TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Xử nam

Đến khi con đom đóm cuối cùng bay ra khỏi bình, rung cánh bay vào không trung, cùng các đồng bạn của mình bay khắp nơi. Hoắc tiên sinh nhìn những điểm sáng xanh lục không thấy điểm dừng trước mặt mình, thật lâu sau, mới tìm về khả năng ngôn ngữ của mình.

“Em đi… Bắt đom đóm?”

“Ừ, vừa nãy tôi thấy bọn nó bay xung quanh ở bên kia, nhưng không chắc có phải không, đi qua nhìn thoáng qua, chưa nói với anh.” Bạch Thanh Thanh cúi đầu đóng nắp bình, giải thích: “Bắt được chúng nó cần hơi nhiều thời gian nên tôi về trễ.”

Hoắc tiên sinh hơi hé miệng, không biết nên nói gì, ừ một tiếng, mím chặt môi.

Bạch Thanh Thanh hỏi anh: “Anh thích không?”

“… Ừm.”

“Vậy là tốt rồi.”

Hai người cùng trầm mặc.

Vẫn là cún con không kiềm được, giãy giụa muốn chui ra khỏi ngực Hoắc tiên sinh, Hoắc tiên sinh đặt nó xuống đất, nó mừng rỡ chạy đến đám đom đóm chơi đuổi bắt, đom đóm tuy bay chậm chạp, nhưng không để cho móng vuốt của nó đụng đến.

Hoắc tiên sinh phản ứng không kịch liệt như Chúc Chúc.

Bạch Thanh Thanh ngẩng đầu lên, nương theo ánh trăng quan sát biểu cảm của anh, ngoại trừ kinh hỉ đã đoán được, còn có một thứ khác. Cô hỏi ngay: “Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Hoắc tiên sinh dừng một chút: “Anh rất thích.”

“Vậy anh…”

Hoắc tiên sinh nhíu mày nhìn cô, môi giật giật, nhịn xuống không nói: “Lần sau không cần chạy xa như vậy.”

“Hửm?”

“Anh sẽ lo lắng… Chúc Chúc không thấy em, cũng rất sốt ruột, không chờ được em trở về, còn thúc giục anh đi tìm em.”

Bạch Thanh Thanh sửng sốt.

Hoắc tiên sinh gắt gao nhìn cô chằm chằm: “Từ đây mặc kệ đi đâu, đều phải nói với anh… Cùng Chúc Chúc một tiếng, nó vẫn còn nhỏ, không thấy mẹ đâu sẽ rất sốt ruột, chẳng lẽ em muốn nó trở thành chó không có mẹ sao?”

Bạch Thanh Thanh phục hồi tinh thần lại, nỗ lực nhịn xuống khóe miệng muốn cong lên, nghẹn cười đáp ứng.

Đom đóm bay khắp nơi, vốn dĩ còn bay xung quanh Hoắc tiên sinh, đã chậm rãi bay vào sâu trong rừng, đến lúc Chúc Chúc chơi mệt rồi, bò vào lại lồng ngực Hoắc tiên sinh, một bình đom đóm cũng đã gần như biến mất.

“Nếu anh thích, tối mai tôi sẽ bắt nữa cho anh.” Bạch Thanh Thanh nói.

Hoắc tiên sinh mơ hồ không rõ lên tiếng.

Hai người đi song song trở về lều trại, không nói một câu, im ắng, chỉ có tiếng Chúc Chúc lè lưỡi hà hơi.

Hoắc tiên sinh thật ảo não!

Dựa theo kế hoạch của Dương Xảo Mạn, lúc này anh phải đang ôm eo Bạch Thanh Thanh, hai người bọn hò cùng với một con cún dựa vào nhau, ngồi trên tảng đá bên bờ sông, cùng đắp một cái chăn, cùng nhìn cảnh đêm nổi danh ở đây, đến thời điểm thích hợp, anh sẽ có thể nói ra lời kịch đã chuẫn bị sẵn, tình sâu ý đậm, nói không chừng anh còn có thể đánh gục Bạch Thanh Thanh làm hai chân cô nhũn ra!

Cảnh đêm có, Chúc Chúc có, chăn có, đá lớn cũng có, ngay cả lời kịch cũng đã tập kĩ, kết quả Bạch Thanh Thanh chạy đi bắt đom đóm cho anh.

Cảnh sắc lúc nãy quả thật rất đẹp, có lẽ là do đó là bút tích của Bạch Thanh Thanh nên trong mắt Hoắc tiên sinh, ở đây còn đẹp hơn nhiều so với cảnh đêm nổi tiếng nhất.

Nhưng! Không thể thay đổi được! Sự thật là anh đã thất bại!

Hoắc tiên sinh vô cùng thương tâm, vô cùng khổ sở, vô cùng thất vọng.

Anh nhận lấy khăn lông Bạch Thanh Thanh đưa qua, để Bạch Thanh Thanh che mắt chiếu sáng cho anh, tắm bằng nước sông, run rẩy bước lên mặt đất, sau đó dùng nước ấm vừa chuẩn bị xối qua một lần nữa, mới mặc áo ngủ rồi vào trong lều trại.

Trong lều, loáng thoáng vẫn có thể thấy được ánh lửa bên ngoài. Hoắc tiên sinh nhắm mắt, đợi trong chốc lát, anh cảm thấy có người vén góc chăn, mang theo một thân đầy hơi ẩm tiến vào, sau đó một bàn tay lạnh lẽo chui vào áo ngủ của anh, dán trên bụng anh.

Hoắc tiên sinh mở mắt, xém chút nhảy dựng lên, anh run rẩy nhấc bàn tay của Bạch Thanh Thanh ra.

“Em em em… Em làm gì vậy?!”

“Làm ấm tay đó.” Bạch Thanh Thanh nói với vẻ đương nhiên, duỗi tay qua lần nữa.

Tuy nói vậy, nhưng sáu khối cơ bụng thật vất vả lắm mới có được bị tay cô vuốt ve qua lại, Hoắc tiên sinh bị sờ đến lỗ tai đỏ bừng, nghĩ đến lí do vừa nãy của cô, Hoắc tiên sinh có chút kịch động nhắm hai mắt lại.

Anh được Bạch Thanh Thanh chăm sóc cả ngày, khó có khi được Bạch Thanh Thanh dựa dẫm vào, còn có chút cao hứng khó nói đó!

Thư ký Dương nói, cần phải quan tâm tỉ mỉ với bạn gái, cho dù người đó là Bạch Thanh Thanh cũng vậy, thân là một tổng giám đốc bá đạo đủ tư cách, cần phải quan tâm bạn gái nhiều hơn người bình thường!

Hoắc tiên sinh ngượng ngùng, mảng đỏ lan từ lỗ tai đến tận trên mặt.

Tay của Bạch Thanh Thanh sờ soạng càng ngày càng quá phận, mới nãy chỉ sờ trên eo, hiện tại đã chậm rãi dời lên, nút áo của Hoắc tiên sinh đã cởi bỏ gần hết, ngay cả bàn tay lạnh lẽo trên người, bây giờ dường như cũng đã nóng lên.Hoắc tiên sinh nghẹn đỏ mặt, khó nhịn mở mắt.

Bạch Thanh Thanh ngồi dậy, gương mặt mang ý cười nhìn anh, thấy anh mở mắt, động tác của cô dừng lại, nhưng cũng không thu tay, vẫn để trên ngực Hoắc tiên sinh.

“Hoắc Minh Châu, anh có cảm giác.”

Dưới quần ngủ, tiểu Hoắc tiên sinh không biết khi nào đã ngẩng đầu lên.

Cảm giác được phản ứng của mình, Hoắc tiên sinh lập tức xoay đầu.

“Thẹn thùng cái gì? Nếu anh không có cảm giác, tôi đã bắt đầu nghi ngờ anh.” Bạch Thanh Thanh đè thấp cơ thể, cả người gần như dán trên mình anh: “Anh không dám nhìn tôi?”

Áo ngủ mùa hè rất mỏng, Hoắc tiên sinh có thể rõ ràng cảm nhận đường cong thân thể đang đè trên người mình, cả người anh cứng đờ, không dám nhút nhích một chút.

Bạch Thanh Thanh cười, đang muốn tiếp tục, dư quang thoáng thấy đôi mắt nhắm chặt của người bên dưới, lỗ tai đỏ bừng, một suy nghĩ bất ngờ nổi lên, nụ cười bên miệng dừng lại: “Khoan đã, Hoắc Minh Châu, không phải là anh … chưa từng thử chứ?”

Nói hươu nói vượn!

Hoắc tiên sinh nghiêng đầu lại, mở to mắt tức giận trừng cô.

Thân là tổng giám đốc bá đạo hoàn mỹ, mỗi ngày đều có vô số tiểu yêu tinh kết bè kết phái tranh nhau leo lên người anh, là một người có thể làm lơ sự dụ hoặc của đám yêu tinh đó, làm sao đến bây giờ anh vẫn còn là xử nam?!

Bạch Thanh Thanh đang nghi ngờ tôn nghiêm đàn ông của anh!

Gương mặt anh tuấn được ánh lửa lay động theo gió bên ngoài chiếu sáng phảng phất như Tu La đến từ địa ngục, con ngươi như hắc diệu thạch đang ấp ủ một cơn lốc gió, Hoắc tiên sinh mím chặt môi, không giận tự uy, căm giận ngút trời gần như muốn nuốt hết cái người đang đè trên người anh.

Sắc mặt Bạch Thanh Thanh không thay đổi, vẫn như cũ hỏi hắn: “Lần cuối của anh là khi nào?”

Hoắc tiên sinh: “…”

Hoắc tiên sinh cầm lấy một góc chăn, chậm rãi kéo cao lên che lấy khuôn mặt của mình.

“Thẹn thùng gì chứ? Tôi đâu có cười nhạo anh.” Bạch Thanh Thanh buồn cười kéo chăn: “Để tôi đoán xem, là mấy tháng trước? Hay là mấy năm trước?”

“…”

Hoắc tiên sinh rầu rĩ nói: “Công việc ở Hoắc thị rất bận rộn, tôi không có nhiều thời gian nhàn hạ thoải mái đi chơi cùng người khác.”

Bạch Thanh Thanh “À” một tiếng.

Cô bất ngờ vươn tay, cách quần ngủ bắt được tiểu Hoắc tiên sinh: “Vậy bình thường anh giải quyết như thế nào? Bằng tay?”

“…”“Bằng nước lạnh?”

“…”

“Nếu anh không nói, tôi sẽ động thủ.” Bạch Thanh Thanh mỉm cười: “Nghẹn lâu không tốt cho cơ thể của anh.”

“…”

Hoắc tiên sinh nghẹn khuất kéo chăn xuống.

Bàn tay Bạch Thanh Thanh dần dần động.

Ngón tay nắm chăn dùng sức đến trắng bệch, gương mặt Hoắc tiên sinh đỏ lên rất mau, khóe mắt ướt át, mê mang không thấy rõ được biểu tình của người bên trên. Chân tay anh luống cuống nằm đó, như một con cá mặc người xâu xé, nhưng không hề sinh ra chút tâm tư phản kháng.

Đang lúc trầm luân, một phần bản kế hoạch hiện lên trong đầu Hoắc tiên sinh.

Đúng rồi! Mục đích của anh là đẩy ngã Bạch Thanh Thanh, nắm giữ quyền chủ động, bây giờ lại để mặc Bạch Thanh Thanh hành động, có khác gì với trước kia?

Những lời Bạch Thanh Thanh mới nói, quả thật đã khiêu chiến uy nghiêm tổng giám đốc bá đạo của anh!

Hoắc tiên sinh mở mắt, Bạch Thanh Thanh cong khóe miệng đầy ý cười nhìn anh, hai người cùng đối mắt, ánh mắt Hoắc tiên sinh sắc bén, bỗng nhiên xoay người đè cô dưới thân, một tay khóa chặt tay cô trên đỉnh đầu, một tay giống như vòng sắt giam cầm cô.

Bạch Thanh Thanh không giãy giụa, chờ mong nhìn anh.

Hoắc tiên sinh mím môi, tầm mắt từ trên mặt có dời xuống, dao động do động tác vừa nãy của cô đã làm cổ áo mở rộng, lập tức ngẩng đầu rời tầm mắt đi.

Hoắc tiên sinh trầm giọng nói: “Người phụ nữ này, em đang đùa với lửa.”

“…”

Bạch Thanh Thanh: “… Ha.”

Hoắc tiên sinh thẹn quá thành giận: “Em cười cái gì?”

“Anh học được lời này ở đâu vậy?” Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ: “Không khí tốt đẹp đã bị anh phá hủy.”

Hoắc tiên sinh thật ủy khuất: Rõ ràng là Bạch Thanh Thanh cười anh trước, vậy mà lại đổ oan cho anh?

“Chính là trong quyển sách kia, ‘Hoắc Minh Châu’ trong đó đã nói vậy.”

Bạch Thanh Thanh: “…”

“Ngao ô…”

Chúc Chúc bị động tĩnh của bọn họ đánh thức, ló đầu ra, mở nửa con mắt bò qua đây.

Lần trước Chúc Chúc đã phá huy, lần đó Hoắc tiên sinh rất cảm tạ Chúc Chúc, nhưng lúc này chính là lúc anh nhặt lại tôn nghiêm tổng giám đốc bá đạo, không thể để Chúc Chúc quấy rầy!

Hoắc tiên sinh nhanh tay lẹ mắt ôm chó lên, xoay một vòng, nhét đầu Chúc Chúc vào ổ của nó, chỉ chừa cái mông hướng ra ngoài, Hoắc tiên sinh tùy tiện lấy gối che lại cái ổ.

Làm xong tất cả, anh mới nhìn về Bạch Thanh Thanh.

Bạch Thanh Thanh nhướng mày, cô hơi nâng chân, cách quần ngủ ái muội vuốt ve tiểu Hoắc tiên sinh.

“Đừng lộn xộn.” Hoắc tiên sinh trầm giọng nói.

Bạch Thanh Thanh cười một chút, đúng là đã bất động, cô nhắm mắt lại, hơi ngẩng đầu qua, chờ mong nhìn phản ứng sóng to gió lớn của Hoắc tiên sinh.

Cô đợi trong chốc chốc lát, chỉ chờ được hai mảnh mềm mại dán lên môi cô, Hoắc tiên sinh dừng một chút, sau đó vụng về vươn đầu lưỡi, thử cạy môi cô chui vào, anh nỗ lực nhớ đến cách làm trước kia của Bạch Thanh Thanh, thực hành lại tất cả những thứ anh đã được cô làm.

Hoắc tiên sinh hôn đến quên mình, cuối cùng thở hổn hển kết thúc nụ hôn này, vẻ mặt anh chờ mong: Thế nào? Có phải rất có khí thế của tổng giám đốc bá đạo không? Có phải đã bị anh hôn đến mức nhũn chân không?

Hiện thực tương phản hoàn toàn với hi vọng làm Bạch Thanh Thanh mở mắt mặt không biểu cảm nhìn anh.

Cô cười lạnh một tiếng, nhanh nhẹn vươn tay, thủ đoạn độc ác tàn nhẫn, tiểu Hoắc tiên sinh trong tay cô muốn khóc ra nước mắt.

Hết chương 31

#xanh

Chương 32: Chia tay?

Nắng sớm chiếu vào lều, bên ngoài truyền vào tiếng cún con hưng phấn kêu, cùng với mùi hương ngọt ngào của gạo bay vào, Hoắc tiên sinh mê mang mở mắt, cùng lúc đó, cảm nhận được một trận đau nhức từ eo.

Hoắc tiên sinh lập tức thanh tỉnh.

Ký ức tối qua toàn bộ tái hiện lại, trong túp lều không lớn, tất cả chuyện anh và Bạch Thanh Thanh làm hiện ra trong đầu, bị đôi tay Bạch Thanh Thanh chi phối làm cho sợ hãi, cùng tình triều mãnh liệt khó khắc chế. Hoắc tiên sinh nhìn đỉnh lều trại trên đỉnh đầu đến phát ngốc, bỗng nhiên cả người đứng thẳng lên.

Anh nhìn xung quanh, kiểm tra ổ chó của Chúc Chúc, cuối cùng mới yên tâm, sau đó thật cẩn thận kéo quần ngủ nhìn thoáng qua……

Tiểu Hoắc tiên sinh còn bình an vô sự!

Trải qua một đêm, nó còn rất có tinh thần ngẩng đầu chào hỏi Hoắc tiên sinh!

Hoắc tiên sinh thiếu chút nữa mừng đến phát khóc.

Anh không tha nhìn đi mấy lần, cuối cùng mới cầm lấy quần áo đặt bên cạnh, thay xong hết mới ra ngoài.

Bạch Thanh Thanh đang ngồi xổm bên cạnh cái bếp cô đã làm hôm qua, nồi nhỏ trước mặt đang nấu cháo, trên bàn nhỏ bên cạnh đã chuẩn bị rất nhiều món ăn sáng, đều là do thư ký Dương chuẩn bị. Mà Chúc Chúc đang ngậm chén cơm của mình ngồi xổm cạnh cô, đôi mắt trông mong nhìn trong nồi.

Hoắc tiên sinh vừa đi ra ngoài đã run lên một cái.

Bạch Thanh Thanh ngước mi mắt nhìn anh, không giống như trước kia chủ động bước đến gần, ngược lại hừ lạnh một tiếng, rũ mắt nhìn chằm chằm nồi cháo trước mắt, muốn bao nhiêu lãnh đạm có bấy nhiêu lãnh đạm, làm Hoắc tiên sinh rất không quen.

Anh sờ sờ bản kế hoạch trong túi, thừa dịp lúc rửa mặt, móc ra nhìn sơ qua.

“‘Hết ngày đầu tiên, cho dù đánh ngã Bạch tiểu thư không thành công cũng không cần lo lắng, trải qua một ngày, thái độ của Bạch tiểu thư với ngài đã thay đổi, biết được chỗ đáng tin của Hoắc tổng, không giống với mấy tên tiểu bạch kiểm trước kia, ấn tượng của cô ấy với ngài sẽ có thay đổi, còn sẽ sinh ra một chút tam lý ỷ lại với ngài, nên ngày hôm sau, chính là lúc quan trọng nhất…’”

Trong lòng Hoắc tiên sinh run lên, than thầm một tiếng không tốt.

Cả ngày hôm qua, những chuyện trong kế hoạch chẳng những không thực hiện, mà tất cả đều bị Bạch Thanh Thanh làm hết. Mắt thấy ban ngày tình cảm đã thăng tiến, ai dè buổi tối mình rất ra dáng tổng giám đốc bá đạo hôn Bạch Thanh Thanh một cái, đã bị Bạch Thanh Thanh hung hăng khi dễ tiểu Hoắc tiên sinh.

Đến bây giờ, Bạch Thanh Thanh còn không thèm để ý đến anh!

Đừng nói đến tâm lý ỷ lại như trong kế hoạch, hiện tại Bạch Thanh Thanh một câu cũng không muốn nói với anh!

Hoắc tiên sinh rất ưu thương, rất khổ sở, rất tuyệt vọng.

Anh tiếp tục đọc.

“‘… Quá trình cắm trại dã ngoại, ở đó không có quá nhiều phương tiện vui chơi giải trí, ngay cả sóng điện thoại cũng có thể sẽ không có, làm sao để trôi qua được một ngày, dưới đây có vài phương pháp: Thứ nhất, dẫn Bạch tiểu thư vào rừng thám hiểm. Những nơi chưa từng đặt chân đến sẽ khơi dậy lòng hiếu kỳ, không biết có nguy hiểm hay không, nếu Bạch tiểu thư gặp nạn, vào thời khắc mấu chốt, Hoắc tổng có thể ra tay cứu, như vậy nhất định sẽ khắc sâu ấn tượng của ngài trong lòng Bạch tiểu thư. Hoắc tổng có thể yên tâm, tôi đã điều tra qua chỗ đó, dựa theo những phản hồi các người đi phượt, không có nguy hiểm gì quá lớn, tôi tin Hoắc tổng sẽ có thể làm anh hùng cứu mỹ nhân. Thứ hai,………’”

Cặp mày Hoắc tiên sinh nhíu chặt dần dần dãn ra, anh gấp bản kế hoạch rồi cất đi.

Khi anh trở lại, cháo trong nồi đã xong.

Bạch Thanh Thanh lãnh đạm múc một chén cháo đặt vào vị trí của Hoắc tiên sinh, còn cô thì tự lấy một cái muỗng chậm rãi khuấy cháo, đến khi cháo đã nguội bớt, mới đổ vào chén cơm của Chúc Chúc.

Hoắc tiên sinh chậm chạp ngồi xuống, duỗi tay động đến cái chén, lập tức bị phỏng nhẹ, đầu ngón tay hơi đỏ lên. Anh nhìn qua Bạch Thanh Thanh, đối phương không có bất kì phản ứng nào.

Nếu là bình thường, Bạch Thanh Thanh đã sớm nắm lấy tay anh, tri kỷ mà quan tâm hỏi anh có sao không, còn ngậm lấy ngón tay bị phỏng của anh vào miệng, đầu lưỡi khiêu khích chèn ép ngón tay mềm mại, từng tấc trên đó đều được cô dụng tâm miêu tả một lần, ánh mắt nhìn anh sẽ dần trở nên quyến rũ…

Hoắc tiên sinh khụ một tiếng.

“Khó có khi đến đây, hay là đi xung quanh thử đi?” Hoắc tiên sinh đề nghị nói: “Anh nghe nói phong cảnh quanh đây không tệ, nơi này chưa bị khai phá, đều là trạng thái tự nhiên, bình thường sẽ không thể thấy được đâu.”

Bạch Thanh Thanh “Ừ” một tiếng.

Vậy coi như cô đã đồng ý rồi.

Hoắc tiên sinh thở phào nhẹ nhõm một hơi, thật cẩn thận thổi nguội chén cháo, ăn no bảy tám phần, mới kết thúc bữa sáng này.

Dọn dẹp sơ qua đồ đạc, hai người đeo ba lô lên lưng, bế Chúc Chúc đi vào rừng cây. Hôm qua bọn họ chỉ đi vòng quanh bìa rừng, hái vài loại rau quả dại, nhặt một ít nhánh cây rồi trở về, chưa đi vào rất sâu, bản kế hoạch Dương Xảo Mạn viết cũng có đoạn này, đương nhiên cũng chuẩn bị rất nhiều lương khô, đều được bỏ vào ba lô của hai người.

Trong lòng Hoắc tiên sinh hạ quyết tâm, bây giờ, mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng nhất định phải thực hiện theo kế hoạch của Dương Xảo Mạn, tuyệt đối không để Bạch Thanh Thanh chiếm được tiên cơ!

Nhưng mà…
Nhìn phía trước thân ảnh Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc đi phía trước không hề quay đầu lại, Hoắc tiên sinh thật đau đầu.

Anh vài bước đuổi theo thử nói: “Ở đây không có cột mốc đường hay vật làm dấu, chúng ta cứ đi vào như này, lúc quay về có thể tìm được đường không?”

“Tôi đã chuẩn bị rồi.”

Hoắc tiên sinh nghẹn lời, thấy Bạch Thanh Thanh dừng lại ở một chỗ khó đi, trên tay cô cầm một con dao đa năng, xoạt xoạt hai cái làm ký hiệu trên thân cây, động tác vô cùng thuần thục, sau khi đánh dấu xong liền đi về phía trước, trong lúc tạm dừng cũng chỉ để chọn xem nên đi con đường nào.

Trong bản kế hoạch của Dương Xảo Mạn không nói đến việc này!

Hoắc tiên sinh nhắm mắt theo đuôi cô, không ngừng nói chuyện, ý đồ muốn để cô chú ý đến mình: “Em biết cây nấm đó không? Màu sắc thật tươi đẹp, nó có độc hay không?”

“Ừ.”

“Ở đây vậy mà có thi thể, chỉ còn lại xương cốt, thoạt nhìn rất nhỏ, có thể biết trước kia nó là gì không?”

“Chim.”

“Cái này có thể ăn không?”

“Không thể.”

“…”

Hai người đi vào trong rừng, ban đầu Hoắc tiên sinh còn có thể kiên trì, đi đến cuối cùng, anh đã không nói nên lời, cũng chỉ biết thở dốc. Bạch Thanh Thanh quay nhìn anh, dừng trên một chỗ đất trống.

Ở đây chỉ còn tiếng của Chúc Chúc.

Hoắc tiên sinh bình phục hô hấp, sờ bản kế hoạch trong túi, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Bạch Thanh Thanh, thấy cô đang nghiêm túc chơi cùng Chúc Chúc, thất bại nồng đậm cũng dâng trào. Cả một đoạn đường anh không ngừng nói nói nói, nhưng phản ứng của Bạch Thanh Thanh vô cùng lãnh đạm, sắc mặt cũng không đẹp lên tí nào, Hoắc tiên sinh cho rằng cô còn đang tức giận, nhưng cô đã tức giận quá lâu rồi.

Hơn nữa… Mình cũng chỉ hôn cô một chút!

Mỗi ngày Bạch Thanh Thanh đều đè anh vào tường hôn đến hai chân nhũn ra, anh đâu có tức giận! Anh chẳng qua chỉ chủ động hôn lại Bạch Thanh Thanh, Bạch Thanh Thanh không để ý anh suốt nửa ngày!

Hoắc tiên sinh cảm thấy thật ủy khuất.

Nhưng thư ký Dương đã nói, thời khắc mấu chốt, cần phải có lòng khoan dung với bạn gái.

Nên Hoắc tiên sinh chủ động qua đó ngồi, chủ động hỏi: “Em còn giận sao?”Bạch Thanh Thanh liếc mắt nhìn anh.

Hoắc tiên sinh tiếp tục nói: “Anh cũng không cố ý muốn hôn em, tuy chưa được sự đồng ý của em, nhưng… Nếu em không muốn, em có thể hôn trả lại, hôn nhiều hôn ít cũng không sao.”

Vẻ mặt Bạch Thanh Thanh cổ quái nghiêng đầu qua: “Anh cho rằng tôi tức giận vì hôm qua anh hôn tôi một chút?”

“Chẳng lẽ không phải?”

“Anh chủ động hôn tôi, chẳng lẽ tôi không cao hứng?”

Hoắc tiên sinh trong lòng gật đầu: Đúng vậy đúng vậy, tuy mỗi lần Bạch Thanh Thanh hôn anh đều sẽ làm hai chân anh nhũn ra, nhưng anh vẫn rất chờ mong.

“Tôi chỉ nghĩ…” Bạch Thanh Thanh chậm rãi nói: “Chúng ta có phải có hơi không hợp hay không.”

—————— Á?

“Không hợp?!” Hoắc tiên sinh lập tức nhíu mày, vẻ mặt không dám tin tưởng.

Bạch Thanh Thanh nói những lời này là có ý tứ gì? Muốn chia tay với anh sao?!

Kế hoạch của thư ký Dương chỉ mới đến trang thứ hai, anh chưa làm gì cả, vậy mà Bạch Thanh Thanh nói muốn chia tay với anh?!

Hoắc tiên sinh phảng phất cảm thấy trái tim mình bị một tay bàn dùng sức bóp chặt, đầu óc trong nháy mắt chỗ trống, anh nhìn Bạch Thanh Thanh, môi giật giật, dường như không thể nghe được gì nữa, nhất thời, tất cả tiếng động đều biến mất, anh dồn dập thở dốc một chút, cuối cùng mới cảm nhận được bàn tay đang cầm lấy trái tim mình thả lỏng.

Anh vươn tay bắt lấy cánh tay Bạch Thanh Thanh, cắn răng nói: “Em có ý gì?”

“Tôi nói, Hoắc Minh Châu, chúng ta kém nhau quá nhiều.” Bạch Thanh Thanh gục đầu xuống, mộ tay khác nhẹ nhành vuốt ve cún con sau lưng: “Anh thật tốt quá, tôi không biết nên làm gì bây giờ.”

Hoắc tiên sinh sửng sốt một chút.

Anh chưa từng thấy Bạch Thanh Thanh như vầy.

“Anh biết Quách Tử Minh đúng không? Tôi với anh ta quen nhau hồi đầu năm, anh ta đang ở trên đường phỏng vấn, sau đó cản tôi lại. Lúc đó tôi đang chia tay với bạn trai tiền nhiệm, còn anh ta cũng không làm tôi thấy chán ghét, ngày hôm sau, tôi tìm thấy nhà anh ta, anh ta sống trong căn nhà cho thuê ở phía tây thành phố, một tháng ba trăm, ta hỏi anh ta, có muốn đến nhà tôi sống không. Anh ta đồng ý.”

Hoắc tiên sinh mờ mịt lên tiếng, không rõ vì sao cô lại đột ngột nhắc đến bạn trai cũ.

“Anh ta không có công việc chính thức, vốn chỉ làm những việc tạm thời kiếm tiền sinh hoạt, tôi nói tôi có thể nuôi anh ta, anh ta chấp nhận. Một tháng sau, một hạng mục ở nước ngoài của tôi có tiến triển, tôi nói với Đỗ Linh một tiếng, liền xuất ngoại.” Bạch Thanh Thanh dừng một chút: “Lúc đi quá vội vàng, tôi không kịp nói với anh ta, nhờ Đỗ Linh chăm sóc anh ta một chút, một tháng sau khi tôi về nước, anh ta đi thuê phòng khách sạn với bạn gái cũ.”

Hoắc tiên sinh cảm thấy tâm thật đau, cảm thấy dức mạnh của tổng giám đốc bá đạo tuôn ra, muốn một tay ôm cô vào ngực.

“Tôi đã gặp qua nhiều tình huống tương tự, không có cảm giác lớn lao gì, chia tay với anh ta tại chỗ.” Bạch Thanh Thanh ngẩng đầu lên, đối mắt với anh, vẻ mặt nghiêm túc: “Nhưng anh không giống, chia tay với đám người như Quách Tử Minh, tôi không có cảm giác nặng nề gì, nhưng nếu có một ngày anh cũng vậy, tôi sẽ không nhịn được đoạt anh lại.”

Hoắc tiên sinh ngẩn ra.

“Tôi muốn đem anh nhốt trong nhà, không ai nhìn thấy, không ai biết, để anh chỉ thuộc về một mình tôi, toàn tâm toàn ý yêu tôi, trên người chỉ có mùi hương của tôi… Ban đầu, tôi cứ tưởng, anh giống với đám người Quách Tử Minh, sớm muộn gì có một ngày anh cũng rời xa tôi.” Động tác Bạch Thanh Thanh chậm rãi dừng lại: “Nhưng hiện tại, hình như không phải như vậy.”

“Em luyến tiếc thả anh đi rồi.”

Tác giả có lời muốn nói:

Lược bỏ vài câu…

Tuy Hoắc tiên sinh vẫn luôn được Thanh Thanh chăm sóc, nhưng mà, anh ta vẫn là tổng giám đốc bá đạo, đương nhiên Thanh Thanh có thể nhìn thấy sự bá (khả) đạo (ái) của anh!

Ban đầu chỉ coi Hoắc tiên sinh như tiểu bạch kiểm, bất tri bất giác, thật ra đã tiến thêm một bước nhỏ!

ㄟ(≧◇≦)ㄏ Trong lòng Thanh Thanh, anh đã từng giống với tiểu bạch kiểm!

Hết chương 32

Chương 33: Kỹ thuật không tốt

Giọng nói Bạch Thanh Thanh rất thấp, nhưng không khác gì tiếng sấm oanh tạc trong lòng anh.

Hoắc tiên sinh không nói rõ được tâm tình của mình, nhưng cái cảm giác trái tim bị bóp chặt đã không còn nữa, anh bất tri bất giác thả lỏng, nhưng bàn tay bắt lấy Bạch Thanh Thanh vẫn không buông ra.

“Bắt đầu từ khi nào?” Hoắc tiên sinh nhẹ giọng hỏi: “Em phát hiện thái độ của mình thay đổi từ khi nào?”

“Đêm qua.”

Hoắc tiên sinh bất động thanh sắc rũ mắt nhìn thoáng qua tiểu Hoắc tiên sinh.

“Anh hôn em một chút.”

Hoắc tiên sinh trong lòng kinh hãi: Quả nhiên Bạch Thanh Thanh vẫn tức giận vì anh hôn cô!! Quyển sách của Bạch Thanh Thanh đã viết như thế, nam chính Hoắc Minh Châu thừa dịp nữ chính không chú ý hôn cô một cái, kết quả hai người cãi nhau một trận lớn nhất từ trước đến giờ, nữ chính cảm thấy mình bị chiếm tiện nghi, nam chính cảm thấy cô chuyện bé xé ra to, kinh tâm động phách đến nỗi để lại cho Hoắc tiên sinh ấn tượng rất sâu.

Hôm qua lá gan của anh lớn, chủ động hôn Bạch Thanh Thanh một cái, quả nhiên vấn đề nằm ở đó!

Bạch Thanh Thanh quay đầu, sắc mặt cổ quái nhìn anh: “Ngoài kia có rất nhiều phụ nữ muốn bò lên vị trí phu phân tổng giám đốc Hoắc thị, cũng có vô số người tìm mọi cách tạo ra tai tiếng với anh, ví như em gái của Vương tổng, hay như Phương Niệm Vân, em vốn cho rằng đối với anh, khi em quen biết anh, anh vẫn chưa có đối tượng, là vì không có ai có thể lọt vào mắt anh, nhưng hiện tại xem ra, sự thật là căn bản chưa từng có cái kia……”

Tiểu Hoắc tiên sinh đã lâu chưa chịu kích động như đêm qua.

Hoắc tiên sinh sắc mặt cứng đờ.

Chẳng lẽ Bạch Thanh Thanh đang ghét bỏ kĩ thuật của anh không tốt?!

“Đây là lần đầu tiên anh hẹn hò đúng không?”

Hoắc tiên sinh sắc mặt càng cứng đờ.

Chẳng lẽ Bạch Thanh Thanh ghét bỏ anh không đủ kinh nghiệm?!

Bạch Thanh Thanh thở dài một hơi: “Trước kia không biết, nên em làm gì với anh đều không có gánh nặng, nhưng bây giờ đã biết, hiện tại em cũng không biết xuống tay với anh như thế nào… Nhưng phản ứng của anh đáng yêu như thế, làm em luyến tiếc thu tay lắm đó.”

“Vậy không cần thu tay lại.” Hoắc tiên sinh cắn răng nói.

“Hửm?”

Hoắc tiên sinh một tay ôm lấy Chúc Chúc từ cô, ngẩng cằm nhìn cô: “Lúc trước là em chủ động theo đuổi anh trước, lúc này nói một câu không hợp đã muốn đuổi anh đi? Bạch Thanh Thanh, có phải em đã quá coi nhẹ anh rồi không. Anh đường đường là người cầm quyền của Hoắc thị, chẳng lẽ em nói muốn có thì có, nói không cần thì không cần?”

Bạch Thanh Thanh sửng sốt một chút, cô chậm rãi hạ tầm mắt, đối diện với đôi mắt đen lúng liếng của cún con, nhất thời còn chưa phản ứng kịp, nhờ có Chúc Chúc kêu cô một tiếng, mới kéo về lực chú ý của cô.

Hoắc Minh Châu đang… đang níu kéo cô?

Đám người Quách Tử Minh níu kéo cô, là do bọn họ luyến tiếc tiền bạc cô cho bọn họ, còn Hoắc Minh Châu đang luyến tiếc cái gì?

Cô chú ý đến Hoắc Minh Châu, là vì Hoắc Minh Châu làm cô nhớ đến cún con trước kia đã nhặt được, ánh mắt ướt dầm dề giống nhau rất đáng yêu. Ban đầu Hoắc Minh Châu đã cự tuyệt cô, sau đó cô có Chúc Chúc, vốn dĩ sẽ không liên hệ với Hoắc Minh Châu nữa, nhưng khi Hoắc Minh Châu ăn mặc tỉ mỉ đứng trước mặt cô, cô vẫn không cự tuyệt.

Buổi chiều nhiều năm trước kia, cô đặt thùng giấy chứa chó con trước căn nhà nọ, trong lòng hạ quyết định, cuối cùng cũng luyến tiếc rời đi, đành phải ngồi xổm xuống trước thùng giấy, một lần lại một lần quyết tuyệt nói, cần phải tàn nhẫn bỏ nó lại. Khi cô bước đi, cún con phía sau cứ kêu gâu gâu, âm thanh nức nở đáng thương truyền đi rất xa.

Cô chết lặng trở về, đến khi trời đột nhiên đổ mưa, vì lo lắng cún con bị xối ướt, nên đã vội vã quay lại, đáng tiếc trước cửa nhà chỉ còn lại một thùng giấy, chó con đã bị ôm đi, cô lén nhìn vào cửa sổ, mới rốt cuộc hết hy vọng.

Mà hiện tại, Hoắc Minh Châu cũng đang níu kéo cô.

“Anh đã không để ý đến mấy người bạn trai cũ đó, vậy mà trái lại em để ý anh là lần đầu tiên?” Hoắc tiên sinh cắn răng nói: “Anh… Anh có chỗ nào không tốt, đều có thể sửa, bây giờ em hôn cũng đã hôn, ngủ cũng đã ngủ, ra ngoài ai cũng biết em là bạn gái anh, chỗ tốt đều cho em chiếm, kết quả bây giờ em hối hận? Bạch Thanh Thanh, trên đời này sao có được chuyện tiện nghi đến thế?”

“Chẳng qua chỉ mới có một đêm, một đêm có thể nhận  ra cái gì.” Ngay cả kế hoạch Dương Xảo Mạn chuẩn bị cho anh để hạ gục Bạch Thanh Thanh cũng phải cần đến mấy ngày.

Hoắc tiên sinh nắm chặt cổ tay cô, một tay khác ôm chặt Chúc Chúc, sợ Bạch Thanh Thanh bất ngờ chạy đi.

Anh tiếp tục nói: “Em nói anh quá tốt, sẽ làm em luyến tiếc buông tay, vậy em không cần buông. Chúng ta vốn dĩ đang yêu nhau, sau em không tìm cách để trở thành Hoắc phu nhân, ngược lại nghĩ làm cách nào để chia tay? Chúc Chúc uống sữa cũng biết chọn loại ngon, sao em lại không biết?”

Chúc Chúc nằm không cũng trúng đạn mờ mịt ‘ngao’ một tiếng.

“Huống chi…”

Bạch Thanh Thanh: “Cái gì?”
Lỗ tai Hoắc tiên sinh đỏ hồng: “Huống chi… Anh không nói không hài lòng, chỉ có một câu không hợp, anh sẽ không đáp ứng.”

“…”

Hoắc tiên sinh thẹn quá hóa giận quay đầu: “Em nói chuyện!”

“À…” Bạch Thanh Thanh chậm rì rì lên tiếng: “Em cũng không biết rằng, anh luyến tiếc em như vậy.”

Hoắc tiên sinh tức muốn hộc máu nghiêng đầu lại.

“Cho dù bây giờ đầu anh bị dopamine* che lấp hết, hiện tại hối hận cũng còn kịp. Nếu sau này anh thích người khác…”

*(Dopamine: Trong văn hóa và truyền thông đại chúng, dopamine thường được xem là hóa chất chính của hạnh phúc. Nguồn: Wikipedia)

Hoắc tiên sinh không dám tin tưởng ngắt lời cô: “Sao anh phải thích người khác? Những người đó có chỗ nào tốt hơn em? Đẹp hơn em? Nhiều tiền hơn em? Săn sóc hơn em? Thông minh hơn em?”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Bạch Thanh Thanh một tay che đi đôi mắt Hoắc tiên sinh, một tay che kín mặt mình: “Em chưa từng biết anh cũng sẽ khen người khác.”

Hoắc tiên sinh:???

Hoắc tiên sinh bỏ tay cô xuống, tiếp tục truy vấn nói: “Em thì sao?”

“Hoắc Minh Châu, anh có biết anh khác Quách Tử Minh như thế nào không?”

Hoắc tiên sinh mờ mịt.

Bạch Thanh Thanh ôm cổ anh, cưỡng ép anh cúi đầu, cô chủ động ngước lên, ngậm lấy cánh môi anh liếm láp qua lại thật lâu, Hoắc tiên sinh không thở nổi, đẩy cô một cái, cô buông Hoắc tiên sinh ra, tiến sát đến tai anh, thấp giọng nói: “Bởi vì… Em chỉ muốn ngủ với anh thôi.”

Á!

Cả tai lẫn mặt của Hoắc tiên sinh đều đỏ!

Anh đẩy Bạch Thanh Thanh ra, thân thể cứng đờ đứng lên, cùng tay cùng chân bước ra xa, ngồi lên một tảng đá lớn, động tác máy móc vuốt ve cún con sau lưng, ánh mắt không có tiêu cự.

Bạch Thanh Thanh tức khắc bật cười: “Hoắc Minh Châu, anh có cần thẹn thùng vậy không?”

Thẹn… Thẹn thùng cái gì!Một tổng giám đốc bá đạo đủ tư cách, sao có thể bị Bạch Thanh Thanh đùa giỡn vài câu đã thẹn thùng!

Hoắc tiên sinh hừ một tiếng, đứng lên tiến về phía trước: “Nghỉ ngơi đủ rồi, nên xuất phát tiếp.”

Bạch Thanh Thanh nhịn cười, vội vàng đuổi theo, cô nhìn thấy rõ ràng hai tai đỏ bừng của Hoắc tiên sinh, khi cô đến gần, tốc độ Hoắc tiên sinh sẽ tăng lên, dường như cô cứ như hồng thủy mãnh thú, chạm vào cũng không cho.

“Hoắc Minh Châu.” Bạch Thanh Thanh kêu anh: “Anh đi nhanh vậy coi chừng ngã đấy.”

Cô vừa dứt lời, Hoắc tiên sinh đã bị vướng vào rễ cây trên mặt đất, suýt nữa té xuống, may mà anh đã chống vào thân cây cổ thụ bên cạnh mới không xấu mặt trước Bạch Thanh Thanh. Anh thở phào một hơi, đang định đi tiếp, bỗng nhiên có cảm giác gì đó trên tay.

Hoắc tiên sinh vừa xoay đầu, đã đối diện với cặp mắt đen sâu thẳm, có lẽ đã nhận thấy tầm mắt của Hoắc tiên sinh, động vật màu đen này còn quơ quơ chân. Hoắc tiên sinh hít hà một hơi, nhất thời cứng đờ tại chỗ.

Bạch Thanh Thanh đuổi theo vài bước, chuẩn bị hỏi anh đã có chuyện gì, thấy anh chầm chậm nghiêng đầu, cánh tay đỡ lên thân cây không dám động một chút, trong giọng nói mang theo hoảng loạn: “Thanh Thanh! Có sâu!”

“…”

Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ thay anh bắt lấy: “Một con bọ hung sừng chữ y* bình thường thôi.”

*(Bọ hung sừng chữ y, hình đây)

Hoắc tiên sinh ôm Chúc Chúc liên tiếp lùi mấy bước, vẻ mặt hoảng sợ: “Em mau bỏ nó xuống!”

“… Hoắc Minh Châu, ngay cả con bọ này anh cũng sợ?”

“Mau bỏ xuống!”

Bọ hung được đặt lên thân cây, bò đi vài bước, biến mất trong tầm nhìn hai người.

Lúc này Hoắc tiên sinh mới thở ra một hơi, chưa kịp hoàn hồn đi lên cạnh Bạch Thanh Thanh, một khắc cũng không dám rời đi, sợ gặp phải loài côn trùng đáng sợ nào nữa, ngay cả bản kế hoạch anh hùng cứu mỹ nhân trong túi cũng quên đi mất.

Con đường kế tiếp không dễ dàng như lúc bắt đầu, Hoắc tiên sinh đi vài bước gặp một con rắn, bị Bạch Thanh Thanh cưỡng chế đuổi đi. Đi vài bước bị cỏ cuốn lấy chân, nhờ Bạch Thanh Thanh gỡ rối. Đi vài bước rơi xuống hố to, được Bạch Thanh Thanh lôi ra ngoài. Đi vài bước chân trợt xuống sườn dốc lăn đi, Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc nhảy xuống kéo anh lên…

Lần nghỉ ngơi tiếp theo, cả người Hoắc tiên sinh đều chật vật, hận không thể trở về trừ hết tiền thưởng của Dương Xảo Mạn!

Anh hùng cứu mỹ nhân cái gì, Bạch Thanh Thanh sinh ra tâm lý sùng bái với anh cái gì!

Hoắc tiên sinh khóc không ra nước mắt.

Cả đường đều chỉ có Bạch Thanh Thanh cứu anh, anh không cứu Bạch Thanh Thanh, Bạch Thanh Thanh không cười nhạo anh đã may lắm rồi!

Chúc Chúc được ôm cả đường đi liếm liếm mu bàn tay anh, kêu hai tiếng gâu gâu, Hoắc tiên sinh sờ bụng nó, đã xẹp lép.

“Thanh Thanh, Chúc Chúc đói bụng.”

Bạch Thanh Thanh mở ba lô, trong ba lô có thức ăn cho chó Dương Xảo Mạn đã chuẩn bị, là mùi thịt gà, cho Chúc Chúc ăn, Bạch Thanh Thanh lại tìm trong đó, sau đó đưa cho Hoắc tiên sinh một bình nước và một gói bánh quy.

“Ở đây không thể nấu nướng, anh tạm chấp nhận một chút đi.” Bạch Thanh Thanh lại tìm tiếp, lấy ra hai thanh chocolate và một nắm kẹo trái cây, nhét toàn bộ vào tay Hoắc tiên sinh.

Hoắc tiên sinh nhìn thoáng qua bánh quy đơn sơ trong tay, nhìn qua túi đồ ăn chó có mấy chữ “Xa hoa”, “Hoàng gia”, ngửi ngửi, mùi cũng rất thơm, anh nhìn lén qua Bạch Thanh Thanh, canh lúc cô không chú ý, nhanh tay cầm lấy một viên thức ăn trong chén Chúc Chúc.

À… Không có vị gì

Hoắc tiên sinh cảm thấy mỹ mãn xé gói bánh trong tay.

Chúc Chúc: →_→

Hết chương 33

#xanh

Chương 34: Cõng

Bạch Thanh Thanh tìm thấy một tấm bản đồ trong ba lô của Hoắc tiên sinh.

Cô mở nó ra, cẩn thận nghiên cứu một chút, sau đó kéo Hoắc tiên sinh qua: “Hoắc Minh Châu, ban đầu có phải anh đã định đi đến đây không.” Tay cô chỉ vào một kí hiệu màu xanh chỉ khu vực □□ nằm chính giữa, nhìn qua là một cái hồ.

Hoắc tiên sinh thăm dò nhìn thoáng qua, mơ hồ nhớ đến nội dung bản kế hoạch, trong đó có nhắc dên trong rừng có một cái hồ, cảnh sắc rất đẹp, chẳng qua ban đầu anh chỉ vội vàng hấp dẫn lực chú ý của Bạch Thanh Thanh, sau đó phải tránh né các mối nguy hiểm, đã quăng mất bản kế hoạch ra khỏi đầu từ lâu.

Sờ túi quần, bản kế hoạch còn trong đó, Hoắc tiên sinh gật đầu.

Ngón tay Bạch Thanh Thanh chuyển qua vị trí bên dưới, chỉ chỉ: “Hiện tại chúng ta đang ở đây.”

“Ừ?”

“Đi lầm đường rồi.”

“……”

Hoắc tiên sinh có chút xấu hổ: “Vậy bây giờ đến đó còn kịp không?”

“Không kịp, trước khi trời tối chúng ta phải trở về chỗ lều trại, lúc đó trời tối sẽ không còn thấy đường, nguy hiểm gì cũng có, có thể sẽ không ra ngoài được.” Bạch Thanh Thanh nói: “Lần này chỉ mới vào xem tình hình cụ thể, không mang theo lều trại các thứ, cho dù muốn ở lại cũng không được.”

Hoắc tiên sinh hơi mất mát: “Phải về sao?”

Theo như bản kế hoạch của Dương Xảo Mạn, mặc dù cả đường đi không làm anh hùng cứu mỹ nhân được, nhưng ít nhất cũng phải ngắm cảnh, cảnh đẹp đi sâu vào lòng người, rất thích hợp để mở lòng với Bạch Thanh Thanh, làm thái độ của Bạch Thanh Thanh mềm đi, sau đó thuận lý thành chương dưới quang cảnh đẩy ngã Bạch Thanh Thanh.

Kế hoạch hoàn mỹ như này, quả thực Hoắc tiên sinh không tìm thấy sai lầm nào, không nghĩ rằng chẳng những anh hùng cứu mỹ nhân không thành công, ngay cả phong cảnh cũng không nhìn được, bởi vì căn bản bọn họ đi sai đường!

Thấy Hoắc tiên sinh mất mát như vậy, Bạch Thanh Thanh an ủi hôn hôn anh: “Nếu anh muốn ngắm, ngày mai chúng ta quay lại đây một chuyến, cầm theo bản đồ, sẽ không đi sai nữa đâu.”

Ngày mai? Ngày mai còn có kế hoạch của ngày mai mà!

Hoắc tiên sinh vội vàng lắc đầu: “Về sau còn rất nhiều cơ hội trở lại đây, bây giờ cũng không còn sớm nữa, quay về cũng mất kha khá thời gian, hay là chúng ta về liền đi, nếu không trời sẽ tối mất.”

“Anh chắc chắn?”

Hoắc tiên sinh dùng sức gật đầu: “Chắc chắn.” Kế hoạch hôm nay thất bại, không thể để ngày mai cũng thất bại được.

Bạch Thanh Thanh cũng không phản đối, cô nhìn thoáng qua bản đồ, chờ hai người một cún ăn no, rồi đi theo con đường gần nhất trên bản đồ trở về.

Hoắc tiên sinh thất vọng đi dọn rác, anh bế Chúc Chúc lên, ước chừng cân nặng của nó, nhìn chén cơm của nó nói thầm: “Rõ ràng vẫn luôn được chúng ta ôm, rốt cuộc mày lấy sức ăn đó ở đâu ra vậy.”

Dường như Chúc Chúc hiểu được ‘ngao’ một tiếng, vươn đầu lưỡi nho nhỏ hồng hồng liếm ngón tay Hoắc tiên sinh.

Bất ngờ bị liếm, Hoắc tiên sinh nhất thời không phát hiện, không kiềm được bật cười, anh đang đi sát phía sau Bạch Thanh Thanh, đường đi gập ghềnh, lực chú ý của Hoắc tiên sinh bị dời đi, không thấy cục đá dưới chân, không cẩn thận vấp phải nó.

Thân thể không khống chế được nghiêng qua một bên, sắc mặt Hoắc tiên sinh biến đổi: “Thanh Thanh!”

“Bịch!” “Ngao!”

Bạch Thanh Thanh quay đầu lại, thấy được toàn cảnh Hoắc tiên sinh té lăn trên đất, Chúc Chúc được anh giơ lên cao mờ mịt “Ngao” một tiếng, nó lắc lắc cái đuôi, không biết nên đi theo ai.

Bạch Thanh Thanh vội vàng kéo anh dậy: “Sao rồi? Anh có sao không? Sao lại té rồi?”

“Vấp phải thứ gì đó, xít ——”

Cổ chân truyền đến một cơn đau thấu xương, Hoắc tiên sinh hít một hơi. Bạch Thanh Thanh đỡ anh ngồi xuống một tảng đá lớn, kéo tất của anh xuống, cổ chân sưng lên rất lớn.

Hoắc tiên sinh không dám cử động một chút: “Anh bị gì vậy?”

“Không sao, chỉ là trật khớp.”

Bạch Thanh Thanh lấy túi cấp cứu trong ba lô ra, xử lý cho anh xong, ngồi xuống tảng đá đối diện Hoắc tiên sinh sầu lo: “Anh như vầy không thể đi bộ được nữa.”

Bọn họ mất vài tiếng để đi đến đây, cho dù đi theo con đường ngắn nhất cũng cần đến hai tiếng, nhưng bây giờ Hoắc tiên sinh không thể đi lại bình thường. Bạch Thanh Thanh nhìn xung quanh, tìm cho anh một nhánh cây lớn, coi như làm gậy chống cho Hoắc tiên sinh, nghĩ ngợi, lại lắc đầu, đơn giản trực tiếp bỏ ba lô ra, ngồi xổm xuống trước mặt Hoắc tiên sinh.

Hoắc tiên sinh mờ mịt: “Làm gì vậy?”

“Em cõng anh.”

Trong nháy mắt, đầu óc Hoắc tiên sinh trống rỗng suốt ba mươi giây, ba chữ này thi nhau chạy tới chạy lui trong đầu anh, anh trầm mặc một phút, Bạch Thanh Thanh ngồi xổm thấy mỏi chân, quay đầu lại thúc giục anh: “Mau lên đây.”

“Khoan đã, Thanh Thanh, em nói em…” Hoắc tiên sinh chỉ vào bản thân: “Cõng anh? Anh?”
“Ừ.”

Chúc Chúc bên cạnh “Ngao” một tiếng, bước chân ngắn nhỏ đi đến trước hai người.

Hoắc tiên sinh dại ra: “Em cõng nổi anh à?”

Bạch Thanh Thanh quay đầu lại cười nói: “Anh lên thử xem?”

Hoắc tiên sinh do dự một chút, trong lòng run sợ nắm lấy hai vai Bạch Thanh Thanh, không đợi anh dùng sức, đột nhiên cả người được dùng lực kéo lên, cả người không kiểm soát được chúi về phía trước, đến khi anh hoàn hồn lại, cơ thể đã nằm lên người Bạch Thanh Thanh.

Bạch Thanh Thanh đứng lên thích nghi với trọng lượng trên lưng, cô để Hoắc tiên sinh cầm ba lô và ôm Chúc Chúc, còn mình thì cõng anh vững bước tiến về phía trước.

Hoắc tiên sinh: “…”

Hoắc tiên sinh sờ bản kế hoạch trong túi, bỗng cảm thấy kế hoạch ngày mai không cần nhìn nữa.

Nghỉ ngơi trên đường vài lầm, Bạch Thanh Thanh mang theo một người một chó ra khỏi rừng, về đến chỗ lều trại, bầu trời đã mang sắc đỏ, hoàng hôn đến rồi. Cô dặt Hoắc tiên sinh lên ghế, tìm thấy hộp cấp cứu trong xe, xử lý cẩn thận lại chỗ bị thương của anh, rồi mới đi chuẩn bị bữa tối.

Nhìn Bạch Thanh Thanh ra bờ sông múc nước, Hoắc tiên sinh vội vàng móc bản kế hoạch trong túi ra.

“‘trên đường về, khoảng cách thể lực giữa nam nữ sẽ giúp Hoắc tổng chiếm được ít ưu thế, thám hiểm cả ngày dài, Bạch tiểu thư đã mệt mỏi, lúc này, Hoắc tổng ngài có thể chủ động cõng Bạch tiểu thư, bờ vai dày rộng để đem lại cảm giác an toàn, với thể lực được luyện từ phòng tập thể thao của Hoắc tiên sinh, cõng Bạch tiểu thư tuyệt đối không có vấn đề, nếu Hoắc tổng mệt, có thể nghỉ ngơi ngắn, tôi tin Bạch tiểu thư sẽ thông cảm…’”

“‘… Về đến nơi, mặc kệ mệt mỏi như thế nào, vẫn phải nhận lấy nhiệm vụ nấu cơm, có ấn tượng anh hùng cứu mỹ nhân cả ngày của Hoắc tổng, lại thâm việc cõng cô ấy, lúc này cho dù mùi vị món ăn không được ngon, Bạch tiểu thư cũng sẽ cảm động…’”

“‘… Hết một ngày, thời điểm màn đêm buông xuống, sau khi thổ lộ với Bạch tiểu thư, chính là Hoắc tổng lúc ngài nên ra tay! ’”

Hoắc tiên sinh trầm mặc gấp xấp giấy, cất vào túi.

Anh cúi đầu nhìn thoáng qua cổ chân đang được quấn băng gạc, nhìn Bạch Thanh Thanh đang nấu cơm phía xa xa, tự nhiên cảm thấy rất buồn.

Kế hoạch thư ký Dương đã chuẩn bị, tất cả những điều anh nên làm đều đã bị Bạch Thanh Thanh đoạt đi rồi, bất luận là nấu cơm hay anh hùng cứu mỹ nhân, ngay cả mình đánh bậy đánh bạ làm cổ chân bị thương, đã làm Bạch Thanh Thanh phải cõng anh về.

Nhớ đến mục đích cuối cùng của mình, Hoắc tiên sinh bỗng cảm thấy cho dù mình là tổng giám đốc bá đạo, cũng cảm thấy rất áp lực!

“Gâu gâu.”

Hoắc tiên sinh cúi đầu, cún con trắng đang ngồi xổm dưới chân nhìn anh.

Anh ôm một tay ôm Chúc Chúc lên: “Là mẹ mày kêu mày đến đây?”

“Gâu gâu.”
“Kêu mày qua đây làm gì?”

“Gâu gâu.”

Chúc Chúc giãy giụa thoát khỏi lồng ngực Hoắc tiên sinh, chạy đến một cái túi phía trước, nhảy thật mạnh vào ngăn không khóa, Hoắc tiên sinh chỉ thấy được cái đuôi bên ngoài vẫy vẫy không ngừng, Chúc Chúc hoạt động trong đó một lát, sau đó ngậm lấy một quyển sách ra.

Cái túi cách Hoắc tiên sinh không xa, nên anh liếc mắt qua là thấy được tên cuốn sách.

《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》!

Hoắc tiên sinh: “…”

Sao cô vẫn còn đọc thứ này?!!!

Quyển sách rơi “bịch” xuống đất, Bạch Thanh Thanh đang nấu nước bên kia, vừa nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, cô đối diện với cặp mắt của Hoắc tiên sinh, sau đó nhìn theo tầm mắt Hoắc tiên sinh nhìn…

Bạch Thanh Thanh vội vàng bước đến nhặt quyển sách lên, vỗ tro bụi trên đó, thuận tiện xách Chúc Chúc từ trong túi ra, đặt nó lên đùi Hoắc tiên sinh.

“Đồ ăn sắp xong rồi, đừng chạy loạn.” Cô nhìn Hoắc tiên sinh: “Anh cũng vậy.”

“Ngao ô…” Cún con đáng thương dùng móng vuốt che kín mặt mình.

Hoắc tiên sinh ôm chó con, cúi đầu nhìn cổ chân được băng lại, cảm thấy mình rất rất vô tội.

Hoắc tiên sinh bị thương, Bạch Thanh Thanh cũng chuyên tâm làm cơm được, bắt một con cá dưới sông hầm canh cho anh, rồi chiên một phần cơm bình thường, ngay cả Chúc Chúc cũng chỉ được ăn đồ ăn cho chó.

Tối đến, có một vấn đề vô cùng quan trọng.

“Không được!” Hoắc tiên sinh lời lẽ chính đáng cự tuyệt: “Chúng ta chưa kết hôn, sao có thể nhìn nhau khỏa thân?”

Bạch Thanh Thanh khoanh tay trước ngực cười lạnh một tiếng: “Toàn thân trên dưới của anh có nơi nào em chưa thấy, chưa sờ qua?”

Hoắc tiên sinh nghẹn lời, tiếp tục từ chối: “Anh nói không được là không được, anh có thể tự tắm, em đứng bên cạnh chờ là được.”

“Chờ anh té xuống sông, sau đó có bò cũng không dậy được?”

“Anh còn một chân.”

“Ồ, anh muốn đứng một chân dưới sông, sau đó không cẩn thận té ngã, có bò cũng không dậy nổi?”

“…”

Bạch Thanh Thanh nâng cằm: “Hoặc là em tắm giúp anh, hoặc là tối nay không cần tắm, tự anh chọn đi.”

Cái này biết chọn như thế nào!

Bọn họ ở trong rừng cả ngày, sao có thể không tắm?

Nhưng Hoắc tiên sinh không muốn Bạch Thanh Thanh nhìn thấy anh tắm mà!

Anh sốt ruột nhìn quang đây, tay không tự giác □□ trong túi, muốn tìm ra biện pháp giải quyết, trong lúc hoảng loạn, ngón tay Hoắc tiên sinh đụng phải một xấp giấy dày.

Đúng rồi! Bản kế hoạch!

Trước mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời, anh khụ một tiếng, chậm chạp nói: “Bây giờ còn sớm lắm, anh chưa vội tắm.”

Bạch Thanh Thanh “Ồ” một tiếng.

Hoắc tiên sinh ngẩng đầu nhìn nhìn vào không trung, cảm đêm đã bỏ lỡ tối qua hiện ra trước mắt bọn họ, Hoắc tiên sinh cười nhẹ, nói: “Khó có khi đến được nơi này, cảnh đêm ở đây rất nổi danh, hay là chúng ta ngắm cảnh, trò chuyện về cuộc đời?”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Hết chương 34

#xanh

Chương 35: Chỉ đi ngang qua

Bạch Thanh Thanh trầm mặc một chút, quả thật lấy một cái ghế gấp ngồi xuống bên cạnh, cô đặt Chúc Chúc lên đầu gối chậm rãi vuốt lông nó, ngẩng cằm về phía Hoắc tiên sinh: “Anh nói đi.”

Bàn tay Hoắc tiên sinh nhét trong túi, vuốt tờ giấy lạnh lẽo, anh suy nghĩ, mở miệng hỏi: “Ba mẹ em đâu? Anh chưa từng nghe em nhắc đến, cũng chưa từng nhìn thấy bọn họ.”

Kế hoạch của Dương Xảo Mạn đã viết, đầu tiên, khi tâm sự có thể nói về người thân, theo cô ấy biết, Người thân nhất của Bạch Thanh Thanh chỉ có một người bạn là Đỗ Linh, Đỗ Linh là phụ nữ, anh không tiện chủ động nhắc đến, Hoắc tiên sinh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ còn có thể nhắc đến ba mẹ Bạch Thanh Thanh.

Hơn nữa, thân là bạn trai đương nhiệm chân chính của Bạch Thanh Thanh, anh chưa từng nghe thấy Bạch Thanh Thanh nhắc về chuyện vủa ba mẹ.

“Em không biết.”

“Không biết?” Hoắc tiên sinh sửng sốt: “Sao em không biết?”

Bạch Thanh Thanh nhàn nhạt nói: “Ba của em ham mê cờ bạc, nợ nần khắp nơi. Người đòi nợ ngày nào cũng tìn đến cửa, mẹ em không chịu nổi, vào một buổi tối, bà ấy đã bỏ chạy cùng người tình của mình.”

Hoắc tiên sinh ngẩn ra, quay đầu nhìn sườn mặt cô, trong lòng dâng lên hối hận. Nếu anh biết đáp án là thứ này, anh không nên hỏi chuyện của ba mẹ Bạch Thanh Thanh, trước kia, khi bị ba mẹ bỏ rơi, cô nhất định đã đau thấu tận tâm can, bây giờ nói đến với giọng điệu nhẹ nhàng như này, nhắc lại chuyện xưa, nội tâm chắc chắn rất giày vò.

Tim Hoắc tiên sinh rất đau, anh muốn ôm cô vào lòng.

Anh cũng đã làm vậy. Hoắc tiên sinh xích ghế lại gần cô, chia cho cô một nửa cái chăn trên người mình, ôm lấy bả vai cô an ủi nói: “Từ nhỏ đã phải gánh vác nợ nần chồng chất, mấy năm nay em đã vất vả rồi.”

Chúc Chúc: “Ngao!”

Bạch Thanh Thanh nhàn nhạt nhìn anh: “Đó cũng không phải nợ của em, sao em phải ở lại?”

“.. Hả?”

“Em cũng bỏ chạy, nửa đêm bò lên xe tải đường dài.”

“…”

“Chuyện sau đó em không biết.” Bạch Thanh Thanh nhún vai: “Có thể bọn họ đã bị bắt rồi.”

“…”

Hoắc tiên sinh ngơ ra hồi lâu, nghĩ thầm không hổ là bạn gái anh, không giống người thường, sau đó tiếp tục hỏi: “Lúc đó em bao lớn? Làm sao để sống một mình?”

“Quên rồi, có lẽ là mười tuổi?” Bạch Thanh Thanh nhớ lại: “Xe tải chạy đến đích, em đói suốt một ngày, không chạy kịp, bị phát hiện rất mau. Xe tải dừng lại mấy lần trên đường, em không nói mình từ đâu đến, cũng không có ai đi báo có người mất tích, bọn họ không biết gì hết, cuối cùng em được ba của Đỗ Linh mang về.”

Cặp mày nhíu mặt của Hoắc tiên sinh dãn ra: “Em lớn lên cùng với Đỗ Linh, trách không được quan hệ hai người tốt đến thế.”

“Cũng không hẳn.” Bạch Thanh Thanh cười thấp một tiếng: “Anh không biết đâu, lúc ấy Đỗ Linh chính là tiểu công chúa, em trai cô ấy chưa được sinh ra, trong nhà đột nhiên xuất hiện người ngoài là em, náo loạn một trận thật lớn, nên em ở đó vài ngày, sau đó đã rời đi.”

Động tác vỗ bả vai của Hoắc tiên sinh ngưng lại, sợ ngây người vì thời thơ ấu đầy cú ngoặt làm, anh suy nghĩ theo lối thường một chút, yếu ớt hỏi: “Vậy em lại được nhận nuôi?”

“Tôi tìm được một căn nhà bỏ hoang, hộ khẩu tạm thời vẫn còn ở Đỗ gia.”

“À…” Hoắc tiên sinh chậm rãi gật đầu: “Ba mẹ Đỗ Linh nuôi lớn em phải không?”

“Học phí chín năm giáo dục bắt buộc hoàn toàn miễn phí, tiền sinh hoạt còn lại em có thể chống đỡ.” Nói đến đây, ánh mắt Bạch Thanh Thanh nhu hòa đi: “Chú Đỗ lo lắng cho em, cách vài ngày đến xem em một lần, mỗi khi đến cũng chẳng có gì để nói, nên mỗi lần đều kể chuyện của Đỗ Linh cho em, tuy không sống chung với nhau, nhưng em nắm rõ cuộc sống của Đỗ Linh trong lòng bàn tay.”

Hoắc tiên sinh đột nhiên nhớ đến sơn trang nghỉ dương nọ, Phương Niệm Vân bị đè vào tường bên ngoài phòng anh, nhớ đến phản ứng khi đó của đối phương, nghĩ đến mức độ thân thiết của bạn gái mình với bạn thân duy nhất của cô, lông mày anh run lên.

Hoắc tiên sinh bất động thanh sắc chuyển chủ đề: “Lúc ấy em còn nhỏ vậy, sao có thể kiếm được tiền sinh hoạt?”

“Có rất nhiều cách kiếm sống, mặc dù có chút phiền phức, nhưng vẫn dư sức nuôi em.”

Bạch Thanh Thanh nói nhẹ nhàng bâng quơ, Hoắc tiên sinh nhớ đến những chuyện mình làm ở tuổi đó, không nhịn được càng tôn kính cô, nghĩ về tài sản cô có được từ hai bản tay trắng còn nhiều hơn so với tài sản được truyền suốt mấy đời của anh, lập tức hổ thẹn.Anh càng tò mò hơn là: “Phương pháp gì?”

Bạch Thanh Thanh bình tĩnh nói: “Nhặt ve chai.”

Hoắc tiên sinh: “…”

Chúc Chúc: “Ngao!”

Nhận ra người bên cạnh đột nhiên anh tĩnh xuống, Bạch Thanh Thanh cười cười vỗ mặt anh: “Nhưng đừng coi khinh nó, lúc trước toàn bộ khu rách nát đó đều được em nhận thầu, dưới trướng em còn có mười mấy anh em nhỏ, tiền mỗi tháng thu vào có thể nuôi sống được một gia đình bình thường, lúc ấy chú Đỗ còn nghi ngờ em lén giấu tiền.”

“…”

Bạch Thanh Thanh thở dài một hơi: “Đáng tiếc lúc ấy em chỉ lo kiếm tiền, không thèm để ý đến thứ gì khác, làm mỗi lần Đỗ Linh nhìn thấy em, đều cho rằng em là một nữ côn đồ.”

Hoắc tiên sinh vuốt bản kế hoạch trong túi, cố nén xúc động muốn nhéo lông mày.

Bạch Thanh Thanh hưng phấn lên: “Khi còn nhỏ Đỗ Linh thật sự quá xuất chúng, nên đã làm các bạn học nữ khác ghen ghét, bọn họ tìm mấy người côn đồ bên ngoài muốn giáo huấn Đỗ Linh một chút, khi đó em đúng lúc đi ngang qua, trùng hợp cứu Đỗ Linh, từ đây trở đi, ấn tượng của Đỗ Linh với em đã thay đổi, rốt cuộc đã nguyện ý làm bạn với em. Trước kia em rất hâm mộ cô ấy, cô ấy có người thân như chú Đỗ, em muốn đến gần cô ấy cũng không thể, đã lén mua rất nhiều kẹp tóc cho cô ấy, khi cô ấy nguyện ý chấp nhận em, cuối cùng em cũng có thể tặng đi những món quà đã cất lâu đó.”

Hoắc tiên sinh mặc niệm trong lòng: Chỉ đi ngang qua chỉ đi ngang qua chỉ đi ngang qua…

“Về sau, giáo dục chín năm bắt buộc kết thúc, em muốn tiếp tục phát triển việc làm của mình, nhưng Đỗ Linh muốn em học tập cho tốt để thi vào đại học, em đành phải vào cấp ba, vì tiết kiệm thời gian, em bắt đầu đi đầu tư kiếm lời, nhưng Đỗ Linh muốn em thi đậu trường đại học trọng điểm, nên công việc của em không thể không gián đoạn.” Bạch Thanh Thanh thở dài một hơi: “Sau đó Đỗ gia xảy ra chuyện, tiền tiết kiệm của em đều đổ vào đó, nhưng Đỗ Linh không cho em giúp nữa, em chỉ có thể gạt Đỗ Linh ra bên ngoài, muốn tìm việc kiếm ra tiền thật nhanh.”

Nói đến việc này, Hoắc tiên sinh có vài ấn tượng mơ hồ.

Anh nhớ tư liệu của Bạch Thanh Thanh có đề cập đến, ban đầu Bạch Thanh Thanh dựa vào đổ cổ kiếm được không ít tiền, nói vậy đây chính là cách kiềm tiền nhanh mà cô nói đến.

Hoắc tiên sinh hỏi: “Là đồ cổ?”

Bạch Thanh Thanh vừa định lắc đầu, nghĩ nghĩ, lại gật đầu.

Trên thực tế, cô không lợi hại đến mức đi nhặt vài lần đã gặp trúng của hời, mới bắt đầu cũng không hề nghĩ đến việc đó. Lúc ấy mẹ của Đỗ Linh bệnh nặng, không chỉ cô, mà cả toàn bộ tiền của Đỗ gia cũng ném vào đó, hai bên đều đã hết sạch, lúc ấy Bạch Thanh Thanh cùng đường, dựa vào kinh nghiệm hoành hành đầu đường từ nhỏ, gạt Đỗ Linh đi đến sàn thi đấu quyền anh ngầm, cho dù sau này Đỗ Linh biết được, nhưng tiền cô kiếm được đi mua thuốc đã cứu được mẹ Đỗ Linh một mạng.
Khi cô ấy biết được chân tướng, đã ôm cô khóc thảm thiết, cũng chính là khi đó, Bạch Thanh Thanh mới biết được bản thân thiển cận đến đâu, không còn lưu luyến công việc cũ trước kia nữa, chuyên tâm học hành, nhưng cuối tuần cũng không chịu ngồi yên lén đi ra ngoài. Ngẫu nhiên đi vào phố đồ cổ, tận mắt nhìn thấy một người mua một cái chén sứ Thanh Hoa giá ba vạn, bán ra với giá ba mươi vạn, từ đây, cô đã phát hiện ra cánh cửa bước vào thế giới hoàn toàn mới.

Thi đại học xong, cô ôm theo kiến thức đã học trộm suốt một năm thử đi nhặt đồ lậu, kết quả đã giải quyết xong học phí mấy năm sau cho hai người, rốt cuộc cũng đã mở cánh cửa đó ra.

Bạch Thanh Thanh cười cười: “Chuyện sau đó anh cũng đã biết, không có gì hay để nói.”

Hoắc tiên sinh gật đầu.

Nhớ đến nửa cuộc đời trước kia của Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh đã rơi nước mắt vì những khó khăn gập ghềnh cô đã đi qua, cuối cùng anh cũng đã hiểu vì sao Dương Xảo Mạn đã cường điệu nhất định phải tâm sự, sau khi nói ra, anh muốn mình lấy khí thế của tổng giám đốc bá đạo ra ôm lấy Bạch Thanh Thanh an ủi cô.

“Ngao!”

Hoắc tiên sinh khụ một tiếng, nói: “Anh không giống với em, anh có ông che chở, nếu không cũng sẽ không đến được vị trí bây giờ.”

Bạch Thanh Thanh sửng sốt, chần chờ gật gật đầu: “Ừm.”

“Ba mẹ anh không có trách nhiệm, những còn may, ít nhất bọn họ đã sinh anh.” Hoắc tiên sinh nhớ đến từng bước trong kế hoạch, xoay qua nhìn Bạch Thanh Thanh với anh mắt thâm tình chân thành, nói lời kịch đã được chuẩn bị sẵn: “Nếu không anh cũng sẽ không có cơ hội gặp được em…”

“Chờ đã.” Bạch Thanh Thanh ngắt lời anh.

Lời kịch chỉ mới nói được một nửa đã bị chặn, nhất thời chưa phản ứng kịp: “Cái… Cái gì?”

“Anh có ông lúc nào thế?” Bạch Thanh Thanh nghi ngờ: “Ông của anh không phải đã mất trước khi anh được sinh ra sao?”

Hoắc tiên sinh nhíu mày: “Em nghe thấy việc bậy bạ này ở đâu vậy? Ông nội của anh đang ở viện dưỡng lão nước ngoài.”

“Tất cả mọi người đều biết.”

Bạch Thanh Thanh lấy điện thoại nhìn thoáng qua, ngoài ý muốn phát hiện có tín hiệu, liền lên mạng tìm lịch sử của gia tộc Hoắc thị, Hoắc thị là một công ty lớn, trên mạng cũng có ghi lại người nhậm chức lãnh đạo đầu tiên.

Trên đó để là, sau mấy năm sáng lập ra Hoắc thị, chủ tịch đầu tiên của Hoắc tổng đã qua đời, ngay sau đó là ba của Hoắc Minh Châu thừ kế, mở rộng quy mô của Hoắc thị, đến khi Hoắc Minh Châu tốt nghiệp được một năm, mới đưa Hoắc thị vào tay anh.

Hoắc tiên sinh ôm điện thoại, rời khỏi trang web muốn tìm thêm lần nữa, lúc này tín hiệu đã không còn.

Nhưng nội dung vừa nãy cũng đã đủ làm Hoắc tiên sinh khiếp sợ.

“Sao có thể… Không chỉ ông anh vẫn còn, hiện tại đang tĩnh dưỡng trong trang viên nước ngoài, hơn nữa ba của anh… Ba của anh căn bản chưa từng tiếp nhận Hoắc thị, cả đời ông ta chỉ ăn chơi đàng điếm, sau đó còn phản bội mẹ anh, làm bà ấy vừa sinh anh ra đã mắc bệnh trầm cảm, canh lúc người khác không chú ý đã nhảy lầu. Sau khi ông truyền Hoắc thị cho anh, đã dẫn theo cha anh cùng nhau ra nước ngoài.”

Hoắc tiên sinh thật mờ mịt.

Bạch Thanh Thanh càng mờ mịt: “Anh lại đọc lén tiểu thuyết của em?”

“Cái gì?”

“Ai cũng biết, ba mẹ anh rất ân ái, sau khi truyền lại Hoắc thị cho anh, vẫn luôn đi du lịch khắp nơi, còn những điều anh nói, chính là cuộc đời của Hoắc Minh Châu trong tiểu thuyết.”

Tay Hoắc tiên sinh bỗng nhiên nắm chặt thật lâu không buông lỏng.

Đây không phải là lần đầu anh và Hoắc Minh Châu trong truyện có điểm giống nhau.

Hết chương 35

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau