TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Xuyên?

Hoắc tiên sinh dám cam đoan rằng ký ức của mình không hề có sai sót nào. Nhưng lần trước khi ở sơn trang nghỉ dưỡng cũng đã có trường hợp như này, anh quá giống với Hoắc Minh Châu trong truyện, đến mức ngay cả vài việc tí hon không muốn để ai biết cũng giống như đúc, những chuyện anh đã trải qua, Hoắc Minh Châu trong sách cũng đã trải qua, nhưng trong hiện thực lại chưa từng có. Hơn nữa, có các tin tức mà ai cũng biết thì anh lại không có chút ấn tượng gì.

Anh có thể nhớ nhầm việc linh tinh, nhưng chuyện liên quan đến ba mẹ mình, còn có sống chết của người ông thân yêu của anh, sao anh có thể nhớ nhầm?

Hoắc tiên sinh có nghĩ đến trăm lần cũng không hiểu.

Lần đầu tiên phát hiện có điểm không thích hợp bị Bạch Thanh Thanh gián đoạn nên anh đã xem nhẹ nó, hiện tại nhớ đến, mới phát hiện nơi nơi đều lộ ra sự đáng sợ.

Anh cho rằng nam chính trong truyện này được viết dựa theo hình mẫu của mình, nên có nhiều chỗ không thấy sai, nhưng bây giờ phản ứng lại, nếu dựa theo anh rồi viết ra thì tại sao có khả năng viết ra quá khứ giống hệt với ký ức của mình?

Đầu mày Hoắc tiên sinh gắt gao nhíu chặt, sau lưng từng trận rét run, vô thức nắm chặt lấy tắm chăn trên tay.

Nhận thấy được thái độ của anh không đúng, Bạch Thanh Thanh lập tức hỏi: “Sao vậy?”

“Quyển sách đó của em đâu?”

Bạch Thanh Thanh sửng sốt một chút, phản ứng rất mau, anh đang nói đến quyển tiểu thuyết cay mắt nọ.

Hoắc tiên sinh sắc mặt âm trầm nói: “Mang đến đây.”

Chúc Chúc “Ngao” một tiếng. Bạch Thanh Thanh không hiểu, nhưng vẫn nghe lời anh lấy quyển sách từ trong túi ra.

Vừa thấy tấm bìa quen thuộc, ngay tức khắc, Hoắc tiên sinh đoạt lấy nó từ tay cô, anh lật ra thật nhanh, có kinh nghiệm đọc qua một lần, anh dễ dàng tìm thấy trang nói đến gia đình của nam chính Hoắc Minh Châu.

Vào một buổi tối, nam nữ chính nắm tay ngồi bên bờ hồ, vì ngày hôm đó nữ chính đã giúp nam chính một việc gấp, hai người khó có khi được một lần ở riêng bên nhau, vào ngay lúc này, nam chính chậm rãi thổ lộ lòng mình cho nữ chính, nói về chuyện của ba mẹ mình.

【  “Ba mẹ anh không có trách nhiệm, nhưng ít nhất bọn họ cũng sinh anh ra.” Hoắc Minh Châu rũ mắt, lông mi thật dài tạo nên cái bóng trên mặt. Tô Tiểu Manh không thấy rõ cảm xúc trong mặt anh, đột nhiên cảm nhận được mất mát truyền đến từ người bên cạnh.

“Không đâu.” Tô Tiểu Manh ngắt lời anh: “Mỗi một cặp ba mẹ đều rất yêu con cái của mình, chỉ là do anh không biết mà thôi.”

Lời nói của cô làm Hoắc Minh Châu hơi xúc động, anh xoay đầu nhìn Tô Tiểu Manh, thần sắc trong mắt tối nghĩa không rõ, thật lâu sau, trên mặt anh mới lộ ra nụ cười tự giễu: “Sau khi sinh anh ra, mẹ anh mắc bệnh trầm cảm, có một hôm, bà ấy thừa dịp không có ai chú ý, nhảy xuống từ mái nhà. Ngày diễn ra tang lễ của bà, ba anh còn đang bên ngoài chơi đùa với phụ nữ khác, nghe được tin tức bà qua đời, cũng không thèm phản ứng gì.”

Tô Tiểu Manh nghẹn lời, cô không thể tin được, con người luôn luôn cường đại trước mặt mình, thế nhưng có một thời thơ ấu bi thảm như vậy.

Cô nhìn sườn mặt Hoắc Minh Châu, phảng phất cảm thấy mình cũng cảm nhận được bi ai trong lòng anh, xúc động không tên đột nhiên sinh ra từ đáy lòng, hành động của cô nhanh hơn não, cô vươn tay ra, ôm lấy người trước mắt.

Cả người Hoắc Minh Châu run lên, đáy mắt hiện lên kinh ngạc, nhưng không đẩy cô ra.

……】

“Bộp” một tiếng, Hoắc tiên sinh dùng sức khép cuốn sách, hô hấp dồn dập.

Bạch Thanh Thanh bị phản ứng của anh làm cho mơ hồ, cô vuốt ve bộ lông mềm như nhung của cún con, nghi hoặc nói: “Có điểm không thích hợp sao?”

“Không đúng, rất không đúng!” Hoắc tiên sinh chau mày: “Cuộc đời của Hoắc Minh Châu trong đây sao lại giống như đúc của anh?”

“Cuộc đời của anh?”

Bạch Thanh Thanh cười khẽ một tiếng: “Anh còn tưởng rằng ông của anh đang ở viện dưỡng lão nước ngoài sao? Ông ấy đã qua đời từ trước khi anh sinh ra, anh còn chưa từng gặp mặt ông ấy, sao có thể nhớ thương người được?”

“Không, Thanh Thanh, anh dám khẳng định, ông nội của anh đang ở viện dưỡng lão.” Hoắc tiên sinh dừng một chút, anh cúi đầu nhìn thoáng qua quyển sách trên tay, hơi không xác định được: “Em nói là ông của anh đã mất, tất cả mọi người đều cho rằng như vậy, ngay cả tư liệu trên mạng cũng nói vậy, một khi đã thế, vậy kí ức của anh thì sao?”

Bạch Thanh Thanh cầm lấy quyển sách trong tay anh.

Bình thường cô nghe Đỗ Linh nhắc mãi về những quyển tiểu thuyết đó, mặc dù không đọc, nhưng cũng biết lý thuyết vài việc, nói giỡn: “Trí nhớ của anh giống như đúc Hoắc Minh Châu trong sách, chẳng lẽ anh nghĩ rằng mình xuyên ra từ trong truyện sao?”

Sao có thể!

Trên đời này làm sao có chuyện ly kì cổ quái như vậy!

Hoắc tiên sinh vừa định phản bác, nhưng nghĩ mãi, vậy mà cảm thấy cũng hơi có lý, không có lý do phản bác nào.

Hoặc là anh bị người bụng dạ khó lường nào đó tẩy não?

Mặc kệ là nguyên nhân gì đi chăng nữa thì đều không có tính chân thật.
Bạch Thanh Thanh nhìn thoáng qua đồng hồ, nhắc nhở: “Anh đã tâm sự xong, có phải nên tắm rồi hay không?”

Hoắc tiên sinh: “…”

Hoắc tiên sinh nắm chặt tấm chăn trên người, bị Bạch Thanh Thanh bế lên, lấy tư thế ôm công chúa đưa đến bờ sông, nhẹ nhàng thả xuống, thấy anh vẫn ngơ ngác không nhúc nhích, Bạch Thanh Thanh duỗi tay, chuẩn bị lấy đi tấm chăn trên người anh.

“Anh tự làm!” Hoắc tiên sinh hồi thần lại rồi gấp gáp nói.

Bạch Thanh Thanh nhún vai, xoay người theo yêu cầu của anh, nghe được âm thanh cởi quần áo phía sau dừng lại, mới hỏi: “Xong rồi?”

“… Ừ.”

Nước sông chảy xiết, đá cuội dưới đáy sông được dòng nước chảy qua trở nên rất trơn, trên bề mặt còn có không ít rêu xanh mọc lên, cho dù không bị thương dẫm lên đó, lơ đãng một cái cũng rất dễ té, càng đừng nói đến Hoắc tiên sinh bây giờ chỉ còn có một chân hoạt động tốt.

Đêm nay, tiểu Hoắc tiên sinh cuối cùng cũng nhớ đến đôi tay Bạch Thanh Thanh chi phối gây sợ hãi, cùng với sự khuất nhục khi mất khống chế mà khóc ra.



Lửa trại ngoài lều còn đang cháy hừng hực, tiếng động của nhánh cây bị đốt cháy, cún con đã ngủ trong ổ của nó, bên tai vọng lại tiếng ngáy nhẹ nhàng của nó, gần như không thể nghe thấy. Hoắc tiên sinh xoay người, đã là nửa đêm, anh vẫn vô cùng thanh tỉnh, không buồn ngủ chút nào.

Anh đang nghĩ về chuyện Hoắc Minh Châu trong truyện.

Cuộc đời trước kia của anh vậy mà giống như đúc người trong truyện, bất kì ai cũng không tưởng tượng nổi, Hoắc tiên sinh cho rằng ngoại trừ chuyện bằng khí thế tổng giám đốc bá đạo của anh không đánh lại bạn gái của mình thì không còn chỗ nào không thích hợp nữa, kết quả hôm nay phát hiện ra, anh mới biết bản thân anh và Hoắc Minh Châu – chính là anh trong truyện kém nhau quá nhiều.

Ngoại trừ mắt chọn bạn gái, tất cả những thứ còn lại, anh đều giống hệt với Hoắc Minh Châu trong truyện.

Lồi Bạch Thanh Thanh vô tâm nói ra cứ lẩn quẩn trong đầu anh, rõ ràng là vô cùng hoang đường mà anh không kiềm được nghĩ theo đó, nếu anh chính là Hoắc Minh Châu trong truyện thì sao?

Vậy Hoắc Minh Châu “thật” đâu rồi?

Hoắc tiên sinh bực bội xoay người lần nữa.

Bỗng nhiên bên cạnh có một cánh tay duỗi qua, kéo anh vào lòng. Bạch Thanh Thanh nhắm mắt, sờ sờ đầu anh, buồn ngủ mông lung nói: “Ngủ đi.”

“Thanh Thanh.” Hoắc tiên sinh nhỏ giọng gọi cô một tiếng.

Bạch Thanh Thanh theo bản năng đáp: “Sao vậy?”

“Nếu… Anh thật sự xuyên ra từ trong sách thì làm sao bây giờ?”“Ừm… Sách gì?”

Hoắc tiên sinh nhỏ giọng nói: “Nếu có một ngày, tất cả mọi thú đều trở lại bình thường thì anh có trở vào trong sách không?”

“Trở vào trong sách?”

“Có một ngày anh không thể gặp được em nữa?”

Bạch Thanh Thanh mở mắt ra, ánh mắt tỉnh táo, cô nhìn chằm chằm Hoắc tiên sinh thật lâu, bỗng nhiên bật cười, dịu dàng vuốt ve sau cổ anh: “Anh muốn chạy trốn?”

“Đương nhiên không phải.” Hoắc tiên sinh bị sờ đến nổi da gà, vội vàng nói: “Anh chỉ nói nếu.”

Bạch Thanh Thanh thả lỏng, cô bóp chặt cằm Hoắc tiên sinh, tiến sát đến dùng sức hôn một cái: “Không có nếu, cho dù anh thật sự xuyên ra từ trong sách, em đây sẽ tìm người nghiên cứu chế tạo ra cỗ máy xuyên không, anh đào tẩu thì sao chứ, em cũng có cách bắt anh quay về.”

“Nếu có một Hoắc Minh Châu khác đứng trước mặt mà em không nhận ra thì thế nào?”

Bạch Thanh Thanh trầm mặc một chút, bóp lấy mắt anh: “Có phải tối nay anh không ngủ được nên suy nghĩ có hơi sâu xa rồi không?”

Hoắc tiên sinh: QAQ

“Sao anh có thể cho rằng em không nhận ra anh?” Bạch Thanh Thanh xoay người ngồi trên mình anh, nhìn anh từ trên cao xuống, động tác nhanh nhẹn tháo nút áo anh ra.

“Ngày hôm nay, em đã nói rõ với anh. Em cho anh chọn lựa, nếu anh đã cho phép em không thu tay lại, thì sao có thể cho rằng em vẫn dung túng anh như trước.” Bạch Thanh Thanh cười lạnh một tiếng, dùng sức kéo áo ngủ của anh ra: “Nếu anh không ngủ được, không bằng chúng ta làm vài việc ý nghĩa, miễn cho không chịu ngồi yên bắt đầu nghĩ lung tung có được không.”

Hoắc tiên sinh mông lung hoảng hốt.

Anh chưa phản ứng kịp, bàn tay Bạch Thanh Thanh đã dời xuống, tiểu Hoắc tiên sinh trong nhất thời một lần nữa rơi thẳng vào tay người.

Hoắc tiên sinh: =口=!!!

Tiểu Hoắc tiên sinh: Híc…

“Ngao ô……” Cún con bị động tĩnh của bọn họ đánh thức mơ màng ló đầu ra.

Bạch Thanh Thanh liếc nó một cái, động tác không dừng, lạnh lùng nói: “Chúc Chúc, xoay đầu đi.”

Cún con giật mình cả người, đầu óc hỗn loạn vẫn chưa thức tỉnh, thân thể đã phản ứng nhanh hơn, xoay người vùi đầu vào ổ của mình, cái đuôi lộ ra ngoài không dám động đậy tí nào.

Xốc chăn lên che lại cái ổ của nó, Bạch Thanh Thanh cúi đầu nhìn Hoắc tiên sinh, nhìn anh dần dần trầm luân dưới tay mình, ánh mắt mê mang, hai má phiếm hồng, chỉ có thể không có ý thức nắm chặt chăn nệm bên dưới, thở dốc theo động tác của cô.

Bạch Thanh Thanh bỗng nhiên bật cười, cô chậm rãi cởi đi nút áo của mình, nhẹ nhàng áp người xuống, ngậm lấy cánh môi Hoắc tiên sinh liếm mút qua lại, đầu lưỡi bừa bãi tàn sát trong khoang miệng anh, Hoắc tiên sinh không còn sức chống cự, bị động duỗi tay ôm eo cô.

Tiểu Hoắc tiên sinh: Híc híc híc…

Tiểu Hoắc tiên sinh: (O_O)

Tiểu Hoắc tiên sinh: o(≧v≦)o~~

Tiểu Hoắc tiên sinh: o(*////▽////*)q

……

Xong việc, Bạch Thanh Thanh ôn nhu vuốt ve tóc mái che trước trán đã ướt đẫm mồ hôi của Hoắc tiên sinh, tùy tiện trùm chăn trên cơ thể hai người, cô hôn hôn thái dương Hoắc tiên sinh, kéo anh vào ngực của mình: “Ngủ đi.”

Hoắc tiên sinh: “(@[email protected]) à…”

Hết chương 36

#xanh

Chương 37: Chuyển nhà

Sáng hôm sau, Hoắc tiên sinh tỉnh dậy với cơn đau nhức trên eo.

Chúc Chúc đang canh giữ một bên nhào qua liếm liếm mặt anh: “Gâu gâu!”

“A…” Hoắc tiên sinh ôm cao nó lên, chậm chạp ngồi dậy, anh cúi đầu mờ mịt nhìn những dấu hôn trên cơ thể mình, trong chốc lát chưa kịp hiểu: “Aizz…”

“Gâu gâu!”

Đêm qua, anh mở quyển tiểu thuyết đó của Bạch Thanh Thanh, phát hiện nam chính trong truyện có cùng trùng hôp với anh, sau đó… Gương mặt Hoắc tiên sinh đỏ lên, động tác vuốt lông Chúc Chúc cũng dừng lại, anh cúi đầu nhìn dấu vết trên người mình, gần như lập tức xoay đầu.

Sau đó! Anh cùng cùng Bạch Thanh Thanh, cùng Bạch Thanh Thanh… Cùng cô ấy…

Hoắc tiên sinh có nhớ thế nào cũng không nổi nữa.

Anh vội vàng lấy quần áo đặt bên cạnh tròng vào người, che đi những vệt hồng trên người, cúi đầu xuống không thể thấy gì nữa, mới thở phào nhẹ nhõm, đi cùng Chúc Chúc ra ngoài.

Cháo và rau dại trong nồi đang được nấu, Bạch Thanh Thanh đưa lưng về phía anh ngồi trên ghế gấp nhỏ, đầu gối còn đặt áo khoác của anh, không biết đang gì. Hoắc tiên sinh vốn định đi qua nói vài câu với cô, nhưng những ký ức tối hôm qua lại trào ra, mặt già lập tức đỏ lên, cầm đồ đạc rửa mặc đi đến bờ sông.

Chúc Chúc nhắm mắt theo đuôi bên chân anh, suýt nữa bị anh đạp trúng, Hoắc tiên sinh quan tâm nhìn nó, dư quang nơi khóe mắt đúng lúc nìn thấy Bạch Thanh Thanh, anh không nhịn được nhìn thoáng qua, nhìn thấy Bạch Thanh Thanh đang cầm một xấp giấy đọc.

Hoắc tiên sinh lập tức xoay đầu đi.

Chưa được mấy bước, anh cảm thấy có chỗ nào đó sai sai?

Đầu gối Bạch Thanh Thanh đang đắp áo khoác của anh, trong tay cầm mấy tờ giấy…

Từ từ!

“Hoắc Minh Châu.” Bạch Thanh Thanh ở đằng xa gọi anh một tiếng: “Anh qua đây một chút.”

Hoắc tiên sinh xoay đầu từng chút một, động tác cứng đờ giống như máy móc không cảm xúc.

Bạch Thanh Thanh phất phất xấp giấy, khóe miệng mỉm cười, ánh mắt uy hiếp nhìn anh: “Lại đây.”

Bản kế hoạch Dương Xảo Mạn đã chuẩn bị cho anh, nội dung là làm thế nào để đẩy ngã được Bạch Thanh Thanh trong mấy ngày ở đây, được đặt trong túi áo khoác của anh, trước khi ngủ tối qua đã suy nghĩ rất nhiều, anh tùy tiện đặt áo khoác qua một bên, bây giờ nhìn thấy, có hơi giống với cái đang đặt trên đầu gối Bạch Thanh Thanh…

Hoắc tiên sinh ôm đồ rửa mặt, trì trệ đi qua.

“Đây là của anh à?” Bạch Thanh Thanh đưa xấp giấy cho anh.

Hoắc tiên sinh nhận lấy, thấy rất rõ ràng, đúng là bản kế hoạch thư ký Dương chuẩn bị, được giữ gìn rất kĩ, ngay cả vết gấp cũng rất thẳng… Hoắc tiên sinh cứng đờ gật đầu.

Bản kế hoạch của thư ký Dương tinh tế đến mức lời kịch từ khi Bạch Thanh Thanh rời giường đều có, hiện tại Bạch Thanh Thanh đã thấy được, nhất định sẽ phát hiện ra những việc bọn họ làm hai ngày nay giống hệt như trong đó, ngoại trừ việc nhân vật bị thay đổi, anh đã bị Bạch Thanh Thanh đẩy ngã thành công…

Bạch Thanh Thanh khoanh tay trước ngực, cười như không cười nhìn anh: “Anh muốn đẩy ngã em?”

Đây là sự thật, không có cách phản bác, Hoắc tiên sinh chỉ có thể tiếp tục gật đầu.

“Đẩy ngã em…” Âm cuối được Bạch Thanh Thanh kéo dài hết mức: “Anh không hài lòng với tư thế tối qua?”

Tư thế tối qua? Hôm qua có tư thế gì?

Hoắc tiên sinh phản ứng lại, nhiệt độ trên mặt tăng ngột, lắc đầu thật nhanh.

“Sợ cái gì? Em đâu có bắt anh chỉ với một tư thế, thời gian còn dài, sau này anh muốn tư thế nào liền thực hành tư thế ấy.” Tầm mắt Bạch Thanh Thanh hạ xuống, dừng một chút trên xương quai xanh của anh, nhìn dấu vết hồng hồng lộ bên ngoài cổ áo, ý vị thâm trường nói: “Chỉ cần anh chịu nổi.”

Không biết vì sao Hoắc tiên sinh cảm thấy sau lưng từng đợt rét lạnh kéo đến.

May mắn thay, Bạch Thanh Thanh đã thu hồi tầm mắt lại. Rau dại cùng cháo trong nồi cũng sắp nấu xong, cô thúc giục Hoắc tiên sinh đi rửa mặt.

Thừa dịp Bạch Thanh Thanh xoay người, Hoắc tiên sinh lấy tốc độ sét đánh không kịp che tai móc bản kế hoạch từ trong túi ra, duỗi tay ném nó vào đám lửa đang cháy trên bệ bếp tự chế, xấp giấy bị ngọn lửa đốt rất nhanh đã hóa thành tro bụi.Hoắc tiên sinh thở phào một hơi.

Trở về trừ tiền thưởng!

Dương Xảo Mạn đang cách xa ngàn dặm:… Hắt xì!

Ăn xong bữa sáng, thân là một tổng giám đốc bá đạo lại bị người ta đẩy ngã, Hoắc tiên sinh rốt cuộc không chịu nổi nữa, dọn dẹp mọi thứ, lên đường về nhà cùng Bạch Thanh Thanh.



Vừa về đến nơi, Hoắc tiên sinh lập tức gọi điện thoại cho trợ lý Trương và thư ký Dương, nhận được cuộc gọi, hai người cưỡi ngựa không ngừng chạy đến đây.

Dương Xảo Mạn vẻ mặt vui mừng vào cửa: “Hoắc tổng, thành công rồi?”

Nếu đã về, có phải Hoắc tổng đã thực sự đẩy ngã Bạch Thanh Thanh thành công? Hoắc tổng rời đi mới có ba ngày, chỉ có ba ngày, bản kế hoạch của cô ấy còn chưa đến một nửa đó, không nghĩ rằng Hoắc tổng tốc độ đến vậy, cuối cùng cũng có thể có mặt mũi nói lại Đỗ Linh!

Hoắc tiên sinh hừ lạnh một tiếng: “Tháng này không có tiền thưởng.”

Dương Xảo Mạn: “…” Được rồi, cô hiểu rồi.

Trợ lý Trương cơ trí dời đề tài: “Hoắc tổng gọi chúng tôi tới để làm gì vậy?”

Nói đến việc này, sắc mặt Hoắc Minh Châu liền trầm xuống. Anh vẫn luôn không quên chuyện Hoắc Minh Châu trong sách, nên khi vừa về đến, đã thuận tiện lấy quyển sách trong túi Bạch Thanh Thanh ra, vấn đề này có liên quan đến cuốn sách, nên lúc này cũng lấy nó ra đặt trước mặt hai người họ.

Xem nhẹ biểu tình đột nhiên trở nên kì quái của cả hai, Hoắc tiên sinh sắc mặt âm trầm nói: “Hai người đi điều tra tác giả của quyển sách này đi, tôi nghi ngờ có chỗ không đúng ở đây.”

Dương Xảo Mạn vừa nghĩ thầm: Khó trách Hoắc tổng không đẩy ngã được Bạch Thanh Thanh, thì ra ngài ấy có sở thích kì quái như này. Vừa cứng đờ đáp ứng: “Dạ, Hoắc tổng.”

Cô ấy đang định đi, thì thấy trợ lý Trương vẫn đang đứng tại chỗ, biểu tình có điểm kỳ quái, chỉ nghe anh ta hỏi: “Hoắc tổng, tác giả của quyển sách này có gì à?”

“Tôi nghi ngờ người đó biết được vài chuyện không nên biết.”

Biểu cảm trợ lý Trương càng kỳ quái: “Chuyện gì?”

Cái chuyện xuyên qua chưa biết thật giả này có thể nói ra dễ dàng sao? Hoắc tiên sinh không phát hiện anh ta có chỗ không đúng, khởi động khí thế của tổng giám đốc bá đạo, lãnh đạm nhìn anh ta, đến khi trợ lý Trương chảy mồ hôi lạnh liên tục mới không dám hỏi gì nữa, rời khỏi đây cùng Dương Xảo Mạn.Làm một trợ lý vạn năng, kỹ thuật điều tra của trợ lý Trương cũng thuộc hàng đệ nhất, tư liệu lúc trước của Bạch Thanh Thanh cũng là do anh ta điều tra, Hoắc tiên sinh rất yên tâm với anh ta, chỉ cần chờ vài ngày là sẽ có tư liệu được gửi đến.

Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại sau khi hai người ra ngoài, chưa được bao lâu thì đã bị người ta bấm mật mã mở ra.

Chúc Chúc thật cẩn thận ló đầu vào, nhìn thấy Hoắc tiên sinh, nó “Ngao” một tiếng, hưng phấn chạy đến anh, Hoắc tiên sinh ôm nó lên bằng một tay, đứng lên, nhìn thấy Bạch Thanh Thanh đi đến sau Chúc Chúc.

“Anh cầm đi quyển sách của em rồi đúng không?”

Hoắc tiên sinh cứng đờ.

Quyển sách cay mắt đó đang được tùy tiện đặt trên bàn trà torng phòng khách, Bạch Thanh Thanh đi vào, liếc mắt một qua là thấy được, cô dừng chân, vẻ mặt cổ quái cầm lên: “Anh thích thể loại này?”

“Đương nhiên không phải!” Sợ ấn tượng của cô với mình không còn là tổng giám đốc bá đạo, Hoắc tiên sinh vội vàng giải thích: “Là vì Hoắc Minh Châu trong sách, anh đã nói với em, anh phát hiện ký ức của anh giống hệt với nhân vật này, nhưng trong thực tế lại hoàn toàn trái ngược, giống như ba mẹ anh… Nên anh muốn để trợ lý Trương và thư ký Dương điều tra một chút.”

Lúc nãy đúng là đã gặp hai người họ, Bạch Thanh Thanh gật đầu, nói: “Có việc gì cần hỗ trợ cứ nói với em.”

“Được.”

Chúc Chúc trong lòng không an phận nhích tới nhích lui, Hoắc tiên sinh ôm chặt nó, nghi hoặc nói: “Em qua đây vì cuốn sách đó?”

“Em qua để hỏi anh có muốn dọn qua chỗ em không.” Bạch Thanh Thanh nói: “Hai bên không cách nhau xa lắm, giường nhà em cũng đủ lớn, trước kia anh xấu hổ không muốn, bây giờ cái gì nên làm cũng đã làm, chắc là anh đã hết lý do cự tuyệt rồi đúng không?”

“Hơn nữa…” Bạch Thanh Thanh nhìn anh thật sâu, trong mắt có ý tứ câu dẫn: “Chúng ta sống cùng nhau, anh muốn đánh gục em bao nhiêu lần đều được.”

Cực kì động lòng!

Hoắc tiên sinh dường như nhớ đến hồi ức hôm qua bị Bạch Thanh Thanh chi phối tất cả, tuy bản kế hoạch đã bị hủy, nhưng mong muốn đẩy ngã cô của Hoắc tiên sinh không hề không thay đổi, thân là một tổng giám đốc bá đạo thành công, sao có thể ngay cả bạn gái mình cũng không đẩy ngã nổi!

Không nghĩ nhiều nữa, Hoắc tiên sinh gần như là đáp ứng ngay tức khắc.

Anh nghĩ nghĩ, lập tức sửa lại: “Hay là em dọn qua chỗ anh đi?”

Nếu anh dọn qua nhà của Bạch Thanh Thanh thì có phải hơi giống với tiểu bạch kiểm rồi không? Anh đã bị Bạch Thanh Thanh đánh bại một lần, nhất định phải lấy lại uy nghiêm của tổng giám đốc bá đạo trên phương diện khách!

Ví dụ như chuyển nhà!

Hoắc tiên sinh suy nghĩ rất vui vẻ, nhưng bị Bạch Thanh Thanh từ chối thẳng.

“Đồ đạc của em rất nhiều, có nhiều thiết bị nếu chuẩn bị lại sẽ rất phiền phức. Mà phần lớn đồ của anh đã ở bên kia, chỉ cần soạn quần áo là có thể qua ở ngay.”

Hoắc tiên sinh muốn do dự, Bạch Thanh Thanh đã vươn tay quấn quanh cổ anh, tiến sát lại, tựa như làm nũng, dịu dàng nói: “Chúng ta đã hẹn hò lâu như vậy, cái gì nên làm cũng đã làm, em chẳng qua chỉ muốn sống cùng anh, như vậy cũng không được sao?”

Đã quen với sự cường thế của cô, Hoắc tiên sinh lần đầu tiên nhìn thấy thái độ của cô mềm đi, đầu óc đã bị mê hoặc đến choáng váng, kiên định quyết tâm trong lòng đã biến mất tiêu, anh vui tươi hớn hở đáp ứng, không có chút do dự nào.

Khóe môi Bạch Thanh Thanh cong lên, thả anh ra: “Em chờ anh.”

Cô ôm lấy Chúc Chúc trong lòng anh, cầm theo quyển sách trở về đối diện, chỉ cần chờ Hoắc tiên sinh xách hành lý chủ động đưa tới cửa.

Kế hoạch của Hoắc Minh Châu kĩ lưỡng đến thế, đương nhiên có thể đánh bại cô.

Nhưng cô chưa nói hết đâu, chỉ cần Hoắc Minh Châu có năng lực đó.

Hết chương 37

#xanh

Chương 38: Lại một tiểu yêu tinh?

Trong chung cư, Hoắc tiên sinh đã sớm dọn đồ qua bên đối diện từ lâu, ngay cả khi Dương Xảo Mạn đi đưa văn kiện cũng là đem qua nhà Bạch Thanh Thanh, trừ khi đi ngủ, Hoắc tiên sinh rất ít khi về nhà mình.

Anh lấy vài bộ quần áo đơn giản rồi chủ động gõ cửa nhà đối diện.

“Gâu gâu!”

Chúc Chúc chui ra từ kẹt cửa, cắn lấy ống quần của anh kéo vào trong.

Bạch Thanh Thanh đã chờ sẵn bên trong, khi Hoắc tiên sinh vào nhà, cô nhếch khóe miệng, nói: “Em đã chừa cho anh nửa tủ quần áo, đồ dùng rửa mặt đã chuẩn bị xong, nếu còn thiếu gì thì lát nữa chúng ta đi siêu thị sẽ bổ sung sao.”

Đây… Đây chính là cảm giác sống chung sao!?

Hoắc tiên sinh mừng rỡ gật đầu, rõ ràng đã qua đây không ít lần, nhưng bây giờ anh thấy cách trang trí trong phòng, nhìn thế nào cũng rất kỳ lạ.

Ví dụ như cánh cửa kia, Bạch Thanh Thanh đã cho anh ăn một bạt tai ở đó, ví dụ như cái bàn ăn đó, là nơi Bạch Thanh Thanh lần đầu tiên đích thân đút anh ăn, ví dụ như cái sô pha này, mỗi ngày anh đều phải cùng Bạch Thanh Thanh ngồi dựa vào nhau…

Tay trái nhàn rỗi nắm lại đặt bên khóe miệng, Hoắc tiên sinh ho một tiếng, cố nén đi sự xúc động trong lòng, vẻ mặt bình tĩnh đi vào phòng ngủ, anh mở tủ quần áo ra, quả nhiên có một nửa trống không, là chỗ Bạch Thanh Thanh đã để cho anh.

Xếp xong quần áo, anh xoay người, giường lớn mềm mại đập vào mắt anh.

Hừm, từ đây mỗi ngày anh sẽ ngủ trên một cái giường với Bạch Thanh Thanh, mỗi buổi sáng sau khi Bạch Thanh Thanh nấu cơm xong, sẽ dịu dàng tặng anh nụ hôn thức giấc, mỗi tối có thể ôm Bạch Thanh Thanh ngủ, còn có thể như này như này, xoay tròn xoay tròn…

Bùm!

Hoắc tiên sinh đỏ bừng từ đỉnh đầu đến ngón chân.

Anh chạy trối chết ra khỏi phòng ngủ.

Bạch Thanh Thanh đang chuẩn bị ra ngoài, thấy anh đi ra, liền hỏi: “Em muốn đến siêu thị mua vài thứ, anh muốn đi chung không?”

Đây là hình ảnh nam nữ cùng đi siêu thị sau khi ở chung sao! Hai mắt Hoắc tiên sinh tỏa sáng, nhắm mắt theo đuôi cô, ngay cả Chúc Chúc cũng không thèm để ý đến, trực tiếp ngăn cách tiếng gâu gâu của nó sau cánh cửa.

Lần đầu tiên anh và Bạch Thanh Thanh đi siêu thị! Tuyệt đối không thể bị Chúc Chúc quấy rầy!

Hoắc tiên sinh ngồi ở ghế phụ, đôi tay quy củ đặt trên đầu gối, khuôn mặt nghiêm trang, cặp mắt tràn đầy chờ mong nhìn đuôi xe đằng trước, trong đầu là vô số cảnh tượng chợt lóe qua, một đoạn đường ngắn ngủn, anh đã tưởng tượng hết cảnh đi vào siêu thị cho đến khi rời khỏi.

“Mấy ngày đi dã ngoại, không có điều kiện tốt, đã để anh chịu ủy khuất rồi.” Ánh mắt Bạch Thanh Thanh nhu hòa nhìn anh: “Hiện tại đã về nhà, anh muốn ăn gì cứ việc nói ra hết đi, nếu siêu thị không có thì em sẽ gọi người đưa đến.”

Hoắc tiên sinh gật đầu, anh rất ít khi đến siêu thị, lần đầu tiên dạo siêu thị với bạn gái, nghĩ đến cuộc sống ở chung sau này, tâm tình kích động của anh không thể diễn tả bằng lời, anh đi phía sau Bạch Thanh Thanh, đi ngang qua từng kệ hàng, còn chưa tới khu thực phẩm tươi sống, xe đẩy của bọn họ đã có bàn chải đánh răng cặp, chén trà cặp, khăn tắm cặp, dép lê cặp, áo ngủ cặp…

Bạch Thanh Thanh để mặc anh bỏ thêm những thứ giống nhau vào xe đẩy, sợ không đủ, còn kéo thêm một chiếc xe cho Hoắc tiên sinh đẩy.

Cướp đoạt hết tất cả bộ đồ ngủ đôi, Hoắc tiên sinh mới dần dần bình phục sự kích động, anh nhìn thoáng qua đồ trong xe, ho một tiếng, mắt nhìn thẳng đẩy nó tiến về phía trước.

Cuối cùng bọn họ đã đến khu thực phẩm tươi sống.

Bạch Thanh Thanh hỏi: “Chúng ta ăn thịt dê được không?”

Hoắc tiên sinh gật đầu.

“Tôm được không?”

Gật đầu.

“Củ từ được không?”

Gật đầu.

“Rau hẹ được không?”

Hoắc tiên sinh cảm thấy hình như có chút vấn đề.

Bạch Thanh Thanh nhìn ạn đầy thâm ý, tầm mắt chậm rãi hạ xuống, dạo một vòng quanh vị trí bụng nhỏ của anh, rồi ngẩng đầu lên nói, vả mặt chính trực: “Được không?”

Hoắc tiên sinh: “…”Đầu óc Hoắc tiên sinh xoay chuyện mau lẹ, lấy cớ muốn tự đi dạo xung quanh, nhanh chóng đẩy xe rời khỏi nơi này, không chọn đường đi mà đẩy theo cái xe chứa đầy đồ dùng đôi đến khu vực ăn vặt.

Làm một tổng giám đốc bá đạo, Hoắc tiên sinh chưa từng nghĩ mình sẽ đến đây, anh nhìn một hàng khoai tây lát trên kệ, tạm dừng lại, nhớ tới đến quảng cáo thỉnh thoảng nhìn thấy trên TV, lông mày tức khắc nhảy lên.

Anh nhìn nhìn khắp nơi, khu kệ hàng này đúng lúc không có ai, bằng một tốc độ không tưởng, anh duỗi tay lấy vài vị mình nhìn trúng để vào xe đẩy, sau đó làm như không có việc gì đẩy xe đi đến nơi khác như chưa có gì xảy ra.

Ngay lúc anh đang chuẩn bị bước đi, một chiếc xe đẩy nghênh diện đụng trúng anh.

“Thật xin lỗi thật xin lỗi!” Đỗ Linh vội vàng lùi vài bước: “Xin lỗi tiên sinh, tôi có việc gấp… Á?”

Nhận thấy ánh mắt đối phương có chút không thích hợp, Hoắc tiên sinh chột dạ nhìn thoáng qua đồ ăn vặt trong xe đẩy, sau đó cương trực đứng thẳng sống lưng, khí thế bá đạo xuất ra toàn bộ, đang định đi tiếp, bỗng nhiên bị gọi lại.

“Chờ đã, có phải ngài là Hoắc Minh Châu… Hoắc tổng?”

Bước chân Hoắc Minh Châu cứng lại, không kịp che dấu đồ vật trong xe, anh động não nghĩ xem việc mình giả vờ không nghe thấy rời đi có khả thi không.

Làm sao bây giờ, vậy mà bị nhận ra, nếu như bị người khác biết tổng giám đốc Hoắc thị mà đi mua nhiều đồ ăn vặt như này, hình tượng của mình có bị tổn hại hay không? Cổ phiếu Hoắc thị có bị hạ xuống hay không?? Sau này Bạch Thanh Thanh sẽ nhìn anh như thế nào???

Anh nghe thấy người đối diện tiếp tục nói: “Tôi vẫn luôn muốn gặp mặt Hoắc tổng, cuối cùng hôm nay cũng gặp được, không nghĩ rằng sẽ thấy Hoắc tổng ở đây, thật trùng hợp.”

Á? Hoắc tiên sinh thâm trầm nhướng mày: Lời kịch này có chút quen tai?

Chẳng lẽ người phụ nữ đối diện này là một tiểu yêu tinh muốn câu dẫn anh?

Hoắc tiên sinh rụt rè gật đầu: “Tôi đi dạo cùng bạn gái.” Ngụ ý chính là: Hiện tại tôi đã có bạn gái, cho dù tiểu yêu tinh này muốn câu dẫn anh cũng không được đâu đó!

Quả nhiên, biểu cảm người đối diện tức khắc thay đổi.

Đỗ Linh nghĩ đến việc mình vừa gọi điện cho Bạch Thanh Thanh, nhìn đồ ăn vặt trong xe đẩy Hoắc tiên sinh, rất cảm động: Cô vẫn luôn cho rằng Hoắc Minh Châu là tổng giám đốc không dính đến khói lửa phàm trần, không nghĩ rằng sau khi hẹn hò với Thanh Thanh, vậy mà có thể yêu ai yêu cả đường đi mua đồ ăn vặt cho cô! Cô vừa gọi điện thoại nói muốn đến nhà Thanh Thanh, Hoắc Minh Châu đã nhanh chóng đi mua đồ ăn vặt lấy lòng cô, còn đều là vị cô thích!

Người như Hoắc Minh Châu sao có thể ăn vặt được!

Đỗ Linh rất cảm động, nhớ đến nội dung nói chuyện trong điện thoại vừa nãy, đột nhiên sinh ra áy náy, nhìn Hoắc tiên sinh trước mặt mình, độ hảo cảm trực tiếp tăng lên mấy phần trăm.

“Nếu đã như vậy, tôi không quấy rầy nữa.” Đỗ Linh đẩy xe nhanh chân rời đi.

Mắt Hoắc tiên sinh lộ ra sự vừa lòng. Quả nhiên, từ khi có bạn gái, mấy tiểu yêu tinh muốn trèo lên người anh đã giảm đi.
Đến khi Bạch Thanh Thanh gọi cho anh, Hoắc tiên sinh mới vui vẻ đẩy xe tìm cô.

Đồ của hai người cần đến mấy túi cỡ to, trong đó quần áo cặp đã chiếm phân nửa, khi tính tiền, Bạch Thanh Thanh nhớ đến gì đó, cầm vài hộp áo mưa từ trên kệ hàng, cô quay lại nói với Hoắc tiên sinh: Đồ dùng cho cặp đôi quan trọng nhất anh lại không cầm.

Hoắc tiên sinh: (*/ω╲*)

Lần đầu tiên đi siêu thị đạt được thành tựu, Hoắc tiên sinh xách túi, cảm thấy rất vừa lòng.

Bọn họ lái xe đến cửa hàng đồ thú cưng, mua cho Chúc Chúc vài món đồ chơi mới, còn có đồ ăn cho chó vị mới, quần áo cũ đã hơi khó mặc, Hoắc tiên sinh chọn vài bộ mới, bước ra cửa hàng còn có cảm giác như đang mua đồ cho con gái mình.

Chỉ vừa mới bắt đầu ở chung đã nghĩ đến tương lai – Hoắc tiên sinh đang ngồi trên ghế phụ phát ngốc: Nếu là con gái, nên mua quần áo gì cho con đây? Hay là mua váy? Con có thể mặc đồ mẹ con cùng Thanh Thanh không? Hay là mặc đồ ba con với mình? Nếu con gái thích màu hồng phấn thì làm sao bây giờ? Nếu Thanh Thanh sinh con trai thì làm sao bây giờ? Vậy là không thể mặc váy đáng yêu hay sao?

Hoắc tiên sinh càng nghĩ càng thái quá, bật cười hì hì.

Bạch Thanh Thanh: “…”

Khi lên lầu, Bạch Thanh Thanh bỗng nhiên nhớ đến một việc, nói với anh: “Lúc nãy em vừa nhận cuộc gọi từ Đỗ Linh, cô ấy nói muốn qua đây, có khả năng bây giờ đang ở trong nhà.”

Sắc mặt Hoắc tiên sinh cứng đờ, khóe miệng đang nâng lên lập tức hạ xuống.

Anh đã sớm nghe qua cái tên Đỗ Linh, là người bạn tốt nhất của Bạch Thanh Thanh, anh đã nghe qua từ miệng Bạch Thanh Thanh không ít lần, đặc biệt là khi nghe Bạch Thanh Thanh nói đến chuyện trước kia, tưởng tượng đến lúc nhỏ bạn gái mình lén mua kẹp tóc tặng cho đối phương, anh hùng cứu mỹ nhân, tặng quà, theo đuôi bảo vệ, còn nghe theo lời người ta chăm chỉ học tập thi vào đại học, bình dấm chua trong lòng Hoắc tiên sinh đổ ào xuống! (ghen đó ạ ←~(o `▽´)oΨ)

Nhưng mà làm một tổng giám đốc bá đạo, là người đã bắt đầu chính thức ở chung với Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh vỗ ngực, tỏ vẻ mình không ngại chút nào, nên anh bình tĩnh nói: “Đúng lúc anh chưa từng gặp qua người bạn này của em, cuối cùng hôm nay cũng có cơ hội gặp được.”

Bạch Thanh Thanh cười cười: “Đỗ Linh rất đáng yêu, anh sẽ thích cô ấy.”

Hoắc tiên sinh: “…”

Làm sao bây giờ, hình như còn có chút để ý.

Khi bọn họ ra khỏi thang máy, cửa nhà Bạch Thanh Thanh mở ra một nửa, bên trong truyền ra tiếng gâu gâu của Chúc Chúc, còn có tiếng nói chuyện của con gái.

Bạch Thanh Thanh giải thích nói: “Thỉnh thoảng em có nhờ Đỗ Linh chăm sóc cho ngôi nhà một chút, nên đã đưa một cái chìa khóa cho cô ấy, nhưng mà bây giờ chúng ta ở cùng nhau, nếu anh để ý, em sẽ lấy lại chìa khóa.”

Hoắc tiên sinh thoải mái, thả lỏng cặp mày nhíu chặt, anh hào phóng nói: “Không sao, bên kia Dương Xảo Mạn cũng có một cái.”

“Anh không ngại là tốt rồi.”

Bạch Thanh Thanh đẩy cửa ra đi vào, đồ trên tay còn chưa đặt xuống, đã bị Đỗ Linh nghe được động tĩnh ôm vào lòng: “Thanh Thanh, mình rất nhớ cậu đó!”

Hoắc tiên sinh theo sát phía sau trừng to mắt.

Đây đây đây… Đây không phải là tiểu yêu tinh anh vừa gặp trong siêu thị sao?!

Đỗ Linh cười tủm tỉm nhận lấy cái túi trong tay anh, nói một tiếng cảm ơn, cô lôi kéo Bạch Thanh Thanh cùng ngồi xuống sô pha, lấy một bịch đồ ăn vặt trong túi mở ra, vừa ăn vừa nói chuyện cùng Bạch Thanh Thanh, Chúc Chúc sủa gâu gâu trong lòng cô ấy, trò chuyện đầy hứng thú, vậy mà Đỗ Linh còn sáp lại hôn lên mặt Bạch Thanh Thanh một cái!

Hoắc tiên sinh trầm mặt, ngồi trên sô pha bên kia, tạp chí tài chính trên tay anh bị dùng sức siết chặt trở nên nhăn nhúm.

Ngồi trên sô pha của anh! Hôn người phụ nữ của anh! Ăn đồ ăn vặt của anh! Ôm chó của anh!

Quả thật không thể chịu đựng được!

Tác giả có lời muốn nói: Hoắc tiên sinh: 【 cau mày 】 cảm nhận được nguy cơ lớn nhất từ trước đến giờ……

Đỗ Linh: Tổng giám đốc Hoắc đúng là người tốt!

Hết chương 38

#xanh

Chương 39: Kết hôn

Gặp mặt khuê mật của bạn gái, Hoắc tiên sinh tỏ vẻ rất không vui.

Rõ ràng hôm nay là ngày anh và Bạch Thanh Thanh chính thức ở chung, cũng vừa đạt được thành tựu đi siêu thị lần đầu tiên, kết quả người phụ nữ tên Đỗ Linh này đến đây, toàn bộ lực chú ý của Bạch Thanh Thanh đều bị hấp dẫn đi, ngay cả Chúc Chúc cũng chủ động bò vào ngực Đỗ Linh, Hoắc tiên sinh ngồi bên cạnh không lâu, tạp chí trong tay đã lật từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng rồi lặp lại một lượt vậy mà hai người một cún đó vậy mà không hề chia cho anh dù chỉ một tia lực chú ý!

Ánh mắt Hoắc tiên sinh nhìn Đỗ Linh gần như có thể hóa thành sát ý!

Nhận được tầm mắt của anh, Đỗ Linh rùng mình, vẻ mặt khó hiểu xoay đầu lại, cô ấy sửng sốt, cúi đầu nhìn thoáng qua đồ ăn vặt trong tay, cười khẽ với Hoắc tiên sinh: “Lúc nãy gặp được Hoắc tổng trong siêu thị, chưa kịp chào hỏi, vẫn luôn kính nể đại danh của Hoắc tổng, nhờ có Thanh Thanh, cuối cùng hôm nay cũng có thể nhìn thấy Hoắc tổng.”

Hoắc tiên sinh gật đầu, cực kì lãnh khốc, cực kì cao ngạo.

Bạch Thanh Thanh cũng xoay đầu lại, cười nhẹ với anh một chút, uy hiếp trong mắt không cần nói cũng đã lộ rõ ra, truyền đến đáy mắt Hoắc tiên sinh, Hoắc tiên sinh nhìn thấy giật mình một cái, vội vàng trả lời: “Tôi cũng thường xuyên nghe thấy Thanh Thanh nhắc đến cô.”

Hoắc tiên sinh thật ủy khuất!

Bạch Thanh Thanh vậy mà vì cái người Đỗ Linh này trừng mắt với anh!

Rốt cuộc cô có đặt người bạn trai chính quy này vào mắt hay không?!

Hoắc tiên sinh bất động thanh sắc mờ mịt nghiêng đầu đưa qua một ánh mắt bất mãn cho cô, được Bạch Thanh Thanh nhận lấy, sau đó xoay đầu đáp lại một ánh mắt trấn an, Hoắc tiên sinh được vuốt lông xuyên xa không gian, mới đè ép bất mãn của mình xuống.

Từ nơi cắm trại về nhà đã mất hết nửa ngày, sau đó còn sửa soạn đồ đạc, rồi đi siêu thị một chuyến, khi về nhà đã không còn sớm, Đỗ Linh qua đây chính là để ăn chực bữa tối, Bạch Thanh Thanh nhìn đồng hồ rồi xách đồ vào bếp.

Đỗ Linh cũng đi theo đằng sau, chuyện trong bếp luôn luôn thuộc về Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh ngồi một mình thấy chán, đặt Chúc Chúc vào ổ của nó, vào thư phòng xử lý công việc tồn đọng mấy ngày nay.

“Không nghĩ rằng con người thật của Hoắc Minh Châu lại như này.” Đỗ Linh quay đầu nhìn thoáng qua phòng khách, thấy không có ai ở đó nữa, mới tiếp tục nói: “Mình nghĩ rằng anh ta giống như trong truyền thuyết, bất cận nhân tình.”

Bạch Thanh Thanh cười một chút: “Bất cận nhân tình gì chứ?”

“Rất nhiều người nói thế, nói anh ta chỉ biết làm việc, không có tình cảm, bao nhiêu người vì tài sản của anh ta tiếp cận đến, không có ai thành công. Dùng cách theo đuổi của cậu, ai cũng cho rằng đó là tiểu bạch kiểm, vậy mà Hoắc Minh Châu lại cam tâm tình nguyện, hơn nữa còn bị cậu tóm được nhanh như vậy.” Đỗ Linh có hơi hiếm lạ: “Lần trước là ở sơn trang nghỉ dưỡng, lần này là cắm trại dã ngoại, tình cảm của hai người thật tốt.”

“Anh ấy không giống với lời nói bên ngoài.”

Bỏ cá đã được sơ chế vào nồi, dầu nóng làm miếng cá rung động nhè nhẹ, màu thịt chậm rãi thay đổi, Bạch Thanh Thanh quét gia vị lên đó, thấm qua da cá, mùi thơm của gia vị và thịt cá hòa quyện với nhau tràn đầy trong bếp.

Đỗ Linh hít sâu một hơi, nhớ đến một chuyện lạ gật gật đầu: “Đúng là không giống, những đồn đãi bên ngoài đó đúng là bôi nhọ.”

Bạch Thanh Thanh cười nhìn cô ấy: “Nói như thế nào?”

“Mới nãy mình gặp Hoắc Minh Châu trong siêu thị, cậu đoán xem trong xe đẩy chứa cái gì? Một nửa đều là đồ ăn vặt! Hơn nữa đều vị mình thích, khi đó mình vừa gọi cho cậu chưa lâu, mình biết là do cậu nói cho anh ta, vậy mà anh ta còn chuẩn bị đồ ăn vặt cho mình, sao có thể giống như lời đồn bất cận nhân tình bên ngoài.”

Đỗ Linh cảm động sâu sắc: “Người đời nói rằng phải nhìn chi tiết mới đánh giá nhân phẩm người khác, rốt cuộc mình đã biết, người giống Hoắc Minh Châu sao có thể ăn loại đồ ăn vặt này, vì mình là bạn của cậu, nên anh ta đã tự đi mua riêng đồ ăn vặt cho mình, mình quá cảm động.”

Bạch Thanh Thanh: “…” Cô chưa nói gì hết.

Bạch Thanh Thanh nhìn thoáng qua Đỗ Linh, nhớ đến bộ dáng nghẹn khuất lúc nãy của Hoắc Minh Châu. Nhớ đến lúc cô ở siêu thị gặp trúng Dương Xảo Mạn, nhìn thấy cô ấy mua không ít đồ ăn vặt, nghe Dương Xảo Mạn nói tất cả đều mua cho Hoắc Minh Châu, chỉ sợ lúc này là hiểu lầm của Đỗ Linh, đó là đồ ăn vặt Hoắc Minh Châu tự mua cho chính mình.

Cô hiểu Hoắc Minh Châu, trước mặt người khác thì sĩ diện vô cùng, nếu Đỗ Linh đã cho rằng như vậy, anh sẽ không có khả năng mở miệng giải thích, càng không thể có chuyện làm ra việc tổn hại hình tượng của bản thân như ăn vặt trước mặt Đỗ Linh.

Không chừng bây giờ Hoắc Minh Châu đang trong thư phòng hối hận biết bao nhiêu đó!

Tưởng tượng ra dáng vẻ đó của anh, Bạch Thanh Thanh xém chút cười ra tiếng.

“Thanh Thanh, hiện tại cậu có tính toán gì không?”

“Tính toán gì?”

“Hoắc Minh Châu đó.” Đỗ Linh sáp vào cô, hạ giọng hỏi: “Cậu định sống với anh ta cả đời sao? Cuối cùng sẽ kết hôn à? Hay là vẫn chơi chơi như mấy tiểu bạch kiểm trước kia?”Không đợi cô trả lời, vẻ mặt Đỗ Linh lo lắng nói: “Nhưng mà Hoắc Minh Châu không giống với những tiểu bạch kiểm đó, anh ta là người cầm quyền Hoắc thị, toàn bộ Hoắc thị đều là của anh ta, dậm chân một cái chỉ sợ toàn bộ thương giới sẽ rung chuyển, mình sợ anh ta thật lòng với cậu, sau này cậu sẽ không dễ thoát ra đâu.”

Bạch Thanh Thanh cúi đầu cắt thịt dê, thong thả ung dung nói: “Ai nói mình muốn thoát?”

Đỗ Linh sửng sốt: “Hả?”

“Cậu nói kết hôn cũng không tệ.” Bạch Thanh Thanh nghĩ đến gì đó, hơi mỉm cười: “Đến lúc đó làm hôn lễ long trọng một chút, để anh ấy chơi thật vui.”

“Á?!”

Đỗ Linh ngơ ngẩn thật lâu, cuối cùng mới phản ứng lại: “Cậu thật sự muốn kết hôn với anh ta? Kết hôn?! Là kết hôn đấy Thanh Thanh!”

“Đúng vậy, kết hôn.” Bạch Thanh Thanh nói: “Hôn lễ lúc đó cũng sẽ phiền đến cậu đó, bên Hoắc Minh Châu có lẽ sẽ để thư ký ra mặt, hai người đã quen biết với nhau, đến lúc đó trực tiếp giao lưu là được, tất cả đều bố trí dựa theo sở thích của Hoắc Minh Châu… Mình phải hỏi anh ấy trước, để anh ấy chọn một ngày.”

Đỗ Linh ghi nhớ mọi thứ, nghĩ thầm: Không hổ là Hoắc Minh Châu, không hổ là người cầm quyền của công ty lớn như Hoắc thị, không giống với người thường, Thanh Thanh bao dưỡng nhiều tiểu bạch kiểm… Bạn trai cũ như này, chưa có ai được cô công nhận, kết quả bây giờ chỉ mới hẹn hò với Hoắc Minh Châu không lâu, đến cả kết hôn cũng đã nghĩ đến, không hổ là người đàn ông năm năm liền được bầu làm người phụ nữ muốn gả cho nhất!

“Hai người chỉ mới quen nhau chưa bao lâu, mị lực của Hoắc Minh Châu lớn như vậy sao? Ngay cả cậu cũng không chống cự được?” Đỗ Linh tò mò hỏi.

“Anh ấy rất tốt.” Bạch Thanh Thanh nói: “Nếu không sớm để mọi người biết anh ấy là của mình, vậy sẽ có rất nhiều người tranh nhau cướp anh ấy, nên để bọn họ hết hi vọng mới phải.”

“Còn Hoắc Minh Châu…”

Bạch Thanh Thanh ngẩng đầu, nhìn cô ấy cười: “Anh ấy sẽ từ chối?”

Đỗ Linh: “…”

Đỗ Linh yếu ớt giãy giụa: “Đó là Hoắc Minh Châu đấy…”

Lời đồn về anh rất khoa trương, từ khi Bạch Thanh Thanh quyết định bắt đầu theo đuổi Hoắc tiên sinh, Đỗ Linh vẫn luôn lưu ý những tin này, nghe lâu cũng tự nhiên cảm thấy Hoắc tiên sinh rất lợi hại, lúc này nghe Bạch Thanh Thanh nói thế, thiếu chút nữa đã quên mất bạn thân của mình còn lợi hại hơn Hoắc tiên sinh.

Bạch Thanh Thanh hừ nhẹ một tiếng, nhớ đến bản kế hoạch đã bị hủy nào đó.

Thư ký Dương có viết ở phần dưới cùng: “‘sau khi đánh đổ Bạch tiểu thư thành công, chuyện kế tiếp sẽ phát triển giống như hi vọng của Hoắc tổng, nếu Hoắc tổng yêu cầu, tôi đã hỏi thăm mấy công ty chuẩn bị lễ cưới hàng đầu, chỉ cần Hoắc tổng mở miệng, bọn họ sẽ ngay lập tức trình lên cho ngài phương án hôn lễ hoàn mỹ nhất. ’”Đoạn văn xấu hổ đó bị Hoắc tiên sinh dùng móng tay cào cào, để lại những vết thật dài thật sâu, liếc mắt một cái là nhìn thấy.

Cho dù Hoắc Minh Châu không vui thì sao chứ.

Dù sao cô cũng sẽ không để Hoắc Minh Châu có cơi hội hối hận, càng sẽ không để Hoắc Minh Châu có cơ hội đào tẩu từ người cô.

Nên Bạch Thanh Thanh nói với Đỗ Linh: “Từ hôm nay trở đi, bọn mình đã chính thức sống chung.”

Đỗ Linh mở to hai mắt nhìn.

“Ngay trong căn nhà này.”

Đỗ Linh bội phục đến mức hận không thể dập đầu tôn kính.

Tối đó, trên bàn cơm, ánh mắt cô ấy nhìn Hoắc tiên sinh đã thay đổi, vẻ mặt rối rắm và sùng bái. Một mặt rối rắm, Hoắc tổng bên ngoài nghe đồn vô cùng lợi hại mà bị Bạch Thanh Thanh dễ dàng giữ chặt như thế, trong thời gian ngắn đã đến mức có ý kết hôn. Mặt khác thì không ngừng kính nể anh có thể làm Bạch Thanh Thanh sinh ra suy nghĩ muốn kết hôn.

Hai loại cảm giác trộn lẫn vào nhau, làm ánh mắt cô nhìn Hoắc tiên sinh càng trở nên phức tạp.

Hoắc tiên sinh rất không được tự nhiên.

Anh cầm lòng không đậu nhìn qua Bạch Thanh Thanh, kết quả bạn gái chỉ cười cười với anh, anh hơi thất vọng thu hồi tầm mắt, cảm nhận được ánh mắt Đỗ Linh phóng qua đây, hận không thể dịch người thay đổi vị trí.

Chẳng lẽ Đỗ Linh phát hiện mình nói bậy về cô trong thư phòng?

Hay là Đỗ Linh phát hiện ra bản thân đã ăn nhầm đồ ăn vặt?

Hoặc Đỗ Linh cảm thấy bất mãn khi anh đã đoạt mất Thanh Thanh?

Nghĩ đến khả năng cuối cùng, ánh mắt Hoắc tiên sinh sắc bén, toàn bộ khí thể của tổng giám đốc bá đạo đều xuất ra, bất động thanh sắc nhìn qua.

Hoắc tiên sinh: Thanh Thanh là của tôi!

Hoắc tiên sinh: Cho dù là khuê mật cũng không được đoạt!

Hoắc tiên sinh: ╭(╯^╰)╮!

Dùng ánh mắt tràn đầy hỏa khí không góc chết trừng đối phương thị uy xong, Hoắc tiên sinh cầm muỗng, ưu nhã múc một muỗng canh thịt dê, đưa đến miệng mình.

Đỗ Linh rối rắm cắn đũa, tưởng tượng đến hình ảnh bạn tốt nhiều năm cứ như thế kết hôn, tức khắc đau lòng không chịu nổi, cô nàng mở miệng hỏi: “Thanh Thanh, tối nay mình có thể ngủ ở đây không?”

Hoắc tiên sinh đang ăn canh sặc một cái, ho đến mức kinh thiên động địa: “Khụ khụ khụ khụ khụ!”

Ăn đồ ăn vặt của anh, ôm chó của anh!

Vậy mà còn muốn ngủ với người phụ nữ của anh!

Tác giả có lời muốn nói: Hoắc tiên sinh: (╯‵□′)╯︵┻━┻

Hết chương 39

#xanh

Chương 40: Cô gái lạ mặt

Tính toán của Đỗ Linh không thể thành được. Lông mày Hoắc tiên sinh nhảy dựng, trong mắt tràn ngập kháng nghị, nhìn qua Bạch Thanh Thanh, nỗ lực ra hiệu cho cô. Bạch Thanh Thanh nhận thấy ánh mắt của anh liền bật cười, dùng vài câu dời đi lực chú ý của Đỗ Linh, sau đó không hề nhắc đến nữa.

Lôi kéo Bạch Thanh Thanh nói chuyện thật lâu, Đỗ Linh mới lưu luyến không rời đi ra.

Nhìn Đỗ Linh ra cửa, Hoắc tiên sinh chiếm cứ lấy vị trí cũ của cô ấy, ôm Bạch Thanh Thanh không buông tay: “Bây giờ em là người có bạn trai, chỉ có thể ngủ với anh, dù là Đỗ Linh cũng không được.”

Bạch Thanh Thanh phụ họa: “Được.”

“Sau này nếu Đỗ Linh có nói ra yêu cầu như nãy, em nhất định phải không lưu tình từ chối cô ấy.”

“Được.”

“Không cho phép người nào ngủ lại, Đỗ Linh cũng không được.”

“Được.”

Bạch Thanh Thanh đáp ứng sảng khoái như vậy, Hoắc tiên sinh tỏ vẻ rất vừa lòng.

Chúc Chúc ngồi bên sô pha nhìn trông mong thật lâu ngao ngao hai tiếng, móng vuốt bám vào sô pha dùng sức bò lên trên, Hoắc tiên sinh ôm nó lên, chạm đến đám lông trong lòng, mới tập trung vào trước mắt.

Bạch Thanh Thanh ngồi cạnh anh đọc sách, anh đã xử lý xong hết mấy văn kiện gần đây, Chúc Chúc tựa vào lòng anh, còn anh đang dựa lên người Bạch Thanh Thanh. Giống như cách chung đụng trước kia của bọn họ, nhưng điểm khác biệt ở đây chính là, đây là ngày đầu tiên bọn họ ở chung.

Ở chung!

Ngày đầu tiên!

Động tác vuốt lông Chúc Chúc của Hoắc tiên sinh tạm dừng, trong lòng trộm hoan hô nhảy nhót, lăn lộn khắp chốn, bắn pháo hoa nơi nơi, anh nỗ lực kiềm chế khóe miệng của mình, tầm mắt dời từ bàn trà đến đèn trên trần nhà, chuyển đến TV và hoa văn trên tường, cuối cùng làm bộ lơ đãng rơi xuống trên người Bạch Thanh Thanh.

Hoắc tiên sinh giả vờ lơ đãng hỏi: “Em đang đọc gì vậy?”

Bạch Thanh Thanh đọc một cái tên thật dài.

Hoắc tiên sinh sửng sốt một chút, không hiểu, đổi đề tài: “Lúc nãy em và Đỗ Linh nói gì trong phòng bếp vậy?”

“Nói về anh.”

“Anh? Nói gì về anh?”

“Nói anh rất tốt.”

Tâm trạng Hoắc tiên sinh nở hoa, tiếp tục vuốt lông Chúc Chúc, anh tràn đầy đồng cảm gật đầu, tán đồng nói: “Anh cũng cảm thấy vậy.”

“Ngao ô ~”

“Còn nói, anh có muốn suy xét chuyện kết hôn hay không.” Bạch Thanh Thanh chậm rãi lật sách, thuận miệng nói: “Ngủ cũng đã ngủ, hiện tại cũng đã ở chung, dựa theo con đường phát triển bình thường, bây giờ cũng đã đến thời điểm kết hôn.”

Hoắc tiên sinh tức khắc sững sờ tại chỗ: “Kết hôn?!”

“Ừ.”

Từ từ… Quá trình hẹn hò giữa nam nữ thư ký Dương đã đưa nói đến chuyện này như thế nào nhỉ?

Bọn họ vừa bắt đầu ở chung, ngày đầu tiên còn chưa trôi qua, đã trực tiếp đi đến kết hôn, chuyện này có phải phát triển hơi quá nhanh rồi không?!

Hoắc tiên sinh nhất thời không phản ứng kịp, động tác vuốt lông Chúc Chúc cũng bị ấn nút tạm dừng.

Thấy anh chậm chạp chưa trả lời, “bộp” một tiếng, Bạch Thanh Thanh khép sách lại, quay đầu nhìn anh: “Anh không muốn?”

“Đương nhiên anh muốn. Nhưng… Tốc độ này có phải quá nhanh rồi không?” Hoắc tiên sinh: “Chúng ta mới ở chung ngày đầu tiên, hơn nữa, hơn nữa…”

“Hơn nữa cái gì?”

Hơn nữa anh còn chưa phản công… Môi Hoắc tiên sinh giật giật, rốt cuộc vẫn không nói ra câu này.

Tuy kế hoạch đánh gục Bạch Thanh Thanh ở nơi dã ngoại chưa thành công, bản kế hoạch thư ký Dương chuẩn bị còn chưa kết thúc đã bị ném vào ngọn lửa, nhưng là một tổng giám đốc bá đạo thành công, Hoắc tiên sinh sẽ không bò cuộc, tuyệt đối sẽ không giống với bản kế hoạch bị đốt thành tro kia!

Anh cũng chỉ bị Bạch Thanh Thanh đánh đổ một lần thôi! Mới làm kẻ hèn có một lần!

Chờ đến khi kỹ thuật của anh thuần thục, sớm muộn gì cũng có một ngày đạt được!

Hoắc tiên sinh nỗ lực tìm lý do thoái thác: “Hơn nữa chúng ta mới bắt đầu ở chung, còn chưa có đủ trải nghiệm, bây giờ bắt đầu ở chung, nếu… Nếu phát hiện ra khẩu vị của anh và Chúc Chúc không hợp thì sao?”

Bạch Thanh Thanh lẳng lặng nhìn anh: Anh muốn có cùng khẩu vị với một con cún làm gì?Hoắc tiên sinh tiếp tục tìm cớ: “Nếu sở thích của chúng ta không giống nhau thì sao?”

Bạch Thanh Thanh: “…”

“Hay là có chỗ nào không thể thống nhất ý kiến?”

“…”

“Ví dụ như… Hai chúng ta đều tương đối thích ngủ bên trái?”

Ánh mắt Bạch Thanh Thanh lạnh đi: “Anh không muốn kết hôn?”

Hoắc tiên sinh dùng sức lắc đầu: “Đương nhiên muốn!”

Hôn lễ trong bản kế hoạch đó quả thật làm anh rất động tâm, thậm chí còn lén đi tra các hình thức váy cưới lễ phục, trong đầu của anh, Bạch Thanh Thanh đã mặc hết đủ kiểu dáng váy cưới rồi, dáng vẻ kia làm lòng anh ngứa ngáy, nhưng thực tế là anh vẫn chưa phát gục được Bạch Thanh Thanh, nghĩ đến cuối cùng, xém chút nữa trên người Bạch Thanh Thanh đã khoác lễ phục của đàn ông.

Những cái cớ trước đều quá vụng về, mà nguyên nhân chân thật lại khó nói, ánh mắt Bạch Thanh Thanh nhìn anh ngày càng tàn nhẫn, Hoắc tiên sinh nỗ lực động não, muốn tìm ra một lý do phù hợp.

Bạch Thanh Thanh cười lạnh một tiếng, duỗi tay đặt Chúc Chúc xuống đất.

“Chúc Chúc, về đi.”

Chúc Chúc “Ngao ô” một tiếng, bước chân ngắn ngủn vội vàng chạy như bay đến phòng ngủ, đầu vọt vào ổ của mình, đến cái đuôi cũng không dám lộ ra.

Bạch Thanh Thanh đẩy phía trước, đè Hoắc tiên sinh ngã xuống sô pha, cô thong thả ung dung kéo cà vạt của Hoắc tiên sinh, cởi nút áo sơ mi của anh ra: “Hoắc Minh Châu, anh đã quên mất mình nói gì rồi à?”

Tiểu Hoắc tiên sinh run rẩy ngẩng đầu, nhớ đến hậu quả của việc bị Bạch Thanh Thanh áp đảo.

Hoắc tiên sinh khóc không ra nước mắt, nỗ lực biện giải: “Anh chỉ thấy bây giờ còn hơi sớm.”

Anh duỗi tay muốn ngăn động tác của Bạch Thanh Thanh, trái lại bị bắt lấy, đôi tay bị kéo lên đỉnh đầu, thấy được Bạch Thanh Thanh cởi hết nút áo sơ mi của mình ra, có cản cũng không được.

“Nếu anh đã không muốn thì cần gì quan tâm sớm hay muộn.” Bạch Thanh Thanh hôn anh, ánh mắt đột nhiên nhu hòa: “Kết hôn thì sao chứ, cũng không khác gì với hiện tại, em chỉ muốn anh vui vẻ một chút. Nếu anh không muốn, chúng ta sẽ không làm. Anh là của em, không cần biết có cái giấy chứng nhận đó không, tóm lại anh chạy không thoát đâu.”

Hoắc tiên sinh thở phào: “Vậy à.”

Bạch Thanh Thanh hôn lên những vết hồng chưa tan đi trên người anh, tầm mắt gắt gao dừng trên gương mặt Hoắc tiên sinh, không buông tha cho từng biểu cảm của anh, “Nếu một ngày nào đó anh muốn làm, mười lần, một trăm lần, em đều cho anh hết.”

Hoắc tiên sinh mạnh mẽ gật đầu.

Tiểu Hoắc tiên sinh rơi vào bàn tay quen thuộc.
Hoắc tiên sinh: Nếu cho anh, vậy em mau buông tay ra!! Cho anh đổi vị trí một lần chứ!!!

Sức tay của Bạch Thanh Thanh quá lớn, Hoắc tiên sinh dùng sức thế nào cũng không thoát được bàn tay cô, đành phải không ngừng vặn vẹo cơ thể, Bạch Thanh Thanh cố tình đè trên người anh, kết hợp với phản ứng của tiểu Hoắc tiên sinh dưới hạ thân, dường như còn đang phối hợp với cô.

Tưởng tượng đến việc hôm nay không có hi vọng phản lại, Hoắc tiên sinh sốt ruột nhìn loạn khắp nơi, ánh đèn trên đỉnh đầu làm hoa mắt anh, trước mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời, buột miệng thốt ra: “Đèn còn đang bật.”

“Hửm?”

Hoắc tiên sinh ngượng ngùng: “Anh không thích bật đèn.”

“…”

Bạch Thanh Thanh còn chưa kịp làm gì, bỗng nhiên trên đỉnh đầu truyền đến tiếng động rất nhỏ, ngay sau đó trước mắt hai người tối sầm, toàn bộ căn phòng đều tối đi.

Hoắc tiên sinh: “…”

Bạch Thanh Thanh lần nữa đè xuống: “Được, đèn hỏng rồi.”

Tiểu Hoắc tiên sinh: Híc híc híc híc híc…



Ngày hôm sau, Bạch Thanh Thanh đứng trước ổ của Chúc Chúc, rối rắm gãi cằm.

Trước kia vì để thuận tiện, cô đã đặt ổ của nó vào phòng mình, nhưng bây giờ Hoắc tiên sinh vào ở, dù sao phòng ngủ cũng phải phát sinh vài chuyện không hài hòa nào đó, Chúc Chúc vẫn là một con cún con, không thể để nó thấy được, nếu đổi đến nơi khác, cho dù là phòng khách hay thư phòng, có đôi khi cũng phải làm ở hai chỗ đó.

“Chẳng lẽ phải mua một căn nhà đặc dụng cho mày?” Bạch Thanh Thanh nói thầm: “Nếu thế sẽ không có ai chăm sóc cho mày, tao rất không yên tâm.”

Chúc Chúc lấy lòng liếm liếm tay cô: “Gâu gâu!” Yên tâm, con chạy trốn rất mau!

Bạch Thanh Thanh trầm tư: “Chẳng lẽ phải đem mày đến chỗ Đỗ Linh?”

Chúc Chúc: QAQ

Chúc Chúc quyết đoán bổ nhào vào chân Hoắc tiên sinh, dùng sức đung đưa cái đuôi, ánh mắt ướt dầm dề nhìn anh.

“Đỗ Linh ngay cả bản thân còn không chăm sóc được, nói chi đến chuyện giữ mày.” Bạch Thanh Thanh lắc đầu.

“Gâu gâu!”

Hoắc tiên sinh đỏ tai, nỗ lực phớt lờ cún con đang cầu xin dưới chân, giả vờ không nghe thấy gì hết.

Bạch Thanh Thanh ngồi xổm xuống, ôm nó về ổ: “Không còn cách nào, tao sẽ tìm người trang hoàng lại phòng cho khách, sau này nó sẽ thuộc về mày.”

“Gâu gâu!”

Chó con mừng rỡ kêu, xoay người chạy vào ổ, gặm vài món đồ chơi đem ra, “Gâu gâu!”

“Ừ, dùng đồ chơi chất đầy phòng của mày.”

“Ngao ~”

Sự việc được giải quyết viên mãn, Hoắc tiên sinh đỏ tai đi ra phòng ngủ, vừa ra ngoài đã thấy cảnh tượng hỗn độn gần sô pha, quần áo rơi đầy đất, tối hôm qua Bạch Thanh Thanh chưa kịp dọn. Mặt già của anh đỏ lên, ho một tiếng, vội vàng đi qua nhặt lên, không thèm nhìn nó là gì, ném hết vào máy giặt.

Làm xong mọi việc, chuông cửa vang lên.

Hoắc tiên sinh cúi đầu nhìn một chút, bảo đảm mỗi cúc áo sơ mi đều được thắt kĩ, mới qua đó mở cửa.

Trợ lý Trương làm việc rất nhanh nhẹn, hôm qua Hoắc tiên sinh vừa phân phó cho anh ta, sáng hôm nay đã mang theo một người đến bấm chuông.

Đó là một cô gái thoạt nhìn rất trẻ tuổi, dáng người nhỏ nhắn, mang kính đen, nhìn qua rất an tĩnh, vẫn luôn đi cạnh trợ lý Trương, không dám mở miệng nói một câu dư thừa nào.

Sắc mặt Hoắc tiên sinh biến đổi, lập tức biết được cô gái này là ai.

Hết chương 40

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau