TỔNG GIÁM ĐỐC LẤY NHẦM KỊCH BẢN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc lấy nhầm kịch bản - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Muốn làm chút chuyện dư thừa

Bạch Thanh Thanh chưa từng thấy Hoắc Minh Châu thất thố như vậy, cô vội vàng ôm lấy Hoắc Minh Châu vừa nhào vào lòng mình, dỗ anh: “Sao vậy? Nói chậm thôi.”

Hoắc tiên sinh hít sâu, kéo cô vào phòng, anh cẩn thận đóng cửa lại.

Tiểu thuyết Hoắc tiên sinh mới ôm trong tay bị ném xuống đất, trang giấy mở ra, Chúc Chúc tò mò đi qua, móng vuốt đập lên đó, ngay lập tức bị ôm lên.

“Ngao?”

“Quyển sách này có vấn đề.” Hoắc tiên sinh khẩn trương nói: “Trong đây có một Hoắc Minh Châu.”

“Tôi biết, nam chính trong truyện này trùng tên trùng họ với anh.”

“Tôi không có ý này.”

“Hửm?”

“Ý tôi là, trong đây có một Hoắc Minh Châu nữa.” Hoắc tiên sinh nuốt nước miếng: “Giống tôi như đúc.”

Bạch Thanh Thanh nghiêm túc lên: “Nam chính trong đây giúc anh như đúc? Trách không được tôi thấy hơi giống.”

“Ban đầu tôi cũng nghĩ vậy, nhưng khi đọc, tôi phát hiện có rất nhiều việc nhỏ nhặt người ngoài không biết, trong đây đều viết ra.” Sắc mặt Hoắc tiên sinh có chút khó coi.

Anh nghĩ rằng chỉ là dựa theo hình tượng của mình xây dựng nên, đọc rất nghiêm túc!

Kết quả thì sao? Trong sách không chỉ viết anh sợ sét đánh, sợ động vật có thân hình dài, ngay cả vị trí nốt ruồi trên lưng của anh cũng biết chính xác!

Hoắc tiên sinh càng đọc càng thấy kì lạ, sau đó phát hiện ra, đoạn giữa quyển tiểu thuyết có viết, nam nữ chính gặp nhau lần đầu tại một ngôi trường danh giá, đương nhiên nữ chính cũng xuất thân từ ngôi trường đó, Hoắc tiên sinh vẫn nhớ lần đó được mời đến diễn thuyết, nhưng không nhớ gì về nữ chính cả.

Hoắc tiên sinh vốn không để trong lòng, anh cũng chỉ thuận tay tra vài chuyện khi ấy.

Kết quả căn bản không có việc diễn thuyết gì cả!

“Trong ký ức của tôi, có rất nhiều chuyện có trong sách nhưng ngoài đời lại không, tôi không tìm được bất kì tin tức gì về những chuyện đó, trong sách thì khác, được viết rất rõ ràng.”

Bạch Thanh Thanh: “Anh nói là, quyển sách này được xây dựng dựa theo anh, bây giờ anh rất giống với nhân vật trong sách? Những tình tiết hư cấu trong đó đều là kí ức của anh?”

Hoắc tiên sinh dùng sức gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy.”

Bạch Thanh Thanh sờ đầu anh: “Hoắc Minh Châu, anh đang nằm mơ à?”

“…”

Hoắc tiên sinh quá ưu thương.

Anh mất mát nhìn Bạch Thanh Thanh, uể oải ngồi phịch xuống sô pha, cảm thấy cả người thật ưu thương, thật khổ sở, giống như bị cả thế giới vứt bỏ.

Chúc Chúc cắn ống quần anh, kéo anh xuống đất, sau đó nhảy lên, tìm một vị trí thoải mái bò lên, nó ngáp một cái, đầu gối lên móng vuốt, một lát sau đã ngủ.

“…”Hoắc tiên sinh cảm thấy càng ưu thương, ngay cả Chúc Chúc cũng khi dễ anh!

“Được rồi, đừng nghĩ nhiều.” Bạch Thanh Thanh sờ sờ đầu anh, dắt anh ngồi vào bàn: “Sáng giờ chưa ăn gì đúng không, bữa sáng đã qua rồi, ăn cái này lấp bụng trước đi.”

Hoắc tiên sinh cắn một miếng sandwich, nhíu mày: “Khó ăn.”

“Trở về tôi làm cho anh.”

Trở về? Hai ba ngày nữa mới về mà!

Hoắc tiên sinh tức giận bất bình nghĩ: Đồ ăn của anh là do đầu bếp ba sao Michelin* tự mình nấu, nguyên liệu nấu ăn tươi sống vận chuyển bằng đường hàng không, ngay cả chén cháo bình thường cũng là gạo Mỹ không vận (vận chuyển bằng đường hàng không), nước từ Na Uy, ninh suốt bảy bảy bốn chín ngày, hiện tại lại muốn dạ dày anh ủy khuất chịu đựng hai ba ngày?!

*(Michelin: một tiêu chuẩn để đánh giá chất lượng của ẩm thực cao cấp).

*(Trong bản convert để là 5 sao, mình tra trên mạng thì thấy danh hiệu này chỉ có 3 sao là cao nhất nên sửa lại như này).

Hoắc tiên sinh định nổi giận, đột nhiên nghĩ đến nam chính trong tiểu thuyết cũng được đãi ngộ giống vậy, anh hoảng hồn, không phản đối được gì, cầm lấy cái sandwich được làm sơ sài ăn hết, tốc độ nhanh đến mức Bạch Thanh Thanh chưa kịp giơ tay giữ anh lại.

Bữa trưa ăn xong rất nhanh, bị chuyện của tiểu thuyết làm gián đoạn, Hoắc tiên sinh cũng không có hứng thú đi đâu, Chúc Chúc đang ngủ trưa, Bạch Thanh Thanh ở với anh, xem TV giết thời gian.

Cô cầm lên quyển sách cổ quái kia đọc tiếp, không lâu sau đã bị Hoắc tiên sinh dùng sức chọt chọt.

“Chuyện gì?”

“Em xem TV đi!”

TV đang chiếu một bộ phim cổ trang có tỉ suất người xem đứng đầu khoảng thời gian gần đây, Bạch Thanh Thanh nhìn trong chốc lát, ngay lập tức không nỡ nhìn thẳng quay đầu lại, cô khó tin: “Anh thích cái này?!”
“Đương nhiên là không, tôi muốn nói, có khi nào tôi giống với nữ chính trong đó không?” Hoắc tiên sinh nói: “Em nhìn đi, tôi giống với nhân vật trong sách đến vậy, tôi cũng nhớ những chuyện trong sách miêu tả, ngược lại không có ấn tượng với vài chuyện ngoài đời.”

Hoắc tiên sinh dừng một chút, do dự nói: “Nói không chừng tôi chính là người trong sách?”

Bạch Thanh Thanh trầm mặc.

Hoắc tiên sinh lập tức khẩn trương: “Em thấy sao?”

Bạch Thanh Thanh đặt quyển sách trên tay xuống, bỗng nhiên xoay người ngồi lên đùi Hoắc tiên sinh, cô thẳng eo, cao hơn Hoắc tiên sinh một cái đầu. Bạch Thanh Thanh nâng cằm anh lên, cúi đầu ngậm lấy môi anh, liếm mút qua lại, đầu lưỡi đẩy khớp hàm của anh ra chui vào, làm càn mà hút hết dưỡng khí trong miệng anh, đầu lưỡi của cô hung hăng xẹt qua hàm trên của anh, kích thích làm Hoắc tiên sinh không nhịn được run rẩy.

Đến tận khi môi bị □□ đến đỏ tươi, khôi phục huyết sắc, Bạch Thanh Thanh mới buông anh ra.

Hoắc tiên sinh thở hổn hển mềm mại ngã xuống sô pha, trong lòng may mắn, may mà bây giờ vẫn đang ngồi, nếu không anh cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.

Bạch Thanh Thanh chậm rãi vuốt đầu anh, cúi đầu nhìn anh không chớp mắt, chờ Hoắc tiên sinh dưới thân cô bình phục hô hấp, mới mở miệng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều.”

Cô nghĩ ngợi, bổ sung thêm: “Ít nhất có tôi ở đây, sẽ không có ai ra tay với anh.”

“Hơn nữa…”

Bạch Thanh Thanh nâng cằm anh lần nữa, nhìn Hoắc tiên sinh đỏ mặt, anh ngượng ngùng dời tầm mắt, trong lời nói có ý cười: “Anh nghĩ nhiều như vậy, có phải muốn làm chút chuyện dư thừa nào không?”

Hoắc tiên sinh mờ mịt.

Bạch Thanh Thanh thả lỏng anh ra, đầu ngón tay chậm rãi trượt xuống, từ cổ anh, đến nút áo sơ mi được cài hết rất quy củ, ngón tay Bạch Thanh Thanh linh hoạt kéo cà vạt anh, mở hai nút áo ra, ái muội sờ soạng.

Cô nhìn Hoắc tiên sinh, ý tứ trong mắt rất trần trụi sâu sắc.

Hoắc tiên sinh miệng đắng lưỡi khô.

Nhưng… Tốc độ này có phải hơi nhanh không?!

Anh không tự nhiên nghiêng đầu qua, muốn dời chủ đề: “Tôi đang nghiêm túc.”

“Được, anh đang nghiêm túc.”

Bạch Thanh Thanh không thú vị ngồi lại trên sô pha, cô cầm lên quyển sách đó, ý vị thâm trường nói: “Trách không được, đôi khi tôi thấy đầu óc anh không được sử dụng tốt lắm.”

Hoắc tiên sinh: “…”

Đánh bạn gái có được coi là phạm tội không?! Hay là tôi sẽ bị đè lên đất đánh lại?! Nếu cô ấy đánh tôi đến mức Dương Xảo Mạn cũng không nhận ra thì làm sao bây giờ?! Online gấp!

Hết chương 21

#

Chương 22: Bạn trai cũ

Khi hai người rời phòng, Chúc Chúc vẫn đang ngủ ngon lành trên sô pha, bụng nhỏ tròn vo phập phồng lên xuống. Hai người đặt thức ăn và nước uống dưới sô pha, mới không yên tâm khóa cửa lại.

Hoắc tiên sinh vừa ra ngoài đã do dự, ánh mắt không ngừng quét qua túi xách của Bạch Thanh Thanh, bên trong không phải thứ gì xa lạ, là đồ tắm của cả hai.

Áo tắm!

Bên ngoài khách sạn của bọn họ là một bể bơi rất lớn, phần lớn những người đến sơn trang nghỉ dưỡng này đều đến đó, Hoắc tiên sinh tận mắt nhìn thấy Bạch Thanh Thanh rút cái quần bơi nam màu đen ra, sau đó cất vào cái túi này, Hoắc tiên sinh không dám nhìn tiếp nữa.

Anh hận không thể lấy điện thoại ra nhắn tin cho Dương Xảo Mạn, hỏi cô ấy người yêu mới quen nhau đã thẳng thắn như vậy có đúng không?

Một bộ đồ bơi có thể che chắn được bao nhiêu chứ!

Tuy Hoắc tiên sinh rất tự tin với cơ bụng do tập thể hình nhiều năm của mình, nhưng bản chất của anh rất bảo thủ, là một tổng giám đốc bá đạo tiêu chuẩn, có thể mặt không đổi sác lướt qua sự quyến rũ của mấy tiểu yêu tinh kia, nhưng trước mặt người mình yêu, cho dù là sân bay bằng phẳng cũng có thể nhìn đến mức nở bông đấy!

Càng không nói đến dáng người Bạch Thanh Thanh không có liên quan gì đến sân bay.

Tay chân Hoắc tiên sinh cứng đờ bị đẩy mạnh vào phòng thay đồ, anh cọ tới cọ lui cởi quần áo ra, hai ngón tay cầm cái quần bơi đó, nhìn thế nào cũng thấy không hợp mắt, cuối cùng quyết tâm, cắn răng mặc vào.

Một tổng giám đốc bá đạo đ đủ tư cách, không có khả năng khuất phục bởi một cái quần bơi!

Anh bọc khăn tắm bước ra ngoài, Bạch Thanh Thanh đã đứng bên ngoài chờ.

“Sao anh lại bọc thành như vầy?” Bạch Thanh Thanh buồn bực nhìn anh.

Khăn tắm rất lớn, bọc kín mít nửa người trên của Hoắc tiên sinh, chỉ lộ ra cổ, cánh tay đang che chắn lại ngực mình nhô lên dưới khăn tắm. Vẻ mặt Hoắc tiên sinh lãnh khốc, mím môi đứng đó, dường như đang đối mặt với mấy chục người trong phòng họp.

Hoắc tiên sinh ngẩng đầu ưỡn ngực: “Đi thôi.”

“Chờ đã, Hoắc Minh Châu, chẳng lẽ anh gặp trúng lưu manh trong đó?” Bạch Thanh Thanh muốn kéo khăn tắm của anh xuống: “Quấn khăn tắm làm gì?”

Hoắc tiên sinh bị động tác của cô dọa đến, ngón tay giữ lấy khăn tắm dùng sức đến mức trắng bệch, anh giả vờ trấn định, đánh giá Bạch Thanh Thanh từ trên xuống, phẫn nộ nói: “Em đó, sao lại mặc như vậy……”

“Cái gì?”

“Như vậy…” Hoắc tiên sinh nhẫn nhịn, cuối cùng cũng nói lên: “Lộ như vậy!”

“…”

Bạch Thanh Thanh mặc đồ bơi bình thường, bên ngoài khoác áo khoác (loại áo khoác đi biển, hình bên dưới), ngoại trừ đôi chân dài lộ ra cũng không thấy mình có để lộ chỗ nào.

Cô cúi đầu nhìn mình, bỗng nhiên phản ứng lại, mắt nhìn Hoắc tiên sinh đầy ý cười.

Hoắc tiên sinh hừ một tiếng, nắm chặt khăn tắm, xoay người đi ra bên ngoài.

“Có phải anh đang… đang thẹn thùng?”

Hoắc tiên sinh trượt chân, xém chút ngã xuống.

…Mặc dù đây là cuối tuần, người đến sơn trang này cũng không quá nhiều.

Hồ bơi có khoảng mười mấy người, ít hơn so với lúc Hoắc tiên sinh nhìn xuống. Thử nhiệt độ của nước một chút, Hoắc tiên sinh mới ngồi vào phao bơi con vịt vàng* loại to vừa mua.

Nhận thấy ánh mắt từ bốn phương tám hướng đều nhìn qua đây, Hoắc tiên sinh cảm thấy cái vòng cao su dưới tay mình nóng như lửa đốt, hận không thể lập tức ném đi, nhưng anh cần phải dựa vào cái phao này để di chuyển trong hồ bơi, chỉ có thể trưng ra vẻ mặt lãnh khốc nhận lấy những ánh mắt đó.

Tầm mắt anh gắt gao nhìn chằm chằm Bạch Thanh Thanh trên bờ, chờ cô xuống nước thì anh sẽ có lý do quang minh chính đại quăng cái thứ này lên bờ.

Vừa nãy bên ngoài phòng thay đồ, anh thẹn quá hóa giận nói tuyệt đối không ở cùng chỗ với cô, kết quả chạy ra hồ bơi thì hoảng sợ.

Bạch Thanh Thanh: “Tôi nhớ anh nói mình biết bơi mà?”

Bạch Thanh Thanh: “Hết cách rồi, tôi chỉ có thể mua phao bơi vịt con cho anh.”

Bạch Thanh Thanh: “Lát nữa tôi muốn phơi nắng trên bờ, anh thì sao?”

Bạch Thanh Thanh: “Anh không mang ví à?”

Sau đó dưới đôi mắt trừng trừng của anh, Bạch Thanh Thanh cười tủm tỉm đến cửa hàng mua cái thứ ấu trí, cũng là thứ duy nhất, phao bơi vịt con, Hoắc tiên sinh ngại vì mình vừa nói không muốn ở cùng một chỗ với người ta, Hoắc tiên sinh không lấy cũng không được.

Còn Bạch Thanh Thanh, thực hiện lời của mình, nằm xuống ghế dài trên bờ hồ.

Dư quang liếc đến con vịt vàng to rõ kia, tâm trạng cô tốt hơn một ít, lục lọi trong túi, lấy ra một quyển sách.

Bên dưới cái bìa giả là bảy chữ to đùng: 《 Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi 》

Cô lật đến đoạn đi sơn trang chơi, bắt đầu đọc.Trong truyện, để cảm tạ sự chăm sóc của nữ chính, nam chính cùng tên cùng họ với Hoắc tiên sinh, Hoắc Minh Châu, dẫn nữ chính đến đây chơi, trong sơn trang nghỉ dưỡng có hồ bơi, trong lúc thay quần áo, dáng người bằng phẳng của nữ chính đã bị cười nhạo, vốn đã có ấn tượng xấu với nam chính, bị nói như vậy, nữ chính đã nói ‘tuyệt đối không ở cùng một chỗ với cái tên đó’.

Đọc đến đây, Bạch Thanh Thanh cong môi bật cười, con vịt to tướng đó vẫn ở trên mặt nước, thậm chí tầm mắt cũng chưa từng dời đi.

Nữ chính nói được thì làm được, chỉ cần khi nam chính trên bờ thì cô sẽ ở dưới nước, nam chính dưới nước thì cô sẽ lên bờ, thấy trời đã sắp tối, ngay lúc nam chính do dự muốn đi tìm nữ chính, có người đến gần nữ chính. Không phải ai khác, là học trưởng thời đại học của nữ chính, nữ chính còn từng yêu thầm anh ta. Nam chính quan sát toàn bộ quá trình nổi cơn ghen, chủ động qua đó, cắt đứt hội thoại của bọn họ, lôi kéo nữ chính rời đi.

Lần đầu tiên đọc còn thấy quyển sách này rất cay mắt, từ khi phát hiện nam chính trùng tên họ với Hoắc Minh Châu, Bạch Thanh Thanh đã thay đổi.

Tác giả có lẽ đã dựa theo Hoắc Minh Châu để tạo ra nam chính, rất giống anh, tuy miêu tả có hơi trừu tượng, nhưng nếu nghĩ kĩ, hai người gần như giống nhau như đúc. Gán hình ảnh nam chính lên cái người đang ôm phao vịt, Bạch Thanh Thanh lập tức bật cười.

Thật vất vả mới hồi phục hô hấp, cô chuẩn bị đọc tiếp thì nghe thấy giọng nói do dự bên cạnh.

“Thanh Thanh?”

Bạch Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn, một gương mặt xa lạ có chút quen thuộc.

Cô suy nghĩ, mới tìm được tên người đàn ông này trong sâu thẳm của trí nhớ mình.

“Quách Tử Minh?”

Quách Tử Minh mừng rỡ: “Em còn nhớ anh?”

Bạch Thanh Thanh lãnh đạm gật đầu, đang muốn đọc tiếp, đã nghe anh ta mở miệng.

“Thanh Thanh, bây giờ em… Em đang có bạn trai à?”

Con vịt to tướng cách đó không xa bất động.

Hoắc tiên sinh đứng bật dậy, có người dám đến gần Bạch Thanh Thanh?!

Bạch Thanh Thanh là bạn gái của anh, đã được cả hai gật đầu đồng ý, vậy mà có người muốn khiêu chiến uy nghiêm của tổng giám đốc Hoắc thị, muốn cạy góc tường của anh?!

Đáng chết, có người đến gần, Bạch Thanh Thanh còn không phản ứng!

Hoắc tiên sinh ôm vịt vàng to bước lên bờ, bất chấp lời nói vừa nãy, đầu óc anh toàn là lửa giận, cái tên mặt như hồ ly này.

Trí nhớ ưu tú của tổng giám đốc bá đạo nói cho anh, mình đã gặp người này, ở một bãi đỗ xe, đứng gần Bạch Thanh Thanh, là bạn trai cũ của Bạch Thanh Thanh.

Bạn trai! Cũ!

Hết chương 22

#xanh

Chương 23: Tôi biết, bạn trai cũ

“Thanh Thanh, không ngờ có thể gặp được em ở đây.” Quách Tử Minh vui vẻ: “Hôm ấy… Từ hôm ấy em không trở về, anh muốn tìm em, nhưng không biết em ở đâu, gọi cho em cũng không có người nhận, anh biết, em muốn tránh anh, anh không thể tìm em được.”

Anh ta dừng một chút, đột nhiên trên mặt lộ vẻ ngượng ngùng: “Nhưng có thể gặp em ở đây, coi như chúng ta cũng có duyên phận đúng không?”

Bạch Thanh Thanh kéo xuống kính râm nhìn anh ta, lập tức không nỡ nhìn thẳng quay đầu đi.

Hoắc tiên sinh vừa lên bờ đúng lúc nghe được câu này, ôm con vịt vàng to bự hùng dũng oai vệ đi qua, khí phách hiên ngang bước đến trước mặt bọn họ, lạnh lẽo nhìn Quách Tử Minh, trên gương mặt anh tuấn dường như phủ thêm một tầng sương.

Khí thế chỉ thuộc về tổng giám đốc bá đạo quét qua, Quách Tử Minh sửng sốt, cuối cùng mới dời mắt khỏi Bạch Thanh Thanh, nhìn Hoắc tiên sinh, cảm thấy quen mắt khó hiểu, nhưng không đợi anh ta nhớ ra, tầm mắt dời xuống rất nhanh, đặt lên cái vòng con vịt đang quấn quanh hông.

Vịt… Vịt vàng to?!

Hoắc tiên sinh thẳng lưng, cứ như trên tay không phải phao vịt mà là văn kiện trong hội nghị quan trọng, anh lãnh khốc nhìn người đối diện, muốn để anh ta biết được anh ta đang đứng gần bạn gái hiện tại của người khác!

Ha hả, nếu nói duyên phận, ngày đầu tiên anh và Bạch Thanh Thanh gặp nhau, Bạch Thanh Thanh đã phá xe anh, chia tay bạn trai cũ trước mặt anh, dọn qua đối diện nhà anh, còn tặng anh một cái tát, thậm chí còn anh bị thiểu năng trí tuệ, chẳng lẽ còn có ai có duyên phận hơn bọn họ?

Hoắc tiên sinh tự tin ngẩn cằm: “Anh tìm bạn gái tôi làm gì?”

“Bạn gái?” Quách Tử Minh ngây người, không dám tin tưởng nhìn qua Bạch Thanh Thanh: “Thanh Thanh, anh ta nói thật sao?”

Bạch Thanh Thanh gật đầu.

“Sao em có thể như vậy…” Trong mắt Quách Tử Minh lộ ra thất vọng.

Hoắc tiên sinh khó chịu, tiến lên vài bước chắn trước mặt anh ta, ngăn cách ánh mắt nhìn về Bạch Thanh Thanh: “Có thể thế nào?”

Quách Tử Minh ngậm miệng không đáp, anh ta nhìn Hoắc tiên sinh vài lần, cuối cùng tầm mắt quét qua vịt vàng quanh hông anh, bỗng nhiên nói: “Anh biết tôi là ai không?”

“Tôi biết.” Hoắc tiên sinh đột ngột cười: “Bạn trai cũ.”

Quách Tử Minh nghẹn lời.

“Thừa dịp Bạch Thanh Thanh ra nước ngoài, tìm bạn gái cũ phản bội cô ấy.”

Quách Tử Minh đen mặt.

“Chẳng lẽ anh muốn tái hợp?”

Quách Tử Minh nghiêng đầu đi.

“Phản bội còn đòi tái hợp, anh bị thiểu năng trí tuệ à?”

“…”

Hoắc tiên sinh nhướng mày, bỏ phao xuống, vuốt mái tóc ướt nhẹp ra sau, khuôn mặt sắc bén nhìn không sót chỗ nào, mặc kệ gương mặt hay dáng người đều bỏ xa Quách Tử Minh mấy con phố, diện mạo còn không so được, Hoắc tiên sinh căn bản không muốn so sánh nội hàm* với anh ta.
*(Nội hàm: tập hợp tất cả các thuộc tính chung của các đối tượng được phản ánh trong một khái niệm. Nguồn: Wikipedia).

Biểu cảm Quách Tử Minh thay đổi, xoay người rời khỏi đây.

Nhìn bóng dáng của anh ta biến mất, Hoắc tiên sinh lập tức xoay người ngồi xổm xuống: “Ánh mắt trước kia của em sao lại kém vấy?”

Bạch Thanh Thanh tháo kính râm xuống, cười như không cười nhìn anh.

“Em nghĩ lại anh ta đi, muốn mặt không có mặt mũi, muốn dáng người không có dáng người, gầy như gà luộc, sao em lại đặt thể loại này vào mắt?” Hoắc tiên sinh rất bất mãn, Bạch Thanh Thanh lại lấy ánh mắt như vậy coi trọng anh.

Nhưng mà anh rất nhanh đã ngẩng cằm tự đắc, thân là người đàn ông năm năm liền được bầu là người phụ nữ muốn gả nhất, bất kể phương diện nào, anh đều có thể nghiền nát mấy tên tiểu bạch kiểm trước kia Bạch Thanh Thanh bao dưỡng, có thể tìm được bạn trai ưu tú giống anh, nhất định trong lòng Bạch Thanh Thanh đang vụng trộm mừng thầm.

Hoắc tiên sinh ngậm chặt môi, nỗ lực không để mình cười ra tiếng.

Bạch Thanh Thanh xoa nhẹ đầu anh một lúc, làm rối hết mái tóc vừa vuốt ra sau, mở miệng nói: “Sơn trang này chỉ cho hội viên vào.”

Hoắc tiên sinh bị xoa đầu vẻ mặt mờ mịt: “Tôi biết mà.”

“Quách Tử Minh không phải hội viên ở đây.”

Vậy anh ta vào bằng cách nào?

Hoắc tiên sinh nghĩ ngợi, nhớ đến thân phận trước kia của anh ta, lập tức nhíu mày.

Có kim chủ rồi còn muốn tái hợp, trên đời sao lại có người vô sỉ như vậy?!

Hoắc tiên sinh ngồi xổm chân đã tê rần, run rẩy đứng lên, nằm xuống ghế dài bên cạnh Bạch Thanh Thanh, anh đeo kính râm, thảnh thơi phơi nắng.Bạch Thanh Thanh cầm lên quyển sách. Khi nữ chính gặp được học trưởng của mình, nam chủ sốt ruột dưới đi qua, tương phản với học trưởng ôn nhu, nam chính lại châm chọc mỉa mai, nói với học trưởng những lời độc địa trước mặt nữ chính, làm đến mức sắc mặt học trưởng tái nhợt, không thể không xấu hổ rời đi, nữ chính đương nhiên cũng không cho nam chính sắc mặt tốt, thù mới hận cũ chồng lên nhau, hai người tan rã không vui.

Hoắc Minh Châu trong truyện cũng tương tự với Hoắc Minh Châu ở đây.

Bạch Thanh Thanh liếc qua Hoắc tiên sinh đang phơi nắng thoải mái bên cạnh, không nhịn được duỗi tay sờ soạng eo anh.

Hoắc tiên sinh đại kinh thất sắc, gần như té xuống ghế: “Làm, làm gì vậy?!”

Bạch Thanh Thanh nhíu mày: “Có phải bụng của anh đã mềm hơn rồi không?”

Nói hươu nói vượn!

Hoắc tiên sinh kiêu ngạo sờ sáu khối cơ bụng đều đặn của anh, thuần khiết, mình đã phải rèn luyện rất lâu ở phòng tập, là một tổng giám đốc bá đạo đủ tiêu chuẩn, tuyệt đối sẽ có dáng người kiêu ngạo, sao có thể đem cơ bụng biến thành bụng bia nhỏ… Hoắc tiên sinh cứng mặt, không dám tin nhéo nhéo.

“Có phải gần đây anh ăn quá nhiều rồi không?”

Nói hươu nói vượn, là một tổng giám đốc bá đạo tiêu chuẩn, rất kén ăn, cho dù đầu bếp ba sao Michelin cũng không đủ, sao có thể vì ăn quá nhiều mà…

Hoắc tiên sinh nhớ đến đồ ăn của Bạch Thanh Thanh, nhớ đến sức ăn tăng dần của mình, khóe mắt ướt át gật đầu.

Bạch Thanh Thanh tiếc nuối sờ bụng anh: “Tôi rất thích đó.”

Trong lòng Hoắc tiên sinh đưa ra quyết định, khi trở về sẽ kêu Dương Xảo Mạn lập ra thời khóa biểu luyện tập, cần phải luyện ra cơ bụng như cũ của mình, muốn lần tiếp theo khi Bạch Thanh Thanh sờ bụng anh, sờ hơn mười phút cũng không thấy mềm!

Tay Bạch Thanh Thanh vẫn đặt trên bụng anh, Hoắc tiên sinh hít sâu, kiên quyết không để cái bụng mềm èo của mình bán đứng bản thân.

Bàn tay đó chỉ để một lát đã thu lại.

Bạch Thanh Thanh tiếp tục đọc sách.

Từ lúc nam nữ chính tan rã không vui, hai người đi theo hai hướng, nữ chính gặp lại học trưởng của mình, không có nam chính ở đây, hai người trò chuyện với nhau thật vui, cùng nhau đi đến sân vận động phía sau sơn trang, nhưng khi hai người ra cửa, ngoài ý muốn gặp phải nam chính.

Bên cạnh nam chính còn có một tiểu yêu tinh có ý câu dẫn anh ta.

Đọc đến đây, Bạch Thanh Thanh tức khắc nheo mắt lại.

Hoắc tiên sinh đang vuốt cơ bụng của mình, khó hiểu rùng mình một cái.

Hết chương 23

#xanh

Chương 24: Thi đấu

Nhận thấy được cơ bụng trên eo mình đều đã nhũn ra, Hoắc tiên sinh không nhịn được, từ chối hoạt động tiếp theo của Bạch Thanh Thanh, chạy đến phòng tập thể thao của sơn trang.

Anh vừa dừng lại trên băng ghế tập, bên cạnh đã xuất hiện thêm một người.

Quách Tử Minh làm bộ kinh ngạc nói: “Thật trùng hợp, Hoắc tổng, không nghĩ rằng sẽ gặp lại anh nhanh như vậy.”

Hoắc tiên sinh liếc anh ta, vẻ mặt cao lãnh quay đầu đi, ngồi xuống ghế gập bụng đã chọn.

Quách Tử Minh cũng không chịu thua, hai người chọn thiết bị giống nhau, anh ta đến gần hỏi: “Hoắc tổng, tập luyện một mình rất nhàm chán, có muốn đua một lần không.”

Lông mày Hoắc tiên sinh run lên, trong lòng tức khắc nghiêm nghị suy nghĩ, là một tổng giám đốc bá đạo, luôn luôn đứng trên vị trí rất cao, vậy mà có người dám đưa ra yêu cầu tỉ thí với anh! Còn là bạn trai cũa của Bạch Thanh Thanh!

Hoắc tiên sinh cười lạnh một tiếng, ánh mắt khinh thường quét khắp Quách Tử Minh, thu hồi tầm mắt, không nói đồng ý, đã bắt đầu hành động.

Thấy thế, Quách Tử Minh vội vàng làm theo anh, hai người không ai muốn bại dưới tay đối phương, động tác không hề chậm lại, tỉ thí kịch liệt rất nhanh đã thu hút những người khác trong phòng tập, vây thành một vòng xung quanh hai người, không ngừng cổ vũ.

Mồ hôi rơi xuống từng giọt, Quách Tử Minh dần cảm thấy lực bất tòng tâm, sau lưng áo thun thấm đẫm mồ hôi, anh ta hoảng hốt liếc qua người bên cạnh, biểu tình của Hoắc tiên sinh không thay đổi quá nhiều, anh mím môi, vẫn duy trì tốc độ ban đầu, thoạt nhìn nhẹ nhàng tự nhiên, căn bản không giống như đang tỉ thí với anh ta.

Cũng không biết qua bao lâu, động tác Quách Tử Minh ngày càng chậm, rốt cuộc cũng ngừng lại.

Trong đám người phát ra tiếng hoan hô, đám người cùng vỗ tay, nhưng Hoắc tiên sinh vẫn không dừng lại, thoạt nhìn vẫn rất nhẹ nhàng.

Bản thân đưa ra lời mời, mà thua mất. Quách Tử Minh lau mồ hôi, đám người vây xem vẫn còn đứng đó, anh ta không muốn ở lại nữa, đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Hoắc tiên sinh cuối cùng mới mở miệng: “Anh muốn tái hợp với Bạch Thanh Thanh?”

Quách Tử Minh không hé răng.

Hoắc tiên sinh cười lạnh một tiếng: “Kim chủ của anh đồng ý chưa?”

Đám người vây xem nghị luận sôi nổi: Á à, không nhìn ra được đó, anh ta vậy mà là tiểu bạch kiểm?

Sắc mặt Quách Tử Minh cứng đờ, hung hăng cầm chặt khăn lông, buông ra nắm lại, vội vàng rời khỏi nơi này.

Nhìn thấy không còn gì để xem, đám người cũng  dần tản ra, Hoắc tiên sinh vẫn ra vẻ bình tĩnh vận động, chờ đến khi không còn ai chú ý bên đây, mới đứng lên, lau mồ hôi, đi ra từ một cửa khác.

Đứng ở cửa sau của phòng tập thể hình, biểu cảm Hoắc tiên sinh biến đổi, run rẩy đỡ tường ngồi xuống ghế dài.

Trời ạ thật là mệt chết bổn tổng giám đốc!

Ăn đồ ngon ở nhà Bạch Thanh Thanh quá nhiều, không chỉ cơ bụng mềm nhũn, mỗi ngày được Bạch Thanh Thanh chăm sóc đã quên mất chuyện tập thể hình, khi Bạch Thanh Thanh tập thể dục buổi sáng thì anh đang ngủ, Bạch Thanh Thanh nấu bữa sáng anh cũng đang ngủ, Bạch Thanh Thanh làm xong bữa sáng mới đem Chúc Chúc qua đây đánh thức anh, Hoắc tiên sinh xém quên mất, mình đã từng là người chinh phục cả cái phòng tập thể thao!

Hoắc tiên sinh ngồi trên ghế dài run rẩy.

Còn may còn may, chưa có ném mất mặt mũi trước mặt bạn trai cũ của cô.

Mồ hôi ướt đẫm, tứ chi vô lực, anh cần được Bạch Thanh Thanh hôn hôn mới có thể tốt lên.

Mà bên kia, Bạch Thanh Thanh trở về phòng, quả nhiên chó con đã tỉnh, cô vừa mở cửa đã vui vẻ nhào tới, mừng rỡ vòng quanh chân cô, vươn đầu lên nhìn nhìn, phát hiện không thấy Hoắc tiên sinh đâu hết, mới tiếc nuối nức nở một tiếng.

Bạch Thanh Thanh ôm nó lên một tay: “Có phải mày phải có Hoắc Minh Châu mới vui vẻ đúng không?”

“Ngao ô.”

“Không có cách nào, bây giờ Hoắc Minh Châu không ở đây, mày chỉ có thể ôm tao.” Bạch Thanh Thanh cười tủm tỉm ôm nó ra ngoài: “Hoắc Minh Châu đi tập thể hình, không chừng sau khi trở về tứ chi bủn rủn, không còn sức để ôm mày đâu.”

Chúc Chúc càng thất vọng rồi: “Ngao ô.”

Bạch Thanh Thanh chọc nó: “Anh ấy không ôm mày được, mày có thể chủ động lại, mày có biết trước kia tao đã làm gì mới có thể nắm giữ được anh ấy?”

“Gâu gâu!”

Đuôi chó hào hững vẫy vẫy, mắt sáng lấp lánh, hưng phấn kêu.

Bạch Thanh Thanh bổ sung: “Đương nhiên là anh ấy theo đuổi tao rồi.”

Chó con nức nở một tiếng, lỗ tai rũ xuống.

Bạch Thanh Thanh nhịn không được bật cười.

Sơn trang có đầy đủ phương tiện, cô mang Chúc Chúc đến công viên trò chơi, chó nhà người ta đều đã thành niên, chỉ có Chúc Chúc là chó con, thả nó qua một bên, nó linh hoạt nhảy nhảy trước mặt đồng loại của mình, quên mất Hoắc tiên sinh còn đang ở phòng tập thể hình, vui vẻ gia nhập với đám bạn.

Bên kia có chỗ nghỉ ngơi cho chủ nhân, Bạch Thanh Thanh tìm chỗ, tầm mắt vừa đặt trên người Chúc Chúc không lâu, bỗng nhiên nghe được người bên cạnh nhắc đến tên Hoắc Minh Châu.“Tôi nghe nói, lúc nãy Hoắc Minh Châu đang ở phòng tập thề hình của sơn trang.”

“Hoắc Minh Châu nào?”

“Chính là tổng giám đốc Hoắc thị Hoắc Minh Châu.”

“Ồ, không nghĩ rằng anh ấy lại đến đây, sao hả? Cô có gặp được không?”

“Không có, khi tôi đến đó, anh ấy đã đi rồi.”

Bạch Thanh Thanh rũ mắt, cầm muỗng cà phê quấy cái ly, cô nhìn chằm chằm quỹ đạo của cà phê, nghe vậy thì gợi lên khóe môi.

“Vậy sao đó anh ấy đi đâu?”

“Chắc là đến sân bóng.”

“Cô không đuổi theo sao?”

“Tôi có đói khát như vậy à? Hơn nữa cái sơn trang này có hạn chế hội viên, những người đến đây ai cũng đều xa xỉ hết, đâu cần lúc nào cũng nhìn chằm chằm Hoắc Minh Châu.” Người phụ nữ dừng một chút, tiếc nuối nói: “Tiếc rằng những người xa xỉ đó có mấy ai đẹp như Hoắc Minh Châu, nếu không phải vì chó của tôi không muốn, tôi đã mang nó đến sân bóng.”

Bạch Thanh Thanh nhướng mày, cầm ly nhấp một ngụm.

Cô nhìn ra giữa sân, Chúc Chúc đang chọc cái đuôi của một con chó to lớn, hai con chó hình thể khác nhau, tuổi cũng cách biệt không ít, chó nhà người ta không dám dùng móng vuốt xốc Chúc Chúc lên, đành phải đáng thương trốn đi.

Đề tài bên cạnh xoay một vòng, lại dừng trên Hoắc tiên sinh.

“Anh ấy thi đấu cùng người khác trong phòng tập?”

“Đúng vậy, đối tượng chính là bạn trai của tiểu thư Lâm gia, hình như là tranh giành tình cảm?”

Bạch Thanh Thanh khụ một tiếng, cầm lấy khăn ăn lau đi cà phê ở khóe miệng.

“Có phải là vì Lâm tiểu thư không?”

“Đương nhiên không phải, vẻ ngoài Lâm tiểu thư đó rất bình thường, năng lực cũng bình thường, bây giờ vẫn chưa tiếng vào công ty nhà mình, có chỗ nào đáng để Hoắc Minh Châu coi trọng? Hình như là vì bạn gái hiện tại của Hoắc Minh Châu.”

“Hoắc Minh Châu có bạn gái?!”

“Tôi đoán thôi, chiều nay có người ở hồ bơi nhìn thấy anh ấy đứng cùng một chỗ với một người phụ nữ, không biết có phải hay không.”

Hai người có chút thổn thức, đổi sang đề tài khác.
Bạch Thanh Thanh ngồi cạnh nghe được hết, nhớ đến cái phao con vịt kia, không biết bọn họ có biết cái người nhìn thấy Hoắc Minh Châu có nhìn thấy bộ dáng của anh dưới hồ bơi không, nếu thấy được, với danh tiếng của Hoắc Minh Châu, chỉ sợ trong một đêm cả khu nghỉ dưỡng đều biết.

Bất quá, Hoắc Minh Châu thi đấu cùng Quách Tử Minh ở phòng tập…

Bỗng nhiên Bạch Thanh Thanh thấy mình cần phải hôn hôn anh một chút.



Trung tâm của câu chuyện, Hoắc Minh Châu đang trầm mặt, mặt mày tối tăm, bộ dạng cứ như mưa gió sắp đến.

Gậy quần vợt bị anh cầm trong tay vang lên tiếng két két, Quách Tử Minh đứng bên sân đối diện đang thở hổn hển, cứ tiếp tục kêu gào: “Lần nữa.”

Hoắc tiên sinh đánh thật mạnh.

Rời khỏi phòng tập thể thao, khổ cực lắm mới nghỉ ngơi thật tốt, định đổi qua chỗ khác vận động tiếp, kết quả mới vừa cầm lên cây vợt thì Quách Tử Minh đã đến, chủ động muốn so tài quần vợt với anh?

Ha hả, Hoắc tiên sinh chính là người đã chinh phục cả cái sân quần vợt đấy!

Đầu tiên anh đỡ bóng trên cao, rồi đỡ bóng bên dưới, sau đó giao bóng, làm Quách Tử Minh chạy loạn khắp nơi, hoa rơi nước chảy (hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình), anh chưa kịp đắc ý thổi khói súng vốn chẳng tồn tại trên cây vợt, kết quả Quách Tử Minh lại tự tìm đến nữa.

Hoắc tiên sinh tung ra từng chiêu, nhanh chóng giải quyết đối thủ yếu nhớt này.

Làm một tổng giám đốc bá đạo mỗi giây có thể kiếm được mấy trăm vạn, quần vợt không thể nào cản bước chân anh, Hoắc tiên sinh lãnh khốc xoay người bước ra khỏi sân, không ngờ rằng bị kéo lại.

Mà kim chủ của tên này, Lâm tiểu thư còn đang đứng bên ngoài cỗ vũ anh ta: “Tử Minh, Tử Minh đứng lên đi, đánh bại anh ta!”

Hoắc tiên sinh: “…”

“Hoắc Minh Châu, tôi sẽ không nhường Thanh Thanh cho anh.” Quách Tử Minh thở gấp nói: “Nếu tôi thắng anh, anh phải rời xa Thanh Thanh, không được dây dưa với cô ấy.”

“…”

Hoắc tiên sinh lạnh lùng hừ một tiếng, khuôn mặt lạnh lẽo như kết băng, độ ấm xung quanh giảm xuống không ít, anh tiến lên, từ trên cao nhìn xuống Quách Tử Minh đang nằm liệt dưới đất, môi mỏng chậm rãi mở ra: “Anh bị thiểu năng trí tuệ?”

“Ánh mắt trước kia của Thanh Thanh không tốt?”

Quách Tử Minh đỏ mặt.

Mắt Hoắc tiên sinh trào phúng: “Kim chủ hiện tại của anh không đủ hào phóng sao?”

Quách Tử Minh thất bại ngồi dưới đất.

Hoắc tiên sinh lãnh khốc quay đầu rời đi, cảm thấy mình mẹ nó quá đẹp trai, trở về nhất định phải đánh tiếng cho Bạch Thanh Thanh biết, nhất định cô ấy sẽ cảm động dựa vào lòng anh mà khóc.

Ha hả, anh chưa từng thấy Bạch Thanh Thanh như vậy đâu, khá là chờ mong đấy.



Chờ Chúc Chúc chơi mệt rồi, Bạch Thanh Thanh mới ôm nó đi đến bệnh viện thú y ở đây kiểm tra, chó con lăn lộn dưới bàn tay bác sĩ, còn cô ngồi một bên, cầm một quyển tạp chí thú cưng hóng chuyện.

Mấy cô gái đến đây để chăm sóc thú cưng của mình vẫn đang thảo luận chuyện của Hoắc Minh Châu.

“Nghe nói Hoắc Minh Châu so tài với bạn trai của Lâm tiểu thư, đối phương thất bại rất thảm hại.”

“Tại sao bạn trai của Lâm tiểu thư một hai đòi thắng Hoắc Minh Châu?”

“Tôi biết tôi biết, nghe nói là bạn trai của Lâm tiểu thư để ý bạn gái của Hoắc Minh Châu.”

“Thật sao?”

“Thật mà, Hoắc Minh Châu chính miệng nói ra, tuy ánh mắt bạn gái anh ấy kém, nhưng sẽ không coi trọng một tiểu bạch kiểm.”

Bọn họ tiếp tục thổn thức.

Lông mày Bạch Thanh Thanh run lên, tạp chí trong tay cứ như Hoắc Minh Châu, bị cô dùng sức siết chặt nhăn nhúm.

Hết chương 24

Chương 25: Đè anh

Kiểm tra hết một lượt, biết chó con sinh trưởng bình thường, Bạch Thanh Thanh lập tức ôm Chúc Chúc đi. Đề tại của những người bên cạnh đã từ Hoắc Minh Châu dời qua bạn gái thần bí của anh, trước khi Bạch Thanh Thanh đi, nghe được thân phận của mình đã thành con cháu của gia đình quý tộc xuống dốc mấy trăm năm trước.

Nằm trong vòng tay của người xa lạ một thời gian, tâm trạng Chúc Chúc hạ xuống, uể oải không vui dựa vào ngực Bạch Thanh Thanh, đáng thương nức nở, đôi mắt đen lúng liếng nhìn một vòng, không thấy được người mình muốn tìm, càng buồn bã.

“Không còn sớm nữa, đi ăn tối nha?” Bạch Thanh Thanh trưng cầu ý kiến của nó.

Chúc Chúc đáp lại: “Ngao…”

“Vậy đi tìm Hoắc Minh Châu?"

“Gâu gâu!”

Bạch Thanh Thanh hừ nhẹ một tiếng: “Rốt cuộc mày là chó của tao hay chó của anh ấy?”

Chúc Chúc vươn đầu lưỡi nhỏ hồng nhạt liếm mu bàn tay cô, lấy lòng lắc lắc cái đuôi. Bạch Thanh Thanh không có mục đích gì khác nên ôm nó về phòng khách sạn, lúc về đến, Hoắc tiên sinh đang nằm trên giường rên rỉ.

Trong lúc thi với Quách Tử Minh thì không cảm thấy gì, đến khi kết thúc xong, Hoắc tiên sinh mới cảm thấy tay chân cả người đều đau, còn không được thể hiện ra ngoài, gồng mình về phòng, vừa nằm xuống là không động đậy nổi.

Chúc Chúc mừng rỡ nhào qua, cún nhỏ bước đi trên người anh, Hoắc tiên sinh rên rỉ thỏa mãn, cảm thấy thoải mái không ít.

“Anh ổn không?”

Bạch Thanh Thanh đi qua nhéo nhẹ cánh tay anh, Hoắc tiên sinh lập tức thay đổi sắc mặt, thật vất vả mới hồi phục.

“Bạn trai cũ của em thật không biết xấu hổ, kim chủ của anh ta đang đứng đó, còn bày ra vẻ mặt tình thánh muốn đoạt lại em trong tay tôi.” Vẻ mặt Hoắc tiên sinh cổ quái: “Ai cho tên đó dũng khí để anh ta dám có suy nghĩ như vậy?”

Bạch Thanh Thanh không sao cả ừ một tiếng, xoa bóp cho anh.

“Anh ta nhìn thấy tôi còn không biết tự ti về mình mà còn đòi tái hợp với em? Thân là tiểu bạch kiểm, diện mạo không bằng tôi, tên đó tự tin đến mức nào mới có thể nghĩ rằng trong khi em hẹn hò với tôi, còn đánh rơi mắt coi trọng anh ta lần nữa?”

Hoắc tiên sinh lải nhải: “Hơn nữa, rốt cuộc ánh mắt lúc trước của em như thế nào thế, loại tiểu bạch kiểm đó mà còn có thể coi trọng. Tôi nhớ rồi, mắt lựa bạn trai của em không tốt lắm, chỉ cần là đàn ông, gương mặt nhìn thuận mắt là được, có thể lấy đôi mắt đó chọn trúng tôi, coi như vận khí của em—— xít ——”

Cơ thể bất ngờ bị dùng lực bóp, mặt Hoắc tiên sinh trắng bệch.

Anh run rẩy muốn quay đầu: “Sao, sao thế?”

Bạch Thanh Thanh sau lưng anh nhẹ nhàng nói: “Có vẻ anh rất đắc ý?”

Đúng vậy, đương nhiên. Hoắc tiên sinh nghĩ thầm: Mặc dù bạn trai cũ có hơi yếu đuối, nhưng chỉ là bạn trai cũ thôi, đánh bại bạn trai cũ, chẳng lẽ không cao hứng sao?

Anh lập tức phản ứng lại, lúc anh ở phòng tập đánh Quách Tử Minh đến hoa rơi nước chảy, Bạch Thanh Thanh căn bản không ở đó, cô sẽ không biết chuyện này.

Quên tìm người đánh tiếng cho cô!

Bạch Thanh Thanh đang nghĩ gì vậy, có khi nào nghĩ rằng mình đang cười nhạo cô?!

Hoắc tiên sinh khóc không ra nước mắt, giãy giụa muốn xoay người: “Em nghe tôi giải thích…”

Bạch Thanh Thanh đột ngột đè lại, một bàn tay ấn bả vai Hoắc tiên sinh làm anh không thể động đậy, cô cúi người xuống, gần sát bên tai Hoắc tiên sinh, hô hấp nhợt nhạt phả vào tai anh.

Bạch Thanh Thanh không nhìn thấy vẻ mặt của anh, nhưng thấy được tai anh đang đỏ lên bằng tốc độ có thể thấy được, bả vai bị đè cũng run lên theo.

“Hoắc Minh Châu, anh quên rồi à.” Bạch Thanh Thanh thấp giọng nói: “Ánh mắt tôi kém, anh cũng được lựa chọn dựa theo tiêu chuẩn này đó.”

Thân thể Hoắc tiên sinh cứng đờ.

“Nhưng mà, anh tốt hơn nhiều so với bọn họ.” Tầm mắt Bạch Thanh Thanh tạm dừng sau cổ anh một lát, bỗng nhiên cười nói: “Ít nhất anh… Đáng yêu hơn bọn họ rất nhiều.”

Nụ hôn đặt lên sau cổ anh.

“Anh không cần so mình với bọn họ, bọn họ có giỏi như thế nào cũng không thể bằng một đầu ngón tay anh. Tôi nghe được người ta nói về anh bên ngoài, nghe được những người đó ái mộ anh, nghe được anh và Quách Tử Minh ganh đua.”

Bàn tay Bạch Thanh Thanh tiến vào vạt áo anh, ái muội vuốt ve eo anh, cô ngậm lấy vành tai Hoắc tiên sinh, môi răng đùa giỡn nó, màu sắc vốn đã diễm lệ càng trở nên đỏ thẫm: “Lúc đó tôi đã tưởng tượng được đè anh vào tường, tôi hôn anh, ôm lấy eo anh, anh không thể giãy giụa, không thể phản kháng, chỉ có thể bị ép buộc mở miệng ra, đầu lưỡi tôi chui vào miệng anh, hấp thu không khí của anh, hút hết chất lỏng trong đó, cuối cùng anh sẽ hết sức lực, chỉ có thể dựa vào người tôi thở hổn hển, sau đó… Tôi có thể muốn làm gì thì làm.”

Theo từng câu chữ cô nói ra, tay cô chậm rãi dời xuống, vói quần Hoắc tiên sinh, cầm lấy hạ thân anh.Hô hấp Hoắc tiên sinh tăng nhanh, anh muốn giãy giụa, Bạch Thanh Thanh nhanh hơn anh một bước, một tay bắt lấy hai tay anh cố định trên đỉnh đầu, giống như vòng sắt giam cầm anh.

Hoắc tiên sinh kịch liệt thở hổn hển, giống như lời của Bạch Thanh Thanh, không thể giãy giụa, không thể phản kháng, chỉ có thể nằm trên giường mặc cô làm gì thì làm.

Trước mắt mê mang như một mảng sương mù, giống như một chiếc thuyền tre du đãng trên sóng biển cuồn cuộn, không ngừng phập phồng.

Giữa lúc tình mê ý loạn, bên tai hai người đột ngột vang lên một tiếng “Ngao”.

Giống hệt tiếng sấm đánh bên tai, động tác Bạch Thanh Thanh dừng lại, hai người đồng thời sửng sốt hồi thần, cứng đờ xoay đầu nhìn qua, thấy được chó trắng vẻ mặt vô tội ngồi cạnh họ, nghiêng đầu, mặt đầy nghi hoặc.

“Ngao?”

Bạch Thanh Thanh xấu hổ thả tay ra, cầm lấy cái chăn che lại cơ thể Hoắc tiên sinh, ngẫm lại cảm thấy có chỗ nào không đúng, vội vàng đứng dậy xuống giường, đối diện với đôi mắt ướt dầm dề của cún con, đặt chuyện này qua một bên.

“Trời tối rồi…” Bạch Thanh Thanh dừng một chút, đi ra phía cửa: “Anh nằm đây đi, tôi đi gọi cơm tối.”

Cô nói xong, lập tức mở cửa đi ra ngoài, Hoắc tiên sinh không cản kịp, chỉ còn lại cún con lông trắng vô tội nhìn anh: “Ngao?”

Hoắc tiên sinh: “…”

Hoắc tiên sinh: “Chúc Chúc, tránh ra một chút.”

“Ngao ô…”

Chúc Chúc đáng thương vùi thân thể vào gối đầu.

Canh đúng lúc này, Hoắc tiên sinh lập tức ngồi dậy, cả người nháy mắt vô cùng đau đớn, anh không rảnh lo về việc này, trước khi chó con nghe được động tĩnh ngẩng đầu lên, vội vàng vọt vào phòng tắm, trong phòng truyền ra tiếng nước.

Bạch Thanh Thanh đi nhanh vào phòng vệ sinh bên ngoài, rửa tay sạch sẽ, hất nước lên mặt, cuối cùng cô mới trấn định lại.

Tất cả vốn dĩ đều là nước chảy thành sông, nếu Chúc Chúc không đi qua, nói không chừng tối nay cứ trôi qua như vậy.

Nghĩ đến đây, Bạch Thanh Thanh có hơi tiếc nuối, cô lau khô tay, sửa sang hình tượng một chút, mới đi đến nhà hàng buffet.

Đã có chuyện đó diễn ra, chắc chắn Hoắc Minh Châu sẽ ngượng ngùng khi nhìn thấy cô, với phản ứng thẹn thùng của người đó, nếu cô ép buộc hơn nữa, nói không chừng anh có thể làm ra chuyện trốn khỏi nhà đó.

Bạch Thanh Thanh cảm thấy càng đáng tiếc.


Khi Bạch Thanh Thanh đem bữa tối trở về, cả căn phòng đều tối đen, cô duỗi tay mở đèn, nhìn thấy Hoắc tiên sinh ôm Chúc Chúc ngồi trên sô pha không nhúc nhích, xuất thần nhìn phía trước.

Đặt bữa tối lên bàn thật nhẹ, tiếng vang không lớn làm Hoắc tiên sinh bừng thỉnh, anh lập tức phục hồi tinh thần, đang định nói chuyện, tầm mắt dừng trên người Bạch Thanh Thanh, đột nhiên nghĩ đến gì đó, sắc mặt biến đổi, cả người giống như con thỏ đứng lên rất mau, nhanh nhẹn chạy đi.

Bạch Thanh Thanh qua đó nhìn, nhìn thấy một cục phồng lên trên giường, không thấy bóng dáng Hoắc tiên sinh ở đâu.

Quả nhiên là vậy.

Bạch Thanh Thanh bất đắc dĩ ôm Chúc Chúc bị anh ném xuống lên giường, hỏi anh: “Tôi muốn ngâm suối nước nóng, anh có đi không?”

Cái cục trên giường run lên.

Suối suối suối… Suối nước nóng! Chẳng phải là hai người cởi sạch mặt đối mặt ngâm trong nước?!

Sao anh có thể để Bạch Thanh Thanh dễ dàng nhìn thấy thân thể mình như vậy!

Hoắc tiên sinh kiên định lắc đầu.

“Vậy Chúc Chúc…”

Chó con vươn móng vuốt, chủ động nhào lên chăn.

Bạch Thanh Thanh đành ra ngoài một mình.

Suối nước nóng là yếu tố nổi tiếng nhất của sơn trang này, hấp dẫn không ít người đến đây, hiện tại trời đã tối, có vài người lục tục đi đến suối nước nóng.

Bạch Thanh Thanh ôm ly cùng chai rượu, chọn một chỗ tương đối ít người, thích ý bưng ly nhỏ uống.

“Cô muốn đi tìm Hoắc Minh Châu thật à?”

Bạch Thanh Thanh: “…”

Trong lòng vừa nghi hoặc vì sao đi đâu cũng có thể nghe chuyện của Hoắc Minh Châu, Bạch Thanh Thanh rót đầy một ly, vừa vểnh tai nghe ngóng.

Nghe được một giọng nói đầy tự tin: “Đương nhiên, tôi đã hỏi thăm số phòng của Hoắc Minh Châu.”

Bạch Thanh Thanh nhướng mày: Tiểu yêu tinh?

“Tôi nghe nói Hoắc Minh Châu đã có người yêu.”

“Cô thấy rồi sao?”

“Không thấy.”

“Đó, lời đồn cũng chỉ là lời đồn, Hoắc Minh Châu giữ mình trong sạch nhiều năm như vậy, sao có thể đùng một cái có bạn gái mà chưa nghe tin tức gì được, mấy phóng viên đó ngửi được một chút đã bu lại, làm sao giấu đến bây giờ?”

Chẳng những có, người ta còn đang ở bên cạnh nghe đấy.

Bạch Thanh Thanh cầm ly rượu, trước khi cảm thấy hơi say, đột nhiên sinh ra một ít hứng thú xem kịch thú, cô hơi nghiêng đầu liếc mà hai người đang nói chuyện.

Cô gái nói muốn đi tìm Hoắc tiên sinh xác thật có một gương mặt xinh đẹp, trên mặt tràn đầy tự tin, dường như chỉ cần mình ra tay là thành công. Bình thường cô luôn được người khác theo đuổi vây quanh, rất tự đại, người bạn do dự nhìn cô, muốn khuyên cô, cuối cùng cũng không nói ra.

Ly rượu trong tay đung đưa qua lại, Bạch Thanh Thanh nhìn chằm chằm trong chốc lát, bỗng nhiên ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

Hết chương 25

#xanh

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau