TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Yêu tinh

Bạch Thanh Thanh uống hết chai rượu, chờ đến khi cô gái muốn tìm Hoắc Minh Châu rời đi. Không biết là do ngâm nước quá lâu hay uống quá nhiều, đầu óc cô mơ màng, dưới sự kích thích của cồn, còn có chút hưng phấn lên.

Đi phía sau cách một khoảng với tiểu yêu tinh kia, Bạch Thanh Thanh giả vờ cùng đường, cô nhìn tiểu yêu tinh đó đi thẳng đến phòng Hoắc Minh Châu, không hề tạm dừng hay chần chờ. Bạch Thanh Thanh nằm trong tầm nhìn cô ấy, tiểu yêu tinh kia vẫn kiên định gõ cửa.

Gõ vài cái, bên trong không có động tĩnh nào.

Phương Niệm Vân chần chờ một chút, gõ tiếp: "Hoắc tổng, anh có ở trong không?"

Vẫn không có động tĩnh gì.

Bạch Thanh Thanh đã đi đến cạnh cô ấy, Phương Niệm Vân quay đầu lại nhìn thoáng qua, cắn cắn môi, tiếp tục gõ cửa: "Hoắc tổng."

Người bên trong chậm chạp trong đi ra, Bạch Thanh Thanh lấy điện thoại ra xem giờ, có lẽ Hoắc Minh Châu đã ngủ rồi, nếu không cũng sẽ không ra. Chẳng qua dựa vào cách Phương Niệm Vân gõ cửa, có khi sẽ đánh thức anh.

Bạch Thanh Thanh nhíu mày, tâm tư xem kịch vui không còn nữa, tiến lên ngăn cản: "Cô đứng trước cửa phòng tôi làm gì?"

Cuối cùng Phương Niệm Vân cũng nhìn cô: "Phòng của cô?"

"Của tôi."

"Đậy rõ ràng là phòng của Hoắc Minh Châu..." Phương Niệm Vân dừng một chút, nhớ đến việc gì, sắc mặt tức khắc trở nên khó coi, cô ấy nhìn Bạch Thanh Thanh đầy thù địch, phẫn nộ nói: "Hoắc Minh Châu có bạn gái thật sao? Cô chính là người yêu của Hoắc Minh Châu?"

Bạch Thanh Thanh gật đầu: "Là tôi."

Cô nói xong thì định dùng thẻ mở cửa, bất ngờ bị Phương Niệm Vân kéo tay.

"Khoan đã, cô nói rõ đi, sao Hoắc Minh Châu có thể để mắt đến cô, anh ấy ưu tú như vậy, mà cô, cô..." Phương Niệm Vân đánh giá cô, không nói nên lời.

Tự tin bắt giữ được Hoắc Minh Châu của cô ấy đến từ khuôn mặt của mình, diện mạo của người đối diện còn ưu tú hơn mình, dáng người cao gầy, khuôn mặt tinh xảo, khí chất bất phàm. Phương Niệm Vân có một chút ấn tượng mơ hồ, ở suối nướn nóng, người phụ nữ này cách cô ấy không xa, uống từng ly rượu, lúc đó cô ấy liếc mắt một cái, đã lâu vẫn không quên, trong lòng còn dâng lên đố kỵ.

Bây giờ biết cô là người phụ nữ của Hoắc Minh Châu, đố kỵ sắp biến mất xông ra lần nữa.

Bạch Thanh Thanh rút tay ra, dựa vào cửa nhìn cô ấy: "Tôi làm sao?"

"Cô... Cô có biết thân phận của Hoắc Minh Châu không? Hoắc thị là công ty của anh ấy, cô biết Hoắc gia không? Người nổi tiếng trong nhóm người nổi tiếng, không nói đến vì sự phát triển của Hoắc thị, hay là thân phận của anh ấy, sau này nhất định sẽ cưới một người môn đăng hậu đối."

Phương Niệm Vân trấn định: "Những người ở đây, chỉ cần có gia thế tôi đều đã gặp qua, nhưng tôi chưa từng gặp cô, sau lưng cô chắc cũng không có gì có thể trợ giúp Hoắc Minh Châu đâu nhỉ, loại người như cô, chỉ là Hoắc Minh Châu nhất thời hứng khởi, cuối cùng cũng sẽ không............"

Bạch Thanh Thanh ngáp một cái, có lẽ là do rượu, tiểu yêu tinh này còn dông dài quá mức, cô hơi mệt mỏi.

Hiện giờ Hoắc Minh Châu đang nằm trên giường lớn của bọn họ, chắc hẳn đang ôm Chúc Chúc ngủ ngon lành, nếu không phải vì người này, cô cũng đã ôm Hoắc Minh Châu cùng Chúc Chúc ngủ luôn rồi.

Bạch Thanh Thanh nhớ đến chuyện tình | bị gián đoạn lúc nãy, trong lòng rất tiếc nuối, quay đầu lại bắt đầu cân nhắc làm sao để Hoắc Minh Châu dọn qua đây, nếu ban đầu nói là do mới quen nhau, bây giờ đã qua một tuần, cũng đủ rồi đúng không? Có thể chờ đến đêm khuya tĩnh lặng, Chúc Chúc ngủ ở chỗ của nó, sẽ thuận tiện hành động hơn.

Nhưng Hoắc Minh Châu quá thẹn thùng, có hơi khó khăn...

"Cô có đang nghe không?" Phương Niệm Vân tức giận.

Bạch Thanh Thanh ngáp thêm một cái: "Cô nói tiếp đi."

"Tôi nói là, nếu cô đã tự biết thân biết phận của mình rồi thì rời khỏi Hoắc Minh Châu sớm một chút."

"Ồ."

Ồ? Ồ?! Tôi nói nhiều đến vậy, người này chỉ đáp lại một tiếng ồ?!

Phương Niệm Vân bực bội: "Tôi nói cô..."

"Tôi thấy tuổi của cô cũng không lớn, sao lại phải cứ treo trên cái cây Hoắc Minh Châu?" Bạch Thanh Thanh sờ cằm: "Hoắc Minh Châu cũng sắp ba mươi, còn những người theo đuổi cô đều rất trẻ tuổi, nói về tài sản, cũng có người tương đương với Hoắc Minh Châu, không cần người theo mình, cố tình coi trọng người chướng mắt mình?"

"Cô có ý gì?"

"Ý tôi là, đương nhiên muốn cô đặt mắt lên người khác, còn Hoắc Minh Châu..." Bạch Thanh Thanh khoanh tay trước ngực, ngẩng cằm về cô ấy: "-- là của tôi."

Lòng Phương Niệm Vân vừa hạ xuống lập tức nảy lên, tức giận nói: "Nói đi nói lại, cô vẫn không chịu rời khỏi anh ấy, đúng không?"

"Tình cảm chúng tôi rất tốt, sao tôi phải rồi khỏi anh ấy?"Bạch Thanh Thanh đột ngột đứng thẳng, tiến đến cô ta, Phương Niệm Vân có chút khiếp đảm khó nói, không kiềm được lùi lại một bước, bước chân của Bạch Thanh Thanh không dừng lại, bức cô ấy dựa vào tường.

Bỗng nhiên, Bạch Thanh Thanh duỗi tay, "rầm" một tiếng vang lên bên tai Phương Niệm Vân.

Cả người cô ấy cứng đờ: Dồn, dồn vào tường?!

"Hoắc Minh Châu tự mình đem hoa hồng đến cho tôi, nói muốn hẹn hò với tôi." Bạch Thanh Thanh cúi đầu, duỗi tay nâng cầm cô ấy lên, từ trên cao nhìn xuống cô ấy: "Còn tôi, giống như như hiện tại, đẩy anh ấy vào tường, sau đó..."

Phương Niệm Vân khẩn trương nuốt nước miếng, không chớp mắt nhìn cô chằm chằm: "Sau đó?"

Bạch Thanh Thanh bỗng nhiên nở nụ cười, đại khái là do cồn, mặt mày bình thường luôn sắc bén trở nên mềm mại quyến rũ, cô cười nhẹ, ánh sáng trong mắt lưu chuyển, hô hấp mang theo mùi rượu, mùi vị để lại của rượu rất ngọt ngào, dường như nhìn thấy được trong mắt cô là một rừng đào tháng ba nở rực rỡ trên núi, Phương Niệm Vân cảm thấy thần hồn của mình đều bị câu hết rồi.

"Sau đó, giống như như vậy......" Bạch Thanh Thanh chậm rãi cúi đầu.

Phương Niệm Vân nhìn đối phương càng ngày càng gần, không hề sinh ra tâm tư né tránh, sắc mặt hơi đỏ lên, trong lòng thế nhưng có một chút ming chờ, không tự giác hơi nhắm hai mắt lại, không hề kháng cự hơi ngẩng đầu lên......

Cửa phòng đối diện bất ngờ mở ra.

Hoắc tiên sinh buồn bực ôm Chúc Chúc đi ra: "Thanh Thanh, em về......" Đột nhiên im bặt.

Hai người đang dựa trên tường lập tức hồi thần.

Thân thể Bạch Thanh Thanh cứng đờ, men rượu lập tức rút đi hết, cô trợn to mắt thấy được gương mặt gần trong gang tấc, gần như là phản xạ có điều kiện cách xa vài bước, cô cứng đờ quay đầu nhìn Hoắc tiên sinh, trong đầu chỉ có ba chữ: Không xong rồi!

"Bạch Thanh Thanh!!!!!!!!"

......

"Hoắc tổng, anh thật sự không ở lại sao?" Phương Niệm Vân hỏi không tha.

Mặc dù miệng đang hỏi, nhưng tầm mắt không nhịn được dời đến người phụ nữ đứng sau Hoắc tiên sinh, đối diện với ánh mắt của cô ấy, Bạch Thanh Thanh lập tức nghiêng đầu, bước đến gần Hoắc tiên sinh hơn, tận chức tận trách ra vẻ mình là người vô hình.

Phương Niệm Vân mơ hồ thu hồi tầm mắt, tiếp tục giữ lại không tha: "Sơn trang nghỉ dưỡng này rất lớn, còn nhiều chỗ Hoắc tổng chưa đi, tôi đã đến đây rất nhiều lần, có thể dẫn Hoắc tổng đi dạo."

Cô ấy nói nói, ánh mắt lại bay bay về hướng Bạch Thanh Thanh...

Hoắc tiên sinh hừ lạnh một tiếng, kéo lại lực chú ý của cô ấy.
"Không cần, lần sau tôi sẽ đến." Hoắc tiên sinh quay đầu qua gật đầu với người quan, ôm Chúc Chúc khom lưng ngồi vào xe.

Bạch Thanh Thanh vội vàng ngồi vào chỗ lái, chờ Hoắc tiên sinh nói chuyện xong, lập tức khởi động xe rời khỏi sơn trang.

Dọc theo đường đi, hai người không nói câu nào, Hoắc tiên sinh cúi đầu chuyên chú chơi cùng Chúc Chúc, Bạch Thanh Thanh nhìn anh qua kính rất nhiều lần, muốn nói gì đó nhưng không nói, không khí trong xe lạnh như băng.

Xe chạy được nửa quãng đường, Bạch Thanh Thanh nói lời đầu tiên: "Đêm qua..."

Hoắc tiên sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo, giống như lưỡi dao sắc bén, nhìn thẳng qua Bạch Thanh Thanh, chặn lại lời còn dư của cô.

Hoắc tiên sinh cười lạnh một tiếng, cúi đầu.

"Ngao."

Trước mắt Bạch Thanh Thanh sáng ngời, mở miệng: "Chúc Chúc nó..."

Hoắc tiên sinh ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn cô.

Bạch Thanh Thanh: "..."

Bạch Thanh Thanh xoay tay lái, tự nhận tội: "Tôi sai rồi, tôi không nên uống nhiều, thật đó, lúc tôi nhìn thấy Phương Niệm Vân, không nên có suy nghĩ muốn nhìn anh cự tuyệt cô ấy, nếu tôi không có suy nghĩ đó, tôi sẽ không để cô ấy gõ cửa phòng chúng ta, cũng sẽ không ngăn cô ấy, cũng sẽ không... Khụ!"

- - sẽ không để anh mở cửa nhìn thấy cảnh hai người sắp hôn nhau!

Ánh mắt Hoắc tiên sinh hung ác đến mức có thể giết người.

- - mà Phương Niệm Vân kia còn nhớ mãi không quên cô, buổi sáng khi bọn họ chuẩn bị trở về, bị Phương Niệm Vân phát hiện, lấy cớ đưa tiễn anh, thực tế là cặp mắt luôn nhìn về Bạch Thanh Thanh!

Bạch Thanh Thanh nhìn phía trước, trong lòng hạ quyết định, sau khi về nhà sẽ ném hết rượu đi, không chừa lại cai nào!

"Tôi thấy chúng ta cần phải tìm chỗ nào đó nói chuyện..." Bạch Thanh Thanh chưa nói xong, bỗng nhiên xe rung lắc một cái, chậm rãi dừng lại.

Ánh mắt Hoắc tiên sinh gần như có thể hóa thành lưỡi dao.

Bạch Thanh Thanh trầm mặc một chút, giải thích: "Xe hư rồi."

"... Cái gì?"

"Hư rồi."

"Có phải em quên đổ xăng không?"

"Đã đổ đầy bình hồi sáng."

"..."

Hoắc tiên sinh hung ác lấy điện thoại ra, nhấn nhấn vài cái, gọi cho trợ lý Trương: "Đến đây đón tôi!"

"Dạ, Hoắc tổng." Trợ lý Trương hỏi: "Ngài đang ở đâu thưa Hoắc tổng?"

Hoắc tiên sinh nhìn xung quanh, nhìn thấy cột mốc bên ngoài, đọc chữ trên đó cho anh ta nghe, đợi một lát, không nghe được lời đáp nào. Anh để điện thoại xuống, màn hình tối đen.

Bạch Thanh Thanh yên lặng nhắc nhở: "Hình như anh quên sạc pin."

"..."

Bạch Thanh Thanh lấy điện thoại ra đưa cho anh, bỗng nhiên nhớ đến gì đó, khi Hoắc tiên sinh sắp đụng đến thì thu về.

Bạch Thanh Thanh mỉm cười với anh: "Có thể cho tôi thời gian để làm anh tha thứ không?"

Hoắc tiên sinh trầm mặt, rất không tình nguyện ừ một tiếng.

Chương 27: Nuôi anh

Bắt đầu từ lúc chạy trối chết ra cửa, đem bữa tối về phòng, sau đó đến suối nước nóng nghe thấy bọn họ nói chuyện, cuối cùng theo đuôi tiểu yêu tinh về phòng, Bạch Thanh Thanh kể hết chuyện □□ một cách hoàn chỉnh.

“Lúc ấy tôi uống quá nhiều, không suy xét kĩ mà đã hành động.” Bạch Thanh Thanh xin lỗi: “Tôi không biết sẽ xảy ra chuyện như thế, nhưng mà bây giờ cũng không thay đổi được, tôi chỉ có thể bảo đảm sau này sẽ không bao giờ uống rượu nữa, từng giây từng phút giữ vững thanh tỉnh, tuyệt đối không để chuyện giống tối hôm qua xảy ra nữa.”

Hoắc tiên sinh hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ nghi ngờ.

Bạch Thanh Thanh sờ sờ cằm, suy nghĩ một chút, hỏi thử: “Nếu tôi tái phạm, anh hãy phạt tôi không được thấy Chúc Chúc ba ngày.” Vẻ mặt cô đau lòng.

Nghe được tên mình, cún con trong lòng Hoắc tiên sinh mờ mịt ngẩng đầu “Ngao” một tiếng.

Sự yêu thích của Bạch Thanh Thanh đối với Chúc Chúc rõ như ban ngày, nếu không phải Chúc Chúc khăng khăng muốn nằm trong ngực Hoắc tiên sinh, chỉ sợ mỗi ngày hai mươi bốn giờ đều nằm trong lòng Bạch Thanh Thanh.

Hoắc tiên sinh quay đầu đi, thật ra trong lòng đã không còn giận.

Hôm qua anh có ngửi thấy mùi rượu trên người Bạch Thanh Thanh, hơn nữa hai cô cũng chưa làm gì, chẳng qua trơ mắt nhìn bạn gái mình đã gần như hôn người phụ nữ khác, không tức giận là không được. Nhưng tha thứ cho Bạch Thanh Thanh quá sớm thì có vẻ như anh không để bụng, tha thứ quá trễ thì có vẻ như anh quá so đo, đối với việc bản thân nên nói như thế nào với Bạch Thanh Thanh, không có trong những trường hợp thư ký Dương đưa cho Hoắc tiên sinh làm anh rất rối rắm.

Bây giờ Bạch Thanh Thanh đã hạ mình xuống, Hoắc tiên sinh tự nhiên cũng vươn tay cho cô.

Bạch Thanh Thanh nhoẻn miệng cười, trở tay cất điện thoại vào túi.

“Em…”

“Xuống xe.”

“Em muốn làm gì?”

Bạch Thanh Thanh mở cửa xe bước xuống trước, cô mở cửa cho Hoắc tiên sinh, cánh tay chống trên xe, bình tĩnh nói: “Sửa xe.”

Động tác vuốt lông Chúc Chúc của Hoắc tiên sinh dừng một chút: “… Tôi muốn điện thoại.”

Thấy anh kiên trì, Bạch Thanh Thanh cũng không nói thêm, tự mình mở cốp xe lấy hộp dụng cụ.

Chờ đến khi Hoắc tiên sinh đứng ven đường gọi cho trợ lý Trương xong, ôm Chúc Chúc xoay người lại, không thấy bóng dáng Bạch Thanh Thanh đâu cả, anh hoảng sợ, hoảng loạn hô một tiếng: “Thanh Thanh?”

“Chuyện gì?” Bạch Thanh Thanh từ gầm xe chui ra.

Hoắc tiên sinh thở phào một hơi nhẹ nhõm, thấy rõ bộ dạng của cô, hung hăng nhíu chân mày. Áo khoác Bạch Thanh Thanh bị ném trên xe, tóc dài được tùy tiện cột lên, trên gương mặt trắng nõn còn dính vệt đen, ngay cả bao tay cũng đã đen thui, nhìn kém hơn trước kia rất nhiều, còn nghèo túng hơn lần đầu tiên bọn họ gặp mặt.

“Em đang làm gì vậy?”

“Sửa xe.” Cô chui vào gầm xe lần nữa.

Hoắc tiên sinh ôm Chúc Chúc ngồi xổm xuống tò mò nhìn vào trong: “Em học sửa xe khi nào vậy?”

“Trước kia, có một lần tôi và Đỗ Linh tự lái xe đi du lịch, trên đường xe bị hỏng, lúc đó ở trong rừng  núi hoang vắng, ngồi trong xe một đêm mới có người đi ngang qua, sau đó vì để có thêm kỹ năng nên tôi đã đi học.” Bạch Thanh Thanh duỗi tay qua anh: “Lấy giúp tôi cái cờ lê dưới chân anh.”

Hoắc tiên sinh vội vàng đưa cho cô, hỏi tiếp: “Em muốn sửa đến khi nào?”

“Nhanh thôi.”

Hoắc tiên sinh có chút hoài nghi, tuy rằng Bạch Thanh Thanh có vẻ rất bình tĩnh, nhưng kỹ năng này có vẻ không liên quan gì đến cô, Hoắc tiên sinh nhớ đến hình ảnh cô nấu ăn trong bếp, nhớ đến hình ảnh cô lập mưu trên thương trường, nhớ đến hình ảnh cô đè mình vào tường, không thể nào liên kết những hình ảnh ngày thường của Bạch Thanh Thanh với Bạch Thanh Thanh sửa xe.

Nhưng mà… Hoắc tiên sinh nhìn chằm chằm sườn mặt nghiêm túc của cô, lỗ tai chậm rãi đỏ lên, ngón tay không tự giác gãi gãi bụng nhỏ mềm mại của Chúc Chúc.

Không biết đã ngồi xổm bao lâu, Hoắc tiên sinh đứng đi hai bước, hai chân tê rần, anh hơi nhíu mày: “Tôi đã gọi cho trợ lý Trương, nếu không sửa được, chắc trợ lý Trương sắp đến…”

“Được rồi.”

Hoắc tiên sinh ngẩn ra.

Bạch Thanh Thanh trượt ra, tháo bao tay, thử khởi động xe, đúng là đã hết hư.

Hoắc tiên sinh ngồi trong xe, nhìn phong cảnh bên ngoài dần dần lùi đi, có nhà cửa lưa thưa xuất hiện, anh trầm mặc thật lâu, mới nói: “Kỹ năng này của em… Khá tốt.”

Ngoài cửa sổ xe, một chiếc xe giới hạn trăm bản toàn cầu chạy thật nhanh ngược hướng với bọn họ.



Đưa Hoắc tiên sinh đến cửa nhà anh, Bạch Thanh Thanh lôi kéo anh, tiếc nuối nói: “Cuối tuần này chỉ còn nửa ngày.”Nếu tối qua không xảy ra chuyện đó, hiện tại bọn họ còn đang ở sơn trang nghỉ dưỡng, Hoắc Minh Châu không biết, nhưng cô rất biết rõ, nơi đó có vài chỗ rất thích hợp cho các cặp đôi, cô vốn đã lên kế hoạch rất hoàn chỉnh, kết quả đột nhiên phát sinh biến cố, không thể không về.

Bạch Thanh Thanh có chút đáng tiếc.

Dư vị của trận ý loạn tình mê hôm qua vẫn còn trong cô, tiếc rằng Hoắc Minh Châu đã cảnh giác, không cho cô đến gần.

Hoắc tiên sinh vẫn ôm Chúc Chúc không rời, anh do dự một chút, mở cửa, nhanh chóng đi vào: “Lát nữa tôi sẽ đem Chúc Chúc qua.”

“Ngao?”

Tiếng kêu mờ mịt của cún con bị ngăn cách bởi cánh cửa.

Bạch Thanh Thanh sửng sốt, đột nhiên phản ứng lại, khóe miệng nâng lên nụ cười nghiền ngẫm, ý vị thâm trường nhìn cánh cửa đóng chặt trong chốc lát mới xoay người về nhà.

Tắm rửa xong, thay một thân bộ quần áo ở nhà rộng thùng thình, suy nghĩ một chút rồi ra ngoài lấp kín tủ lạnh, lúc này mới bắt đầu làm điểm tâm.

Khi Hoắc tiên sinh tiến vào, nghênh đón anh chính là mùi hương quen thuộc làm hai đôi mắt một người người cún sáng lên, Chúc Chúc ngao một tiếng, giãy xuống chạy vào bếp, không chờ Hoắc tiên sinh đặt mình xuống đã lộn nhào ngã xuống chạy qua, không ngừng chạy vòng quanh dưới chân Bạch Thanh Thanh.

“Hoắc Minh Châu, cho nó uống sữa.”

Hoắc tiên sinh nháy mắt đã hiểu, quen cửa quen nẻo mà mở ngăn kéo tìm sữa bột quen thuộc, thuần thục pha sữa cho Chúc Chúc, Chúc Chúc vui sướng phe phẩy đuôi nhào qua, chờ Hoắc tiên sinh đứng dậy, Bạch Thanh Thanh đã đặt vào tay anh một đĩa điểm tâm mới ra lò.

“Ăn chút đi.”

Hoắc tiên sinh lên tiếng, cầm đĩa vào thư phòng.

Thư phòng Bạch Thanh Thanh có thêm một bộ bàn ghế thuộc về Hoắc tiên sinh, hiện tại Hoắc tiên sinh rất ít khi về nhà, hai người đã quen với phương thức ở chung này, Hoắc tiên sinh bên đây xử lý văn kiện, Bạch Thanh Thanh ngồi bên bàn kia làm việc của mình, khi hai người kết thúc công việc sẽ đồng thời dời đến sô pha trong phòng khách, thân mật dựa vào nhau, còn Chúc Chúc sẽ nằm trong lòng một trong hai.

Thân là tổng giám đốc của một công ty lớn, Hoắc tiên sinh thường xuyên kết thúc công việc rất trễ.

Sứt đầu mẻ trán xử lý hết công việc chồng chất, bất tri bất giác bên ngoài thư phòng đã sáng đèn, Hoắc tiên sinh đi ra ngoài, ngoài ý muốn thấy được Bạch Thanh Thanh đang đọc mấy tập văn kiện.

“Chuyển nhượng cổ phần?” Hoắc tiên sinh hoang mang: “Em thiếu tiền sao?”

“Không thiếu.”

“Vậy cái mày để làm gì?”

“Tiền lời trong tương lai không nhiều, vừa mới bán không lâu, thiếu mất một phần hoa hồng, tôi đang tìm một chỗ khác thay vào.” Bạch Thanh Thanh ngửa đầu ra sau, ôm cổ anh hôn một cái: “Nếu không sau này làm sao nuôi anh.”Hoắc tiên sinh vừa định ngượng ngùng, giây lát phản ứng lại có chỗ nào không đúng.

Bạch Thanh Thanh vừa nói gì vậy?! Nuôi anh!?

Buồn cười! Anh đường đường là người cầm quyền Hoắc thị, một giây kiếm được mấy trăm vạn, tiền sau lưng có thể dùng để đập chết người, sao có thể dựa vào bạn gái nuôi mình?!

Hoắc tiên sinh lãnh khốc nói: “Tôi nuôi em.”

Ngón tay lật tờ giấy dừng lại, Bạch Thanh Thanh nhìn anh cười: “Thật sao?”

Hoắc tiên sinh kiên định: “Thật.”

Bạch Thanh Thanh cười đưa văn kiện trong tay qua: “Tôi đang để ý một mảnh đất, anh nhìn xem?”

Hoắc tiên sinh cúi đầu nhìn thoáng qua, một hai ba bốn năm sáu bảy tám… Tám con số! Chưa tính mấy con số lẻ đằng sau!

Chí hướng hùng tráng vừa dâng lên đã bị tám con số dập tắt, Hoắc tiên sinh trừng mắt nhìn thật lâu, nhưng bất luận nhìn thế nào, con số đó vẫn không thay đổi, trong lòng anh tính toán tiền vốn lưu động* của Hoắc thị, bi ai phát hiện mình không thể làm ra việc vung tiền mua nụ cười mỹ nhân.

*(Vốn lưu động: một thước đo tài chính đại diện cho thanh khoản vận hành có sẵn cho một doanh nghiệp, tổ chức hoặc thực thể khác, bao gồm cả cơ quan chính phủ. Cùng với các tài sản cố định như nhà máy và thiết bị, vốn lưu động được coi là một phần của vốn hoạt động. Nguồn: Wikipedia).

Cảm thấy mình làm tổng giám đốc bá đạo thật thất bại!

Nhìn biểu cảm của anh, Bạch Thanh Thanh kéo anh lại hôn một cái.

Hoắc tiên sinh mất mát ngồi xuống cạnh cô, tùy tiện cầm lấy một phần văn kiện khác nhìn thoáng qua, một hai ba bốn năm sáu bảy tám, tám con số!

Sáng hôm sau, Hoắc tiên sinh lê bước chân trầm trọng đi vào công ty, vừa thấy anh xuất hiện, Dương Xảo Mạn lập tức tiến lên, làm bộ lơ đãng hỏi: “Hoắc tổng, ngài và Bạch tiểu thư như thế nào rồi?”

Hoắc tiên sinh hỏi lại: “Tôi hỏi cô một vấn đề.”

Dương Xảo Mạn sửng sốt, thật cẩn thận hỏi: “Vấn đề?”

“Nếu cô có một người bạn trai, đại khái cũng không khác tôi lắm, nếu anh ta nói muốn nuôi cô…”

Dương Xảo Mạn ngắt lời: “Đương nhiên là đồng ý!”

Hoắc tiên sinh trầm mặc một chút, tiếp tục nói: “Nếu anh ta muốn tặng quà cho cô, cô sẽ chọn cái gì?”

Dương Xảo Mạn cả kinh, suy đoán: Chẳng lẽ Hoắc tổng theo đuổi được Bạch Thanh Thanh nên muốn thưởng cho mình?!

Suy nghĩ này vừa nổi lên, trong lòng cô ấy bắn pháo hoa bùm bùm, thiếu chút nữa đã lôi giỏ hàng mua đồ trên mạng ra, may mà có lý trí cản lại, rụt rè lấy điện thoại ra, bấm vào túi xách hàng hiệu hôm qua vừa bỏ vào, kích động ngượng ngùng đưa qua.

Á. Dương Xảo Mạn thấp thỏm, Hoắc tổng muốn tặng quà, cái này hình như không tốt lắm, có nên tìm cái giá cao hơn không?

Hoắc tiên sinh nhìn thoáng qua, chậc! Mới có mười vạn!

Cùng lúc đó, tám con số đó lại xuất hiện trong đầu anh.

Trước mắt Hoắc tiên sinh tối sầm, đau nhức kịch liệt hỏi: “Cô nói thật đi, có phải quan hệ giữa tôi và Bạch Thanh Thanh có chỗ nào không đúng không?” Chính tai nghe thấy bạn gái nói muốn nuôi mình, Hoắc tiên sinh cảm thấy uy nghiêm tổng giám đốc bá đạo của mình đang bị uy hiếp!

Liệu rằng Bạch Thanh Thanh có coi mình như tiểu bạch kiểm Quách Tử Minh mà đối xử không?

Hoắc tiên sinh chờ Dương Xảo Mạn phủ nhận, không nghĩ rằng người đối diện bỗng nhiên an tĩnh, không nói gì cả, trong lòng Hoắc tiên sinh run một cái, ngẩng đầu lên.

Đôi mắt Dương Xảo Mạn nhìn anh tràn đầy vui mừng.

Không hổ là Hoắc tổng, nhanh như vậy đã phát hiện ra!

Hết chương 27

#xanh

Chương 28: Tặng quà

Anh vốn cho rằng sẽ nhận được lời phủ nhận, ai dè Dương Xảo Mạn đã nói thẳng ra luôn, trong lòng Hoắc tiên sinh là gió lớn đang gào thết, đợt sóng mãnh liệt đánh đổ nội tâm bé nhỏ của anh.

“Quan hệ của tôi và Bạch Thanh Thanh kì quái đến vậy sao?” Hoắc tiên sinh nhíu mày, nhớ đến mấy trường hợp thực tế Dương Xảo Mạn đã đưa anh xem, trên đó viết cách thức hẹn hò yêu đương của nam nữ đúng là như thế, Hoắc tiên sinh không thấy chỗ nào không đúng, trừ vài lúc tiến triển có hơi nhanh.

Có vấn đề? Vấn đề ở đâu?

Trừ việc Bạch Thanh Thanh nhiều tiền hơn anh, nói cô muốn nuôi anh, thì có chỗ nào sai nữa sao? Hơn nữa, đây cũng là lỗi của anh, so với bạn gái mình còn kém hơn, nên mới để Bạch Thanh Thanh xem nhẹ anh.

Nhớ đến miếng đất trị giá tám con số, Hoắc tiên sinh cảm thấy thật hổ thẹn với ví tiền của mình.

Dương Xảo Mạn hận sắt không rèn thành thép: “Vậy là Hoắc tổng chưa phát hiện ra sao?”

“Phát hiện điều gì?”

Dương Xảo Mạn xoay người, lấy tờ giấy viết trường hợp mà mình đã chuẩn bị tỉ mỉ trong hai ngày ra, đặt trước mặt anh, Hoắc tiên sinh cầm lấy đọc sơ qua, phần lớn là về mấy tiểu bạch kiểm được bao dưỡng.

“Đây là cái gì?”

Dương Xảo Mạn uyển chuyển nhắc nhở anh: “Những người trước kia Bạch Thanh Thanh đã hẹn hò, đều có một đặc điểm chung…”

“Hả?”

Dương Xảo Mạn nhìn những trường hợp đó.

Hoắc tiên sinh cúi đầu, vừa lúc thấy được mấy từ “Phú bà”, “Kim chủ”, “Tiểu bạch kiểm”.

Hiểu được ý cô ấy, sắc mặt Hoắc tiên sinh trắng bệch.

Trước kia anh cứ tưởng, có khi nào Bạch Thanh Thanh coi anh như Quách Tử Minh hay không, nhưng nghĩ đến tình trạng của mình, thân là tổng giám đốc Hoắc thị, có tay có chân có công việc, không giống với Quách Tử Minh cần dựa vào người khác mới sống được, nên suy nghĩ này vừa xuất hiện đã bị bay đi rất nhanh.

Nhưng bây giờ Dương Xảo Mạn đang nói gì vậy? Phương thức yêu đương của bọn họ rất giống với kim chủ và tiểu bạch kiểm?? WTF??!

“Bộp” một tiếng, Hoắc tiên sinh dùng sức khép lại xấp giấy, anh liếc Dương Xảo Mạn, trầm mặt nói: “Tháng này không có tiền thưởng.”

Dương Xảo Mạn: QAQ



Hoắc tiên sinh tự an ủi tâm lý cho mình, mình thật sự không phải tiểu bạch kiểm được Bạch Thanh Thanh bao dưỡng, anh tìm được một đống hàng xa xỉ trong điện thoại Dương Xảo Mạn, vung tay lên, vô số túi xách các thứ được đưa đến cửa nhà Bạch Thanh Thanh.

Làm xong mọi chuyện, Hoắc tiên sinh nhìn lại mình, à, nhìn sao cũng thấy ánh sáng của tổng giám đốc bá đạo phát ra khắp nơi, không giống tiểu bạch kiểm tí nào!

Hoắc tiên sinh thỏa mãn đắc ý tan làm đúng giờ.

Xe thể thao bản giới hạn màu đỏ đã dừng dưới lầu từ lâu, Hoắc tiên sinh mở cửa ngồi vào. Từ khi bọn họ yêu nhau, trợ lý Trương đã mất đi thân phận tài xế, kể cả chiếc xe giới hạn trăm bản màu đen cũng bị khóa trong bãi, nhờ có Bạch Thanh Thanh đưa đón anh đi làm.

Ngồi lên xe, Hoắc tiên sinh tay đặt trên đầu gối, khẩn trương cào cào, anh mở miệng nói: “Hôm nay em có nhận được gì không?”

“Cái gì?”

“Túi xách.”

Bạch Thanh Thanh nghiêng đầu nhìn anh: “Mấy thứ đó là anh tặng?”

Hoắc tiên sinh gật đầu, lúc chốt đơn anh làm quá nhanh, quên hỏi xem Bạch Thanh Thanh có thích hay không, đành phải hỏi Dương Xảo Mạn rồi mua đủ màu của mỗi loại, đem lại niềm vui bất ngờ cho Bạch Thanh Thanh.

Trong lúc đó thư ký Dương nói, được người yêu tặng quà là rất vui! Thư ký Dương còn nói, mấy thứ đó, bất kì phụ nữ nào nhận được đều vui mừng!

Hoắc tiên sinh thong thả ung dung vuốt phẳng nếp nhăn trên quần, chờ đợi được nhìn thấy biểu cảm mừng rỡ của Bạch Thanh Thanh.

Tận dụng thời gian chờ đèn đỏ, Bạch Thanh Thanh tháo dây an toàn của cô ra, tiến đến gần Hoắc tiên sinh, một tay cô đè lại ót của anh, trong lúc Hoắc tiên sinh còn đang ngây người, hôn xuống.

Hoắc tiên sinh được hôn đến ý loạn thần mê, bên hông nhũn ra, không ngừng thở dốc, đến khi anh đã phục hồi tinh thần, xe đã khởi động lần nữa, Bạch Thanh Thanh thắt dây an toàn vào, còn trong tay anh thì có thêm một cái hộp.

Hoắc tiên sinh tò mò mở ra, bên trong là một cái đồng hồ đeo tay, xa hoa điệu thấp (khiêm tốn), vừa nhìn là biết nó có giá trị xa xỉ.

“…”

Hoắc tiên sinh có chút mờ mịt: “Đây là gì vậy?”
Bạch Thanh Thanh nắm tay lái, mắt nhìn phía trước, thuận miệng nói: “Hôm nay tôi thấy cái đồng hồ này, có vẻ rất hợp với anh nên mua, tặng cho anh đó.”

Ba chữ "tiểu bạch kiểm" trong nháy mắt chiếm cứ đại não Hoắc tiên sinh, lặp đi lặp lại không ngừng hiện lên, cố tình không thể che đi được, ba chữ giống như sét đánh giữa trời quang lên người Hoắc tiên sinh.

Thấy anh không lên tiếng, Bạch Thanh Thanh quay đầu qua: “Anh không thích?”

Hoắc tiên sinh yếu ớt trả lời: “Không có, tôi rất thích.”

“Vậy là tốt rồi.”

Tối nay, hiếm khi Hoắc tiên sinh không qua nhà đối diện, tắm xong, anh mặc áo tắm dài, mái tóc ướt dầm dề được vuốt ra sau đầu, cầm một ly rượu vang đỏ đứng lẳng lặng trước cửa sổ sát đất, nhìn cảm đêm ở thành thị này đến xuất thần.

Cuối cùng Hoắc tiên sinh lấy lại tinh thần, căn cứ vào những trường hợp kinh điển mà thư ký Dương đem đến, quá trình hẹn hò giữa anh và Bạch Thanh Thanh đúng là có vấn đề.

Anh! Tổng giám đốc Hoắc thị! Là người đàn ông được chọn là người phụ nữ muốn gả nhất suốt năm năm liền! Một tổng giám đốc thành công bá đạo! Vậy mà mỗi ngày đều bị phụ nữ đè lên tường hôn đến nhũn cả hai chân?!

Gặp mặt nhau mới được một ngày đã muốn mua nhà cho anh, từ khi yêu nhau đã quản lý ăn, mặc, ở, đi lại của anh, thật vất vả mới nhận ra, vội vàng tặng món quà tràn ngập khí chất tổng giám đốc bá đạo, kết quả đã được tặng lại món quà có giá trị càng cao hơn!

Hoắc tiên sinh bưng ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Thân phận của hai người họ, tựa hồ hoàn toàn trái ngược nhau.

Nhưng mối quan hệ này.

Hoắc tiên sinh hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang lấy điện thoại ra, gọi cho thư kí kim bài Dương Xảo Mạn: “Tôi nên làm gì?”

Mà bên kia, Bạch Thanh Thanh cũng đang gọi điện thoại.

Dưới chân là thú cưng nhỏ hưng phấn chạy vào quanh, tay cô không tự giác xoa lông nó, vẻ mặt ngọt ngào gọi cho Đỗ Linh: “Hôm nay Hoắc Minh Châu đã tặng quà cho mình.”

Đỗ Linh: “Việc này thì sao?”

Bạch Thanh Thanh kích động: “Đây là món quà đầu tiên anh ấy tặng mình.”

Đỗ Linh: “… Cậu chờ chút.”

“Ánh mắt của mình quả là không sai, Hoắc Minh Châu không giống với những người trước kia.” Bạch Thanh Thanh xoa lông Chúc Chúc: “Mấy người bạn trai trước chưa từng tặng quà cho mình, bây giờ mình rất vừa ý anh ấy.”

Mí mắt Đỗ Linh giựt giựt, có dự cảm xấu, cô ấy hỏi thật cẩn thận: “Vậy cậu đã làm gì?”

“Mình mua cái đồng hồ lần trước chúng ta đã nói đến.”Hô hấp Đỗ Linh cứng lại.

Hồi tưởng lại tình hướng trên xe lúc ấy, Bạch Thanh Thanh rất vừa lòng: “Anh ấy đúng là rất cao hứng, cao hứng đến mức không nói nên lời.”

Đỗ Linh tuyệt vọng che mặt lại, trong lòng sinh ra cảm giác quỷ dị, quả nhiên là vậy.

Cho đến tận bây giờ, Bạch Thanh Thanh hẹn hò với ai cũng đều y hệt như bao dưỡng tiểu bạch kiểm, càng đau đầu hơn là, bản thân Bạch Thanh Thanh không hề nhận ra việc này, lần này Bạch Thanh Thanh để ý đến Hoắc Minh Châu, cô ấy còn thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù biết cách thức yêu đương của Bạch Thanh Thanh có vấn đề, cô ấy tìm biện pháp để sửa cũng không được, nhưng thân phận của Hoắc Minh Châu khác với mấy tiểu bạch kiểm trước, với lòng tự tôn của anh, phỏng chừng tuyệt đối sẽ không để mình trở thành tiểu bạch kiểm.

Ngoài dự kiến của Đỗ Linh, hai người yêu đương một tuần, nhưng không có vấn đề gì xảy ra, trong lòng Đỗ Linh dậy sóng, biết ngay là không tốt, khí thế của Hoắc Minh Châu quá yếu so với Bạch Thanh Thanh.

Đỗ Linh thầm run sợ cắt cuộc gọi với Bạch Thanh Thanh, lập tức hoả tốc gọi đến số của thư ký Dương có được từ chuyện muốn mua nhà.

“Hoắc tổng của các người phản ứng ra sao?”

“Hoắc tổng của chúng tôi đã phát hiện.” Dương Xảo Mạn rất đắc ý: “Hoắc tổng tuyệt đối không có khả năng đi làm tiểu bạch kiểm, cô yên tâm đi, trước kia Hoắc tổng không phát hiện, nhưng bây giờ ngài ấy đã biết, nhất định có thể đánh bại Bạch Thanh Thanh.”

Đỗ Linh cười nhạo một tiếng: “Anh ta? Muốn đánh bại Bạch Thanh Thanh? Trước kia Bạch Thanh Thanh thay tôi đánh đuổi mấy tên côn đồ, anh ta còn đang ngồi trong đình uống trà giữa trưa đó.”

“Hoắc tổng của chúng tôi đã từng học tán thủ (kungfu).”

“Thanh Thanh đã từng tham gia trận đấu quyền anh ngầm.”

“Thiên phú của Hoắc tổng rất cao, thậm chí còn vượt qua thầy giáo.”

“Thanh Thanh đánh thắng, hai người chúng tôi thắng mười vạn.”

“…” Dương Xảo Mạn trầm mặc một chút, tiện đà sợ hãi cả kinh: “Từ từ, cô nói Bạch Thanh Thanh?”

Đỗ Linh đắc ý: “Thanh Thanh nhà tôi một chọi mười còn không thở dốc, Hoắc tổng của các người so với cậu ấy yếu như gà, anh ta muốn đánh bại Thanh Thanh? Mơ đi!”

Không chờ đối phương nói nữa, Đỗ Linh hừ một tiếng, đắc ý cúp máy.

Sau đó cô ấy mới nhận ra, mục đích mình tìm đến Dương Xảo Mạn không phải cái này mà!

Cô ấy vội vàng cầm điện thoại, gọi cho số vừa nãy, nghe được thông tháo “Máy bận”.

Bên kia, Dương Xảo Mạn đang ngàn vạn dặn dò qua điện thoại cho Hoắc tiên sinh: “Hoắc tổng, ngài nhất định phải kiên trì giữ vững, tuyệt đối không thể dùng vũ lực, bảo trì lý trí, dùng tình yêu cảm hóa cô ấy.” Dùng vũ lực thì làm sao ngài thắng được chứ!

Hoắc tiên sinh khó hiểu: “Cái gì? Tình yêu gì? Cảm hóa gì?”

Dương Xảo Mạn quyết đoán nói: “Hoắc tổng yên tâm, ngày mai tôi sẽ vì ngài chuẩn bị thật kỹ, nhất định sẽ đặt lên bàn ngài phương pháp vẹn toàn nhất!”

Hoắc tiên sinh mờ mịt: “Cái gì?”

Thư ký Dương hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang ngắt cuộc gọi, để lại Hoắc tiên sinh mơ màng nhìn màn hình, gọi lại cũng không ai bắt máy, đến khi đặt điện thoại xuống, anh vẫn chưa phản ứng, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Cuối tuần tiếp theo.

Cửa nhà Bạch Thanh Thanh bị Hoắc tiên sinh gõ, soạn hành lý thật mau, bị lôi kéo xuống lầu, ngồi vào một chiếc xe việt dã.

Chúc Chúc cũng bị ôm theo: “Ngao!”

Hoắc tiên sinh nắm chặt tay lái, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Anh mang em đi ***.”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Hoắc tiên sinh nhớ lại kịch bản, sửa cho đúng: “Là hẹn hò.”

Hết chương 28

#xanh

Chương 29: Cao thủ võ lâm

Khó có khi thấy được Hoắc tiên sinh chủ động một lần, lần đầu tiên chính là lúc anh đặt hoa hồng trước nhà Bạch Thanh Thanh cách đây không xa, Bạch Thanh Thanh lập tức sinh ra hứng thú.

Lần nào trước khi anh làm cũng không để lộ thông tin gì hết, kể cả lần tặng hoa bất ngờ kia, vậy lần này phải làm gì càng đặc biệt hơn đúng không?

Cõi lòng Bạch Thanh Thanh đầy mong chờ ngồi ở ghế phụ, nhìn Chúc Chúc trên tay, nhìn Hoắc tiên sinh lái xe rời khỏi nội thành, vào đường cao tốc, ra ngoài thành phố.

“Chúng ta đi đâu vậy?”

Hoắc tiên sinh khẩn trương nắm tay lái, tầm mắt nhìn chằm chằm phía trước, một giây cũng không dám dời đi, “Chưa thể nói được.”

Bạch Thanh Thanh lo lắng: “Tôi không mang nhiều tiền lắm, thẻ cũng quên mang luôn rồi.”

“Không sao, anh có mang.” Trong lòng Hoắc tiên sinh đắc ý. Dương Xảo Mạn đã nói, quá trình hẹn hò giữa hai người, đặc biệt là loại người như anh, nhất định phải là người trả tiền, tuyệt đối không thể để việc Bạch Thanh Thanh an bài tất cả như lần trước xuất hiện!

Tóm lại là, lần trước Bạch Thanh Thanh đã làm gì thì anh phải làm giống y chang!

Thư ký kim bài Dương Xảo Mạn đã lập ra kế hoạch, sợ Hoắc tiên sinh quên mất, còn in ra giấy để anh mang theo mọi lúc mọi nơi, kịch bản từ khi anh rời giường rửa mặt đến khi dẫn Bạch Thanh Thanh xuống lầu, kể cả thời điểm mấu chốt cũng đã suy xét kĩ càng, đảm bảo sẽ không xảy ra sai lầm gì.

Chính là vào lúc này, để Hoắc tổng trực tiếp đẩy ngã Bạch Thanh Thanh, sóng to gió lớn, nhặt lại tôn nghiêm của tổng giám đốc bá đạo! Dương Xảo Mạn còn đang ở nhà yên lặng nắm chặt tay cổ vũ.

Hoắc tiên sinh lái xe từ sáng đến chiều mới đến nơi.

Nơi này rất xa nội thành, nhìn bằng mắt thường chỉ có thể thấy được một mảnh xanh biếc, Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc đi dạo một vòng, không thấy có người sống ở đây.

“Đây là đâu?” Bạch Thanh Thanh dừng một chút, nói tiếp: “Nơi anh muốn đến là ở đây?”

Đã quen với cuộc sống ở thành thị, bất ngờ đến một nơi hẻo lánh như này, ngay cả chỗ vui chơi cũng không có, không biết Bạch Thanh Thanh có thích hay không. Hoắc tiên sinh có chút khẩn trương, trong lòng cẩn thận nhớ lại nội dung trên giấy, đây là nơi mà đa số người đi phượt thích đến nhất, lần đầu tiên anh nhìn thấy Bạch Thanh Thanh, cô đang kéo vali hành lý, phong trần mệt mỏi, quần áo trên người rất bình thường, rất giống với cách ăn mặc của những người đi phượt, từ cách nói chuyện của cô, cũng biết cô đã đi đến rất nhiều nơi, nói không chừng cô sẽ thích chỗ này.

Bạch Thanh Thanh ôm Chúc Chúc đi khắp nơi, xe dừng trên một khoảng đất bằng phẳng, đi một đoạn mới thấy cây cối xuất hiện, chỗ này cũng không quá vắng vẻ, bình thường cũng sẽ có người đi phượt dừng chân ở đây, thỉnh thoảng sẽ thấy dấu vết sinh hoạt của con người.

Hoắc tiên sinh căng chặt mặt, không dám lộ ra sự khẩn trương của mình, anh đi theo Bạch Thanh Thanh dạo mấy vòng, về đến bên cạnh xe, mới nghe được Bạch Thanh Thanh cúi đầu hỏi Chúc Chúc: “Thích không?”

“Ngao!”

Cô nhìn Hoắc tiên sinh cười một tiếng: “Thì ra các người thích như vậy, là tôi sai, sau này tôi sẽ mang hai người ra ngoài nhiều một chút.”

Hoắc tiên sinh vừa định gật đầu, trực giác thấy có chỗ không đúng, cằm sắp cúi xuống vội vàng ngẩng lên, mím môi, làm ra vẻ không có gì mở cốp xe.

“Buổi tối chúng ta chỉ có thể ngủ trong lều, em có chịu được không?”

Bạch Thanh Thanh gật đầu, thấy số lượng lều, tức khắc sửng sốt, ý vị thâm trường nhìn anh: “Ngủ chung sao?”

Dương Xảo Mạn nói, nằm chung một chỗ có thể xúc tiến tình cảm của bọn họ… Lỗ tai Hoắc tiên sinh đỏ bừng, anh mấp máy môi, làm bộ lơ đãng hỏi: “Em để ý?”

“Anh không ngại thì tôi để ý cái gì?” Bạch Thanh Thanh đứng phía sau anh, nhìn lỗ tai đỏ bừng của anh, vuốt vuốt lông Chúc Chúc, trong đầu tự động nhớ đến cái đêm ở sơn trang, nếu không phải Chúc Chúc bất ngờ xen vào, nói không chừng bọn họ đã có thể hoàn thành bước cuối cùng…

Động tác vuốt của Bạch Thanh Thanh dừng lại, bây giờ bọn họ cũng mang Chúc Chúc theo.

Nhưng mà không sao.

Nếu Hoắc Minh Châu thật sự nguyện ý, cho dù chỉ với một túp lều, cô cũng có thể làm ra chuyện lớn.

Hoắc tiên sinh dọn các loại dụng cụ ra, sau lưng đột ngột phát lạnh, xém chút quăng đi cái túi trên tay.

Tất cả mọi thứ đều là Dương Xảo Mạn chuẩn bị, rất đầy đủ, từ lều trại đến vỉ nướng, nồi niêu chén dĩa, đến đồ ăn liền, dầu muối tương dấm, ngay cả Chúc Chúc cũng được nhớ đến, đồ chơi cho nó cũng được mang theo.
Hoắc tiên sinh nhớ lại kế hoạch, anh ho một tiếng, nói: “Em đi xung quanh đây chơi đi, anh dựng lều lên trước.”

Bạch Thanh Thanh: “Để tôi làm.”

“Không cần.” Hoắc tiên sinh nghiêm túc cự tuyệt cô. Dương Xảo Mạn nói, tất cả đều phải do anh tự tay làm, cần phải là chỗ dựa đáng tin cậy của Bạch Thanh Thanh, còn Bạch Thanh Thanh chỉ cần ngồi chờ là được.

Hoắc tiên sinh nghiêm túc cúi đầu, lấy bản hướng dẫn ra đọc.

Lều trại Dương Xảo Mạn chuẩn bị là loại vừa lớn vừa xa hoa, cách dựng đương nhiên phức tạp hơn loại bình thường rất nhiều, Hoắc tiên sinh cầm đồ lăn lộn một lúc lâu, làm thế nào cũng không ra được, cuối cùng vẫn là Bạch Thanh Thanh nhìn không nổi nữa, nhét Chúc Chúc vào ngực anh, lưu loát thực hiện, lều trại trong tay cô được hình thành nhanh chóng hoàn mỹ.

Hoắc tiên sinh: “…”

Hoắc tiên sinh xoay đầu.

Dựng xong lều trại, Bạch Thanh Thanh cũng không dừng lại, lấy hết toàn bộ những thứ còn lại trong xe ra, thùng nướng, bếp lò, nồi, cô đi qua đi lại vào lần, một bãi cắm trại dã ngoại tiêu chuẩn đã dần thành hình.

Hoắc tiên sinh: “…”

“Tối nay anh muốn ăn gì?” Bạch Thanh Thanh nhìn nguyên liệu nấu ăn của Dương Xảo Mạn: “Điều kiện ở đây không tốt lắm, tôi không thể làm đồ ngon cho anh, nếu anh không ngại, tối nay chúng ta sẽ nướng thịt, nấu canh, nếu không đủ thì sẽ hấp thêm sủi cảo cùng nấu mì.”

“…” Khoan khoan, có chỗ nào không thích hợp?

“Không được à?” Bạch Thanh Thanh quay đầu nhìn anh.

Hoắc tiên sinh vội vàng nói: “Cứ như vậy đi. “

Bạch Thanh Thanh vừa lòng, cô nhìn thoáng qua không trung, chỉ huy nói: “Anh dẫn theo Chúc Chúc, vào rừng cây nhặt vài nhánh cây về, nếu thấy rau dại có thể ăn… Thôi khỏi đi, anh cũng không phân biệt được.”

Hoắc tiên sinh: “…”

“Gâu gâu!”
Được phân nhiệm vụ, Chúc Chúc kêu hai tiếng, giãy giụa muốn nhảy khỏi lồng ngực anh chạy vào rừng, Hoắc tiên sinh đành phải ôm nó vào rừng, đến nơi, anh đặt Chúc Chúc xuống, chó con nhắm mắt đi bên cạnh anh, ngẫu nhiên đẩy vài nhánh cây lại, đến khi trong ngực đã đầy một nửa, Hoắc tiên sinh mới phản ứng lại.

Anh vội vàng thảy mấy nhánh cây xuống đất, móc mấy trang kế hoạch trong túi ra.

“…sau khi dựng xong lều trại, phải tự tay ráp những dụng cụ nấu nướng, Bạch tiểu thư là người thường xuyên ra ngoài chơi, chắc chắn rất am hiểu những thứ này, nhưng tuyệt đối không được để cô ấy động tay vào, Hoắc tổng phải tự mình làm, biểu hiện thuần thục, Bạch tiểu thư sẽ nhìn ngài bằng con mắt khác, biết ngài cũng rất xuất sắc ở phương diện khác, kết quả là tình cảm của hai người sẽ thăng tiến…’”

Đọc đến đây, hô hấp Hoắc tiên sinh ngưng lại.

Anh vội vàng đọc tiếp.

“Bạch tiểu thư rất am hiểu trù nghệ (nấu ăn), nhưng mục đích ở đây là để Bạch tiểu thư phát hiện ngài rất đáng tin cậy, khác với tiểu bạch kiểm, tôi đã chuẩn bị không ít nguyên liệu nấu ăn trên xe, phần lớn đều đã được xử lý qua, với năng lực của Hoắc tổng, nhất định có thể hoàn thành nhẹ nhàng. Ngài tự tay làm đồ ăn cho Bạch tiểu thư, là để thể hiện quyết tâm chăm sóc cô ấy thật tốt của ngài, nếu Bạch tiểu thư đòi giúp đỡ, ngài có thể kêu cô ấy đi ra nhặt nhánh cây… Dưới đây là mấy thực đơn đơn giản. Thực đơn một:… Thực đơn hai:…”

Hoắc tiên sinh nhìn thoáng qua cành cây khô trên mặt đất, trước mắt tối sầm, suýt nữa đứng không vững.

Anh thật cẩn thận xếp lại tờ giấy rồi bỏ vào túi, nhìn khắp nơi, không phát hiện rau dại mình có thể nhận biết, mới đành ôm cành khô cùng Chúc Chúc trở về.

Khi anh quay lại thì thấy Bạch Thanh Thanh cởi giày, xắn ống quần lên, cong eo cầm một cây nhánh cây đứng ở con sông cách đó không xa.

Hoắc tiên sinh tò mò đi qua: “Em đang làm gì vậy?”

Cùng lúc đó, cành cây trong tay Bạch Thanh Thanh phập một tiếng đâm xuống, tạo nên một đống bọt nước, nghe thấy giọng của Hoắc tiên sinh, cô mới quay đầu nhìn thoáng qua: “Bắt cá.”

“Bắt… Cá?!”

Hoắc tiên sinh nhìn vào dòng nước, quả nhiên có cá đang bơi lội, lắc đuôi một cái đã bơi được rất xa, anh nhìn qua nhánh cây thô trong tay Bạch Thanh Thanh, buồn bực nói: “Nhánh cây có thể bắt cá?”

“Có thể.” Bạch Thanh Thanh cười với anh: “Nếu bắt được, tôi sẽ làm canh cá cho anh.”

Món này thực sự rất hấp dẫn, chẳng qua Hoắc tiên sinh nhìn công cụ trong tay cô, tỏ vẻ bản thân rất hoài nghi. Nhánh cây trên tay Bạch Thanh Thanh được vót nhọn hoắt, nhìn qua có thể đâm cá rất dễ dàng, nhưng cá gặp nước linh hoạt đến vậy, một cây gậy có thể đâm trúng sao?

Hoắc tiên sinh thật hoài nghi.

Anh ôm Chúc Chúc đứng một bên nhìn.

Bạch Thanh Thanh đâm vào nước vài cái, quả nhiên không thành công.

Hoắc tiên sinh nhìn chốc lát, bật cười sủng nịch, Bạch Thanh Thanh có hứng thú, anh phải nên duy trì cho cô chứ, sao có thể nghi ngờ cô được, cho dù không có cá thì sao, Dương Xảo Mạn chuẩn bị nguyên liệu nhiều như thế, đa dạng phong phú, nhất định có thể dời đi lực chú ý của cô… Khi bạn gái buồn bã, anh mới có thể bày ra khí thế tổng giám đốc bá đạo an ủi cô đúng không?

Trong khi Hoắc tiên sinh còn đang tự hỏi, nhánh cây trong tay Bạch Thanh Thanh lại phập một tiếng đâm sâu xuống, Hoắc tiên sinh sủng nịch nhìn cô, quả nhiên vẫn vậy, nhưng mà không sao…………… Mẹ nó! Bắt được!

Hoắc tiên sinh ngây ra như phỗng.

Bạch Thanh Thanh vừa lòng bước lên bờ, rút ra một con dao, lưu loát mổ bụng cá, động tác liền mạch thuần thục.

Hoắc tiên sinh trợn mắt há hốc mồm.

Bạch… Bạch Thanh Thanh chẳng lẽ là cao thủ võ lâm bí ẩn trong truyền thuyết?!

Hết chương 29

#xanh

Chương 30: Biến mất

Tuy Hoắc tiên sinh mang rất nhiều đồ đạc, nhưng số lượng vẫn có hạn. Xử lý xong con cá, Bạch Thanh Thanh dừng lại.

Hoắc tiên sinh nhìn cô đến phát sầu, trong lòng anh u tối, khụ một tiếng, hỏi: “Làm sao vậy?”

“Không đủ bếp.”

Hoắc tiên sinh nhìn thoáng qua bếp lò không dùng bên kia: “Cái đó?”

“Cái đó có tác dụng khác.”

“…”

Trong kế hoạch có nói đến vấn đề bếp không đủ dùng không nhỉ? Bạch Thanh Thanh đang ở đây, lúc này anh không thể lấy bản kế hoạch trong túi ra xem, Dương Xảo Mạn chuẩn bị đồ rất đầy đủ, nếu anh làm theo kế hoạch, chắc chắn là đủ, nhưng hiện tại đều là Bạch Thanh Thanh làm, anh không thể lấy thực đơn ra cho Bạch Thanh Thanh, nói cô đừng làm những món đó nữa, làm những món trong thực đơn được không?

Hoắc tiên sinh buồn rầu.

Bạch Thanh Thanh suy nghĩ, cô nhìn một vòng quanh đây, đặt cá xuống đất rồi bước đi, đến khi trở lại, trên tay đã có mấy tảng đá.

Hoắc tiên sinh sửng sốt: “Thứ này để làm gì?”

“Làm bếp.”

“…”

Bạch Thanh Thanh đặt cục đá xuống, lặp lại vài lần, cô đơn giản mà thô bạo nối chúng thành một vòng, vậy mà thật sự xếp ra thành một cái bếp giản dị, treo nồi lên giá, dùng nhánh cây nhóm lửa, nước trong nồi được chậm rãi nấu lên.

Hoắc tiên sinh dại ra.

Cứ cứ cứ… cứ thế làm ra một cái bếp?!

“Được rồi, không cần lo lắng.”

Bạch Thanh Thanh để Hoắc tiên sinh và Chúc Chúc ở đây, còn cô đi một mình vào rừng, đem về một đống rau dại.

“Rau cải rất khó mang theo, nếu đã đi dã ngoại thì nên lấy những thứ có sẵn.” Cô vừa rửa rau vừa nói: “Nếu anh thật sự không phân biệt được, vậy cũng có thể ăn mấy loại rau sấy khô, chỉ là mùi vị không ngon.”

Hoắc tiên sinh ngồi một bên, chưa hồi thần từ cái bếp ban nãy, không ngừng gật đầu theo bản năng.

Anh nhìn Bạch Thanh Thanh thuần thục làm sạch các loại rau dại, để vào nồi, rất nhanh một dĩa rau dại xào đã ra lò.

Đồ đạc Dương Xảo Mạn chuẩn bị đương nhiên cũng có rau quả sấy khô như lời cô nói, còn chuẩn bị một thực đơn đơn giản, bản kế hoạch có tới mấy trang, kết quả bây giờ đến cái nồi Hoắc tiên sinh cũng không đụng đến.

Tiếp theo! Tiếp theo nhất định phải đoạt lấy việc kế tiếp của Bạch Thanh Thanh, tìm về tôn nghiêm bạn trai của mình!

Hoắc tiên sinh tự hỏi, bàn tay không tự giác vuốt ve bộ lông mềm mại của Chúc Chúc, đến khi anh phục hồi tinh thần lại, Bạch Thanh Thanh đã đưa một cái chén đến bên miệng anh.

“Canh cá chín rồi đó, nếm thử xem.”

Hoắc tiên sinh cũng không cầm lấy, cúi đầu trực tiếp nếm thử một miếng, thanh đạm tươi ngon, ngon như bình thường nấu ở nhà. Đút Hoắc tiên sinh xong, Bạch Thanh Thanh cẩn thận rỉa hết xương cá, cho cún con ăn.

“Gâu gâu!”

Chúc Chúc rất thảo mãn, cái đuôi lắc lắc không ngừng, nó giãy giụa chui ra từ lồng ngực Hoắc tiên sinh, ngậm chén cơm của mình qua một bên, vùi đầu vui sướng uống canh.

Nướng thịt, nấu canh, xào rau, một mình cô làm hết, bình tĩnh tự nhiên, không để cho Hoắc tiên sinh có cơ hội nhúng tay vào, cùng Chúc Chúc lẳng lặng ngồi một bên làm bình hoa.

“Lúc nãy tôi thấy có không ít hoa quả trên cây, có vẻ đã chín rồi.” Bạch Thanh Thanh nói: “Nếu anh thấy chán, có thể qua đó nhìn.”

Đôi mắt Hoắc tiên sinh sáng lên!

Anh lập tức đáp ứng, cún con bên cạnh đã ăn hết phần mình, đẩy chén cơm lên phe phẩy đòi nữa, thân thể bất ngờ bị ôm lên, Bạch Thanh Thanh phất tay với bọn họ, nhìn theo Hoắc tiên sinh và Chúc Chúc đi vào rừng cây.

Vừa ra khỏi tầm mắt Bạch Thanh Thanh, Hoắc tiên sinh lập tức dừng lại, lấy bản kế hoạch ra, đọc tiếp phần sau.

“‘nếu các bước đi trước không thành công cũng không sao, thời gian dự định còn rất dài, chúng ta đã chuẩn bị đầy đủ… Dựa theo những bình luận trên mạng, vùng này không bị ô nhiễm, đặc biệt là buổi tối, phong cảnh rất đẹp, ở đây nổi tiếng nhất chính là cảnh đêm, mặc dù Bạch tiểu thư rất mạnh mẽ, nhưng cũng là một người rất thích lãng mạn, có cảnh sắc mỹ lệ, còn có Hoắc tổng ôn nhu săn sóc, thái độ của cô ấy sẽ mềm xuống, sẽ nói với Hoắc tổng những câu nói nhiệt tình… Lúc này, chính là thời điểm để Hoắc tổng ra tay đó! ’”

“‘PS, dưới đây là những lời ngài có thể nói:…………’”

Nhìn đến nội dung cuối cùng, Hoắc tiên sinh gấp bản kế hoạch lại nhét vào túi.

Ngắm phong cảnh gì gì đó, Bạch Thanh Thanh hoàn toàn không làm theo kế hoạch của anh. Lời kịch thư ký Dương chuẩn bị rất nhiều, làm anh không nhịn được tưởng tượng ra hình ảnh Bạch Thanh Thanh nói những câu đó với mình, hình ảnh cuối cùng làm tai Hoắc tiên sinh đỏ bừng, anh tin rằng, với khí thế tổng giám đốc bá đạo của anh, tuyệt đối có thể làm Bạch Thanh Thanh vừa lòng!

Chúc Chúc đáng thương cắn góc áo anh: “Ngao ô…”Hoắc tiên sinh hồi thần, an ủi nó một phen, ôm nó đi đến chỗ Bạch Thanh Thanh nói, quả nhiên thấy được có mấy chùm trái cây nặng trĩu, nhánh cây bị sức nặng của chúng cong xuống, duỗi tay là có thể hái được.

Anh cởi áo khoác đặt xuống đất, hái được một đống giấu trong áo khoác, sau đó đem Chúc Chúc đặt vào trong dó, ôm chúng nó trở về.

Được bao phủ trong hương thơm của trái cây, chó con ngửi ngửi, say mê rung đùi đắc ý.

Làm xong mọi việc, trời đã tối đi. Bọn họ vào rừng nhặt thêm nhánh cây, Bạch Thanh Thanh lăn lộn vài lần, một nhóm lửa trại được đốt lên trong sân. Giá nướng bị lửa đốt đen, que nướng đã được xử lý rung rung, nước thịt thấm ra ngoài, được ánh lửa chiếu sáng, nhìn qua thật sự rất hấp dẫn.

Cầm xiên thịt, bưng canh cá, bên cạnh còn có trái cây, toàn bộ quá trình, Hoắc tiên sinh chỉ ngồi một bên ôm chó có hơi bàng hoàng.

Bạch Thanh Thanh tiếc nuối lên tiếng: “Tiếc là ở đây không phải nhà, điều kiện không đủ, chỉ có thể làm nhiêu đây. Tối nay tôi định làm tôm hùm, đã mua sẵn luôn rồi, bây giờ còn đang trong tủ lạnh.”

Hoắc tiên sinh mất hồn nhìn lửa trại trước mắt.

Bạch Thanh Thanh nhìn nhìn: “Hay là tôi nấu thêm mì?”

Hoắc tiên sinh gật đầu.

Hơn mười phút sau, Hoắc tiên sinh cách túi sờ sờ bản kế hoạch, cúi đầu ăn mì.

Xung quanh dần dần tối đi, Hoắc tiên sinh cách vài phút phải sờ túi một lần, đến khi trời tối hẳn, nhìn thấy cảnh đêm như những người trên mạng đã nói, Hoắc tiên sinh mới thở phào.

Kế tiếp, chính là thời điểm phát huy mị lực bạn trai của tổng giám đốc bá đạo!

Hoắc tiên sinh ngẩng đầu ưỡn ngực, ho hai tiếng, tự tin mà xoay đầu: “Em…” Á?

Mới nãy Bạch Thanh Thanh còn ngồi cạnh anh, sao bây giờ không thấy cô đâu?!

Thay vào đó là Chúc Chúc ngồi cạnh anh: “Ngao!”

“Thanh Thanh?”

Hoắc tiên sinh nhìn khắp nơi, gọi vài tiếng, lửa trại ở giữa sân còn đang cháy phừng phực, những nơi được chiếu sáng không hề có bóng dáng Bạch Thanh Thanh. Hoắc tiên sinh không dám đi quá xa, đi vài vòng quanh lều trại, mở cửa xe nhìn vào, làm sao cũng không tìm thấy cô.

“Gâu gâu.”

Chó con chậm rãi đi theo.

Hoắc tiên sinh bất đắc dĩ ôm nó lên: “Chúc Chúc, không thấy mẹ mày đâu rồi.”

Anh sờ túi quần, kế hoạch Dương Xảo Mạn viết không có việc Bạch Thanh Thanh đột nhiên biến mất, phải làm gì đây, anh còn không quen thuộc với chỗ này bằng Bạch Thanh Thanh, ngay cả sóng điện thoại cũng không tốt, lúc này không thấy Bạch Thanh Thanh đâu, anh cũng không có cách liên hệ với cô.Biết Bạch Thanh Thanh sẽ không đi quá xa, Hoắc tiên sinh tìm khắp nơi không thấy cô, sợ lúc cô quay về thì mình đi lạc mất, đành phải một mình cô đơn ngồi ở vị trí cũ.

Anh cúi đầu nhìn Chúc Chúc: “Không thấy mẹ mày đâu, bây giờ chỉ có hai chúng ta ngồi đây ngắm phong cảnh.”

“Gâu gâu!”

“Mày có lạnh không? Tối nay có vẻ lạnh lắm, tao đi lấy chăn đến.”

“Gâu gâu!”

“Mày nói xem, mẹ mày đi đâu rồi? Bạch Thanh Thanh cũng chỉ mới đến đây lần đầu tiên, chỉ có một mình giữa trời tối, nếu lạc đường thì làm sao?”

“Gâu gâu!”

Hoắc tiên sinh lo lắng không yên: “Đúng vậy, cho dù cô ấy có lợi hại đến đâu, cũng là lần đầu tiên đến đây, không quen thuộc với đường sá, lỡ đi lạc, không về nữa thì làm sao?”

“Có phải bây giờ Bạch Thanh Thanh đang rất hoảng hốt? Điện thoại không có sóng, tao không gọi cho cô ấy được, nếu hiên tại cô ấy đang cầu cứu thì làm sao?”

“Không không, sẽ không như vậy đâu, Bạch Thanh Thanh biết chừng mực, sẽ không đi loạn đâu, nói không chừng chỉ đi dạo một vòng quanh đây thôi.”

“Nhưng mà có phải cô ấy đã đi hơi lâu rồi không? Nếu cô ấy đi xa quá thì làm sao bây giờ? Ở đây tối như này, không có đèn, cô ấy sẽ không nhìn thấy.”

“Đèn pin… À, cô ấy có đem theo đèn pin.”

Hoắc tiên sinh lấy chăn lung tung quấn cả mình và Chúc Chúc vào, trong miệng lải nhải không ngừng, bàn tay còn vuốt loạn bộ lông ngay ngắn của cún con.

“Hay là… Tao chờ một chút? Nếu Bạch Thanh Thanh chỉ đi dạo một vòng, chắc là sẽ về nhanh thôi, nếu cô ấy về đây mà không thấy tao thì sẽ lo lắng.”

“Gâu gâu!”

“Đúng không, mày cũng thấy vậy?”

“Ngao!”

Hoắc tiên sinh ngẩng đầu nhìn thoáng qua không trung, bây giờ cho dù cảnh đêm có đẹp đến mấy cũng không thể làm anh tĩnh tâm lại, anh xách theo ghế gấp ngồi xuống cạnh đám lửa, nhìn ngọn lửa bùng lên trong gió, bên tai là âm thanh nhánh cây bị đốt.

Trong đầu anh đang tính giờ.

Đêm tối làm anh không thể biết được đã trôi qua bao lâu, chỉ có thể không ngừng lấy điện thoại ra nhìn giờ, thuận tiện nhìn cột sóng.

Trong lòng Hoắc tiên sinh thầm định ra một thời gian giới hạn, càng gần thời điểm đó, anh lại càng ngồi không yên, quấn chăn ôm Chúc Chúc đi tới đi lui.

Bạch Thanh Thanh… Bạch Thanh Thanh không nói với anh một tiếng đã chạy đi, chẳng lẽ không biết anh sẽ sốt ruột hay sao?!

Lâu như thế rồi Bạch Thanh Thanh vẫn chưa về, bây giờ cô đang ở đâu vậy?

Nếu bây giờ cô trở lại ngay lập tức, anh sẽ không truy cứu chuyện cô đột ngột rời đi!

Hoắc tiên sinh bất tri bất giác rời xe lửa trại, đi vào vùng tối sâu hoắm.

Anh quá nôn nóng, thậm chí không phát hiện xung quanh xuất hiện ánh sáng lòe lòe.

“Thanh Thanh…”

“Hoắc Minh Châu.”

Phía sau đột nhiên truyền đến giọng của Bạch Thanh Thanh, trước mắt Hoắc tiên sinh sáng ngời, trong lòng mừng như điên, tất cả nóng nảy trong lòng vừa nãy đều hóa thành thiên ngôn vạn ngữ (ngàn vạn lời nói), anh xoay người lại, phẫn nộ trừng mắt nhìn bạn gái đã biến mất suốt mấy tiếng đồng hồ, lời nói nghẹn một đống trung bụng chuẩn bị phun trào.

Bạch Thanh Thanh mở cái bình trong tay, vô số điểm sáng chen chúc nhau bay ra, lung linh, lấp lánh nhấp nháy, bay múa quanh Hoắc tiên sinh.

Thiên ngôn vạn ngữ gì đó của Hoắc tiên sinh, một câu cũng cũng không thốt ra được.

Hết chương 30

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau