thư của Phương gia, tên là Phương Niệm Vân, không biết Bạch tiểu thư có ấn tượng hay không.”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Bạch Thanh Thanh không đổi sắc mặt thu tay: “Thật trùng hợp.”

Ding!

Tin nhắn cô chờ cả đêm cuối cùng cũng đến!

【 Em đang ở đâu? 】

【 Chúc Chúc nhớ em. 】

Bạch Thanh Thanh bật cười, duỗi tay cầm điện thoại, nhắn thật nhanh: 【 Thay em ôm nó một cái. 】

Hoắc tiên sinh: 【 Ôm xong rồi, sau đó thì sao? 】

Bạch Thanh Thanh: 【 Chờ em trở về. 】

Hoắc tiên sinh: 【 Sau đó thì sao? 】

Yến Thu Dương liếc mắt một cái, hỏi: “Là Hoắc tổng?”

Bạch Thanh Thanh nhắn xong, ngẩng đầu cười nhẹ với anh ta: “Thú cưng nhà tôi nhớ tôi.”

Bên đây Hoắc tiên sinh ghen ghét dữ dội, chỉ nghe điện thoại vang lên tiếng thông báo, Bạch Thanh Thanh nhắn đến.

【 Khi em về nhà, cho em một cái ôm. 】

Hoắc tiên sinh nhìn chằm chằm màn hình điện thoại thật lâu, cuối cùng cũng không nhắn qua.

Bạch Thanh Thanh cách đó không xa vẫn đang nói chuyện với tên đàn ông đó, Hoắc tiên sinh không nghe được bọn họ đang nói gì, anh chỉ thấy người đàn ông đó móc một hộp quà tinh mỹ trong túi ra, đẩy đến trước mặt Bạch Thanh Thanh.

Rốt cuộc Hoắc tiên sinh đã nhịn không được, đứng thẳng dậy.

Niềm vui bất ngờ của anh còn chưa tặng được, làm sao Bạch Thanh Thanh có thể nhận quà từ đàn ông khác!

Hết chương 43

#xanh

Chương 44: Nam phụ xuất hiện?

Giữa tiếng vĩ cầm du dương, đột nhiên truyền ra một tiếng “gâu gâu” phá vỡ, hai người đang nói chuyện đồng thời quay đầu.

Chỉ thấy một con cún mặc váy công chúa ló đầu ra từ sau bồn cây, nó nhìn nhìn khắp nơi, bỗng nhiên xoay đầu, nhìn về phía hai người, hưng phấn ‘ngao’ một tiếng.

Yến Thu Dương chưa kịp phản ứng, cún con đã mừng rỡ từng bước nhỏ chạy đến bọn họ, anh ta kinh hoảng, thất thố dịch về phía sau, ghế dựa cọ xát với mặt đất tạo ra âm thanh chói tai, trong lòng Yến Thu Dương không ngừng kinh ngạc, nhìn Bạch Thanh Thanh cong eo, ôm con cún trắng mặc váy công chúa đó lên.

Cô không nói gì, chỉ dịu dàng xoa xoa phần lông mềm mại trên đầu nó, vuốt thuận lông cho nó, nhìn theo phương hướng cún con, có một bóng người loáng thoáng đằng sau cái cây, lộ ra một góc áo.

Nhìn hoa văn ở góc áo, hôm nay khi Hoắc tiên sinh ra ngoài cũng mặc tây trang có hoa văn này.

Trong mắt Bạch Thanh Thanh mang ý cười, nhìn thật sâu phương hướng phía sau cây xanh, không vạch trần anh, giả vờ không phát hiện ra.

Tầm mắt Yến Thu Dương dừng trên người cún con, cực lực nhẫn nại xúc động muốn chạy trốn, anh ta gắt gao nắm chặt khăn ăn, nỗ lực nở một nụ cười ấm áp trên khuôn mặt cứng đờ của mình.

“Bạch, Bạch tiểu thư… Không biết chó từ đâu ra, hay là thả nó đi đi, đừng để chủ nhân của nó sốt ruột.” Yến Thu Dương khô cằn nói. Nghĩ thầm: Tốt hơn hết là đừng bao giờ xuất hiện nữa.

“Chủ nhân của nó không vội đến tìm, nói vậy hẳn là chưa phát hiện.” Bạch Thanh Thanh mặt không đổi sắc liếc qua cây xanh, nhìn thấy bóng người đằng sau giật giật mới thu hồi tầm mắt, tiếp tục nói: “Một con cún ở nhà hàng, nếu va chạm với người khác cũng không tốt, có rất nhiều người để ý, không bằng tôi cứ ở đây, chờ chủ nhân của nó tự tìm đến rồi trả lại cho người đó cũng được.”

Cô nhấn mạnh ba chữ ‘tự tìm đến’.

Yến Thu Dương không phát hiện gì hết, trong đầu anh ta chỉ còn lại một chữ “chó” tuần hoàn qua lại, nỗi sợ do bị loại động vật lông xù xù này dọa khóc suốt mười mấy năm không hề thay đổi, ngược lại có xu thế càng lúc càng tăng.

Anh ta bắt đầu hối hận.

Sớm biết như vậy ban đầu đã quyết đoán ký hiệp nghị, không tiếp tục dây dưa, nếu không cũng sẽ không đi đến nhà hàng này cùng Bạch Thanh Thanh, tiện đà phát hiện ra điểm ưu tú của đối phương, muốn đưa ra lời mời, mời không được, muốn lấy lòng cô để đạt thành ý đồ hai bên cùng có lợi, nếu không có này đó là sẽ không đến nhà hàng này, anh ta cũng sẽ không gặp phải con cún mặc váy công chúa này.

Không biết người nào ở đây không quản tốt chó của mình, Yến Thu Dương đối diện với đôi mặt tròn xoe ướt dầm dề của nó, nhìn nó ‘ngao’ một tiếng với mình, chỉ cảm thấy lông tơ dựng thẳng, hận không thể ngay bây giờ bắt được chủ nhân của nó, để người đó lãnh chó mình về.

Nhưng anh ta không tìm thấy chủ nhân, càng không thể cứ như vậy để Bạch Thanh Thanh ở đây rồi rời đi một mình, đành phải miễn cưỡng dời tầm mắt, cực lực xem nhẹ chó con trong lòng đối phương, đẩy hộp quà trên bàn qua: “Đây là tâm ý nho nhỏ của tôi, hy vọng Bạch tiểu thư không từ chối.”

“Gâu gâu!”

Bạch Thanh Thanh chưa nhận lấy, cô gãi gãi cằm Chúc Chúc, cúi đầu hỏi: “Mày thích?”

“Gâu gâu!”

Yến Thu Dương vội vàng nói: “Chỉ sợ cái này không hợp với cô bé cún này.”

“Ngao ô…” Chúc Chúc mất mát bò xuống đùi cô.

Bạch Thanh Thanh cười nhìn cây xanh phía sau, đẩy hộp quà trở lại: “Yến tổng vẫn nên giữ nó đi, nếu tôi nhận lấy, chỉ sợ vị kia nhà tôi sẽ khó chịu.”

Yến Thu Dương cười khẽ: “Bạch tiểu thư nói đùa, Hoắc tổng độ lượng sẽ không chấp nhặt những thứ này đâu.”

“Gâu gâu ~ ”

Hoắc tiên sinh đằng sau cây xanh nắm chặt tay.

Một tổng giám đốc bá đạo thành công, bình thường độ lượng thì như thế nào, đối mặt với một nam hồ ly tinh muốn câu dẫn bạn gái mình, độ lượng không có nhiều như thế!

Hoắc tiên sinh gắt gao nhìn chằm chằm hộp quà của Yến Thu Dương, anh dừng hô hấp, chờ xem Bạch Thanh Thanh có phản ứng gì.

“Hợp tác của tôi và Yến tổng đã kết thúc, nếu nhận quà của Yến tổng thì thật sự quá băn khoăn.” Bạch Thanh Thanh cầm ly rượu kính anh ta: “Hợp tác vui vẻ, tôi kính Yến tổng một ly.”

Yến Thu Dương bất đắc dĩ cầm ly: “Có bạn gái như Bạch tiểu thư đây, đúng là vinh hạnh của Hoắc tổng.”

“Gâu gâu ~ ”

Hoắc tiên sinh ngồi phía sau cây xanh đồng tình gật đầu.

Bạch Thanh Thanh khước từ làm anh rất vui, vậy mà anh phải cố gắng kiềm chế tâm trạng của mình, không thể kích động quá phận, sợ sẽ bị hai người bên kia phát hiện ra mình, bàn tay Hoắc tiên sinh cầm khăn ăn, vừa nhìn động tĩnh bên kia, vừa xếp khăn ăn thành một bông hoa.

Hai người nói thêm vài câu, cún con loáng thoáng có ý định muốn bò lên bàn, Yến Thu Dương cực kì căng thẳng, không thể nhịn được nữa, tìm cớ kết thúc bữa tối này, hai người bắt tay rồi rời khỏi nhà hàng.

Nhìn thân ảnh Yến Thu Dương biến mất ở cửa, Hoắc tiên sinh mới thả lỏng, anh xoay người lại, hoàn thành xong bông hoa, trong lòng thì nhảy nhót.Không hổ là bạn gái của anh, không nhận lấy lễ vật của nam hồ ly tinh đó. Hoắc tiên sinh vô cùng cảm động, rất muốn bao hết toàn bộ cửa hàng trang sức, toàn bộ đều đưa cho Bạch Thanh Thanh.

Trong lúc anh đang nghĩ ngợi, bên cạnh bỗng nhiên tối đi, một người đang đứng cạnh anh.

“Gâu gâu ~ ”

Hoắc tiên sinh cứng đờ.

Không xong rồi! Quên chạy!

Anh quay đầu, đối diện với đôi mắt đen lúng liếng của Chúc Chúc, Hoắc tiên sinh ngẩng đầu, đầu óc rối tung, cơ thể thì thành thực đưa bông hoa trong tay qua.

Bạch Thanh Thanh cười như không cười nhìn anh, duỗi tay nhận lấy.

Hoắc tiên sinh hồi thần lại, hối hận đến xanh ruột, anh nhớ đến bản kế hoạch mới, quà tặng bất ngờ cho bạn gái phải là một bó hồng tươi thắm, chứ không phải là một bông hoa tiện tay gấp từ khăn ăn.

Hoắc tiên sinh cân nhắc lợi hại, bất động thanh sắc nở nụ cười với Bạch Thanh Thanh: “Thật trùng hợp, sao em cũng ở đây.”

“Em nhặt được Chúc Chúc trong nhà hàng này.”

Hoắc tiên sinh làm bộ kinh ngạc: “Em nói em không về sớm, nên anh mang Chúc Chúc đến đây ăn, ăn được một nửa thì nó chạy đi, thì ra là gặp được em.”

Hoắc tiên sinh giả vờ vô tình nhình nhìn cạnh cô: “Em cũng đến đây ăn? Đi với ai vậy? Đỗ Linh à?”

“Không phải, là cùng Yến Thu Dương.”

Tên này thật quen tai.

Hoắc tiên sinh nghĩ nghĩ, tiện đà cả kinh! Vừa nãy anh không thèm nhìn đến mặt của tên nam hồ ly đó, nhưng anh đã nghe qua cái tên này, Yến Thu Dương không phải là người trùng tên trùng họ với nam phụ trong tiểu thuyết sao!

Hoắc tiên sinh lắp bắp nói: “Em… Sao em đi cùng anh ta?”

Sau khi đi đến sơn trang nghỉ dưỡng và cắm trại dã ngoại, tiết mục nam phụ tranh nữ chính với nam chính online rồi sao?

Bạch Thanh Thanh mở túi xách mang theo ra, lấy một xấp tài liệu đưa cho anh.

Hoắc tiên sinh nhận lấy, là một bản hợp đồng giao dịch, nội dung là một miếng đất, người mua là Yến Thu Dương, người bán đúng là Bạch Thanh Thanh.
“Có một miếng đất trước kia em nhìn trúng, nhìn giá trị của nó rất có khả năng sẽ tăng lên nên mua. Bây giờ miếng đất này được người khác để ý, chính là Yến Thu Dương, em thấy Hoắc thị không có hứng thú gì với miếng đất này, vì vậy em đã bán luôn cho anh ta.” Bạch Thanh Thanh nói: “Mua với giá này, chênh lệch không ít với giá kiếm lời, Yến thị đúng là rất thông minh.”

Hoắc tiên sinh cẩn thận nhìn số tiền trên đó… Một hai ba bốn năm sáu bảy tám! Tám con số! Cao hơn so với con số lần trước anh nhìn thấy!

Hoắc tiên sinh có chút hoang mang. Từ lúc anh nhìn thấy văn kiện tám con số kia cho đến bây giờ còn chưa được một tháng.

Với tốc độ kiếm tiền của Bạch Thanh Thanh, chỉ sợ anh có lao lực mà chết trên bàn làm việc Hoắc thị cũng không đuổi kịp.

“Mới có mấy ngày thôi, em còn tưởng sẽ phải gác lại một thời gian.” Bạch Thanh Thanh cười khẽ: “Nếu không phải em ra tay mau, thủ tục làm nhanh, chỉ sợ bây giờ cũng không tới phiên em đâu.”

Hoắc tiên sinh: “…”

Hoắc tiên sinh nhớ đến hộp quà kia, trong lòng yên lặng thắp cho nam hồ ly tinh đó một ngọn nến.

Anh nghĩ thầm, có lẽ bản thân không cần lo sẽ bị  tiểu thuyết ảnh hưởng đến, bằng năng lực của Thanh Thanh, chỉ sợ nam phụ sẽ bị cô xoay vòng vòng, căn bản không nghĩ đến việc phá hư tình cảm của bọn họ đúng không?



Hoắc tiên sinh bị kích thích, từ chối để Bạch Thanh Thanh chở về nhà, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang gọi một cuộc cho Dương Xảo Mạn, mang theo tâm chí hùng tráng đi ra.

Bạch Thanh Thanh đành phải chở Chúc Chúc về nhà.

Cô mở cửa, ánh sáng từ đèn thủy tinh phát ra chiếu sáng cả căn nhà, bó hoa hồng và hộp quà được đặt trên bàn rất dễ dàng thấy được.

Giữa mấy bông hoa còn kịp một tấm thiệp, giống với lần Hoắc tiên sinh đặt hoa trước cửa nhà cô, trên đó chỉ viết một chữ “Hoắc”, còn trong hộp quà là một cái vòng cổ đơn giản hào phóng thuộc phong cách của cô.

Bạch Thanh Thanh sửng sốt một chút, nghĩ đến một chuyện, cúi đầu hỏi Chúc Chúc trong lòng ngực: “Là ba mày chuẩn bị?”

“Ngao!”

Bạch Thanh Thanh cười khẽ: “Khó trách phản ứng tối nay của anh ấy lớn như thế.”

Đầu ngón tay của cô xẹt qua vòng cổ, kim cương trên đó rực rỡ lấp lánh, lóe lên dưới ánh đèn thủy tinh, tản ra ánh sáng mê người, Bạch Thanh Thanh cầm lên, trên dây đeo còn có tên viết tắt được định chế của Hoắc tiên sinh.

Bạch Thanh Thanh móc một bông hoa tự làm trong túi ra, cô đã tốn rất nhiều sức lực mới không để cho Hoắc tiên sinh phát hiện.

Chúc Chúc ‘gâu gâu’ hai tiếng, duỗi móng vuốt muốn bắt lấy hoa trên bàn trà.

Rút một cành hoa từ trong bó ra, gai nhọn trên đó đã được nhổ sạch, Bạch Thanh Thanh cúi đầu ngửi một chút, hoa hồng mang theo mùi sương sớm xâm nhập vào chóp mũi, phảng phất như có Hoắc tiên sinh ở cạnh, nhắc nhở sự tồn tại của mình.

“Chỉ sợ Dương Xảo Mạn đang muốn khóc.”

Bạch Thanh Thanh cúi đầu nói với Chúc Chúc: “Tao nghĩ ba mày đã quên mất cái này rồi.”

Chúc Chúc: “Ngao!”

Hoắc tiên sinh đang tăng ca: “… Hắt xì”

“Dương Xảo Mạn, rót cho tôi một ly nước ấm!”

“Vâng Hoắc tổng.” TAT

Tác giả có lời muốn nói: Nam phụ không xuyên không xuyên không xuyên! Trợ lý Trương chỉ hiểu biết về tổng giám đốc của mình, nên nam phụ không liên quan đến tiểu thuyết!

Có lẽ đặc điểm duy nhất của nam phụ là sợ chó _(:зゝ∠)_

Hết chương 44

#xanh

Chương 45: Trung tâm thương mại

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

mại

Trước khi Hoắc tiên sinh nhớ ra đóa hoa hồng mình đã tỉ mỉ lựa chọn cho Bạch Thanh Thanh, đã bị Bạch Thanh Thanh làm thành một cái bánh hoa hồng thật lớn, trở thành món điểm tâm nhẹ cho Hoắc tiên sinh khi đi làm.

Hoắc tiên sinh không biết, quên hết tất cả những chuyện liên quan đến cái vòng cổ, khi Bạch Thanh Thanh đưa hộp bánh cho anh, anh chỉ hơi rối rắm một chút về hình tượng tổng giám đốc bá đạo của mình, sau đó vô cùng tự nhiên đem đến văn phòng, dưới ánh mắt thèm nhỏ dãi của Dương Xảo Mạn ăn rất thỏa mãn.

Dương Xảo Mạn thật cẩn thận nói: “Hoắc tổng…”

“Cái gì?”

“Bản kế hoạch……”

Động tác định lấy tiếp điểm tâm của Hoắc tiên sinh tạm dừng, cả người cứng đờ.

Hoa hồng và quà tặng mình đem về không thấy đâu nữa, phỏng chừng Bạch Thanh Thanh đã lấy rồi, hoa hồng có thể nằm trong thùng rác, vậy hộp quà đâu? Vòng cổ đâu? Bạch Thanh Thanh có hiểu ý của anh không?

Hoắc tiên sinh nỗ lực nghĩ ngợi như thế nào cũng không biết chúng đang ở đâu, anh không nhìn thấy Bạch Thanh Thanh đeo cái vòng đó, chắc chắn Bạch Thanh Thanh biết được đó là quà mình tặng, nhưng sao cô lại không mang?

Hoắc tiên sinh khiếp sợ đến mức cái bánh trong tay cũng sắp rơi xuống: Có… Có khi nào Bạch Thanh Thanh nghĩ đó là rác rồi vứt bỏ không?!

Thấy anh không lộ ra biểu cảm vui vẻ, vẻ mặt ngược lại khiếp sợ, tựa như bị đụng trúng cái chân đau, Dương Xảo Mạn nghĩ thầm quả nhiên là thế, cổ vũ cố lên: “Không sao đâu Hoắc tổng, lần này thất bại thì còn lần sau, bản kế hoạch còn rất dài, nhất định lần sau có thể làm Bạch tiểu thư mềm lòng.”

Hoắc tiên sinh thất thần gật gật đầu.

*

Nhận được tiền bán đất, trong khoảng thời gian ngắn không cần quan tâm đến tình trạng kinh tế, Bạch Thanh Thanh lại rãnh rổi, kể cả Đỗ Linh cũng vậy.

Thừa dịp Hoắc tiên sinh không ở nhà, Đỗ Linh lại qua đây.

Bạch Thanh Thanh lấy bánh hoa tươi từ trong bếp ra, đặt trước mặt Đỗ Linh, sau đó vẻ mặt tràn đầy chờ mong nhìn cô ấy.

Đỗ Linh mới cắn miếng thứ hai, trong lúc vô tình ngẩng đầu lên, thấy biểu tình của cô, tức khắc sững sờ tại chỗ, do dự một chút, nhai nhai rồi nuốt xuống: “Sao… sao vậy?”

Cô ấy sờ sờ mặt mình: “Trên mặt mình có dính gì hả?”

Bạch Thanh Thanh cười tủm tỉm: “Không có.”

Đỗ Linh càng nghi hoặc: “Vậy sao cậu có…” Biểu cảm kỳ quái như này?

Cô ấy quen biết Bạch Thanh Thanh rất sớm, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Thanh Thanh kỳ quái như vậy, Đỗ Linh nghĩ, cắn thêm một miếng bánh trong tay, nhìn thấy nụ cười trên mặt Bạch Thanh Thanh càng tươi hơn.

Á… Chẳng lẽ cái bánh này có vấn đề?!

Đỗ Linh sợ hãi cả kinh: “Bánh này…”

Nghe được lời muốn nghe, trước mắt Bạch Thanh Thanh sáng ngời, lập tức ngắt lời cô ấy: “Có phải cái bánh này cực kì ngon không?”

“… Hả?”

Bạch Thanh Thanh ánh mắt sáng lấp lánh nói: “Đây là hoa hồng Hoắc Minh Châu tặng mình.”

“… Ồ?”

Bạch Thanh Thanh kéo cổ áo ra, cầm lấy đồ trên đó đưa qua: “Đây là vòng cổ Hoắc Minh Châu tặng mình.”

Đỗ Linh chưa kịp phản ứng, tiện đà khen ngợi: “Ánh mắt anh ta không tệ.”

Bạch Thanh Thanh vui rạo rực đặt lại vòng cổ, đi vào phòng, bưng một cái hộp đặt trước mặt cô ấy. Đây là một cái hộp gỗ bình thường, thậm chí không có bất kì hoa văn trang trí gì, chỉ có một cái khóa. Bạch Thanh Thanh dùng chìa khóa mở hộp, lấy từng thứ bên trong ra.

“Mình đã muốn cho cậu xem cái này từ lâu.”

Đỗ Linh tức khắc tò mò: “Cái gì vậy?”

Bạch Thanh Thanh giới thiệu cho cô ấy từng món, cô lấy ra hai tấm thiệp: “Cậu nhìn đi, đây là thiệp kẹp trong bó hoa Hoắc Minh Châu tặng mình đó.”

Đỗ Linh: “…”

Cô lấy một bó hoa khô: “Đây là bó hoa đầu tiên anh ấy tặng cho mình, vì để bảo quản nên mình đã làm thành hoa khô.”

“…”

Cô lấy ra một cái bánh hoa hồng được đóng gói tinh xảo: “Đây là loại bánh cậu mới ăn đấy, cũng là hoa hồng, vì để giữ lâu nên mình đã làm nó thành bánh hoa hồng.”

“Đây là bông hoa lần trước anh ấy xếp bằng khăn ăn cho mình.”
“Đây là túi xách anh ấy tặng mình.”

“Đây là đồng hồ cũ của anh ấy*.”

*(Xem kĩ hơn ở chương 28, thay vì đeo đồng hồ này, Hoắc tiên sinh đã đeo cái Thanh Thanh tặng)

“Đây là quà…”

“Thanh Thanh, cậu đợi chút.” Đỗ Linh ngắt lời cô: “Cậu muốn cho mình xem mấy thứ này?”

Bạch Thanh Thanh gật đầu: “Đúng vậy.”

Đỗ Linh: “…”

“Đỗ Linh, mình rất thích anh ấy.” Ánh mắt Bạch Thanh Thanh sáng lấp lánh: “Anh ấy tặng cho mình, bất kể thứ gì, mình đều thích.”

Đỗ Linh: “…”

“Hoắc Minh Châu khác với Quách Tử Minh, Quách Tử Minh không có gì hết, có vô số người có thể thay thế anh ta, nhưng Hoắc Minh Châu thì không, mình không thấy ai có thể thay thế anh ấy.” Bạch Thanh Thanh nhớ đến chuyện trước kia, bật cười: “Cậu biết không? Anh ấy nghe Dương Xảo Mạn nói, lập kế hoạch đẩy ngã mình gì đó, lần trước đã thất bại một lần, bây giờ đã bắt đầu làm lại nữa rồi.”

Đỗ Linh có ấn tưởng về việc này, khi Bạch Thanh Thanh đi cắm trại dã ngoại, Dương Xảo Mạn đã từng gọi điện cho cô ấy khoe khoang, nói có kế hoạch đó, Hoắc Minh Châu nhất định sẽ đẩy ngã Bạch Thanh Thanh thành công, để cô ấy chờ xem, nhưng sau khi hai người trở về, Dương Xảo Mạn chưa từng xuất hiện.

Thì ra là thất bại, không trách được không có động tĩnh gì.

Đỗ Linh còn rất bội phục hai người bọn họ, thất bại một lần, chưa nhận được giáo huấn hay sao, đến bây giờ vẫn còn muốn đẩy ngã Thanh Thanh, còn lập ra kế hoạch hai. Nếu Thanh Thanh có thể bị đánh bại dễ dàng như thế, vậy Hoắc Minh Châu đã sớm thành công, cần gì đến kế hoạch một hai ba bốn.

“Kế hoạch lần này của bọn họ, đại khái cho mình bất ngờ gì đó.” Bạch Thanh Thanh quay đầu nhìn chó con: “Phải không?”

“Ngao!”

Bạch Thanh Thanh xoay về: “Hoa hồng này, vòng cổ này, đại khái là bất ngờ anh ấy chuẩn bị cho mình, nhưng mà ở giữa gặp chút sai lầm, anh ấy vẫn chưa tự tay tặng cho mình. Anh ấy nhìn thấy Yến Thu Dương ở nhà hàng, bị kích thích, một hai phải trở về tăng ca, có lẽ đã quên mất chuyện này, khi mình trở về hỏi Chúc Chúc mới biết được.”

Đỗ Linh: “…” Cô ấy nên nói rằng Hoắc Minh Châu quá sốt ruột hay nên thắp nến cho Dương Xảo Mạn đây?

“Cậu thấy không, Hoắc Minh Châu như này có phải rất đáng yêu?”

“…” Đỗ Linh lắc đầu.

Bạch Thanh Thanh cũng không uể oải: “Nếu các người phát hiện dễ như thế, chẳng phải đã quá đơn giản rồi sao? Hoắc Minh Châu tốt như vậy, làm sao cậu nhìn ra được chứ?”

Bạch Thanh Thanh vui rạo rực cất đồ lại, khóa hộp, xác nhận thêm một lần mới ôm về phòng, cẩn thận giấu xuống dưới giường.

Đỗ Linh nhìn toàn bộ quá trình, quả thật đã cạn lời.

Cô ấy quen biết Bạch Thanh Thanh đã lâu, từ khi Bạch Thanh Thanh được ba cô ấy mang về, đến bây giờ đã gần hai mươi năm, từ nhỏ Bạch Thanh Thanh đã trà trộn trong xã hội, còn nhỏ mà đã có công việc rất ổn, làm gì cũng có chủ kiến, chưa từng để người khác nhọc lòng. Sau đó cô ấy bắt đầu đam mê tiểu thuyết, đã quan sát Bạch Thanh Thanh rất lâu mới dám xác định cô không phải người trọng sinh (sống lại). Hai mươi năm nay, Bạch Thanh Thanh làm gì cũng rất thành thạo, tìm không ít tiểu bạch kiểm, đây là lần đầu tiên cô có dáng vẻ rơi vào lưới tình.

Đỗ Linh nghĩ đến những thứ trong cái hộp đó, tức khắc đau đầu, đặt miếng bánh trong tay xuống, lôi kéo cô ra ngoài.

“Chỉ với mấy thứ đó đã có thể làm cậu cao hứng đến thế, không biết bình thường Hoắc Minh Châu đối xử với cậu như thế nào, thân là bạn của cậu, mình nhận thấy cần phải nâng cấp giá trị quan* của cậu.”

*(Giá trị quan – Values: căn cứ về phương diện cảm quan và tư duy nhất định của người mà nhận thức, lí giải, phán đoán hoặc tuyển chọn được sinh ra, cũng chính là một chủng loại tư duy hoặc định hướng mà người nhận định sự vật hoặc phân biệt xác định phải trái, từ đó bản chất được biểu hiện ra bên ngoài giá trị hoặc tác dụng nhất định của người, sự việc hoặc sự vật ; ở trong xã hội giai cấp, giai cấp không giống nhau có quan niệm giá trị không giống nhau. Nguồn: Wikipedia).

Bạch Thanh Thanh vẻ mặt khó hiểu bị cô ấy dẫn đến trung tâm thương mại.

Nhìn những nhãn hiệu cửa hàng trước mặt, Đỗ Linh hào khí vung tay: “Đi thôi, Thanh Thanh, chúng ta đi cảm thụ cái gọi là quà tặng có giá trị!”

Rõ ràng là cô ấy muốn đi mua sắm… Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ đi theo.

Bạch Thanh Thanh không chọn nhiều, cô quen mặc quần áo của một số nhãn hiệu cố định, Đỗ Linh thì khác, không cần biết sản phẩm mới của hãng nào, chỉ cần hợp ý cô ấy thì cô ấy sẽ tìm mua.

Tiền bán đất không chỉ thuộc về Bạch Thanh Thanh, Đỗ Linh cũng hưởng không ít phí đại diện, lần trước thấy được không ít quần áo của các nhãn hiệu trên tạp chí, nên khi mới có tiền, cô ấy lập tức manh theo Bạch Thanh Thanh đi càn quét.

Dạo qua mấy cửa hàng, trên tay Bạch Thanh Thanh đã có không ít túi, mà Đỗ Linh vẫn còn rất hăng hái, lôi kéo cô tiến vào cửa hàng tiếp theo.

Trong lúc Đỗ Linh thử quần áo, Bạch Thanh Thanh tìm ghế ngồi xuống.

Cô vừa ngồi xuống thì đã có một người đi đến đứng cạnh cô.

Bạch Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn, là Yến Thu Dương.

Yến Thu Dương ngồi xuống cạnh cô, chủ động mở lời: “Bạch tiểu thư cũng tới dạo phố à, sao Hoắc tổng không đi theo vậy?”

“Anh ấy có công việc.” Bạch Thanh Thanh gật đầu nhẹ với anh ta: “Yến tổng đi cùng bạn gái sao?”

“Bạch tiểu thư nói đùa, tôi làm gì có bạn gái.” Yến Thu Dương cười lắc đầu, giơ túi trên tay lên: “Tôi đi cùng em họ thôi, làm em trai xách đồ cho con bé.”

Em gái họ của anh ta?

Chẳng phải là Phương Niệm Vân à?

Bạch Thanh Thanh cả kinh, đang định đứng dậy lấy cớ tạm biệt thì nhìn thấy có người đứng trước mặt bọn họ. Ngay sau đó một giọng nữ quen thuộc vang lên.

“Anh họ, em xong…” Phương Niệm Vân chớp chớp mắt, lộ ra biểu tình mừng rỡ: “Bạch Thanh Thanh?!”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Mà bên kia, kế hoạch của Dương Xảo Mạn: “‘Mua sắm là thiên tính của phụ nữ, đối với phụ nữ, mua sắm là một phương thức giảm căng thẳng, tương tự như thế, chúng tôi không có lực chống cự với các loại hàng hiệu xa xỉ, Bạch tiểu thư cũng là phụ nữ, nhất định cũng khó kháng cự lại những dụ hoặc này…’”

Hoắc tiên sinh ngắt lời cô ấy: “Bạch Thanh Thanh không phải người như vậy.”

“Dạ, dạ, Bạch tiểu thư không phải người như vậy, nhưng phụ nữ không thể cản lại mị lực của hàng hiệu, không phải lần Hoắc tổng tặng túi xách cho Bạch tiểu thư, cô ấy đã rất vui sao?”

Sau đó lập tức mua cho anh một cái đồng hồ đắt gấp mấy lần.

Dương Xảo Mạn uyển chuyển nhắc nhở: “Tháng này. Vài hãng hàng đã ra sản phẩm mới…”

Hoắc tiên sinh suy nghĩ, nghĩ đến mục đích cuối cùng, trong nháy mắt sáng mắt lên.

“Trợ lý Trương, chuẩn bị xe, tôi muốn đi đến trung tâm thương mại.”

Hết chương 45

___

Hôm nay thay bìa truyện.

Bìa do bạn Hi Hi trên wordpress tặng.

Đa tạ.



#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau